1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Quỷ Thần Y

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Ma mị Tứ Công Tử

      Tác Giả: Lâm Uyển Du

      Nguồn: Bí Mật Hoa Viên


      câu chuyện kể

      người Mông cổ xinh đẹp khả ái, sắp thành hôn với Vương gia cao quý tuấn vô cùng, đây là niềm tự hào của tất cả các . Nhưng trước ngày thành thân, nàng bị quỷ Vương bắt , thời gian nàng bị bắt ai biết xảy ra chuyện gì, nhưng khi Vương gia đem toàn bộ binh lực mạo hiểm cứu nàng trở về, nàng hoa dung thất sắc, mang thai…

      Vương gia vẫn tổ chức lễ thành thân như trước, vẫn giữ cái thai, vẫn để cho tiểu thư Mông Cổ kia sinh hạ nghiệt chủng của Quỷ Vương, muốn lợi dụng đứa bé thiết kế cạm bẫy chiêu dụ Quỷ Vương. Nhưng, khi nàng sinh ra, phải , mà là bốn đứa bé trai khỏe mạnh khôi ngô, thân thể của mỗi đứa bé đều xuất cái bớt giống nhau, nhưng phân tán khác nhau thân thể. đứa mang cái bớt hình la sát nhe nanh ở lưng, đứa kia cánh tay trái, đứa cánh tay phải, và đứa út, số phận nghiệt ngã, gương mặt xinh như thiên thần giáng thế là cái bớt che nửa mặt. Người người đều , bọn là ác quỷ tái sinh, mang tai họa đến cho loài người, nhưng vì là con của các ác quỷ, nên thể tiêu diệt gánh lấy hậu quả của Tu La, tàn sát loài người.

      Cạm bẫy đưa ra, đương nhiên Quỷ Vương đến. Nhưng mang các đứa bé ấy , chỉ mang nàng…..

      Có người , vì thù hận nàng bỏ rơi nên mang nàng về trả thù. Còn sau này, bé ngây thơ, nhìn nam nhân oán giận ngập trời, thống hận thượng đế trêu ngươi : “Ngươi nghĩ, nương ấy Quỷ Vương sao? Nếu , tại sao lại cố gắng đấu tranh để sinh ra bốn đứa bé? Chỉ có , nên mới làm cho người ta quyết tâm giữa cốt nhục. Trời ạ! Bốn đứa bé, nặng lắm!”

      Cả bốn bọn khi nghe nàng kết luận như thế bật cười to, nhưng lại bắt đầu hoài nghi về truyền thuyết.

      Bốn bọn họ là ai? Số phận của bốn đứa bé mang cái bớt kinh hoàng ấy như thế nào?

      (Đây chỉ là cảm xúc riêng của QH khi đọc Ma Mị Tứ Công Tử)

      1. Tà Lang Quân: Sát Thủ, giết người, tiền như mạng, trúng tình hoa độc nhưng kiên quyết tìm xử nữ để giải độc, dù được nhị ca mang đến tận tay. Chỉ chấm trúng ni chưa xuất gia, sau đó bám riết buông.
      2. Quỷ thần y: Phượng Lãnh Điệp, cá tính kiêu ngạo thất thường, luôn mặc cảm cùng bé biết thích , vì giúp cha cầu y cứu tam nương, nên đến ở Dược Thần Cốc.
      3. Mị công tử: Mai Đan Thanh, xinh đẹp, hát hay múa giỏi, được hoàng thượng hết lòng chìu sủng ái, vời vào cung làm nam sủng, nhưng nhất quyết chịu, hoàng thượng vì mến mộ tài năng nên tức giận ra lệnh được múa hay hát cho bất cứ người nào. Nàng vì trả ơn, đến tặng bánh ai dè ăn trúng- ngộ độc => mang họa, đến làm nha hoàn trừ nợ.
      4. Phá hư chủ tử: Nguyệt Hiên Hoa, bất hạnh nhất trong bốn em, mang bớt ác quỷ ngay mặt nên mặc cảm tự ty của càng nhiều hơn, cứu nàng trong lúc sắp bị hai tên côn đồ cường bạo, đòi hỏi nàng lấy thân báo đáp, … Nhưng dám nhận, chỉ dùng đủ mọi cách tiêu cực để ràng buộc nàng.
      Last edited by a moderator: 1/8/14
      stella2412linhdiep17 thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Quỷ thần y

      Văn án

      Edit: Lạc Lạc



      Di, tiểu câm điếc này thú vị.

      Mọi người đều bị「 mặt quỷ 」của dọa cho thất kinh khiếp sợ.

      Chỉ có nàng chút cũng sợ hãi, lại còn muốn sờ sờ !

      Ừm, dù sao mình người ở trong sơn cốc cũng rất nhàm chán

      bằng hãy thu nàng làm tiểu nô lệ, tăng thêm chút vui thú trong cuộc sống --

      Khụ, có chủ tử nào của nhà người khác lại tốt như hay ?

      Biết nàng bị trật thắt lưng, lập tức cầm thuốc mỡ thay nàng 「 mát xa 」

      Còn mỗi ngày vất vả hâm canh thuốc bổ , giúp nàng điều trị thân thể --

      Những việc như vậy đều có thể thèm để ý.

      Nhưng điều làm tức giận là ──

      Nàng ràng có thể , lại cố ý giơ 「 bài 」 giả trang trước mặt !

      Hừ, xem ra thể tiếp tục để cho tiểu nữ nô này tiếp tục kiêu ngạo thêm nữa.

      phải hướng nàng cầu hưởng thụ「 quyền lợi 」chân chính của chủ tử mới được!
      Last edited by a moderator: 1/8/14
      stella2412 thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      chương thứ nhất 


      Edit: Lạc Lạc



      <img class="alignnone size-full wp-image-6958" title="Quỷ Thần Y" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/10/que1bbb7-the1baa7n-y.jpg" alt="" width="369" height="521" />


      Dược Thần cốc, nằm ngọn núi phía đông thành Đô Thiên, được bảo quanh bởi các loại kì nham đại thụ, đường lên núi gập ghềnh khó , bốn phía biển mây mù mịt giống như cảnh rồng cuộn khúc, hổ dữ đầy dũng mãnh.

      Dược Thần cốc chẳng những thần bí, mà bên trong lại lưu truyền vô số truyền thuyết về kỳ nhân hiếm thấy, có người kỹ thuật cao siêu, xưng là thiên hạ đệ nhất thần y cũng đủ.

      Có điều làm người cũng rất kỳ quái, hỉ nộ vô thường, tiền như mạng, chuyên trị ác nhân, chữa người tốt, cho nên mọi người đều đối với vị thần y này nửa khen nửa chê , nhân sĩ chính đạo thậm chí cho rằng là loạn thế nhân, đều dùng văn chương để lên án.

      Mặc dù như vậy, nhưng ai dám động tới sợi lông tơ của  , chỉ sợ thần y ác quỷ kia ở bọn họ gặp hoạn nạn trước mắt thấy chết mà cứu.

      Suy cho cùng tình trong thiên hạ cũng rất khó , nhất là giang hồ xuất tổ chức thần bí, chuyên môn hợp sức tìm kiếm Dược Thần cốc gây phiền phức, chỉ có điều làm bọn họ chết , ngược lại hạ độc khiến cho kẻ thù sống bằng chết, mà người có thể cứu cũng chỉ có thần y -- Phượng Lãnh Điệp.

      Bởi vậy, Dược Thần cốc yên tĩnh đến mức so với chốn bồng lai tiên cảnh cũng giống nhau.

      Nhưng hôm nay lại tuyệt im lặng --

      「 Thần y, van cầu ngài cứu lấy thê tử ta.」 Kim Thế Kết đau khổ quỳ gối cầu xin bên ngoài gian phòng hoàng kim trong Dược Thần cốc.

      Tựa hồ nghi ngờ người cầu cứu vẫn chưa đủ bi thảm , ngoài trời những vậy còn nổi lên từng trận mưa phùn, xối ướt sũng đống người quỳ gối ngoài phòng.

      Vì cứu ái thê, Kim lão gia luôn luôn cao ngạo tiếc mặt mũi quỳ xuống đến van cầu người, hơn nữa đến đây chỉ lần , nhưng là đều ăn bế môn canh* (Bế môn tạ khách: cho khách vào nhà).

      Trong truyền thuyết chỉ cần lúc thần y cao hứng cứu người cần thu tiền, còn có thể tặng mấy thang thuốc bổ, nhưng nếu đúng  lúc tâm tình khó chịu, cho dù Thiên Vương lão tử có đến, cũng   nể tình.

      tại trong tình trạng này, khả năng đúng khi tâm tình   tốt, bằng Kim lão gia đều đến đây nhiều ngày như vậy, còn dẫn theo rất nhiều vàng bạc châu báu, lại như thế nào cũng thể gặp mặt thần  y lần.

      Nhưng vì rất thê tử, Kim Thế Kết vẫn là từ bỏ.

      「 Thần y, ta biết ngài thiếu tiền, đối với tiền tài đều xem như cặn bã, nhưng là chỉ cần ngài ra điều kiện, ta nhất định làm được.」

      Nam nhân vốn dĩ uống trà ở bên trong vừa nghe đến bên ngoài người ta coi tiền tài như cặn bã, thiếu chút nữa đem chén trà ném ra ngoài.

      là mười phần sai, nhất là tiền a,  hơn nữa còn là tiền của người xấu!

      Có điều mấy ngày nay trời luôn đổ mưa, làm tâm tình cũng tốt lắm, cho nên muốn xem bệnh, so với lên trời còn khó khăn hơn.

      「 Thần y......」

      Ngoài phòng lại truyền đến thanh van cầu chán ghét, cũng lúc nào dừng lại, vẫn kêu gọi, là phiền chết người.

      Xem ra nghĩ biện pháp đuổi bọn họ , là vĩnh viễn cũng có ngày yên bình.

      Lãnh Điệp giống con báo đen lười nhác, chậm rãi tiêu sái đến bên tủ , mở rộng ngăn tủ hé ra mặt nạ quỷ bằng da khủng khiếp.

      Mặt nạ quỷ này là do  xú tiểu tử Nguyệt (Nguyệt Hiên Hoa) đưa , là dùng để dọa người cùng đuổi người cực kì hữu dụng .

      Ừm! Hôm nay mượn dùng thử xem .

      Lãnh Điệp đội vào mặt nạ quỷ che kín tơ máu, còn cố ý phát rối tung mái tóc xuống, tiếp theo thay thân hồng bào đỏ tươi, cuối cùng nhìn nhìn lại bộ dạng thực khủng bố trong gương......

      Cảm giác như còn thiếu cái gì......

      suy tư chút, rốt cục hiểu được .

      Chỉ thấy trong đôi mắt đen của nam tử lạnh lùng đứng trước gương, chỉ thấy từ phía sâu kín trong ánh mắt lên chút cuồng vọng tà khí.

      ác quỷ nên tồn tại trong nhân gian.

      Kim Thế Kết nhìn thấy đèn đuốc trong phòng đột nhiên hoàn toàn dập tắt, lúc cảm thấy hoang mang, cửa lớn, chậm rãi mở ra .

      người giống như quỷ lại giống như nhân ra, sợ tới mức sắc mặt tất cả mọi người đều trở nên trắng bệch, khỏi hô to có quỷ a!

      Vì thế trốn trốn, chạy chạy, trường lập tức cũng chỉ còn lại mình Kim Thế Kết.

      Tính ra lão nhân này còn có điểm dũng khí. Lãnh Điệp ở trong lòng nghĩ.

      「 Muốn ta cứu người cũng có điều kiện. Ngươi có mấy nữ nhi?」

      「 Ba...... Ba người......」

      「 Ngày mai đem tất cả các nàng mang đến.」

      「 A?」

      「 Nhớ kỹ, nhất định phải là thân sinh nữ nhi, nếu ngươi tùy tiện tráo đổi nha hoàn cho đủ số, ta chẳng những cứu người, còn có thể giết các ngươi.」 Lãnh Điệp lạnh lùng uy hiếp thanh khủng bố như đến từ địa ngục.

      Chuyện cho tới nước này, Kim Thế Kết đành phải còn nề hà quỳ rạp mặt đất, xấp xỉ tiếng động ,「 Ta biết.」

      ***********

      Cách ngày sau, Kim Thế Kết quả nhiên mang theo ba nữ nhi tới Dược Thần cốc.

      Ngồi xe ngựa, Kim gia đại tiểu thư cùng nhị tiểu thư khóc sướt mướt , chỉ có nữ nhi tuổi nhất im lặng ngồi ở bên kia xe ngựa.

      「 Cha, tại sao cha muốn cứu tam nương, lại muốn đem chúng con kéo xuống nước?」 Đại tiểu thư Kim Xuân Nguyệt kháng nghị .

      Nàng là tính khí đúng mẫu thiên kim đại tiểu thư điển hình, cùng muội muội của mình cảm tình tốt lắm...... Đều là tỷ muội tình thâm, chẳng qua chỉ là cấu kết với nhau làm việc xấu.

      Các nàng thích nhất cùng nhau bắt nạt tiểu muội cùng cha khác mẹ.

      「 Đúng vậy! Cha, quái nhân kia hỏi cha có mấy nữ nhi, cha liền ngoan ngoãn trả lời, là già nên còn dùng được --」 Nhị tiểu thư Kim Đông Mai cũng nhịn được nhắc nhắc lại .

      「 Ngươi câm mồm.」 Kim Thế Kết tuy rằng nổi giận, nhưng dù sao vẫn là nữ nhi thương , khẩu khí thể cứng rắn .

      Có lẽ là muốn phụ thân mềm lòng, cho nên hai nữ nhi liền thuận thế leo lên đầu của ông, chuyện cũng càng lúc càng đúng mực.

      sau, cũng biết muốn chúng ta làm cái gì? chừng là muốn lấy chúng ta làm thuốc thí nghiệm !」 Xuân Nguyệt sở dĩ cho là như vậy, là vì nghe được phụ thân dáng dấp của vị thần y kia giống như quỷ, vì thế còn chưa có nhìn thấy mặt, liền thực chán ghét .

      「 A! Con cần, cha, cha mang Tiểu Điệp bỏ tới đó được rồi! Cha với cha lúc ấy sai rồi, cha chỉ có nữ nhi.」 Đông Mai cũng làm nũng.

      được, chuyện nhất định phải giữ chữ tín, huống hồ thần y kia cũng nhất định là có ác ý, nhóm ngươi hai người cũng nhiều lắm, nếu đưa ra cầu quá phận, phụ thân cũng bảo hộ các ngươi .」 Kim gia tuy rằng phải phú hộ giàu có phú quý , nhưng là nếu lo miếng ăn cả đời cũng là phải việc khó, hết thảy đều là do đối nhân xử thế được khen ngợi tin tưởng.

      Cho nên đáp ứng chuyện gì nhất định phải làm được.

      「 Ai ? Cha vì tam nương, căn bản ngay cả tính mạng cũng cần , còn có tâm muốn bảo vệ chúng con sao?」 Xuân Nguyệt nhất tưởng đến phụ thân thích nữ nhân ốm yếu kia như vậy, liền cảm thấy thực buồn bực.

      「 Đúng vậy! Như vậy rất khó tránh khỏi nguy hiểm .」 Đông Mai cũng tán thành.

      「 Các ngươi tại sao học theo Tiểu Điệp? Con bé đều chuyện .」

      Lời của Kim Thế Kết vừa ra khỏi miệng, chợt nghe thấy hai nữ nhi của ông lên tiếng cười nhạo.

      「 Phụ thân, cha là cấp bách đến thần trí sao? Đừng quên nương này là tiểu câm điếc, cho dù muốn chuyện, vậy dùng cái gì a?」 Xuân Nguyệt giễu cợt .

      「 Đúng vậy!」 Đông Mai phụ họa .

      Hai ánh mắt trào phúng cùng đôi mắt tràn ngập đau thương của Kim Thế Kết đồng thời dừng ở người tiểu nương từ đầu đến cuối thủy chung có ngẩng đầu.

      Kim Tiếu Điệp trong lòng sớm hiểu được, biết lần rời khỏi nhà, chính là vĩnh biệt .

      Nhưng là nàng chẳng những sợ hãi gặp nạn, ngược lại còn có cảm giác chờ mong.

      Đối mặt nhóm tỷ tỷ như vậy, tam nương còn được phụ thân lòng quan tâm, nàng là nữ nhi của người vợ cả vẫn là chịu kỳ thị .

      Mọi người đều hiểu , phụ thân là vì nương của nàng phú quý, mới có thể cưới nương làm vợ, hoàn toàn phải tình bà. Nhưng mà  đối mặt nam nhân như vậy, mẫu thân nàng vẫn ngốc ngốc, cư nhiên hết hy vọng có được tâm của phụ thân, bà cũng mở con mắt, nhắm con mắt để mặc cưới Nhị nương.

      Nhị nương vừa vào cửa, liền thay phụ thân sinh hai nữ nhi, vì thế  nương ngàn mong vạn mong, cũng hy vọng chính mình có thể thay trượng phu sinh được kết tinh tình của hai người.

      Cuối cùng ông trời phụ tâm sức của người, để cho nương mang thai , nhưng lão thiên gia tựa hồ muốn để cho nương có được  chút hạnh phúc, ngay sau đó, phụ thân gặp thanh mai  trúc mã cùng  ông từ  cùng nhau lớn lên, chính là tam nương.

      cần phải , phụ thân nhất định là lập tức đem bà cưới vào cửa .

      Đáng thương nương cứ như vậy người đơn mình mang  thai, nhìn tướng công của chính mình lại cùng nữ nhân khác của ông chàng chàng thiếp thiếp, bà chỉ có thể đem toàn bộ đau khổ đều nuốt vào trong bụng.

      Đứa trẻ trong bụng như là cảm nhận được mẫu thân có bao nhiêu cực khổ , từ sau khi ra đời hề chuyện , ít nhất thích ở trước  mặt người khác chuyện, cho nên mọi người đều nghĩ đến này Kim gia tiểu thư từ là tiểu câm điếc.

      Người khác đối xử như thế nào , đối với Tiếu Điệp mà đều sao cả, chỉ cần mẫu thân hiểu nàng tốt rồi.

      Chịu nổi trượng phu tiếp tực phản bội tình cảm mà đả kích,  nương rốt cục sau khi sinh nàng xong liền ngã bệnh, căn bệnh chính là kéo dài hơn mười năm.

      Điều này làm cho nàng từ khi còn vốn thông minh liền lập ước nguyện, chính mình sau khi lớn lên nhất định phải trở thành   đại phu, như vậy là có thể cứu chữa cho mẫu thân .

      Cho nên khi những tiểu hài tử bình thường còn chưa bắt đầu học tự  học bài, nàng cầm đống sách vở khó hiểu ngồi đọc ở bên giường mẫu thân, gặp những chữ xem hiểu, mẫu thân tuy sinh bệnh còn có thể miễn cưỡng duy trì tinh thần dạy nàng.

      Nghĩ đến mẫu thân đáng thương bị hơn mười năm ma bệnh tra tấn, tuy rằng phụ thân cũng có quan tâm bà, tìm biết bao nhiêu đại phu nổi danh đến trị liệu, nhưng vẫn giống như bây giờ!

      Phụ thân vì tam nương, cư nhiên cầu trợ thần y kỳ quái kia, thậm chí tiếc hy sinh thân nhân  của chính mình, cũng nhất định phải cứu  được  tam nương.

      Nếu cha đem tâm ý đối với tam nương, chia phần ba cho nương, tin tưởng nương bệnh tình nhất định tốt lên rất nhiều, so với tiên đan thần dược còn có nhiều tác dụng.

      Nam nhân, khi muốn lợi dụng ngươi, chính là đa tình như thế, cẩn  thận, nếu có giá trị lợi dụng hoặc là gặp nữ nhân khác càng có thể hấp dẫn , vô luận quá khứ có bao nhiêu ân tình, đều hóa thành nước chảy.

      Mẫu thân đáng buồn, phụ thân đáng giận, vậy còn nàng?

      Cho nên vô luận như thế nào, nàng nhất định phải thoát khỏi ngôi nhà này, bằng nàng nhất định chịu nổi, mà phạm phải thảm án diệt môn.

      Nhất là hai tiện nữ nhân hay bắt nạt nàng kia.

      「 Tiểu Điệp?」

      Kim Thế Kết giọng kêu gọi tiểu nữ nhi, thấy nàng ngay cả  ngẩng đầu cũng , chỉ là lẳng lặng nhìn sách dược trong tay, như là chẳng những là câm , mà ngay cả tai cũng điếc .

      Ai!

      Kim Thế Kết hiểu được chính mình thiếu nợ Tiếu Điệp cùng mẫu thân của nàng nhiều lắm, đời này chỉ sợ thể làm gì đền bù lại được.

      Kỳ ông thương nhất, chính là tiểu nữ nhi này! phải bởi vì nàng ấm ĩ làm phiền ông, mà là nàng tuy rằng cá tính quật cường, cũng là tiểu nương hề làm cho người ta thấy phiền não.

      Nàng từ đến lớn tựa như tiểu đại nhân, im lặng, giữ bổn   phận, bất đồng với các tiểu nương khác sôi nổi, tựa như pho tượng ngọc trầm tĩnh.

      Từ khi mẫu thân cùng nàng sống nương tựa lẫn nhau qua đời, sau khi ông đem nàng từ quê nhà tới nhà mới trong thành, nàng tựa hồ càng trở nên thêm im lặng .

      Đối mặt với hai vị tỷ tỷ bắt nạt cùng cười nhạo, nàng như là nhẫn nhục  chịu đựng, hoặc như là hoàn toàn xem , đem các nàng để vào mắt, thậm chí ngay cả người làm phụ thân như ông cũng bị nàng xem .

      Khi ông nhìn chăm chú vào cặp mắt mang ánh mắt giống hệt ông hồi  trẻ kia, bên trong lóe ra hào quang mang vẻ kiên cường độc lập, mái tóc đen dài của nàng được lại giống như cánh tay thô rách hất sang bên vai trái, còn có đôi môi hé mở cực kỳ giống mẫu thân nàng , khéo léo lại thanh tú, còn có......

      「 Tiểu Điệp, lát nữa con cần thừa nhận con là nữ nhi của ta.」 Kim Thế Kết đột nhiên quyết định như vậy, lập tức khiến cho mặt những người khác trong xe ngựa xôn xao.

      「 Cha, cha cái gì!」 Xuân Nguyệt thể tin được phụ thân lại như vậy.

      「 Đúng vậy! Vì cái gì phụ thân cần Tiểu Điệp thừa nhận là nữ nhi của cha? Có phải cha muốn đem hai người chúng con mang cho quái nhân kia hay ?」 Đông Mai cũng đồng ý mà kháng nghị.

      Tiếu Điệp chính là hề chớp mắt nhìn chăm chú vào phụ thân.

      Cha rốt cuộc muốn làm cái gì?

      Lúc này, xe ngựa ngừng lại, Xuân Nguyệt cùng Đông Mai hai người bất chấp khí chất của thiên kim tiểu thư gì đó, đều nhảy xuống xe ngựa muốn chạy trốn .

      「 Ai muốn chạy trốn, ta thừa nhận là nữ nhi của ta.」

      「 Cha!」 Xuân Nguyệt giương giọng gào thét .

      「 Nếu phải nữ nhi của ta, về sau cũng đừng mong được phân chia gia sản.」

      Kim Thế Kết những lời này giống như sét đánh ngang tai đánh thẳng vào người Xuân Nguyệt cùng Đông Mai, hai người giận mà dám gì, chỉ có thể đem hết thảy phẫn nộ hóa thành ánh mắt khủng bố nhất hướng tới Tiếu Điệp.

      「 Vị thần y kia còn đến mang nhóm các ngươi đến làm cái gì, có lẽ tình cũng giống các ngươi tưởng như vậy, cho nên chúng ta tại hẳn là phải cùng nhau đến đó xem muốn chúng ta làm như thế nào mới đúng.」 Kim Thế Kết cũng hy vọng các nàng lâm trận bỏ chạy, như vậy thực hứa hẹn đối với thần y như  thế nào ?

      Xuân Nguyệt cùng Đông Mai hai người liếc mắt nhìn nhau cái, có lẽ cũng muốn tin tưởng chút, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn theo phụ thân vào Dược Thần cốc.

       Khi bọn họ nhìn đến trong sơn cốc xa xôi cư nhiên lại có phòng ốc hoàng kim xa hoa như vậy, đều trừng lớn hai mắt.

      「 Oa! Xem ra thần y này buôn bán lời ít tiền.」 Xuân Nguyệt .

      「 Đúng vậy!」 Đông Mai cũng ngạc nhiên , nếu nhìn đến số tiền , muốn nàng gả cho , cho dù bộ dạng xấu chút cũng ngại.

      「 Thần y, ta làm theo ước định, mang ba nữ nhi của ta lại đây , biết thần y rốt cuộc có tính toán gì ?」 Kim Thế Kết cung kính hướng về phòng trong lớn tiếng .

      bao lâu, cửa lớn chậm rãi mở ra, từ trong phòng tối tăm truyền đến thanh trầm thấp khàn khàn, lạnh lùng , chỉ chữ ,「 Từng người từng bước tiến vào.」

      Có thể câu được cơ hội trước tiên đương nhiên thể chậm chân hơn so với người ta, vì thế Xuân Nguyệt lập tức nhấc tay :「 Ta thân là đại tỉ, đương nhiên là ta vào trước.」

      Vừa xong, nàng liền sờ sờ tóc có rối loạn hay , quần áo có chỉnh tề hay , sau đó lắc lắc mông, từng bước tiêu sái vào.

      bao lâu, chợt nghe đến cái tiếng thét chói tai, ngay sau  đó liền thấy Xuân Nguyệt hoa dung thất sắc lao ra.

      「 Có......」 Nàng còn chưa kịp xong , liền nghe thấy trong phòng truyền đến trận tiếng cười nhạo.

      「 Kế tiếp.」 Từ bên trong phòng tối lại truyền ra mệnh lệnh.

      Đông Mai rất muốn kêu Tiếu Điệp vào trước, nhưng là đến lượt, nếu vào trong có thể lại là đại tỉ cố ý hù doạ nàng, làm bộ bên trong thực khủng bố, sau đó để chính đại tỷ có thể được tuyển.

      Từ sau kinh nghiệm lần trước nam nhân của chính mình bị cướp, nàng tuyệt đối lại bị đại tỉ, tiện nữ nhân đáng giận kia dọa nạt.

      Vì thế Đông Mai cũng lộ ra tươi cười quyến rũ, phe phẩy mông vào.

      Mọi người nín thở chờ đợi.

      bao lâu, chợt nghe đến tiếng thét chói tai so với vừa rồi còn thê thảm hơn truyền đến, cùng với tiếng thét chói tai lại là tiếng cười nhạo tuỳ tiện ở phòng trong, Đông Mai cơ hồ chỉ dùng tứ chi để ra .

      「 Ngươi...... Các ngươi......」 Kim Thế Kết là vừa vội vừa tức, có điều cũng thể trách các nàng, lúc trước chính mình nhìn thấy mặt quỷ kia, cũng sợ tới mức hai chân đều mềm nhũn.

      「 Thần y, nếu nữ nhi của ta đều vào ......」

      「 Còn có người nữa đâu?」 Từ phòng trong truyền đến thanh nghiêm khắc hỏi.

      「 Kia...... Kỳ phải thân sinh nữ nhi của ta, nàng......」

      「 Tiến vào.」 Trong bóng đêm mệnh lệnh chút nào lưu tình, chút đều cho phép đường sống cò kè mặc cả .

      「 Nhưng là nàng...... Nàng phải......」

      tiến vào cũng được, ta chữa .」

      「 Điều này......」 Kim Thế Kết vội vàng quỳ xuống, đau khổ cầu xin,「 Thần y, vô luận ngài muốn bao nhiêu tiền ta đều trả, chỉ cầu ngài giơ cao đánh khẽ......」

      「 Nhiều lời, đáp ứng điều kiện của ta, liền lăn khỏi Dược Thần cốc.」

      Chẳng lẽ có hi vọng sao? Kim Thế Kết vô lực ngồi xổm mặt đất, hai tay gắt gao siết chặt đám cỏ dại mặt đất.

      nghĩ tới chính mình đúng là vẫn cứu được nữ nhân nhất, trước đây phụ nương của Tiếu Điệp, chẳng lẽ tại cũng muốn như thế sao?

      Ngay phía sau, Kim Thế Kết hạ xuống tầm mắt lại thấy được đôi giầy thêu nho bước qua bên cạnh , hướng trong phòng đến.

       

      amanda truc, Lemonadestella2412 thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Thứ hai chương

      magenta;Edit: Lạc Lạc

      darkorange;Beta: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-7010" title="Xem-Phim-Tan-Thoi-Minh-Nguyet-Online" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/10/xem-phim-tan-thoi-minh-nguyet-online.jpg" alt="" width="590" height="379" />


      Rốt cuộc là thứ gì có thể khiến cho hai nữ nhân kia bị dọa thành cái dạng này? Tiếu Điệp rất ngạc nhiên.

      Tiến đến trước cửa phòng , nàng liền phát bốn phía tối như mực hề đốt đèn, chỉ có ở bên trong phòng mới có vài tia sáng.

      Nàng chậm rãi tới gần, phát đó là ánh trăng.

      Dưới ánh trăng, nàng nhìn thấy bên cạnh cửa sổ có thân ảnh thon dài tinh tế, trường bào màu đỏ giống như mỵ trong thần thoại , mặt hướng về phía ánh trăng, chung quanh trầm tĩnh có loại cảm giác thần  bí khó có thể ràng.

      Tiếu Điệp bị cảnh tượng này giống như ảo mộng hấp dẫn , mặc dù có chút quái dị, cũng là xinh đẹp làm cho người ta khó có thể dời tầm mắt.

      Nàng nhịn được vươn bàn tay bé, nhàng đụng chạm tay , muốn nhìn xem có phải chính mình gặp ảo giác hay .

      Đột nhiên bị đụng chạm đến, nam nhân đột nhiên rùng mình, sau đó chậm rãi quay đầu lại.

      Khi đem toàn bộ khuôn mặt đối mặt với nàng, nàng rốt cục biết vì sao hai nữ nhân kia lại thét chói tai như vậy, giống như là nhìn thấy quỷ chạy ra.

      Bởi vì khuôn mặt nam nhân trước mắt này, giống như là mặt quỷ làm người ta sợ tới mức hồn phi phách tán*#ffcc00;']( Hồn vía bay hết lên mây a ^^)

      mặt chút thay đổi nhìn chăm chú vào nàng,  giống như    chờ đợi điều gì đó.

      Nàng mặt chút thay đổi nhìn lại , như là vừa nhìn thấy , chẳng qua chỉ giống như người rất đỗi bình thường.

      Hai người ai cũng chuyện, chính là bốn mắt giao tiếp, sau đó nàng nhìn thấy từ con ngươi giống như chấm đen của biến hoá lóe ra ánh sáng lấp lánh.

      「 Ngươi sợ quỷ?」

      Quỷ? Đương nhiên sợ, nhưng vấn đề là phải quỷ, mà ràng là người, nàng tại sao phải sợ con người chứ?

      Cho nên nàng nhàng lắc đầu.

      đầu tiên là giọng cười, sau đó lại chuyển đến tiếng cười tuỳ tiện mà nàng vừa mới nghe được ở ngoài phòng.

      muốn đánh , kêu được phép cười. Tiếu Điệp ở trong đầu nghĩ thầm như vậy .

      「 Như thế nào? Vì sao lời nào? Hay là ngươi mới vừa  rồi chính là ra vẻ dũng cảm, thực tế bị dọa đến ngay cả đều được , đúng ?」

      trong khẩu khí mang theo đầy khinh thường cùng trào phúng, khiến cho nàng quật cường nổi lên cảm xúc.

      Tiếu Điệp giơ tay làm vài động tác, dùng thần ngữ tiếng động : Ta là người câm .

      Vừa xong, nàng tựa hồ từ trong mắt nam nhân này thấy được tia thương hại.

      vươn bàn tay to nâng khuôn mặt nhắn của nàng lên , khẩu khí ôn nhu :「 ra ngươi cũng giống ta , đều là tác phẩm trọn vẹn của ông trời.」

      Nghe được câu như vậy, từ sâu trong lòng nàng giống như có chỗ nào đó vốn cho phép bất kỳ người nào chạm đến được bị phát , bị lay động .

      Nàng bắt buộc chính mình phải bình tĩnh, nàng cần người khác thông cảm.

      Nàng vươn bàn tay bé dùng sức đẩy ra, dùng thần ngữ tiếng động với : Nếu ngươi chỉ hy vọng có người bị ngươi dọa phát khóc, ngươi cũng đạt tới mục đích , xin mời ngươi tuân thủ ước định cứu người !

      xong, nàng xoay người muốn , mới bước ra cửa, cả người bị bá đạo ôm lấy, kéo vào trong phòng.

      Phanh!

      Sau tiếng lớn, cửa liền ngay lập tức bị đóng lại mạnh, nhất thời khiến mọi người ở bên ngoài đều cả kinh .

      「 Tiểu Điệp!」

      Kim Thế Kết kinh hoảng gọi tên tiểu nữ nhi, lại nghe đến phòng trong truyền đến thanh ,「Tiểu câm điếc này coi như thành điều kiện trao đổi, ngày mai ta đem phương thuốc đưa qua. Các ngươi có thể cút.」

      「 Nhưng là......」

      「 Cha, nhanh lên thôi! Cha hãy thành toàn cho lòng hiếu thảo của  tiểu muội.」

      「 Đúng vậy! Bằng tam nương cứu được.」

      Kim Thế Kết vốn muốn mở miệng, nhưng là nghĩ đến tam nương, chỉ có thể trong lòng thầm đối với Tiếu Điệp tiếng xin lỗi , sau đó bất đắc dĩ rời .

       Lãnh Điệp đột nhiên quay đầu đối mặt với Tiếu Điệp, ánh trăng chiếu   khuôn mặt tuấn mỹ của để lại dấu vết thần bí  như bóng ma, tóc dài rối tung tùy ý ở sau người, người gầy yếu lại rắn chắc phủ trường bào đỏ tươi, tóc dài cùng góc áo trường bào ở trong gió đêm lay động , làm cho người ta cảm thấy có loại ảo giác như thấy tà ma xuất .

      Nhất là đôi mắt sáng ngời kia như phát ra hồng quang, có nguyên bản bá đạo kiêu ngạo, hoặc là trào phúng lãnh đạm, ngược lại giống như có ngọn lửa hừng hực ở bên trong điên cuồng thiêu đốt .

      Khi ánh mắt sâu khóa trụ nàng, bốn phía trầm tĩnh làm cho người ta có loại áp lực khiến hít thở thông, mặt quỷ dữ tợn kia giống như là ác mộng đáng sợ dần dần tới gần nàng.

      Tiếu Điệp theo bản năng muốn trốn tránh, nhưng là mới xoay người được vài bước, liền cảm giác được trận gió đảo qua mái tóc dài rối tung của mình, thân mình nhắn bị đôi cánh tay mạnh mẽ , ôm chặt lấy như  là muốn kìm hãm làm cho nàng khó có thể đào thoát.

      「 A!」

      Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ, nàng cảm giác được thân mình bị đôi cánh tay cường tráng kia siết lại càng nhanh, sắp thể hô hấp .

      「 Ưm......」 Nàng cố gắng muốn giãy.

      như là phiền chán nàng liều mình giãy dụa như vậy, ràng đem nàng đẩy lên vách tường, đem nàng vây lại ở vách tường giữa chính mình.

      Tiếu Điệp chỉ có thể tức giận trừng mắt .

      「 Đừng quên, ngươi là nô lệ của ta , sau này phải ngoan ngoãn nghe lời của ta, biết ?」

      Nàng vẫn là mở ánh mắt to trừng mắt .

      Đột nhiên, giọng cười,「 Ta quên ngươi là tiểu câm điếc, , có điều cần lo lắng, tuy rằng ngươi là nô lệ của ta, nhưng chủ nhân là ta tốt lắm, ta đem tàn tật của ngươi chữa khỏi .」

      Nàng nghe vậy, ánh mắt khỏi mở lớn hơn nữa.

      Chữa khỏi? Chỉ sợ làm được .

      tin?」 Khẩu khí của có chút tức giận.

      Đương nhiên tin, bởi vì nàng căn bản phải là câm điếc! Chẳng qua thích chuyện, lâu dần, mọi người liền nghĩ nàng là câm điếc, nàng cũng thành thói quen , dù sao ở nhà, nàng ngày cũng đến mấy câu.

      Nhưng khi nhìn đến ánh mắt tự tin của nam nhân trước mắt -- ánh mắt rất đẹp , Tiếu Điệp nghĩ, trong lòng cũng lên cỗ trò đùa quái đản trong đầu.

      Tốt! Liền nhìn làm thế nào chữa khỏi cho người hề tàn tật câm điếc?
      Lemonadestella2412 thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Thứ hai chương

      Edit: Lạc Lạc

      Beta: Quảng Hằng


      <img class="alignnone size-full wp-image-7041" title="16-1" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/10/16-1.jpg" alt="" width="590" height="730" />


      Nam nhân trước mắt này có thể gánh vác được cái danh thần y lừng lẫy khắp thiên hạ hay ?

      Nàng điểm phía dưới, dùng thần ngữ : Có thể, nhưng là trước khi chữa bệnh , ta muốn làm đồ đệ của ngươi.

      đột nhiên tới gần nàng, ánh mắt lạnh lẽo trừng mắt nhìn đến miệng đào của nàng.

      Nghĩ đến thấy lời chính mình vừa mới , Tiếu Điệp lần này chậm chút, làm cho có thể thấy ràng chút lời  chính mình.

      Nào biết nàng vừa mới phát ra lời tiếng động 「 Ta 」, liền thấy lộ ra nụ cười trầm, giống như  nghe được điều gì đó buồn cười, làm cho nàng rất muốn mở miệng mắng .

      「Đồ đệ chứ gì? Ta cần là nô lệ toàn năng, mà cái gọi là toàn năng, chính là cái gì cũng phải làm.」 vươn tay nắm lấy cằm khéo léo của nàng,「 Bao gồm việc này.」

      Thình lình hé ra miệng bá đạo bổ nhào về phía nàng, vừa hôn vừa cắn .

      Bởi vì quá kinh ngạc , nàng khỏi ngây ngẩn cả người, cũng bởi vậy làm cho có thể chiếm hết tiện nghi, thẳng đến sau khi hoàn hồn, nàng mới giật mình thấy chuyện gì xảy ra.

      「 Ngô...... Ngô......」 Nàng giãy dụa muốn đẩy ra, nhưng lại càng gắt gao bắt lấy nàng.

      Đói khát hôn cùng với cỗ dục vọng thể khống chế ngừng đánh úp về phía nàng, dám ở dưới cổ trắng noãn của nàng cùng da thịt tỳ vết trước ngực hạ xuống vô số hôn ngân*(dấu hôn ^^).

      Vốn chỉ là muốn trừng phạt nàng, lại tuyệt đối thể ngờ vừa hôn đến đôi môi mềm mại của nàng...... A! lại tuyệt muốn rời .

      Tiếu Điệp bị bất đắc dĩ, đành phải vươn tay, thưởng cho   cái  tát vang dội.

      trường khí lập tức ngưng đọng lại, cánh tay vừa đánh người của nàng run lên , nhìn nam tử đối diện vẻ mặt lộ ra cỗ sát khí lạnh như băng.

      Đột nhiên, thân mình ngừng run rẩy , hai tay vẫn đặt  vai của nàng thống khổ nôn khan .

      Tại sao có thể như vậy? Tiếu Điệp bị làm cho sợ hãi, vội vàng đỡ lấy .

      Tuy rằng thoạt nhìn gầy teo(&gt;”&lt;) , nhưng dù sao vẫn là nam nhân, cả người đặt ở thân thể của nàng cũng là làm nàng cảm thấy chịu nổi.

      Nàng nhàng lắc lắc , tiếng động hỏi: Làm sao vậy?

      「 Ngươi đỡ ta đến giường .」 như là thống khổ khó chịu gắt gao nắm bắt lấy cánh tay của nàng.

      Tiếu Điệp đau đến cau mày, nhưng vẫn là đỡ đến giường.

      bàn có nước cùng dược, nhanh mang tới cho ta.」 lại mệnh lệnh .

      Nàng vội vàng tìm nước cùng dược mà , sau đó xoay người liền cầm đưa cho , lại bị tình hình trước mắt hù doạ.

      Chỉ thấy thống khổ nằm ở giường, tiếp theo chậm rãi đưa tay đem tấm da mặt lột xuống ......

      Nàng sợ hãi đến hai tay đều run rẩy.

      Phát thái độ của nàng thích hợp, ngẩng đầu nhìn nhìn, khỏi nhăn lại mi,「 Ngươi là nhìn thấy quỷ sao?」

      「 Ngươi...... Da mặt của ngươi rớt......」vừa xong, nàng liền té xỉu mặt đất.

      Lãnh Điệp trừng mắt nhìn thân ảnh nhắn nằm mặt đất, đầu của đau đến như là bị người ta lấy lấy gậy đánh, nữ nhân này cư nhiên trả lại cho bằng việc té xỉu!

      biết tại sao lại chính mình trêu chọc đến loại phiền toái này!

      chậm rãi xuống giường, vừa khẽ động như vậy, làm cho khỏi lại mặt nhăn chặt mi, thấp giọng phát ra liên tiếp nguyền rủa, sau đó đến bên người Tiếu Điệp té xỉu, đặt mông ngồi xuống, đem dược cùng nửa chén nước trong tay nàng lấy lại, đem dược ăn.

      Đợi loại cảm giác đau đớn này trôi qua, hít ngụm lớn  khí, sau đó trừng mắt nhìn thiên hạ nằm thành hình chữ đại mặt đất, sử dụng tay đẩy đẩy nàng,「 Uy!」

      có phản ứng.

      Đáng giận!

      Để cho nàng nằm mặt đất buổi tối cũng tốt lắm, mới cần quan tâm nàng.

      Lãnh Điệp khởi động thân thể muốn trở lại giường nằm, nhưng là sau khi nằm ở giường lại cảm thấy rất kỳ quái.

      bắt buộc chính mình cần nghĩ nhiều , lại nhắm mắt lại.

      bao lâu, lại thấp giọng mắng, kéo thân thể vẫn quá thoải mái xuống giường, sau đó đem nàng kéo dài tới giường.

      「 Ta chỉ là hy vọng vừa thu nô lệ sinh bệnh , còn lừa gạt dược thảo của ta, loại buôn bán có lời này người thông minh như ta mới làm.」

      Nằm ở bên cạnh thân thể của nàng, phát ra rên rỉ đau đầu khó chịu, lập tức liền lờ mờ tiến vào giấc mơ .

      Trước khi lâm vào mê man, tựa hồ nghĩ đến việc --

      Nàng có phải vừa mới mở miệng hay ?

      như vậy, nàng phải câm điếc ?

      Tiểu nữ nhân đáng giận! Chờ tỉnh lại, nhất định phải hảo hảo cùng nàng tính toán sổ sách, ai có thể đùa bỡn .

      Nhất là nữ nhân.

      Chẳng qua, như mong muốn, sau khi vừa tỉnh , liền còn nhớ bất kỳ điều gì.

      ***************

       「 Chiêm chiếp thu......」

      「 Chiêm chiếp chiêm chiếp......」

      「 Chiêm chiếp chiêm chiếp thu......」

      Đột nhiên,  chim Ma Tước vốn dĩ cây chuyện phiếm liền bị đồ vật nào đó ném lại, trong đó con liền rớt xuống dưới, những con khác thấy vội vàng bay .

      Loài người khủng khiếp vừa tỉnh, chạy mau ác!

      Lãnh Điệp nghe được bên ngoài cửa sổ chim vẫn kêu ngừng, làm cho toàn bộ sơn cốc cũng đều phải ầm ĩ.

      ngày nào đó, nhất định phải đem bọn ngươi tất cả đều  độc chết, bằng ta cũng nướng lên ăn.」 nghiến răng nghiến lợi đuổi chúng .

      Đầu đau quá a!

      Chết tiệt, đây là loại dược gì?

      Lãnh Điệp thống khổ nằm ở giường rên rỉ , tại đau đầu vô cùng, hơn nữa đêm qua xảy ra tình gì, giống như còn nhớ ràng.

      chậm rãi xuống giường, hề chú ý tới giường còn có người khác, toàn tâm toàn ý muốn nhìn xem phương thuốc chính mình vừa chế ra có gì sai?

      Vốn những phương thuốc mới của  đều là dựa vào những thứ bại hoại Tam đệ mang đến làm vật thí nghiệm, nhưng là từ Tam đệ từ khi tìm được vật thích, liền cải tà quy chính thoái , hại   lập tức thiếu hơn phân nửa, bạc thiếu hụt nhiều đến mức nghiêm trọng , ai làm vật thí nghiệm lại gặp khó khăn đến cực điểm.

      Bởi vì rất khát vọng biết phương thuốc mới hiệu quả như thế nào, cho nên lấy chính mình ra làm vật thí nghiệm.

      Ai biết vừa tỉnh lại, liền so với mất trí nhớ cũng sai biệt lắm!

      Làm sao có thể? Như vậy phải uống sai sao? Còn có, tỉnh lại đau đầu còn có điểm cải tiến.

      Giống thông minh như vậy, nhất định có vấn đề ......

      Chờ chút, dườngn hư có cái gì đó theo từ giường xuống , ý định từ phía sau giả vờ như dường như có việc gì tiêu sái qua?

      Nghĩ chết sao?

      tức giận quay đầu, túm chặt mái tóc của người sắp thành công  ra đến cửa phòng, dùng sức kéo trở về.

      bao lâu, đôi mắt to ngập nước cùng bốn mắt giao tiếp, khuôn mặt nhắn đáng khó nén tia kinh hoảng, nhưng lại hồng toàn bộ , đáng vô cùng.
      Lemonadestella2412 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :