1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Quỷ vương - Vu Trừng Trừng (Full 10c- Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Quỷ Vương
      [​IMG]
      (Bộ thứ tư trong hệ liệt Bát Vương Truyền Kỳ )



      Tác giả: Vu Trừng Trừng

      Convert: ngocquynh520

      Số chương: 10

      Nam chính: Tô Đồ

      Nữ chính: Chu Mẫn Mẫn


      Giới thiệu


      Vì bạn tốt, nàng có thể ra tay giúp đỡ mà tiếc cả mạng sống của chính mình.

      Cho dù có bị bắt đến Quỷ tộc, nơi mà ai ai vừa nghe thấy tên gọi khuôn mặt đều biến sắc, thế nhưng nàng cũng hề e ngại!

      Chẳng qua, nàng ngàn tính vạn tính, cũng tính đến chuyện mình chỉ là nữ nhân.

      Để bây giờ rơi vào tay đám người man rợ này, nhất là cái tên nam nhân tóc vàng mắt xanh kia.

      Trong lòng nàng quả là có chút sợ hãi. . . . .

      Mà cái tên lưng hùm vai gấu đó còn , nếu nàng chạy thoát được để cho nàng .

      Nhưng nếu như thoát được, nàng phải ngoan ngoãn làm con tin của .

      Còn phải trở thành nữ nhân của , thay làm ấm giường, thỏa mãn dục vọng!

      Mặc dù điều kiện của nghe qua rất xấu xa và chẳng hợp lý chút nào

      Nhưng nàng nhất định phải thử lần!

      Thế mà nàng lại quên mất điều quan trọng ——

      Ở trong địa bàn của người ta, làm gì có chỗ cho nàng giương oai cơ chứ?

      Vì thế, nàng chỉ có thể trơ mắt để cho mình bị cái tên nam nhân ngang ngược đó bắt nạt mà thôi. . . . .
      Last edited by a moderator: 24/1/15
      tart_trung, Tuyết Nguyệtlinhdiep17 thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 1.1

      “Trong xe hề có nửa bóng người, nhất định là chạy vào trong rừng rồi, mau vào lục soát cho ta, nhất định phải bắt được người về đây!” Người của Quỷ quốc – đại tướng Hàn Duy quay về phía bọn thuộc hạ quát to.

      “Dạ!”

      Tất cả người và ngựa chia làm năm nhóm, lao vào rừng để triển khai hành động.

      Trong rừng, Ân Li và Chu Mẫn Mẫn lôi lôi kéo kéo: “Mẫn Mẫn! Muội cần lo cho tỷ, người bọn họ muốn bắt chính là tỷ, muội mau chạy ——”

      Mẫn Mẫn lắc đầu: “Tỷ gì vậy? Muội đáp ứng với Dương Sa là nhất định đưa tỷ trở về bình an, bây giờ sao muội có thể bỏ chạy?”

      Ân Li mặt vừa lui về phía sau quan sát xem có ai đuổi theo hay , mặt lại tìm lời khuyên nhủ: “ liên quan! Dương Sa chắc chắn hiểu , chàng trách muội đâu!”

      Mẫn Mẫn kiên quyết cự tuyệt: “ được! Bọn họ càng muốn bắt tỷ, tỷ càng thể để mình bị bắt. . . . .Tỷ. . . . . Sao muội có thể trơ mắt đứng nhìn tỷ bị người ta bắt cơ chứ?”

      “Mẫn Mẫn, tỷ biết võ công, tỷ sợ những người đó. Muội mau chạy nhanh ! Tỷ muốn muội bị tỷ làm liên lụy. . . . .”

      “Ân Li, thân thể của tỷ bây giờ còn như trước nữa, bây giờ trong bụng tỷ mang hài tử đó!” Nếu biết trong bụng Ân Li mang hài tử của thái tử Nhật Hi quốc, biết những người đó hành hạ nàng ấy thế nào nữa. . . . .

      “Mẫn Mẫn. . . . . .” Ân Li gấp đến mức giẫm giẫm chân.

      “Ân Li! Tỷ đừng cứng đầu nữa, muội để cho bọn họ bắt tỷ đâu!”

      “Mẫn Mẫn, muội có cách gì sao?” Nếu còn mau chạy trốn bọn họ đuổi kịp mất, đến lúc đó ai cũng thể chạy thoát. diễ⊹n✳đ⊹àn✳lê✳q⊹uý✳đ⊹ôn

      Mẫn Mẫn cắn móng tay. Nàng nghĩ ra biện pháp rồi. . . . . “Đúng rồi! Ân Li, muội nghĩ chúng ta thể cùng nhau nữa, chúng ta phải tách ra để phân tán chú ý của họ.”

      “Ý của muội là. . . . .”

      Mẫn Mẫn vạch hai hướng ở bên đường rồi ngừng lại: “Ân Li, tỷ bên phải! Muội bên trái! Còn nữa, tất cả binh lính theo muội!” Nàng tới đám lính mà Dương Sa phái tới để bảo vệ Ân Li.

      Ân Li nhìn nàng, cảm thấy khó hiểu: “Tại sao tất cả binh lính đều phải theo muội?”

      Mẫn Mẫn cười như tên trộm: “Cái này mà còn phải hỏi sao? Tỷ biết võ công, nhưng muội biết! Bọn lính nên theo để bảo vệ muội mới đúng nha!”

      Ân Li nghe vậy lại có chút kinh ngạc, chỉ là sau khi suy nghĩ lại chút, cảm thấy Mẫn Mẫn cũng đúng: “Ừ! Cũng đúng. . . . . Vậy muội nhớ phải cẩn thận nhé!”

      Mẫn Mẫn nở nụ cười sáng lạn nhìn về phía Ân Li: “Tỷ yên tâm! Dương Sa nhất định mau chóng tới cứu tỷ, tỷ trước !”

      “Được!” xong, Ân Li liền chạy về phía bên phải.

      Sau khi nhìn bạn mình chạy khuất bóng dáng, Mẫn Mẫn chút hoang mang, đặt chân bước về phía bên trái. diễ⊹n✳đ⊹àn✳lê✳q⊹uý✳đ⊹ôn

      Sau khi được đoạn, Ân Li nghe thấy tiếng bước chân của đám lính đuổi theo, nàng vội vàng núp vào bụi cây.

      “Hàn đại nhân! Ta nhìn thấy bọn họ tách ra, giờ có hai người, ngài muốn bắt người nào?”

      Hàn Duy híp mắt nhìn về phía trước: “Các nàng hướng nào?”

      người mình về phía bên phải, người cùng với đám lính về phía bên trái!”

      Hàn Duy cười cười như hiểu : “Nữ nhân bên phải nhất định phải là người quan trọng, cho nên mới có binh lính nào theo, chúng ta đuổi theo hướng bên trái chắc chắn sai!”

      “Dạ!”

      Ân Li núp trong bụi cây nghe xong mới bừng tỉnh ngộ. Bảo sao . . . . Bảo sao Mẫn Mẫn lại như vậy với mình . . . . ra là. . . . . Nguy rồi! Vậy chẳng phải là Mẫn Mẫn gặp nguy hiểm rồi sao ? ! diễ⊹n✳đ⊹àn✳lê✳q⊹uý✳đ⊹ôn

      kịp để ý chuyện mình mang thai, Ân Li dùng khinh công nhảy lên ngọn cây, phóng nhanh về hướng ngược lại, nàng hết sức cẩn thận, để cho đám người truy lùng phía dưới phát , quả nhiên là tìm được Mẫn Mẫn trước bọn họ.

      Nàng vội vàng nhảy xuống đứng ở trước mặt Mẫn Mẫn: “Bọn họ kéo nhau về phía này!”

      Mẫn Mẫn kinh ngạc nhìn Ân Li: “Tỷ, cái người ngu ngốc này! Tỷ còn chạy tới đây làm gì?” Nàng quả thực là cố ý muốn bọn họ đuổi theo mình, như vậy Ân Li mới có thể chạy thoát, nào ngờ nàng ấy lại chạy tới đây. . . . .

      “Mẫn Mẫn, tỷ thể để cho muội mạo hiểm thay mình. . . . .”

      Mẫn Mẫn lạnh mặt nhìn nàng: “Tỷ có biết là nếu tỷ bị bọn họ bắt Dương Sa cũng bị bọn họ uy hiếp, đến lúc đó phải là để cho bọn họ mặc sức làm càn rồi sao?”

      “Dĩ nhiên là tỷ biết, nhưng đây là chuyện của tỷ, tỷ thể để cho muội vì tỷ mà. . . . .”

      “Cho dù bọn họ có bắt được muội rất nhanh cũng biết muội phải là người quan trọng, đến lúc đó bọn họ thả muội, nhưng tỷ khác. . . . .” Gấp đến chết rồi! Sao Ân Li lại hiểu cơ chứ !

      “Mẫn Mẫn, muội quá ngây thơ rồi, đối phương là những kẻ giết người chớp mắt, nếu biết bắt lầm người, bọn họ rất có thể giết muội. . . . .”

      Mẫn Mẫn cười cười cách quan tâm: “Buồn cười! Sao muội có thể bị giết dễ dàng như vậy?”

      “Mẫn Mẫn, đó là do muội chưa từng trông thấy bọn họ. . . . . nên muội hiểu. . . . Quỷ Vương Tô Đồ đối với người Nhật Hi quốc có oán hận rất sâu, chỉ cần là người của Nhật Hi quốc, nương tay, khi bị bắt, kết quả cũng chỉ có . . . . .” Đó chính là chết! Bây giờ Ân Li biết phải với Mẫn Mẫn thế nào. diễ⊹n✳đ⊹àn✳lê✳q⊹uý✳đ⊹ôn

      Mẫn Mẫn muốn lãng phí thêm nhiều thời gian nữa: “Người đâu! Trói hết tay chân của Ân Li lại!”

      Đám lính nghe vậy ngây ngẩn cả người.

      Mẫn Mẫn tiếp tục hét lớn: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Nếu thái tử phi tương lai có mệnh hệ gì, các ngươi gánh vác nổi sao?”

      “Dạ. . . . .” Đám lính lên tiếng.

      “Mẫn Mẫn, muội định làm gì. . . . .”

      Đám lính làm theo phân phó của Mẫn Mẫn, còn Mẫn Mẫn lấy khăn tay nhét vào trong miệng của Ân Li.

      Ân Li trợn to mắt, cách nào hiểu được hành động của Mẫn Mẫn.

      Sau đó, Mẫn Mẫn quan sát xung quanh: “Đem người qua bên kia !”

      Bọn lính lập tức khiêng Ân Li giấu vào trong bụi cỏ kín đáo.

      Mẫn Mẫn ngồi sụp xuống, đem dây chuyền người mình tháo xuống rồi lại đeo vào cổ Ân Li: “Giúp muội với cha tiếng xin lỗi, năm nay là đại thọ 80 của ông ấy, chắc là muội thể nào ở bên cạnh ông được rồi!”

      Dường như Ân Li đoán được chuyện kế tiếp mà Mẫn Mẫn sắp làm, vì vậy nàng ngừng giãy giụa, nhưng chân tay bị trói chặt, nàng chỉ có thể phát ra thanh nức nở.

      Chương 1.2

      Lúc đám người Mẫn Mẫn tính vội vàng rời người của Quỷ quốc bao vây bọn họ.

      “Mau ngoan ngoãn giơ tay chịu trói ! Các ngươi trốn thoát đâu!”

      Tiếp đó, Ân Li chỉ nghe thấy tiếng đao kiếm va vào nhau, dường như có rất nhiều người kéo tới đây.

      Quả nhiên, người ít thể chống lại số đông, chẳng bao lâu sau, đám binh lính bên cạnh Mẫn Mẫn, từng người từng người lần lượt ngã xuống, chỉ còn lại mình nàng.

      Đại tướng Hàn Duy bước đến gần Mẫn Mẫn, quan sát nàng: “Ngươi chính là nữ nhân của Nhật Hi Dương Sa đúng ?”

      Mẫn Mẫn đứng thẳng lưng, tặng cho cái bạt tai: “Láo xược! Ngươi là cái thứ gì? Chỉ bằng thân phận của ngươi mà dám gọi thẳng tục danh của thái tử sao?”

      Bên cạnh có người thể đứng nhìn thủ lĩnh bị vũ nhục như vậy, liền rút kiếm ra khỏi vỏ: “Nha đầu to gan! Ngươi dám vô lễ với thủ lĩnh của chúng ta. . . .”

      Mặc dù Hàn Duy tức giận đến mức trán nổi đầy gân xanh, nhưng vẫn giận dữ quát thuộc hạ của mình: “Dừng tay!”

      Mẫn Mẫn nhìn chằm chằm tên lâu la: “Ngươi la cái gì? Ta đường đường là thái tử phi tương lai, thậm chí còn có thể là vương hậu tương lai, ngươi lại dám ta như vậy, ngươi cho rằng ngươi còn có thể bảo toàn tính mạng hay sao?”

      Mẹ kiếp! Nữ nhân này là thiếu đòn mà! Gã bị nàng chửi tức giận tiến lên phía trước, nhưng lại bị Hàn Duy ngăn lại: “Đừng kích động, nàng ta là người mà Quỷ vương muốn!”

      Mẫn Mẫn khinh thường hừ lạnh: “Là Quỷ vương phái các ngươi tới bắt ta sao? Hừ! Loại chuyện quang minh chính đại như vậy cũng chỉ có Quỷ tộc các người mới làm được!”

      Trong nháy mắt, Hàn Duy rút gươm chĩa vào Mẫn Mẫn, lạnh lùng : “ cho phép ngươi vũ nhục Quỷ tộc!”

      Mẫn Mẫn chút lo sợ, cười : “Có bản lĩnh cứ giết chết ta ! Xem ngươi trở về với Quỷ vương thế nào!”

      tên lâu la đứng bên ngoài, nhịn nổi nữa, thể ra tay đánh người đành phải mở miệng chửi người: “Mẹ kiếp! Cái thứ tiện nhân này, nhất định phải cho nàng ta bài học mới được!”

      Hàn Duy nhíu mày. Nữ nhân này hồ ngôn loạn ngữ, muốn đem nàng về giao cho Quỷ vương trước hết phải làm cho nàng ta ngậm miệng mới được, nếu , chỉ e rằng nàng ta bị giết ở đường mất.

      muốn nhảm với Mẫn Mẫn nhiều hơn nữa, Hàn Duy đưa tay điểm huyệt câm của nàng.

      “Mang về!”

      “Dạ!” Đám lâu la nghe lệnh, liền dùng sức thô lỗ trói chặt Mẫn Mẫn.

      Ân Li nằm trong bụi cỏ chứng kiến tất cả, nhưng cũng vô lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn Mẫn Mẫn bị mang .

      Mẫn Mẫn bị đưa đến Quỷ quốc, cho dù Nhật Hi quốc có thừa nhận hay , Tô Đồ tự lập mình làm vua, đối với Quỷ tộc mà , có thể tự do, thoát khỏi khống chế của Nhật Hi quốc, tất cả chuyện này đều là công lao to lớn của Tô Đồ, mọi người khỏi coi là ‘vị hùng dân tộc’, ‘vị cứu tinh’, ‘ba đồ lỗ’ [1] của Quỷ tộc.

      [1] Ba Đồ Lỗ: là danh hiệu vinh dự của người Mãn Châu vào thời nhà Thanh trong lịch sử Trung Quốc. Ba Đồ Lỗ là danh hiệu dành cho những tướng lĩnh và những binh sĩ chiến đấu dũng cảm, can trường và thiện chiến trong chiến trường hay trong những trận đánh và các cuộc đọ sức.

      Cái danh hiệu ‘ba đồ lỗ’ này luôn được người trong Quỷ tộc tôn sùng nhất, cũng là danh hiệu độc nhất vô nhị, mấy trăm năm qua có ai xứng với cái danh hiệu này, ngoại trừ Tô Đồ là khiến cho bọn họ cam tâm tình nguyện gọi như vậy.

      Mẫn Mẫn chưa từng tới Quỷ quốc, dọc theo đường , nàng vô cùng kinh ngạc khi thấy Quỷ tộc lại là nơi tuyệt đẹp như vậy, phong cảnh đường xá ở đây khác biệt, vừa mới là thảo nguyên mênh mông rộng lớn, đến khi vào trong thành lại được nhìn thấy biển xanh mây trắng, nàng rất đỗi kinh ngạc, sao đời lại có nơi mà hai phong cảnh khác nhau lại đồng thời xuất như vậy.

      Đây là nơi đẹp nhất mà nàng từng thấy, bầu trời trong veo, thảm cỏ xanh biếc, xa xa là cả đại dương bao la. . . ngờ cái vùng đất tươi đẹp màu mỡ thế này, lại là nơi ở của những tên giết người chớp mắt. . .

      Hoàng cung của Quỷ tộc được xây ở nơi cao nhất, đứng từ xa có thể trông thấy lối vào hoàng cung, nơi có thể nhìn thấy toàn bộ Quỷ quốc và đại dương bao la, giáp biên thành là bờ biển rộng lớn, cái loại khí phách hiên ngang đất trời này khiến cho người ta khỏi cảm thấy kính nể.

      Mẫn Mẫn bị mang vào cung điện, bên trong cung lại xa hoa như trong tưởng tượng của nàng, cách trang trí trong điện cũng có gì đặc biệt, vô cùng giản dị.

      chiếc ghế lớn ở chính giữa đại điện có người đàn ông nhìn nàng chăm chú, mái tóc màu vàng nhạt, đôi mắt màu xanh lam, nước da màu lúa mạch…..

      Trời ạ! Đây là lần đầu tiên Mẫn Mẫn trông thấy nam nhân kỳ lạ như vậy, khiến cho nàng nhìn đến ngẩn người.

      Dường như Tô Đồ quen bị người khác nhìn chằm chằm như vậy, khóe môi lại nở ra nụ cười khó hiểu: “Ngươi nhìn đủ chưa?”

      Mặc dù miệng mỉm cười, nhưng trong mắt lại hề vui vẻ, từ trong đôi mắt màu lam kia, Mẫn Mẫn có thể nhìn thấy được chán ghét cùng hận ý của đối với nàng.

      Đột nhiên, nàng nhớ tới lời của Ân Li, Quỷ vương Tô Đồ vô cùng căm hận người của Nhật Hi quốc, đối mặt với người Nhật Hi quốc cũng chẳng bao giờ mềm lòng, chỉ cần người nào bị bắt được kết quả chỉ có chữ ‘chết’. Nghĩ tới đây, trong lòng nàng khỏi có chút sợ hãi.

      “Đắc tội rồi, xin thứ lỗi!” xong, Hàn Duy giải huyệt cho Mẫn Mẫn, sau đó cởi dây trói cho nàng.

      Tô Đồ đứng lên rồi chậm rãi bước xuống, nhờ vậy mà Mẫn Mẫn mới phát vô cùng cao lớn, cơ bắp cường tráng, để lộ ra cánh tay bền chắc, lưng khoác cái đai màu đen, có treo vài thanh gươm, khiến cho người khác nhìn vào đều cảm thấy khiếp sợ.

      Mẫn Mẫn theo bản năng cảm thấy người này vô cùng nguy hiểm, thế nhưng nàng cũng phải là loại người thấy ác nhân dễ dàng lùi bước.

      Trông thấy nàng có vẻ đề phòng mình, Tô Đồ lộ ra nụ cười gian xảo: “Mời ngồi!”

      Mẫn Mẫn chẳng hề cảm kích, nàng chỉ hừ lạnh: “Đây chính là đạo tiếp khách của Quỷ tộc sao?”

      Tô Đồ nhướng mi cười cười: “ đường tới đây, hẳn là nương thấy được phong cảnh ở nơi này, chúng ta mời nương tới nơi này làm khách, cũng nên làm nương uất ức mới đúng!”

      Mẫn Mẫn hận nhất là loại người chuyện lòng vòng quanh co: “Ngươi đừng dùng vẻ mặt cợt nhả với ta! Biết điều mau thả ta trở về, nếu , đến khi có người tới cửa đuổi giết, chỉ sợ là quá muộn!”

      Tô Đồ hết sức tán thưởng gan dạ của nàng, phát ra tiếng cười trầm thấp. lâu rồi có ai làm cảm thấy hứng thú như vậy, mà đối phương lại là người của Nhật Hi quốc mà vẫn luôn căm hận nhất.

      nương là can đảm, ta đây đầu đội trời chân đạp đất, thế nhưng lại khiến nương cảm thấy khiếp sợ!”

      “Hừ! Có gì mà ta phải sợ? Ta làm việc trái với lương tâm, giống như mấy kẻ làm chuyện trộm gà cắp chó, còn chưa sợ ta sợ cái gì?”

      “To gan! Nơi này chính là Quỷ quốc!” Hàn Duy đứng bên cạnh hét to, chưa từng thấy người nào giống như nàng.

      Hừ! Ưu điểm lớn nhất của nàng chính là sợ cường quyền, muốn hù dọa nàng sao? Nằm mơ ! – “Thế nào? Ngươi cho rằng ngươi xây cái cung điện này ngươi chính là vua sao?” Nàng nhìn tên nam tử mắt xanh.

      Hàn Duy chưa từng thấy chủ tử của mình bị vũ nhục, lập tức trừng mắt nhìn Mẫn Mẫn. Nếu phải là được giết nàng sớm lấy mạng nàng từ lâu, để cho nàng chết toàn thây.

      “Ta cảnh cáo ngươi, tốt nhất là nên im miệng lại!” Hàn Duy giận dữ .

      Mẫn Mẫn tiêu sái bước đến trước mặt , cố tình rướn cổ lên khiêu khích: “Thế nào? nữa ta thế nào? Chẳng lẽ ngươi muốn giết ta?” Vừa dứt lời, đằng sau cổ của nàng bị ghìm chặt.

      Khuôn mặt của Tô Đồ gần trong gang tấc, đôi mắt xanh lạnh lùng lại phát ra hứng thú vô hạn: “Ta còn tưởng rằng nữ nhân của Nhật Hi quốc đều là loại nhát gan sợ phiền phức, nghĩ tới lá gan của nương cũng lớn đấy!” Lần đầu tiên có nữ nhân dám lên tiếng khiêu khích , lại còn đối diện với cặp mắt lạnh lùng của hề run sợ, haha! Thú vị, là thú vị.

      Mẫn Mẫn mặt biến sắc nhìn chằm chằm vào : “Đừng chạm vào ta! Tay của người toàn là mùi máu tươi!”
      Tuyết Nguyệt, Phan Hong Hanhlinhdiep17 thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,806
      Chương 1.2

      Lúc đám người Mẫn Mẫn tính vội vàng rời người của Quỷ quốc bao vây bọn họ.

      “Mau ngoan ngoãn giơ tay chịu trói ! Các ngươi trốn thoát đâu!”

      Tiếp đó, Ân Li chỉ nghe thấy tiếng đao kiếm va vào nhau, dường như có rất nhiều người kéo tới đây.

      Quả nhiên, người ít thể chống lại số đông, chẳng bao lâu sau, đám binh lính bên cạnh Mẫn Mẫn, từng người từng người lần lượt ngã xuống, chỉ còn lại mình nàng.

      Đại tướng Hàn Duy bước đến gần Mẫn Mẫn, quan sát nàng: “Ngươi chính là nữ nhân của Nhật Hi Dương Sa đúng ?”

      Mẫn Mẫn đứng thẳng lưng, tặng cho cái bạt tai: “Láo xược! Ngươi là cái thứ gì? Chỉ bằng thân phận của ngươi mà dám gọi thẳng tục danh của thái tử sao?”

      Bên cạnh có người thể đứng nhìn thủ lĩnh bị vũ nhục như vậy, liền rút kiếm ra khỏi vỏ: “Nha đầu to gan! Ngươi dám vô lễ với thủ lĩnh của chúng ta. . . .”

      Mặc dù Hàn Duy tức giận đến mức trán nổi đầy gân xanh, nhưng vẫn giận dữ quát thuộc hạ của mình: “Dừng tay!”

      Mẫn Mẫn nhìn chằm chằm tên lâu la: “Ngươi la cái gì? Ta đường đường là thái tử phi tương lai, thậm chí còn có thể là vương hậu tương lai, ngươi lại dám ta như vậy, ngươi cho rằng ngươi còn có thể bảo toàn tính mạng hay sao?”

      Mẹ kiếp! Nữ nhân này là thiếu đòn mà! Gã bị nàng chửi tức giận tiến lên phía trước, nhưng lại bị Hàn Duy ngăn lại: “Đừng kích động, nàng ta là người mà Quỷ vương muốn!”

      Mẫn Mẫn khinh thường hừ lạnh: “Là Quỷ vương phái các ngươi tới bắt ta sao? Hừ! Loại chuyện quang minh chính đại như vậy cũng chỉ có Quỷ tộc các người mới làm được!”

      Trong nháy mắt, Hàn Duy rút gươm chĩa vào Mẫn Mẫn, lạnh lùng : “ cho phép ngươi vũ nhục Quỷ tộc!”

      Mẫn Mẫn chút lo sợ, cười : “Có bản lĩnh cứ giết chết ta ! Xem ngươi trở về với Quỷ vương thế nào!”

      tên lâu la đứng bên ngoài, nhịn nổi nữa, thể ra tay đánh người đành phải mở miệng chửi người: “Mẹ kiếp! Cái thứ tiện nhân này, nhất định phải cho nàng ta bài học mới được!”

      Hàn Duy nhíu mày. Nữ nhân này hồ ngôn loạn ngữ, muốn đem nàng về giao cho Quỷ vương trước hết phải làm cho nàng ta ngậm miệng mới được, nếu , chỉ e rằng nàng ta bị giết ở đường mất.

      muốn nhảm với Mẫn Mẫn nhiều hơn nữa, Hàn Duy đưa tay điểm huyệt câm của nàng.

      “Mang về!”

      “Dạ!” Đám lâu la nghe lệnh, liền dùng sức thô lỗ trói chặt Mẫn Mẫn.

      Ân Li nằm trong bụi cỏ chứng kiến tất cả, nhưng cũng vô lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn Mẫn Mẫn bị mang .

      Mẫn Mẫn bị đưa đến Quỷ quốc, cho dù Nhật Hi quốc có thừa nhận hay , Tô Đồ tự lập mình làm vua, đối với Quỷ tộc mà , có thể tự do, thoát khỏi khống chế của Nhật Hi quốc, tất cả chuyện này đều là công lao to lớn của Tô Đồ, mọi người khỏi coi là ‘vị hùng dân tộc’, ‘vị cứu tinh’, ‘ba đồ lỗ’ [1] của Quỷ tộc.

      [1] Ba Đồ Lỗ: là danh hiệu vinh dự của người Mãn Châu vào thời nhà Thanh trong lịch sử Trung Quốc. Ba Đồ Lỗ là danh hiệu dành cho những tướng lĩnh và những binh sĩ chiến đấu dũng cảm, can trường và thiện chiến trong chiến trường hay trong những trận đánh và các cuộc đọ sức.

      Cái danh hiệu ‘ba đồ lỗ’ này luôn được người trong Quỷ tộc tôn sùng nhất, cũng là danh hiệu độc nhất vô nhị, mấy trăm năm qua có ai xứng với cái danh hiệu này, ngoại trừ Tô Đồ là khiến cho bọn họ cam tâm tình nguyện gọi như vậy.

      Mẫn Mẫn chưa từng tới Quỷ quốc, dọc theo đường , nàng vô cùng kinh ngạc khi thấy Quỷ tộc lại là nơi tuyệt đẹp như vậy, phong cảnh đường xá ở đây khác biệt, vừa mới là thảo nguyên mênh mông rộng lớn, đến khi vào trong thành lại được nhìn thấy biển xanh mây trắng, nàng rất đỗi kinh ngạc, sao đời lại có nơi mà hai phong cảnh khác nhau lại đồng thời xuất như vậy.

      Đây là nơi đẹp nhất mà nàng từng thấy, bầu trời trong veo, thảm cỏ xanh biếc, xa xa là cả đại dương bao la. . . ngờ cái vùng đất tươi đẹp màu mỡ thế này, lại là nơi ở của những tên giết người chớp mắt. . .

      Hoàng cung của Quỷ tộc được xây ở nơi cao nhất, đứng từ xa có thể trông thấy lối vào hoàng cung, nơi có thể nhìn thấy toàn bộ Quỷ quốc và đại dương bao la, giáp biên thành là bờ biển rộng lớn, cái loại khí phách hiên ngang đất trời này khiến cho người ta khỏi cảm thấy kính nể.

      Mẫn Mẫn bị mang vào cung điện, bên trong cung lại xa hoa như trong tưởng tượng của nàng, cách trang trí trong điện cũng có gì đặc biệt, vô cùng giản dị.

      chiếc ghế lớn ở chính giữa đại điện có người đàn ông nhìn nàng chăm chú, mái tóc màu vàng nhạt, đôi mắt màu xanh lam, nước da màu lúa mạch…..

      Trời ạ! Đây là lần đầu tiên Mẫn Mẫn trông thấy nam nhân kỳ lạ như vậy, khiến cho nàng nhìn đến ngẩn người.

      Dường như Tô Đồ quen bị người khác nhìn chằm chằm như vậy, khóe môi lại nở ra nụ cười khó hiểu: “Ngươi nhìn đủ chưa?”

      Mặc dù miệng mỉm cười, nhưng trong mắt lại hề vui vẻ, từ trong đôi mắt màu lam kia, Mẫn Mẫn có thể nhìn thấy được chán ghét cùng hận ý của đối với nàng.

      Đột nhiên, nàng nhớ tới lời của Ân Li, Quỷ vương Tô Đồ vô cùng căm hận người của Nhật Hi quốc, đối mặt với người Nhật Hi quốc cũng chẳng bao giờ mềm lòng, chỉ cần người nào bị bắt được kết quả chỉ có chữ ‘chết’. Nghĩ tới đây, trong lòng nàng khỏi có chút sợ hãi.

      “Đắc tội rồi, xin thứ lỗi!” xong, Hàn Duy giải huyệt cho Mẫn Mẫn, sau đó cởi dây trói cho nàng.

      Tô Đồ đứng lên rồi chậm rãi bước xuống, nhờ vậy mà Mẫn Mẫn mới phát vô cùng cao lớn, cơ bắp cường tráng, để lộ ra cánh tay bền chắc, lưng khoác cái đai màu đen, có treo vài thanh gươm, khiến cho người khác nhìn vào đều cảm thấy khiếp sợ.

      Mẫn Mẫn theo bản năng cảm thấy người này vô cùng nguy hiểm, thế nhưng nàng cũng phải là loại người thấy ác nhân dễ dàng lùi bước.

      Trông thấy nàng có vẻ đề phòng mình, Tô Đồ lộ ra nụ cười gian xảo: “Mời ngồi!”

      Mẫn Mẫn chẳng hề cảm kích, nàng chỉ hừ lạnh: “Đây chính là đạo tiếp khách của Quỷ tộc sao?”

      Tô Đồ nhướng mi cười cười: “ đường tới đây, hẳn là nương thấy được phong cảnh ở nơi này, chúng ta mời nương tới nơi này làm khách, cũng nên làm nương uất ức mới đúng!”

      Mẫn Mẫn hận nhất là loại người chuyện lòng vòng quanh co: “Ngươi đừng dùng vẻ mặt cợt nhả với ta! Biết điều mau thả ta trở về, nếu , đến khi có người tới cửa đuổi giết, chỉ sợ là quá muộn!”

      Tô Đồ hết sức tán thưởng gan dạ của nàng, phát ra tiếng cười trầm thấp. lâu rồi có ai làm cảm thấy hứng thú như vậy, mà đối phương lại là người của Nhật Hi quốc mà vẫn luôn căm hận nhất.

      nương là can đảm, ta đây đầu đội trời chân đạp đất, thế nhưng lại khiến nương cảm thấy khiếp sợ!”

      “Hừ! Có gì mà ta phải sợ? Ta làm việc trái với lương tâm, giống như mấy kẻ làm chuyện trộm gà cắp chó, còn chưa sợ ta sợ cái gì?”

      “To gan! Nơi này chính là Quỷ quốc!” Hàn Duy đứng bên cạnh hét to, chưa từng thấy người nào giống như nàng.

      Hừ! Ưu điểm lớn nhất của nàng chính là sợ cường quyền, muốn hù dọa nàng sao? Nằm mơ ! – “Thế nào? Ngươi cho rằng ngươi xây cái cung điện này ngươi chính là vua sao?” Nàng nhìn tên nam tử mắt xanh.

      Hàn Duy chưa từng thấy chủ tử của mình bị vũ nhục, lập tức trừng mắt nhìn Mẫn Mẫn. Nếu phải là được giết nàng sớm lấy mạng nàng từ lâu, để cho nàng chết toàn thây.

      “Ta cảnh cáo ngươi, tốt nhất là nên im miệng lại!” Hàn Duy giận dữ .

      Mẫn Mẫn tiêu sái bước đến trước mặt , cố tình rướn cổ lên khiêu khích: “Thế nào? nữa ta thế nào? Chẳng lẽ ngươi muốn giết ta?” Vừa dứt lời, đằng sau cổ của nàng bị ghìm chặt.

      Khuôn mặt của Tô Đồ gần trong gang tấc, đôi mắt xanh lạnh lùng lại phát ra hứng thú vô hạn: “Ta còn tưởng rằng nữ nhân của Nhật Hi quốc đều là loại nhát gan sợ phiền phức, nghĩ tới lá gan của nương cũng lớn đấy!” Lần đầu tiên có nữ nhân dám lên tiếng khiêu khích , lại còn đối diện với cặp mắt lạnh lùng của hề run sợ, haha! Thú vị, là thú vị.

      Mẫn Mẫn mặt biến sắc nhìn chằm chằm vào : “Đừng chạm vào ta! Tay của người toàn là mùi máu tươi!”

      Chương 1.3

      “Đáng chết!” Vũ nhục sao cả, nhưng cho phép nàng vũ nhục người hùng của bọn ! nhẫn nại của Hàn Duy đến cực hạn.

      Tô Đồ buông tay, cũng chẳng hề tức giận, chỉ cười : “Hàn Duy, nghe ngươi bị nàng tát?”

      “Hả. . . dạ. . .” Hàn Duy quanh co lúng túng.

      Thấy buông tay, Mẫn Mẫn tức giận quát to: “Ta bảo ngươi buông tay! Ngươi điếc sao?”

      Tô Đồ căn bản là chẳng thèm để ý tới nàng, tiếp tục nhìn Hàn Duy: “Thù này hãy để ta giúp ngươi báo được ?”

      “Vương thượng. . .” Chẳng lẽ Vương thượng muốn đánh lại sao? này bé như vậy, nếu bị Vương thượng đánh cho dù chết cũng chỉ còn lại nửa cái mạng, như vậy chẳng phải là phá hỏng kế hoạch của bọn họ sao?

      “Ngươi cho rằng ta cũng dám đánh ngươi sao?” Mẫn Mẫn giơ tay lên, chuẩn bị tát vào mặt Tô Đồ lại bị bắt được.

      Bàn tay bé mềm mại giùng giằng ở trong tay , Tô Đồ có thể cảm nhận được làn da mịn màng của nàng cách ràng, chắc bởi vì tức giận mà hai gò má đỏ bừng, hòa cùng đôi môi hồng mềm mại nhắn, cộng thêm đôi mắt to tròn lấp lánh, tất cả gộp lại, tạo nên hình ảnh vô cùng tuyệt mỹ.

      Mẫn Mẫn tức giận nâng tay còn lại lên, Tô Đồ cười cười, dùng tay khác bắt được, tiếp đó lại xoay người nàng lại, áp chặt vào trong lòng mình, giống như muốn trêu chọc nàng tìm vui.

      Mẫn Mẫn ra sức giãy giụa thân thể, nhưng làm thế nào cũng thoát khỏi bàn tay của , chỉ có thể dùng ánh mắt liều mạng nhìn chằm chằm vào : “Quân ngang ngược!”

      Thân thể của nàng vô cùng mập mờ cọ sát vào ngực , Tô Đồ kinh ngạc nhìn những đường cong đẹp đến mê hồn của tiểu mỹ nhân.

      với Hàn Duy: “Đối với loại nữ nhân này, ta có 1000 cách khiến nàng phải cầu xin tha thứ!”

      Hàn Duy hiểu, chỉ nhìn Tô Đồ. phải là Vương thượng định dụng hình đó chứ?

      Tô Đồ bất chợt nhấc Mẫn Mẫn đặt lên vai, ung dung thong thả tiến về phía trước.

      Mẫn Mẫn liều chết vùng vẫy chân tay: “Buông ta ra! Cái bọn người man rợ này! Chỉ biết khi dễ kẻ yếu, ngươi căn bản đáng mặt nam nhân!”

      “Ta cho nàng biết ta có phải là nam nhân hay .” Tô Đồ cười .

      “Vương thượng. . .” Hàn Duy giật mình nhìn hành động của chủ tử.

      Tô Đồ nhướng mày: “Ta muốn tự mình dạy dỗ nữ nhân này!”

      “Hả. . .” Hàn Duy có chút kinh ngạc. Là nhìn lầm sao? Tại sao lại cảm thấy sắc mặt của Vương thượng dường như là cực kỳ khoái trá? Đây là lần đầu tiên nhìn thấy Vương thượng có sắc mặt như vậy đối với nữ nhân. . . kỳ lạ?

      ***


      Sau khi đem Mẫn Mẫn vào tẩm cung, Tô Đồ dùng sức ném nàng lên chiếc giường lớn, lớn đến nỗi thể nhìn thấy nàng, sau đó đem cả người mình đè lên.

      đưa tay nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng, khuôn mặt nàng còn mịn màng hơn so với đôi bàn tay kia, giống như miếng đậu hũ vừa chạm vỡ vậy.

      Sau đó, dùng ánh mắt vô cùng tà ác để nhìn nàng: “Ta vẫn suy nghĩ, cái miệng biết tra tấn người của nàng biết là có hương vị gì?”

      Mẫn Mẫn sợ hãi mở to mắt: “Ngươi muốn làm gì? Mau buông ta ra. . . .”

      “Nếu Nhật Hi Dương Sa biết thái tử phi tương lai nằm rên rỉ ở giường địch, biết là có cảm nhận thế nào nhỉ?” xong, liền cười to cách ngông cuồng, sau đó lại xuống giường, cởi chiếc áo khoác người xuống.

      Mẫn Mẫn thấy thế lại trợn mắt há mồm, vóc người của lúc còn mặc quần áo rất cao to rồi, bây giờ cởi quần áo ra, nàng lại phát nửa người của vô cùng cơ bắp, mà thứ khiến cho người ta kinh sợ nhất chính là vết sẹo dài trước ngực.

      Thấy ánh mắt nàng nhìn đăm đăm, Tô Đồ biết vóc người của mình có thể khiến cho nữ nhân nào trông thấy cũng phải chảy nước miếng.

      “Thế nào? Nhìn đến ngây người như vậy sao? Chẳng lẽ thân thể của Nhật Hi Dương Sa được đẹp như ta?”

      “Ghê tởm!” Mẫn Mẫn trưng ra vẻ mặt chán ghét.

      Tô Đồ cười to: “Câu trả lời của nàng luôn khiến ta bất ngờ đấy!” Những nữ nhân trong tộc khi nhìn thấy đều khỏi giống như bầy sói đói, khát chực chờ để bổ nhào vào ngực , chờ được vuốt ve chăm sóc, chẳng giống như nàng, nàng thú vị, chơi với nàng chút làm sao được!”

      “Bây giờ ta muốn cho nàng cơ hội mà từ trước đến nay chưa từng có, ta chưa bao giờ rộng lượng như thế đối với ai bao giờ đâu!”

      đột nhiên câu mà Mẫn Mẫn thể hiểu được: “Rốt cuộc là ngươi cái gì?”

      Nhìn vào cặp mắt của nàng, đôi con ngươi đen láy lóe sáng như hai viên bảo thạch, có thể thấy, ánh mắt của Nhật Hi Dương Sa tệ lắm, nàng tuyệt đối là mỹ nhân, khuyết điểm duy nhất chính là vô cùng ngây thơ, nhưng cũng chính vì thế khiến cho nàng có hương vị khác biệt so với những nữ nhân thành thục khác.

      cười tà : “Nàng muốn trốn sao?”

      nhảm!” hỏi câu chó má gì vậy? Có ngu mới trốn!

      “Rất tốt! Vậy nàng mau chạy !”

      Cái gì? Nàng nghe lầm chứ? Mẫn Mẫn có chút giật mình, cũng có chút đề phòng . Khoan . . . Rốt cuộc là cái tên này định giở trò gì?

      “Bắt đầu từ bây giờ, cho đến khi trời tối là còn hai canh giờ nữa, ta cho nàng hai canh giờ để chạy trốn, thế nào?” ung dung ngồi xuống uống hớp trà.

      “Rốt cuộc là ngươi định làm gì?” Nàng tin có lòng tốt mà thả nàng như vậy! Hừ, nếu có thể để nàng cần gì phải cực khổ bắt nàng, nhất định là có quỷ kế!

      Tô Đồ nhìn nàng, khóe miệng khẽ động: “Nếu nàng thoát được, ta để cho nàng !”

      “Nếu thoát được ta thế nào?”

      Môi mỏng của khẽ giương lên: “Nếu thoát được, chẳng những nàng phải làm con tin của ta, mà còn phải. . . .”

      “Còn phải làm sao?” Nhìn vẻ mặt gian xảo của , Mẫn Mẫn hiểu câu sau mới là trọng điểm.

      Tô Đồ nheo mắt lại, đưa tay xoa cằm: “Phải làm nữ nhân của ta!”

      Mẫn Mẫn hề suy nghĩ liền quát to: “Nằm mơ !” Tên này chẳng những dã man mà lại còn đê tiện nữa!

      Tô Đồ phất tay: “Tùy nàng thôi! Hay là nàng muốn có cơ hội bỏ trốn? Trực tiếp làm nữ nhân của ta sao?”

      Mẫn Mẫn cao giọng quát: “Cái gì. . . . đây là cái giao dịch khốn kiếp gì vậy?” tính toán toàn bộ chuyện này sao?

      phải là ta vừa mới đó sao? Nếu nàng thoát được, ta đuổi theo nàng nữa!” nhìn tiểu bạch thỏ từng bước sa vào bẫy.

      Mẫn Mẫn có chút động tâm, suy nghĩ hồi mới cẩn thận hỏi : “Ngươi giữ lời chứ?”

      Tô Đồ nâng lên ly trà trong tay: “ sai! lời định!”
      Chương 2.1

      Mẫn Mẫn dùng hết sức lực để bỏ chạy. Nàng muốn chạy trốn. . . Nhất định phải trốn thoát! Tên nam nhân đó tự tin quá đáng, nếu nghĩ yếu đuối như nàng chắc chắn là trốn thoát, vậy quá sai lầm rồi, nàng chắc chắn khiến phải hối hận. . . .

      Chẳng qua là, khi nàng giống như con chuột chạy loanh quanh ở trong cung điện rộng lớn, nàng cảm thấy hối hận . . . Rốt cuộc nàng biết tại sao lại yên tâm để cho nàng bỏ chạy rồi.

      Nàng chạy mạch đến cuối đường, lại phát chỉ có vách đá, phía dưới đều là đại dương mênh mông, chả trách, ngoại trừ đằng trước nơi này chẳng có bóng dáng của thị vệ.

      Mẫn Mẫn giận dữ, hai tay nắm chặt thành nắm đấm. Nàng được hoảng loạn, chắc chắn là phải có lối thoát, chẳng qua là nàng chưa phát mà thôi, cẩn thận tìm kỹ biết đâu tìm thấy. . . . Đúng! Nhất định là như vậy. . . .

      Mẫn Mẫn hề từ bỏ ý định, quyết tâm thử lại lần nữa, nàng phát trong vương cung có tổng cộng mười sáu sảnh, mỗi sảnh đều hướng về ba cửa Đông, Tây và Nam, ba cửa dẫn tới long trì [1] rộng lớn, bên cây cầu được xây uốn lượn vây quanh mười sáu sảnh, cầu có trồng rất nhiều dương liễu, bậc thềm được trồng đủ loại hoa thơm cỏ lạ, phía giữa là mái đình lớn, đứng ở phía tây có thể nhìn thấy toàn bộ long trì, bên long trì còn có vài chục chiếc thuyền lững lờ trôi, tất cả tạo nên bức tranh tuyệt đẹp.

      [1] long trì: sông uốn khúc, hình dáng như rồng.

      Xem ra tên Quỷ Vương này cũng rất biết hưởng thụ . . . Chờ chút! Nếu như có dòng sông này. . . . vậy chứng tỏ là có nguồn để thông ra ngoài.

      Nghĩ vậy, nàng lập tức chọn lấy chiếc thuyền nhất, hai lời lập tức nhảy lên, sau đó ra sức chèo, thế nhưng chuyện lại đơn giản như nàng nghĩ, thuyền mặt nước cứ mãi xoay vòng, có cách nào tiến về phía trước.

      Mẫn Mẫn vã mồ hôi, tại sao chiếc thuyền này cứ xoay vòng tại chỗ như vậy, nàng tức giận đem mái chèo vứt xuống lòng nước, miệng ngừng mắng. Giờ hay rồi, nàng vừa thể lên được cầu, cũng thể nhảy xuống nước, chỉ có thể ngồi im thuyền trừng mắt thở phì phì.

      Lúc nàng chật vật biết làm thế nào đột nhiên lại nghe thấy tiếng cười lớn.

      “Ta còn tưởng nàng chạy mất rồi, ai dè nàng lại ở chiếc thuyền này!”

      Mẫn Mẫn nhìn chằm chằm tên nam nhân cười đến ghê tởm kia. Nàng chỉ hận mình thể nhảy xuống nước, vì nàng biết bơi, rốt cuộc lại bị tên này nhạo báng. . . . Hừ! là mất thể diện, đáng chết. . .

      Tô Đồ buồn cười nhìn vẻ mặt bối rối của nàng, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, muốn có bao nhiêu đáng có bấy nhiêu đáng . tốt bụng vươn tay ra: “Có muốn ta giúp nàng tay ?”

      cần!” Mẫn Mẫn thèm nhìn dứt khoát từ chối.

      Tô Đồ sớm đoán được nàng như vậy, dù sao từ lúc gặp mặt, nàng cao ngạo như vậy rồi.

      “Được rồi! Vậy thôi! Nơi này trước giờ cũng ít người lui tới, cũng chả biết tới khi nào mới có người phát ra nàng, nàng cứ từ từ mà chờ nhé!” xong, liền xoay người rời

      Mẫn Mẫn nhìn bóng dáng rời , trong lòng đắn đo, cuối cùng vẫn nhịn được mà lên tiếng: “Này! Chờ chút. . . .” Giữ được núi xanh, lo gì có củi đốt. Nhưng nếu bị chết đuối ở đây chẳng phải là quá uất ức rồi sao?

      Tô Đồ nhướng mày: “Thế nào? Đổi ý rồi à?”

      “Bớt nhảm ! Rốt cuộc ngươi có định cứu ta hay ?” Hảo hán chấp thua thiệt trước mắt, Mẫn Mẫn chấp nhận xuống nước.

      Tô Đồ lại nhướng mày, tiếp tục sải bước ngược về phía nàng. Đây là giọng điệu cầu xin giúp đỡ của nàng sao? Xem ra nàng chưa được dạy dỗ tốt rồi.

      Mẫn Mẫn sốt ruột kêu to: “Này! Đừng có ! Chờ chút . . . . Mau cứu ta! Xin ngươi đừng !” Nàng muốn ở lại cái nơi tối tăm như mực này, ai mà biết dưới nước có cái gì chứ.

      Tô Đồ hài lòng cười cười, kiêu ngạo quay trở lại, từ cao nhìn xuống vẻ mặt khó chịu của tiểu mỹ nhân: “Vậy mới ngoan!”

      Khốn kiếp! Khốn kiếp! Ta nguyền rủa ngươi bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, trọn đời trọn kiếp mãi mãi siêu thoát! Mẫn Mẫn thầm nghiến răng nghiến lợi, mắng chửi ở trong lòng. Nàng nhất định phải đòi lại món nợ này, cứ chờ xem!

      “!” Tô Đồ vừa vươn tay về phía nàng, vừa cười cười khiến nàng muốn xé nát khuôn mặt của ra.

      Nàng vươn tay ra, lúc thấy bàn tay nàng sắp chạm tới tay mình lại đột nhiên thu tay lại, khiến cho nàng đứng ở thuyền suýt chút nữa ngã xuống nước.

      Nàng tức giận mắng to: “Ngươi đùa ta!”

      Tô Đồ lấy lại vẻ mặt tà khí: “Ta cứu nàng, vậy chứng tỏ nàng thua, nàng phải đáp ứng điều kiện của ta!”

      Mẫn Mẫn nghe vậy tức giận rống lên: “Ngươi hèn hạ! Tại sao có thể nhân lúc người ta gặp nguy như vậy?”

      “Ta chưa từng mình là quân tử!” cười đến cao thâm khó lường.

      Mẫn Mẫn nhíu mày: “Ta chưa từng mình nhận thua. . .”

      “Tùy nàng!” Tô Đồ nhún vai, quay đầu rời .

      Đáng chết! Tên nam nhân đáng chết! “Này! Được rồi, được rồi! Ta đồng ý là được. . .” Rời khỏi chỗ này rồi tính vậy.

      Tô Đồ lộ vẻ đắc ý: “Rốt cuộc nàng cũng biết là mình còn lựa chọn nào khác sao?”

      vươn tay kéo nàng từ thuyền vào trong ngực của mình, hành động vô cùng thân mật khiến nàng vừa mới chạm đất muốn đẩy ra.

      Cánh tay cứng rắn giữ chặt eo nàng, tay khác bá đạo vuốt ve cằm của nàng, ngón tay cái lại chà sát xung quanh bờ môi: “Nàng định đâu? Quên điều kiện ta vừa rồi sao?”

      dựa vào nàng gần, rất rất gần, mái tóc dài màu vàng như bao trùm lên khuôn mặt nàng, cũng che khuất ánh trăng, trong nháy mắt, nàng tựa như chìm vào bóng tối, chỉ nhìn thấy đôi mắt màu xanh đậm của lóe sáng, tựa như viên bảo thạch vô cùng hoàn mỹ.

      Từng làn hương thơm tỏa ra từ người nàng, trong lành như mùi hoa nguyệt quế tháng tám, ngón tay cái của khẽ dời đến đôi môi nhắn tản mát ra mùi đàn hương kia.

      Đôi môi nàng là thứ đáng và xinh đẹp nhất mà từng trông thấy, hề phấn son, chỉ có màu hồng nhạt sáng bóng, bởi vì nàng khẩn trương nên thở ra từng làn hơi ấm phả vào tay , mà đôi mắt to tròn của nàng, lại nhìn cách vô tội.

      Có phải trước giờ, nàng vẫn dùng ánh mắt thế này để nhìn nam nhân khác hay ? Vừa nghĩ vậy, dục vọng chiếm hữu từ trong máu của Tô Đồ khỏi sôi sục.

      Mẫn Mẫn định mở miệng bảo hãy tránh xa nàng chút, thế nhưng đôi môi lại bị phủ lên, cái lưỡi to gan còn lướt qua bờ môi của nàng.

      Mẫn Mẫn ngây ra, nàng chưa từng bị nam nhân hôn nên cũng biết phải phản ứng như thế nào, tất cả thông minh lúc này đều chạy đâu mất.

      Phản ứng đó chứng minh mình là người đầu tiên hôn nàng, điều này làm Tô Đồ hưng phấn thôi, biết làm sao để kìm chế, chỉ biết hôn càng lúc càng dài, càng lúc càng sâu hơn. Hương vị của nàng ngọt ngào như vậy, khiến cả người như bị thiêu đốt, nửa người dưới cũng khỏi trướng đau, chỉ cái hôn đơn giản lại khơi lên dục vọng nguyên thủy nhất của .

      Mẫn Mẫn chỉ cảm thấy khó thở, hai chân như nhũn ra.

      Cảm thấy nàng khó chịu, đành lòng nhưng vẫn buông nàng ra, chiếc lưỡi còn càn rỡ lướt qua môi dưới. Nhìn nàng mờ mịt luống cuống, ngón cái tà nịnh của vẫn mân mê ở đôi môi nàng.

      “Chẳng lẽ Nhật Hi Dương Sa vẫn chưa chạm vào nàng sao? Điều này khiến ta rất vui!” Đôi mắt khó nén được cảm giác hưng phấn.

      Mẫn Mẫn muốn đẩy ra, lại phát vòm ngực của tựa như bức tường đồng vách sắt, chỉ bằng sức lực của nàng, căn bản là địch nổi: “Ngươi buông ta ra. . . .”

      Tô Đồ vô cùng hưởng thụ giãy giụa trong ngực mình, chỉ có nàng mới được vùng vẫy ở trong ngực , những nữ nhân khác chỉ hận được chiếm hữu lấy mình, thế nhưng, Mẫn Mẫn càng giãy giụa lại càng làm tăng thêm dục vọng của .

      mút vành tai xinh xắn của nàng, khẽ : “ quên điều kiện nàng đáp ứng với ta rồi sao?”

      Mẫn Mẫn đẩy cái miệng của ra: “Ta đáp ứng gì cả! Buông ta ra! Cái tên hạ lưu bại hoại này. . . .” Đáng chết! Đây chính là nụ hôn đầu của nàng! Lại bị tên nam nhân chết tiệt này cướp mất. . . .

      cười khẽ, bắt được bàn tay an phận của nàng: “ vậy, chẳng lẽ nàng gạt ta?”

      Mẫn Mẫn hừ lạnh: “ sai! Dù sao ta lên được rồi, ngươi có thể làm gì được ta? Muốn ném ta trở về thuyền sao?”

      Tô Đồ cười ha hả. này là người duy nhất nghi ngờ lòng dạ độc ác của , cũng chỉ có nàng mới dám làm càn như vậy, : “Sao lại thể?”

      Mẫn Mẫn hiểu gì, nhưng nàng cũng có cơ hội để hiểu , chỉ trong chốc lát bị bế lên cao, nàng kinh hoảng nhìn : “Này! Chẳng lẽ ngươi định ném ta trở ra đó sao?”

      Tô Đồ hôn trộm nàng cái, cũng dựa sát vào môi nàng rồi : “Nhớ kỹ! Đừng bao giờ có ý nghĩ gạt ta!”

      Tiếp theo là tiếng hét chói tai của Mẫn Mẫn cùng với thanh rớt xuống nước.

      “Ta biết bơi. . . . cứu ta. . . ô . . .!” Nàng vùng vẫy bên trong làn nước, lúc chìm lúc nổi, lại mơ hồ trông thấy tên nam nhân đáng chết nở nụ cười vô cùng kiêu ngạo . . .
      Tuyết Nguyệt, Phan Hong Hanhlinhdiep17 thích bài này.

    4. Gà con

      Gà con Member

      Bài viết:
      37
      Được thích:
      17

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 2.1

      Mẫn Mẫn dùng hết sức lực để bỏ chạy. Nàng muốn chạy trốn. . . Nhất định phải trốn thoát! Tên nam nhân đó tự tin quá đáng, nếu nghĩ yếu đuối như nàng chắc chắn là trốn thoát, vậy quá sai lầm rồi, nàng chắc chắn khiến phải hối hận. . . .

      Chẳng qua là, khi nàng giống như con chuột chạy loanh quanh ở trong cung điện rộng lớn, nàng cảm thấy hối hận . . . Rốt cuộc nàng biết tại sao lại yên tâm để cho nàng bỏ chạy rồi.

      Nàng chạy mạch đến cuối đường, lại phát chỉ có vách đá, phía dưới đều là đại dương mênh mông, chả trách, ngoại trừ đằng trước nơi này chẳng có bóng dáng của thị vệ.

      Mẫn Mẫn giận dữ, hai tay nắm chặt thành nắm đấm. Nàng được hoảng loạn, chắc chắn là phải có lối thoát, chẳng qua là nàng chưa phát mà thôi, cẩn thận tìm kỹ biết đâu tìm thấy. . . . Đúng! Nhất định là như vậy. . . .

      Mẫn Mẫn hề từ bỏ ý định, quyết tâm thử lại lần nữa, nàng phát trong vương cung có tổng cộng mười sáu sảnh, mỗi sảnh đều hướng về ba cửa Đông, Tây và Nam, ba cửa dẫn tới long trì [1] rộng lớn, bên cây cầu được xây uốn lượn vây quanh mười sáu sảnh, cầu có trồng rất nhiều dương liễu, bậc thềm được trồng đủ loại hoa thơm cỏ lạ, phía giữa là mái đình lớn, đứng ở phía tây có thể nhìn thấy toàn bộ long trì, bên long trì còn có vài chục chiếc thuyền lững lờ trôi, tất cả tạo nên bức tranh tuyệt đẹp.

      [1] long trì: sông uốn khúc, hình dáng như rồng.

      Xem ra tên Quỷ Vương này cũng rất biết hưởng thụ . . . Chờ chút! Nếu như có dòng sông này. . . . vậy chứng tỏ là có nguồn để thông ra ngoài.

      Nghĩ vậy, nàng lập tức chọn lấy chiếc thuyền nhất, hai lời lập tức nhảy lên, sau đó ra sức chèo, thế nhưng chuyện lại đơn giản như nàng nghĩ, thuyền mặt nước cứ mãi xoay vòng, có cách nào tiến về phía trước.

      Mẫn Mẫn vã mồ hôi, tại sao chiếc thuyền này cứ xoay vòng tại chỗ như vậy, nàng tức giận đem mái chèo vứt xuống lòng nước, miệng ngừng mắng. Giờ hay rồi, nàng vừa thể lên được cầu, cũng thể nhảy xuống nước, chỉ có thể ngồi im thuyền trừng mắt thở phì phì.

      Lúc nàng chật vật biết làm thế nào đột nhiên lại nghe thấy tiếng cười lớn.

      “Ta còn tưởng nàng chạy mất rồi, ai dè nàng lại ở chiếc thuyền này!”

      Mẫn Mẫn nhìn chằm chằm tên nam nhân cười đến ghê tởm kia. Nàng chỉ hận mình thể nhảy xuống nước, vì nàng biết bơi, rốt cuộc lại bị tên này nhạo báng. . . . Hừ! là mất thể diện, đáng chết. . .

      Tô Đồ buồn cười nhìn vẻ mặt bối rối của nàng, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, muốn có bao nhiêu đáng có bấy nhiêu đáng . tốt bụng vươn tay ra: “Có muốn ta giúp nàng tay ?”

      cần!” Mẫn Mẫn thèm nhìn dứt khoát từ chối.

      Tô Đồ sớm đoán được nàng như vậy, dù sao từ lúc gặp mặt, nàng cao ngạo như vậy rồi.

      “Được rồi! Vậy thôi! Nơi này trước giờ cũng ít người lui tới, cũng chả biết tới khi nào mới có người phát ra nàng, nàng cứ từ từ mà chờ nhé!” xong, liền xoay người rời

      Mẫn Mẫn nhìn bóng dáng rời , trong lòng đắn đo, cuối cùng vẫn nhịn được mà lên tiếng: “Này! Chờ chút. . . .” Giữ được núi xanh, lo gì có củi đốt. Nhưng nếu bị chết đuối ở đây chẳng phải là quá uất ức rồi sao?

      Tô Đồ nhướng mày: “Thế nào? Đổi ý rồi à?”

      “Bớt nhảm ! Rốt cuộc ngươi có định cứu ta hay ?” Hảo hán chấp thua thiệt trước mắt, Mẫn Mẫn chấp nhận xuống nước.

      Tô Đồ lại nhướng mày, tiếp tục sải bước ngược về phía nàng. Đây là giọng điệu cầu xin giúp đỡ của nàng sao? Xem ra nàng chưa được dạy dỗ tốt rồi.

      Mẫn Mẫn sốt ruột kêu to: “Này! Đừng có ! Chờ chút . . . . Mau cứu ta! Xin ngươi đừng !” Nàng muốn ở lại cái nơi tối tăm như mực này, ai mà biết dưới nước có cái gì chứ.

      Tô Đồ hài lòng cười cười, kiêu ngạo quay trở lại, từ cao nhìn xuống vẻ mặt khó chịu của tiểu mỹ nhân: “Vậy mới ngoan!”

      Khốn kiếp! Khốn kiếp! Ta nguyền rủa ngươi bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, trọn đời trọn kiếp mãi mãi siêu thoát! Mẫn Mẫn thầm nghiến răng nghiến lợi, mắng chửi ở trong lòng. Nàng nhất định phải đòi lại món nợ này, cứ chờ xem!

      “!” Tô Đồ vừa vươn tay về phía nàng, vừa cười cười khiến nàng muốn xé nát khuôn mặt của ra.

      Nàng vươn tay ra, lúc thấy bàn tay nàng sắp chạm tới tay mình lại đột nhiên thu tay lại, khiến cho nàng đứng ở thuyền suýt chút nữa ngã xuống nước.

      Nàng tức giận mắng to: “Ngươi đùa ta!”

      Tô Đồ lấy lại vẻ mặt tà khí: “Ta cứu nàng, vậy chứng tỏ nàng thua, nàng phải đáp ứng điều kiện của ta!”

      Mẫn Mẫn nghe vậy tức giận rống lên: “Ngươi hèn hạ! Tại sao có thể nhân lúc người ta gặp nguy như vậy?”

      “Ta chưa từng mình là quân tử!” cười đến cao thâm khó lường.

      Mẫn Mẫn nhíu mày: “Ta chưa từng mình nhận thua. . .”

      “Tùy nàng!” Tô Đồ nhún vai, quay đầu rời .

      Đáng chết! Tên nam nhân đáng chết! “Này! Được rồi, được rồi! Ta đồng ý là được. . .” Rời khỏi chỗ này rồi tính vậy.

      Tô Đồ lộ vẻ đắc ý: “Rốt cuộc nàng cũng biết là mình còn lựa chọn nào khác sao?”

      vươn tay kéo nàng từ thuyền vào trong ngực của mình, hành động vô cùng thân mật khiến nàng vừa mới chạm đất muốn đẩy ra.

      Cánh tay cứng rắn giữ chặt eo nàng, tay khác bá đạo vuốt ve cằm của nàng, ngón tay cái lại chà sát xung quanh bờ môi: “Nàng định đâu? Quên điều kiện ta vừa rồi sao?”

      dựa vào nàng gần, rất rất gần, mái tóc dài màu vàng như bao trùm lên khuôn mặt nàng, cũng che khuất ánh trăng, trong nháy mắt, nàng tựa như chìm vào bóng tối, chỉ nhìn thấy đôi mắt màu xanh đậm của lóe sáng, tựa như viên bảo thạch vô cùng hoàn mỹ.

      Từng làn hương thơm tỏa ra từ người nàng, trong lành như mùi hoa nguyệt quế tháng tám, ngón tay cái của khẽ dời đến đôi môi nhắn tản mát ra mùi đàn hương kia.

      Đôi môi nàng là thứ đáng và xinh đẹp nhất mà từng trông thấy, hề phấn son, chỉ có màu hồng nhạt sáng bóng, bởi vì nàng khẩn trương nên thở ra từng làn hơi ấm phả vào tay , mà đôi mắt to tròn của nàng, lại nhìn cách vô tội.

      Có phải trước giờ, nàng vẫn dùng ánh mắt thế này để nhìn nam nhân khác hay ? Vừa nghĩ vậy, dục vọng chiếm hữu từ trong máu của Tô Đồ khỏi sôi sục.

      Mẫn Mẫn định mở miệng bảo hãy tránh xa nàng chút, thế nhưng đôi môi lại bị phủ lên, cái lưỡi to gan còn lướt qua bờ môi của nàng.

      Mẫn Mẫn ngây ra, nàng chưa từng bị nam nhân hôn nên cũng biết phải phản ứng như thế nào, tất cả thông minh lúc này đều chạy đâu mất.

      Phản ứng đó chứng minh mình là người đầu tiên hôn nàng, điều này làm Tô Đồ hưng phấn thôi, biết làm sao để kìm chế, chỉ biết hôn càng lúc càng dài, càng lúc càng sâu hơn. Hương vị của nàng ngọt ngào như vậy, khiến cả người như bị thiêu đốt, nửa người dưới cũng khỏi trướng đau, chỉ cái hôn đơn giản lại khơi lên dục vọng nguyên thủy nhất của .

      Mẫn Mẫn chỉ cảm thấy khó thở, hai chân như nhũn ra.

      Cảm thấy nàng khó chịu, đành lòng nhưng vẫn buông nàng ra, chiếc lưỡi còn càn rỡ lướt qua môi dưới. Nhìn nàng mờ mịt luống cuống, ngón cái tà nịnh của vẫn mân mê ở đôi môi nàng.

      “Chẳng lẽ Nhật Hi Dương Sa vẫn chưa chạm vào nàng sao? Điều này khiến ta rất vui!” Đôi mắt khó nén được cảm giác hưng phấn.

      Mẫn Mẫn muốn đẩy ra, lại phát vòm ngực của tựa như bức tường đồng vách sắt, chỉ bằng sức lực của nàng, căn bản là địch nổi: “Ngươi buông ta ra. . . .”

      Tô Đồ vô cùng hưởng thụ giãy giụa trong ngực mình, chỉ có nàng mới được vùng vẫy ở trong ngực , những nữ nhân khác chỉ hận được chiếm hữu lấy mình, thế nhưng, Mẫn Mẫn càng giãy giụa lại càng làm tăng thêm dục vọng của .

      mút vành tai xinh xắn của nàng, khẽ : “ quên điều kiện nàng đáp ứng với ta rồi sao?”

      Mẫn Mẫn đẩy cái miệng của ra: “Ta đáp ứng gì cả! Buông ta ra! Cái tên hạ lưu bại hoại này. . . .” Đáng chết! Đây chính là nụ hôn đầu của nàng! Lại bị tên nam nhân chết tiệt này cướp mất. . . .

      cười khẽ, bắt được bàn tay an phận của nàng: “ vậy, chẳng lẽ nàng gạt ta?”

      Mẫn Mẫn hừ lạnh: “ sai! Dù sao ta lên được rồi, ngươi có thể làm gì được ta? Muốn ném ta trở về thuyền sao?”

      Tô Đồ cười ha hả. này là người duy nhất nghi ngờ lòng dạ độc ác của , cũng chỉ có nàng mới dám làm càn như vậy, : “Sao lại thể?”

      Mẫn Mẫn hiểu gì, nhưng nàng cũng có cơ hội để hiểu , chỉ trong chốc lát bị bế lên cao, nàng kinh hoảng nhìn : “Này! Chẳng lẽ ngươi định ném ta trở ra đó sao?”

      Tô Đồ hôn trộm nàng cái, cũng dựa sát vào môi nàng rồi : “Nhớ kỹ! Đừng bao giờ có ý nghĩ gạt ta!”

      Tiếp theo là tiếng hét chói tai của Mẫn Mẫn cùng với thanh rớt xuống nước.

      “Ta biết bơi. . . . cứu ta. . . ô . . .!” Nàng vùng vẫy bên trong làn nước, lúc chìm lúc nổi, lại mơ hồ trông thấy tên nam nhân đáng chết nở nụ cười vô cùng kiêu ngạo . . .

      Chương 2.2

      Mẫn Mẫn tỉnh lại từ trong cơn hôn mê, nàng nhớ mình vùng vẫy dưới nước cho tới lúc còn sức lực mà chìm xuống, sau đó còn biết gì nữa. . . . Nhìn trần nhà xa lạ, nàng nghĩ thầm: Chẳng lẽ mình còn sống?

      Quay đầu theo bản năng, lại thấy Tô Đồ ngồi cạnh mình, dùng loại ánh mắt khiến người ta phát run nhìn chằm chằm vào nàng.

      Trông thấy , trong lòng Mẫn Mẫn lại tức giận. còn dám trừng mắt với nàng à? ! Nàng còn chưa mắng thôi nhé!

      “Ngươi. . . .”

      Chữ ‘ngươi’ vừa ra khỏi miệng, cổ của nàng lại truyền đến cảm giác lạnh như băng, nàng cảnh giác nhìn .

      Giờ phút này, khuôn mặt của Tô Đồ lạnh đến cực điểm, híp mắt nhìn nàng: “! Nàng rốt cuộc là ai?”

      Nguy rồi! Chẳng lẽ phát rồi sao? Nhìn đôi con ngươi màu xanh hề có độ ấm, sống lưng của nàng trở nên lạnh buốt, ra lúc cười lại trầm đáng sợ như vậy. . . .

      “Vừa rồi có người báo, Nhật Hi Dương Sa đem nữ nhân của về Nhật Hi quốc, cho nên nàng ràng phải nàng ta, sao còn mau thành khai báo?”

      Mẫn Mẫn lấy hết dũng khí nhìn : “Là ngươi bắt ta tới đây . . . còn muốn ta phải gì. . . .”

      Mẫn Mẫn biết trước sau gì mình cũng bị phát , vấn đề chỉ là sớm hay muộn mà thôi, nàng vốn còn ngây thơ nghĩ có thể lợi dụng lúc Tô Đồ chưa phát mà bỏ trốn, lại ngờ phát nhanh như vậy . . . .

      Tô Đồ tà ác dựa đến gần nàng: “Đừng giả bộ ngu ngốc với ta, ràng nàng phải là nữ nhân của Nhật Hi Dương Sa, tại sao lại muốn giả mạo?”

      Mẫn Mẫn nở nụ cười chiến thắng để che giấu hốt hoảng ở trong lòng: “Thế nào? Quỷ Vương luôn luôn cho mình là tiên đoán như thần, vậy mà bây giờ lại lật thuyền trong mương. . .” [1]

      [1] lật thuyền trong mương: thành ngữ TQ, thuyền trong mương chắc chắn thể bị lật nhưng thế mà lại lật, hàm nghĩa chuyện thể xảy ra lại xảy ra, ám chỉ xui xẻo, xúi quẩy, sai lầm đáng có.

      Tô Đồ càng tăng thêm lực tay, khiến nàng đau đến nhíu mày: “Rốt cuộc nàng là ai?”

      “Ngươi muốn biết à? sợ khó sống sao?” Dù sao cũng trốn thoát . . . Cùng lắm chết thôi . . .

      “Nàng muốn chết phải ? Lúc này mà còn dám khua môi múa mép với ta!” biết nên bội phục can đảm của nàng hay nên cười nhạo nàng ngu ngốc nữa.

      Cho dù có chết nàng cũng muốn chọc tức lần cho huề vốn. Mẫn Mẫn vui vẻ kể hết những chuyện xảy ra cho nghe: “Là do những tên thuộc hạ ngu ngốc kia của ngươi cứ khăng khăng cho rằng ta là thái tử phi tương lai, bắt ta đem về đây! Thái tử phi tương lai bình an trở về Nhật Hi quốc, kế hoạch của ngươi thất bại rồi! Bắt nhầm người, trong tay ngươi còn lợi thế, kế tiếp ngươi tính làm sao đây?”

      “Tại sao nàng lại thế thân cho nàng ấy? Chẳng lẽ nàng sợ khi bị phát chỉ có con đường chết thôi sao?”

      Mẫn Mẫn quan tâm, chỉ nhìn : “Có thể tiết kiệm được dao găm đấy, chỉ cần tay của ngươi siết mạnh thêm chút nữa là có thể lấy được mạng của ta, muốn giết cứ giết !”

      là hiếm thấy nha! chứng kiến vô số người quỳ trước mặt cầu xin được sống, đây là lần đầu tiên có người nhìn xin chết.

      dùng sức túm tóc nàng: “Nàng muốn chết?”

      Mẫn Mẫn nhắm chặt hai mắt: “Đừng nhảm! Muốn giết mau động thủ !”

      Cái cổ non mịn của nàng giống như khối bạch ngọc trơn nhẵn, cái cách nàng nhắm mắt chờ chết giống như là còn gì để nữa, bàn tay của Tô Đồ lại nhàng vuốt ve: “Nàng muốn chết. . . . Haha! Ta để cho nàng chết!”

      Mẫn Mẫn kinh ngạc mở to mắt: “Ngươi. . . .”

      đè nàng ngã xuống giường, khuôn mặt mang theo nụ cười mờ ám: “Ta vẫn chưa bao giờ để người khác được như ý, càng đừng đến người nào lừa gạt ta!” xong, chiếm lấy đôi môi nàng, bàn tay cũng khách khí mà vuốt ve thân thể duyên dáng của nàng.

      Tô Đồ từng thấy rất nhiều nữ nhân, nhưng eo thon mảnh khảnh cộng thêm bộ ngực vô cùng xinh đẹp của nàng khiến cho nam nhân thể nắm giữ chỉ bằng tay.

      Thân thể Mẫn Mẫn bị ghìm chặt, cách nào nhúc nhích được, lưỡi của càng ngừng khiêu khích nàng, nàng bị đè ép tới mơ màng, toàn thân nóng như lửa đốt, lại lăn tăn như kiến bò, biết nên thế nào mới phải.

      Tô Đồ cởi quần áo của nàng, để lộ ra đường cong hoàn mỹ.

      “Nàng sợ chết mà dâng mình tới cửa, ta đây cần gì phải khách khí, cứ coi như là Nhật Hi Dương Sa đưa cho ta món điểm tâm ngọt ngào !”

      Mẫn Mẫn che bầu vú lộ ra ngoài: “. . . .”

      Tô Đồ cười khẽ, bàn tay to lớn nắm lấy cổ tay cố gắng chống cự vô ích của nàng, khẽ kéo để lộ ra hai bầu ngực cao vút, nàng càng giãy giụa làm chúng càng thêm đung đưa, khiến cho người ta phải mất hồn.

      Đôi mắt chứa đầy sắc dục quan sát bầu ngực của nàng, khiến nàng cảm thấy khó chịu: “Buông ta ra. . . .”

      “Tay của nàng phiền phức. . . .” xong, giật sợi dây buộc màn ngủ xuống, trói tay của nàng lên đỉnh đầu.

      ! Dừng tay lại. . . .” Mẫn Mẫn gấp gáp kêu to.

      Tô Đồ nhìn tiểu bạch thỏ bị trói, mặc muốn làm gì làm: “Yên tâm! Chỉ cần nàng nếm thử cảm giác này lần, bảo đảm nghiện. . . .”

      “Buông ta ra! A . . .” Tô Đồ sử dụng cả tay và miệng, trong miệng Mẫn Mẫn chỉ có thể phát ra tiếng duy nhất.

      Tô Đồ dùng lưỡi vẽ vòng xung quanh nụ hoa của nàng, cảm giác tê dại khiến toàn thân nàng như có dòng nước ấm xâm nhập, khiến nàng chịu được mà điên cuồng lắc đầu, giãy giụa thân thể.

      là đẹp. . . .” Tô Đồ thích thôi, miệng ngừng hành hạ nụ hoa của nàng, cách tà ác, khẽ cắn nụ hoa, bàn tay cũng ngừng xoa bóp bên còn lại.

      “A . . . ưm . . .” loại cảm giác kích thích Mẫn Mẫn phát ra tiếng rên rỉ.

      Sau đó, nụ hôn của càng thêm càn rỡ mà trượt xuống, thanh rên rỉ của Mẫn Mẫn càng lúc càng cao, lúc trượt tới vùng cấm địa của phái nữ, cũng thèm để ý tới nàng kháng nghị mà tách hai chân của nàng ra, nhìn thẳng vào vùng đất bị màu đen bao phủ.

      Bị nhìn thẳng như vậy, Mẫn Mẫn xấu hổ muốn chết: “. . . đừng nhìn. . . muốn. . . .”

      Đối với van xin của nàng, Tô Đồ chỉ cười khẽ, ngón tay cái nhàng chạm vào tiểu hạch của nàng.

      Nàng sung sướng rên lên tiếng: “Ah. . . đừng . . . a . . .”

      “Xem ra nàng cũng ghét ta chạm vào nàng. . . .” tự nhiên vạch ra đám lông đen rậm, quả nhiên nhìn thấy nơi tư mật của nàng.

      “A . . . ưm . . .” Mẫn Mẫn chưa từng trải qua cái cảm giác này, tuy thống khổ nhưng cũng rất thoải mái, khoái cảm cứ ngừng dâng lên.

      Nhìn nàng nhiễm dục vọng, ra sức vặn vẹo thân thể, Tô Đồ vô cùng vui vẻ: “Thế nào? Cảm giác này có thoải mái ?”

      Mẫn Mẫn có cách nào lên tiếng phản bác, khi cúi đầu, dùng lưỡi liếm vào chốn đào nguyên khoái cảm mãnh liệt lại bao trùm nàng trong nháy mắt.

      “ A a. . . dừng lại. . . .” Cảm giác vô cùng thoải mái ở bên dưới khiến cho nàng có cách nào khống chế được mà cong người lên, lại càng dạng chân to ra để cho mặc sức mà xâm nhập vào vùng cấm địa.

      Tô Đồ mút lấy mật ngọt nàng tiết ra, hưởng thụ thân thể bởi vì hưng phấn mà trở nên ướt át của nàng: “Nàng nhạy cảm . . . ướt . . . ừm . . .”

      “H a a. . .” Mẫn Mẫn dùng sức thở mạnh. hiểu tại sao, khi trêu chọc nàng, nàng lại càng trở nên dâm đãng . . . .

      cho ngón giữa vào trong thăm dò: “Trời ạ! Nàng chặt . . . .” cảm thấy ngón giữa của mình bị nàng hút chặt, lại tưởng tượng đến lúc mình tiến vào cơ thể nàng khiến cho nửa người dưới của cảm thấy trướng đau.

      “A a . . .” Ngón tay của bắt đầu chuyển động, khiến Mẫn Mẫn phát ra thanh mất hồn.

      “Ừm. . . chặt, ướt. . . .” Tô Đồ cảm giác được thủy triều trong cơ thể nàng bắt đầu tràn ra, ái dịch nóng bỏng ngừng chảy ra ngoài.

      “A a . . . ưm. . .” Động tác của cứ từ từ chậm rãi bức nàng phát điên, nàng thể chờ thêm nữa, đành nhấc cao mông, tựa như muốn tay nhanh hơn chút.

      “Thế nào? chịu nổi rồi sao?” rút tay ra, cũng nhịn được nữa mà cởi bỏ quần áo của mình, vội vàng muốn tiến vào trong cơ thể của nàng.

      rời khỏi khiến cho Mẫn Mẫn có cảm giác mất mát, nhưng đến khi vật to lớn cứng rắn khác tiến vào nàng lại đau đớn hét to.

      “Đau quá! A ——”

      Tô Đồ thoải mái rên lên tiếng, bị nàng hút vào rất chặt, dòng nước ấm trong cơ thể nàng thấm ướt nam căn của , cái loại cảm giác mất hồn thể giải thích đó khiến nhịn được mà chuyển động nhiều hơn.

      “. . A a a . . .” Mẫn Mẫn bị thống khổ xen lẫn sung sướng bao trùm.

      thoải mái rút ra rồi lại nhấn vào bên trong người nàng, khiến dịch lỏng ướt át bên trong cơ thể nàng càng lúc càng tiết ra nhiều hơn.

      “A. . . ưm . . .” Cảm giác thống khổ từ từ biến mất, thay vào đó là cảm giác thoải mái và sung sướng.

      Tô Đồ cởi trói cho nàng rồi lại cúi người mãnh liệt hôn nàng, bên dưới lại ngừng đẩy mạnh, Mẫn Mẫn được cởi trói lại tự chủ được mà ôm cổ , môi và lưỡi cùng nhau dây dưa.

      càng ra sức đẩy mạnh vào tiểu huyệt của nàng, hai chân nàng vòng lên hông .

      Tô Đồ hài lòng cười khẽ: “Phản ứng của nàng rất tốt!”

      “A a a . . h a a ~. . .” Mẫn Mẫn nhắm mắt rên rỉ.

      Bị tên nam nhân này ức hiếp, nàng nên cảm thấy tức giận mới phải, thế nhưng nàng lại hề cảm thấy tức giận chút nào, ngược lại chỉ có cảm giác thoải mái. . . .

      Nàng mơ màng nhìn nam nhân đè người mình, vóc người to lớn, cánh tay cường tráng. . . Từ từ ngước lên , lại phát cũng nhìn nàng.

      Toàn thân đầy mồ hôi, thấm ướt cả mái tóc vàng của , đôi con ngươi màu xanh đậm tản ra thứ ánh sáng chói mắt. Trong đôi mắt chứa nụ cười, khóe môi cong lên đầy thỏa mãn, khuôn mặt tuấn tú mang theo vẻ tà ác nhìn nàng chăm chú.

      Sau đó, ra sức đem nam căn chôn sâu vào hoa huyệt của nàng, nhanh chóng chạm vào nơi sâu nhất ở trong cơ thể nàng.

      Mẫn Mẫn cảm thấy thân thể mình như bị mở to ra, cao triều lập tức như cuồng phong ập tới: “A h~ . . . a. .a. .a. . .”

      nâng nửa người của nàng lên, vuốt ve cằm nàng: “Nàng nhìn lén ta sao?”

      “Ta. . .a. .a . . .” Tay của dời xuống phía dưới, nhấn vào tiểu hạch của nàng, khiến nàng sung sướng thét lên.

      Lúc nàng cho là mình sắp bị nhiệt tình của thiêu đốt lại rút ra khỏi cơ thể nàng.

      Mẫn Mẫn nằm co quắp giường, há mồm thở dốc, mặc dù rời khỏi cơ thể của nàng, nhưng cái cảm giác bị xâm nhập vẫn còn tồn tại.

      Tô Đồ nằm xuống bên cạnh, đưa tay chống đầu lên nhìn nàng: “Còn đau ?”

      Trông thấy thân thể trần truồng của khiến tim nàng loạn nhịp, nàng vội vàng xoay người kéo chăn che cơ thể lõa lồ. Nàng dám nhìn , vừa nhìn thấy khiến nàng nhớ tới vừa rồi hai người thân mật quấn quít. . . .

      Nhưng khi nàng vừa chớp mắt ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn mỹ của Tô Đồ lại phóng đại ngay trước mắt nàng, chóp mũi của chạm vào mũi nàng: “Ta hỏi nàng đấy!”

      Mẫn Mẫn kinh ngạc thốt nên lời, chỉ có thể ngơ ngác nhìn . Đôi mắt của đẹp, mái tóc vàng như rực sáng, cũng soi sáng luôn cả trái tim nàng. Mẫn Mẫn hiểu tại sao trong lòng mình lại có những suy nghĩ này.

      “Hình như ta còn chưa biết tên nàng. . . .” chuyện lại phả ra làn hơi nóng lên mặt nàng, khiến nàng say mê.

      “Ta. . . .” Nàng nhìn , sau đó lại nhanh chóng đẩy .

      Trời ạ! Nàng làm gì vậy? Nàng quên mất là kẻ thù sao? Vậy mà nàng lại cách nào chống cự, để cướp trinh tiết, còn biết xấu hổ mà nghênh hợp với . . . .

      Vừa mới đẩy ra, lại bị kéo vào trong vòm ngực rộng lớn.

      “Buông ta ra! Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

      Tô Đồ bình tĩnh nhìn giai nhân trong ngực: “ cho ta biết tên của nàng!”

      Mẫn Mẫn khinh thường thèm để ý: “Đừng mơ ta cho ngươi!”

      Tô Đồ chỉ cười cười nhìn nàng, khi nãy nàng giãy giụa trong lúc mê man, đều thu tất cả vào trong mắt, lại xấu xa khẽ vào bên tai nàng: “ dám cho ta biết tên. . . . là bởi vì sợ nàng ta? Đúng ?”

      Đáng chết! Giọng trầm thấp dễ nghe của đáng chết, mà nàng lại càng đáng chết hơn, lại chìm đắm trong ngực của kẻ thù! Mẫn Mẫn tức giận trừng mắt nhìn : “Ngươi đừng có mà ảo tưởng! Ỷ mình to lớn ức hiếp nữ nhân yếu đuối, ngươi mà là hùng hảo hán gì, đáng mặt nam nhân!”

      Tô Đồ nghe vậy, chẳng những hề tức giận, đôi mắt màu xanh còn lóe lên tia ranh mãnh, bàn tay an phận mò xuống dưới chăn.

      “Tới bây giờ ta vẫn nghĩ mình là hùng hảo hán, nhưng ta tin mình là nam nhân có thể khiến cho nữ nhân sung sướng đến mất hồn. Hình như vừa rồi ta vẫn làm chưa đủ nên mới khiến nàng hiểu lầm như vậy.”

      “Ngươi định làm gì? được. . . .” Mẫn Mẫn muốn bắt lấy bàn tay an phận của , nhưng đôi môi lại bị che phủ.

      Ngón tay của Tô Đồ dò thẳng vào trong vùng đất đào hoa. “Nếu như nàng cho rằng lần kết thúc, vậy nàng quá ngây thơ rồi.”

      . . . .” Mẫn Mẫn đẩy ra, chộp lấy cơ hội nhảy xuống giường.

      “Muốn bỏ trốn sao? Nàng có thể trốn đâu đây?” Chân vừa chạm đất lại bị cánh tay tráng kiện của kéo trở về.

      “Đừng! Buông ta ra. . . .” Nàng bị kéo trở về, rồi lại bị đè xuống giường lần nữa.

      Tô Đồ cười lớn, nắm cánh tay của nàng giơ lên cao, bầu ngực lập tức đứng thẳng, lấy tay còn lại vuốt ve bầu ngực mềm mại, ngừng trêu chọc khiến cho nụ hoa của nàng dần dần trở nên cứng rắn.

      “Ghê tởm! Buông tay. . . . Ngươi là đồ sắc ma. . . .” Hai tay bị giữ chặt, nàng chỉ có thể vô lực gào thét.

      “Nàng đúng, ta là sắc ma. . . .” Tô Đồ ngậm lấy nụ hoa của nàng, bàn tay cũng nhàng xoa nắn xung quanh tiểu huyệt bên dưới.

      “A . . . đừng. . . . muốn. . . . ưm. . .” Mặc dù hai tay được thả lỏng, nhưng Mẫn Mẫn thể thoát được bàn tay xoa bóp bầu ngực và nửa người dưới của mình.

      “Haha! Ta còn chưa tiến vào mà nàng ướt rồi. . . .” cảm nhận được ái dịch bên dưới người nàng chảy ra.

      muốn. . . a . . . .” Mẫn Mẫn đỏ mặt, khó chịu lắc đầu.

      “Thân thể của nàng bị ta chạm vào lần nên trở nên rất nhạy cảm. . .Ừm! tệ!” đưa tay thăm dò vào trong khe huyệt của nàng, ngón cái vạch ra đám lông đen rậm, khéo léo vuốt ve nhụy hoa.

      “A. . . ưm . . . ưm. . . .” Mẫn Mẫn khó chịu vặn vẹo thân mình, chỉ muốn thoát khỏi , thế nhưng sâu trong thân thể lại nổi lên phản ứng.

      Tô Đồ nâng mông nàng lên, cầm lấy dục vọng kích động của mình, nhắm thẳng vào hoa huyệt, sau đó đem mông nàng đè xuống cái.

      Mẫn Mẫn sung sướng hét to: “A. .a. . a . .”

      chân khoanh ở giường, chân chống xuống đất, mượn sức đẩy mạnh, hai tay vịn eo của nàng, khiến cho nàng đung đưa theo tiết tấu lúc nông lúc sâu của .

      “A. . a. . a. . .” Mẫn Mẫn ngồi người , cảm nhận loại khoái cảm khác thường, mỗi lần đè mông nàng xuống nàng có thể cảm giác được nam căn của lấp đầy trong cơ thể mình, loại cảm giác đó khiến nàng thoải mái tới cực điểm.

      “A. . . rất tốt . . . chặt quá. . . .” Tô Đồ tăng nhanh tốc độ vận động, bức tường thịt của nàng co giãn, ép chặt nam căn của .

      “A. . .a . . .a. . . .” Mẫn Mẫn sung sướng rên rỉ thôi, bàn tay bé học theo , tự động xoa vú của mình.

      “Nàng rất giỏi. . . .Ưm. . . .” Tô Đồ đem thân thể của nàng đổi từ nằm đến quỳ, tiến thẳng vào trong tiểu huyệt ướt át.

      “A. . a. . . .” Mẫn Mẫn cảm nhận được trong cơ thể mình tuôn ra từng đợt khoái cảm.

      “A. . . .” Tô Đồ cầm eo của nàng, từ phía sau vân vê bầu ngực lắc lư, có chút cản trở, cứ thế đâm vào.

      “A. . . .” Hắng vừa tăng nhanh tốc độ, vừa xoa bóp bầu ngực của nàng khiến Mẫn Mẫn rên rỉ, nức nở thành tiếng.

      biết qua bao lâu, cho đến khi nàng co quắp nằm lỳ ở giường, mới rút ra nam căn của mình.

      Nhìn nàng nằm ở giường, cúi đầu, bá đạo khẽ vào tai nàng: “Nhớ kỹ! Nàng là nữ nhân của ta, về sau cho phép chống lại ta!” xong liền sải bước rời .

      Mẫn Mẫn cảm thấy toàn thân mình đau đớn, nàng khép chặt đôi mắt ngăn cho nước mắt trào ra. Cả đời này, đây là lần đầu tiên nàng có cảm giác khuất nhục như vậy, nếu như Tô Đồ làm thế chỉ vì muốn nàng thuần phục , vậy sai lầm rồi, bởi vì thứ cướp đoạt chỉ là thân thể của nàng, chỉ cần có cơ hội, nàng tuyệt đối đem tất cả nhục nhã này trả lại cho !
      Tuyết Nguyệt thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :