1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Quay Lại Mỉm Cười, Gian Tình Bắt Đầu - Đông Bôn Tây Cố (Full 82c Sắp có ebook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 60.2

      ở đây bình thường căn bản ai đến đât, thời gian này lại càng có người đến. Tùy Ức mở cửa thế nhưng lại thấy Tiêu Tử Uyên đứng ở ngoài cửa.

      Vẻ mặt vui mừng, " thấy xe của đâu cả, làm sao đến đây được?"

      Tiêu Tử Uyên nhìn Tùy Ức cười cũng mỉm cười theo, "Chiếc xe đó đưa bảo dưỡng rồi, tài xế lái chiếc xe khác đưa đến đây."

      Trong giọng của mang theo nồng đậm mệt mỏi, vừa vào cửa lười biếng ngồi vào sô pha, khép hờ mắt lại, bàn tay bấm vào trán, câu nào.

      Tùy Ức rót cho ly trà, sau đó ngồi bên cạnh nghế sofa mà ngồi, nghiêng đầu nhìn , dưới mắt quầng thâm màu xanh, biết thức mấy hôm rồi.

      Tiêu Tử Uyên day day trán, cố gắng giữ vững tinh thần bưng chén lên nhấp hớp, cong mặt nhíu mày nhìn , " nhớ hình như em học lâm sàn, lúc nào lại bắt đầu nghiên cứu thuốc rồi?”

      Tùy Ức nhoẻn miệng cười, có chút nghịch ngợm, "Em đến chỗ Tam Bảo bớt xén đó, thầy giáo hương dẫn của ấy cảm thấy hứng thú với những vị thuốc này. Mỗi ngày đều để ấy nghiên cứu những thứ này, cúc vạn thọ, lá cúc ngọt, mã tiên thảo, lá hương phòng, bì chanh lại còn cả nhục quế nữa, em cho thêm ít mật ông, thư dãn an thần, rất có hiệu quả, trong bệnh viện rất nhiều bác sĩ Tây y tìm Tô giáo sư nhờ chỉ dạy phương thức uống trà này.

      Tiêu Tử Uyên khóe miệng chứa đựng nụ cười, lẳng lặng nghe Tùy Ức vừa vừa cười.

      "Mệt mỏi à? Ngủ lát nhé?" Tùy Ức bị nhìn thấy xấu hổ nên chuyển đề tài khác.

      Tiêu Tử Uyên nhàng xoa mặt Tùy Ức, các góc cạnh của gương mặt biết từ lúc nào lây nhiễm ý cười, kéo ngồi lên đùi , nhàng ôm vào trong lòng, giọng khản đặc vang lên đỉnh đầu .

      "A Ức, mỗi ngày vui vẻ nhất là lúc có thể ngồi bên cạnh em, nhìn em cười.”

      Nếu như em cười, xuân về hoa nở.

      Tùy Ức mát xa đầu của lát, mười ngón ta xuyên qua mái tóc đen tuyền dày đặc của , Tiêu Tử Uyên chôn ở trước ngực nặng nề thở dài, dường như rất thỏa nãn.

      Sau lại bệnh viện ca cấp cứu gấp, Tùy Ức được người ta kêu đến hỗ trợ, đến lúc về lần nữa Tiêu Tử Uyên ngủ rồi.

      Tùy Ức đứng trước cửa ngẩn người.

      phòng yên tĩnh, trong phòng chỉ để lại chiếc đèn tường, ngọn đèn màu da cam làm cho căn phòng phủ lên tầng khí ấm áp. lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, nhắm mắt lại, cặp lông mi dài dày đặc im lặng nhắm lại, để lại vùng bóng râm. Sóng mũi cao thẳng giờ phút này cực kỳ mê người, nhìn vô số lần gò má có chút chân thực đẹp đẽ kia, khiến cho muốn đưa tay sờ thử chút.

      chắc hẳn là rất mệt, lúc xưa Tùy Ức vừa đến gần tỉnh lại, nhưng bây giờ đứng bên cạnh nhìn lâu như vậy mà cũng tỉnh. Tùy Ức đến phòng ngủ ôm chăn mỏng đắp lên người , sau đó rón rén vào phòng bếp nấu cơm.

      lúc sau Tùy Ức ngầm trộm nghe thanh trầm thấp khàn khàn, nên ra ngoài xem, Tiêu Tử Uyên ngồi dậy, gọi điện thoại.

      Vội vã dặn dò mấy câu nhanh chóng cúp điện thoại, sau đó sững sờ ngồi ở đó, nhìn ngoài cửa sổ, vẻ mặt chút thay đổi, bóng lưng tiêu điều đơn lạnh lẽo.

      Tùy Ức đứng sau lưng , trong lòng bỗng nhiên trống rỗng, chua xót khó nhịn, vai gánh rất nhiều áp lực. Danh lợi trong mỗi con người luôn là mối quan hệ phức tạp, nước sâu như vậy, mỗi bước đều phải suy tính kỹ càng, cũng rất mệt mỏi rồi.

      Có người thất thế, có người thăng chức. Thủ đoạn, tính kế, lục đục đấu đá, ngươi lừa ta gạt, suy nghĩ cảm thấy mệt mỏi, khó nhất đoán nhất chính là lòng người.

      Trong lòng Tùy Ức cũng có lo lắng, nhưng vẫn nhớ, buổi chiều hôm đó, từng cười với .

      Bất kể tương lại trở thành người như thế nào, ở trước mặt em vẫn là Tiêu Tử Uyên mà em biết.

      Tùy Ức suy nghĩ miên man thấy Tiêu Tử Uyên móc ra điếu thuốc, nhanh chóng có đốm lửa và làn khói tản ra, hít hơi sau đó mới đột nhiên nhớ đến mình ở đâu, có chút phiền muộn dập tắt, sau đó muốn đứng lên mở cửa sổ, ai ngờ quay lại thấy Tùy Ức đứng sau lưng .

      Tùy Ức giống như thấy gì cả, cười bước tới, thanh nhàng hỏi, " tỉnh rồi à?"

      biết Tiêu Tử Uyên là quá mệt mỏi hay là vì mới tỉnh ngủ, hoặc là chột dạ, phản ứng rất chậm gật đầu, như đứa bé làm sai chuyện gì.

      Tùy Ức nhắc đến chuyện lúc trước, nghiêng đầu hỏi, "Vậy chúng ta ăn cơm nhé? Em dùng vịt hoang nấu canh, vằn thắn tôm thịt, có muốn ăn chút ?"

      Tiêu Tử Uyên rửa mặt ra ngoài ngồi ở trước bàn cơm, nhìn những viên vằn thắn đáng nằm trong chiếc bát sứ màu trắng như tuyết, mùi thơm tỏa bốn phía, có rắc vài sợi tảo tía và trứng thái mỏng, Tiêu Tử Uyên dùng chiếc đũa gắp lên, cắn cái, nhàng khoan khoái ngấy, trong miệng đều là mùi thơm ngát.

      ngày ăn cơm, bữa tiệc tối thức ăn đầy bàn thế nhưng chút khẩu vị cũng có, nhưng bây giờ cảm thấy đói bụng.

      Tùy Ức nấu nồi, chỉ ăn chén , những thứ khác toàn bộ bị Tiêu Tử Uyên ăn sạch.

      Tùy Ức nhìn ăn gần xong mới thử thăm dò , “Nếu như có chuyện gì lo lắng, có thể với em.”

      Tiêu Tử Uyên ngẩng đầu nhìn , bất đắc dĩ cười , "Mấy chuyện tầm thường vụn vặt, dơ bẩn chịu nổi, muốn em lo lắng đến chuyện này."

      vốn là người thanh cao, những chuyện rắc rồi của các thế hệ trong gia đình này căn bản để vào mắt, nhưng lại bất đắc dĩ sinh ra ở trong gia đình như vậy, mà lại ở vị trí như thế này,

      Tùy Ức đưa tay nắm lấy bàn tay đặt bàn, trịnh trọng nhìn vào ánh mắt Tiêu Tử Uyên , "Nhưng em muốn biết."

      Em muốn trốn ở phía sau , emmuốn đứng ở bên cạnh .

      Tiêu Tử Uyên biết tâm ý của , trầm ngâm chút, "Cuối tuần này trong phòng ban có tổ chức thi đấu cờ vua, dẫn em cùng nhé?"
      tart_trungKhaiDoanh_347 thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Editor: Tịnh Du
      ☆, Chương 61:

      Tùy Ức ngồi bên nhìn Tiêu Tử Uyên đánh, dần dần chau mày lại, nhịn được quay đầu lại nhìn , Tiêu Tử Uyên vẻ mặt chút đế ý.

      Cho đến phân thắng bại, Giản Phàm ngồi ở đối diện Tiêu Tử Uyên mới cười lớn lên, có ý giễu cợt , “Uổng nhiều người khen Tiêu thư ký đánh cờ tỉ mỉ biết bao nhiêu, xem ra cũng chỉ có như vậy…. . . Ha ha ha."

      Xung quanh vây quanh ít đồng nghiệp trong bộ phận, ít nhiều gì cũng biết Giản Phàm bị Tiêu Tử Uyên chèn ép phục, nghe những lời này đều giả vờ vui mừng cười ha ha.( )

      Tiêu Tử Uyên vẫn như cũ khiêm tốn cười, "Lời đồn đãi mà thôi, thể coi là ."

      Giản Phàm trong mắt có chút đắc ý, nhìn Tiêu Tử Uyên cái sau đó liền sang bàn cờ khác.

      Tùy Ức vẫn ngồi yên lặng, cho đến khi bên cạnh có ai lúc này mới giật giật ống tay áo Tiêu Tử Uyên, giọng hỏi, "Tại sao . . . . . ."

      Tài đánh cờ của Tiêu Tử Uyên biết, cho dù nhắm mắt lại cũng đến tình trạng như lúc nãy.

      Tiêu Tử Uyên tay nắm lấy tay Tùy Ức, nghiêng người cười bên tai câu gì đó, ngay sau đó Tùy Ức vẻ mặt hiểu, ngay sau đó cười như cười nhìn .

      Từ Phi cùng ông Trần ở bên cạnh nhàn nhã an nhàn thưởng thức trà, nhưng lại đem tất cả thu vào trong mắt.

      Ông Trần bỗng nhiên bật cười, "Đứa nhà họ Tiêu này ngược lại tầm thường, thường ngày dù sao vẫn là nghe người khác , hôm nay mới thấy được."

      Từ Phi trong lòng hiểu , đương nhiên biết thủ đoạn của Tiêu Tử Uyên, nhưng mà mặt lại là vẻ mặt hiểu, "Ông Trần lời này của ông là như thế nào?"

      Ông Trần híp mắt nhìn bóng lưng cách đó xa từ từ , “Ván cờ lúc nãy thắng thua sớm xác định, chỉ là vấn đề thời gian, Tiêu Tử Uyên có thể thua mà ung dung thản nhiên như vậy chứng tỏ sớm quyết định kế sách. ra toàn bộ bàn cờ thể biết được, có thời gian và kiên nhẫn cũng đủ rồi, đáng quý nhất chính là cậu ta có thể chứng kiến ngoại trừ ván cờ, còn có thứ lớn hơn nữa, thua và thắng đầu được cậu ta nắm trong lòng bàn tay. Tên nhóc nhà họ Giản ở trong bộ phận thời gian dài cũng ngắn, trước mắt muốn leo lên vị trí kia nhưng bỗng nhiên có người nhảy vào, trong lòng cậu ta chắc chắn có oán hận. Tiêu Tử Uyên chủ động tỏ ra yếu kém, chẳng qua cũng chỉ là dỗ cậu ta, Giản Phàm nếu cứ tiếp tục như vậy cũng chỉ có thể đến vị trí này thôi. Đứa bé này thông minh trầm tĩnh,cậu ta vào trong bộ phận lâu như vậy, đấu tranh quả quyết, hiếm có lại thu được tài năng lại, khống chế được tâm trạng của mình, rất khiêm tốn, biết nhượng bộ đúng lúc, năm đó tôi ở vào tuổi của cậu ấy cũng chút giác ngộ như vậy.”

      Từ Phi đường hoàng nịnh nọt, "bây giờ trước mặt ông phải gặp phải sư phụ rồi à?"

      "Đáng sợ nhất là cậu ta còn trẻ đó." Nụ cười mặt ông Trần vẫn vậy, nhưng trong lòng lại suy nghĩ sau xa. người trẻ tuổi như vậy, khi giơ tay nhấc chân, có thể kiên nhẫn khi ở giữa nơi tận cùng của đáy cốc, biết tiến biết lùi tài năng, quan trọng nhất là cậu ta có thể nắm giữ được năng lực của mình, mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng thể khinh thường được. Nhớ đến nghịch tử cũng từng này tuổi ở trong nhà, khỏi nhíu mày thở dài.

      Lúc trở về thời gian vẫn còn sớm, hai người lái xe bước chậm giữa hai hàng cây bạch quả đường.

      Thời tiết cuối mùa thu, lá cây bạch quả nhàng rơi xuống chút kiêng kỵ phủ kín cả sợi con đường, ánh sáng mặt trời, xuyên qua những cành cây vàng rực chiếu vào người hai người, mang theo vàng rực hấp dẫn. buổi sáng ngày chủ nhật, lúc này chắc có lẽ mọi người ngủ nướng trong giường, từ đầu đế cuối con đường chỉ có hai người, hiếm có ngõ yên tĩnh trong thành thị huyên náo này.

      nam nữ mười ngón tay đan xen nhau, nhàn nhã giẫm lên những lá cây vàng óng ánh, bỗng nhiên Tùy Ức bật cười.

      Tiêu Tử Uyên hiếm khi bị cười đến ngượng ngùng, dừng lại giúp chỉnh lại những sợi tóc bị gió thổi loạn, “Được rồi, đừng cười nữa.”

      Tùy Ức hắng giọng ho tiếng, cố gắng nín cười, "Ừ, cười nữa."

      Tiêu Tử Uyên chợt nhớ đến cái gì đó mở miệng hỏi, "Em tốt nghiệp, dự tính làm gì?”

      Tùy Ức kéo Tiêu Tử Uyên tiếp tục về phía trước, "Giáo sư Hứa với em, chỗ thầy còn có thể học lên nữa dành cho em, em ký hợp đồng với bệnh viện, vừa làm việc vừa học thêm."

      Tiêu Tử Uyên trả thù lại mũi tên trúng kẻ địch, quay đầu cười xấu xa cố ý lặp lại lần nữa "Nữ bác sĩ?"

      Tùy Ức hất cằm lên hỏi ngược lại, " có ý kiến gì hả, Tiêu thư ký?"

      Tiêu Tử Uyên cúi đầu cười, " dám."

      Tùy Ức dang vui vẻ nghe thấy Tiêu Tử Uyên hỏi , “Khi nào em chuyển đến chỗ ?”

      Tùy Ức mặt nóng lên, bắt đầu kiếm cớ, "Chỗ của cách trường học quá xa. . . . . ."

      Tiêu Tử Uyên vuốt ve tay của đề nghị, "Vậy dọn qua chỗ của em ở?"

      Tiêu Tử Uyên mặc dù thường đến chỗ Tùy Ức, nhưng mỗi lần vừa đến thời gian là bắt đầu đuổi người, ngay cả đề nghị ngủ ghế sòa cũng được chấp nhận.

      Tùy Ức bỗng nhiên có chút hoảng hốt, đến bây giờ vẫn chưa suy nghĩ đến vấn đề này, đột nhiên nhắc đến làm kịp chuẩn bị. biết đàn ông có nhu cầu sinh lý là rất bình thường, nếu như đồng ý, Tiêu Tử Uyên có giận hay ?

      Lúc Tùy Ức cúi đầu khó xử, cảm thấy cánh tay dắt run run, ngẩng đầu lên nhìn thấy Tiêu Tử Uyên cười đến thể ức chế, thấy mặt mờ mịt vẫn quên hài hước hỏi câu, “Em suy nghĩ cái gì vậy?”

      Tùy Ức bây giờ mới hiểu được thu lãi vì hành động lúc nãy của , thẹn quá hóa giận xoay người rời , Tiêu Tử Uyên vừa cười vừa đuổi theo.

      Gió thổi qua, những chiếc lá vàng rụng hai bên, hai bóng dáng trước sau tan biến ở cuối con đường.

      Tùy Ức sau khi tốt nghiệp chính thức vào bệnh viện, chuyển khoa đến nội khoa thần kinh vậy mà lại gặp được người cũ.

      Ngày đó chủ nhiệm ở trong phòng làm việc cười giới thiệu cho các đồng nghiệp trong khoa, vừa được nửa bỗng nhiên gọi bóng dáng vừa qua cửa, “Trần Thốc.” (Tên này kỳ kỳ sao ấy).

      bóng dáng kia rất nhanh trở lại, đứng ở trước cửa ló đầu vào hỏi, "Thầy, có chuyện gì vậy?"

      Chủ nhiệm cười ha hả chỉ vào Tùy Ức, "Đây là bé vừa mới chuyển đến khoa chúng ta Tùy Ức, khoa chúng ta luôn dương thịnh suy, thầy cố ý dành về, sau này em nhớ chăm sóc đó."

      xong vẻ mặt ôn hòa giờ thiệu với Tùy Ức, “Đây là học sinh của thầy, em theo các cậu ấy gọi là Đại Sư Huynh là được. Tên nhóc này tay nghề tồi, em theo cậu ấy cố gắng học nhiều.”

      Tùy Ức mỉm cười gật đầu.

      Trần Thốc gật đầu cười với Tùy Ức, lại vội vã rời
      Tùy Ức lúc này mới thấy người ở cửa, sau đó sửng sốt.

      Đây phải là người đó à? người mà Tam Bảo nhớ mãi quên? Trần Thốc? Nhân sâm? Nhân sâm và dấm chua gặp nhau? có nên lập tức báo cho Tam Bảo đây?

      Tùy Ức ở trong khoa vài ngày, bắt đầu bộ phục đối với đại sư huynh này, ý nghĩ ràng, kiến thức chuyên ngành vững vàng, tính tình khiêm tốn ham học, rất có phong thái thầy thuốc.

      Chỉ là biết Tam Bảo có thể bắt được hay .


      (Editor: Tịnh Du) ))

      chương 61.2
      Editor: Tịnh Du

      Trong khoa nội sắp đến mùa thu rất nhiều bệnh nhân vào giai đoạn cuối của bệnh ung thư, tình huống có chút đặc biệt, là ca bệnh chưa từng gặp qua, trong viện lại mời những người giỏi nhất đến hội chuẩn, nghe chủ nhiệm còn mời cả bạn học ở nước ngoài.

      Tùy Ức cho rằng chỉ có các cao thủ là các ông cụ tóc hoa râm luận kiếm Hoa Sơn, nghĩ đến gặp Ôn Thiếu Khanh ở đây. ấy và Trần Thốc đứng ở trước cửa phòng họp, cười cười .

      Trong bệnh viện tin tức nhạy bén nhất chính là y tá, muốn biết cái gì tùy tiện tìm y tá hỏi có đáp án ngay.

      Hai y tá ở bên cạnh Tùy Ức líu ríu .

      "Đó cũng là học sinh của chủ nhiệm, bộ dáng rất đẹp trai đó!"

      " rất đẹp trai! Nghe thầy thuốc Trương , cũng học Đại học X, bác sỹ Tùy có biết ?”

      Tùy Ức cười, "Biết, xem như là đàn , so với tớ lớn hơn vài tuổi."

      " à! Còn nữa, nghe cha mẹ ấy cùng cha mẹ Đại Sư Huynh là đồng nghiêp, bọn họ từ biết nhau!"

      Tùy Ức nghe xong lại cố ý theo dõi, đúng giống như là biết từ lâu rồi.

      Ôn Thiếu Khanh trong lúc lơ đãng vừa quay đầu thấy Tùy Ức, xa xa cười gật đầu cái, hai y tá bên cạnh Tùy Ức bắt đầu kêu lên, nếu như đây phải là phòng bệnh chắc chắn hét ầm lên.()

      Tùy Ức bất đắc dĩ cúi đầu, yên lặng ra ngoài, chuẩn bị đến khoa Đông Y tìm Tam Bảo để sắp xếp về việc đến xem trai đẹp.

      Mấy ngày hôm nay thời tiết tốt lắm, trước khi tan ca gió bỗng nhiên nổi lên, Tùy Ức nắm chặt cổ áo chạy về.

      Tiêu Tử Uyên nơi khác công tác, buổi tối lúc gọi điện thoại, Tùy Ức nhắc đến chuyện Ôn Thiếu Khanh trở về.

      Tiêu Tử Uyên bộ dáng vui vẻ khi người gặp họa, "Lần này Lâm Thần muốn điên rồi."

      Tùy Ức kỳ quái hỏi, "Lâm Thần và Ôn Thiếu Khanh sao vậy?"

      "Em biết à?"

      "Em rất lâu gặp Lâm Thần rồi. ()

      Tiêu Tử Uyên nhàng bâng quơ trả lời, " có gì, cũng chỉ là thích cùng người."

      Tùy Ức hơi hoang mang, Ôn Thiếu Khanh và Lâm Thần đều có người trong lòng?

      bỗng nhiên rất hứng thú với này.

      Ngày hôm sau, Tùy Ức mới thức dậy cảm thấy cổ họng được thoải mái, cả người đau nhức.

      Nhớ đến buổi tối còn có ca đêm, yếu ớt thở dài.

      Buổi tối lúc trực đêm đầu óc hỗn loạn, dựa vào tính nhạy cảm của nghề nghiệp chắc hẳn là phát sốt, tìm hai viên thuốc uống vào.

      Còn chưa uống xong cốc nước, y tá chạy tới, "Bác sĩ Tùy, giường bệnh 32 bệnh nhân đau đến mức chịu nổi rồi.”

      Tùy Ức nhíu mày, "Tiêm thuốc giảm đau."

      Sau lát y tá lại chạy tới, theo phía sau là chồng của bệnh nhân.

      "Bác sĩ Tùy, bệnh nhân giường 32 vẫn còn đau.”()

      Tùy Ức cùng y tá đến xem, bước từng bước trong hành lang yên tĩnh.

      Bệnh nhân giường bệnh số 32 chính là bệnh nhân chưa bao giờ gặp, bệnh nhân vừa mới 32 tuổi, tuần hoàn suy kiệt, luân phiên rối loạn, toàn thân phù thũng, thức ăn ăn vào, ngay đến cả ngủ cũng là xa xỉ, lúc đau chỉ có thể dựa vào thuốc giảm đau để sống qua ngày.

      Khắp khoa bác sĩ nào cũng biết, đây chính là thời kỳ cuối của bệnh rồi, chỉ dựa vào thuốc để duy trì, mạng sống hấp hối. chồng của Bệnh nhân cao lớn tuấn, mỗi ngày ở bên cạnh hết lòng chăm sóc cho , đối với mọi người cũng khiêm tốn nhã nhặn, đối với người vợ bị bệnh cũng giữ vững tâm tình hòa nhã. Có con mới bắt đầu hiểu chuyện, cứ vài ngày đến thăm , mắt đỏ hồng hỏi mẹ Nhĩ Đông đau .

      Tùy Ức nghe y tá chuyện, người đàn ông này là phó giáo sư trong trường đại học. Tuổi trẻ tài cao, tiền đồ vô hạn, có lẽ do vợ ấy nằm viện nên từ chức, mỗi ngày chăm sóc trong bệnh viện.


      Mỗi người đều biết ấy tiêu hao sức lực cuối cùng sinh mạng, nhìn thấy ấy đau đến mức thần trí , Tùy Ức mới hiểu loại đau đớn sách viết là có bao nhiêu đau.

      Đến phòng bệnh, bệnh nhân nằm giường bệnh đau đớn rên rỉ. Tùy Ức kiểm tra chút, ra cũng có cách gì, ai cũng có cách nào cả, chỉ có thể kéo dài. Chờ đến ngày đó xem như hoàn toàn được giải thoát..

      Người chồng trẻ vừa lau mồ hôi lạnh cho vợ, vừa hỏi thăm, “Bác sĩ Tùy, có thể châm cứu cho ấy châm được ?”

      Tùy Ức chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

      Người chồng đó đôi mắt đỏ lên, vẫn cố gắng miễn cưỡng cười, “ ra tôi biết , nhưng nhìn thấy ấy đau như vậy. tôi có cảm giác, ấy sắp rồi, tôi lại thể làm bất cứ thứ gì cho ấy, chỉ có thể trơ mắt nhìn ấy đau đớn, con chúng tôi ở nhà đợi tôi mang ấy về. . . . . ."()

      Ánh mắt Tùy Ức nóng lên, nhưng biết mình là bác sĩ, nhàng cười , " hãy suy nghĩ thông suốt chút, bệnh viện tìm chuyên gia tới hội chẩn, phương án trị liệu rất nhanh có. . . . . ."

      đến nửa Tùy Ức cũng được cười cũng xong ra ngoài, loại an ủi người nhà có bệnh nhân đau đớn trước mặt này cảm thấy vô lực, mặc dù hết sức thả lỏng tâm trạng rồi, nhưng vẫn ngột ngạt.

      Cuối cùng bệnh nhân dần dần ngủ thiếp , Tùy Ức ra khỏi phòng bệnh, nhưng vẫn cảm thấy thanh rên rỉ đó ngay bên tai.

      Sáng sớm hôm sau chuẩn bị đổi ca nghe thấy tin tức chuyển biến xấu của bệnh nhân giường số 32. ra biết ngày này sớm muộn gì cũng đến, ràng chuẩn bị tinh thần, nhưng đến vẫn cảm thấy bất ngờ.

      Trong phòng bệnh chật ních chuyên gia, Ôn Thiếu Khanh và Trần đám chính bản thân mình vẫn luôn cho là hai ngôi sao sáng về phương diện này, nhìn qua ung dung bình tĩnh. người bệnh nhân cắm đầy ống, chồng bệnh nhân đứng ở ngoài cửa sổ phòng bệnh lẳng lặng nhìn.

      Tùy Ức có chút đành lòng.()

      ta đột nhiên đẩy cửa vào, bình tĩnh tiếng, "Bác sĩ, chữa nữa."

      hồi lâu sau lại bổ sung câu, giọng run rẩy, "Đừng giày vò ấy nữa."

      Sau đó xoay người ra ngoài phòng bệnh gọi điện thoại, giọng khàn khàn cực độ đè nén bi thương, "Mẹ, ấy ổn rồi, mẹ và cha đến gặp mặt ấy lần cuối thôi."

      Giọng của ta khiến Tùy Ức hít thở thông.

      Bệnh viện là chỗ thần kỳ, sinh mạng kết thúc, sinh mạng mới ra đời, lại sinh ly tử biệt này mỗi ngày đều diên ra ở bệnh viện, người khác đều bác sĩ luôn bĩnh tĩnh máu lạnh, bác sĩ cho dù núi thái sơn đổ sập sắc mặt thay đổi, mà nhất định phải kiên cường, kiên cường làm sao chiến thắng được tử thần?

      Tùy Ức biết trong lòng bác sĩ thể có khe hở nào, nhưng vẫn giữ lại, tại trong lòng phình lên rất đau.

      Mấy vị chuyên gia tóc hoa râm nhanh chóng ra khỏi phòng bệnh, trước măt tử thần, bọn họ cũng chịu bó tay. Bác sĩ và y ta trẻ tuổi đứng tại chỗ, mặc dù đối diện quen với trường hợp tử vong như thế này, nhưng vẫn thể ức chế được vẻ xúc động.

      Tùy Ức nhìn thoáng qua, người bình tĩnh trấn định như Ôn Thiếu Khanh ánh mắt ràng cũng đỏ lên.()

      cũng còn cách nào đứng ở đó thêm được nữa, che kín áo khoác ra từ bệnh viện, về đến nhà liền chui vào trong chăn, mơ mơ màng màng ngủ thiếp .

      Tùy Ức ngủ cũng an ổn, trong mơ đều là cảnh tượng cấp cứu, các dụng cụ chữa bệnh lộn xộn, các lại tên các thuốc xoáy vòng trong đầu , cho đến khi trán đột nhiên có cảm giác ấm áp chạm vào, lập tức tỉnh dậy.()

      Edior:Tịnh Du
      tart_trungKhaiDoanh_347 thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      ☆, 62 Ốm (Hót hót)

      Tùy Ức thở hổn hển sau đó từ từ mở mắt ra, trước mắt có thể thấy Tiêu Tử Uyên nở nụ cười, nhưng lát sau đó lại thấy nhăn mày, “Phát sốt rồi hả?”

      Đầu óc Tùy Ức mê man được Tiêu Tử Uyên đỡ ngồi dậy, nhìn chằm chằm lâu mới phản ứng lại, theo bản năng đưa ra muốn ôm, " về?"

      Tiêu Tử Uyên đứng ở bên giường khom người nhìn Tùy Ức hiếm khi có hành động như trẻ con có chút buồn cươig, trong ánh mắt trong trẻo đều là cưng chiều, giọng dụ dỗ," mới ở ngoài về, bão cát quá lớn, cả người đều là bụi đất, lát nữa thay quần áo rồi ôm em."

      Tùy Ức chịu, dùng sức kéo ngồi xuống, chui vào trong ngực của .

      tại muốn gì cả, chỉ cảm thấy cả người mệt mỏi.

      Tiêu Tử Uyên đối với việc Tùy Ức chủ động vừa mừng lại vừa lo, vuốt ve tóc của hỏi, "Em làm sao vậy?"

      xong lại giơ tay lên sờ trán của , nóng hổi, trong lòng đau nhói vỗ phía sau lưng của giọng thúc giục, "Mau đứng lên đưa em gặp bác sĩ."

      Tùy Ức nằm trong lòng , bên tai là tiếng nhịp tim bình tĩnh mạnh mẽ đạo, trong mũi quanh quẩn hơi thở mát lạnh của , đây mới là tất những gì muốn, chỉ có mới có thể xua tan những khổ sở và lo lắng
      trong lòng .

      Tùy Ức nghĩ đến hai vợ chồng chia lìa, nước mắt lại kìm được rơi xuống, nắm chặt áo sơ mi của Tiêu Tử Uyên, lúc sau mới ngừng khóc. Hít hít cái mũi giống như sợ tin nhấn mạnh giống trẻ con, “Em là bác sĩ”

      Tiêu Tử Uyên ôm vào ngực cười rộ lên, “Dạ, bác sĩ Tùy, nhưng em từng nghe qua chưa bác sĩ thể tự chữa cho mình?”

      Tùy Ức ỉu xìu, tại muốn bệnh viện, ít nhất là hôm nay muốn nữa.

      “Em uống thuốc, lát nữa khỏe thôi”

      Tiêu Tử Uyên lay chuyển được , “Vậy em ngủ trước, tắm rồi thay quần áo ?”

      Tùy Ức siết chặt cánh tay hơn lắc đầu mạnh, “ được.”

      Tiêu Tử Uyên cảm thấy trước ngực mảnh ấm áp, vừa sờ mặt của , lúc này mới nhận ra có gì đó đúng, lập tức khẩn trương, “ A Ức, em làm sao vậy?”

      “Hôm nay có bệnh nhân qua đời, trong lòng em rất khó chịu”.

      Tiêu Tử Uyên lúc này mới thở phào nhõm, giọng dõ dành, “Đừng đau buồn. . .”

      Tiêu Tử Uyên còn chưa hết bị Tùy Ức lên tiếng cắt đứt trong giọng đẽ dàng phát ra cầu xin, “ có được ?”

      Gần đây ở phía nam có vị trí để trống, vị trí kia hết sức quan trọng, mấy đảng phái tranh giành nhau rất kịch liệt. ở vị trí đó làm mấy năm rồi trở về, đến lúc đó so với người khác phân đấu ít nhất mười năm. Đây là lí do vì sao vị trí kia nhất định phải tranh giành.

      Tiêu Tử Uyên biết chắc là gần đây lúc gọi điện thoại chỉ giọng vùng khác khiến Tùy Ức cảm thấy được điều gì đó, thông minh như vậy sao đoán được chứ.

      vốn nghĩ là sau khi lệnh điều động xuống cho Tùy Ức, mặc dù bọ học có thể phải tách ra thời gian, nhưng chờ lúc trở về bọn họ có thể ở bên nhau, nhưng mà những chuyện này hình như muốn.

      Tiêu Tử Uyên trầm mặc.

      Bọn họ đến đoạn đường này, trước đây muốn ra nước ngoài du học, chờ về và ở bên nhau mãi mãi. cười nhìn , cười chờ về, biết vai là trách nhiệm, nên mở miệng giữ lại. bây giờ còn muốn phương nam, vốn nghĩ rằng cười và chấp nhận, nhưng nghĩ đến…

      thân thiết hiểu chuyện, biết người có kì vọng cả đời của trưởng bối nhà họ Tiêu, trong nội tâm nhất định là người kiêu ngạo, nếu phải chịu được nhất định mở miệng cầu xin.

      muốn tiền tài, chướng mắt danh lợi, giống như Lâm Thần muốn chỉ là Tiêu Tử Uyên, với tất cả những thứ khác liên quan. Những điều biết rất rang, là quá bận rộn mà chú ý sao? tại sao có thể nghĩ rằng có thể cười nhìn ra lần nữa?

      Tiêu Tử Uyên căng thẳng trong lòng, cân nhắc trong chốc lát, “Được”

      Giọng của trầm thấp thong thả mà kiên định.

      ra Tùy Ức sau khi xong rất hối hận, nên tùy hứng như vậy làm khó , nên thoải mái để . Nhưng sau khi trải qua chuyện ngày hôm nay, nghĩ tới Tiêu Tử Uyên muốn xa lại bắt đầu thấy sốt ruột, khó chịu, làm sao cũng bình tĩnh được, đâu còn là Tùy Ức luôn bình tĩnh trước kia nữa?

      Ai ngờ đồng ý . Nghĩ lại có lẽ thấy ốm nên mới đồng ý , nên liền bình thường trở lại.

      Sau đó Tiêu Tử Uyên ôm Tùy Ức nằm xuống, ở trong lòng , tay của ôm chặt lấy eo , cằm đặt đỉnh đầu của , ai cũng gì thêm.

      Tùy Ức ít khi muốn rời xa như vậy, dán chặt ở trong lòng , lâu sau, hô hấp của Tiêu Tử Uyên có chút rối loạn, ngay sau đó khom lưng dịch ra bên ngoài. Tùy Ức đối với động tác này của vừa lòng, cau mày xích lại.

      Tiêu Tử Uyên vội vàng ngăn cản, “Đừng. . .”

      Vừa vừa lui về phía sau tránh, trong lúc nhất thời vẫn kịp tránh.

      Tùy Ức lần nữa dịch lại gần nhận ra có gì đó đúng, lập tức đỏ mặt mở to mắt vô tội nhìn Tiêu Tử Uyên, mặt luống cuống, chỗ đó vừa nóng lại cứng đỉnh đặt bụng , trong lúc nhất thời dám động đậy, dám nhìn nhưng cảm giác cho biết cái đó của trở nên lớn hơn

      Tiêu Tử Uyên mày nhíu lại, cười khổ giống như trả vò rối mái tóc dài của Tùy Ức, dứng dậy muốn phòng tắm.

      Mới vừa đứng dậy bị Tùy Ức kéo lại, run run rẩy rẩy đưa bàn tay bé đặt lên bộ phận đó của

      Tiêu Tử Uyên nhíu mày nhìn Tùy Ức

      rang xấu hổ biết nhìn chỗ nào mới tốt, cả khuôn mặt đỏ kỳ cục, ray cũng hơi run lên,nhưng vẫn là buộc mình cho buông tay.
      Last edited: 5/9/14
      tart_trungKhaiDoanh_347 thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      62.2

      Tiêu Tử Uyên là tuổi trẻ nhiệt huyết lên cao, lúc vừa rồi ôm ấp mảnh mềm mại trong lòng xem như là hành hạ rồi. giờ lại như vậy muốn điên mất.

      biết đôi bàn tay nhu nhược bé đó đặt lên vị trí kia làm khổ sở biết bao nhiêu sao? nếu buông tay thể chế được mình mà nhào lên người mất? cho là Liễu Hạ Huệ?

      Giọng của Tiêu Tử Uyên mang theo bất đắc dĩ và dục vọng khó có thể che dấu được, "A Ức. . . . . ."

      Tùy Ức cũng biết tại sao bản thân mình lại có thể to gan làm ra hành động như vậy, cắn môi, cực nhanh giọng ra, "Em. . . . . . Em còn chưa chuẩn bị tốt, em có thể lấy tay. . . . . . dạy cho em, em biết. . . . . ."

      Tiêu Tử Uyên phản ứng hồi lâu mới hiểu Tùy Ức gì, trước kia những điều kia đều là true , đối với những chuyện nam nữ cũng có kinh nghiệm, trong lòng phải là khẩn trương. Nhìn Tùy Ức hôm nay như thế, từ chối sợ được, huống chi cũng muốn từ chối.

      cởi quần tây kéo tay Tùy Ức từ từ đặt lên, từng chút từng chút dạy cho đến khi bàn tay bé đó cuối cùng cũng bắt đầu tự mình động mới buông tay ra đặt lên eo .

      hôn lên trán , mắt, mũi, cuối cùng đặt lên môi của , lửa nóng và hơi thở truyền vào trong cơ thể . Tay của lần theo dưới áo của trượt vào, dán vào làn da thịt trơn mịn của .

      Nụ hôn này khác so với lúc trước, bá đạo, vội vàng, giống như muốn đem nuốt vào trong bụng vậy.

      Tay của biết từ lúc nào bò lên trước ngực mượt mà cao vút, tham luyến vuốt ve, trong đầu Tùy Ức oanh tiếng nổ tung, khô nóng khó nhịn dường như từ lòng bàn tay của dần dần lan tràn đến toàn thân, loại cảm giác mới lạ mà xa lạ, thanh nức nở nghẹn ngào do khống chế được từ trong miện Tùy Ức trượt ra.

      Sau đó hô hấp của Tiêu Tử Uyên càng ngày càng nặng nề, trong đôi mắt khép hờ của tràn đầy tình dục, nửa người đều đè lên người , cắn vành tai của , ở bên tai thổi khí nóng, sức lực dưới cánh tay cũng bắt đầu nặng dần.

      Trong khí tràn ngập mùi vị ngọt ngào, Tùy Ức cũng bắt đầu động tình, tự chủ kề sát hơn. Lòng bàn tay của càng ngày càng nóng, thứ trong tay bỗng nhiên nhảy lên cái, phản xạ có điều kiện giống như vật ở trong tay, giây sau bên tai bỗng nghe thấy tiếng Tiêu Tử Uyên ở bên tai rên rỉ tiếng, đồng thời tay có cảm giác dính dính ẩm ướt.

      Tùy Ức biết mình lại ngủ thiếp lúc nào, lúc mở mắt thân thể ít, bên cạnh cũng thấy người đâu nữa.

      Chắc hẳn trời tối rồi, bên trong nhà mở đèn, cả căn phòng mờ mờ.

      Nhìn về phía trước vừa nhìn thấy Tiêu Tử Uyên đưa lưng về phía ngồi ở cuối giường nhìn gì đó máy vi tính, ánh sáng của vi tính chiếu lên .

      Bóng dáng của cao lớn ấm áp.

      cũng biết suy nghĩ gì liền đưa chân ra đá .

      Tiêu Tử Uyên cho là ngủ ngoan, cũng quay đầu lại mà chỉ đem tay vươn ra sau lưng cầm chân của nhét vào trong chăn.

      Chân của có chút lạnh, Tiêu tử Uyên buông tay, nắm ở trong tay cho ấm hơn.

      người như , ở bên ngoài cho đến bây giờ luôn được người khác khen ngợi, nhưng bây giờ dùng tay che cho , vậy mà hề ghét bỏ.

      Tùy Ức mũi đau xót, tránh khỏi tay , lại đá cái.

      Tiếng cười khẽ nhanh chóng vang lên, Tiêu Tử Uyên vẫn quay đầu lại, chỉ là đem tay vươn ra sau lưng cầm chân của , trong thanh đều mang nụ cười “Xong ngay đây”

      ngồi ở trước mặt , công việc bận rộn vẫn quên dỗ dành , tay của ấm áp khô ráo, hề thấy chán ghét khi cầm chân , dòng nước ấm từ long bàn chân chảy đến đáy long.

      Tùy Ức chợt phát , biết từ lúc nào những cảm giác đau lòng tan biến hết rồi.

      Mấy ngày hôm sau, lúc Tùy Ức nhìn tin tức cảm thấy chấn động.

      Trước đây vẫn cho rằng vị trí vùng duyên hải thành phố phía nam kia là Tiêu tử Uyên đảm nhận, cho nên đặc biệt chú ý. Ai ngờ trong tin tức đến vị trí kia nhưng lại với cái tên khác, mà tiếp theo Tiêu Tử Uyên lại đến huyện vùng núi làm thư ký, trước có vài người đứng đầu tuyển nhưng đều dành được vị trí này.

      Tùy Ức nghiêng đầu nhìn người bên cạnh xem báo, dường như chút nào là được như ý. Tùy Ức hiểu đụng : “Đây là tình huống gì?”

      Tiêu Tử Uyên mắt liếc nhìn màn hình TV. “Vốn là tranh giành rất kịch liệt, nhưng bỗng nhiên thu tay, bọn họ cho là có vấn đề, cũng dám tùy tiện tranh cãi nữa, cho nên khiến những người liên quan được lợi”

      Tùy Ức có chút sốt ruột, biết mỗi lần từ bỏ đối với người làm chính trị có ý như thế nào “Em phải đến chuyện này, tại sao thu tay lại?”

      Tiêu Tử Uyên vẻ mặt vô tội nhìn về phía Tùy Ức, bị hỏi có đến chút uất ức. “ phải em để sao? Đây là trong phạm vi năng lực cho phép của lựa chọn địa phương gần đây rồi”.

      Tùy Ức sửng sốt, khi đ1o bị bệnh, có hứng thú được sủng sinh kiêu, nghĩ đến …. đến huyện đó, mặc dù cách được gần hơn, nhưng lại càng thêm khó khăn

      …..”

      Tiêu Tử Uyên nhanh chóng tiếp lời, nghiêm túc mà trịnh trọng. “ đồng ý với em, nhất định làm được”

      Tùy Ức hít ngụm khí áp chế hơi nóng trong mắt.

      Ngay chính cũng nghĩ rằng câu đó là , mà làm rồi.
      Last edited: 9/9/14
      tart_trungKhaiDoanh_347 thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      ☆, Chương 63. Vì ở đây có Tùy Ức


      Ngày hôm sau khi lệnh điều động xuống, Tiêu Tử Uyên ở trong phòng Tùy Ức ăn cơm trưa, nhận được điện thoại nhà, gọi về nhà.

      Bước vào cửa, bà nội Tiêu đứng ở cách đó xa, giọng dặn dò, " phải sợ đâu, ông nội con có gì cũng đừng cãi lại, nếu gánh được gọi bà."

      Tiêu Tử Uyên cảm thấy bà nội mình là người đáng nhất, cười gật gật đầu. lúc này cũng sợ. Giống như đứa bé thầm làm chuyện xấu, cuối cùng cũng có thể danh chính ngôn thuận nhận sai.

      Ông cụ đưa lưng về phía đứng dưới tán cây câu gì.

      Tiêu Tử Uyên im lặng cùng đứng với ông.

      Sau lúc lâu, ông nội Tiêu rốt cuộc cũng chuyện, nhưng rất bình tĩnh, "Cháu có biết ý nghĩ của vị trí kia như thế nào ?"

      Mặc dù cho là mình làm sai, nhưng dù sao giả vờ vẫn muốn giả vờ, "Biết ."

      Hai chữ đơn giản đó đem lửa giận của ông nội Tiêu dâng lên đến cực điểm, đôi mắt giận đến bốc lửa, “Cháu biết mà còn nhường cho người khác! dành được có thể hiểu, nhưng đến tay cháu thế mà cháu lại chủ động từ bỏ! Ông biết cháu vì gì, ông nhớ lần trước ở ngay tại chỗ này, cháu đảm bảo với ông là làm như vậy lần nữa!”

      Tiêu Tử Uyên trầm mặc nghe, chờ, cho đến khi hô hấp của ông rốt cuộc bình phục, nhìn qua còn kích động nữa mới chậm rãi mở miệng, "Ông nội, cái vị trí kia nhìn sơ qua tương lai rộng mở, tiền đồ vô hạn, nhưng có thể ngồi tốt vị trí đó ư? Phía nam đó là địa bàn của nhà họ Bạc, nhà họ Bạc hiểu nhất là cân nhắc lợi hại, bên ngoài ông ta tỏ thái độ gì, nhưng vì cháu mà đắc tội với nhiều người như vậy ư? Hơn nữa, tư cách và từng trải của cháu quá ít, cũng cần chìm xuống thời gian, trốn tránh tài năng. tại cháu vẫn đảm bảo như trước đối với ông, trăm sông đổ về biển. Mặc dù cháu làm theo kế hoạch ban đầu định, nhưng kết quả vẫn như ông muốn. Cháu tin tưởng cháu rất ưu tú, nhưng cũng nhất định phải nơi tốt nhất. Ưu tú là vì để cho mình có thêm nhiều hơn lựa chọn, khi cháu có năng lực lựa chọn cháu chọn thứ mà cháu muốn. Mà cháu lựa chọn như vậy, là bởi vì Tùy Ức ở đây.”

      Tiêu Tử Uyên tràn đầy tự tin ở trước mặt ông nội Tiêu lần đầu tiên nhắc tên của kia, danh chính ngôn thuận, từng chữ vang vang.

      Ông nội Tiêu khỏi nhìn Tiêu Tử Uyên sững sờ, chỉ mấy câu ngăn ngủn, có lý, ung dung bình tĩnh, ngay cả lúc ông nhìn chằm chằm nó, nó cũng có thể bình tĩnh đối diện như thường, chút lo lắng tiếp tục.

      Có lẽ đứa bé này lớn lên từ lúc nào mà ông cũng biết được, biết tình hình, phân biệt nặng , biết tiến biết lui, tình thế phức tạp đều được thằng bé tính toán rồi, giành hay giành đều giống nhau. Vượt qua nhiều thử thách thằng bé mạnh mẽ đến sợ hãi cái gì nữa, cần ông phải đốt đèn chỉ đường chỉ nó nữa.

      Tiêu Tử Uyên rồi, ông nội Tiêu ngồi ở trong thư phòng trầm tư lúc lâu rồi chậm rãi ra cái tên đó, “Tùy …Ức?”

      Có thể chính bản thân Tiêu Tử Uyên cũng phát ra, lúc ra hai chữ kia, ánh mắt sáng lên.

      Bà nội Tiêu đẩy cửa vào vừa đúng lúc nghe được, "Cái gì?"

      Ông nội Tiêu thở dài, giống như những ông nội khác vậy, "Tử Uyên thích bé kia, bà nhìn xem chút, trở về tôi xem sao."

      Vài ngày sau, Lúc Tùy Ức ăn cơm trưa trong phòng ăn tại bệnh viện lúc xem TV thấy được đoạn video ngắn.

      phóng viên đăng ngăn Tiêu Tử Uyên vội vàng , hỏi: "Tiêu thư ký, có ít người , lần này thay đổi ra là ngài sáng suốt, ngài cảm thấy như thế nào?"

      Trong ống kính Tiêu Tử Uyên mặc thân tây trang thích hợp, phong độ hiên ngang phía trước trợ lý, nhìn về ống kính khẽ mỉm cười, trong nháy mắt vẻ mặt vui vẻ, "Tôi chỉ muốn , Người đẹp biết về đâu chẳng thấy, Gió xuân đào cũ vẫn cười đây!." (mình cũng k lắm câu này =D)

      Sau khi xong, để lại nữ phóng viên kinh ngạc cứ như vậy bước .

      Tùy Ức nhìn chằm chằm màn hình TV từ từ bật cười, giọng lặp lại lần nữa, "Hoa đào vẫn như cũ. . . . . . Cười gió xuân?"

      Trần Thốc ngồi ở bên cạnh nghe , hỏi câu, "Ngọn gió nào? Não điên điên khùng? Cái này có chút phiền phức. . . . . ."

      Tùy Ức sửng sốt, Đại Sư Huynh trúng độc quá sâu rồi.

      Trần Thốc lúc lâu sau đó lại hỏi lại, "Em buổi chiều phải là được nghỉ à?"

      Tùy Ức gật đầu, "Em chờ bạn, lập tức ngay."

      Còn chưa xong thấy Tam Bảo vừa chạy đến, Tùy Ức hất cằm: “Người đến rồi.”

      Trần Thốc theo ánh mắt Tùy Ức nhìn sang, sau đó vẻ mặt kinh sợ quay đầu, bưng đĩa đứng lên muốn . “Tùy Ức, có chuyện, trước nhé.”

      xong liền cúi đầu cố gắng tránh xa người nào đó ra cửa khác.

      Tùy Ức nhìn bóng dáng hình như chạy trối chết kia, rồi quay lại nhìn gương mặt cười hi hi ha ha tiến đến gần , nhếch môi cười, có phải xảy ra chuyện gì mà biết rồi hay ?

      Tùy Ức và Tam Bảo vừa chuyện vừa cười đùa ra từ bệnh viện, cách đó xa bà nội Tiêu và Mẹ Tiêu ngồi trong xe, hai người hạ nửa cánh cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

      Bà nội Tiêu gật đầu, "Gương mặt dịu dàng, tệ."

      "Con tiếp xúc qua mấy lần, con người cũng rất tốt." mẹ Tiêu đề nghị, "Nếu con gọi đến mẹ nhìn chút?"

      Bà nội Tiêu lắc đầu, thúc giục tài xế lái xe trở về, " cần."

      Bà cả đời gặt vô số người, người như thế nào bà chỉ cần liếc mắt có thể xem được bảy tám phần, còn cần phải gặp trực tiếp nữa hay sao?

      Mấy ngày hôm sau, Tùy Ức gặp mẹ Tiêu kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện, mẹ Tiêu đưa cho lá thư.

      Tùy Ức lưỡng lự nhận lấy, "Đây là cái gì vậy ạ?"

      Mẹ Tiêu cười rộ lên, "Mở ra nhìn xem."

      bức thư, mở ra là bức thư màu vàng nhạt hai bên là viền hồng, mạnh mẽ mang theo chút ôn nhu của chữ được viết bằng bút lông, ngoại trừ mở đầu chào hỏi, sau đó là đến Tiêu Tử Uyên. Sau cùng có câu viết rằng, luôn lạnh nhạt và biết kiềm chế, chỉ duy nhất tình cảm sâu đậm với quên. Hi vọng có thể chờ , Tử Uyên tuyệt đối làm thất vọng.

      Chỗ ghi tên lên hai chữ Thư Ngâm thanh thoát, toát ra loại khí chất nho nhã, xem như biết vì sao Tiêu Tử Uyên lại suất sắc như vậy rồi.

      Mẹ Tiêu nhìn Tùy Ức sững sờ nên mở miệng giải thích, "Thư Ngâm là tên trước khi lấy chồng của bà nội Tử Uyên, bà đặc biệt muốn bác đưa cho cháu, bà chưa từng thấy cháu, nhưng từng nghe bác và Tử Uyên đến, nên muốn bác giao lá thư này cho cháu. Cháu từ từ xem, bác trước."

      Tùy Ức sau khi tiễn mẹ Tiêu xong, vướt mấy chữ tên tờ giấy đến mất hồn

      Nó luôn luôn lạnh nhạt và biết kiềm chế, nhưng chỉ duy nhất tình cảm sâu đậm dành cho cháu là quên.

      Tùy Ức suy nghĩ lại Tiêu Tử Uyên rất lâu rồi, có nên đến gặp chút?
      tart_trungKhaiDoanh_347 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :