1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

QUY VỀ ĐIỀN VIÊN - XA LÊ NHI

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      ☆ 047 Lời say

      uống.” Sau khi say Hạ Mộc tuy rằng vẫn lo lắng cho Tử Tang, nhưng biết chống đối lại. ngồi xuống ghế tựa, quay lưng về phía nàng. uống chính là uống, mệnh lệnh của tiểu thư sai khiến được .

      Tử Tang nhíu mày, cảm thấy sau khi uống rượu Hạ Mộc vẫn khá đáng , ách, đáng ? ! Vẻ mặt lạnh lùng của nàng xuất mấy vệt đen, sao nàng có thể cảm thấy Hạ Mộc đáng chứ?

      Tử Tang nhìn Hạ Mộc, có chút thú vị độc ác nhíu mày, lúc say rượu phun ra lời thực mà.

      Nàng đột nhiên cảm thấy tâm tình trở nên tốt lắm, vì thế cũng quan tâm đến Hạ Mộc uống say, ngồi xuống cạnh bàn, cầm đôi đũa sạch ăn cơm, cũng quan tâm đến đồ ăn nguội lạnh.

      Vốn tìm rượu Hạ Mộc giống như cảm giác được cái gì, đột nhiên nhìn về phía Tử Tang, vội hỏi: “Tiểu thư, thức ăn này thể ăn.”

      Tử Tang nhìn về phía , hỏi lại: “Sao lại có thể ăn?”

      “Đồ ăn lạnh, trời rất lạnh ăn đau bụng, cũng tốt với thân thể. Tôi hâm nóng cho ngài.” Hạ Mộc xong, lắc lư thân mình bê thức ăn, định cầm vào phòng bếp.

      say hay là say?” Tử Tang nghiêm cẩn xem Hạ Mộc.

      “Tôi mình say.” Hạ Mộc trả lời.

      Chỉ có người uống say mới bản thân mình say. Tử Tang nhìn Hạ Mộc hạ quyết định, thấy thân thể lắc lư vào phòng bếp. Trong lòng nàng hơi chua xót, thể tưởng tượng được dù say, cũng săn sóc bản thân mình, được ăn đồ ăn lạnh, cái gọi là chấp nhất đến cùng sâu bao nhiêu?

      Nàng cầm chỗ thức ăn Hạ Mộc làm còn thừa, ra ngoài, đến phòng bếp. Trong đó Hạ Mộc xiêu vẹo ra, suýt nữa va vào Tử Tang, may mà nàng phản ứng nhanh, thoáng nghiêng người liền tránh được Hạ Mộc, mới khiến đồ ăn tay bị rớt hết. Nhưng Hạ Mộc lại đổ về phía trước, thể đứng vững, Tử Tang vội vàng dùng tinh thần lực lôi kéo, Hạ Mộc mới tránh khỏi cảnh nằm mặt đất, miệng đầy đồ ăn rơi vãi.

      “Sao lại ngã xuống nhỉ?” Say Hạ Mộc kỳ quái sờ sờ đầu, sau đó quay sang cười ngây ngô với Tử Tang, “Tiểu thư, ngài cũng tới rồi, chắc chắn ngài rất đói bụng, tôi hâm nóng đồ ăn.”

      xong, vào trong bếp, nghĩ nhiều về hành vi đột nhiên đứng lên của mình nữa.

      Tử Tang thở phào hơi, cũng nhíu mày, nhìn đường còn xong, có thể hâm nóng đồ ăn cho nàng sao?

      Quả nhiên ngoài dự đoán của nàng, Hạ Mộc say xỉn xoay quanh vòng trong phòng bếp, tuy rằng miệng muốn hâm nóng đồ ăn, nhưng hề hành động như hâm nóng đồ ăn. Hiển nhiên thể thực cho thức ăn vào đảo nóng mà cùng Tử Tang nhìn thức ăn chăm chú, nàng hiểu lắm, cũng thấy cần phải biết, vì thế với Hạ Mộc: “Tôi đói bụng, thôi, ngủ nào.”

      Vừa xong nàng lập tức hối hận, Hạ Mộc say biết nàng cái gì sao?

      được, tiểu thư thể đói bụng.” Hạ Mộc dù say cũng kiên trì nguyên tắc của bản thân, hiển nhiên nghe hiểu lời tiểu thư nhà mình .

      Lần này Tử Tang biết nên cảm động, hay là nên phiền não với quật cường của Hạ Mộc nữa.

      , chúng ta uống rượu hơn.” Lần này tuyệt đối Tử Tang lừa Hạ Mộc, rượu trong nhà được uống hết, làm gì còn rượu!

      “Uống rượu? !” Hạ Mộc suy nghĩ hồi, sau đó cao hứng đồng ý, “Tốt, chúng ta uống rượu.”

      xong, vào phòng khách, còn Tử Tang theo sau.

      Đến phòng khách, Hạ Mộc tiếp tục tìm rượu, Tử Tang cầm hai chén trà và ấm trà. Ấm trà này vốn đặt cái bếp dùng than hâm nóng. Đây là thứ Hạ Mộc vì chuẩn bị cho Tử Tang có thể trong mùa đông lạnh giá vẫn được uống trà nóng mà làm hành vi xa xỉ hiếm hoi.

      “Hạ Mộc, rượu tìm được rồi này.” Tử Tang vừa , chỉ về phía hai chén trà.

      Hạ Mộc vô cùng cao hứng chạy tới, cũng có nhìn thấy rượu, vội hỏi: “Tiểu thư, rượu đâu?”

      Tử Tang chỉa chỉa chén trà, “Đây nè.”

      Thấy Hạ Mộc say xỉn như thế, đáng lẽ nàng nên nấu canh tỉnh rượu cho uống, ngày mai sau khi tỉnh di chứng của trận say nghiêm trọng lắm. Tiếc là nàng biết làm, Hạ Mộc cũng có lộc ăn, đành dùng trà thay thế vậy.

      Hạ Mộc dù say cũng có thể phân ra cái gì là trà cái gì là rượu, trừng mắt nhìn Tử Tang ủy khuất : “Tiểu thư, sao ngài lại gạt tôi, đây ràng là trà.”

      Tử Tang trừng lại, “Tôi là rượu là rượu, uống.”

      Hạ Mộc mếu máo, rất oan ức nhìn Tử Tang, trẻ con : “Tiểu thư, ngài bắt nạt người ta.”

      tại Hạ Mộc trắng hơn chút, đường nét ngũ quan từ từ ra, khí chất thành khiến người ta nhìn cũng thoải mái. Động tác trẻ con này nhìn vừa manh vừa hề hề, làm cho người ta động lòng, rất muốn tiến lên sờ sờ đầu , an ủi .

      “Thế sao, uống.” Tử Tang còn kiên nhẫn, sao nàng có cảm giác mình dỗ trẻ con nhỉ?

      uống.” Sau khi say Hạ Mộc tuy rằng vẫn lo lắng cho Tử Tang, nhưng biết chống đối lại. ngồi xuống ghế tựa, quay lưng về phía nàng. uống chính là uống, mệnh lệnh của tiểu thư sai khiến được .

      Tử Tang nhíu mày, cảm thấy sau khi uống rượu Hạ Mộc vẫn khá đáng , ách, đáng ? ! Vẻ mặt lạnh lùng của nàng xuất mấy vệt đen, sao nàng có thể cảm thấy Hạ Mộc đáng chứ?

      uống phải ?” Giọng điệu Tử Tang tràn ngập uy hiếp.

      Hạ Mộc im lặng lúc, quay đầu nhìn thoáng qua Tử Tang, sau đó chậm rãi cầm chén trà lên uống, còn thường thường nhìn về phía nàng, dùng im lặng để biểu lộ tức giận bất bình, và lên án nàng nhẫn tâm.

      Đột nhiên Tử Tang có cảm giác hơi đau đầu. Nếu tỉnh lại Hạ Mộc cũng như thế này, nàng muốn đập đầu vào cột, xong hết mọi chuyện.

      “Tốt lắm, ngủ.” Tử Tang chỉ vào phòng Hạ Mộc.

      “Tôi buồn ngủ, tôi muốn uống rượu.” Hạ Mộc còn nhớ rượu mãi quên.

      Tử Tang nhất định phải người có nhẫn nại, đứng lên, “Vậy cứ ở lại uống !” Lạnh lùng bỏ lại câu, cũng quay đầu lại lên cầu thang.

      Từ nơi sâu thẳm nhất trong lòng Hạ Mộc dường như che giấu bất an nồng đậm, nhìn bóng lưng Tử Tang, mờ mịt mà bất lực gọi: “… Tiểu thư…”

      Thanh ngân nga mà xa xôi, giống như xuyên qua cả thời . mờ mịt và bất lực đó trực tiếp rọi vào lòng Tử Tang, thân mình nàng run lên, bước chân cũng ngừng lại, giống như cả cơ thể bị khống chế, nàng thể xoay người nhìn Hạ Mộc.

      “… Ngày trôi qua nhanh, rất nhanh, tiểu thư phải rời khỏi nơi này… Tiểu thư đừng mà… Tôi có thể hầu hạ tiểu thư… Hầu hạ rất tốt…” Giọng rất rất , lời tràn ngập sợ hãi và cầu xin dường như chôn sâu tận đáy lòng Hạ Mộc muốn lao ra, chứ phải từ miệng ra nữa.

      Tử Tang chậm rãi xoay người nhìn về phía Hạ Mộc, mới phát nằm ghế sofa, hai mắt khép chặt, ôm lấy mình, rất bất lực, xem ra những lời là lời say.

      “Hạ Mộc, trở về phòng.” Tử Tang tiến lên gọi.

      Hạ Mộc thờ ơ.

      Mày hơi hơi nhíu chút, Tử Tang lay Hạ Mộc, cuối cùng mở mắt, nhìn Tử Tang đứng trước mặt, ngây ngốc nở nụ cười, “Tiểu thư, là ngài à!”

      Mày Tử Tang càng nhíu, xem ra say quá rồi.

      “Tiểu thư, ngài đừng nhíu, ta xem trong lòng cũng dễ chịu.” Hạ Mộc vẫn như cũ cười ngây ngô.

      Tử Tang vi lăng, nhíu mày : “Trở về phòng ngủ.”

      “Được.” Lần này, Hạ Mộc ngoan ngoãn đồng ý, sau đó nghiêm cẩn xem Tử Tang, trong mắt tràn ngập khát vọng, từ từ : “Tiểu thư, tôi rất nghe lời, có phải ngài nữa ? Tuy bình thường tôi hay tự nhủ rằng, đến thời hạn ba năm, tiểu thư , nhưng dù thế, tiểu thư cũng mang tôi theo cùng, nhất định tiểu thư cần gã sai văt… Nhưng mấy lời này chỉ là lừa gạt bản thân thôi, tiểu thư , hơn nữa cũng cần tôi…”

      Thân mình Tử Tang đột nhiên chấn động, ngây ngốc Hạ Mộc tiếp tục nằm xuống. Hoá ra biết hết cả?

      “Tiểu thư bảo tôi ngủ tôi ngủ.” Hạ Mộc nhắm chặt hai mắt thào, “Tôi đáp ứng Lý ma ma rồi, làm hạ nhân tốt, trung thành với tiểu thư cả đời.”

      lúc sau, hô hấp Hạ Mộc đều đều, hiển nhiên ngủ ngay ở đây.

      Tử Tang lạnh lùng nhìn Hạ Mộc, Lý ma ma là ai?
      Nhược Vân, ChrisAndrena thích bài này.

    2. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      ☆ 048 Mưa gió vần vũ đến rồi

      Nàng có chút xúc động muốn lay tỉnh Hạ Mộc, hỏi cho ràng, cuối cùng, nàng làm như vậy, lạnh mặt xoay người lên lầu, để ý tới Hạ Mộc ngủ sofa.

      Hôm sau, Hạ Mộc vì lạnh mà tỉnh, đầu vẫn còn đau, rất khó chịu. lấy lại bình tĩnh, phát trời sáng hẳn, mà cũng ngủ sofa, sợ tới mức nhảy dựng lên. Sao lại ngủ ở phòng khách, đúng rồi, hôm qua là sinh nhật , sau đó uống rượu với Hồi Sinh, sau đó… Sau đó thế nào, sao nghĩ mãi ra.

      nhìn nhìn tiền viện hậu viện, có nhìn thấy bóng dáng Tử Tang, lầu cũng im ắng , chắc là tiểu thư chưa tỉnh.

      Mấy ngày nay, Tử Tang rời giường tương đối muộn, Hạ Mộc cũng thấy lạ. vội vã vào hậu viện rửa mặt chải đầu, sau đó lập tức vào phòng bếp làm điểm tâm. Làm xong điểm tâm, vẫn như cũ thấy có bóng dáng Tử Tang, do dự chút, lên lầu, mới phát cửa thính hoa lầu hai mở ra, nhìn vào bên trong, cửa phòng cũng mở. nghĩ thầm có lẽ tiểu thư nhà mình rời giường, gọi: “Tiểu thư, có thể ăn điểm tâm .”

      Bên trong có tiếng trả lời, Hạ Mộc lại kêu tiếng, vẫn có ai đáp lại, bước vào thấy, phát phòng trống rỗng, chăn giường gọn gàng, hề thấy bóng dáng tiểu thư.

      lập tức nghĩ tới rừng trúc, vội chạy tìm. Trong đình hóng mát nơi rừng trúc có người, tìm dọc theo con đường , nén nhang sau cuối cùng nhìn thấy Tử Tang.

      Nàng chậm rãi đứng trong rừng trúc, mắt nhìn phía trước, tự nhiên cũng nhìn thấy Hạ Mộc. Nét mắt nàng có gì biến hoá, chỉ ngừng lại, nhìn Hạ Mộc dần tới gần.

      “Tiểu thư, có thể ăn điểm tâm.” Hạ Mộc cười ngây ngô, tinh thần khôi phục rất khá .

      Tử Tang lạnh lùng nhìn cái, sau đó lướt qua tiếp tục .

      Hạ Mộc sửng sốt, tuy bình thường tiểu thư nhà mình tương đối lãnh khốc, nhưng chưa bao giờ cảm giác được trong lạnh lùng của tiểu thư có tia bất an. Phảng phất lạnh lùng và xa lạ đó nhằm vào chính mình, chẳng lẽ bản thân làm việc gì sai, chọc tiểu thư tức giận sao?

      Nghĩ thế, vội vã đuổi theo, theo sau, bất an hỏi: “Tiểu thư, có phải tôi làm sai việc gì ?”

      Tử Tang rất lâu sau thấy trả lời, ngay thời điểm trong lòng Hạ Mộc trầm xuống, Tử Tang đột nhiên dừng bước chân, Hạ Mộc cũng vội vàng dừng lại, thiếu chút nữa va vào tiểu thư.

      Tử Tang quay đầu xem Hạ Mộc, hỏi: “Lý ma ma là ai?”

      Nàng quyết định cho Hạ Mộc cơ hội giải thích, xem như công bằng .

      Hạ Mộc sửng sốt, sau đó chính là kinh ngạc, mê hoặc hỏi: “Tiểu thư, ngài biết Lý ma ma sao?”

      Tử Tang nhìn Hạ Mộc chăm chú, nhàn nhạt : “Tôi biết còn phải hỏi chắc.”

      “Lý ma ma là quản trong phòng tiểu thư, cũng là nha hoàn của hồi môn của đại phu nhân. Năm tiểu thư mười tuổi, Lý ma ma qua đời. Lúc tôi vừa đến Tức Mặc phủ, chính là được Lý ma ma nhận về phòng tiểu thư, từ đó về sau Lý ma ma luôn quan tâm đến tôi.” Hạ Mộc .

      Đại phu nhân chính là người mẹ danh nghĩa của Tử Tang ở kiếp này.

      Trong lòng Tử Tang vi lăng, ngờ lại nhận được đáp án như vậy. Mà nàng hề có ấn tượng gì về Lý ma ma này.

      Hạ Mộc vừa thấy vẻ mặt Tử Tang, nhất thời hiểu được Tử Tang nhớ Lý ma ma. Nét mặt hơi buồn bã, : “Tiểu thư nhớ cũng đúng thôi. Lúc trước sau khi đại lão gia và đại phu nhân qua đời, người để lại cho tiểu thư có thể tín nhiệm bị cũng bị chuyển đến nơi khác. Lúc trước Lý ma cũng bị tách khỏi tiểu thư, nhưng tiểu thư à, Lý ma ma là người tốt, dù khi đó ở cạnh ngài, vẫn luôn suy nghĩ cho ngài.”

      Tử Tang hơi cau mày. Lúc đầu thân thể này vì rơi vào sông băng mà qua đời, sau khi nàng xuyên qua, thân thể này vốn dĩ rất kém, vừa rơi xuống nước càng yếu hơn. Lại thêm tinh thần lực của mình dù vẫn tồn tại, nhưng cũng yếu . Cho nên lúc nàng vừa tới đến thế giới này chỉ sốt ruột điều dưỡng thân thể, căn bản quản đến chuyện trong phủ. Vì ngay từ đầu nàng xác định rời , nàng quản nhiều như vậy làm gì.

      Sau này, thân thể cùng tinh thần lực của nàng cũng từ từ khôi phục, hơn nữa càng ngày càng mạnh …

      “Tiểu thư, có lẽ ngài nhớ , nhưng tôi vẫn nhớ, tiểu thư từng cứu tôi hai lần. Lúc tôi vừa vào Tức Mặc phủ bởi vì có tiền đút lót cho mấy vị quản , thiếu chút nữa bị đánh chết, là tiểu thư đột nhiên xuất , cứu tôi.” Hạ Mộc tiếp tục .

      Hạ Mộc vào phủ năm mười tuổi, năm đó Tử Tang bảy tuổi, sáu tuổi nàng trùng sinh đến, thế cứu đúng là mình, nhưng nàng hề có ấn tượng gì.

      “Tiểu thư cứu tôi, sau đó có ma ma quản đến, chính là Lý ma ma. Bà dẫn tôi , hỏi tôi có nguyện ý hầu hạ ngài , cả đời trung tâm với chủ tử, lúc đó tôi chút do dự đồng ý, tôi báo đáp ân cứu mạng của tiểu thư. Còn lần nữa là, tôi trở thành gã sai vặt của tiểu thư, lần tôi cẩn thận phạm lỗi, Nhị phu nhân muốn đem tôi trận tễ (đánh gậy cho đến chết), may mắn tiểu thư nhìn thấy câu, tôi cũng nhặt lại được cái mạng này.” Hạ Mộc đến đoạn này cảm kích nhìn Tử Tang, ân cứu mạng hai lần, thể báo đáp được, hơn nữa cũng giúp được tiểu thư gì cả, thở dài : “Đáng tiếc là, tôi ngốc, thủy chung cũng giúp được gì cho tiểu thư cái gì, thậm chí còn hại cả đời của tiểu thư, giờ…”

      Hạ Mộc cúi đầu, vẻ mặt đơn và hổ thẹn, giúp được thôi, còn hại cả đời tiểu thư.

      Tử Tang tiếp tục về phía trước, Hạ Mộc cũng gì nữa, yên lặng theo. Đột nhiên cảm giác cổ họng có chút thoải mái, nhịn được ho khan mấy tiếng.

      Xem ra, tối hôm qua Hạ Mộc bị cảm lạnh.

      Nghe tiếng ho khan rầu rĩ kia, bước chân Tử Tang hơi khựng lại, rồi tiếp tục về phía trước.

      Sau khi ăn xong món điểm tâm mĩ vị, Hạ Mộc lấy từ trong phòng ra bộ quần áo đưa cho Tử Tang, khờ khạo cười , “Tiểu thư, quần áo của tôi may rồi này, xem có vừa hay ?”

      Ánh mắt Tử Tang lạnh lùng dừng bộ quần áo kia, đây là bộ quần áo thứ hai Hạ Mộc may cho nàng,

      đun thuốc .” Tử Tang nhận lấy bộ quần áo, bỏ lại câu rồi .

      Hạ Mộc biết Tử Tang rất nghiêm cẩn, vì thế ra ngoài tìm đại phu chữa dứt điểm, bằng đến lúc đó lại lây sang tiểu thư nhà mình, đồng thời trong lòng cũng rất cao hứng, bởi vì tiểu thư quan tâm đến mình.

      Màn đêm buông xuống, trong căn phòng cách tượng pha hạ xa, hai người đàn ông thấp giọng thương lượng:

      “Người phụ nữ kia sao thế nhỉ, ta còn muốn ở lại đây bao lâu nữa? Chẳng lẽ chúng ta cứ phải ở lì tại đây để giám thị à, còn làm ăn được gì nữa, tôi cam lòng!”

      “Vậy cậu có biện pháp gì , có thể khiến cho người phụ nữ kia triệt để rời khỏi tên Hạ Mộc này, trở lại bên người chủ tử?”

      “Ừm… Tôi nghĩ, chỉ cần khiến ta làm ăn được gì ở ngoài, đến lúc đó tự nhiên chuyện cũng thành.”

      “Ý cậu là muốn?”

      sai.”
      Nhược Vân, ChrisAndrena thích bài này.

    3. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      ☆ 049 Tranh chấp
      “Cậu ngốc à, tại cậu có thân phận của người bình thường, sao còn coi mình là hạ nhân?” Hạ Hồi Sinh nhắc nhở , rất tức giận với cái kiểu luôn coi mình là hạ nhân của Hạ Mộc.

      “Cái đó được đổi lấy bằng trong sạch của tiểu thư và vinh hoa phú quý cả đời, tôi cần.” Hạ Mộc trầm giọng , đây là chỗ đau nhất trong lòng .

      Hạ Mộc bị cảm lạnh nặng lắm, uống thuốc hai ngày khoẻ rồi.

      Mấy ngày nay điều khiến phiền não là: Mấy hôm nay lên núi săn thú, mỗi lần nhìn trúng con mồi nào, cũng biết vì sao, con mồi đó bị mũi tên của ai đó doạ cháy mất. Hoặc nếu săn được thú, mang lên thị trấn bán đều có người đến gây chuyện, khiến chỗ thú săn được bán nổi. nghĩ ra mình đắc tội với ai.

      Cuối cùng, dứt khoát săn thú nữa, đỡ phải bận lòng, mặt khác cũng vì chuyện mua ruộng đất. Giờ là tháng Hai rồi, cày bừa vụ xuân bắt đầu, ruộng đất có rất nhiều việc phải làm.

      Cho nên nhân dịp này tạm thời săn thú, chuyên tâm làm tốt chuyện bên ruộng, kỳ vọng vụ mùa bội thu.

      Còn Tử Tang tự nhiên biết Hạ Mộc gặp phải phiền toái như vậy. Bởi vì dù gặp phiền toái, cũng cố thông suốt, thoải mái để khi đối diện với nàng biểu lộ ra khổ sở.

      Hôm nay trời còn tờ mờ sáng, Hạ Mộc đến chỗ cây đa cổ thụ ở tượng pha hạ để học võ với Hạ Hồi Sinh.

      Từ lúc Hạ Mộc mua cái hồ nước bỏ hoang này, khơi thông nguồn nước, xử lý qua cách đơn giản, vừa nhìn thấy có hình có dạng. Xung quanh hồ nước cũng được phát quang sạch , đặc biệt là ben cạnh cây đa có mảnh đất trống rất rộng, cũng là nơi Hạ Mộc luyện võ.

      Mấy ngày nay, hai người này đều ở đây, người dạy người học.

      lúc lâu sau, Hạ Mộc và Hạ Hồi Sinh ngồi xuống cạnh cây đa nghỉ ngơi, lấy đá tự nhiên làm ghế dựa. Bây giờ còn sớm, Tử Tang thể thức dậy sớm, nên Hạ Mộc cũng vội trở về làm điểm tâm. Vì thế định ngồi chuyện với Hạ Hồi Sinh, về những tâm đắc trong khi học võ. Lại thêm, Hạ Mộc rất có thiên phú học võ, trải qua mấy ngày nỗ lực, có chút thành tựu.

      “Hạ Mộc, cậu và vị kia nhà cậu là có chuyện gì xảy ra?” Hạ Hồi Sinh đột nhiên hỏi. Vốn định hỏi, dù quan hệ của và Hạ Mộc tốt đến đâu cũng thể quản đến chuyện vợ chồng nhà người ta. Nhưng ở lại thôn mấy ngày nay, đều nhìn Hạ Mộc mỗi ngày vội đến vội , căn bản hề có phút nào rảnh. nhìn mà còn thấy rất mệt, mà người phụ nữ kia mỗi ngày nhàn rỗi, quả thực cơm đến há mồm áo đến vươn tay ra. Tuy nơi này là nông thôn, ta là nông phụ, đâu phải là đại thiếu nãi nãi gì gì đó, cần làm gì cả mà lại muốn chồng hầu ạ, đó chính là vô cùng có thất phụ đức.

      Lại tiếp, Hạ Hồi Sinh có hiểu lầm rất lớn với Tử Tang. Nàng hề muốn Hạ Mộc hầu hạ mình gì cả, cũng ràng, giữa hai người là quan hệ hợp tác. Nhưng Hạ Mộc cứ kiên trì như thế, nàng cũng còn cách nào khác, đành kệ vậy.

      Mặt khác, chắc chắn nàng phải rời khỏi đây. Thôn này chỉ là chỗ ở tạm thời trong khoảng thời gian của nàng thôi, cần phiền não vì tiền bạc, tất nhiên ở trong thôn cần làm gì cả. Huống hồ Hạ Mộc nỗ lực làm việc như vậy, có thu hoạch lớn, nàng cũng muốn phần đồng nào. chuẩn xác hơn cũng phấn đấu vì bản thân mình.

      Về phần Hạ Mộc giúp đỡ nàng, Tử Tang tất nhiên tìm cơ hội hồi báo. Huống chi đến lúc nàng rời , Hạ Mộc cũng có được thân phận tự do, vừa có tiền bạc, có gì tốt.

      “Hồi Sinh, cậu gì thế?” Hạ Mộc nhìn Hạ Hồi Sinh, hiểu sao lại đến chuyện này.

      “Tôi thường xuyên nghe cậu gọi ta là tiểu thư, tiểu thư của nhà nào hả?” Hạ Hồi Sinh nhìn Hạ Mộc hỏi.

      Bình thường tuy rằng Hạ Mộc rất cẩn thận, nhưng thời điểm ở cùng Hạ Hồi Sinh rất thoải mái, từ “tiểu thư” này theo thói quen từ miệng nhảy ra, chính cũng nhận ra, nhưng Hạ Hồi Sinh lại bất động thanh sắc ghi nhớ lại.

      Hạ Mộc kinh ngạc nhìn Hạ Hồi Sinh, bỗng chốc biết nên trả lời thế nào.

      “Cậu , đừng nghĩ gạt tôi.” Hạ Hồi Sinh chưa bao giờ nghiêm cẩn như thế nhìn Hạ Mộc.

      Hạ Mộc im lặng hồi lâu, biết dối được, : “ tại vợ tôi là chủ tử trước đây của tôi. Tôi cẩn thận bị người ta lợi dụng làm vấy bẩn trong sạch của tiểu thư, sau đó gia chủ để cho tôi và tiểu thư thành thân, rời khỏi kinh thành, trở về nơi này.”

      ra chuyện chỉ giả vờ là vợ chồng, hết thời hạn ba năm quan hệ hôn nhân kết thúc. Quan hệ trước kia giữa và tiểu thư cũng cần cố gắng giấu diếm. Nếu ai có lòng vừa tra biết ngay, chỉ cần để cho người khác biết và tiểu thư là vợ chồng giả, có vợ chồng chi thực là được.

      Hạ Hồi Sinh ngạc nhiên, hiển nhiên là rất bất ngờ. Nỗi nghi ngờ trước đây coi như có lời giải đáp, bởi vì vốn dĩ giữa hai người từng có quan hệ chủ tớ nên Hạ Mộc mới cung kính với Tử Tang như vậy, “Hai người phải là phân phòng à… Mình nhìn qua phòng của cậu, vừa thấy biết ngay các cậu ở chung phòng.”

      Dù có quan hệ chủ tớ sao, dĩ nhiên là vợ chồng cũng nên có dáng vẻ của vợ chồng chứ. Những lời phía sau này của chính là để ngăn cản Hạ Mộc lừa lần nữa.

      Hạ Mộc nghĩ tới Hạ Hồi Sinh phát ra điểm này, : “Tiểu thư là chủ tử của mình, dù chúng tôi thành thân, việc này vẫn tồn tại như cũ. Việc gì cũng cần có thời gian, từ từ quen với xuất của đối phương.”

      Hạ Mộc thể ra , đành phải cố gắng tiếp tục dối, dừng chút còn : “Huống hồ, chỉ cần tiểu thư nguyện ý, tôi vĩnh viễn đều là hạ nhân của tiểu thư , chỉ cần trung tâm là được, cái khác quan trọng.”

      lời này, cũng là hi vọng Hạ Hồi Sinh biết cam tâm tình nguyện, cần tìm Tử Tang gây phiền toái.

      “Cậu ngốc à, tại cậu có thân phận của người bình thường, sao còn coi mình là hạ nhân?” Hạ Hồi Sinh nhắc nhở , rất tức giận với cái kiểu luôn coi mình là hạ nhân của Hạ Mộc.

      “Cái đó được đổi lấy bằng trong sạch của tiểu thư và vinh hoa phú quý cả đời, tôi cần.” Hạ Mộc trầm giọng , đây là chỗ đau nhất trong lòng .

      “Việc này phải do cậu gây ra, chẳng lẽ cậu cứ cố gắng gánh vác trách nhiệm à?” Hạ Hồi Sinh chất vấn.

      “Mặc kệ thế nào, mình đều có phần sai, thân là hạ nhân, bảo vệ được chủ tử thôi lại còn là đầu sỏ hại chủ tử.” Hạ Mộc có cảm xúc .

      “Cậu quả thực là ngu muội, ngang bướng.” Hạ Hồi Sinh cả giận .

      Hạ Mộc trầm mặc .

      “Thế nhưng ta gả cho cậu, như vậy nên sống với cậu cho tốt. Chứ phải chỉ có danh nghĩa vợ chồng mà có vợ chồng chi thực chứ!” Hạ Hồi Sinh tiếp tục .

      “Tiểu thư ấy vĩnh viễn là chủ tử của mình. Tuy rằng giữa chúng tôi có quan hệ vợ chồng, nhưng tôi mãi mãi hầu hạ tiểu thư tốt.”

      Giờ Hạ Hồi Sinh biết tất cả, Hạ Mộc cũng cần che che giấu giấu trước mặt . Từ tiểu thư thốt ra tự nhiên, huống hồ tiểu thư nhà mình rất ràng. Nàng cần ba năm, sau đó giải trừ hôn nhân, tuy rằng hiểu tại sao nhưng chỉ cần phục tùng mệnh lệnh là được. Huống hồ cũng dám có ý nghĩ an phận với chủ tử.

      Hạ Hồi Sinh giận dữ đứng lên, “Cậu… Cậu tên ngốc này, sao lại ngốc đến thế hả? Người phụ nữ kia có gì tốt, khiến cậu làm thế vì ta. Cậu bị người ta lợi dụng nên trách cậu mà nên trách cái vị kia nhà cậu ngu ngốc. bị người khác hãm hại, còn kéo cậu xuống nước, tính tình lạnh lùng vô lễ…”

      “Hạ Hồi Sinh.” Hạ Mộc tức giận cắt ngang lời chỉ trích của Hạ Hồi Sinh đối với Tử Tang, cũng đứng lên, “Tiểu thư là chủ tử của mình, dù cậu thích mình cũng hy vọng cậu xấu về tiểu thư, bằng … Bằng …”

      tức đến nỗi mặt mũi đỏ bừng, trừng mắt nhìn Hạ Hồi Sinh. Tính tình thà, đúng là nổi mấy lời ngoan tuyệt với em của mình.

      “Bằng thế nào?” Hạ Hồi Sinh khiêu khích liếc Hạ Mộc.

      “Bằng … Bằng chúng ta tuyệt giao.” Hạ Mộc quá tức, cố gắng ra lời độc ác.

      “Hay cho cái tên Hạ Mộc, cậu cũng dám ra câu tuyệt giao, cậu muốn chết hả?” xong quyền của lưu tình chút nào đánh về phíaHạ Mộc, Hạ Mộc kêu thảm tiếng, con mắt thành mắt gấu mèo.

      Hạ Hồi Sinh tuyệt đồng tình với , hừ lạnh tiếng bước .

      Hạ Mộc nhìn bóng bạn rời , lập tức cảm thấy oan uổng, nghiêm mặt trở về.
      Nhược Vân, ChrisAndrena thích bài này.

    4. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      ☆, 050 xảy ra chuyện

      “Phát chuyện lớn như vậy, sao có người lại có thể thờ ơ như thế?” Hạ Hồi Sinh nhìn thấy Tử Tang vào trong nhà càng căm tức. Giọng rất lớn tiếng, ràng là Tử Tang, nhưng biết Hạ Mộc rất kính trọng ta nên dám thêm gì nữa."

      Hạ Mộc về nhà, vừa khéo đụng phải Tử Tang vừa rời giường rửa mặt chải đầu. Nàng nhìn Hạ Mộc có tinh thần, mắt ràng hơi sưng lên, nhịn được hỏi: “Mắt của sao thế?”

      “Tôi cẩn thận đụng vào .” Hạ Mộc cười ngây ngô .

      ?” Hiển nhiên Tử Tang tin, nhìn Hạ Mộc.

      Hạ Mộc đành ra, “Ban nãy tôi lỡ tuyệt giao với Hồi Sinh cho nên cậu ấy tức giận đánh tôi quyền.”

      Tuyệt giao, phải quan hệ giữa bọn họ lắm sao? Tử Tang có chút quái lạ nhìn , hơn nữa này Hạ Hồi Sinh xuống tay cũng đủ độc, nghĩ thế, sắc mặt nàng khỏi trầm xuống.

      “Là tôi tốt, chọc giận cậu ấy.”

      Hạ Mộc nhìn ra nghi vấn của Tử Tang nhưng cũng tiếp tục giải thích. Mặt khác muốn tiểu thư hiểu lầm Hạ Hồi Sinh, vốn tiểu thư nhà mình thích cậu ấy, vì thế giải thích câu.

      Hạ Mộc luôn bảo vệ cho Hạ Hồi Sinh, Tử Tang hừ lạnh tiếng. người đánh, người tình nguyện chịu đánh, nàng gì nữa, múc nước rửa mặt chải đầu, mà Hạ Mộc vào bếp làm bữa sáng.

      Dùng xong điểm tâm, Hạ Mộc xuống ruộng. Khoảng nửa canh giờ sau, trở về, sắc mặt rất khó coi và nặng nề.

      Tử Tang đứng trong sân, nàng định tìm thêm vài thứ tổ điểm cho sân đẹp hơn nhìn thấy Hạ Mộc trở về sớm hơn bình thường. Nàng cảm thấy hơi lạ, hơn nữa sắc mặt lại khó coi như thế càng thêm kỳ quái. ra, tính tình Hạ Mộc rất dễ chuyện, luôn tươi cười, rất ít khi nhìn thấy sắc mặt khó coi đến nông nỗi này. Nàng nhìn được hỏi: “Sao thế?”

      “Tiểu thư, sao đâu.” Hạ Mộc im lặng lúc rồi , vốn định nở nụ cười, để lời càng có sức thuyết phục, nhưng cười nổi.

      .” Giọng Tử Tang lạnh lùng vang lên.

      Hạ Mộc im lặng hồi lâu rồi quyết định : “Tôi định xem mạ, ngờ toàn bộ chỗ mạ bị người khác chặt đứt.”

      Hạ Mộc mua mười lăm mẫu ruộng nước, có mạ có lúa, có lúa chẳng khác nào vụ này có thu hoạch. Mạ là gốc rễ của người nông dân, giờ có gieo lại lần nữa kịp rồi, khó trách sắc mặt Hạ Mộc khó coi đến thế.

      Chính là ai làm loại chuyện độc ác như thế chứ? Đây chỉ là nông thôn, người nông dân luôn lấy lúa nước là nghề chủ yếu đều hiểu rất tầm quan trọng của mạ. Dù có thâm thù đại hận cỡ nào cũng thể phá mạ của người ta. Nếu bị mọi người biết ai làm, mặc kệ vì sao, người kia cũng thể sống yên ổn. Bởi vì tất cả mọi người đều muốn chứa chấp kẻ phá hoại mạ. Ai mà biết được mình có phải là nạn nhân kế tiếp bị hại hay .

      “Tiểu thư, sao đâu, tôi xử lý mọi chuyện tốt.” Hạ Mộc thấy Tử Tang lời nào, ngược lại an ủi nàng.

      Ngu ngốc, việc này liên quan gì đến nàng, an ủi nàng làm gì, Tử Tang mạc danh kỳ diệu ngó .

      Tử Tang ra ý nghĩ của mình nhưng từ vẻ mặt có thể nhìn ra nàng nghĩ thế nào. cười ngây ngô sờ sờ đầu, xem ra có cảm giác quan tâm lắm.

      “Hạ Mộc, sao lại thế này, mình nghe mạ nhà cậu bị huỷ hết rồi?” Lúc này Hạ Hồi Sinh vội vội vàng vàng chạy đến.

      Mạ của Hạ Mộc bị hủy, chuyện lớn như vậy sớm lan truyền ầm ĩ trong thôn .

      Tử Tang nhíu mày, thể tưởng tượng được tốc độ của Hạ Hồi Sinh nhanh như vậy, còn Hạ Mộc yên lặng kiểm điểm lại.

      “Ai ác độc như vậy, lại làm ra chuyện này?” Hạ Hồi Sinh rất tức giận , giống như mạ nhà bị huỷ vậy.

      Hạ Mộc nghĩ cũng giận tái mặt, gì. Mạ vô tình bị đứt đành bỏ qua, nhưng kia ràng là do người khác làm. tự thấy mình ở chung với người khác đều hoà bình khách khí, chưa bao giờ gây với ai, đến cuối cùng là ai ra tay độc ác như thế?

      “Hạ Mộc, gần nhất cậu có đắc tội với ai ?” Hạ Hồi Sinh tiếp tục hỏi.

      “Mình cũng biết.” Hạ Mộc trầm giọng . Lần này là mạ, lần trước là con mồi, có thể ra tay lớn như vậy, xem ra người mình đắc tội lai lịch , đến cùng là ai nhỉ?

      Bọn họ lại biết, khi bọn họ Hạ Mộc đắc tội với ai, Tử Tang loáng thoáng hiểu ra cái gì đó. Nàng sớm phóng tinh thần lực ra ngoài, tìm được nhà hai người giả làm em ở cách đó xa, vừa vặn nghe thấy đoạn đối thoại này:

      “Cái tên Hạ Mộc kia biết mạ của bị hủy rồi.”

      “Có kịch hay để xem rồi, tiếp theo, chúng ta tiếp tục gây chuyện khiến thể sống yên nổi. Xem người phụ nữa còn tiếp tục sống với Hạ Mộc hay ?”

      “Giờ có rất nhiều người lên tượng pha rồi, đợi đến khi những người đó đều tới, chúng ta cũng xem náo nhiệt .”

      “Được.”

      Tử Tang thu hồi tinh thần lực, vẻ mặt lạnh lùng, con ngươi lạnh như băng. Lúc trước mấy cái đuôi này cũng làm chuyện gì khác thường, nàng cũng lười quản. Nguyên bản định để Triệu Thế Tử kia chán nản, mất hứng thú chủ động buông tha cho mình, như vậy cũng lược được rất nhiều phiền toái. Chỉ là tại xem ra, biện pháp này thể thực được, nên tiến hành kế hoạch thứ hai, xử lý việc này cách triệt để, bằng khéo họ cho rằng nàng là quả hồng mềm dễ bóp mất.

      Nàng nhìn về phía kinh thành, nếu ta thức thời, vậy cần trách nàng.

      Bởi vì chuyện mạ của Hạ Mộc, nhóm người đều lên tượng pha. Trong đó có thôn trưởng, cả nhà Lê Tường bốn người cũng ở trong số đó, còn người nhà họ Hạ chẳng thấy ai.

      Tử Tang muốn đối mặt với nhiều người như thế, vì thế vào nhà trúc, định tránh những người này.

      “Phát chuyện lớn như vậy, sao có người lại có thể thờ ơ như thế?” Hạ Hồi Sinh nhìn thấy Tử Tang vào trong nhà càng căm tức. Giọng rất lớn tiếng, ràng là Tử Tang, nhưng biết Hạ Mộc rất kính trọng ta nên dám thêm gì nữa.

      “Hạ Hồi Sinh.” Hạ Mộc bất đắc dĩ kêu tiếng. Lúc nãy Hồi Sinh còn rất tức giận, tại biết gặp chuyện may lại lập tức đến, cũng so đo chuyện sáng nay là rất vui mừng. Nhưng sao và tiểu thư hợp nhau thế nhỉ?

      Hạ Hồi Sinh hừ lạnh tiếng. Bà con làng xóm trong thôn lúc này tới đủ, ồn ào an ủi Hạ Mộc, và nguyên rủa người có tâm địa đen tối kia, cuối cùng còn thương lượng phương pháp giải quyết, mỗi hộ đều ào ào nhà mình có thể đóng góp ít. Nhưng ruộng nước của Hạ Mộc những mười lăm mẫu, lượng mỗi nhà góp cũng vừa phải, căn bản thể góp được bao nhiêu. Nếu có thể đến thôn khác mua, làm được mấy mẫu tốt lắm rồi. Dù sao giống lúa nước của mọi người rất hỗn tạp, cứ thế mang trồng, lúc thu hoạch cũng bán được giá.

      Tuy rằng như vậy, ở trong phòng phòng vẻ mặt vẫn như cũ đánh giá tất cả, Tử Tang thể , nhân duyên ở trong thôn của Hạ Mộc đúng là rất tốt, đương nhiên ngoại trừ mấy người nhà họ Hạ kia.

      “Phía dưới có người của quan phủ đến .”

      Cũng biết ai ra cậu này, vội lao xuống pha hạ xem. Mọi người đều tỏ vẻ kinh ngạc, sao người của quan phủ lại đến, đâu có ai báo quan. Hơn nữa, dù có báo quan, lấy lộ trình từ thị trấn đến thôn cũng thể đến nhanh như vậy được.

      Tinh thần lực của Tử Tang cũng nhìn thấy, nàng hơi cau mày, xem vẻ mặt mấy tên sai nha này nghiêm túc, dáng vẻ tới lại vội vàng, hiển nhiên phải chuyện tốt!


      Nhược Vân, ChrisAndrena thích bài này.

    5. PHUONGLINH87^^

      PHUONGLINH87^^ Well-Known Member

      Bài viết:
      4,455
      Được thích:
      6,077
      ☆ 051 Sai nha
      “Hả… Mộc Đầu thúc thúc kỳ lạ!” Song Hỉ nhìn bóng dáng Hạ Mộc rời , nghi ngờ .
      Khóe miệng Tử Tang lơ đãng nhếch lên.
      Khúc thị nhìn Tử Tang, trong mắt loé lên tia sáng."


      Tinh thần lực của Tử Tang cũng nhìn thấy, nàng hơi cau mày, xem vẻ mặt mấy tên sai nha này nghiêm túc, dáng vẻ tới lại vội vàng, hiển nhiên phải chuyện tốt!

      “Mấy sai nha này đến đây làm gì?” Có số người nghi ngờ hỏi, đợi mọi người nghĩ ra, mấy sai nha tiến vào sân.

      Mấy tên sai nha nhìn đám người trước mặt, tên đầu quát: “Ai là Hạ Mộc?”

      “Tôi đây, mấy vị sai nha đại ca tới đây có chuyện gì ?” Hạ Mộc tiến lên rất lễ phép. Đối chiếu với thời gian tới, có lẽ phải vì chuyện tra mạ, huống chi có người báo quan, mấy tên sai nha này đến đây làm việc.

      Tên sai nha đầu : “ chưa được phép xây nhà sườn núi, giờ quan phủ muốn thu hồi lại. Hạn cho phải chuyển trong ngày hôm nay, hơn nữa phải nộp phạt trăm lượng bạc, là số tiền nộp cho việc ở lại tượng pha trong khoảng thời gian này, bằng phải tù, bị quản ăn quản mặc.”

      Mấy người nghe được đều hít sâu hơi.

      Tình huống xây nhà ở vùng tượng pha bỏ hoang vô chủ thường xuyên xảy ra, chỉ là được đảm bảo chắc chắn, biết quản phủ có để ý tới hay . Dù có cùng lắm bị thu hồi lại, chưa từng thấy bị phạt tiền như lúc này. Huống chi là những trăm lượng bạc, dù dùng số tiền này mua đất xây nhà ở đây cũng tốn đến vậy!

      Mạ của Hạ Mộc vừa bị huỷ, giờ lại bị phát trăm lượng, chẳng phải là bức tử người ta hay sao?

      Hạ Mộc cũng hơi cau mày. Vùng tượng pha này mua lại rồi nên cũng chẳng lo lắng gì. Chỉ là mấy tên sai nha này lại đến, hơn nữa lại giở công phu sư tử ngoạm, khẳng định là có người đứng sau sai khiến. Đến cùng đắc tội với ai. Hoặc là… phải nhằm vào mà nhằm vào tiểu thư, nghĩ vậy, càng thêm lo lắng.

      “Vị đại ca sai nha này, ngài hiểu lầm rồi. Vùng tượng pha này tôi mua lại.” Hạ Mộc , vốn định để mọi người biết, giờ cũng chỉ có thể ra.

      Bà con làng xóm ngạc nhiên, lúc nhìn Hạ Mộc sắc mặt cũng khác nhau. Vùng tượng pha bỏ hoang này tuy đáng tiền nhưng tốn cũng ít. Muốn mua hết cả tượng pha, đó là cần bao nhiêu tiền chứ?

      Xem ra Hạ Mộc này đúng là giàu có! Lúc trước mọi người còn thấy Hạ Mộc rất nghèo, hiển nhiên sai lầm rồi. Nhưng Hạ Mộc cũng ngốc, lấy nhiều bạc như vậy mua vùng hoang pha thể làm gì.

      Mấy tên sai nha kia cũng nhíu mày. Nguyên bản là có người đến tố cáo ở vùng tượng pha này có người tự tiện xây nhà, đây là việc thường xuyên xảy ra, bọn họ cũng quan tâm đến. Nhưng đối phương lại chi ra năm mươi lượng bạc, cho nên bọn họ báo lên . Vừa nhận được tin ngay, tất nhiên họ tra tình hình cụ thể. Hơn nữa nếu có thể thu trăm lượng bạc từ túi Hạ Mộc, đến lúc đó cũng là của bọn họ. Đây là số bạc lớn, vất vả cả đời chưa chắc kiếm được, đạo lý gì làm cả.

      “Đây chính là có người báo lại mình sử dụng hoang pha. Nếu dám gạt bọn tôi, tội càng nặng thêm.” Tên sai nha đầu cao giọng , trong lòng hận thể cắn răng, biết , Hạ Mộc này có mua hay chỉ cần đến quan phủ tra là ra ngay, phải là của mình, ai dám lung tung.

      Xem ra chuyến công rồi.

      Còn mấy tên theo sau lại nghĩ, dù điều tra ra chuyện của người này, số bạc năm mươi lượng kia cũng vào tụi tiền của bọn rồi. Đáng tiếc là trăm lượng này thu được, nhưng dù sao chạy chuyến được năm mươi lượng cũng rất tốt.

      “Sai nha đại ca, tôi là thôn trưởng của thôn Hạ Hà. Vùng tượng pha này đúng là Hạ Mộc mua lại, giấy tờ cũng do tôi viết.” Thôn trưởng bước lên cười .

      “Sai nha đại ca, là vất vả cho các vị, người báo quan nhân kia chưa hỏi ràng lung tung, người này đáng giận. Nhưng sai nha đại nhân à, hôm nay mạ trong vườn của tôi bị huỷ hết rồi, các vị đến đúng lúc, nhất định phải tìm ra tên ác nhân này.” Hạ Mộc vội , tìm bậc thang cho mấy tên này xuống.

      Tuy rằng Hạ Mộc thà, nhưng cũng phải là ngu ngốc.

      “Phải vậy ? Còn có việc này sao, chúng ta nhất định bẩm báo với đại nhân.” Sai nha đầu nghiêm túc , trong lòng lại nghĩ. Tuy việc bị huỷ mạ khá lớn nhưng vẫn nên lờ hơn. Huống chi đột nhiên người kia xuất ra năm mươi lượng, xem ra Hạ Mộc này đắc tội người có lai lịch , tránh xa ra chút tốt hơn.

      “Vất vả cho sai nha đại ca, trong nhà có trà ngon. Chút tiền này để mấy vị sai nha lúc về thị trấn uống chén trà.” Hạ Mộc cười nhét vào tay sai nha đầu mấy lượng bạc.

      Sắc mặt mấy tên sai nha này cuối cùng cũng dịu xuống, tên đầu bỏ lại câu “Chuyện mạ cứ chờ tin tức” rồi dẫn cả đám .

      Hạ Mộc tất nhiên cũng chờ mong mấy tên sai nha này có thể mang đến tin gì. Mấy tên này chắc chắn là do người gọi tới, thể giúp được. Về chuyện của mạ, tự mình thăm dò. Còn về phía quan phủ, chẳng chờ mong. Tuy mới trở về lâu, nhưng cũng biết huyện lệnh đại nhân làm này là tham quan, cậy mạnh vô lý.

      Sai nha rồi, sắc mặt hai tên giả làm em cũng khó coi ra về. Người trong thôn đều biết vùng hoang pha kia vô chủ nên bọn họ cũng nghĩ nhiều, bởi vậy sơ sót ở điểm này.

      Thôn trưởng cũng thông minh, nghĩ trước nghĩ sau lập tức biết Hạ Mộc đắc tội người khác, hơn nữa còn là phiền toái lớn. Nghĩ thế, thở dài, với bà con: “Phát sinh chuyện như vậy, Hạ Mộc cũng rất buồn. Mọi người giải tán , lúc về nhớ trông coi chỗ mạ còn lại cho kĩ, ngàn vạn lần đừng làm hỏng, tập trung lại đưa cho nhà Hạ Mộc.”

      Vì thế mọi người lại an ủi Hạ Mộc vài câu, ngoại trừ Hạ Hồi Sinh và gia đình Lê Tường, những người khác đều giải tán, Hạ Mộc mời mọi người vào trong nhà.

      “Chú Hạ Mộc à, phòng khách nhà chú trang trí đẹp mắt.” Vợ Lê Tường Khúc thị khỏi hâm mộ .

      Tử Tang thiết kế phòng theo phong cách đại, Hạ Hồi Sinh thấy cũng hơi ngạc nhiên. Cả nhà Lê Tường là lần đầu tiên đến nhà Hạ Mộc.

      “Đây là vợ em trang trí, mọi người ngồi .” Hạ Mộc cầm điểm tâm và trà ra tiếp đón mọi người, sau đó vừa cười : “Thạch Đầu, Song Hỉ, hai cháu ăn điểm tâm , do chú đầu gỗ làm đấy, ăn ngon lắm.”

      Hạ Mộc giờ nhìn sao cả, vẫn giống như bình thường, giống như chưa từng xảy ra hai chuyện mạ và sai nha kia.

      “Cám ơn chú đầu gỗ.” Hai đứa bé trăm miệng lời .

      Hạ Mộc vui vẻ sờ đầu hai đứa, nếu có con như thế tốt quá.

      thể tưởng tượng được tâm tư em dâu khéo như vậy.” Khúc thị cười .

      Hạ Hồi Sinh khinh thường giật giật khóe miệng. Giờ người phụ nữ kia trốn trong phòng. Nhưng giờ có người ở đây, cũng thể ta tốt. Tuy rằng thường xuyên trước mặt Hạ Mộc Tử Tang tốt thế nào, nhưng vẫn có chừng mực. Danh tiếng Tức Mặc Tử Tang tốt, cũng ảnh hưởng đến Hạ Mộc.

      “Hạ Mộc, mạ trong nhà còn nhiều, đến lúc đó giữ lại cho em phần.” Lê Tường cười .

      “Lê đại ca, nhà cần nhiều mạ như vậy, cho em dùng cái gì. Hay là thôi , em tìm nguồn khác xem, nếu được đổi giống khác.” Hạ Mộc .

      “Lê đại ca, Hạ Mộc cũng đúng, mình có thể trồng ngô. Hạ Mộc hay là trồng ngô cũng tốt lắm, tuy rằng mua giống hơi khó nhưng giờ ở biên cương yên, chiến tranh rất nhanh nổi lên, đến lúc đó ngô càng quý.” Hạ Hồi Sinh .

      Hạ Mộc vui vẻ, “Tốt lắm, Hồi Sinh, có việc gì cần cậu cứ , đợi lát nữa mình đưa tiền mua giống cho cậu.”

      Tuy số bạc này ít, với cũng chỉ là con số nhưng nếu nhận đừng mơ Hạ Mộc nhận giống, vì thế Hạ Hồi Sinh cũng đồng ý, từ chối nhận bạc.

      “Mọi việc coi như được giải quyết.” Lê Tường cười .

      Vẻ mặt mọi người đều rất mừng, Khúc thị cười : “Chú Hạ Mộc à, em dâu đâu?”

      “Ở lầu chị à.” Hạ Mộc .

      Khúc thị hơi ngẩn ra, tựa hồ hiểu được cái gì đó, tiếp tục cười : “Chắc làm gì đó. Nếu tiện, chị dẫn Thạch Đầu và Song Hỉ lên trò chuyện với em dâu.”

      Hạ Mộc do dự chút, hơi động lòng. Tất nhiên biết tiểu thư nhà mình có việc gì cần làm, chỉ thích ló mặt ra thôi. Nếu chị dâu lên, ở cùng với tiểu thư, về sau tiểu thư cũng thường có người có chuyện cùng.

      Vì thế gật gật đầu, “ ấy ở lầu đọc sách, em dẫn chị dâu lên.”

      lầu đọc sách Tử Tang cau mày, mấy phút sau nhìn thấy Hạ Mộc dẫn người lên đây.

      “Tiểu thư, chị dâu đến này, hai người trò chuyện .” Hạ Mộc cười ngây ngô, sau lưng toát mồ hôi lạnh, bởi vì đây là tự ý chủ trương, nhưng vì để cho tiểu thư càng thêm lầm lì, đành cố chịu đựng.

      bất ngờ là Tử Tang tức giận, khiến Hạ Mộc kinh hỉ nhìn nàng, sau đó vui vẻ với Khúc thị: “Chị dâu, chị ngồi , em mang trà và điểm tâm lên.”

      xong xuống lầu, Khúc thị dẫn hai đứa bé vào phòng khách, Thạch Đầu và Song Hỉ ngọt ngào gọi: “Mộc Đầu thẩm thẩm.”

      Tử Tang ngẩn ra, gật gật đầu, với Khúc thị: “Chị dâu, chị ngồi .”

      “Được.” Khúc thị trả lời, ngồi xuống ghế sofa gỗ trước mặt Tử Tang, nhìn thấy quyển sách tay nàng, “ thể ngờ được em dâu lại biết chữ, lợi hại.”

      Ở thời đại này, đa số phụ nữ biết chữ.

      “Mẹ, con cũng biết chữ.”

      “Mẹ, con cũng biết chữ.”

      Giọng khác nhau, nhưng hai đứa bé lại phụng phịu y hệt nhau.

      Khúc thị ngạc nhiên, sau đó buồn cười xoa đầu hai đứa bé, “Đúng, các con cũng rất lợi hại.”

      Vẻ mặt Thạch Đầu và Song Hỉ lập tức trở nên vui vẻ, Song Hỉ chạy đến trước mặt Tử Tang, hiếu kỳ hỏi: “Mộc Đầu thẩm thẩm, thẩm đọc sách gì, cháu biết đọc Tam Tự Kinh nhé, thẩm biết ?”

      .” Nàng thành , mấy thứ đó muốn nàng đọc, lúc nào nàng cũng có thể đọc được, nhưng nàng khinh thường đọc ra, đối với nàng mấy thứ đó chẳng có ích lợi gì cả.

      “Vậy cháu còn lợi hại hơn cả Mộc Đầu thẩm thẩm.” Song Hỉ rất đắc ý .

      Nhất thời nàng biết gì, quả nhiên trẻ con kỳ lạ. Chẳng lẽ con bé biết gì đó người khác biết con bé lợi hại hơn người ta sao? Nhưng chỉ là đứa bé, nàng tranh cãi đúng sai với trẻ con nên gật đầu.

      “Đứa này…” Khúc thị bất đắc dĩ cười , trong mắt giấu được trìu mến.

      Đúng lúc này, Hạ Mộc cũng mang điểm tâm và trà lên, thấy khí vẫn ổn càng vui vẻ, tận mắt nhìn mọi người ăn gì đó rồi mới vui vẻ xuống lầu.

      “Hả… Mộc Đầu thúc thúc kỳ lạ!” Song Hỉ nhìn bóng dáng Hạ Mộc rời , nghi ngờ .

      Khóe miệng Tử Tang lơ đãng nhếch lên.

      Khúc thị nhìn Tử Tang, trong mắt loé lên tia sáng.
      Nhược Vân, ChrisAndrena thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :