1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Rạng Rỡ Hơn Ánh Mặt Trời - Julia Quinn

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      Chương 15



      Theo thói quen, Ellie thức dậy rất sớm vào sáng ngày hôm sau. Tuy nhiên, việc bình thường là thực ra nằm giường Charles, rúc vào rất gần với và cánh tay nằm vai .

      nhanh chóng chìm vào giấc ngủ đêm hôm trước sau khi khâu tay cho lần thứ hai. trải qua ngày đau đớn và mệt mỏi, chai brandy nữa chẳng giúp được gì. Ellie muốn để nghỉ ngơi, nhưng mỗi lần thử nhấc người ra khỏi giường và nhón chân về phòng mình, lại trở mình. Cuối cùng, ngủ thiếp ở bên ngoài chăn.

      lặng lẽ ra khỏi phòng vì muốn đánh thức . vẫn ngủ rất say và đoán rằng cần phải nghỉ ngơi.

      Tuy nhiên, Ellie thể nào ngủ muộn; sau khi cởi bỏ chiếc váy nhàu nát, lững thững xuống phòng ăn sáng. có gì ngạc nhiên, Helen ngồi ở bàn, chăm chú đọc báo được bưu điện chuyển đến mỗi ngày từ Luân Đôn.

      “Chúc buổi sáng tốt lành, Ellie”, Helen .

      “Chúc chị buổi sáng tốt lành.”

      Ellie ngồi xuống và chỉ phút sau Helen hỏi, “Trận náo động tối qua là như thế nào thế? Chị nghe rằng Charles hơi chếnh choáng”.

      Ellie thuật lại chi tiết của ngày hôm qua khi quết mứt cam lên chiếc bánh scone mới nướng của bà Stubbs. “Điều đó nhắc em nhớ rằng…”, sau khi kể hết cho Helen nghe cuộc vật lộn của Charles với những mũi khâu thứ hai.

      “Nhắc em nhớ gì?”

      “Em cố gắng nghĩ đến thứ gì đó đặc biệt chúng ta có thể làm cho tá điền khi mùa đông và kỳ nghỉ sắp đến, em nghĩ mình có thể tặng họ mứt tự làm.”

      Tay Helen dừng lại trong khí khi với lấy chiếc scone khác. “Chị cho rằng chuyện này bao gồm việc em bước vào nhà bếp lần nữa.”

      “Đó ngạc nhiên đặc biệt, vì họ bao giờ mong đợi Nữ bá tước thực biết nấu ăn.”

      “Có thể việc Nữ bá tước biết nấu ăn là có lý do. Mặc dù trong trường hợp của em, chị tin rằng mọi người từ bỏ việc đoán xem phải mong đợi điều gì.”

      Ellie cau có với . “Em cam đoan với chị rằng em làm mứt mấy trăm lần rồi.”

      “Ồ, chị tin em. Chị chỉ nghĩ có ai tin đâu. Đặc biệt là bà Stubbs, bà ấy phàn nàn rằng vẫn nhìn thấy muội ở những góc bếp.”

      “Bà Stubbs chỉ thích phàn nàn thôi.”

      “Tất nhiên điều đó là đúng, nhưng chị vẫn chắc…”

      “Em chắc”, Ellie nhấn mạnh, “Và đó là tất cả những gì quan trọng.”

      Đến lúc bữa sáng kết thúc, Ellie thuyết phục được Helen giúp chuẩn bị làm mứt, còn hai hầu bếp được cử vào thị trấn để mua các loại quả mọng. tiếng sau họ quay lại từ thị trấn với lượng lớn đủ loại quả mọng và Ellie sẵn sàng làm việc. Đúng như dự đoán, bà Stubbs hề vui vẻ khi nhìn thấy Ellie ở trong bếp của mình.

      , , !”, bà ta hét lên. “Cái lò đủ tệ rồi!”

      “Bà Stubbs.” Ellie bằng giọng nghiệm nghị nhất, “Tôi đành phải nhắc bà nhớ rằng tôi là bà chủ của ngôi nhà này, nếu tôi muốn bôi bẩn mứt chanh lên những bức tường này, đó là quyền của tôi.”

      Bà Stubbs tái mặt và nhìn sang Helen trong nỗi kinh hoàng.

      ấy phóng đại thôi”, Helen nhanh chóng giải thích. “Nhưng có lẽ tốt hơn hết là bà nên làm việc ngoài bếp.”

      “Ý kiến tuyệt vời”, Ellie đồng tình và thực đẩy bà quản gia ra khỏi cửa.

      “Bằng cách nào đó chị nghĩ rằng Charles vui khi nghe đến chuyện này”, Helen .

      “Vớ vẩn. ấy biết vụ cháy phải là lỗi của em.”

      ư?”. Helen hỏi đầy vẻ hoài nghi.

      “À, nếu chưa ấy nên biết như vậy. Giờ , chúng ta bắt đầu làm việc .” Ellie cầu hầu kéo chiếc nồi lớn nhất ở Wycombe Abbey ra, rồi sau đó đổ quả mọng vào trong đó. “Em cho rằng chúng ta có thể làm nhiều loại mứt khác nhau”, với Helen, “Nhưng em nghĩ mứt quả mọng hỗn hợp ngon hơn.”

      “Và”, Helen , “Chúng ta có thể làm hết số này trong cái nồi.”

      “Chị nắm bắt rất nhanh.” Ellie mỉm cười, sau đó tiếp tục thêm đường và nước. “Chúng ta có thể phải làm mẻ nữa. Em tin rằng từng này đủ cho tất cả tá điền.”

      Helen ngả người về phía trước và nhìn vào. “Có thể . Nhưng nếu việc này thực dễ dàng, chị hiểu tại sao chúng ta lại phải lo lắng về điều đó. Chúng ta chỉ cần làm thêm nồi đầy khác vào ngày mai.”

      “Việc này đúng là chỉ có thế”, Ellie , “Bây giờ chúng ta chỉ cần đậy nồi lại và nấu chín hỗn hợp này.” chuyển cái nồi lên khoảng trống cái lò, tránh xa khu vực có lửa cháy trực tiếp ở nhiệt độ cao nhất bên dưới trung tâm của bề mặt bếp.

      “Mất bao lâu?”, Helen hỏi.

      “Ồ, gần ngày. Em có thể thử nấu nhanh hơn, nhưng như vậy em phải giám sát số mứt này kỹ càng hơn và đảo nó thường xuyên hơn. Tất cả đường đều có thể dính vào đáy. Vì thế em phải có hầu đảo nó khi em . Khoảng tiếng em quay lại để kiểm tra tiến độ của nó.”

      “Chị hiểu rồi.”

      rể em từng gợi ý việc đặt đá nắp. ấy việc đó làm quá trình nấu chín diễn ra thậm chí nhanh hơn.”

      “Chị hiểu”, Helen máy móc và sau đó thêm vào, “, thực ra chị chẳng hiểu gì cả”.

      “Nó giữ hơi nóng ở bên trong, làm tăng sức ép, nhờ thế mà cho phép mứt được nấu ở nhiệt độ nóng hơn.”

      rể em hẳn là nhà khoa học.”

      “Vâng, đúng thế.” Ellie đậy nắp nồi lại và thêm, “Dù sao chuyện ấy quan trọng, em chẳng vội gì. Em chỉ phải chắc chắn rằng các hầu khuấy nó thường xuyên”.

      “Việc đó nghe có vẻ dễ”, Helen .

      “Ồ, đúng thế. Vô cùng dễ dàng.” Ellie giơ tay cách nắp lò vài centimet lần cuối cùng để xác định rằng nhiệt độ quá cao và sau đó họ rời khỏi bếp.

      Ellie kẹp chiếc đồng hồ vào ống tay áo để có thể nhớ kiểm tra mứt vào những khoảng thời gian phù hợp. Nó chín chậm nhưng đều, và theo ý kiến của Ellie, rất ngon. Chiếc nồi dày và quá nóng ở nơi nhiệt độ thấp, vì thế Ellie có thể nắm tay cầm khi khuấy, đó cũng là việc tiện lợi.

      Vì công việc này cầu tập trung trọn vẹn, quyết định dành một phần năng lượng cho cái đám lộn xộn bốc mùi trong vườn cam. tức tối vô cùng vì vẫn chưa thể nghĩ ra tên phá hoại đó giết tất cả những cái cây quý của mình như thế nào. Tất cả những gì có thể đoán ra là cái mùi đó phải bốc ra từ chính những cái cây.

      Những cái cây đó sắp chết rồi, thể phủ nhận điều đó. Nhưng cái mùi bốc ra cứ như là thứ rác rưởi gì đó trong nhà bếp mà Ellie nghi ngờ rằng được lấy trong lúc chuyển chúng ra chuồng lợn. Trộn với loại rác đó là thứ màu nâu đáng ngờ chỉ có thể lấy được từ nền của chuồng ngựa.

      Bất kỳ ai muốn gây phiền phức cho hẳn hết lòng với nhiệm vụ đó. Ellie thể hình dung ra người nào đó có thể ghét ai đến mức gom phân ngựa và thức ăn thối hàng ngày. Tuy nhiên, thực khu nhà vườn bé của mình đủ để đeo đôi găng tay làm việc và thu dọn cái đống hổ lốn bốc mùi đó vứt ra bên ngoài. tìm thấy vài cái bao và cái xẻng, quyết tâm thở bằng mũi trong khoảng giờ nữa và bắt đầu xúc.

      Tuy nhiên, sau năm phút, ràng là chiếc váy của gây cản trở, vì thế tìm thấy vài sợi dây và ngồi xuống chiếc ghế đá để buộc chúng lên.

      cảnh tượng hấp dẫn.”

      Ellie nhìn lên thấy chồng mình bước vào vườn cam. “Chúc buổi sáng tốt lành, Charles.”

      từng mong rằng em nhấc váy lên vì ”, với nụ cười nhếch mép. “Ai là người may mắn được nhận hành động quyến rũ này thế?”

      quên mất vẻ chững chạc và thè lưỡi trêu . “‘Cái gì’ từ phù hợp hơn.”

      Charles dõi theo ánh mắt của đến cái đống hôi thối đặt đằng sau cây cam. bước về phía trước, hít vào và giật lùi lại. “Chúa lòng thành, Ellie”, với tiếng thở dốc và ho. “Em làm gì với những cái cây đó?”

      phải em”, nghiến răng. “ thực nghĩ rằng em ngu ngốc đến mức nghĩ là cái đầu cừu thối rửa đó giúp cây cam lớn lên hay sao?”

      “Cái gì?” bước đến cái cây để nhìn gần hơn.

      “Em dọn nó rồi”, , chỉ vào cái bao.

      “Chúa tôi, Ellie, em nên làm việc này.”

      “Đúng thế,”, đồng ý. “Em nên. Ai đó ở Wycombe Abbey này ràng thích thú với diện của em. Nhưng nếu thứ lỗi cho lối chơi chữ của em, em dọn sạch cái đống này ngay cả nếu nó giết em. Em chịu đựng tình trạng này thêm nữa”.

      Charles thở hắt ra và nhìn cắm xẻng vào cái đống đó.

      “Đây”, , “ có thể giữ cái túi mở. Mặc dù có thể muốn dùng găng tay”.

      chớp mắt, thể tin rằng dọn dẹp cái thứ này mình. “Ellie, có thể cầu người hầu làm việc này.”

      , thể”, , nhanh và với nhiều cảm xúc hơn mong đợi. “Họ phải làm việc này. Em cầu họ làm.”

      “Ellie, đó chính xác là lý do chúng ta có người hầu. trả họ lương rất hậu hĩnh để giữ Wycombe Abbey sạch . Cái thứ này chỉ là … đống nặng mùi hơn bình thường thôi.”

      nhìn với đôi mắt sáng đầy vẻ hoài nghi. “Họ nghĩ em làm việc này. Em muốn thế.”

      Charles nhận ra rằng lòng kiêu hãnh của bị đe dọa. Vì cũng hiểu ít nhiều về lòng kiêu hãnh của chính mình, nên muốn ép . Thay vào đó , “Rất tốt, tuy nhiên phải cương quyết cầu em đưa cho cái xẻng đó. làm chồng kiểu gì mà lại ngồi đây và nhìn em làm tất cả những công việc lao động nặng nhọc này chứ?”.

      “Nhất định là . Tay bị thương.”

      nặng đến thế.”

      khịt mũi. “Có lẽ quên rằng em là người khâu cho tối qua. Em biết chính xác nó nặng như thế nào.”

      “Eleanor, đưa cho cái xẻng.”

      bao giờ.”

      khoanh tay và trừng mắt nhìn . Chúa tôi, đúng là ngoan cố. “Ellie”, , “Cái xẻng, làm ơn.”

      .”

      nhún vai. “Được rồi. Em thắng. xúc.”

      “Em biết có thể xem… á!”

      “Cánh tay ”, Charles khi giật về phía mình. “Thực ra hoạt động rất tốt”.

      Cái xẻng rơi xuống đất khi Ellie vặn cổ lại để nhìn . “Charles?”, ngập ngừng hỏi.

      mỉm cười ranh mãnh. “ nghĩ mình có thể hôn em.”

      “Ở đây ư?”, thào.

      “Ừm.”

      “Nhưng nó bốc mùi.”

      có thể phớt lờ nó nếu em có thể.”

      “Nhưng tại sao?”

      “Hôn em ư?”

      gật đầu.

      nghĩ nó có thể khiến em ngừng về cái xẻng kỳ cục đó.” Trước khi có thể gì thêm, cúi đầu xuống và áp chặt miệng lên miệng . thả lỏng ngay lập tức; cũng mong đợi như thế. Nhưng ôm nàng bé bỏng vặn vẹo, quá cương quyết này vô cùng thích thú. giống như con sư tử , nồng nhiệt, Charles phát ra rằng muốn tất cả những cảm xúc đó hướng thẳng về mình. Theo cách nào đó, việc khăng khăng rằng phải nghỉ ngơi trong khi làm công việc nặng nhọc đó khiến cảm thấy tự ái. Nó chỉ khiến cảm thấy mình được .

      ? Đó có phải là thứ muốn? nghĩ mình muốn có cuộc hôn nhân như cha mẹ. theo đuổi cuộc đời của riêng mình, vợ theo đuổi cuộc đời của riêng ấy và cả hai người đều hài lòng. Ngoại trừ điều rằng bị hấp dẫn bởi dâu mới theo cách chưa bao giờ đoán trước được, thậm chí chưa bao giờ mơ đến. Và hài lòng. muốn , muốn đến tuyệt vọng, còn luôn ở ngoài tầm với của .

      Charles nhấc đầu lên chút và nhìn xuống . Mắt mơ màng, đôi môi mềm mại hé mở khiến biết tại sao mình chưa bao giờ nhận ra điều này trước đây, nhưng hẳn là người phụ nữ xinh đẹp nhất toàn thế giới này, ở ngay trong vòng tay , và…

      … và phải tiếp tục hôn . Ngay bây giờ. Miệng vuốt ve với khẩn nài mới mẻ đầy bất ngờ và chìm đắm trong mùi hương của . có vị như những quả mọng ấm áp, Ellie ngọt ngào, thơm mát và trong sáng. Bàn tay túm lấy váy , đẩy nó lên cho đến khi có thể đưa tay vào bên trong và chạm vào làn da mịn màng ở đùi .

      há hốc miệng và túm chặt vai , điều đó chỉ làm nóng hơn nữa, trượt tay lên cho đến khi chạm vào mép tất. Ngón tay vuốt ve làn da trần của , hãnh diện vì run lên vì cái vuốt ve của .

      “Ôi, Charles”, rên lên và điều đó đủ để đốt cháy . Dù đó chỉ là tên của môi mà thôi.

      “Ellie”, , giọng khàn đến mức hầu như nhận ra nó. “Chúng ta phải lên phòng. Ngay bây giờ”.

      phản ứng gì trong phút, chỉ dựa hẳn người vào , sau đó chớp mắt và , “Em thể”.

      “Đừng thế”, , kéo ra cửa. “ bất cứ điều gì ngoài điều đó.”

      , em phải đảo mứt.”

      Điều đó làm dừng khựng lại. “Em về cái quái gì thế?”

      “Em phải…” dừng lại và liếm ướt môi. “Đừng nhìn em như thế.”

      “Như thế nào?”, kéo dài giọng, vẻ hài hước vui vẻ từ từ quay lại.

      chống tay lên hông và chiếu ánh mắt nghiêm khắc về phía . “Giống như muốn ăn sống nuốt tươi em.”

      “Nhưng muốn thế .”

      “Charles!”

      nhún vai. “Mẹ bảo bao giờ được dối.”

      trông như sắp giậm chân. “Em thực phải đây.”

      “Tuyệt vời. tháp tùng em lên gác.”

      “Em phải đến bếp”, gay gắt.

      thở dài. “ phải bếp.”

      Miệng mím lại thành đường thẳng tức tối trước khi gầm gừ. “Em làm mứt để tặng cho tá điền nhân dịp ngày lễ. Em với vào ngày hôm qua rồi mà”.

      “Vậy cũng được. Nhà bếp. Và sau đó là phòng ngủ.”

      “Nhưng em…”, Ellie để lời của mình tắt dần khi nhận ra rằng mình muốn chiến đấu với thêm nữa. muốn tay người mình, muốn lắng nghe những lời quyến rũ dịu dàng của . muốn được cảm thấy như mình là người phụ nữ được khao khát nhất thế giới, đó chính xác là những gì cảm thấy khi nhìn bằng ánh mắt bốc lửa và trĩu nặng kia.

      Tâm trí quyết, e thẹn mỉm cười và , “Được rồi”.

      Charles ràng chờ đợi đồng ý của , bởi vì thốt lên. “Em đồng ý?”.

      gật đầu, thể nhìn vào mắt .

      “Tuyệt vời!” trông như thiếu niên phấn khích, điều có vẻ hơi lạ lẫm với Ellie, khi nghĩ đến việc định để mình bị quyến rũ.

      “Nhưng em phải đến nhà bếp trước”, nhắc nhớ.

      “Bếp. Đúng rồi. Bếp.” bắn cho cái lườm khi kéo vào hành lang. “Việc này làm mất chút tự nhiên, em nghĩ thế sao?”

      “Charles”, bằng giọng cảnh cáo.

      “Được rồi.” chuyển hướng và bắt đầu lôi về phía nhà bếp, thậm chí nhanh hơn lúc kéo về phòng ngủ.

      “Cố gắng bù lại cho thời gian mất trước?”, đùa.

      kéo vào góc nhà, ghìm vào tường, hôn nhanh và độc đoán. “Em có ba phút ở trong bếp”, . “Ba, đó là tất cả.”

      Ellie cười khúc khích và gật đầu, sẵn lòng cho phép ra vẻ chuyên quyền như thế này bởi vì nó làm ấm lên ở bên trong. lại thả ra và họ xuống cầu thang, Ellie thực phải chạy để theo kịp .

      Nhà bếp bắt đầu hối hả hoạt động khi Monsieur Belmont và nhân viên bắt đầu chuẩn bị các bữa ăn trong ngày. Bà Stubbs dạt sang góc, cố gắng lờ gã người Pháp trong lúc giám sát ba hầu dọn dẹp sau bữa sáng.

      “Mứt của em nằm cái lò ở ngay bên kia”, Ellie với Charles, chỉ vào cái nồi lơn. “Hỗn hợp các quả mọng. Helen và em cùng nhau chuẩn bị, và…”

      “Ba phút, Eleanor.”

      “Rồi, em chỉ cần khuấy nó, sau đó…”

      “Khuấy nó ”, .

      được nửa đường đến lò và sau đó , “Ồ, em thực nên rửa tay trước. Tất nhiên em đeo găng tay ở trong vườm cam, nhưng mùi hôi đó vẫn còn bám lại”.

      Charles thở dài mất kiên nhẫn. là, nàng có thể làm xong và khỏi lúc này rồi. “Rửa tay, khuấy và làm cho xong . Có cái thùng nước bên kia bàn kìa.”

      mỉm cười, nhúng tay vào nước, và sau đó thốt ra tiếng thét .

      “Giờ sao thế?”

      “Nó lạnh ngắt. Monsieur Belmont hẳn bỏ đá vào. Có lẽ chúng ta có món tráng miệng hoa quả ướp lạnh tối nay.”

      “Ellie, mứt…”

      đưa tay về phía cái nồi, mặt cau lại khi những người đầy tớ nhích ra xa khỏi mình. ràng họ vẫn tin ở trong bếp. “Đây rồi, em chỉ cần chuyển nó sang cái bàn ở kia, để nó có thể nguội và…”

      Charles bao giờ chắc chắn được chuyện gì xảy ra tiếp theo. quan sát Monsieur Belmont cắt cà tím đầy vẻ chuyên nghiệp nghe thấy Ellie thét lên đau đớn. Khi nhìn lên, nồi mứt lớn rơi xuống sàn nhà. quan sát trong nỗi kinh hoàng bất lực, cái nồi chạm đất và chiếc nắp bật lên. Mứt tím bắn tung tóe trong khí, văng lên lò, vang xuống sàn nhà và văng vào Ellie.

      gào lên như con thú bị thương và đổ sụp xuống, nấc nở trong đau đớn. Charles cảm thấy trái tim mình ngừng đập, chạy đến bên , giày trượt qua đống mứt đầy đường và nóng rẫy khi chạy ngang qua bếp.

      “Lấy nó ra khỏi em”, thút thít. “Lấy nó ra khỏi em.”

      Charles nhìn và thấy mứt sôi bám đầy vào da . Chúa tôi, làn da vẫn bị thiêu đốt khi đứng đó nhìn. Có vẻ chỉ có bàn tay và cổ tay bị dính mứt. mất thời gian suy nghĩ, túm lấy thùng nước lạnh dùng trước đó và nhúng tay vào đó.

      đẩy và cố gắng giật tay ra. “”, hét lên. “Lạnh quá.”

      “Em , biết là nó lạnh”, dịu dàng, hy vọng nghe thấy giọng mình run rẩy. “Tay cũng ở trong nước.”

      “Đau. Ôi, đau quá.”

      Charles nuốt nghẹn và nhìn quanh bếp. Chắc chắn ai đó biết phải làm gì để cơn đau của biến mất. Việc nghe khóc thút thít, cảm giác cơ thể run rẩy giết chết . “Nào, Ellie”, bằng giọng xoa dịu nhất. “Nhìn này, rửa sạch mứt rồi. Thấy ?”

      nhìn xuống tay mình trong nước. Charles ngay lập tức ước gì bảo như thế. Làn da ở chỗ rửa sạch mứt đỏ rực.

      “Lấy thêm đá cho tôi”, quát nhằm người cụ thể nào. “Nước ấm quá rồi.”

      Bà Stubbs bước về phía trước ngay cả khi ba hầu lút cút đến kho lạnh. “Thưa ngài, tôi chắc rằng ngài chọn cách xử lý tốt nhất.”

      “Mứt vẫn nóng. Tôi phải làm lạnh .”

      “Nhưng ấy run rẩy.”

      quay sang Ellie. “Còn đau nhiều ?”

      lắc đầu. “Em khó có thể cảm thấy cái gì nữa.”

      Charles cắn môi dưới. hề biết chắc cách nào là cách tốt nhất để chữa vết bỏng. “Rất tốt. Có lẽ chúng ta nên băng lại cho em.”

      cho nhấc tay lên khỏi thùng nước, nhưng chỉ mười giây sau lại rên rỉ đau đớn. lại kéo tay nhúng lại vào nước ngay cả khi những hầu mang đá đến. “Nước lạnh làm dịu cơn đau của ấy bằng cách nào đó”, với bà Stubbs.

      ấy thể ở đây mãi.”

      “Tôi biết. Chỉ lúc nữa thôi. Tôi muốn chắc chắn.”

      “Ngài có muốn chúng tôi chuẩn bị loại sáp chuyên trị bỏng cho ấy ?”

      Charles gật đầu và quay chú ý lại với Ellie. ôm chặt và đặt môi lên tai , thầm. “Hãy ở sát bên , em . Hãy để xua đuổi nỗi đau ra khỏi em.”

      gật đầu.

      “Hít hơi thở sâu”, hướng dẫn. Khi làm thế, quay lại với bà Stubbs và . “Bảo người dọn sạch chỗ này . Tôi muốn nhìn thấy nó. Quăng nó .”

      ”, Ellie thốt lên. “, mứt của em!”

      “Ellie, nó chỉ là mứt thôi mà.”

      quay mặt nhìn , mắt trông sáng hơn kể từ khi bị bỏng. “Em mất cả ngày để làm đấy.”

      Charles thầm thở ra hơi nhõm. Nếu tập trung vào cái đống mứt khỉ gió kia, có lẽ có thể nghĩ đến cơn đau nữa.

      “Chuyện gì diễn ra ở đây?”, tiếng thét kinh khủng vang lên.

      nhìn lên và thấy dì Cordelia. Lạy Chúa, đây là tất cả những gì họ cần. “Ai đó đưa dì ấy ra khỏi đây ”, làu bàu.

      ấy bị bỏng à? Ai đó bị bỏng à? Nhiều năm qua ta cảnh báo tất cả các người về lửa rồi mà.”

      “Ai đó lôi dì ấy ra khỏi bếp được ?”, to hơn.

      “Lửa thiêu rụi chúng ta.” Cordelia bắt đầu khua tay trong khí. “Tất cả chúng ta!”

      “Ngay bây giờ!”, Charles gầm lên và lần này hai người hầu xuất để đưa dì ra khỏi phòng. “Tạ ơn Chúa”, lẩm bẩm. “Người phụ nữ này hoàn toàn loạn trí rồi.”

      “Dì ấy vô hại”, Ellie run rẩy . “Chính thế với em.”

      “Em hãy im lặng và giữ năng lượng của mình .”, , giọng khàn vì sợ hãi.

      Bà Stubbs bước về phía trước với cái bát trong tay. “Đây là sáp, thưa ngài. Chúng ta cần bôi nó lên vết bỏng và sau đó băng tay ấy lại.”

      Charles ngờ vực nhìn hỗn hợp đó. “Cái gì trong đó?”

      quả trứng đánh với hai thìa dầu ô liu, thưa ngài.”

      “Bà chắc chắn thứ này có tác dụng chứ?”

      “Mẹ tôi luôn dùng nó, thưa ngài.”

      “Rất tốt.” Charles ngồi xuống và nhìn bà quản gia nhàng bôi hỗn hợp đó lên chỗ da bỏng của Ellie, sau đó dùng băng vải mỏng quấn tay lại. Ellie cứng đơ cổ và vai, có thể thấy rằng cố gắng bật khóc vì đau.

      Chúa tôi, trái tim tan vỡ khi nhìn thấy như thế này.

      tiếng động vang lên ở cửa, quay sang thấy Judith, theo sát bởi Claire và Helen. “Chúng tôi nghe thấy tiếng ồn ào.” Helen , thở hắt ra vì chạy khắp nhà. “Dì Cordelia gào thét”

      “Cụ Cordelia luôn gào thét”, Judith . Sau đó mắt bé rơi vào Ellie và bé hỏi. “Chuyện gì xảy ra?”

      ấy bị bỏng tay”, Charles trả lời.

      “Làm thế nào?”, Claire hỏi, giọng bé khào khào cách kỳ lạ.

      “Mứt”, trả lời. “ ấy…” quay sang Ellie, hy vọng rằng có thể quên mất phần nào nỗi đau nếu lôi vào cuộc chuyện. “Chuyện này xảy ra như thế quái nào thế?”

      “Cái nồi”, thở hổn hển. “Em quá ngốc nghếch. Em nên nhận ra rằng nó đặt ở nơi em để.”

      Helen bước về phía trước, quỳ xuống, và đặt cánh tay quanh vai Ellie an ủi. “Ý em là gì?”

      Ellie quay sang người chị họ mới. “Khi chúng ta đặt mứt lên để nấu… Chúng ta muốn nấu nó ở nhiệt độ thấp. Nhớ ?”

      Helen gật đầu.

      “Nó hẳn bị di chuyển đến gần bếp chính hơn. Em để ý. “ dừng lại và nuốt xuống tiếng kêu đau đớn khi bà Stubbs cài đầu băng và bắt đầu làm việc với tay bên kia.

      “Sau đó chuyện gì xảy ra?”, Henlen hỏi.

      “Tay cầm nóng. Nó làm em bất ngờ và em làm rơi chiếc nồi. Khi nó chạm đất…”, Ellie siết chặt mắt, cố gắng nhớ lại giây phút kinh khủng khi thứ nước lỏng màu tím đó ở mọi nơi, khi nó ở da và cảm giác bị đốt cháy khủng khiếp, quá khủng khiếp.

      “Đủ rồi”, Charles ra lệnh, hiển nhiên cảm thấy căng thẳng của . “Helen, đưa Claire và Judith ra khỏi bếp. Chúng cần phải chứng kiến việc này. Và bảo người mang chai cồn thuốc phiện đến phòng Ellie.”

      Helen gật đầu, nắm tay con và rời khỏi phòng.

      “Em muốn dùng cồn thuốc phiện”. Ellie phản đối.

      “Em có lựa chọn nào khác. chịu đứng im và làm gì để xoa dịu cơn đau của em.”

      “Nhưng em muốn ngủ. Em muốn…”, nuốt khan và ngẩng lên nhìn , cảm thấy dễ tổn thương hơn bất cứ lúc nào trong cả đời mình. “Em muốn ở mình”, cuối cùng thầm.

      Charles cúi xuống và đặt nụ hôn như lông hồng lên thái dương . “Đừng lo lắng”, lẩm bẩm. “ rời khỏi em.”

      Cuối cùng, họ cho uống cồn thuốc phiện và đặt lên giường, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, quan sát khuôn mặt khi chìm vào giấc ngủ, sau đó ngồi trong im lặng cho đến khi giấc ngủ chiếm lấy mình.


    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      Chương 16



      Khi Charles thức giấc nhiều giờ sau đó, may mắn là Ellie vẫn ngủ. Tuy nhiên, cồn thuốc phiện cho uống chắc chắn sớm hết tác dụng, vì thế rót ra lượng nữa để chờ thức giấc. chắc vết bỏng đau trong bao lâu, nhưng bị nguyền rủa nếu để chịu đựng điều đó cách cần thiết. nghĩ mình có thể chịu đựng thêm phút nữa khi lắng nghe cố gắng kìm lại tiếng rên rỉ đau đớn,

      Rất đơn giản, nó xé trái tim thành hai mảnh.

      Charles che miệng để bịt lại tiếng ngáp khi mắt điều chỉnh với ánh sáng mờ mờ trong phòng ngủ. ghét cuối mùa thu, khi ngày ngắn lại và mặt trời lặn sớm. mong mỏi hơi ấm của mùa hè, hoặc thậm chí khí mát lành của mùa xuân, và tự hỏi Ellie trông như thế nào trong mùa hè khi mặt trời vẫn còn cao lúc bầu trời bước vào màn đêm. Ánh sáng có làm tóc khác ? Nó có đỏ hơn ? Hay có lẽ vàng hơn? Hay có lẽ vẫn y như thế này, chỉ ấm hơn khi chạm vào?

      Nghĩ đến đó, cúi xuống và vuốt lọn tóc ra khỏi trán , cẩn thận tránh vô tình chạm vào bàn tay băng bó. định lặp lại cử động đó tiếng gõ khẽ khàng vang lên ở cửa. Charles đứng dậy và qua phòng, nhăn nhó với tiếng động do giày tạo ra sàn nhà khi bước ra khỏi khu vực trải thảm. liếc qua Ellie và thở ra hơi thở nhõm khi thấy vẫn ngủ say.

      mở cửa thấy Claire đứng trong hành lang cắn môi và vặn vẹo tay. Mắt bé sưng vù và đỏ đến mức có thể nhìn thấy ngay cả trong ánh nến mờ mờ của hành lang có cửa sổ.

      “Charles”, bé thốt lên, giọng hơi quá to. “Cháu phải...”

      đưa ngón tay lên môi và bước ra hành lang, cẩn thận đóng cửa lại sau lưng. Sau đó, trước ngạc nhiên hiển của Claire, ngồi xuống.

      “Chú làm gì thế?”

      “Bỏ giày ra. Chú có kiên nhẫn tìm tay hầu phòng để làm việc này.”

      “Ồ.” bé nhìn xuống , ràng bối rối biết làm gì tiếp. Charles có thể là họ hàng của Claire, nhưng cũng là Bá tước đàng hoàng, và người ta nhìn xuống Bá tước.

      “Cháu muốn chuyện với chú à?”, , túm lấy gót giày bên trái.

      “Ơ, vâng, đúng thế. À, thực ra, cháu cần chuyện với Ellie.” Claire nuốt nghẹn khổ sở. Phản ứng đó dường như làm cả người bé run rẩy. “ ấy thức chưa ạ?”

      “Chưa, tạ ơn Chúa, chú định cho ấy uống liều cồn thuốc phiện nữa khi ấy thức dậy.”

      “Cháu hiểu rồi. ấy hẳn bị đau lắm.”

      “Ừ, đúng như thế. Da ấy bị rộp lên và ấy có thể phải mang những vết sẹo ấy cả đời.”

      Claire rùng mình. “Cháu... Cháu bị bỏng lần. Chỉ là bỏng nến, nhưng nó đau khủng khiếp. Ellie thậm chí khóc thét lên. Ít nhất cháu nghe thấy. ấy hẳn là rất mạnh mẽ.”

      Charles dừng nỗ lực cởi chiếc giày bên phải. “Ừ”, khẽ. “ ấy rất mạnh mẽ, nhiều hơn cả chú từng nghĩ.”

      Claire im lặng lúc lâu và sau đó , “Cháu có thể chuyện với ấy khi ấy tỉnh dậy được ? Cháu biết chú muốn ấy uống thêm cồn thuốc phiện, nhưng phải mất vài phút mới có tác dụng và...”

      “Claire”, ngắt lời, “ thể đợi đến sáng mai được sao?”.

      bé nuốt nghẹn lần nữa. “, thực thể.”

      Mắt dán chặt vào mặt bé và giữ ở đó ngay cả khi đứng lên. “Có điều gì đó cháu cảm thấy nên với chú ?”, hỏi bằng giọng .

      bé lắc đầu. “Ellie. Cháu cần chuyện với Ellie.”

      “Được rồi. Chú xem liệu ấy tiếp chuyện được . Nhưng nếu , cháu phải đợi đến sáng. tranh cãi.”

      Claire chớp mắt và gật đầu khi Charles đặt tay lên nắm cửa và xoay.



      Ellie mở mắt ra và rồi nhắm chúng lại, hy vọng làm thế chấm dứt cảm giác váng vất chiếm lấy mình vào giây phút mở mắt thức dậy. Tuy nhiên, việc đó có tác dụng, vì thế lại mở mắt và tìm chồng.

      “Charles?”

      ai trả lời.

      Ellie cảm thấy cảm giác thất vọng xa lạ tụ lại ở cổ họng. rời khỏi . Đó là điều duy nhất giúp bình tĩnh khi chìm vào giấc ngủ. Sau đó, nghe thấy tiếng cửa cọt kẹt và nhìn lên để thấy đứng ở khung cửa.

      “Charles.” chỉ định thầm gọi, nhưng lời của thốt ra giống tiếng rên rỉ hơn.

      chạy vội đến bên . “Em thức rồi.”

      gật đầu. “Em khát.”

      “Tất nhiên.” quay với qua vai. “Claire, gọi trà .”

      Ellie ngóc cổ lên cao nhất có thể để nhìn ra sau lưng . nhận ra Claire cũng ở trong phòng. Điều đó ngạc nhiên. Claire chưa bao giờ thể chút quan tâm gì đến trước đây.

      Khi Ellie quay lại nhìn Charles, giữ cốc sứ gần môi . “Trong lúc chờ”, , “Nếu em muốn làm ướt cổ họng, chút trà loãng ở đây. uống rồi, nhưng có còn hơn ”.

      Ellie gật đầu và nhấp ngụm, tự hỏi tại sao sau bao nhiêu nụ hôn, sao uống trà từ cốc của lại có vẻ quá thân mật như thế.

      “Tay em sao rồi?”, hỏi.

      “Chúng vẫn rất đau”, thành , “Nhưng nhiều như trước đây”.

      “Đó là vì cồn thuốc phiện. Nó có tác dụng rất mạnh.”

      “Em chưa bao giờ dùng nó trước đây.”

      cúi xuống dịu dàng hôn . “Và cầu nguyện rằng em bao giờ phải dùng nữa.”

      Ellie uống trà, cố gắng nhớ lại tai nạn với mứt trong đầu, nhưng thành công. cứ nhìn thấy cái nồi khi nó rơi xuống mặt đất và nhớ đến giây phút kinh hoàng khi hoàn toàn chắc chắn biết rằng mình bị bỏng và nhận ra rằng mình thể làm gì để ngăn cản chuyện ấy. Rồi sau đó, khi tay ở trong thùng nước đá, có thể cảm thấy ánh mắt mọi người đổ dồn vào mình - Ôi, kinh khủng, đúng là rất kinh khủng. ghét bị làm trò cười cho thiên hạ, ghét làm việc gì đó ngốc nghếch. Việc tai nạn đó chỉ là... tai nạn chẳng có gì quan trọng và nó phải là lỗi của . thể chịu được vẻ thương hại trong ánh mắt mọi người. Ngay cả Judith ...

      “Ôi, lạy Chúa”, thốt ra, sặc cả trà. “Judith, bé có sao ?”

      Charles có vẻ lúng túng. “ ở trong bếp khi em làm rơi nồi, Ellie.”

      “Em biết, em biết. Nhưng bé thấy em khi em... Ôi, hẳn biết ý em là gì. bé nhìn thấy em khóc lóc, rên rỉ, và rất đau đớn, việc đó hẳn làm nó hoang mang. Em ghét phải nghĩ xem cảm thấy như thế nào.”

      Charles nhàng đặt ngón tay lên môi . “Suỵt. Em làm mình kiệt sức nếu cứ với tốc độ như thế.”

      “Nhưng Judith...”

      Lần này thực túm môi và giữ chúng lại với nhau. “Judith ổn mà. Helen giải thích cho nó chuyện gì xảy ra. Nó rất lo lắng nhưng lại tiếp nhận việc theo đúng kiểu của đứa bé sáu tuổi bình thường.”

      “Em muốn chuyện với nó.”

      “Em có thể làm việc đó vào ngày mai. chắc rằng con bé ăn tối với bà vú ngay lúc này và định dành cả buổi tối để vẽ màu nước. Con bé muốn vẽ cho em bức tranh đặc biệt để động viên em bình phục.”

      Trong lúc Ellie cảm thấy hài lòng đến mức thậm chí cảm thấy cơn đau ở tay. “Đó là điều ngọt ngào nhất”, lẩm bẩm.

      “Trong lúc này”, Charles , “Claire muốn chuyện với em. với bé rằng bé có thể làm thế nếu em cảm thấy đủ khỏe”.

      “Tất nhiên”, Ellie lẩm bẩm. lạ là Claire, người buồn che giấu bực bội với Ellie, lại muốn an ủi khi dưỡng bệnh. Nhưng Ellie vẫn hy vọng rằng họ có mối quan hệ thân thiện và gần gũi hơn, vì thế hơi nghiêng đầu chút, nhìn vào mắt bé và , “Chào cháu, Claire”.

      Claire nhún gối chào và , “Cháu thực hy vọng cảm thấy khá hơn rồi”.

      “Bắt đầu khá hơn rồi”, Ellie trả lời. “ đoán là mất một chút thời gian. Tuy nhiên, có người ở bên cạnh dễ chịu. Nó giúp đầu óc nghĩ đến bàn tay nữa.”

      Ellie chắc chắn, nhưng nghĩ Claire tái mặt khi nhắc đến tay mình. Sau đó là khoảng lặng dài và ngượng nghịu, rồi cuối cùng Claire nuốt khan to, quay sang Charles và , “Cháu chuyện riêng với Ellie lúc được ?”.

      “Chú thực nghĩ...”

      “Làm ơn.”

      Ellie giật mình khi nghe thấy thoáng tuyệt vọng trong giọng Claire và quay sang Charles , “Thế cũng được mà, em buồn ngủ”.

      “Nhưng định cho em uống thêm cồn thuốc phiện.”

      “Cồn thuốc phiện có thể đợi năm phút.”

      để em chịu đưng đau đớn nhiều hơn mức cần thiết...”

      “Em ổn mà, Charles. Trong bất kỳ tình huống nào em cũng muốn có thêm vài phút tỉnh táo. Có lẽ nên ra ngoài cầu thang và đợi trà.”

      “Cũng được.” rời phòng, nhưng có vẻ vui vẻ với việc đó.

      Ellie quay lại nhìn Claire với nụ cười uể oải. “Chú ấy có thể rất ngoan ́, đúng ?”

      “Vâng.” Claire cắn môi dưới và ngoảnh mặt . “Và cháu e rằng mình cũng thế.”

      Ellie quan sát trẻ kỹ hơn. ràng Claire kích động và lo lắng. Ellie muốn an ủi bé vô cùng, nhưng chắc rằng lời đề nghị của mình được chào đón. Sau cùng, Claire thể chống đối trong vài tuần qua. Cuối cùng, Ellie chỉ vỗ vào bên giường trống và . “Cháu có muốn ngồi xuống cạnh ? rất thích có người bầu bạn.”

      Claire ngập ngừng, sau đó bước vài bước và ngồi xuống. gì trong ít nhất phút, chỉ ngồi đó giật giật chiếc chăn. Rốt cuộc Ellie phá vỡ im lặng bằng cách , “Claire?”.

      bé giật mình thoát khỏi suy nghĩ, nhìn lên và , “Cháu đối xử tốt với kể từ khi đến đây”.

      Ellie biết cách nào tốt nhất để đáp lại câu đó nên giữ im lặng.

      Claire hắng giọng, như thể gom góp lòng cam đảm để tiếp tục. Khi bé rốt cuộc bắt đầu , những lời tuôn ra ào ào. “Đám cháy trong bếp là lỗi của cháu”, bé thốt ra. “Cháu dịch chuyển cái giá. Cháu định gây ra đám cháy. Cháu chỉ muốn làm cháy bánh mỳ để có vẻ gì là thông minh và cháu cũng phá hoại món bò hầm, cháu đầu độc khu vườn, và... và...” Giọng bé vỡ ra, rồi bé nhìn chỗ khác.

      “Và cái gì, Claire?”, Ellie nhàng thúc giục, biết chuyện gì đến, nhưng cần phải nghe nó từ miệng Claire. Quan trọng hơn là, nghĩ Claire cần tự ra điều đó.

      “Cháu dịch chuyển cái nồi sang chỗ nóng của mặt bếp”, thầm. “Cháu chưa bao giờ nghĩ có người bị thương. Xin hãy tin như thế. Cháu chỉ muốn làm cháy mứt thôi. Chỉ thế thôi. Chỉ mứt thôi.”

      Ellie nuốt nghẹn cách khó chịu. Claire trông đau khổ, buồn bã và có lỗi đến mức Ellie muốn an ủi bé, ngay cả khi bé là nguyên nhân gây ra rất nhiều đau đớn cho mình. Ellie húng hắng ho và , “ vẫn hơi khát. Cháu có thể...”.

      phải hết câu, vì Claire cầm cốc trà loãng và đưa nó vào gần môi . Ellie muốn thêm ngụm, rồi ngụm nữa. Cồn thuốc phiện làm cổ khô rát. Cuối cùng, lại nhìn Claire và hỏi đơn giản, “Vì sao?”.

      “Cháu thể . Làm ơn chỉ biết rằng cháu xin lỗi.” Miệng Claire run run và đôi mắt ngân ngấn nước ở mức độ báo động. “Cháu biết mình cư xử tồi tệ và cháu bao giờ làm bất cứ việc gì như thế này nữa. Cháu hứa.”

      “Claire”, Ellie , giữ giọng mình nhàng nhưng cứng rắn. “ sẵn sàng chấp nhận lời xin lỗi của cháu, bởi vì thực tin là nó chân thành, nhưng cháu thể mong đợi làm thế mà có lý do.”

      Claire nhắm chặt mắt lại. “Cháu muốn mọi người thích . Cháu muốn nơi này. Cháu muốn bỏ .”

      “Nhưng tại sao?”

      “Cháu thể ”, bé nức nở. “Cháu thể.”

      “Claire, cháu phải với .”

      “Cháu thể. Xấu hổ lắm.”

      có chuyện gì lại quá kinh khủng như người ta vốn nghĩ”, Ellie nhàng .

      trẻ lấy tay che mặt lại và lẩm bẩm, “ hứa kể với Charles chứ?”.

      “Claire, chú ấy là chồng . Bọn thề...”

      phải hứa!”

      trông như ở bên bờ vực của kích động. Ellie tin rằng bé lại có bí mật nào kinh khủng như nghĩ, nhưng nhớ lại mình cảm thấy như thế nào khi mười bốn tuổi, vì thế . “Được rồi, Claire, hứa với cháu.”

      Claire nhìn chỗ khác trước khi , “Cháu muốn chú ấy chờ cháu”.

      Ellie nhắm mắt lại. chưa bao giờ tưởng tượng ra rằng Claire lại nuôi dưỡng tình cảm bí mật với Charles.

      “Cháu luôn muốn kết hôn với chú ấy”, Claire thầm. “Chú ấy là hùng của cháu. Chú ấy cứu mẹ con cháu sáu năm trước, biết mà. Người mẹ tội nghiệp của cháu mang thai Judith và chủ nợ lấy tất cả mọi thứ. Charles hầu như biết chúng cháu, nhưng chú ấy trả nợ cho cha cháu và đưa mẹ con cháu về nhà. Chú ấy chưa bao giờ làm bọn cháu cảm thấy như những người họ hàng đáng thương.”

      “Ôi, Claire.”

      “Chú ấy phải đợi lâu nữa.”

      “Nhưng làm sợ bỏ chạy có tác dụng gì? Bọn kết hôn rồi.”

      “Cháu nghe hai người cãi nhau. Cháu biết hai người chưa...” Mặt Claire đỏ như củ cải đường. “Cháu thể ra điều ấy, nhưng cháu biết là cuộc hôn nhân này có thể bị hủy bỏ.”

      “Ôi, Claire”, Ellie thở dài, quá quan tâm đến tình huống tại để cảm thấy xấu hổ vì Claire biết rằng cuộc hôn nhân của mình chưa từng hoàn tất. “Chú ấy thể đợi cháu trong bất kỳ trường hợp nào. Cháu hẳn phải biết về di chúc của cha chú ấy chứ?”

      “Vâng, nhưng nếu chú ấy có thể hủy hôn và...”

      ”, Ellie ngắt lời, “Chú ấy thể. Bọn thể. Nếu chú ấy làm thế, chú ấy mất tài sản vĩnh viễn. Charles phải kết hôn trước sinh nhật lần thứ ba mươi và cuộc hôn nhân đó thể bị hủy bỏ”.

      “Cháu biết”, Claire lặng lẽ .

      Ellie thở dài. phiền phức. Sau đó, nhận ra điều mình vừa mới và trợn mắt lên to. “Ôi trời”, , “Sinh nhật của Charles. bỏ qua nó chưa?” còn bao nhiêu ngày đến sinh nhật khi họ gặp nhỉ? Mười lăm? Mười bảy? Ellie nhẩm tính ngày cầu hôn và bắt đầu đếm ngược trở lại.

      “Hai ngày nữa là đến sinh nhật chú ấy”, Claire .

      Như nhận được tín hiệu, tiếng gõ cửa dứt khoát vang lên. “Đó là Charles”, cả hai người phụ nữ đồng thanh.

      Sau đó Claire thêm vào, “ ai gõ cửa to gần bằng như thế”.

      “Vào ”, Ellie gọi với ra. Sau đó, quay sang Claire và gấp gáp thầm, “Cháu sẽ phải kể với chú ấy. Cháu cần phải kể với chú ấy vì sao, nhưng cháu phải với chú ấy là cháu làm việc đó”.

      Claire trông ủ rũ nhưng cam chịu. “Cháu biết.”

      Charles bước vào phòng mang theo cái khay bạc đựng trà và bánh quy. đuổi Claire ra khỏi giường và đặt nó xuống chỗ bé vừa ngồi. “Cháu rót được , cháu ?”, . “Nó phải ngấm lắm rồi. Chú đợi rất lâu ở cầu thang để cho hai người có thêm thời gian chuyện.”

      tử tế”, Ellie trả lời. “Bọn em rất nhiều chuyện.”

      “Vậy sao?”, Charles lẩm bẩm. “Có chuyện gì hai người muốn chia sẻ với ?”

      Ellie gửi cái nhìn sắc nhọn về phía Claire. Claire trả lời bằng biểu hoảng hốt, vì thế Ellie , “ ổn thôi mà, Claire”.

      Claire chỉ đưa tách trà và cái đĩa ra cho Charles và , “Đây là dành cho Ellie”.

      Charles cầm lấy và ngồi xuống cạnh vợ. “Của em đây”, , giữ nó gần môi . “Cẩn thận, nóng đấy.”

      uống ngụm và thở dài hạnh phúc. “Thiên đường. Thiên đường ở ngay trong tách trà nóng.”

      Charles mỉm cười và đặt nụ hôn lên đầu . “Giờ ”, , nhìn vào Claire, “Cháu cần với Ellie chuyện gì?”.

      Claire giơ tách trà và đĩa về phía trước khi , “Cháu cần xin lỗi ấy”.

      nhận tách trà và đặt nó xuống chiếc bàn cạnh giường của Ellie. “Tại sao lại thế?”, bình thản hỏi, cho Ellie uống thêm ngụm trà nữa.

      Claire trông như có thể bắn ra khỏi phòng bất cứ lúc nào.

      “Cứ với chú ấy ”, Ellie lặng lẽ .

      “Ngày hôm nay Ellie bị đau là do lỗi của cháu”, cuối cùng Claire thừa nhận, giọng bé hầu như nghe thấy được. “Cháu dịch chuyển cái nồi để mứt bị cháy. Cháu nghĩ đến chuyện tay cầm cũng nóng lên rất nhiều.”

      Ellie há hốc miệng khi nhìn mặt Charles biến thành mặt nạ cứng rắn. nhìn thấy giận dữ, nghĩ có thể la hét và tức giận chút, nhưng cơn thịnh nộ ngấm ngầm này đáng sợ.

      “Charles?”, Claire nghẹn ngào. “Xin hãy .”

      Charles đặt tách trà của Ellie vào đĩa bằng cử động cứng nhắc và chậm chạp của người sắp đánh mất kiểm soát. “Chú cố gắng nghĩ đến lý do hợp lý để giải thích vì sao chú nên cho đóng gói đồ của cháu và đưa cháu đến trại tế bần ngay lúc này. Thực ra”, thêm vào, giọng cao lên theo từng giây, “Chú cố gắng nghĩ đến lý do hợp lý để giải thích vì sao chú nên giết quách cháu cho rồi!”.

      “Charles!”, Ellie thốt lên.

      Nhưng bây giờ đứng lên và tiến về phía Claire. “Cháu nghĩ cái quái quỷ gì thế hả?”, hỏi. “Cháu nghĩ cái chết tiệt gì thế hả?”

      “Charles”, Ellie nhắc lại.

      “Em đứng ngoài chuyện này”, quát.

      “Chắc chắn là rồi.”

      Charles phớt lờ khi chọc ngón tay về phía Claire. “Chú cho rằng cháu cũng chịu trách nhiệm cho vụ cháy trong bếp.”

      bé khổ sở gật đầu, nước mắt tuôn dài xuống mặt. “Và món bò hầm”, bé thở hổn hển. “Đó cũng là lỗi tại cháu. Và vườn cam.”

      “Tại sao, Claire? Tại sao?”

      bé túm chặt bụng trong lúc nức nở, “Cháu thể ”.

      túm vai bé và quay bé lại đối diện với mình. “Cháu giải thích với chú và cháu làm thế ngay lúc này.”

      “Cháu thể!”

      “Cháu có hiểu mình làm gì ?”, Charles thô bạo lắc bé và quay bé lại đối diện với giường Ellie. “Nhìn ấy kìa! Nhìn tay ấy kìa! Cháu gây ra việc này đấy.”

      Claire nức nở lớn đến mức Ellie nghĩ đổ sụp xuống đất nếu bị Charles túm vai lắc. “Charles, dừng lại!”, Ellie la lên, thể đứng nhìn việc này thêm nữa, “ thấy hoảng sợ sao?”.

      “Đúng như nó nên thế”, quát.

      “Charles, thế là đủ rồi! xin lỗi em và em chấp nhận lời xin lỗi đó.”

      “À, .”

      Nếu Ellie bị băng bó và nhức nhối vì đau, tát cái. “Đó phải lời xin lỗi dành cho để chấp nhận”, gầm gừ.

      “Em muốn có lời giải thích sao?”

      giải thích cho em rồi.”

      Charles ngạc nhiên đến mức thực thả rơi Claire ra.

      “Em thề với bé là em với về chuyện đó.”

      “Tại sao?”

      “Đó là chuyện giữa em và Claire.”

      “Ellie...”, giọng có vẻ cảnh cáo ràng.

      “Em phá bỏ lời hứa của mình”, cương quyết . “Và em tin rằng tôn trọng tính thành đủ để cầu em làm thế.”

      Charles thở ra hơi tức tối và cào tay vào tóc. Ellie gần như dồn vào góc. “Con bé phải bị trừng phạt”, cuối cùng , “ nhất định làm thế”.

      Ellie gật đầu. “Tất nhiên. Claire cư xử rất xấu và phải đối diện với hậu quả. Nhưng em quyết định hình thức phạt, phải .”

      đảo tròn mắt. Ellie quá mềm lòng, có thể bắt bé ở trong phòng đêm và thế là xong.

      Tuy nhiên, vợ làm ngạc nhiên khi quay sang Claire ngồi sàn nhà nơi Charles thả bé. “Claire”, Ellie , “Cháu nghĩ mình nên bị trừng phạt như thế nào?”.

      Claire ràng là cũng bị ngạc nhiên, bởi vì gì, chỉ ngồi đó với cái miệng mở ra và khép vào như con cá.

      “Claire?”, Ellie khẽ gọi.

      “Cháu có thể dọn sạch đống lộn xộn trong vườn cam.”

      “Ý tưởng tuyệt vời”, Ellie . “ bắt đầu dọn dẹp ở đó sáng nay với Charles, nhưng bọn chưa làm được nhiều. Cháu cần phải trồng lại rất nhiều cây nữa. Rất nhiều cây chết trong hai tuần qua.”

      Claire gật đầu. “Cháu cũng có thể dọn sạch mứt trong bếp.”

      “Việc đó làm xong rồi”, Charles , giọng cụt lủn.

      Nước mắt lại tràn lên trong mắt Claire và bé quay sang Ellie tìm hỗ trợ tinh thần.

      “Việc muốn hơn cả”, Ellie mềm mỏng , “Là cháu thông báo cho từng thành viên trong nhà này rằng những tai nạn trong tuần qua phải lỗi của . cố gắng tìm kiếm vị trí của mình ở Wycombe Abbey này và cảm kích việc bị biến thành kẻ ngốc và bất tài”.

      Claire nhắm mắt lại và gật đầu.

      “Việc này dễ cho cháu”, Ellie thừa nhận. “Nhưng đến đây và xin lỗi cũng hề dễ dàng. Cháu là mạnh mẽ, Claire. Mạnh mẽ hơn cả cháu nghĩ.”

      Lần đầu tiên trong buổi tối hôm ấy, Claire thực mỉm cười và Ellie biết rằng mọi chuyện rồi ổn thỏa.

      Charles hắng giọng và , “Chú nghĩ Ellie có đủ phấn khích trong ngày rồi, Claire”.

      Ellie lắc đầu và ngoắc ngón tay với Claire. “Đến đây chút”, . Khi Claire đến cạnh giường, Ellie thầm vào tai bé, “Và cháu biết nghĩ gì nữa ?”.

      Claire lắc đầu.

      nghĩ rằng ngày nào đó cháu rất mừng vì Charles thể chờ cháu.”

      Claire nhìn Ellie bằng đôi mắt thắc mắc.

      “Tình tìm thấy cháu vào lúc cháu ít mong đợi nhất”, Ellie khẽ. Sau đó thêm vào, “Và khi cháu đủ lớn”.

      Claire cười khúc khích, khiến Charles gầm gừ. “Hai người thầm cái quỷ gì thế?”.

      có gì”, Ellie trả lời. “Giờ , hãy để Claire chạy . bé có rất nhiều việc để làm.”

      Charles bước sang bên để cho Claire chạy ra khỏi phòng. Khi cánh cửa đóng lại sau lưng bé, quay sang Ellie và . “Em quá khoan dung với bé.”

      “Đó là quyết định của em, phải của ”, Ellie , giọng đột nhiên yếu ớt. vừa mất rất nhiều năng lượng vốn ít ỏi để đối phó với người chồng tức giận và cháu họ nức nở.

      Mắt nheo lại. “Em bị đau à?”

      gật đầu. “Em có thể dùng liều cồn thuốc phiện thứ hai đó bây giờ ?”

      Charles nhanh chóng đến bên và đưa cái cốc kề vào môi , vuốt tóc khi nuốt lượng thuốc trong đó xuống. Ellie ngáp và ngả người xuống gối, cẩn thận đặt bàn tay băng bó lên chăn. “Em biết tin rằng em đủ nghiêm khắc với Claire”, , “Nhưng em nghĩ học được bài học của mình rồi”.

      phải coi lời của em là đúng, đúng , vì em chịu với nói gì để biện hộ cho mình?”

      gắng biện hộ cho mình chút nào. bé biết việc mình làm là sai.”

      Charles duỗi chân giường và ngả người dựa vào đầu giường. “Em là người phụ nữ phi thường, Eleanor Wycombe.”

      tặng cái ngáp uể oải. “Em chắc chắc ngại nghe thế đâu.”

      “Hầu hết mọi người đều khoan dung như thế.”

      “Đừng để điều đó đánh lừa . Em có thể báo thù rất dữ dội khi cần thiết.”

      “Vậy sao?”, hỏi, giọng pha lẫn hài hước.

      Ellie lại ngáp và dựa vào . “ ở lại đây tối nay chứ? Ít nhất cho đến khi em ngủ.”

      gật đầu và hôn lên thái dương .

      “Tốt. ở đây ấm hơn.”

      Charles thổi tắt nến và nằm đè lên chăn. Sau đó, khi chắc chắn rằng ngủ, chạm vào trái tim mình và thầm, “Ở đây cũng ấm áp hơn”.


    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      Chương 17



      Ellie nghỉ ngơi giường cả buổi sáng hôm sau. Charles hiếm khi rời khỏi và khi khỏi, ngay lập tức vị trí của được thay thế bởi thành viên của gia đình Pallister - thường xuyên là Helen hay Judith, vì Claire bận rộn dọn dẹp đống hỗn độn mình tạo ra trong vườn cam.

      Tuy nhiên, đến buổi chiều bắt đầu mất kiên nhẫn với Charles và chai cồn thuốc phiện lúc nào cũng diện của .

      chu đáo khi quan tâm đến vết bỏng của em đến thế”, Ellie , cố gắng xoa dịu , “Nhưng đúng là cơn đau khủng khiếp như ngày hôm qua nữa và bên cạnh đó, em dường như thể tỉnh táo để theo hết cuộc chuyện mà ngủ gục.”

      ai để tâm đâu”, đảm bảo với .

      “Em có.”

      cho phép giảm liều lượng nửa rồi.”

      “Nhưng nó vẫn khiến đầu óc em mơ hồ. Em có thể chịu đau chút, Charles à. Em còn yếu nữa.”

      “Ellie, em phải người tử vì đạo.”

      “Em muốn trở thành người tử vì đạo. Em chỉ muốn là chính mình thôi.”

      trông có vẻ nghi ngờ, nhưng đặt chai thuốc trở lại chiếc bàn bên giường. “Nếu tay em bắt đầu đau...”

      “Em biết, em biết. Em...” Ellie thở ra nhõm khi ai đó gõ cửa, chấm dứt hoàn toàn cuộc chuyện. Charles trông có vẻ như vẫn muốn thay đổi ý định và dốc cồn thuốc phiện vào họng trước dấu hiệu nhặt nhất. “Vào !”, gọi với ra.

      Judith nhún nhảy vào, mái tóc vàng sẫm được chải hết ra đằng sau. “Chúc ngày tốt lành, Ellie”, bé líu lo.

      “Chúc ngày tốt lành, Judith. vui khi gặp cháu.”

      gật đầu vương giả và trèo lên giường.

      “Chú đáng được chào hỏi sao?”, Charles hỏi.

      “Có, có, tất nhiên”, Judith trả lời. “Chúc ngày tốt lành, chú Charles, nhưng chú phải thôi.”

      Ellie nuốt xuống tiếng cười.

      “Và vì sao thế?”, hỏi.

      “Cháu có chuyện cực kỳ quan trọng cần thảo luận với Ellie. Chuyện riêng.”

      “Thế sao?”

      Judith nhướng mày lên với vẻ kiêu kỳ, mà theo cách nào đó hoàn toàn phù hợp với khuôn mặt của bé sáu tuổi. “Đúng thế. Mặc dù cháu nghĩ rằng chú có thể ở đây khi cháu tặng quà cho Ellie.”

      “Cháu mới rộng lượng làm sao”, Charles .

      món quà! chu đáo!”, Ellie chính xác cùng lúc.

      “Cháu vẽ tặng bức tranh.” Judith giơ lên bức vẽ màu nước .

      “Nó đẹp, Judith”, Ellie thốt lên, chăm chú nhìn những vệt màu xanh lơ, xanh lá và đỏ. “Nó dễ thương. Nó là... Nó là...”

      “Nó là cánh đồng.” Judith .

      Ellie thở phào nhõm vì phải liều lĩnh đoán nữa.

      “Thấy ?”, tiếp tục. “Đây là cỏ và đây là bầu trời. Và đây là táo cây táo.”

      “Thế thân cây đâu?”, Charles hỏi.

      Judith quắc mắt lên với . “Cháu hết màu nâu rồi.”

      “Cháu muốn chú đặt mua thêm ?”

      “Cháu muốn thế hơn bất kỳ thứ gì khác.”

      Charles mỉm cười. “Chú ước gì tất cả phụ nữ đều dễ hài lòng đến thế.”

      “Bọn em quá vô lý.” Ellie cảm thấy buộc phải lời biện hộ chung chung cho giới nữ.

      Judith chống tay lên hông, ràng tức tối vì hiểu được người lớn về cái gì. “Chú phải bây giờ, Charles. Như cháu , cháu cần chuyện với Ellie. Chuyện này rất quan trọng.”

      “Thế ư?”, hỏi. “Quá quan trọng đối với chú? Bá tước? Người được cho là chịu trách nhiệm với chồng đá này?”

      “Từ khóa là ‘được cho là’.” Ellie mỉm cười . “Em nghĩ là Judith mới là người thực điều hành ngôi nhà này.”

      nghi ngờ gì là em đúng”, nhăn nhó .

      “Bọn cháu cần ít nhất nửa tiếng đồng hồ, cháu nghĩ thế”, Judith . “Có lẽ lâu hơn. Dù sao nữa, chú nên nhớ gõ cửa trước khi quay lại. Cháu muốn chú làm bọn cháu bị gián đoạn.”

      Charles đứng lên và tiến ra cửa. “Chú có thể thấy rằng mình bị xua đuổi ngay lúc này.”

      “Nửa tiếng đồng hồ!”, Judith hét lên với cái lưng của .

      thò đầu lại qua cửa. “Cháu, nhóc con, là bạo chúa.”

      “Charles”, Ellie bằng giọng chế giễu và chọc tức nhất, “Judith cầu có khán giả riêng”.

      “Đồ nhóc con tinh quái.” lẩm bẩm.

      “Cháu nghe thấy rồi đấy”, Judith mỉm cười , “Và nó chỉ có nghĩa rằng chú cháu”.

      thể lừa gạt bé này”, Ellie , với tay ra để vò tóc bé và sau đó nhớ ra rằng mình thể.

      “Để ý tay của em đấy!”, Charles ra lệnh.

      “Chạy ”, Ellie đáp lại, thể bật cười vì ra lệnh cho .

      Họ nghe thấy lẩm bẩm suốt lúc dọc hành lang. Judith lấy tay che miệng cười khúc khích suốt thời gian đó.

      “Vậy là được rồi”, Ellie , “Cháu cần với về chuyện gì?”.

      “Lễ chúc mừng sinh nhật chú Charles. Claire với mẹ và cháu rằng muốn lên kế hoạch cho bữa tiệc.”

      “Ồ, đúng thế, tất nhiên rồi. rất mừng là cháu nhớ. e rằng mình thể làm được gì nhiều. Nhưng ra lệnh cho người khác làm rất giỏi.”

      Judith cười khúc khích. “, cháu là người đứng đầu.”

      có thể là phó tướng ?”

      “Tất nhiên.”

      “Vậy cho rằng chúng ta thỏa thuận xong”, Ellie . “Vì thể bắt tay cháu, chúng ta đánh dấu nó bằng nụ hôn nhé.”

      “Xong!”, Judith trèo lên giường và tặng Ellie nụ hôn kêu vào má.

      “Tốt. Giờ chỉ cần hôn lại cháu và sau đó chúng ta có thể bắt đầu lên kế hoạch.”

      Judith đợi Ellie hôn lên đỉnh đầu mình và sau đó , “Cháu nghĩ chúng ta nên bảo Monsieur Belmont nướng cái bánh to. Khổng lồ! Phủ kem bơ.”

      “Khổng lồ, hay chỉ lớn thôi?”, Ellie cười hỏi.

      “Khổng lồ!”, Judith hét lên, vung tay trong khí để diễn tả. “Và chúng ta có thể...”

      “Ối!”, Ellie hét lên đau đớn khi bàn tay của bé đụng vào tay .

      Judith ngay lập tức nhảy ra khỏi giường. “Cháu xin lỗi. Cháu xin lỗi. Đó là tai nạn thôi. Cháu thề đấy.”

      biết”, Ellie , nghiến răng chống lại cơn đau. “Đó phải là vấn đề, bé con. Hãy lấy cái chai bàn và rót ít vào cốc.”

      “Bao nhiêu? Từng này được chưa?”, Judith chỉ ngón tay vào giữa cốc, khoảng nửa liều.

      , nửa chỗ đó thôi”, Ellie trả lời. phần tư liều dường như là lượng hoàn hảo - đủ để cơn đau quá nhức nhối nhưng hy vọng đủ làm ngủ la đà và mất phương hướng. “Nhưng đừng với Charles.”

      “Tại sao ?”

      “Cứ đừng với chú ấy.” Và sau đó lẩm bẩm, “Mình ghét những lúc ấy đúng”.

      gì cơ?”

      Ellie uống cốc nước Judith đưa trước miệng , “ có gì. Giờ , chúng ta phải lên kế hoạch, phải ?”

      Họ dành mười lăm phút tiếp theo vào chủ đề quan trọng là kem bơ, tranh cãi về việc dùng sô la hay vani.



      Cuối ngày hôm đó, Charles xuất ở cánh cửa nối giữa hai phòng mang theo tờ giấy. “Em cảm thấy như thế nào?”, hỏi.

      “Khỏe hơn rất nhiều, cảm ơn , mặc dù hơi khó lật trang sách.”

      Khóe miệng cong lên vẻ hài hước. “Em cố gắng đọc à?”

      “‘Cố gắng’ đúng là từ thực tế”, nhăn nhó .

      bước đến bên và lật trang, đồng thời nhìn xuống cuốn sách. “Tình hình của Dashwood thân mến thế nào rồi?”, hỏi.

      Ellie liếc nhìn với biểu bối rối cho đến khi nhận ra rằng nhòm vào cuốn Kiêu hãnh và định kiến mà cố đọc. “Rất tốt”, trả lời. “Em nghĩ Ferrars cầu hôn bất cứ lúc nào.”

      “Cảm động làm sao”, trả lời, phải ngưỡng mộ vì giữ được vẻ mặt nghiêm chỉnh hoàn hảo như thế.

      “Đây, bỏ sách chỗ khác ”, . “Em đọc cả buổi chiều rồi.”

      “Có lẽ em cần uống thêm phần tư liều cồn thuốc phiện nữa?”

      “Làm sao biết được điều đó?”

      nhướng mày. “ biết tất cả, em .”

      “Em hình dung rằng những gì biết là cách mua chuộc Judith.”

      “Đó là điều đáng để biết, quả là thế.”

      đảo tròn mắt. “ phần tư liều được đánh giá rất cao, cảm ơn .”

      rót thuốc và đưa cho , xoa cánh tay khi làm thế.

      “Ôi trời.” Ellie . “Em quên hẳn cánh tay của . Nó thế nào rồi?”

      tệ bằng nửa so với tay em. Em cần phải lo lắng về nó.”

      “Nhưng em thể tháo chỉ được.”

      chắc chắn ai đó có thể làm việc đó. Có thể là Helen. Chị ấy thêu thùa và may vá suốt mà.”

      “Em nghĩ thế. Em thực hy vọng trở thành người khắc kỷ, chịu cho em biết đau như thế nào. Nếu em phát ra rằng ...”

      “Vì tình với Chúa, Ellie, em bị thương nặng. Thôi lo lắng về .”

      “Lo lắng về dễ hơn nhiều so với việc ngồi đây và nghĩ đến cái tay của em.”

      mỉm cười thông cảm. “Bắt em ngồi bất động ở đây là làm khó em đúng ?”

      “Cực kỳ.”

      “Được rồi, tại sao chúng ta cuộc chuyện mà được kể rằng chồng và vợ vẫn hay ?”

      “Em xin thứ lỗi?”

      “Em với những câu như, ‘Chồng , quý...’.”

      “Ôi, làm ơn.”

      phớt lờ. “Chồng nhất và thương nhất của em, sức khỏe của như thế nào trong ngày đẹp trời này?”

      Ellie thở dài lớn. “Ôi, được rồi. Em cho là mình có thể chơi trò này.”

      “Rất có tinh thần thể thao”, tán thưởng.

      bắn cho cái nhìn cáu kỉnh, “ bận rộn việc gì thế, chồng ? Em nghe thấy lại lại ở phòng bên kia”.

      bước tới bước lui.”

      “Bước tới bước lui? Nghe có vẻ nghiêm trọng.”

      chậm rãi cười toe toét. “ lên danh sách mới.”

      danh sách mới? Em nín thở vì mong chờ. Tiêu đề của nó là gì?”

      “Bảy cách để giải trí cho Eleanor.”

      “Chỉ có bảy thôi? Em biết mình lại dễ buồn cười thế đấy.”

      có thể cam đoan với em rằng suy nghĩ rất nhiều về việc này.”

      “Em chắc chắn là thế. Dấu chân thảm trong phòng có thể làm chứng cho điều đó.”

      “Đừng có chế nhạo tấm thảm khổ sở và tội nghiệp đó. lại là nỗi thống khổ nhất của . Nếu phần đời còn lại của chúng ta có gì giống với hai tuần qua, đầu bạc trắng khi ba mươi tuổi.”

      Ellie biết rằng thời điểm đó ngẫu nhiên xảy ra vào ngày kia, nhưng muốn tiết lộ bữa tiệc bất ngờ chuẩn bị cùng với nhà Pallister, vì thế giả vờ ngây ngô và chỉ , “Em chắc chắn rằng cuộc sống của chúng ta tiếp diễn ở nhịp điệu yên ả hơn khi bây giờ em làm hòa với Claire”.

      hy vọng là thế”, , nghe như cậu bé bất bình. “Giờ , em có muốn nghe danh sách mới của ? mất cả buổi chiều để làm ra nó đấy.”

      “Tất nhiên. Em nên đọc nó hay tự đọc?”

      “Ồ, nghĩ mình đọc nó.” ngả người về phía trước và nhướng mày trong biểu ranh mãnh. “Vì thế có thể chắc chắn rằng mỗi từ được nhấn mạnh cách phù hợp.”

      Ellie thể nén lại tiếng cười. “Vậy tốt thôi. Bắt đầu .”

      hắng giọng. “Số : Đọc cho ấy nghe để ấy phải tự mình lật trang.”

      “Để em xem ! chế ra điều này mới vừa rồi. thể biết rằng em đọc sách. Và chắc chắn thể biết rằng em gặp khó khăn với việc lật trang.”

      chỉ biên tập chút thôi”, trịch thượng . “Nó được phép, em biết mà.”

      “Em chắc chắn là thế, xét đến việc tự tạo ra quy tắc như mình muốn.”

      “Đó là trong số ít những lợi ích của việc là Bá tước”, thừa nhận. “Nhưng nếu em cần phải biết, số thực ra là đọc cho em nghe. chỉ sửa chữa để thêm vào chút về việc lật trang. Giờ , tiếp tục chứ.” Thấy gật đầu, đọc, “Số hai: Bóp chân cho ấy”.

      “Chân em?”

      “Ừm, đúng thế. Em bao giờ được mát xa cách tử tế chưa?” nghĩ đến hoàn cảnh trưởng thành của , rồi sau đó nghĩ đến việc do đâu mà luôn được mát xa chân và từ ai, rồi gần như chắc chắn khi quyết định rằng chưa từng được làm thế. “ có thể bảo đảm với em rằng việc này rất dễ chịu. Em có muốn nghe miêu tả hay ? Hay có lẽ là minh họa?”

      hắng giọng vài lần. “Mục tiếp theo trong danh sách là gì?”

      “Hèn nhát”, buộc tội cùng nụ cười. duỗi dài tay dọc phía chân của theo chiều dài chân cho đến khi tìm thấy bàn chân. vặn vẹo ngón chân cái. “Số ba: Mang Judith đến ít nhất hai lần ngày để tán gẫu.”

      “Đó hẳn là gợi ý ngây thơ hơn đáng kể so với cái trước.”

      biết em thích ở bên con bé.”

      “Chắc chắn em ngày càng hiếu kỳ hơn bởi phong phú đáng kể của danh sách này.”

      nhún vai. “ xếp chúng theo thứ tự cụ thể nào. viết lại khi chúng xuất trong đầu. À, ngoại trừ điều cuối cùng, tất nhiên. nghĩ về cái đó đầu tiên, nhưng muốn làm em sốc.”

      “Em cảm thấy hơi sợ hãi khi đề cập tới số bảy là gì.”

      “Em nên thế.” cười toe toét. “Đó là mục thích của .”

      bỏng rát.

      Charles hắng giọng, cố gắng cười phá lên trước vẻ căng thẳng ngây thơ của . “ tiếp tục với mục tiếp theo chứ?”

      “Làm ơn.”

      “Số bốn: Thông báo cho ấy tiến độ của Claire trong vườn cam.”

      “Điều đó có nghĩa là giải trí?”

      “Có lẽ chính xác là giải trí, nhưng nghĩ em thích được cập nhật.”

      làm thế nào?”

      “Rất tốt, đấy. bé rất chăm chỉ. Nhưng ở dưới đó lạnh như quỷ. bé mở cửa để khí được lưu thông. đoán cái mùi đó biến mất khi em khỏe lại để có thể tiếp tục làm vườn được.”

      Ellie mỉm cười. “Mục tiếp theo trong danh sách là gì?”

      nhìn xuống. “Xem nào. À, đây rồi. Số năm: Đưa thợ may đến cùng với mẫu vải và kiểu cách.”

      liếc nhìn . “ khó có thể tin rằng chúng ta vẫn chưa làm xong việc này. Em chưa đủ khỏe để thử đồ, nhưng ít nhất chúng ta phải chọn vài kiểu nhiều màu sắc. dần chán ngắt vì thấy em chẳng mặc màu gì khác ngoài màu nâu.”

      “Cha em được trả công bằng vô số vải nâu trong hai năm qua. Em cái váy màu nào khác từ lúc đó.”

      đáng tiếc.”

      “Vậy ra tín đồ của thời trang đến thế cơ à?”

      “Chắc chắn nhiều hơn vị mục sư đáng kính là cha em.”

      “Về điểm đó, thưa ngài, chúng ta giống nhau.”

      ngả người vào cho đến khi mũi chạm vào mũi . “ có thực là ông chủ của em , Eleanor?”

      Môi cong lên thành nụ cười gượng gạo. “Nghi thức xã hội dường như cầu em phải xưng hô với như thế.”

      thở dài và siết chặt ngực với vẻ tuyệt vọng chế giễu. “Nếu em khiêu vũ linh hoạt như khi em trò chuyện, đoán rằng em trở thành người được cả thành phố tán tụng.”

      “Chắc chắn là nếu em mua hoặc hai cái váy mới. Tham gia mọi bữa tiệc mà chỉ mặc màu nâu có tác dụng lắm.”

      “À ừ, nhắc nhở quá ư tinh tế để trở lại chủ đề bàn luận.” giơ tờ giấy tay lên, lắc cổ tay để giật khẽ nó và đọc, “Số sáu: Thảo luận với ấy về những khoản mục trong tài khoản ngân hàng mới”.

      Cả mặt Ellie sáng lên. “ quan tâm ư?”

      “Tất nhiên.”

      “Vâng, nhưng so với nguồn tài chính của , ba trăm bảng là con số vặt vãnh. Nó thể nào trở nên rất quan trọng với .”

      nghiêng đầu và nhìn như thể bỏ qua điểm rất hiển nhiên. “Nhưng nó quan trọng với em.”

      Ngay lúc này và ở ngay đó, Ellie quyết định rằng . Nhiều hết mức mà người ta có thể quyết định về những vấn đề kiểu này, tất nhiên. Nhận thức đó sửng sốt và đâu đó trong tâm trí hoang mang của với rằng cảm giác này hình thành ở trong kể từ khi cầu hôn. Có điều gì đó rất... đặc biệt về .

      Đó là cách có thể tự cười giễu mình.

      Đó là cách có thể làm cười giễu mình.

      Đó là cách bảo đảm rằng trao cho Judith nụ hôn chúc ngủ ngon hằng đêm.

      Nhưng hơn tất cả, đó là cách tôn trọng tài năng và đoán định được nhu cầu của , và cách đôi mắt tràn ngập đau đớn khi bị thương, như thể cảm thấy mọi vết bỏng của làn da mình.

      người đàn ông tốt hơn là nhận thấy khi , “Con thề”.

      chọc vào vai . “Ellie? Ellie?”

      “Cái gì? Ồ, em xin lỗi.” Mặt đỏ lên, ngay cả khi biết thể đọc được suy nghĩ của mình. “Chỉ là lơ đễnh thôi.”

      “Em , em thực ra mây rồi.”

      nuốt khan và cố gắng đưa ra lý do hợp lý. “Em chỉ nghĩ về chiến lược đầu tư. nghĩ sao về cà phê?”

      thích uống với sữa.”

      “Chuyện đầu tư cơ mà”, thực quát lên.

      “Chúa tôi, chúng ta đột nhiên trở nên cáu kỉnh.”

      cũng trở nên cáu kỉnh, nghĩ, nếu vừa nhận ra rằng mình con đường chiều dẫn đến trái tim tan vỡ. người đàn ông nghĩ rằng chuyện ngoại tình chẳng có gì sai. thể quan điểm về hôn nhân của mình ràng đến mức đau đớn.

      Ồ, Ellie biết rằng chung thủy trong thời gian này. mới mẻ của cuộc hôn nhân này quá hấp dẫn khiến thể tìm kiếm người phụ nữ khác. Nhưng dần dần nhàm chán và đến lúc đó, bị bỏ lại nhà với trái tim tan nát.

      Gã đàn ông chết tiệt nay. Nếu phải có sai sót thể tránh khỏi, sao thể là thói xấu nhai móng tay, hay cờ bạc, hay thậm chí lùn, béo và xấu xí kinh khủng? Tại sao phải hoàn hảo ở mọi khía cạnh ngoại trừ thiếu tôn trọng khủng khiếp đối với thiêng liêng của hôn nhân?

      Ellie nghĩ mình có thể khóc.

      Nhưng phần tệ nhất của vấn đề này là biết rằng mình bao giờ có thể ăn miếng trả miếng với trong chuyện này. Ellie thể phản bội ngay cả nếu có cố gắng. Có lẽ đó là do nuôi nấng nghiêm khắc của người đàn ông của Chúa, nhưng cũng thể nào phá bỏ lời thề trang trọng như lời thề hôn nhân. Chỉ là tính như thế.

      “Đột nhiên em trông nghiêm túc khủng khiếp”, Charles , chạm tay vào mặt . “Chúa tôi! Mắt em có nước. Ellie, có gì ổn thế? Là do tay em à?”

      Ellie gật đầu. Dường như đó là việc dễ làm nhất trong hoàn cảnh này.

      “Để rót thêm cho em chút cồn thuốc phiện. Và cho phép tranh cãi rằng em vừa mới uống. phần tư liều làm em bất tỉnh.”

      uống thuốc, nghĩ rằng mình ngại bị bất tỉnh ngay lúc này. “Cảm ơn ”, khi lau miệng cho mình. nhìn với thái độ vô cùng quan tâm, nó làm trái tim thực nhức nhối, và...

      Và đúng như vậy khi suy nghĩ đó nảy đến với . Chẳng phải người ta rằng những kẻ phóng đãng khi cải tà quy chính trở thành người chồng tốt nhất, phải thế sao? Vì cái quái gì mà thể thay đổi ? chưa bao giờ lùi bước trước thử thách nào trước đây. Bỗng nhiên cảm thấy hào hứng và có lẽ hơi váng vất bởi dùng gấp đôi lượng cồn thuốc phiện tại, quay sang và hỏi, “Và khi nào em biết được số bảy bí ?”.

      nhìn với đôi mắt lo lắng. “ chắc em đủ khỏe để nghe hết.”

      “Vớ vẩn.” lắc đầu nguây nguấy và tặng nụ cười tự mãn. “Em đủ khỏe cho bất cứ việc gì.”

      Giờ đến lượt lúng túng. chớp mắt vài lần, nhấc chai cồn thuốc phiện lên và nhìn nó đầy hiếu kỳ. “ nghĩ thứ này được cho là để làm người ta buồn ngủ.”

      “Em biết về ngủ nghê”, cãi lại, “Nhưng em chắc chắn cảm thấy khỏe hơn”.

      nhìn , rồi lại nhìn cái chai và ngửi nó cách thận trọng. “Có lẽ phải thử uống ngụm .”

      “Em có thể cấu[1] ”, cười rúc rích.

      [1] Nguyên văn câu trước Charles là “... have a nip”, có nghĩa là uống ngụm , nhưng Ellie chơi chữ, dùng “nip” là động từ, có nghĩa là cấu, véo.

      “Giờ biết là em uống quá nhiều cồn thuốc phiện.”

      “Em muốn nghe số bảy.”

      Charles khoanh tay và nhìn ngáp. bắt đầu làm lo lắng. có vẻ hồi phục, rồi sau đó thực sắp rơi nước mắt và bây giờ... Chà, nếu biết hơn, nghĩ quyến rũ mình.

      Thực ra việc đó rất hợp với những gì viết ở mục số bảy, mặc dù đột ngột thấy thích thú với việc bộc lộ những ý định của mình khi ở trong tâm trạng kỳ lạ như thế này.

      “Số bảy, làm ơn”, đeo bám.

      “Có lẽ ngày mai...”

      dỗi. “ muốn giải trí cho em. Em bảo đảm với rằng em được khuây khỏa trừ khi biết mục cuối cùng trong danh sách của .”

      Charles bao giờ có thể tin được điều này, nhưng đúng là thể đọc to những từ đó. khi mà cư xử lạ lùng như thế này. đơn giản thể lợi dụng trong tình trạng này. “Đây này”, , hốt hoảng vì xấu hổ nghe thấy trong giọng của mình và ngày càng tức tối với khiến cảm thấy như ... như ... Chúa tôi, chuyện gì xảy ra với ? chắc chắn bị đồng hóa. cau có. “Em có thể tự đọc nó.”

      đặt tờ giấy trước mặt và quan sát khi mắt lướt những chữ viết của mình. “Ôi trời”, ré lên. “Việc đó là có thể ư?”

      bảo đảm với em là như thế.”

      “Ngay cả trong tình trạng của em?” giơ tay ra. “Ồ. Em cho rằng đó là lý do đặc biệt nhắc đến...”

      thực cảm thấy tự mãn chút khi mặt đỏ như củ cải đường. “ thể sao, em ?”

      “Em biết người ta có thể làm những việc như thế bằng miệng”, lẩm bẩm.

      Môi Charles giãn ra thành nụ cười toe toét chậm rãi khi tên phóng đãng ở bên trong thức giấc. Cảm giác đó tốt. Giống với con người hơn. “Thực ra, còn rất nhiều việc khác...”

      có thể với em về việc đó sau này”, nhanh.

      Mi mắt trĩu xuống hơn. “Hoặc có lẽ chỉ cho em thấy.”

      Nếu biết hơn, có thể thề rằng gồng vai khi , hoặc đúng hơn là nuốt khan, “Được rồi”.

      Hoặc có lẽ đó là tiếng rít, đúng hơn là tiếng nuốt khan. Dù sao nữa, hốt hoảng.

      Sau đó lại ngáp và nhận ra rằng có hốt hoảng hay quan trọng cho lắm. Lượng cồn thuốc phiện uống thêm có hiệu quả và sắp...

      Thốt ra tiếng ngáy to.

      thở dài và lùi lại, tự hỏi còn bao lâu nữa cho đến lúc có thể thực làm tình với vợ mình. Sau đó, tự hỏi liệu mình có thể sống lâu được đến như thế.

      thanh hài hước thoát ra từ cổ họng Ellie, thanh khiến cho người bình thường nào ngủ được.

      Đó là khi nhận ra rằng mình có những vấn đề lớn hơn cần phải lo lắng và bắt đầu lo lắng là liệu có ngủ ngáy hằng đêm hay .


    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      Chương 18



      Ellie thức giấc vào buổi sáng hôm sau, cảm thấy khoan khoái vô cùng. Những gì mà chút lòng can đảm và quyết tâm có thể tác dụng đến tinh thần của con người ngạc nhiên. Đó là thứ kỳ lạ, tình lãng mạn. chưa bao giờ cảm thấy nó trước đây và ngay cả nếu nó làm bụng nôn nao chút, muốn giữ nó bằng cả hai tay và bao giờ buông ra.

      Hay đúng hơn là, muốn níu giữ Charles và bao giờ buông tay, nhưng đó là việc bị nghiêm cấm với đôi bàn tay băng bó. cho rằng đó là dục vọng. Nó cũng xa lạ đối với như tình lãng mạn.

      hoàn toàn chắc chắn rằng mình có thể thay đổi nghe theo quan điểm của mình về tình , hôn nhân và lòng chung thủy, nhưng biết mình bao giờ sống yên ổn được nếu thử làm thế. Nếu thành công, có thể đau khổ, nhưng ít nhất phải gọi mình là kẻ hèn nhát.

      Vì thế đứng đợi trong phòng ăn dành cho gia đình cùng Helen và Judith với phấn khích mạnh mẽ khi Claire gọi Charles. Claire đến phòng làm việc để giả vờ mời đến kiểm tra công việc làm trong vườn cam. Phòng ăn nằm đường từ phòng làm việc đến vườn cam, vì thế Ellie, Judith và Helen chuẩn bị để nhảy ra và hét lên, “Ngạc nhiên chưa!”.

      “Chiếc bánh này trông đáng ”, Helen , quan sát lớp kem phủ màu nhạt. nhìn gần hơn chút. “Trừ điều, có lẽ do cái vết lõm ngay ở đây bằng khoảng ngón tay của đứa bé sáu tuổi.”

      Judith bò xuống bàn ngay lập tức, tuyên bố rằng bé nhìn thấy con bọ.

      Ellie mỉm cười chiều chuộng. “ chiếc bánh phải là chiếc bánh nếu ai đó lén trộm lấy ít kem. Ít nhất, nó phải là cái bánh của gia đình. Và đó là những thứ tốt nhất.”

      Helen nhìn xuống để chắc chắn rằng Judith bận rộn với thứ gì đó hơn là lắng nghe cuộc chuyện của họ và , “ nhé, Ellie, chị cũng bị hấp dẫn”.

      “Vậy làm . Em gì đâu. Em tham gia với chị, nhưng...” Ellie giơ bàn tay băng bó lên.

      Mặt Helen ngay lập tức trở nên quan tâm. “Em chắc mình đủ khỏe để tham gia bữa tiệc đấy chứ? Tay của em...”

      “Thực quá đau nữa, em thề đấy.”

      “Charles em vẫn cần cồn thuốc phiện để giảm đau.”

      “Em uống rất ít. phần tư liều. Và em mong là thôi hẳn vào ngày mai. Vết bỏng liền rất nhanh. Những vết phồng rộp gần hết rồi.”

      “Tốt. Chị mừng là thế, chị...”, Helen nuốt nghẹn, nhắm mắt lại lúc và sau đó kéo Ellie sang bên kia phòng để Judith thể nghe thấy gì. “Chị thể cảm ơn em cho đủ vì cảm thông của em với Claire. Chị...”

      Ellie giơ tay lên. “ có gì đâu, Helen. Chị cần phải gì thêm về chủ đề này nữa.”

      “Nhưng chị phải . Hầu hết phụ nữ ở địa vị em quẳng cả ba người bọn chị ra ngoài đường rồi.”

      “Nhưng Helen, đây là nhà chị.”

      ”, Helen cách thản nhiên, “Wycombe Abbey là nhà của em. Bọn chị là khách của em”.

      “Đây là nhà chị.” Giọng Ellie cứng rắn, nhưng mỉm cười khi . “Và nếu em còn nghe chị khác lần nữa, em phải bóp cổ chị.”

      Helen trông như thể định điều gì đó, nhưng cuối cùng cũng khép miệng lại. Tuy nhiên, lúc sau , “Claire với chị vì sao con bé cư xử như thế, mặc dù chị cũng biết tương đối rồi”.

      “Em cũng nghĩ là chị biết”, Ellie lặng lẽ .

      “Cảm ơn em vì làm con bé xấu hổ trước mặt Charles.”

      “Trái tim cần phải tan vỡ hai lần.”

      Helen khỏi phải trả lời gì thêm nhờ Judith, người bò ra từ dưới bàn. “Cháu đuổi con bọ rồi!”, bé ríu rít. “Nó to đùng. Và rất hung dữ.”

      có con bọ nào cả, bé con và cháu biết thế mà”, Ellie .

      có biết rằng bọ thích kem bơ ?”

      “Các cũng thế, biết mà.”

      Judith mím môi lại, hiển nhiên là hài lòng với chiều hướng của cuộc chuyện.

      “Chị nghĩ là chị nghe thấy họ!”, Helen rối rít thầm. “Im lặng nào, mọi người.”

      Bộ ba đứng bên cạnh ngưỡng cửa, quan sát và lắng nghe với mong đợi. Trong vòng vài phút, giọng Claire trở nên ràng.

      “Chú thấy rằng cháu có tiến triển rất lớn với vườn cam”, .

      “Ừ”, giọng Charles vang lên, dần to hơn, “Nhưng phải theo hành lang phía đông nhanh hơn sao?”.

      “Có hầu đánh bóng sàn”, Claire trả lời rất nhanh. “Cháu bảo đảm là sàn nhà bị trơn.”

      thông minh”, Ellie thầm với Helen.

      “Chúng ta có thể qua phòng ăn gia đình”, Claire tiếp tục. “Nó cũng nhanh gần bằng và...”

      Cánh cửa bắt đầu mở.

      “Ngạc nhiên chưa!”, bốn người phụ nữ sống ở Wycombe Abbey hét lên.

      Charles trông thực ngạc nhiên, trong khoảng phút. Sau đó trông hơi bực tức khi quay sang Ellie và hỏi, “Em làm cái quái gì mà ra khỏi giường thế?”.

      “Chúc mừng sinh nhật ”, gay gắt.

      “Tay em...”

      “Ít nhất cũng có vẻ như gây cản trở cho khả năng lại.” mỉm cười nhăn nhó. “Rất phi thường, nhỉ.”

      “Nhưng...”

      Helen, với vẻ nóng vội khác thường, đập vào sau đầu Charles. “Thôi nào, em họ, thưởng thức bữa tiệc của em .”

      Charles nhìn đám phụ nữ nhìn với vẻ mong chờ và nhận ra rằng mình cư xử như tên cục mịch tồi tệ nhất. “Cảm ơn, tất cả mọi người”, . “Tôi vinh hạnh vì mọi người mất quá nhiều công sức như thế này để tổ chức sinh nhật cho mình.”

      “Bọn em thể để nó trôi qua mà có lấy cái bánh.” Ellie . “Judith và em chọn kem phủ đấy. Kem bơ.”

      à?”, tán thưởng. “Những thông minh.”

      “Cháu vẽ cho chú bức tranh!”, Judith thốt lên. “Bằng màu nước.”

      sao, bé con?”, Charles quỳ xuống bên cạnh bé. “Nó trông đáng . À, nó trông giống như... giống như...” nhìn Helen, Claire, Ellie tìm giúp đỡ, nhưng tất cả bọn họ đều chỉ nhún vai.

      “Giống như chuồng ngựa!”, Judith hồ hởi .

      “Chính xác!”

      “Cháu nhìn nó chằm chằm cả tiếng đồng hồ trong lúc vẽ đấy.”

      “Cả tiếng đồng hồ? Siêng năng làm sao. Chú phải tìm cho nó vị trí trang trọng trong phòng làm việc.”

      “Chú phải đóng khung”, bé hướng dẫn. “Bằng vàng.”

      Ellie nén lại tiếng cười và thầm với Helen, “Em tiên đoán tương lai hoành tráng cho bé này. Có lẽ là nữ hoàng của vũ trụ”.

      Helen thở dài. “Con chị chắc chắn muốn chịu đựng cảm giác biết mình muốn gì.”

      “Nhưng đó là việc tốt”, Ellie . “Biết mình muốn gì tốt. Em chỉ vừa phát ra mình muốn gì gần đây thôi.”

      Charles cắt bánh, dưới hướng dẫn của Judith, tất nhiên, bé có những ý tưởng rất chắc chắn rằng nó nên được làm như thế nào và rồi nhanh chóng lại bận rộn mở quà.

      bức tranh màu nước của Judith, cái gối thêu của Claire và chiếc đồng hồ của Helen. “Để đặt bàn làm việc”, giải thích. “Chị nhận ra rằng ngồi ở phía bên kia phòng vào buổi tối khó mà nhìn thấy mặt đồng hồ lớn.”

      Ellie khẽ thúc khuỷu tay vào sườn chồng mình để gây chú ý của . “Em chưa chuẩn bị được quà cho ”, thản nhiên , “Nhưng em có kế hoạch rồi”.

      ư?”

      “Em với vào tuần tới.”

      phải đợi nguyên tuần?”

      “Em cần phải dùng cả hai tay của mình”, , tặng cái nhìn lẳng lơ.

      Nụ cười toe toét của trở nên càng ranh mãnh hơn, “ khó có thể đợi.”



      Đúng như lời , Charles gọi thợ may đến Wycombe Abbey để chọn mẫu vải và kiểu cách. Ellie phải lấy phần lớn tủ quần áo mới ở Luân Đôn, nhưng cửa hàng Smithson của Canterbury là nhà may có chất lượng và bà Smithson có thể may vài bộ váy mới để Ellie dùng cho đến khi có thể đến thành phố.

      Ellie rất hào hứng với việc gặp bà chủ hàng may; luôn tự khâu quần áo cho mình, vì thế mà cuộc tư vấn riêng đúng là xa xỉ.

      À, riêng tư lắm.

      “Charles”, Ellie lần thứ năm, “Em hoàn toàn có thể tự chọn trang phục cho mình”.

      “Tất nhiên, em , nhưng em chưa từng đến Luân Đôn và...” trông thấy kiểu váy trong tay bà Smithson. “Ồ, phải cái đó. Cổ váy cắt quá thấp.”

      “Nhưng những cái này phải dành cho Luân Đôn. Đây là dành cho nông thôn. Và em đến nông thôn”, thêm vào, giọng tăng thêm đôi chút mỉa mai. “Tất nhiên là, em ở nông thôn ngay lúc này.”

      Nếu Charles nghe thấy , cũng tỏ dấu hiệu gì, “Xanh lá”, , ràng là với bà Smithson. “ ấy mặc màu xanh lá rất đáng .”

      Lẽ ra Ellie cảm thấy thích thú với lời khen của , nhưng có việc khẩn cấp hơn. “Charles”, . “Em thực muốn có phút riêng tư với bà Smithson.”

      có vẻ sốc. “Để làm gì?”

      “Nếu biết tất cả váy vóc của em trông như thế nào phải là thú vị hơn sao?”, ngọt ngào mỉm cười. “ muốn được bất ngờ sao?”

      nhún vai. “ chưa thực nghĩ về điều đó.”

      “À, hãy nghĩ về nó”, nghiến răng. “Tốt hơn là ở trong phòng làm việc.”

      “Em thực muốn ở đây?”

      trông như bị tổn thương và Ellie ngay lập tức hối hận vì quát . “Vì việc chọn lựa váy vóc đơn giản chỉ là trò tiêu khiển thời gian của phụ nữ mà.”

      “Vậy ư? rất muốn làm việc này. chưa bao giờ chọn váy cho phụ nữ trước đây.”

      “Ngay cả với...”, Ellie cắn môi. định “nhân tình”, nhưng chịu thốt ra từ đó. suy nghĩ theo chiều hướng tích cực trong những ngày này và thậm chí muốn nhắc nhở rằng từng lai vãng với giang hồ. “Charles”, tiếp tục bằng giọng hơn, “Em muốn chọn thứ gì đó làm ngạc nhiên”.

      làu bàu nhưng rời khỏi phòng.

      “Bá tước là người chồng rất quan tâm, đúng ?”, bà Smithson khi đóng cửa lại.

      Ellie đỏ mặt và lẩm bẩm thứ gì đó vô nghĩa. Sau đó, nhận ra rằng mình phải hành động nhanh nếu muốn làm xong bất cứ việc gì trong lúc Charles bỏ . biết tính , thay đổi ý nghĩ và lao vào đây bất cứ lúc nào.

      “Bà Smithson”, , “Những chiếc váy vội gì. Thứ tôi thực cần là...”

      Bà Smithson mỉm cười đầy hiểu biết. “Quần áo cho dâu?”

      “Phải, vài chiếc váy ngủ.”

      “Thứ đó có thể làm được mà phải thử.”

      Ellie thở phào nhõm.

      “Tôi có thể đề cử màu xanh lá nhạt được ? Chồng tán tụng bằng lời về màu sắc đó.”

      Ellie gật đầu.

      “Và kiểu?”

      “Ồ, kiểu nào cũng được. Ờ, kiểu nào mà bà cho rằng phù hợp với cặp đôi mới cưới.” Ellie cố gắng quá nhấn mạnh vào từ “mới cưới”, nhưng rồi , muốn làm rằng mình phải chọn cái váy ngủ để mặc cho ấm.

      Nhưng sau đó bà Smithson gật đầu với vẻ đầy bí và Ellie biết rằng bà ấy gửi đến thứ gì đó đặc biệt. Có lẽ thứ gì đó hấp dẫn. Nhất định là thứ Ellie bao giờ chọn cho mình.

      Nghĩ đến việc thiếu kinh nghiệm trong nghệ thuật quyến rũ của mình, Ellie nghĩ như thế có thể là tốt nhất.



      tuần sau, bàn tay Ellie gần như khỏi. Da vẫn còn nhạy cảm, nhưng nó còn làm đau mỗi lần cử động. đến lúc tặng quà sinh nhật cho Charles.

      sợ hãi.

      Tất nhiên, cũng rất phấn khích, nhưng xét đến việc người hoàn toàn ngây thơ như thế nào, nỗi sợ hãi dường như là kết hợp của hai cảm xúc đó.

      Vì Ellie quyết định món quà tặng cho Charles nhân dịp sinh nhật lần thứ ba mươi là chính mình. muốn cuộc hôn nhân của họ là liên kết thực của tâm trí, linh hồn và... nuốt chửng khi nghĩ về điều này... Thể xác.

      Bà Smithson chắc chắn xứng đáng với lời hứa. Ellie khó có thể tin vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Bà thợ may chọn chiếc váy bằng lụa xanh lá nhạt mỏng nhất. Cổ áo kín đáo, nhưng phần còn lại của chiếc váy táo bạo hơn cả Ellie có thể tưởng tượng. Nó bao gồm hai tấm lụa, chỉ khâu lại ở vai. Có hai chỗ buộc dây ở hai bên eo, nhưng chúng che được chiều dài chân hay đường cong ở hông.

      Ellie cảm thấy trần trụi và mặc chiếc áo choàng hợp tông bên ngoài với vẻ biết ơn. run rẩy, phần bởi vì khí lạnh buổi đêm và phần bởi vì có thể nghe thấy tiếng Charles lại quanh phòng. Thông thường đến chúc ngủ ngon, nhưng Ellie nghĩ mình có thể phát điên nếu ngồi đây và đợi . chưa bao giờ là người có nhiều kiên nhẫn.

      Hít hơi thở sâu, lấy lại bình tĩnh, đưa tay lên và gõ vào cánh cửa nối.

      Charles sững người trong lúc tháo ca vát. Ellie chưa bao giờ gõ lên cánh cửa nối. luôn đến gặp trong phòng và bên cạnh đó, tay lành để gõ được cửa hay sao? nghĩ bị vết bỏng nào khớp ngón tay, nhưng...

      kéo nốt chiếc ca vát ra, quăng nó lên chiếc trường kỷ và sải bước đến cánh cửa bên kia phòng. muốn phải vặn nắm đấm, do vậy thay vì “Vào chỉ kéo cửa mở.

      Và suýt nữa ngất xỉu.

      “Ellie?”, , khá hụt hơi.

      chỉ mỉm cười.

      “Em mặc cái gì thế?”

      “Em... à... đây là phần tư trang dâu của em.”

      “Em có tư trang dâu.”

      “Em nghĩ mình có thể dùng thứ bây giờ.”

      Charles ngẫm nghĩ về mục đích hướng tới của lời khẳng định này và cảm thấy làn da trở nên nóng bỏng.

      “Em có thể vào ?”

      “Ồ, có, tất nhiên.” bước sang bên và để bước vào, miệng trễ xuống khi bước qua. Cho dù mặc gì nó cũng thắt lại ở eo, lớp lụa bám dính lấy mọi đường cong.

      quay người lại. “Em cho rằng tự hỏi tại sao em lại ở đây.”

      bảo mình khép miệng lại.

      “Em cũng tự hỏi mình”, , cười hồi hộp.

      “Ellie, ...”

      nhún vai thoát khỏi chiếc áo choàng.

      “Ôi, Chúa tôi”, thào. Mắt đảo lên trời. “ bị thử thách. Đúng là thế, phải thế ? bị thử thách.”

      “Charles?”

      “Mặc cái đó vào”, hốt hoảng , túm lấy chiếc áo choàng nằm sàn. Nó vẫn còn hơi ấm của làn da . thả nó xuống và lấy chiếc chăn lông. “, tốt hơn là , trùm cái này vào.”

      “Charles, dừng lại!”, giơ tay lên để gạt chiếc chăn nhìn thấy mắt ngập nước mắt.

      “Đừng khóc”, thốt ra. “Sao em lại khóc?”

      ...? ...?”

      cái gì?”

      muốn em sao?”, thầm. “Thậm chí là chút? thế tuần trước, nhưng em mặc như thế này và...”

      “Em điên à?”, gần như la toáng lên. “ muốn em nhiều đến mức có thể chết ngay tại chỗ lúc này. Vì thế che người lại , nếu em giết chết .”

      Ellie chống tay lên hông, trở nên hơi cáu kỉnh bởi chiều hướng của cuộc chuyện.

      “Để ý tay em đấy!”, hét lên.

      “Tay em ổn cả”, gắt gỏng.

      ư?”

      “Miễn là em để tay trần đụng vào bụi hồng.”

      “Em chắc ?”

      gật đầu.

      Trong giây cử động. Sau đó, lao vào với nỗ lực hất văng hơi thở ra khỏi . phút Ellie còn đứng, phút tiếp sau nằm ngửa, ở giường, với Charles nằm .

      Nhưng điều kỳ diệu nhất là hôn . Thực hôn , sâu và dữ dội hơn cả trước vụ tai nạn. Ồ, viết những thứ ghê tởm trong tờ danh sách, nhưng đối xử với như bông hoa mong manh. Bây giờ hôn với cả cơ thể mình - bằng bàn tay , giờ khám phá đường cắt bên sườn của chiếc váy ngủ và ôm lấy đường cong ấm áp ở đùi - bằng hông , thân mật áp sát vào - và bằng trái tim , đập dồn dập theo nhịp điệu quyến rũ gần ngực .

      “Đừng dừng lại”, Ellie rên rỉ. “Đừng bao giờ ngừng lại.”

      thể cho dù có muốn”, trả lời, miệng chạm vào tai . “Và muốn.”

      “Ồ, tốt.” Đầu ngả ra sau và ngay lập tức di chuyển từ tai đến cổ .

      “Chiếc váy này”, rên rỉ, ràng thể trọn câu. “Đừng bao giờ để mất nó.”

      mỉm cười. “ thích nó?”

      trả lời bằng cách kéo chiếc nơ ở hông . “Nó hẳn phải là phi pháp.”

      “Em có thể đặt mỗi cái màu”, trêu.

      Bàn tay ôm lấy sườn , ngón tay to ấn vào dưới bầu ngực. “Làm . Gửi hóa đơn cho . Hay tốt hơn là trả trước.”

      “Em trả cho chiếc này”, Ellie khẽ.

      Charles im lặng rồi nhấc đầu lên, cảm thấy có thứ gì đó thay đổi trong giọng . “Tại sao? Em biết là mình có thể dùng tiền của để mua bất cứ thứ gì em muốn.”

      “Em biết. Nhưng đây là quà sinh nhật em tặng .”

      “Chiếc váy?”

      mỉm cười và chạm tay vào má . Đàn ông có thể rất ngốc nghếch. “Chiếc váy. Em.” cầm tay và đưa nó đến trái tim . “Cái này. Em muốn cuộc hôn nhân của chúng ta trở thành cuộc hôn nhân đúng nghĩa.”

      gì, chỉ đưa tay ôm lấy mặt và say mê nhìn trong lúc lâu. Sau đó, với vẻ chậm rãi đến đau đớn, chạm môi vào môi trong nụ hôn ngọt ngào hơn bất cứ thứ gì từng mơ đến. “A, Ellie”, thở dài miệng . “Em làm hạnh phúc.”

      Đó phải là lời tuyên bố tình , nhưng nó vẫn làm trái tim như muốn hát lên. “Em cũng hạnh phúc”, thầm.

      “Ừm.” di chuyển đến cổ Ellie, dụi mặt vào cổ . Bàn tay trượt xuống bên dưới lớp lụa, để lại vệt lửa dọc làn da nóng rực của . cảm thấy chạm vào hông, bụng, ngực, dường như ở khắp nơi và vẫn còn muốn nữa.

      dò dẫm với những khuy áo của , khao khát muốn cảm nhận hơi nóng làn da . Nhưng run rẩy vì ham muốn và bàn tay vẫn chưa cử động linh hoạt như bình thường.

      “Nào, hãy để ”, thầm, nhấc mình ra khỏi để cởi áo. làm việc với những chiếc khuy chậm và Ellie chắc rằng muốn làm chậm hơn nữa, để kéo dài điệu nhảy khêu gợi này, hay muốn xé phăng chiếc áo chết tiệt này và trở lại bên cạnh .

      Cuối cùng rũ bỏ chiếc áo và ngả xuống chút về phía , chống người cánh tay duỗi thẳng. “Chạm vào ”, ra lệnh và sau đó làm dịu nó với từ “Làm ơn” nồng nhiệt.

      Ellie ngập ngừng giơ tay lên. chưa bao giờ chạm vào ngực người đàn ông, chưa bao giờ nhìn thấy ngực người đàn ông trước đây. hơi ngạc nhiên bởi đám lông nâu đỏ rải rác làn da . Nó mềm và đàn hồi, nhưng giấu được làn da nóng rực hay cơ bắp giật giật dưới cái vuốt ve ngần ngại của .

      càng táo bạo hơn, phấn khích hơn và bạo gan hơn bởi cách hít vào lấy hơi khi đưa tay về phía . thậm chí phải chạm vào cũng khiến run rẩy vì ham muốn. đột nhiên cảm thấy mình phải là người phụ nữ đẹp nhất trái đất. Ít nhất là trong mắt , hay trong giây phút này và đó là những gì quan trọng nhất.

      cảm thấy bàn tay người, nâng lên, sau đó chiếc váy ngủ trượt qua đầu và rơi xuống thành vũng lụa sàn. Ellie còn chỉ cảm thấy khỏa thân nữa, mà thực còn mảnh vải che thân. Theo cách nào đó việc đó dường như là thứ tự nhiên nhất thế giới này.

      rời khỏi và cởi quần. Lần này làm nhanh, gần như cuống cuồng. Mắt Ellie mở to khi nhìn thấy vật đàn ông bị khuấy động của . Charles nhận ra e dè của , nuốt nghẹn và , “Em sợ ?”.

      lắc đầu. “À, cõ lẽ chút. Nhưng em biết làm mọi thứ trở nên tốt đẹp.”

      “Ôi, Chúa tôi, Ellie”, rên rỉ, hạ mình trở lại giường. “ cố gắng. hứa, cố gắng. chưa bao giờ làm việc này cùng với người trong trắng trước đây.”

      Điều đó làm bật cười. “Và em cũng chưa bao giờ làm việc này trước đây, vì thế chúng ta hòa nhau.”

      chạm vào má . “Em dũng cảm.”

      phải dũng cảm, chỉ là tin tưởng.”

      “Nhưng có thể cười, trong khi ...”

      “Đó chính xác là lý do em cười. Em quá hạnh phúc nên thể nghĩ đến bất kỳ thứ gì khác ngoài cười.”

      lại hôn , miệng nóng bỏng miệng . Và trong khi làm xao nhãng bằng cách này, bàn tay lén lướt qua làn da mềm mại ở bụng để đến vùng nữ tính bị che giấu của . cứng người trong lúc, sau đó thả lỏng dưới cái vuốt ve dịu dàng của . Lúc đầu, cử động để vào sâu hơn, chỉ chạm vào khi di chuyển miệng khắp khuôn mặt .

      “Em có thích thế ?”, thầm.

      gật đầu.

      Bàn tay kia của di chuyển đến ngực , siết lấy bầu ngực đầy đặn trước khi chà lòng bàn tay lên nhũ hoa căng cứng đó. “Em có thích thế ?”, thầm, giọng dần khàn khàn.

      gật đầu và lần này mắt nhắm chặt lại.

      “Em có muốn làm thế lần nữa ?”

      Và trong khi gật đầu lần thứ ba, đưa ngón tay vào những nếp gấp nóng bỏng và bắt đầu vuốt .

      Ellie thở hổn hển, rồi quên mất cách thở. Sau khi cuối cùng cũng nhớ được phổi của mình ở đâu, thét lên tiếng “Ôi”, khiến Charles bật cười và trượt ngón tay vào sâu hơn, chạm vào theo cách thân mật nhất.

      “Ôi, Chúa tôi, Ellie”, rên rỉ. “Em muốn .”

      cấp bách bám vào vai . “ chỉ vừa mới nhận ra thôi sao?”

      Tiếng cười của vang lên từ sâu trong cổ họng. Ngón tay tiếp tục hành hạ khêu gợi đó, di chuyển và vuốt ve bên trong , sau đó tìm thấy điểm nhạy cảm nhất của và Ellie gần như bật khỏi giường.

      “Đừng chống lại nó”, , ép khuấy động của mình vào eo . “Nó chỉ tốt hơn mà thôi.”

      chắc ?”

      gật đầu. “Chắc chắn.”

      Chân lại thả lỏng và lần này Charles đẩy nó mở rộng hơn, tạo khoảng gian giữa hai chân . bỏ tay ra, rồi sau đó vật đàn ông của chạm vào , nhàng thăm dò lối vào.

      “Đúng thế”, thầm. “Mở ra cho . Thả lỏng.” đẩy về phía trước, sau đó dừng lại chút. “Như thế này sao?”, hỏi, nhưng giọng căng thẳng. Ellie có thể thấy rằng phải nỗ lực kiềm chế vượt bậc để ngăn mình làm tình với cách trọn vẹn.

      “Rất lạ”, thừa nhận. “Nhưng tuyệt. Nó... Ối!” hét lên khi vào điểm trung tâm của mình gần hơn nữa. “ lừa em.”

      “Chuyện này phải như thế, em .”

      “Charles, em...”

      Mặt trở nên nghiêm trang. “Việc này có thể làm em đau chút.”

      đâu”, trấn an . “ phải với .”

      “Ellie, ... Ôi, Chúa tôi, thể đợi lâu hơn nữa.” đẩy về phía trước, nằm trọn vẹn bên trong . “Em có cảm giác ... thể... Ôi, Ellie, Ellie.”

      Cơ thể Charles bắt đầu di chuyển theo nhịp điệu nguyên sơ của nó, mỗi cú thúc cùng với những thanh nửa rên rỉ, nửa hổn hển. hoàn hảo, sẵn sàng. chưa bao giờ cảm thấy ham muốn với khẩn nài trọn vẹn, đủ đầy như thế này. muốn tôn thờ và ngấu nghiến cùng lúc. muốn hôn , , bao bọc . muốn mọi thứ từ muốn trao cho mọi thứ của .

      Đâu đó trong tâm trí nhận ra rằng đây là tình , cái cảm xúc khó nắm bắt cố gắng lẩn tránh nhiều năm. Nhưng ý nghĩ và cảm xúc của bị áp đảo bởi nhu cầu điên rồ của cơ thể và mất hết sức lực để nghĩ.

      có thể nghe thấy tiếng rên rỉ của ngày càng tăng lên, biết rằng cảm thấy khao khát và nhu cầu như thế nào. “Hãy với tới nó, Ellie”, . “Với tới nó.”

      Và rồi tan vỡ bên dưới , cơ thể siết lại như chiếc găng tay nhung quanh và Charles hét to khi lao vào lần cuối cùng, giải tỏa mình ở bên trong .

      rùng mình mấy lần trong cơn sốc sau khi lên đỉnh, rồi đổ sụp lên người , lờ mờ nhận ra rằng có thể mình quá nặng với , nhưng thể di chuyển. Cuối cùng, khi cảm thấy mình có thể lấy lại kiểm soát với cơ thể, bắt đầu lăn người khỏi .

      “Đừng”, . “Em thích cảm thấy mình.”

      đè bẹp em.”

      , đâu. Em muốn...”

      lăn người nằm nghiêng, kéo theo với mình. “Thấy chưa? Thế này có được ?”

      gật đầu và nhắm mắt lại, trông mệt mỏi nhưng được trọn vẹn.

      Charles lơ đãng nghịch tóc , tự hỏi chuyện này xảy ra như thế nào, rằng phải lòng vợ mình, người phụ nữ chọn trong lúc quá bốc đồng và quá tuyệt vọng. “Em có biết mơ về tóc em ?”, hỏi.

      mở mắt với vẻ ngạc nhiên thích thú. “ ư?”

      “Ừm, đúng thế. luôn nghĩ rằng nó chính xác là màu của mặt trời lúc hoàng hôn, nhưng bây giờ nhận ra rằng mình sai.” kẹp lọn tóc và đưa nó lên môi. “Nó rực rỡ hơn. Rực rỡ hơn cả mặt trời. Và em cũng thế.”

      ôm lấy trong vòng tay rồi họ chìm vào giấc ngủ.


    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875

      Chương 19



      Tuần tiếp theo là hạnh phúc trọn vẹn. Ellie và Charles dành thời gian ở giường nhiều hơn là ra ngoài. Khi họ phiêu lưu xuống tầng dưới, cứ như là cuộc đời chung sức để chỉ gửi những thứ tốt đẹp vào đường của họ. Ellie có buổi thử váy đầu tiên, Claire dọn sạch vườn cam và với Ellie rằng bé rất thích được giúp việc trồng trọt và Judith vẽ bốn bức tranh màu nước nữa, bức thực giống con ngựa.

      Sau đó Ellie phát ra rằng thực ra bức tranh có ý miêu tả cái cây, nhưng cảm xúc của Judith dường như bị tổn thương.

      Thực ra, điều duy nhất có thể khiến cuộc đời Ellie trở nên hoàn hảo hơn nữa là Charles quỳ phục xuống dưới chân , hôn lên từng ngón chân và tuyên bố tình bất diệt dành cho . Nhưng Ellie cố gắng đào bới vào thực tế rằng vẫn chưa .

      Ruốt cuộc, công bằng mà , cũng chưa lấy đủ lòng can đảm để với .

      Nhưng lạc quan. có thể rằng Charles vô cùng thích bầu bạn với thể chối bỏ rằng họ cực kỳ hợp nhau ở giường. chỉ phải giành lấy trái tim dành rất nhiều thời gian để tự nhắc nhở rằng mình chưa bao giờ thất bại bất cứ việc gì khi thực dồn tâm trí vào làm.

      thực dồn tâm trí vào việc này. thậm chí bắt đầu lên danh sách của riêng mình, cái tích cực nhất được gọi là “Làm thế nào để Charles nhận ra rằng ấy mình”.

      Khi Ellie đào bới vào thực là chồng vẫn chưa rằng hoặc cố hết sức để khiến , dành thời gian để mày mò các tranh tài chính của báo chí. Lần đầu tiên trong đời thực kiểm soát được tiền tiết kiệm của mình và muốn làm hỏng việc.

      Charles dường như dành phần lớn thời gian của để nghĩ ra cách lôi Ellie quay lại giường. chưa bao giờ thể gì hơn ngoài đôi chút kháng cự và chỉ làm thế bởi vì cứ viết ra những tờ danh sách để dụ dỗ và chúng luôn buồn cười kinh khủng.

      buổi tối, khi nghiên cứu các khoản đầu tư trong phòng làm việc, đưa cho tờ danh sách mà sau đó tuyên bố là tờ danh sách thích của mình.

      NĂM CÁCH ĐỂ ELLIE CÓ THỂ TỰ MÌNH DI CHUYỂN TỪ PHÒNG LÀM VIỆC ĐẾN PHÒNG NGỦ.



      1. nhanh.

      2. rất nhanh.

      3. Chạy.

      4. Cười ngọt ngào và cầu Charles bế.

      5. Nhảy lò cò một chân.

      Ellie nhướng mày khi đọc xong mục cuối cùng, Charles nhún vai, “ hết ý tưởng.”

      “Tất nhiên và nhận ra rằng bây giờ em phải nhảy lò cò suốt quãng đường lên tầng. ”

      vui mừng được bế em.”

      , , ràng quăng găng tay thách đấu. Em có lựa chọn nào khác. Em phải nhảy hoặc mất danh dự vĩnh viễn.”

      “Ừm, phải”, , trầm tư xoa cằm, “ có thể hiểu vì sao em lại cảm nhận theo cách đấy.”

      “Tất nhiên nếu thấy em loạng choạng, có thể tự nhiên giữ em đứng vững chân mình.”

      “Chính xác là chân, trong trường hợp này.”

      Ellie cố gắng gật đầu cách vương giả, nhưng nụ cười tinh quái mặt hủy hoại rất nhiều ấn tượng đó. đứng lên, nhảy ra cửa, sau đó quay lại với chồng mình và hỏi, “Có được phép đổi chân ?”.

      lắc đầu, “Việc đó thể gọi là nhảy lò cò đúng kiểu.”

      “Tất nhiên”, lẩm bẩm. “Hừm. Đôi khi em có thể cần phải dựa vào đấy.”

      qua phòng và mở cửa cho . “ rất vui được hỗ trợ em bằng bất kỳ cách nào.”

      “Có lẽ đôi khi em phải dựa rất nhiều.”

      Nụ cười của vừa toe toét vừa dâm đãng. “Việc đó thậm chí còn hơn cả vui sướng.”

      Ellie nhảy dọc hành lang, chuyển chân khi nghĩ nhìn, sau đó mất thăng bằng khi chuyển từ nơi trải thảm đến sàn nhà trơn. vung vẩy tay trong khí, hét lên cười khi cố gắng đứng thẳng. Charles ngay lập tức đến bên cạnh và đặt cánh tay lên vai . “Thế này có dễ hơn ?” hỏi, ra vẻ nghiêm túc cách đáng nể.

      “Ồ, rất nhiều.” nhảy về phía trước.

      “Đó là thứ em có được vì chuyển chân.”

      “Em bao giờ làm như thế”, dối.

      “Hừm.” bắn cho biểu em--thể-lừa-. “Giờ hãy cẩn thận khi rẽ sang góc này.”

      “Em bao giờ mơ đến… Ối!” hét lên khi đâm sầm vào tường.

      “Chậc, việc đó khiến em phải tốn kém.”

      ư?”, hỏi đầy vẻ quan tâm. “Bao nhiêu?”

      nụ hôn. Có lẽ là hai.”

      “Em chỉ đồng ý nếu em có thể cho ba.”

      thở dài. “Em lèo lái vụ mặc cả khó khăn, thưa quý phu nhân.”

      nhón chân lên và hôn lên mũi . “Đây là .”

      nghĩ cái đó chỉ tính là nửa thôi.”

      hôn môi , lưỡi tinh nghịch đưa ra trêu ghẹo khóe miệng . “Đó là hai.”

      “Và cái thứ ba?”

      có cái thứ ba nếu em giỏi mặc cả như thế”, chỉ ra.

      “Phải rồi, nhưng bây giờ mong chờ nó, vì thế tốt hết là nó phải ra trò đấy.”

      Miệng Ellie từ từ dãn ra thành nụ cười trước thách thức đó. “ may cho em”, lẩm bẩm, “Em học được rất nhiều về hôn hít trong tuần qua”.

      “May cho ”, đáp lại, cười toe toét khi kéo miệng xuống. Nụ hôn của nóng bỏng và nồng nhiệt, cảm thấy nó trong mọi dây thần kinh của cơ thể mình. Phần lớn cảm giác xuất ở phần thân giữa, siết chặt lại thành nút thắt ham muốn khiến phải giằng mình ra và thở hổn hển. “Tốt hơn là em nhảy lò cò nhanh lên”.

      Ellie cười và họ lúc nhảy lò cò, lúc nhảy, lúc loạng choạng, lúc chạy dọc hành lang. Khi đến được cầu thang, họ cười ngặt nghẽo đến mức Ellie trượt chân và ngã phịch mông xuống bậc thang đầu tiên. “Oái!”, thét lên.

      “Mọi thứ ổn chứ?”

      Hai người họ quay hai khuôn mặt bẽn lẽn về phía Helen, đứng cạnh dì Cordelia trong đại sảnh, nhìn họ đầy vẻ thắc mắc. “Trông như là em khập khễnh, Ellie”, . “Rồi nó giống như… Chà, thẳng thắn mà chị biết nó giống cái gì.”

      Mặt Ellie đỏ au. “ ấy… à… em… à…”

      Charles thậm chí buồn cố gắng giải thích.

      Helen mỉm cười. “Chị hiểu chính xác ý em. nào, dì Cordelia. Cháu tin rằng cặp đôi mới cưới của chúng ta cần chút riêng tư.”

      “Mới cưới, hừm!”, Cordelia quát lên. “Chúng cư xử như cặp chim loạn trí, nếu cháu hỏi ta.”

      Ellie quan sát bà hùng hổ ra khỏi sảnh, Helen bám theo sát gót. “Chà, ít nhất là dì ấy hét ‘cháy’ bất cứ khi nào có cơ hội nữa.”

      Charles chớp mắt. “Em đúng. nghĩ những tai nạn trong bếp của chúng ta có thể dọa lửa chạy sạch khỏi dì ấy.”

      “Tạ ơn Chúa.”

      may, hay có lẽ may, phụ thuộc vào quan điểm của em, điều đó có tác dụng giống như thế với .”

      “Em e rằng mình hiểu ý .”

      “Ý là”, gần như gầm lên, “ bùng cháy”.

      Mắt và mồm Ellie tạo thành ba chữ O hoàn hảo.

      “Vì thế mang cái cơ thể bé của em lên tầng và vào phòng ngủ trước khi xâm chiếm em ở ngay cầu thang này .”

      e thẹn mỉm cười. “ làm thế sao?”

      ngả người về phía trước, đột nhiên giống y chang kẻ phóng đãng nổi danh trong quá khứ. “ sẽ đưa ra thách thức nào đâu, thưa quý phu nhân, trừ khi em chuẩn bị đối mặt với hậu quả.”

      Ellie lồm cồm đứng lên và bắt đầu chạy. Charlies đuổi theo, cảm tạ vì đã quyết định di chuyển bằng cả hai chân.



      Nhiều giờ sau, Ellie và Charles ngả ngớn giường, dựa người vào gối khi họ ăn bữa tối cầu đưa đến phòng. ai ở trong tình trạng có thể diện ở tầng dưới.

      “Chim cút?”, Charles hỏi, giơ lên miếng.

      Ellie ăn nó ngay trong tay . “Ừm. Ngon .”

      “Măng tây?”

      “Em béo lên khủng khiếp.”

      “Em vẫn đẹp mê hồn.” nhét miếng măng tây vào giữa hai môi .

      Ellie nhai và thở dài hài lòng. “Monsieur Belmont là thiên tài.”

      “Đó là lý do thuê ông ấy. Đây này, thử ít vịt quay . cam đoan là em mê nó.”

      , , dừng lại . Em thể ăn thêm miếng nào nữa.”

      “A, đồ kém tắm”, Charles trêu, đưa ra cái đĩa và cái thìa. “Em thể dừng lại lúc này được. cố gắng biến em thành vợ béo tốt. Hơn nữa, Monsieur Belmont nổi cơn tam bành nếu em ăn món bánh trứng. Đó là món kiệt tác của ông ấy.”

      “Em biết rằng đầu bếp cũng có kiệt tác cơ đấy.”

      mỉm cười quyến rũ, “Tin .”

      “Được rồi, em thua rồi. Em thử miếng nhé.” Ellie mở miệng và để Charles bón cho thìa bánh trứng. “Trời ơi!”, thốt lên. “ tuyệt vời.”

      cho rằng em muốn ăn thêm chút nữa.”

      “Nếu cho em miếng nữa em giết .”

      với vẻ mặt nghiêm chỉnh vào”, với vẻ ngưỡng mộ.

      lườm , “Em lừa đâu.”

      “Đây, ăn cả đĩa . ghét phải đứng giữa phụ nữ và thức ăn của họ.”

      Ellie dừng ngấu nghiến những thìa bánh trứng cuối cùng để , “Bình thường em cảm thấy bị xúc phạm trước nhận xét đó, nhưng em ở trong tâm trạng quá tuyệt vời để làm điều đó vào giờ phút này.”

      ghét phải đoán xem tâm trạng tuyệt vời này xuất phát từ năng lực và khả năng đàn ông của mình hay chỉ là từ đĩa bánh trứng.”

      “Em trả lời câu đó. Em ghét phải làm tổn thương cảm xúc của .”

      đảo tròn mắt. “Em tốt.”

      “Làm ơn rằng Monsieur Belmont làm món này thường xuyên .”

      “Lúc nào cũng có. Đó là món thích của .”

      Ellie dừng ăn, chiếc thìa khựng lại trong miệng . “Ồ”, , trông hơi tội lỗi. “Em cho rằng mình phải chia sẻ.”

      “Đừng để ý. có thể ăn bánh nhân dâu tây.” cắn miếng. “Úi trời, Monsieur Belmont thả câu đòi tăng lương đây.”

      “Sao lại nghĩ thế?”

      “Bánh nhân dâu tây phải món em thích sao? giống ông ấy chút nào khi chu đáo chuẩn bị cả hai món khoái khẩu của chúng ta?”

      Mặt Ellie trở nên nghiêm trang.

      “Sao đột nhiên lại nghiêm nghị thế?”, Charles hỏi, liếm ít dâu môi.

      “Em đối mặt với tình thế tiến thoái lưỡng nan về đạo đức rất nghiêm trọng.”

      Charles liếc quanh phòng. “ chẳng nhìn thấy cái gì.”

      “Tốt hơn nên ăn chỗ bánh trứng còn lại này.”, Ellie , đưa cho cái đĩa, giờ hết hai phần ba. “Em cảm thấy tội lỗi trong nhiều tuần nếu chia sẻ.”

      cười toe toét. “ biết rằng kết hôn với con của mục sư có lợi mà.”

      “Em biết”, thở dài. “Em chưa bao giờ có thể phớt lờ bất kỳ ai thiếu thốn.”

      Charles xúc thìa bánh trứng vào mồm với vẻ nhiệt tình rệt. “ biết việc này có được tính là ‘thiếu thốn’ nhưng sẵn lòng giả vờ là thế vì lợi ích của em.”

      “Đó là những gì người ta nên hy sinh cho vợ mình”, lẩm bẩm.

      “Đây, ăn phần bánh dâu tây còn lại .”

      , em thể”, , giơ tay lên. “Theo cách nào đó báng bổ khi dùng món bánh dâu tây sau món bánh trứng.”

      nhún vai. “Tùy em thôi.”

      “Bên cạnh đó, em đột nhiên cảm thấy hơi kỳ lạ.”

      Charles đặt cái đĩa xuống và quan sát . chớp mắt rất nhanh còn làn da có vẻ nhợt nhạt kỳ lạ. “Em trông rất lạ.”

      “Ôi, Chúa ơi”, Ellie rên rỉ, túm chặt lấy bụng khi cuộn người lại như bào thai.

      nhanh nhẹn bỏ hết những đĩa đồ ăn còn lại ra khỏi giường. “Ellie? Em ?”

      trả lời, chỉ rên rỉ khi cố gắng cuộn người lại thành quả bóng căng cứng. Mồ hôi rịn ra lông mày và hơi thở biến thành những tiếng hổn hển đứt đoạn.

      Charles cảm thấy đau nhói vì sợ hãi. Ellie, người vừa cười và trêu ghẹo chỉ vài phút trước, giờ trông như thể … như thể… Chúa tôi, trông như chết dần.

      Trái tim trồi lên cổ họng, lao sang bên kia phòng và giật mạnh dây chuông. Sau đó chạy ra cửa, hất nó mở tung và gào lên, “Dì Cordelia!”. Dì hơi điên khùng nhưng bà thực sự biết đôi chút về bệnh tật và cách chữa trị, Charles cũng biết làm gì khác.

      “Ellie”, gấp gáp, chạy lại về bên . “Chuyện gì thế? Làm ơn chuyện với .”

      “Giống như những thanh kiếm nung”, thở hổn hển, mắt nhắm chặt để chống lại cơn đau. “Những thanh kiếm nung đỏ trong bụng em. Ôi, Chúa tôi, Chúa tôi. Làm nó biến mất . Làm ơn.”

      Charles hốt hoảng nuốt khan, sau đó đặt tay lên bụng mình, nó cũng nhoi nhói. đổ cho nó là do nỗi hoảng sợ, ràng chịu hành hạ giống như vợ mình trải qua.

      “Ối!”, hét lên, bắt đầu run bần bật.

      Charles vùng đứng lên và chạy ra cửa mở. “Ai đó đến đây ngay bây giờ!” gào lên, đúng lúc Helen và Cordelia chạy qua khúc quanh.

      “Chuyện gì thế?”, Helen hỏi hết hơi.

      “Là Ellie. ấy bị ốm. Em biết chuyện gì xảy ra. Phút trước ấy vẫn khỏe và phút sau...”

      Họ lao đến giường . Cordelia vừa nhìn thấy hình dáng đáng sợ của Ellie tuyên bố, “Con bé bị đầu độc”.

      “Cái gì?”, Helen kinh hoàng hỏi.

      “Điều đó lố bịch”, Charles cùng lúc.

      “Ta nhìn thấy chuyện này trước đây”, Cordelia . “Con bé bị đầu độc. Ta chắc chắn đấy.”

      “Chúng ta có thể làm gì?”, Helen hỏi.

      “Con nó phải nôn ra được. Charles, mang cái chậu rửa mặt ra đây.”

      Charles ngờ vực nhìn bà dì của mình. có đúng khi đặt sức khỏe của vợ mình vào tay người thực già yếu đến mức thể chối cãi hay ? Nhưng rồi , biết phải làm gì và ngay cả nếu Ellie bị ngộ độc, gợi ý của Cordelia có lý. ràng họ phải lấy thứ gì đó ở trong bụng ra.

      nâng lên, cố gắng để tiếng rên rỉ đau đớn của tác động đến mình. vặn vẹo dữ dội trong tay , co thắt của làm rung động đến tận tâm khảm.

      nhìn Cordelia. “Cháu nghĩ ấy bị nặng hơn.”

      “Nhanh lên.”

      vội vàng đến chỗ để chậu và kéo tóc Ellie ra khỏi mặt. “Nào, em , rồi ổn thôi”, thầm.

      Cordelia cầm cái bút lông. “Mở miệng nó ra.”

      “Dì làm cái quỷ gì với thứ đó?”

      “Cứ làm như ta .”

      Charles giữ miệng Ellie mở và kinh hoàng nhìn Cordelia nhét cái đuôi bút lông vào cổ họng , Ellie ọe lên vài lần trước khi nôn ra.

      Charles quay lúc. thể nào làm thế. “Chúng ta xong chưa?”

      Cordelia phớt lờ . “ lần nữa, Eleanor”, bà , “Cháu là dũng cảm. Cháu có thể làm được. Helen, lấy thứ gì đó để con bé súc miệng sau khi xong.”

      Bà nhồi chiếc bút lông xuống cổ họng lần nữa và Ellie giải phóng những thứ còn lại trong bụng.

      “Thế đấy”, Cordelia . Bà lấy ly nước từ tay Helen và đổ ít vào miệng Ellie. “Nhổ ra, .”

      Ellie nửa nhổ và nửa để trọng lực hút nước ra khỏi miệng mình. “Đừng bắt cháu làm việc đó lần nữa”, nài nỉ.

      “Ít nhất con bé ”, Cordelia . “Đó là dấu hiệu tốt.”

      Charles hy vọng bà đúng, bởi vì chưa thấy người nào xanh rớt như Ellie ngay lúc này. để Helen lau miệng cho bằng chiếc khăn ấm và sau đó bế trở lại giường.

      Helen cầm chiếc chậu rửa mặt bẩn thỉu lên bằng hai bàn tay run rẩy và , “Chị bảo người giải quyết cái này”, rồi chạy ra khỏi phòng.

      Charles cầm tay Ellie, sau đó quay sang Cordelia và , “Dì thực nghĩ là ấy bị đầu độc chứ?”.

      Bà dì của gật đầu quả quyết. “Con bé ăn gì? Thứ mà cháu ăn?”

      có thứ gì, ngoại trừ…”

      “Ngoại trừ cái gì?”

      “Bánh trứng, nhưng cháu cũng ăn miếng.”

      “Hừm, cháu cảm thấy thế nào?”

      Charles nhìn chằm chằm vào bà lúc lâu, bàn tay đưa lên bụng. “ ổn lắm, thực ra là thế?”

      “Cháu thấy chưa?”

      “Nhưng cảm giác đó hề giống với những gì Ellie trải qua. Chỉ là hơi nhoi nhói đau, như thể cháu ăn thứ gì đó bị thiu, thế thôi.”

      “Và cháu mới chỉ ăn miếng.”

      Charles gật đầu và sau đó máu rút cạn khỏi mặt , “ ấy ăn gần cả đĩa”, thầm, “Ít nhất là hai phần ba.”

      “Con bé có thể chết nếu ăn hết”, Cordelia chỉ ra. “ tốt là nó chia sẻ với cháu.”

      Charles khó có thể tin được giọng thiếu vắng cảm xúc của bà. “Hẳn là thức ăn bị hỏng. Đó là giải thích duy nhất.”

      Cordelia nhún vai. “Ta đặt cược vào điều thực tế.”

      ta nhìn bà trân trối với vẻ tin. “Điều đó là thể. Người nào lại muốn gây ra chuyện như thế này cho ấy chứ?”

      “Đó là con bé Claire, nếu cháu hỏi ta”, Cordelia trả lời. “Mọi người biết nó làm gì với tay của Nữ bá tước.”

      “Nhưng đó là tai nạn”, Charles , muốn tin vào lời của bà dì mình. Claire có thể nghịch ngợm, nhưng bao giờ làm những việc này. “Hơn nữa Claire làm hòa với Ellie rồi.”

      Cordelia nhún vai. “Vậy sao?”

      Như thể nhận được tín hiệu, Helen xuất và kéo theo Claire khóc nức nở.

      Charles quay sang người cháu họ, vất vả kìm lại bất kỳ dấu hiệu nào buộc tội trong mắt.

      “Cháu làm việc này”, Claire khóc lóc. “Cháu bao giờ, bao giờ. Chú biết là cháu làm mà. Bây giờ cháu Ellie. Cháu bao giờ làm ấy bị đau.”

      Charles muốn tin bé. Thực là như thế, nhưng Claire gây ra quá nhiều phiền phức. “Có lẽ là do cháu làm từ tuần trước, trước khi cháu và Ellie làm hòa”, dịu dàng . “Có lẽ cháu quên là…”

      !” Claire hét lên. “, cháu làm việc này. Cháu thề.”

      Helen đặt cánh tay lên vai con . “Chị tin nó, Charles.”

      Charles nhìn vào đôi mắt quầng đỏ của Claire và nhận ra rằng Helen đúng. cảm thấy như kẻ đê tiện vì nghĩ ngược lại, cho dù là trong phút thôi. Claire có thể hoàn hảo. Nhưng đầu độc ai. thở dài. “Có thể đây chỉ là vụ tai nạn. Có lẽ Monsieur Belmont dùng sữa hỏng để làm món bánh trứng. ”

      “Sữa hỏng?”, Cordelia nhắc lại. “Nó phải ôi đến bốc mùi nồng nặc rồi mới gây ra tình trạng như thế với con bé.”

      Charles biết bà có lý. Ellie bệnh nặng suýt chết. Liệu những cơn chấn động cơ thể bé của có thể gây ra bởi thứ mấy tai hại như là sữa hỏng hay ? Nhưng còn có thể là thứ gì khác nữa? Ai lại muốn đầu độc Ellie?

      Helen bước về phía trước và đặt bàn tay lên cánh tay Charles an ủi. “Em có muốn chị ở lại với ấy ?”

      trả lời trong lúc, vẫn lạc trong suy nghĩ của riêng mình. “Em xin lỗi, cái gì? , , em ở lại với ấy.”

      Helen nghiêng đầu. “Hẳn là thế rồi. Tuy nhiên, nếu em cần giúp gì...”

      Ruốt cuộc mắt Charles cũng tập trung lại và nhìn trọn vào người chị họ. “Em đánh giá cao lời đề nghị của chị, Helen. Có thể em phải nhờ đến chị.”

      “Đừng ngại đánh thức chị”, rồi cầm tay con và kéo ra cửa.“ nào, Claire. Ellie thể nghỉ ngơi được khi có quá nhiều người quanh quẩn ở đây như thế.”

      Cordelia cũng sải bước về phía cửa. “ giờ nữa ta trở lại để kiểm tra cho nó”, bà . “Nhưng con bé có vẻ qua được thời điểm nguy hiểm nhất rồi.”

      Charles nhìn xuống người vợ ngủ. chắc chắn trông ổn hơn khoảng mười phút trước. Nhưng điều đó cũng có gì đáng ; cách duy nhất có thể tệ hơn nữa là bắt đầu nôn ra máu. Làn da vẫn còn nhợt nhạt và xanh xao, nhưng hơi thở đều đặn và có vẻ còn đau đớn nữa.

      cầm tay lên và đưa nó lên môi, thầm cầu nguyện. Đây đêm dài.


    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :