1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Quá Yêu - Hàn Viện (Full 16 Chương+PN Đã Có eBook) (Trọng Sinh)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      QUÁ
      [​IMG]
      Tác giả: Hàn Viện

      Thể loại: đại, trọng sinh.

      Độ dài: 16 chương +1 ngoại truyện.

      Edit: hoa hồng

      Converter: Quỳnh SV

      Nguồn: Sưu Tầm

      Nguồn eBook: cungquanghang.com

      Type Pic: Vym CQH

      GIỚI THIỆU:

      Ai! Lừa gạt giấu giếm người việc này dễ chịu
      chẳng những phải giả trang vô tội giả bộ ngây thơ, cười hì hì che giấu tất cả sơ hở
      Còn phải cố nén đau lòng cùng hối hận, cố gắng cùng ta giữ khoảng cách
      Cự tuyệt đối với bất kỳ người nào mở rộng trái tim, ngay cả tình cảm cũng phải chôn giấu sâu
      lòng chỉ muốn trả thù kẻ thù, bảo vệ những người quan tâm nhất
      Dù cho vô cùng tình nguyện, nhưng thể nào trở lại quá khứ
      Vì vậy bỏ qua thân phận của mình, còn có người đàn ông .....
      Đáng ghét! Ngàn sai vạn sai đều là gặp xui xẻo
      Biết chưa bao giờ ngừng , hơn nữa hết sức ước ao có được
      Nhưng vẫn ích kỷ liều chết đẩy ra, đem đùa giỡn xoay quanh
      Chẳng những có giảm bớt đau lòng chút nào, ngược lại vô tình làm tổn thương
      Hôm nay đối mặt dịu dàng cùng xa rời, tâm địa sắt đá nhịn được dao động
      Tiếc rằng cục diện rối rắm vẫn còn chưa thu dọn xong, linh hồn của hoang đương sống lại
      nên thế nào giải thích đến cùng chính mình là ai, cùng với đền bù những gì thiếu ?​

      Các file đính kèm:

      Last edited by a moderator: 22/10/15
      Haruka.Me0stella2412 thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      MỞ ĐẦU

      muốn chết. . . . . .

      Mờ nhạt dường như nét thoáng linh hồn lơ lửng chao đảo ở bên trong núi rừng.

      Lượn quanh thân hình, khuôn mặt tái nhợt có chút máu, mặt của mang theo vô tận tuyệt vọng cùng ***.

      Tuyệt vọng, là chỗ nếu sống và chết, chết, bởi vì khi ở trong đám người bước , mọi người nhìn tồn tại của , có thể xuyên qua thân thể của mọi người mà người nào có thể thấy .

      ***, giống nhau là ở chỗ sống và chết, . . . . . . chết, nhưng mà vẫn muốn sống tiếp.

      hy vọng mình còn sống bởi vì, người đàn ông của còn chờ .

      Trong mắt chứa đầy phức tạp cùng đau thương, nhìn núi rừng vô tận, trong khoảng thời gian ngắn, biết rốt cuộc mình nên nơi nào.

      trời có thần tiên sao? Nếu như có, vì sao chưa có tới mang ?

      Dưới đất có hồn sao? Nếu như có, vì sao chưa có tới bắt ?

      Cho tới bây giờ, vẫn biết, vì sao linh hồn Phiêu Miểu Miểu lúc lúc tồn tại đời phiêu du lay động?

      Là bởi vì. . . . . . nên cả đời thể đầu thai sao? Đây là điều mà họ gọi là hồn sao? kia. . . . . . Rốt cuộc muốn làm gì?

      Hay là . . . . . . ra nên chết, nếu thời gian chết là nhầm lẫn, tựa như hình dáng của bây giờ, cho nên thể đầu thai?

      Nếu là như vậy, đó phải là rất tốt sao? Này đại biểu biết đâu có thể kéo hình dạng linh hồn này tìm người đàn ông của nàng. . . . . . Nhưng mà sau khi tìm được , có thể làm cái gì? có thể làm sao?

      Cúi đầu, nhìn xuống thân hình giống như nàn khói, phải tìm thế nào đây?

      Vừa bối rối lại vừa ngỡ ngàng khi khổ tâm suy nghĩ tất cả vấn đề đạo lực hút đáng sợ hiểu ở đâu lôi kéo .

      Là ai ? Là ai kéo ? bất an quay đầu, đáy mắt tràn đầy hốt hoảng lo lắng.

      "Tỉnh lại. . . . . ."

      Có người ở bên tai của chuyện, nhưng là nhìn bốn phía ngoại trừ rừng núi tối đen bên ngoài, chẳng có cái gì cả.

      "Kích điện lần nữa."

      Là ai ? Người nào ở bên tai của chuyện? Người nào lôi kéo ?

      Mãnh liệt chấn động làm thân thể kịch liệt lay động, có đạo đau đớn thống khổ xâm nhập vào cơ thể .

      là đau! Là vật gì?

      khổ sở muốn được kêu to, nhưng thanh phát ra được chỉ cảm thấy thân thể ngừng hướng đạo ánh sáng dẫn dắt, mặc cho giãy giụa như thế nào cũng trốn thoát.

      "Kích điện trở lại! Nghe được sao? Tỉnh lại. . . . . ."

      Gian nan quay đầu, vẫn tìm được nguồn thanh , nhưng nhìn đến phía sau có đạo sáng chói mắt bạch quang, mà bị kéo hướng về phía trung tâm đạo ánh sáng chói mắt đó.

      "Là ai gọi?" khổ sở kêu to, cảm giác ngực đau đớn khác thường, tựa như lá phổi bị đẩy vào hàng loạt hơi thở.

      "Tỉnh lại. . . . . ."

      Thanh truyền tới bên tai rồi từ từ biến mất mà ở bên trong gian nan đau đớn kịch liệt, bị ánh sáng hoàn toàn bao phủ, cũng có mở mắt ra. . . . . .
      Pe MickHaruka.Me0 thích bài này.

    3. Hàn Ngọc

      Hàn Ngọc Well-Known Member

      Bài viết:
      1,939
      Được thích:
      13,335
      Chương 1

      "Này! Triều Hệ, đâu vậy? Em cũng muốn cùng."

      Triều Hệ nở nụ cười, như trưởng giả lớn tuổi, hiền hòa ngồi xổm người xuống, vỗ vỗ gương mặt bé, "Bé Ly, ngoan, chớ theo , muốn tìm chị Tâm chuyện đương, đừng làm cái đuôi theo sau , chỉ biến thành kỳ đà cản mũi mà thôi, chơi ." chỉ cái sân khác bên kia.

      "Em phải con nít, cũng phải cái đuôi, em chỉ muốn theo . . . . . . muốn tìm chị Tâm. . . . . . chuyện đương sao?" bé hơi lộ vẻ kinh ngạc.

      "Đúng rồi! Cùng Tâm chuyện đương, để cho ấy nhanh chóng nhớ tới . Cho nên, em tự mình chơi ." Triều Hệ chút nào giấu giếm , trong mắt thoáng thâm tình cùng dịu dàng.


      bé này ra cũng , chỉ là thiếu nữ sắp trưởng thành, gọi là con nít, có vẻ quá gượng ép.

      " và. . . . . . Chị Tâm chuyện đương làm gì? Chị ấy cũng nhớ tình cảm của , đừng tìm chị ấy chuyện nữa! Chị ấy quên tất cả mọi chuyện, . . . . . . Chỉ càng thêm đau lòng mà thôi." Trong mắt của lộ ra vẻ thương cùng nỡ.

      Đáng tiếc Triều Hệ nghe lọt, tất cả trong đầu đều là người phụ nữ mến, mỉm cười, " sao, coi như bây giờ ấy quên, nhất định ngày có thể nhớ lại, tựa như có vài người, có lẽ từng chết qua, cho nên biết được tầm quan trọng của quý trọng, sợ ấy quên tất cả, chỉ sợ thời gian ở bên ấy quá ít."

      "Tâm. . . . . . cảm ơn , chị ấy hoàn toàn biết chị ấy quan trọng thế nào với ." cúi đầu, giọng oán trách, giống như là đòi lại công bằng.

      " sao, bé Ly, coi như tại ấy biết, nhưng về sau, ngày khi ấy nhớ lại tới tất cả nhất định hiểu ." Mà bọn chờ đợi đến lúc ấy biết tất cả.

      Triều Hệ khẽ mỉm cười với bé, sau đó chút do dự xoay người, thẳng tới ngôi nhà hoa.

      Chờ xa, đó mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

      Nhìn kiên định cùng chấp nhất như vậy, đó khỏi lộ ra mỉm cười, cảm thấy yên tâm, vui sướng thôi, hít sâu hơi, cho đến lá phổi đầy khí, thể tiếp tục chứa nữa, lại dùng lực thở ra.

      quyết định chạy theo , ở bên tai của càu nhàu, "Triều Hệ, em tuyệt cảm giác mình là kỳ đà cản mũi, coi như cảm thấy em rất chướng mắt, em vẫn muốn theo , bởi vì em cũng muốn tìm chị Tâm, tin tưởng em, em rất thức thời, nhiều lắm là. . . . . . Nhiều lắm là khi muốn hôn trộm chị Tâm em nhắm mắt lại, nhìn lén."

      "A. . . . . . Bé Ly, coi như em muốn nhìn lén, cũng hôn, hơn nữa phải hôn trộm, mà là hôn quang minh chính đại." Mặc dù thể làm gì với quấn người của bé, nhưng Triều Hệ vẫn nhịn được mà bật cười.

      "Tùy em muốn làm sao làm, dù sao. . . . . . Đúng rồi! Hơn nữa cho em biết, theo bên cạnh em cũng lấy được ít chỗ tốt."

      "Hả? Chỗ tốt gì?"

      Bên cạnh cái bóng dài có cái bóng thấp bé, lớn , nam nữ, hai người tự tại trong sân nhà họ Quách, người làm mỉn cười nhìn bọn họ.

      "Ha ha, gia sư đến đây là để dạy em học, lại làm việc đàng hoàng, giả bộ làm thầy giáo, tiến hành tán , xem, nếu như có em đây hộ tống, cho rằng còn có thể tiếp tục công việc ở chỗ này sao?" xong liền đắc ý.

      "Cái người này gì cũng đúng, cho nên. . . . . . Cho nên phải cảm ơn em rồi?" Triều Hệ cười hỏi, gương mặt mê người, số gần như quyến rũ, khiến người động lòng.

      Ít nhất bên trong công việc của đám người giúp việc của nhà họ Quách, là nam nữ hay già trẻ lớn bé, chỉ cần nhìn thấy , cũng mặt đỏ tim đập nhanh, bởi vì dáng dấp của quá xinh đẹp, mặc dù hình dung người đàn ông như vậy rất thất lễ, nhưng mà. . . . . . Ai bảo đẹp như thế!

      " cần cảm ơn em, chẳng qua em có thỉnh cầu quan trọng hết sức nghiêm túc." Sắc mặt của nặng nề nhìn .

      Lúc này, hai người bọn họ rốt cuộc đến cửa ngôi nhà hoa.

      Triều Hệ dừng lại, nghiêm túc nhìn . Từ lúc đến làm việc ở nhà họ Quách đến nay ba tháng, lần đầu tiên nhìn thấy bé Ly nghiêm túc chuyện cùng , khiến cho bắt đầu căng thẳng.

      "Thỉnh cầu gì? Em ."

      dùng sức hít hơi, "Xin gọi em là người đẹp Ly, phải bé Ly, hoặc là gọi em Quách cũng được."

      Đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó lập tức phản ứng, cười lớn trận.

      Trời mới biết bao lâu rồi có cười vui vẻ như vậy, kể từ khi Tâm của bắt đầu biến thành bộ dạng kia, thể tiếp tục cười vui vẻ, cả ngày đều ưu sầu.

      Thế nhưng bé này, tên là Quách Ly, từ lúc bắt đầu nhìn thấy bé, có bản lãnh khiến cho tâm tình chìm trong vui vẻ.

      Mặt khác, còn có việc đột nhiên phát lại khiến cảm thấy hết sức vui mừng, để cho từ khi bắt đầu biết bé, nhịn được cảm thấy tất cả vật trở nên vô cùng tốt đẹp.

      Quách Ly hề để tâm đến dáng vẻ của , đối với dáng vẻ xinh đẹp bên ngoài của , hề có cảm giác gì, chỉ để ý cái sau, cái vẻ đẹp hấp dẫn phụ nữ của . . . . . .

      Bước vào nhà, ánh mắt Triều Hệ lập tức nhìn thấy ngồi bên cạnh vườn hoa, người con của , người con duy nhất mến, Quách Tâm.

      tới ngồi xuống bên cạnh , vươn tay, cho cái ôm dịu dàng lại ấm áp, "Này! xinh đẹp, em xem cái gì vậy?"

      thanh truyền tới bên tai khiến cho nhìn cây hoa màu trắng phía trước tỉnh lại, chậm rãi quay đầu, nhìn thấy hơi nâng khóe miệng, giọng gọi, "Triều Hệ."

      "Đúng rồi, là Triều Hệ, rốt cuộc hôm nay em cũng nhớ tên của , Tâm." Vuốt gò má trắng nõn của , trong mắt của lên vẻ vui mừng.

      "Chị Tâm, còn em nữa! Chị rất thiên vị đó! Chỉ nhớ Triều hệ, nhớ em...Em là em thân thiết nhất của chị - Quách Tiểu Ly, chị lại gọi em rồi." Quách Ly hoạt bát nhảy tới bên người Quách Tâm, giả bộ có chút uất ức, vẻ mặt có chút bất mãn.

      "Quách. . . . . . Tiểu Ly?" Quách Tâm xác định nhíu mày, nhìn Quách Ly, lộ ra ánh mắt nghi hoặc.

      Triều Hệ nhịn được cười ra tiếng, bởi vì Tâm của gọi tên Quách Tiểu Ly.

      "Đừng cười!" Quách Ly trừng mắt nhìn , chu mỏ bất mãn cái, "Quách Tiểu Ly là cách gọi đáng , bình thường chị cũng gọi em là Tiểu Ly mà! Lại quên sao? Được rồi! lần nữa, em là Quách Ly, là em chị quý giá nhất, thân thiết nhất!"

      "Quách. . . . . . Ly?" Vẻ mặt Quách Tâm vẫn mờ mịt.

      "Thôi, cũng biết chị trọng sắc khinh em , chỉ nhớ người đàn ông mến, quên người nhà." Quách Ly cũng ngồi xổm xuống, giọng oán trách.

      Vẻ mặt của Quách Tâm vẫn hiểu như cũ.

      Triều Hệ lần nữa cười to, "Quên em là phải, nhớ cũng là phải, ai bảo mới là người đàn ông chị em nhất!"

      "Vâng vâng vâng, là vĩ đại nhất, chị ấy có thể quên mọi người, nhưng mà được phép quên , đúng !" Quách Ly cực kỳ khó chịu hừ .

      "A. . . . . ." Nhìn , vui mừng liền vui mừng, tức giận liền tức giận, phải con nít là cái gì?

      "Thôi, hôm nay quên coi như xong, ngày mai chị Tâm nhớ em." Quách Ly chun mũi cái, "Chị Tâm, hôm nay chị nghiên cứu hoa gì?"

      Trước đó khắc còn tức giận, giây kế tiếp lại khôi phục tâm tình, tính cách của Quách Ly chỉ có thể như gió như mưa, tới cũng nhanh, cũng nhanh. . . . . . Tựa như trước đây quen biết Tâm vậy.

      "Quả nhiên là chị em!" Ngay cả tính cách cũng giống nhau như vậy, Triều Hệ giọng .

      "Cây hoa màu trắng." Quách Tâm mỉm cười với bé xa lạ bên cạnh.

      "Cây hoa màu trắng? Cái này có cái gì cần nghiên cứu kỹ hả? phải đều là hoa sao?" Quách Ly nhíu mày, hề cảm thấy hứng thú với cây hoa trước mặt này.

      "Trước kia Tâm cũng đặc biệt thích nghiên cứu thực vật, chỉ là sau khi xảy ra kiện kia, tính cách của chị em trở nên khác nhau hoàn toàn." Triều Hệ giọng , hái đóa hoa màu trắng, cài lên sau tai Quách Tâm. "Như vậy rất đẹp. . . . . . Bất luận em thay đổi thế nào, đều là Tâm thích nhất."

      "Cám ơn." Quách Tâm cười vươn tay khẽ vuốt đóa hoa màu trắng lỗ tai, tâm tình trở nên hết sức vui vẻ, sau đó đứng lên, lần nữa nhìn hai người bên cạnh, vui vẻ ca hát, ở trong vườn hoa tới lui.

      Ánh mắt của Triều Hệ thủy chung dừng lại ở người của , nhìn cử chỉ của , trong mắt toát ra nồng nặc đau lòng cùng bi ai.

      "Này! Triều Hệ, thế nào? Chóp mũi cảm thấy chua chua, muốn khóc sao? Như vậy ! Nếu như muốn khóc, cho mượn bả vai của em, cần tiền." Quách Ly ở bên cố làm ra vẻ kinh ngạc, kêu to ra tiếng, hơn nữa để tỏ lòng chân thành, làm bộ rất có nghĩa khí, kéo đầu của xuống bả vai bé của .

      "A. . . . . . Tiểu quỷ linh tinh này, ai muốn khóc? thấy em bị đánh mấy cái trừng phạt, chắc hiểu được cái gì gọi là tôn sư trọng đạo." Bị như vậy, muốn khổ sở cũng khó, Triều Hệ lộ ra vẻ mặt tà ác, dùng sức bẻ các đốt ngón tay, phát ra tiếng vang làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.

      "Đừng. . . . . . Đừng đánh em, ngày đó em bị đánh đến mấy lần, còn chưa đủ mất mặt sao? Em lớn như vậy, xấu hổ đó! Chừa cho em chút thanh danh em thám thính giúp ." Vẻ mặt Quách Ly sợ hãi lùi lại phía sau vài bước, mục đích là cách xa chút, muốn xấu hỗ lần nữa khi bị .

      "Thanh danh? Ai muốn ăn trộm thanh danh của em? Gọi bọn họ tới, cần thám thính, bất luận em gây phá phách gì, đều biết." Triều Hệ xấu bụng cười .

      "Cũng biết phải là người tốt bụng, ác từ trong ra ngoài, có nửa chút lương thiện." Quách Ly lại lui về phía sau mấy bước.

      "Biết đáng sợ, còn mau tới với “Thầy thân mến, xin lỗi”."

      "Ai muốn loại lời đó? Ghê tởm chết được, hơn nữa phải là em phải , cái người thầy gia sư này chuyên nghiệp, mỗi ngày trừ tìm chị Tâm, căn bản có dạy em học, bài tập cũng giúp em kiểm tra." tính là gia sư cái gì! Nhà mời tới dạy , là thua thiệt lớn.

      "Dám chuyên nghiệp? Là ai mỗi lần vừa bắt đầu học liền bỏ chạy? Hơn nữa mời lại chút, từ khi tới đây đến bây giờ ba tháng, có thu học phí sao?" chỉ có thu học phí, còn giúp tăng cường bổ túc văn.

      "Vậy em có nên tiếng cám ơn với ? ăn nhà em, ở nhà em, ngay cả nước tắm cũng là của nhà em, người giúp việc nhà em còn giúp giặc quần áo, em có bắt nộp phí ăn ở ?" Muốn so, đúng ? Hừ! lại sao?

      "Sao em biết bọn họ còn giúp giặt đồ? Chờ chút, nếu quần áo bên trong phòng là bọn họ lấy . . . . . . Tại sao những thứ đó có có về?" Sắc mặt của Triều Hệ hơi khó coi.

      "Ha ha, muốn biết sao?" Quách Ly xấu bụng nhìn cười.

      dự cảm tốt. . . . . . nheo mắt, dùng sức gật đầu cái.

      "Bởi vì có rất nhiều người muốn trộm đồ dùng qua, ai bảo diện mạo mê người như vậy!" Quách Ly nhịn được cười to.

      Triều Hệ trừng mắt, tức giận trong đáy mắt bắt đầu phun ra ngoài, ngay sau đó lại phát vấn đề khác hết sức quan trọng, "Em biết những chuyện này?"

      "Biết! Tại sao biết?" đâu chỉ biết, còn tận mắt nhìn thấy đám người giúp việc trong nhà, phân biệt nam nữ, hợp tác với nhau!

      Cái gì hợp tác? Đương nhiên là ngày đó, ai đó trộm. . . . . . Nghe có người bên ngoài thấy diện mạo xinh đẹp của liền muốn tới đoạt lấy, có vài người còn lấy giá cao để đấu thầu!

      "Em biết những việc này, thế nhưng cho ? Hại bây giờ. . . . . . Bé Ly, em nhất định phải chết, lần này hung hăng đánh cái mông em hai mươi lần, gọi là Triều Hệ."

      A! Xem ra có người nổi giận rồi, bởi vì biết chuyện báo, cho nên để cho khốn nhiễu sao? biết cực kỳ quan tâm tới diện mạo của mình, nhưng. . . . . . Đợi nào...! Chờ chút, vừa mới cái gì?

      , “em biết những việc này, thế nhưng cho ? Hại bây giờ. . . . . .”

      "Khụ, chờ chút, trước tiên chúng ta ngừng chiến mười giây, thầy Triều, học sinh như em có cái vấn đề muốn thỉnh giáo." Vẻ mặt nghiêm túc, giơ tay lên, nhìn .

      Triều Hệ nheo mắt lại, tin có vấn đề gì tốt muốn thỉnh giáo, chỉ là. . . . . ."Em ."

      "Xin hỏi. . . . . . Ha ha, bây giờ có mặc cái đó hay ?"

      "Quách Ly!"

      Trong nhà hoa, có kích động thét chói tai cầu xin tha thứ, có người đàn ông bất mãn gào thét.

      Cách đó xa, Quách Tâm nghe tiếng cười ồn ào, nhịn được quay đầu, nhìn nam đuổi theo nữ, lộ ra nụ cười dịu dàng, "Triều Hệ cùng Tiểu Tâm chơi vui vẻ. . . . . ."

      Tòa nhà này, hết sức xa hoa.

      Đây là ấn tượng thứ nhất khi Triều Hệ nhìn thấy biệt thự của nhà họ Quách.

      Chương 2:

      giống những ngôi nhà thấy trước kia, biệt thự này rất lớn, diện tích mênh mông, trước có sân rộng rãi, sau có dòng suối thiên nhiên, tất cả đều bị ôm trọn trong khu rừng rậm, nghe cả ngón núi này đều là của nhà họ Quách.

      Ngồi ở bên giường, nhìn ngủ say, trong mắt của lộ vẻ đau lòng, vươn tay, nhàng vuốt gương mặt của đó.

      gương mặt sáng bóng mềm mại có vết sẹo mờ, nghe đó là do tai nạn xe cộ.

      Bởi vì xảy ra tai nạn xe cộ, cho nên sau khi Tâm tỉnh lại mất trí nhớ, khiến cho tất cả hành vi cử chỉ cũng thay đổi, ấy biến thành người mà hoàn toàn biết.

      "Tâm, mau tỉnh lại, đừng để bọn chờ lâu như vậy. . . . . ." Triều Hệ nhàng nắm tay của , ở bên tai của thầm, trong giọng đầy vẻ muốn, thương tiếc cùng van xin.

      "A! Bị em bắt được nhé." giọng nữ trong trẻo đột nhiên vang lên phá vỡ vẻ yên tĩnh bên trong phòng.

      Ngẩng đầu lên, thâm tình trong đáy mắt trong nháy mắt biến mất, lộ ra nụ cười chạm tới đáy mắt.

      Chỉ thấy bé đứng ở cửa mấp máy môi, định ra tiếng lần nữa.

      "Suỵt. . . . . ." Triều Hệ ra dấu với , đứng lên, trước dịu dàng thay nằm ở giường đắp kín chăn, sau đó bước nhàng, nhanh chóng ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

      kéo tay của bé, về phía trước đoạn đường ngắn.

      "Bé Ly, em nhìn thấy Tâm ngủ sao? Tại sao có thể phát ra thanh lớn như vậy? Nếu là đánh thức ấy, dọa ấy sợ sao bây giờ?" Nghiêm túc nhìn , giọng điệu của hơi có vẻ bất mãn.

      Quách Ly sững sờ nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của , hình như có thói quen cũng ngờ lấy thái độ đáng sợ như thế nhìn mình, sau đó biết nghĩ đến cái gì, nhịn được có chút khổ sở, ngay sau đó lại nâng lên gương mặt ngây thơ cùng má lúm đồng tiền.

      "Ơ kìa! Em này, Triều Hệ, nếu như còn cưng chiều chị Tâm đến vô pháp vô thiên như thế, ban ngày mà mặc cho chị ấy lười biếng, ngủ, như thế đừng nghĩ ngày chị ấy nhớ tới ."

      "Cưng chiều Tâm đến vô pháp vô thiên?" chút cũng nghe cái gì.

      "Đúng vậy!" Quách Ly nghiêng đầu, cố làm ra vẻ đơn thuần cười cười với , "Nếu như hi vọng chị Tâm có thể nhanh chóng nhớ tới , hi vọng chị ấy có thể khôi phục bình thường, trở về chị Tâm trước đây, nên mỗi ngày quấn chị ấy về những chuyện của và chị ấy, dần dà, coi như chị ấy quên , cũng nhớ quá khứ của , sau đó. . . . . . Nếu như có ngày chị ấy khôi phục trí nhớ, và chị ấy cũng xa cách nhau sau khi bị mất đoạn ký ức đó, bởi vì chị ấy nhớ từ đầu đến cuối đều ở bên chị ấy."

      Giờ khắc này, thành thục như tiểu đại nhân, nếu như phải có gương mặt ngây thơ cùng thân hình còn , người biết còn nghĩ người đối diện mình là phụ nữ lớn tuổi, mà phải là bé mười lăm tuổi.

      "Ừ, em phải có đạo lý, sao nghĩ tới điểm này. . . . . . Có phải em hy vọng với em như vậy phải ?" Thu lại vẻ mặt nghiêm túc, trong mắt Triều Hệ lóe lên nụ cười, vươn tay, gõ lên đầu cái, sau đó dùng sức vò rối mái tóc dài của . "Nhân tiểu quỷ đại*, còn cần em làm quân sư tình cho sao? Khi cùng Tâm chuyện đương em vẫn chỉ là Tiểu Bất Điểm hỉ mũi chưa sạch."
      (Nhân tiểu quỷ đại: dùng để chỉ những đứa trẻ còn nhưng thông minh lanh lợi, nghịch ngợm, mưu ma chước quỷ)

      "Ha ha, đừng vò nữa! Mái tóc này chải mất ba mươi phút phút đấy, . . . . . . đáng ghét!" Quách Ly hếch lỗ mũi, kích động hô to, cúi đầu, né tránh công kích ác ý của .

      " sao? sao? Ba mươi phút mới biến nó thành ổ gà? Tóc em còn cứng hơn sắt nữa." cười lên, quên mất tâm tình mình vừa rồi có bao nhiêu nặng nề, chỉ là rất hứng thú khi đùa bé đáng này.

      "Ai . . . . . Ai tóc em là ổ gà? Đó là rối, tóc của em tương đối khô." Cái gì mà ổ gà? Xin đừng lấy mái tóc của phụ nữ mà so sánh như thế, người bình thường là .

      "A. . . . . . thấy em nên dứt khoát cạo sạch cho rồi, mỗi ngày ba mươi phút chải đầu, em còn muốn học hay ?" Tay vỗ vỗ mái tóc khô cứng của , trong mắt của Triều Hệ lộ ra bất đắc dĩ cùng cưng chiều.
      Haruka.Me0eveyng thích bài này.

    4. Hàn Ngọc

      Hàn Ngọc Well-Known Member

      Bài viết:
      1,939
      Được thích:
      13,335
      "Thích làm đẹp là bản tính của phụ nữ, chưa từng nghe qua câu “ đời chỉ có phụ nữ lười, có phụ nữ xấu” sao? . . . . . . cần xoa nữa! Bắt đầu sởn cả da gà rồi này." Nhìn mình đau khổ lắm mới chỉnh lại mái tóc, Quách Ly khó chịu .

      "Phụ nữ? Ở đâu? chỉ thấy Tiểu Bất Điểm, ở đâu ra phụ nữ?" khỏi trêu chọc , nhất là nhìn tức giận đến phát điên, hiểu sao lại bộc phát hành động đó.

      "Này, đánh đó! , em phải là Tiểu Bất Điểm. . . . . . Đáng ghét! Chính mình là ông già, còn dám người ta , chờ khi chị Tâm tỉnh lại, em muốn tố cáo với chị ấy." Mắt thấy tóc mình bị vò đến cách nào sửa lại cho giống lúc đầu, Quách Ly cũng né tránh, ngược lại còn học , bắt đầu công kích tóc của .

      "Ha ha. . . . . . em lùn còn thừa nhận, nhìn , nhảy lâu như vậy, ngay cả cái đầu của cũng đụng tới." cố ý chuyện công kích .

      "Đó là do quá cao, có việc gì lại cao 1m87 làm gì? khí phía tốt hơn?" Mặc dù dùng hết sức lực ngừng nhảy lên, chỉ là quả theo như lời , bất luận đưa tay thế nào, đều có biện pháp đụng vào đầu của , cũng học được hành động xoa tóc của .

      ràng là tiểu quỷ chính chắn, kiên định nhận thua ngờ lại hấp dẫn như thế.

      Trước khi Tâm của mất trí nhớ, cũng giống như trước mắt này tràn đầy sức sống cùng vui vẻ, chỉ cần ở cùng với , luôn có loại ảo giác, giống như cùng, Tâm mà biết ở chung chỗ.

      "Kỳ quái, ràng đều là nữ, tại sao tóc của hai người lại kém nhau nhiều như vậy? Tóc của Tâm rất mềm mại." Nhớ tới từng dùng tay sờ thử, nhịn được sờ lên mái tóc khô của lần nữa.

      Nghe được như có như nỉ non, gương mặt của Quách Ly trong nháy mắt trở nên cứng ngắc, sau đó khó chịu oán trách, "Đúng rồi! Coi như đầu chị Tâm dính phân, đối với , cũng nhất định là thơm nhất, đẹp nhất."

      "A. . . . . . Em biết là tốt rồi. . . . . ." đột nhiên gõ lên đầu lần nữa, " bé, chớ tục."

      "Em mới có. . . . . ." Chẳng biết tại sao, hề lên tiếng phản bác nữa, ngược lại bất đắc dĩ cúi đầu, nhưng miệng vẫn .

      "Đúng rồi, em chạy tới đây làm cái gì? Bây giờ mới hơn bốn giờ, em cũng vừa mới tan lớp, sao nghỉ ngơi trước, chạy tới đây làm gì?"

      "Em. . . . . ." Đột nhiên nghĩ đến cái gì, Quách Ly cứng rắn nuốt lời đến khóe miệng vào trở lại, lộ ra nụ cười gương mặt thoáng qua nặng nề cùng phức tạp.

      Triều Hệ có bỏ qua biến hóa gương mặt của , khỏi sửng sốt.

      Ngẩng đầu lên, trong mắt của lại ra nụ cười sáng ngời, "Chỉ là em có chuyện thú vị, muốn cùng chị Tâm chia sẻ, ai biết được lại gặp lại động chân động tay với chị Tâm." muốn xem làm gì, lại phát gương mặt của u sầu, mới có thể chút nghĩ ngợi phát ra tiếng, cắt đứt tâm tình của .

      " động tay đông chân với Tâm là chuyện bình thường, quan hệ của bọn là người , lại . . . . . . Ở trường học xảy ra chuyện thú vị gì? Có muốn chia sẻ với hay ?" Có lẽ nhìn lầm rồi! Mới vừa nãy mặt bé Ly thoáng qua ưu sầu, hẳn là nhìn lầm rồi.

      "A. . . . . . Tốt! phải nghe !" mặt của Quách Ny nở nụ cười, thần bí từ trong túi quần lấy ra tờ giấy. . . . . . , là phong thư. " xem."

      Nhìn phong thư tay , Triều Hệ hiểu, cái này có gì mà vui mừng?

      "Đây là cái gì?"

      "Thư tình á!" cười đến hả hê.

      "Thư tình?" nhíu mày cái, vẫn cách nào hiểu. "Đưa cho Tâm sao?"

      " đần à! Có thể đưa cho chị Tâm hay sao? Đương nhiên là đưa cho em rồi. Hôm nay đường về nhà đội trưởng CLB bóng rổ đột nhiên vọt tới trước mặt của em, đưa phong thư này cho em. Hắc hắc, thư tình đó! Là thư tình đó! Lần trước nhận được thư tình đến bây giờ, cũng khoảng hơn bảy năm rồi, ngờ loại cảm giác này còn tốt như vậy, hi hi hi. . . . . ." Quách Ly cười đến híp cả mắt.

      "Bảy năm?" Triều Hệ bĩu môi, "Bé Ly, chẳng qua em mới mười lăm tuổi, bảy năm? phải lúc em tám tuổi nhận được thư tình sao, sau bảy năm, có nửa bạn học nam coi trọng em ? Chậc! có giá thị trường."

      Nhíu mày cái, Quách Ly nhịn được rống to, "Ai em có giá thị trường? Người ta lúc trẻ tuổi. . . . . . Ách. . . . . . Cái rắm á! Dù sao em nhận qua ít thư tình, bé nam theo đuổi em xếp hàng dài từ dưới chân núi lên đến đỉnh núi. . . . . ."

      phải tự tin mình xinh đẹp, mà là. . . . . . Vốn chính là .

      Khi đó , nếu phải chết, người theo đuổi nhiều như cá diếc sang sông.

      "A. . . . .Nếu như em , vậy nhìn bộ dạng bây giờ, tại sao mới nhận được phong thư tình liền vui mừng thế kia?" ràng giống như người lần đầu được nhận thư tình, còn đắc ý nữa.

      mấp máy môi, có mấy lời , có số việc, phải muốn là có thể dễ dàng giải thích được.

      "Thôi, cùng ông già như , cũng hiểu, dù sao . . . . . . Hừ, bản thân em chính là rất có giá thị trường."

      Trong mắt của toát ra tự tin cùng ánh sáng rực rỡ, bộ dạng kiêu ngạo ai bì nổi.

      Triều Hệ nhìn , nhịn được sững sờ, ngay sau đó nghĩ tới điều gì, phục hồi tinh thần lại, cười khổ tiếng, vươn tay, dùng sức xoa xoa đỉnh đầu của .

      "Mặc dù mái tóc của người này cùng Tâm tuyệt giống nhau, nhưng là. . . . . . hấp dẫn của hai người hoàn toàn giống nhau, ngay cả bộ dạng cuồng vọng tự đại cũng giống nhau như đúc." Nếu phải bởi vì khuôn mặt khác nhau, cho rằng bé Ly trước mắt chính là Tâm!

      Con ngươi trong nháy mắt ảm đảm, tâm tình của Quách Ly có chút nặng nề, chỉ là rất nhanh, lại nở nụ cười sáng ngời, " thừa! Bởi vì chúng ta là người nhà!"

      "Nhưng rất ngạc nhiên, tại sao trước kia Tâm chưa bao giờ với chuyện trong nhà? Còn nữa, ba mẹ của em còn, như vậy cái nhà này rốt cuộc là ai quản lý?" Vừa tới, Triều Hệ nhịn được lên điều mình nghi ngờ lâu.

      "Vốn là chị Tâm quản lý cái nhà này, nhưng tại chị ấy biến thành bộ dạng này, cho nên do chú quản gia giúp tay, cũng chỉ là tạm thời, cho đến khi chị Tâm khôi phục trí nhớ, gánh nặng nhà họ Quách lại được giao cho chị ấy! Về phần tại sao chị Tâm chuyện nhà họ Quách. . . . . . Ừm, Triều Hệ, có số việc, chị Tâm là vì bảo vệ , em đoán được tại sao chị ấy muốn , dù sao trách nhiệm của nhà họ Quách gia, quá nặng nề, chị ấy muốn dọa , lại hy vọng nghĩ nhiều. . . . . . Dĩ nhiên, cũng là sợ nhát gan, bị dọa phải bỏ trốn, ha ha. . . . . ." Quách Ly đùa giỡn , nhưng trong đáy mắt toát ra ánh sáng vừa nghiêm túc lại kiên định, giống như. . . . . .Cái gọi là đùa giỡn, ra đều là .

      "Ví dụ như những chuyện gì có thể dọa phải bỏ trốn?" Triều Hệ càng hiếu kỳ hơn, bởi vì khi Quách Ly còn tuổi mà có thể hiểu được tình hình của Quách gia lúc đó, bây giờ cũng biểu được vẻ thành thục, đại biểu Tâm muốn giấu giếm gia thế với , điều này đáng kinh ngạc.

      "Chờ chị Tâm tỉnh lại, hỏi chị ấy ! Em thể lung tung." cố làm ra vẻ thần bí, chậm rãi lui về phía sau, xoay người rời , đồng thời lẩm bẩm, "Chỉ là. . . . . . Đoán chừng chị ấy rất khó khôi phục trí nhớ, trừ phi có kỳ tích xuất , cho nên. . . . . . liền cùng chị ấy vui vui vẻ vẻ, sống cuộc sống buồn lo ! Trách nhiệm của nhà họ Quách, em tiếp tục gánh vác, liền cùng chị ấy. . . . . . Cùng Tâm vui vẻ sống qua ngày."

      " như thế? phải muốn cùng Tâm chuyện sao?" Nhìn bóng lưng kiên định rời của , khắc kia, Triều Hệ có ảo giác, thấy được người tản ra độc cùng tịch mịch.

      " cần, chờ chị Tâm tỉnh lại, có rất nhiều cơ hội, hơn nữa em đây kỳ đà cản mũi rất tự biết , nếu như muốn làm gì chị Tâm, động tác cần phải nhanh, bằng đợi lát chú quản gia tới gọi ăn cơm." Vẫy tay với người đàn ông đó, Quách Ly liền quay đầu lại, trong giọng chứa nụ cười.

      "Thiệt là, nhân tiểu quỷ đại." Nhìn bóng lưng của , cảm khái.

      Xoay người lại, quay trở lại trước cửa phòng của Quách Tâm, khi tay đặt ở tay nắm cửa đột nhiên nghĩ đến cái gì, quay đầu lần nữa, nhìn phương hướng rời .

      Chương 3:

      bé vừa đáng vừa thú vị, nếu như phải có làm bạn, nếu như ban đầu lúc tìm được Tâm nếu phải phát trong sách vở của Tâm có viết số điện thoại của , có lẽ đời này được gặp Tâm!

      Bởi vì Tâm gặp chuyện may sau khi gặp người thân, mà nhà ở nội thành chỉ là thuê, khi đó có chút đầu mối nào chính muốn tìm người cũng tìm ra. . . . . .

      "Đúng rồi!" Triều Hệ nhịn được nhíu mày, "Quên nhắc nhở bé Ly, tuổi như thế thể chuyện đương, hơn nữa cái tiểu quỷ đội trưởng CLB bóng rổ đó biết dáng dấp thế nào." Có lẽ là cậu bé xấu xa, có lẽ là cậu bé chưa biết gì, tóm lại, nếu Tâm là chị của bé, như vậy chính là người đàn ông của chị bé phải có trách nhiệm chăm sóc tốt.

      Đúng rồi!

      Nghĩ đến đây, lập tức xoay người, muốn đuổi theo Quách Ly.

      Lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra.

      kinh ngạc dừng lại, xoay người lại, "Tâm? Em tỉnh ngủ rồi?"

      Nhìn người đàn ông trước mắt, Quách Tâm cau mày, suy nghĩ lát, chậm rãi nở nụ cười, "Triều Hệ."

      "Đáng tiếc em tỉnh chậm bước, vừa nãy bé Ly muốn gặp em, muốn cùng em bí mật ." Triều Hệ buông tha việc đuổi theo Quách Ly, trở lại bên người Quách Tâm, nhàng đỡ .

      "Bé Ly?" Quách Tâm chau mày càng chặt hơn, trong giọng tràn đầy nghi ngờ.

      "Quách Ly, em của em! Tại sao lại quên? Cũng đừng để cho bé Ly biết em quên bé, nếu rất khổ sở." Triều Hệ ngắt cái mũi của .

      "Quách Ly? Em ? Tôi. . . . . . có em , chỉ có. . . . . ." Chỉ có cái gì chứ? Quách Tâm nghi ngờ thầm, hình ảnh trong đầu hết sức hỗn loạn, chỉ là. . . . . .

      "Vâng vâng vâng, em có em , chỉ có bé Ly. Thiệt là, sao càng lúc càng tệ vậy? Nhớ mình, sao lại nhớ bé Ly chứ?" Ôm lấy vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc của Quách Tâm, kéo vào lại trong phòng. ", giúp em gia tăng trí nhớ, ít nhất phải bắt đầu từ người nhà, cùng bé Ly người thân nhất. . . . . ."

      Cửa phòng đóng lại, giọng êm ái biến mất phía sau cánh cửa, hành lang dài khôi phục yên tĩnh lúc trước.

      ……………………………………………………………………………….

      Cốc cốc, bên ngoài thư phòng truyền đến tiếng gõ .

      " đến giờ ăn cơm rồi." người đàn ông lớn tuổi mở cửa phòng đóng chặt ra, giọng .

      "Triều Hệ cùng Tâm tới phòng ăn rồi sao?" Quách Ly ngồi ở đằng sau bàn, nhìn tài liệu tay, mở miệng hỏi.

      "Vâng, Triều tiên sinh cùng Vũ tới phòng ăn rồi." Người đó tới bên cạnh , lễ độ ôn hòa .

      "Chú Tưởng, là Tâm, phải Vũ, chú sai rồi." Ánh mắt của vẫn dừng lại ở tài liệu.

      "Nếu như ngay cả chú cũng quên cháu, cháu rất khó chịu." Người được gọi là chú Tưởng thở dài cái. Ông là quản gia của nhà họ Quách, từ lúc còn trẻ vẫn làm việc ở nhà họ Quách, ở trong nhà họ Quách được xem như là người nhà.

      "Cháu khổ sở, mặc kệ là trở thành Quách Ly hay trở thành bất cứ người nào cũng đáng kể, ít nhất cháu còn có thể bảo vệ cái nhà này, cho nên. . . . . . Quên ! Quên đời này có tên là Quách Vũ, bây giờ nhà họ Quách chỉ có Quách Tâm và Quách Ly, mà cháu. . . . . . Chính là Quách Ly, người khác. . . . . . Là Quách Tâm." Quách Ly chậm rãi ngẩng đầu lên, hết sức kiên định .

      Chú Tưởng đau lòng nhìn bé trước mắt, như vậy đột ngột, bởi vì ràng là bé chưa trưởng thành, lại ngồi phía sau bàn trong thư phòng, phụ trách quản lý, chống đỡ sản nghiệp của nhà họ Quách, ai ngờ được bây giờ nhà họ Quách là do bé gần mười lăm tuổi quản lý?

      "Chú biết rồi, Ly, về sau. . . . . . Chú tái phạm." Mặc dù chấp nhận vì bất đắc dĩ cùng cảm giác đau lòng, ông cũng giúp được gì, bởi vì tại người có đủ năng lực để chống đỡ sản nghiệp của nhà họ Quách, quả cũng chỉ còn dư lại mình con bé.

      "Ừm, chú Tưởng, chú vất vả rồi, mấy ngày nay nếu như trợ giúp của chú, có lẽ tất cả thuận lợi như vậy." Quách Ly để văn kiện tay xuống, tràn đầy cảm kích nhìn ông.

      ", đây là công việc của chú, chú cũng cảm thấy kiêu ngạo, Ly. . . . . . Ly xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy mà người thứ nhất cháu nghĩ đến là chú, nguyện ý cho chú biết điều bí mật này."

      "Đương nhiên chính là chú. . . . . . chú Tưởng, đối với cháu mà , chú chỉ là quản gia, mà là người thân quan trọng nhất, nếu như thể tin tưởng chú, cháu còn có thể tin tưởng vào ai?" Quách Ly chân thành .

      Chú Tưởng rất cảm động, bởi vì ông quả coi bé trước mắt thành người thân của mình mà đối đãi, chỉ là Quách Ly trước mắt, ngay cả mất tất cả trí nhớ. . . . . . Quách. . . . . . Quách Tâm cũng thế, hai người bọn họ đều là người nhà quan trọng nhất của ông.

      "Đúng rồi, người đàn ông kia lại tới." Ông đột nhiên nghĩ đến chuyện quan trọng, nghiêm túc .

      "Người đàn ông kia? Hừ! cho biết, chị ấy chết, nếu như còn tin, liền dẫn đến trước ngôi mộ kia, để nhìn cho ràng. Nếu như còn là tin. . . . . . cho biết, nếu còn muốn đào thi chứng thực, cháu cũng phản đối." Quách Ly mở nụ cười lạnh, trong mắt lộ ra u ám, tuyệt như bé mười lăm tuổi.

      "Chuyện này. . . . . ." Đào thi? Đây chính là chuyện rất bất kính. . . . . ." Chú biết rồi, chú cho ta như vậy." Chú Tưởng hiểu vì sao phải làm như vậy.

      "Chú Tưởng, nên cảm thấy cháu đáng sợ, vì bảo vệ người nhà, chuyện gì cháu cũng làm được, coi như phải cướp lấy tính mạng của người khác, chỉ cần có thể để cho người nhà được an toàn, cháu mềm lòng." mất ba mẹ, có nhà, Tâm. . . . . . Là người thân duy nhất của , mặc kệ thế nào cũng phải bảo vệ.

      Đứng dậy, vỗ vỗ bả vai của chú Tưởng, lộ ra nụ cười sáng lạn, cố ra vẻ có gì rời khỏi thư phòng.

      Chú Tưởng bất đắc dĩ khẽ thở dài cái, nhìn quanh thư phòng, nhìn tường có bức ảnh gia đình hạnh phúc, tất cả mọi người trong hình đều lộ ra nụ cười ấm áp, khỏi buồn bã cúi đầu.

      "Tâm, chú Tưởng tuyệt cảm thấy cháu đáng sợ, chỉ là nghĩ đến nếu như lão gia cùng phu nhân ở dưới suối vàng biết được, biết cháu vì bảo vệ mọi người mà bị nhiều uất ức như vậy, chịu đựng nhiều áp lực như vậy, chống đỡ nhiều trách nhiệm như vậy, làm nhiều chuyện thương tổn tới mình như vậy, ngay cả thân thể mình cũng muốn lấy ra hy sinh, bọn họ rất đau lòng,. . . . . . Nếu như có ngày ông chết , có mặt mũi gì đối mặt với lão gia cùng phu nhân đây?"

      tiếng động thở dài lần nữa, nhìn trong bức ảnh tường lộ ra nụ cười chân thành vui vẻ cùng lúm đồng tiền, mặc cho đau lòng ngừng lên. . . . . .
      ………………………………………………………………..

      ………………………………………………………………..

      Yên tĩnh trong phòng, thấp thoáng vang lên tiếng khóc rất .

      Triều Hệ nghe được, chậm rãi mở mắt, đập vào mi mắt là ánh trăng chiếu vào phòng.

      Vươn tay, liếc nhìn đồng hồ đeo tay, hiểu, tại sao lại tỉnh dậy lúc ba giờ sáng?

      Mặc dù thời gian đúng, nhưng mà lại buồn ngủ chút nào.

      Bởi vì. . . . . . Quả nghe được tiếng khóc, đó là tiếng khóc đến mức khiến cho người ta tưởng rằng đó là ảo giác.

      Trong khắc đó, xác định mình có nghe nhầm hay .

      Bốn phía ràng có ai, nhưng chính nghe được tiếng khóc.

      cẩn thận lắng nghe thêm lần nữa, mà đúng như vậy có người khóc, ở trước cửa phòng .

      Đáp án vừa lên trong đầu, lập tức rời giường, sải bước về phía cửa, nhanh chóng mở cửa phòng ra.

      Triều Hệ cúi đầu, nhìn ngồi khóc trước cửa phòng mình.
      "Bé Ly . . . . . . Quách Ly? Sao vậy? Sao trễ thế này em còn chưa ngủ?" kinh ngạc ngồi xổm người xuống, giọng hỏi thăm.

      Tiếng cửa mở truyền tới bên tai, Quách Ly nghĩ tới hành động của mình thế nhưng đánh thức người đàn ông trong phòng, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

      Dùng sức lau nước mắt, cắn môi, vẻ mặt rối rắm.

      Kết quả quay đầu lại, thể trở lại. . . . . Sau khi chân chính quyết định buông tha, ngay cả tư cách trốn trước cửa phòng rơi lệ cũng có . . . . . .

      Là lỗi của ai? Là lỗi của , là tự mình lựa chọn, là tự mình đưa ra quyết định, thể tùy hứng như vậy nữa, ích kỷ như vậy,. . . . . .
      " có. . . . . . có việc gì, chỉ là có chút khó chịu, cho nên. . . . . ." Cho nên khi cảm thấy khổ sở luôn tự động tìm chỗ cảm thấy ấm áp, mặc dù chỗ đó bao giờ thuộc về nữa, nhưng vẫn cẩn thận tham luyến, lấy được chút cũng trở nên ấm áp hơn.

      Mà nay. . . . . . Khi phát ra hành động của , cuối cùng chút tham luyến đó có thể có lại được.

      "Chuyện gì để cho em khổ sở như vậy? Có lẽ em có thể chuyện cùng ." luôn là cười hì hì đối mặt với tất cả, luôn nhiệt tình, hoạt bát đối mặt với , cho nên nhìn thấy vẻ mặt khác của , cảm thấy cực kỳ đau lòng.

      cùng ngồi mặt đất trước cửa phòng, lẳng lặng nhìn nhau.

      đôi mắt lộ ra dịu dàng cùng ấm áp, đôi mắt xuất nước mắt đau thương, chỉ là nhìn, chỉ có thể cố nén nước mắt, cho nó chảy xuống.

      " có. . . . . . có! Ha ha. . . . . . Chỉ là chuyện đáng kể, chỉ là. . . . . ., hình như em quấy rầy giấc ngủ của rồi, ngủ ngon." Quách Ly đứng lên, vẻ mặt hơi có vẻ hốt hoảng, vội vã muốn chạy trốn.

      "Chờ chút." Triều Hệ đưa bàn tay ra, kéo cơ thể của , "Mặc dù chỉ là chuyện đáng kể, nhưng vẫn khiến em khóc. . . . . . Nguyện ý cho biết là chuyện ?"

      ", có. . . . . . có. . . . . ."

      "Hay là , ra em cảm thấy đủ để tin tưởng, cho nên muốn bí mật đó cho biết?" Giọng điệu của xuống thấp, giống như bị làm tổn thương.

      " có. . . . . . có, em tin tưởng , chỉ là. . . . . . Chỉ là. . . . . ." Trong nháy mắt đó, trong đôi mắt của Quách Ly thoáng giãy giụa.

      "Em chỉ . . . . . Nghĩ tới ba mẹ." Chỉ là em quá nhớ .

      "Em chỉ . . . . . Nghĩ đến còn được gặp lại ba mẹ nữa mà cảm thấy khổ sở." Chỉ là em muốn tách ra khỏi mà thôi.

      "Nhớ ba mẹ sao?" Nghe , lại nhìn con ngươi buồn bã của , vẻ mặt của Triều Hệ càng thêm dịu dàng.

      Đúng rồi! Cho dù có hoạt bát sáng sủa thế nào cũng chỉ là bé mười lăm tuổi mà thôi, nhớ người thân là chuyện đương nhiên, cũng bởi vì luôn biểu lạc quan, ngay cả cũng bị lừa, cho là bé vui vẻ.

      "Em nguyện ý với về vụ tai nạn kia ?" Có người qua, muốn giải quyết khổ sở, muốn làm cho người ta vượt qua tổn thương cách nào quên được, biện pháp tốt nhất chính là nó ra, chỉ nên nhìn thẳng chuyện xảy ra, nếu như trốn tránh, như vậy vết thương trong lòng kia tồn tại vĩnh viễn, vĩnh viễn thể phai mờ.

      Sắc mặt của Quách Ly trắng bệch, cắn môi, cảm giác ngực đau đớn ỷ.

      cũng chỉ tìm đại lý do thôi, chẳng qua là để phát trong lòng che giấu bí mật mới ra lý do đó, ai ngờ. . . . . . Thế nhưng lại nhìn thẳng vào lý do đó, đồng thời moi vết thương trong lòng của ra.

      Ai nguyện ý lại hồi tưởng kinh nghiệm đáng sợ đó? Ai nguyện ý chính mắt mình thấy ba mẹ mất ? Ai nguyện ý nhớ lại giờ khắc chính mình tử vong kia?

      Cái loại bất an, sợ hãi, bất lực, tuyệt vọng đó, coi như có kiên cường hơn nữa, dũng cảm hơn nữa, cũng có can đảm nhìn thẳng vào vấn đề đó. . . . . .

      " kiện kia xảy ra, coi như em có sợ hãi nữa cũng vô ích, bởi vì em phải nỗ lực từ trong đó ra, phải thử đạp bước tiến về phía trước, em còn trẻ, cuộc đời của em vẫn còn rất dài, nếu như trốn tránh, cự tuyệt nhìn thẳng vào nó, vết thương này vĩnh viễn biến mất, mà trở ác mộng trong tương lai, sợ hãi của em, chính là nhược điểm của em."

      Triều Hệ biết mình như vậy là cực kỳ vô tình, cũng biết ép tự vạch trần vết sẹo là tàn khốc nhường nào, nhưng phải có người làm như vậy, phải có người giúp thoát khỏi khổ sở, mà . . . . . . Nguyện ý trở thành cái người tàn nhẫn vô tình đó.

      Quách Ly trầm mặc, bất lực đưa hai tay ra, ôm mình chặt, giống như chỉ có làm như vậy mới có thể bảo vệ được mình, mới có thể làm cho mình yếu đuối.

      "Bé Ly . . . . . ."

      "Em cùng. . . . . . Chị Tâm cùng ba mẹ ngồi xe. . . . . ." chậm rãi ra.

      Triều Hệ đầu tiên là mở to mắt, sau đó lẳng lặng nghe nhớ lại. . . . . .

      "Ba, ba xác định mình có thể lái xe sao? Con cảm thấy con lái vẫn tốt hơn." Quách Tâm ngồi ở ghế sau, vui vẻ .

      "Con cho là ba già rồi, liền lái xe được sao? Yên tâm, ba lái cẩn thận, để cho con bị thương." Ngồi ở chỗ lái xe ba Quách hừ tiếng, cực kỳ khó chịu khi con xem thường năng lực của ông.

      " phải cảm thấy ba già rồi, mà là. . . . . . Hắc hắc, chỉ là con muốn biểu chút kỹ thuật lái xe mà thôi. Ba biết mà, con có bằng lái, cho tới bây giờ mới xe được vài lần, cũng có cơ hội biểu , lần này khó được lần, cho con biểu chút ! Lại , con cũng muốn thử cảm giác khi lái chiếc xe trăm vạn nó thế nào, ai bảo bình thường ba đều cho con mượn!" Quách Tâm làm ra vẻ vô tội cười .
      Haruka.Me0 thích bài này.

    5. Hàn Ngọc

      Hàn Ngọc Well-Known Member

      Bài viết:
      1,939
      Được thích:
      13,335
      Chương 4:

      " cho cùng, phải con muốn cho ba thoải mái, mà chỉ muốn lái xe đúng ." Vẻ mặt của ba Quách rất bất đắc dĩ .

      "Ai ? Con rất có lòng muốn cho ba có cơ hội cùng mẹ chuyện đương ở ghế sau, việc này để cho con làm là được rồi." Đúng đúng đúng, đây mới là tâm ý chủ yếu của , lái chiếc xe trăm vạn chỉ là phụ thôi. Quách Tâm mặt đỏ, thở gấp, tỉnh bơ .

      Đánh chết ba Quách cũng tin hừ lạnh tiếng, tính cách của con mình, ông làm ba sao hiểu chứ?

      "Được rồi! Hai ba con các ông chớ tranh cãi, ông phải lái xe cẩn thận. Tiểu Tâm, con cũng thế, vừa có cơ hội liền muốn đánh chủ ý lên xe ba con, mẹ cho con biết, ra hôm nay ba con rất vui mừng khi biết con có bằng lái xe, cũng ngẫm lại vài năm nay con bận rộn đương, xem ông ấy lâu như vậy, ba con có phê bình kín đáo rồi đấy, cực kì mất hứng." Mẹ Quách ngồi ở ghế lái phụ cười hoà giải.

      " sao? Ba hề vui mừng khi con cùng Triều Hệ lui tới sao? Nhưng khi ba ở sau lưng con len lén điều tra Triều Hệ phải sao? Triều Hệ là người đàn ông tốt, mặc dù có tiền như nhà chúng ta, nhưng là người ngay thẳng, đoan chính, còn với con là chọn được đối tượng tốt, sao mất hứng đây?" Quách Tâm nghi ngờ nhíu mày cái, ghé đầu lên trước, nhìn gò má của ba, cẩn thận quan sát ánh mắt của ông ấy.

      Ba Quách lại hừ lạnh tiếng, đủ biểu đạt bất mãn trong lòng.

      "Thưởng thức đứa bé kia là chuyện, tâm tư của con hoàn toàn bị chiếm đoạt lại là chuyện khác, đây chính là người ba mâu thuẫn trong lòng. Hơn nữa con cũng đừng trách ba con năm đó len lén điều tra chuyện của Triều Hệ, nếu phải là Tiểu Vũ quá người đàn ông kia, vì trợ giúp nghiệp cho nhà mà hy sinh mình, lấy tính cách của ba con, là thể nào làm ra chuyện điều tra." Mẹ Quách dịu dàng .

      "Con biết chứ! Ba là bởi vì chuyện của Tiểu Vũ, mới bảo vệ chúng con càng thêm nghiêm ngặt, cho nên con trách ba tìm người điều tra Triều Hệ. . . . . . Con biết tình huống của nhà chúng ta rất khác biệt, cho nên cho tới bây giờ vẫn giấu giếm gia thế của mình như cũ, con biết quy định trong nhà, trừ phi trở thành chồng, nếu tuyệt đối được tiết lộ." Nghĩ đến đây, Quách Tâm có chút mất mát.

      và Triều Hệ qua lại bảy năm rồi, hỏi trong cả bảy năm, nhưng chưa từng dẫn tới gặp ba mẹ , chưa từng cho biết gia thế của , mục đích phải sợ lùi bước. . . . . . thực tế, cho rằng khi biết được gia thế của cũng khác biệt lắm, cùng với chịu đựng tất cả khó khăn, chẳng qua là bảo vệ người nhà cùng công việc, coi như quan tâm, nhưng người nhà của lại quan tâm.

      "Nếu như người đàn ông vì gia thế của người phụ nữ của mình mà bị kinh sợ, như vậy loại đàn ông này có thể cần, người đàn ông có đảm đương là người có thể đứng phía trước người phụ nữ của mình, thay đối phương ngăn cản tất cả." Giọng điệu của ba Quách rất nghiêm nghị.

      "Con biết chứ! Cho nên con quyết định lần sau phải cho Triều Hệ. Nếu con có xảy ra chuyện gì nhất định ấy giúp con. Ha ha. . . . . . Con rất có tự tin đó!" Vừa đến người đàn ông này, tâm tình của Quách Tâm liền rất tốt.

      "Chỉ là. . . . . .Ba nó à, ông xác định cho tài xế mà tự mình lái xe sao? cần vệ sĩ? Em cảm thấy chuyện này được ổn thỏa cho lắm." Nghĩ tới điều gì, mẹ Quách có chút lo lắng.

      " sao, cũng chỉ là ra ngoài chút. Lại , mỗi lần đều cho tài xế lái xe, tiếp tục như vậy, quên lái xe thế nào mất." Ba Quách có chút cẩu thả , thỉnh thoảng cũng hi vọng cùng người nhà đơn độc chung đụng, mà phải có người làm kỳ đà cản mũi.

      "Ba, ba quên lái xe thế nào cũng sao, con biết lái, con lái cho." Quách Tâm nhịn được lại chen miệng.

      Ba Quách co rúm khóe miệng, giọng mang theo cười nhạo: "Con a! Chờ mười năm sau lại , chăm sóc tốt em của con đó mới là của công việc của con."

      "Lại nữa!" Quách Tâm nhịn được giả bộ đáng thương, sau đó cúi đầu, nhìn bé ngồi ở bên cạnh, hôm nay và ba mẹ cùng nhau ra ngoài chính là vì em ấy. "Em , đừng sợ, giọng của ông chú đằng trước mặc dù rất hung dữ, nhưng ra rất dịu dàng. . . . . . ấy, phải, là ba, nếu như em cảm thấy gọi ông ấy là ba quá khó đọc, liền kêu ba Quách cũng được."

      từ đầu tới cuối có lên tiếng, cặp mắt vô hồn, để cho đau lòng dứt.

      Ba mẹ của bé này vốn là bạn tốt của ba mẹ , bởi vì gặp biến cố mà song song qua đời, cho đến gần đây ba Quách mới biết được tin tức này, vì vậy vận dụng quan hệ, tìm được bé ở trong nhi viện, lại vận dụng chút thủ đoạn để nhận nuôi bé, để cho em ấy vào hôm nay trở thành đứa bé của nhà họ Quách.

      "Ba, bắt đầu từ hôm nay nên gọi là Quách Ly, con có thể gọi em ấy là Ly được ?" Mặc dù bé kia có nửa điểm cảm xúc cùng nụ cười, nhưng là Quách Tâm quyết định thương bé từ đáy lòng, dù sao trừ Tiểu Vũ, cũng em hay chị em nào khác, nhưng mà Tiểu Vũ lại thể coi như là chị , bởi vì cùng Tiểu Vũ. . . . . .

      "Đúng rồi, Tiểu Tâm, phía dưới ghế mẹ có túi đồ, bên trong là tấm gương, con lấy nó ra, đợi lát nữa mang về nhà." Mẹ Quách đột nhiên nghĩ đến, vội vàng nhắc nhở.

      "Gương? Cái gì gương. . . . . . ! Đây là cái gì vậy? là cái gương kỳ lạ! Hình như rất cũ kỹ rồi." Quách Tâm lấy cái đó ra, cầm lên tò mò sờ thử.

      "Nghe cái gương này là bảo vật, có lịch sử rất lâu, lần trước đường gặp phải lão tiên sinh kỳ quái, ông ấy ngày chúng ta cần đến nó, cho nên liền đưa nó cho mẹ, kết quả vẫn đặt ở dưới ghế ngồi, quên lấy ra."

      "À! Lần trước?" Hồi tưởng lại, gương mặt của Quách Tâm cứng đờ, khóe miệng giật giật, "Mẹ, chiếc xe này là ba đặc biệt mua, nếu như mà con nhớ lầm, trừ mỗi lần định kỳ đưa bảo dưỡng bên ngoài, ra ít cũng hơn năm chưa lái. . . . . ."

      Này, rốt cuộc lúc nào mẹ lấy cái gương này vậy? Lại quên bao lâu rồi?

      Để gương gỗ đùi, trong gương phản chiếu gương mặt của chính mình, đột nhiên nghĩ đến cái gì, thở dài, "Ba, mẹ, con bảo vệ Tiểu Vũ tốt, tuyệt đối để cho cái người ghê tởm đó tổn thương chị ấy lần nữa."

      khí bên trong xe nhất thời im lặng, vẻ mặt ba Quách trở nên u ám, sắc mặt của mẹ Quách có vẻ ưu sầu.

      "Phàm là ai tổn thương con ba, ba tuyệt đối bỏ qua cho ." Giọng của ba Quách hết sức nghiêm nghị, nghĩ đến tình hình con nằm ở bệnh viện, vẻ mặt càng thêm lạnh lùng.

      Đột nhiên, chiếc xe bị va chạm mãnh liệt phía sau, lắc lư dữ dội.

      Bên trong xe Quách Tâm cùng mẹ Quách bị kinh sợ, kêu lên.

      "Đáng chết!" Ba Quách phục hồi lại tinh thần, nỗ lực khống chế tay lái, xuyên qua kính chiếu hậu, thấy mấy chiếc màu đen xe theo sát ở phía sau.

      Quách Tâm kinh hãi, vội vàng ôm em mới chặt vào trong ngực.

      Mẹ Quách mặc dù rất sợ, nhưng lập tức lấy điện thoại di động ra, muốn cầu cứu.

      "Ba, chuyện gì xảy ra?" Quách Tâm cố gắng hết sức giữ tỉnh táo, muốn ngay lúc này làm cho ba thêm lo lắng.

      "Những người đó động thủ rồi." Ba Quách cười lạnh , đạp mạnh chân ga, cố gắng kéo ra khoảng cách với đối phương.

      Ông ấy câu đơn giản, nhưng lại chuyện gì xảy ra, sản nghiệp nhà họ Quách khổng lồ, có bao nhiêu người mơ ước, có bao nhiêu người hi vọng người của nhà họ Quách chết sạch, muốn đoạt lấy khối bánh nướng này. . . . . .

      Vẻ mặt của Quách Tâm hết sức nghiêm túc, cắn môi, thỉnh thoảng quay đầu lại, nhìn mấy chiếc xe màu đen đuổi theo phía sau.

      "Ngồi vững." Ba Quách mắt thấy xe phía sau đụng vào lần nữa, lập tức đạp chân ga.

      Quách Tâm ôm em chặt, cúi đầu.

      Mẹ Quách nắm chặt tay vịn, trong mắt toát ra sợ hãi, chỉ là vẫn nhìn thẳng phía trước.

      Chỉ chốc lát sau, phía sau xe lại bị va chạm thêm lần nữa.









      Quách Tâm nhịn được ngẩng đầu lên, tất cả cảnh tượng giống như trở nên chậm chạp hơn, phía trước trở nên hỗn loạn.

      Quay đầu nhìn ba mẹ của mình, mặt của bọn họ đầy sợ hãi, Quách Tâm trợn to mắt. . . . . . Thế giới của trở nên hỗn loạn nó xoay tròn, nhìn thấy ba mẹ muốn vươn tay, cũng nghĩ đưa tay ra nắm lấy tay của bọn họ. . . . . .

      Sau đó. . . . . . Chiếc xe bay lên cao, lại nặng nề rơi xuống, vẫn tiếng động ôm em chặt, thấy cái gương gỗ vốn là nằm đùi giờ này bay đến trước mặt , trong gương chính là gương mặt sợ hãi bàng hoàng của . . . . . .

      ! cần chết, thể chết được, muốn chết, . . . . . . còn có người cần phải bảo vệ, Tiểu Vũ phải làm sao? Nhà họ Quách phải làm sao? Còn có Triều Hệ. . . . . . Triều Hệ phải làm sao đây?

      ! thể chết, tuyệt đối thể chết, muốn sống. . . . . . phải sống. . . . . .

      Chiếc xe xoay tròn, đụng vào hàng rào, sau đó nặng nề rơi xuống đất, lửa bùng phát lên.

      Tất cả xe đường cao tốc đều vội vàng dừng lại, quan sát.

      Có người mạo hiểm tới bên cạnh chiếc xe, có người vội vàng dùng sức phá cửa, có người kéo người từ bên trong xe ra, có người bị thương gần như toàn thân đẫm máu, hề có hơi thở. . . . . .

      "Mau gọi xe cứu thương, bé được ôm trong ngực còn sống, mau gọi xe cứu thương!" Trong hỗn loạn của trường tai nạn xe cộ, có người rống to.

      Liên tiếp vang lên tiếng nổ mạnh, màn khói đen dầy đặc vọt lên trung. . . . . .
      ………………………………………….

      Trời sáng. . . . . .

      Triều Hệ ngồi ở cửa phòng, chút buồn ngủ nào.

      Cơ thể Quách Ly co ro, ngủ ở đùi của , khóe mắt vẫn còn nước mắt, chân mày nhíu chặt, ngủ vô cùng yên ổn.

      Tâm tình của rất trầm trọng, bàn tay dịu dàng vuốt vuốt tóc của , tay vỗ nhè lên lưng của , giống như làm như vậy mới có thể khiến cho cảm thấy thả lỏng cùng an tâm hơn.

      chau mày, trong mắt tràn đầy thương tiếc, bởi vì rốt cuộc biết được Tâm cùng bé Ly trải qua tai nạn xe cộ thế nào.

      Vì tranh giành lợi ích, cho nên nhà họ Quách bị công kích, con trai trưởng của nhà họ Quách cùng vợ mất mạng trong tai nạn xe cộ, mà Quách Ly cùng Tâm, vì được bảo vệ mà vô , vì bảo vệ người khác mà mất trí nhớ. . . . . . Đây coi như là đại hạnh trong bất hạnh sao? (Trong cái rủi có cái may)

      ! Ít nhất đối với bé trước mắt mà , đây là đời đau đớn, bất luận có nhìn thẳng, nhìn thẳng nó thế nào nó cũng lưu lại trong lòng vết thương khó phai, bởi vì nhận nuôi mà nhà họ Quách gia gặp chuyện, mà Tâm là vì cứu mới biến thành bộ dạng kia. . . . . .

      Đối với bé này mà , xuất của làm thay đổi tất cả, làm cho gia đình hoàn chỉnh trở nên tan tành. . . . . . Nhưng còn chịu đựng những áp lực cùng tự trách, nỗ lực muốn cho nhà họ Quách khôi phục lần nữa mà kiên cường sống. . . . . .

      Đau lòng sao?

      Đúng, tại sao có thể đau lòng? bất quá là thể ra sức, còn chưa trưởng thành, lại phải chịu trách nhiệm cái nhà này, bởi vì Tâm xảy ra chuyện như vậy, cái gì cũng nhớ cả.

      Xuất cảm giác đau đớn trong lòng, Triều Hệ vuốt lồng ngực của mình, cảm giác đau đớn càng ngày càng mãnh liệt.

      muốn bảo vệ Tâm, cũng muốn bảo vệ bé Ly. . . . . . hi vọng Tâm có thể khôi phục bình thường, hi vọng bé Ly có cuộc sống vui vẻ, muốn bé Ly trở thành buồn lo, hi vọng có thể vui vẻ lớn lên, . . . . . . Vì bé Ly mà khổ sở, mà thương tiếc, mà. . . . . . Đau lòng.

      Chỉ là. . . . . . Đột nhiên nghĩ đến cái gì, nhíu mày.

      Cảm giác giống như có chỗ nào đó thích hợp, nhưng đến tột cùng là lạ ở chỗ nào, Triều Hệ lại ra được, càng cách nào hỏi bé Ly lần nữa, bởi vì khi nhắc tới tình huống xảy ra khi đó vẻ mặt của hết sức hốt hoảng, bất lực, sợ hãi, lo lắng. . . . . . xác định được rốt cuộc để cho nhìn thẳng vào tất cả đau đớn là đúng hay sai, càng có biện pháp hỏi lại lần nữa, muốn lấy ra thái độ khách quan mà đối mặt, bởi vì điều này thể nghi ngờ là khiến càng thêm bi thương, càng thêm khó chịu, càng thêm bị đả kích.

      Nếu người nhà họ Quách nhận nuôi , nếu bởi vì ba mẹ mất mà phong bế tim của mình, nhìn tất cả, vì sao. . . . . . Vì sao có thể nhớ tất cả tình huống đó? phải nên cảm thấy sợ hãi chuyện xảy ra lúc đó sao? Lúc vào bệnh viện ngừng đập, phải sao? Lại vì sao đột nhiên tỉnh lại?

      "Ly, cháu có bận ? Chú có chút chuyện muốn với cháu." Chú Tưởng gõ cửa, giọng hỏi thăm.

      Quách Ly cùng Triều Hệ học văn, bọn họ đồng thời dừng lại động tác, nhìn lẫn nhau, sau đó bất đắc dĩ nhún nhún vai.

      "Chú Tưởng, chú có thể vào." Giọng của trong trẻo vui vẻ.

      Chú Tưởng mở cửa thư phòng ra, thấy trong phòng chỉ có mình Quách Ly khỏi ngẩn người, lại nhanh chóng khôi phục lại bình thường.

      "Chú Tưởng, nét mặt của chú là đáng sợ đó! phải là giáo viên ở trường gọi điện thoại tới tố cáo với chú, cháu trong lớp chăm chú chứ?" Quách Ly làm bộ đáng cười cười, nhìn tròng mắt của quản gia lại lộ ra sắc bén cùng sáng tỏ.

      Chương 5:

      "Vâng . . . . .Đúng thế, về. . . . . . Về việc học của cháu, chú muốn tự hỏi lý do, có . . . . . . Có chút chuyện cần với cháu. . . . . ., là việc riêng." Chú Tưởng nghe ra ám hiệu của , tiếp lời của tiếp.

      "Bộ dạng như vậy. . . . . .Triều Hệ, em muốn buổi học Văn hôm nay dừng ở đây! Rốt cuộc có thể thoát khỏi em, tìm chị Tâm chuyện đương rồi. . . . . . phải tin tưởng em...Em tuyệt đối phải là ghét văn, muốn học, mới tạm biệt với , xem, là chú quản gia có chuyện muốn với em, hì hì. . . . . ." Quách Ly tuyệt muốn cười, nhưng vẻ đắc ý trong mắt tiết lộ tâm tư của .

      " ràng chính là em muốn trốn, lại đổ lỗi cho người khác." Triều Hệ bất đắc dĩ thở dài, vươn tay, dùng sức vuốt vuốt tóc của , cưng chìu .

      "Đừng làm hư tóc của em nữa, muốn go thành bún rồi." bất mãn né tránh.

      Triều Hệ mỉm cười, "Được rồi! Vậy ngày mai tan học tiếp tục."

      "Ngày mai còn phải luyện . . . . . ." Trời ạ! lộ ra vẻ mặt khổ não.

      "A. . . . . . Còn phải ghét văn. . . . . . Em và Tâm đúng là giống nhau, hoàn toàn có hứng thù gì với Văn cả." búng cái vào trán , đứng dậy, nhìn về phía chú Tưởng cười cười, rời khỏi thư phòng.

      Khi khép cửa phòng, ở hành lang mấy bước, đột nhiên nghĩ đến áo khoác của mình quên ở trong thư phòng, lại quay người lại.

      Vươn tay, muốn gõ cửa phòng, nhưng bởi vì thanh truyền ra từ trong phòng mà dừng lại.

      "Những người đó tới, người được phái điều tra cho chú biết, lý do lần này của bọn họ là quyền thừa kế của cháu và quyền quản gia của chú."

      Triều Hệ chưa từng thấy qua chú Tưởng nghiêm túc như thế, khỏi nhíu mày tò mò.

      " cách khác, sau khi bọn họ phát chiếm được lợi ích, liền tính toán ra tay với chú và cháu sao? Hừ! Vốn cho là có thể kéo thêm chút thời gian để chuẩn bị, ngờ những người này phản ứng nhanh như vậy, thế nhưng muốn tới đây trước bước." Bên trong truyền ra giọng nữ hết sức lạnh lùng.

      khắc kia, Triều Hệ kinh ngạc mở to mắt, phát ra được thanh nào. xác định bên trong phòng trừ chú Tưởng ra, chỉ còn lại Quách Ly, nhưng là giọng vừa rồi, hoàn toàn giống với giọng vang dội thoải mái của Quách Ly trong ấn tượng của .

      "Bọn họ chuẩn bị tài liệu gì? Chú có tra ra được ?" Quách Ly ngồi ở ghế, vẻ mặt lãnh lệ (lạnh lùng và tàn bạo), như người vô tình.

      "Về thân thế được nhận nuôi của cháu, còn có chú cùng nhà họ Quách chỉ là quan hệ chủ tớ, bọn họ tính toán dựa vào lý do chúng ta có quan hệ huyết thống với nhà họ Quách, biến tư cách thừa kế cùng tư cách pháp lý thành hợp lệ."

      "Sau đó bọn họ tính toán tiếp nhận Tâm người có tư cách duy nhất, từ tay của chị ấy cướp lấy tất cả của nhà họ Quách, biến Tâm làm thành con rối để lợi dụng? A. . . . . . là thông minh, hiểu được nên xuống tay từ đâu." Quách Ly cười lạnh.

      "Đúng, bởi vì tại bọn họ biết được, Tiểu Vũ. . . . . . Tâm còn sống, con bé chính là người thừa kế duy nhất của nhà họ Quách, cho nên muốn đoạt nhà họ Quách, phải xuống tay từ người của Tâm."

      Bọn họ cho rằng? Cái gì gọi là bọn họ cho rằng Tâm còn sống? Tại sao bọn họ cho rằng Tâm còn sống? Triều Hệ thể hiểu được nội dung cuộc chuyện của chú Tưởng cùng Quách Ly.

      "Mặt khác, người đàn ông kia lại tới, tin tất cả chứng cứ mà chú cung cấp cho ta." Giọng điệu của chú Tưởng tràn đầy khốn nhiễu.

      "Lại tới? còn tới làm gì? Lúc người sống biết quý trọng, sau khi chết mới muốn vãn hồi, cảm thấy quá muộn rồi sao? Chú chưa cho biết, người bị chôn ở đâu sao? Chưa cho biết mộ viên ở chỗ nào sao?" Giọng điệu của Quách Ly tràn ngập trào phúng.

      "Có, chú làm theo chỉ thị của cháu, đều cho biết tất cả, nhưng là . . . . . ." Chú Tưởng khó mở miệng.

      " gì?" d đ lqd Loại thái độ nhăn nhó này của chú Tưởng, ngược lại làm Quách Ly rất hiếu kỳ.

      " . . . . . . cảm thấy con bé chết, cho nên bất luận chúng ta dùng phần mộ của người nào đó lừa , tuyệt đối tin tưởng."

      "Hả?" Quách Ly rất hứng thú, "Coi như để cho nghiệm DNA, cũng tin sao?"

      " tin, cái này có thể làm giả, bởi vì người chết nhất định là Tiểu Vũ." Chú Tưởng bất đắc dĩ .

      Người kia có ý nghĩ như thế làm Quách Ly có chút kinh ngạc và bội phục, "Cho dù có chứng mình người chết đưa tới trước mắt của , cũng tin?"

      Chú Tưởng gì.

      "Thế nào? còn muốn từ tay của chị ấy lấy cái gì nữa? còn muốn lợi dụng chị ấy những gì nữa? phải làm tổn thương chị ấy sao? tại muốn chị ấy trở về, có ích lợi gì? Chẳng lẽ cho là chỉ cần tiếng xin lỗi, thỉnh cầu tha thứ, liền hết chuyện sao?"

      A. . . . . . nghĩ người nhà họ Quách, dễ dàng tha thứ cho bất luận kẻ nào gây tổn thương sao?

      Người khác đối tốt với mình, báo đáp lại gấp trăm lần; người khác tổn thương mình, lấy vạn lần đáp lễ. . . . . . Đây chính là tôn chỉ của người nhà họ Quách! Chẳng lẽ người đàn ông kia hiểu?

      "Thôi, cháu biết rồi, chuyện này chúng ta cũng giải quyết luôn ! Chú Tưởng, bây giờ bọn họ ở đâu?"

      "Bọn họ chờ bên trong phòng khách."

      "Phòng khách. . . . . . sao? Vậy hãy để cho bọn họ vĩnh viễn có kết thúc ! Có vài thứ và vài chuyện còn chưa chuẩn bị tốt, bay giờ cháu có ý định cứng đối cứng cùng bọn họ, trừ phi xác định tất cả mọi chuyện chu toàn. . . . . . Chú Tưởng, thẻ căn cước (chứng minh thứ) cùng tất cả giấy chứng nhận của Tâm chuẩn bị xong chưa, còn nữa, nên mang đồ trước để có người giúp chị ấy chuẩn bị." Quách Ly quyết định, giọng ra lệnh.

      "Ly, cháu định. . . . . ." lê$quý$đôn Vẻ mặt của chú Tưởng hết sức nặng nề.

      "Đúng." Quách Ly chậm rãi gật đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng kiên định, hai tay lại nhịn được nắm chặt, mặc cho móng tay đâm vào lòng bàn tay, giống như chỉ có làm như vậy, mới có thể làm cho quyết tâm, quyết định.

      "Nhưng giao Tâm cho Triều Hệ. . . . . . Cháu bỏ được sao?" Chú Tưởng đau lòng nhìn .

      "Bỏ được, sao bỏ được? Triều Hệ. . . . . . Lấy tính cách của Triều Hệ, nhất định chăm sóc Tâm tốt. . . . . . Chăm sóc chị Tâm, chỉ có giao cho Triều Hệ, cháu mới có thể yên tâm bắt đầu hành động." Quách Ly nhàn nhạt , sắc mặt cũng tái nhợt lại bi thương.

      ", phải ý này, mà là. . . . . . Tâm, cháu chịu giao Triều Hệ cho Vũ sao? Chú nhớ cháu rất có tình cảm với Triều tiên sinh. . . . . ."

      "Chú Tưởng!" Quách Ly đột nhiên cắt đứt lời của ông, ánh mắt trở nên sắc bén, lạnh lùng, cả người phát ra khí thế lạnh lẽo.

      "Cháu là Quách Ly, cũng chỉ có thể là Quách Ly, nếu như phải Quách Ly, cháu cách nào bảo vệ được ai cả, càng thể nào làm cho mọi người an toàn thoát khỏi trận giông tố này, cho nên đừng nhắc lại cháu người nào thế nào, lại cháu có cách nào cứu vẫn được chuyện này, có số việc, nên đối mặt, nếu như chỉ là lần quay đầu nhìn lại, như vậy toàn quân chúng ta bị diệt."

      "Chú. . . . . . Chú biết rồi, xin lỗi, Ly."

      Quách Ly hít sâu hơi, dùng giọng tuyệt đối nghiêm túc: " ! Đợi lát nữa cháu tới phòng khách, lê^quý^đôn chú ra lệnh , tuyệt đối cho bất kỳ kẻ nào lại xung quanh địa bàn nhà họ Quách, để ngừa có người muốn dựa vào cái này lấy tin tức."

      Chú Tưởng nhìn gương mặt lộ vẻ nghiêm túc của , sau đó thở dài tiếng, rời khỏi thư phòng.

      hồi lâu, Triều Hệ núp ở căn phòng bên cạnh chậm rãi ra.
      Haruka.Me0 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :