1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Quyến luyến con rối tình nhân

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 3.1

      Edit: Vân Hoàng

      Tất cả chuyện xưa bắt đầu từ khu nhi viện gọi là  Thái Dương Chi Gia. Khu nhi viện này nằm ở trung tâm thành phố Đài Nam, trong viện thu dưỡng khoảng hơn sáu mươi đứa trẻ. Những đứa trẻ kia mồ côi, gia đình có biến mà thể nuôi dưỡng, có đứa bị vứt bỏ, sơ suất, chịu ngược đãi hoặc từng lưu lạc nơi đầu đường xó chợ.

      Mùa thu năm ấy, vừa qua sinh nhật bảy tuổi, Tinh Thần bị vứt bỏ ở tại cửa khu nhà "nhân ái" này. còn nhớ ngày hôm đó, mặt trời rất cao, trời xanh, đường hai hàng cây xanh đu đưa theo gió. mặc bộ quần áo phải là mới, ở bên ngoài mặc chiếc áo khoác màu xanh, chiếc quần màu lá cọ quá vừa người, giày da màu đỏ, mái tóc đen tết thành hai bím tóc vắt qua vai, sau lưng còn đeo cái cặp sách màu vàng chanh. ít khi được ăn mặc sạch chỉnh tề như vậy, đại đa số thời gian, luôn để tóc rối tung, quần áo cũng mấy ngày mới tắm rửa, vì ai để ý tới , người chăm sóc gọi là A Hồng, dì luôn luôn bận rộn làm, say rượu, sống mơ mơ màng màng, rất có ít thời gian tắm rửa hay chải tóc cho .

      Người phụ nữ còn trẻ nhưng lại thích mặc cái váy da báo bó sát người, đầu tóc xoăn ngắn ngủn bị nhuộm thành màu vàng khoa trương, mắt đeo lông mi giả, đánh lớp phấn nền dày để che bọng mắt và mắt thâm quầng, cả khuôn mặt vì trường kỳ sống về đêm mà sinh ra mệt mỏi và tiều tụy. Rất nhiều năm sau, cho dù Cổ Tinh Thần nhớ diện mạo của dì Hồng nhưng biết đó là dì ấy phải là mẹ .

      Mẹ chết, đến thế giới bên kia rồi.

      Hàng năm đến ngày giỗ, dì Hồng đều ở bên cạnh cái thùng sắt đốt tiền giấy, vừa đốt vừa kể lể, ngồi xổm bên cạnh tò mò xem.

      Vào ngày sinh nhật đó, dì Hồng phá lệ làm, cũng say rượu, cùng mua cặp sách mới, ăn đồ ăn nhanh, lại bắt xe đến khu vui chơi lâu, hai người đến những nơi mà Tinh Thần chưa từng được đến.

      Dì Hồng ôm đem đến cửa nhi viện, để xuống, sờ sờ đầu , với : "Tiểu Tinh Tinh, con ngoan ngoãn đứng ở đây, ngàn vạn lần đừng chạy đâu, lát nữa có người đến mang con vào."

      Tiểu Tinh Thần ngước khuôn mặt nhắn, đôi mắt đen láy nhìn dì hiểu, đôi tay bé túm lấy góc áo dì chịu buông ra.

      “Chao ôi, phải dì Hồng muốn con đâu.”Dì Hồng thở dài,“Dì cũng còn cách nào khác nữa, dì mỗi ngày đều phải làm, có thời gian chăm sóc con, hoàn cảnh này đâu có thể thích hợp để chăm sóc con?"

      Cánh tay trắng nõn vẫn chịu buông ra, bé vẫn cố chấp nhìn người phụ nữ, ánh mắt to trong veo tựa hồ có thể với dì hy vọng: “Dì Hồng, con ngoan, con nghe lời, dì đừng đem con vứt bỏ...."

      “Tiểu Tinh Tinh, thực xin lỗi, dì đành cho con biết. Dì Hồng lúc này đây cùng đường, mấy năm nay hoa tàn ít bướm, vận may con mẹ nó kém, vốn nghĩ là thắng bạc kiếm ít tiền để làm vốn, để có điều kiện cho con sau này học đại học, ai biết được đánh bạc thua, cả tiền vốn cũng mất, còn nợ nặng lãi tên béo Bàn Tử, con theo dì sớm muộn cũng có ngày bị nó bắt bán, dì đây làm sao có lỗi với mẹ con được?

      Nhìn đôi mắt cùng khuôn mặt nhắn cực kỳ giống chị em tốt của mình trước kia, người phụ nữ bỗng cảm thấy trận xót xa, dì tránh mặt quay , sờ trong túi lấy bật lửa cùng thuốc lá, châm lửa, hút hơi sâu.

      Khói sặc người, Tiểu Tinh Thần bỏ tay ra bịt mũi, đương nhiên tay kia vẫn chặt chẽ nắm lấy dì, rất sợ, sợ dì Hồng cần nữa.

      “Có trách trách mẹ con mệnh tốt, làm nghề này rồi còn chưa kết hôn có bầu, trẻ tuổi lại bệnh tật, chết cứ chết sao còn để lại con, ngay cả cha ruột của  con dì cũng biết, biết chỗ nào tìm , còn cách nào khác đành phải nuôi con.... Tiểu Tinh Tinh con yên tâm, Dì Hồng hỏi thăm ràng, nhi viện này rất tốt, con cũng nên đến trường học, so với theo dì tốt hơn à, chờ dì Hồng có tiền đến đón con, con ngoan ngoãn nghe lời, dì Hồng cam đoan lừa con....." Người phụ nữ tiếp tục lải nhải, biết thuyết phục bé hay là thuyết phục chính mình.

      Sau hồi thao thao bất tuyệt, bàn tay bé rốt cục cũng chậm rãi buông lỏng ra...Người phụ nữ cầm nước mắt, vứt tàn thuốc, bàn tay xoa đầu của bé rồi xoay người định bước , bỗng dưng phía sau, giọng gọi: " Dì Hồng..."

      Người phụ nữ lỗ mũi chua xót, dám quay lại, lên tiếng trả lời, nhấc giày cao gót bảy phân bước "cộc cộc" nhanh.

      Xa xa trốn ở  cửa hàng tiện lợi đối diện nhi viện, thấy cửa chính mở ra, có nhân viên từ bên trong ra, hơn nữa liếc mắt cái có thể nhìn thấy bé đứng co ro trong góc tường, người phụ nữ cuối cùng cũng yên tâm, lau nước mắt, hai tay làm dấu chữ thập nhìn lên bầu trời cầu nguyện. Uyển Quyên, thực xin lỗi, mình cũng chỉ có thể làm được như vậy, cậu nếu trời có linh, liền phù hộ cho con cậu tương lai được người trong sạch thu dưỡng, cả đời cơm áo lo, tương lai xa gặp người đàn ông tốt, cần theo con đường của mình và cậu, để cả đời nơi nương tựa.

      Màu vàng ráng chiều chiếu vào cửa nhi viện, vừa tới viện làm việc, A Mỹ đứng trước mặt bé, khuôn mặt trắng hồng bé, là đứa trẻ xinh đẹp! Lớn lên như thiên sứ trong tranh vậy, vừa mới nhìn làm cho người ta thích.

      “Bé con, sao em lại mình ở đây? Người nhà em đâu?" A Mỹ nắm lấy bàn tay bé hỏi.

      Trong đôi mắt trong suốt của bé ứa ra giọt nước mắt trong suốt, bé mím cái miệng bé, tay rút lại, câu cũng . Xoa đầu bé, A Mỹ thở dài trong lòng, tiểu nha đầu đáng thế này mà cũng bị người ta vứt bỏ.

      ra A Mỹ ra cửa là để đón người, vừa rồi mới nhận được tin báo của viện trưởng, ngay bây giờ đứa bé trai được đưa đến, ngờ đứa bé trai còn chưa thấy nhặt được bé lai lịch này.

      “Bé con, nhà em ở nơi nào? Là ai đưa em tới đây?”

      “......”

      “Sao em lời nào vậy? Em tên là gì?"

      “......”

      “Em đừng sợ nha, chị gọi là A Mĩ, làm việc ở đây, chị phải người xấu đâu!”

      A Mỹ dùng hết võ mồm tưởng cùng bé thân thiết được chút, ai biết được tiểu nha đầu kia tính cường, miệng như trai ngọc vậy, chỉ nhìn , chữ cũng .

      A Mĩ đau đầu  phía sau truyền đến tiếng còi to, chiếc xe cảnh sát dừng ngay ở cửa nhi viện.

      “A, cảnh sát Viễn, chú tới.” A Mĩ chạy nhanh đứng dậy qua đón.

      “Đúng vậy, A Mĩ, chờ lâu nha, trong tay chú còn mấy vụ án, giờ mới có thời gian đưa đứa trẻ của Trình gia đến đây."

      Cảnh sát Viễn chừng bốn, năm mươi tuổi, bộ dạng rất phúc hậu, tâm địa cũng rất tốt, nổi tiếng hiền lành phương, ông ta nhảy xuống xe xách theo cái túi da màu đen.

      “À, đứa bé hẳn là ở bên trong ?” A Mĩ cúi vào bên trong xe nhìn xung quanh.

      Tại vị tại vị trí lái phụ là đứa bé trai rất xinh đẹp ngồi rất quy củ, nhìn qua bộ dáng khoảng mười hai, ba tuổi, mặc mộtc cái áo khoác sạch cùng với quần dài, vừa nhìn biết là đứa trẻ trong sạch, lúc nó nhận thấy A Mỹ nhìn mình liền giương mắt nhìn , liếc mắt cái, trong đôi mắt là cái nhìn trầm ổn, trưởng thành sớm, A Mỹ nhìn nó khỏi ngẩn người.

      “Tiểu Hằng, xuống xe, chào chị A Mĩ .” Cảnh sát Viễn mở cửa xe bên kia, ý bảo bé trai xuống dưới.

      chào, im lặng xuống xe, lại yên lặng từ cảnh sát Viễn nhận lấy hành lý của mình.

      “Đứa này, là chuyện gì xảy ra vậy?” A Mĩ kéo chú Viễn đến bên, tò mò giọng hỏi.

      “Haizz, cháu quên tin tức làm xôn xao dư luận à? Tổng giám đốc Hành Viễn tập đoàn bởi vì phá sản nhảy lầu tự sát, hai ngày sau vợ ta chịu nổi đả kích uống thuốc độc chết theo, đáng thương, trong bụng còn mang thai nữa." Với người làm nhiều vụ án như chú Viễn thấy nhiều, nhưng gặp phải thảm án này cũng khỏi liên tục lắc đầu.

      nhà bốn người, mấy ngày ngắn ngủi chết ba người, trong đó còn có đứa trẻ mới năm tháng ở trong bụng mẹ chưa từng được thấy thế giới này bị tước quyền sống.

      Còn lại đứa con mười hai tuổi nơi nương tựa, chỉ có thể bị đưa đến nhi viện này.

      “A, ra là vụ án kia à! là rất thảm......” A Mĩ bên nghe bên khóc thút thít.

      “Thân thích của Trình gia ai chịu nuôi đứa trẻ này, Chú Địch liên hệ với viện trưởng của cháu, đem nó đến đây.”

      “Haizzz, nhiều đứa trẻ đáng thương..... Nó có phải thích chuyện?”

      “Cũng phải, từ khi chú tiếp nhận vụ án này, tiếp xúc với nó, nó chưa từng qua câu, nhưng hàng xóm đều đứa trẻ này phải câm điếc, chú nghĩ rằng có phải nó chịu kích thích quá lớn nên có xu hướng tự kỷ?"

      “A? Như vậy là......” A Mĩ lại đau đầu, hôm nay toàn gặp được những đứa khó tiếp cận thế này, có phải vì cùng tuổi với mấy đứa trẻ này nên mới thế?

      Hai người ở bên kia lời qua tiếng lại, hàn huyên dứt. Bé trai nhàng nhíu mày, muốn nghe họ chuyện, quay đầu liền thấy đứng trong góc. nhìn , ánh mắt trầm tĩnh, mang theo đánh giá; cũng nhìn , cũng tràn ngập phòng bị.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 3.2

      Edit: Vân Hoàng

      Đúng ngày đó, Tinh Thần cùng đứa con trai gọi là Tiểu Hằng cùng được Thái Dương Chi Gia thu dưỡng. ra nhi viện, từng nhi đều mang theo đủ loại câu chuyện, có lẽ do hoàn cảnh của Tiểu Hằng quá thảm thiết nên được đại đa số nhân viên trong nhi viện chú ý, bọn họ luôn lấy ánh mắt thương hại nhìn , sau đó cùng nhau xúm lại to bàn tán.

      Thân là đứa trẻ có giáo dưỡng và có chủ kiến, Tiểu Hằng hiển nhiên chán ghét loại cảm giác này, nhưng cũng biểu mặt, hơn nữa chưa bao giờ gây chuyện, sinh , học tập lại tốt, bởi vậy trong viện mọi người thích .

      Khách quan mà , ở Thái Dương Chi Gia này, trong đại gia đình, Tinh Thần là người hòa hợp được nhất, bé giống như búp bê vải bị vứt bỏ, im lặng, ít , cũng dám chủ động chơi cùng bạn bè, thế cho nên những đứa trẻ trong viện đều cho rằng bé bị câm điếc. bé thường xuyên nhớ dì Hồng, hy vọng dì tới đón về nhà, nhưng theo thời gian dần trôi qua, lần lại lần thất vọng làm vô cùng uể oải, thường xuyên trốn vào nơi có người vụng trộm khóc.

      Ngày đó là sinh nhật tám tuổi, bởi vì nhớ dì Hồng nên Tinh Thần mình ở sân thể dục khóc. bé ngẩng đầu lên nhìn đám mây, hít hít cái mũi đỏ bừng, miệng lẩm bẩm thào: " Dì Hồng.... Dì có nhớ hay ? Hôm nay là sinh nhật của con..."

      Năm trước giờ phút này, dì Hồng  mua cho bé cặp sách mới, mang bé đến khu vui chơi, sau đó đem để ở cửa nhi viện. Hôm nay là sinh nhật của , Dì Hồng có nhớ hay ?

      may, những lời than của lại bị mấy đứa trẻ là nam sinh hư thường hay gây đánh nhau nghe được, chúng vốn định len lén phía sau phen nào ngờ phát ra.

      “Hả, câm điếc cũng chuyện à?”

      “Nó là câm điếc, hay là giả câm điếc?”

      “Kệ! Thử xem.”

      Bọn nó giống như phát châu lục mới, ào ào vây quanh bé, ép hỏi: "Này, phải câm điếc sao?Làm sao có thể chuyện?"

      Nhận ra bọn chúng là người hay cậy mạnh bắt nạt bạn yếu, Tinh Thần hoảng loạn đứng lên, gắt gao che miệng.

      Đối phương tựa hồ cảm thấy mình  bị coi cùng lừa gạt, vì thế càng thêm tức giận mắng:“Giả cái gì ! Nha đầu chết tiệt kia, kêu ra !"

      vẫn như cũ rên tiếng, ánh mắt cảnh giác trừng trừng bọn chúng.

      “Còn giả vờ? Xem ra hôm nay nhất định cho mày đẹp mặt chút!"

      sai! Đem nó kéo qua đây, Lão Tử muốn sửa chữa xú nha đầu này chút, có bản lĩnh đừng lên tiếng!"

      Mấy đứa trẻ kia thấy Tinh Thần cố chấp thẹn quá hóa giận, túm kéo vào góc sân thể dục, nơi có đủ năm màu các loại ghế đu quay hình động vật, quay nhanh đầu choáng váng, Tinh Thần có tật say xe nên chưa dám lên ngồi chơi bao giờ.

      “Nhanh chút đưa nó lên!”

      “Mày đoán nó có kêu hay ?”

      “Ha ha, mày xem bộ dáng của nó, trong lòng nhất định là sợ phải muốn chết!”

      bị đẩy lên, ghế đu xoay rất nhanh chuyển động.

      “Có sợ hả? Nếu ra tiếng chúng tao liền tiếp tục xoay!” Lũ trẻ đắc ý cười, nhìn bộ dáng thất kinh của bé.

      Tinh Thần trừng lớn mắt, cảm giác thấy tiếng gió ở lỗ tai vù vù vang lên, hoảng loạn tóm lấy tay vịn bằng sắt.

      “ Ở đây làm gì?” giọng lãnh đạm đột nhiên vang lên.

      Tinh Thần nghe tiếng ngẩng đầu nhìn lại, nhận ra , cái người đến nhi viện cùng ngày.

      Giật mình, mấy đứa con trai nhìn cái, đứa cầm đầu xem thường, dương dương tự đắc : "Muốn lại đây cùng nhau chơi, muốn lôi thôi bớt lo chuyện bao đồng!"

      “Đúng vậy, chúng tao chỉ muốn biết nó có phải câm điếc hay thôi, chẳng có chuyện gì hết!"

      Lũ trẻ bên chuyện, bên dùng lực làm cho đu quay quay nhanh hơn. Gió thổi qua hai bên gò má làm cho khuôn mặt Tinh Thần càng thêm tái nhợt giống như tờ giấy, đôi mắt to sợ hãi nhìn tên con trai đứng bất động nơi đó, hờ hững nhìn , mỗi khi đu quay quay vòng lại đối mặt, lại vụt qua.... luôn nhìn , mặt có biểu cảm gì.

      Đầu óc choáng váng, trong ngực dâng lên cảm giác ghê tởm, Tinh Thần buồn nôn, quả là muốn nôn mửa nhưng ghế xoay chịu dừng lại, bên tai là tiếng cười của lũ trẻ hư, bọn chúng lấy mục đích ép chuyện thực chất là muốn xem hoảng sợ để làm trò vui, bọn nó chủ động dừng trò này lại. Dần dần biết xoay bao nhiêu vòng, toàn thân mất hết khí lực, xụ lơ ở ghế xoay. hy vọng chừng nào, tên con trai kia đến cứu mình, nhưng làm. Trước mắt bỗng tối sầm, thân thể bó ghế đu ngả qua bên, Tinh Thần giống như bao cát giống nhau, "Bịch" tiếng, theo ghế đu rơi xuống phát ra tiếng vang rầu rĩ.

      “Trời ạ! Chúng mày làm cái gì? Có đứng lại bảo!” Hình như là tiếng A Mĩ nổi giận đùng đùng, từ rất xa truyền đến.

      trán, mặt, đầu gối trận đau đớn, tay chân Tinh Thần như nhũn ra, cũng thể đứng lên, thể khống chế cảm giác buồn nôn, chậm rãi mất ý thức.

      Lúc này đây, đùa dai làm cho cái tránTinh Thần và mặt bị trầy da, người cũng có ít bầm tím, A Mĩ thập phần căm tức, hung hăng răn dạy cùng trừng phạt kia mấy đứa đầu sỏ gây nên, trừ bỏ Tiểu Hằng. tham dự, đương nhiên cũng ngăn cản, hờ hững đưa mắt nhìn làm cho A Mĩ cảm thấy giống những đứa trẻ cùng lứa tuổi, ai biết nghĩ gì.

      thời gian rất lâu sau Tinh Thần dám đến sân thể dục, sợ hãi bị người ta bắt đùa cợt, từ xa nhìn thấy nam sinh liều lĩnh lỗ mãng cười đùa lén lút trốn qua bên, lần gặp gỡ này để lại cho bóng ma trong lòng. Nhưng rồi cũng có lúc thể tránh được.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 4.1
      Edit: Vân Hoàng

      Mùa đông lạnh lùng qua , tiết trời dần chuyển sang mùa xuân, Tinh Thần ngồi trong thư viện đọc sách. Rèm cửa sổ thư viện bị kéo lêm nửa, hàng ngàn tia sáng ánh mặt trời chiếu vào, ấm áp soi từng quyển sách báo.

       Tinh Thần nghĩ tới tên con trai kia xuất .

      đến vị trí bên cạnh ngồi xuống, ánh mắt lãnh đạm mà kiện định thành công ngăn động tác hoảng loạn muốn chạy trốn của , sau đó với :"Tôi cứu em là vì tôi muốn gây chuyện, nếu ở trong này biểu tốt  rất khó được viện giới thiệu cho người nhận nuôi."

      Trước tuổi thành niên, cách duy nhất rời nhi viện đó là được nhận nuôi, nhưng điều này cũng tốt lắm, giống như là người có tiền chợ mua đồ ăn, kén cá chọn canh, chọn cái bọn họ thích, hợp ý giữ lại, thích bỏ như giày rách.

      “Có thể có ai đến đón tôi nhưng tôi nhất định phải rời khỏi nơi này.”

      Tinh Thần vẫn bị kinh sợ vây lại, biết mình phải trả lời như thế nào, cũng hiểu vì sao thích ở nơi này, mặc dù luôn mong dì Hồng đến đón về nhà, nhưng ở nhi viện có cơm ăn, có sách đọc, trừ những đứa trẻ hư thích bắt nạt kẻ yếu, cũng thấy chán ghét nơi này.

      “Tôi sớm hay muộn rời khỏi nơi này.” ngẩng đầu, nhìn chăm về cửa sổ phía trước, bất luận là giọng điệu hay biểu cảm đều giống người lớn, có lẽ cần lời khuyên của , chính xác đó là quyết định của rồi.

      Lúc gần , rất thản nhiên trực tiếp với : "Em hãy nhớ kỹ, gặp bất kỳ chuyện gì đừng trông cậy người khác tới cứu, chỉ có mình mới có thể cứu chính mình."

      Tinh Thần trừng đôi mắt đen long lanh, hơi giật mình nhìn bóng lưng của , biết rốt cục gặp chuyện gì mà có thể lạnh lùng đối đãi với thế giới này như vậy.

      giống , trước khi Dì Hồng chưa tới đón , thực sợ bị người khác nhận nuôi, như vậy dì Hồng tìm thấy , hơn nữa nếu lại lần nữa bị vứt bỏ còn nơi nào để .

      Đáng tiếc như mong muốn, vẻn vẹn sau mấy tháng, Tinh Thần liền rời khỏi Thái Dương Chi Gia. Dì Hồng vẫn chưa tới đón bị nhận nuôi.

      Người nhận nuôi là người đàn ông họ Cổ, gọi là Cổ Thế Xương, là thương nhân khoảng chừng bốn mươi tuổi, có vẻ nhiều tiền, ngày ông ta đến nhi viện quyên rất nhiều tiền, hơn nữa còn xin viện trưởng nhận nuôi đứa bé chưa đến mười tuổi.

      Giống như người bình thường được gọi là nhà từ thiện, muốn làm việc từ thiện tất nhiên ai muốn cự quyệt ông ta, trong lũ trẻ, liếc mắt cái chút do dự liền nhận nuôi . Thủ tục rất nhanh được làm xong, ông ta đứng trước mặt  Tinh Thần, cười cười với   nhưng nhìn ra  được ông chẳng đặc biệt vui vẻ gì.

      “Tinh Thần, gọi cha.” nhìn người đàn ông trung niên trước mặt theo bản năng trốn phía sau A Mỹ, muốn gọi. .

      “Ngoan nào, Tiểu Tinh Tinh, em về sau phải nghe lời Cổ tiên sinh nha!” A Mĩ ở khuyên .

      Nghe vị Cổ tiên sinh này là người Cổ gia Đài Nam , Cổ gia Đài Nam nha! Cao cao hào môn, nhiều nhất chính là tiền, Tiểu Tinh Tinh có thể được người Cổ gia nhìn trúng nhận nuôi là được tổ tiên phù hộ quá nhiều!

      Tinh Thần hiểu ý nghĩ người lớn, chỉ mong Dì Hồng đến đón .

      Sau khi được Cổ Thế Xương nhận nuôi , Tinh Thần nhanh chóng bị mang ra xuất ngoại, đến dị quốc tha hương, nơi đó có gia đình cha nuôi có vợ ông ta cùng cặp nam nữ, bọn họ hiển nhiên là quan tâm đến , thậm chí vì tạo nên sóng to gió lớn.

       Tới Canada ngày đầu tiên, nữ chủ nhân liền bởi vì cùng nam chủ nhân xảy ra tranh cãi kịch liệt.

      khẩn trương đứng ở cầu thang lầu hai, nghe nữ chủ nhân nhà này là người cao cao gầy gầy, ở phòng khách dưới lầu, dùng vài loại ngôn ngữ, khàn cả giọng liên tiếp chất vấn chồng mình.

      “Why? vì sao vẫn đem nó trở về?”

      còn nhớ người đàn bà hạ lưu kia đúng ?Don't palter with me--”(đừng đùa cợt với tôi....)

      " quá đáng! Tôi thể dễ dàng tha thứ! lập tức đem nó ! Tôi muốn nhìn thấy cái dã loại kia!"

      Tinh Thần thể hiểu được tiếng Trung hỗn tạp thế này, giống như pháo nổ bùm bùm bên tai, vọng từ phòng khách vang lên tầng . Đúng lúc này, đột nhiên có người kéo mạnh đuôi sam của , Tinh Thần bị đau quay lại, nhìn đập vào mắt là hai gương mặt lộ ra vẻ vô cùng chán ghét . Đó là đứa con trai và con của nhà này, tuổi đều lớn hơn , Tinh Thần nghe cha nuôi gọi là Hoành Siêu và Lệ Sa, Cổ Hoành Siêu bộ dạng vừa ốm vừa cao giống que tăm, mà Cổ Lệ Sa lại quá mức đẫy đà.

      Ánh mắt hai đứa kia cùng trừng trừng nhìn Tinh Thần, đứa hung tợn :“Đều là tại mày, hại mẹ tao tức giận!”

      đứa khác càng thêm hung thần mắng:“ tinh hại người! Ghê tởm! Vì sao muốn đến nhà chúng tao?”

      Tinh Thần sợ tới mức dám thở mạnh chứ đừng có là cãi, thân thể bé của dán chặt vào vách tường màu trắng, hận thể biến mình thành hạt bụi. Đôi em kia thấy dễ khi dễ càng kiêu ngạo, theo tiếng tranh cãi kịch liệt của cha mẹ dưới lầu, nắm đấm bọ chúng chút khách khí nhằm toàn lực lên người bé.

      “Xú nha đầu, mày chỉ xứng ở bên ngoài nhặt rác, muốn ở lại, có cửa đâu!”

      “Mẹ tao cho mày ở đây, quên ý nghĩ đó !"

      sai, mày mau cút mau, tìm chết!” bị Cổ Lệ Sa đẩy mạnh, đứng vững, giống như quả bóng cao su tự chủ theo thang lầu lăn xuống dưới, nháy mắt rơi bể đầu máu chảy.

      Hai em Cổ gia bị dọa, quá sợ hãi, hai mặt nhìn nhau, hẹn mà cùng chạy nhanh thoát khỏi trường.

      Tinh Thần bị thương cuối cùng cũng ngăn lại trận tranh cãi của gia đình này, lão người hầu Ruth trong nhà được sai ôm Cổ Tinh Thần bệnh viện. Sau khi từ bện viện trở về, thái độ nữ chủ nhân Mã Luân Na tất nhiên thay đổi tốt hơn, bởi vậy cố chấp bắt chồng mình Cổ Thế Xương đuổi .

      Tinh Thần vì sao nhà này thích còn muốn nhận nuôi ? Về sau cũng biết nhưng đáp án chỉ khiến lòng thêm nguội lạnh và càng thở dài bi thương.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 4.2
      Edit: Vân Hoàng
      Canada ở phía Bắc châu Mĩ, đông là Đại Tây Dương, tây giáp Thái Bình Dương, Tây Bắc giáp Bang Alaska thuộc nước Mỹ, Đông Bắc gần đảo Greenland cách nhau eo biển Davis, Nam tiếp giáp nước Mĩ , Bắc dựa vào Bắc Băng Dương đến vòng cực Bắc, đường bờ biển ước chừng dài hai hơn mươi tư vạn km, phía Đông nhiệt độ khí hơi thấp, Phía Nam khí hậu Ôn hòa, Phía Tây khí hậu ôn hòa ẩm, Phía Bắc là vùng khí hậu hàn đới, đây là những mô tả trong sách giáo khoa về đất nước này. Đây là quốc gia mà nơi nơi đều là di dân, từ tám tuổi đến bây giờ, Tinh Thần sống ở đây gần mười năm.
      Bởi vì Cổ Thế Xương ở Cổ thị tập đoàn chi nhánh Ottawa là chủ quản cao cấp, cho nên cả nhà họ cùng ở nơi rất đẹp gọi là Thành Tulip.
      Hàng năm vừa đến mùa xuân, thành là mảnh xanh lá mạ, nơi nơi có thể thấy được những thảm cỏ lớn nở ra màu sắc diễm lệ của hoa Tulip, đó là mùa Tinh Thần thích nhất.
      Ngôi nhà mà nhận nuôi là gia đình Hoa kiều, nam chủ nhân là Cổ Thế Xương phải là người sợ vợ nhưng khi đề nhắc đến Tinh Thần vì sao hai người lại cãi nhau kịch liệt, và Cổ Thế Xương dường như bị thua thiệt nhưng vẫn cố nhẫn nhịn.
      Vì thế đương nhiên, Tinh Thần sống cũng tốt lắm, bởi vì nữ chủ nhân Mã Luân Na thích , thường xuyên bới lông tìm vết làm khó dễ, quở trách , cũng thích những người khác đối với đứa trẻ nhận từ nhi viện này có vẻ thân mật.
      Cổ Hoành Siêu và Cổ Lệ Sa cùng mẫu thân giống nhau, từ đáy lòng coi khinh và chán ghét, nhất là khi có cơ hội liền nghĩ bằng tất cả các cách để bắt nạt , Cổ Thế Xương tuy bình thường đối với Cổ Tinh Thần coi như có quan tâm, nhưng mỗi khi đụng tới việc vợ mình cùng các con làm khó dễ cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở làm như biết.
      Ăn nhờ ở đậu gian nan như vậy, Tinh Thần chẳng bao giờ có thể suy nghĩ vì sao Cổ Thế Xương lại nhận nuôi mình, cólẽ ông ta cũng giống như đám người có tiền mà người ta gọi là nhà từ thiện tivi, chỉ là trước mặt công chúng tạo hình tượng tốt mà thôi .
      Đến Canada năm thứ tư, Tinh Thần cũng nghĩ rằng có lúc theo cả nhà Cổ Thế Xương về Đài Loan lần.
      Bọn họ về Đài Loan với mục đích là dự lễ tang, lễ tang vợ chồng chủ Cổ Gia.
      Ở Đài Loan, Cổ gia cùng Quan gia Đài Trung tài phú hơn kém nhau, đều là siêu cấp hào môn, đến cả phụ nữ và trẻ con đều biết, Quan gia hắc bạch đều ăn, Cổ gia thương giới hoành hành, đều xưng vương trong lĩnh vực của mình.
      Chủ tịch tập đoàn Cổ thị và phu nhân của ông ta bất hạnh cùng qua đời trong tai nạn ô tô khủng khiếp, để lại đứa con trai độc nhất mới mười bảy tuổi thân còn mang trọng thương (xem bảo bối tình nhân của kiến trúc sư)
      Theo lời vị cao tăng, họ tổ chức lễ tang vô cùng long trọng, linh đường trang nghiêm, bên trong vang vọng nhạc ai oán với những lời thơ, bài ca tưởng niệm linh hồn người khuất. Bài điếu và mặc niệm được tiến hành, các nhân vật nổi tiếng, là thương nhân, bạn bè, khách nước ngoài cùng với nhạc buồn, vòng hoa, hoa cúc trắng nhiều đếm xuể, nước mắt như thủy triều rớt xuống, phô trương than ai oán.
      Người thừa kế duy nhất của Cổ gia Cổ Hách Tuyền, ở trước hai quan tài đáp tạ tân khách.
      Tinh Thần nhìn ra đó là thiếu niên tính tình cổ quái, ương bướng và kiêu ngạo, cho dù mất song thân vẫn cố nén đau thương, bất luận là ở linh đường hay là đến nơi hỏa táng vẫn rơi giọt nước mắt.
      Vì chân bị thương chưa lành, Cổ Hách Tuyền vẫn còn ngồi ở xe lăn, trong lòng ôm di ảnh cha, người bên cạnh ôm di ảnh mẹ , đó là thiếu niên cũng xấp xỉ tuổi .
      Hai người đều mặc đồ tang màu đen, cánh tay áo mang dải băng tang màu đen, đó là tang trang phục.
      Thiếu niên tất nhiên phải là người Cổ gia, bởi vì trong hội trường  ít người thân thích với Cổ gia ở khe khẽ .
      “Ơ, đó là ai?”
      biết! Chưa từng gặp qua.”
      “Nghe hình như là con nuôi của Phó quản gia!”
      “Ui, làm cái gì vậy! Nghi thức trọng đại như vậy, cũng đến phiên con nuôi quản gia hỗ trợ để giữ thể diện? là... Cổ gia chúng ta còn người khác nào à ?”
      có cách nào à, nghe Cổ tổng giám đốc lúc sinh thời rất coi trọng tên tiểu tử này, tuổi còn được đưa Canada đào tạo sâu có lẽ là để về sau chuẩn bị phụ tá Kevin.”
      “Hừ, tôi thấy giống dưỡng hổ vì hoạn hơn, nhìn Kevin xem, đôi chân kia chỉ sợ là muốn phế, nhà này nghiệp lớn, chống đỡ thế nào được?"
      “Hắc hắc, lời này sai, nhưng mà tiểu tử kia còn non, có cái gì đáng sợ? Chỉ tiếc  Cổ thị  lúc này  sợ là muốn mất vào tay......”
      Nghe theo lời của mọi người, ánh mắt Tinh Thần dừng lại ở người thiếu niên bị chú ý.
      Bất kể có bao nhiêu kẻ giương mắt hổ lên nhìn , thiếu niên kia vẫn chung thủy trầm mặc đứng cạnh Cổ Hách Tuyền, phía sau xe lăn, như thèm để ý, đầu cúi thấp, mặt biểu lộ hoàn toàn là thành kính và lặng im.
      Tinh Thần nhìn hình dáng kia, mặt hơi nghiêng và có phần lạnh lùng chợt có cảm giác quen thuộc, giống như từng quen biết.
      Cùng lúc đó, dường như nhận ra trong bầy lang sói của Cổ gia có ánh nhìn trong suốt mà  tĩnh lặng, thiếu niên chợt ngẩng đầu lên và  bắt gặp đôi mắt đen của Tinh Thần, giống như ngày thường nhanh chóng rời mắt mà ngược lại dừng lại ở khuôn mặt trái xoan xinh xắn hơn hai giây, giữa đôi mày đẹp xẹt qua đôi nét phức tạp và kinh ngạc rồi nhanh chóng biến mất.
             Nghi lễ cáo biệt di thể được tiến hành, hôm đó có đến ước chừng hơn vài nghìn người đến, có thể đây là "Tang lễ thế kỷ" cho nên lượng lớn giới truyền thông đến, các ký giả cầm trong tay Microphone, mọi người chen nhau tiên tranh hậu khủng (tranh lên trước sợ lạc về phía sau).
       Phục bên linh cữu là người của Cổ thị tập đoàn,  mười người từng theo chủ tịch cùng  gây dựng nghiệp từ lúc còn trẻ, nhiều tân khách theo Linh Xa (xe tang) từ từ chạy về phía đàn hỏa táng, tiến hành nghi lễ cuối cùng của lễ tang: Hỏa táng.
         Sau Linh Xa là lực lượng xe Lincoln, hàng trước là lão quản gia cầm điện thoại giao phó vụ rồi quay đầu nhìn lại về phía chỗ ngồi phía sau. Hai chân Cổ Hách Tuyền được đắp cái mền dày, hai mắt nhắm lại, bộ dáng suy sút yếu ớt.
      Phó quản gia khẽ thở dài trong lòng , nhắc nhở con nuôi ngồi bên cạnh: "A Hoành, người vừa mới khóc đến vật vã ở linh đường chính là Cổ Thế Xương." Phó Hoành hơi gật đầu, trong lòng suy nghĩ.
      Nhà bốn người kia, , hẳn là năm người, làm cho người ta ấn tượng khắc sâu. Người đàn ông dã bừng bừng, người đàn bà kiêu ngạo, ương ngạnh. Đứa con trai nhìn qua cũng thấy là tên láu cá, rồi người cùng với mẹ tựa như khuôn mẫu ra đó chính là đứa con điêu ngoa. Và còn có bé xinh đẹp nhút nhát luôn bị người ta xem , thể khiến cho người ta chú ý.
      Cổ Thế Xương dường như  thích những kẻ khác trong Cổ gia tâng bốc, làm việc tác phong giống như là cấp của tất cả, ít chuyện đều do tự quyết định.
      “Vài năm trước, biết vì tình gì, đột nhiên muốn xuất ngoại phát triển, lão gia tuy cảm thấy kỳ quái nhưng vẫn  đồng ý cho chi nhánh công ty ở Canada , gần nhất tựa hồ như lại muốn quay trở lại.” Lão quản gia :“cha dám , chậm nhất nửa năm Cổ Thế Xương nhất định nghĩ cách chen vào hội đồng quản trị của Cổ thị.”
       Đối thủ quá mạnh mà thiếu gia bởi vì mất cha mẹ, lại hơn nữa chân bị thương quá nặng, luôn luôn ý chí và tinh thần sa sút, lão quản gia trung thành và tận tâm nay thập phần lo lắng.
      “Cha yên tâm, chân thiếu gia tốt lên.” Phó Hoành khuyên giải an ủi cha nuôi.
      “Hy vọng như thế, Cổ Thế Xương luôn luôn tàng thâm. Vạn nhất thiếu gia có sơ suất gì, cha biết  ăn thế nào với lão gia và phu nhân về việc hai người giao phó?" Lão quản gia thở dài, che giấu nổi ưu tâm lo lắng trùng trùng: "Con khi nào mới có thể trở về? Thiếu gia hay việc học đều trọng yếu….” Thiếu niên trả lời, hơi hơi cụp mắt xuống.
      Lúc này xe chạy ra đường lớn, ngoài cửa xe hai bên đều là bóng râm của tán cây xanh che khuất khuôn mặt tuấn nhã trầm tĩnh của , làm cho người ta thể thấy vẻ mặt .
      Sau khi lễ tang kết thúc, Tinh Thần cùng Cổ Thế Xương và người nhà về tới Canada, cũng ngờ đến qua mấy tháng, Cổ gia bốn người lại thu thập hành lý chuẩn bị về Đài Loan.
      “Tinh Thần, con trước hết ở đây, chúng ta về Đài Loan dàn xếp xong hết thảy rồi sang đón con." Cổ Thế Xương giải thích với như vậy.
      Cổ Hoành Siêu cùng Cổ Lệ Sa rất tình nguyện rời Canada, nhưng lại dám phản kháng quyết định của cha mẹ, bọn chúng ngừng oán hận từ biệt đám bạn bè lêu lổng, trước khi còn để lại cho Tinh Thần vài cái nhìn xem thường.
      Nghe đôi vợ chồng kia hưng phấn bàn chuyện, Tinh Thần chậm rãi hiểu rằng Cổ Thế Xương được triệu hồi về Đài Loan làm Phó giám đốc Cổ thị Tập đoàn.
      Bọn họ rồi, Tinh Thần cùng lão Ruth chuyển đến gian nhà trọ thuê tạm thời, bởi vì Mã Luân Na cảm thấy cần phải ở trong căn nhà lớn như vậy.
      Từ đó về sau là đoạn thời gian dài tốt đẹp, là những ngày sống nhàng nhất trong cuộc đời của Cổ Tinh Thần tại Canada.
      Lão Ruth gần sáu mươi tuổi thích Tinh Thần, hai người tình cảm rất tốt, mỗi ngày Tinh Thần tan học trở về đều cùng nhau đến công viên cạnh nhà trọ để tản bộ, nếu phải người là tóc vàng mắt xanh, người là tóc đen mắt đen hàng xóm nghĩ họ là ông cháu.
      Thời gian trôi như dòng chảy, lơ đãng trôi qua đầu ngón tay.
      Những ngày tự do tự tại, hạnh phúc có lẽ trôi quá mau, mười bảy tuổi Tinh Thần đảo mắt trở thành tân sinh viên, thi đậu đại học Maila Ji, viện thiết kế.
      Đại học Maila Ji  là khu đại học công lập nổi tiếng thế giới, trường có hơn trăm năm lịch sử, là đại học tổng hợp nổi tiếng gồm nhiều viện khác nhau: thiết kế, kỹ thuật, quản lý, nhạc, khoa học, giáo dục nghệ thuật là trong sáu viện cung cấp hơn trăm giáo trình chuyên nghiệp cùng tài liệu cho các trường đại học, toàn cầu luôn là đại học cầm cờ tiên phong..
      Khác hẳn với những mang đầy vẻ thanh xuân diễm lệ và những căng tràn sức sống Tinh Thần có vẻ trầm mặc mà đơn giản, tóc luôn luôn buộc đuôi ngựa đơn giản, mặc áo sơ mi đơn giản cùng quần bò, thỉnh thoảng gặp gỡ bạn học, nếu họ có rủ ra ngoài dã ngoại, vui chơi luôn mỉm cười cự quyệt.
      Tinh Thần là biết mình là người như thế nào và biết mình muốn gì, trong lòng thừa hiểu hoàn cảnh của chính mình, phải là thiên kim tiểu thư của Cổ gia, với hai bàn tay trắng. Tuy được gia đình này thu dưỡng, cho dù bọn họ đối với thế nào nhưng họ cũng cho có cơm ăn, có sách để học, quá mức rảnh rỗi để có thời gian chơi.
      Trước mắt , chuyện duy nhất có thể làm được là phải học tốt, thể sánh được với những sinh viên thiên tài nàng, ở lớp và bài tập phải tốn nhiều công sức hơn, nhiều thời gian hơn mới có được thành tích tốt, toàn tâm toàn ý mong học xong đại học lấy bằng xong tìm công việc thích hợp, tay làm hàm nhai dựa vào bất kỳ ai.
      Tuy rằng vẫn cố gắng như vậy nhưng dung mạo Phương Đông động lòng người và khí chất thanh lệ vẫn hấp dẫn ít ánh mắt.
      Banting, đại học Maila Ji, học viện kỹ thuật là chàng trai trẻ đến từ Thụy Sỹ, vì em Maria học ở viện thiết kế, lần có việc tìm Marri, trong lúc vô tình nhìn thấy Tinh Thần chợt giật nảy mình.
      Đáng tiếc giai nhân nan ước, bất luận là chính mình chủ động, hay là thông qua Marri mời, có tên tiếng là Sissi đều cười cười lắc đầu cự tuyệt.
      “Sissi, trai tớ tệ lắm đâu, theo khuynh hướng Phương Đông, bạn cho ấy cơ hội, chỉ là làm bạn bè thôi." Marri cũng rất thích Tinh Thần, tại, luôn đến nơi đến chốn và  chăm chỉ học rất hiếm, đặc biệt lại mang bộ dạn như vậy.
      Làn da ấy như sữa giống nhau, trắng noãn, chút tàn nhang đều có, giống như dù có phơi nắng thế nào cũng đen, dáng người tinh tế cao gầy, mái tóc dày được cắt ngắn chỉnh tề, khuôn mặt trái xoan mang đậm vẻ Á Đông, đôi mày hết sức xinh đẹp cộng với đôi mắt hạnh nhân to, cánh mũi cao, đôi môi như cánh hoa, chiếc cằm hoàn mỹ, là đẹp đến ngây người!
      Tuy rằng Phương Đông này bình thường mê trang điểm, luôn ăn mặc quê mùa nhưng sao có thể giấu giếm được những thứ khiến cho nam sinh phải đỏ mắt vì tình kia?
      Hơn nữa còn trẻ tuổi, còn mà chút tự chủ mà ngượng ngùng, xinh đẹp, thanh thuần động lòng người như vậy, theo Marri biết ít bạn cùng khóa hoặc khóa chú ý tới từ lâu, đáng tiếc đương quá trì độn, chút cũng phát ra.
      " Bạn đừng lo lắng , chỉ là lần hẹn nho mà thôi, tại nữ sinh viên nào chả có bạn trai, cuối tuần cùng trai tớ xem phim được sao?"
      Nhưng kia nhận thấy mình có chút lỗi, đôi mắt hắc bạch phân minh có thể nhìn thấy đáy, thanh nhàng ôn nhu, còn mang theo thanh khiến cho người ta khỏi thương :“Thực xin lỗi Marri, tớ lên lớp xong còn phải làm thêm, có thời gian hẹn hò.” Marria nghe xong cũng chỉ có thể từ bỏ.
      Đổi lại là nữ sinh khác, tỷ như nghe là được phong làm hoa hậu giảng đường của học viện kia đến từ California nước Mỹ, Amanda, Maria cho rằng này làm bộ làm tịch, vụng về làm cao, ngoài mặt giống như là bỏ rơi những người theo đuổi nhưng biết thầm lên giường với bao nhiêu người.
      Amanda kia làm việc mất mặt nhất đó là thấy đàn ở viện kỹ thuật  là người vô cùng ưu tú, vừa thấy , dùng hết tâm cơ câu dẫn, đáng tiếc đối phương cắn câu. Amanda sau khi bị cự tuyệt lọt được vào nhà trọ của đàn , cởi hết quần áo nằm giường tính sắc dụ nhưng đáng tiếc cuối cùng phải chịu bị khổ chủ đuổi ra khỏi nhà, trong lát truyện cười này lan truyền đến khắp học viện.
      Đàn ngồi trong lòng mà vẫn loạn kia khéo là người Phương Đông, còn cùng viện với trai , quan hệ bạn bè khá tốt, cũng chính vì Banting tận mắt chứng kiến việc nên Marri đối với tin đồn này cực kỳ ràng.
      Nhưng Sissi giống Amanda sao? Coi như hết, nếu như dùng đến cách này.
      Khi nghe chính miệng Marri biết được chính mình bị cự tuyệt lần thứ n, Banting có vẻ vô cùng uể oải.
      “Fran, có phải các Phương Đông đều rất khó theo đuổi? Ngay cả chút cơ hội đều cho." buồn rầu nhìn về phía người bạn Phương Đông tâm .
      Tên kia nghe xong, tầm mắt vẫn nhìn vào sách, chậm lật trang, nhàn nhạt hỏi đối với ai nhất kiến chung tinh.
      “Tên tiếng của ấy gọi là Sissi, tên tiếng Trung họ Cổ, tên hình như là cái gì nhỉ? À, là Tinh Thần, quê Đài Loan, kỳ quái, sao cậu biết ấy nhỉ?"
       Tinh Thần? Ngón tay thon dài giở trang sách hơi chậm lại, hai giây sau tiếp tục lật làm như chưa từng nghe thấy chuyện gì.
      “Này,Fran, cậu quá đáng, sao quan tâm đến hạnh phúc của mình? Cậu chưa gặp qua Sissi nên biết, ấy là đặc biệt, bạn học của Marri huyên náo muốn chết, bọn họ vây quanh mình ầm ĩ khiến mình hôn mê, chỉ có ấy lặng im đứng bên ngoài hành lang yên lặng đọc sách......"
      “Cậu có tin nhất kiến chung tình? ấy đáng lại xinh đẹp, tựa như ngôi sao độc nhất vô nhị trời, mình vừa thấy ấy những người khác còn tồn tại nữa. Oh, đúng rồi, cậu chưa từng thấy qua ấy nên nhất định hiểu." Bantting vẫn tràng giang đại hải bày tỏ nỗi tương tư của mình.
      Môi mỏng khẽ nhếch lên, chàng trai khép sách lại, rút ra quyển "Nhà cung cấp - Chiến lược cùng kết cấu" giá, nhưng lại bị chính lời của Banting mà rơi vào trầm tư.
      kia, làm sao có thể chưa thấy qua...... Ánh mắt như sao, lông mi chớp giống cánh bướm  vỗ cánh, thích chuyện khiến người ta hiểu nhầm là người câm điếc, luôn luôn tĩnh lặng giống như ai có thể phát ra tồn tại của , cả người đều tràn ngập tâm trạng bất an, tựa như con búp bê xinh đẹp bị vứt bỏ.
      Ngay cả chính cũng nghĩ tới, duyên phận cùng đến sớm như vậy, sâu như thế.
      Ở cùng nhà trong nhi viện, cùng được Cổ gia nhận nuôi, tại đều ở Canada....Trong lòng đột nhiên dâng lên cỗ xúc động lâu thấy. muốn nhìn , xem có trưởng thành, có thể trở nên tự tin đứng lên, bao giờ giống ở nhi viện nữa là bé bị vứt bỏ?
      Nhưng mà được!
      con đường đời mà đặt ra tham dự, thậm chí có vị trí của , tại sao có thể vì liền đột ngột sửa đổi phương hướng và hành trình của mình.
      Đạm mạc rời mắt khỏi sách vở, đầu quay về phía cửa sổ nơi để chậu lan điếu lâu, mọc đầy lá và dây leo, tất cả ánh sáng đều xuyên qua chuỗi lá cây rung động nhìn hoàn chỉnh.
      Giống như nhân sinh, vô thường.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 5.1
      Edit: Vân Hoàng
      Sau khai giảng bao lâu, những ngày bình lặng của Tinh Thần cũng hết, bởi vì em Cổ gia lại tới Canada.
      Mười tám tuổi Cổ Lệ Sa trở về Maila Ji học đại học, bởi vì xin nghỉ phép do ốm nên nhập học trễ chút, mà Cổ Hoành Siêu bởi vì ở Đài Loan gây chuyện bị Cổ Thế Xương ác huấn chút, cũng cùng bị trục xuất trở về để tránh đầu sóng ngọn gió.
      em Cổ gia từ đầu muốn rời Canada, nơi này so với Đài Loan tự do tự tại đến mức nào, bọn họ ăn chơi đàng điếm, tìm hoan mua vui, làm được, ngay cả trong tủ lạnh đều có thể ngông nghênh nhét rượu vào, mỗi ngày còn có thể suốt đêm chơi ở hộp đêm cuồng hoan, ai có thể quản hay thúc giục, hơn nữa lúc này đây vợ chồng Cổ Thế Xương đều bận ở Cổ thị lo kết bè kết phái nên càng quản được bọn họ.
      Tinh Thần nghe lão Ruth , bọn họ vẫn là ở tại khu nhà cao cấp, nhưng mà gần đây bọn chúng bận cùng bạn bè cũ liên lạc và kết giao bạn mới nên chưa vội tìm đến làm phiền, nhưng cũng chỉ là tạm thời mà thôi.
      Khi Cổ Hoành Siêu mở cửa xe thể thao đón bồ mới cua được, trong lúc vô tình nhìn thấy Tinh Thần ở cổng trường đại học, trổ mã duyên dáng kiều làm con mắt rời được.
      “Mimi? Đó là......” nhiều năm gặp, có chút dám xác định, lập tức hỏi chính bồ mới bên cạnh biết là mang dòng máu Brazil hay Ấn Độ hay là gốc Hoa nữa.
      Sissi? Tân sinh viên viện thiết kế, cũng là từ Đài Loan đến, tiếng Trung hình như gọi là gì ấy nhỉ? À,...... Cổ Tinh Thần!” Con là vậy luôn đối với những xinh đẹp hơn mình tìm hiểu nhiều hơn chút.
      Tốt, cái đứa con mồ côi kia vài năm thấy, giờ bộ dạng xinh xắn như vậy!
      Cổ Hoành Siêu nhìn chăm chú thân ảnh kia, chỉ kém chảy nước miếng.
      Mimi ăn giấm chua, bắt đầu phát điên: “ phải là theo đuổi em? lương tâm!” Cổ Hoành Siêu cười nhăn nhở, kéo Mimi qua sau đó là trận hôn ẩm ướt, trong lòng bắt đầu vắt óc ra nghĩ làm thế nào để tóm nha đầu kia tới tay.
      nghĩ tới rằng Cổ Lệ Sa sau nhập học bao lâu cũng đồng dạng phát mục tiêu mới. Cái người gốc Hoa kia danh tiếng trong viện lớn, là đàn ông Phương Đông, ra sức học quản lý cùng kỹ thuật, song song hai học vị, cùng giáo sư Pierre nổi tiếng lập cơ sở nghiên cứu, địa vị ai có thể phá nổi.
      Nghe đồn thân phận của thần bí, là người xử rất trầm lặng và cẩn trọng nhưng vẫn bị bạn bè phát mỗi lần về Đài Loan đều có chuyên cơ đưa đón, mặc dù ở học viện có phòng trọ , nhưng bình thường đều sống ở khu dân cư xa hoa, ru rú trong nhà.
      Có người từng hoài nghi phải là trai bao được phú bà bao dưỡng, nhưng mà mơ hồ nghe cùng với Đài Nam Cổ gia có liên hệ, là khó hiểu.
      Thực lực hùng hậu, phú khả địch quốc Đài Nam Cổ gia, có chuyên cơ, nhà đẹp, đều chẳng qua là việc đáng kể, có cái gì đáng ngạc nhiên đâu?
      Cổ Lệ Sa gặp ở quán bar Aurora, cách học viện xa. Gần tới hoàng hôn, ta ăn mặc trang điểm kiều diễm để chọc giận các hi hi ha ha vào quầy rượu, định ngồi hồi. giống nơi xa hoa trụy lạc, thanh đinh tai nhức óc đặc trưng của quán rượu, khách ở đây tính là quá nhiều, trong quán phát ra giai điệu nhạc đồng quê cộng thêm trang hoàng cao nhã, phục vụ chu đáo lễ phép, giống như ở nơi trần tục.
      Yên tĩnh như vậy, lại có phong cách riêng, phảng phất là vì ai đó hay vì kiện nào đó mà tồn tại, Cổ Lệ Sa nhìn chung quanh bốn phía, rất khó để nhận ra người đàn ông ngồi sofa dựa vào góc khuất. phải âu phục và caravat sang quý, sơ mi trắng đơn giản cùng quần đen dài, giày da cừu thủ công  nhìn nam tính sạch cổ tay kim đồng hồ bạch kim chỉ chính xác, mặt đồng hồ bằng pha lê hiệu Vacheron Constantin biểu tượng con ngựa, cũng nhìn ra được phẩm vị của .
      Ngũ quan của vô cùng đẹp, mày kiếm, mắt sáng như sao, mũi cao thanh tú, môi mỏng, ngay cả mỉm cười cũng đạm mạc, ôn nhuận như ngọc.
      ngồi ở chỗ kia, cần biết thân phận hay hoàn cảnh thế nào chỉ cần nhìn qua khí chất liền biết hoàn toàn khác với người ngoài chỉ biết thùng rỗng kêu to.
      Trước mặt là bàn trà dài, tách cà phê trắng noãn phả ra hương thơm và khói bay, Cổ Lệ Sa nhìn nhận túi tài liệu màu xanh từ người đàn ông mắt xanh, sau đó chuyên chú bàn chuyện, cử chỉ giơ tay, nhấc chân, mọi cử động đều mang dáng vẻ người được giáo dục kỹ lưỡng, ta cảm thấy tim mình đập rộn lên..
      Hoa kiều có tóc nhuộm đỏ, liền ôm lấy bờ vai ta khẽ : "Lệ Sa, cậu đường đường là Cổ gia đại tiểu thư mà biết sao?"
      ? Là ai?” Cổ Lệ Sa kinh ngạc, hiểu hỏi.
      là Fran à! Tên Tiếng Trung gọi là Phó Hoành, hình như là người của gia nhà cậu nha." Phó? Đó là quản gia của nhánh chính Cổ gia, chẳng lẽ chính là đứa con mà Phó quản gia nhận nuôi?
      ta biết tự tin từ đâu tới, mạo muội qua, nhìn lộ ra khuôn mặt tươi cười,“Ha ha, tôi là Cổ Lệ Sa, Cổ Hách Tuyền là chú họ của tôi, là con nuôi của Phó quản gia đúng ?" hơi ngẩn ra, tựa hồ đoán được bị quấy rầy, ngẩng đầu lãnh lùng liếc ta cái, câu.
      Cổ Lệ Sa đoán được phản ứng như vậy, theo lý ta là Cổ gia chính quy thiên kim tiểu thư, tuy vĩ đại, nhiều nhất cũng chỉ là con nuôi của người hầu, thấy ta phải hẳn  tôn xưng ta tiếng “Đại tiểu thư” Sao? vậy , sao còn nhận ra ta?
      Nhìn khuôn mặt đẹp trai của , Cổ Lệ Sa áp chế cơn tức giận ngập tràn, nhẫn nại tiếp tực bắt chuyện: " biết tôi sao? Chúng ta hẳn là vài năm trước ở lễ tang từng gặp qua, cha tôi là Cổ Thế Xương......” Ánh mắt lãnh đạm mà mang chút sắc bén, vẫn như cũ lời nào.
      Cổ Lệ Sa mất hết cả mặt mũi, nhìn bộ dạng đối phương coi ai ra gì làm ta thẹn quá hóa giận, hồi từng bị Cổ Hách Tuyền đuổi ra khỏi nhà họ Cổ, luôn luôn là nỗi nhục của ta, lập tức thù mới hận cũ đồng loạt xông lên đầu, nhất thời mặt cười giương lên, chỉ , giọng chanh chua mắng:“ được cái gì? Các người họ Phó bất quá cũng chỉ là con chó mà nhà họ Cổ chúng ta nuôi trong nhà thôi, đúng là nghĩ mình có tiền thành thiếu gia?"
      Mọi con mắt đổ dồn về phía , nhàn nhạt nhíu mày, mặt chút biến hóa giống như ngôn ngữ thô bỉ kia đả thương nửa phần.
      “Lee, tôi trước, có việc liên lạc sau.” cầm lấy túi tư liệu dày bàn, lễ độ chào bạn ra về.
      “Ừ, bye bye.”
      Từ Cổ Lệ Sa tự cao tự đại kiêu căng tùy hứng, chưa từng bị coi khinh như thế này. ta nổi giận đùng đùng nhìn bước qua mình rời quán bar, ở ven đường là chiếc Ferrari đến đón , nghêng ngang rời .
      Nhìn theo xe thể thao nhanh chóng chạy nhập vào dòng xe cộ, Cổ Lệ Sa cảm thấy uất ức vạn phần, thầm nghĩ muốn khóc lớn hồi, say hồi mới giải được hận.
      Ottawa được xưng là "kinh đô giá lạnh", ban đêm luôn rét lạnh, cửa xe bằng kính mỏng manh sương mù khúc xạ ánh sáng phồn hoa náo nhiệt của đô thị, bầu trời u ám dày đặc, chôn sâu ở khuôn mặt tuấn tú đầy bóng đen gợn sóng.
      Phó Hoành mở túi tài liệu trong tay, nhìn từng tờ từng tờ, khi nhìn đến tờ cuối cùng gân xanh đột nhiên nổi lên đầy trán.
      ra là thế!
      Luôn luôn là người đạm mạc biểu vui nét mặt mà trong mắt ràng dấy lên tầng tầng ngọn lửa, sắc mặt cũng u hàn như băng, giống như con vật trong rừng rậm bị mãng xà vô cùng độc cắn bị thương, thân trúng kịch độc lâu thể nhúc nhích.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :