1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình (196c và 20PN)*ĐÃ HOÀN*

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Phu quân là thái giám tổng quản
      [​IMG]
      Tác giả: Thanh Đình

      Convert: Nguyệt Ly (TTV)
      Raw: http://www.xs8.cn/
      Editor: mèomỡ (bjchjpxjnh.wordpress.com/)
      Thể loại: giả thành , số mệnh trời định, ân oán, nam9 biến thái, HE
      Số chương: 196 chính văn + 20 ngoại truyện

      Giới thiệu:

      Nàng là con Hầu gia, thế nhưng hôn của nàng lại trở thành trò cười của cả kinh thành.
      Giả bệnh trong đợt tuyển tú, nàng phạm vào tội khi quân.
      “Ngươi muốn tiến cung làm phi, vậy để trẫm chỉ hôn cho ngươi phu quân trẻ tuổi đầy hứa hẹn vậy.”
      Lão hoàng đế phán câu, nàng gả cho thái giám tổng quản tính cách cổ quái.
      là tâm phúc của hoàng đế, quyền to thế lớn.
      hung tàn ngoan độc, hỉ nộ vô thường, hạ nhân phủ tổng quản ai sợ hãi.
      Nàng cẩn thận hầu hạ, mong có thể được bình an…… Nhưng có ngày, nàng phát ra bí mật kinh người của – kẻ vào cung tám năm làm đến thái giám tổng quản.


      Last edited: 24/8/14
      KhaiDoanh_347, tart_trungmal thích bài này.

    2. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chính văn Chương 1: Tứ hôn
      Editor: mèomỡ

      (http://bjchjpxjnh.wordpress.com/)


      “Cái này con chắc sao?” Cầu Vĩ lập tức hỏi.

      “Hoàng Thượng có lệnh, tuyên đại tiểu thư Cầu phủ – Cầu Mộ Quân tiến cung diện thánh.” Công công mở miệng, giọng mang chút nữ khí lại mang vài phần uy nghiêm.


      Công công vừa dứt lời, sắc mặt Cầu phu nhân tái nhợt rồi ngã ngồi xuống đất.


      “Thần…… Tuân mệnh.” Hầu gia Cầu Vĩ phản ứng kịch liệt như Cầu phu nhân, nhưng mặt cũng lấm tấm mồ hôi.


      “Công công, Hoàng Thượng gì nữa sao?” Cầu hầu gia đứng dậy hỏi.


      Công công đáp lại:“Hoàng Thượng chỉ những lời này, nhưng…… đồ ăn buổi sáng ngự phòng làm hơi “cay” nên Hoàng Thượng mất hứng.”


      Nghe thế, sắc mặt Cầu hầu gia cũng trắng bệch cả người hơi run rẩy.


      “Cầu đại tiểu thư, thôi –” Công công nhìn về phía Cầu Mộ Quân thúc giục.


      “Dạ.” Cầu Mộ Quân nhìn người nhà hít sâu hơi rồi theo công công ra cửa .


      Cầu Mộ Quân vừa , Cầu phu nhân liền khóc mắng Cầu Tư Huyên đứng bên cạnh:“Đều tại xú nha đầu nhà ngươi, nếu ngươi tố cáo với quan tuyển tú, Mộ Quân sao!”


      “Sao bà lại bảo ta tố cáo, bà chính mắt thấy ta tố cáo à? Sợ Hoàng Thượng trách tội sao? Vậy đừng làm trò trước mặt quan tuyển tú!” Cầu Tư Huyên cãi lại.


      “Ngươi còn thừa nhận, chính là ngươi, ta thấy ngươi đuổi theo quan tuyển tú ra ngoài, sau đó trở lại muốn kiểm tra Mộ Quân. Chính ngươi hại Mộ Quân của ta!” Cầu phu nhân khóc lớn, túm lấy Cầu Tư Huyên.


      Cầu Tư Huyên gạt tay bà ra, hợp lý hợp tình :“Bà có chính mắt nhìn thấy ta tố cáo , chẳng lẽ khi nào ta ra ngoài đều phải báo cáo với bà sao?”


      “Ngươi……”


      “Thôi !” Cầu hầu gia hét lớn tiếng, hai người đều ngậm miệng, Cầu Tư Huyên hừ lạnh tiếng về phòng, Cầu phu nhân ở trong phòng khóc òa lên.


      Cầu Mộ Quân được công công đưa đến quỳ gối trước mặt hoàng thượng.


      “Ngẩng đầu lên cho trẫm nhìn xem.” Giọng già nua lại có chút suy yếu vang lên, Cầu Mộ Quân ngẩng đầu lên, nhưng vẫn cúi mắt dám nhìn Hoàng thượng. Nàng biết quy củ trong cung, Hoàng Thượng, Thái Hậu – thể nhìn thẳng những người này.


      “Bộ dạng cũng tệ. Quan tuyển tú Trẫm phái ngươi dùng son dính lên khăn, giả bệnh ho ra máu, ngươi có nhận ?” Hoàng Thượng nhìn chằm chằm vào nàng hỏi.


      “Thần nữ biết tội.” Cầu Mộ Quân biết nhiều cũng phí công, thành trả lời.


      Hoàng Thượng lạnh giọng hừ tiếng, :“Ngươi muốn tiến cung làm phi, vậy để trẫm chỉ hôn cho ngươi vị phu quân tuổi trẻ đầy hứa hẹn vậy.” nhìn công công đứng bên cạnh, :“Chính Trung ở trong cung được xưng là tiểu Phan An, tuổi còn trẻ làm thái giám đại tổng quản, trẫm gả ngươi cho vậy.”


      Cầu Mộ Quân quá sợ hãi ngẩng đầu, vừa khéo nhìn thấy công công vẫn đứng ở bên cạnh Hoàng Thượng quỳ xuống.


      “Hoàng Thượng, Hoàng Thượng đừng đùa cợt nô tài, nô tài sao có thể cưới vợ!” Đoàn Chính Trung quỳ xuống .


      Lúc này vẻ mặt Hoàng Thượng lại ôn hoà, cười :“Chính Trung, ngươi xem Tiểu Lâm Tử còn cưới thê thiếp, sao ngươi thể cưới? Cứ quyết định như vậy, cho ngươi hai ngày để chuẩn bị, năm ngày sau thành thân.”


      “Hoàng Thượng……” Đoàn Chính Trung còn định chối từ, Hoàng Thượng đứng dậy. vội vàng khom người dìu Hoàng Thượng.


      “Chính Trung, chúng ta đến ngự hoa viên dạo”


      “Vâng.”


      Cầu Mộ Quân thất thần trở về nhà.


      Nàng nghĩ kết quả tệ nhất là nàng bị chém đầu. ngờ, đường đường là Hoàng Thượng mà lại vũ nhục nàng như vậy.


      Thành thân với thái giám, đại đa số tiểu thư đều nhục nhã mà tự sát. Nàng lại thể có ý định tự sát, huống chi Hoàng Thượng chỉ hôn cũng cho phép nàng tự sát.


      Cho nên trước mắt nàng chỉ có con đường — gả cho thái giám.


      Gả cho Hoàng Thượng cùng gả cho thái giám…… đều cực đoan như nhau. ngờ đó lại là nhân sinh của nàng.


      Hôn của Đại thiên kim Cầu hầu gia cùng thái giám đại tổng quản Đoàn Chính Trung vô cùng náo nhiệt.


      Ngày đó đường đón dâu chật như nêm cối.


      Ngày đó, gần như toàn bộ người trong kinh thành đều xem náo nhiệt .


      Trước ngày thành thân năm ngày, trước cửa Cầu phủ ngựa xe như nước. Người đến đều là các vị phu nhân, là tới chúc mừng đại tiểu thư Cầu gia, nhưng ra người cao hứng cũng là các nàng.


      Mấy ngày nay bọn họ đến cho nàng biết rất nhiều tin tức có liên quan đến vị phu quân tương lai của nàng.


      Đoàn Chính Trung bởi vì có tướng mạo tuấn, lại khéo đưa đẩy nhu thuận, chỉ được Hoàng Thượng thích, ngay cả các nương nương trong hậu cung cũng thích . Thậm chí……

      Các vị nương nương này còn có thể kéo lên giường vui cười tức giận mắng mỏ trêu đùa. Ở trong cung, quyền to thế lớn, ở tổng quản phủ lại làm cho bọn hạ nhân e sợ vạn phần.


      có thể vừa rồi hứng thú uống trà, đột nhiên lại tức giận hắt nước trà lên người hạ nhân, nóng đến mức nước mắt hạ nhân chảy ra mà vẫn dám hé răng.


      nuôi con mèo , chó , lúc trước còn đùa với chúng nó, sau lại để cho hạ nhân móc mắt chúng ra.


      Quý phủ của cho phép phát sinh việc đương. Từng có hạ nhân cùng tỳ nữ lén lút nhau, liền thiến hạ nhân kia, ném tỳ nữ vào thanh lâu.


      ……


      Các phu nhân cùng các tiểu thư sinh động như , giống như chính mắt bọn họ nhìn thấy vậy.


      Cầu phu nhân nghe xong xin Cầu hầu gia cầu xin với Hoàng Thượng nhưng Hoàng Thượng coi như thấy.


      Cầu Mộ Quân nâng khăn hỉ lên nhìn ra bên ngoài, phát mọi người đường đều tươi cười.


      Hôn của nàng, dù sao cũng là trò cười cho tất cả mọi người trong kinh thành.

    3. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chính văn Chương 2: Động phòng
      Editor: mèomỡ

      (http://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

      Hôn của nàng, dù sao cũng là trò cười cho tất cả mọi người trong kinh thành.


      Bái đường giống người bình thường sau đó cũng được bà mối dìu vào động phòng, ngồi ở đầu giường chờ phu quân của nàng đến vén khăn voan.


      Trong phòng rất yên tĩnh, gần như nghe được cả tiếng hô hấp nhè của chính mình, ngẫu nhiên cũng nghe được thanh huyên náo từ đại sảnh bên kia truyền đến.


      Vốn dĩ bà mối chuyện cùng tân nương tử như chúc phúc, giải sầu …… Nhưng, đối với nữ tử gả cho thái giám gì cũng là châm chọc, bà mối biết điểm ấy cho nên đứng ở đầu giường câu.


      Cầu Mộ Quân muốn cho các nàng, ra nàng cũng để ý. Nếu có Thương hải* của nàng, có Vu sơn** của nàng, nước kia, mây kia đều giống nhau. Gả cho vương tôn công tử hay gả cho thái giám tổng quản trong cung, chỉ cần nàng để ý có khác biệt quá lớn.


      thanh huyên náo bên ngoài dần dần , sau đó chậm rãi hoàn toàn yên tĩnh


      Hồi lâu sau, nghe được tiếng bước chân bên ngoài, tất cả nha hoàn trong phòng đều cúi đầu quỳ gối bên cửa, cẩn thận sợ hãi như bình dân nhìn thấy thiên tử, tất cung tất kính.


      Tự nhận là lạnh nhạt như nàng nghe được tiếng bước chân kia cũng kìm chế được mà túm chặt cổ tay áo.


      Chỉ mình Đoàn Chính Trung đến, có người nháo động phòng, cũng có hạ nhân theo.


      Bà mối nhìn thấy theo bản năng rụt lui thân thể đứng qua bên. Giây phút đó, mọi người đều thương cảm với tân nương. Người khác có thể cúi đầu, cố gắng đứng cách xa ra, nhưng nàng lại phải chờ đến vén khăn voan.


      “Tất cả ra ngoài .” ra lệnh tiếng. Trong lòng bà mối cùng nha hoàn thoải mái mà dám biểu ra ngoài, cúi đầu đồng thanh “Dạ, đại nhân.” Sau đó chậm rãi rời khỏi khỏng.


      Nghe thấy tiếng đóng cửa, Cầu Mộ Quân khỏi hơi run lên.


      Cái này là do lời đồn đại về …… Nàng tuy biết lời đồn đại thể tin, nhưng dù sao cũng lỡ nghe mất rồi.


      Tự an ủi mình phải sợ, sao đâu, nhưng lại cảm thấy tim mình dần dần đập nhanh hơn. Đôi giày màu đen đến gần bước, tim của nàng đập nhanh thêm nhịp. Đôi giày càng lúc càng gần, cuối cùng đứng ở bên chân nàng, Cầu Mộ Quân như ngừng thở.


      Đoàn Chính Trung chậm rãi nâng khăn voan lên, khi khuôn mặt Cầu Mộ Quân hoàn toàn ra ở trước mắt đột nhiên khóe mắt lên ý châm chọc, ném khăn voan .


      Cầu Mộ Quân kinh ngạc.


      bàn tay Đoàn Chính Trung nắm cằm nàng nâng lên, cẩn thận đánh giá.


      Lúc này, Cầu Mộ Quân lần đầu tiên cũng có thể nhìn kĩ


      Khuôn mặt tuấn tú, nhưng…… khi nhìn thấy nàng hoàn toàn thể nghĩ đẹp thế nào, mà là sợ hãi, muốn gạt tay ra, lui đến góc giường


      Nhưng…… Nàng thể làm vậy.


      nhìn nàng rất lâu giống như nhìn mĩ vị, sau đó khóe miệng chậm rãi nhếch lên, nở nụ cười quỷ dị, :“ đúng là mỹ nhân.”


      Ngón tay cái xoa đôi môi đỏ mọng của nàng, sau đó chậm rãi dùng sức, dùng sức xoa đôi môi mềm mại kia, đem son môi lau ra xung quanh.


      “A……” Cầu Mộ Quân bị xoa sinh đau, có chút cảm giác khuất nhục nhưng dám phản kháng.


      Cuối cùng cũng buông môi của nàng ra, nhìn nàng lui về phía sau, khẽ mỉm cười. Sau đó bưng chén rượu bàn lên, gập khuỷu tay đưa rượu tới gần bên môi.


      Thấy uống cũng nhúc nhích, Cầu Mộ Quân nhớ ra kia hẳn là rượu giao bôi. Sau khi nhìn cái nàng đứng dậy xuống giường tự mình bưng lên chén rượu vòng qua tay , cố gắng nuốt rượu vào trong bụng. Hương vị cay nồng kia làm cho nàng khó chịu nhưng cũng chỉ hơi hơi nhíu mày.


      nhìn miệng nàng, môi nhếch lên, cầm lấy rượu bàn lại rót ly đưa cho nàng.


      Cầu Mộ Quân nhận chén rượu, sau đó dưới cái nhìn chăm chú của có lựa chọn nào khác uống tiếp.


      Đoàn Chính Trung lại lấy chén rượu trong tay nàng rót tiếp ly, sau đó đưa đến bên môi nàng. Cầu Mộ Quân hít vào hơi, hơi hơi mở đôi môi đỏ mọng ra.


      Đoàn Chính Trung nghiêng chén rượu, nhanh chóng đổ rượu xuống. Cầu Mộ Quân bị sặc lập tức né tránh chén rượu, ho ngừng.


      Đoàn Chính Trung nhìn bộ dáng của nàng, ha ha nở nụ cười.


      Cầu Mộ Quân ấn ngực, hơi hơi ngẩng đầu nhìn , bắt đầu hiểu được cổ quái cùng đáng sợ của .


      “Thay quần áo.” Đoàn Chính Trung giống như chơi đùa xong trò ép rượu, buông chén rượu, mở hai tay ra.


      Cầu Mộ Quân chậm rãi đến trước mặt ngồi xổm xuống, có chút run run vươn tay cởi đai lưng của .


      Vẫn cố gắng hô hấp bình thường, biết tim mình đập rất nhanh nhưng phải cố gắng giả vờ trấn định trước mặt . Nhưng khuôn mặt khi hồng khi trắng, cùng đôi tay ngừng run rẩy, cả người run run, lại tiết lộ cảm xúc chân chính trong đáy lòng nàng.


      Mà Đoàn Chính Trung dường như rất thưởng thức cảm xúc này.


      Quần áo từng món từng món được cởi xuống. Đến cuối cùng chỉ còn nội sam.


      vẫn đứng im nhúc nhích.


      Cầu Mộ Quân nhắm mắt cố lấy dũng khí đứng lên chạm vào vạt áo nội sam của , cố gắng chạm vào thân thể , cởi từ vai xuống.


      Muốn cầm quần áo từ phía sau, nàng phải đứng sát vào . Nàng ngửi thấy mùi hương nào đó người , đó là mùi hoa…… đầu óc hỗn độn cho nên dù rất cố gắng nàng cũng nhớ nổi mùi hoa quen thuộc này là mùi hoa gì.


      Tuy là thái giám nhưng thân thể rất cường tráng.


      Cầu Mộ Quân ngừng tay nhưng Đoàn Chính Trung vẫn nhúc nhích. cách khác còn chờ nàng cởi quần áo , cách khác…… Nàng phải cởi cả quần ?


      (*) (**) Thương Hải, Vu Sơn lấy trong câu: ‘Tằng kinh thương hải nan vi thủy,Trừ khước Vu Sơn bất thị vân’ bài Ly Tư (Xa nhớ) của tác giả: Nguyên Chẩn

      Dịch: Từng qua biển lớn, gì nước,
      Chưa đến Vu Sơn, chẳng biết mây.
      tart_trungmal thích bài này.

    4. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chính văn Chương 3: Động phòng 2
      Editor: mèomỡ

      (http://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

      Cầu Mộ Quân ngừng tay nhưng Đoàn Chính Trung vẫn nhúc nhích. cách khác còn chờ nàng cởi quần áo , cách khác…… Nàng phải cởi cả quần ?


      Cầu Mộ Quân ngẩng đầu, phát nhìn nàng. Nàng cúi đầu, ngồi xổm xuống.


      Tay run run tiến đến lưng quần , nhưng cố gắng thế nào tay cũng động đậy nổi.


      Đoàn Chính Trung nhìn bộ dáng sợ hãi của nàng, bỗng nhiên cười ha hả, đẩy nàng ngã xuống đất.

      Sau đó thẳng đến bên giường ngồi xuống, mang theo ý cười nhìn Cầu Mộ Quân.


      Nhìn ánh mắt đó của nàng chỉ muốn lùi ra sau, nhưng nàng tự với lòng mình có gì phải sợ, phải sợ.


      “Thất thần làm cái gì, cởi quần áo!” Đoàn Chính Trung đột nhiên quát.


      Cầu Mộ Quân run lên, lùi về đằng sau.


      “Sao nào? Còn muốn ta tìm người đến giúp ngươi sao?”


      …… cần.” Cầu Mộ Quân vội .


      “Đứng lên, đến đây!” Đoàn Chính Trung .


      Cầu Mộ Quân chậm rãi đứng lên đến trước mặt , bắt đầu cởi quần áo.


      Mặc dù nàng cúi đầu những vẫn cảm nhận được ánh mắt sáng quắc của . Nàng sớm chuẩn bị tốt vì nghe thái giám đối xử với nữ nhân rất đáng sợ. Nhưng nàng vẫn sợ đến phát run, còn sợ hơn khi phải đối mặt với nam nhân thực .


      Nàng mới cởi giá y đỏ thẫm ra Đoàn Chính Trung bỗng đưa chân lại, cười dùng bàn chân cọ vào nơi mềm mại trước ngực nàng.


      “A –”


      Cầu Mộ Quân kêu sợ hãi tiếng, lùi về phía sau bước.


      Sắc mặt Đoàn Chính Trung đột biến, đá nàng cước, sau đó từ giường xuống hung hăng nắm bên ngực mềm mại của nàng :“Gả cho ta phải là để cho ta chơi đùa sao? Ta cho ngươi trốn! Cho ngươi trốn!” xong, tay kia xé quần áo của nàng .


      “A……” Cầu Mộ Quân nhịn được khóc lớn, tránh tay né tránh dâm loạn.


      Đoàn Chính Trung ngừng lại, bàn tay nâng mặt của nàng lên đành lòng :“A, khóc sao, tiểu nương tử của ta khóc rồi.” Sau đó lại đứng lên, nhìn nàng :“Được rồi, lên giường ngủ .”


      Cầu Mộ Quân lùi ra sau vài bước, đôi mắt ngập nước sợ hãi nhìn .


      lại trừng mắt :“Sao nào? nghe lời sao? Lên giường !”


      Cầu Mộ Quân vội vàng đứng dậy đến bên giường, quay đầu nhìn cái sau đó lên giường, lùi vào trong góc.


      Đoàn Chính Trung chậm rãi tới, thổi tắt nến.


      Theo ánh sáng mờ nhạt, Cầu Mộ Quân nhìn ngồi giường sau đó nằm xuống ngủ ở phía ngoài.


      Đợi thêm lát thấy có động tĩnh Cầu Mộ Quân mới từ từ nằm xuống, cách khoảng xa.


      Nhưng nàng tài nào ngủ được.


      Đồn đãi bên ngoài tuyệt đối phải giả.


      Nàng gả cho đại thái giám tổng quản này, quả là kẻ đáng sợ.


      Tương lai của nàng thực mù mịt.


      đêm thức trắng, cho nên khi Đoàn Chính Trung tỉnh lại nàng cũng lập tức đứng dậy. Sau đó khiếp sợ giúp mặc quần áo.


      Mặc xong quần áo nàng chuẩn bị chải đầu cho , Đoàn Chính Trung lại kiên nhẫn đẩy nàng ra, gọi nha hoàn sớm chờ ở ngoài cửa vào.


      Nha hoàn hầu hạ lau mặt, sau đó lấy hộp phấn thơm bàn, nhàng xoa vào gáy , lại đeo cho cái túi thơm.


      Lúc này Cầu Mộ Quân nhớ ra đứng gần là có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt người , ra dùng hương liệu.
      tart_trungmal thích bài này.

    5. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chính văn Chương 4: Con?
      Editor: mèomỡ

      (http://bjchjpxjnh.wordpress.com/)

      Lúc này Cầu Mộ Quân nhớ ra đứng gần là có thể ngửi được mùi hương nhàn nhạt người , ra dùng hương liệu.
      Đoàn Chính Trung tiến cung, Cầu Mộ Quân thở phào nhõm hơi.

      Trời vừa mới sáng, Cầu Mộ Quân đêm ngủ nhưng giờ nàng muốn ngủ bù. Đoàn Chính Trung có cha mẹ trưởng bối nên nàng cần thỉnh an cần kính trà, quả rất nhàn hạ.

      ngờ nàng vừa rửa mặt xong, lại có nha hoàn bẩm báo thiếu gia đến thỉnh an.

      Cầu Mộ Quân sửng sốt, thiếu gia? Thái giám cũng có con sao? Trong lòng nghi hoặc nhưng ngoài miệng vẫn để cho vào.

      Nếu vừa rồi chỉ hơi giật mình, vậy giờ nhìn thấy vị thiếu gia này nàng liền hoảng hốt. theo sau nha hoàn vào là vị công tử tuấn tú xấp xỉ tuổi nàng

      Vị công tử kia vào cửa bái kiến nàng:“Nhi tử thỉnh an mẫu thân đại nhân.”

      tiếng ‘mẫu thân’ này khiến Cầu Mộ Quân suýt chút nữa đứng vững.

      “À…… Đứng lên .”

      Công tử đứng dậy, chậm rãi ngẩng đầu. Cầu Mộ Quân thầm đánh giá . So sánh với Đoàn Chính Trung thanh tú hơn ít, cũng có dáng vẻ thư sinh hơn, tầm mười bảy, mười tám tuổi, hào hoa phong nhã.

      Nghĩ quan hệ của mình cùng bây giờ là trưởng bối và vãn bối, Cầu Mộ Quân lớn mật hỏi:“Ngươi tên gì?”

      Công tử đáp lại:“Thưa mẫu thân, con tên Đoàn Tử Thông, năm nay mười chín tuổi, năm kia được nghĩa phụ đưa vào Đoàn phủ.”

      Trước kia Cầu Mộ Quân nghe Đoàn Chính Trung hai mươi ba, như vậy tính ra con chỉ ít hơn 4 tuổi, cứ thế mà nhận người ta làm nghĩa tử sao. Mà ngờ lại có người nhận thái giám chỉ mới hơn hai mươi tuổi làm nghĩa phụ.

      Nghĩ vậy, Cầu Mộ Quân cảm thấy hơi xem thường Đoàn Tử Thông. Nhưng nghĩ lại phải nàng còn gả cho thái giám sao. Người biết nguyên nhân cũng thấy kì lạ vì sao nàng lại gả cho thái giám. Cầu Mộ Quân lại có chút tự trách mình trách lầm Đoàn Tử Thông.

      “Mẫu thân, nghĩa phụ mất rất nhiều công sức xây dựng vườn hoa sau Đoàn phủ, chắc hẳn kém phủ Hầu gia. Nghĩa phụ ở đây, người có thể để nha hoàn dẫn đến vườn hoa dạo vòng.” Đoàn Tử Thông .

      “Được, đa tạ quan tâm, lát nữa ta ra ngoài dạo chút.” Nghe vài lần mẫu thân, Cầu Mộ Quân vẫn khó chấp nhận.

      Theo quy củ, “con” lớn như Đoàn Tử Thông thể ở trong phòng “mẫu thân” trẻ tuổi như nàng quá lâu, cho nên chỉ mấy câu rồi lui xuống. Sau đó Cầu Mộ Quân được nha hoàn hầu hạ ăn điểm tâm, sau đó nàng thực ra vườn hoa dạo. Dù sao dạo vườn hoa, có chuyện gì để làm đâu?

      Vào vườn hoa Cầu Mộ Quân mới biết câu “Chắc hẳn kém phủ Hầu gia” của Đoàn Tử Thông kia có bao nhiêu dối trá.

      Vườn hoa nhà nàng sao có thể so với nơi này! So với nơi này chỉ là cái vườn hoa nho vứt mà thôi

      Nàng biết xây dựng vườn hoa như vậy phải tốn bao nhiêu bạc, nhưng nàng nhớ trước kia nhà nàng có mua vài loại cá vàng mới, tốn mất mấy trăm lượng. Mà cá trong hồ Đoàn phủ có mấy chục loại nàng chưa từng thấy, chỉ ở phủ Hầu gia, ở các quý phủ khác nàng từng đến cũng chưa bao giờ thấy được.

      Cây hoa quý hiếm, đình tinh tế như vậy, phủ Hầu gia hoàn toàn có khả năng sánh bằng. Vậy xem ra Đoàn Chính Trung giàu có hơn cha nàng rất nhiều.
      KhaiDoanh_347, tart_trung, mal2 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :