1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

QUY VỀ ĐIỀN VIÊN - XA LÊ NHI

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,819
      ☆, 030 Đấu với hổ
      [​IMG]

      Nhìn Hạ Mộc chạy xa dần, Tức Mặc Tử Tang từ từ theo sau, nghe lời gọi người.

      Hừ, có gọi ai đến cũng lợi hại bằng Tử Tang đâu. Tiếc rằng Hạ Mộc chẳng hề biết điều này.

      Hạ Mộc vừa đến trường, mùi máu tươi nồng. Nhìn hai người nằm mặt đất sống chết, ba người kia tiếp tục chiến đấu hiển nhiên cũng bị thương. Còn có lão hộ hung dữ khiến người khác hoảng sợ nữa.

      nhanh chóng lấy cung tiễn mang theo bên người, nhắm mục tiêu vào đùi lão hổ, trúng rồi.

      Con hổ kia phẫn nộ gầm rống tiếng về phía Hạ Mộc. vội quát: “Mọi người mau tránh ra.” xong rút thanh đao ra, nhanh chóng nghênh đón. Lúc này Hạ Mộc rất dũng cảm, hề có chút sợ hãi nào với con hổ.

      Tức Mặc Tử Tang nhìn mà nhíu mày, hứng thú đứng xem. Đôi khi nàng thể , Hạ Mộc này người kì lạ, luôn kính cẩn nghe theo nàng, nhưng khi phải đối mặt với số điểm lại để lộ dũng khí chưa bao giờ có.

      Đao của Hạ Mộc rất nhanh, người ở bên, lão hổ bổ nhào về phía bị đâm trúng nhát, máu tươi chảy ròng ròng. Lão hổ giận dữ, nó rống lên hồi, sau đó tiếp tục lao về phía Hạ Mộc. Tay chân Hạ Mộc rất linh hoạt, hơn nữa có sức khoẻ kinh người, triền đấu với lão hổ chẳng phân biệt được cao thấp. Hơn nữa có thêm ba người ở bên cạnh quấy rối lão hổ, rất nhanh nó rơi xuống hạ phong.

      Đứng bên xem, Tử Tang hơi nhíu mày, đôi mắt trông về hướng. Bởi vì ở xa xa lại có thêm con hổ đến, hơn nữa so với con này còn mạnh hơn. Đến khi hai con hổ tụ họp, Hạ Mộc và ba người kia khẳng định phải là đối thủ.

      Sức mạnh tinh thần của Tử Tang luồng lại tiếp luồng tập kích con hổ chạy trốn. Nó vì đau đớn người mà gầm rú, Tử Tang tiếp tục hạ xuống sức mạnh tinh thần.

      Tiếng rống giận dữ của con hổ kia rất lớn, người đánh nhau ở đây cũng nghe được, người hoảng sợ : “ hay rồi, còn có lão hổ sắp đến. Nhanh gọi thêm người và chuyển hai người bị thương đến nơi an toàn .”

      Ba người kia tạm dừng việc quấy rối lão hổ, người nhanh chóng chạy xuống núi, hai người kia cõng hai người bị thương lưng, trong đó người với Hạ Mộc: “Người em này, cậu cần tham chiến, nhanh chóng rời .”

      đợi Hạ Mộc trả lời, lập tức họ bỏ , Hạ Mộc hề có phản ứng gì trước lời của những người đó, vẫn chăm chú đối phó với lão hổ trước mặt như cũ.

      Tử Tang tìm cái cây, lười biếng dựa vào, nhàn nhã xem trận đánh trước mắt. Nàng cố ý dùng thanh của con hổ khác để doạ ba người này chạy , chỉ lưu lại mình Hạ Mộc. Nàng muốn dùng hai con hổ để thử xem năng lực của Hạ Mộc lớn đến đâu, Triệu Thế Tử muốn giết , phải có năng lực tự bảo vệ mình mới được.

      Nàng quyết để Triệu Thế Tử thực được tâm ý, về lâu về dài, nàng lo lắng cuối cùng Triệu Thế Tử nhịn được xuống tay với Hạ Mộc. Trong tình huống nàng có ở đó, gặp nguy hiểm. Nếu Hạ Mộc chết, kế tương kế tựu kế của nàng liền thất bại. Nàng tốn công như vậy, muốn việc này thất bại. Vì thế, nàng phải huấn luyện Hạ Mộc tốt. trời sinh có sức khoẻ, nếu có chiêu thức và kinh nghiệm, muốn tự bảo vệ mình chạy trốn hẳn là khó .

      Khi chiến đấu Hạ Mộc hề kinh hoảng vì xuất của con hổ khác, vẫn tập trung chiến đấu với con hổ kia.

      Thế này quá bình tĩnh.

      Tử Tang bên vừa quan sát vừa nghĩ.

      Rất nhanh, con hổ khác xuất tại gần đó. Đột nhiên Hạ Mộc nhảy lên, chồm lên người lão hổ. Đồng thời thanh đao cũng đâm sâu vào cổ nó, tốc độ rất nhanh chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

      Lão hổ kia thống khổ rống giận, cam lòng ngã xuống, cố giãy dụa cũng dậy nổi, cuối cùng chìm vào đất, thở nữa.

      Hạ Mộc dựng trận địa sẵn sàng đón quân địch nhìn lão hổ mới đến. Còn nó hướng về phía lão hổ ngã xuống gầm rống, sau đó nổi giận gầm lên tiếng với Hạ Mộc. Cả người lao cực nhanh về phía Hạ Mộc. Lần đầu tiên tránh được, nhưng lần thứ hai bị đâm trúng, ngã phịch xuống đất. Con hổ kia mở to mồm, cố táp về phía Hạ Mộc.

      Tử Tang có chút thất vọng, nàng nghĩ Hạ Mộc nhanh như vậy bị ngã xuống. định dùng sức mạnh tinh thần giúp , ngờ Hạ Mộc trong lúc chỉ mành treo chuông gian bắt đầu dùng đến tay, khí lực rất lớn khép chặt miệng lão hổ kia lại. Nó muốn cắn mà mở được miệng, tình cảnh ấy có chút buồn cười. Khoé miệng Tử Tang tự chủ được khẽ nhếch lên, hiển nhiên tâm tình tệ.

      Hạ Mộc dùng răng cắn cái, hai tay tăng thêm lực, cổ lão hổ bị vặn , lại dùng lực tung, lão hổ bị quăng ra ngoài, nhưng lại rơi xuống chỗ cách Tử Tang xa, đồng thời Hạ Mộc theo hướng lão hổ cũng nhìn thấy nàng, sắc mặt đột nhiên tái nhợt.

      Tức Mặc Tử Tang nghĩ đến cảnh này, khẽ nhíu mày, sau đó thể nào Hạ Mộc cũng lải nhải hồi.

      Con hổ kia hiển nhiên cũng phát ra tồn tại của Tức Mặc Tử Tang, cố gắng đứng dậy, chạy về phía nàng.

      “Tiểu thư, chạy mau!” Hạ Mộc hoảng sợ kêu lên, dùng tốc độ cực nhanh lao về phía lão hổ, tốc độ ấy vượt quá phạm vi của người thường.

      Tức Mặc Tử Tang vẫn nhúc nhích, giống như bị doạ đến ngẩn ngơ, mắt thấy lão hổ càng ngày càng gần, nàng còn ngửi được mùi hôi thối từ miệng lão hổ thở ra, đồng thời Hạ Mộc bổ nhào vào người nó, ôm chặt lão hổ lăn qua bên.

      Lão hổ rống giận, Hạ Mộc nhanh chóng quơ lấy tảng đá hung hăng đập vào đầu nó, tảng đá vỡ, đầu nó toạc máu.

      Lão hổ đau đến phẫn nộ rít gào, thanh vang vọng núi rừng. Miệng nó mở hết cỡ, táp về phía Hạ Mộc, cả kinh, vội vàng lăn vòng, lách ra, đồng thời chân dùng sức đá vào bụng nó. Lần này dùng toàn bộ khí lực, lão hổ bị Hạ Mộc đá trúng, nặng nề văng ra ngoài mấy trượng.

      Lúc này lão hổ bị thương quá nặng. Nó cố gắng đứng dậy, rồi lại ngã xuống. Đồng thời Hạ Mộc cũng cấp tốc rút bả đao người con hổ kia xuống, đâm vào cổ nó. Máu của nó văng lên người , đầu ngẹo xuống, tuyệt khí.

      Giờ Hạ Mộc mới bình tĩnh lại, thở hổn hển, quay đầu yên lặng nhìn Tức Mặc Tử Tang.

      biết vì sao, đối diện với ánh mắt của Hạ Mộc, đột nhiên Tử Tang có chút chột dạ. Dù Hạ Mộc cứu nàng, lão hổ kia cũng thể đụng tới sợi tóc của nàng. Nàng nhìn Hạ Mộc, cau mày : “Sao nào, nhìn tôi làm gì, muốn tạo phản hả?”

      “Tiểu thư, phải tôi bảo chạy rồi sao?” Tuy Hạ Mộc rất phẫn nộ, giọng điệu vì Tử Tang là chủ tử mà áp chế nhiều, nhưng vẫn lộ ra lửa giận hừng hực và lo lắng. Nếu kịp thời lao về phía lão hổ kia, dám nghĩ đến hậu quả xảy ra. Hơn nữa, có vẻ tiểu thư vẫn chưa phát ra, chẳng lẽ nàng biết cái gì là nguy hiểm, biết sợ sao?

      phát hoả với tôi sao?” Tức Mặc Tử Tang hỏi, nhìn Hạ Mộc, tỏ vẻ hiếu học hỏi: “Đây có phải là dĩ hạ phạm thượng ?”

      Hạ Mộc sửng sốt, lâu sau : “Tiểu thư, chủ quản dạy tôi quy củ từng , nếu chủ tử làm chuyện khác người, là hạ nhân trung thành, phải khuyên can .”

      như vậy, thấy tôi làm chuyện khác người.” Tử Tang tiếp tục dáng vẻ ngại học hỏi kẻ dưới.

      “Đúng, ràng tiểu thư biết nguy hiểm còn ly khai, thế là đúng.” Hạ Mộc kiên quyết trả lời.

      trung thành quá nhỉ.” Tử Tang nhìn Hạ Mộc, nhàn nhạt hỏi: “Thế , có thể làm gì tôi chứ?”

      Trong mắt nàng loé lên tia trêu đùa, nàng muốn xem thử, Hạ Mộc nhẫn nại đến cỡ nào. Nô tính của có thể sửa được ?
      Chris thích bài này.

    2. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,819
      ☆, 031 Chủ ý với lão hổ
      [​IMG]

      “Tiểu thư …” Hạ Mộc trừng mắt nhìn Tức Mặc Tử Tang nên lời, lâu sau mới : “Tôi làm được gì chứ, nhưng hành vi của tiểu thư đúng là đúng, về sau còn làm thế nữa, tôi nấu đồ ăn ngon cho ăn nữa.”

      Nghe Hạ Mộc hơi dỗi uy hiếp, đột nhiên Tử Tang cảm thấy buồn cười, nhưng cuối cùng vẫn cười nổi, tiếp đó hơi cau mày, thầm nghĩ, uy hiếp của Hạ Mộc đúng là có ít tác dụng. Nghĩ đến sau này được nếm những món ăn ngon lành nữa, đáng tiếc, dù sao nàng cũng phải loại người dễ bị uy hiếp , hừ lạnh tiếng, “Lá gan của đâu.”

      “Chỉ cần có thể khuyên được tiểu thư, bảo tôi làm gì cũng được, dù phải trả giá bằng tính mạng cũng tiếc.” Hạ Mộc kiên quyết và nghiêm cẩn .

      Nhìn vẻ mặt vô cùng nghiêm cẩn của Hạ Mộc, Tử Tang đột nhiên cảm thấy, có ngày, nếu việc nghiêm trọng đến mức đó, làm thế. Đôi mắt vốn bình tĩnh của nàng chợt lóe lên tia mê mang, nàng hiểu tại sao Hạ Mộc lại trung thành đến vậy… Có lẽ nô tính của Hạ Mộc có thuốc nào chữa được. Trước kia cách quản giáo hạ nhân ăn sâu vào đầu óc , khiến là người bình thường cũng hề thay đổi mảy may.

      Dù đối tượng có phải nàng hay , Hạ Mộc vẫn mãi như thế.

      xem, tôi nên đánh giá là ngu xuẩn hay quá trung thành đây?” Tức Mặc Tử Tang từ chối cho ý kiến, hỏi lại.

      Hạ Mộc vô cùng ngạc nhiên. Ánh mắt tiểu thư bình tĩnh nhìn , chợt cảm thấy dường như có cái gì đó tuột mất, kịp bắt lấy nó. Đến khi nhóm thôn dân cầm vũ khí vọt tới, Hạ Mộc mới hồi phục lại tinh thần, mặt vẫn có chút bất an, yên lòng trả lời bọn họ.

      Nhìn hai con hổ nằm mặt đất, nhóm thôn dân kia đều hưng phấn vây lấy Hạ Mộc, khen lợi hại, làm gì có ai có thể trong phút chốc đánh bại hai con hổ, liên tục gọi là “ hùng đánh hổ” .

      số thôn dân nhiệt tình, khiêng giúp con hổ về nhà Hạ Mộc. Lão hổ là do Hạ Mộc đánh chết, tất nhiên là của . Đương nhiên thiếu người đỏ mắt, ghen tị, và cả hâm mộ. Hai con hổ này vô cùng đáng giá, cả thôn đều nhớ chuyện trước kia trong thôn cũng có thợ săn may mắn săn được con hổ, về sau mua đất xây nhà.

      đường về tượng pha, càng ngày càng có nhiều người xúm lại, ầm ĩ theo xem náo nhiệt. Hơn nữa, lão hổ rất ít xuất , có người cả đời chỉ nghe lão hổ hung ác, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy, tất nhiên là vô cùng tò mò. Cha mẹ Hạ Mộc nghe tin vội chạy đến, nhìn hai con hổ kia, lộ ra vẻ tham lam.

      “Thằng Ba à.” Hà thị kêu lên.

      Hạ Mộc ngạc nhiên, : “Cha, mẹ.”

      “Lão hổ do con giết chết?” Hà thị hỏi.

      Hạ Mộc gật gật đầu.

      Nhận được khẳng định chắc chắn, hai người vừa buồn vừa vui. Buồn vì giờ lão hổ phải của bọn họ, vui vì lão hổ do Hạ Mộc giết, sớm hay muộn của cũng là họ .

      “Mang về nhà , gọi hai con đến hỗ trợ.” Vẻ mặt Hạ Đại Hầu ôn hoà .

      Trở về lâu như vậy, lần đầu tiên Hạ Mộc thấy cha có sắc mặt ôn hòa với mình, rất vui mừng, chưa kịp đồng ý. Tử Tang đứng bên cạnh mở miệng, “ cần làm phiền, Hạ Mộc, về tượng pha rồi mổ.”

      Giọng điệu của nàng bình thản, nghe ra cảm xúc.

      Hạ Mộc ngốc, có nghĩa là Tử Tang cũng ngốc. Mục đích của vợ chồng Hạ Đại Hầu quá ràng. Nếu vào nhà bọn họ, lão hổ này là của họ. Vốn dĩ Tử Tang cũng lười quản việc này, lão hổ này nàng còn chướng mắt, hơn nữa cũng phải của nàng. Nhưng nó là của Hạ Mộc, danh nghĩa cũng là của nàng, nếu nàng ở đó kệ, nhưng có nàng ở đây, hai vợ chồng kia lại coi như nàng tồn tại, tưởng rằng nàng dễ bị bắt nạt lắm hả.

      Hơn nữa nàng phải sống ở đây ba năm, thể để người khác xem thường nàng được.

      Thấy Tử Tang, ánh mắt vợ chồng Hạ Đại Hầu lóe lên. Họ chưa quên con mình là ở rể, tính ra lão hổ này cũng của Tức Mặc Tử Tang. Nhưng dựa vào cái gì, do con họ mang về, tất nhiên là của họ, tuyệt đối thể rơi vào tay người ngoài.

      Hai người nghĩ giống nhau, trao đổi ánh mắt, hà thị cười : “Nhà thằng ba à, hai con hổ này lớn như vậy, để ở nhà con cũng hết được. Hay là để hai con đến giúp đỡ tốt hơn, huống hồ ở đây cũng gần nhà hơn, thể để bà con làng xóm vất vả chuyển đến tận tượng pha chứ.”

      Tức Mặc Tử Tang muốn tốn thời gian với hai người này, cho nên đao sắc chặt đứt tơ rối, “Giờ phân nhà, thể làm phiền đến hai vị lão nhân gia. Bà con khiêng lão hổ về tượng pha chắc chắn rất mệt, sau đó chia cho mọi người ít thịt, coi như đền bù vất vả của mọi người.”

      Sống cùng thôn, nhà ai có việc gì sớm truyền khắp. Đương nhiên mọi người biết quan hệ giữa Hạ Mộc và người nhà, biết tính cách của vợ chồng Hạ Đại Hầu, chắc chắn đến vì lão hổ này.

      Mấy người hỗ trợ khiêng lão hổ cũng thông minh, nghe ra ý trong lời của Tử Tang. Nếu khiêng lão hổ này đến tượng pha, được lợi, nhưng nếu khiêng đến nhà Hạ Đại Hầu chưa chắc. Huống chi bọn họ cũng quen nhìn cách cư xử của Hạ Đại Hầu.

      Vì thế người đàn ông trong số đó : “Đúng vậy! Đại Hầu, chúng tôi vất vả, bác cũng nên nhường đường , tại ngày ngắn lắm, đến lúc ấy kịp giết lão hổ đâu.”

      Những người khác cũng ào ào phụ họa theo.

      Hạ Mộc vốn vui mừng, sau đó tỉnh táo lại, nhận ra ý định của cha mình, nét mặt có chút đơn, : “Cha, mẹ, cần làm phiền. Sau này con đưa cho cha mẹ ít thịt hổ.”

      hi vọng cha mẹ biết đưa cho họ thịt hổ mà dừng lại.

      Sắc mặt vợ chồng Hạ Đại Hầu có chút khó coi, nhưng trước mặt nhiều người như vậy cũng thể gì, đành đứng lùi sang bên, để mọi người qua, nhưng cũng theo.

      Lão hổ kia đổi được đống bạc sáng bóng, sao bọn họ có thể dễ dàng từ bỏ thế chứ?

      Chưa tới tượng pha, hai của Hạ Mộc cũng chạy đến, khi nhìn lão hổ cũng lộ ra vẻ tham lam. Hạ Đa Quý rất nhanh che giấu được cảm xúc , nhưng Hạ Phú Quý căn bản thể giấu nổi, đuổi theo bước chân người khiêng, ra vẻ chủ nhân : “Mọi người vất vả rồi, tiếp theo để tôi với chú Hai khiêng cho!”

      “Đúng, đúng, vất vả cho mọi người, ngày khác mời mọi người uống rượu.” Hạ Đa Quý cũng bước vội theo.

      Bước chân họ vì hai người mà dừng lại.

      “Sắp đến rồi, cần phải đổi người đâu.” người trong số đó vừa vừa .

      “Lão hổ này là của đầu gỗ, muốn mời uống rượu cũng là đầu gỗ nên mời.” Thêm người cười đùa .

      “Này, sao lại như thế…” Hạ Phú Quý tức giận .

      “Đại ca…” Hạ Đa Quý kéo lấy Hạ Phú Quý, cười : “Đại ca, người ta đùa đấy mà. cũng thà quá, cứ tưởng , sắp đến rồi, chúng ta đừng nhúng tay vào nữa, đến lúc đó cám ơn mọi người cho tốt là được.”

      Tuy rằng Hạ Phú Quý cam tâm, trừng mắt nhìn đối phương cái, nhưng cũng nghe theo lời Hạ Đa Quý, thêm nữa.

      Hạ Đa Quý lại lần nữa cảm ơn mọi người giúp đỡ khiêng lão hổ, sau đó đến bên cạnh Hạ Mộc, quan tâm hỏi han: “Chú Ba, chú có bị lão hổ làm bị thương ? Có cần mời đại phu xem qua ?”

      Hai, em sao.” Hạ Mộc cười .

      “Vậy là tốt rồi.” Hạ Đa Quý tỏ vẻ may mắn, sau đó thân thiết hỏi Hạ Mộc làm sao giết được lão hổ, rồi khen Hạ Mộc lợi hại hồi.
      Chris thích bài này.

    3. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,819
      ☆, 032 Chia lão hổ
      [​IMG]
      Nhìn bề ngoài nhà trúc rất đơn giản nhưng do Tử Tang thiết kế nhìn rất đẹp mắt.


      đám người đến trước nhà trúc. Nhà trúc xinh đẹp, giản dị khiến tầm mắt mọi người từ người lão hổ dời lúc. Tuy tất cả mọi người đều biết vùng tượng pha xuất căn nhà trúc rất đẹp, nhưng có nhiều người đến xem. Thứ nhất, vì vùng tượng pha này tương đối hẻo lánh, ai lại cố tình đến để xem nhà người khác. Hai là cũng biết chuyện gì xảy ra, trong thôn truyền ra tin đồn Tử Tang thích xã giao với mọi người, nhưng lại là người vợ hung hãn, hồ ly tinh, nên mọi người cũng dám tùy tiện đến thăm hỏi, bởi vậy vùng tượng pha ít khi có người đến.

      Ngay cả người nhà Hạ Mộc sau lần trước Hạ Lê Hoa đến gây , cũng tới nữa.

      Nhà trúc tuy rằng đẹp mắt, nhưng mọi người thấy thực dụng, tiền công xây dựng cũng cao. Ban đầu có thể mọi người có hứng thú, nhưng lâu sau họ có ý định xây cái. Nghĩ mà xem, nếu xây nhà trúc, chẳng qua chỉ lớn chút, cao chút, chẳng có gì mới mẻ.

      Cha mẹ và hai rất ghen tị với Hạ Mộc. Nhà trúc này lớn như vậy, tuy nguyên liệu đều có sẵn, nhưng tiền công cho thợ cũng ít, nếu số bạc đó là của họ tốt.

      Hạ Mộc biết tâm tư người thân của mình. Bảo mọi người để lão hổ xuống sân, sau đó cho mời hai đồ tể trong thôn đến giúp mổ xẻ lão hổ. Muốn mổ lão tổ tốt cũng là kỹ thuật khó, huống hồ da hổ rất đáng giá, nếu mời người chuyên nghiệp đến làm, rất dễ bị đứt.

      Tử Tang về đến tượng pha vào phòng đọc sách, chuyện còn lại nàng cũng muốn quản. Đến khi lão hổ chuẩn bị mổ xong, Hạ Mộc lên hỏi: “Tiểu thư, tôi có thể lấy ít thịt hổ ra chia cho bà con và người nhà tôi ?”

      Đầu Tử Tang ngẩng lên, ngữ khí lạnh nhạt : “Lão hổ này là của , phải của tôi, tự làm chủ , cần chuyện gì cũng tới hỏi tôi.”

      Hạ Mộc thấy vẻ mặt Tức Mặc Tử Tang lạnh lùng, có gì khác thường thở phào nhõm, xem ra đúng là tiểu thư để tự làm chủ.

      Vì thế lại ra sân, hỏi trưởng thôn đứng xem náo nhiệt, “Trưởng thôn, trong thôn chúng ta có bao nhiêu nhân khẩu?”

      Trưởng thôn tuy thấy lạ với câu hỏi của Hạ Mộc nhưng vẫn trả lời, “Trong thôn có năm mươi hai hộ, tính cả trẻ con mới sinh là ba trăm tám mươi hai người.”

      “Vậy để lại hai trăm cân thịt hổ, làm phiền trưởng thôn chia cho mọi người, tôi và vợ mới về thôn, sau này cần mọi người chiếu cố nhiều hơn.” Hạ Mộc cười .

      Lời Hạ Mộc vừa dứt, người xung quanh đều kinh ngạc, hai trăm cân đó! Chia bình quân xuống, mỗi người có hơn nửa cân. Nhiều lúc trong nhà muốn mua nửa cân thịt lợn còn thấy tiếc, Hạ Mộc này hào phóng. hổ là người ra ngoài làm việc lớn, giống người thường.

      Người nhà Hạ Mộc vừa nghe thấy đau lòng, đó là bao nhiêu tiền chứ. Hạ Mộc đầu heo này cứ thế ném ra ngoài, con hổ chỉ nặng hơn năm trăm cân. Con hổ kia lớn hơn chút cũng chỉ sáu trăm cân, bỗng chốc cho hai trăm cân, tức là gần như cho nửa con hổ, chỗ đó phải là tiền à?

      Nhưng lời Hạ Mộc ra, bọn họ thể phản bác được, bằng bị cả thôn ghi hận, đến lúc đó biết truyền ra bao nhiêu tin đồn khó nghe nữa.

      “Bác liền thay các hương thân cám ơn cháu.” Trưởng thôn cười dài .

      “Trưởng thôn quá khách sáo rồi, mọi người là bà con làng xóm, sau này cần giúp đỡ lẫn nhau.” Hạ Đa Quý ngoài mặt tươi cười bước lên , nhưng trong lòng tiếc xót chỉ có tự biết, hai trăm cân đấy! Hai trăm cân! Nếu có người, đấm ngực giậm chân. Dù sao cho cho rồi, cũng phải tỏ vẻ chút để có tiếng tốt,

      Vợ chồng Hạ Đại Hầu và Hạ Phú Quý cũng miễn cưỡng nở nụ cười gượng.

      Trưởng thôn làm sao biết tính người nhà Hạ Đại Hầu chứ! Cười haha vài câu hợp với hoàn cảnh, sợ đêm dài lắm mộng, vẫn nên cầm thịt hổ chạy lấy người tốt hơn. Bằng , kéo dài thời gian để mấy người Hạ Đại Hầu gây rối, tuy ông tham chỗ thịt hổ này, nhưng đây là bà con có lộc ăn, thể lấy, vì thế lên tiếng: “Được rồi, còn sớm nữa, lão hổ cũng mổ xong, mọi người giải tán . Hai người khỏe mạnh, khiêng thịt hổ ra quảng trường, mỗi nhà cử đại diện đến lĩnh, nhớ mang theo đồ đựng.”

      Vì thế mọi người ào ào cảm ơn Hạ Mộc rồi giải tán, Hạ Mộc đưa tiền công cho đồ tể, cuối cùng trừ người nhà Hạ Mộc, tượng pha có người khác.

      “Thằng Ba, sao con phá gia thế, hai trăm cân thịt hổ cứ thế đem cho người khác.” Thấy mọi người hết, Hà thị lập tức oán giận Hạ Mộc.

      Hạ Mộc sửng sốt, “Mẹ, hai con hổ này chia cho mọi người chút có sao đâu. Còn nữa, con mới trở về lâu, sau này còn cần bà con làng xóm giúp đỡ nhiều.”

      Ở ngoài bao nhiêu năm, biết , cần xã giao tốt với mọi người.

      “Muốn chia gì đó, sao con tìm chúng ta thương lượng trước?” Hạ Đại Hầu chất vấn, nếu thương lượng trước với bọn họ, hai trăm cân thịt hổ này rơi vào tay người khác, càng nghĩ ông càng đau lòng, hận thể cướp về.

      “Đúng vậy! Chú Ba, em nên bàn trước với mọi người, nhà mình cũng khá giả, bỗng chốc cho hai trăm cân thịt hổ đó là bao nhiêu tiền, chẳng lẽ em đau lòng sao?” Hạ Phú Quý trừng mắt tức giận Hạ Mộc.

      “Thằng Ba, con phải chia thịt lão hổ, mà là xẻo thịt cha mẹ, chị em con đó!” Hà thị bi thống kêu lên.

      “Thằng Ba, sao mày càng lớn càng ngu thế, đồ con lợn, sớm biết như thế, tao cho mày chia chỗ thịt lão hổ. Ngu xuẩn! Quá ngu!” Hạ Đại Hầu tức giận gào lên, giống như làm vậy có thể khiến trong lòng đỡ xót hơn tí.

      “Chú Ba, em xem, em khiến cha mẹ tức giận như vậy, là bất hiếu rồi.” Hạ Phú Quý đau lòng nhìn Hạ Mộc, giống như gây ra tội ác tày trời.



      Hạ Mộc ngây ngốc đứng đó, căn bản có ai cho cơ hội , càng nghĩ thông vì sao người nhà mình lại kích động như thế.

      “Được rồi, cần nữa.” Hạ Đa Quý mở miệng trấn trụ mọi người, xúc động : “ tại chia cũng chia rồi, nhiều lời cũng vô dụng. Chú Ba à, về sau em phải học khôn lên, cần thà như vậy , dễ bị người khác bắt nạt .”

      Hai, em…” Hạ Mộc muốn giải thích.

      “Được rồi, cần nữa.” Hạ Đa Quý cắt ngang lời Hạ Mộc, “Sắc trời còn sớm, chỗ còn lại chúng ta chia .”

      “Thằng Ba, mày cho người khác hai trăm cân, hai trăm cân này tính vào phần của mày.” Hạ Đại Hầu .

      “Đúng, lần này nhất định thằng Ba phải nhận giáo huấn này, để lần sau lặp lại sai lầm này nữa.” Hà thị cũng .

      Hạ Phú Quý và Hạ Đa Quý gì, trong lòng nghĩ mình có thể lấy thêm, Hạ Mộc được chia, tất nhiên là tốt nhất, họ có thể lấy phần nhiều hơn.

      Sắc mặt Hạ Mộc càng lúc càng khó coi. tưởng tượng nổi, cách nào chấp nhận người nhà biến thành bộ dạng này. Ngồi đọc sách lầu hai, tất nhiên Tử Tang biết hết mọi chuyện xảy ra trong sân, khóe miệng hơi nhếch lên đầy châm chọc, có chút tà ác và thú vị nghĩ thầm, Hạ Mộc hành động thế nào đây?
      Chris thích bài này.

    4. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,819
      ☆, 033 Hạ Mộc ương ngạnh
      [​IMG]

      Hạ Mộc thu hồi cảm xúc của bản thân, để ý tới người nhà của mình, cầm lấy con dao. Xẻo hai ba nhát, miếng to, hai miếng thịt hổ được cắt tốt.


      “Cha mẹ, miếng to cha mẹ cầm . Phần của chị cả cũng ở trong đó, còn miếng , đại ca Hai mỗi nhà miếng.” Hạ Mộc , miếng to chừng hơn bốn mươi cân, miếng là mười cân.

      “Cái gì, mày cho người khác hai trăm cân mà chia cho người nhà mình có tí như thế hả?” Hà thị bén nhọn .

      “Bà con làng xóm chia đều xuống cũng chỉ ít vậy thôi.” Hạ Mộc .

      “Gì mà chỉ ít vậy thôi, đó là hai trăm cân, hai trăm cân mày còn cho người ngoài, sau đó chỉ phân cho chúng tao có tí, mày còn coi chúng tao như người nhà đặt ở trong mắt ?” Hạ Đại Hầu cả giận .

      “Cha, phải là phân, là cho. Chúng con ra ở riêng, lão hổ này là của con. Con đưa phần này vì hiếu kính cha mẹ, nếu con bất hiếu, mang tất cả đổi bạc cũng là đúng lý hợp tình.” Hạ Mộc trầm giọng .

      “Thằng nghịch tử này.” Hạ Đại Hầu cả giận .

      “Làm bậy mà! Sao con trai tôi lại trở thành bộ dạng này chứ, đại hầu gia chúng ta đời đời an phận, sao lại sinh ra đứa con bất hiếu đến mức này?” Hà thị khóc hô.

      “Em Ba à, em nhanh xin lỗi cha mẹ , thân thể cha mẹ vốn tốt, đừng chọc tức cha mẹ. Mọi người đều là người nhà, em thể keo kiệt thế được!” Hạ Đa Quý bực mình Hạ Mộc, biết Hạ Mộc chỉ để cho bọn tí như vậy, tính y dù tốt đến mấy cũng phải tức giận.

      “Em Ba à, cha mẹ vất vả nuôi em lớn, chúng ta là là chị, cái gì cũng nhường em, thương em, giờ em báo đáp chúng ta như thế này đây.” Hạ Phú Quý khí phẫn chỉ trích, “Em căn bản chính là sói mắt trắng.” (khí phẫn: tức giận + phẫn nộ)

      Vẻ mặt Hạ Mộc trầm xuống lời nào. Chỉ vì thịt hổ, cha mẹ mình, các ấy cái gì cũng được!

      “Thằng Cả, thằng Hai, các con mau đem hết thịt lão hổ chuyển , hoa cũng đừng để lại cho nó.” Hạ Đại Hầu cả giận , ông muốn thử nhìn xem thằng nghịch tử này làm gì được ông.

      Hạ Phú Quý và Hạ Đa Quý vội vàng vâng dạ, có cha làm chủ, tất nhiên là tốt, vừa muốn lấy, bị Hạ Mộc ngăn cản.

      “Dừng tay.” Hạ Mộc quát, “Cha mẹ, nếu cha mẹ đồng ý, con mời trưởng thôn và Lý Chính đến phán xử công bằng. Nếu họ lão hổ này là của cha mẹ, vậy ta để toàn bộ cho mọi người.”

      Trong mắt Hạ Mộc tràn ngập đau xót, mỗi câu của người nhà, mỗi hành vi của họ như cầm dao đâm vào lòng .

      “Làm bậy a!” Hà thị lập tức vừa khóc vừa gào lên.

      “Tốt tốt, thằng nghịch tử này, mày ở ngoài mấy năm nay, chẳng có gì, nhưng lại học được cách uy hiếp cha mẹ, mày sợ thiên lôi đánh xuống hả.” Hạ Đại Hầu tràn đầy lửa giận .

      Hạ Mộc mặc kệ bọn họ, hai tay nắm lấy chân lão hổ, dùng ít lực dễ dàng nhấc tấm da hổ hoàn chỉnh lên, đặt xe trâu cách đó xa.

      Đám người Hạ Đại Hầu nhìn hít sâu hơi, từ biết Hạ Mộc sức lực lớn, chỉ là nghĩ tới, bây giờ khí lực còn lớn hơn. Mấy trăm cân gì gì đó nhấc là nhấc, ý tưởng dùng sức mạnh cưỡng ép lập tức biến mất.

      Hạ Mộc chừa lại cho người nhà khoảng hai mươi cân thịt và cái chân hổ, xương cốt bỏ vào cái sọt, phần thừa lại cũng bỏ vào cái sọt khác, sau đó nhìn về phía người nhà của mình, “Cha mẹ, đại ca, Hai nếu mọi người cần thịt lão hổ con mang tất cả bán.”

      “Mày dám.” Hạ Đại Hầu giận trừng Hạ Mộc, “ cân mày cũng đừng mong bán được.”

      Hạ Mộc yên lặng nhìn Hạ Đại Hầu, hít hơi sâu, áp chế phẫn nộ trong lòng, : “Cha, giờ tách nhà. Cái gì của con con tự làm chủ, nếu cha cảm thấy đúng, con phải mời thôn trưởng, Lý Chính đến.”

      “Sao hả, chẳng lẽ mày còn muốn mang chuyện bất hiếu rêu rao ra bên ngoài.” Hạ Đại Hầu cả giận , “Mày biết xấu hổ, tao và mẹ mày còn muốn giữ cái mặt già nua này nữa.”

      Hạ Mộc lần đầu tiên hoàn toàn thấu hiểu người nhà của mình khó khuyên giải thông suốt cỡ nào, “Truyền truyền , giờ con rất muốn biết con để cho mọi người chiếm lấy chỗ thịt lão hổ này là đúng hay sai, hay vốn dĩ mọi người coi con là người thân?” Có lẽ căn bản nên trở về, nhận người nhà còn tốt hơn là nhận.

      “Mày…” Hạ Đại Hầu giận dữ, tiện tay quơ lấy cây gậy gỗ, hung hăng đánh về phía người Hạ Mộc, “Tao đánh chết thằng nghịch tử này, dù tách riêng nhà, mày vẫn là con tao, tao vẫn có thể dạy mày.”

      Hà thị, Hạ Phú Quý, Hạ Đa Quý tiến lên ngăn cản, ngược lại có cảm giác hơi vui sướng khi người gặp họa.

      Hạ Mộc vẫn nhúc nhích, tùy ý để Hạ Đại Hầu đánh vào người mình. Hạ Đại Hầu vốn dĩ sinh cục tức giận, khí lực tiêu hao rất nhiều, hơn nữa vừa đánh vừa chửi, càng tiêu hao sức lực, cho nên rất nhanh thấm mệt.

      Cuối cùng Hạ Mộc động thân, hướng về Hạ Đại Hầu trầm giọng : “Cha, nếu đánh đủ, mọi người mau ! Các người biết con rất khỏe, đừng để con ném mọi người ra ngoài, con được làm được.” Cuối cùng, lúc bọn người Hạ Đại Hầu kịp phát hỏa ngoan lệ .

      “Thằng nghịch tử…”

      “Cha.” Hạ Đại Hầu chưa trút giận xong, Hạ Đa Quý giữ chặt ông, ghé vào tai Hạ Đại Hầu mấy câu, biết là gì, nhưng là sắc mặt Hạ Đại Hầu dần dịu xuống, hung hăng trừng mắt nhìn Hạ Mộc cái, rồi cầm đầu ra ngoài.

      “Cha nó à…” Hà thị vội kêu lên, ngờ Hạ Đại Hầu cứ thế như vậy.

      “Bà nghe thằng nghịch tử này sao? Cầm thịt về , đỡ ở lại đây mất mặt.” Hạ Đại Hầu giận dữ với Hạ thị, sau đó quát hai con trai: “Hai đứa cũng về .”

      Nên vợ nên chồng với Hạ Đại Hầu lâu, Hà thị biết tính Hạ Đại Hầu, có khả năng buông tay với khoản tiền lớn như vậy. Chắc là vừa rồi thằng Hai nghĩ ra ý kiến hay, nếu Hạ Đại Hầu thể thỏa hiệp, nghĩ đến con thứ hai của mình bình thường thông minh nhất, hẳn là có biện pháp, khi như vậy trước hết rời .

      Hạ Đa Quý Hạ Mộc: “Em Ba, cha mẹ đều tức giận, chúng ta cũng về trước. Em cẩn thận suy nghĩ , hôm khác qua xin lỗi cha.”

      Dù Hạ Phú Quý cũng tiếc nếu cứ thế rời , nhưng Hạ Đại Hầu lên tiếng, cũng dám lưu lại. Hơn nữa đoán cha rời , chắc chắn là do lấy được từ chỗ Hạ Đa Quý biện pháp tốt, bằng sao bỏ dễ dàng thế được, do dự chút, cũng cần lấy thịt hổ theo.

      Đám người Hạ Đại Hầu rồi, ánh mắt u buồn của Hạ Mộc thu lại, thở dài, biết Hạ Đa Quý gì đó, nhưng chuyện này thể bỏ qua dễ như vậy. Nghĩ kĩ, giấu cảm xúc phiền muộn, cầm chỗ thịt hổ còn lại và xương cốt vào phòng bếp, sau đó làm chút đồ ăn đặt trong nồi dùng lửa đun nóng, rồi mang lên lầu hai.

      “Tiểu thư, da hổ này chưa được xử lý kĩ, thể để lâu được, để quá lâu chất lượng đảm bảo nữa, thịt lão hổ cũng thế. Vì thế, tôi định trước hết mang vào trong thành bán. Bây giờ là cuối giờ Thân, về cũng mất hai canh giờ, buổi tối trở về chắc rất muộn. Trong bếp có thức ăn nóng, cứ ăn trước . Lúc về tôi mua thêm điểm tâm ở ngoài mang về cho .” Tức Mặc Tử Tang thích ăn thức ăn tươi, mấy ngày nay đều ở trong thôn, đương nhiên có cơ hội, nhân dịp này vào thị trấn, liền thuận đường mua ít mang về.

      Lần này Tử Tang lần này ngẩng đầu nhìn Hạ Mộc. Dáng vẻ vẫn như cũ, thà như bình thường, cảm xúc cũng bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ, bình thường con ngươi ôn hòa hữu thần mang theo vài phần suy sụp, hiển nhiên che giấu hết cảm xúc.

      Tử Tang lại lần nữa cúi đầu, đồng thời cũng lên tiếng.

      Nhận được câu trả lời của tiểu thu, Hạ Mộc liền đánh xe , mang lão hổ vào thị trấn.

      Màn đêm buông xuống, quả nhiên Hạ Mộc vẫn chưa trở về, Tử Tang vào phòng bếp, đem đồ ăn nóng ra, nàng im lặng ăn, bỗng nhiên, nàng cảm thấy khẩu vị tốt lắm, cảm giác này rất lâu rồi chưa từng xuất .

      Ngẩn ngơ hồi, Tức Mặc Tử Tang tiếp tục dùng cơm, sau đó lấy nước, cầm chén đũa rửa sạch , sau đó nàng nghĩ tới tắm rửa cần nước ấm, nàng đến cạnh bếp xem xét.

      Kiếp trước, phải nàng chưa từng làm bếp, đời này, có người hầu hạ, càng có cơ hội vào bếp. Rời khỏi Tức Mặc phủ, nàng cũng có cơ hội dùng, bởi vì mọi chuyện Hạ Mộc đều làm rất tốt. Bây giờ nàng muốn dùng nước ấm tắm rửa, Hạ Mộc lại có ở đây, xem ra phải tự mình nấu nước thôi. Chỉ là dùng như thế nào đây?

      Do dự hồi, Tử Tang ra giếng múc nước, đổ gần đầy nước vào nồi sạch, rồi ngồi xổm xuống trước bếp. Bởi vì lúc trước giữ nóng thức ăn nên bên trong vẫn còn tàn than.

      Tuy nàng chưa bao giờ nhóm lửa, nhưng nàng ngốc, tìm ít cỏ khô thả vào, sau đó quạt quạt ít góp, dưới tình huống có tàn than, cỏ khô rất nhanh thiêu cháy.

      Thừa dịp này cỏ khô bốc cháy, đầu tiên Tử Tang cho củi vào. Đến khi lửa càng lúc càng lớn, nàng bỏ đoạn củi lớn, lửa thuận lợi bùng lên.
      Chris thích bài này.

    5. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,819
      ☆, 034 là nhàn nhã!
      [​IMG]

      Nước rất nhanh sôi, Tức Mặc Tử Tang bê thùng gỗ, đổ nước sôi vào trong, chuyển đến phòng trống bên cạnh phòng bếp. Do dự lúc, nàng lại cho thêm nước vào nồi, bỏ thêm ba khúc củi lớn vào bếp, để nó cháy từ từ.

      Tử Tang vừa rửa mặt chải đầu xong, chợt nghe tiền viện có tiếng động, là Hạ Mộc trở về.


      Nàng bước vào phòng khách. Phong trần mệt mỏi, mang theo hàn khí từ bên ngoài Hạ Mộc cũng từ viện trước tiến vào phòng khách, hai người đối diện nhau, Hạ Mộc ngạc nhiên, vừa thấy tóc Tức Mặc Tử Tang còn nước, thầm kêu tiếng hỏng bét, “Tiểu thư, tôi quên đun nước cho rồi, lại tắm nước lạnh à?”

      Trước đó vài ngày, dù trời rất lạnh Tử Tang vẫn tắm nước lạnh, Hạ Mộc sợ tới mức nhìn chằm chằm Tử Tang vài ngày, thấy nàng bị phong hàn mới yên lòng.

      Nàng liếc mắt nhìn cái, “Nước ấm, tôi tự đun.”

      “Xin lỗi, tiểu thư, tôi phải đun nước sẵn mới đúng?” Hạ Mộc hổ thẹn , bình thường xuất môn đều an bài mọi chuyện cẩn thận, có thể do người nhà gây náo loạn, hại tâm thần yên, vừa nãy lúc về lần mò suýt nữa vấp ngã.

      càng ngày càng thích làm lão mụ tử.” Tức Mặc Tử Tang bỏ lại câu rồi lên lầu. (ý chị Tang là như mẹ già hay lải nhải ý)

      Hạ Mộc sửng sốt, đồng thời cũng mơ hồ. Đây là ý gì chứ?

      Khi hoàn hồn, Tức Mặc Tử Tang biến mất ở cầu thang, vội kêu tiếng, “Tiểu thư, tôi mua ít đồ ăn về đây, tôi hâm nóng, có thể ăn luôn.”

      Tử Tang trả lời , cũng để ý, ra sau viện, hâm nóng lại đồ ăn vừa mang về. bước vào phòng bếp, nhìn nhìn chỗ đồ ăn còn thừa lại, phỏng đoán tiểu thư ăn khoảng bao nhiêu, sau đó mở nắp nồi, phát bên trong đầy nước ấm, ngạc nhiên. Tiểu thư tắm rửa, vậy nước ấm này là cho .

      Tuy muốn Tức Mặc Tử Tang làm việc nặng, nhưng cũng lòng cảm tạ tiểu thư đun nước nóng, vội vàng lấy thùng đổ nước tắm. , bây giờ cảm thấy rất lạnh, tắm rửa xong chắc chắn thoải mái hơn, đến lúc đó lại làm thêm mấy món ngon cho tiểu thư ăn đêm.

      Nhìn chỗ thức ăn thừa, tuy tiểu thư ăn nhiều lắm, nhưng cũng nhanh đói như vậy.

      Hạ Mộc rửa mặt chải đầu, làm đồ ăn đêm, rất nhanh chóng, chỉ mất nửa canh giờ, bày hết thức ăn lên bàn. Sau đó lên lầu, phía còn sáng đèn, dĩ nhiên chưa ngủ. Hạ Mộc : “Tiểu thư, tôi làm ít đồ ăn, ăn ít rồi ngủ!”

      tu luyện sức mạnh tinh thần Tử Tang ngừng lại, sờ sờ bụng, hình như đúng là hơi đói, vì thế theo Hạ Mộc xuống lầu.

      Sau khi ăn uống no nê:

      “Tiểu thư, đây là tiền bán lão hổ, tổng cộng là ba mươi sáu lượng. Còn mười lượng này là mấy ngày nay tôi săn thú bán được. Lần trước ở Hàng Châu chuyện của Tịch bà bà tốn ít bạc, tôi nỗ lực kiếm tiền trả tiểu thư .” Hạ Mộc .

      Tử Tang nhìn Hạ Mộc, “Tôi phải là bà quản gia của .” có việc gì cũng báo cáo với nàng, nếu cái gì cũng giao cho nàng, nàng làm gì có thời gian quản chuyện của .

      là tiểu thư của tôi, tất nhiên phải bà quản gia.” Hạ Mộc sửng sốt, vội đáp. Tuy hiểu ý của tiểu thư lắm, chắc giống như tổng quản trong phủ. Nhưng khi nào tiểu thư trở thành bà quản gia, còn quản gia là chức vụ gì.

      Tức Mặc Tử Tang vừa thấy vẻ mặt Hạ Mộc, biết ngay hiểu sai, lạnh lùng : “Bạc của cần với tôi, cũng cần đưa cho tôi, thích làm gì làm, liên quan đến tôi. Còn tiền tiêu vào việc của Tịch bà bà, tôi cần trả, tôi lấy ở chỗ Tịch Thần.” Thằng bé kia trả tiền cho nàng, vậy nàng chờ.

      “Tiểu thư, Tiểu Thần nó…” Tiểu Thần còn như vậy, sao có thể kiếm được nhiều bạc như thế.

      “Tốt lắm, đừng làm phiền tôi.” Tử Tang đứng lên, ra ngoài, .

      “Tiểu thư, đâu thế?” Hạ Mộc vội đứng lên.

      “Tôi tản bộ.” Tử Tang cảm thấy mình ăn có vẻ hơi quá no, phải tiêu hóa tiêu hóa.

      Hạ Mộc vội cầm lấy đèn lồng theo.

      Tử Tang cũng để ý tới Hạ Mộc cùng đằng sau, lúc này, để cùng, còn lâu nàng mới được ra ngoài.

      Buổi tối thời tiết lạnh hơn, cũng có trăng, nên bốn phía tối đen. Dù nàng muốn tản bộ cũng chỉ quanh quanh trước viện chút, nhìn ra xa, ngắm cảnh đêm ở tượng pha.

      Ban đêm tối đen, căn bản nhìn xa được, Hạ Mộc rất mơ hồ, hiểu tiểu thư đứng ở kia nhìn cái gì, hôm nay trời lạnh như thế, tiểu thư rất dễ bị cảm lạnh.

      định lên tiếng khuyên, Tử Tang quay người trở về, nhất thời Hạ Mộc ngậm miệng. Đến khi thân ảnh nàng biến mất ở cầu thang, mới bắt đầu thu dọn bát đũa dùng…

      ***

      Rất nhanh đến cuối năm, Hạ Mộc càng chịu khó săn thú, hái thuốc, kiếm tiền cho lễ mừng năm mới. Hơn nữa định sang năm mới mua mấy mẫu ruộng, đến lúc đó cuộc sống ngày càng tốt hơn.

      Còn Tức Mặc Tử Tang cũng để ý tới mấy việc Hạ Mộc làm, vẫn trải qua những ngày làm trạch nữ như cũ.

      Hôm nay, Tức Mặc Tử Tang ở trong phòng rất nhàm chán, bất tri bất giác xuống pha hạ. Bây giờ con đường nối giữa vùng pha thượng và pha hạ được Hạ Mộc ròng rã tu sửa cho bằng phẳng.

      đến pha hạ, hầu hết là đất hoang. Nàng theo hướng tây, nhìn thấy hồ nước cỏ dại mọc um tùm. Ánh mắt nàng dừng lại cây đa rất lớn, thân cây to đến mức hai người ôm mới xuể. Dọc theo lối mòn giữa đám cỏ dại, chỉ lúc sau, nàng đứng dưới gốc cây đa lớn.

      Có thể là bởi vì lá rụng rất nhiều, dưới gốc đa cỏ mọc nhiều lắm, ngoài trừ lá rụng cũng tương đối sạch , còn có mấy tảng đá bóng loáng.

      Tử Tang tìm tảng đá tương đối sạch ngồi xuống, lưng dựa vào cây, đôi mắt ngắm nhìn hồ nước. Nàng dùng sức mạnh tinh thần dò xét, phát trong hồ hoang kia có cá, hơn nữa dáng vẻ của chúng xấu. Hình như lâu rồi nàng chưa ăn cá.

      Nghĩ thế, nàng đứng dậy lên pha thượng, vào trong nhà trúc. Nàng tìm cây kim, sau đó sức mạnh tinh thần nhàng uốn cái, móc câu cá hình thành. Sau đó nàng lại tìm thêm sợi thô và sào trúc bé bằng ngón tay cái, khi xuất môn còn lấy thêm cái cuốc, mang đến chỗ gốc cây đa.

      Chọn chỗ đào giun, đây là bờ hồ, đất hơi ẩm, tất nhiên có giun. Vì thế, Tức Mặc Tử Tang vừa cuốc mấy cuốc tìm được, trực tiếp xiên con giun vào móc câu rồi thả xuống nước.

      Tất nhiên nàng cần dùng tay, sức mạnh tinh thần vừa xuất ra, con giun kia móc vào móc câu.

      Nàng ngồi xuống chỗ lúc nãy, dựa vào cây, yên tĩnh chờ cá mắc câu. Nếu nàng dùng sức mạnh tinh thần, muốn bao nhiêu cá có bấy nhiêu, nhưng nàng càng thích tự tay câu lên hơn.

      Quanh hồ nước mọc đầy cỏ dại ra rất sạch , màu xanh thấp thoáng, cây đa cổ thụ, dưới bóng cây có thảnh thơi nghỉ ngơi. Mái tóc dài buông lơi bay bay theo gió, nàng mặc đơn bạc (mỏng manh, ít áo), nhưng giữa mùa đông rét lạnh này có vẻ lạnh chút nào.

      bạch y nam tử từ xa bước tới trông thấy cảnh tượng này, tự chủ được dừng chân lại, cảm thán : “ là nhàn nhã.”
      Chris thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :