1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Quan Hệ Nguy Hiểm - Khiêu Dược Hoả Diễm

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      CHƯƠNG 44
      Bẫy trong bẫy (VI)


      Ngày hôm sau trời mưa , mới sáng sớm bầu trời hết sức u ám. Lục Tử Mặc sau khi thức giấc, ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài mái hiên. Mưa bụi lất phất bay. Lục Tử Mặc cầm khẩu súng trong tay, lắp vào rồi lại tháo ra, tháo ra rồi lắp vào. cứ lặp lặp lại động tác đó.

      Sơ Vũ tỉnh dậy, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là hình bóng độc của Lục Tử Mặc. vừa mở mắt, như có thần giao cách cảm liền quay người lại, cúi xuống hôn lên môi : “Em tỉnh rồi à?”

      Sơ Vũ giơ tay vuốt tóc mai Lục Tử Mặc, rồi vuốt ve cặp lông mày, chiếc mũi cao, đôi môi . nhắm mắt để mặc khắc họa các đường nét gương mặt bằng ngón tay mềm mại của .

      hiểu sao Sơ Vũ thấy vô cùng bất an. Nhưng có những chuyện thể ngăn cản, biết gặp nguy hiểm nhưng vẫn phải hành động.

      “Hôm nay ra ngoài à?” Sơ Vũ nhìn Lục Tử Mặc thay quần áo nghiêm chỉnh. cầm bàn tay đưa lên môi: “Ừ.”

      nhớ cẩn thận nhé!”

      Lục Tử Mặc nhìn chăm chú vào đáy mắt Sơ Vũ lúc. lại nghiêng người hôn , rồi đỡ ngồi dậy: “Em hãy ở nhà với Khả Nhân. Có chuyện gì nghe theo sắp xếp của ấy.”

      Hai người ra phòng khách, Khả Nhân dậy từ lâu. ngồi chăm chú trước máy vi tính. Nghe tiếng động ở đằng sau, Khả Nhân lên tiếng: “Chào buổi sáng! Hệ thống kết nối rồi. Bây giờ chỉ cần đợi bên Pháp chuyển tiền sang.”

      Lục Tử Mặc gật đầu, vuốt tóc Sơ Vũ rồi quay người ra ngoài.

      vừa ra khỏi cửa, trời đột nhiên nổi lên tràng sấm rền vang khiến giật bắn mình. lặng người trong vài giây, nỗi lo lắng và bất an khiến lòng nóng như lửa đốt. bất giác chạy ra cửa, đẩy cửa nhìn ra ngoài. Lục Tử Mặc hoàn toàn mất dạng.

      đừng căng thẳng quá!” Khả Nhân tiến lại gần, vỗ vai Sơ Vũ, giơ tay khóa cửa. “ ấy giỏi hơn tưởng đấy. Bao nhiêu năm nay ấy biết chết sống lại bao lần. Chuyện như thế này chắc ấy dễ dàng ứng phó thôi.”

      phải như vậy.

      Sơ Vũ nhìn Khả Nhân, thành lời. biết giải thích như thế nào cho Khả Nhân hiểu nỗi bất an lớn dần trong lòng. Dù ra, Khả Nhân cũng tưởng đây là biểu yếu đuối của . Vì vậy Sơ Vũ chọn cách im lặng.

      nên tin tưởng ấy.” Khả Nhân mỉm cười, quay lại bàn vi tính. “ xem ti vi , thấy thoải mái hơn.”

      Sơ Vũ muốn Khả Nhân lo lắng nên bước tới, bật ti vi và cuộn mình sofa.

      Nhưng hoàn toàn có tâm trạng để mắt tới các chương trình truyền hình.

      Sau trận sấm chớp, trời bắt đầu mưa lớn. Mưa rào rào bên ngoài cửa sổ nghe mồn . Khả Nhân đứng dậy pha tách cà phê, mùi cà phê thơm nồng lan tỏa khắp phòng.

      Có người gõ cửa. Khả Nhân lập tức đặt tách cà phê xuống bàn, rút khẩu súng ở bên hông. lắc đầu với Sơ Vũ rồi từ từ ra phía cửa.

      Khả Nhân chưa tới cửa ra vào tiếng động bên ngoài khiến sắc mặt tái . Khả Nhân lập tức quay người, kéo Sơ Vũ lao ra sau chiếc sofa. Đúng lúc này, ngoài cửa phát ra tiếng nổ cực lớn. Cửa gỗ và bờ tường bên cạnh vỡ tan tành.

      Khả Nhân dùng thân mình yểm hộ Sơ Vũ. Khói bụi chưa bay hết, giương khẩu súng về phía trước. Nào ngờ Khả Nhân còn chưa kịp hành động, họng súng lạnh lẽo chĩa thẳng vào trán .

      Naka từ ngoài cửa chậm rãi vào. Nhìn thấy Khả Nhân và Sơ Vũ, cười đắc ý: “Hai người đẹp, các từng nghe câu: “Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn” chưa?”

      Nỗi hoảng loạn trong lòng Sơ Vũ đột nhiên biến mất. Mỗi khi có chuyện xảy ra, lại cảm thấy vô cùng bình tĩnh. Sơ Vũ cảm thấy may mắn khi người gặp nguy hiểm trong hoàn cảnh này là chứ phải Lục Tử Mặc.

      Naka cười cười, bước đến bên Sơ Vũ, liếc nhìn rồi lắc đầu: “Đúng là ý trời. Nếu phải tự nhiên nghĩ đến việc kiểm tra camera lắp trong văn phòng làm sao tôi có thể phát người phụ nữ bé mềm yếu như lại biết vượt nóc băng tường ngay trước mắt tôi?” Naka đưa di động cho Sơ Vũ. “ mau gọi điện thoại cho Lục Tử Mặc, kêu quay về đây.”

      Sơ Vũ hề nhúc nhích, gương mặt lạnh lùng, vô cảm.

      Naka tỏ ra bất ngờ hay tức giận trước phản ứng của Sơ Vũ, nhún vai: “ gọi hay đối với tôi cũng chẳng có gì khác biệt. Cuối cùng, kiểu gì cũng mò về đây. Có điều... càng kéo dài thời gian, em chúng tôi càng mất kiên nhẫn. Đến lúc đó, chúng tôi chỉ còn cách tìm thú vui người hai .”

      Đám đàn ông cười dâm đãng. Khả Nhân hít hơi sâu, giật điện thoại trong tay Naka, bấm số gọi . “ đúng là tên khốn, làm ăn cái kiểu gì vậy? Chúng tôi bị người theo dõi bắt rồi! Bà nó chứ...” Khả Nhân tiếp tục mắng chửi, nhưng Naka giật lại điện thoại. trừng mắt với người phụ nữ nóng tính, vào điện thoại cách đắc chí: “Lục, tôi nghĩ lần này chắc chú xuất trước mặt tôi cách tử tế, đúng ? Hiếm có dịp tôi chiếm thế thượng phong. Chú đừng có giở trò, mau đến bến tàu gặp tôi.”

      Đầu kia có tiếng người chuyện, chỉ vọng đến tiếng tút tút.

      Naka cười lạnh lùng, vẩy khẩu súng trong tay: “Đưa bọn họ .”

      Sơ Vũ cắn môi nhìn Khả Nhân. Khả Nhân giơ tay vuốt tóc, gương mặt thản nhiên lộ vẻ căng thẳng: “ mời chúng ta chúng ta . Hiếm có dịp nhiệt tình như vậy, có phải ?”

      Naka nghe xong, cười thâm hiểm: “Mời hai .”

      Mưa ngày càng nặng hạt, trắng xóa cả đất trời. Sơ Vũ và Khả Nhân bị nhốt vào nhà kho ở bến tàu. Naka sai người trói Sơ Vũ và Khả Nhân lại, họ quay lưng vào nhau. Sau đó, lấy trái bom hẹn giờ, điều chỉnh thời gian rồi nhét vào giữa người Sơ Vũ và Khả Nhân, cuốn dây điện quanh người.

      “Hai đừng có dại dột tìm cách bỏ trốn.” Naka cười híp mắt. “Uy lực của quả bom này có thể san bằng cả nhà kho. Các mà giãy giụa làm đứt sợi dây điện phải là lỗi của tôi đâu đấy. Tốt nhất các nên cầu nguyện Lục Tử Mặc kịp tới đây trong vòng tiếng đồng hồ. Nếu ...” Naka nhún vai. “Xảy ra chuyện gì cũng phải là lỗi của tôi.”

      thôi!” Naka lắp đặt xong trái bom, phất tay ra hiệu cho đám đàn em. “Chúng ta gặp Lục Tử Mặc.”

      Đợi đến khi cánh cửa nặng nề của nhà kho khép lại, bên trong chỉ còn lại Sơ Vũ và Khả Nhân, Sơ Vũ mới hỏi khẽ: “Chúng ta... chúng ta nên làm gì bây giờ?”

      “Chuyện này phải đùa đâu.” Khả Nhân vặn vẹo cổ. “ sai. Nếu cẩn thận mà làm đứt dây điện, chúng ta tan xương nát thịt.”

      Khả Nhân vẫn giữ bộ mặt thản nhiên. Sơ Vũ trầm mặc lát: “ sợ sao?”

      “Tôi từng trải qua ít tình huống tương tự.” Khả Nhân mỉm cười. “Khi tôi mới vào nghề được năm, tôi từng bị treo lơ lửng thùng xăng. Sau đó, kẻ sát nhân biến thái đốt cháy sợi dây thừng trói tôi. Nếu tôi bị rơi xuống dưới bây giờ làm sao có thể ngồi đây? Còn nữa, sáu năm trước tôi bị nhốt vào cái thùng kín rồi thả xuống biển. Bên ngoài thùng buộc đầy dây xích nặng. Vậy mà tôi vẫn sống sót. Tôi tin lần này cũng sao. So với mấy lần trước, lần này chẳng là gì cả.” Khả Nhân lắc đầu. “Hơn nữa, trước khi đến đây tôi gọi cho Gấu lớn.”

      Mưa lớn rơi xuống mái tôn, tiếng động ầm ầm làm át cuộc trò chuyện của Sơ Vũ và Khả Nhân.

      phải gọi điện cho Lục Tử Mặc sao?” Sơ Vũ hết sức kinh ngạc, nỗi bất an trong lòng vơi nhiều.

      Khả Nhân cười nhạt: “ bảo tôi gọi cho Lục tôi gọi? tưởng tôi là con ngốc sao?”

      “Hãy đợi đấy!” Khả Nhân nắm tay Sơ Vũ. “Gấu lớn đến cứu chúng ta nhanh thôi. Naka đúng là đắc ý sớm quá!”

      Thời gian trôi qua, từng giây, từng phút. Nhà kho kín mít vô cùng ngột ngạt. Ngoài trời tuy mưa lớn nhưng khí nóng trong nhà kho thể tỏa ra ngoài. Chỉ lúc sau, người họ ướt đẫm mồ hôi.

      Cửa nhà kho bật mở. tên đàn em của Naka bước vào ngó hai người. Thấy có gì bất thường, lại quay người ra.

      chàng Gấu lớn ngốc nghếch hành động chậm chạp đấy!” Khả Nhân thốt câu oán trách.

      Lúc này trời có vẻ ngớt mưa. Tiếng mưa rơi xuống mái tôn hơn. Tuy nhiên, thời gian trái bom hẹn giờ lùi dần, giống như bước chân của thần Chết mỗi lúc gần, khiến con người hãi hùng, khiếp đảm.

      Sơ Vũ đột nhiên cảm thấy có mấy giọt nước lạnh rơi xuống mặt. Căn phòng nóng bức bỗng có làn gió mát thổi vào khiến Sơ Vũ thấy người nhõm hẳn. bất giác ngẩng đầu, nóc nhà kho, mảnh tôn biết bị cắt từ bao giờ, để lộ khoảng trống người chui lọt.

      Sơ Vũ huých người Khả Nhân. Khả Nhân bấm tay Sơ Vũ, biểu lộ biết.

      Người đàn ông nóc nhà kho ló đầu nhìn, rồi dòng sợi dây thừng khá lớn xuống. Do ngược sáng nên Sơ Vũ nhìn mặt người đàn ông, chỉ thấy thân hình cao lớn, vạm vỡ của ta.

      Sơ Vũ hồi hộp nhìn về phía cửa nhà kho. Naka có vẻ hoàn toàn yên tâm khi nhốt họ ở đây. Căn cứ theo tình hình, lúc lại sai người vào trong kiểm tra. Mặc dù cửa khóa nhưng qua khe cửa, Sơ Vũ vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng tên gác cửa đứng ngay bên ngoài.

      Người đàn ông ở bên bám dây thừng, tụt xuống đất rất nhanh. Sơ Vũ suýt kêu lên thành tiếng nhưng bị Ba Dữ bịt chặt miệng. Thấy Ba Dữ bình an vô , Sơ Vũ mừng khôn xiết. Khả Nhân ngồi bên cạnh khẽ mắng: “ đúng là đồ Gấu ngốc nghếch. Định để bà này bị nấu thành tương thịt rồi mới đến cứu chắc?”

      Ba Dữ gật đầu với Sơ Vũ, ra hiệu đừng lên tiếng. Sau đó, ta bước lại gần, ngó nghiêng đống dây dợ người hai .

      “Lục Tử Mặc đâu rồi?” Khả Nhân hỏi khẽ, cũng rời mắt khỏi cửa nhà kho. Chỉ cần có người vào lúc này, ba người bọn họ chết chắc.

      “Đây là cái bẫy.” Cuối cùng Ba Dữ cũng mở miệng. “Ngay từ đầu, Naka biết Sơ Vũ đến văn phòng ăn trộm tài liệu. giăng cái bẫy này để chúng ta chui vào. Hôm nay đúng là tiến hành giao dịch. Nhưng có chuyện bên Pháp gửi tiền sang, mà Naka giao dịch trực tiếp ở bến tàu bỏ hoang cách đây hai cây số.”

      “Ý là gì?” Khả Nhân mở to mắt.

      Ba Dữ nhíu mày: “ bắt hai làm con tin nhằm lừa Lục Tử Mặc qua bên này để tóm luôn mẻ, đồng thời để bảo đảm vụ giao dịch an toàn.”

      “Vì vậy Lục Tử Mặc mới đến đây, ấy ngăn cản vụ giao dịch?”

      Ba Dữ lắc đầu, nhưng Lục Tử Mặc đâu, rút trong người con dao sử dụng trong quân đội do Thụy Sĩ sản xuất, lưỡi dao sắc đến ghê người. “Các đừng động đậy. Tôi chuẩn bị cắt dây điện đây.”

      “Gấu lớn.” Khả Nhân cười cười. “ mà cắt nhầm là cả ba chúng ta trở thành tương thịt đấy.”

      Ba Dữ cúi đầu nhìn Khả Nhân, nở nụ cười dịu dàng hiếm thấy, sau đó nhìn nhìn lại rồi chọn sợi dây điện, cắt dứt khoát.

      Vào thời khắc Ba Dữ cắt dây điện, tim Sơ Vũ như ngừng đập, hai tai ù ù.

      Ba người thở phào nhõm. Tiếp đến, Ba Dữ cắt sợi dây trói, đỡ Sơ Vũ đứng dậy trước: “Chúng ta phải ngay.”

      Ba Dữ chưa dứt câu, quả bom hẹn giờ vừa bị ta đặt sang bên đột nhiên kêu tút tút. Con số màn hình hiển thị từ mười năm phút nhảy như tên bắn về số .

      Khả Nhân phản ứng cực nhanh. Chân vẫn bị trói, thể cử động. xoay người nằm đè lên trái bom.

      Chuyện xảy ra quá bất ngờ khiến Sơ Vũ hoàn toàn có phản ứng. Đúng lúc Khả Nhân nằm đè lên trái bom, Ba Dữ đẩy mạnh Sơ Vũ nằm xuống đất, ôm lộn vài vòng, đến bên cạnh đống đồ ở góc kho.

      Trong kho vang lên tiếng nổ cực lớn. Sơ Vũ cảm thấy thính giác bị xung kích nặng đến mức gần như mất tác dụng. Làn khí nóng cuồn cuộn bao phủ. Ba Dữ ôm chặt Sơ Vũ, để tránh cho bị thương bởi vụ nổ.

      Mặt đất rung chuyển, khói bụi mù mịt, biết bao lâu sau mới dịu bớt.

      Ba Dữ từ từ buông người Sơ Vũ, sắc mặt trắng bệch. Vừa nãy, do Khả Nhân dùng thân thể chặn trái bom nên nó mới giảm uy lực xuống mức thấp nhất. Ba Dữ và Sơ Vũ lại ngồi sau đống đồ chất cao nên lưng ta chỉ bị thương .

      Ánh mắt của Sơ Vũ và Ba Dữ cùng dừng lại nơi trái bom phát nổ. Ở đó bây giờ xuất cái hố lớn. Trong tình cảnh này, Khả Nhân chắc có cơ hội sống sót.

      Người Sơ Vũ cứng đờ. Mặc dù tiếp xúc với Khả Nhân nhiều, nhưng tính cách vui vẻ và tác phong thoải mái của Khả Nhân để lại ấn tượng sâu sắc trong . Chỉ mới đây thôi, Khả Nhân còn cười an ủi , mình từng trải qua nhiều nguy khốn, vụ này chưa là gì cả. ấy vốn có thể tránh sang bên. Nhưng như vậy cả ba người phải hứng chịu tất cả uy lực của trái bom. Vào giây phút căng thẳng nhất, Khả Nhân dũng cảm hy sinh để bảo vệ mạng sống của họ.

      thôi.” Ba Dữ nhanh chóng kéo Sơ Vũ rời khỏi nhà kho. ta rút khẩu súng từ sau lưng. Trái bom nổ ở gần cửa nên mấy tên canh gác đều bị trọng thương, nằm bò đất rên la.

      Ba Dữ thèm để ý đến bọn chúng, lôi Sơ Vũ xềnh xệch. Gương mặt ta lạnh lùng đến đáng sợ. Ba Dữ kéo Sơ Vũ lên chiếc xe Jeep đỗ đằng sau nhà kho, nổ máy, phóng như bay về phía trước.

      Người Sơ Vũ bẩn thỉu, dính đầy mồ hôi, nước mưa và bùn đất nền nhà kho. Sơ Vũ cảm thấy mặt hơi ngứa. đưa tay sờ lên má mới phát là nước mắt của mình.

      Người đàn ông sắt đá như Ba Dữ cũng ngân ngấn nước mắt.

      Đây quả nhiên là cái bẫy. Bọn họ giăng bẫy Naka, nhưng lại bị lợi dụng, bẫy trong bẫy để trói chặt bọn họ.

      Naka chỉ để lại mấy tên đàn em canh gác nhà kho, còn bến tàu bỏ hoang tiến hành cuộc giao dịch chính thức. như vậy, lúc đến công ty ăn trộm tài liệu bị Naka phát . nhìn thấy thông qua camera giám sát rồi tương kế tựu kế, lôi Văn Lai đến văn phòng, cố ý những lời đó để dụ bọn mắc câu. Sau đó, Naka bắt và Khả Nhân vào đúng hôm giao dịch, nghĩ rằng kiểu gì Lục Tử Mặc cũng đến cứu . dùng cái bẫy vô cùng hiểm ác là trái bom chắc chắn phát nổ. Chỉ có điều chắc Naka thể ngờ tới, đến cứu lại là Ba Dữ, người mà tưởng chết từ lâu. Naka chơi ván bài hiểm, giúp vừa có thể trừ khử Lục Tử Mặc vừa có thể tiến hành giao dịch thuận lợi. Chỉ cần tiền vào túi, lo bị Kim Gia và Rắn Độc định tội phản bội.

      Chiếc xe Jeep lao thẳng về phía bến tàu bỏ hoang xa.

      Mưa mỗi lúc nặng hạt, giống như màn hoa trắng từ trời thả xuống đất. Ba Dữ dừng xe dốc núi, lấy từ sau xe cái hộp. ta mở hộp, đưa cho Sơ Vũ khẩu súng bắn tỉa: “ Lục biết dùng súng. Chúng tôi hy vọng có tác dụng lớn, chỉ cần giúp ích chút xíu lúc chúng tôi hành động là được rồi.”

      Ba Dữ xong, liền đưa máy liên lạc cho Sơ Vũ, ra hiệu cho đeo tai nghe và kẹp micro trước ngực. Sau đó, ta rút khẩu súng AK từ cái hộp đeo lên lưng, tay cầm khẩu súng lục . Chuẩn bị xong, Ba Dữ đẩy cửa xe bước xuống: “Tôi xuống dưới gặp Lục.”

      Sơ Vũ dõi theo bóng dáng Ba Dữ dần biến mất trong màn mưa. giơ tay lau sạch nước mắt má rồi xuống xe. Từ vị trí cao này có thể nhìn toàn cảnh bên dưới. sông có hai con tàu, Sơ Vũ nhìn thấy vài bóng người lại lại. nằm phủ phục mặt đất, giương kính ngắm của khẩu súng bắn tỉa về phía trước.

      Mưa lớn ảnh hưởng đến tầm nhìn của Sơ Vũ. nhắm mắt rồi lại mở mắt.

      Nỗi bi thương vì cái chết của Khả Nhân biến mất trong ánh mắt Sơ Vũ. Bây giờ, gương mặt chỉ còn lại vẻ lạnh lùng và kiên nghị. buộc phải trấn tĩnh. Khả Nhân hy sinh là thể thay đổi. tại là người duy nhất có thể giúp đỡ Lục Tử Mặc và Ba Dữ.

      “Sơ Vũ.” Từ chiếc tai nghe vọng đến tiếng của Lục Tử Mặc. Giọng trầm ấm như ở sát bên . Dường như vẫn chưa biết chuyện xảy ra với Khả Nhân.

      Sơ Vũ cũng hạ thấp giọng trả lời: “Em đây.”

      “Hãy nhớ giữ mình.” xong câu này, Lục Tử Mặc tắt luôn máy bộ đàm.

      Sơ Vũ cắn chặt môi, giữ nguyên người trong cơn mưa lớn mặt đất toàn bùn lầy, cố nhìn xuống bên dưới qua kính ngắm khẩu súng bắn tỉa. biết có phải do trời mưa lớn, dưới bờ sông bóng người mà ban nãy còn có hai, ba người đàn ông lại, dáng vẻ đầy cảnh giác, bây giờ thấy chúng đâu cả. bầu khí yên tĩnh dị thường bao trùm cả khu vực.

      Ánh chớp lóe lên ở phía chân trời xa xa, tiếp đó là tràng sấm rền vang. Sơ Vũ lau nước mưa mặt, chăm chú nhìn xuống bên dưới. đường quốc lộ, chiếc xe chở hàng chạy về hướng bờ sông.

      Tim Sơ Vũ đập mạnh, bất giác nắm chặt khẩu súng trong tay. Thứ kim loại lạnh lẽo khiến cảm thấy yên lòng hơn.

      Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh!

      Chiếc xe tải dừng lại bên bờ sông. Mấy người đàn ông da trắng cao to từ xe nhảy xuống, nhìn qua cũng có thể đoán là người châu Âu. Họ mang theo chiếc va li màu đen khá lớn. Mấy người châu Âu vừa xuất , Naka liền bước ra từ con tàu.

      Do ở khoảng cách khá xa, Sơ Vũ thể nghe họ gì, chỉ thấy Naka trao đổi với mấy người nước ngoài vài câu, sau đó ra lệnh cho người tàu bắc tấm ván lên bờ, bê cái hòm đặt lên ván cầu, vẫy tay ra hiệu cho đối tác tự kiểm tra.

      Sơ Vũ lặng lẽ chứng kiến cảnh đó. vẫn nắm chặt khẩu súng, kính ngắm nhằm trúng đầu Naka. chỉ cần nhàng bóp cò, nhị ca của tập đoàn ma túy lớn nhất Thái Lan hô phong hoán vũ bao nhiêu năm mất mạng trong tay .

      Đám người châu Âu kiểm tra hàng xong, gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Thuộc hạ của Naka lần lượt đẩy từng chiếc hòm lớn xuống bờ qua tấm ván cầu. Trong lúc chúng dỡ hàng, đường quốc lộ đột nhiên xuất mấy chiếc xe lao đến bờ sông với tốc độ rất nhanh. Tình hình đột ngột thay đổi, Naka và mấy người châu Âu lập tức rút súng, nã đạn vào những chiếc xe tiến lại gần.

      Hai bên nổ súng vào thân xe và thành tàu tạo thành tia lửa điện loẹt quẹt. Lúc này Naka mới nhìn người ngồi trong buồng lái. Sắc mặt dần tái mét. Người ngồi chiếc xe đầu tiên chính là Sophie và Lama. Mấy chiếc xe xuống dưới bờ sông, đỗ thành vòng tròn, quây lấy xe hàng của người châu Âu.

      Mục tiêu của đám Sophie chỉ là lô hàng. Vì vậy, chúng thèm để ý đến những người tàu. Vừa nhìn thấy Naka và người của chuẩn bị trốn vào khoang tàu, Sơ Vũ ngắm trúng đầu Naka, bóp cò chút do dự.

      Để trả thù cho Khả Nhân!

      Viên đạn xé màn mưa, bay thẳng vào đầu người đàn ông ở bên dưới. đổ gục ngay tại chỗ, máu chảy lênh láng. việc quá đỗi bất ngờ khiến người ở tàu, người châu Âu và đám người của Sophie sững sờ trong giây lát.

      Sau đó, mấy người châu Âu và cả đám người của Sophie đều nấp về phía mấy chiếc xe. Tuy nhiên, chúng vẫn chưa xác định được đạn bay ra từ phương nào. Sơ Vũ tiếp đạn, khẩu súng vừa phát nổ vẫn còn nóng bỏng trong tay . nhận thấy đáy lòng mình vô cùng băng giá, mọi cảm xúc như trôi tuột đâu mất.

      Ở phía trước, Lục Tử Mặc cũng kéo chốt an toàn, nhìn về phía bờ sông bằng ánh mắt sắc bén. Đám người châu Âu nhảy vội lên xe, nhấn ga phóng mất. Xe lao với tốc độ rất nhanh, nhưng Lục Tử Mặc còn hành động nhanh hơn. giơ súng, nhằm thẳng vào lốp xe rồi bóp cò.

      Trúng ngay lốp sau của chiếc xe tải. Xe lao nhanh đột nhiên bị nổ lốp, trôi tuột con đường trơn ướt rồi lao xuống dưới bờ sông Mekong.

      “Sơ Vũ, quay lại xe nhanh lên! Bọn tìm em.” Giọng Lục Tử Mặc vang lên trong tai nghe. Sơ Vũ lập tức làm theo lời . bao lâu sau, Lục Tử Mặc và Ba Dữ như vừa chui ra từ bùn đất chạy đến. Lục Tử Mặc lao lên xe: “ thôi.”

      Sơ Vũ có thời gian để do dự, lập tức nhấn ga, phóng xe xuống núi.

      Chiếc xe lao như con ngựa điên xuống dốc núi, đến mức Sơ Vũ suýt giữ nổi tay lái. Xuống đến gần bờ sông, chiếc xe Jeep gặp phải làn đạn. Sơ Vũ phanh gấp, đuôi xe chạm phải chiếc xe khác đỗ gần đó, tạo nên tiếng ma sát inh tai. Chiếc xe đó chịu nổi cú va chạm, lập tức bị đẩy xuống sông Mekong.

      nhanh lên!” Lục Tử Mặc cất giọng trầm trầm. Sơ Vũ lại rồ ga, chiếc xe Jeep lao vụt . Ở phía sau, Sophie giải quyết xong đám người nước ngoài. Ả ra lệnh cho thuộc hạ đuổi theo truy sát họ. Người dẫn đầu tất nhiên là Lama.

      ta định qua cầu rút ván.” Lục Tử Mặc vừa vừa thay đạn nhanh như tia chớp. Sau đó, Lục Tử Mặc thò người ra bên ngoài, nhằm thẳng về phía người lái chiếc xe phía sau. phát súng nổ , người lái xe bị bắn trúng đầu, gục xuống. Chiếc xe bị mất kiểm soát, ngoằn ngoèo vài giây rồi đâm mạnh vào chiếc xe sau.

      Mặc dù vậy, xe của Lama vẫn luồn lách tránh vụ va chạm, tiếp tục bám sát họ.

      Lục Tử Mặc cầm điện thoại bàn lái, gọi vào đường dây bí mật của cảnh sát: “Cá cắn câu, thu lưới.”

      Sơ Vũ dù bận lái xe cũng ngoảnh đầu quay sang nhìn Lục Tử Mặc. Đến bây giờ, mới hiểu việc diễn ra.

      Trước đó, Lục Tử Mặc từng với Sophie, báo cho Sophie biết vị trí lô hàng trong tay Naka để biểu đạt thành ý. xuất của Lục Tử Mặc ở bờ sông nằm ngoài dự tính của Sophie. Vì vậy, ả định nhân cơ hội này thủ tiêu cánh tay phải của Kim Gia, từ đó có thể thuận lợi bước vào thị trường Thái Lan.

      ràng Lục Tử Mặc đoán ra ý định của Sophie. cũng muốn nhân cơ hội này giải quyết luôn người đàn bà thâm hiểm đó.

      Nếu xuất của Lục Tử Mặc nằm trong dự tính của Sophie bao vây của cảnh sát hoàn toàn nằm ngoài định liệu của ả.

      Hai bên, trước sau, phóng như bay đường quốc lộ. Phía trước mặt đột nhiên xuất đoàn xe Jeep ngược chiều. Lúc này, Lama mới phát giác có điều gì đó bất ổn.

      Nhưng chưa kịp định thần làn mưa đạn nã vào đội xe của , tạo thành các vết thủng lỗ chỗ thân xe. Đạn bắn trúng thùng xăng của chiếc xe, khiến nó phát nổ, khói lửa bốc cuồn cuộn mặt đường. Lama ngờ gặp phải hỏa lực mạnh đến vậy. muốn thoái lui cũng kịp nữa.

      Lục Tử Mặc lại giơ súng ngắm, bắn trúng tên cầm lái. Lần này là người tài xế chiếc xe của Lama. Lama chỉ còn biết kinh hoàng chứng kiến chiếc xe mất kiểm soát, đâm vào vách núi và nổ tung.

      Xe Jeep do Sơ Vũ lái nhanh chóng tới chỗ đoàn xe của cảnh sát. Lục Tử Mặc vỗ vai : “Dừng lại.”

      Sơ Vũ dừng xe bên vệ đường.

      đám cảnh sát đặc nhiệm được trang bị súng ống đầy mình nhảy xuống từ chiếc xe Jeep đỗ đầu tiên, chĩa súng về phía Lục Tử Mặc và Sơ Vũ. người cất giọng đanh thép: “Bỏ vũ khí xuống, các bị bắt!”

      Lục Tử Mặc và Ba Dữ hề phản kháng, ném súng xuống đất. Sơ Vũ quay đầu về phía sau, mấy chiếc xe nổ tung đường khiến trường hỗn loạn, khói lửa bốc đầy trời. Lúc này trời ngớt mưa.

      mau!” Đám cảnh sát đặc nhiệm hề khách khí, thúc súng vào lưng ba người, bắt lên xe của bọn họ. Tiếp đó, họ còng tay cả ba. Lục Tử Mặc nhắm mắt tựa vào thành ghế, lời nào.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954


      Sau khi việc kết thúc, Sơ Vũ cùng Lục Tử Mặc và Ba Dữ bị đưa về, giam giữ ở cục Cảnh sát Chiang Rai. Tiếp theo, Lục Tử Mặc và Ba Dữ bị chuyển nơi khác, còn Sơ Vũ bị giải đến Bangkok. Vài ngày sau, trong phòng tạm giam xuất luật sư. Luật sư mỉm cười với Sơ Vũ: “Xin lỗi để phải chịu cực mấy ngày. cũng biết đấy, những việc liên quan đến thủ tục thường khá phức tạp. Bây giờ được tự do rồi. Chúng tôi sắp xếp để ở lại Bangkok ba ngày, sau đó đưa về nước.”

      “Đưa tôi về nước?” Sơ Vũ đứng bật dậy. “Tôi nhập quốc tịch Thái Lan. Tại sao các lại đưa tôi về nước?”

      “Tôi xin lỗi!” ta mỉm cười. “Tôi cũng lắm. Tôi chỉ làm việc theo lệnh của cấp thôi.”

      Luật sư xong, đưa Sơ Vũ tập tài liệu để ký tên, rồi vẫy tay ra hiệu theo ta. Lúc hai người lên xe, Sơ Vũ hỏi thăm tin tức về Lục Tử Mặc. Người luật sư nhìn qua gương chiếu hậu: “ vẫn chưa biết sao? Đây là tin tức nóng hổi nhất ở Thái Lan mấy ngày nay. Người đứng thứ hai trong tổ chức ma túy lớn nhất Thái Lan là Naka bị bắn chết ngay tại trận. Còn Lục Tử Mặc bị bắt và bị xử bắn. Con Rắn Độc là Sophie cũng bị bắt trong cuộc giao dịch lần này. Số hêrôin thu được đủ để ta bị xử tội chết mười lần ấy chứ.”

      Sơ Vũ bàng hoàng, dám hỏi thêm. Lục Tử Mặc cho biết thân phận của , tại sao còn bị xử bắn?

      Sơ Vũ cảm thấy vô cùng hoang mang nhưng ai cho câu trả lời thích đáng.

      Dưới sắp xếp của phía cảnh sát, Sơ Vũ lưu lại Bangkok ba ngày. Đúng như lời luật sư, tin tức hot nhất Thái Lan trong những ngày này là vụ cảnh sát Thái Lan và cảnh sát Miến Điện hợp tác phá vỡ tổ chức ma túy ở Tam Giác Vàng.

      Sơ Vũ ở trong khách sạn cả ngày để xem tin tức thời . Naka bị giết chết, Lục Tử Mặc bị xử bắn. Có tin đồn Kim Gia bí mật trốn thoát, nhưng vương quốc ma túy Kim Gia tạo dựng ở Thái Lan coi như sụp đổ hoàn toàn.

      Về phần Sophie, trong quá trình đuổi bắt, ả ngoan cố chống cự nên bị thương khá nặng. Ả lập tức bị dẫn độ về Miến Điện. nghiệp của Rắn Độc ở Miến Điện do vụ việc của Sophie cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Tuy nhiên, địa vị của Rắn Độc ở Miến Điện tương đối đặc biệt, ông ta lại có lực lượng vũ trang riêng nên dám đối kháng với chính phủ. Nhân cơ hội này, chính phủ Miến Điện cử quân đội tấn công vào cứ điểm của Rắn Độc. Sau ba ngày xung đột, Rắn Độc bị bắn chết ngay tại nơi ở của ông ta. Tổ chức ma túy lớn ở khu vực Tam Giác Vàng bị xóa sổ.

      Đến ngày thứ tư, Sơ Vũ bị đưa về nước. Nghe , hôm đó cũng chính là ngày Lục Tử Mặc bị đem xử bắn. Sơ Vũ thẫn thờ, mất tri giác. ngồi chuyến bay dài nhất trong cuộc đời trở về tổ quốc.

      Máy bay hạ cánh ở sân bay Bắc Kinh. Sơ Vũ lê tấm thân mệt mỏi rời khỏi sân bay. Người hộ tống của cảnh sát Thái Lan và cảnh sát Trung Quốc tiến hành bàn giao thủ tục. Sau đó, Sơ Vũ bị đưa ra khỏi sân bay. Bên ngoài, chiếc xe cảnh sát chờ sẵn.

      Chiếc xe từ từ hòa vào làn đường cao tốc. cảnh sát ngồi phía trước Sơ Vũ, quay về phía . Nhưng lúc này Sơ Vũ mải ngó ra ngoài cửa sổ nên để ý chậm rãi bỏ mũ, nhìn chăm chú.

      “Hạt mưa , em muốn đâu bây giờ? Muốn dạo ở Bắc Kinh hay về miền Nam ngay?”

      Sơ Vũ giật mình quay đầu nhìn. Ở ghế trước, Lục Tử Mặc cười tươi với , để lộ hàm răng trắng bóng: “Chào mừng em trở về nhà, Hạt mưa !”
      Vĩ thanh
      Quét sạch thị trường ma túy tồn tại mấy chục năm là việc làm gần như tưởng.

      Kim Gia ở Thái Lan bị sụp đổ, Rắn Độc ở Miến Điện cũng tan rã. cách khác, thị trường ma túy ở khu vực Tam Giác Vàng gặp trận động đất chưa từng có. Thế nhưng sau trận động đất này, có người thiệt hại, có người được lợi. Ông trùm Hoa Hỉ ở Lào thừa cơ bành trướng thế lực. Thái Lan và Miến Điện mất người đứng đầu, tạo cơ hội cho số thế lực ngoi lên.

      Cuộc chiến chống ma túy là quá trình lâu dài và gian khổ. Có người hy sinh cả mạng sống, có người làm nội gián cả chục năm trong tình cảnh sống dở chết dở. Tóm lại, để có thể giải quyết triệt để vấn đề đó, vẫn là con đường dài phía trước.

      Tuy nhiên, những chuyện nhắc tới ở bây giờ còn liên quan đến Lục Tử Mặc và Sơ Vũ.

      Lục Tử Mặc và Sơ Vũ đáp máy bay từ Bắc Kinh về miền Nam. Tuy nhiên, họ về quê Sơ Vũ mà chọn Dương Châu làm nơi an cư lạc nghiệp. Lục Tử Mặc lấy lại tên Trung Quốc của , nhờ phối hợp của cảnh sát Thái Lan, có thể vào làm việc ở đội cảnh sát hình Dương Châu. Sơ Vũ tạm thời xin việc, ở nhà làm người phụ nữ của gia đình.

      Trải qua vô số trắc trở, vô số lần vào sinh ra tử mới có thể ở bên nhau nên hai người rất trân trọng cuộc sống tại. Gia đình Sơ Vũ biết nguyên nhân mất tích nhưng bố mẹ thường dễ dàng tha thứ cho con cái, hơn nữa bây giờ tìm được người đàn ông tốt, ổn định cuộc sống.

      người đàn ông từng trải như Lục Tử Mặc lại nơm nớp, thấp thỏm trong lần đầu tiên gặp bố mẹ Sơ Vũ. Hôm bố mẹ đến thăm bọn họ, Lục Tử Mặc thức dậy từ sáng sớm, quét dọn nhà cửa, mua đồ ăn và chuẩn bị bữa tối. Sau đó, chọn mãi mà biết mặc gì. Sơ Vũ ngờ Lục Tử Mặc lại có mặt đáng như vậy. cười gập bụng khiến người nào đó hết sức bất mãn.

      Đến chiều, Lục Tử Mặc và Sơ Vũ ra nhà ga đón bố mẹ . Hai ông bà vừa nhìn thấy Lục Tử Mặc cảm thấy hài lòng. Lục Tử Mặc chào tiếng “bố mẹ” như Sơ Vũ rồi xách hành lý của họ lên xe. Ông bà Đặng ôm chầm lấy con sau bao lâu gặp, nghẹn ngào thành lời.

      Sơ Vũ giải thích, vì công việc của Lục Tử Mặc, thời gian trước đó cũng bị liên lụy, để an toàn, mới liên lạc với gia đình.

      Ăn tối xong, hai mẹ con Sơ Vũ nắm tay nhau tâm . Bà Đặng hỏi về cả quá trình quen biết Lục Tử Mặc. Còn ông Đặng kéo Lục Tử Mặc ra phòng khách chuyện. Hóa ra, cuộc sống bình dị cũng hạnh phúc như vậy.

      Về việc Sơ Vũ và Lục Tử Mặc sống chung, ông bà Đặng tỏ ra hài lòng. Lục Tử Mặc thà trình quyển đăng ký kết hôn của với Sơ Vũ và xin lỗi ông bà. chuyện đến tận nửa đêm, Lục Tử Mặc và Sơ Vũ mới có thể về phòng nghỉ ngơi.

      Lục Tử Mặc thở dài hơi, nằm xuống giường, quay người ôm chặt Sơ Vũ.

      “Rốt cuộc lo lắng điều gì?” Sơ Vũ cất giọng dịu dàng, giơ tay vuốt ve cặp lông mày của .

      Lục Tử Mặc thở dài: “ sợ sống trong hoàn cảnh đó thời gian dài như vậy, người vẫn còn nhiều thứ chưa thoát ra được, sợ bố mẹ em có ác cảm với .”

      đâu.” Sơ Vũ nâng cằm Lục Tử Mặc, nhìn vẻ nghiêm túc. “Ngay từ đầu em biết việc ở bên là rất khó khăn, em biết có lẽ ngày nào đó cái chết chia cắt chúng ta. Nhưng dù quan hệ của chúng ta nguy hiểm đến mức nào, trải qua nhiều chuyện như vậy, em trở thành phần thể xóa bỏ trong cuộc đời . Dù xảy ra bất cứ chuyện gì, những ngày tháng sau này em cùng đối mặt. Đối với em, được hưởng cuộc sống bình yên, hạnh phúc như bây giờ là món quà của Thượng Đế, cũng là món quà mà Thượng Đế ban tặng cho em.”

      Lục Tử Mặc lên tiếng, chỉ đặt lên môi người phụ nữ ở trong lòng mình nụ hôn dài thâm tình. chính là báu vật quý giá mang lại ánh sáng cho những ngày tăm tối nhất của , là người phụ nữ cùng sống đến đầu bạc răng long.

      Lúc mới quen biết, là tam ca nổi tiếng trong tổ chức ma túy ở Thái Lan. mạnh mẽ, ngạo đời và lạnh lùng. Người đàn ông như vậy hề do dự dùng thân mình bảo vệ người xa lạ là trong vụ nổ.

      Lúc gặp nguy hiểm, lặng lẽ bảo vệ . Sau đó, bàn tay vận mệnh trói chặt họ với nhau, bất luận sống chết cũng bao giờ chia xa.

      Bỏ lại quá khứ phía sau, hạnh phúc nằm trong bàn tay . Sơ Vũ từ từ nhắm mắt, cảm nhận rung động tự đáy lòng. Hy vọng đến ngày tóc bạc, vẫn tay nắm tay, con cháu sum vầy.

      End

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :