1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Phong Hành Trì thượng – Triệu Dân

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 5: Phục vụ riêng

      Edit: Phong Linh, Sissi

      Beta: Quảng Hằng


      “Từ hôm nay trở , là trợ lý của tôi.” tiếc chữ như vàng, dứt lời lại vui đầu trong đống tài liệu.

      “Trợ lý?” Đây đối với Trì Trì mà khác nào sấm động ngang trời. có học qua nghiệp vụ này, cũng biết là làm cái gì.

      “Cái đó, Phong tổng, tôi phải chuyên làm cái này, cũng làm được, có nhầm hay ?”

      Đánh chết cũng giống thư ký Vương, phải nhìn mặt người khác khéo léo mà chuyện.

      “Khi chủ tịch nước làm chủ tịch nhất định trước đó là chủ tịch chuyên nghiệp sao?” Phong Lôi cũng ngẩng đầu lên đáp trả câu.

      “Ách, nhưng là tôi thân phận bé làm sao có thể so sánh cũng những người đó?” Trì Trì khiêm tốn .

      học ngành gì, biết làm những gì? nghe chút.” chuyển bút trong tay nhìn .

      “Tôi học chuyên ngành Trung văn, chỉ có thể ăn chơi, gây gổ, xem tiểu thuyết.” Sử Trì Trì đem mọi thứ có thể nghĩ đến ra.

      gây gổ giỏi thế nào? Trình độ gây gổ có phụ thuộc vào tâm tình ?”

      “Tôi gây gổ đối với mỗi người khác, tóm lại chính là gặp mạnh là mạnh, gặp mềm là mềm, gặp tiện nhân là tiện nhân, gặp sắc sắc hơn.” Trì Trì ước ngực lên, đây chính là sở trường của .

      “Gặp sắc sắc hơn?” Phong Lôi trong mắt ý cười càng đậm.

      “Cái đó tôi chỉ là suy luận.”

      Trì Trì ý thức được lỡ miệng. Đây là những lời chỉ để trong phòng ngủ nằm bàn luận, chỗ này có thể sao?

      “Tốt lắm, ở đây xem tiểu thuyết có cái gì, đến lúc cần vận động nhiều chút, vấn đề gì chứ?”

      Trì Trì trợn to đôi mắt, thể tưởng tượng nổi mà nhìn chằm chằm vào . thế giới này có chuyện tốt này sao? trời rơi xuống bánh bao lớn mà thích ăn!

      Nhưng là ngày ngày cùng ở chung chỗ, khó mà tiêu nổi cơm, tâm tình thất thường. ở trước bàn làm việc trưng ra bộ mặt tư lự.

      “Tiền lương 1000.” tiếp.

      1000? định cho tôi thành ăn mày sao? Nhịn ra, Trì Trì khinh thường nhìn cái.

      “Đô-la.” lại bổ sung câu.

      “A!” Ánh mắt của chợt sáng lên, thiếu chút nữa còn chảy nước miếng.

      “Còn có tiền thưởng và phục trang hỗ trợ.” Đôi mắt ti hí của lại lóe sáng thêm chút.

      “Có muốn suy nghĩ thêm chút ?” tựa hồ chắc chắn đồng ý.

      “Tôi suy nghĩ chút, ha ha.” Trì Trì cười khan hai tiếng.

      “Liệu có phải cố tình đánh lạc hướng ? Mặc dù xinh đẹp, nhưng tốt xấu gì cũng là phụ nữ nha. Có câu , chẳng ai tự nhiên tốt với người khác, cho dù có, bên dưới nhất định có bẫy rập. Đồng ý hay đồng ý, đây cũng là vấn đề.”

      Trì Trì lắc lắc đầu. Mặc dù biết trọng dụng nhân tài, nhưng cũng là vì lợi ích của bản thân.

      có thể để tôi phục vụ riêng sao?” suy nghĩ hồi lâu vẫn chưa sáng tỏ nghi vấn này.

      cho là mình hoa nhường nguyệt thẹn, nghiêng nước nghiêng thành sao?”

      Phong Lôi giọng điệu bất cần. cho là suy nghĩ như vậy? Nếu phải người ta nhờ vả, lại phải công tư bất minh như vậy sao? Làm người ta tức giận chính là, nữ nhân này dám hoài nghi dụng tâm của !

      Sử Trì Trì thấy thế khẩn trương lắc đầu cái.

      “Xin hỏi, cho rằng mình liệu có thể làm bình hoa sao?” Phong Lôi tiếp tục hỏi.

      “Dĩ nhiên phải.” Trì Trì mắc dù rất hài lòng giọng điệu của , nhưng vẫn thành thực trả lời.

      “Còn nữa…., cho là tôi là loại đào hoa công tử chẳng biết làm gì ngoài theo đuổi phụ nữ sao?”

      Chẳng lẽ phải sao? Chỉ là Trì Trì nghĩ nghĩ, trong miệng vẫn là ngoan ngoãn đáp: “Dĩ nhiên là phải, nhìn cũng giống như vậy.” Chẳng lẽ đào hoa công tử mặt còn dán nhãn sao?

      cho rằng tôi đối với có cảm thấy hứng thú ?”

      Cái này ai biết. sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất ( sợ làm được việc lớn mà chỉ sợ gặp phải điều may). Thường theo chó điên, ai có thể đảm bảo bị cắn lầm cái?

      “Dĩ nhiên là , tôi tin tưởng hành vi nghề nghiệp thường ngày của .”

      “Vậy là được rồi, cũng phải lo lắng cho tình cảnh của mình, có thể nghi ngờ đạo đức của tôi nhưng thể nghi ngờ khả năng thưởng thức của tôi.”

      có đạo đức sao? Sử Trì Trì ở trong lòng nghi ngờ hỏi.

      “Tôi đối với nảy nở như có hứng thú.”

      lại tăng thêm câu đả thương người, Trì Trì hận đến cắn răng nghiến lợi, tôi đối với nam nhân cũng như xe công cộng, có hứng thú. Ngày ngày chen xe buýt, trong lòng sớm có bóng ma rồi.

      “Phong tổng yên tâm, tôi đối với loại đàn ông xem mình như hoa thủy tiên, bộ mặt linh hoạt như hoa loa kèn, miệng độc như đuôi bọ cạp cũng còn hứng thú.”

      lập tức kính trở lại câu. Cái gì gọi là còn chưa nảy nở? có thể sỉ nhục nhân cách , nhưng được sỉ nhục quyến rũ của . Ôm buồn bực thua thiệt phải là tác phong của .

      cần phải suy nghĩ thêm chút ?”

      cần, tôi đồng ý.”

      sung sướng đáp, ai vượt qua được hấp dẫn của tiền chứ? Mặc dù là quả địa lôi, cẩn thận núp đạp trúng .

      Chỉ là công việc này nhõm giống như sao? Nếu là như vậy, làm sao lại thấy Lý Đặc luôn vội vội vàng vàng như vậy?

      “Mỗi người được phân công công việc khác nhau.”

      tựa hồ nhìn thấu suy nghĩ của , đối với giải thích. Kỳ quái, mực nhìn văn kiện, làm sao có thể biết lúc này nghĩ gì?

      “Cái đó, Phong tổng, tại sao mỗi lần tôi tới, đều biết trước?”

      Nhớ tới hai lần vừa rồi, khỏi hoài nghi có năng lực đặc biệt.

      “Trong công ty này còn có ai bộ có tiếng bước chân nhanh như vậy?” còn ngẩng đầu lên, sớm biết là đáp án này rồi còn hỏi, là….

      “Vậy tôi bây giờ làm gì?”

      lên tiếng, đứa ngón tay chỉ gian trong phòng làm việc. Bên trong chỉ có hai tủ sách, bàn, ghế dựa và chiếc máy tính. giá sách trừ cổ thư chính là sách ngoại ngữ. nghĩ được lại thích loại này. Nhìn dáng dấp của cũng là người phong nhã. cầm lên quyển dễ chút bắt đầu đọc.

      Ngày mùa thu, ánh mắt trời xuyên qua rèm cửa sổ chiếu người , để lại cho có chút khí chất trầm tĩnh. Phong Lôi liếc mắt nhìn, đại khái cũng thấy chỉ có đọc sách mới có thể lắng xuống. Đọc quyển sách, tựa hồ như thiếu thứ gì, vì vậy, pha ấm trà vừa uống vừa đọc. Lúc đọc, chân cũng tự chủ được từ ghế đưa lên bàn. Thỉnh thoảng còn đung đưa mấy cái. Giá có chút nhạc tốt hơn. suy nghĩ, hưởng kia vang lên, là rất thích nghe khúc hát ru.

      “Pha trà cho tôi.” Phong Lôi bên ngoài kêu.

      Sử Trì Trì chạy tới. đưa cho ly thủy tinh lam đậm.

      “Nếu như có nữ nhân gọi điện cho tôi, phải mắng ta, muốn mắng thế nào mắng.”

      uống ngụm trà, đầu dựa vào lưng ghế, khuôn mặt mệt mỏi.

      “Này…” do dự chút, đời còn có công việc này? Chỉ là, lấy người tiền tài thay người tiêu tai, mắng mắng, dù sao cũng thắng.

      Vừa dứt lời, chuông điện thoại liền vang lên.

      “Alo, tôi tìm Phong tổng.”

      Giọng nữ cất lên. Sử Trì Trì nhìn Phong Lôi, trưng cầu ý kiến của . nhường mày, vung tay lên bày tỏ muốn gặp.

      ấy có ở đây.”

      dối, ấy ràng ở đó.” Giọng nữ nhân chuyển thành sắc nhọn.

      ấy ở đây, nhưng là muốn gặp , được chưa?” là, cho hết lên mặt.

      là ai?” Nữ nhân cảnh giác hỏi, nhớ phòng làm việc của Phong Lôi căn bản có phụ nữ.

      “Tôi là ai, với liên quan.” Sử Trì Trì bằng tiếng cúp điện thoại.

      Điện thoại mấy phút lại vang lên lần, những nữ nhân này thanh vừa mềm như nước thoắt cái vừa sắc vừa nhọn, ra công việc này phải là người làm. Thiệt cho còn tưởng là nhặt được món hời. vừa nghĩ, đến giờ cơm trưa. Trời đất bao la, hoàng đế cũng ăn cơm. nhàng đóng cửa lại, chuẩn bị chạy ra ngoài.

      đâu vậy?” vừa chạy tới cửa, liền nghe giọng phía sau truyền tới.

      ăn cơm.” Sử Trì Trì đứng lại, phải để cho ăn cơm đấy chứ?

      “Ăn ở đây.” tiếp tục .

      “Hả?”

      “Ăn cùng tôi, lát nữa có người đưa cơm tới.”

      Ăn cùng , được rồi, người nào nhìn bát người đó. ủ rũ cúi đầu trở lại ngồi xuống. Ánh mắt của lạnh giá, “Ăn cơm cùng tôi khó chịu vậy sao?”

      “Cũng quá khó chịu, tôi sợ tôi tiêu hóa nổi.”
      Phong nguyet thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 6: Ngày mây

      Edit: Phong Linh, Sissi

      Beta: Quảng Hằng


      <img class="aligncenter size-full wp-image-35284" alt="347541yj6iwigpkn" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/12/347541yj6iwigpkn.gif" width="80" height="218" />

      Cơm đưa tới, hai phần, phần ít là của , đương nhiên phần cơm lớn đó chính là cho .

      “Ăn .” ra lệnh.

      Lúc bắt đầu ăn, ăn rất văn nhã, nhưng là do thức ăn quá ngon rồi, ăn ăn liền quên hình tượng, bắt đầu hung mãnh lên.

      bữa cơm ăn gần canh giờ, phải do ăn chậm mà là cơm quá nhiều.

      Phần cơm thấy đáy rồi. Ăn cơm no, tinh thần của rất tốt. Đầu tiên tưới nước cho cây cối, đem sách sửa sang lại chút, ở trước mặt tới lui, chợt đông chợt tây, nhìn mà hoa mắt. Sau đó, khóa trái cửa, tự mình đem dây điện thoại rút ra, té ở giường , ngủ. Ngủ đến nước miếng chảy thẳng, đại khái lại trong mộng ăn đồ gì thôi.

      Phong Lôi gọi , cũng khách khí ngủ thẳng đến lúc mặt trời lặn.Tỉnh dậy rất nhanh đến giờ tan làm.

      “Ngại quá, lần này tôi ăn quá nhiều, mà ăn nhiều liền thèm ngủ. Lần tới tôi nhất định chú ý.”

      Ngày đầu tiên làm nằm ngủ thẳng cẳng là quá vô trách nhiệm rồi.

      “Tan việc cùng tôi.”

      “Nhà nước quy định làm việc chỉ có tám giờ.”

      “Tôi quy định bao nhiêu chính là bấy nhiêu.” mặt bá đạo.

      “Hơn nữa, trong tám giờ, có người ăn giờ ngủ hai giờ.” Được rồi, là đuối lý trước.

      thế nào chính là thế ấy.”

      “Có được tiền thêm giờ ?” sợ chết, lại thêm câu.

      “Tính theo giờ.”

      bỏ lại câu, sải bước về phía trước. Sử Trì Trì vui vẻ theo sát ở phía sau. Ra khỏi thang máy chuyên dụng, mọi người rối rít liếc nhìn. Mấy mỹ nữ phí bao công sức ăn mặc kia trong mắt càng bốc lửa. hiểu, làm thêm cũng có người đố kỵ. Trì Trì nho than thở.

      làm thêm giờ chính là theo tập thể dục mấy cái máy móc uốn lượn kia, còn bằng bộ đường ấy. Chỉ là, cũng theo tập mấy thứ. Nửa giờ sau, hai người mồ hôi đầm đìa, tắm gội qua, lại cùng ăn qua loa, sau đó lại cùng bơi. Giày vò đến hơn mười giờ, Phong Lôi mới thả cho về.

      Thứ hai Bắc kinh mưa to gió lớn, có nữ nhân nào tới làm phiền, Trì Trì tìm đồng nghiệp lầu dưới mượn đống lớn &lt;Tri &gt; cùng &lt;Thụy Lệ&gt; tạp chí phụ nữ để xem. Nhìn phía truyện cổ in to đùng khỏi vui vẻ. Truyện cổ Trung Quốc tả thực so với tiểu thuyết còn khôi hài hơn.Vừa nhìn phía sau quyển nữa, cơ bản đều là dạy nữ nhân ăn mặc như thế nào để hấp dẫn đàn ông, để biến thành ông xã. Tác giả viết rất sát, xem được vui ngất trời.

      Phong Lôi biết xuất trước mặt từ lúc nào. Sử Trì Trì cũng kịp đem tạp chí giấu , thể làm gì khác hơn là nhắm mắt giải thích: “Tôi lấy lại tinh thần để làm việc đấy.”

      Phong Lôi cũng bóc mẽ , thuận tay cầm quyển tạp chí bàn lên, vừa đúng lật tới tờ, đề mục phía là &lt;Làm thế nào để thỏa mãn đàn ông giường&gt;. Sử Trì Trì trong đầu “oanh” tiếng, trời ạ, chỉ muốn tìm chỗ nào mà chui đầu vào. Phong Lôi trong mắt lóe sáng, ánh mắt nhìn vòng, cười cười, thèm giải thích, liền ra ngoài. Trì Trì vốn định lớn tiếng, tôi còn chưa kịp đọc tờ này chữ nha, nhưng là đầu lưỡi của như thắt lại, có thể nào cũng thể ra lời.

      thề về sau bao giờ đọc hai loại tạp chí này nữa, ít nhất đọc ở công ty. Lần này lấy từ dưới đáy bàn quyển &lt;300 từ Hán&gt; ra đọc. Nhịn đến lúc tan việc, thấy Phong Lôi vùi đầu vào công việc, định lặng lẽ chạy .

      “Đứng lại.” Phong Lôi quát tiếng. Trì Trì tâm thần bất định, bất an đứng lại. phạt tiền chứ?

      “Hôm nay theo tôi tiếp khách.”

      phải chỉ giúp đuổi nữ nhân sao, tại sao lại nhiều việc như vậy?

      “Ban đầu đâu có có việc này. Còn nữa, … tại đến lúc tan việc.” Sử Trì Trì ràng chưa đủ khuyến khích.

      “Tôi có, làm thời gian lấy lời tôi làm chuẩn.”

      Có còn dân chủ , Trì Trì trong lòng thầm mắng tên độc tài.

      “Tôi có lễ phục, cũng mang giầy cao gót, vừa thấy thức ăn hai mắt liền tỏa sáng, vừa thấy người lạ cổ họng cũng khô được ra lời.”

      Trì Trì lưu loát xong, nghĩ thầm xem ngươi có dám dẫn ta ra ngoài nữa .

      dẫn tôi ra ngoài ảnh hưởng đến hình tượng của công ty, tôi nhìn chẳng ra hình dáng gì.”

      Được rồi, vì buổi tối an bình, chỉ ủy khuất mình chút.

      đúng là chưa ra hình dáng gì.”

      Phong Lôi đồng ý gật gật đầu, nhưng lại tiếp câu “Nhưng phụ nữ thường sức lực bằng .”

      Trì Trì tức giận tói mức trợn cả tròng mắt trắng, đây là lời người ta sao?

      “Tiền thưởng.”

      Trì Trì còn muốn thêm cái gì, Phong Lôi trong miệng nhảy ra hai chữ. Trì Trì nhất thời có hơi sức đấu tranh, vừa nghĩ tới màu hồng đáng của ngân phiếu, chẳng còn lời lẽ nào. dưới uy hiếp của thể làm gì khác, đành mặc bộ dạ phục màu trắng, chân đôi giày cao chừng năm phân. Lần đầu tiên giày cao gót, sợ mất thăng bằng, liền nắm chặt tay áo Phong Lôi, nhắm mắt theo sát đuôi .

      Trong bữa tiệc, nữ nhân từng người trang điểm xinh đẹp, nhìn từ xa giống như cây thông noel, nhìn gần giống như tiệm tạp hóa. Các nam nhân bất kể cao thấp mập ốm nhất luận mặc âu phục nghiêm túc ngay ngắn. Mọi người tụ chung chỗ, nghĩ đằng lẻo, tâng bốc lẫn nhau, từng ánh mắt đố kỵ hiểu lầm hướng Trì Trì bắn tới. Trì Trì hoàn toàn rảnh để để ý, chỉ ngóng nhìn mau mau khai tiệc. Nhưng đợi đến khi khai tiệc mới phát , lễ phục người quá vừa người, căn bản thể ăn uống thả cửa. Cho nên thể làm gì khác hơn là giống như thục nữ, dùng chén muỗng ăn từng ngụm từng ngụm , vừa ăn vừa mắng.

      chẳng dễ dàng nhịn đến lúc tàn tiệc. Sử Trì Trì bước thấp bước cao ra cửa, suy nghĩ Phong Lôi có thể cho người đưa về hay , lại ngoài ý muốn thấy được trong đám xe sang trọng kia chiếc xe Santana màu đỏ như gà lạc giữa bầy hạc.

      cố ý đến đón tôi?” Gió lạnh thổi, Trì Trì khỏi sợ run cả người.

      “Nghĩ khá lắm, ở nơi này chán nản. Mau lên xe.” Trần Bụi thúc giục.

      “Xe này ở đây chẳng ai thèm ngồi.” Trì Trì ý tốt nhắc nhở .

      “Giả bộ người giàu có cái gì, mấy cái xe kia chừng đều là mượn.”

      “Ha ha, cũng bắt đầu ghét người giàu?” Sử Trì Trì cười.

      ngờ Trần Bụi cũng cười.

      cảm thấy Phong Lôi là người thế nào?” Trần Bụi vừa khởi động xe vừa thình lình hỏi.

      “Sao biết Phong Lôi?” Sử Trì Trì kinh ngạc.

      “Dĩ nhiên, quanh đây người nào mà biết ta?” Trần Bụi làm bộ dạng đương nhiên.

      “Chưa ra dáng gì, rất biến thái, cũng rất thú vị.” Sử Trì Trì bình luận.

      “Phụ nữ các chẳng phải đều muốn tìm đối tượng giống như ta hay sao?” Trần Bụi trong mắt lóe lên tia vô cùng phức tạp, vừa mong đợi lại vừa rụt rè, sợ mất mát.

      “Thôi , có mà bông hoa mục ấy, bị vây xung quanh bởi mấy bông hoa kia.”

      “Chứng tỏ có mị lực.” Như mất hết sức lực, Trần Bụi nản chí câu đắng chát.

      “Được coi là mị lực? có thể bỏ bớt hào quang cho được ? phải là người có mị lực mà là tiền có mị lực.”

      Sử Trì Trì thường cùng Lâm và Mạnh Hoài Nam ở chung chỗ, có lúc cũng rất sắc bén.

      cũng bắt đầu ghét nhà giàu sao?” Trần Bụi nhắc nhở.

      “Ừ, chỉ là , trừ tiền bên ngoài, người này cũng phải là cái gì cũng xấu.” Sử Trì Trì tận lực khách quan đánh giá.

      “Chỉ là,” Sử Trì Trì chần chờ nhìn Trần Bụi đánh giá chút, “ hỏi thăm kỹ thế làm gì? Hai người chẳng lẽ là tình địch?” giống sao chứ?

      “Khác nhau trời vực, lấy gì cạnh tranh?” Trần Bụi thanh lạnh như băng.

      “Xét về mị lực mà , hai người các khác nhau lắm.”

      “Thế nào là khác nhau lắm?” Trần Bụi thanh lại thêm chút nhiệt độ.

      “Hợp thành khắc bạc.” Sử Trì Trì vận sức , sau đó nhảy xuống xe, về đến nhà.

      “Chờ chút.” Trần Bụi kêu.

      phải nhiều, tiền xe cuối tháng tổng kết.”

      “Tôi cái này.” Trần Bụi chạy tới cởi áo khoác của mình, khoác lên người Sử Trì Trì. Sử Trì Trì nhất thời cảm thấy người cũng như trong lòng có chút ấm áp.

      theo phía sau .

      “Chúng tôi ở đây mình.” Sử Trì Trì nhắc nhở .

      “Tôi sợ xảy ra chuyện, cảnh sát tìm đến tôi.”

      Trần Bụi tiếp. Sử Trì Trì cắn răng, cũng biết bình thường có tốt bụng như vậy.

      “Ngày mai mấy giờ làm?” Trần Bụi bình thản hỏi.

      “Mai là ngày nghỉ, biết sao?”

      “Biết, tháng ba mươi ngày của tôi với ngày nghỉ của liên quan.”

      “A.” đời còn có chuyện tốt như vậy.

      “Chiều nay tôi tới hai siêu thị để mua.”

      “Biết rồi.”

      Sử Trì Trì nhìn vóc người tuấn dật cao lớn của lại liên tưởng mấy ngày gần đây xảy ra đủ chuyện, cảm giác có chút hoang đường. Nhưng là hoang đường ở chỗ nào lại muốn nghĩ thông. Thôi, cái thế giới này vốn hoang đường.

      “Ai, rốt cuộc đến nhà rồi.” Sử Trì Trì hoan hô tiếng, ổ vàng ổ bạc cũng bằng ổ chó của mình.

      “Sao người lại may mắn như vậy chứ?” Giang Vãn Vãn thở dài tiếng, giọng chua chát.

      “May mắn? Phiền chết rồi. Tên kia thế nhưng chẳng thèm để ý đến luật pháp, tự mình kéo dài thời gian làm việc, hại ta ngay cả thời gian dành cho bản thân cũng có.” Trì Trì phát tiết xong lập tức ngủ. Làm tốt, kiếm ít tiền rồi mở tiệm sách, làm thủ thư vui vẻ. động viên mình cố gắng lên.
      Phong nguyet thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 7: Khi phụ nữ

      Edit: Phong Linh, Sissi

      Beta: Naby




      Lại thứ hai, ta hận thứ hai! Sử Trì Trì vẫn nhắm mắt, thò tay đập cái đồng hồ báo thức gào thét, lật người tiếp tục ngủ.

      Giang Vãn Vãn mỗi ngày đều trang điểm cả tiếng đồng hồ, cho nên bình thường vẫn hay dậy sớm. Trì Trì có thể ngủ thêm lát là ngủ thẳng, sớm phút cũng chịu dậy. Bằng , sao tên của lại được gọi là Trì Trì?

      “Trì Trì, trễ rồi trễ rồi, bị trừ lương.”

      Giang Vãn Vãn gọi nổi dậy, thể làm gì khác đành dùng biện pháp này. Vừa nghe đến tiền, Trì Trì liền nhảy xuống giường, tới năm phút liền chuẩn bị xong. Giang Vãn Vãn thở dài cái, ở công ty này dám để mặt mộc làm chắc chỉ có Trì Trì. Trì Trì cầm túi lên chạy đến trước cửa hàng cơm. Ông chủ ở đây cũng biết , bưng tới cho bốn cái bánh bao và chén to tào phớ. Trì Trì đánh đông dẹp tây nhoáng cái giải quyết xong bữa sáng.

      Cơm nước no nê, Trì Trì đứng trước cửa tiểu khu chờ Trần Bụi, lại nhận được điện thoại của bảo hôm nay thể đưa làm. Được rồi được rồi, đầu năm nay người nào có chuyện chứ? Chen xe buýt , mất ít thời gian. Cửa xe vừa mở Trì Trì ba chân bốn cẳng chạy ra.

      “Lên xe.” thanh quen thuộc truyền thẳng đến. Chẳng lẽ nghe nhầm sao? Chính xác là bị ta dọa chết mà. Trì Trì rón rén quay lại nhìn. Vừa quay lại nhìn thấy bộ dạng trắng tinh ngồi trong xe thể thao, Phong Lôi vẻ mặt rất bình tĩnh nhìn .

      “Chào buổi sáng Phong tổng.” Trì Trì bên ngoài tươi cười nhưng trong lòng khóc thầm chào hỏi. Thế nào mà lại xui xẻo như vậy, sáng sớm đụng ta.

      còn sớm.”

      “……….”

      mở cửa xe, để cho lên. Trì Trì chợt trượt chân, ngã nhào vào lòng . Mặt đối mặt, miệng kề miệng.

      “A a a a, tôi cố ý.”

      Sử Trì Trì vội vàng đẩy ra. phải là cố ý, vẫn tự nhận mình là người tâm sáng như nước.

      ngồi ghế lái xe, cả đường lên tiếng. Trì Trì tâm thần bất an lúc, thấy thể gì trong lòng lén thở phào nhõm. Đến lúc vào phòng làm việc, Phong Lôi mới bỏ lại câu: “ phải chịu trách nhiệm về tôi.”

      xong, nhàn nhạt cười tiếng. giống với nụ cười hồ ly gian trá trước kia, lúc này nụ cười của tựa như ánh mặt trời ấm áp, làm cho người ta rất thoải mái. Nhưng phải ai cũng biết trong nháy mắt tiếp theo biến thành người như thế nào.

      “Tôi phải chịu trách nhiệm với , tôi phải chịu trách nhiệm với ???”

      Cho tới trưa, Trì Trì trong đầu đều là những lời này. Thế nào mà thời thế lại thay đổi vậy? Lời này phải những lời phụ nữ thường sao? Sao lại đổi thành chứ?

      “Muốn tôi chịu trách nhiệm? chừng bị bao nhiêu nữ nhân ăn hết rồi, thế nào lại đổ thừa lên đầu tôi, hừ.” lại bắt đầu lầm bầm lẩu bẩu.

      “Muốn chịu trách nhiệm là chiếu cố cho đấy.” Phong Lôi biết vào phòng từ lúc nào.

      “Chiếu cố? Hắc hắc.” còn có thể gì đây.

      Trì Trì nghiêm túc chiến đấu với đám văn kiện bàn, các loại văn bản về phương pháp ghi chép đại cương, tóm tắt trọng điểm khi họp. Mặc dù chỉ muốn làm những thứ này, nhưng người tiền tài phải là người hữu ích, đây chính là chân lý của cuộc sống. Trì Trì vừa vội vàng làm vừa thỉnh thoảng quay đầu ngó ngó boss, xem có cần gì . Từ sáng đến giờ, cũng nhàn rỗi. Xem ra, làm lãnh đạo cũng chẳng dễ dàng gì. nhè cảm thông với . Nhìn đáng thương, bận rộn, liền pha cho ly trà. mang trà hoa cúc mình pha cho uống, lại thêm mấy cánh hoa hồng, nhất thời cả phòng làm việc mùi thơm ngát bay bốn phía.

      Chân mày thoáng giãn ra, con mắt lóe sáng tinh . bưng lên uống hớp: “ tệ, cũng phải cái gì cũng biết.”

      Bỏng chết , ai cho trong miệng chẳng có lời nào hữu ích. Trì Trì giận đến đau bụng. sao lại đần vậy?

      Phong Lôi vừa ngắm gian phòng làm việc của , nhìn văn kiện chất thành núi bàn, rất buồn bực hôm nay sao lại làm việc thế chứ. Trì Trì nhìn ánh mắt nghi hoặc của lập tức giải thích: “Phong tổng, tôi suy nghĩ ràng, tôi thể có lý tưởng như vậy. Tôi sau này muốn theo thư ký Vương học hỏi, tranh thủ bồi dưỡng kinh nghiệm.”

      Sử Trì Trì lời thề son sắt. Học giỏi ấm thân, sau này muốn ăn máng khác phải cũng dễ dàng sao?

      “Ừ, học tốt, về sau ăn máng khác cũng có nhiều lợi thế hơn.” Phong Lôi gương mặt ôn hòa .

      “Đúng vậy đúng vậy.” là hiểu lòng tôi, Sử Trì Trì cười tiếp.

      “Xem ra có người thân tại Tào Doanh* đây.”

      [* Thân tại Tào Doanh: Theo điển tích Thân tại Tào Doanh, tâm tại Hán: Ý thân xác ở nơi nhưng tấm lòng lại hướng về nơi khác]

      “Tôi…….”

      Người này lại thay đổi biện pháp dò hỏi . Trì Trì muốn giải thích, lại nghe thấy ngoài cửa có chút ồn ào.

      xin lỗi, Vương tiểu thư, thể vào.” Ngoài cửa thư ký Vương cản người.

      “Phong tổng, Vương tiểu thư nhất định muốn gặp ngài, tôi cản được ấy.”

      Thư ký Vương vẻ mặt bất đắc dĩ. Phong Lôi phất tay cái, ý bảo ra ngoài.

      Vương Thái Vi đôi giầy cao chừng mười phân, yếu liễu đu đưa như theo gió bay vào. Trì Trì rất lo lắng ấy vững hôn mặt đất mất.

      “Phong Lôi, lâu gặp, em rất nhớ .”

      Nghe giọng ngọt ngào phát ngán của người kia, dạ dày Trì Trì cuộn lên. lặng lẽ chạy về phòng làm việc của mình, làm ra dáng vẻ rất bận rộn. Lỗ tai lại dựng thẳng nghe ngóng động tĩnh ở phòng ngoài.

      “Lôi, lâu gặp em rất nhớ .”

      Thanh nũng nịu có thể so với Lâm Chí Linh, Trì Trì trong lòng như có luồng khí lạnh thổi qua.

      “Lôi, nghe ông nội ngã bệnh, ông của em nay sức khỏe tốt chứ?”

      Làm ra vẻ thân thiết, dù sao cũng phải ông nội của . Trì Trì bĩu môi, với tay vào ngăn kéo, tiện thể cầm quả nho ném vào miệng. Hừ, bây giờ ở đây cưa ? có tôi chẳng phải vẫn làm tốt sao?

      “Lôi, Phong Nhã giờ ra sao, lâu gặp ấy rồi.”

      Vương Thái Vi tiếp tục hỏi thăm người nhà Phong Lôi. dài dòng, dứt khoát hỏi câu “Tôi hỏi thăm cả nhà được sao?

      …….

      “Lôi, tối nay có rảnh , trai em cũng lâu rồi gặp , chúng ta cùng ăn cơm nhé?”

      Ăn cơm? Cho ngộ độc thức ăn. Trì Trì hậm hực , chân tự chủ đá vào bàn cái.

      Nghe tiếng động trong gian sau, Vương Thái Vi trong lòng nghi ngờ, tại sao lại có giọng phụ nữ? Chẳng lẽ Phong Lôi lại có mật thất sao? Vương Thái Vi qua tấm chắn thủy tinh nhìn thấy dung mạo tầm tường mặt mũi dữ tợn nghiêm mặt viết như bay.

      “Lôi, ấy là họ hàng xa của sao?”

      Vừa nhìn bộ dạng của , trong lòng sụp đổ, đánh chết cũng tin ánh mắt Phong Lôi lại như vậy.

      ấy là vị hôn thê của tôi.” Phong Lôi ngẩng đầu lên đáp.

      “Vị hôn thê?”

      Vương Thái Vi kinh ngạc nhìn Phong Lôi, sợ phải là . Chỉ là, còn kinh ngạc hơn cả Vương Thái Vi, đó chính là Sử Trì Trì. Lúc Phong Lôi những lời này, cầm quả nho lớn chuẩn bị nhét vào miệng, kết quả dừng ở giữa đường. Phong Lôi nhìn vẻ mặt của nhịn được cười phí tiếng. Vương Thái Vi ngây ngốc tại chỗ, biết mười năm rồi, thậm chí chưa từng nhìn thấy dáng vẻ cười nhu hòa như vậy của .

      Phong Lôi đứng dậy đến bên cạnh Trì Trì, hướng về phía quả nho dừng ở giữa trung cắn miếng.

      “A, quả nho của tôi.”

      Trì Trì ý thức được muốn giành quả nho của , quả lớn nhất này cố tình để dành đến cuối cùng, sớm biết như vậy giải quyết nó ngay từ đầu cho xong.

      Vương Thái Vi ở bên nhìn cử chỉ thân mật của hai người, sắc mặt từ đỏ biến thành trắng, từ trắng biến thành tái xanh. Nhưng dù sao người ta cũng là tuyển thủ nhà nghề, chỉ hơi lộ ra chút tâm tình liền khôi phục lại như thường. kiềm chế cảm xúc cuồn cuộn trong lòng, cố gắng trấn định, : “Lôi, vẫn hài hước như ngày xưa.”

      “Ngày xưa tôi hài hước sao?” Phong Lôi chau chau mày, hỏi.

      “Dĩ nhiên, lúc nào cũng hài hước và đầy mị lực, trai em , năm đó ở trường các , các tiểu thư và hoa khôi tranh nhau vung tay vì đấy.”

      Vương Thái Vi xong cố tính vô ý nhìn lướt qua Sử Trì Trì, người ta là tiểu thư và hoa khôi còn đủ tầm, ngươi là cái gì?

      “Vương tiểu thư, trai học tại trường học dành cho người khiếm thị sao?”

      Sử Trì Trì cố làm ra vẻ kinh ngạc hỏi, nếu phải người đui, người nào vung tay vì ta chứ.

      “Sử tiểu thư là….”

      Vương Thái Vi nghĩ xem nên châm chọc Sử Trì Trì thế nào Phong Lôi chen vào: “Đây là Vương Thái Vi, em bạn học của , hai người cứ từ từ chuyện, trước có việc.”

      Phong Lôi gương mặt bình thản, dịu dàng như trai nhà hàng xóm. Sử Trì Trì biết, khi lộ ra vẻ mặt này chứng tỏ chẳng phải việc tốt đẹp gì.

      “Tôi cũng rất bận, vậy hôm nào tán gẫu với tiếp vậy.”

      Trì Trì vội vàng phản ứng, tìm tạm cái cớ. đùa sao, giữa các làm sao mà có tiếng chung được? Hơn nữa vì lời dối của , trong mắt nữ nhân này sớm thành kẻ địch. cũng thích nữ nhân tranh giành, bởi vì người tao nhã, thích tình huống thú vị này.

      “Trì Trì, em như vậy là được, khách đến rồi, em dù có vội cũng phải bớt chút thời gian tiếp khách chứ.”

      Phong Lôi rất nghiêm túc cải chính . Nụ cười mặt Vương Thái Vi ngày càng cứng nhắc, nhìn về phía Sử Trì Trì với ánh mắt tóe lửa hờn ghen. Xem ra người khác hôm nay thề bỏ qua cho .

      “Được, Lôi, , em nghĩ em cùng Sử tiểu thư trò chuyện rất vui vẻ.” Vương Thái Vi nét mặt tươi cười như hoa, khéo hiểu lòng người.

      Phong Lôi rất tốt bụng, ra còn đóng cửa lại. Hai nữ nhân bốn mắt nhìn nhau, Sử Trì Trì nhanh chóng xoay mặt, cúi đầu bày ra dáng vẻ rất bận rộn.

      Vương Thái Vi khoanh tay trước ngực, từ cao nhìn xuống quan sát Sử Trì Trì. bây giờ thấy chỉ còn hai người, vẻ chanh chua đố kỵ bắt bẻ tất cả đều mặt. Nữ nhân trước mặt diện mạo tuyệt đối là tầm thường.

      “Sử tiểu thư tốt nghiệp đại học nào vậy?”

      là nhân viên của Bộ nào vậy?” Sử Trì Trì ngẩng đầu lên, hỏi ngược lại.

      “Sử tiểu thư gia đình làm gì?”

      ở cục công an sao?”

      Trì Trì rất bình tĩnh hỏi ngược lại. Vương Thái Vi hỏi liền hai vấn đề đều được đáp lại, trong lòng thầm nghĩ, ngươi trả lời nhất định là bởi chột dạ cùng tự ti, ta có biện pháp lật tẩy là bài của ngươi.

      “Có vài người chẳng biết mình là ai, tướng mạo có, vóc người chẳng ra sao, mà chim sẻ lại đòi hóa thành phượng hoàng.”

      Vương Thái Vi rốt cuộc nhịn được, lời chanh chua như nước vỡ đê ào ào tuôn ra.

      cũng đúng đấy.”

      Trì Trì vươn tay vào ngăn kéo sờ soạng lôi ra quả táo, ăn say sưa ngon lành, tựa hồ như chuyện phiếm.

      “Chỉ là, có cái gì? phải người ta vừa cự tuyệt sao? Công phu của giường dùng được….? Hay là chê mấy bộ phận được làm giả của ?”

      Dáng vẻ của rất quan tâm, ánh mắt trượt người Vương tiểu thư quét từ xuống dưới, cuối cùng dừng lại bộ ngực cao vút khác người của ta.

      đừng có bậy!”

      Vương Thái Vi giận đến đỏ mặt. ta làm sao mà biết được bộ ngực của mình là hay giả? Vẫn như vậy, Vương Thái Vi dù sao cũng là tuyển thủ nhà nghề, những căm tức cực bại chỉ thoáng phô bày rồi ngay lập tức lại khôi phục lại trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Dùng ánh mắt sắc bén nhìn Sử Trì Trì từ trong ra ngoài, giọng : “Loại người như sinh ra tướng mạo kém cỏi, vô luận thế nào cũng đạt tới điều kiện của Lôi.”

      Sau đó, ôm ngực chờ Sử Trì Trì sụt giảm khí thế, mặt đỏ tới mang tai. Sử Trì Trì lười biếng đáp: “Về phần đạt hay đạt được, cái này có cần làm trọng tài ? Vấn đề này để tôi hỏi ấy câu, nếu quả đạt tới, tôi đề cử với ấy. Đúng rồi, hỏi câu, thường tập thể hay riêng? đêm bao nhiêu tiền? Cùng NP* cũng có thể chấp nhận sao?”

      [* Np: n people: chỉ quan hệ nhiều người, 1 nữ nhiều nam hoặc 1 nam nhiều nữ.]
      Phong nguyet thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 8: Đại tiệc tại Phong gia

      Edit: Phong Linh, Sissi

      Beta: Naby



      “Ngươi………..”

      Vương Thái Phi thanh vút thành bén nhọn, vừa nghĩ tới Phong Lôi vẫn còn ở phòng ngoài, lại cố gắng đè nén hạ thấp xuống. Trì Trì có chút mệt mỏi, ngáp cái : “Tôi giờ muốn ngủ, cứ tùy ý .”

      xong, đem tai nghe có hiệu quả cách tốt nhất nhét vào lỗ tai, nghe bài hát ru con.

      Phong Lôi ở bên ngoài nghe hai người “ chuyện phiếm” lại nhìn được phá lên cười. biết trước là Vương Thái Vi thể chiếm nổi thế thượng phong.

      “Tóm lại, tôi khuyên nghĩ cho kỹ, ấy căn bản là thể.” Khí thế của Vương Thái Phi vơi ít.

      “Tôi và ấy là thể?”

      Trì Trì vừa vặn rút bên tai nghe ra, nghe thấy lời . Vương Thái Vi mặt đắc ý, cuối cùng cũng có chút đầu óc. Phía ngoài Phong Lôi lại nhíu mày.

      “Là thể nào như muốn. ấy là cái bánh trong nồi bị tôi hấp chín, là dầu trong đèn bị tôi đốt hết, ấy là cây tôi là đất cầm chân ấy. Tôi muốn cùng ấy triền miên triền miên đến đầu bạc răng long. Ai da, Lôi ca là của tôi.”

      Sử Trì Trì có ý nhại thanh cao vút của Vương Thái Vi.

      Phong Lôi trong lòng cười to, nhưng mà mặt lại giả bộ bày ra bộ dạng nghiêm chỉnh. Trì Trì lon ton chạy tới đứng sau lưng , nằm ở ghế dựa làm bộ như ôm lấy , kỳ thực dùng sức là bấm . Vương Thái Vi thẹn quá thành giận, thẳng bước mà , hai người này căn bản là lấy ra mà trêu đùa.

      “Biểu tệ. Tôi cuối cùng cũng coi như là tìm được sở trường khác người của .” Khó khi nào Phong Lôi lại khen .

      “Tất nhiên, có mắt như mù, cục vàng như tôi đây đến đâu cũng sáng nha.”

      Người này thể khen, vừa khen câu cái đuôi liền cong lên.

      “Đúng rồi, còn phát sở trường gì của tôi?” Trì Trì dương dương tự đắc đến gần.

      “Chửi người khác.”

      Trì Trì mặt đen sầm sì, cũng biết miệng chó thể nhả ra ngà voi.

      “Còn chuyện, phải bồi thường cho tôi. dám tôi là vị hôn thê của , tổn thất này tính thế nào?”

      móc ra máy tính cá nhân, gõ mấy giây : “Nhìn lại thấy cũng là lãnh đạo tốt, tôi bớt cho tám phần trăm, vạn.” Trì Trì hào phóng .

      còn biết tôi là lãnh đạo của . Đây là công việc của , đừng quên.”

      nhắc nhở . Đúng nha, sớm qua đây là phần công việc.

      “Nếu tính kia là trong phạm vi công việc coi như xong. Dù thông mình người kia cũng có thời điểm hồ đồ nha, đúng ?” cười thu lại máy tính.

      chuyện phiếm cảm giác thế nào?” ngừng tay khỏi công việc, nghiêm túc hỏi.

      “Cảm giác? Là có, cảm thấy họ là ngu, có điều kiện tốt như vậy, làm sao còn phải tranh giành đàn ông với người khác? Thấy được tranh giành, đàn ông cái đuôi liền vểnh lên trời, lại càng đem các đặt ở trong mắt rồi. Cho nên phụ nữ tốt nhất nên tự làm khó mình và người khác, cuối cùng người được lợi lại chính là đàn ông.” Đây chính là chân lý tâm đắc chính trải nghiệm.

      giành sao?” bất thình lình hỏi.

      “Tôi? Tại sao tôi lại phải chém giết? Tựa như rất nhiều người giành nhau cái bánh bao , người này cắn cái, người kia bẻ miếng, coi như cuối cùng đến tay cũng còn bao nhiêu, hơn nữa lại là đồ thừa của người khác, tôi ghét nhất ăn bánh bao còn thừa.”

      bất hạnh, tổng giám đốc oai phong lúc nào thành bánh bao rồi. chuyện với , có thể làm cho người ta cười, cũng có thể làm cho người ta tức đến nội thương. Thấy Phong Lôi sắc mặt chuyển nhiều mây, Trì Trì suy nghĩ chút xem mình sai chỗ nào, đúng, nên đem so sánh với bánh bao.

      “Phong tổng, tôi vừa rồi chỉ là ví dụ, tuyệt nhiên giống cái bánh bao.” Phong Lôi vừa tức vừa buồn cười, tiếp tục trầm mặt lời nào.

      giống bánh bao, chỉ là giống bánh tiêu. Vừa dài vừa trơn, trong lòng còn có nước.” Trong lòng còn có nước?

      “Nhìn ăn ngon, thực ra đối với cơ thể con người tốt.”

      Nhìn mặt của người khác ngày càng đen, Trì Trì cuối cùng cảm thấy chuyện với thủ trưởng cần kỹ thuật hạng nhất. sai rồi, vội vàng chạy , trốn vào phòng làm việc , làm ra bộ rất bận rộn công việc. tốt là thời gian sau rất thanh tĩnh, có nữ nhân tới cửa, địa lôi cũng chỉ điểm . Trì Trì nhìn nhìn xong, văn kiện sửa sang xong để ở bên, lại cúi đầu nghiên cứu phương pháp sáng tác văn học.

      “Ông nội mời ăn cơm.” Lúc tan việc, Trì Trì thu dọn xong chuẩn bị , thanh Phong Lôi lại truyền tới.

      “Tôi , đàn ông Phong gia các người tất cả đều vừa trơn lại vừa gian, lần trước gạt tôi.” Sử Trì Trì còn canh cánh trong lòng nhớ tới chuyện lần trước.

      “Tôi lừa , chỉ cần dùng lỗ tai để nghe cũng biết chân tướng của tình.”

      “Tôi đây phải có hai lỗ tai là cái gì?” Trì Trì nắm hai tai mình hướng về phía .

      ra có cũng có hai lỗ tai, tôi còn tưởng có cơ đấy.” tiếp tục làm việc, hai người tiếp tục trầm mặc đối kháng.

      Trì Trì thể làm gì khác hơn là ngồi xuống chờ xong việc. vừa vờ đọc báo, vừa nhìn , nhìn n lần, vẫn sừng sững bất động. Nhìn tới lần thứ mười , Trì Trì rốt cuộc nhịn được, vọt tới trước mặt : “Này, phải muốn mời tôi ăn cơm sao? Thế nào mà bây giờ còn chưa ?” đổi ý chứ, nếu là đổi ý phải sớm nha.

      phải đàn ông nhà chúng tôi vừa gian lại vừa trơn sao?”

      ra là mang thù trong lòng, đồ nam nhân keo kiệt!

      “Các người vừa gian lại vừa trơn, nhưng cơm của các người lại chẳng như vậy, dù sao tôi cũng ăn cơm chứ phải ăn người.” miệng đầy lý lẽ ngụy biện.

      “Nếu vậy thôi.”

      Trì Trì theo phía sau , ngồi lên xe của . Xét thấy chuyện với quá nguy hiểm, dọc đường Trì Trì đều giả vờ ngủ say, cũng chuyện, hai người bình an vô . Giả thế nhưng thế nào lại ngủ thiếp . Trong mộng, mơ thấy mùi đùi gà thơm ngào ngạt, cầm lên chuẩn bị làm nhiệm vụ cắn. Người nào làm đùi gà cứng thế, gãy răng rồi!

      vừa mở mắt, nhìn thấy mình ôm cánh tay Phong Lôi gặm gặm. Phi, còn chưa rửa tay. Trì Trì vội vàng chán ghét buông ra, may mà ai nhìn thấy. sửng sốt. Trời ạ, đứng bên cạnh có mười mấy người, tất cả đều thể tưởng tượng nổi nhìn . Phong lão đầu cười đến miệng méo xệch . Những người khác tận lực chịu đựng cười, nhưng mặt cũng kìm nén đến đỏ bừng.

      “Tốt lắm, nha đầu, ngươi nhất định đói bụng đúng ?” Coi như lão đầu này tương đối khéo hiểu lòng người.

      Trì Trì theo mọi người vào. Mọi người hàn huyên lát. Cũng may, nhà bọn họ so với tưởng tượng hòa khí hơn nhiều. Nhất là Phong cha, Phong mẹ luôn có vẻ như ánh mặt trời rực rỡ, đôi khi làm người ta có cảm giác ôn hòa như mùa xuân. Thế nhưng cha mẹ ấm áp như mùa xuân làm sao lại sinh ra đứa con trai như Phong Lôi đây? Biến dị gene?

      bàn cơm, Trì Trì được an bài ngồi cạnh Phong Lôi. Chỉ là, nhà bọn họ ánh mắt người nào cũng giống như là đãi khách, mà là….. Tóm lại có loại cảm giác kỳ dị thể . Có thể bởi vì là ân nhân của Phong gia gia. Mặc kệ nó, dù sao tới là liền ăn cơm. Trì Trì lần này ăn uống rất tao nhã. Chớ hoài nghi, cũng có thời điểm ưu nhã. Theo thói quen bình thường, trước khi ăn cơm thích uống chén canh. vừa mới uống vài hớp, ánh mắt của mọi người lại nhìn chằm chằm . Tướng ăn của mình là lịch tối đa rồi, phải tận lực giả bộ thục nữ chút. lấy tay sờ lên mặt mình cái, có dính cái gì nên dính đó.

      mặt của tôi dính gì sao?”

      Trì Trì nghiêng mặt sang bên cạnh giọng hỏi Phong Lôi. Vừa nhìn, trước mặt thế nào lại trống ? Bên cạnh mình lại có chén canh. Ui, uống sai rồi. Trì Trì mặt có chút ngượng ngùng. lập tức đem chén canh đẩy qua, “Trả lại cho .” Phong Lôi cái gì cũng , lời cầm nửa chén canh uống hơi. Mọi người ngồi hít vào hơi.

      “Xong rồi, lại sai lầm rồi. tại sao có thể đem chén canh mình uống dở trả lại cho ?” Sử Trì Trì hối hận đến muốn cắn lưỡi. Nhưng bây giờ gì cũng muộn, chỉ làm bộ bình tĩnh cúi đầu ăn cơm.

      Lúc ăn cơm, bên ngoài vừa lúc có trận mưa rất lớn. Phong gia mọi người ăn xong món tráng miệng lại cùng nhau ngồi xem ti vi, tỏ phải vui vẻ hòa thuận. Trì Trì cũng cảm thấy có chút nào thích. Nhưng là bây giờ là mười giờ, Phong Lôi căn bản chuyện đưa về, những người khác cũng .

      “Phong tổng, hãy đưa tôi về nhà.”

      lại lần giọng nhắc nhở.

      nhìn thấy trời mưa sao? Tối nay ở lại đây.” tiếp tục xem bóng đá.

      được đâu, tôi đến nhà người lạ ngủ quen.”

      quen mới lạ, đến chỗ nào đều có thể nằm. Nhưng là thể ngủ lại nhà người đàn ông xa lạ.

      “Vậy trước hết hãy tập thói quen , dù sao cũng đều là chuyện sớm hay muộn.” Trì Trì hiểu ý tứ trong lời của .

      phải đưa, tôi tự mình bắt xe.”

      đứng lên, muốn dùng ánh mắt đáng thương đả động người nhà , bọn họ đến nỗi để cho yếu đuối đêm hôm tự về nhà mình chứ? Nhưng là, những người đó ánh mắt cố ý nhìn chằm chằm tivi, tất cả đều nhìn .

      “Nơi này trong vòng km đều có taxi, tin xem xem.” Trì Trì đứng lên lại ngồi xuống, do dự.

      sợ tôi đối với có lòng dạ xấu xa?”

      Phong Lôi hỏi, Trì Trì thầm oán thầm, tôi lại nghĩ như vậy. Phong Lôi quan sát cái tiếp tục : “Người nên sợ là tôi.”

      ! Tự cao tự đại, có cởi trắng ra bò đến trước mặt tôi, tôi cũng thèm nhìn cái.”

      Sảnh phòng khách rất lớn, Phong cha và Phong mẹ ở tivi khác bên cạnh, nghe bọn họ chuyện.

      như vậy sao còn dám ở lại?” Phong Lôi hừ lạnh tiếng.

      “Ở ở, xem có thể làm gì tôi.”

      Trì Trì giọng thầm, nhìn chút căn phòng trang hoàng lộng lẫy hào hoa này. Cha mẹ sau khi ly hôn, rất lâu có ở qua phòng như vậy rồi. Hôm nay vừa lúc thay đổi, thấy mới mẻ hơn.

      Trì Trì thừa dịp chú ý, nhanh chóng đoạt lấy điều khiển tivi, đổi đến kênh khác, kênh này phát &lt;Cùng ngắm mưa rào có sấm chớp&gt;. Trì Trì đắc ý nhìn bộ hắc tuyến của Phong Lôi, tức chết ngươi, dùng cách này quả là hiệu quả.

      Trì Trì vừa xem tivi vừa ngó chừng , nhìn xong lại nhìn tivi hình ảnh thay đổi. nam nữ hung hãn cắn lẫn nhau, bàn tay nam mò mẫm bên trong y phục nữ….. Cái đó, mưa rào có sấm chớp bên trong có cảnh nóng hung mãnh như vậy sao? Trì Trì cảm thấy mặt nóng bừng, vội vàng động thủ đổi kênh. Ai ngờ vô luận thế nào hình ảnh kia vẫn cố định màn hình. nhìn kỹ, ra điều khiên tivi ở trong tay người khác.

      “Tôi xem nữa.” Trì Trì thở phì phò lên lầu.

      “Vừa đúng lúc, tôi cũng muốn xem nữa.”

      Phong Lôi rất phối hợp để điều khiển tivi xuống theo lên lầu, hơn nữa mặt thuần lương thiện nhiệt tình : “, tôi dẫn tới phòng dành cho khách.”

      Trì Trì tới phòng chỉ cho, xoay cửa lại nhớ tới, mình trước lúc ngủ thích đọc, liền chạy xuống lầu cầm xấp báo trở lên. Trở lại, vừa nhìn, thế nào trong phòng lại nhiều đồ dùng đàn ông vậy? Chỉ là, cũng là thể là phòng cho khách thôi. vui sướng nhảy mấy cái chiếc giường lớn êm ái, nhanh chóng chui vào chăn. Mở tờ báo ra nhìn liền cưỡng được, từ từ chìm vào mộng đẹp tuyệt vời.

      Ngủ biết bao lâu, có thứ chui vào chăn của . chợt giật mình tỉnh dậy, hét lên tiếng: “Có người sắc lang!”

      Tay che chở trước ngực, ai bảo khi ngủ thích mặc gì, làm cho thấy hết.

      Phong Lôi trong mắt lóe lên tia mê loạn, ngay sau đó trận định lại: “Là xông vào phòng của tôi.”

      bậy, chỉ cho tôi đây là phòng của tôi.

      “Phòng ở bên cạnh.”

      cút ra ngoài.” Trì Trì đạp cước.

      “Được, tôi đến phòng bên cạnh ngủ.” Phong Lôi bị đá ra ngoài.

      Trì Trì khóa chặt cửa, lại dùng ghế chèn vào, ghế để chậu nước. Dù sao cẩn thận vẫn hơn. Đây là phòng của ta, nhất định ta có chìa khóa.

      Khi tỉnh lại là chín giờ. Phong Lôi sớm xuống muộn xuống, lại cố tình nhằm đúng lúc xuống lầu mà cùng xuống. Mọi người dùng ánh mắt mờ ám nhìn hai người bọn họ cười ngừng.

      “Cháu và ấy ngủ cùng nhau. Tối qua cháu vào nhầm phòng nên đuổi ấy ra ngoài.” Mọi người nhất định là thấy ra từ phòng nên mới hiểu lầm. Trì Trì tranh thủ thời gian giải thích, ai ngờ càng tô càng đen. Cuối cùng quyết định gì hết. Ăn sáng xong, hai người cùng tới công ty. Vừa vào công ty, Trì Trì sống chết cũng chịu cùng vào thang máy chuyên dùng. muốn lại phải nghe mấy lời đồn đại. Mặc dù quá quan tâm người khác gì, nhưng tận lực tránh vẫn tốt hơn.

      trong lòng có ma sao?” ngăn lại.

      mới có ma.” Trì Trì quật cường ngẩng đầu, mặt ra vẻ bình tĩnh, ngay cả có ma cũng đem thể cho người ta xem.

      “Nếu sợ cái gì?”

      Vừa vừa kéo vào thang máy. vốn thân thể tiểu kiều, trước thân thể to lớn của càng lộ ra vẻ bé . Trong thang máy chật hẹp, khiến Trì Trì cảm thấy loại áp lực được thành lời.

      đừng đứng gần tôi như vậy.”

      đúng là trong lòng có ma, đứng xa như vậy mà cũng cảm thấy gần.” Phong Lôi cười híp mắt. Ngàn vạn lần nên cùng mấy tên mặt dày cãi cọ để phân phải trái, có cãi thế nào cũng thể thắng. Trì Trì khẽ nén tiếng thở dài, được rồi, nhịn, dù sao thời gian cũng nhanh.

      Cuối cùng cũng tới, có hai phút mà cảm thấy như ba canh giờ vậy.

      “Mặt đỏ.” Phong Lôi ý tốt nhắc nhở.

      “Tôi…tôi hơi nóng.” Trì Trì có chút tự nhiên, ra khỏi thang máy liền vọi vàng chạy về phòng làm việc của mình. Tùy ý mở ra xấp văn kiện, nhưng chữ cũng vào đầu nổi. Đều là làm nhiễu loạn cảm xúc của , tên địa lôi đáng ghét.

      Trì Trì ở bên bàn làm việc quay vòng, hít vài hơi sâu.
      Phong nguyet thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 9: Người được thổi phồng, chạy bằng điện

      Edit: Phong Linh, Sissi

      Beta: Naby


      <img class="aligncenter size-full wp-image-35844" alt="556881_333495666758181_1821777032_n" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2012/12/556881_333495666758181_1821777032_n.jpg" width="500" height="446" /> 
      lúc buồn bực tìm được chỗ xả nữ nhân tự đưa tới cửa.

      là hồ ly tinh.” chẳng có gì sáng tạo, lần nào mắng chửi cũng chỉ dùng mấy câu đó.

      đừng nằm mơ, giữa hai người thể nào.” Trì Trì cúp điện thoại. Kỳ quái, giữa bọn họ có chuyện gì hay liên quan gì đến . Đám người này đúng là đám ăn ngồi rồi.

      Trong buổi sáng, hiệu suất làm việc của rất thấp. Mấy văn bản trước mặt cách nào hoàn thành.

      qua đây mát xa cho tôi chút.” Phong Lôi kêu.

      “Này, tôi phải giúp việc của .” Trì Trì trợn mắt lên, người này coi là cái gì, cũng có thể diện chứ.

      “Tới đây chuyện với tôi.” đổi cách khác. Với có gì để , phải công kích cũng là cười nhạo tôi. Tôi có bệnh a. Trì Trì vẫn ngồi bất động.

      Phong Lôi rời bàn của đến bên .

      tới đây làm bao lâu rồi?” lại hỏi câu.

      Trì Trì duỗi ngón tay ra đếm, lĩnh ba lượt tiền lương tức là ba tháng.

      “Sao mà chút tiến bộ cũng có.”

      “Sao tôi lại tiến bộ, tại thành trợ lý ai cũng biết mà.” Trì Trì có chút ủy khuất.

      “Tôi nghĩ rằng cho thêm tháng nữa, nếu vẫn như vậy cẩn thận đấy.”

      Phong Lôi bình thản nhưng trong giọng điệu có chút uy hiếp. là có ý gì? Trì Trì muốn phản bác, người ta căn bản cho cơ hội, xong mấy lời này liền lắc đầu cái, mở cửa ra ngoài, để Trì Trì ngồi ngây ngô tại chỗ. ba tháng có tiến bộ, thay tiếp những nữ nhân kia, ăn cơm cùng , còn cùng làm thêm giờ, tại học cách xử lý các hạng mục công việc, lao cũng có khổ lao đấy thôi. Ngày hiểu đêm đen, ông chủ luôn là hiểu nỗi khổ của nhân viên. Trì Trì thầm hờn dỗi. Cùng lắm , tôi làm!

      Kế đến, hai người cùng tự chủ mà tiến vào giai đoạn Mỹ và Liên Xô, dĩ nhiên dựa vào địa vị của Trì Trì thể chủ động chiến tranh lạnh, đây là do Phong Lôi lựa chọn chiến tranh lạnh với . trả lời, để ý tới, có chuyện gì gọi thư ký. Ách, mình cũng vội. Nửa tháng trôi qua, xưa nay đối xử với chưa từng bây giờ lại phân biệt cấp cấp dưới, quan hệ đồng nghiệp, thái độ khách khí lãnh đạm. cũng cần làm thêm giờ. Trì Trì năng lực xử lý công việc nhanh chóng nâng cao, chỉ là tính tình của còn nhanh chóng nâng cao hơn. Giang Vãn Vãn cười nhạo , tiến vào thời kỳ mãn kinh sớm hai mươi năm. Trần Bụi cũng xung quanh tràn ngập hơi thở oán thán.

      làm sao vậy? Ở công ty có chuyện vui?” Trần Bụi nhìn Trì Trì mặt nhăn như vỏ bánh bao ân cần hỏi han.

      “Ai, cuộc sống tám chín phần là như ý.” Trì Trì cố làm ra vẻ tang thương thở dài . Trần Bụi trong mắt lóe lên tia cười, ra vẻ thấu hiểu.

      “Gần đây ông chủ của để làm thêm giờ?” Trần Bụi giống như vô tình hỏi.

      “Có thể công việc cần gấp.” Trì Trì ấp úng đáp. Gã đàn ông kia tan tầm biết sung sướng nơi nào đây? Phòng tập thể thao, câu lạc bộ, nhà hàng đều là những khu vực đầy rẫy mỹ nữ. …. cần nhớ, thèm nghĩ. Trần Bụi nhìn sắc mặt Trì Trì lúc nắng lúc râm, mắt lúc sáng lúc tối, cảm thấy rất thú vị.

      bắt làm thêm giờ nên vui vẻ mới đúng chứ.”

      “Đúng nha, có thể là vì có tiền làm thêm giờ thôi.” Trì Trì nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có lý do này hợp lý nhất.

      “Tôi còn tưởng thích ông chủ của rồi chứ.” Trần Bụi trêu chọc.

      “Tôi thèm vào, loại củ cải, bánh tiêu, bánh bao cắn dở, tôi làm sao có thể thích ta chứ! ta vô sỉ lại đổ thừa rằng mình có mị lực vô hạn.”

      Sử Trì Trì càng càng oán giận, cứ như Phong Lôi là người xấu xa mười phần độc ác vậy.

      “À, tiền xe tháng này của . phải tìm người khác , có lẽ tháng sau tôi còn làm ở công ty này nữa.” Trì Trì nhớ lại câu hơn nửa tháng trước của Phong Lôi.

      muốn nghỉ việc.”

      “Là ta muốn cho tôi nghỉ.”

      Sử Trì Trì xem chừng lôi từ đầu đến chân Phong Lôi ra chửi. Cho đến khi xe vào đến tiểu khu, vẫn chưa thỏa mãn.

      “Tôi nghĩ có lẽ có kém, ấy muốn chuyên tâm chứ có ý đuổi việc .” Trần Bụi nhịn được nhắc nhở .

      Trì Trì nhảy xuống xe phất phất tay với Trần Bụi. Trần Bụi ngồi ngay ngắn ở trong xe cầm điện thoại di động lên : “Thế nào, có cảm tưởng gì?” Đầu kia truyền tới thanh cố kiềm chế mừng rỡ: “Dám mắng tôi, tôi tính sổ với ta.”

      Trần Bụi cười, vừa vui lại vừa có chút đơn. nhìn chút, lầu cuối, phòng sáng đèn. ở đó lúc rồi từ từ lái xe ra khỏi tiểu khu, mịt mờ vào bóng đêm.

      tháng sau, phòng làm việc của Phong Lôi lại có thêm nữ trợ lý.

      Lúc Với Như Mộng vào, công ty đại đa số là nam, cùng lúc hít hơi, tưởng như khí bị hút sạch. khí chất cáo quý, dung mạo tuyệt sắc, người toát ra hòa khí, năng lực lại xuất sắc. đời ở đâu ra nữ nhân hoàn mỹ như vậy? Trì Trì nhịn được thầm tán dương chút.

      là Trì Trì?”

      Với Như Mộng cười quyến rũ, duỗi tay về phía . Nếu như là nam nhân đại khái bị điện giật cho hôn mê. Tên địa lôi đó phản ứng thế nào? Trì Trì liếc mắt nhìn bàn làm việc trống trải, tuần lễ, vẫn chưa về. Muốn hỏi thư ký Vương lúc nào trở lại lại thấy ngại ngùng.

      Trì Trì quyết định, nếu cố gắng chút, thể được năng lực. Còn nếu được cũng còn biện pháp. Chỉ là, so với Với Như Mộng kia, căn bản cùng tầng lớp.

      Trì Trì cũng còn thời gian than vắn thở dài, muốn cố gắng. quan sát phương pháp làm việc của Với Như Mộng và thư ký Vương, nắm bắt tất cả các cơ hội có thể học hỏi. Tiến bộ từng ngày, hôm nay so với hôm qua lại hiểu biết nhiều kiến thức hơn. Xử lý văn kiện, nghe điện thoại, đối nhân xử thế, dường như có chút phong cách chuyên nghiệp. có người nào trời sinh là nhân tài, chỉ cần chịu khó học tập, tất cả đều có vấn đề gì. Trì Trì tổng kết như vậy trong nhật ký điện tử.

      Khi Phong Lôi trở lại là ba tuần sau. vừa vào phòng làm việc, Với Như Mộng liền cười nghênh đón, nhận lấy áo khoác và cặp công văn của , đặt chén nước trong tay , hơn nữa lại dịu dàng hỏi: “Mệt ?”

      thể thừa nhận, so với Vương Thái Vi, Với Như Mộng chỉ cao hơn bậc.

      Phong Lôi uống ngụm nước, trả lời, sau đó cầm văn kiện cùng bản trình ký tới phòng họp. Hơn nữa hai người bọn họ cần tham gia.

      Phòng làm việc chỉ còn lại Sử Trì Trì và Với Như Mộng.

      và Phong Lôi quan hệ thế nào? ấy đối xử với giống người khác.”

      Với Như Mộng vẻ mặt ôn hòa cùng Trì Trì chuyện phiếm. ta đối xử với mình đặc biệt? Trừ lúc mới tới có chút biểu đặc biệt ra ngoài, còn bây giờ phải đối xử giống như nhau sao? Sử Trì Trì có chút hoảng hốt cộng thêm oán giận.

      ra trong bụng Với Như Mộng thầm đoán ra, người như Trì Trì làm sao có thể làm trợ lý của ấy chứ. Chỉ là theo như hiểu Phong Lôi chưa bao giờ phân biệt được công tư. Tựa như , mặc dù được coi là nhận vào do có chút thân tình, nhưng cũng phải vượt qua khảo sát năng lực của Phong Lôi. Cho nên ta và Trì Trì rất là đáng nghi.

      “Có thể do tôi cứu ông nội ta, nên ta muốn báo đáp tôi.” Trì Trì suy nghĩ hồi lâu cũng chỉ có thể đưa ra lý do này.

      ra người cứu ông là sao?” Với Như Mộng khẽ mỉm cười. Sử Trì Trì có chút ngoài ý muốn, nghe ấy gọi, như là ấy và nhà rất thân quen.

      Với Như Mộng nhìn thấu nghi ngờ của , cười cười giải thích: “Chúng tôi trước kia là hàng xóm, mười năm trước cả gia đình tôi ra nước ngoài, năm nay mới trở về.”

      ra bọn họ là thanh mai trúc mã, lần này trở về là cùng nối lại tiền duyên.

      “Các người là trai tài sắc, trời sinh đôi.”

      Trì Trì gặp cứng là cứng, gặp mềm là mềm. đối với hòa khí của người kia thể nào mà hung lên được.

      “Cũng hy vọng là thế. Nhưng ai biết được. Tôi vẫn hiểu nổi ấy nghĩ gì.”

      Người nào mà hiểu được ta nghĩ cái gì cũng phải là người rồi.

      Hai người tùy ý hàn huyên mấy câu rồi vùi đầu vào công việc của mình. Mặc dù tăng thêm người, nhưng gần đây lượng công việc đột nhiên tăng đột biến. Phong Lôi cũng cầu thực tương đối chặt chẽ.

      “Lôi, gần đây bận rộn như vậy, phải chú ý nhiều đến thân thể nha.”

      Với Như Mộng ở bên cạnh ân cần dịu dàng , Trì Trì cảm thấy rất chói tai, dồn sức vào tay gõ bàn phím liên tục. Phong Lôi nhìn vào phòng làm việc của Trì Trì, sau đó : “Tôi phải nhanh chóng hoàn thành công việc, vì sau đó còn có chuyện đặc biệt làm tôi bận rộn.”

      “Chuyện gì đặc biệt?”

      Với Như Mộng rất có hứng thú hỏi. Phong Lôi cố ý dừng lại chút, Trì Trì cũng khỏi dựng lỗ tai lắng nghe.

      “Nếu như về chuyện bí mật kinh doanh thôi.” Với Như Mộng thức thời .

      phải bí mật kinh doanh.”

      Phong Lôi thoáng giọng: “Là vấn đề cá nhân.”

      “Vậy sao?”

      Với Như Mộng thanh vẫn bình tĩnh nhưng vẫn làm người ta nghe thấy có chút hưng phấn.

      “Đối với việc hôn này phần lớn là do người nhà tôi chủ ý, nhưng qua thời gian tiếp xúc, tôi cảm thấy ấy là người tệ….”

      Mặc dù hai người giọng nhưng Trì Trì vẫn đứt quãng nghe được đại khái. giống như là buổi sáng mùa đông uống cốc nước đá, toàn thân toát ra khí lạnh.

      “Vậy tôi chúc mừng hai người trước.”

      “Có thể cho tôi biết tên tuổi dâu ?” Với Như Mộng dí dỏm hỏi.

      “Cái này….” Phong Lôi liếc nhìn Trì Trì.

      “Tôi nguyền rủa vợ là đồ thổi phồng*.” Trì Trì cắn răng nghiến lợi thầm , ngón tay vẫn răng rắc gõ bàn phím.

      [* Theo em ở đây chắc ám chỉ búp bê tình dục chăng? Hic hic ]

      “Người khác có thể biết, chẳng lẽ cũng biết sao?” Phong Lôi ám chỉ cực mạnh.

      “Nguyền rủa vợ vĩnh viễn là xử nữ.” Trì Trì lại lần nữa nguyền rủa.

      Trì Trì cắn răng nghiến lợi thầm mắng chợt thấy biểu tượng của Phong Lôi màn hình chát nhấp nháy sáng, phía viết: “Đem văn kiện sửa xong cho tôi.”

      Mịe nó, vừa chuyện đương vừa chuyện công việc.

      “Còn chưa sửa xong.” Trì Trì trả lời.

      “Nhanh lên chút, tại tôi cần.”

      Trì Trì đành gửi văn bản sửa qua. Gửi xong lại tiếp tục sửa phần còn lại. Đột nhiên, gấp đến độ bấm thẳng vào đùi, ra là cẩn thận đánh nhầm hai câu nguyền rủa kia vào văn bản gửi rồi. Làm sao bây giờ làm sao bây giờ? Trì Trì giờ phút này mới chính thức thể nghiệm thế nào là lúng túng.

      Hy vọng còn chưa kịp đọc. Trì Trì mất bò mới lo làm chuồng gõ: “ xin lỗi, Phong tổng, tôi vừa gửi nhầm, văn bản đó bỏ , tôi gửi lại bản khác.”

      “Được thổi phồng, còn là chạy bằng điện?”

      Phong Lôi nhanh chóng đáp trả. Trì Trì đánh dấu chấm hỏi, làm bộ hiểu.

      “Ý của tôi là thích chồng mình là đồ được thổi phồng và chạy bằng điện?”

      Phong Lôi dùng chữ đỏ bôi đậm để trả lời. Tôi, tôi thích người như vậy chạy bằng điện đấy! Trì Trì hung hăng mắng.
      Phong nguyet thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :