Quán Trọ Hoang Thôn - Sái Tuấn (30 chương + 6 PN + Chương kết)

Thảo luận trong 'Các Thể Loại Khác (Kinh Dị, Trinh Thám..)'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      NGÀY THỨ MƯỜI LĂM
      Dãy hành lang bệnh viện thần kinh nồng nặc mùi rất đặc biệt, ánh nắng chiếu rọi vào phòng từ bên cửa sổ, giống như khí mà tôi từng tưởng tượng. Nhưng nam y tá cường tráng lướt quá khiến tôi hiểu rằng đây nơi rất đặc biệt.

      Tôi nhàng đẩy cửa buồng bệnh nhân, thiếu nữ cuộn tròn lại dưới ánh nắng ấm áp, tên của ấy là Xuân Vũ.

      Tối hôm qua, Diệp Tiêu kể rằng Xuân Vũ được tìm thấy và được đưa tới bệnh viện. Vậy là tôi liền quyết định đến thăm ấy, bất luận là vì đồng cảm hay là trách nhiệm, cũng bất luận ấy là có điên hay .

      Ban nãy bác sỹ với tôi, hôm qua lúc Xuân Vũ được đưa vào bệnh viện, thần kinh minh mẫn, hỏi gì ấy cũng trả lời được, miệng lẩm bẩm hiểu những gì, khả năng bị hoảng sợ cao độ tới mức bị thần kinh phân liệt rồi. Bác sỹ hy vọng tôi có thể hỏi được gì từ ấy, ông cho rằng khả năng Xuân Vũ phải trải qua đợt điều trị kéo dài mới có thể hồi phục lại.

      Lúc này, Xuân Vũ chầm chậm ngẩng đầu lên, ấy nhìn chằm chằm vào mắt tôi giống con cừu trước khi bị kết liễu, cảm giác tuyệt vọng và bất lực. Trái tim tôi run rẩy, lẽ nào tôi đáng sợ vậy sao? Nhưng, nếu như có "Hoang thôn" của tôi ấy có thể tới bước đường cùng như nay ? Nghĩ tới đây, tôi cúi đầu im lặng.

      Ngoài sức tưởng tượng của tôi, Xuân Vũ là người mở miệng trước: " rút cuộc tới rồi".

      " biết tôi đến sao? Hay là cứ thế ngồi đợi tôi xuất ?"

      "Đúng, tôi biết nhất định tới tìm tôi. , có phải cả ba người họ đều chết rồi ?"

      Kỳ lạ, phải bác sỹ ấy điên rồi sao? Nhưng giọng điệu ấy lúc này rất bình tĩnh còn thần sắc và biểu cảm cũng rất bình thường, nhìn ra bất cứ dấu hiệu tâm thần nào.

      Đối diện với câu hỏi của ấy, tôi cũng có chút ngần ngại, nếu ra tin Tô Thiên Bình chết có kích động tới ấy ? Tôi đành phải gượng cười : " đừng lo lắng quá, ở đây rất an toàn".

      "Thôi , tôi biết đây là đâu". Giọng điệu của ấy già dặn hơn rất nhiều, hình như còn là nữ sinh nhắn nữa, " nhất định là đến hỏi tôi, xảy ra chuyện gì ở Hoang thôn đúng ?"

      "Có lẽ là thế, nhưng tôi biết được chút ít rồi".

      "Là Tô Thiên Bình kể cho ?"

      "Đúng, tôi và cậu ta chuyện với nhau".

      Nhưng Xuân Vũ lắc lắc đầu : " vẫn còn chưa biết số chuyện đâu".

      "Là chuyện gì?"

      Ánh mắt của ấy đột nhiên có chút hoảng loạn, khưng lại hồi mới thốt ra: "Miệng giếng đó..."

      "Giếng?"

      Nhịp tim tôi lập tức loạn nhịp.

      "Đúng thế, sau sân Tiến Sỹ Đệ có chiếc giếng, về bí mật của chiếc giếng". Xuân Vũ bắt đầu thở dốc, ấy vuốt tóc tên trán , "Trước hôm rời khỏi Hoang thôn, Tô Thiên Bình và Hàn Tiểu Phong đều ở lại trong Tiến Sỹ Đệ, nhưng tôi và Hoắc Cường lại ra ngoài loanh quanh, tôi hỏi thăm ông cụ trong thôn, nghe cụ ấy là người cao tuổi nhất ở Hoang thôn rất quen thuộc và nắm các truyền thuyết về Hoang thôn".

      "Các bạn tìm thấy cụ già đó rồi?"

      "Đúng vậy, cụ già này râu tóc bạc phơ, râu để dài cả chòm, ít nhất cũng phải ngoài tám mươi tuổi rồi. Cụ giống hệt những dân thôn ở Hoang thôn, ánh mắt cụ nhìn chúng tôi rất kỳ quái, sau đó kể cho chúng tôi nghe về câu chuyện thế vợ..."

      "Thế vợ?"

      " hiểu ý nghĩa của thế vợ?"

      "Ừ, tôi biết, kể tiếp ".

      "Những năm đầu Dân quốc, gia đình Âu Dương ở Hoang thôn rất giàu có, nhưng lão gia Âu Dương bao năm vẫn chưa có con nên bỏ tiền ra thuê người đàn bà nghèo về làm vợ thế. Sau đó, vợ thế đẻ cho ông ta cậu con trai, nhưng ta luôn muốn bỏ trốn khỏi Tiến Sỹ Đệ để gặp lại người chồng và con trai trước đây. Lão gia nhốt vào hậu viên. Rút cuộc tới ngày, vợ thế bỏ trốn khỏi Tiến Sỹ Đệ chuẩn bị cao chạy xa bay, nhưng lại bị gia đình Âu Dương bắt lại, lão gia quyết định trừng phạt bằng thủ đoạn cay nghiệt".

      "Dìm giếng..."

      Tôi chậm rãi thốt ra hai từ này.

      Xuân Vũ tỏ ra rất bất ngờ: " biết câu chuyện này?"

      "Đúng thế, vợ thế bị dìm xuống giếng. Từ đó trở , ai dám tới hậu viên nữa".

      Đột nhiên, tôi nhớ tới Tiểu Sảnh, ấy từng kể cho tôi câu chuyện này, ràng câu chuyện này là có .

      Xuân Vũ tiếp tục : Nhưng nhất định biết, ông cụ kể chuyện cho chúng tôi chính là con trai của vợ thế đó".

      "Con trai của vợ thế?"

      "Là con trai với chồng trước, trước khi vợ thế vào nhà Âu Dương. Ông cụ ông rất hận gia đình Âu Dương, thực ra tất cả mọi người ở Hoang thôn đều thích Tiến Sỹ Đệ. Sau năm 1949, gia đình Âu Dương lụi bại càng có ai để ý tới gia đình họ, gia tộc này giống như hồn ma dại trấn giữ ngôi nhà cổ, nhân khẩu càng ngày càng khan hiếm, bây giờ xem ra triệt để tuyệt hậu rồi".

      Tôi thở dài: "Chắc đây chính là báo ứng".

      Xuân Vũ gật gật đầu, ấy chuyện bắt đầu có chút khó khăn: "Ngoài ra... ông cụ còn Hoang thôn cổ đại là ... làng phong".

      "Làng phong?"

      Cái này là lần đầu tiên tôi nghe thấy. Thậm chí trong truyện "Hoang thôn" của tôi còn là người dân Hoang thôn chính là di dân phương bắc tới từ thời Tĩnh Khang đời Tống, hoàn toàn vượt ra khỏi hư cấu của tôi.

      "Đúng thế, thời xưa những bệnh nhân phong rất bị kỳ thị, họ bị đuổi ra khỏi nhà, lang thang tứ phương đáng thương. Rất nhiều bệnh nhân phong vì sinh tồn đạ tụ họp nhau lại, trèo đèo lội suối đường trường tới mảnh đất hoang vắng cạnh biển nảy và đặt tên cho nó là Hoang thôn. Nhưng, trước khi họ tới đây gia tộc đời đời định cư tại đây, đó chính là gia tộc Âu Dương".

      "Gia tộc Âu Dương sống cùng những người bệnh phong và cùng nhau tập hợp thành Hoang thôn?"

      "Nhưng biết tại sao, gia đình Âu Dương ai bị mắc bệnh phong. Còn những bệnh nhân phong từ nơi khác tới đa số đều sống thọ, hơn nữa còn sinh con đẻ cái, nối dõi tông đường, trải qua phát triển phồn thịnh của mười mấy đời người, bệnh phong dần dần biến mất khỏi Hoang thôn".

      " thể tin được, bệnh phong thời xưa được nhận định là tuyệt chứng, ai có thể chữa được căn bệnh này".

      "Thực như thế, thế nên mấy trăm năm sau, rất ít người cả gan tiến vào Hoang thôn".

      "Đây cũng là nguyên nhân mà Hoang thôn bảo thủ và cách biệt với thế giới bên ngoài, đúng ?"

      "Đúng, nhưng chỉ có những điều đó". Đột nhiên, ánh mắt Xuân Vũ biến thành dị dạng trở lại, "Mấy trăm năm nay, Hoang thôn luôn có truyền thuyết thế này: có bí mật trọng đại ai biết được chôn giấu tại nơi nào đó trong Hoang thôn, tất cả những người nơi khác tới Hoang thôn đều bị nguyền rủa bởi lời nguyền thần bí đó".

      Tôi bỗng dưng lạnh toát, nhìn dáng vẻ kỳ quái của Xuân Vũ chậm rãi : "Tất cả những người từ nơi khác tới đều bị nguyền rủa?"

      " sai, ai thoát được".

      Câu trả lời của Xuân Vũ chắc như định đóng cột.

      Nhưng vấn đề là tôi cũng là "người nơi khác tới".

      Tôi cảm giác mình như bị cái gì đó bắn trúng, bất giác sững lại, cúi đầu trong vô thức, chìm đắm trong suy tư.

      Xuân Vũ giống như trúng tà, miệng lẩm bẩm lải nhải mãi câu: " ai thoát được... ai thoát được... ai thoát được..."

      thể tin nổi, trông ấy lúc này chẳng khác gì phù thủy còn câu trong miệng giống lời nguyền cổ xưa, văng vẳng mãi bên tia tôi dứt. Tôi căng thẳng nhìn mặt ấy, lớn tiếng : "Xuân Vũ, sao thế, tỉnh dậy mau".

      " ai thoát được... ai thoát được... ai thoát được"

      ấy dường như biến thành con người khác, đôi mắt vô thần nhìn về phía trước, đầu lắc lư theo miệng, tần số lắc càng lúc càng nhanh khiến tôi cũng chóng cả mặt, tôi vội vàng hét lên gọi y tá.

      Lúc này, theo nhịp lắc điên loạn của Xuân Vũ, vật đeo lúc lắc được giấu trong lòng rơi ra. Phút chốc, mắt tôi như bị vật gì đó đâm thấu, vật đó chính là chiếc nhẫn ngọc.

      Tôi buồn để ý tới Xuân Vũ phát điên, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn đeo trước ngực ấy, nó phát ra thứ ánh sáng kỳ lạ, khiến mắt tôi cũng dao động theo nó.

      Nam y tá cường tráng xông lên, vất vả lắm mới khống chế được Xuân Vũ, sau đó y tá khác tiêm cho ấy. Trong quá trình Xuân Vũ giãy giũa giằng co, sợi dây cổ ấy đứt ra, chiếc nhẫn rơi ra đất. Tôi lập tức cúi người nhặt chiếc nhẫn ngọc lên, lùi sang bên nhìn Xuân Vũ.

      Khoảng mười phút sau, các y tá rời khỏi phòng. Xuân Vũ rút cuộc đãphục hồi trấn tĩnh, vẻ mặt mệt mỏi nhìn tôi.

      Tôi lắc lắc chiếc nhẫn trước mặt ấy : "Xin lỗi, đồ của rơi rồi".

      Xuân Vũ nhíu mắt nhìn chiếc nhẫn lúc: ", đây phải là đồ của tôi, cầm lấy ".

      "Thế nó là của ai?"

      ấy trả lời bằng giọng kỳ dị và buồn rầu: "Nó thuộc về Hoang thôn".

      "Hoang thôn?"

      Tôi lại tỉ mẩn nhìn chiếc nhẫn ngọc, nó dày dặn hơn những chiếc nhẫn thông thường, chủ yếu là nửa màu xanh non trong suốt, nhưng phía bên cạnh của chiếc nhẫn lại có màu đỏ đun rất kỳ lạ.

      Phút chốc, tay tôi như bị điện giật, trong đầu hồi tưởng lại những câu hỏi của Tô Thiên Bình. Đúng, ở Hoang thôn họ xâm nhập vào cung điện bí dưới lòng đất, ở tầng dưới cùng của địa cung, họ phát ra chiếc rương ngọc, bên trong có đựng chiếc nhẫn ngọc.

      Chính là chiếc nhẫn này, giống hệt như Tô Thiên Bình miêu tả.

      Đột nhiên, tôi nhìn Xuân Vũ chằm chằm : "Chiếc nhẫn ngọc này đúng ra là của mật thất dưới lòng đất tại Hoang thôn?"

      ta xem ra có chút sợ hãi, lập tức gật gật đầu.

      "Lúc đó, đèn pin của Hoắc Cường bị rơi hỏng, thế nên nhân cơ hội bóng tối, trộm chiếc nhẫn nảy từ mật thất ra?"

      "Đúng thế, cầm lấy nó ". Xuân Vũ run rẩy , đôi mắt quả rất lạnh lùng.

      Lúc này, các y tá đột nhiên vào, họ dìu Xuân Vũ để đưa ấy tới khu nằm viện.

      Xuân Vũ rất phục tùng theo, nhưng khi ấy bước tới cửa, giống như vừa đột nhiên nhớ ra gì đó, quay đầu lại với tôi: "Còn có tấm ảnh..."

      "Ảnh gì?"

      Tôi lập tức lao bổ về phía ấy, các y tá tóm lấy tay kéo ra ngoài. Xuân Vũ dùng tay còn lại bám chặt vào thành cửa, hấp tấp : " bức ảnh về Hoang thôn, bị Hàn Tiểu Phong lấy rồi".

      Tôi chưa kịp trả lời Xuân Vũ bị các y tá kéo ra ngoài hành lang, ấy chống cự quay đầu lại nhìn tôi toát ra vẻ biểu cảm vô cùng kỳ lạ, chẳng mấy chốc mất hút khỏi tầm mắt.

      Tôi mình đứng trước cửa, hồi tưởng lại câu cuối cùng của Xuân Vũ, toàn thân như bị cái gì đó đông cứng lại.

      Lúc này, chiếc nhẫn ngọc nắm chặt trong lòng bàn tay tôi.

      Từ từ mở lòng bàn tay ra, vài giọt mồ hôi đọng chiếc nhẫn, tôi nhàng lau những giọt mồ hôi này, cảm giác giống như vừa mò được vàng dưới nước lên. Bỗng nhiên, tôi hành động theo bản năng vô thức, đeo chiếc nhẫn lên ngón tay mình, đúng lúc tôi thử đeo nó vào chuông điện thoại của tôi đột ngột vang lên.

      Tôi bỗng khựng lại, nhét chiếc nhẫn vào trong túi áo trước rồi nghe điện thoại sau.

      giọng nữ như nam châm vang lên trong điện thoại: "Alô, tôi là Nhiếp Tiểu Sảnh".

      ta? Mấy hôm gặp, tự dưng nghe thấy giọng ta trong lòng tôi bỗng có cảm giác khó thành lời, tôi ngốc nghếch hỏi: " ở đâu?"

      "Tôi ở hiệu sách dưới ga tàu điện ngầm lần trước gặp , thế ở đâu?"

      "Bệnh viện tâm thần".

      "Trời ơi? Họ nhốt vào trong đấy rồi sao?"

      Chắc hẳn là ai nghe thấy câu trả lời này cũng đều ngã vật ra mất thôi. Tôi cũng cười thầm : "Xin lỗi, ban nãy tôi , tôi tới bệnh viện tâm thần thăm bệnh nhân".

      "Ô, chỗ đó thể tùy tiện tới được".

      Lúc này tôi thử hỏi thăm dò: "Chúng ta bây giờ có thể chuyện ?"

      "Được chứ, tôi đợi ở hiệu sách, nhưng mà phải nhanh lên đấy, nếu tôi đợi được là đấy".

      "Được".

      "Sau khi kết thúc cuộc gọi, tôi lập tức chạy khỏi căn phòng này, chỉ để lại tiếng bước chân gấp gáp vọng lại trong dãy hành lang bệnh viện tâm thần.

      Sau khi rời khỏi bệnh viện tâm thần, tôi chỉ mất hai mươi phút là tới hiệu sách dưới ga tàu điện ngầm.

      Lúc tôi thở phì phò bước vào hiệu sách, dọc theo từng kệ sách tìm kiếm bóng dáng của Tiểu Sảnh đột nhiên nghe thấy giọng phía sau: " đến muộn rồi".

      Tôi thở hơi dài, quay đầu lại quả nhiên thấy Tiểu Sảnh, ấy mặc chiếc váy đen, cột tóc đuôi ngựa, xem ra lại giống lần trước gặp.

      " đến bệnh viện tâm thần thăm ai?" ta ra bộ kỳ quái hỏi tôi.

      "Xuân Vũ".

      "Nữ sinh từng tới Hoang thôn?"

      " ấy điên rồi".

      Sắc mặt Tiểu Sảnh trở nên nghiêm nghị: "Tại sao?"

      " biết, bốn sinh viên tới Hoang thôn sau khi trở về Thượng Hải liên tiếp chết mất hai người. nam sinh còn lại cũng mất tích, bây giờ sống chết ra sao. Còn Xuân Vũ lại phát điên, bị nhốt trogn bệnh viện tâm thần".

      "Đúng là cơn ác mộng".

      " sai, chính là ác mộng". Tôi nhàng thở dài, dường như bên tai lại vang lên giọng của Xuân Vũ, "Lúc nảy ở trong bệnh viện tâm thần, Xuân Vũ kể cho tôi nghe câu chuyện về Hoang thôn, câu chuyện về vợ thế và miệng giếng, sai, câu chuyện mà ấy nghe kể ở Hoang thôn giống hệt như câu chuyện mà từng kể cho tôi nghe".

      Tiểu Sảnh gật đầu, tự tin : "Bây giờ chắc tin tôi rồi chứ?"

      "Được thôi, tôi tin . Xuân Vũ còn với tôi, Hoang thôn còn cất giấu bí mật mà ai biết, tất cả những người từ nơi khác tới đều bị bí mật này nguyền rủa". Tôi nhìn thẳng vào mắ Tiểu Sảnh hỏi: "Tiểu Sảnh, cái này có ?"

      ấy hình như có chút sợ hãi, lảng tránh ánh mắt tôi: "Tôi biết... biết... Xin lỗi, tôi bất giác có chút lo sợ trong lòng".

      Tôi cúi đầu hỏi: "Sao thế? Có khó chịu trong người?"

      ", . đừng có đoán linh tinh". ta như đinh đóng cột ngắt lời tôi.

      "Được rồi, tôi hỏi tiếp nữa, về sớm nghĩ ngơi ".

      Vừa chúng tôi vừa bước tới cửa hiệu sách, ta nhàng hỏi: "Thế đâu?"

      "Tôi bây giờ ngồi tàu điện ngầm tới trường của Xuân Vũ".

      Tiểu Sảnh dường như lại nổi hứng: "Tới đó làm gì?"

      "Có bức ảnh liên quan tới Hoang thôn, ban nãy nghe Xuân Vũ , bức ảnh đó bị Hàn Tiểu Phong lấy ".

      "Vậy chúng ta thôi".

      ta vừa vừa tiến về phía trước, tôi chút mông lung: "? đâu?"

      "Đến trường học, phải muốn tìm bức ảnh đó sao? Tôi cùng ".

      Câu trả lời này khiến tôi chẳng biết phải làm thế nào, tôi hơi bối rối : " làm gì? Việc này liên quan gì tới ".

      "Chỉ cần liên quan tới Hoang thôn, tôi nhất định phải tham gia, nào..."

      Tiểu Sảnh kéo tôi tới cửa soát vé, tôi ngây ra hỏi: "Thế có hôm nay tới làm ở cửa hàng kem sao?"

      "Phải chăng cũng chỉ là làm thêm, thỉnh thoảng hôm cũng chẳng sao".

      chuyện ấy xuyên qua cửa soát vé, quay đầu lại với tôi: " rút cuộc có , nếu để mình tôi ".

      Vậy là tôi đành phải miễn cưỡng theo và cùng ta tới thềm ga.

      Nhân lúc đợi tàu, tôi đột nhiên hỏi : " có hối hận ?"

      ta lạnh lùng trả lời: ", người hối hận là ".

      Tàu kéo còi vào ga, chúng tôi vội vàng bước vào bên trong rồi bỗng nhiên im lặng, mặc cho toa tàu chờ chúng tôi xuyên như bay qua đường hầm.

      Cả đường tôi câu nào, chỉ nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ, trong đường hầm tối thui, mặt chúng tôi lên cửa kính toa tàu, tôi cảm thấy ta nhìn mình chằm chằm, nhưng tôi lại nhìn đôi mắt ấy, giống như nhìn vào tấm gương tù mù còn phía sau gương vẫn người nấp ở đó.

      Sau hơn hai mươi phút, chúng tôi mới trở lại mặt đất, tới trường đại học của Xuân Vũ và các bạn của ta.

      Khi tôi tìm thấy phòng ký túc xác của Hàn Tiểu Phong, muốn xem xem những thứ ấy để lại, giáo viên ngăn chúng tôi lại, chắc là cái chết của Hoắc Cường và Hàn Tiểu Phong khiến nhà trường vô cùng căng thẳng, dám để nhiều người biết.

      còn cách nào khác, tôi đành phải bốc phét, mình là họ hàng của Hàn Tiểu Phong, muốn đem những di vật của ấy . Nhưng giáo viên di vật của Hàn Tiểu Phong được thu dọn lại và đưa trả cho người nhà của ấy.

      Tôi và Tiểu Sảnh thất vọng ra khỏi ký túc xá nữ, bỗng nhiên vài nữ sinh tới, tay cầm cuốn tạp chí "Chồi non". Tôi mặt dày vội vàng gọi họ lại, với họ mình là tác giả của truyện ngắn "Hoang thôn", tôi muốn hỏi htam8 tình hình của Hàn Tiểu Phong.

      ngờ họ đều rất thích truyện ngắn "Hoang thôn", lập tức vây lấy tôi rất nhiều, để mặc Tiểu Sảnh đứng bên cạnh. Sau đó, khi tôi hỏi tới Hàn Tiểu Phong, bọn họ đều bắt đầu sợ hãi, ai dám tiếp.

      Nhưng tới khi tôi chuẩn bị bỏ , nữ sinh đột nhiên gọi giật lại: "Tôi nhớ ra rồi, Hàn Tiểu Phong vẫn còn chiếc hòm chứa đồ, tôi đưa nhé".

      Tôi và Tiểu Sảnh theo nữ sinh này rời khỏi khu ký túc, tiến vào tiền sảnh của tòa nhà. Bên dãy hành lang rộng thênh thang có kê rất nhiều hòm chứa đồ, to gần bằng hòm thư. Nữ sinh này nhìn cái là nhận ra ngay chiếc hòm của Hàn Tiểu Phong bởi vì chiếc hòm có dán tên Hàn Tiểu Phong.

      Sau đó, nữ sinh này lặng lẽ ra về.

      Đối diện với cái tên Hàn Tiểu Phong, tôi ấp úng : "Nhưng tôi có chìa khóa làm thế nào?"

      Tiểu Sảnh liền thò tay ra kéo nắp chiếc hòm, nắp hòm bỗng mở ra.

      Sau đó, tôi vẫn lắc đầu : "Sau khi Hàn Tiểu Phong chết, trường học nhất định mở qua chiếc hòm này, xem ra chúng ta thể tìm thấy gì đâu".

      "Để tôi xem xem".

      Tiểu Sảnh thò tay vào trong chiếc hòm, nhưng chỉ mò thấy bọc báo cũ, xem ra những vật có giá trị đều bị lấy hết rồi. Nhưng ấy vẫn cam lòng, hình như mò được cái gì đó dưới đáy hòm, đột nhiên, chau mày, mò ra được tấm ảnh từ dưới đáy hòm.

      ta thở hổn hển : "Nó bị dính vào đáy hòm".

      "Thảo nào bị nhà trường phát ra".

      Tôi nhận thấy ảnh từ tay Tiểu Sảnh, phát ra đây là tấm ảnh đen trắng, màu sắc ngả vàng, cầm lên tay cảm giác thô ráp, hình như rất dễ bị vỡ vụn.

      Đây là bức ảnh gia đình, trong ảnh có tất cả năm người, hàng đôi vợ chồng già, xem ra cũng chừng hơn bảy mươi tuổi. Ông lão trông gày gò, mặc áo sơ mi, để râu dài, tóc cũng để rất dài, nhìn có vẻ hoài cổ. Bà lão mặc chiếc sườn xám, mặt biết trát bao nhiêu là phấn, trắng bệch như xác chết. Hàng sau chắc là đôi vợ chồng trẻ, người đàn ông khoảng hai bảy hai tám tuổi, mặc bộ com lê phẳng phiu, phong độ lịch lãm, giống hệt như thiếu gia trong "Kim phấn thế gia". Người phụ nữ chỉ khoảng ngoài hai mươi tuổi, trong lòng ôm đứa trẻ sơ sinh còn quấn tã, ta mặc chiếc sườn xám ngắn tay rất thịnh hành thời Dân quốc để lộ ra đôi cánh tay trắng nõn nà, khuôn mặt thanh tú, ánh mắt hơi đượm buồn, giống như dáng vẻ của người phụ nữ đủ đầy.

      Tiểu Sảnh và tôi nhìn đần cả người ra, dường như nhân vật trong tấm ảnh này cũng đều nhìn chúng tôi bằng ánh mắt đầy sức sống, đặc biệt là người phụ nữ trẻ ôm đứa bé sơ sinh, ánh mắt kỳ quái của ta dường như xuyên thấu tấm ảnh cũ kĩ. Tôi kìm chế được tự lẩm bẩm: "Kỳ quái, sao lại có cảm giác này chứ?"

      Tỉ mẩn xem bối cảnh trong bức ảnh, dường như là phòng khách rộng rãi, đằng sau hình như có chiếc đàn dương cầm, giường có cái bếp lò lớn, phía bên còn treo vài chiếc đèn.

      Có bếp lò nhất định là kiểu nhà tây cũ, nhưng Hoang thôn thể có kiểu nhà như vậy được?

      Bỗng nhiên, Tiểu Sảnh lật úp bức ảnh lại, tôi chợt phát ra phía sua tấm ảnh có chữ, hình như được viết bằng loại thước nhuộm màu đen nào đó.

      "Chụp tại khu quán trọ Hoang thôn Thượng Hải ngày 5 tháng 4 năm Dân quốc 37". Tôi đọc dòng chữ này lên, đọc được nửa sống lưng bỗng lạnh toát.

      Tiểu Sảnh cũng mở mắt to hết cỡ, đờ đẫn : "Trời ơi,c ó lẽ chúng ta phát được gì đó rồi".

      "Đợi , chúng ta phải trấn tĩnh lại trước . Năm Dân quốc 37? Chuyển đổi sang Công nguyên là năm 1948. Thời kỳ Dân quốc sử dụng dương lịch, ngày 5 tháng 4 dương lịch chính là tiết thanh minh".

      "Bức ảnh này chụp vào tiết thanh minh năm 1948?"

      Tôi gật gật đầu, nhưng lập tức chau mày lại: "Nhưng... khu quán trọ Hoang thôn Thượng Hải rút cuộc là chỗ nào?"

      "Ít nhất cũng ở Thượng Hải mà".

      "Xuân Vũ rằng bức ảnh này liên quan tới Hoang thôn, chắc là chỉ vì bốn chữ đơn giản 'Quán trọ Hoang thôn' này. Bức ảnh này nhất định được tìm thấy trong ngôi nhà cổ Tiến Sỹ Đệ ở Hoang thôn, sau đó bị Hàn Tiểu Phong lấy . ấy đem bức ảnh về Thượng Hải rồi cẩn thận cất trong hòm đựng đồ".

      Tiểu Sảnh dường như hiểu ngay tức khắc: " như vậy, năm người trong bức ảnh gia đình này nhất định là gia tộc Âu Dương?"

      " sai, chắc là gia đình Âu Dương chụp ảnh cả nhà tại Thượng Hải. thể ngờ, gia đình Âu Dương ở Hoang thôn hóa ra còn từng sống tại Thượng Hải".

      "Mà lại còn có khu quán trọ Hoang thôn ở Thượng Hải". Tiểu Sảnh bổ sung thêm.

      Tôi lại cảm thấy đau đầu, nhìn bức ảnh đen trắng này trong lòng tôi có cảm giác quái dị thể diễn tả bằng lời. Vậy là tôi cất bức ảnh , cẩn thân kẹp vào trong cuốn sổ sau đó nhét vào cặp của mình.

      Cuối cùng, tôi và Tiểu Sảnh rời khỏi đây, ra khỏi trường trước khi trời tối. Tuy phát ra bức ảnh này nhưng tâm trạng của chúng tôi vẫn trùng xuống. Có lẽ mỗi khi có phát mới đống nghĩa với việc bí mật giữa Hoang thôn và chúng tôi vẫn còn có những đoạn đường gian nan hơn nữa cần phải tiếp.

      "Quán trọ Hoang thôn" rút cuộc ở đâu?
      AnnabelleGấu's thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      NGÀY THỨ MƯỜI SÁU
      Hôm nay là ngày thứ mười sáu của câu chuyện, bắt đầu từ ngày hôm nay bạn phát ra câu chuyện này tiến vào mê cung mới.

      Trời càng ngày càng nóng, hôm qua từ bệnh viện tâm thần chạy tới hiệu sách trong ga tàu điện ngầm rồi lại chạy tới trường học khiến cơ thể tôi mướt mát mồ hôi nên phải thay hết cả quần áo. Bỗng nhiên, tôi sờ được vật cứng trong túi áo, trong lòng chẳng hiểu sao bỗng run rẩy, tôi vội vàng thò tay vào túi mò thấy chiếc nhẫn ngọc màu xanh đó.

      Đây là nhẫn ngọc dưới mật thất dưới lòng đất tại Hoang thôn, nó rút cuộc nên đeo vào ngón tay ai?

      Hôm qua tại bệnh viện tâm thần, tại sao Xuân Vũ lại đeo nó cổ? Tôi vốn muốn đem nó , nhưng nay nó nằm trong tay tôi, có lẽ đây chính là số mệnh của nó.

      Tôi tỉ mẩn nhìn chiếc nhẫn ngọc, vết đỏ đun mặt nhẫn cảm giác giống như dấu ấn nào đó khám trong ngọc thách xanh. Tôi đột nhiên sững sờ, dường như chiếc nhẫn này hút hết thân nhiệt của tôi. Tôi lập tức đặt chiếc nhẫn vào chiếc hộp , rồi cất vào trong ngăn kéo.

      Hôm qua quá mệt, từ trường học ra lúc hoàng hôn, tôi liền cáo từ Tiểu Sảnh, tự mình gọi tắc xi về nhà. Về tới nhà còn chưa kịp thở tôi gọi ngay điện thoại cho Diệp Tiêu, kể cho ấy nghe về những chuyện xảy ra trong ngày, đặc biệt là nghi vấn cuối cùng.

      Lúc này, bức ảnh kẹp trong cuốn sổ của tôi, tôi thẫn thờ nhìn chằm chằm vào mấy người trong ảnh, cảm giác đó khó có thể hình dung bằng lời.

      Chuông điện thoại bỗng vang lên. Tôi lập tức nghe máy, là giọng của Diệp Tiêu.

      " tìm thấy quán trọ Hoang thôn rồi".

      Lúc đầu tôi vẫn chưa kịp phản ứng lại, nhưng vài phút sau bốn chữ "quán trọ Hoang thôn" đó giống như những viên đạn bắn vào tim tôi. Tôi lớn tiếng : " làm thế nào mà tìm được?"

      "Tối hôm qua, cậu là quán trọ Hoang thôn chắc là kiểu nhà tay được xây dựng trước năm 1949. Sáng nay, tôi thông qua hồ sơ nội bộ của sở công an tìm kiếm được tất cả tài liệu về địa danh cũ của Thượng Hải, cuối cùng tìm ra cái tên quán trọ Hoang thôn đó".

      Tôi hấp tấp truy hỏi: "Ở đâu?"

      "Số 13 đường An Tức".

      Diệp Tiêu chậm rãi nhả ra từng chỡ , tôi bất giác sững cả người ra, đường An Tức, Thượng Hải có con đường này sao? Tôi vội vàng hỏi: "Số 13 đường An Tức? Tôi nghe lầm chứ, tôi chưa từng bao giờ nghe thấy con đường này".

      " sai, chính là chỗ đó, còn nhớ hồi còn , chúng ta thường tới phía sau con đường đó chơi ?"

      "Lúc ?" Kí ức lập tức ùa về, con đường râm mát mờ ảo lên trước mắt tôi, "Đúng, tôi nhớ ra rồi, con đường biết tên phía sau nhà em ngày xưa".

      "con đường đó gọi là đường An Tức".

      "Cám ơn , Diệp Tiêu".

      Diệp Tiêu hình như còn muốn dặn dò tôi điều gì đó, nhưng tôi hấp tấp gác máy rồi.

      Bởi vì tôi còn phải gọi điện cho người khác... Nhiếp Tiểu Sảnh.

      Trong cuộc điện thoại sau đó, tôi kể cho ấy nghe về thông tin mình vưa nghe được. Tiểu Sảnh cũng vô cùng hưng phấn, lập tức đòi tới quán trọ Hoang thôn xem xem. Tôi đồng ý và hẹn luôn nửa tiếng sau gặp nhau tại trước cửa nhà số 13 đường An Tức.

      Đem theo bức ảnh cũ này, tôi vội vàng lao tới đường An Tức.

      Cuộc điện thoại ban nãy của Diệp Tiêu khiến tôi hồi tưởng lại thời niên thiếu, đó chính là ngôi nhà cũ của gia đình tôi, trước sau đều là con đường , kín mít những ngôi nhà kiểu dáng cũ kĩ. Nhưng, kể từ năm tôi lên mười tuổi gia đình tôi dọn nhà , tôi chưa từng quay lại đó, những ký ức còn sót lại cũng dần dần biến mất.

      Nửa tiếng sau, tôi tới ngôi nhà mười mấy năm trước của mình, ngờ ở đây thành công trường xây dựng, căn nhà trước đây bị tháo dỡ từ lâu. Nhìn đống đổ nát công trường xây dựng, lòng tôi bỗng dưng chát đắng, đây chính là năm tháng trôi sao?

      kịp cảm khái nữa, tôi bước nhanh qua đường để tới con đường phía sau. Quả nhiên, tôi nhìn thấy tấm biển ghi tên đường, "Đường An Tức".

      Chính là chỗ này. Nhìn con đường yên tĩnh, ký ức tuổi thơ của tôi giống như từng thước phim được chiếu lại, dìu tôi chầm chậm tiến về phía trước. Tôi tự nhiên nhớ lại lúc còn , Diệp Tiêu thường đưa tôi tới đây chơi, lúc đó hai bên đường đều là từng dãy nhà cổ kính, náu trong những tán cây xanh um tùm, khiến những đứa trẻ chúng tôi vừa có chút hiếu kỳ vừa có chút sợ hãi. Ở đây hình như có xe ô tô chạy qua, đến cả người bộ cũng thưa thớt, con đường chật hẹp bé quanh co có thể tùy ý xuyên qua, có lúc yên tĩnh tới mức khiến người ta phát sợ. Dường như chỉ cách có con đường mà thế giới khác.

      Vậy là, nay tất cả đều cái biến rồi, mắt tôi nhức nhối, những căn nhà bên đường đều bị dỡ sạch, có những căn nhà chỉ còn là đống gạch ngói hoang phế, có căn nhà chỉ còn lại bức tường đổ nát. Vài xe ủi đất làm việc bãi dất hoang tàn, vài công nhân xây dựng dựng lên những căn buồng ở tạm, đường An Tức biến thành công trường lớn.

      Tim tôi bắt đầu treo ngược lên, quán trọ Hoang thôn biết có biến thành đống hoang phế này nữa? Nếu như đúng như vậy khác gì công sức của tôi tan thành mây khói? Trong lòng tôi thầm cầu nguyện, bước theo con đường , hai mắt ngừng quét dọc hai bên đường.

      Sắc trời càng lúc càng u, đột nhiên có vài giọt mưa rơi xuống khiến lòng tôi càng trở nên bất an.

      Khi tôi chạy tới cuối đường An Tức bỗng nhiên phát ra giữa đống đổ nát sừng sững ngôi nhà màu xanh lá cây.

      Đây là căn nhà ba tầng kiểu dáng của quốc, tường phủ kín những dây leo mày xanh lá cây bao trọn lấy cả ngôi nhà. Mưa càng lúc càng to, dưới bầu trời u ám, căn nhà màu xanh này đứng sừng sững độc, xung quanh toàn là những bức tường đổ nát. Tôi cảm thấy cảnh tượng này sành điệu, giống hệt như di chỉ cổ đại thảo nguyên hoang tàn nước khiến người ta tim đập thình thịch từng hồi.

      Nước mưa càng lúc càng dày đặc quất vào mặt tôi, tôi đành phải dẫm lên đống gạch ngói hoang phế, chạy về phía ngôi nhà màu xanh.

      Bỗng nhiên, tôi phát phụ nữ trẻ đứng dưới lầu ngước mắt lên nhìn đỉnh ngôi nhà, ta mặc chiếc váy trắng nhưng che ô, nước mưa dần dần làm ướt ta khiến chiếc váy bó sát cơ thể, nhìn từ đằng sau dáng dấp của ta vô cùng hấp dẫn.

      Tôi rút cuộc lao tới nơi, lập tức thốt lên tên của ta: "Tiểu Sảnh".

      Sắc mặt của ấy hình như kon63, thẫn thờ quay đầu lại : " tới muộn rồi".

      "Xin lỗi, sao lại đứng đây, cẩn thận ướt mưa bị lạnh đấy". Trong lúc chuyện, tôi cũng phát ra mình cũng bị ướt hết cả người từ lúc nào rồi, điệu bộ còn lếch thếch hơn cả ta.

      Tiểu Sảnh buồn để ý tới lời tôi , ta vẫn đứng nhìn chằm chằm vào ngôi nhà : "Đây chính là quán trọ Hoang thôn".

      "quán trọ Hoang thôn?"

      Bốn chữ này khiên tôi chột dạ, lúc này tôi mới phát ra tấm biển số nhà treo dưới tầng trệt "Số 13 đường An Tức".

      sai, nơi Diệp Tiêu chính là chỗ này, tôi sao kìm chế được kích động trong lòng, nắm lấy tay Tiểu Sảnh xông vào ngôi nhà.

      Giây phút nắm lấy tay ấy, lòng tôi bỗng ấm áp, làn da ấy trơn mịn và mát rượi, còn ướt cả những hạt mưa, cảm giác vừa trơn vừa mịn khiến tôi bất giác cũng cảm thấy ngại ngùng.

      Nhưng ấy dằng tay lại : "Đừng, tôi cảm giác ngôi nhà này rất kỳ quái, chúng ta đừng tự ý xông vào".

      " muốn thành gà mắc tóc dưới mưa sao?"

      Tôi nắm chặt tay ấy, lao nhanh về phía cửa ra vào, hiên nhà giúp chúng tôi chắn mưa, tôi ra sức gõ cửa, nhưng đằng sau cánh cửa chút phản ứng. Tôi lại nhoài lên cửa sổ để nhìn vào bên trong, nhưng trong đó quả rất tối.

      Trong lúc vội vã, chúng tôi vòng ra phía sau ngôi nhà phát ra cửa sau hề bắt mắt, hình như chỉ là che đậy qua quýt. Tôi thử nhàng đẩy cửa, ngờ rằng cánh cửa liền mở ra. Tôi lập tức kéo Tiểu Sảnh vào trong.

      Tôi bước vào quán trọ Hoang thôn.

      Bước vào cửa là dãy hành lang, chất đống linh tinh những đồ gia dụng cũ kĩ và rác rưởi, ánh sáng tối tăm khiến mắt của chúng tôi thích ứng lắm, lớp bụi tung bay theo từng bước chân của chúng tôi tiến vào, tôi vội vàng dùng tay che miệng và mũi.

      Mãi đến lúc này, bàn tay của Tiểu Sảnh mới giảy ra khỏi tay tôi, ấy xoa xao cổ tay : "Đây là do muốn xông vào đấy nhé".

      Lớp bụi dần dần bay , tôi thở dài : "Ban nãy trong điện thoại, phải rất muốn xem quán trọ Hoang thôn sao? Sao bây giờ lại thấy sợ rồi?"

      "Tôi cũng hiểu tại sao?" Tiểu Sảnh lấy tay lau lau mái tóc ướt mưa để lộ ra ánh mắt hoảng hốt, "khi tôi đứng dưới ngôi nhà, lúc ngước lên nhìn cửa sổ tầng ba trong lòng bỗng có cảm giác kỳ quái, tôi thể diễn tả bằng lời nhưng thực tôi cảm thấy rất khủng khiếp, khủng khiếp vì ngôi nhà này".

      Nghe giọng u sầu của ấy khiến lòng tôi cũng có chút sợ hãi nhưng tôi vẫn cứ an ủi ấy: ", đấy chỉ là tác động tâm lý của mà thôi".

      Nhưng ấy vẫn lắc đầu quầy quậy, bàn tay lại bắt đầu lau váy bị ướt mưa.

      Tôi có chút bối rối hỏi: " bị ướt hết rồi, có sao ? Có cần tôi đưa về ?"

      " sao đâu, dù sao cũng vào đây rồi, chúng ta xem thế nào trước ".

      Tiểu Sảnh rút cuộc ngẩng đầu lên, người ấy lau khô được chút ít, ánh mắt thẫn thờ nhìn về phía cuối hành lang, ở đó chìm đắm trong bóng tôi đặc quánh.

      Tôi rón rén trước, mỗi bước chân đều khiến bụi tung bay, tôi ngừng dùng tay phẩy bụi, cảm giác giống như trong đường hầm khiến tôi nhớ lại địa cung Hoang thôn mà Tô Thiên Bình từng kể lại.

      Đột nhiên, bên cạnh hành lang xuất căn phòng, trong ánh sáng tù mù có thể phân biệt mang máng, đây là cửa tối om để tiến vào, cánh cửa ban nãy tôi gõ chính là cánh cửa này.

      Sau cánh cửa là căn phòng trống hươ trống hoắc, tôi ngẩng đầu tỉ mỉ quan sát tường và sàn nhà, xem ra thiết kế của căn phòng này đến nỗi tệ, mang phong cách quốc. Chỉ là tường phủ kín bụi, còn có cả những vết bẩn tích lũy qua bao năm tháng, rất nhiều chỗ sàn nhà đều bong tróc, cảm giác loang lổ này khiến người ta nhụt chí.

      Bên trong còn có phòng khách, mắt tôi giờ thích ứng với bóng tối, phát ra phòng khách này rất rộng rãi, nếu có tới vài chục người khiêu vũ ở đây chắc vẫn chứa đủ. Bên cạnh phòng khách còn có chiếc cầu thang hình xoắn ốc, tôi tới bên cầu tahng ngẩng đầu lên nhìn, đắn đo lúc lâu nhưng vẫn dám lên đó. Có lẽ do bị đóng cửa quá lâu nên căn phòng này tỏa ra mùi ẩm mốc khiến những người bước vào cảm thấy tức thở.

      Sau đó, Tiểu Sảnh vào căn phòng bên cạnh, tôi vội vàng theo ấy. Đó cũng là căn phòng rộng rãi, ánh sáng có vẻ khá hơn căn phòng ban nãy chút. Nhưng khiến chúng tôi ngạc nhiên ở chỗ, căn phòng này có đặt chiếc đàn dương cầm màu đen.

      Tiểu Sảnh lập tức lao tới, tuy mặt đàn phủ rất nhiều bụi nhưng ấy vẫn mở ắp đàn ra. dãy những phím đàn đen trắng so le nhau lộ ra, ấy lấy tay nhấn lên những phím đàn. Tuy nhiên tiếng nhạc diệu kỳ vang lên như tưởng tượng, chiếc đàn này giống như người câm, cho dù Tiểu Sảnh ấn thế nào chăng nữa nó đều phát ra bất cứ thanh gì.

      Tôi cẩn thận nhìn mác gắn mặt đàn, nó được sản xuất tại quốc, vào năm 1947. Tôi lắc đầu : " bao nhiêu năm qua, chiếc đàn dương cầm này chắc hỏng từ lâu rồi. Nếu như mà chưa hỏng chiếc đàn dương cầm quý giá đáng tiền này chắc bị người ta dọn từ lâu rồi".

      Sau đó, tôi lại ra phía sau đàn xem xem, quả nhiên như vậy, linh kiện bên trong đều bị đổ gãy, giống như chiếc máy rách nát chỉ còn lại sắt thép rỉ sét.

      Tiểu Sảnh cũng gật gật đầu, ấy thất vọng đậy nắp đàn lại: " sai, nếu còn ở đây".

      Lúc này, tôi quay đầu lại để xem bức tường bên cạnh, rồi lại nhìn chiếc đàn, đột nhiên kêu lên: "Chính là chỗ này rồi".

      " cái gì?"

      "Giống hệt như trong ảnh!"

      Tôi lập tức lấy bức ảnh từ trong cặp ra, vốn là bức ảnh gia đình Âu Dương, tôi chỉ vào bức tường trước mặt, Tiểu Sảnh cũng lập tức gật đầu: "Đúng, đàn dương cầm và bếp lò".

      Hóa ra, bức tường này có khảm nạm chiếc bếp lò to, góc tường còn có vài chiếc đèn phong cách phương tây, cộng thêm cả chiếc đàn dương cầm hoàn toàn giống với bối cảnh trong bức ảnh cũ này. Chúng tôi lại cẩn thận đối chiếu thêm chút, cầm bức ảnh tới góc khác trong phòng, đây có lẽ là vị trí mà người thợ chụp ảnh đứng, đứng tại chỗ này nhìn ra quả giống hệt với góc độ nhìn thấy trong ảnh. Bối cảnh đằng sau hình như có chút biến đổi nào, dường như thời gian ngưng đọng trong căn phòng này.

      "Chính là chụp tại căn phòng này". Tôi sững người ra nhìn tấm ảnh cũ kĩ này: " sai, nơi đây chính là quán trọ Hoang thôn. hơn năm mươi năm qua , nhưng chúng ta đứng tại đây, nhìn những người trong ảnh mà dường như họ vẫn ở trong căn phòng này".

      "Đừng linh tinh". Tiểu Sảnh lập tức ngắt lời tôi, giống như tôi phạm phải điều tối kị nào đó. ấy lại quay đầu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài mưa như trút nước, màn mưa dày đặc hòa cùng sắc trời ủy mị, trộn với cả khí ẩm ướt cùng mùi ẩm mốc cũ kĩ của căn phòng này đều khiến người ta cảm thấy khó thở.

      "Bên ngoài mưa to thế, thể tạnh ngay được, chúng ta xem ngôi nhà này trước ".

      Vừa tôi vừa bước ra khỏi căn phòng này, lại xuống vòng khắp tầng . Bên cạnh phòng khách hình như là nhà bếp, nhưng thấy bất cứ đồ gia dụng nào, mạng nhện giăng kín bếp lò. Ngoài ra còn có vài căn phòng , hình như là để cho những người giúp việc ở.

      Tôi lại tới chỗ lên cầu thang, cẩn thận rón rén bước lên, chiếc cầu thang xoắn ốc này vẫn còn khá kiên cố, chỉ có lan can là phủ kín bụi. Bước vòng theo cầu thang, rút cục tôi tới tầng hai của quán trọ Hoang thôn. Trước mặt là dãy hành lang dài nhưng nhìn thấy dù chỉ là tia ánh sáng khiến tôi dám cả gan tùy tiện bước vào. tường có chiếc công tắc đèn, tôi thử ấn cái, ngờ đèn bật sáng, hóa ra ở đây từ trước tới nay vẫn chưa ngắt điện.

      Bỗng nhiên, tiếng bước chân lanh lảnh của Tiểu Sảnh theo lên, căn phòng trống rỗng vọng lại những thanh kỳ quái, tôi mỉm cười với ấy: "Có lẽ ở đây vẫn có thể ở được".

      Nhưng vẻ mặt ấy vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm túc: "Nhưng tại sao bao lâu nay lại chẳng có ai ở? Xem ra ít nhất cũng đóng cửa để vài năm nay rồi".

      Tôi tiến thẳng về phía hành lang, ánh đèn trần rất tối chiếu lên khoảng đầy bụi, cảm giác như đám khói đặc quánh. Tôi ra sức khua tay tán đám bụi , lấy hết dũng khí vào cánh cửa bên cạnh.

      Căn phòng rộng khoảng mười mấy mét vuông này, bên trong cũng trống hươ trống hoắc, bức tường bị ẩm đều bong tróc hết cả. Tôi chậm rãi bước tới trước cửa sổ, ven cửa sổ giăng kín những dây leo xanh mướt, dường như muốn che kín cả nửa cửa sổ. Nhìn qua những kẽ lá che lấp cửa sổ là cả công trường hoang phế và đổ nát, phía xa xa là những công trình cao ốc được dựng nên. Mưa to vẫn trút xuống ngoài cửa sổ,vài giọt mưa bắn vào qua ô cửa kính bị vỡ, tôi hít hơi sâu, đến cả khí cũng ẩm ướt, căn phòng này giống như được ngâm trong nước.

      Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Sảnh đứng ngoài cửa, sắc mặt ấy trắng bệch dị thường, mái tóc ẩm ướt dính từng búi trán, ánh mắt cũng toát lên vẻ mệt mỏi. Tôi tới bên ấy : "Có phải bị lạnh rồi ?"

      ", tôi chỉ cảm thấy khí của căn phòng này có chút quái dị".

      "Nhà cổ đều có mùi này, bình thường thôi".

      Sau đó, tôi tới cửa cầu thang hành lang, ngó nghiêng lên phía tầng ba. lầu lộ ra vài tia sáng yếu ớt, tôi vịn lan can đắn đo hồi lâu, tim đập nhanh cách vô cớ.

      Khi chân tôi vừa đặt lên sàn nhà, Tiểu Sảnh đột nhiên kéo tôi lại, ta rầu rĩ : "Đừng lên đó".

      "Tại sao?"

      Mắt ấy sững lại nhìn xoáy vào mắt tôi: " biết, nhưng đứng lên".

      Tôi và ấy bốn mắt nhìn nhau vài phút, nhưng rút cuộc tôi từ bỏ: "Được, chúng ta rời khỏi đây thôi".

      xuống cầu thang xoắn ốc, chúng tôi trở lại tầng trệt, cửa trước hình như bị khóa chết rồi, đành phải ra từ hành lang như lúc tới. Bên hành lang chất đống những đồ đạc linh tinh, tôi phát trong đó có chiếc ô, đúng kiểu ô đen cán sắt thời những thập kỷ 80, tôi thử căng chiếc ô lên, xem ra vẫn có thể sử dụng.

      Vậy là, tôi và Tiểu Sảnh dùng chung chiếc ô, ra khỏi quán trọ Hoang thôn bằng cửa sau.

      Ra khỏi ngôi nhà cổ ức chế này, chúng tôi đều tham lam hít thở khí trong mưa, mưa to ngừng rơi đập xuống ô. May mà chiếc ô này che được rất rộng, vừa vặn có thể dung nạp hai chúng tôi, còn Tiểu Sảnh có vẻ như ý tứ giữ khoảng cách với tôi, cố gắng hết sức chạm vào người tôi.

      Cả đoạn đường toàn là gạch ngó đổ nát ngổn ngang, giống như di chỉ cổ đại. Tôi chốc chốc lại ngoái đầu nhìn, quán trọ Hoang thôn sừng sững giữa đống hoang tàn, khắp thân mình nó đều bị những dây leo quấn chặt. Tôi tưởng tượng ra mưa to khiến những thực vật này phát triển mạnh mẽ, lá xanh vươn tới từng ngóc ngách của ngôi nhà cổ, đây có lẽ là niềm vui cuống nhiệt cuối cùng của chúng.

      Chúng tôi lại trong mưa khó khăn, vất vả lắm mới khỏi đống hoang tàn này, tôi đột nhiên nhớ ra gì đó: "Đợi , tôi còn muốn tới nơi nữa"

      Mưa to hình như khiến Tiểu Sảnh có chút bực bội khó chịu: " đâu?"

      "Công ty bất động sản, chỉ có ở đấy mới hỏi ra được nhiều hơn tình hình liên quan tới ngôi nhà".

      Tiểu Sảnh do dự lúc : "Được thôi, chúng ta ".

      Ngày mưa gió quả chẳng gặp được mấy người, chúng tôi vất vả lắm mới hỏi thăm được địa chỉ của công ty bất động sản, chính là chỗ cách nơi này hai con phố. Vậy là tôi và Tiểu Sảnh cùng chung chiếc ô, vội vàng tìm tới công ty bất động sản.

      Tôi vờ xưng mình là phóng viên muốn làm phóng điều tra về ngôi nhà cổ để hỏi thăm công ty bất động sản về ngôi nhà số 3 đường An Tức.

      "Số 13 đường An Tức?" người phụ trách của công ty bất động sản hít hơi lạnh toát, ta ngạc nhiên hỏi: "Các bạn sao lại hỏi về ngôi nhà đó?"

      "Có gì bình thường sao?"

      "Ngôi nhà cổ đó mười hôm nữa là đập rồi".

      Bỗng dưng trong lòng tôi như bị nắm đấm, vội vàng lắc đầu : " thể được, sao lại phải đập nó chứ?"

      "Các bạn nhìn thấy sao? Cả đường An Tức đều tháo dỡ sạch rồi, bây giờ chỉ còn sót lại mỗi ngôi nhà cổ đó. Theo như kế hoạch thi công của đội di dời, số 13 đường An Tức là ngôi nhà cuối cùng được đập ".

      "Tại sao phải đập nó ?"

      "Dải đất hai bên đường An Tức dều được phê chuẩn cho thuê, chuẩn bị xây cao ốc".

      Tôi phút chốc bỗng trở nên bó tay: "Thế bây giờ ngôi nhà đó thuộc về ai?"

      "Ngôi nhà đó vốn dĩ của nhà nước, cũng là sở hữu của công ty bất động sản chúng tôi, vài năm trước đóng cửa để rồi, từ lâu có người ở".

      "Ngôi nhà to nhu thế, sao lại có người ở? Lẽ nào cũng cho thuê được?"

      "Đương nhiên muốn cho thuê rồi, cũng có rất nhiều người đến xem nhà, chuẩn bị bỏ ra cả đống tiền thuê lại. Nhưng người ta vừa bước vào nhà liền cảm thấy khí quá nặng, may mắn. Bây giờ thuê nhà người ta coi trọng phong thủy, đặc biệt là những ông chủ có tiền, ai ai cũng đều rất mê tín, vừa thấy phong thủy tốt cái là thế nào cũng dám thuê nữa".

      "Thế ông có biết tình hình của ngôi nhà nay trước giải phóng ?"

      Ông ta lắc lắc đầu : "Thực lâu quá rồi, chúng tôi cũng nữa".

      Tôi hiểu rằng có hỏi thêm cũng chẳng được kết quả gì nên liền cảm ơn ông ta rồi vội vàng rời khỏi công ty bất động sản.

      Mưa ngớt dần, ánh mắt của Tiểu Sảnh cứ có chút thẫn thờ, tôi đột nhiên chạm vào ấy : " sao thế? Vừa nãy ở công ty bất động sản, chẳng câu nào".

      "Tôi có thể được gì?"

      ấy lạnh lùng trả lời, khẩu ngữ này khiến tôi nản chí.

      Tôi cảm thấy vài phần tuyệt vọng, ngẩng đầu : "Thôi được rồi, Tiểu Sảnh, việc này vốn dĩ liên quan gì tới , cần tới nữa, quên hết tất cả ".

      Tiểu Sảnh lắc lắc đầu : ", tôi cũng muốn biết bí mật của Hoang thôn".

      Tôi biết phải thế nào với ấy, thực ra lòng tôi cũng rối bời. Tôi đưa chiếc ô vào tay ấy : "Tôi đây, tạm biệt... , cần gặp lại nữa đâu".

      Sau đó, đến đầu cũng ngoái lại, tôi lao vào màn mưa, chặn chiếc tắc xi về nhà.

      Ngồi hàng ghế sau tắc xi, tôi quay đầy lại nhìn Tiểu Sảnh bên đường, thân hình mảnh dẻ cùng cả chiếc ô đen giống như bức tượng điêu khắc diễm lệ.
      AnnabelleGấu's thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      NGÀY THỨ MƯỜI BẢY
      Kể từ ngày hôm nay, tôi chỉ còn lại có mười ngày.

      Bởi vì mười ngày sau, quán trọ Hoang thôn số 13 đường An Tức bị xe ủi đất san bằng. Và ngôi nhà cổ mà gia tộc Âu Dương từng ở này chính là hy vọng duy nhất để tôi mở ra bí mật Hoang thôn.

      Tối hôm qua, tôi trở mình liên tục nghĩ ngợi cả đêm, cuối cùng hạ quyết tâm, bất luận trả giá thế nào chăng nữa, tôi cũng phải bóc gợ được bí mật của Hoang thôn. Bởi vậy, tôi bắt buộc phải bóc gỡ được bí mật của Hoang thôn. Bởi vậy, tôi bắt buộc phải đuổi kịp trước khi quán trọ Hoang thôn bị hủy diệt, hết mức tìm hiểu ngôi nhà cổ nay để đào bí mật được chôn giữ trong đó lên. Trong vòng thời gian mười ngày ngắn ngủi, trù khi đích thân tôi sống trong quán trọ Hoang thôn ra cũng chẳng còn cách nào khác.

      Vậy là, trước tiên tôi tới công ty bất động sản sở hữu quán trọ Hoang thôn, với họ rằng tôi là nhà văn, viết quyển sách về kiến trúc cũ của Thượng Hải thập niên 40, đặc biệt nhắm trúng ngôi nhà cổ quán trọ Hoang thôn này. Nhưng nghe ngôi nhà sắp bị tháo dỡ, thế nên muốn tận dụng thời gian sống trong đó vài ngày, công ty bất động sản rất vui vẻ đồng ý lời đề nghị của tôi.

      Sau đó tôi ở nhà chuẩn bị chút, ví dụ như: nồi cơm điện, lò vi sóng... cùng những vật dụng sinh hoạt thường nhật khác, còn có cả chiếc giường gấp đơn giản. Còn những thứ to như ti vi, tủ lạnh, tôi nghĩ ở đó chắc dùng tới.

      Tôi thuê chiếc xe chở hàng và nhân viên chuyển nhà để đem những thứ này lên xe, đích đến chính là quán trọ Hoang thôn. Nửa tiếng sau, đội hình dọn nhà này đặt chân tới đường An Tức.

      Lúc tôi xuống dỡ đồ, nhìn ngôi nhà cổ số 13 đường An Tức tim bỗng đập thình thịch. Nhân viên chuyển nhà khiêng đồ của tôi qua bãi nhà cửa đổ nát, ánh mắt của những người này cho tôi biết, họ đều cho rằng tôi bị điên rồi, sao lại dọn tới nơi này làm gì.

      Vẫn là vào từ cừa sau của quán trọ Hoang thôn, xuyên qua dãy hành lang phủ kín bụi, nhân viên chuyển nhà đều chau mày, có lẽ từ trước tới nay họ chưa từng nhận việc nào thế này. Tôi dọn tất cả đồ đạc lên cầu thang, đặt trong căn phòng rộng rãi sáng sủa tầng hai.

      Sau khi mấy nhân viên này ra về, tôi lại mất đúng hai tiếng đồng hồ quét dọn căn phòng lượt, lau lớp bụi biết là tích tụ bao năm, phải chăng giờ có thể được. Tôi làm chiếc tủ đơn giản, bên trong có để sách và quần áo, chiếc giường xếp cũng được bỏ ra, phủ khăn trải giường lên cũng rất thoải mái. Tôi cũng thử lại nguồn điện trong phòng, hoàn toàn có thể sử dụng nồi cơm điện và lò vi sóng.

      ở nhà mình tôi còn chưa bao giờ dọn dẹp thế này, tôi nhoài lên cửa sổ thở hổn hển nhưng trong lòng cũng có chút cảm giác thành quả. Bây giờ đây là phòng của tôi, cho dù chỉ có thời gian mười ngày ngắn ngủi.

      tiếp theo, tôi xem từng căn phòng tầng hai, tầng lầu này có tất cả sáu phòng, phòng nào cũng na ná nhau, bên trong đặt bất cứ đồ gia dụng nào, sàn nhà phủ kín bụi. Tôi thực chẳng có sức mà quét dọn từng phòng , chỉ có thể cẩn thận kiểm tra chút xem xem trong phòng có cất thứ gì , nhưng tôi chẳng thu hoạch được gì cả.

      Ở cuối dãy hành lang lầu hai, tôi còn phát ra nhà vệ sinh, rất rộng rãi, ít nhất cũng phải tới mười mét vuông, tường và sàn nhà đều lát gạch men trắng, bồn cầu giật nước vẫn còn dùng được. Bên trong nhà vệ sinh thậm chí còn có chiếc bồn tắm bằng inoc, chỉ là tích đầy bụi bẩn. Phía sau máng nước còn có tấm gương, do mặt gương bị bụi phủ kín nên hình bóng tôi trong gương mông mông lung lung, giống như soi vào chiếc gương đồng thời xưa. Tôi vặn vòi nước, bên trong chảy ra nước trắng đục, vài phút sau mới dần dần trong trở lại. Tôi hất nước lên tấm gương, nước như thác từ mặt gương chảy xuống gột lớp bụi tích lũy qua bao năm tháng, nước chảy xuống đôi mắt tôi dần dần lộ ra. Tôi nhìn vào đôi mắt mình sau làn nước, bỗng nhiên có chút còn nhận ra mình nữa. Tôi vội vàng lắc đầu, lấy giẻ lau lại mặt gương, rút cuộc nhận ra khuôn mặt mình.

      Tôi nhìn tấm gương bằng ánh nhìn từ góc mắt, chầm chậm lùi khỏi nhà vệ sinh. Kỳ lạ, ban nãy lúc nhìn vào gương, tôi dường như nhìn thấy người khác trong đó? Tôi muốn nghĩ ngợi thêm điều gì nữa liền vội vàng xuống lầu.

      Phòng khách ở tầng trệt quả thực rất rộng, tôi đành phải đeo khẩu trang lên, vảy rất nhiều nước lên sàn nhà, sau đó dùng chổi lau nhà lau lượt. Rồi tôi tới dãy hành lang thông với cửa sau, bật chiếc đèn tù mù lên, đồng hồ linh tinh chất hai bên hành lang lập tức tỏa khói mịt mùng. May mà tôi đeo khẩu trang, trong đồng hồ gia dụng cũ kĩ, loạn xạ tìm kiếm manh mối biết đâu hữu dụng.

      Những đồ gia dụng này cũ kĩ tới mức thảm hại, nhìn ra là từ năm nào, chắc là cái nào hơi đáng giá chút đều đạ bị bê hết. Bên trong còn có vài thứ nồi niêu bát đĩa bị vỡ, có những thứ mà đến đống nát chắc cũng chẳng cần. Tới kho tôi mồ hôi mướt mát mệt phờ, bỗng nhiên nhìn thấy vật giống như là chiếc kèn dưới đáy tủ cũ nát.

      Tôi vội vàng dọn đồ đạc ra phát đây chính là chiếc máy phát nhạc thời cổ. Chiếc loa như bông hoa nở ra, bên dưới là hộp máy hình vuông, chắc là đồ cổ đây. Tôi vội vàng bê chiếc máy phát nhạc lên phòng khách, đặt lên chiếc tủ cũ. Nhìn lại phòng khách rộng rãi, còn cả sàn nhà bằng gỗ dưới chân, tôi bỗng chốc hiểu ra rồi, năm đó chiếc máy phát nhạc đặt ở đây, bởi vì gia đình Âu Dương hay tổ chức vũ hội gia đình. Sau đó, tôi bất giác tiến tới chính giữa phòng khách, trung tâm sàn nhà có treo thanh sắt trống trơn, hồi trước ở đây nhất định là có treo chiếc đèn hoa lệ. Tôi lại nhìn ngó khắp căn phòng lượt, tưởng tượng ra cảnh vũ hội náo nhiệt năm nào, và máy phát nhạc vang lên điệu valse?

      Trời dần tối đen, quán trọ Hoang thôn trong màn đêm đơn, tôi mình đứng giữa phòng khách trống trải, dường như đấu mắt với người nào đó. Rút cuộc, tôi lặng lẽ rời khỏi phòng khách, khi tôi bước lên cầu thang xoắn ốc, cả ngôi nhà cổ đều vang lên tiếng bước chân nhàng.

      Trở lại căn phòng tầng hai, tôi chuẩn bị sẵn bữa tối trong lò vi sóng. Nghĩ lại đúng là có chút buồn cười, tôi ở trong quán trọ Hoang thôn cổ kính và sống cuộc sống của thời đại lò vi sóng.

      Ăn xong bữa tối ngoạn mục này, tôi lại nhoài ra cửa sổ lần nữa, vài nhành dây leo dường như trườn vào trong phòng, tôi lấy mũi ngửi ngửi, chắc đây là mùi của lá cây dây leo Chi trinh đằng? Mùi thực vật cổ quái này hòa quyện cùng mùi ẩm mốc cũ kĩ của ngôi nhà biết có phát sinh ra phản ứng hóa học rồi chế tạo ra nguyên tố hóa học mới nào nữa? Tôi thò đầu ra ngoài cửa sổ hít hơi sâu, , cái mùi đáng ghét này còn quấn lấy tôi mười ngày nữa.

      Bên ngoài cửa sổ, Thượng Hải đèn hoa giăng mắc, tối nay lại là buổi tối đêm. Mấy chục cao ốc phía sau hai con đường bên ngoài che khuất tầm mắt của tôi, nhưng tôi vẫn nhìn thấy đường Lục Gia Chủy khu Phố Đông, đinh chóp của những tòa nhà chọc trời sừng sững phía xa xa. So với tối đêm của Thượng Hải quán trọ Hoang thôn quả là thế giới khác, nhìn những bức tường đổ nát bên ngoài tôi cảm giác bản thân mình như bị vây giữ hòn đảo hoang.

      Bỗng nhiên,điện thoại của tôi vang lên.

      Trong điện thoại vọng ra giọng gấp gáp: "Cậu ở đâu thế? Vừa nãy tới nhà tìm cậu, hàng xóm cậu dọn rồi".

      "Em có dọn nhà đâu, chỉ ở tạm bên ngoài vài ngày thôi". Tôi đắn đo lúc, rút cuộc ra : "Được rồi, em cho biết, em ở quán trọ Hoang thôn".

      "Cậu tìm được rồi?"

      " những tìm được rồi, hơn nữa còn sống ở đây rồi".

      "Cậu ở trong quán trọ Hoang thôn rồi?", ràng Diệp Tiêu bị tôi làm cho kinh ngạc, tôi rất hiếm khi nghe thấy ấy lo lắng trong điện thoại đến vậy, "Cậu điên rồi sao?"

      "Em điên, đây là ngôi nhà cổ ba tầng, đóng cửa rất nhiều năm rồi. nay nhà cửa đường An Tức đều sỡ sạch rồi, chỉ còn lại duy nhất quán trọ Hoang thôn, mười ngày sau ngôi nhà này cũng bị đập rồi. Em còn cách nào khác, chỉ còn cách tự mình tới đây sống, tranh thủ trong mười ngày khai phá bí mật của Hoang thôn và gia đình Âu Dương".

      Giọng của Diệp Tiêu trở nên nghiêm trọng: "Cuộc sống và tiểu thuyết giống nhau, cậu đừng cho rằng mình giống như những nhân vật trong truyện. Cậu thể, mỗi người trong số chúng ta đều thể, hiểu ? Chúng ta đều thể đối diện với khủng khiếp của cuộc sống".

      "Việc của cá nhân em, em biết cách tự xử lý".

      Diệp Tiêu cười đau khổ: ", cậu nhìn cậu vẫn ở dưới bóng cái chết của Hoắc Cường và Hàn Tiểu Phong . Nghe , bất luận là ác mộng hay là nhồi máu cơ tim, họ đều chết cách tự nhiên chứ phải bị người khác giết hại và đều chỉ có thể coi là chết ngoài ý muốn".

      "Ngoài ý muốn? Nhưng bất luận thế nào, em cũng từng tới Hoang thôn, cũng thuộc về 'người từ nơi khác tới' mà".

      "Em lo cho an nguy của mình?" Diệp Tiêu chững lại lúc, " thể, em thể để xảy ra chuyện gì cả".

      "Ai biết được? Diệp Tiêu, bây giờ có thể giúp em kiểm tra xem tình hình của quán trọ Hoang thôn trước đây, em tin rằng ở đây từng xảy ra rất nhiều chuyện".

      "Được rồi, đồng ý với em. Nhưng em cũng phải đồng ý với , nhanh chóng rời khỏi cái chỗ quái quỷ đó".

      "Em rời khỏi đây, chỉ cần em phát ra điều bí mật đó".

      Trước cố chấp của tôi, Diệp Tiêu thực chẳng còn gì để , chúng tôi kết thúc cuộc chuyện.

      Rời khỏi cửa sổ, bóng đèn đỉnh đầu chiếu rọi vào khuôn mặt trắng bệch của tôi, tôi lẩm nhẩm đọc tên của những sinh viên đó: Hoắc Cường, Hàn Tiểu Phong, Tô Thiên Bình, Xuân Vũ. nay hai trong số bốn người họ chết, người bị điên, còn lại người sống chết ra sao. Vào ngày đầu tiên của câu chuyện này, họ tới trước mặt tôi, với tôi về kế hoạch thám hiểm Hoang thôn, có nằm mơ tôi cũng thể ngờ tới kết cục như ngày hôm nay.

      Họ rút cục phạm phải điều gì ở Hoang thôn?

      Mệt mỏi rã rời nằm giường, toàn thân kiệt quệ sức lực, khí của căn phòng này khiến người ta chìm dần vào giấc ngủ. Nhưng hôm nay quét dọn căn phòng ra bao nhiêu là mồ hôi, tôi vẫn cứ đấu tranh bò dậy, mình mò mẫm trong dãy hành lang tối om, bật đèn trong phòng vệ sinh lên.

      Ánh đèn tù mù soi rọi vào gương, sau đó tôi đổ rất nhiều nước rửa bát vào trong bồn tắm, mất nửa tiếng đồng hồ mới cợ rựa bát vào trong bồn tắm, mất nửa tiếng đồng hồ mới cọ rửa được nó sạch . May mà bây giờ trời nóng, tôi tự mình lấy chiếc vòi hoa sen, dùng nước lạnh tưới lên cơ thể.

      Cả người tôi ướt sũng trở về phòng, tắt đèn rồi đổ lên chiếc giường xếp.

      Trong bóng đêm của căn phòng, mùi Chi trinh đằng lan tỏa bay tới mũi tôi, xâm chiếm cơ thể tôi như nước thủy triều khiến tôi từ từ chìm đắm, cho tới tận đêm sâu.

      biết bao lâu sau, từ dưới đêm sâu tôi nổi dần lên, mơ hồ cảm thấy sàn nhà dưới chiếc giường xếp có chút động đậy . Đột nhiên, tôi mở to mắt, lồm cồm bò dậy trong đêm đặc quánh, tôi lần theo tường ra cửa, nín thở dỏng tai lắng nghe.

      "Cộc... cộc... cộc..."

      Đúng vậy, tôi nghe thấy thanh này, giống như tiếng bước chân u hồn lúc nửa đêm, hình như gõ lên sàn nhà dưới phòng khách tầng trệt, dần dần bay tỏa khắp ngôi nhà cổ. Tôi khẽ khàng bụm miệng lại để tự mình sợ hãi tới múc hét lên.

      Nhưng thanh đó vẫn tiếp tục, hình như còn mang cả tiết tấu kỳ dị, môi tôi khẽ run rẩy, miệng lẩm bẩm: "Vụ hội bắt đầu rồi?"

      lúc sau, tiếng bước chân dường như bay lên đỉnh đầu, thanh dường như cũng bắt đầu xoay vòng theo bậc cầu thang. Tôi đứng trong bóng tối hành lang, nhìn thấy gì phía trước.

      Đột nhiên, bóng trắng toát lướt qua mắt tôi.

      "Ai?"

      Tôi lớn tiếng hỏi, lao như bay về phía trước, cái bóng đó hình như lại lui xuống cầu thang, trong bóng tối của cầu thang tôi thực nhìn , đành phải lần theo tiếng bước chân của đối phương chạy theo xuống bậc cầu thang xoắn ốc.

      kịp bật lên, mượn ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ, trong phòng khách dưới tầng trệt, tôi từ từ nhìn bóng người mảnh dẻ. Tôi hình như đuổi kịp cái bóng đó, nó nhanh như chớp trốn thoát vào phòng bên cạnh phòng khách, tôi tiếp tục đuổi theo, rút cuộc thò tay tóm được đối phương.

      Tôi cảm giác mình tóm lấy cánh tay của .

      "Bỏ tôi ra!"

      Là giọng của Tiểu Sảnh? Tôi bất giác sững người ra, trong bóng tối tôi nhìn mặt ấy chỉ có nắm chặt lấy tay ta.

      Bật chiếc đèn tường lên, tôi rút cuộc nhìn đôi mắt của Tiểu Sảnh, ánh mắt ta hoảng hốt và đáng thương, giống như con nai mẹ bị thợ săn tóm được.

      Nhìn vào mắt ấy, tôi lời, chỉ tiếp tục giữ chặt lấy ta. Và ấy cũng dần dần bình tĩnh lại, nhìn chằm chằm vào mắt tôi, dường như đấu mắt với tôi.

      Cuối cùng, tôi bên tai ấy: "Tiểu Sảnh, sao lại tới đây?"

      "Tôi cũng muốn hỏi câu này". ấy thở dài, "Ban nãy, tôi còn tưởng rằng u hồn khác đuổi theo tôi, hóa ra là à".

      "U hồn? , trong ngôi nhà này thực có u hồn?" ngẩng đầu nhìn căn phòng to lớn này, tường có khoét lò sưởi, chính là nơi mà gia đình Âu Dương chụp ảnh năm đó.

      " biết, nhưng cầu cho có".

      Tôi kéo tay ấy ra khỏi căn phòng này: "Chúng ta lên lầu thôi".

      Tiểu Sảnh mặc chiếc váy trắng, khi ấy xuyên qua phòng khách giống hệt bóng trắng thướt tha khiêu vũ.

      Bước lên cầu thang xoắn ốc, tôi dẫn ấy về phòng mình, ấy kinh ngạc : " dọn tới đây sống rồi?"

      "Ừ, thời gian còn lại cho tôi chỉ có mười ngày, tôi buộc phải tìm ra bí mật của Hoang thôn trước khi ngôi nhà này bị tháo dỡ".

      " tiếc bất cứ trả giá nào?"

      "Đúng, tiếc bất cứ trả giá nào". Tôi chắc như đinh đóng cột trả lời ấy. Sau đó, tôi nhìn đồng hồ, bây giờ là bốn giờ sáng, "Tiểu Sảnh, thế còn , sao nửa đêm xuất ở đây?"

      ấy lảng tránh ánh mắt tôi : "Tôi mơ thấy ác mộng".

      "Ác mộng?" nửa đêm ra cái từ này khiến tôi sợ hãi, " mơ thấy ai?"

      "Tôi mơ thấy ".

      Tiểu Sảnh sững sờ nhìn vào mắt tôi khiến tôi sợ hãi lùi lại bước, lập cập : " sao, tôi xuất trong cơn ác mộng của ?"

      " sai".

      Trong lòng tôi thầm nhạo báng, : "Thế tôi phải thành quái thù rồi sao?"

      ấy mỉm cười gật đầu, tiếp tục : "Tôi mơ thấy nửa đêm mộng du... mình đường... trong đêm tối bước bước ... mãi tới tận đường An Tức hoang tàn này... lặng lẽ vào quán trọ Hoang thôn... đối diện với tấm gương..."

      Bỗng nhiên, lời của ta đột nhiên ngắt quãng, tôi sợ hãi toàn thân toát mồ hôi, thúc giục hỏi: "Sau đó sao?"

      "Sau đó... tôi tỉnh rồi". ấy ngừng thở dồn dập, lồng ngực phập phồng, lưng dựa vào tường : "Tôi thực yên tâm nổi, ngũ mãi mà được nên liền chạy tới đây".

      " cũng to gan đấy, trẻ, nửa đêm chạy tới chỗ này, ngộ nhỡ gặp phải kẻ xấu sao? Người nhà nhất định lo lắng chết được".

      Tiểu Sảnh mím mím môi, lạnh lùng đáp: "Tôi có người thân".

      Tôi lắc đầu cười, "Lẽ nào đúng là Nhiếp Tiểu Sảnh trong Liêu trai?"

      "Đúng có làm sao?"

      "Thôi đừng cáu nữa, tôi đưa về nhà nhé".

      "Tôi có nhà". Giọng của Tiểu Sảnh rút cuộc dịu dàng trở lại, trong đó còn có cả chút u buồn, rầu rĩ lẩm bẩm: "Tôi có nhà... tôi có nhà..."

      Biểu của ấy càng lúc càng mệt mỏi, từ từ nhắm mắt lại : "Tôi mệt quá!"

      Nhưng trong căn phòng này tới ghế cũng chẳng có, tôi đành phải dìu ấy ngồi xuống chiếc giường xếp. Cơ thể ấy phút chốc mềm nhũn ra, tôi nghĩ ấy nhất định mệt mỏi đến đỉnh điểm rồi, dù gì cũng quá nửa đêm mà vẫn chưa ngủ, ai cũng tránh nổi.

      Tôi đặt Tiểu Sảnh nằm ra giường, còn đắp cho ấy chiếc chăn mỏng, nhìn ấy sắp ngủ say tới nơi rồi, vẻ mặt lại trở lại vẻ an nhàn, vài sợi tóc dính tránh giống như người đẹp ngủ trong rừng trong truyện cổ tích vậy.

      Ngủ ngon, tôi tắt đèn, nhàng rời khỏi phòng, đóng cửa lại. Sau đó tôi xuống cầu thang xoắn ốc, từ cửa sau ra khỏi quán trọ Hoang thôn.

      Cho dù tôi cũng buồn ngủ cao độ nhưng những cơn gió lạnh thổi qua làm tiêu tan cảm giác buồn ngủ của con người. Tôi vòng quanh công trường đổ nát, thẳng tới đường An Tức. Từ đây quay đầu lại nhìn quán trọ Hoang thôn, căn nhà cổ độc bị bóng bao phủ giống hệt như lâu đìa của Dracula vùng Trasylvania hoang dã.

      Bây giờ là bốn giờ hai phút sáng, ngày thứ mười tám của câu chuyện này.
      AnnabelleGấu's thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      NGÀY THỨ MƯỜI TÁM
      Hai tiếng đồng hồ trước khi trời sáng, tôi loanh quanh trong vài con phố đường An Tức. Tôi tới trước căn nhà hồi ở trước đây. , bây giờ chỉ có thể tính là di chỉ thôi, tôi bước lên đống gạch ngói đổ nát, định kiếm tìm gì đó trong đống gạch vỡ còn sót lại, là đồ chơi lúc còn hay là những bức ảnh bị quên lãng? Hoặc chỉ là ký ức.

      Sáu giờ sáng, ánh nắng soi rọi vào người tôi, tôi trở lại số 13 đường An Tức, xuyên qua đống hoang tàn đổ nát, bước vào quán trọ Hoang thôn trong ánh bình minh.

      Tôi nghĩ Tiểu Sảnh nhất định vẫn ngủ say, rón ra ròn rén bước lên cầu thang, nhàng đẩy cửa. Nhưng căn phòng lại trống hươ trống hoắc, chiếc chăn gấp gọn gàng giường. Tôi ngây ra vài phút, sau đó nhanh như cắt chạy ra khỏi phòng, trước cửa cầu thang lớn tiếng gọi Tiểu Sảnh nhưng thấy ấy trả lời. Xem ra ấy khỏi quán trọ Hoang thôn rồi.

      Nhoài ra ngoài cửa sổ, tôi hít hơi sâu, cảm giác, trong căn phòng này hình như vẫn còn ngưng đọng hơi thở của ấy. Sau đó, cơn buồn ngủ kéo lên mắt, tổi ngả ngay lên chiếc giường gấp, mặt úp xuống mắt nhắm lại, tham lam hít lấy mùi hương giường.

      Những tàn hương của Tiểu Sảnh để lại xâm chiếm cơ thể tôi, lập tức khiến tôi choáng váng, dường như có bàn tay chụp lấy đôi mắt khiến tôi dần dần chìm sâu vào bóng tối.

      Mãi tới trưa tôi mới dần dần tỉnh lại, sau khi đánh răng rửa mặt và ăn sáng xong, tôi ngồi xuống dọn dẹp những thứ mình mang tới, ngoài vào quyển sách và mấy bộ quần áo ra, còn có chiếc hòm lớn.

      Tôi cẩn thận tỉ mỉ mở chiếc hòm ra, bên trong có nhét rất nhiều cuộn báo cũ, tôi chậm rãi thò tay vào bên trong, vớ lấy miếng ngọc hình chiếc đĩa tròn. Ánh nắng êm dịu ngoài cửa sổ chiếu vào khiến miếng ngọc này tỏa ra ánh sáng trắng kỳ dị. Tôi lại mò ra đồ ngọc thứ hai, xem ra giống chiếc rìu, đồ ngọc thứ ba giống như ống bút, đồ ngọc thứ tư giống con rùa , đồ ngọc thứ năm lại giống con dao găm.

      Những đồ ngọc thần bí này tới từ Hoang thôn, là do Tô Thiên Bình lấy trộm từ địa cung trong Tiến Sỹ Đệ lên và trao lại cho tôi trước hôm cậu ấy mất tích.

      biết những thứ này là hay rởm, và cũng biết chúng thuộc niên đại nào, tôi thậm chí còn biết tác dụng của chúng. Nhưng chúng đến từ địa cung thần bí, rất có khả năng có mối quan hệ đặc biệt nào đó với bí mật của Hoang thôn. Bởi vậy, tôi bắt buộc phải làm những đồ bằng ngọc này.

      Sau đó, tôi nghĩ ngya tới người bạn, ấy tên là Tôn Tử Sở.

      Tôi cất tất cả những đồ ngọc vào lại trong hòm, sau đó xách chiếc hòm rời khỏi quán trọ Hoang thôn.

      Lúc còn , tôi từng lần tới trường học của hội Hoắc Cường, trong vài tuần gần đây, tôi lại tới đây vài lần, gần như thuộc đường thuộc lối rồi. Chẳng mấy chốc tôi tới giảng đường của khoa lịch sử, tìm đến văn phòng của Tôn Tử Sở.

      Tôn Tử Sở là giáo viên của khoa lịch sử trường này, ấy chỉ lớn hơn tôi ba tuổi, dưới cằm có để chòm râu ngắn màu đen. Thầy giáo trẻ bao giờ cũng thu hút những nữ sinh, lúc tôi bước vào phòng ấy, vài nữ sinh vây quanh trò chuyện. Nhưng khi ấy bỗng nhiên phát ra tôi đứng ngoài cửa liền lập tức hồi phục trạng thái đứng đắn, đứng dậy tiễn những nữ sinh này ra cửa.

      Trong phòng còn người khác, biểu của ấy lại trở nên khoa trương: "Ồ, máy tháng gặp rồi, tôi đọc 'Hoang thôn' đăng vào tháng tư của cậu rồi, fan của cậu quả là ít, dạo này bận bịu gì thế?"

      Tôi thực lòng là gượng cười nổi, vẫn còn nhớ ngày thứ hai của câu chuyện này, bốn người hội Hoắc Cường đến tìm tôi, tôi hỏi họ làm thế nào mà biết được địa chỉ của tôi, Hoắc Cường ra cái tên, cái tên này chính là Tôn Tử Sở.

      "Fan mà chắc là Hoắc Cường hả? Còn cả Hàn Tiểu Phong, Tô Thiên Bình và Xuân Vũ".

      "Cái này à..." biểu của Tôn Tử Sở bỗng có chút bối rối, " phải cậu vì chuyện đó mà tới tìm tôi chứ?"

      " chỉ có việc đó".

      ấy chán nản lắc lắc đầu: "Được rồi, tôi thừa nhận, là tôi cho họ biết địa chỉ của cậu. Tôi vốn dĩ cũng muốn ra, nhưng họ thực cứ bám riết lấy tôi, tôi là bị ép buộc đấy chứ".

      "Là qua nổi ải mỹ nhân chứ gì?"

      Tôn Tử Sở bật cười: "Cậu đừng linh tinh chứ, dù thế nào chăng nữa tôi cũng là thầy giáo đại học. Hơn nữa, nữ sinh tươi trẻ người ta muốn đến hỏi thăm cậu cũng là việc tốt mà".

      xong, ấy lại cười hi hi. Lần này tôi thể nhịn được nữa rồi: " biết hay là cố tình giả ngây giả ngô thế? Trong số bốn sinh viên đó, có hai người chết rồi, người bị điên, còn người tung tích".

      Lúc này ta cười nổi nữa rồi, thẫn thờ hỏi: "Cậu đùa chứ?"

      "Đương nhiên đùa".

      Sau đó, tôi bỏ qua những chi tiết bốn sinh viên ở Hoang thôn, chỉ về chuyện họ trở lại Thượng Hải, về cái chết của Hoắc Cường và Hàn Tiểu Phong. Đến khi tôi xong, trán Tôn Tử Sở cũng toát mồ hôi hột, lập cập : "Tôi chỉ nghe mấy hôm trước, có hai sinh viên chết tại phòng mình, nhưng nghĩ là hội Hoắc Cường. Họ vốn phải là học của tôi, chỉ là từng nghe tôi giảng mà thôi, thế nên tôi hề biết".

      "Thôi được rồi". Tôi lắc đầu, thở hơi dài, "Thực ra, hôm nay tôi tới tìm chỉ vì chuyện này mà là nhờ xem giúp tôi số thứ".

      xong, tôi mở chiếc hòm ra, lấy từ trong gói báo ra năm vật bằng ngọc, cẩn thận tỉ mỉ đặt trước mặt Tôn Tử Sở.

      Nhìn những đồ ngọc tới từ Hoang thôn này, Tôn Tử Sở vô cùng kinh ngạc, ấy vội vàng nhấc chiếc lên tỉ mẩn quan sát. Mười mấy giây sau, mặt bỗng biến sắc, tay cầm vật bằng ngọc run bần bật. ấy vội vàng cầm chiếc kính lúp lên, cẩn thận soi vào những hoa văn đó và ánh mắt của cũng càng lúc càng quái dị.

      Đột nhiên, Tôn Tử Sở đặt đồ ngọc xuống, rầu rĩ : "Những thứ này từ đâu tới?"

      Nhưng tôi muốn cho ấy biết , tôi sợ rằng bí mật của Hoang thôn có thêm nhiều người biết, tôi đành phải trả lời lạnh nhạt: "Cái này đừng hỏi nhiều, phải chăng chúng đều lấy từ dưới đất lên".

      Tôn Tử Sở lại xem thêm những thứ khác, gật gù : "Cậu có biết những đồ bằng ngọc này lâu đời đến mức nào ?"

      Từ trước tới nay tôi vốn dám đoán mò, chỉ có thể lắc lắc đầu.

      ấy lạnh lùng ra con số: "Năm nghìn năm".

      Cái gì? Tim tôi như bị va đập, miệng lẩm bẩm thốt ra: "Năm nghìn năm?"

      Tôi vội vàng lắc lắc đầu : " thể được, xem nhằm chứ, sao lại lâu đời đến như vậy? Lịch sử Trung Quốc còn chưa tơi năm nghìn năm nữa là".

      Nhưng biểu của Tôn Tử Sở lại chuyển sang trấn tĩnh lạ thường: "Cậu từng nghe về văn minh Lương Chử chưa?"

      "Văn minh Lương Chử? Tôi có đọc qua số tin tức, văn minh Lương Chử của Giang Nam thần bí và lâu đời, đúng ?"

      " sai, văn minh Lương Chử hay còn gọi là văn hóa Lương Chử, được đặt tên vào năm 1936, lần đầu được phát tại thị trấn Lương Chử, Dư Hàng, Chiết Giang là văn minh tiền sử quan trọng nhất trong hạ lưu Trường Giang, Trung Quốc, đồng thời cũng là trong những nguồn cội chủ yếu của văn minh Đông Á thời kỳ đầu. Căn cứ vào phương pháp cacbon 14 trong khảo cổ học trắc định, niên đại đó cách ngày nay khoảng 5300 tới 4000 năm. Di chỉ văn hóa Lương Chử ngày nay phát ra, đa số rải rác khắp dải Giang Nam, di chỉ Phúc Tuyền Sơn tại khu Thành Phố vùng ngoại ô Thượng Hải cũng thuộc về văn hóa Lương Chử".

      "Vậy liên quan gì tới những đồ ngọc này?"

      "Đặc sắc nhất của văn minh Lương Chủ chính là đồ làm bằng ngọc. Cho dù lịch sử văn minh Lương Chử cách đây năm nghìn năm, nhưng họ sáng tạo ra văn minh đồ ngọc phát triển đỉnh điểm, chiếm giữ vị trí quan trọng trong văn minh thời kỳ đầu của nhân loại".

      Tôi bỗng sững sờ hỏi: "Văn minh đồ ngọc?"

      "Đúng, đặc trưng quan trọng của văn minh Trung Quốc chính là văn minh đồ ngọc, có lịch sử dài tới bảy tám nghìn năm, đồng thời cũng dẫn đầu, bỏ xa những dân tộc khác có nền văn minh đồ ngọc, ví dụ như người châu Mỹ cổ đại và người Maori ở Châu Đại Dương. Đối với người Trung Quốc cổ đại mà , đồ ngọc có địa vị vô cùng cao cả, thậm chí còn cho rằng đồ ngọc chứa đựng sức mạnh thần bí vượt qua cả tự nhiên. Bất luận là thánh hiền trước đời Tân hay là đế vương của Hán Đường đều chỉ độc thích mỗi đồ ngọc".

      "Thế còn chúng sao?" Tôi chỉ năm vật bằng ngọc hỏi.

      Tôn Tử Sở cầm lấy chiếc đĩa ngọc : "Vật này gọi là ngọc bích. Cậu nhìn nó xem có phải tròn giống hình chiếc bánh ? Ở giữa còn có lỗ hổng. Giới học thuật phân những vật có bề ngang rộng gấp hai lần đường kính trở lên gọi là ngọc bích. Ngọc bích của văn hóa Lương Chữ thông thường đều to, đại đa số đều được chôn theo khi mai táng, có người thậm chí còn cho rằng ngọc bích Lương Chử là loại tiền tệ nguyên sử, cậu xem hình dạng của nó có phải rất giống tiền đồng phóng to ?"

      Tôi gật gật đầu, lỗ hổng bên trong của miếng ngọc bích này hình vuông, tương ứng với tiền đồng thời cổ của triết học Trung Hoa cổ đại.

      Tôn Tử Sở lại chỉ vào vật có hình giống chiếc rìu : "Vật này gọi là búa ngọc".

      "Tôi hiểu rồi, rìu và búa là vũ khí cùng loại".

      "Nhưng búa ngọc của văn hóa Lương Chử là loại lễ khí phi thực dụng, thông thường tượng trưng cho vũ lực và quyền lực của chủ nhân". Sau đó, Tôn Tử Sở lại cầm vật giống ống bút lên : "Cái này là nổi tiếng nhất, tên là ngọc cẩm thạch".

      "Ngọc cẩm thạch? Tôi hình như từng nhìn thấy trong viện bảo tàng".

      "Đúng, ngọc cẩm thạch có thể trọng lớn nhất trong những đồ ngọc Lương Chử, chế tạo cũng tinh xảo nhất. Hình dạng của ngọc cẩm thạch đa số là bên ngoài hình vuông, bên trong hình tròn, to dưới , có cái còn phân tầng phân đoạn. Tất cả những ngọc cẩm thạch Lương Chử khai quật được đều có điêu khác và hoa văn trang trí phức tạp, còn chủ đề đa số là thú và tượng thần nhân.

      Tôi lập tức nhìn chăm chú vào miếng ngọc cẩm thạch tay, quả nhiên có rất nhiều hoa văn tinh xảo, giống như miệng cai quái vật đầy máu nào đó ngoác ra, tôi sờ ngọc cẩm thạch hỏi: "Thế nó dùng để làm gì?"

      "Ngọc cẩm thạch có nguồn gốc từ tôn giáo thầy mo của văn minh Lương Chử, là tượng trưng của thần quyền trời. Phàm là những ngọc cẩm thạch ở trong mộ mai táng khai quật, chủ nhân của ngôi mộ đó đều là đại nhân vật nắm giữ thần quyền trong tay, có thể là quốc vương, cũng có hte63 là thầy mo. Có thể ngọc cẩm thạch quyết định hưng thịnh của nước cổ Lương Chử, giống nhu điện thần Thái Dương của Ai Cập cổ".

      " huyền bí vậy sao?"

      tới chuyên ngành sử học của Tôn Tử Sở, ấy càng càng say sưa: "Có số đều được giới học thuật công nhận là , tuyệt đối phải là lời của riêng mình tôi. Còn về hai vật nho còn lại, đều là ngọc trang sức đeo người của người Lương Chử thời đó".

      Tôi nhìn rùa ngọc và dao găm ngọc, chỉ có thể gật gật đầu : " có thể xác định năm vật bằng ngọc Lương Chử này đều là ?"

      "Bây giờ, tôi chỉ có thể về hình dạn chế tác của năm thứ này cùng loại với những đồ ngọc Lương Chử khai quật, bất luận là từ chất liệu hay là điêu khắc đều có những đặc điểm nổi bật của đồ ngọc Lương Chử". Nhưng ấy lại trầm ngâm mội hồi, giọng trùng xuống: "Nhưng đồ ngọc Lương Chử đều thuộc báu vật cổ khai quật lên, để giám định vô cùng phức tạp. Chủ yếu là xem lớp đất bọc bên ngoài, hai là xem sắc ngọc, ba là xem đặc trưng hình thể và chế tác của vật, cuối cùng mới cần phải xác định niên đại. Tôi chủ yếu nghiên cứu lịch sử, về việc giám định ngọc đá am hiểu lắm".

      " mãi, bản thân cũng thể xác định sao?"

      Tôn Tử Sở chau mày nghẫm nghĩ : "Nếu như cậu tin vào người bạn như tôi hãy để những thứ này lại đây, tôi mời chuyên gia giám định cổ vật giỏi nhất để giám định những đồ ngọc này là hay giả và niên đại của chúng cho ".

      Đề nghị của ấy khiến tôi bắt đầu do dự, dù gì những vật này kiếm được cũng dễ dáng chút nào, là Tô Thiên Bình dùng cả mang sống của mình đổi lấy. Tôi nắm con dao găm bằng ngọc, cúi đầu trầm ngâm hồi lâu, rút cuộc tôi gật gật đầu : "Được thôi, tạm thời để ở đây, nhưng nhất định được làm mất chúng".

      "Yên tâm , bản thân tôi làm nghề này, sao lại có thể làm hỏng được?"

      Vừa , Tôn Tử Sở vừa bắt đầu cẩn thận thu dọn những vật bằng ngọc này lại, tôi vỗ vai ấy : "Nếu như biết được kết quả phải trả ngay đồ cho tôi đấy".

      "Đương nhiên rồi, những đồ ngọc này đều là bảo bối của mà".

      Tôi bất giác cười đau khộ: "Được, tôi đây, làm việc của ".

      Rời khỏi văn phòng của Tôn Tử Sở, tôi như chạy khỏi ngôi trường này, có lẽ tôi bao giờ muốn quay lại đây nữa.

      Tại sao lại phải giao những đồ ngọc cho Tôn Tử Sở? Bởi vì, nếu như những đồ ngọc thần bí đến từ Hoang thôn này là những cổ ngọc Lương Chử năm nghìn năm lịch sử Hoang thôn nhất định có quan hệ với văn hóa Lương Chử. Hoặc là, văn hóa Lương Chử cổ xưa thần bí cũng là chiếc chìa khóa để mở ra bí mật Hoang thôn? Tuy nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi, nhưng tôi tình nguyện thử xem.

      Khi tôi trở về quán trọ Hoang thôn, màn đêm bao trùm lấy Thượng Hải, tôi dò dẫm trong bóng tối vào ngôi nhà cổ từ cửa sau, trở lại căn phòng tầng hai.

      Lúc này bụng tôi đói thể chịu nổi, vội vàng dùng lò vi sóng giải quyết bữa tối.

      Ăn tối xong tôi lại ra đứng bên cửa sổ, mùi Chi trinh đằng xộc lên mũi nhưng trong lòng tôi vẫn ngừng nghĩ ngợi về những đồ ngọc kia, chúng đều đến từ lòng đất của Hoang thôn, có lẽ có hơn năm nghìn năm lịch sử, ngọc bích, búa ngọc, ngọc cẩm thạch...

      Đột nhiên, tôi nhớ ra mình để sót mất vật... nhẫn ngọc!

      Chính là chiếc nhẫn trong mật thất dưới lóng đất ở Hoang thôn, chiếc nhẫn bị Xuân Vũ lấy trộm. Tôi vội vàng mở tủ, cuối cùng cũng tìm ra chiếc nhẫn.

      Tôi cẩn thận rón rén bưng chiếc nhẫn ngọc, dưới ánh sáng mờ ảo trong ngôi nhà cổ, màu xanh ngọc tỏa ra ánh sáng trong suốt, giống như con ngươi màu xanh ngọc bích.

      Nhưng ở bên mặt chiếc nhẫn lại có vết màu đỏ đun khắc sâu, đặc biệt bắt mắt nền ngọc bích trong xanh. Tôi đưa chiếc nhẫn lên mũi, hít mạnh, mùi tanh tanh bay qua mũi bất giác khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

      Nhịp tim lại bắt đầu tăng tốc, tôi từ từ đưa chiếc nhẫn lên đỉnh đầu, đưa chuẩn nó về hướng đèn. Ánh đèn dịu êm xuyên qua ngọc thể trong suốt, bên trong chiếc nhẫn hình như có ít hoa văn kỳ dị, uốn như rắn lượn trong ánh sáng trong veo. Chỉ có phần vệt đỏ đun, ánh sáng mới thể xuyên thấu qua nó, bí mật bên trong được che đậy lại.

      Cuối cùng, tôi bỏ chiếc nhẫn xuống, trong lòng thầm nghĩ: Nó cũng là nhẫn ngọc của văn minh Lương Chử sao? Nếu như đúng là vậy, vậy ở thời địa lịch sử năm nghìn năm trước chiếc nhẫn ngọc này rút cuộc đeo ngón tay ai đây?

      Có lẽ là do tiềm thức, tôi giơ ngón tay trỏ của mình ra. Tôi nhìn ngón tay mình rồi căn chiếc nhẫn, trong lòng bỗng có cảm giác manh động kì lạ. Đột nhiên tôi chỉ thấy đầu óc trống rỗng, tay phải dường như thể khống chế nổi, bất giác cầm lấy chiếc nhẫn. , tôi làm chủ được mình, nhìn trân trân vào chiếc nhẫn từ từ đeo vào ngón trỏ.

      Nhưng tôi ngờ được rằng chiếc nhẫn lại chặt tới như vậy, khi nó đeo vào đốt ngón tay đầu tiên của tôi, luồng cảm giác lạnh toát xuyên thấu ngón tay rồi lan tỏa khắp cơ thể, đốt và móng tay đều bắt đầu nóng ran đau nhức. Nhưng chiếc nhẫn ngọc chui xuống đốt ngón tay thứ hai rất nhanh, xương ngón tay thứ hai của tôi cảm thấy áp lực kỳ lạ. Cuối cùng, khi chiếc nhẫn chui xuống đốt ngón tay thứ ba, cũng chính là phần cuối cùng của ngón tay cảm giác đau nhức và áp lực đó bỗng tan biến.

      Tôi deo chiếc nhẫn ngọc.

      Chính giây phút này, dường như tôi nghe thấy thanh u u thào kêu tên mình. Tôi lập tức hoảng sợ quay đầu lại, lớn tiếng hét: "Ngươi là ai?"

      Nhưng căn phòng chỉ có mình tôi, quán trọ Hoang thôn rộng thênh thang vang lên tiếng tôi vọng lại lanh lảnh.

      Nhìn chiếc nhẫn ngọc đeo ngón tay, bỗng chốc mặt tôi biến sắc, lẽ nào thanh ban nãy vọng ra từ chiếc nhẫn ngọc?

      , thể, đây chỉ là ảo giác của tôi mà thôi. Cho dù tôi liên tục lắc đầu nhưng ngón tay trỏ tay trái vẫn lạnh toát, đến cả những sợi lông bàn tay cũng dựng đứng cả lên. Tôi vội vàng giơ tay trái lên mắt nhìn, chiếc nhẫn ngọc bó chặt lấy ngón tay của tôi giống như đốt ngón tay màu xanh lá cây. Vết đó đun nhẫn lúc này lại đặc biệt nổi bật, vừa vặn hướng vào chính diện lòng bàn tay tôi, giống như nhẫn có nạm viên đá hồng ngọc vậy.

      Tôi lại giơ bàn tay ra xa, trong lòng càng lúc càng khó chịu, giống như đeo thứ đánh dấu kỳ quá gì đấy. biết là do nguyên nhân tâm lý hay là khí lạnh của chiếc nhẫn ngọc cổ quá nặng, tôi cảm thấy mình ngừng đổ mồ hôi lạnh toát.

      được, tôi thể đeo chiếc nhẫn ngọc này, mình nó có luồng tà khí kỳ quái khiến khắp người tôi khó chịu.

      Tôi vội vàng lấy tay phải ra tháo chiếc nhẫn ngón tay ra. Đột nhiên, chiếc nhẫn dính chặt vào ngón tay tôi, bất luận tôi dùng lực thế nào rút nó ra, nó cũng nhất quyết động đậy.

      Càng chết tiệt ở chỗ, khi tôi dùng lực rút chiếc nhẫn ra, tôi liền cảm thấy ngón tay trỏ bên trái bị sức mạnh nào đó thầm đè nén, chiếc nhẫn ngọc đeo ngón tay càng rút càng chặt, dần dần hằn cả vào trong thịt. Tôi lập tức cảm thấy ngón tay tê liệt, chiếc nhẫn ngọc cổ này dường như biến thành vật có sức sống, thò ống hút ra hút chặt lấy da tôi, dường như muốn nuốt chửng cả ngón tay trỏ của tôi.

      Mất dứt nửa tiếng đồng hồ, tôi dùng sức mạnh toàn thân nhưng cũng thể rút chiếc nhẫn ngọc ra được. Vệt đỏ đun chiếc nhẫn ngạo mạn nhìn tôi, sống chết quấn chặt lấy ngón tay tôi, hình như mọc rễ da thịt tôi.

      Rút cục tôi thở phì phò buông thõng bàn tay ướt sũng mồ hôi ra, nhìn chiếc nhẫn ngón trỏ của mình, bây giờ làm thế nào cũng thể tháo ra được, tôi bất giác lạnh mà lại rùng mình.

      Tay trái của tôi ngừng run rẩy, nhưng cảm giác đau đớn dần dần tiêu tan. Sau đó, khi tôi lại giơ tay định rút chiếc nhẫn ngọc ra lần nữa, ngay tức khắc nó lại thắt chặt, chết cứng đốt ngón tay tôi, giống như có thể tự động co giãn vậy.

      Đột nhiên, tôi nhớ đến cách mà mẹ tôi từng dạy: khi nhẫn hay vòng mà thể tháo ra được, có thể bôi chút dầu lên đó là tháo được nó ra.

      Vậy là tôi tìm mấy chai dầu đem tới, đổ dầu lên ngón tay, chẳng mấy chốc dầu thầm ướt ngón tay và chiếc nhẫn ngọc. Tôi nghĩ chiếc nhẫn ngọc bị dầu bôi trơn rồi nên liền dùng tay phải nắm lấy miếng giẻ, tóm chặt lấy chiếc nhẫn, sau đó ra sức rút ra ngoài.

      Nhưng dường như chiếc nhẫn bị dầu kích thích, càng thắt chặt hơn nữa, hằn lên ngón tay tôi, tôi càng dùng sức rút, ngón tay tôi càng cảm thấy đau đớn thấu tận xương tủy giống như rút xương cốt của chính mình vậy. Cuối cùng, dày vò mười phút đồng hồ, đổ cả nửa chai dầu, chiếc nhẫn ngọc vẫn bám chặt ngón tay tôi, vệt đỏ đun thân nó như nhìn tôi cười chế nhạo.

      Bây giờ phải làm thế nào đây? Tôi gần như tuyệt vọng rồi, vung tay trái bước qua bước lại trong phòng. Tôi thực vô cùng hối hận, tại sao lúc nãy như bị trúng ta, kiểm soát nổi mình đeo chiếc nhẫn ngọc này vào. Đây còn là phút manh động, mà chính là sức mạnh niệm chú kỳ lạ nào đó điều khiển tôi. Nhưng có ai nghĩ được rằng, vừa mới đeo chiếc nhẫn ngọc thần bí này lên cái còn cách nào để rút nó ra, giống như rễ "mọc" trong ngón tay tôi.

      Sau khi sức cùng lực kiệt, bất lực đổ người ra giường, tôi cũng còn cảm thấy đau đớn nữa, chỉ thấy hình như ngón tay mọc ra miếng thịt thừa. tai, tôi dám rút nó ra nữa, chỉ hy vọng sáng hôm sau tỉnh dậy, chiếc nhẫn ngọc tự động tuột khỏi ngón tay tôi.

      Thẫn thờ ngồi giường hồi lâu, tôi díu cả mắt lại, nhìn tay mình đầy dầu, cả người đầy mồ hôi, tôi nghĩ mình nên tắm. Vậy là tôi đành phải đeo cả chiếc nhẫn bước ra khỏi phòng, bước vào phòng vệ sinh.

      Tôi sững sờ nhìn mình trong gương, chiếc nhẫn ngọc ngón tay nổi bật lạ thường, tôi thấy dáng vẻ mình đeo nhẫn giống như đến từ gian cổ đại nào đó.

      Nhưng đôi tay vào bồn tắm, tôi mở vòi nước ra, nước chảy xuống ngừng gột rửa bàn tay tôi và cũng gột rửa cả bề mặt chiếc nhẫn ngọc, ngọc trong nước phát ra loại ánh sáng khúc xạ, cảm giác của tôi cũng dễ chịu hơn chút ít. Rút cuộc, số dầu bóng nhẫy đều được rửa sạch, sau khi được gột rửa bằng dầu và nước, chiếc nhẫn ngọc càng trở nên long lanh, màu xanh non thân nhẫn càng trở nên óng ánh trong suốt, vòn vệt đỏ đun cũng càng trở nên sẫm màu hơn, giống như cái bớt xấu xí.

      Sau đó, tôi dùng ấm đun nước trong phòng vệ sinh, tiện thể dùng vòi hoa sen tắm qua. Sau khi nước sọi, tôi lại nhúng đầu vào bồn nước, dùng nước nóng gội đầu, chiếc nhẫn ngọc hình như cũng sợ nước nóng, cảm giác khó chịu ngón tay gần như tan biến hết. Cuối cùng cũng tắm gội sạch thân thể sau ngày mồ hôi mồ kê. Tôi đứng trước gương lau đầu, hơi nước nóng mịt mù khắp phòng tắm khiến cả tấm gương cũng phủ làn hơi nước.

      Tôi nhìn tấm gương mờ ảo, bên trong chỉ thấy bóng mình lờ mờ. Đột nhiên, tôi phát cái bóng trong gương đứng im, trong khi tôi lắc lư qua lại lau người.

      Người trong gương là tôi sao?

      Tức khắc, phía sau tôi dựng hết cả tóc gáy. Tôi lùi lại mấy bước, lại lắc lư sang trái sang phải nhưng bóng người trong gương vẫn động đậy.

      Cổ vô thức giật lại phía sau, tôi run rẩy nhìn chằm chằm vào gương, làn hơi nước phủ mặt gương khiến tôi tài nào nhìn khuôn mặt trong đó.

      Đột nhiên, tôi bật vòi nước, té rất nhiều nước lạnh lên mặt gương. Nước như thác chảy xuống, gột sạch lớp hơi nước mặt gương, dần dần lộ ra vài khe hở... trong gương là bóng của phụ nữ.

      Tôi sợ ãi tới nỗi ú ớ. sai, đó là bóng của thiếu nữ, trong gương lên mái tóc đen nhánh, còn cả bờ vai nhắn và vòng eo thon...

      Nhưng tôi nhìn mặt ta, mặt gương còn vệt hơi nước chưa bay , vừa vặn che lấp đúng đôi mắt của ta.

      Khủng khiếp tới đỉnh điểm khiến người ta quên mất hoảng loạn. Tôi vội vàng nín thở, lại tiếp tục té rất nhiều nước lên mặt gương, nước gạt sương khói, rút cuộc tôi nhìn tấm gương.

      Nhưng thiếu nữ đó đột nhiên biến mất, gương lại là khuôn mặt tôi.

      Tôi khủng hoảng nhìn ngó tứ phía, xác định trong phòng vệ sinh có ai khác. Sau đó tôi sờ lên mặt mình, trong gương ràng tôi lặp lại hành động của tôi.

      Ban nãy là sao vậy? Tôi nhìn tấm gương trong quán trọ Hoang thôn nhưng tài nào giải thích nổi, lẽ nào lại là ảo giác? Tôi lắc lắc đầu, đành phải tự mình mỉa mai : "Thảo nào gương trong đêm tối toàn là nguyên tố bắt buộc phải có trong tất cả những phim kinh dị".

      Bỗng nhiên, tôi lạ nhớ tới mấy chục năm trước, những người sống trong quán trọ Hoang thôn, bao gồm cả đàn ông dàn bà của gia đình Âu Dương, nghĩ tới chắc chắn họ từng đứng trước tấm gương này, lưu lại hình dáng và khuôn mặt của mình, lưu lại hạnh phúc và khổ đâu...

      Lúc này, tôi giơ tay trái của mình lên, chiếc nhẫn ngọc tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

      Tôi hấp tấp rời khỏi phòng vệ sinh, trở lại phòng mình. Đeo chiếc nhẫn ngọc đến từ Hoang thôn tay, chẳng khác gì deo chiếc còng tay, tôi cảm thấy mình dám làm bất cứ điều gì nữa.

      Sau đó, tôi tắt đèn, nằm chiếc giường bị bóng tối bao phủ, nhè vuốt chiếc nhẫn ngọc đeo ngón trỏ, nó dường như cũng thở cùng tôi, từ từ chìm vào giấc mộng khủng khiếp.
      Annabelle thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      NGÀY THỨ MƯỜI CHÍN
      Buổi sáng tỉnh dậy, chiếc nhẫn ngọc vẫn đeo y nguyên ngón tay tôi, tôi nhàng vuốt vuốt nó, vẫn giống hệt hôm qua, giống như mọc vào da thịt tôi chút động đậy.

      Bên ngoài cửa sổ vọng lại tiếng máy móc, tôi động vào chiếc nhẫn nữa, bước tới bên cửa sổ phủ đầy dây leo chỉ nhìn thấy bãi đổ nát, vài chiếc máy ủi đất thanh lý nốt những bức tường hoang phế, bụi và đất đá bay mù mịt khắp nơi, giống như trận bom nổ, tôi vội vàng đóng cửa sổ lại.

      Sau khi ăn sáng trong phòng xong xuôi, tôi tới cửa cầu thang, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên . Ô, tôi thực ngây người ra, sống trong quán trọ Hoang thôn ngày thứ ba rồi nhưng tôi từ trước tới nay vẫn chưa lên lầu ba. Đỉnh cầu thang xoắn ốc tối om om, phả ra hơi thở êm dịu, tôi tựa vào lan can hồi lâu, rút cuộc cũng chậm rãi bước lên.

      Tôi đeo chiếc khẩu trang to, bởi vì mỗi bước chân đều khiến bụi bay mù mịt. Tôi cẩn thận rón rén lên cầu thang tới cửa hành lang của lầu ba. Tôi mò mẫm mãi tường, khó khăn lắm mới bật được đèn, dưới ánh đèn vàng vọt dãy hành lang tối sâu thẵng tắp phía trước, cảm giác hơi giống với đường dưới lòng đất.

      Qua hồi lâu bụi bặm mới lặng ngắt trở lại, tôi vô thức sờ lên chiếc nhẫn ngọc rồi xông về phía hàng lang. Tôi mở cánh cửa phòng đầu tiên, giống hệt như phòng lầu hai, bên trong trống hươ trống hoắc chẳng có gì cả, duy nhất khác ở chỗ Chi trinh đằng rậm rạp hơn lầu hai, những dây leo màu xanh từ cửa sổ bò vào trong phòng, vô số những ành lá lay động bên tường kề cửa sổ, rễ của những thực vật này thậm chí đâm sâu vào trong tường, mặt tường và sàn nhà đều có rất nhiều những vết rạn, xem ra ngôi nhà này cận kề cái chết tới nơi rồi.

      Những căn phòng khác lầu ba cũng na ná, tôi mở từng phòng từng phòng , trong những căn phòng có đủ ánh sáng soi rọi, Chi trinh đằng thậm chí còn mọc cả sàn nhà. Tôi nghĩ lỗ hổng nào chúng đâm rễ vào, nhất định cũng phủ kính sàn nhà các phòng dưới lầu. Nhưng ngôi nhà này bao năm nay có người ở, bởi vậy bị những thực vật này xâm chiếm cũng là lẽ tự nhiên thôi.

      Tôi mở cửa căn phòng cuối cùng lầu ba, cũng chẳng có bất cứ thứ gì. Đúng lúc tôi chuẩn bị bỏ lại phát dưới chân có rất nhiều bột đá và ván gỗ vỡ. Tôi từ từ ngẩng đầu lên mới phát trần nhà rơi xuống miếng to, lộ ra lỗ hổng rất lớn, bên trong còn có rất nhiều tia sáng xuyên thấu. Tôi hiếu kỳ dưới lỗ hổng đó, kiễng chân nhìn lên bên , phát trần nhà còn có gian rộng, hình như là gác xép.

      Phát bất ngờ này lập tức khiến tôi tưởng tượng rất nhiều, tôi lao khỏi phòng, chạy xuống tầng trệt. Tôi còn nhớ cửa hậu trong hành lang hình như vẫn còn chiếc cầu thang tre. Quả nhiên, tôi phát ra chiếc cầu thang tre trong đống đồ đạc linh tinh.

      Tôi xách chiếc cầu thang tre, thở phì phò trở lại căn phòng lầu ba. Tôi gỡ chiếc khẩu trang dày cộm ra, gác cầu thang dưới lỗ hổng trần nhà, sau đó cẩn thận rón rén leo lên .

      Khi thò đầu ra khỏi trần nhà, tôi nhìn thấy mái nhà chêch chếch, chính giữa xà nhà còn có hai dãy cửa sổ. Rút cuộc, tôi vất vả leo lên , quả nhiên là căn gác xép, ít nhất cũng hơn ba mươi mét vuông.

      Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, do bị những dây leo chằng chịt che lấp nên căn gác xép chỉ chiếu vào vài tia ánh sáng thưa thớt. Lúc còn trong ngôi nhà cổ của gia đình tôi cũng có kiểu cửa sổ này. Tôi nhoài ra ngoài cửa sổ, nhìn xuống bãi công trường phía dưới, dưới cửa sổ là từng hàng gạch ngói màu đen, bên cũng phủ kín những dây leo màu xanh, tôi nghĩ Chi trinh đằng chắc cũng phủ kín cả mái nhà. May mà những cửa sổ ở đây đều đóng chặt, cửa kính toàn là những lá cây Chi trinh đằng, nhìn những tia nắng xuyên qua kẽ lá, cảm giác giống như trong rừng rậm tối đen.

      Rời khỏi cửa sổ, tôi tỉ mỉ nhìn khắp vòng căn gác, ràng ở đây đóng cửa rất nhiều năm rồi, cảm giác giống như mộ cổ vừa được mở ra. Trong góc gác xép, tôi phát tủ quần áo kiểu dáng cổ. Tuy phủ lớp bụi dày, nhưng có thể nhìn ra chiếc tủ này được làm bằng loại gỗ thượng hạng, vào thời đó cũng được coi là đồ nội thất cao cấp.

      Tôi nhàng mở cửa tủ ra, mùi ẩm mốc đậm đặc xộc lên mũi. Tôi quay đầu đợi chừng vài phút, mùi này mới dần dần nhạt .

      Sau đó, tôi dụi mắt nhìn vào trong tủ, hóa ra trong tủ quần áo treo lủng lẳng mấy xác chết khô.

      Tôi lập tức ngã ra sau, mồ hôi lạnh toát đầm đìa trán, suýt nữa là hét toáng lên. Tôi lại nhìn chiếc nhẫn ngọc tay, vệt đỏ đun càng lúc càng bắt mắt.

      Nhưng khi tôi đứng dậy mới phát ra trong tủ hề có người chết, chỉ có quần áo treo kín trong tủ mà thôi. Tạ ơn trời đất, tôi thở hơi dài, hóa ra ban nãy tôi nhìn nhầm. Những chiếc quần áo cũ đó treo trong tủ quần áo, nhìn thoáng qua dưới ánh sáng mờ ảo giống hệt những xác chết treo lơ lửng.

      Trong tủ có cả quần áo nam và quần áo nữ, comple màu đen và màu trắng, bên dưới còn liền cả quần tây, sườn xám màu đỏ và màu xanh, vài chiếc áo khoác bằng da màu đen, tủ quần áo gia đình hơn năm mươi năm trước bỗng lên trước mắt tôi. Tôi dơ tay sờ vào quần áo, tất cả đều giòn tan, mùi ẩm mốc lại sộc lên, có chiếc áo vest còn bị mối đục cả lỗ to dưới vạt áo.

      Tôi vội vàng bịt mũi lùi lại bước, đóng ngay cửa tủ lại. Đó là những quần áo mà gia đình Âu Dương từng mặc sao? Nghĩ tới đây tôi đột nhiên có chút buồn nôn liền chạy ngay tới góc khác gác xép.

      Lúc này, tôi mới phát sàn nhà chỗ này cũng có cánh cửa tối, chỉ là dưới đáy trống trơn mà thôi, trước kia ở đâyc hắc là có cầu thang vịn. Nhưng dủ như vậy đem cả chiếc tủ quần áo to thề này lên đây cũng chẳng dễ dàng gì.

      Góc này gác còn có bàn trang điểm, nhưng tấm gương bàn vỡ vụn từ lâu, chỉ còn sót lại khoang gỗ hình bầu dục, lộ ra ván gỗ ngã vàng. Tôi nghĩ tới nữ chủ nhân của quán trọ Hoang thôn thời đó chắc là ngồi chải tóc tang điểm trước tấm gương này.

      Sau đó, tôi kéo ngăn kéo đầu tiên dưới bàn trang điểm ra mới phát bên trong chất đống rất nhiều ảnh cũ. Ngửi thấy mùi ẩm móc của những bức ảnh này, mắt tôi sáng ra, lập tức lấy hết chúng lên mặt bàn.

      Hơn chục phút sau đó, tôi cố gắng nín thở, lặng lẽ xem những bức ảnh này. Lần theo những hình ảnh đen trắng mấy chục năm trước đây, những người từng sống trong ngôi nhà này dường như lại lên sinh động như sống.

      Bức ảnh đầu tiên là thiếu nữ, người dựa vào cửa sổ, hình như ngóng trông về phía bầu trời bên ngoài. ấy mặc chiếc áo len, mái tóc gợn xoăn xõa hai bên mang tai, khuôn mặt thanh thoát và xinh xắn cộng thêm mờ ảo của ảnh đen trắng, dường như đây chính là mỹ nhân Thượng Hải nổi tiếng những năm 40.

      Nhưng càng khiến tôi say đắm chính là đôi mắt của ấy, ánh mắt mới dịu dàng làm sao, đó là ánh mắt phảng phất chút u buồn hướng về bầu trời u ám mịt mùng ngoài cửa sổ. Nhìn dáng ấy tựa vào cửa trong bức ảnh, cảm giác giống như con rùa bị nhốt giữ, khát vọng bầu trời tự do ngoài cửa sổ. Tôi vẫn nhớ khuôn mặt của ấy trong bức ảnh của gia đình Âu Dương.

      Bức ảnh thứ hai là ảnh cưới của đôi vợ chồng trẻ, dâu là thiếu nữ ban nãy, còn chú rể cũng từng nhìn thấy trong bức ảnh gia đình Âu Dương. Nhìn vào bức ảnh này, trông họ đẹp đôi, chú rể mặc bộ comple, đứng thẳng người. dâu mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi, chiếc váy kéo dài đất, tay được chú rể nâng lên, miệng mỉm cười, đó là do hạnh phúc của dâu hay là lưu luyến thời khắc đẹp nhất của chính mình? Phải chăng tôi cũng thể hỏi ấy được.

      Bức ảnh thứ ba là này cúi đầu đọc sách, dương như chìm đắm suy tư gì đó. Bối cảnh của bức ảnh là chiếc bàn trang điểm này, chiếc gương hình bầu dục phía sau có thể nhìn thấy bóng dáng ấy. Nhưng kỳ lạ ở chỗ,t rong gương hình như còn có chiếu người khác, nhưng ánh sáng trong ảnh đủ, tôi nhìn người đó, nhưng có thể xác định góc độ mà người đó đứng tuyệt đối phải là người chụp ảnh.

      Phía dưới còn có mười mấy bức ảnh khác, tất cả đều là những cảnh sinh hoạt thường nhật trong ngôi nhà này, nhân vật xuất cũng chỉ có đôi vợ chồng trẻ đó. Chỉ có bức ảnh cuối cùng, là bức ảnh cả gia đình Âu Dương chụp tại quán trọ Hoang thôn, và nó giống hệt với bức ảnh mà Hàn Tiểu Phong lấy về từ Hoang thôn, chắc là được rủa ra từ cùng tấm phim. Chỉ kỳ lạ ở chỗ, họ hề có bức ảnh nào chụp ngoài trời, tất cả đều là chụp trong phòng. Vẻ mặt của họ đa số đều rất trầm mặc, cực hiếm thấy bức ảnh nào có mặt cười, còn người vợ trẻ đó còn nhiều hơn nữa những ánh mắt u buồn.

      Sau khi xem hết toàn bộ số ảnh, tôi cất chúng vào lại trong ngăn kéo. Sau đó, tôi mở ngăn kéo thứ hai ra phát bên trong có hai quyển sách cũ. Tôi lấy hai quyển sách này ra xem, trước tiên là để ý cái tên: Trương Ái Linh.

      Hóa ra là sách của Trương Ái Linh, cuốn "Truyền kỳ", còn cuốn là "Lưu ngôn", xuất bản lần lượt vào năm 1944 và 1945. "Truyền kỳ" là tiểu thuyết nhiều tập của Trương Ái Linh. ngờ rằng trong quán trọ Hoang thôn từng có "mê sách", tôi nghĩ rằng hai cuốn sách này là của người vợ trẻ mua trước khi lấy chồng. Tôi tiện tay lật cuốn "Truyền kỳ" ra, lại là mùi ẩm mốc xông lên mũi. Đột nhiên, tôi lật tới tấm đánh dấu trang, thực ra là tấm thiếp , bên có mấy chữ viết bằng bút mực: "Cuộc sống là chiếc áo choàng lộng lẫy, bên bò đầy rận".

      Dòng chữ này mềm mại thanh tú, nhìn cái là biết ngay do con viết, bên dưới còn có hàng tái bút: "Nhược Vân – Ghi ngày mùng 1 tháng 4 năm Dân quốc 37".

      Bây giờ rút cuộc biết rồi, ấy tên là Nhược Vân.

      Còn về câu "Cuộc sống là chiếc áo choàng lộng lẫy, bên bò đầy rận", chính là câu mà Trương Ái Linh từng , nhất định là Nhược Vân rất có cảm xúc với câu này nên ghi nó lại tấm đánh dấu trang.

      Và tấm đánh dấu trang này vừa vặn kẹp vào trang cuối cùng của truyện ngắn "Kim tỏa ký".

      Tại sao phải kẹp trong "Kim tỏa ký" chứ? Tôi nhàng đỡ trang sách ngẫm nghĩ hồi lâu, có lẽ Nhược Vân lo lắng cho số phận của mình biết có lại trở thành Tào Thất Xảo? Giống như trong "Kim tỏa ký" viết, thiếu nữ thanh xuân Tào Thất Xảo được gả cho gia đình giàu có nhưng giống như con rùa bị nhốt trong lồng, kể từ đó về sau số trời định đoạt ta phải lãng phí cả đời trong đó.

      Thôi vậy, tâm tư của phụ nữ thể đoán biết được, đứng là Nhược Vân của hơn năm mươi năm trước. Tôi thở dài, đặt hai cuốn sách trở lại ngăn kéo.

      Dưới đày bàn trang điểm còn có ngăn kéo , tôi mở ra xem phát bên trong là số đồ mỹ phẩm, có son môi, phấn lót, nước hoa và còn số thứ tôi biết là thứ gì. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy hình dạng son môi của hơn năm mươi năm trước, chẳng qua là bên trong khô từ lâu rồi. Nhưng chỉ cần tưởng tượng tới thứ này từng quệt môi của Nhược Vân, trong lòng tôi lại có cảm giác rất đặc biệt, là hoài cổ hay là thương cảm?

      Cuối cùng, tôi vẫn cứ đóng ngăn kéo lại, sau khi đảo mắt vòng quanh căn gác, tôi bước xuống cầu thang xuống dưới.

      Trở lại căn phòng lầu ba, tôi vẫn để thang tre dưới sàn nhà, sau đó vội vàng xuống cầu thang.

      Bữa trưa vẫn là thức ăn của lò vi sóng, ăn xong tôi nằm chiếc giường xếp dở mấy quyển sách mà mình mang theo. Thời tiết sau buổi trưa oi bức lạ thường, trong phòng chút gió, tôi chỉ cảm thấy mí mắt nặng trĩu, khắp cơ thể còn chút sức lực nào.

      Nhìn chiếc nhẫn ngọc ngón tay mình giống như mọc thêm cục u, tim tôi bất giác đập thình thịch. biết nó tay tôi bao lâu nữa? Lẽ nào đeo lên cái là vĩnh viễn tháo ra được sao? Nghĩ tới đây tôi nhắm mắt lại, run rẩy nằm giường, chẳng mấy chốc ngủ thiếp .

      Sáu giờ chiều tôi mới mơ màng tỉnh dậy, tùy ý làm chút bữa tối giải quyết cơn đói, sau đó ngồi thẫn thờ trong phòng. Cho tới ngày hôm nay, cả ba tầng lầu của quán trọ Hoang thôn tôi đều xem qua, tôi biết mình còn có thể khám phá thêm điều gì ở đây. Có lẽ suy đoán ban đầu của tôi hoàn toàn sai, ngôi nhà cổ này có bất cứ quan hệ gì tới bí mật Hoang thôn? Nhưng tôi có lý do gì lại phải thêm thứ phiền toái ngón tay.

      suy nghĩ mông lung, đột nhiên nghe thấy dưới lầu có tiếng động vang lên, xuyên qua ván sàn của cả tòa nhà vang vọng. Bỗng chốc, tim tôi lại đập thình thịch, chỉ nghe thấy tiếng "cộc... cộc... cộc" dưới lầu vọng lên. Tôi cẩn thận rón rén bước ra ngoài, xuyên qua hành lang bị bóng tối bao trùm, dừng lại trước cửa cầu thang nhìn xuống dưới.

      bóng đen theo cầu thang xoắn ốc lên.

      Tôi lập tức nín thở, đợi tới khi tiếng bước chân đó đến bên cạnh mình, tôi tay tóm ngay lấy đối phương.

      "Là tôi!"

      Giọng con vang lên bên tai tôi, tôi vội vàng buông ta ra, bật đèn cạnh tường lên.

      Quả nhiên là Tiểu Sảnh, ấy mặc chiếc váy ngắn màu đen, chau mày dựa vào tường, ràng ban nãy ấy bị hoảng sợ. ngừng thở dốc, lồng ngực phập phồng, tay còn xách chiếc cặp màu đen.

      Tôi thở dài : "Sao lại đến đây?"

      "Xin lỗi, tôi làm hoảng sợ đúng ?"

      Miệng Tiểu Sảnh lẩm bẩm , dáng vẻ tội nghiệp, lập tức khiến khó chịu của tôi tan thành mây khói.

      "Vào ngồi lúc ".

      xong, tôi giúp ấy xách chiếc cặp đen, đưa ấy tới phòng mình.

      Vừa bước vào phòng, đôi mắt trong veo của ngừng ngó nghiêng tứ phía, muốn điều gì đó nhưng ra được. Tôi cảm thấy có chút kỳ quái. Thử thăm dò hỏi: "Tiểu Sảnh, xảy ra chuyện gì sao?"

      từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt xoáy sâu vào mắt tôi, cuối cùng cũng thốt nên lời: "Xin lỗi, tôi có thể sống ở đây ?"

      " sao? Sống ở đây?" Câu hỏi của ấy khiến tôi thực kinh ngạc, càng khiến tôi cảm thấy bối rối.

      "Xin nhất định được hiểu lầm". Tiểu Sảnh cũng thực ngại ngùng, ấy cúi đầu : "Coi nưh giúp đỡ tôi lần, tôi cảm thấy mình còn nơi nào để nữa, chỗ duy nhất có thể ở chỉ có mỗi quán trọ Hoang thôn này".

      Khẩn cầu của Tiểu Sảnh càng khiến tôi khó hiểu, dáng vẻ của ấy lúc này bỗng nhiên khiến tôi nhớ tới tên bộ phim... " chốn nương thân".

      Tôi bất giác nắm vào vai ấy hỏi:" cho tôi biết, rút cuộc xảy ra chuyện gì?"

      " cần hỏi bất cứ điều gì cả, bản thân tôi cũng biết xảy ra chuyện gì, chỉ là trong lòng có cảm giác..." lời của ấy hình như chạm vào cái gì đó, lại bị nuốt chửng lại.

      "Hay là cãi nhau với người thân? là ương bướng quá, mau về với cha mẹ ".

      Bỗng nhiên, Tiểu Sảnh hét lên thất thanh: ", tôi tôi có người thân rồi mà, tôi cũng có cha mẹ, tôi là người có gia đình".

      " có gia đình? Thế khác nào hồn dã quỷ?"

      Câu này vừa thốt ra, tôi cũng có chút hối hận. Nhưng tôi ngờ rằng Tiểu Sảnh trả lời tôi thế này: "Lẽ nào biết tôi là ai sao? Tôi là Nhiếp Tiểu Sảnh mà".

      "Ma nữ xinh đẹp trong Liêu trai?" Tôi ra sức lắc đầu : "Tiểu Sảnh, có phải từ trước tới nay luôn sống trong thế giới nội tâm của mình ? Có lẽ tất cả những thứ này đều chỉ là hoang tưởng của mà thôi".

      " cần hỏi nữa đâu, tối nay tôi nhất định ở đây, tôi quyết định rồi".

      Vừa , vừa mở chiếc cặp, lấy từ bên trong ra số đồ dùng sinh hoạt thường ngày, còn có cả mấy gói thực phẩm ăn nhanh khá to, túi gạo , thậm chí còn có cả đống đồ ăn vặt, xem ra ấy thực định "nằm vùng" ở đây rồi.

      Lúc này coi như tôi thực đầu hàng, phải chăng ngôi nhà này vốn phải của tôi. Thế nên tôi cũng có quyền đuổi ấy , tôi chỉ còn cách lắc đầu : "Được rồi, tùy . Nhưng ngôi nhà này mấy hôm nữa là bị tháo dỡ rồi".

      Tiểu Sảnh vừa sắp xếp đồ đạc vừa trả lời dứt khoát: "Tôi biết".

      Nhìn điệu bộ ấy lúc này giống như bỗng chốc biến thành chủ nhà, tôi ngốc ngếch đứng bên cạnh, biết nên gì cho phải đạo.

      Đột nhiên, ấy ngẩng đầu lên mỉm cười với tôi: "Xin lỗi, tối nay có thể ngủ tầng ?"

      "Tầng ?"

      Tôi ngớ người ra, sau đó bất giác gật gật đầu, cảm giác trong lòng khó diễn tả thành lời.

      Khóe miệng Tiểu Sảnh cong cong lên: "Cám ơn , tôi biết người tốt".

      Nhưng trong lòng tôi lại thầm : Tự nhiên đuổi người ta lên gác, để tôi ngủ cùng với đống dây Chi trinh đằng, đêm nay thảm rồi.

      ấy bước mấy bước trong phòng : "Kể từ tối hôm nay, chúng ta là hàng xóm tầng tầng dưới".

      Bỗng nhiên, Tiểu Sảnh hình như phát ra gì đó, ấy nhìn vào tay trái tôi : "Cái gì ngón tay thế?"

      Tôi hơi hoảng, biết rằng mình trốn thoát, đành phải ngoan ngoãn giơ tay về phía ấy. ấy nhìn chằm chằm vào ngón tay tôi lúc, sững sờ hỏi: "Tôi chưa từng thấy đeo nhẫn bao giờ".

      "Đây là chiếc nhẫn ngọc", giọng tôi trở nên ủ ê, "Nó đến từ Hoang thôn".

      "Nhẫn ngọc của Hoang thôn? Sao lại đeo ngón tay ?"

      " lời hết được".

      Sau đó, tôi kể hết cho ấy nghe về lai lịch của chiếc nhẫn ngọc này, còn cả phiền toái khi tôi đeo nó lên làm thế nào cũng tháo ra được.

      Tiểu Sảnh cảm thấy có chút khó hiểu, tóm lấy tay trái của tôi, vuốt lên chiếc nhẫn ngọc đeo ngón trỏ. Sau đó, ấy thử rút nó ra, nhưng nhẫn ngọc lập tức co lại khiến tôi đau đớn hét lên. Tiểu Sảnh thực hốt hoảng, vội vàng buông tay tôi ra.

      "Có lẽ bí mật nằm trong chiếc nhẫn này?"

      "Nhưng tôi biết làm thế nào? Đeo nó vĩnh viễn sao?" Tôi buồn bực lại lại mấy vòng trong phòng, cuối cùng tựa lên cửa : "Thôi vậy, cứ đeo mấy ngày rồi sau tính tiếp".

      Sau đó, tôi lôi từ góc tường ra chiếc chiếu cói và gối đầu, vác chúng ra ngoài.

      Tiểu Sảnh vội vàng chạy theo sau tôi hỏi: " đâu đấy?"

      " phải bảo tôi lên tầng ngủ sao?" được nửa, tôi lại quay đầu lại , "Tối nay, ngủ giường xếp , phòng vệ sinh ở cuối hành lang, nước trong vòi có thể rửa mặt, nhưng mà có nước nóng".

      Điệu bộ của ấy lại có chút bối rối, cúi đầu : "Cảm ơn ".

      "Ngủ ngon nhé, đừng mơ thấy ác mộng nữa, tôi chịu được dày vò của tôi đâu". Tôi rút cuộc cũng lộ ra chút tươi cười, "Ngủ ngon nhé".

      tôi vác chiếc chiếu và gối lên cầu thang rồi.

      Bước vào bóng tối lầu ba, tôi đẩy cửa căn phòng đầu tiên, may mà đèn trần nhà vẫn có thể bật sáng. Căn phòng này nồng nặc mùi thực vật kỳ quái, bức tường kề cửa sổ phủ kín rễ và cành lá Chi trinh đằng, gió đêm lành lạnh thổi từ cửa sổ vào. Tôi mất bao nhiêu sức lực mới đóng chặt được cửa sổ lại. Sau đó, tôi lại mất nửa tiếng đồng hồ quét dọn căn phòng này, quét ra đống lá rụng và bụi bẩn. cuối cùng, tôi mới trải chiếu lên sàn nhà.

      Lúc này tôi nhớ tới Tiểu Sảnh ở tầng dưới, phải chăng dám xuống đấy nữa. Đêm sâu yên tĩnh, tốt nhất nên nghĩ ngợi mông lung. Tôi dứt khoát tắt đèn, nằm lên chiếu ngủ.

      Trong căn phòng nồng nặc mùi thực vật này, dưới người là chiếc chiếu lạnh toát giống như ngủ bãi cỏ. Tuy nhắm mắt nhưng tôi vẫn có thể cảm giác những cảnh Chi trinh đằng chằng chịt thầm sinh trưởng, thoăn thoắt cắm rễ vào sàn nhà giống như cánh tay trườn bò dãy dụa.

      Chi trinh đằng trong đêm ngừng nhả ra khó các bon, chiếu ngủ tôi dần dần chìm vào hư vô...

      biết bao lâu sau, vài tia sáng rọi vào mắt rồi trốn dưới mí mắt làm con ngươi cũng dần thức tỉnh khiến tôi chầm chậm mở mắt.

      Có lẽ do hoang mang khi vừa tỉnh dậy, tôi thở từng hơi hổn hển, phát mình nằm chiếu cói, căn phòng vẫn bị bóng đêm bao phủ. Còn những tia sáng rọi vào mặt tôi là từ cửa ngoài hành lang chiếu vào.

      Tôi vùng vằng ngồi dậy, tia sáng trắng từ trong cửa rọi vào có chút chói mắt, còn người tôi vẫn trong bóng tối. Tôi ra sức dụi mắt mới thích ứng được tia sáng hẹp đó, nhìn thấy hình như có bóng đen đứng ngoài cửa.

      Tim đột nhiên đập thình thịch, nhưng tôi lập tức để mình trấn tĩnh lại, có khi nào lại là Tiểu Sảnh mơ thấy ác mộng? Tôi cẩn thận rón rén đứng dậy, cố gắng hết sức phát ra bất cứ tiếng động nào, lặng lẽ thò đầu ra khỏi cửa.

      Ngoài hành lang lóe lên vùng ánh sáng êm dịu, tôi phát bóng lưng thiếu nữ đứng đợn độc chính giữa hành lang. Quần áo ta mặc kỳ quái, từ trước tới nay tôi chưa từng nhìn thấy, nhưng tôi vẫn nhàng gọi tiếng: "Tiểu Sảnh?"

      Gần như cùng lúc, ta từ từ quay đàu lại, ánh sáng phút chốc quá chói lóa khiến tôi nhìn mặt ấy. ta về phía tôi, tôi bất chợt cảm thấy căng thẳng, dùng tay che chắn ánh đèn đỉnh đầu, rút cuộc cũng nhìn đôi mắt ta.

      ta phải là Tiểu Sảnh.

      Tức khắc, tôi gần như hét toáng lên, nhưng ta hình như nhìn thấy mà cố tình lờ tôi , sững sờ về phía đầu hành lang bên này. Lúc này tôi nhìn quần áo ấy mặc, hóa ra là chiếc áo choàng vừa dày vừa dài, tôi từ trước tới nay chưa từng nhìn thấy kiểu áo này, xem ra quả thực rất nặng, giữa mùa này mà mặc nó e rằng nóng chết khiếp. Khuôn mặt ta trắng bệch thanh thoát, đôi mắt diễm lệ nhìn thẳng phía trước, nếu như xuất ở đây và trong thời khắc này, ta chắc chắn là vô cùng hấp dẫn.

      Tôi run rẩy nhàng hỏi: " là ai?"

      Nhưng ta có bất cứ phản ứng gì, mặt vô cảm qua người tôi, dường như tôi hề tồn tại. Giây phút tôi và ấy lướt qua nhau, tôi đột nhiên nhớ lại, tôi từng nhìn thấy mặt ta, buổi sáng căn gác xép, tôi phát ra rất nhiều ảnh cũ, hình như mỗi tấm ảnh đều có mặt ấy.

      Tên của ấy là Nhược Vân.

      Lúc này tôi kinh ngạc ngây cả người ra, sững sờ nhìn ta chầm chậm về phía cửa cầu thang, ánh sáng êm dịu như thác nước bao trùm ấy, còn bức tường phía sau lưng vẫn chìm trong bóng tối.

      Sao lại có thể như vậy được? Từ tận năm 1948 xa lắc xa lơ, ta từng sống trong ngôi nhà cổ này. Vào đêm hơn năm mươi năm sau, ta lại xuất trong hành lang tầng ba của quán trọ Hoang thôn, vẫn tươi trẻ như năm nào, vẫn hấp dẫn như năm nào, khác gì so với ấy trong ảnh trước đây.

      Tôi rút cuộc nhìn thấy gì?

      ấy xuống cầu thang, quầng ánh sáng soi rọi theo ấy, còn xung quanh vẫn toàn là bóng tối. ấy giống minh tinh sân khấu,toàn thân được bao trùm bởi đèn hội tụ ánh sáng trắng, còn tất cả những người khác đều đứng trong bóng tối nhìn ấy.

      thể kìm chế được nữa, tôi bật đèn lên, khi ánh đèn chiếu sáng đôi mắt tôi, ấy đột nhiên biến mất. Tôi hoảng hốt nhìn khắp tứ phía, nhưng thấy bất cứ tình hình khác thường nào. Tôi lại chạy xuống cầu thang xoắn ốc, cũng phát ra bất cứ dấu tích có người nào cả.

      ấy đâu rồi?

      tới cửa cầu thang tầng hai, nhìn cửa phòng mà Tiểu Sảnh ngủ bên trong đóng im ỉm, tôi nghĩ tôi nên làm phiền giấc ngủ của ấy. Tôi để mình thoải mái trở lại, sau đó trở lại căn phòng lầu ba.

      Tôi đứng ngoài cửa hồi lâu, nhìn ánh đèn vàng vọt tường, hoàn toàn khác với ánh sáng kỳ dị ban nãy. Vậy ánh sáng chiếu lên người Nhược Vân là ở đâu ra? Tôi làm thế nào cũng nghĩ ra được, đành phải tắt đèn, lại nằm ra chiếu.

      Tự véo vào đùi mình cái, dường như đau tới mức hét lên. Lúc này tôi có thể khẳng định rồi, ban nãy tuyệt đối phải là nằm mơ, tôi thực tận mắt nhìn thấy Nhược Vân, người phụ nữ sống ở đây hơn năm mươi năm trước.

      Nhưng tại sao tôi lại nhìn thấy ấy? Cho dù Nhược Vân xinh đẹp năm nào, hôm nay vẫn sống giữa cõi đời này cũng phải là bà lão tám mươi tuổi mới đúng. nghi ngờ gì nữa, tôi chính mắt nhìn thấy ban nãy chính là Nhược Vân của hơn năm mươi năm trước, còn cả bộ quần áo ta mặc nữa, cũng chỉ có thời đó mới có, lẽ nào tôi nhìn thấy hồn ma?

      Nghĩ tới đây, tôi lại sởn hết cả tóc gáy, vội vàng nhắm mắt lại, trong lòng thầm cầu nguyện: "Đêm tối ơi, mau mau để tao ngủ thôi".
      AnnabelleGấu's thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :