1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Quay Lại Mỉm Cười, Gian Tình Bắt Đầu - Đông Bôn Tây Cố (Full 82c Sắp có ebook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Phiên ngoại 01: Tam Bảo


      Chiến sĩ hoạt bát đáng dũng cảm tiến tới như Tam Bảo điên cuồng oanh tạc mấy tháng vẫn có kết quả với núi băng lạnh như Trần Thốc, rốt cuộc cũng buông tha, ngày thường ở trong bệnh viện nhìn thấy Trần Thốc, cũng lạnh nhạt.

      Mấy ngày sau, cuối cùng nhìn Tam Bảo cùng đám bác sĩ nam cãi nhau ầm ĩ, bác sĩ Trần rốt cuộc nhị được, sau mấy ngày đêm trằn trọc thể nào chợp mắt được, ta nhắn tin nhắn mập mờ: lễ Giáng sinh sắp đến, vẫn người sao?

      Ai ngờ nhóc con ở trước mặt vẫn luôn vâng vâng dạ dạ tức giận đùng đùng trở về người của mình: Tôi con mẹ nó biến thành con chó sao?

      Trần Thốc sau lúc trợn mắt nhìn chằm chằm tin nhắn, thể làm gì hơn là vỗ trán bật cười, cuộc đời của tại sao lại lao vào đáng tin như vậy chứ?

      Theo đuổi mãi buông tha, thời gian sau Tam Bảo buông tha. Bác sĩ Trần Thốc đối với cuộc sống yên tĩnh trở lại này thích ứng, do dự lâu, sau đó chủ động gửi tin nhắn tỏ ra yếu ớt bị ghét bỏ. Buổi trưa mặt trời lên cao, sau khi ta kiểm tra phòng xong gọi điện thoại cho người nào đó, ai ngờ Tam Bảo đáp tiếng, sau liền trầm giọng bắt đầu hỏi.

      “Lần gần đây nhất X sinh hoạt là lúc nào?”

      Trần Thốc mặt nóng lên, “ hỏi vấn đề này để làm gì?”

      “Lần trước kinh nguyệt là ngày nào?”

      Trần Thốc khóc ra nước mắt. “Tôi là đàn ông!”

      Tam Bảo thể nhịn được nữa, rống lên. “ đừng ngắt lời tôi! Tôi xem bệnh nhân!”

      Bác sĩ Trần yên lặng cúp điện thoại.

      Giữa trưa sau, mùa Đông, mặc dù ánh nắng mặt trời rực rỡ như gió lạnh vẫn thấu xương như cũ, hai người mặc áo trắng thiên sứ đứng ở tầng cao nhất của bệnh viện chuyện, mặt Tam Bảo còn lạnh hơn cả gió lạnh nữa

      Trần Thốc ho tiếng, “Khụ, Nhậm Thân, chúng ta chuyện chút.”

      Tam Bảo vẻ mặt biểu cảm gì hừ hừ. “ chuyện gì?”

      Hai chữ theo gió trượt vào trong tai Tam Bảo, đánh thẳng vào màng nhĩ và trái tim của .

      “… Tình .”

      Sau khi tỉnh táo lại, Tam Bảo nhìn chằm chằm mặt bác sĩ Trần, mặt đỏ tim đập nhưng làm ra vẻ bình tĩnh, khỏi cảm khái, “Người nếu là khó chịu, là ngăn cản cũng ngăn cản được…”
      Last edited: 19/10/14
      tart_trungKhaiDoanh_347 thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 76 Ngoại truyện 2


      buổi sáng Chủ nhật, người đầy tớ của nhân dân là Tiêu Tử Uyên vì bồi bà xã đặc biệt ở nhà làm việc, ở thư phòng nhìn tài liệu lát, thấy Tùy Ức vào, đứng ở bên cạnh mở mắt to vô tội nhìn .

      Đầy tớ Tiêu khẽ nhếch môi tay cầm tài liệu, tay thận trọng kéo qua người nào đó ngồi ở đùi .

      Tùy Ức ngoan ngoãn ngồi lên, ôm cổ Tiêu Tử Uyên, cười hì hì ,"Ông xã, em mang thai rồi!"

      Tiêu Tử Uyên tầm mắt vẫn như cũ dừng lại tài liệu, còn thuận tay lật sang tờ khác, vẻ mặt lạnh nhạt lòng yên trả lời, "Ừ."

      Tùy Ức cau mày, "Em mang thai phải vui mừng sao? Tại sao chút phản ứng cũng có? em và con à?"

      Tiêu Tử Uyên, ". . . . . ."

      Tùy Ức cắn môi mặt uất ức, "Đàn ông đúng là hay thay đổi, trước sau hôn nhân khác nhau!"

      Tiêu Tử Uyên mặt bất đắc dĩ đưa tay lên ôm chặt mặt Tùy Ức, "Bà xã, tháng sau em sinh rồi, chẳng lẽ còn muốn giả bộ vui mừng sao?"




      Chương 77 Ngoại Truyện 3


      Ngày ấy, trời xanh thăm thẳm, gió rất , hoa rất thơm, màu vàng ánh mặt trời chiếu vào phòng học, duyên dáng và dịu dàng, bọn họ ngồi song song trong phòng thi vật lý, gió thổi lên mái tóc dài của , hương thơm nhàng.

      vẫn hạ mí mắt yên lặng làm bài, bị vật xung quanh quấy rầy.

      Chẳng biết lúc nào, cậu bé và bé song song gục xuống bàn ngủ thiếp , tư thế giống nhau, cùng hướng, làn gió nghịch ngợm lay động bài thi với những con số và công thức viết đầy đó.

      Thầy giám thị ho tiếng, "Bạn học nào làm xong bài rồi kiểm tra lại tốt, được làm việc khác."

      Thầy giáo Trẻ tuổi vốn muốn ngăn lại, nhưng mặt đối mặt khuôn mặt khéo léo của cậu bé và nhu thuận của bé, bỗng nhiên có chút nhẫn tâm, chỉ có thể nhắc nhở xuống mang tính tượng trưng.

      Cậu bé và bé hình như bị làm tỉnh giấc, mờ mịt ngẩng đầu xem thầy giám thị, sau đó cùng nhau đổi hướng, vẫn tư thế như mới vừa rồi lại bắt đầu ngủ.

      Khi đó, bọn họ khoảng cách bọn họ gần đến mức vừa quay đầu thấy đối phương, nhưng nếu chịu mở mắt nhìn, hoặc là mở mắt nhìn chút, vậy bọn họ chắc chắn phải đợi ngần ấy năm về sau rồi.

      Đông tác ăn ý như vậy động tác như phát ra từ người, mà hai tờ giấy thi theo gió lay động mỗi góc ràng viết hai cái tên hoàn toàn khác nhau.

      người tên là Tiêu Tử Uyên.

      người tên là Tùy Ức.

      Ở thời gian ngây thơ tươi đẹp đó, ngay tại thời điểm đó, bọn họ ăn ý với nhau như vậy rồi.

      Đó là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, hề nghĩ đến em lại quan trọng đối với như vậy.



      Chương 78: Ngoại Truyện 4


      Đêm khuya ngày nào đó, đầy tớ Tiêu xã giao xong say về đến nhà, vào cửa nhà dựa vào ở cửa nhìn cười.

      Tùy Ức đột nhiên cảm thấy rợn cả tóc gáy," làm gì đấy?"

      Tiêu Tử Uyên vỗ trán bật cười,"Tối hôm nay có người hỏi , tại sao cưới bác sĩ làm vợ."

      Tùy Ức khẽ nhíu mày, động tác say mê hấp dẫn của Tiêu Tử Uyên rất thú vị, cần hỏi cũng biết người hỏi đó chính là .

      Mặc dù đầy tớ Tiêu kết hôn vẫn khiến hàng ngàn mến.

      " trả lời như thế nào?"

      " " , Tiêu Tử Uyên nghiêng đầu chậm rãi mở miệng, "Bởi vì bác sĩ kinh nghiệm lâm sàng phong phú."

      Tùy Ức thể thừa nhận, chồng của là càng ngày càng dũng cảm rồi.



      Chương 79 Ngoại truyện 5


      hành lang, lại lần nữa bị sinh viên nam xa lạ ngăn lại đường .

      Trong lúc kiên nhẫn nghiêng cái đầu thấy phòng học bên cạnh có sinh viên nam ngồi, cách chỉ lớp thủy tinh mỏng.

      Ngày đó thời tiết rất đẹp, đẹp đến mức bao nhiêu năm sau vẫn khắc sâu trong trí nhớ, ngày đó ánh mặt trời đặc biệt sáng rỡ, sáng rỡ đến chói mắt, ngày đó ngồi ở trong những tia sáng của ánh mặt trời, dịu dàng đẹp trai như hoàng tử, cảm động như vậy, trong giây phút đó trong lòng mềm nhũn.

      sớm nghe được sinh viên nam cản đường đó ở với cái gì, trước mắt chỉ có gò má đẹp trai kia.

      bị đánh thức, hồi hồn, sững sờ nhận lấy lá thư của sinh viên nam kia đưa, rồi cứng nhắc về phía trước.

      tới cửa cầu thang mới quay đầu lại, nam sinh viên sau tân thủy tinh vẻ mặt vẫn như cũ lẳng lặng đọc sách.

      quyển sách, cây bút, chén nước, bên gương mặt, mãi tiêu tan.

      Gặp lại , cũng là ở cuộc phỏng vẫn của hội học sinh. ngồi ở đối diện , còn chưa mở miệng hỏi lên bị cứng rắn cắt đứt, "Bạn học ngồi ở bên phải bạn học này, gương mặt của cậu là món ăn của tớ, về sau bạn chính là người của tớ."

      Sau Giọng nữ trong trẻo, chính là mảnh xôn xao.

      Vẻ mặt tự nhiên, ngôn ngữ cợt nhã, vẻ mặt kinh ngạc.

      Chỉ có chính biết, vừa rồi trước mặt mọi người tuyên bố thuộc sở hữu của , trái tim đập loạn nhịp đến mức nào



      Chương 80 Ngoại truyện 6


      Thời gian: X năm X tháng X ngày

      Địa điểm: Đại học X, phòng vẽ thiết kế

      Nhân vật: Kiều Dụ, Nữ

      Nữ chống tay lên bản vẽ vẻ mặt đắc ý nhìn Kiều Dụ chỉ bảo, “Như thế nào, sáng tạo ? Tương lai em cầm bản vẽ của mình lên công trường chỉ dẫn công nhân làm việc, mỗi viên gạch mỗi miếng ngói đem ước mơ của em biến thành !"

      Kiều Dụ giống như vô tình câu thức tỉnh người trong mộng, " ra vẫn muốn hỏi em, em có nghĩ đến hay , nếu sau này em làm, người khác em như thế nào?"

      Dữ đắc ý mới vừa định mở miệng, chợt sụ mặt xuống, sững sờ nhìn Kiều Dụ.

      Kỷ công. . . . . .

      Kỷ. . . . . . Công. . . . . . Tế. . . . . . Công. . . . .

      Tóm lại, trước khi chọn nghề nghiệp trước cần phải suy tính đến bản thân mang họ gì, chức vụ có mạo hiểm, khi tham gia cần cẩn thận!



      Chương 81 ngoại truyện 7-8


      Ngoại truyện 7: Tam Bảo giở trò lưu manh

      lần Tam Bảo ở trong lớp học cùng với đám bạn cùng chí hướng, lúc nhóm người trò chuyện đến mức khí thế ngất trời, đột nhiên bật ra câu .

      người con trai: các cậu xem, Thượng Đế có nhìn ảnh ?

      . . . . . .

      . . . . . .

      Lời này vừa ra, ai dám tranh luận, trong đám nháy mắt yên tĩnh lại, trong lúc nhất thời có người nào trả lời, mấy giây sau mới có người đáp lại.

      Tam Bảo: người làm, trời nhìn.

      . . . . . .

      Lần này cả nhóm hoàn toàn an tĩnh.

      Tam Bảo là người phi phàm.(.)

      Phiên Ngoại 8: chuyện ngoài ý muốn trong hôn lễ

      Nếu để cho Tiêu Tử Uyên và Tùy Ức hồi tưởng nhất về chuyện gì trong hôn lễ bọn họ mà , ngoại trừ khẩn trương và vui vẻ ở ngoài, chuyện mà Tiêu Tử Uyên muốn làm nhất chính là đưa đao ra giết người.

      Lúc đầu mọi đều rất tốt đẹp, cho đến người chủ trì thâm tình khẩn thiết mà , "Chú rễ, ôm nhạc cha vọ của chút nào, cảm tạ ông ấy giao con đến trong tay của ."

      Trong lúc này, dưới khán đài cả đám bạn Tiêu Tử Uyên trăm người trăm miệng đồng thanh hét lên, "Hôn cái, hôn cái!"

      ". . . . . ."

      Khoảnh khắc đó, Tiêu Tử Uyên muốn cầm cây chổii đem nhóm người này quét tàn bộ ra ngoài.



      Chương thứ 82 Ngoại Truyện 9-10


      Ngoại truyện 9: Đạo cao thước

      Bệnh viện Tùy Ức làm việc tổ chức chơi xuân, đầy tớ Tiêu mỗi ngày kiếm tỷ bạc thể rút ra chút thời gian tham gia, vì vậy Tùy Ức đành mang theo con trai bảo bối chơi. Bảo bối của nhà họ Tiêu dáng dấp phấn điêu ngọc trác, các chú trong bệnh viện đều thích cậu, bảo bối nhà họ Tiêu cũng thấy luống cuống, lần lượt kêu tên các chú rất ngọt ngào, đến cả mấy Lolita người nhà của mấy đồng nghiệp cũng bỏ qua.

      đường bởi vì tiểu gia hỏa làm ầm ĩ quá Tùy Ức liền trách vài câu, ai ngờ lòng tự ái của nam giới khiến cậu bé chịu nổi, đường về nhà vẫn buồn buồn vui. Tiêu Tử Uyên mới vừa về đến nhà nhìn thấy cậu con trai của mình trước kia sức sống vẫn luôn bắn bốn phía nay lại ngoan ngoãn ngồi ở ghế sa lon ôm gấu ngồi xem hoạt hình. cảm thấy kỳ lạ vào phòng bếp xem Tùy Ức.

      Từ phòng bếp ra ngoài Tiêu Tử Uyên trực tiếp ôm lấy tiểu bảo bối của nhà họ Tiêu vào phòng sách, biết Tiêu Tử Uyên cùng cậu bé cái gì. Tiểu bảo bối nhà họ Tiêu từ phòng sách ra ngoài sau đó phải tìm mẹ xin lỗi.

      "Mẹ, chúng ta phải rồi sao, ở nhà mẹ có thể dạy dỗ con, nhưng mà lúc tại bên ngoài phải để lại mặt mũi cho con."

      "Ừ, Đúng vậy." Tùy Ức chậm rãi bày bát đũa.

      Tiểu tử mặt mũi khéo léo ngũ quan xinh xắn vo thành nắm, bộ mặt khổ sở mở miệng, "Vậy hôm nay lúc ở ngoài sao lại giáo huấn con, đó cũng là ở bên ngoài mà."

      "A" , Tùy Ức ngừng lại động tác trong tay, quay đầu nhìn con trai mình khẽ mỉm cười, "Nam tử hán, bốn biển là nhà."

      Sau đó. . . . . . Sau đó tiểu bảo bối nhà họ Tiêu trong mắt tràn ngập nước làm bộ đáng thương nhìn Tiêu Tử Uyên, Tiêu Tử Uyên quay đầu cười to ra tiếng.



      Ngoại Truyện 10 Ngày của cha Tiêu Tử Uyên

      Đến ngày của cha, người làm cha như Tiêu Tử Uyên cố ý tan ca sớm đến nhà trẻ để đón con trai.

      Tiểu bảo bối nhà họ Tiêu vừa ra khỏi nhà trẻ, thấy cha của mình đứng ở bên cạnh xe chờ cậu, cậu bé rất vui sướng chạy tới, đường đều dính người Tiêu Tử Uyên, rất thân mật.

      Tiêu Tử Uyên ngoài vui mưng còn có chút áy náy, bình thường công việc bận rộn hình như bỏ quên con trai mình.

      "Ba, hôm nay là ngày của cha, con hát bài hát tặng cha!”

      "Được, con trai ngoan."

      " đời chỉ có mẹ tốt, đối với mẹ con như bảo bối. . . . . ."

      ". . . . . ."

      Tiêu Tử Uyên im lặng nhìn tiểu bảo bối cười híp mắt trước mặt mình, nó rốt cuộc là phúc hắc, hay là vô tình vậy?

      HOÀN


      ----------oOo----------​

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :