Quỷ Ám - William Peter Blatty (12 chương + đoạn kết)

Thảo luận trong 'Các Thể Loại Khác (Kinh Dị, Trinh Thám..)'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      ĐOẠN KẾT
      Nắng cuối tháng Sáu lùa qua cửa sổ phòng Chris. Nàng xếp chiếc áo "blu" lên các thứ khác trong vali rồi đậy nắp lại. Nàng nhanh ra cửa. " Tốt, vậy là xong hết," nàng bảo Karl. Lúc người Thụy Sĩ bước đến khoá chiếc vali, nàng ra hành lang, đến phòng Regan. " Ê, Rags, thế nào con ?"

      sáu tuần qua kể từ cái chết của hai vị linh mục, kể từ cơn sốc ấy. Kể từ ngày Kinderman chấm dứt cuộc điều tra. Và vẫn chưa có đáp số nào. Chỉ là ức đoán nguôi và những lần thức giấc thường xuyên trong đêm, đầy nước mắt. Cái chết của cha Merrin là do hội chứng động mạch vành. Nhưng còn vụ Karras ? " Cứ rối tinh rối mù," Kinderman khò khè . phải do bé, ông quả quyết như vậy. bị trói chặt bằng những sợi đai da và tấm trải. ràng, Karras bứt tung các cánh cửa chớp, nhảy qua cửa sổ để cố tình chết. Nhưng tại sao ? Sợ chăng ? toan tính trốn thoát điều gì đó quá kinh khủng chăng ? ? Kinderman nhanh chóng bác bỏ điều đó. Nếu ông ta muốn trốn, ông ta có thể thoát ra bằng ngõ cửa lớn. Mà Karras hề là loại người chịu bỏ trốn trong bất cứ tình huống nào.

      Nhưng thế tại sao lại có cú nhảy chí mạng đó ?

      Đối với Kinderman, câu giải đáp bắt đầu hình thành trong tuyên bố của Dyer khi vị linh mục này đề cập đến những xung đột tình cảm của Karras: Mặc cảm tội lỗi của ông đối với mẹ, đối với cái chết của bà, vấn đề đức tin của ông và lúc Kinderman điền thêm vào đó thiếu ngủ trong nhiều ngày liên tục, nỗi khắc khoải và cảm thấy mình có lỗi về cái chết treo lơ lửng của Regan, nỗi chấn động về cái chết của Merrin, nhà thám tử đành buồn rầu kết luận rằng tâm trí ông ta bị suy sụp, bị đổ vỡ tan tành trước gánh nặng của tội lỗi mà ông ta còn có thể chịu nổi. Lại nữa, khi điều tra cái chết của Dennings, nhà thám tử được biết - qua tham khảo các tác phẩm viết về quỷ ám - rằng các nhà đuổi quỷ thường lại đâm ra hay bị quỷ ám vì những nguyên do có thể có trong vụ này : những mặc cảm tội lỗi quá mạnh mẽ đòi hỏi phải bị trừng phạt, thêm vào đó là quyền năng của sức tự kỷ ám thị. Karras chín muồi. Những tiếng động của cuộc tranh chiến, giọng thay đổi của vị linh mục mà cả Chris lẫn Sharon đều nghe thấy, tất cả những điều đó càng củng cố thêm cho giả thuyết của nhà thám tử.

      Nhưng Dyer lại chịu chấp nhận điều đó. Ông đều đặn trở lại ngôi nhà ấy trong thời gian Regan dưỡng bệnh để thảo luận cùng Chris. Ông hỏi hỏi lại mãi xem thử lúc này Regan đủ sức nhớ lại những gì xảy ra ở phòng ngủ của bé vào đêm đó chưa. Nhưng câu trả lời vẫn chỉ trước sau là cái lắc đầu, hoặc tiếng , rốt cuộc vụ này kết thúc.

      Chris thò đầu vào phòng Regan, thấy con ôm chặt hai con thú nhồi bông nhìn phụng phịu chiếc vali của nó xếp đầy đồ đạc, nhưng còn để ngỏ.

      " Thế mới là bé con của mẹ chứ ." Chris rời con, nhanh xuống thang gác. Lúc nàng đến chân thang, tiếng chuông cửa ngân vang. Nàng mở cửa.

      " Chào Chris." Đó là cha Dyer. " Chỉ tạt vào để tạm biệt bà thôi." " Ồ, tôi rất lấy làm sung sướng. Tôi cũng vừa định gọi cho cha."

      Nàng bưóc lùi lại. " Mời cha vào."

      " Thôi, được rồi, Chris, tôi biết bà bận mà."

      Nàng cầm tay kéo ông vào trong. "Ồ, xin cứ vào ! Tôi sắp uống tách cà phê đây."

      " Vâng, nếu bà chắc chắn là... "

      Dĩ nhiên nàng chắc chắn như vậy. Hai người vào bếp, ngồi xuống bàn, uống cà phê, chuyện pha trò, còn Sharon và vợ chồng Engstrom tất bật ngược xuôi.

      Chris về Merrin: nàng kinh ngạc biết bao khi chứng kiến các bậc quyền quý và các yếu nhân nước ngoài có mặt tại tang lễ của ông. Sau đó hai người cùng yên lặng trong lúc Dyer nhìn đăm đăm vào tách cà phê, nhìn vào nỗi buồn thảm. Chris đọc được ý nghĩ ông. " Con bé vẫn chưa thể nhớ gì được," nàng khẽ . " Tôi rất tiếc."

      Vẫn cúi gầm, vị linh mục gật đầu. Chris nhìn chiếc khai đựng thức ăn sáng của nàng. Quá đổi bứt rứt và khích động, nàng vẫn chưa ăn. Bông hoa hồng vẫn còn đó. Nàng nhặt cành hoa lên, xoắn tới lui cọng hoa cách tư lự. " Và ông ấy cũng chưa hề biết con bé nữa," nàng thầm vẻ lơ đãng. Rồi nàng giữ yên cành hoa hồng và đảo mắt nhìn Dyer. Trông thấy ông ta nhìn đăm đăm. " Theo bà chuyện gì thực xảy ra ?" Ông khẽ hỏi. " Với tư cách là người vô thần, bà có nghĩ là cháu bé thực bị quỷ ám ?" Nàng trầm ngâm, nhìn xuống, vẫn đùa nghịch với cành bông hồng. " Chà, cứ như cha ... , nếu xét về vấn đề Chúa, tôi đúng là người vô thần, kẻ vô tín. Tôi vẫn là thế. Nhưng nếu đến vấn đề ma quỷ - chà, lại là chuyện khác. Tôi có thể chấp nhận được. Tôi tin, đúng như vậy, tôi tin. Và phải chỉ nguyên vì việc xảy ra cho Regan thôi đâu, mà là tôi muốn chung tất cả." Nàng nhún vai. " Còn Chúa ấy à, cần phải hình dung ra là nếu có Chúa, mỗi đêm ông ấy phải cần đến triệu năm để ngủ kỹ, nếu ông ta dễ đâm ra bẳn tính, khó ở lắm. Cha hiểu ý tôi chứ ? Ông ấy hề . Còn quỷ chẳng bao giờ ngưng quảng cáo, phô trương, cha ạ. Quỷ nó làm cơ man là quảng cáo."

      Trong lúc, Dyer cứ nhìn nàng, sau đó ông khẽ , " Nhưng nếu tất cả mọi điều ác thế gian này khiến bà nghĩ rằng có thể có quỷ, thế thí bà lý giải ra sao về tất cả những điều thiện cõi đời này ?"

      Ý tưởng ấy khiến nàng nheo mắt lúc nàng chịu đựng tia nhìn của vị linh mục. Rồi nàng cụp mắt xuống. " Vâng... vâng," nàng khẽ thào. " Đó là vấn đề." Nỗi buồn thảm và cơn sốc về cái chết của Karras lắng vào tâm thái nàng như màn sương mù u uất. Dù vậy, xuyên qua đó, nàng trông thấy điểm sáng lốm đốm, và cố tập trung vào điểm sáng ấy, nàng nhớ lại Dyer lúc ông ta đưa nàng ra xe ở nghĩa trang, sau tang lễ của Karras. " Cha ghé nhà chốc lát được ?" nàng mời ông. " Chà, tôi rất muốn, nhưng tôi thể bỏ qua bữa tiệc được," ông đáp. Nàng có vẻ bối rối. " Khi tu sĩ Dòng Tên chết," ông cắt nghĩa cho nàng, " chúng tôi luôn luôn mở tiệc. Đối với ông ta, đó là bắt đầu, cho nên chúng tôi ăn mừng."

      Chris có ý nghĩ khác. " Cha bảo là cha Karras có vấn đề với đức tin của ông ấy." Dyer gật đầu.

      " Tôi tin điều ấy được," nàng . " Tôi chưa bao giờ chứng kiến đức tin lớn dường ấy trong đời tôi."

      " Tắc xi đến rồi, thưa bà."

      Chris tỉnh giấc mộng ngay. " Cám ơn Karl, được rồi." Nàng và Dyer đứng lên. " , cha cứ ở lại, thưa cha. Tôi xuống ngay. Tôi chỉ lên lầu để đón Rags."

      Ông lơ đãng gật đầu, nhìn nàng bước . Ông nghĩ đến những lời cuối cùng khó hiểu của Karras, những tiếng la hét người ta nghe được từ nhà dưới trước lúc ông ta chết. Có điều gì đó nấp. Điều gì vậy ? Ông biết. Những hồi ức của Chris lẫn Sharon đều mơ hồ. Nhưng lúc đó lần nữa, ông lại nghĩ đến vẻ hoan hỉ bí nhiệm đôi mắt Karras. Còn điều gì khác nữa cơ, ông chợt nhớ: tia sáng dữ dội của... niềm đắc thắng ? Ông dám chắc, có điều ông cảm thấy nhõm hơn cách kỳ lạ. Sao lại nhõm hơn ? Ông tự hỏi.

      Ông bước ra hành lang tiền sảnh. Hai tay thủ túi, ông tựa ô cửa đứng nhìn Karl giúp xếp gọn hành lý trong xe tắc xi. Trời ẩm ướt và oi ả. Ông đưa tay quệt chân mày rồi quay lại lúc có tiếng bước chân xuống thang gác. Chris và Regan, tay trong tay. Họ tiến đến phía ông. Chris hôn má ông. Rồi nàng giữ tay mình đó, vừa thăm dò đôi mắt ông cách âu yếm.

      " Ổn cả thôi," ông . Rồi ông nhún vai. " Tôi có cảm giác là ổn thoả cả." Nàng gật đầu. " Đến Los Angeles tôi gọi cho cha. Hãy bảo trọng."

      Dyer nhìn xuống Regan. bé cau mày ngó ông lúc bất chợt nhớ lại mối lo âu bị quên lãng. Bất giác, bé vươn đôi tay lên đón ông. Ông cúi xuống và bé hôn ông. Sau đó, bé cứ đứng lúc, nhìn ông chăm chăm cách kỳ dị, , phải nhìn ông: mà là nhìn tấm khăn choàng La Mã khoanh tròn quanh vai ông. Chris nhìn chỗ khác. " Nào," nàng khàn giọng , cầm lấy tay Regan. " Khéo trễ đấy, cưng. Ta thôi."

      Dyer nhìn hai mẹ con ra . Ông vẫy chào đáp lễ Chris. Trông thấy nàng gửi ông nụ hôn gió, rồi nàng vội theo chân Regan, chen lên xe. Lúc Karl leo lên ngồi phía trước cạnh tài xế, Chris lại đưa tay qua cửa sổ vẫy chào lần nữa. Chiếc tắc xi lao . Dyer bước ra hè phố. Nhìn theo. Chẳng mấy chốc, chiếc tắc xi rẽ vào góc phố và mất dạng.

      Từ phía bên kia đường, ông nghe có tiếng thắng xe rít lên. Ông nhìn. chiếc xe cảnh sát. Kinderman trờ ra. Nhà thám tử thong thả đánh vòng quanh xe rồi lạch bạch về phía Dyer. Ông vẫy tay. " Tôi đến để từ giã."

      " Ông vừa vặn trễ."

      Kinderman dừng lại tại chỗ, tiu nghỉu. " Họ rồi sao ?"

      Dyer gật đầu.

      Kinderman nhìn xuống đường và lắc đầu. Rồi ông ngước nhìn Dyer. " bé ra sao ?"

      " Trông có vẻ khả quan."

      " Chà, thế tốt. Rất tốt. Chỉ có điều đó mới là điều quan trọng thôi." Ông nhìn chỗ khác. " Thôi, phải trở về với công việc vậy," ông khò khè. " Trở về làm việc. Thôi, tạm biệt cha." Ông quay gót, vừa dấn bước về phía xe tuần cảnh dừng chân, quay lại nhìn trân trân Dyer, vẻ trầm tư. " Cha xem phim chứ, cha Dyer ? Cha thích điện ảnh ?"

      " Ồ, thích quá chứ."

      " Tôi có thể vào cửa." Ông lưỡng lự lúc. " Quả thực là tôi có sẵn thẻ vào rạp Crest tối mai đây. Cha muốn xem ?" Dyer thọc tay vào túi. " Chiếu phim gì ?"

      " Đỉnh gió hú."

      " Ai đóng ?"

      " Heatheliff, Jackie Gleason đóng, còn vai Catherine Earnshaw, Lucille Ball đóng. Cha khoái chứ ?"

      " Tôi xem rồi," Dyer tĩnh bơ đáp.

      Kinderman nhìn đăm đăm lúc, mặt mũi ỉu xìu. Ông quay nhìn chỗ khác. " Lại thêm ông nữa," ông thầm. Rồi ông bước đến vệ đường, khoác tay Dyer và thong thả tiễn vị linh mục xuống con phố. " Tôi chợt nhớ lại câu trong phim Casablanca," ông thân tình . " Lúc kết phim, Humphrey Begart với Claude Rains như thế này : Louis, tôi nghĩ đây là khởi đầu của tình bạn tốt đẹp."

      " Ông biết đấy, trông ông cũng hơi giống Begart."

      " Cha quả có nhận xét."

      Trong lãng quên, họ cố gắng để nhớ lại.

      HẾT
      Annabelle, Gấu'svulinh thích bài này.

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :