1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

QUY VỀ ĐIỀN VIÊN - XA LÊ NHI

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,819
      ☆, 055 Nhàn nhã và yên tĩnh
      [​IMG]

      Cuộc sống của Tử Tang vẫn rất nhàn rỗi như cũ, còn cuộc sống của Hạ Mộc vẫn bận rộn nhiều việc như mọi khi. Nhưng dù bận rộn cũng rất hưng phấn, vừa ngây ngô cười với nàng lại vừa ân cần, hơn nữa còn hầu hạ săn sóc tỉ mỉ hơn cả trước kia hại nàng thường lộ ra tia khó hiểu và kỳ lạ.

      Qua khoảng thời gian bận cày bừa vụ xuân, Hạ Mộc cũng dần dần rảnh rỗi. thường lên núi chuẩn bị mấy món ăn thôn quê đổi bữa, nhưng bắt quá nhiều thú mang bán. cũng phải để muông thú trong rừng nghỉ ngơi và sinh sôi phát triển. Huống hồ giờ thiếu tiền mà phải săn thú nữa, đương nhiên phải tìm công việc khác. Săn thú vẫn có những nguy hiểm nhất định, nếu giết hại quá nhiều giảm phúc. Với ý tưởng của Hạ Mộc, Tử Tang cũng tỏ vẻ gì.

      Hôm nay dùng xong điểm tâm, Hạ Mộc : “Tiểu thư, mấy ngày nữa tôi tìm mua mấy giống đào về, trồng xung quanh nhà, còn trồng đủ loại đào con đường lên dốc nữa, hằng năm đến mùa hoa đào nở chắc chắn rất đẹp.”

      “Tùy .” Tử Tang nhàn nhạt , hiển nhiên hề có hứng thú.

      Hạ Mộc liếc trộm Tử Tang, trong mắt thoáng qua tia mất mát. vốn tưởng rằng tiểu thư thích hoa đào, làm thế nàng vui, như vậy càng ngày nàng càng thích nơi này, tốt nhất là sau này quyến luyến, định rời khỏi đây nữa.

      Tử Tang biết ý nghĩ của Hạ Mộc. Mấy hôm nay mời Bà mối Lý đến tìm giúp Hạ Chiêu Quan đối tượng thích hợp. Bà mối Lý là bà mối có danh tiếng tốt nhất quanh đây. Dạo này, bà tìm vài đối tượng nhưng vẫn chưa hài lòng, biết lần này có mang đến tin tức gì tốt hơn .

      Hạ Mộc khách khí mời bà mối Lý vào, ngồi xuống phòng khách, rót chén trà, cười hỏi: “Bà Lý, lần này bà lại mang đến tin tốt gì?”

      “Nhà họ Hạ tam lang, lần này người tôi tìm cho cậu là người ở Minh Nguyệt thôn, tên là Trương Nhị Bảo, ở nhà đứng thứ hai, cha mẹ khoẻ mạnh, đều là người dễ chuyện, thà an phận, trong nhà còn có người trai hiền lành trung thực. hơn cậu ta là hai em , đính hôn. Chỉ là tính tình chị dâu cả của cậu ta điêu ngoa, ở chung hợp. Cũng may nhà cậu ta tính rồi, chờ hai em kết hôn ra ở riêng, cần phải ở chung với bà chị dâu kia. Chỉ là gia cảnh tàm tạm, nhiều nhất sính lễ chỉ là năm điếu* tiền, cũng may Trương Nhị Bảo này rất tốt, nhìn khắp thôn cũng là số số hai, chân tay chịu khó, tính tình ôn hòa thành , là người hiểu lý lẽ, sau này chắc chắn rất thương vợ.” Bà mối Lý rất tường tận.

      ( nghìn đồng tiền gọi là điếu)

      Hạ Mộc suy nghĩ chút, lại hỏi thêm mấy vấn đề rồi suy nghĩ kĩ.

      Tiễn bà mối Lý về, Hạ Mộc quay trở lại phòng khách, đúng lúc chạm mặt Tử Tang, : “Tiểu thư, ngày mai tôi có việc phải lên thị trấn, đến lúc đó tiện đường vòng qua thôn Minh Nguyệt để nghe ngóng về người. Tiểu thư có muốn ra ngoài dạo ? Rất lâu rồi chưa ra khỏi thôn.”

      Bản thân nàng cũng cảm thấy lâu rồi mình chưa ra ngoài, huống chi nàng cũng muốn mua vài thứ nên gật đầu.

      Sáng sớm hôm sau, Hạ Mộc dẫn theo Tử Tang, ngồi xe trâu ra ngoài. Thôn Minh Nguyệt ở ngay cạnh, xa lắm, mất nửa canh giờ đến nơi. Hạ Mộc muốn mua giống đào, nên bắt chuyện với người dân trong thôn, khéo léo hỏi nhà Trương Nhị Bảo cũng gặp mặt cậu ta.

      Bộ dạng Trương Nhị Bảo đúng như bà mối Lý , khuôn mặt đường đường chính chính, nhìn rất trầm ổn. Nhà Trương Nhị Bảo cũng có giống cây đào, cho nên Hạ Mộc bắt chuyện với cậu ta rất nhanh. Hơn nữa nhà cậu ta cũng có nhiều cây giống nhất nên bảo cậu ta ngày mai tập trung giống trong thôn ở nhà cậu, ngày mai mình qua lấy, như vậy tự nhiên tiếp xúc lần thứ hai.

      Nhìn cách giao tiếp của Hạ Mộc, Tử Tang cau mày.

      Vừa đến thị trấn, nàng bảo Hạ Mộc đánh xe đến hiệu sách lớn nhất.

      Hạ Mộc cũng thấy có gì bất ngờ khi nghe tiểu thư muốn đến hiệu sách. Tiểu thư nhà thích nhất là đọc sách, quả thực còn đọc nhiều hơn cả những người đọc sách(những người đọc sách ở đây ý đến nho sinh, thầy đồ vv..).

      Trong hiệu sách có nhiều người, tốc độ mua sách của Tử Tang cũng rất nhanh, thèm hỏi giá, chỉ cần nhìn trúng liền mua, rất nhanh cầm hơn mười quyển, cuối cùng nàng cũng cảm thấy đủ.

      “Hạ Mộc, Hạ phu nhân.” giọng ôn hòa và từ tính vang lên.

      “Chư Cát phu tử.” Hạ Mộc kinh hỉ kêu lên.

      Người tới đúng là Chư Cát Trầm, phu tử ở học đường của Hạ Hà thôn.

      “Trùng hợp làm sao, phu tử cũng đến mua sách à?” Hạ Mộc vừa cười vừa .

      “Đúng vậy!” Chư Cát Trầm nhìn thoáng số sách Hạ Mộc cầm, cười : “Lần trước phải tôi rồi sao, muốn xem sách gì cứ đến tìm tôi. Ở chỗ tôi có khá nhiều sách liên quan đến du ký, tiểu thuyết, còn hay hơn những thứ bán bên ngoài, hơn nữa cần lãng phí tiền.”

      Tử Tang nghe xong mấy lời này cuối cùng nhìn về phía Chư Cát Trầm. Nàng nhớ lần trước Hạ Mộc cầm về mấy quyển sách cũng mượn từ chỗ ta. Số sách đó đúng là rất khó mua được, nàng từng mua nhiều sách như vậy nhưng cũng chưa từng thấy mấy quyển này.

      Thấy Hạ Mộc nhìn về phía mình, Tử Tang gật đầu, vì thế Hạ Mộc gật đầu với Chư Cát Trầm, cười : “Cám ơn Gia Cát phu tử, ngày khác tôi qua mượn.”

      Hiếm khi thấy tiểu thư thích gì đó, tất nhiên có gì phản đối.

      Chư Cát Trầm mỉm cười gật gật đầu, “Hai người có ngồi xe trâu đến , nếu tiện, có thể cho tôi nhờ đoạn được chứ?”

      Tử Tang nghe xong khẽ nhíu mày. Tuy rằng ta cho nàng mượn sách, nhưng nàng vẫn thích ngồi cùng người xa lạ chiếc xe. Nhưng nàng tiện gì, ăn của người miếng thịt ít miệng, bắt người chùn tay.

      (ăn của người miếng thịt ít miệng, bắt người chùn tay: ý chịu ơn của người ta miệng đuối lý, ít , khi bắt người ta cũng mềm tay, hạ thủ lưu tình)

      “Được! Phu tử, bao giờ thầy về?” Hạ Mộc cười hỏi.

      “Tôi có vấn đề gì, tuỳ hai người thôi. cứ hẹn giờ , tôi đứng ở cửa thành chờ hai người.” Chư Cát Trầm cười .

      “Vậy giữa giờ Thân bắt đầu về, cuối giờ Thân có thể về đến thôn .” Hạ Mộc .

      “Được, vậy hai người cứ , tôi xem có sách gì hay .” Chư Cát Trầm .

      “Được.” Hạ Mộc đáp lời, bên này Tử Tang bước ra ngoài cửa trước, Hạ Mộc cười ngốc với Chư Cát Trầm rồi vội đuổi theo .

      Nhìn bóng dáng hai người rời , mặt Chư Cát Trầm lộ vẻ hiểu.

      Đầu tiên Hạ Mộc dẫn nàng đến hàng vải. tại thời tiết càng ngày càng nóng, tiểu thư chưa có quần áo mùa hè, phải nhanh chóng may mấy bộ mới được.

      “Tiểu thư, xem xem, thích loại vải nào?” Hạ Mộc hỏi Tử Tang bên cạnh.

      “Chất liệu tốt là được, cái khác tuỳ .” Tử Tang hề kén chọn gì với quần áo. Trước ki nàng từng mặc quần áo Hạ Mộc làm, thấy là lạ, nhưng sau này nghĩ đến mỗi lần nàng đều đưa gấp đôi bạc cho , phải là mặc lấy tiền, đương nhiên lần này cũng đưa bạc cho . Vậy nàng mặc là chuyện tất nhiên.

      Nhưng mà…

      Tuy rằng Tử Tang thường xuyên đưa bạc cho Hạ Mộc trả phí may đồ, mặt khác cũng đưa nhiều hơn phần để trợ cấp cho . vẫn nhận, nhưng luôn tiêu bạc người nàng. Tiêu tiền mua đồ cho nàng nhiều đến mấy cũng đau lòng nhưng nếu tiêu cho mình lại rất tiết kiệm. Sau đó vẫn đưa số bạc mình tiết kiệm được và tiền mình kiếm được giao cho Tử Tang. Nàng lấy, lại tiếp tục tiêu bạc người tiểu thư nhà . Vì thế giữa hai người chuyện tiền bạc có quỹ đạo kỳ quái, may mắn là hai người hề quan tâm đến số bạc này nên coi như có chuyện gì.

      Đối với chủ nhân soi mói đương nhiên là tốt, nhưng đôi khi cũng tốt lắm. Như giờ, đến quần áo cũng muốn người đàn ông như chọn quả là được rồi. phải muốn làm mà là cũng biết nên chọn thế nào, xin giúp đỡ của tiểu thư nhà mình được, vì thế cuối cùng mua súc màu trắng, súc vải màu tím nhạt. Cái này do chưởng quầy đề cử, bình thường tiểu thư mặc quần áo màu tối, theo lý thuyết nên chiếu theo thói quen của tiểu thư. Nhưng màu tím nhạt này rất đẹp mắt, tiểu thư cũng có ý kiến gì, vì thế bạo gan làm chủ mua nó, nghĩ nếu tiểu thư mặc vào chắc chắn rất đẹp.

      Tử Tang nhìn chỗ vải trong tay Hạ Mộc trong tay bố, lại nhìn quần áo cũ kỹ mặc người, nhìn vòng trong cửa hàng, : “ chọn cho mình súc làm quần áo.”

      “Tiểu thư, tôi có quần áo rồi, cần đồ mới.” Hạ Mộc vội đáp.

      “Tôi muốn người ta tôi ăn mặc đẹp như vậy, mà chồng mình lại mặc quần áo cũ.” Nàng lạnh lùng .

      Hạ Mộc ngạc nhiên, cảm thấy tiểu thư cũng có lý, nếu mọi người cho là vậy, tốt cho thanh danh tiểu thư, vội : “Tiểu thư, thực xin lỗi, về sau tôi chú ý, để việc này làm tổn hại thanh danh của .”

      xong, Hạ Mộc chọn hai súc vải, vì thanh danh tiểu thư nhà mình, đành phải nhịn đau trận may quần áo mới.

      Xem bóng lưng Hạ Mộc, Tử Tang vừa nhíu mày vừa mơ hồ hiểu.

      Rời khỏi hàng vải, hai người lại đến tiệm gạo, mua chút củi gạo dầu muối, thời gian khác lắm, liền đến cửa thành hội họp với Chư Cát Trầm. Lúc này ta ngồi uống trà trong quán trà bên cạnh cổng thành, mặt bàn đặt ít giấy bút này nọ cùng với giỏ trúc. Thấy bọn họ tới, thả mấy đồng tiền rồi cầm cái rổ về phía bọn họ.

      người đàn ông tuấn mỹ lại cầm cái rổ phù hợp nhìn rất quái dị, lại có vài phần hài hoà, quái lạ !

      Dọc đường , Hạ Mộc cười cười với Chư Cát Trầm, chuyện trời dưới bể. Còn Tức Mặc Tử Tang vẻ mặt lạnh lùng ngồi đó, hề gia nhập chuyện cùng bọn họ, vừa giống nghe họ chuyện, lại giống như nghiêm túc nhìn phong cảnh hai bên đường.

      Hai người đàn ông hình như cũng quen với tính cách của nàng như thế, có phản ứng gì.

      Hạ Mộc đưa Chư Cát Trầm đến tận cửa học đường, sau đó ta lại bảo hai người đợi chút, là để Hạ Mộc thuận tiện cầm mấy quyển sách về đọc. Tầm mắt nàng thoáng dừng người Chư Cát Trầm người, mà Hạ Mộc cũng cao hứng đồng ý, tiểu thư nhà bao giờ chê có nhiều sách.

      lúc sau, Chư Cát Trầm quay trở lại, cầm trong tay mấy quyển sách đưa cho Hạ Mộc, sau đó cảm ơn rồi đánh xe trâu về.

      Hoàng hôn ở Hạ Hà thôn hôm nay dường như còn đẹp hơn bình thường. Tiếng kêu ừm bò của xe trâu giống như nhạc khúc tuyệt vời của quê hương, vẻ mặt Tử Tang lạnh lùng, Hạ Mộc cười chuyện, tuy người nào đó rất ít khi đáp lời, nhưng bầu khí cũng rất nhàn nhã và yên tĩnh.
      Chris thích bài này.

    2. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,819
      ☆, 056 Xuất giá (thượng)
      [​IMG]

      Trải qua quan sát của Hạ Mộc và thảo luận thêm với Hạ Thư, được cả Hạ Chiêu Quan đồng ý, Trương Nhị Bảo này cuối cùng thông qua khảo nghiệm, thành phu quân tương lai của Hạ Chiêu Quan.

      Hôn Hạ Chiêu Quan cũng được vợ chồng Hạ Đại Hầu tán thành, nhưng khi Hạ Thư lấy việc đọc sách nữa uy hiếp, bọn họ thể đồng ý. Hai em Hạ Mộc và Hạ Thư lo lắng đêm dài lắm mộng, nên hôn kỳ định ra tương đối gấp, chỉ cần thành hôn, sơ lược mấy thủ tục rườm rà nhằm để cha mẹ đổi ý.

      Nhà họ Hạ vì bất mãn với mối hôn này nên chẳng thèm làm gì. Làm cha mẹ như hai vợ chồng Hạ Đại Hầu cũng phủi tay, còn Hạ Thư lại phải học, nên chuyện gì cũng đến tay Hạ Mộc. May mà Hạ Mộc thương em phải xuất giá, chẳng những có ý kiến, hơn nữa còn vui vẻ bận bịu chuẩn bị cho hôn lễ của em. Giúp đỡ em quý là việc đương nhiên, cũng thích làm.

      Hạ Chiêu Quan vô cùng đau lòng với thái độ của cha mẹ, thường xuyên nhìn thấy mắt nàng sưng húp.

      Trước ngày Hạ Chiêu Quan xuất giá ngày, Hạ Mộc tìm Tử Tang, : “Tiểu thư, ngày mai Chiêu Quan xuất giá, có thể đến phòng của Chiêu Quan với em ấy , còn có cả chị dâu Lê đến, hai người cũng có bạn.”

      Hạ Mộc làm như vậy, muốn Tử Tang mình ở nhà, hai là tiểu thư cũng là chị dâu danh nghĩa của Hạ Chiêu Quan, nếu đến, những người đến tham gia tiệc rượu biết, tốt cho thanh danh của nàng.

      Tử Tang im lặng lúc rồi gật đầu. Được rồi, ngày nào rãnh rỗi mãi rất nhàm chán, vậy xem hôn lễ ở nông thôn tổ chức như thế nào cũng hay. Hơn nữa nàng cũng ghét Hạ Chiêu Quan và Khúc thị kia.

      Sáng sớm hôm sau. Tử Tang cùng Hạ Mộc nhà họ Hạ. Vừa đến cửa đụng mặt nàng dâu thứ hai nhà họ Trình thị, nàng ta cười chào hỏi: “Chú Ba, em Ba, chú đến rồi.”

      “Chị Hai.” Hạ Mộc gọi tiếng, còn Tử Tang vẻ mặt lạnh lùng, chỉ được coi là biết vâng lời đứng ở bên cạnh.

      em chồng ở trong phòng kia, các em có muốn vào thăm em ấy lúc ?” Trình thị cười .

      Hạ Mộc lên tiếng, dẫn Tử Tang đến phòng Hạ Chiêu Quan. Còn chưa tới cửa, gặp hai vợ chồng Hạ Đại Hầu hơi tức giận từ trong phòng bước ra. Nhìn thấy Tử Tang và Hạ Mộc, họ vẫn có sắc mắt tốt, hừ lạnh tiếng, lướt qua hai người.

      Hạ Mộc định chào hỏi, nhưng đối diện với vẻ mặt cha mẹ cứng đờ, ngây ngốc nhìn cha mẹ rời . Sau đó mới hoàn hồn, ngại ngùng cười cười với nàng, “Tiểu thư, chúng ta vào thôi.”

      Hai người bước vào phòng nhìn thấy Hạ Chiêu Quan ngồi cạnh giường lau nước mắt, mặt vừa ủy khuất vừa phẫn nộ. Thấy hai người tiến vào, nàng ta bị giật mình, vội vàng quay đầu sang chỗ khác, nhanh chóng lau sạch nước mắt mặt.

      “Em Hai, sao thế?” Hạ Mộc hỏi, hôm nay là ngày đại hỉ, sao lại khóc, chẳng lẽ vừa rồi cha mẹ lại làm em ấy khó chịu.

      “Em sao, chỉ xuất giá, hơi luyến tiếc gia đình.” Hạ Chiêu Quan cười , chỉ là nụ cười mặt có chút miễn cưỡng thôi.

      “Cha mẹ gì?” Hạ Mộc tất nhiên tin lời nàng.

      gì mà. Cha mẹ luyến tiếc em, em cũng quyến luyến cha mẹ.” Hạ Chiêu Quan .

      .” Hạ Mộc trầm giọng .

      “Cha mẹ hỏi em, Ba con giúp con đặt mua bao nhiêu đồ cưới, bảo em để lại nửa, mặt khác lại xin thêm .” Hạ Chiêu Quan rất kính trọng Hạ Mộc , vừa thấy nghiêm túc, lập tức sợ đến mức hết.

      Sắc mắt Hạ Mộc nhất thời rất khó nhìn. Giá trang vốn dĩ do vợ chồng Hạ Đại Hầu đặt mua, giờ chẳng những làm, ngay cả do Hạ Mộc đặt mua cũng muốn lấy nửa. Đây phải hành động của người làm cha làm mẹ nên làm, hơn nữa nếu truyền ra ngoài, người nhà họ Hạ còn mặt mũi nhìn người nữa.

      Ba, đừng tức giận.” Hạ Chiêu Quan an ủi Hạ Mộc. Nàng cũng rất thương tâm khi mình bị cha mẹ đối xử như vậy, dù người vô tâm đến mấy, rơi vào tình cảnh này cũng chẳng chịu nổi.

      tức giận, chỉ là có chút khó chịu thôi.” Hạ Mộc , trong mắt có màu đen kịt như hố sâu phảng phất thấy đáy.

      Tử Tang liếc mắt nhìn cái, ngồi xuống cạnh giường, : “Hạ Mộc, tôi khát nước.”

      Hạ Mộc lập tức hoàn hồn, nỗi thương cảm trong mắt tan biết hết, vội đáp: “Tôi lấy trà cho .”

      xong ra khỏi cửa, còn nàng từ từ thò tay vào tìm trong tay áo của mình. Hạ Chiêu Quan nhân lúc này cũng cầm lấy khăn lông vắt giá, soi gương, rửa sạch mặt mũi.

      Hạ Mộc trở lại rất nhanh, cầm ấm trà và chén trà rót cho nàng chén. Đúng lúc này cả nhà Lê Tường đến. Lê Tường phải vào phòng bếp hỗ trợ, còn Khúc thị dẫn Thạch Đầu và Song Hỉ vào trong phòng.

      “Mộc Đầu thúc thúc, Mộc Đầu thẩm thẩm, Chiêu Quan .” Song Hỉ và Thạch Đầu trăm miệng lời chào, thanh đặc biệt vang dội.

      Tử Tang quay đầu nhìn, Hạ Mộc và Hạ Chiêu Quan cũng nở nụ cười.

      “Đến đây, Thạch Đầu, Song Hỉ, cho các cháu kẹo hỉ ăn này.” Hạ Mộc cầm kẹo hỉ đưa cho hai đứa bé, sau đó cưng chiều xoa đầu bọn chúng, bởi vậy có thể thấy thích hai đứa bé này đến mức nào.

      “Cám ơn, Mộc Đầu thúc thúc.” Thạch Đầu, Song Hỉ trăm miệng lời cám ơn.

      Hạ Mộc cười cười, sau đó với Khúc thị: “Chị dâu, làm phiền chị quá.”

      Ở thời đại này, người trang điểm cho tân nương chẳng những phải khác họ, mà còn phải có cả con trai con , ân ái với phu quân. Khúc thị vừa khéo đáp ứng đủ.

      “Xem chú gì kìa.” Khúc thị cười , “Chú mau ra ngoài tiếp đón khách , hẳn là họ sắp đến rồi.”

      Hạ Mộc gật gật đầu, sau đó nhìn nhìn tiểu thư nhà rồi mới ra ngoài.

      Khúc thị nhìn về phía Tử Tang cười cười, sau đó với con mình: “Các con qua chơi với Mộc Đầu thẩm thẩm , mẹ phải trang điểm cho đẹp, rảnh chơi với các con.”

      Thạch Đầu và Song Hỉ lập tức chạy tới bên cạnh nàng.

      “Mộc Đầu thẩm thẩm, con chia nửa kẹo hỉ cho thẩm.” Song Hỉ cười , bé thấy trong tay Tử Tang có kẹo hỉ cho rằng nàng có kẹo ăn.

      “Con ăn mình .” Tức Mặc Tử Tang nhàn nhạt , vẻ mặt khỏi mềm mại ít, chỉ là chính nàng biết thôi.

      “Nhưng Mộc Đầu thẩm thẩm có kẹo, cha mẹ , có đồ tốt phải chia cho bạn bè ăn.” Song Hỉ , khuôn mặt nhắn nhăn lại bởi vì Tử Tang nhận kẹo.

      Ách, bạn bè, nàng bị đứa trẻ coi là bạn. Tử Tang sững sờ, đây là chuyện tốt hay chuyện xấu?

      có nhiều hơn con, con cần chia cho .” Nàng do dự lúc, ôm hết chỗ kẹo hỉ mâm vào trong ngực.

      Song Hỉ vui vẻ, cao hứng : “Đúng a, Mộc Đầu thẩm thẩm có nhiều hơn, con cần chia cho thẩm, nhưng thẩm phải chia bớt cho con, chúng ta bằng nhau mới là công bằng .”

      Tử Tang hết nổi nữa, cảm thấy mình mà tranh cãi với đứa bé rất mất phong độ, vì thế “ngoan ngoãn” san nửa số kẹo hỉ cho Song Hỉ…

      Khúc thị và Hạ Chiêu Quan dở khóc dở cười nhìn hai người, sau đó quan tâm đến bên này nữa, chuyên tâm trang điểm.

      Hạ Chiêu Quan mặc giá y vào, trang điểm cũng rất đẹp, thể , bàn tay của Khúc thị rất khéo. Hạ Chiêu Quan vốn có bộ dạng thanh tú giờ nhìn vừa tươi trẻ vừa xinh đẹp, còn có thêm cỗ mị của .

      Song Hỉ và Thạch Đầu thẳng đẹp, còn xoay quanh ngắm Hạ Chiêu Quan.

      “Đây là chị đưa cho em áp rương, em nhận .” Khúc thị vừa lòng đánh giá tác phẩm bản thân, lấy từ ống tay áo ra cái bao đưa cho Hạ Chiêu Quan.

      Tử Tang lúc này mới nhớ ra kết hôn ở thời đại còn có phong tục áp rương. Nàng do dự lúc, giả vờ bỏ tay vào trong ống tay áo, thực chất tinh thần lực tiến vào trong vòng tay. Chọn qua chọn lại trong đống đồ vật, cuối cùng nàng chọn cái trâm cài, lại lục ra khối vải đỏ, dùng tinh thần lực khống chế bao lấy trâm cài. Sau đó, nàng giả vờ lấy ra từ trong tay áo, đưa cho Hạ Chiêu Quan, “Cái này cho em.”

      Hạ Chiêu Quan ngạc nhiên, sau đó nhận lấy, cao hứng : “Chị Ba, cám ơn chị.”

      Nàng ngồi trước bàn trang điểm, ngay gần chỗ Tử Tang, chìa tay là có thể nhận lấy. Mấy ngày nay, nàng thường xuyên về về tượng pha, quen với Tử Tang hơn nhiều. Nàng biết chị Ba nhà mình là người lạnh lùng, bình thường đều có vẻ mặt lạnh thờ ơ, quan tâm đến người khác. Lần này chị ấy có thể tặng lễ cho nàng, mặc kệ đưa cái gì nàng cũng vui vẻ. Đây chính là thừa nhận của chị Ba với chính bản thân.

      Tử Tang ừ tiếng.

      Khúc thị nhìn thấy, trêu ghẹo : “Em dâu, là nếu chúng ta quen em còn tưởng em bị bắt trả nợ, đây là áp rương cơ mà.”

      Tử Tang vẫn bình tĩnh gợn sóng nhìn thoáng qua Khúc thị.

      Khúc thị biết tính cách nàng như thế, tất nhiên tuyệt để ý, cười với Hạ Chiêu Quan: “Chiêu Quan, mở ra xem , chị dâu của em đưa cho em cái gì.”

      Hạ Chiêu Quan gật gật đầu, mở tấm vải đó. Bên trong có cái trâm bạc nặng sáu bảy lượng khiến nàng ngẩn người, còn Khúc thị có cảm xúc gì, giống như trâm cài bạc trước mặt có gì đáng ngạc nhiên.

      Trâm cài bạc nặng sáu bảy lượng, ở nhà nông dân mà số tiền . Mấy nhà có tiền mua nổi, mà dù có tiền cũng cất kĩ sau này dùng lúc nguy cấp.

      “Chị Ba, lễ này quá nặng rồi.” Hạ Chiêu Quan hoàn hồn, vội . Bình thường nàng chưa bao giờ thấy chị Ba đeo trang sức nên nghĩ rằng hoàn cảnh cũng khá giả. tại chị ấy lại đưa cái trâm bạc quý giá này cho mình, cảm động là giả, nhưng cảm động là cảm động, nàng thể nhận cái lễ quý như vậy. Gần đây, hai chị ấy tổn rất nhiều tiền cho mình.

      có cái khác.” Tử Tang nhàn nhạt , nếu như này bị là quý giá, vậy những cái khác thể lấy ra vì có rất nhiều cái làm bằng vàng, còn bằng vàng rất nặng nữa.

      “Chị Ba, thế em càng thể nhận, đây chính là đồ trang sức duy nhất của chị.” Hạ Chiêu Quan , hiển nhiên nàng hiểu lầm lời Tử Tang, nhưng cũng chẳng thế trách Hạ Chiêu Quan nghĩ như vậy.

      “Ai đây là duy nhất, ngoại trừ cái này tôi có cái gì khác kém hơn .” Tử Tang nhàn nhạt , sau đó trong kinh ngạc của Hạ Chiêu Quan bồi thêm câu kinh điển, “ cần vứt .”

      Đồ nàng đưa làm gì có chuyện thu hồi lại.

      Hạ Chiêu Quan dở khóc dở cười, cười mắng: “Chị Ba, chị chẳng đáng tẹo nào.”

      trán Tức Mặc Tử Tang lên mấy vạch đen. Nàng mình đáng lúc nào, huống hô người bị đáng khen à? Cái gì gọi là đáng , đáng , đáng thương có người ? Lá gan bé này giống hệt Ba của nó, càng ở chung lâu càng trở nên lớn mật.

      Nhìn vẻ mặt Tử Tang, Khúc thị “xì” tiếng bật cười, lập tức rước lấy ánh mắt lạnh lùng của ai đó, nàng lập tức làm mặt nghiêm túc, đứng đắn nhìn Hạ Chiêu Quan, : “Chiêu Quan, đây là mảnh tâm ý của chị Ba em, em cứ nhận lấy . Chị Ba của em ngốc, nếu vì áp rương cho em chọn lựa trong đống đồ ở nhà, tất nhiên là có thể nhận rồi.”

      “Vâng.” Hạ Chiêu Quan gật gật đầu.
      Chris thích bài này.

    3. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,819
      ☆, 057 Xuất giá (hạ)
      [​IMG]

      Hạ Chiêu Quan đành nhận lấy lễ vật áp rương của Tử Tang, đây là món đồ rất quý giá, mặc dù trong mắt Tử Tang cái đó chẳng đáng gì.

      Bên ngoài phòng càng ngày càng náo nhiệt, tất nhiên trong phòng cũng vắng vẻ. Thỉnh thoảng có mấy và bà lão tiến vào, quan hệ thân thiết đưa quà áp rương, cũng có người đưa hồng bao. Trong đó có mấy bà lão là trưởng bối nhà họ Hạ, còn có người là mụ mụ đưa gả, tỉ mỉ với Hạ Chiêu Quan trình tự thủ tục khi làm lễ.

      Đương nhiên đối tượng thứ hai bọn họ chú ý tới là Tử Tang ngồi ở bên cạnh, bình thường rất ít gặp hoặc chưa hề nhìn thấy nên họ rất tò mò về nàng. Nhưng tất nhiên ai dám tiến lên bắt chuyện, vì vẻ mặt nàng phát ra tín hiệu chớ lại gần.

      Rất nhanh tiệc rượu bắt đầu, Hạ Thư tiến vào mời mấy bà lão và mụ mụ đưa gả thượng tịch dùng cơm, trong phòng trở nên yên tĩnh hơn. Sau đó lâu, Hạ Mộc cũng bê vài món vào trong cho Tử Tang, Hạ Chiêu Quan, Khúc thị, Thạch Đầu và Song Hỉ ăn.

      lần lượt đặt đồ ăn lên bàn, còn với nàng: “Tiểu… Tử Tang, đây là cá hấp, thịt bò xào đỗ, bí đỏ, măng, mấy thứ này đều là món em thích ăn, ăn nhiều chút.” Bên ngoài còn có món nữa nhưng tiểu thư rất ít ăn, cần kể đến.

      “Chị bảo này chú em Hạ Mộc, chú bất công quá đấy, chú toàn lấy món vợ chú thích ăn thế bọn chị ăn cái gì.” Khúc thị cười .

      Mặt Hạ Mộc đỏ lên, : “Chị dâu, em chọn mấy món này đều là món mọi người thích ăn mà.”

      làm người thành , tuy rằng luôn suy nghĩ cho tiểu thư, nhưng tuyệt đối bỏ rơi người khác, nên chọn các món tương đối hợp khẩu vị của mọi người.

      “Chị dâu Lê à, Ba em da mặt mỏng, chị đừng trêu ấy.” Hạ Chiêu Quan ràng bênh , đồng thời cũng trêu Hạ Mộc.

      Hạ Mộc đành phải cười ngây ngô vài tiếng, mọi người dùng bữa rồi vội vàng ra ngoài. Trước khi ra khỏi cửa, chăm chú nhìn tiểu thư, người mà trước sau vẫn có vẻ mặt lạnh lùng đó. Tuy dáng vẻ này giống hệt thường ngày nhưng hiểu vì sao, Hạ Mộc đột nhiên có cảm giác hơi đau lòng và mất mát.

      Sau khi Hạ Mộc rời khỏi đây, Khúc thị vô tình cười : “Em dâu à, em xem, chú Hạ Mộc đúng là rất thương em.”

      Tuy nét mặt Tử Tang hề biến hoá, nhưng trong đôi mắt lại xuất chút mờ mịt, có đôi khi chính nàng cũng thấy mê hoặc. Vì sao Hạ Mộc đối xử tốt với mình như thế? Đến cùng cái gì khiến làm đến mức này? Nàng sớm quên việc cứu , chẳng nhẽ việc đó có tác dụng lớn vậy sao? Nhưng giờ nàng còn lòng dạ nào nghĩ nhiều nữa, vẫn nên ăn no bụng tốt hơn.

      Khúc thị hề chú ý đến, thấy hai đứa bé ăn uống tay chân vụng về gắp được vội chiếu cố hai đứa, còn Hạ Chiêu Quan chỉ ăn ít. Khúc thị còn dặn nàng nên ăn mấy món nhiều nước, nếu lúc nữa muốn cũng phiền toái.

      Mọi người ăn uống xong. Sau khi dọn bàn, đội ngũ đón dâu đến. Từ xa nghe được tiếng pháo nổ, Hạ Chiêu Quan bắt đầu thấy khẩn trương, bàn tay cầm tay Khúc thị run . Tuy nàng từng gặp qua Trương Nhị Bảo vài lần, nhưng đâu quen lắm! Nghĩ đến viễn cảnh sau này đến sống ở địa phương hoàn toàn xa lạ nàng lại hề thấy có cảm giác an toàn.

      Khúc thị nhận ra Hạ Chiêu Quan khẩn trương, vỗ vỗ tay nàng an ủi.

      Lúc này, Hạ Thư và Hạ Mộc cũng bước vào, hỏi chuẩn bị tốt chưa.

      Ba, Tư, em căng thẳng quá, lại rất sợ hãi, có thể gả được ?” Hạ Chiêu Quan vừa thấy hai , giống như nhìn thấy cứu tinh, vội hỏi, rất kinh hoảng, ngay cả lời gả cũng ra, biểu cảm sắp khóc đến nơi.

      “Con bé ngốc này gì thế, hôm nay là ngày đại hỉ của em.” Hạ Mộc cười , đương nhiên tin lời Hạ Chiêu Quan .

      “Tân lang đến rồi, ai cho em đổi ý nữa.” Hạ Thư trêu ghẹo .

      Nước mắt Hạ Chiêu Quan rơi xuống, “Ô ô… Em nỡ xa các …”

      “Đừng khóc, sắp phải lập gia đình rồi, sao còn thích mít ướt thế, mau lau nước mắt , nếu nhoè hết lớp trang điểm đẹp.” Hạ Mộc vội .

      “Ở quê chúng ta có phong tục khi gả càng khóc càng vui, em đừng khóc mà. Cười lên, vui vẻ bước ra, vui vẻ vào cửa, sau đó vui vẻ về lại mặt, đây mới là tập tục của thôn mình. Hơn nữa nhà em rể gần như vậy, sau này thường xuyên về là được.” Hạ Thư cũng an ủi .

      Ba, Tư…” Hạ Chiêu Quan yên lòng gọi.

      “Tin tưởng vào người chồng tương lai của em, em lo lắng sợ hãi nữa.” Hạ Mộc cười .

      Nghĩ đến người tên Trương Nhị Bảo thà kia có đôi mắt rất chân thành, gương mặt Hạ Chiêu Quan ngượng ngùng gật gật đầu.

      Lúc này vợ chồng Hạ Đại Hầu cùng với mụ mụ đưa gả bước vào. Hà thị nhìn con mặc giá y đỏ thẫm, đột nhiên có chút cảm thán. Tuy con nghe lời nhưng vẫn là con bà, giờ phải gả , về sau muốn gặp cũng khó. Nghĩ thế, bà có chút đau lòng, tiến lên nắm tay Hạ Chiêu Quan, những lời mà người mẹ tân nương nên : “Con à, hôm nay con phải xuất giá rồi. Con hãy nhớ kỹ ở nhà tòng phụ, xuất giá tòng phu, con phải nhớ kỹ, hiếu kính cha mẹ chồng, hầu hạ phu quân, chăm sóc con , hiểu chưa?”

      “Mẹ, con biết rồi.” Hạ Chiêu Quan ngoan ngoãn đáp lời, thấy mẹ lên tiếng, dù nàng bất mãn đến đâu cũng nên tạm thời gác lại.

      Tiếp theo mọi người đống lời dặn dò Hạ Chiêu Quan, bên ngoài vang lên tiếng tân lang đến cửa phòng, rất náo nhiệt.

      Tân lang được vào phòng, phải đứng ở cửa đón tân nương.

      “Phủ khăn voan lên, phải ra cửa rồi.” Mụ mụ đưa gả .

      Hạ Chiêu Quan lập tức hoảng hốt, ngẩn ra, còn Hà thị nhanh chóng phủ khăn voan lên đầu nàng, che khuôn mặt nàng.

      Tân nương được tự ra cửa, phải do em trai chưa thành thân hoặc trai cõng lưng ra ngoài, đương nhiên nếu có ai bỏ qua nghi thức này. Hạ Mộc cõng Hạ Chiêu Quan ra ngoài đứng trước mặt chú rể, : “ giao em cho em, sau này được bắt nạt nó, nếu người nhà mẹ đẻ chúng ta tha cho em đâu.”

      Đây là những lời theo phong tục mỗi tân nương xuất giá, người nhà mẹ đẻ đều phải với tân lang, điều này chứng tỏ tân nương có nhà mẹ đẻ để dựa vào.

      “Xin Tư yên tâm, em chăm sóc, che chở cho ấy.” Trương Nhị Bảo thành khẩn cam đoan, còn thiếu nước phát thệ.

      Có Trương Nhị Bảo cam đoan trước mặt mọi người, Hạ Mộc mới về phía kiệu hoa.

      Đợi đội ngũ đón dâu rồi, Hà thị bê chậu nước hắt ra bên ngoài, cũng là tượng trưng cho con gả như nước hắt ra ngoài.

      Lễ bên nhà coi như kết thúc, rất nhiều bạn bè thân thích đứng dậy chào rồi rời . Sân nhà họ Hạ trở nên yên tĩnh, chỉ để lại mảnh hỗn độn. Hà thị sai nàng dâu cả, nàng dâu thứ hai thu dọn. Còn Hạ Lê Hoa nhàn rỗi, ánh mắt lơ đãng dừng ở vòng tay cổ tay Tử Tang, lập tức bị thu hút, sán lại gần : “Em dâu, chiếc vòng tay em đẹp, có thể cho chị mượn xem thử ?”

      Hạ Lê Hoa nhìn vòng tay của Tử Tang, trong mắt che giấu được tham lam.

      người Tử Tang ngoại trừ chiếc vòng tay có gian kia có đồ trang sức khác, thứ mà Hạ Lê Hoa nhìn trúng tất nhiên là cái đó.

      Tử Tang thèm để ý đến, mặt Hạ Lê Hoa lộ ra vẻ tức giận. Nhưng nghĩ đến lần trước ta quá mạnh mẽ hung hãn, nàng ta dám tuỳ tiện phát hỏa, huống hồ mẫu thân cũng , đừng để quan hệ hai bên rơi vào bế tắc, có số người chỉ ăn mềm ăn cứng .

      “Em dâu, cái vòng của em chắc làm bằng ngọc nhỉ, vừa nhìn biết là ngọc tốt. Chị Cả còn chưa nhìn thấy ngọc tốt bao giờ, em cho chị cầm xem , coi như biết thêm kiến thức.” Hạ Lê Hoa lập tức cười .

      Tử Tang vẫn như cũ quan tâm đến nàng, khuôn mặt tươi cười của Hạ Lê Hoa dần trở nên cứng đờ.

      Hà thị nghe thấy lời Hạ Lê Hoa , liền đem ánh mắt dừng cổ tay Tử Tang. Vòng tay kia là bạch ngọc, nhưng chất ngọc tốt hơn biết bao nhiều lần những đồ ngọc bà ta từng nhìn thấy, trong mắt cũng lộ ra vẻ tham lam, vì thế : “ con dâu thứ ba à, chị Cả của muốn nhìn, cứ đưa cho nó xem là được, cần mọn thế đâu.”

      Hạ Mộc rất ít khi thấy tiểu thư nhà đeo trang sức, nhưng cái vòng tay này lại chưa bao giờ rời khỏi người nên được tầm quan trọng của nó. lại nhìn dáng vẻ của chị Cả và mẹ mình. Trở về mấy ngày nay, những thay đổi của hai người đều nhìn thấy, tất nhiên biết lòng dạ của họ, : “Mẹ, chị Cả, chiếc vòng này rất quan trọng với Tử Tang, thể rời khỏi người. Hai người nhìn thế này cũng thấy mà, có gì hay mà xem.”

      “Thằng Ba, mày gì thế, mẹ và chị Cả mày hỏi vợ mày, chứ hỏi mày.” Hạ Đại Hầu cũng nhìn ra cái mà con cả và vợ mình chú ý, nếu có thể lấy được cái vòng tay này quá tốt, vì thế cũng lên tiếng giúp.

      “Chị thích mà, em dâu, nó bán ở đâu, em cho chị biết, chị cũng muốn mua cái.” Hạ Lê Hoa như vậy là hi vọng Tử Tang thức thời tí, chủ động tháo vòng đưa cho nàng ta.

      Tử Tang chẳng thèm với những người này, xoay người rời khỏi nhà họ Hạ.

      Hạ Lê Hoa nhìn thấy, chịu buông tha, với Hà thị: “Mẹ, mẹ xem thái độ của ta kìa.”

      Thấy Tử Tang thèm nể mặt, Hà thị tức giận quát: “Vợ thằng Ba, đứng lại đó cho tôi.”

      “Mẹ, đủ rồi. Hai người đừng nghĩ đến chuyện lấy được cái vòng kia nữa, con và Tử Tang về trước.” Hạ Mộc trầm mặt , đuổi theo Tử Tang .

      “Mẹ, chúng ta tìm bọn họ tính sổ , cho rằng rồi là xong chắc, xem bọn chúng có thể trốn đâu.” Hạ Lê Hoa giận dữ .

      “Đủ rồi.” Hạ Thư đứng bên cạnh rống lên, trầm mặt : “Cả hai người, đừng ai tìm Ba chị Ba.”

      cảnh cáo xong rồi trở về phòng, thể chịu nổi nữa.

      Hạ Mộc đuổi theo Tử Tang, nhận lỗi: “ xin lỗi tiểu thư, người nhà tôi bọn họ…”

      ngậm miệng, ngoại trừ xin lỗi, biết nên người nhà mình thế nào nữa. Chính bản thân càng ngày càng khó chấp nhận có người nhà như vậy, huống chi là tiểu thư.

      Tử Tang căn bản đem mấy người nhà họ Hạ để vào mắt, tất nhiên tức giận vì mấy người đó, rất mất phong độ. Nhưng nhìn Hạ Mộc xin lỗi với nàng, nàng lại hơi giận. Nàng hiểu, ràng phải lỗi của , xin lỗi làm gì.

      Nàng trừng mắt nhìn Hạ Mộc cái, để ý đến , còn Hạ Mộc im lặng theo sau.
      Chris thích bài này.

    4. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,819
      ☆, 058 Trông trẻ con
      [​IMG]

      Hôm sau, khi Hạ Mộc và Tử Tang ăn điểm tâm, Lê Tường đánh xe ngựa dừng ngoài cửa viện, sau đó Khúc thị dắt Thạch Đầu và Song Hỉ xuống xe.

      “Lê đại ca, chị dâu, sao hai người lại đến đây?” Hạ Mộc hiểu hỏi.

      “Chú Hạ Mộc, em dâu Tử Tang, hai người giúp chị trông hộ tụi mấy ngày. Nhà cha xảy ra chuyện, phải nhanh chóng trở về, tiện chăm sóc hai đứa.” Lê Tường .

      Hạ Mộc lập tức đồng ý.

      Lê Tường và Khúc thị vội vàng cảm ơn, sau đó cầm mấy thứ từ xe ngựa xuống. Có quần áo của Thạch Đầu và Song Hỉ, những cái khác đều là đồ ăn: gạo, bột mì, trứng gà, mấy cân thịt, là chuẩn bị đồ ăn cho hai đứa. Mấy thứ này dù để cho hai đứa bé ăn nhưng cộng thêm cả Hạ Mộc và Tử Tang có thể ăn trong nửa tháng. Hạ Mộc vội : “Sao chị mang nhiều đồ đến vậy, phải chỉ là trông tụi mấy ngày sao? Đâu có hết nhiều thức ăn như thế!”

      “Hạ Mộc, chú nhận , nếu tụi cũng dám làm phiền chú. Chú cứ nhận lấy cho chị yên tâm.” Lê Tường cười , “Tốt rồi, nhiều nữa, chị vội.”

      xong, lại cúi đầu dặn dò hai đứa bé mấy câu đơn giản như phải ngoan ngoãn nghe lời vân vân, sau đó dẫn Khúc thị .

      Vì thế, cuộc sống của Tử Tang vì có thêm hai đứa bé mà trở nên khác biệt.

      Bản thân Hạ Mộc rất bận, ngoại trừ chăm nom đồng ruộng còn phải lên núi hái thảo dược quý. Bởi vậy, việc trông hai đứa giao cho Tử Tang, cho nên đằng sau nàng mọc thêm hai cái đuôi. Cũng may hai đứa bé lớn hiểu chuyện, cần quan tâm nhiều lắm. Đương nhiên đây là suy nghĩ của Hạ Mộc, còn về suy nghĩ của Tử Tang mời đọc tiếp .

      Càng quan trọng hơn là Hạ Mộc muốn để hai đứa bé làm bạn với tiểu thư. Đối mặt với hai đứa trẻ, tiểu thư nhà có nhiều biểu cảm hơn, bất kể cao hứng hay mất hứng, cũng là chuyện tốt.

      Có đôi khi nhìn tiểu thư ràng còn kiên nhẫn với hai đứa, nhưng vẫn cố chịu đựng, mặt lạnh ứng phó với các vấn đề thiên kì bách quái của hai đứa nhìn hơi buồn cười. cảm thấy bản thân mình càng ngày càng xấu, sao có thể vui sướng khi tiểu thư gặp họa chứ.

      Hôm nay là ngày lại mặt của Hạ Chiêu Quan. Hạ Mộc đến nhà họ Hạ, còn Tử Tang trông hai đứa ở tượng pha thượng.

      “Mộc Đầu thẩm thẩm, thẩm kể chuyện xưa cho chúng cháu !” Song Hỉ chạy lên trước .

      Tử Tang cau mày, chuyện xưa? Con bé này lại nghĩ ra biện pháp làm khó nàng. Nàng chút khách khí : “.”

      Người nào đó vô lương tâm hiển nhiên biết – dù biết cũng phải dỗ dành trẻ con, nên cự tuyệt rất nhanh.

      ?” Song Hỉ rất kinh ngạc, mê hoặc : “Nhưng cha mẹ cháu đều biết kể chuyện xưa.”

      Cha mẹ cháu biết, có nghĩa mọi người đều biết được ? Tử Tang vẫn gì, tiếp theo lại nghe Song Hỉ : “Nhưng Mộc Đầu thúc thúc Mộc Đầu thẩm thẩm thông minh nhất, cái gì cũng biết, chẳng lẽ Mộc Đầu thúc thúc dối?”

      “Vậy Mộc Đầu thúc thúc còn gì về Mộc Đầu thẩm thẩm nữa?” Tử Tang hỏi. Nếu mặt nàng mà nở nụ cười thân thiện thể nào lúc này trông nàng cũng giống bọn người xấu chuyên dụ dỗ trẻ con.

      “Còn …” Song Hỉ cố gắng nhớ lại, Mộc Đầu thúc thúc rất nhiều với bé nhưng nhớ hết được. Suy nghĩ lâu, cuối cùng bé cũng nhớ được vài lời, non nớt : “Còn Mộc Đầu thẩm thẩm rất hay xấu hổ. Nếu chúng cháu hỏi lần mà Mộc Đầu thẩm thẩm để ý vậy hỏi vài lần là được. Như vậy Mộc Đầu thẩm thẩm xấu hổ nữa.”

      Song Hỉ hề biết mình bán đứng Hạ Mộc.

      Hay cho – Hạ Mộc kia, Tử Tang hung tợn nghĩ, hoá ra hai đứa bé ngại học hỏi, hỏi mãi như vậy là do giở trò quỷ. Ở nhà họ Hạ, Hạ Mộc liên tục hắt xì, xoa xoa mũi rồi tiếp tục làm việc, hề biết bản thân bị bán đứng .

      Thấy Song Hỉ cho nàng biết chuyện quan trọng như vậy, Tử Tang quyết định kể chuyện xưa cho Song Hỉ và Thạch Đầu, xem như thưởng cho hai đứa để sau này hai đứa nhiều hơn. Nhưng nên kể chuyện xưa gì đây?

      Suy nghĩ trong đầu nàng nhanh chóng chuyển động, cảm thấy chuyện công chúa Bạch Tuyết tương đối thích hợp kể cho con nít nghe, mọi người cũng thường kể cho trẻ con câu truyện này, “Các cháu ngồi xuống , thẩm kể chuyện xưa cho.”

      Song Hỉ và Thạch Đầu lập tức vui vẻ ngồi xuống.

      Dưới ánh mắt mong đợi của hai đứa trẻ, Tử Tang bắt đầu kể chuyện, “Cách đây rất lâu, có nàng công chúa tên là Bạch Tuyết bởi vì có khuôn mặt đáng xinh đẹp nên bị bà mẹ kế xấu xa hãm hại. Công chúa Bạch Tuyết chạy vào rừng, sau đó gặp được bảy chú lùn. Dưới trợ giúp của bọn họ, cuối cùng nàng chiến thắng được bà mẹ kế xấu xa kia… Tốt lắm, chuyện xưa xong rồi.”

      Nghe câu chuyện xưa vẻn vẹn có mấy câu, hai đứa bé vẫn ngu ngơ, hiển nhiên hiểu Tử Tang gì.

      “Mộc Đầu thẩm thẩm, ai là công chúa Bạch Tuyết?” Song Hỉ hỏi.

      “Tại sao bà mẹ kế xấu xa lại làm hại công chúa Bạch Tuyết?” Thạch Đầu hỏi.

      “Người lùn là ai, bọn họ rất lợi hại sao?” Song Hỉ lại hỏi.

      “Công chúa Bạch Tuyết làm thế nào chiến thắng được bà mẹ kế xấu xa kia?” Thạch Đầu lại hỏi.



      Nghe đống câu hỏi của hai đứa, nàng cực kỳ hối hận vì kể chuyện xưa. Nhiều câu hỏi như vậy nàng phải giải thích đến khi nào? Bọn chúng cho rằng nàng biết mười vạn câu hỏi vì sao à?

      Tuy rằng Tử Tang tức giận nhưng nàng cảm thấy mình có hai kiếp làm người nếu cứ tranh cãi với hai đứa trẻ con mất mặt. Vì thế nàng từ từ giải thích, cũng chính là kể lại chi tiết truyện công chúa Bạch Tuyết. Vốn nàng chỉ định hai ba câu rồi lừa qua cho xong nhưng hiển nhiên qua mặt được hai đứa trẻ tinh quái.

      Giải thích chuyện xưa ràng, hai đứa bé ngại học hỏi cuối cùng cũng vừa lòng, Tử Tang thở phào nhõm. thể , đối phó với trẻ con là chuyện rất phiền phức.

      Lúc này, Hạ Mộc cùng với Hạ Chiêu Quan và Trương Nhị Bảo về đến nhà. Bởi vì Tử Tang đến nhà họ Hạ, vợ chồng Hạ Chiêu Quan cảm thấy vẫn nên đến chuyến chào hỏi. Huống chi Hạ Chiêu Quan cảm thấy sau này mình có nhiều cơ hội về thường xuyên, đương nhiên phải đến thăm chị dâu.

      “Mộc Đầu thúc thúc, Chiêu Quan .” Nguyên bản vây quanh Tử Tang Thạch Đầu và Song Hỉ nhìn thấy hai người Hạ Mộc và Hạ Chiêu Quan lập tức chạy đến.

      “Ngoan.” Hạ Chiêu Quan sờ sờ đầu hai đứa trẻ. Nàng từng nghe về chuyện hai đứa tạm thời ở lại đây nên hề bất ngờ.

      “Chị Ba.” Hạ Chiêu Quan cười chào Tử Tang. Trương Nhị Bảo cũng gọi theo, gặp Tử Tang vài lần, đương nhiên cũng biết nàng.

      Tử Tang gật đầu.

      Hạ Mộc tiếp đón Hạ Chiêu Quan và Trương Nhị Bảo. Hai người ngồi đối diện Tử Tang. Sau đó bưng trà.

      “Chị Ba, lần này em đến mang theo nhiều đồ. Đây là mấy món em làm, chị nếm thử nhé.” Hạ Chiêu Quan lấy ra gói gì đó, với nàng rồi đón lấy Song Hỉ và Thạch Đầu, đút cho hai đứa ăn.

      Tử Tang gật đầu đáp lại, vươn tay cầm mấy miếng ăn thử.

      Đối với lạnh lùng của Tử Tang, Hạ Chiêu Quan quen rồi, tất nhiên thấy lạ. Còn Trương Nhị Bảo chưa từng tiếp xúc với nàng nhưng cũng nghe vợ qua về tính của chị Ba nên chỉ thấy hơi lạ, cũng tỏ vẻ gì.

      Hạ Mộc bưng trà lên, rồi gọi Trương Nhị Bảo ra.

      có Trương Nhị Bảo ở đây, Hạ Chiêu Quan còn gì cố kị, bắt đầu lải nhải:

      “Chị Ba, chị biết đâu. Chị dâu cả của em rất khó ở chung. Sáng hôm kính trà ra oai phủ đầu với em, sau này cũng tìm em gây chuyện. May mà cha mẹ chồng em là người hiểu lí lẽ, hai em chồng cũng sắp xuất giá. Như vậy, có thể được ở riêng, em cần phải nhìn sắc mặt bà chị kia nữa. Nhưng , nếu có bà chị dâu này, gia đình chồng em rất tốt, em rất thích cha mẹ chồng của em. Nếu đó là nhà em tốt quá, có chuyện phải phân ra ở riêng…”

      Nàng chỉ ngồi nghe, còn Hạ Chiêu Quan cũng thèm để ý nàng có trả lời hay . Lải nhải lúc, Hạ Chiêu Quan cũng mệt mà Tử Tang và hai đứa bé ăn ít rồi.

      Bởi vì phải về nhà, Hạ Chiêu Quan và Trương Nhị Bảo ở lại lâu. Hạ Mộc tiễn hai vợ chồng ra về rồi vô cùng vui vẻ vào phòng khách. Bị tiểu thư gọi lại, vội cười : “Tiểu thư, có chuyện gì ?”

      “Về sau ít lung tung trước mặt mấy đứa trẻ. Tôi có thông minh hay cần với chúng. Hơn nữa, con mắt nào của nhìn thấy tôi xấu hổ, hại hai đứa quấn lấy tôi hỏi này nọ.” Giọng lạnh lùng của Tử Tang vang lên, còn mang theo vài phần oán giận, cũng thêm nhiều tình cảm của con người. Chỉ là biến hoá này Tử Tang phát ra.

      Hai đứa chơi sau viện, nàng hẳn ra cần lo bọn chúng nghe được.

      Hạ Mộc nghe hết lời tiểu thư , ngạc nhiên, sau đó đôi mắt liếc qua liếc lại. Nhưng biết thể lừa được tiểu thư nên vừa ngại ngùng lại đau khổ nhìn Tử Tang, “Tiểu thư…”

      Tử Tang hừ lạnh tiếng, “Sau này đừng để tôi nghe được mấy lời nên của nữa.”

      “Vâng.” Hạ Mộc đáp, đâu có mấy lời nên , vì thế vẫn tiếp tục .

      Tử Tang biết Hạ Mộc thà ở mặt này lại bằng mặt mà bằng lòng, cảm thấy bản thân mình cảnh cáo đúng chỗ, vì thế lên lầu. Nhân lúc hai đứa bé quấn lấy, nàng tranh thủ đọc sách.

      Hạ Mộc nhìn Tử Tang lên lầu, vẻ mặt vui mừng. Thạch Đầu và Song Hỉ đúng là bảo bối! Tiểu thư càng ngày càng đáng , phải thưởng cho hai đứa mới được. Nhưng lại bán đứng , vậy thưởng nữa, xem như lấy công bù tội.

      Ở bên ngoài chơi đùa vui vẻ, Song Hỉ và Thạch Đầu biết hai người lớn trong phòng khách nhiều chuyện về chúng…

      Chạng vạng, Hạ Mộc lên lầu, với Tử Tang: “Tiểu thư, tôi đun nước rồi, trông hai đứa tắm nhé!”

      Ở bên cạnh chơi đồ chơi Song Hỉ và Thạch Đầu nhảy dựng lên, hoan hô: “Tắm rửa, tắm rửa, Mộc Đầu thẩm thẩm chúng ta tắm .”

      mặt nàng lộ ra vẻ tình nguyện lắm. Lần trước, Hạ Mộc phải nấu cơm, bảo nàng trông cho hai đứa tắm, nàng cũng cảm thấy có lý. Hạ Mộc nấu cơm, như vậy nàng giúp trông hai đứa cũng là chuyện nên làm. Ai biết giúp lần, sau này trông hai đứa tắm rửa lại thành chuyện nàng phải làm hàng ngày.

      Nếu hai đứa có thể ngoan ngoãn tắm tốt rồi, đằng này bọn chúng rất nghịch, tắm cũng chơi đùa được.
      Chris thích bài này.

    5. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,819
      ☆, 059 Nguyện vọng
      “Mộc Đầu thúc thúc, Mộc Đầu thẩm thẩm kể chuyện đáng sợ, có quỷ, Song Hỉ sợ hãi, Mộc Đầu thẩm thẩm hư.”

      Hạ Mộc vừa nghe thế, lại nhìn vẻ mặt hơi chột dạ của nàng, nhất thời hiểu . gì, nhìn nàng, “Tiểu thư, là người lớn rồi, sao còn trẻ con hơn cả Song Hỉ thế…”


      Nhìn vẻ mặt rối rắm của Tử Tang, trong lòng Hạ Mộc vui nở hoa, cảm thấy bản thân trở nên xấu xa rồi. sợ bị tiểu thư phát ra cái gì đó nên vội điều chỉnh lại tâm trạng của bản thân, : “Tiểu thư, tôi còn phải nấu cơm, làm phiền .”

      xong, vội vã xuống lầu. Hành động này khiến sinh ra nỗi hổ thẹn nhưng vì tốt cho tiểu thư, phải kiên trì thực để tiểu thư từ từ thay đổi.

      Nhìn bóng lưng Hạ Mộc rời , Tử Tang híp mắt lại chút, sau đó trừng mắt nhìn Song Hỉ và Thạch Đầu, “Hai cháu tắm rửa, được nháo (làm loạn).”

      “Tắm rửa …” Song Hỉ và Thạch Đầu hoan hô, chạy xuống dưới lầu trước, hiển nhiên thể nghe thấy câu cảnh cáo đằng sau của Tử Tang.

      Tử Tang nhìn hai đứa trẻ hưng phấn, rất hối hận ban nãy nàng từ chối thỉnh cầu của Hạ Mộc, hai đứa này có tinh thần như thế mà nàng lại có cái tinh thần đó. Nàng mang theo hơi thở ai oán xuống lầu.

      vất vả chiếu cố Thạch Đầu và Song Hỉ vừa múc nước vừa kỳ qua người cho chúng, quần áo Tử Tang cũng ướt nửa, Hạ Mộc thấy thế vội hỏi: “Tiểu thư, tôi để sẵn nước nóng trong phòng tắm, tắm , tắm xong có thể ăn cơm được rồi.”

      Giờ là tháng năm, cần lo bị cảm lạnh.

      Nàng chật vật như vậy còn phải do làm hại, Tử Tang trừng mắt nhìn Hạ Mộc, rồi vào phòng tắm.

      Hạ Mộc nhìn bóng nàng rời , cười ngây ngô vài tiếng, sau đó dặn hai đứa bé cần chạy loạn, vừa tắm xong nếu bẩn phải tắm lại. May mà Thạch Đầu và Song Hỉ được giáo dục rất tốt, tuy hơi bướng bỉnh nhưng rất thích sạch .

      Đúng như lời Hạ Mộc, Tử Tang vừa tắm xong là có thể ăn cơm. Ăn cơm xong, Hạ Mộc rửa chén còn nàng nắm tay hai đứa tản bộ quanh sân, tiêu thực, để sau đó ngủ ngon hơn.

      Đêm nay mây đen che kín những ngôi sao, đom đóm lập lòe tỏa sáng, Tử Tang nằm ghế trúc nhìn trời sao, hai đứa bé ở bên cạnh nàng đuổi theo chơi với đom đóm.

      Hạ Mộc đứng hành lang giữa phòng khách và phòng bếp nhìn, ánh mắt mơ màng, hiển nhiên bị cảnh vật trước mắt mê hoặc tâm trí. Ngũ quan tinh xảo ấy trong bóng đêm như tản mát ra ánh huỳnh quang, xinh đẹp và an tường, tiếng cười vui đùa ầm ĩ của trẻ con khiến cả khu vườn ngập tràn niềm vui.

      Nếu gia đình như thế tốt biết bao!

      Nhưng đó là đứa của người khác. Tuy rằng rất thương chúng nhưng chung quy đó phải là con của mình, sớm hay muộn chúng cũng phải . Còn tiểu thư tuy danh nghĩa là thê tử nhưng vĩnh viễn là chủ tử, có khả năng trở thành thê tử thực của mình…

      “Mộc Đầu thúc thúc.” Song Hỉ phát ra Hạ Mộc đầu tiên, vui mừng chạy qua, “Chú giúp cháu bắt đom đóm , cháu muốn làm đèn lồng.”

      Hạ Mộc cười cười, : “Song Hỉ thích bị nhốt lại ?”

      Song Hỉ tuy rằng tại sao Hạ Mộc đột nhiên hỏi điều này, vẫn thành : “ thích.”

      “Vậy là đúng rồi. Đom đóm cũng thích bị nhốt lại. Chúng ta đừng bắt chúng nhé? Cháu xem, chúng bay tự do!” Hạ Mộc cười .

      Song Hỉ nhíu mày, sau đó tiếc nuối : “Thôi được rồi, Song Hỉ làm đèn lồng nữa.”

      “Ngoan lắm.” Hạ Mộc xoa đầu Song Hỉ, “Chúng ta ngủ nhé.”

      Dứt lời, nắm tay Song Hỉ đến trước mặt Tử Tang, “Tiểu thư, nên nghỉ thôi.”

      Tử Tang gật gật đầu. Rời khỏi ghế dựa, vừa đứng lên, nàng bị Song Hỉ ôm chân, con bé : “Đêm nay cháu muốn ngủ cùng Mộc Đầu thẩm thẩm.” Giường Hạ Mộc đủ lớn, nguyên bản hai đứa vẫn ngủ với .

      Tử Tang im lặng, còn Hạ Mộc nhìn về phía nàng, có vẻ muốn lại thôi, “Tiểu thư…”

      “Mộc Đầu thẩm thẩm, Song Hỉ ngủ với thẩm được , được , được ?” Song Hỉ lay lay vạt áo Tử Tang làm nũng.

      Nàng muốn ngủ cùng con quỷ này đâu. Tử Tang nhìn về phía Hạ Mộc, bộc lộ ràng ý của mình, nhưng làm như thấy. Nhất định phải để tiểu thư và Song Hỉ thân cận hơn, tiểu thư càng thay đổi nhiều hơn.

      Nhìn Hạ Mộc định giúp nàng, Tử Tang hừ lạnh tiếng. Lá gan càng lúc càng lớn, tuy rằng nghĩ vậy, nàng vẫn đưa Song Hỉ về phòng.

      “Mộc Đầu thẩm thẩm, Song Hỉ nghe chuyện xưa mới có thể ngủ được.” Song Hỉ ra cầu của bản thân.

      Còn nghe chuyện xưa mới có thể ngủ được, quả nhiên là quỷ , Tử Tang nghĩ, đột nhiên có vẻ mặt đùa dai, : “Được, thẩm kể chuyện xưa cho cháu, vào buổi đêm đen kịt đen kịt…”

      sai, nàng kể chuyện kinh dị, Song Hỉ nghe vậy, sợ hãi kêu lớn lên, nhào về phía Tử Tang, khẽ sợ quá. Tử Tang kể nữa, chọt chọt đầu con bé, “ bé nhát gan.”

      Nhưng Song Hỉ chỉ là đứa bé, nàng kể chuyện ma quỷ con bé bị làm cho sợ hãi mới lạ.

      “Mộc Đầu thẩm thẩm, thẩm xấu quá, sao có thể dọa Song Hỉ, Song Hỉ mách Mộc Đầu thúc thúc.” Song Hỉ nhăn khuôn mặt nhắn .

      “Cháu còn cáo trạng.” Tử Tang trừng mắt nhìn Song Hỉ, nếu Hạ Mộc biết, còn lải nhải. Nhưng làu bàu chắc chắn tránh được, có thể do tiếng kêu của Song Hỉ khiến Hạ Mộc phi nhanh lên lầu, nàng vội cảnh cáo Song Hỉ, “ được mách lẻo.”

      Quả nhiên mấy phút sau, tiếng Hạ Mộc vang lên bên ngoài, “Tiểu thư, Song Hỉ sao thế?”

      Tử Tang lườm Song Hỉ, rồi mở cửa, đối diện với vẻ mặt kinh hoảng của Hạ Mộc : “ có việc gì, xuống !”

      Thế nhưng, Song Hỉ rất nể mặt nàng, lớn tiếng lên án Tử Tang, “Mộc Đầu thúc thúc, Mộc Đầu thẩm thẩm kể chuyện đáng sợ, có quỷ, Song Hỉ sợ hãi, Mộc Đầu thẩm thẩm hư.”

      Hạ Mộc vừa nghe thế, lại nhìn vẻ mặt hơi chột dạ của nàng, nhất thời hiểu . gì, nhìn nàng, “Tiểu thư, là người lớn rồi, sao còn trẻ con hơn cả Song Hỉ thế. Con bé còn , nếu bị doạ để lại bóng ma tốt.”

      Tử Tang ngẩn ra, cũng cảm thấy hành vi của bản thân đúng, nhưng bản thân nàng làm gì có tính trẻ con. Huống chi nhìn con bé bình tĩnh tố cáo kia, hiển nhiên có bị doạ đâu. Hạ Mộc còn dám nàng, đừng quên nàng mới là người chủ nhận, dù có sai, cũng thể ra ràng như vậy, hừ lạnh tiếng, “ cái gì! Lá gan nhỉ.”

      Đối với Tử Tang ỷ thế hiếp người, Hạ Mộc vội đáp: “ gì, gì.”

      Xem ra lá gan Hạ Mộc vẫn đủ lớn. đến trước mặt Song Hỉ, hỏi: “Song Hỉ, vậy cháu còn muốn ngủ cùng Mộc Đầu thẩm thẩm ?”

      Song Hỉ rất nghiêm cẩn suy nghĩ.

      Tử Tang theo dõi, thầm cầu nguyện tốt nhất Song Hỉ xuống với Hạ Mộc, như vậy nàng có thể ngủ yên mình.

      Sau khi nàng cầu nguyện xong, Song Hỉ rất nghiêm cẩn, đâu ra đấy: “Mộc Đầu thúc thúc, tuy rằng Mộc Đầu thẩm thẩm kể chuyện dọa Song Hỉ. Nhưng Song Hỉ thể có nghĩa khí bỏ lại Mộc Đầu thẩm thẩm ngủ mình, Song Hỉ vẫn nên ngủ với Mộc Đầu thẩm thẩm tốt hơn.”

      Trán Tử Tang đầy vạch đen nhìn Song Hỉ, lúc nào nàng cần đến con bé này ngủ cùng chứ. Còn Hạ Mộc nghe xong sửng sốt, nhìn thoáng qua tiểu thư, mặt nhìn được nở nụ cười, “Được, Song Hỉ bồi thẩm thẩm, thúc thúc ngủ đây.”

      xong, đợi Song Hỉ trả lời chạy nhanh xuống lầu, đêm nay cảm thấy bản thân mình chắc chắn ngủ rất ngon, nếu sau lưng hai con mắt tràn ngập ý lạnh càng tốt.

      “Mộc Đầu thẩm thẩm, có phải thẩm nỡ xa Mộc Đầu thúc thúc ? Nếu , chúng ta gọi cả Mộc Đầu thúc thúc đến ngủ cùng, thêm cả cháu nữa.” Song Hỉ thấy Tử Tang vẫn nhìn hướng Hạ Mộc rời , mê hoặc .

      Tử Tang đóng cửa lại, lườm Song Hỉ. Đột nhiên nàng cảm thấy lúc nãy nàng kể chuyện còn quá , bằng sao con bé con này còn có tinh thần như vậy, dám trêu nàng.

      “Ngủ.” Tử Tang phụng phịu .

      “Nhưng Song Hỉ ngủ được.” Song Hỉ rất oan ức .

      ngủ được cũng phải ngủ.” Tử Tang lưu tình chút nào .

      ngủ được ngủ thế nào?” Song Hỉ rất hồn nhiên mê hoặc , tiếp theo vui vẻ : “Thế Mộc Đầu thẩm thẩm chơi với Song Hỉ nhé.”

      Tử Tang trừng mắt với Song Hỉ, cuối cùng đầu hàng. ngủ được nàng còn cách nào khác đành nhận mệnh lên giường đất, tùy Song Hỉ ép buộc, thẳng đến khi con bé mệt mỏi ngủ thiếp .

      Tử Tang thở phào nhõm, cũng tiến vào mộng đẹp.

      Ban đêm, ở nhà trúc, trong lúc ngủ mơ Tử Tang hơi cong khóe miệng, mà Song Hỉ cùng giường hình như cũng có giấc mộng đẹp. Về phần Hạ Mộc và Thạch Đầu dưới lầu cũng đêm mộng đẹp…

      Ngày trôi qua rất nhanh, thoáng chốc lại qua vài ngày. Trưa hôm nay, Lê Tường và Khúc thị về, còn mang theo đống thức ăn, Song Hỉ và Thạch Đầu vừa thấy đến cha mẹ mình vui mừng chạy ra đón. Mấy ngày nay tuy rằng nhớ cha mẹ, kỳ thực bọn chúng vẫn muốn cha mẹ mình nhất.

      nhà bốn người vô cùng vui vẻ đoàn tụ lúc, cuối cùng người đứng đầu gia đình Lê Tường với Hạ Mộc và Tử Tang: “Mấy ngày nay hai đứa làm phiền hai em quá.”

      gì thế, em chỉ tiếc Song Hỉ và Thạch Đầu ở nhà em thêm thời gian nữa, em và Tử Tang đều rất thích chúng.” Hạ Mộc cười .

      “Tuy em dâu còn , nhưng có thể sinh em bé, đến lúc đó thích mấy đứa nhà chị nữa.” Khúc thị trêu ghẹo .

      Tử Tang tỏ phản ứng gì, còn Hạ Mộc lại hơi xấu hổ, cười : ” Song Hỉ và Thạch Đầu ngoan như vậy, dù em có thèm, chị dâu và đại ca cũng tiếc. Huống chi chưa chắc hai đứa đồng ý. chị mấy ngày, có thể tưởng tượng được hai đứa nhớ chị thế nào… Song Hỉ, Thạch Đầu, các cháu thấy chú đúng !”

      Ngoan? ! Ngoan chỗ nào? Tử Tang nhíu mày nhìn về phía Hạ Mộc.

      “Nhớ lắm, con cũng giống cha mẹ nhớ tụi con!” Song Hỉ ôm chân Khúc thị, cười hề hề đáp lời.

      Lê Tường và Khúc thị cười cười, sau đó với Hạ Mộc, “Chú Hạ Mộc à, mang đến ít đồ ăn ở nhà cũ, chú mau mang vào , ở chỗ chúng ta có, biếu hai em nếm thử.”

      Lê Tường, Khúc thị rất nhiệt tình và kiên trì, Hạ Mộc cũng từ chối nữa, đành phải nhận lấy chút. chỉ cần ăn no bụng là được, có hứng thú ăn ngon lắm, nhưng có thể để tiểu thư nhà nếm thử.

      khỏi nhà nhiều ngày, Lê Tường và Khúc thị cũng ngồi lâu, ở nhà còn nhiều việc cần làm, vì thế dẫn hai đứa về.

      Thiếu hai đứa bé, Hạ Mộc đột nhiên cảm thấy có chút trống vắng, với nàng: “Tiểu thư, có hai đứa, cảm giác giống như thiếu cái gì đó.”

      Tử Tang liếc rồi quay vào nhà mà Hạ Mộc chú ý tới, cũng làm việc. Cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
      Chris thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :