1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Phượng tàn phi, cẩm tú thiên hạ - Sở Thanh

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217


      Phượng tàn phi, cẩm tú thiên hạ

      [​IMG]

      Tác giả: Sở Thanh

      Converter: Ngocquynh520

      Editor: Tịnh Du, SunniePham, Ngáo Ộp

      Thể loại: Cổ đại

      Bìa: Nữ Lâm

      Giới thiệu

      chìa khóa vàng, nốt ruồi hoa mai, rốt cuộc hồng nhan là ai?

      Vừa gặp chàng nhất kiến chung tình, nàng nguyện đời này chỉ gả mình chàng, nên rời phủ thị lang gả vào Trang vương phủ.

      Ngày đại hôn có tiếng nhạc đưa dâu, có thảm đỏ, chỉ là cỗ kiệu , và giá y đỏ thẫm người nàng.

      Dưới khăn voan, tân nương tử dung nhan khuynh thành, cử chỉ dịu dàng.

      bát thuốc phá thai, bụng nàng đau như dao cắt, mũi kiếm chém xuống, cánh tay đứt lìa máu nhuộm đỏ y phục.

      Tỉnh lại sau giấc mộng trần gian, chỉ còn nàng cùng những giọt nước mắt tràn mi.

      Thay ra xiêm y nữ tử, từ nay nàng là trang nam tử. Sau năm năm học nghệ nàng xuất sư.

      Từ đó giang hồ tương truyền, công tử tàn phế cánh tay, tay còn lại cầm ngọc tiêu, bên hông treo thanh nhuyễn kiếm, trong thiên hạ có đối thủ.

      Dung nhan hơn người, y thuật tuyệt thế, che cánh tay tàn phế, làm điên đảo tâm nữ nhi, lại khiến cho nam tử tò mò.

      Ai cầu y xem bệnh, tiền y cần, chỉ cần làm việc chính là chém nữ nhi của Thượng Quan Tướng Quân cũng là Trang Vương phi Thượng Quan Vũ Diệp nhát đao, cần chết chỉ cần bị thương là đủ.

      Trong nhất thời, hai bên thiện ác , hai phái chính tà , vì cầu y chữa bệnh mà mạo hiểm đột nhập Trang vương phủ.

      Thượng Quan tướng quân nôn nóng, Trang Vương gia nổi giận, cùng nhau phân tranh giang hồ.

      ai biết công tử cụt tay đó là người phương nào. Cũng biết công tử ở đâu.

      Tới ai hay, ai biết, ngao du thiên hạ, màng hận tình thù.

      Trong lần cứu Hoàng Đế, thân phận nữ nhi của nàng bị bại lộ.

      Nốt ruồi hoa mai ở cổ tay, thân thế của nàng bại lộ, khi được tra ông trời đùa giỡn nàng sao?

      Cười đau xót, chẳng nhẽ có chốn nào cho nàng dung thân sao? được, hận cũng xong?

      Sau tổn thương sâu nặng, tình cũ có thể tiếp tục được à?

      Người đó quan tâm nàng vô cùng, cũng là nam nhân nàng sâu sắc, nhưng chẳng nhẽ chỉ có thể là người dưng sao?

      Khi mọi việc kết thúc, ai là người cùng nàng sống đến khi bách niên giai lão, ai là người nàng đến chết chia lìa.​

      Các file đính kèm:

      Last edited by a moderator: 26/5/15
      lance, bornthisway011091, Tôm Thỏ4 others thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Trích đoạn : Hoảng sợ

      Tháng mười hai tuyết rơi đầy trời .

      nơi u trong trong đại lao, chỉ còn ánh nến le lói cháy sắp tàn, lớp cỏ khô được trải đất, nương nàm nghiêng đó, hai mắt đẫm lệ, sắc mặt tái nhợt, miệng còn đọng vết máu chưa khô, im lặng câu nào.

      Ánh mắt nhìn chằm chằm vách nhà lao như có tiêu cự, dường như muốn nhìn xuyên qua mà thể được, “ Tại sao, tại sao chàng tin tưởng thiếp, tình chàng dành cho thiếp chỉ có như vậy thôi sao?”. đó rất lâu sau mới giọng thầm.
      . . . . . . . . .

      "Đánh chết ngươi! làm sao ngươi thể làm ra những chuyện như vậy!" Long Ngạo Thiên giận dữ nhìn nam nữ giường quần áo ngay ngắn, nhanh về trước, cầm chặt cổ tay nữ nhân, trong mắt chút dịu dàng, “Bổn vương lòng đối với ngươi, ngươi lại dám phản bội ta?”

      "Vương Gia? Lạc Tuyết. . . . . ." Lạc Tuyết gương mặt lo lắng còn chưa kịp xong, bị tiếng hừ lạnh cắt đứt, “Lê Lạc Tuyết, Vương gia sủng ngươi như vậy, tự mình tổ chức sinh nhật cho ngươi, ngươi lại làm ra chuyện vô liêm sỉ như vậy, người đau lấy gia pháp ra đây cho ta” Trang Vương phi Thượng Quan Vũ Điệp lớn giọng quát lớn, đồng thời nhìn về phía Long Ngạo Thiên, "Vương Gia, ngài còn thiên vị nữ nhân này nữa sao? Nàng còn là nữ nhân trong sạch, chừng đứa bé trong bụng nàng cũng là đứa con hoang”.

      Long Ngạo Thiên "Giết " rồi dùng ánh mắt sắc bén nhìn sang, trong mắt tràn đầy sát khí, "Bất luận chuyện này là hay giả, ngươi, động vào quần áo của nàng, ngươi phải chết! Người đâu, kéo xuống”.

      "Vương Gia? Vương Gia? Tiểu nhân bị oan. . . . . ." Nam nhân kêu la thất thanh được người kéo xa,cho đến khi bên ngoài phòng yên tĩnh tiếng động.

      Long Ngạo Thiên nắm chặt các đốt ngón tay cho đến khi nghe được tiếng "Ắc ắc" vang lên, dường như là nghiến răng gằn từng chữ, “Người đâu! Kéo trắc Vương phi vào địa lao!”

      Lê Lạc Tuyết cự tuyệt, đột nhiên hiểu ra mọi việc, sau đó cười chua xót, "Vương Gia, hẹn gặp lại!" Sau đó kiên quyết xoay người , bị ánh mắt khi nàng quay làm cho kinh sợ, trong đó có bi thương, quyết liệt, lạnh nhạt và còn có cả oán hận ……

      . . . . . . . . .

      "Người đâu! Mở cửa tù ra !" nữ tử duyên dáng, sang trọng nhanh chậm ra, thị vệ canh cửa nghe được giọng giận mà uy đó, vội quỳ xuống hành lễ: "Nô tài tham kiến vương phi!"

      "Đứng lên , ta muốn vào!" Vương phi Thượng Quan Vũ Điệp nhìn về phía thị vệ."Bẩm Vương phi, lúc nãy Vương Gia phân phó chờ người trở về phủ đích thân xử lý xử lý sau, người khác nhất định cho đụng vào!" Thị vệ nơm nớp lo sợ .

      "Vậy sao? Nếu ngươi gọi ta tiếng Vương phi, như vậy Vương gia ở đây ta là người lớn nhất, phu quân có chuyện người làm thê tử như ta phải gánh vác thay, có vấn đề gì sao? Huống chi, Thượng Quan Vũ Diệp ta mà ai mà ngươi cũng giám ngăn cản? " môi Thượng Quan Vũ Điệp cười nhàng, thị vệ cúi mặt, người Thượng Quan gia ở khắp nơi thiên hạ ai dám trêu vào? Ngoan ngoãn mở ra cửa tù, để người vào, sau đó xoay người canh giữ ở cửa, dám nhìn vào trong.

      Lê Lạc Tuyết nhàng mở mắt, giọng như thầm: "Tại sao? Tại sao chúng ta thể cùng nhau chung sống?"

      Vương phi cười lộ lúm đồng tiền như hoa: "Bởi vì ngươi, nên ta có được tình của Vương gia, và bởi vì đứa trong bụng ngươi nếu được sinh ra, về sau con trai của ta có cơ hội thừa kế vương vị, ngươi ta có thể để ngươi sống sót được sao? "

      "Ha ha, ta suy nghĩ biết lý do là vì sao? ra tranh giành tình cảm mới là chính?” Lê Lạc Tuyết im lặng nhìn dung nhan xinh đẹp kia , "Ngươi muốn giết ta?"

      ", ta muốn làm cho ngươi sống bằng chết. . . . . . Ha ha. . . . . . Đây chính hậu quả của ngươi, "Kinh Thành đệ nhất mỹ nhân" cam tâm tình nguyện gả vào Trang vương phủ làm thiếp! Lúc đầu ta cầu xin Vương Gia niên cưới ngươi, nhưng chàng cố tình nghe. . . . . ." Thượng Quan Vũ Điệp dịu dàng cười, sau đó nhận lấy chén thuốc từ trong tay nha hoàn, hai tay của Lạc Tuyết bị người gữi chặt, người thể cử động, chỉ có thể nhìn chén thuốc phá thai kia toàn bộ chảy vào trong miệng mình.

      "Ngươi chưa từng nghĩ đến đúng ? ra ta biết võ công? Ha ha." Nụ cười này trong đêm đen làm lòng người phát run, làm người ta hít thở thông.

      tay nàng ta cầm thanh kiếm sắc, dùng chiêu thức tuyệt mĩ chém xuống, máu tươi phun ra như mưa đầu thu, ngừng mà càng lúc càng nhiều, nhiễm đỏ cả xiêm y màu tím của Lạc Tuyêt, cánh tay bị chặt đứt rơi xuống , “loảng xoảng” tiếng thanh kiếm bị ném xuống đất, phát ra tiếng vang thanh thúy, huyệt đạo được giải, bụng đau như dao cắt, chỗ cánh tay bị chắt đứt máu ngừng trào ra.

      Nhìn phía dưới máu tươi chảy cuồn cuộn và cánh tay bị chặt đứt mà tâm như bị xé ra ngàn mảnh, Lạc Tuyết ngửa mặt lên trời cười chua xót, tựa như thanh ma quỷ tới đòi mạng xuyên qua cả lao tù, tia sáng trong mắt nàng vụt tắt, thân thể nặng nề ngã xuống….

      Quyển I: Bao nhiêu gian khổ, bao nhiêu mùa thu

      Chương 1: Thiếu nữ xinh đẹp sắp trưởng thành

      Chín tháng trước .

      Kinh Thành Uyển an, Hộ Bộ Thị Lang Lê phủ.

      Trong hoa viên hậu viên được thiết kế tinh xảo, chính giữa vườn hoa là hồ nhân tạo, hồ có tòa lầu tên là Kính Hoa Thủy Nguyệt các, người đứng đó có thể nhìn toàn bộ Lê phủ bỏ sót chỗ nào.

      Lúc này, thiên kim tiểu thư Hộ Bộ Thị Lang - Lê Lạc Tuyết, tay cầm quyển Kinh Thi, ngẩn người nhìn mặt hồ.

      "Tiểu thư? Tiểu thư?" Bên cạnh Núi truyền tới tiếng kêu của tỳ nữ Cẩm nhi . Lạc Tuyết thở dài lắc đầu, cái tính nóng vội, hấp tấp này sửa thế nào cũng được?

      Cẩm nhi vội chạy thẳng tới trước mặt Lạc Tuyết, "Tiểu thư, phu nhân mời người cùng nàng chùa Kim Hoa dâng hương, cứu tế."

      "Bây giờ sao?" Lạc Tuyết khẽ hé đôi môi đỏ mọng .

      "Hì hì, là sáng sớm ngày mai. Phu nhân mới vừa mới , Cẩm nhi nhịn được liền chạy tới đây báo cho tiểu thư.”

      "Ngươi nha, luôn nóng vội như vậy, phải ra dáng nữ nhi năng thận trọng chút mới phải.”. Lạc Tuyết thở dài trách

      Lại nhìn thấy ánh mắt Cẩm nhi nhìm chằm chằm Lạc Tuyết, hoàn toàn nghe lọt tai những gì nàng vừa , mà lại cười khúc khích, “Tiểu thư, người thât là xinh đẹp! Cẩm nhi đảm bảo có người nào ở Đại Kim Quốc có thể so sánh được với bộ dáng khuynh quốc khuynh thành của tiểu thư, đúng rồi, mặc dù Cẩm nhi ngày nào cũng nhìn người nhưng nhìn thế nào cũng thấy chán nha!hìhì.”

      Lạc Tuyết giã vờ tức giận duỗi ngón tay cái điểm vào trán Cẩm nhi, "Mỗi lần ngươi ...ngươi liền khen ngợi ta?chỉ được cái dẻo miệng, đúng là nha đầu ba hoa.”

      "Tiểu thư, những lời Cẩm nhi đều là mà! Ở Kinh Thành này có ai biết Lạc Tuyết tiểu thư của phủ thị lang? dung mạo tuyệt thế, hoa nhường nguyệt thẹn, tinh thông cầm kỳ thư họa, tính tình dịu dàng như nước

      "Được rồi, được rồi, cang càng có giới hạn rồi, nếu như để ngươi noi nữa, tiểu thư như ta liền trở thành tiên tử hạ phàm mất" Lạc Tuyết xong bước bậc thang đến hoa viên, Cẩm nhi ở phía sau vẫn còn kêu lên: “Tiểu thư, những lời nô tì muốn vẫn chưa hết mà

      Lạc Tuyết trở lại nơi nàng ở "Liễm Nguyệt cư" , nhìn thấy cây đàn đặt trước cửa sổ, bỗng nhiên có hứng thú, ngồi xuông đàn thử chút, giữa những ngón tay linh hoạt vang lên ca khúc nhàng mà thản nhiên………..

      "Lạc nhi! ca khúc này là dễ nghe, là con viết ra sao?" Triển Nguyệt Dung đứng trước cửa được tỳ nữ đỡ lấy, mặt tràn đầy nụ.

      "Vâng, Nương, mau vào trong ngồi." Lạc Tuyết quay đầu, nhìn thấy mẫu thân vội vàng đứng dậy qua đỡ lấy cánh tay còn lại của Triển Nguyệt Dung.

      "Nương, ngày mai chùa Kim Hoa ạ?"

      Triển Nguyệt Dung ngồi vào ghế, cười từ ái : "Mới đó mà nha đầu Cẩm nhi đem tin tức ra rồi?

      Lạc Tuyết mỉm cười ,Trương Nguyệt Dung vẻ mặt hơi mơ hồ : “Ngày mai con cùng nương.”

      "Nương à, người hàng năm vào lúc này đều dâng hương ở chùa Kim Hoa, vì sao năm nay lại muốn con cùng ?” Lạc Tuyết có chút hiểu.

      Triển Nguyệt Dung vẻ mặt xúc động : "Bởi vì Lạc nhi năm nay tròn 16 tuổi, trưởng thành rồi !"

      Nhìn bộ dạng kỳ lạ của mẫu thân, lòng Lạc Tuyết tràn đầy thắc mắc, mẫu thân , nàng hỏi nữa.

      Sáng sớm hôm sau,Triển Nguyệt Dung mang theo Lạc Tuyết ngồi lên xe ngựa chùa Kim Hoa ở ngoại thành. Sau khi cúng bái Chính điện, Trương Nguyệt Dung dẫn theo Lạc Tuyết Thiên Điện, đài có tấm bài vị được phủ mảnh vải trắng, Trương Nguyệt Dung cúi người vái ba lạy, sau đó : "Lạc nhi, con quỳ xuống, hướng về phía bài vị dập đầu ba cái."

      Lạc Tuyết càng hiểu ra sao, nhưng nhìn mẫu thân nghiêm mặt, liền gật đầu cái, tiến lên, quỳ xuống, nghiêm túc dập đầu lạy ba cái.

      "Lạc nhi, mẹ cùng chủ trì đại sư cứu tế, con và Cẩm nhi dạo chung quanh chút , ngày hôm nay nhiều người !" Trương Nguyệt Dung chỉ vào cảnh tượng náo nhiệt ngoài điện .

      "Vâng, bọn con dạo lát rồi quay lại đây chờ người.” Lạc Tuyết gật đầu mỉm cười , lâu xuất phủ rồi, nhìn nét mặt hưng phấn của Cẩm nhi, Lạc Tuyết khẽ cười.

      đến bên cạnh cây liễu, Lạc Tuyết có chút mệt mỏi, ngồi ở băng đá nghỉ ngơi, Cẩm nhi còn hưng phấn lòng vòng ngừng lại, ríu rít chuyện ngừng, nhân tử còn dừng lại được, tại chỗ lòng vòng, ríu rít chuyện ngừng, đột nhiên dừng lại chỉ tay : "Tiểu thư, người nhìn kìa!"

      Lạc Tuyết nhìn theo hướng ngón tay Cẩm nhi chỉ, thấy nam tử cao hai mươi thước thân y phục màu vàng tỏa sáng ngẩng đầu nhìn bên ngoài chính điện, từ vị trí họ nhìn sang, chỉ nhìn thấy bên mặt, phần tóc được cài lên, còn buông xõa vai, rất tự nhiên, phiêu dật, gương mặt hơi nghiềng tỏa ra phong thái trác tuyệt, dũng mãnh hiên ngang, giống như hòn đá ném vào lòng Lạc Tuyết khiến cho lòng nàng rung động thôi.

      "Tiểu thư? Tiểu thư?" Cẩm nhi nhìn Lạc Tuyết ngây người kêu lên , Lạc Tuyết hồi phục tinh thần lại, "Á?" Nàng suy nghĩ lung tung cái gì vậy?

      "Tiểu thư? Vị công tử kia vào trong điện rồi."

      "Công tử cái gì? toàn lung tung thôi." Lạc Tuyết khuôn mặt đỏ lên, quở trách.

      "Là mỹ nam tử phong độ, nhàng! Tiểu thư, người thấy sao? " Cẩm nhi cười lớn đùa , xong rồi bỏ chạy.

      "Tiểu nha đầu này là , biết ngượng ngùng là gì nữa! Toàn bừa, bổn tiểu thư đem ngươi gả khỏi phủ bây giờ!" Lạc Tuyết giả bộ giận dữ .

      "Hả? cần đâu, tiểu thư, Cẩm nhi từ theo bên cạnh tiểu thư, chưa từng rời xa, chỉ muốn cả đời hầu hạ tiểu thư." Cẩm nhi sợ nhất là chiêu này của Lạc Tuyết, chỉ cần dùng chiêu này, nàng chắc chắn đầu hàng.

      Lạc Tuyết hé miệng khẽ cười, " thôi, mẫu thân chắc chờ rốt ruột rồi."
      Kể từ ngày ở chùa Kim Hoa sau khi gặp qua vị công tử kia, Lạc Tuyết trong đầu kiềm chế được trong đầu luôn nhớ đến khuôn mặt đó, vì khuôn mặt suy nghĩ về gương mặt đó mà như người mất hồn, ai, nàng ở đây đoán già đoán non gì chứ? Việc này phải là việc tiểu thư khuê các nên nghĩ? Nghĩ đến đây, Lạc Tuyết nhịn được đỏ mặt.

      "Tiểu thư? Ngày hôm nay thời tiết rất tốt nha!" Cẩm nhi vẻ mặt mong đợi .
      "Ừ, rất tốt." Lạc Tuyết cũng dễ bị lừa, nha đầu này nàng hiểu rất , nhất định là có " mưu" gì đây!

      "Tiểu thư ngồi mình buồn bực sao? Có muốn ra phố dạo chút hay ? Nhìn mọi người chút, lại còn được xem náo nhiệt nữa? " Cẩm nhi tiếp tục thuyết phục.

      "Đây mới là trọng điểm chứ gì?" Lạc Tuyết thẳng thắn vạch trần.

      "Hắc hắc, tiểu thư là thông minh, tiểu thư. . . . . ."

      "Nương ta đồng ý." Lạc Tuyết lành lạnh cắt đứt những thao thao bất tuyệt của Cẩm nhi.

      ". . . Nhưng mà, tiểu thư. . . Chúng ta chút thôi, về trước bữa tối cũng được sao? Phu nhân rất thương người, nhất định đồng ý." Cẩm nhi năn nỉ .

      Lạc Tuyết bất đắc dĩ để quyển sách tay xuống, "Được rồi, ta dạo chút thôi."

      Cẩm nhi chờ bên ngoài "Lan Tâm cư" nơi ở của vợ chồng Triển Nguyệt Dung , chăm chú lắng nghe, qua vài phút đồng hồ, nhìn thấy Lạc Tuyết ra, "Tiểu thư như thế nào?"

      "Như thế nào? Đương nhiên là như nha đầu nhà ngươi mong muốn rồi." Lạc Tuyết nhìn bộ dáng khẩn trương của Cẩm nhi, buồn cười .

      "Oa! tuyệt vời quá! Tiểu thư vạn tuế! Chúng ta nhanh !" Cẩm nhi mừng rỡ lôi kéo Lạc Tuyết nhanh về phía cửa phủ.

      Lạc Tuyết biết rằng, bước này nàng bước ra, là bắt đầu cho tất cả may mắn và bất hạnh sau này của cuộc đời nàng …
      Andrena thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 2: Đính ước phố Trường An

      Chủ tớ hai người liều lĩnh mạo hiểm ra khỏi phủ thị lang, Cẩm nhi giống như con chim sẻ rất vất vả mới được bay ra khỏi lồng, hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, miệng còn ríu rít ngừng.

      Uyển an bởi vì là kinh thành của nước Đại Kim, nên khắp nơi mảnh phồn hoa, đường phố rộng rãi, tửu lâu sa hoa, quán trà, tiệm trang sức, hiệu cầm đồ, xưởng sản xuất ngọc lưu ly … cần thứ gì có thứ đó, những sạp hàng cũng tranh giành nhau hô to lôi kéo khách nhân, đám đông mãnh liệt, rộn ràng náo nhiệt, Lạc Tuyết cũng là trong số đó, hưng phấn thôi, chỉ là nàng giống như Cẩm nhi liều lĩnh như vậy, chỉ xem nhưng gì.

      "Tiểu thư? Mứt quả kìa! Cẩm nhi qua đó mua hai xâu." Cẩm nhi xong liền chen qua đám đông, Lạc Tuyết ở phía sau kêu lên: "Này, Cẩm nhi, ta ăn a!" Đáng tiếc tiểu nha đầu đó nghe được, Lạc Tuyết thở dài lắc đầu cái.

      Xoay người, đứng nguyên tại chỗ chờ Cẩm nhi, ánh mắt lơ đãng nhìn dòng người qua lại dứt, bỗng nhiên Lạc Tuyết phát bóng người vàng nhạt, rất quen thuộc!, trong tâm khẽ động, chân kìm được bước theo, vừa mới được vài bước, phía sau truyền đến thanh của Cẩm nhi: "Tiểu thư? Tiểu thư?"

      Lạc Tuyết đứng lại quay đầu , "Cẩm nhi? ta ở đây."

      "Tiểu thư, của người này." Cẩm nhi chạy tới đưa cho Lạc Tuyết xâu hồ lô, Lạc Tuyết vội khoát tay, "Ta ăn, tất cả đều cho ngươi ăn đó."

      "Hả, tiểu thư, người ăn sao? Vậy ta ăn nha." Cẩm nhi cắn miếng, thỏa mãn cười , bỗng nhiên nhớ tới chuyện gì, liền hỏi: "À, tiểu thư, ngươi mới vừa rồi nhìn cái gì vậy? Cẩm nhi kêu người mấy tiếng, người mới nghe thấy.”

      "Hả? Umh, ta vừa rồi nhìn. . . . . ." Lạc Tuyết vô thức đáp lại, chợt nhớ lại, nhìn gấp về phương hướng lúc nãy, nhưng chỉ thấy xe ngựa tấp nập qua lại đường phố Trường An, thấy bóng dáng ấy đâu nữa?

      Nội tâm có chút cảm giác mất mát, buồn rầu ."Tiểu thư? Ngươi, sao thế?" Cẩm nhi lo lắng hỏi .

      " có gì, thôi. Chúng ta lên phía xem chút." Lạc Tuyết gượng gạo cười tiếng, kéo tay Cẩm nhi ngược hướng vừa tới.

      dạo xong hai con phố ở thành Trường An, Lac Tuyết vẫn yên lòng, nàng tìm thấy bóng dáng màu vàng đó nữa, trong lòng hơi phiền muộn, liền : "Cẩm nhi, ta hơi mệt mỏi, chúng ta về phủ thôi."

      "Hơ? Tiểu thư mệt mỏi? Vậy chúng ta đến quán trà bên kia ngồi chút, Cẩm nhi xoa bóp cho người.” Cẩm nhi còn chưa chơi đủ, cổ vũ Lạc Tuyết ở lại.

      Lạc Tuyết dùng ánh mắt có thuốc chữa nhìn Cẩm nhi cái, “Lát nữa dạo thêm nửa canh giờ, nhưng được nhắc lại cầu này nữa.”

      "Dạ, tiểu thư. Cẩm nhi bảo đảm!" Cẩm nhi đắc ý đỡ Lạc Tuyết tới trà lâu đối diện.

      "Tiểu nhị, mang tới cho chúng ta bình Bích Loa Xuân thượng hạng!" Cẩm nhi đỡ Lạc Tuyết ngồi vào chỗ gần cửa sổ trong sương phòng, dặn dò.

      "Tốt! Hai vị tiểu thư chờ chút!"

      "Tiểu thư, Cẩm nhi ta chỉ sợ là nha hoàn có mệnh tốt nhất phủ thị lang rồi, ha ha, theo tiểu thư từ , tiểu thư đối đãi với Cẩm nhi như muội muội của mình, hì hì, còn có thể theo tiểu thư uống thứ trà tốt như vậy !"

      "Hazz! Ngươi là nha hoàn mệnh tốt nhất, còn tiểu thư như ta nhất định là chủ tử mệnh khổ nhất, đưa nha đầu ngươi cùng, còn biết may mắn hay bất hạnh đây?" Lạc Tuyết nghiêm mặt hài hước .

      Quả nhiên Cẩm nhi lập tức bày ra bộ dáng bị đả kích nặng, "Tiểu thư, tại sao ngươi có thể như vậy? Cẩm nhi có rất nhiều ưu điềm nha ?"

      "Ha ha, có sao? Sao ta phát được nhỉ? Ngươi cho tiểu thư của ngươi nghe chút! Ví dụ như. . . . . ." Lạc Tuyết tiếp tục đùa.

      "Ví dụ như Cẩm nhi rất chịu khó. . . . . . Trung thành. . . . . . Ực, xong rồi . . . . . . Tiểu thư, có thể vừa rồi ăn quá nhiều hồ lô, bây giờ bụng rất khó chịu, phải nhà cầu chút. . . . . ." Cẩm nhi mặt co rút, còn chưa xong, liền bỏ chạy.

      Lạc Tuyết dở khóc dở cười, uống ngụm trà, buồn chán nhìn ngoài cửa sổ. Vừa lúc nhìn thấy, người làm nàng thất thần nãy giờ, bên cạnh tửu lâu đối diện có vị công tử, mặc áo khoác màu vàng, thân phận tôn quý, chiếu vào trong ánh
      mắt của Lạc Tuyết gương mặt khôi ngô kia, chẳng phải là người mà nàng gặp ở chùa Kim Hoa đó sao?

      nay nước Đại Kim, còn bắt buộc nữ nhân tam tòng tứ đức nữa, nữ nhân và nam nhân giống nhau, còn chưa lập gia đình, có thể tùy ý xuất đầu lộ diện, thậm chí góa phụ có thể tái giá, nam nhân bỏ vợ tái giá cũng bị người đời nhạo báng.

      Cho nên Lạc Tuyết trong lòng có cố kỵ điều gì, xuống lầu chạy thẳng ra ngoài.

      Đáng tiếc trời cho người toại nguyện, đối diện còn người, Lạc Tuyết nhìn lần nữa đám người ra vào trong tửu lâu đối diện, cực kỳ đau lòng, nàng chỉ là muốn nhìn thấy lần mà thôi, chỉ là muốn nhìn ràng người mà nàng nhìn trúng thôi mà, khó khăn như vậy sao?

      Lạc Tuyết đứng nhìn ngơ ngác, tâm tình ngẩn ngơ, vừa vặn nghe tiếng, "Tiểu tử, ngươi đừng hòng chạy!" nàng còn chưa kịp thấy , liền bị đứa bé ăn xin đụng phải chao đảo ngã mặt đất, "A" Lạc Tuyết đau quá hét to tiếng, nước mắt lập tức chảy xuống. . . . . .

      Cố gắng thử đứng dậy, đáng tiếc thử mấy lần được, đứa bé ăn xin kia chạy xa, chung quanh rất nhiều người bao vây lại xem náo nhiệt, thời điểm Lạc Tuyết tuyệt vọng, bỗng bàn tay đưa tới trước mặt nàng, Lạc Tuyết hơi giật mình, từ từ ngẩng đầu lên, mặt nước mắt dàn dụa, nhưng làm cho lòng nàng rung động chính là, người này chính là !

      Nam tử hiển nhiên cũng ngờ tới, người nâng lên là nữ tử dung mạo khuynh quốc khuynh thành! Lời muốn ra tắc nghẽn trong cổ họng, phát ra được bất cứ thanh nào, nhìn những giọt nước mắt này làm cho rất đau lòng, đôi mắt kia dịu dàng như nước, làm cho thất thần trong nháy mắt, hai người cứ như vậy nhìn đối phương, dường như quên mất thời gian. . . . . .

      "Tiểu thư! Ngươi làm sao vậy?" Cẩm nhi hét to tiếng gọi hai người hoàn hồn, Cẩm nhi nhanh chóng chạy tới, dùng sức đỡ Lạc Tuyết dậy, sau đó tức giận : "Ngươi là ai? Ngươi làm gì tiểu thư nhà ta? Vì sao nàng lại ngã đất?"

      "Láo xược!" "Cẩm nhi!" Hai thanh khuyên can đồng thời vang lên.

      Tùy tùng bên cạnh vị công tử kia lạnh lùng : "Ngươi to gan, lại dám bất kính với Trang Thân Vương!"

      "Hả? Trang Thân Vương? Ngươi là. . . . . . Vương Gia?" Giọng của cẩm nhi càng ngày càng , khi xong hai chữ cuối cùng, dứt khoát trực tiếp trốn sau lưng Lạc Tuyết, thể diện tiểu thư so với nha đầu như nàng chắc lớn hơn chứ?

      Lạc Tuyết trong lòng cũng kinh ngạc, ngờ thân phận của là Thân Vương! Vì vậy thản nhiên cười, cúi đầu : "Tiểu nữ Lê Lạc Tuyết, ra mắt Vương Gia!"

      Nụ cười này, làm những trong thiên hạ thất sắc, còn làm cho tất cả nam tử chung quanh thể dời mắt.

      " nương, cần đa lễ!" Trang Thân Vương Long Ngạo Thiên im lặng lúc lâu, mới thở khẽ ra mấy chữ.

      Lạc Tuyết bái lạy lần nữa , "Trước tiên tạ ơn vương gia giúp đỡ người khi gặp rủi ro, kế tiếp xin Vương Gia tha thứ cho tỳ nữ mạo phạm!"

      " sao, người biết có tội! Vả lại tiểu nha đầu cũng là lo lắng cho chủ tử, Bổn vương để ở trong lòng . Ngược lại Lê tiểu thư bị thương, Bổn vương truyền ngự y tới khám cho nàng chút!" Long Ngạo Thiên khôi phục thần sắc, cười thẳng thắn .

      Long Ngạo Thiên ánh mắt tỏ ra quan tâm, Lạc Tuyết nhịn được đỏ mặt, "Lạc Tuyết thân thể có gì đáng ngại, làm Vương Gia hao tâm tổn trí, cần phiền toái gọi ngự y tới"

      "A! Ta nhớ ra rồi! Ngươi là vị công tử chúng ta gặp ở chùa Kim Hoa, trách được nhìn rất quen !" Cẩm nhi bỗng nhiên hét lớn, dọa Lạc Tuyết giật mình, vội chặn lại : "Cẩm nhi, câm miệng! được vô lễ!"

      "Ngươi cái gì? Các ngươi gặp qua Bổn vương? Bổn vương mấy ngày trước từng chùa Kim Hoa." Long Ngạo Thiên gật đầu .

      "Vương Gia để ngài chê cười rồi! Cẩm nhi từ theo hầu bên cạnh ta, bị ta chiều hư!" Lạc Tuyết hơi xấu hổ, nha đầu này trước mặt người ta vạch trần làm cái gì?

      "Ha ha ha. . . . . . đúng là, hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng nha! Lê Lạc Tuyết! Bổn vương nhớ kỹ tên nàng, Bổn vương tới tìm nàng!" Long Ngạo Thiên phe phẩy ngọc phiến, ánh mắt chằm chằm nhìn thẳng vào Lạc Tuyết, dùng giọng cho phép từ chối xong, xoay người rời .

      Những lời này, lại làm cho Lạc Tuyết trong lòng vui vẻ, khuôn mặt đỏ lên. . . . . .

      "Tiểu thư? người ta xa rồi, còn nhìn mãi sao? Chúng ta nên về thôi." Cẩm nhi kéo kéo ống tay áo Lạc Tuyết , trêu .
      Chương 3: Quan lại khắp Kinh Thành đến cầu hôn.

      Lạc Tuyết và Cẩm nhi hai người lằng nhằng mãi lúc trở lại phủ thị lang sắp đến bữa tối. Nhìn bộ dáng lại tiện của Lạc Tuyết, Triển Nguyệt Dung vội vàng tới gần đỡ lấy, giọng lo lắng ;"Lạc nhi, chân của con sao thế? Có phải bị thương ? Cẩm nhi, ngươi chăm sóc tiểu thư thế nào vậy?"

      "Phu nhân, xin lỗi, là lỗi của Cẩm nhi, nhẽ ra . . . . ."

      "Mẹ, người đừng tức giận, đừng trách Cẩm nhi. Là lúc đường bỗng nhiên có tiểu ăn xin chạy tới cẩn thận đụng phải con, có gì đáng ngại, thực , nghỉ ngơi hai ngày là khỏi rồi, đến lúc đó Lạc nhi còn có thể dạy cho người và phụ thân khiêu vũ !" Lạc Tuyết mỉm cười an ủi.

      " có chuyện gì ? Lát nữa để nương xem chút, nếu nương thỉnh đại phu tới bắt mạch cho con, như vậy an tâm hơn." Triển Nguyệt Dung nghiêm túc .

      "Ha ha, mẹ người phải tin tưởng con, có việc gì, chúng ta mau vào trong thôi, phụ thân chắc chờ sốt ruột rồi." Lạc Tuyết quay lại nở nụ cười trấn an, đến trước tiền sảnh, Triển Nguyệt Dung vội đỡ nàng vào.

      Vừa mới bước vào, Lạc Tuyết nhìn thấy rất nhiều vàng bạc, vải vóc, châu ngọc, đồ trang sức, kim khí ….làm cho choáng váng cả mặt, "Phụ thân, chuyện gì thế này?"

      "Lạc nhi, chân con bị thương? Có nghiêm trọng ? Mau lại đây cho phụ thân nhìn chút." Lê Sinh Niên tới đỡ Lạc Tuyết, ngồi xuống, đáp mà hỏi ngược lại.

      "Ha ha, con cùng nương qua rồi, có chuyện gì, cha đừng lo lắng!" Lạc Tuyết bất đắc dĩ .

      "Đúng rồi, cha những thứ này là gì vậy?"

      Lê Sinh Niên thở dài : "Những thứ này đều là sinh lễ người ta đưa tới cầu hôn con! là công tử nhà Vương Thừa Tướng , cháu trai của Lý thượng thư , còn có công tử nhà Đỗ đại nhân."

      "Hả?" Lạc Tuyết ngạc nhiên.

      "Trước đó vài ngày, bọn họ đều chuyện với phụ thân rồi, phụ thân đáp ứng, nhưng hôm nay hạ triều, Vương Thừa Tướng nhất định đưa sính lễ tới, Lý thượng thư cùng Đỗ đại nhân nhìn thấy, cũng tranh nhau đưa sính lễ tới." Lê Sinh Niên giải thích.

      "Lão gia, chúng ta vẫn là nghe ý Lạc nhi như thế nào rồi quyết định. Hạnh phúc của nữ nhi mới quan trọng a!" Triển Nguyệt Dung .

      "Đó là điều đương nhiên, chúng ta chỉ có đứa con , nhất định phải cẩn thận suy tính, còn những mối mà bà mai nhắc tới, đều là những hộ gia đình giàu có ở Kinh Thành, được ghi cuốn sách này rồi.”
      Lạc Tuyết vẫn trầm mặc, nàng đối với những người quen biết này chút cảm giác nào, mà đối với sính lễ quý giá này lại càng hứng thú.

      "Lạc nhi, con làm sao đây?" Lê Sinh Niên hỏi.

      "Cha,mẹ, nữ nhi muốn gả cho bất cứ ai trong mấy người này. Nữ nhi ở cạnh cha, mẹ, chăm sóc hai người suốt đời." Lạc Tuyết làm nũng .

      "Vậy được, nữ nhi gia đình nào rồi cuối cùng cũng phải phải lập gia đình , sao có thể cả đời gả ra ngoài được?" Triển Nguyệt Dung giận trách.

      "Lạc nhi, rất nhiều vương công quý tộc, con nhìn trúng ai?" Lê Sinh Niên nghiêm mặt .

      Lạc Tuyết vẫn lắc đầu cái.

      "Được rồi , ngày mai ta liền phái người đem những đồ này trả lại."

      "Cám ơn cha! hai ngươi đối với Lạc nhi là tốt!"

      "Đứa ngốc, mặc dù ngươi phải là con ruột của chúng ta, thế nhưng nuôi con mười lăm năm , so với con ruột của chúng ta còn thân hơn, chúng ta vĩnh viễn đều là người thân , người nhà ! Cho nên, cha mẹ sao có thể đáp ứng nguyện vọng của con đây?" Triển Nguyệt Dung nước mắt rưng rưng, xúc động .

      "Cha, mẹ." Lạc Tuyết kêu lên, nước mắt rưng rưng , "Hai người đối với Lac Tuyết có ơn tái sinh, công ơn dưỡng dục, đời này kiếp này Lạc Tuyết dám quên, nhưng Lạc Tuyết muốn biết chuyện, chiếc chìa khóa mà con đeo cổ có phải là của cha mẹ ruột con để lại cho con ?"

      "Lạc nhi, con cần hỏi, chờ đến lúc con thành thân, mẹ nhất định cho con biết, để cho cha mẹ con trời được nhìn thấy con măc đồ cưới làm tân nương tử xinh đẹp, được ?” Triển Nguyệt Dung khóc .

      "Vâng, mẹ, con hỏi, người cần khóc, đều là nữ nhi bất hiếu, làm người đau lòng!"

      Lê Sinh Niên nhớ đến chuyện xưa, lòng vẫn đau như cắt, đến, đem thê tử, nữ nhi ôm vào trong ngực, “Đừng khóc nữa, chúng ta là người nhà nên vui vẻ mới đúng chứ, nào dùng bữa thôi, hôm nay ta dặn phòng bếp nấu món cá hoàng hoa mà hai mẹ con thích nhất!"
      Sau bữa tối, Triển Nguyệt Dung đưa Lạc Tuyết về "Liễm Nguyệt cư" , sau khi phân phó Cẩm nhi chăm sóc cẩn thận, mới về.

      Cẩm nhi hầu hạ Lạc Tuyết thay quần áo tháo, trang sức, nhìn khuôn mặt phong hoa tuyệt đại trong gương của tiểu thư , nhịn được hâm mộ : "Tiểu thư, người là có sức quyến rũ, khắp kinh thành gia đình danh gia nào muốn cưới tiểu thư về làm vợ đâu? Nhưng tiểu thư của chúng ta thèm nháy mắt cái a!”

      "Tiểu nha đầu, càng ngày càng như rót mật vào tai vây! Ngươi thế này là khen bản tiểu thư? Hay là chế giễu, làm hạ thấp bản tiểu thư đây?”

      "Đương nhiên là khen tiểu thư rồi? Nếu Cẩm nhi là nam tử, nếu cưới được tiểu thư nhất định rất vẻ vang! À, Cẩm nhi biết rồi, tiểu thư đồng ý, lẽ tiểu thư có người trong lòng rồi?” Cẩm nhi đột nhiên , Lạc Tuyết bị dọa sợ đến ngay cả cây lược trong tay cũng rơi đất.

      "Cẩm nhi, được bậy! Ta làm gì có cái gì đó. . . . . . Người thương. . . . . ."

      "Tiểu thư ngươi đỏ mặt nha! nhất định là Cẩm nhi đúng, chính là vị Vương Gia mà tiểu thư gặp ngày hôm qua đó sao?”

      Lạc Tuyết mặt hồng đến cả cổ rồi, nhưng là ngoài miệng vẫn chịu nhận. "Ngươi cái gì đó..., trước lúc bản tiểu thư xuất giá, việc đầu tiên ta làm chính là tìm cho ngươi người xứng đáng gả , hử, gả cho con trai Tôn quản gia trong phủ chúng ta , nhân phẩm cũng tệ, lại từng đọc qua sách vở mấy năm, cùng ngươi rất xứng đôi nha! Thế nào, có được hay ? Đây chính là nhân duyên trời ban nhé!”

      "Tiểu thư ngươi ức hiếp người, Cẩm nhi chuyện với người nữa." Cẩm nhi bị trúng tâm ý, mắc cỡ cúi đầu vần vò váy.

      "À, tiểu nương động tâm nha! nếu như vậy, hôm nào đó ta hỏi mẹ chút xem ý Tôn quản gia như thế nào?” Lạc Tuyết cười .

      ". . . . chuyện của Cẩm nhi. . . . phải đều là. . . . Tiểu thư làm chủ sao?" Cẩm nhi nhịn nửa ngày, mới ra được ý tứ của mình, chọc cho Lạc Tuyết cười ngừng.

      Chân của Lạc Tuyết quả nhiên sau vài ngày , khôi phục bình thường.

      Nghe mấy bà mai lại tới cửa hỏi thăm mấy lần nữa, nhưng đều bị Lê Sinh Niên từ chối quay trở về. Đều lấy lý do là, vợ chồng bon họ chỉ sinh được nữ nhi, muốn chờ thêm hai năm nữa mới gả . Cũng muốn, đính hôn trước, hai năm sau nữa để nữ nhi quyết định, Triển Nguyệt Dung khéo léo trả lời: “Tiểu nữ hôn là do chính nàng làm chủ, Vợ chồng chúng ta quyết cân thiệp.”

      Lạc Tuyết tạm thời có chuyện phiền lòng, nhưng trong tâm có chút mất mát, nàng còn có thể gặp lại sao?

      "Cẩm nhi, lấy đàn lại đây."

      Lần đầu gặp nhau, vẫy quạt, búi tóc tung bay, lưu lại trong trái tim.

      Ngoảnh đầu lại nhìn lại, người , nược mắt trống rỗng, quay đầu lại mênh mông.

      Bất chợt gặp nhau, ngẩng đầu nhìn , là Nhu Tình, say mê đời.

      Cuộc đời này nguyện làm hồng nhan, ước làm chim liền cánh.

      quên lời hứa người , nhưng sợ sai lầm lỡ dở cả cuộc đời.

      Đợi chờ vô ích, đợi chờ vô ích, nước mắt rơi ướt phím đàn, từng chút từng chút .

      Đợi chờ vô ích, đợi chờ vô ích, nước mắt rơi ướt phím đàn, từng chút từng .

      "Tiểu thư, ngươi làm sao lại hát thương tâm như vậy? làm Cẩm nhi nghe cũng muốn khóc rồi nè. A? Tiểu thư, sao ngươi lại khóc thế này?" Cẩm nhi xong vội vàng chạy qua dùng khăn tay lau những giọt nước mắt mặt của Lạc Tuyết.

      Lạc Tuyết đặt tay đàn, hỏi Cẩm nhi, "Ngươi xem, huynh ấy tới gặp ta sao?"

      "Vâng, nhất định đến, người đó nhất định đến." Cẩm nhi trong lòng tràn đầy tự tin .
      Chương 4:: Trang vương phủ cầu hôn

      Mười ngày sau, trong lúc Lạc Tuyết ngày nhớ đêm mong. Rốt cuộc có tin tức kinh thiên động địa truyền đến "Liễm Nguyệt cư" , tin đó truyền từ miệng Cẩm nhi: "Trang Thân Vương tới phủ thị lang rồi !"

      Lúc này, Lạc Tuyết làm nữ công nghe đến ba chữ Trang Thân Vương, bị kim châm trúng tay cũng có cảm giác, vẫn là Cẩm nhi nhìn thấy, nhanh chóng nắm lấy tay Lạc Tuyết, thổi giúp lát. Lạc Tuyết để ý chút nào, hồi hộp hỏi: "Đúng là Trang Thân Vương tới sao? Chàng ấy tới gì ?"

      "Tiểu thư, là , nhưng Vương Gia cùng lão gia chuyện gì, Cẩm nhi cũng ."

      Hai người đoán mò , nha hoàn bênTriển Nguyệt Dung tới mời: "Tiểu thư, lão gia cùng phu nhân mời người tới đại sảnh."

      “Ồ, ta biết."

      "Tiểu thư, người chắc chắn là khẩn trương à? " Cẩm nhi cười hì hì .

      "Dĩ nhiên khẩn trương rồi. . . . . . Nha đầu, ngươi lại dám chê cười bản tiểu thư?" Lạc Tuyết vừa kịp phản ứng, hướng Cẩm nhi vung quyền, Cẩm nhi vừa chạy vừa kêu: "Tiểu thư, nhanh lên, nếu Trang vương gia có việc trở về mất!”

      Lúc này Lạc Tuyết mới dừng tay, Cẩm nhi giúp đỡ nàng sửa sang quần áo xong, trang điểm thêm tý, sau đó liền đạp hoa sen bước nhanh tới tiền thính.

      Từ sau phòng khách, nhìn xuyên qua bức rèm che, Long Ngạo Thiên được mời ngồi ghế chính. Lúc này uống trà, cùng Lê Sinh Niên trò chuyện vui vẻ.

      Lạc Tuyết tới giữa đại sảnh, mang theo nụ cười giống như mùa xuân ấm áp hướng Long Ngạo Thiên nhàng cúi đầu, "Lạc Tuyết ra mắt Vương Gia!"

      Nụ cười này, làm người kinh sợ, Long Ngạo Thiên ngây người chốc lát, mới ổn định lại tinh thần, : "Tiểu thư xin đứng lên!"

      "Tạ vương gia!" Lạc Tuyết đứng dậy, lại hướng Lê Sinh Niên cùng Triển Nguyệt Dung chào, "Phụ thân, mẹ."

      "Ừ, Lạc nhi cũng ngồi ." Lê Sinh Niên sủng ái cười .

      "Vương Gia, đây chính là tiểu nữ, hạ quan chỉ có tiểu nữ, nhi tử còn , cũng chỉ mới mười sáu tuổi." Lê Sinh Niên .

      "Ha ha, Bổn vương trước đó vài ngày gặp Lạc Tuyết tiểu thư, còn phát sinh ít chuyện hiểu lầm, nha hoàn trong phủ đại nhân rất thú vị ! Tiểu thư lại là người tài mạo song toàn!" Long Ngạo Thiên vừa vừa thỉnh thoảng nhìn Lạc Tuyết, trong ánh mắt nhu tình như nước.

      "Vương Gia gặp Lạc nhi rồi à ? Nếu như Lạc nhi cùng nha đầu làm sai điều gì, kính xin Vương Gia rộng lượng bỏ qua cho! Nữ nhi còn hiểu chuyện. . . . . ." Triển Nguyệt Dung nghe thế vội lên giải thích.

      "Lê phu nhân cần để ý, Bổn vương căn bản là để ở trong lòng . Bổn vương hôm nay tới , chính là vì chuyện vừa rồi với hai vị mà tới, xin hai vị đáp ứng!" Long Ngạo Thiên thanh có trọng lượng , làm cho Lê Sinh Niên và Triển Nguyệt Dung sắc mặt biến đổi, đây phải là lời đùa sao? là ?

      "Bổn vương còn có chuyện quan trọng, tiện ở lâu, Lê đại nhân có câu đáp án chắc chắn phái người đên vương phủ báo cho Bổn vương tiếng." Long Ngạo Thiên đứng dậy lay động quạt ngọc, uy nghiêm .

      "Hạ quan cung tiễn Vương Gia!" Lê Sinh Niên và Triển Nguyệt Dung vội vàng đứng dậy quỳ lạy.

      Lạc Tuyết biết rốt cuộc là chuyện gì, ngây người đứng dậy theo, cũng quên quỳ tiễn, Long Ngạo Thiên đến của đại sảnh, dừng lại, xoay người nhìn về phía Lạc Tuyết, khóe miệng cong lên tà mị, cười lớn rời .

      Lạc Tuyết biết có chuyện gì, gương mặt thắc mắc nhìn về phía Lê Sinh Niên.

      Lê Sinh Niên và Triển Nguyệt Dung nhìn nhau, vẻ mặt hai người tràn đầy phức tạp.

      Ba người đều im lặng, lâu sau, Triển Nguyệt Dung mở miệng : "Lão gia, với Lạc nhi , dù sao sớm muộn gì cũng phải . "

      "Mẹ, rốt cuộc là chuyện gì?"

      Lê Sinh Niên vừa vui ,vừa thương xót : "Trước khi con tới , Trang Thân Vương hướng phụ thân cầu thân! Lúc ấy phụ thân còn tưởng rằng Vương Gia đùa, nhưng mà vừa rồi. . . . . . Haz, ngờ lại là !"

      "Lạc nhi, con gặp qua Vương Gia, sao lại cho mẹ?" Triển Nguyệt Dung cau mày .

      "Cha, mẹ, Lạc nhi phải muốn lừa gạt các người, chính là ngày con bị tiểu ăn xin đụng trúng, là Vương Gia ra tay cứu giúp , Cẩm nhi còn tưởng rằng chàng khi dễ con, giáo huấn người ta mấy câu, sau đó cũng có chuyện gì, Vương Gia rất độ lượng , tính toán."

      "Xem ra là có lý do cả! Ta rồi, Trang Thân Vương ra sao mọi người chưa từng thấy qua mà lại tự mình đến phủ cầu hôn? Nhưng mà, quan trọng nhất, Lạc nhi, Trang Thân Vương có chính thất rồi, vương phi là con Bình Nam đại tướng quân Thượng Quan Lôi — Thượng Quan Vũ Điệp! Nếu như con gả , chỉ có thể làm tiểu thiếp, thứ phi. Lạc nhi, cha cùng mẹ bởi vì sợ đắc tội Trang Thân Vương, mà ép buộc con, ủy khuất con gả vào Trang vương phủ làm thiếp . Chuyện này là chuyện cả đời , ngày mai phụ thân đích thân tới Trang vương phủ nhận lỗi!" Lê Sinh Niên kiên quyết .

      "Đúng vậy a, Lạc nhi, hạnh phúc của con so với bất cứ điều gì cũng quan trọng hơn, cho dù là cha được làm chức Thị lang này nữa, chỉ cần chúng ta nhà bốn người có thể bình an, vui vẻ sống qua ngày, chúng ta hài lòng rồi!"
      Andrena thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      :bighug: :bighug: :bighug: :bighug:
      Triển Nguyệt Dung thương vuốt những lọn tóc Lạc Tuyết rũ xuống vai, nhàng nhưng chân .

      Lạc Tuyết vẫn im lặng, trong lòng chỉ nghĩ đến những lời Lê Sinh Niên vừa , Trang Thân Vương có chính thất rồi ! Nàng muốn cùng người khác cùng hầu hạ phu quân sao? Tại sao, ông trời để cho bọn họ gặp nhau sớm hơn chút? Làm thiếp, nàng đành lòng sao? Như vậy là phải buông tha sao? Làm sao có thể được?

      Lạc Tuyết nội tâm xung đột, Triển Nguyệt Dung nôn nóng, "Lạc nhi, ngươi cần lo lắng cho cha mẹ, thực , mặc dù đối phương là Thân Vương, là huynh đệ ruột của hoàng thượng, thế nhưng nước Đại Kim vẫn có vương pháp , hoàng thượng là minh quân, chúng ta làm sao cả."

      "Cha, mẹ, các ngươi để cho Lạc nhi suy nghĩ chút rồi hãy . Con về trước."

      Lạc Tuyết bước chân nặng nề, như nặng ngàn cân, chậm rãi trở về"Liễm Nguyệt cư" .

      Cẩm nhi đứng đón ở cửa, nhìn sắc mặt Lạc Tuyết có chút thích hợp, liền : "Tiểu thư? Có phải xảy ra chuyện gì?"

      Lạc Tuyết đáp về phía khuê phòng, Cẩm nhi lo lắng đuổi theo, đỡ lấy Lạc Tuyết, "Tiểu thư? Ngươi cần làm ta sợ a! Vì sao gặp Vương Gia về, liền biến thành như vậy rồi?"

      Lạc Tuyết ngồi vào trước bàn trang điểm, nhìn trong gương dung nhan tuyệt thế, nhịn được than thở, "Ta còn có thể lựa chọn sao?"

      "Lựa chọn cái gì nha? Tiểu thư?" Cẩm nhi tò mò hỏi.

      “Vương Gia tới cầu hôn rồi." Cẩm nhi mừng rỡ kêu lên,nhưng lại nghe Lạc Tuyết câu, "Nhưng chàng có vương phi rồi !"

      "A? Làm sao. . . . . . Làm sao. . . . . . Có thể như vậy?" Cẩm nhi năng lộn xộn.

      Lạc Tuyết tự giễu cười, "Ngươi , đây có coi được coi là chuyện vui ?"

      "Tiểu thư vậy, ngươi định tính thế nào? Thực phải làm trắc phi sao?" Cẩm nhi đau lòng hỏi.

      "Ta biết. Cẩm nhi, ngươi xem?"

      "Ta là nha hoàn, làm sao dám lung tung ? Nhưng Cẩm nhi hi vọng tiểu thư suy nghĩ kỹ trước , rồi quyết định, để tránh ngày sau hối hận kịp."

      "Ừ, ta biết. Cẩm nhi ngươi cũng hi vọng ta có thể hạnh phúc, phải sao?" Lạc Tuyết khẽ mỉm cười, nắm tay Cẩm nhi , trong lòng ấm áp, cha mẹ ruột của nàng ở bên cạnh nàng, tuy nhiên lại gặp được nhiều người nàng như vậy, đây cũng là niềm hạnh phúc, phải sao?
      Chương 5:: tình nguyện làm trắc phi

      Trang Thân Vương phủ thư phòng.

      "Khởi bẩm Vương Gia, Lê phủ thị lang tạm thời có tin tức gì." Triệu quản gia dưới ba mươi tuổi cúi đầu .

      Nghe vậy, Long Ngạo Thiên ngừng xem công văn trong tay , nhưng vẫn chưa ngẩng đầu, mà là nhíu mày lại, "Hử? . . . . . . Bổn vương biết, ngươi lui xuống !"

      "Nô tài cáo lui!"

      Long Ngạo Thiên lòng căng thẳng, chẳng lẽ nàng muốn? Cho dù thể làm chính phi, trắc phi cũng xứng với thiên kim Thị Lang!

      "Vương Gia?" Cửa thư phòng xuất người, khẽ gọi.

      tiếng này kéo thần trí Long Ngạo Thiên lại, thậm chí có người đến bên cạnh cũng biết?

      Vẫn cau mày như cũ, giọng bình thường hỏi: "Vương phi vì sao lại tới đây? Nơi này là thư phòng của Bổn vương, có chuyện trở về phòng lại ."

      "Vương Gia? Thiếp thân tới là muốn hỏi chuyện, Vương Gia muốn nạp trắc phi sao?" Thượng Quan Vũ Điệp nghẹn ngào .

      Long Ngạo Thiên ngẩng đầu nhìn về Vương phi của , mày liễu cong, da thịt như thủy nộn, mắt ngọc mày ngài, có thể được xưng mỹ nữ, nhưng cùng so sánh với Lê Lạc Tuyết, lại mất chút ý vị thanh thuần, Lê Lạc Tuyết đẹp giống như là Thiên sơn Tuyết Liên, thuần khiết tì vết, làm cho tâm người nhộn nhạo.

      "Vương Gia?" Long Ngạo Thiên nghĩ tới mất hồn, lần nữa hồi hồn, trong lòng nhịn được, liền : "Vương phi đây là ý gì?"

      "Vương Gia, thiếp gả vào vương phủ vẫn chưa tới hai năm, ngài lại phải cưới thiếp sao? Ô ô ô, là thiếp hầu hạ tốt sao? Ngài chỉ ra cho thiếp, thiếp nhất định sửa chữa, được ?" Thượng Quan Vũ Điệp lôi kéo áo Long Ngạo Thiên khóc năn nỉ .

      "Vương phi? Bổn vương cả đời thể nào chỉ có mình ngươi là nữ nhân, bình thường gia đình giàu có nào cũng ít nhất đều là tam thê tứ thiếp, huống gì là Bổn vương? Ngươi muốn ngồi yên ổn ở vị trí chính phi, phải bao dung, độ lượng hơn người khác, phải học cùng nữ nhân khác hầu chung chồng! Được rồi! Bổn vương còn có công chuyện phải làm, nếu như hôn được định , ngươi cùng Triệu quản gia cùng nhau dựa theo quy củ mà làm!" Long Ngạo Thiên mặt biểu tình gì .

      Thượng Quan Vũ Điệp thân thể chao đảo, nàng biết nàng có cũng vô ích, thể thay đổi được điều gì nữa, cười tự giễu tiếng, "Vương Gia, thiếp thân ghi nhớ. Thiếp xin cáo lui!"

      Lùi ra ngoài cửa thư phòng Thượng Quan Vũ Điệp trong nháy mắt ánh mắt trở nên ác độc kiên quyết, nàng thể chịu uất ức như vậy!

      Phủ thị lang"Liễm Nguyệt cư" .

      Lạc Tuyết liên tục mấy ngày đều ngủ yên ổn, tinh thần hoảng hốt, làm sao cũng lo lắng, bồi hồi dứt.

      "Tiểu thư, ngươi đừng lại lại nữa, lên giường nằm lát , mấy ngày hôm nay trông người tiều tụy hơn rất nhiều. . . . . ." Cẩm nhi đau lòng .

      "Cẩm nhi, ta ngủ được, ngươi cùng ta trò chuyện chút." Lạc Tuyết cố gượng cười, .

      "Được, tiểu thư nghĩ xem tán gẫu cái gì?"

      "Cẩm nhi, trong lòng của ngươi, ngươi nghĩ gả cho người như thế nào?" Lạc Tuyết hỏi.

      "Ta? Cẩm nhi là nha hoàn, chỉ có thể nghĩ những gì nha hoàn có thể nghĩ. Ta muốn gả người ta , đối xử tốt với ta, bình thường sống qua ngày, là được rồi. Đương nhiên, người dân bình thường cũng có tam thê tứ thiếp rồi, ngay cả có, chỉ cần trong lòng có ta, ta cũng chấp nhận." Cẩm nhi lòng , dù sao cái thời đại này, có rất ít nam nhân cả đời chỉ cưới người nữ nhân, chỉ là duy trì được bao lâu thôi.
      " sao? . . . . . . Gả cho người trong lòng sao? Tam thê tứ thiếp. . . . . ." Lạc Tuyết lẩm bẩm, suy nghĩ biến chuyển liên tục. Nàng thích , nàng trốn tránh được , tình nguyện từ bỏ sao? , có lẽ khi bỏ lỡ, khó có tìm lại. . . . . .

      "Tiểu thư? Ngươi nghĩ được ? Cẩm nhi vừa rồi chỉ là biểu đạt ý nghĩ của mình mà thôi, người với ta bất đồng mà, tiểu thư cần nghe Cẩm nhi lung tung, người. . . . . ."

      Lạc Tuyết kiên quyêt ngắt lời : "Cẩm nhi, ngươi đúng, gả người trong lòng, mới là đúng! Nếu cuộc sống còn là cuộc sống nữa, giống như cái giếng cạn, cũng tìm thấy dòng nước trong . Vậy nên ta quyết định, ta nguyện ý gả vào Trang vương phủ, gả cho Long Ngạo Thiên!"

      "Tiểu. . . . . . Thư! Ngươi quyết định? nghĩ nữa sao? Đây chính là đại cả đời đó!" Cẩm nhi vội la lên.

      Lạc Tuyết trong lòng có đáp án, cả người cảm giác nhõm hơn nhiều, đứng dậy cười lúm đồng tiền như hoa lên, nhàng , quần lụa mỏng trước gió bay phất phới, giống như con bươm buớm vỗ cánh, chuẩn bị bay về phía chân trời. . . . . .

      Bữa tối, Lạc Tuyết nghiêm túc hướng Lê Sinh Niên cùng Triển Nguyệt Dung ra quyết định của mình.

      "Cha, mẹ, Nữ Nhi mấy ngày suy nghĩ kỹ càng, nghĩ xong, nữ nhi đồng ý gả cho Trang Thân Vương làm trắc phi."

      "Lạc nhi, ngươi quyết định như vậy sao? Làm tiểu thiếp chịu rất nhiều uất ức, mẹ muốn ngươi gả chịu ức hiếp chính thất!" Triển Nguyệt Dung lo lắng .

      "Đúng a, hơn nữa theo quy củ, thể dùng kiệu tám người khiêng, đươc tổ chức hôn lễ." Lê Sinh Niên cũng đồng ý.

      "Cha, những thứ này đều là hình thức mà thôi, nữ nhi buồn để ý. Nữ nhi cũng sợ chịu uất ức, gả cho người mình thích, chính là hạnh phúc. Hơn nữa như vậy cũng có thể chặn Vương Thừa Tướng, Lý thượng thư cùng Đỗ đại nhân bon họ tức giận, phải vẹn toàn cả đôi bên sao?" Lạc Tuyết an ủi.

      "Lạc nhi, những thứ khác đều quan trọng, ngươi đừng vì cha mà lo lắng, phụ thân vì tiền đồ của mình mà đem hôn nhân của con liên quan, nếu cha , mẹ cũng xứng để sống đời này nữa!” Lê Sinh Niên lòng khuyên nhủ.

      "Đúng như vậy, Lạc nhu, chỉ có ngươi hạnh phúc, cha mẹ mới làm thất vọng ân nhân của mình!" Triển Nguyệt Dung mũi đau xót, nhịn được khóc .

      Lạc Tuyết vẻ mặt xúc động, đứng dậy hướng cha mẹ quỳ xuống, "Lạc nhi làm cha mẹ thương tâm, là Lạc nhi có lỗii, xin cha mẹ tin tưởng Lạc nhi, cũng tin tưởng Trang Thân Vương, được ?"

      "Nữ nhi, con mau dậy . Chúng ta đồng ý con là được, con cần quỳ. . . . . ."

      Lạc Tuyết cười rộ lên, lấy ra khăn tay ra thay Triển Nguyệt Dung lau khô nước mắt, mẹ con hai người thân thiết ôm nhau, Lê Sinh Niên cũng kìm hãm được đưa hai cánh tay ra ôm lấy hai người thương nhất của mình, ba người đều vui vẻ cười to.

      Hoàng Cung Đại Nội, Thượng Thư Phòng.

      "Hoàng huynh, Thần Đệ muốn nạp trắc phi. Là con Lê Thị Lang, Lê Lạc Tuyết." Long Ngạo Thiên cung kính dâng tấu .

      "Hả? sao? Lần này trẫm phải chúc mừng hoàng đệ rồi ! Lê Lạc Tuyết? Trẫm hình như có nghe nữ tử này, tài mạo song toàn ! Hoàng đệ ngươi là có phúc a! Ha ha!" hoàng đế Đại Kim Long Ngự Thiên lớn hơn Long Ngạo Thiên tuổi cười vui vẻ . Bọn họ mặc dù phải mẹ sinh ra, nhưng tình cảm lại rất tốt, tuổi tác cũng chênh lệch là bao, cho nên hai người vô cùng hợp ý, nghe được hoàng đệ muốn nạp thiếp, cũng vì vui mừng dứt.

      "Cám ơn hoàng huynh!"

      "Trẫm cho người chuẩn bị cho các ngươi món lễ lớn , bình thường khác gả làm trắc phi thôi, nhưng này, cũng thể để uất ức được, trẫm cũng chuẩn bị phần của nàng."

      "Hoàng huynh, cần, Thần Đệ cám ơn tâm ý của người, Lạc Tuyết dù sao phải chính phi, làm như vậy chỉ sợ có người xấu." Long Ngạo Thiên cự tuyệt .

      "Ngươi nha, luôn suy nghĩ chu đáo như vậy. Trẫm an bài, ngươi đừng xen vào. , ngày hôm nay ở lại trong cung dùng bữa, cùng trẫm ăn chút gì đó!" Long Ngự Thiên dùng giọng điệu chắc chắn .

      "Dạ, Thần Đệ tuân lệnh!"
      Chương 6:: nguồn gốc của thân thế

      Sính lễ và hôn thư được người của Trang vương phủ đưa đến phủ thị lang, ngày cưới cũng chọn được, đầu tháng tám.

      Thời gian còn lại, Triển Nguyệt Dung vội vàng chuẩn bị đồ cưới. Lạc Tuyết có việc gì làm, trừ bỏ bị lôi kéo may đo y phục, còn chuẩn bị tâm tình xuất giá. Nàng vui mừng kích động, ước mơ nhiều về cuộc sống hạnh phúc sau khi gả cho , nhưng mỗi lần nghĩ đều giống nhau, trong lòng rất nhiều tư vị.

      Cẩm nhi vừa nhìn thấy Lạc Tuyết bộ dạng mất hồn mất vía, liền nhịn được trêu đùa đôi câu, Lạc Tuyết biết gì, bỗng nhiên nhớ lại, chuyện của Cẩm nhi nàng còn chưa hỏi!

      Vội tìm Triển Nguyệt Dung, "Mẹ, Cẩm nhi theo con nhiều năm, chúng ta tình thân như tỷ muội, con xuất giá xong, nhờ mẹ giúp nàng đính hôn với con trai của Tôn quản gia trong phủ chúng ta! Hai người bọn họ sớm có tình ý với nhau, xin mẹ làm chủ thành toàn cho họ!"

      " sao? Nếu là như vậy, mẹ nhất định giúp bọn họ tổ chức hôn . Con đừng lo lắng!" Triển Nguyệt Dung gật đầu cái.

      "Cám ơn mẹ!" Lạc Tuyết nở nụ cười ngọt ngào.

      "Lạc nhi, con sắp phải xuất giá rồi, cha cùng mẹ cũng thể lừa gạt con nữa, ngày mai chúng ta dẫn con chùa Kim Hoa chuyến! Cha mẹ ruột của con, đều ở nơi đó!" Triển Nguyệt Dung vẻ mặt ngưng trọng .

      Lạc Tuyết nghe xong, trong nháy mắt sắc mặt trắng bệch, lặng người lúc lâu, khó khăn lắm mới thốt ra lời : "Cha mẹ ruột của con. . . . . . Ở chùa Kim Hoa?"

      "Đúng vậy! Nên dẫn con đến lúc đó con có thấy bọn họ rồi !" Lê Sinh Niên đẩy cửa vào tiếp.

      "Phụ thân? Bọn họ. . . . . . Bọn họ vẫn khỏe chứ?" Lạc Tuyết nghe được trong cổ họng mình phát ra thanh như đối với người lạ vậy.

      Lê Sinh Niên khỏi nghĩ tới lúc nhìn thấy Vân Thiên lần cuối cùng là vào hoàn cảnh đó, cũng chính là vào đêm Lạc Tuyết được đưa tới, thống khổ và bi thương vẫn y nguyên làm cho bản thân cảm thấy bất lực .

      Đó là chuyện mười lăm năm trước.

      Tề Châu thành tuyết rơi liên tục ba ngày ba đêm, khắp nơi đều là mảnh trắng xóa, thỉnh thoảng tuyết rơi vào cổ áo làm cho người ta lạnh cóng khẽ run rẩy. Đêm khuya, vốn là bởi vì trời giá rét mà người ở thưa thớt, đường Huyền Vũ lúc này lại càng thêm yên lặng tiếng động, cả trời đất trắng xóa khiến người ta cảm giác nghiêm túc, làm người ta hít thở thông.

      Lâu sau, "Cộc cộc lộc cộc" tiếng vó ngựa vang lên, đường cái nam tử khoảng chừng hai lăm tuổi cưỡi ngựa tới. tay nắm chặt dây cương tay bảo vệ bọc chăn buộc trước ngực.

      Ngựa đến trước trạch viện dừng lại, nam tử xuống ngựa, nặng nề gõ mạnh cửa, rất nhanh sau đó cửa chính mở ra, nam tử được mời vào phòng chính.

      "Vân đại ca? hai năm thấy, tiểu đệ rất nhớ ngươi! ngờ ngươi vào lúc này , lại mang đến cho đệ cùng vợ niềm vui bất ngờ!" Chủ nhân viên trạch Lê Sinh Niên mừng .

      "Đệ muội, xin giúp tay." Vân Thiên ca chỉ vào bọc chăn trong ngực .

      Triển Nguyệt Dung tới cởi ra, bên trong bọc lại là đứa bé! Vẫn còn ngủ say ở bên trong, khuôn mặt nhắn, trắng hồng hào vẫn còn đọng lại dấu vết trước đó lâu khóc.

      "Đây là?" Vợ chồng hai người kinh ngạc hỏi.

      Vân Thiên Ca giọng : "Đây là con của ta."

      "Vân đại ca thành thân rồi sao ?" Lê Sinh Niên bộ dáng vui mừng.

      "Niên đệ, đệ muội, đại ca đến đây là có quan trọng chuyện muốn nhờ ." Vân Thiên Ca vẻ mặt nghiêm trọng .
      Andrena thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      "Đại ca lời này là quá khách khí rồi, huynh là ân nhân cứu mạng của hai vợ chồng chúng ta , đại ca có chuyện, xin cứ việc phân phó là được, chỉ cần tiểu đệ có thể làm được , nhất định phụ nhờ vả của đại ca." Lê Sinh Niên nghiêm túc , Triển Nguyệt Dung cũng gật đầu đồng ý.

      "Đại ca vẫn chưa thành thân, vì nữ tử, sau đó sinh hạ Lạc Tuyết. Lạc Tuyết, năm ngoái lúc Hạ Tuyết sinh, sau khi sinh ra đại ca liền quyết định đặt tên nàng là - Lạc Tuyết. Mẹ nàng, bỏ , ta tìm khắp mười châu huyện gần đó, lúc tìm được nàng, nàng . . . . . . chết. Đại ca mang theo nàng hành tẩu giang hồ có nhiều bất tiện, lại càng thể cho nàng gia đình hoàn chỉnh, cho nên, đại ca cầu xin Niên đệ cùng đệ muội có thể thu dưỡng Lạc Tuyết, từ nay về sau, nhận nàng làm con của các ngươi." Vân Thiên Ca buồn bã thất sắc .

      "Vân đại ca, ngươi yên tâm, Lạc Tuyết là của con của ngươi, cũng chính là con ruột của vợ chồng chúng ta, chúng ta nhất định đối xử tử tế với nàng, để cho nàng chịu chút uất ức nào . Chỉ là đại ca, người ngàn vạn lần nên đau lòng quá!" Lê Sinh Niên vỗ ngực bảo đảm .

      Triển Nguyệt Dung nhận lấy đứa bé, ôm chặt, trong chốc lát hốc mắt đỏ, "Lạc Tuyết đáng thương , mới tuổi mất mẹ rồi, sau này, ta chính là mẹ ruột của con, được ?"

      "Vân đại ca, chúng ta vợ chồng trong nhà có con, tại có thêm Lạc Tuyết, mới giống như là gia đình. Huynh đây là giúp chúng ta nhé!" Lê Sinh Niên thấy Triển Nguyệt Dung cũng chấp nhận đứa này, liền vui mừng .

      "Cái chìa khóa này mặt là ngày sinh tháng đẻ của Lạc Tuyết, xin đệ muội ngày sau cho nàng mang bên mình. Đại ca còn có ít ân oán chưa giải quyết xog, vì vậy xin từ biệt." Vân Thiên Ca xong nhìn lâu nữ nhi chút, trong mắt nước mắt rơi xuống, vĩnh biệt! Lạc Tuyết, kiếp sau chúng ta lại tiếp tục làm cha con được ? Khép chặt đôi mắt, dừng lại phút, sau đó xoay người bước nhanh khỏi phòng.

      "Vân đại ca? Vân đại ca?" Lê Sinh Niên và Triển Nguyệt Dung nhìn về phía bóng lưng kêu lớn, đáng tiếc Vân Thiên Ca quay đầu lại nữa, "Tịch Nhan, con của chúng ta, cuối cùng bởi vì ngươi kiên quyết rời cha mẹ, độc cả đời. . . . . ."

      " nốt ruồi hoa mai xinh đẹp, tướng công ngươi nhìn xem?" Triển Nguyệt Dung chỉ vào cổ tay phải đứa bé có nốt màu hồng kêu lên.

      "Ừ, Lạc Tuyết, con về sau là người nhà của chúng ta!"

      Ba tháng sau.

      Lê Sinh Năm từ ngoài cửa điên cuồng chạy vào, cực kỳ bi thương gọi lớn: "Phu nhân, Vân đại ca, Vân đại ca chết rồi. . . . . ."

      "Ngươi...ngươi gì? Vân đại ca làm sao lại chết? Võ công của huynh ấy cao như vậy, ai có thể giết được huynh ấy?" cho Lạc Tuyết ăn cơm Triển Nguyệt Dung kinh hãi cái thìa trong tay "Ầm" tiếng rơi xuống đất, Tiểu Lạc Tuyết hình như cảm nhận được điều gì đó, "Oa" tiếng khóc lớn lên.

      "Ta mới vừa ở trong quán rượu nghe , Vân đại ca chết trong tay "Mạc Bắc Hắc Thất", hình như là trúng cực độc Hắc Phong tán mà chết." Lê Sinh Niên cố nén bi thương , rồi ôm lấy Lạc Tuyết ru.

      "Vân đại ca, năm đó ngươi cứu tính mạng hai vợ chông chúng ta trong tay của cường đạo, hôm nay tiểu đệ còn chưa kịp báo đáp ân tình của ngươi, ngươi rời rồi, ngươi yên tâm, tiểu đệ nhất định bảo vệ con của ngươi chu toàn!" Lê Sinh Niên rưng rưng hướng phía đông quỳ lạy, Triển Nguyệt Dung cũng khóc quỳ xuống.

      "Phu nhân, "Mạc Bắc Hắc Thất" này nghe là trong hắc đạo thủ đoạn giết người vô cùng sắc bén, ngộ nhỡ bọn họ biết được Vân đại ca còn có con , mà giết cỏ tận gốc, đơi với Lạc Tuyết rất nguy hiểm, ta nghĩ nhà chúng ta nhanh lên rời khỏi thành Tề Châu!" Lê Sinh Niên dường như nhớ tới cái gì, khẩn trương .

      " đâu bây giờ?" Triển Nguyệt Dung gấp hỏi.

      "Phải Kinh Thành Uyển An, dưới chân thiên tử, bọn họ dám tùy tiện giết người. Ngươi nhanh dọn dẹp chuẩn bị chút, chúng ta mau rời khỏi." Lê Sinh Niên kiên định .
      Chương 7:: cúng tế ở chùa Kim Hoa

      Lê Sinh Niên trải qua gian khổ nhiều năm như vậy, giờ phút này đối mặt với câu hỏi của Lạc Tuyết , lại run rẩy ra lời, nhìn ánh mắt mong đợi của Lạc Tuyết, Lê Sinh Niên suy nghĩ lâu mới nghẹn ngào : “Cha mẹ ruột của con mười lăm năm trước …….mất! Khi đó con mới tuổi, cha con và đêm trời bão tuyết rơi xuống ôm con đến cho chúng ta, nhờ chúng ta nuôi con trưởng thành, cổ con là chiếc chìa khóa do phụ thân con để lại, phía khắc ngày sinh tháng để của con, huynh ấy mẹ con chết, huynh ấy còn có ít ân oán chưa kết thúc, nhờ chúng ta chăm sóc con, sau đó rồi rời . Từ đó về sau, chúng ta còn có gặp lại cha con nữa, cho đến sau khi huynh ấy được ba tháng, ta mới nghe được tin tức, huynh ấy chết, chết trong tay"Mạc Bắc Hắc Thất", hình như là trúng độc Hắc Phong mà chết. Lúc ấy chúng ta ở Tề Châu, bởi vì sợ kẻ thù của cha con tới tìm, liền rời nhà tới kinh thành!”

      Sau khi nghe xong Lê Sinh Niên , Lạc Tuyết suýt nữa té xỉu, chuyện tích tụ trong lòng bao nhiêu năm qua, ngày hôm nay rốt cuộc cũng được sáng tỏ, kết quả như vậy! Cha còn gì nữa, hóa ra bọn họ chết! hóa ra trông mong nhiều năm như vậy, tất cả đều là công dã tràng?

      Hai hàng nước mắt trong suốt chảy xuống, muốn mở miệng gì đó, nhưng vừa muốn ra, chỉ là tiếng khóc lớn, hai bờ vai mảnh mai ngừng run lên, Triển Nguyệt Dung vội vàng ôm lấy vai Lạc Tuyết, khóc : “Lạc nhi, con khóc ! Khóc cho lòng dễ chịu hơn chút, có đứa con hiếu thuận như vậy, bon họ rất vui mừng."

      biết thời gian trôi qua bao lâu, Lạc Tuyết khóc mệt, thân thể còn có chút sức lực nào nữa, Triển Nguyệt Dung đỡ nàng lên ghế nằm, vừa nhắm mắt lại, lại đột nhiên nhớ ra, nàng muốn biết nhiều hơn về chuyện của cha mẹ, liền vội vàng tay Lê Sinh Niên, hỏi “Cha, cha con tên gì? Còn có mẹ con nữa? đúng rồi mẹ con nàng chết như thế nào? Cũng là bị người khác hại chết sao?"

      "Cha con tên là Vân Thiên Ca, thời gian đó giang hồ uy danh vang xa gọi là ‘Vân đại hiệp’, võ công của huynh ấy rất cao, là người tài giỏi, là người hào phóng , chịu trói buộc, trọng nghĩa khinh tài, cha và mẹ con lúc đó mới thành thân lâu trong lần đường về nhà, may bị bọn cướp bắt cóc, trong lúc thời điểm ngàn cân treo sợi tóc ấy, may mắn là được Vân đại ca cứu giúp, chúng ta mới bảo toàn được tính mạng. sau đó, cha với huynh ấy kết làm huynh đệ,cho nên, huynh ấy mới đem con giao cho chúng ta chăm sóc.”

      "Về chuyện mẹ ruột con, khi đó cha con , hai người bọn họ vẫn chưa thành thân, sau này sinh ra con, lâu sau đó, mẹ con bỏ tìm thấy, huynh ấy mang theo con tìm khắp mười châu huyện, tìm được mẹ con, nhưng khi đó mẹ con chết."

      "Chúng ta cũng chưa bao giờ gặp mẹ ruột của con. À Đúng rồi, tên của con là cha của con đặt, huynh ấy con sinh ra trong ngày tuyết rơi, nên lúc ấy đặt tên con là Lac Tuyết!” Triển Nguyệt Dung thêm.

      "Còn có gì khác nữa ạ? Cha mẹ có biết điều gì nữa ? Xin hai người hãy cho con biết, có được hay ? " Lạc Tuyết vẫn cảm giác còn thiếu gì đó, nhưng Lê Sinh Niên và Triển Nguyệt Dung lại lắc đầu, "Chuyện của mẹ con chúng ta ra cũng biết , chỉ suy đoán cha con có thể vì cái chết của mẹ con, mà quá đau lòng, cố ý liều mạng với thuộc hạ của "Mạc Bắc Hắc Thất", nếu với võ công của cha con, tuyệt đối thua dưới tay "Mạc Bắc Hắc Thất."

      "Chúng ta có dựng 2 bài vị ở trong chùa Kim Hoa, cái là của cha con, cái nữa là của mẹ con. Những năm gần đây, mùng ba tháng ba hàng năm chúng ta đều tới chùa kim hoa, bởi vì ngày đó là ngày dỗ của cha con, cho nên bây giờ con hiểu tại sao rồi chứ? Vài ngày trước, mẹ dẫn con cùng chùa bái tế, mẹ bảo cho con quỳ trước bài vị kia, đó chính là bài vị phụ thân con!”

      "Đó chính là bài vị của phụ thân?" Lạc Tuyết bụm kín miệng của mình, thể tin được, nước mắt vừa mới vừa ngừng lại chảy xuống, "Ngày giỗ cha con. . . . . . Ngày mai chúng ta lại chùa Kim Hoa . . . . . .Con muốn quỳ lạy trước mặt người. . . . . ."

      Ngày sau, Lê Sinh Niên, Triển Nguyệt Dung và Lạc Tuyết ba người cùng chùa Kim Hoa. Chỉ là lần này tâm trạng Lạc Tuyết giống với lần trước nữa, mà nặng nề tâm cảnh giống với lần trước nữa, tâm trạng lần này nặng nề đau khổ.

      Suy nghĩ cả đêm, trong đầu nàng ngừng tưởng tượng hình dung bộ dáng của cha,và của mẹ.

      Sau khi quỳ lạy xong chính điện phật tổ, lần nữa tới chỗ kia của Thiên điện.

      Trước tiên Lạc Tuyết quỳ xuống lạy, sau đó nhàng nhấc tấm vải trắng lên, phía dưới vải trắng, "Bài vị Vân Thiên Ca!" "Bài vị Vân phu nhân!"

      "Cha, mẹ, nữ nhi tới thăm hai người, mười lăm năm qua rồi, xin hãy tha thứ cho nữ nhi bất hiếu, nữ nhi hướng hai người dập đầu tạ tội!" Lạc Tuyết nặng nề dập đầu đất, thanh vang vọng cả đại điện. . . . .

      "Lạc nhi, đứng lên con. Cha mẹ con cũng nghe được lời tạ lỗi của con, cần quỳ như vậy nữa!" Triển Nguyệt Dung kéo Lạc Tuyết .

      "Mẹ, người để cho con quỳ lát, trong lòng con rất đau khổ!” Lạc Tuyết lần nữa gào khóc thất thanh.

      "Lạc nhi! Con cứ như vậy, cha và mẹ làm sao yên lòng đây!" Lê Sinh Niên mắt ướt, .

      Lạc Tuyết gượng người đứng dậy, gật đầu cái, nhưng nước mắt vẫn ngừng rơi.

      "Vân đại ca, Lạc Tuyết nàng sắp lập gia đình rồi, huynh nhìn xem này, nàng trưởng thành, huynh ở dưới đó có thể an tâm, tiểu đệ phụ dặn dò của huynh!" Lê Sinh Niên hướng về phía bài vị Vân Thiên Ca khẽ thở dài.

      "Vân đại ca, Lạc Tuyết lớn lên là nương tốt, hai ngươi nhìn xem, nàng hiếu thuận biết bao nhiêu! Huynh ban cho chúng vợ chồng chúng ta đứa con tốt như vậy!” Triển Nguyệt Dung khen ngợi

      Ba người cúng bái chính điện xong, Lê Sinh Niên và Triển Nguyệt Dung cùng Lạc Tuyết ở lại lát, Lạc Tuyết được ba bước lại quay đầu nhìn, lưu luyến rời theo cha mẹ xuống núi.

      "Mẹ, mẹ ruột của con tên là gì? con đoán nàng nhất định là nữ nhân rất xinh đẹp, nàng tại sao lại chết? nếu nàng chết, phụ thân nhất định chết, như vậy con có 2 phụ thân cùng hai mẫu thân nha, người xem điều đó tốt biết bao nhiêu?”

      "Con đó, trong cuộc sống có rất nhiều chuyện, đều rất khó ràng, tất cả mọi việc có nhân ắt có quả, tựa như ban đầu nếu phải là cha ruột con cứu chúng ta, chúng ta cùng con có mười lăm năm duyên phận, cho nên, hãy cứ thuận theo tự nhiên con à, cha con giao con cho chúng ta, nhất định là muốn con bị cuốn vào vòng ân oán của đời trước, hi vọng con được vui vẻ mà lớn lên, chính là cuộc sống mà con từng trải qua trong mười lăm năm qua. Cho nên, lúc đầu, chúng ta cho con…con cùng chúng ta phải là ruột thịt, chính là muốn con chấp nhận được chân tướng ngày đó, có thể đối diện với việc đó cách bình thản, để tránh cho con sa vào tâm ma cách nào thoát khỏi. Lạc Tuyết con hiểu chưa?” Lê Sinh Niên trả lời.

      "Dạ, con hiểu, cha mẹ, hai ngươi yên tâm , Lạc nhi sống cuộc sống tốt, để cho bản thân mình phải chịu đau khổ. Sau này, cha mẹ phải sống khỏe mạnh! Lạc nhi sau này thể ở bên cạnh tận hiếu cha mẹ được!” Lạc Tuyết giải thích.

      Nhưng Lạc Tuyết biết, Lê Sinh Niên và Triển Nguyệt Dung cũng thể biết trước được, thân thế Lạc Tuyết chỉ có đơn giản như vậy, sau khi Lạc Tuyết trải qua bao nhiêu đau khổ, chân tướng mới từng bước từng bước lộ , khi đó nàng có thừa nhận mọi chuyện như bây giờ ?
      Andrena, Nữ Lâmfun thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :