1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

[QUÂN NHÂN] CHÀO ANH, ĐỒNG CHÍ TRUNG TÁ! - Scotland Chiết Nhĩ Miêu (57C + 3PN)*ĐÃ HOÀN*

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chào , đồng chí Trung tá!
      [​IMG]
      [​IMG]

      Tên gốc : Nhĩ hảo, trung tá tiên sinh!
      Tác giả : Scotland Chiết Nhĩ Miêu
      Converter : nothing_nhh ( TTV)
      Editor : lacmathunnie
      Thể loại: đại
      Nguồn: http://lacmathunnie.wordpress.com/
      [​IMG]
      Văn án
      Cả đời Lương Hoà có hai việc ngoài dự kiến của . Thứ nhất: lấy chồng. Thứ hai, lấy người đàn ông như thế.
      Cố Hoài Ninh cười nhìn , ánh mắt thẳng thắn :
      ra tôi cũng giống Lương, đều là những người muốn kết hôn. Nhưng mà trời trêu cợt, chúng ta đều phải kết hôn, cho nên tôi cảm thấy, hai chúng ta kết hôn với nhau, là phương pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề này.”
      [​IMG]
      Last edited by a moderator: 22/9/14
      saoxoay thích bài này.

    2. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chào anh – Chương 1
      EDIT:
      lacmathunnie

      Cả đời Lương Hoà có hai việc ra ngoài dự kiến của . Thứ nhất: lấy chồng. Thứ hai, lấy người đàn ông như thế.

      Ngày hôn lễ, bạn thân của là Hạ An Mẫn cứ thích thú vuốt vuốt tà áo cưới mãi buông tay, khuôn mặt Hạ An Mẫnbộc lộ vẻ cực kỳ hâm mộ, : “Hừ hừ, chẳng phải cậu từng rằng cả đời này cậu lấy chồng hay sao, còn nếu lấy chồng cậu phải là người nữa chứ!”

      Tay Lương Hoà trang điểm lại khẽ run lên, cây son thoa vạch thêm đường lệch lạc môi. An Mẫn thấy vậy liền vội vàng rút mảnh giấy lau đưa cho Lương Hoa, tiện thể lại trêu thêm câu: “Làm sao vậy, mới khen chồng cậu chút mà kích động như thế rồi à?”

      Lương Hoà thở dài, bất đắc dĩ , “Mẫn Mẫn, đừng trêu mình nữa.”

      Cố Hoài Ninh ư?

      Cánh cửa phòng trang điểm mở ra, ngồi ở chỗ này chỉ cần hơi quay đầu chuyển tầm mắt nhìn ra là có thể thấy được người đàn ông đứng ở trước ngưỡng cửa ấy. Từ lúc quen biết đến lúc quyết định kết hôn, hai người gặp nhau quá mười lần, hơn nữa mỗi lần gặp mặt đều mặc quân phục. Hôm nay là lần đầu tiên mặc bộ khác, lại là bộ âu phục màu đen lịch lãm như thế này, Lương Hoà nhìn cảnh đó mà cảm thấy giật mình hoảng hốt.

      Vừa lịch vừa lạnh lùng. Đây là từ duy nhất mà Lương Hoa nghĩ ra trong đầu khi hình dung về , bỗng dưng muốn cười nhạo chính bản thân mình. Dù sao cũng là phóng viên gạo cội của Toà soạn lớn, vậy mà cứ mỗi lần gặp Cố Hoài Ninh nghĩ ra được từ nào thích hợp để hình dung về cho thoả đáng. Sau, mỗi lần nghĩ lại, thấy điều này cũng thể trách mình được, hai người bọn họ mới gặp nhau được mấy lần, con người nhìn qua có vẻ bí hiểm như , làm sao có thể thấu hiểu cách dễ dàng được chứ!

      ngồi đó ngơ ngác nhìn lúc, bỗng nhiên xoay người lại, tầm mắt dừng ở người . Cái nhìn đột ngột này khiến Lương Hoà bối rối, nhấc vạt áo cưới lên, xỏ chân vào đôi giày cao năm phân hơi chống người đứng dậy, nghiêng người suýt ngã. Hạ An Mẫn nhanh tay nhanh mắt đỡ được cánh tay mới ngã sấp xuống. Hơi đứng vững vàng liền cúi đầu luống cuống sửa sang lại tà áo, ngay cả Hạ An Mẫn đứng bên cạnh trêu ghẹo cũng thèm để ý tới, buông tay bạn ra liền bước về phía trước.

      Từ đầu đến cuối đều giữ vẻ mặt thản nhiên, mãi tới lúc về phía mình mới chậm rãi vươn ra cánh tay, chờ đến cầm lấy.

      chính là người như vậy, Lương Hoà nghĩ.

      Buổi sáng lúc Lương Hoà tỉnh giấc là bảy giờ rưỡi, xoa xoa mái tóc rối vào phòng vệ sinh rửa mặt chải dầu. Lương Hoà nhìn khuôn mặt bần thần của mình trong gương, đôi mắt bình thường vốn linh động giờ phút này lại đầy vẻ ngơ ngác, dưới bầu mắt mờ mờ quầng thâm chứng tỏ đêm qua ngủ ngon.

      Lương Hoà từ quen ngủ giường lạ. Sau khi kết hôn chuyển từ căn nhà trọ của mình đến sống trong căn hộ mới này. Đây là món quà do bố mẹ của Cố Hoài Ninh cũng chính là bố mẹ chồng thời của Lương Hoà mua và trang hoàng, trước khi kết hôn và Cố Hoài Ninh cũng chưa từng tới lần nào, lần đầu tiên hai người đến chính là vào ngày kết hôn. Hôm qua sau khi hôn lễ chấm dứt, cùng nhau vào nhà, chọn phòng liền vào theo, cũng phát biểu bất cứ ý kiến gì.

      Bọn họ ngủ riêng, điều đó cũng ngoài dự kiến của Lương Hoà.

      Ngày thứ hai lúc Lương Hoà tỉnh dậy, chiếc gối đầu bên cạnh vắng người, tìm khắp các phòng trong nhà cũng thấy bóng Cố Hoài Ninh, đoán chắc là ra ngoài. Lương Hoà đứng trong phòng bếp nhìn tờ giấy ghi lại lời nhắn để bàn, hơi giật mình. tự rót cho mình ly sữa nóng, uống xong quyết định lại về phòng ngủ tiếp. Bởi vì Toà soạn cho Lương Hoà nghỉ hai tuần để kết hôn, nhưng mà Cố Hoài Ninh lại đề xuất từ nào về chuyện nghỉ tuần trăng mật, hơn nữa buổi sáng sau đêm tân hôn đâu thấy tăm hơi bóng dáng, xem ra hai tuần này của có việc gì làm, hoàn toàn rảnh rỗi.

      Rửa sạch ly sữa để lên chỗ cũ, Lương Hoà đứng trước cửa phòng ngủ vươn tay duỗi thân, ngáp cái. Đúng lúc chuẩn bị vào để ngủ bù ngoài cửa có tiếng vặn khoá răng rắc, cửa mở ra, Cố Hoài Ninh bước vào. Vừa ngáp được nửa Lương Hoà tức cứng cả người lại, đứng im tại chỗ nhìn Cố Hoài Ninh chằm chằm.

      So với , Cố Hoài Ninh bình tĩnh hơn nhiều. nhìn cái, hơi hơi gật đầu rồi bước về phía phòng thay quần áo.

      Thái độ của đối với từ đầu đến giờ đều rất nhã nhặn và lịch . Cho dù trước khi kết hôn hay là sau khi kết hôn cũng đều đối xử ôn hoà như thế. Lúc ban đầu trong lòng Lương Hoà còn hơi ngượng ngập quen, nhưng sau dần dần liền quen, tình cảnh vốn dĩ nên là như thế, phải hay sao?

      Đến bây giờ vẫn còn nhớ Cố Hoài Ninh cầu hôn như thế nào — nếu đó cũng được xem như là lời cầu hôn. ngồi đối diện với , áo măng tô màu xanh sậm mở rộng vạt, ở bên trong mặc bộ quân phục xanh nhạt. Cả người toát ra lực hấp dẫn phóng khoáng mà mạnh mẽ, giống như ngôn ngữ của vậy. : ra tôi cũng giống như Lương thôi, chúng ta đều là những người muốn kết hôn. Nhưng mà ông trời trêu cợt, chúng ta đều phải kết hôn, cho nên tôi cảm thấy rằng, hai chúng ta kết hôn với nhau, là phương pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề này.”

      nhớ lúc đó mình ngồi rất nghiêm chỉnh, nghe xong như thế lập tức cảm thấy choáng váng, biết nên trả lời như thế nào. Nhưng sau này Lương Hoà nghĩ lại, nhận ra rằng cho dù lúc ấy trả lời như thế nào, đều bình tĩnh nắm chắc thắng lợi, bởi vì cho lý do nhất định phải đồng ý với .

      Trong lúc ngây người, Cố Hoài Ninh thay xong quần áo từ trong phòng ra. Bộ quân phục mặc người , trừ vẻ giỏi giang tuấn tú ra, càng có vẻ lãnh đạm lạnh lùng. Lương Hoà chợt thấy hai người cũng có việc gì để , gật gật đầu liền chuẩn bị vào phòng ngủ tiếp, ngờ Cố Hoài Ninh gọi lại.

      “Lương Hoà!“. gọi tên vô cùng tự nhiên, giống , mỗi lần muốn gọi tên đều phải do dự mất nửa ngày.

      xoay người lại nhìn , làm bộ như chăm chú lắng nghe.

      “Tuần tới về lại đơn vị, có số việc cần giải quyết!”. Đôi mắt sâu thẳm nhìn chớp, .

      Lương Hoà gật gật đầu, trở về với công việc, sau đó mình im lặng hưởng thụ hai tuần lễ nghỉ phép kết hôn này, như vậy rất tốt, còn gì tốt hơn.

      Cố Hoài Ninh nhìn kĩ Lương Hoà lát, thấy phản ứng bình thản của , cuối cùng vẫn mở miệng : “Hôm nay là Thứ Sáu rồi, vẫn còn ba ngày nghỉ nữa, chúng ta nên tranh thủ ghé qua nhà thăm ba mẹ lần.”

      Về thăm nhà? Việc này đối với Lương Hoà mà phải vấn đề gì lớn, nhưng mà cứ nghĩ đến bối cảnh gia đình nhà liền cảm thấy đau đầu. Ba Cố tướng quân Cố Trường Chí, là con trai út trong nhà, là người mà bao nhiêu người nâng niu tay, chiều chuộng hết mức. Điều đó cũng có thể tưởng tượng được nếu đến nhà, lúc đó cũng có bao nhiêu người muốn đánh giá kiểm nghiệm con dâu, cháu dâu mới – là .

      Có lẽ Cố Hoài Ninh cũng hiểu được băn khoăn của , an ủi: “Em cần phải lo lắng về bố mẹ .”

      “Vâng!” Lương Hoà giọng trả lời. Tuy rằng chính cảm thấy được tự tin lắm, nhưng mà có câu rất đúng, con dâu xấu đến đâu cũng phải gặp mặt bố mẹ chồng. Trước khi kết hôn Lương Hoà chỉ gặp bố mẹ lần, khi bọn họ nhìn thấy , khuôn mặt họ vẻ nghiêm túc, biểu tình cẩn thận tỉ mỉ đánh giá, cuối cùng cũng gì. , chứ biết là có ý kiến gì với lựa chọn của Cố Hoài Ninh hay .

      Thời tiết lúc này là vào giữa mùa thu, Lương Hoà mặc chiếc áo khoác mỏng đỏ thẫm, đứng dưới lầu chờ Cố Hoài Ninh lái xe ra từ gara. hơi cúi đầu kiểm tra lại trang phục, khuôn mặt trắng nõn lên vẻ bất đắc dĩ. Trước khi lục tung tủ quần áo ra tìm, kết quả làm buồn bực muốn chết, ngoài vài bộ lễ phục dạ hội ra quần áo của toàn là vest công sở và quần bò. Do dự hồi lâu, Lương Hoà mới giãy dụa thay đồ.

      Lúc bước ra khỏi phòng ngủ, ánh mắt Cố Hoài Ninh nhìn chằm chằm vài giây, chỉ vài giây âý thôi đều đủ khiến cho Lương Hoà cảm thấy dày vò. Cũng may cuối cùng phát biểu ý kiến gì, chỉ thản nhiên câu: thôi !”

      o————————-o

    3. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chào anh – Chương 2
      EDIT:
      lacmathunnie

      trước ra cửa, Lương Hoà xấu hổ theo phía sau.

      Chiếc Audi màu đen vững vàng dừng ở trước mặt Lương Hoà, Cố Hoài Ninh vươn cánh tay mở cánh cửa bên ghế lái phụ cho , Lương Hoà thoáng sửng sốt, xoay người ngồi xuống.

      Bên trong xe có mùi hương chanh thoang thoảng, mát dịu mà nhàng. Cố Hoài Ninh cởi áo khoác, chỉ mặc bộ quân phục màu xanh nhạt bên trong. Lương Hoà liếc liếc mắt cái liền kết luận luôn người đàn ông này là cái móc treo quần áo, mặc gì vào cũng phong độ hết. Nhưng bởi vì là quân nhân nên quần áo được phong phú đa dạng, âu phục cũng rất ít khi mặc. Từ đầu đến bây giờ Lương Hoà chỉ gặp lần ở hôm hôn lễ ấy.

      Xe dừng trước cánh cổng của khu biệt thự, lúc Lương Hoà tháo đai an toàn chuẩn bị xuống xe đột nhiên mới nhớ tới vấn đề quan trọng, mang quà gì đến thăm bố mẹ chồng. Cảm thấy ảo não với đầu óc của mình, Lương Hoà quay sang nhìn Cố Hoài Ninh hỏi: “Chúng ta cần mang gì đến sao? Như vậy có được ?”

      Cố Hoài Ninh liếc nhìn cái, đáp: cần!”

      “Nhưng mà…”

      “Bố mẹ để ý đến chuyện đó đâu!”

      Trời ạ! Lương Hoà xoa xoa gáy, chậm chạp xuống xe theo Cố Hoài Ninh.

      Trước đó tuy rằng chuẩn bị tâm lý lâu, nhưng mà lúc chính thức bước vào cửa nhà họ Cố trong lòng Lương Hoà vẫn tránh được thầm kinh ngạc. Khi nhìn thấy trong phòng khách ngồi loạt những người lớn tuổi, Lương Hoà cố gắng khống chế kìm lại ý muốn xông cửa bỏ chạy. Người đàn ông bên hình như quen nhìn những trận thế kiểu như vậy, chỉ thấy cúi đầu cười khẽ, ân cần thăm hỏi lần lượt những bậc trưởng bối. Mọi người đều cười đáp lời rất thoải mái, nhưng lúc họ nhìn đến Lương Hoà, những nụ cười ấy đều thêm vài phần săm soi đánh giá.

      Mẹ của Cố Hoài Ninh – Lý Uyển vừa nhìn thấy con trai út cưng mặt mày bà hớn hở hẳn lên. Bà là vợ hai của Cố Trường Chí, nhưng lại sinh cho ông những hai người con trai. Như vậy nhà họ Cố có tới ba trai, con trai trưởng Cố Hoài Thanh làm Bí thư Tỉnh uỷ ở tỉnh phía nam, cùng vợ con sống luôn ở đó hay về nhà. Con trai thứ là Cố Hoài Việt đồng thời cũng là con trưởng của Lý Uyển, cùng con trai út Cố Hoài Ninh đều công tác trong quân đội. Lúc Lý Uyển còn trẻ hẳn là người khá đẹp, khuôn mặt Cố Hoài Ninh có khá nhiều nét giống bà.

      “Sao hai đứa đến sớm thế? ăn sáng chưa?” Lý Uyển xong nhìn Lương Hoà với vẻ đánh giá, đứng bên cạnh con trai, vóc dáng thon thả than cao thích hợp, khuôn mặt thanh tú, ít nhất cũng uổng công nhà mình bày ra tư thế rầm rộ này.

      “Con ăn rồi!” Cố Hoài Ninh cười , sau đó nghiêng đầu hỏi Lương Hoà,“Em ăn chưa?”

      đột ngột cúi sát người làm khuôn mặt trắng trẻo của Lương Hoà phớt qua thoáng ửng đỏ, hơi thở tươi mát của phả tới, hơi nhích ra chút, mở miệng trả lời: “Em uống sữa rồi!“.

      “Uống mình sữa làm sao được?” Lý Uyển hơi trách cứ.

      Lương Hoà vừa định đáp là đói bụng, nhưng cánh tay nắm lấy , bàn tay to rộng của nhàng vuốt ve làn tóc mềm đỉnh đầu , lúc lướt qua vành tai có thể dễ dàng cảm nhận được độ ấm cùng xúc cảm thô ráp bàn tay ấy. Lòng bàn tay chắc chắn có vết chai sần, Lương Hoà đột nhiên có ý nghĩ như vậy. Chỉ nghe bên cạnh : “Hôm qua Lương Hoà mệt quá cho nên sáng nay mới ngủ dậy muộn, lại muốn tới thăm mẹ ngay, nên chỉ kịp ăn qua chút.”

      Chỉ động tác như vậy khi nhìn vào trong mắt bà Lý Uyển cũng là rất tình tứ, hơn nữa câu của Cố Hoài Ninh cũng mơ hồ ý, Lý Uyển nhìn Lương Hoà cười cười khiến Lương Hoà rất xấu hổ, quẫn bách đỏ bừng mặt. Thề có trời biết hôm qua sau khi chấm dứt hôn lễ xong hai người đều mệt rã rời, đến cả ngón tay cũng muốn động đậy, vừa về nhà đều vội vàng tắm cái, vừa nằm lên giường liền ngủ luôn, nào còn có tâm tư làm gì nữa. Song tại, khẳng định là mẹ chồng nghĩ như vậy, Lương Hoà biết giải thích như thế nào, đành phải : “Để con xuống bếp tự làm được rồi ạ!”

      Lý Uyển nhìn dáng vẻ hoảng hốt của Lương Hoà, nụ cười mặt bà dần nhạt . con dâu này phải do bà chọn, là chính con trai bà muốn kết hôn, tất nhiên là bà thể cự tuyệt. Nhưng thân là nữ chủ nhân trong nhà họ Cố, cũng là mẹ Cố Hoài Ninh, bà hoàn toàn có tư cách kiểm tra con dâu này.

      “Hoài Ninh, con ra phòng khách chuyện cùng các chú bác !”

      Cố Hoài Ninh đương nhiên biết đựơc ý tứ của mẹ mình, cười ôm vai bà , “Mẹ, Lương Hoà hơn con những bảy tuổi, mẹ đừng làm khó ấy!”

      Bà lườm cái, “Biết chiều vợ rồi!”

      Cố Hoài Ninh cười trả lời, tầm mắt chỉ nhìn bóng dáng bận rộn của người kia ở trong phòng bếp.

      Tình huống trong bếp tại rất rối loạn. Nhìn trẻ luống cuống tay chân muốn giúp mình tay nhưng càng giúp càng rối thím Trương vẻ mặt bất đắc dĩ thở dài. Thấy cầm con dao vừa sắc vừa mỏng chuẩn bị chặt sườn, thím Trương vội chạy nhanh tới cản lại: “Ôi chao ôi chao, cẩn thận kẻo chặt phải tay bây giờ! Để đấy, cứ để đấy tôi làm cho!”

      Lương Hoà ngẩn người, xấu hổ đưa dao trả lại, thím Trương đành lòng, đành thở dài bảo làm cá.

      Lúc Cố Hoài Ninh vào phòng bếp liền nhìn thấy cảnh tượng như thế này, Lương Hoà tay áo xắn lên đến khuỷu vật lộn với con cá. ràng là sợ máu, nhưng vẫn mím môi chịu đựng, dáng vẻ ấy khiến Cố Hoài Ninh mỉm cười. Nghĩ nghĩ, bước qua nắm lấy con dao từ tay .

      Động tác đột nhiên của làm Lương Hoà hoảng sợ, đứng tránh bên ngơ ngác nhìn thành thạo chặt vi, đánh vẩy cá.

      biết nấu cơm hả?” mở miệng hỏi.

      Lương Hoà cúi đầu, rầu rĩ ừm tiếng.

      “Trước khi du học em sống cùng với bà ngoại, bà ngoại nấu ăn rất ngon. Khi du học ăn toàn đồ Tây, làm bánh sandwich đơn giản hơn làm đồ ăn Trung Quốc nhiều.”

      Quả nhiên ngoài dự đoán của , Cố Hoài Ninh cười , làm sạch con cá xong giao lại cho thím Trương, lấy xà phòng rửa tay. “Học nấu cơm , sau này tay nghề nhất định được như thím Trương hoặc là bà ngoại em”. xong ôm vai ra ngoài.

      “Em cũng tính như thế!” Lương Hoà cảm thấy xấu hổ cực kỳ, người như , mười ngón tay nhìn như dính bụi thế nhưng lại biết nấu nướng, chí ít là nấu tốt hơn . Hai người ở cùng nhau thể cứ để phải nấu cơm, ra ngoài ăn lại càng phải kế sách lâu dài.

      Thím Trương nấu rất nhanh, làm bàn đầy đồ ăn, màu sắc mỹ vị chỉ nhìn và ngửi cũng làm cho người ta thèm thuồng muốn nuốt cả lưỡi, xem ra Cố Hoài Ninh muốn học thímTrương nấu cơm là cất nhắc lắm rồi. Đáng tiếc, bàn đầy món ngon như vậy nhưng phải vừa ngồi ăn nghiêm chỉnh vừa trả lời các loại vấn đề của các trưởng bối nhà họ Cố.

      “Hoài Ninh, kết hôn xong rồi vợ cháu có cùng về đơn vị với cháu ?”. Người hỏi là chú hai của Cố Hoài Ninh, Cố Trường Minh. Ông và Cố Hoài Ninh công tác ở cùng quân khu. Cố Trường Minh là Chính Uỷ, mà Cố Hoài Ninh công tác tại cấp dưới của quân đoàn.

      “Lương Hoà còn công việc của ấy nữa mà chú.”. thản nhiên trả lời, ngụ ý tất nhiên là .

      “Ồ? Việc này mẹ chưa nghe con nhắc tới lần nào, Hoà Hoà làm ở đâu vậy?”. Lý Uyển nhìn Lương Hoà hỏi.

      “Con làm ở Toà soạn báo PIONEER mẹ ạ!”. Lương Hoà cẩn thận trả lời.

      Lý Uyển lại “Ồ” tiếng đầy vẻ ý rồi cũng hỏi thêm gì nữa, Lương Hoà biết ý tứ của bà ra sao nên cũng dám mở miệng thêm. nhớ lúc trước khi kết hôn Cố Hoài Ninh từng hứa hẹn với , hai người bọn họ chỉ cần kết hôn, còn những việc khác cũng quan trọng. Cho nên theo lý thuyết mà phải nghỉ việc rời khỏi thành phố C theo .

      “Hoài Ninh, cháu để vợ mới cưới ở lại đây mình mà về đơn vị được hả? Ài, Lương Hoà, cháu có bỏ được ?”. Chú út Cố Trường An cười cười trêu ghẹo đôi vợ chồng mới cưới.

      Mặt Lương Hoà lập tức đỏ bừng lên, cúi gằm đầu trả lời. Cố Hoài Ninh liếc mắt nhìn chú út nhà mình cái, vươn tay ôm ngang vòng eo Lương Hoà giống như bảo vệ , “Chú đừng trêu ấy!”

      Lời vừa ra, mọi người đều cười rộ lên, nhưng ai tiếp tục đề tài này nữa.

      Lương Hoà thở phào nhõm, xem như tránh được kiếp, vừa bình tâm được chút trái tim lại như cũ đập rộn lên trong lồng ngực. Xung quanh ngập tràn mùi Davioff toả ra từ người , khiến thể trốn được vào đâu. Lương Hoà ngẩng đầu nhìn Cố Hoài Ninh, khuôn mặt thản nhiên của dường như nụ cười, khiến chấp chới ánh mắt.
      trangtrongnuoc thích bài này.

    4. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chào anh – Chương 3
      EDIT: lacmathunnie

      thể xâm phạm

      Lúc hai người về tới nhà trời chạng vạng tối. Chuyện đầu tiên Lương Hoà làm khi bước vào nhà là cởi giày, thay bằng đôi dép lê mềm rồi vội vàng chạy vọt vào trong phòng tắm, bóng lưng hoảng hốt giống như chạy trốn của khiến khuôn mặt vốn thay đổi của Cố Hoài Ninh thoáng nét cười.

      thể thừa nhận là này rất thông minh. muốn làm chuyện gì, cần ra hoặc là ám chỉ, đều có thể tinh tế nhận biết và phối hợp với rất tốt, ngay cả người khéo léo như mẹ cũng phát ra được. Vì thế cuộc hôn nhân này đối với Cố Hoài Ninh mà cũng tính là quá xấu.

      Trước đây Lương Hoà từng bị Hạ An Mẫn hỏi vấn đề như thế này —- Nếu có ngày, sáng sớm tỉnh giấc chợt thấy bên gối có người đàn ông, cậu có cảm giác gì?

      Trong lúc Lương Hoà nghĩ nghĩ để trả lời, Hạ An Mẫn thay trước,“Cậu xem, vấn đề rất đơn giản, người muốn kết hôn giống như cậu, khi gặp trường hợp có người đàn ông ngủ bên cạnh như thế, chỉ có khả năng duy nhất đó là tình đêm!”

      Tình đêm!

      nhớ phản ứng lúc ấy của mình là giơ tay cốc vào đầu Hạ An Mẫn cái đau điếng. Bây giờ nhìn người đàn ông nằm kề bên, Lương Hoà nghĩ, nếu cho biết trong đầu tại nghĩ cái gì, chắc chắn chỉ cốc đầu cái mà thôi, có khi còn xẻ thành tám mảnh. Bởi vì trông nhìn qua có vẻ, ừm, thần thánh cũng thể xâm phạm.

      Nhìn lên đồng hồ báo thức đặt ở phía đầu giường, thấy mới chỉ sáu giờ sáng. Lương Hoà vuốt vuốt đầu tóc rối, thò chân xuống giường. Sáng hôm nay Cố Hoài Ninh bay thành phố B quay trở lại với công tác. Hai người cũng kết hôn được mấy ngày, dù sao hôm nay vợ cũng phải nấu cho chồng ăn bữa cuối cùng, cho dù là tay nghề của được tốt lắm, thể nấu được hai bữa ăn chính ít ra cũng phải làm được bữa ăn sáng.

      Sở trường của Lương Hoà là làm bữa sáng theo phong cách Châu Âu, bánh mì kẹp trứng ốp-lết, thêm ly sữa ấm, quả đúng là mất nhiều công sức cho lắm. Nhưng Cố Hoài Ninh có thích ăn hay mới là vấn đề. biết ở trong quân đội có ăn bữa sáng kiểu này nhỉ? Lương Hoà nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng biết làm gì thêm mới phải.

      vội vàng vo gạo đặt bếp nấu cháo, lấy ngũ cốc cùng sữa ra trộn đều, lại chạy xuống dưới lầu mua bánh bao và quẩy nóng, chuẩn bị sắp xếp tất cả xong xuôi gần tới 7h, nhìn bàn đầy món ăn, Lương Hoà thở dài hơi nhõm.

      Đúng bảy giờ Cố Hoài Ninh mới tỉnh giấc, lúc vào bếp nhìn thấy bàn ăn như vậy, trong thoáng sửng sốt đờ người ra. ngồi ghế ở bàn ăn đưa lưng về phía , bộ đồ ngủ màu trắng, mái tóc xoăn dài màu nâu búi gọn gàng đầu, gật gà gật gù, đúng là ngồi đợi mà ngủ gật.

      biết nấu nướng thế nhưng lại bỏ công chuẩn bị bữa sáng cho , Cố Hoài Ninh hướng về phía bàn ăn bước tới.

      “Lương Hoà!”

      ngủ mơ màng Lương Hoà nghe có người gọi, hơi giật mình tỉnh lại. Bởi vì tỉnh giấc đột ngột nên ngồi vững, suýt nữa trượt chân xuống khỏi ghế, may mà Cố Hoài Ninh bắt được cánh tay giữ cho khỏi ngã.

      dậy rồi à?” Lương Hoà căng thẳng hỏi lắp bắp, cảm thấy xấu hổ đến mức muốn trốn.

      Cố Hoài Ninh buông tay ra, tới đầu bàn bên kia ngồi xuống “Ừm! Em chuẩn bị bữa sáng đấy à?”

      “Vâng, em làm mấy món, biết có hợp với khẩu vị của .” Lương Hoà lấy muôi múc cho ít cháo.

      Cố Hoài Ninh hơi nhướn mày, nhìn lướt qua bàn ăn chút. Quẩy cùng bánh bao chắc chắn là mua rồi, ngũ cốc trộn trông màu bắt mắt, chỉ nhìn thôi cũng thấy hấp dẫn, nhưng lại nhớ đồ ăn này mua từ trước đó mấy ngày, từ hôm kết hôn đến giờ vẫn để trong tủ lạnh, xem ra chỉ có cháo là món duy nhất này chính tay nấu cho mà thôi.

      “Trông cũng tệ lắm!”. kết luận. Ít ra , tinh thần của cũng phấn chấn.

      Lương Hoà ngượng ngịu cười cười, ngồi xuống bàn cùng bắt đầu ăn sáng.

      Cố Hoài Ninh bay chuyến mười giờ sáng. Ăn xong nhân viên bảo vệ của Cố Trường Chí tới đưa ra sân bay. Người bảo vệ tên Phùng Trạm là thanh niên vừa tròn hai mươi, chỉ kém Lương Hoà vài tuổi, nhìn thấy Lương Hoà lập tức hô to“Chị dâu” làm cho đỏ cả mặt, luống cuống mở rộng cánh cửa để cậu ta bước vào nhà.

      Cố Hoài Ninh đứng thắt cravat và đeo quân hàm trước gương, Lương Hoà nhìn mặc quân phục cũng quen, chỉ là chưa bao giờ nhìn kĩ huy chương vai . Hai vạch và hai sao, rốt cuộc là có chức vụ gì.

      về đơn vị, có việc gì gọi điện thoại cho , nếu gặp được trực tiếp gọi cho Phùng Trạm.” Cố Hoài Ninh dặn dò .“Phùng Trạm, trong thời gian tôi ở nhà nhớ giúp đỡ chị dâu cậu đấy nhé!”
      “Vâng, thưa thủ trưởng! Em cam đoan hoàn thành nhiệm vụ !”

      Phùng Trạm cười hì hì giơ tay chào theo kiểu quân nhân, Cố Hoài Ninh cười cốc đầu cậu ta cái, lại xoay người nhìn về phía Lương Hoà. im lặng đứng ở cạnh tường, cúi đầu biết suy nghĩ chuyện gì. Cố Hoài Ninh trầm ngâm lát, vươn bàn tay giữ lấy đầu của , tay kia vuốt làn tóc mái mềm mại trán , khẽ hôn cái, : nhé!”

      Nụ hôn phớt nhàng làm Lương Hoà cả kinh ngẩng đầu lên, cả người liền lọt vào đôi mắt đen sâu thẳm của , trong nháy mắt thất thần, vội nhìn sang phía khác, thào khẽ: “Để em tiễn !”

      Từ nhà đến sân bay cách nhau cũng xa lắm, hơn nữa Phùng Trạm lại lái xe rất nhanh, chưa đầy mười phút tới sân bay. Cố Hoài Ninh xuống xe trước, Lương Hoà cũng chuẩn bị xuống xe lại bị giơ tay ngăn lại.

      mình vào là được rồi, Phùng Trạm cũng cần theo”.

      “Vậy… vậy đường bình an nhé!” Lương Hoà do dự lát rồi lùi lại, kéo cửa kính xe xuống, nhìn theo thân hình cao ráo của càng càng xa, chỉ trong phút chốc bóng dáng ấy khuất dần vào trong đám đông rồi mất hút.

      Nhìn , nghĩ, có lẽ người này quen với cảnh đứng độc lập mình, chuyện trọng đại gì mình cũng có thể tự giải quyết được. Chính bản thân phải được biết ràng hay sao.

      “Chị dâu, đội trưởng rồi chị buồn lắm phải ?” Phùng Trạm ghé mắt nhìn qua kính chiếu hậu, thấy biểu tình rối rắm mặt , thử hỏi.

      “Cậu gọi ấy là đội trưởng à?”
      “Chị biết à? Chị thấy quân hàm của đội trưởng chưa, hai vạch hai sao, chính là quân hàm của Trung tá Lục quân đấy. Đội trưởng tuy mới ba mươi mốt tuổi, nhưng năng lực của ấy thể khinh thường được đâu!”

      ấy cho tôi biết mấy chuyện này!” Lương Hoà nghĩ nghĩ, . Cũng đúng thôi, chuyện này với mới là lạ.

      “Hắc hắc, đội trưởng là công tư ràng. Chuyện trong quân đội thường lẫn lộn cùng chuyện trong nhà. Chị đừng tưởng đội trưởng là con út của Cố tướng quân mà lầm, chức vị tại của ấy hề liên quan gì đến Cố tướng quân. Kể cả Hoài Việt cũng vậy, cả hai ngươì bọn họ thực đều là đàn ông đúng nghĩa!”
      Khi nhắc đến những người con trai của Cố gia, Phùng Trạm bộc lộ vẻ mặt đầy thán phục, Lương Hoà ngồi ở ghế sau yên lặng khẽ cười.

      “Chị dâu, em đưa chị về thẳng nhà nhé?”
      Lương Hoà nghĩ nghĩ, “Ừm, về nhà.”

    5. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,076
      Chào - Chương 4
      EDIT: lacmathunnie

      Lúc Cố Hoài Ninh xuống máy bay thành phố B mưa . Bầu trời như có mảnh sương mù dày đặc, mờ ảo, phía xa xa dãy đèn đường cũng chỉ trông thấy mờ mờ. Đứng ở ngoài hàng hiên của đại sảnh lúc, tìm được người của đoàn bộ tới đón, là lái xe Tiểu Trương cùng với Lục Khinh Vũ.

      “Đội trưởng đến rồi, chủ nhiệm Lục cứ lo lắng mãi trời vừa mưa vừa sương, sợ bay được”. Tiểu Trương cười đỡ lấy hành lý của Cố Hoài Ninh.

      Nghe vậy Cố Hoài Ninh cúi đầu cười cười, xoay người ngồi vào ghế sau của xe. Lục Khinh Vũ đứng ở phía sau ngẩn người, bước từng bước về phía trước ngồi vào ghế lái phụ. Nhìn qua kính chiếu hậu Lục Khinh Vũ nhìn thấy Cố Hoài Ninh tựa đầu vào ghế nhắm mắt lại như nghỉ ngơi, liền tắt ngọn đèn phía sau xe . Chỉ hơi liếc mắt cái cũng nhận thấy vẻ mệt mỏi khuôn mặt của . xoay người sang chỗ khác, chốc lát sau liền nghe thấy tiếng trầm trầm của từ phía sau vang lên:

      “Khinh Vũ!”

      “Vâng?”

      “Có chuyện gì mà gọi tôi trở về gấp thế này?”

      Đôi mắt vốn dĩ hơi khép hờ mở bừng ra, trong phút chốc đôi đồng tử màu đen chợt loé lên ánh sáng. Thấy ngẩng đầu nhìn thẳng vào kính chiếu hậu đối mắt với mình, Lục Khinh Vũ hoảng hốt vội vàng cúi đầu xuống: “Cấp có thông báo, tuần này có lãnh đạo xuống thị sát. Tham mưu trưởng là đoàn trưởng nên thể vắng mặt.”

      “Thị sát à?” Cố Hoài Ninh nhìn phía ngoài cửa sổ xe, cảnh vật bị màn mưa che khuất nhìn , đôi lông mày nhíu lại, “Ai thị sát vậy?”

      “Hình như là Cố Trường Minh – Cố chính uỷ.”

      Cố Hoài Ninh chưa bao giờ nhắc tới thân phận của mình ở trong quân đội, bởi vậy ít có người biết bối cảnh gia đình của cũng như quan hệ của với ông Cố Trường Minh. chỉ cảm thấy kỳ lạ, vì sao mấy hôm trước lúc về nhà cũng thấy chú hai nhắc tới chuyện này. trầm ngâm lát, “Cũng phải chuyện lớn, Cố chính uỷ cũng chưa bao giờ là người phô trương thanh thế tới mức phải tập hợp đầy đủ nhân lực “.

      “Tuy là vậy, nhưng cũng thể thiếu vắng được. Nếu lúc đó lãnh đạo tới mà đoàn trưởng có mặt biết ăn làm sao.” Lục Khinh Vũ cười trả lời.

      Cố Hoài Ninh liếc nhìn cái, thèm nhắc lại.

      Xe quẹo vào khu vực đại viện của quân đội, lính gác cửa kiểm trả giấy tờ xong mới cho qua, xe đoạn rồi dừng ở trước dãy ký túc xá của các sĩ quan lãnh đạo, Cố Hoài Ninh xuống xe, quay đầu dặn Tiểu Trương: “Cậu đưa chủ nhiệm Lục về, đường cẩn thận!”
      xong thân hình cao lớn xoay người rời .

      Lục Khinh Vũ bung ô bước theo xuống, gọi “Hoài Ninh!”

      Thanh mềm mại giữa cảnh mưa mù dày đặc nghe lại có vẻ bén nhọn, Cố Hoài Ninh đứng lại, hơi ngạc nhiên quay đầu nhìn Lục Khinh Vũ. Trong cái nhìn lạnh nhạt của , dũng khí của Lục Khinh Vũ dần dần tan biến, cười cười, “Vẫn chưa chúc tân hôn hạnh phúc!”

      Cố Hoài Ninh nhíu mày, trả lời: “Cám ơn!”

      o—————–o

      Cố Hoài Ninh tắm rửa xong ra gần chín giờ tối. Từ thành phố C tới thành phố B, thời gian bay dài khiến cả người cực kỳ mệt mỏi. Buổi trưa chỉ ăn có chút cơm suất máy bay, cả ngày dài bữa ăn nghiêm chỉnh nhất chính là bữa sáng kia. Thảo nào bây giờ xót hết cả ruột, có bệnh đau dạ dày, thể ăn uống quy luật được.

      đứng ở cửa sổ lát điện thoại nội bộ bàn vang lên, vươn ngón tay thon dài bấm phím nghe, giọng của hai Cố Hoài Việt từ trong điện thoại truyền tới:

      “Hoài Ninh, nghe chú trở lại đơn vị rồi phải ?”

      “Mới đến lúc bảy giờ.”

      Cố Hoài Việt hơi cười khẽ hỏi, “Cảm giác kết hôn thế nào? tiếc là thể tham gia hôn lễ của chú được.”
      Hai, gần đây nhàn lắm phải ?”

      Đầu dây bên này Cố Hoài Việt nghe thấy liền biết tâm trạng của em trai vui trêu chọc nữa, “Được rồi, nghe Kiền Hoà , chú Hai muốn thị sát ở chỗ chú, có việc này ?”
      “Đúng vậy!”

      “Hôm nọ về nhà gặp chú Hai à?”

      “Có gặp, nhưng mà chú ấy đề cập tới việc này.”

      “Ồ!” Ở hai đầu điện thoại hai em đồng thời nhíu mày.

      lát sau, Cố Hoài Ninh bật cười, “Mặc kệ , dù thế nào, binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn là được.”

      Cố Hoài Việt cũng cười, “Tốt, chú cứ nắm chắc tình thế, hành xử đúng mực là được, đừng làm cho cả hai nhà đều sượng mặt, nhất là về phía mẹ, chú nghĩ kĩ rồi hãy bàn, cảm thấy chuyện này cũng đến mức phức tạp”.

      “Được mà, em biết rồi!” Cố Hoài Ninh trả lời tiếng liền cắt điện thoại, lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trời mưa càng lúc càng nặng hạt, thời tiết bên ngoài hỏng bét, cũng giống tâm trạng lúc này của .

      o—————-o

      Ngày hôm sau lúc Lương Hoà xuất ở Toà soạn Hạ An Mẫn rất là kinh ngạc. mạch lao tới túm lấy tay bạn kéo vào phòng trà.

      “Này này, phải cậu mới kết hôn hay sao, phải cậu xin nghỉ hai tuần sao, làm sao mà làm lại sớm như thế này rồi? Tính thời gian nghỉ cũng chưa đủ tuần nữa.”

      Hạ An Mẫn liến thoắng lộn xộn như thế mà Lương Hoà cũng hiểu được, cười nhàng, đôi mắt cong cong làm cả khuôn mặt bừng sáng, ấy phải quay lại đơn vị, mình ở nhà có việc gì buồn quá nên quay lại làm”.

      “Cái gì? Quay về đơn vị? Mới kết hôn được 4 ngày, ta liền trở về đơn vị?”


      ấy có việc phải làm mà.”

      “Trời ạ, nếu người này mà là chồng của mình thế mình điên mất, cũng chỉ có cậu là chịu được thôi.”

      “Quân nhân đều như vậy cả mà.” Đơn vị có việc cần là phải có mặt ngay lập tức. Lương Hoà im lặng lấy chén hồng trà uống.

      “Hắc hắc, mình nhận ra cậu nữa đấy Lương Hoà, mới làm dâu bộ đội vài ngày liền giác ngộ như thế rồi.” Hạ An Mẫn cười gian ôm vai , chế nhạo.

      Nghe câu này Lương Hoà suýt tí nữa sặc, ngụm hồng trà ngậm trong miệng mém phun ra ngoài. Chật vật nuốt xuống Lương Hoà trừng mắt giận dữ nhìn Hạ An Mẫn cái, cồm cộp gõ giày cao gót ra khỏi phòng trà. Hạ An Mẫn thấy thế cũng vội theo ra ngoài.

      “Thôi mà thôi mà, mới được vài câu bỏ rồi, nhanh nhanh cho mình biết cảm giác mới kết hôn thế nào, , cảm giác đêm đầu tiên thế nào —–“
      Càng càng thái quá, Lương Hoà xoa xoa trán, vừa định gõ đầu Hạ An Mẫn cái có người gọi . Lương Hoà quay đầu nhìn lại, là trưởng phòng nhân của Toà soạn – Giản Trữ. Nhìn nét mặt lạnh lùng của Giản Trữ, Hạ An Mẫn cốt khí rùng mình cái vội lảng sang chỗ khác. Lương Hoà dở khóc dở cười nhìn dáng lẩn trốn của bạn, nhìn Giản Trữ hỏi: “Có việc gì vậy trưởng phòng Giản?”

      Giản Trữ nhìn qua cặp kính dày cộp lúc, mặt thay đổi mở miệng : “ gặp Tổng biên tập trả phép nghỉ của !”

      “Vì sao?”Lương Hoà kinh ngạc hỏi.

      “Chính tôi cũng muốn biết vì sao.” Giản Trữ lặng lặng bỏ lại câu như vậy rồi xoay người rời .

      Lương Hoà sửng sốt đứng tại chỗ vài giây, sau đó vội vàng tới văn phòng Tổng biên tập.

      Lương Hoà đứng ở cửa phòng nhàng gõ gõ cửa, đợi trong chốc lát bên trong vọng ra giọng đàn ông trầm trầm: “Vào .”

      Cánh cửa mở ra kêu cách tiếng, Lục Thừa Vấn ngồi phía sau bàn đá cẩm thạch màu đen ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về phía Lương Hoà. mặc chiếc áo len Cashmere màu đen, màn hình máy tính vẫn hoạt động, bàn còn mấy loại văn kiện giấy tờ phân tán rải rác, chắc hẳn làm việc trước khi gõ cửa.

      Lương Hoà hơi ngượng ngịu, thấy thư ký của , cho nên tôi trực tiếp vào đây, xin lỗi quấy rầy lúc làm việc.”
      Đôi mắt đen của Lục Thừa Vấn nhìn chằm chằm lúc, lát sau mới khẽ : sao, có việc gì ?”
      “Chuyện là thế này, lúc trước tôi xin nghỉ hai tuần để kết hôn, vì số nguyên nhân nên bây giờ tôi chỉ nghỉ bốn ngày, bây giờ đến trả phép cho nên cần đồng ý của .” Lương Hoà rất nhanh, Tổng biên tập đại nhân biểu tình ràng, nhanh rồi là an toàn nhất.

      xong cúi đầu nhìn , mà Lục Thừa Vấn cũng im lặng gì, lâu sau mới nghe thấy khẽ a tiếng, : “Bao nhiêu người kết hôn xin nghỉ hai tuần còn đủ, trả phép trước thời hạn như đúng là có mấy người”.
      Lương Hoà cúi đầu câu nào, Lục Thừa Vấn nhìn bộ dáng của , cũng thôi khó xử nữa, chỉ : “Được rồi, lát nữa tôi thông báo xuống phòng nhân ”.

      Vâng, cám ơn Tổng biên tập.”
      Lương Hoà ra ngoài khép cửa lại, thở phào hơi, trong lòng thoải mái ít. Xem ra đến đúng lúc, Lục đại boss tâm tình vui, lại gặp cố tình hỏi ta việc cỏn con lông gà vỏ tỏi như vậy. Suy nghĩ chút, nhất định là bị bà mặt lạnh Giản Trữ mưu tính kế, cũng biết chính mình đắc tội chị ta lúc nào nữa.

      Buổi tối cùng Hạ An Mẫn quán cơm Tứ Xuyên ăn Uyên Ương Lẩu. Hạ An Mẫn uống canh bí đỏ, Lương Hoà canh . Hạ An Mẫn từng tổng kết rằng: hai người sở dĩ có thể trở thành bạn bè, nguyên nhân phần lớn là bởi vì thói quen ăn uống bù trừ lẫn nhau.

      Hạ An Mẫn vừa ăn vừa lầm bầm mắng Giản Trữ: “ ngờ lòng dạ bà già Giản Trữ kia lại hiểm như vậy!”
      Lương Hoà tuy rằng cũng chán ghét chị ta, nhưng miệng lại đánh đá được như Hạ An Mẫn, “Giản Trữ làm gì già đến mức cậu gọi là bà già?”

      “Ai mà biết được, cả ngày đeo đôi kính đen dày cộp, nhìn vừa già vừa cổ hủ, bộ dáng chị ta trông rất giống bà tu sĩ già”.

      Lương Hoà nhợt nhạt cười, tiếp tục ăn cơm.

      “Ai, ai, Hoà Hoà, ăn cơm xong chúng mình dạo vòng , nghe thời trang thu đông vừa tung ra sản phẩm mới”.

      Lương Hoà nghĩ tới tủ quần áo thê thảm ở nhà của mình, liền gật đầu đồng ý.

      Ngón tay dài của Lương Hoà lướt qua loạt giá treo quần áo sáng lóng lánh, người nhân viên đứng giới thiệu ở bên, trông như chỉ chực chờ túm lấy đống quần áo ấn cho , song dù thử hồi lâu, Lương Hoà vẫn thích kiểu dáng nào. có cảm giác thích mua, vẫn cảm thấy mặc áo phông quần bò thoải mái hơn.

      Hạ An Mẫn ngược lại, cầm vài bộ tay lại thêm bộ thử người, ước chừng phải mua tới bốn, năm bộ.

      Hạ An Mẫn nghiến răng : “Hôm nay bà quyết định tiêu hết tiền lương!”. thể dừng được, nhìn thấy quần áo đẹp như thế này ánh mắt đều toả sáng.

      Lương Hoà than mệt ngồi xẹp ở bên ghế chờ bạn, vừa ngồi chờ lát nhìn thấy bóng người quen thuộc, vội vàng đứng dậy tới chào hỏi.

      Đó là mẹ của Cố Hoài Ninh, mẹ chồng của , bà Lý Uyển.

      Lý Uyển cũng rất kinh ngạc khi nhìn thấy Lương Hoà, bà nhìn đánh giá chút hỏi: “Sao muộn thế này mà chưa về nhà, con mua đồ à?”
      Lương Hoà nhàng cười, “Vâng ạ, con cùng bạn.”

      Lý Uyển “Ồ” tiếng nhìn xung quanh bốn phía, thấy Hạ An Mẫn đứng chọn quần áo ở bên trong. này bà nhìn hơi quen quen, có lẽ là gặp qua trong ngày hôn lễ.

      Sẵn dịp gặp con ở đây, có mấy việc mẹ muốn luôn, đỡ phải gọi điện thoại.”

      “Vâng ạ, mẹ cứ con nghe”

      Bà trầm ngâm chút mở miệng , “Từ Hoài Ninh xem trọng nghiệp, trước kia nó còn ở đây tuần mẹ con còn gặp nhau , hai lần. Sau cũng biết lí do vì sao, mấy năm trước nó xin chuyển công tác đến thành phố B. Bây giờ đổi lại đến lựơt con lại khổ.” xong bà vỗ vỗ lên tay Lương Hoà.

      “Với đàn ông nghiệp rất quan trọng mà mẹ.” Nghĩ lát, Lương Hoà mới câu như vậy.

      “Ừ, con như thế mẹ yên tâm rồi.” Lý Uyển cười cười, “Hoài Ninh , con hơn nó bảy tuổi, có dặn mẹ quan tâm chăm sóc cho con, mẹ nghĩ, bây giờ con ở nhà mới muốn quan tâm cũng dễ. Thế này , bắt đầu từ ngày mai con về trong biệt thự ở, để mẹ bảo Phùng Trạm gọi vài người đến giúp con dọn đồ đạc, con thấy thế nào?”

      Lương Hoà do dự lát : “Con đến ở có bất tiện lắm ạ?

      “Con gì lạ thế, ba đứa con trai nhà này đứa nào cũng ở bên cạnh mẹ, bởi thế nên mấy đứa con dâu các con cũng trở nên xa lạ với mẹ chồng, cả nhà ở cùng nơi mẹ mới vui”.

      xong bà lại hỏi ý kiến của Lương Hoà, do dự biết phải trả lời làm sao. Cố Hoài Ninh ở nhà, sang bên đó mỗi ngày đối mặt với nhà người lớn, chắc chắn tránh khỏi có lúc thất thố. Đắn đo lát, Lương Hoà : “ phải đâu mẹ ạ! Công việc của con bận rộn, luôn phải làm thêm giờ, hơn nữa, từ biệt thự đến Toà soạn cũng khá xa, qua lại tiện lắm.”

      Lý Uyển ngờ vốn dĩ hay chuyện lại có thể trực tiếp cự tuyệt bà như vậy, khí giữa hai người thoáng chốc trở nên cứng ngắc. lát sau, Lý Uyển cười khẽ : “Vậy thôi, con thế cũng đúng!”

      Lương Hoà thở dài hơi nhõm, “Vâng, con cám ơn mẹ!”

      Đợi Lương Hoà tiễn bà rồi, Hạ An Mẫn mới dám xuất , giải thích rằng: “Mình dám, mẹ chồng cậu khí thế mạnh mẽ quá, mình dám tới gần.”
      sai, người nhà họ Cố có ai khí thế yếu ớt cả. Lương Hoà cười cười cũng phản bác.
      trangtrongnuoc thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :