1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

RBPM: Long Vương chương - Phiêu Lượng Hải Yêu

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 135: Rời
      Edit: Quảng Hằng
      ']Beta: Hà Đoàn
      Chương 135

      Rời

      Tử Tô sau khi được Long Duệ cho phép, liền tìm Vu Mẫn cùng Hồng Tuyến, nghĩ đến các nàng rốt cuộc bị khổ nữa, liền đặc biệt cao hứng.

      Nàng mang theo đoàn cung nữ, thẳng đến lãnh cung, chưa tới lãnh cung liền hét lớn kêu to, , “Vu Mẫn, ta lại trở lại.” Người chưa tới, thanh tới trước.

      Trong lãnh cung Vu Mẫn chưa nhìn thấy nàng, nhưng nghe được hưng phấn của nàng, nàng ta biết mình được cứu rồi, có thể thoát khỏi địa phương quỷ quái này rồi.

      Lúc này, Hồng Tuyến trong lòng ít nhiều cũng có chút kỳ vọng, ả ta tin tưởng Tử Tô chỉ để ý Vu Mẫn, mặc kệ ả, cho nên ả cũng đồng dạng cũng thực kích động. Mấy tháng qua, vết thương của ả hoàn toàn tốt rồi

      Các nàng ta tâm tình kích động chưa bình phục lại, lại nghe đến thanh vô cùng hưng phấn của Tử Tô, lần này các nàng đều cảm thấy thực may mắn.

      Hai người tự chủ được đứng lên, cùng nhau hướng ngoài cửa nhìn lại, đặc biệt Vu Mẫn lại kích động vọt qua, cơ hồ là hỉ cực mà khóc.

      “Vu Mẫn, Vu Mẫn, mình đến đây.” Tử Tô rốt cuộc vào lãnh cung, vài cung nữ ở phía sau đuổi theo, sợ nàng có gì ngoài ý muốn.

      Vu Mẫn đón tiếp, ôm nàng, vội vàng kích động hỏi: “Tử Tô, thế nào? Long Vương đồng ý sao? ấy như thế nào a?” Lúc này lòng của nàng ta là bùm bùm nhảy loạn xạ à, kích động vô cùng, đồng thời lại thập phần lo lắng.

      Tử Tô hắc hắc cười ngừng, đắc ý vạn phần, cố ý trêu đùa các nàng. “ ta đương nhiên đồng ý, có ý kiến, chúng ta thôi, lập tức rời khỏi nơi này.”

      vậy chăng? Là sao? Trời ạ, tốt quá, Tử Tô, cám ơn bạn, cám ơn bạn.” Vu Mẫn hỉ cực mà khóc, ôm nàng thể tin được, đồng thời hưng phấn vô cùng.

      Tử Tô cười đến thập phần vui vẻ, liên thanh : “Đúng vậy, đúng vậy, thỏa mãn tất cả mọi hết thảy cầu của bạn.” Nàng trong lòng to thở dài nhõm hơi, vui vẻ thôi.

      Vu Mẫn thực thể chờ đợi nổi nữa, nàng ta vội vàng lôi kéo tay của Tử Tô, cũng quay đầu lại ra ngoài, nàng tại chết sống cũng muốn đứng ở chỗ này thêm khắc nào nữa. phải lãnh cung tốt, ngược lại nếu so với đất cuộc sống tốt hơn rất nhiều lần, nhưng có tự do, vẫn là cảm thấy khó chịu.

      Tử Tô bị Vu Mẫn lôi kéo , nàng cao hứng thế nhưng lại quên mất Hồng Tuyến, mãi đến khi sắp rời khỏi cửa, thanh bất an lại lo lắng của Hồng Tuyến mới truyền đến.

      “Long Hậu, kia, ta đây có phải hay cũng có thể….” Hồng Tuyến sau khi Tử Tô mang đến tin tức tốt muốn đứng ngồi yên, ả ta vẫn bởi vỉ sĩ diện mà có tiến lên hỏi, lúc này nhìn đến Vu Mẫn cùng Tử Tô rời , ả ta lo lắng, thể nể mặt, ra tiếng hỏi. Ả biết, Vu Mẫn cùng Tử Tô quan hệ rất tốt, nhưng ả từng đắc tội qua Tử Tô, lường trước nàng giúp mình, nhưng chỉ có đường hy vọng, ả làm sao có thể buông tha

      “Ách, cũng có thể cùng , Long Duệ đáp ứng các muốn thế nào được cái đó.” Tử Tô nghe được thanh của ả, thế này mới nhớ tới, vội vàng cười . Hồng Tuyến mừng rỡ như điên, cao hứng vội vàng đuổi kịp các nàng, ngay cả cám ơn đều với Tử Tô tiếng, ả cũng cảm kích, bởi vì ả vẫn như cũ cảm thấy tất cả mọi chuyện này đều là bởi vì nàng, ả mới rơi vào kết cục này.

      Tử Tô tuyệt để ý, mang theo Vu Mẫn liền rời khỏi lãnh cung, các cung nữ chuẩn bị cho Vu Mẫn rời khỏi Long Cung, dưới kiên trì của Tử Tô rốt cuộc Vu Mẫn cũng đồng ý ở lại Long Cung thêm vài ngày.

      Cuối cùng, Long Duệ cho Vu Mẫn rất nhiều vàng bạc châu báu, Vu Mẫn vô củng hài lòng, rốt cuộc rời khỏi Long Cung, về nhân gian, bắt đầu cuộc sống mới.

      ']

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 134: Giải Cứu
      Edit: Quảng Hằng
      ']Beta: Hà Đoàn


      Chương 134

      Giải cứu

      Thanh này giống như long trời lở đất, nhất thời làm cho Vu Mẫn trong phòng thể tin được, cả kinh nàng sửng sốt chút, sau đó mới xoay người.

      “Tử Tô….” Nước mắt của nàng lập tức liền tràn mi mà ra, run run thôi, ngay cả ra đều là để cho các cung nữ giúp đỡ, dường như rất yếu đuối.

      Tử Tô nhìn nàng, biết cái gì cho phải, biết nàng đến tột cùng ở trong này gặp phải chuyện gì, tại sao lại sống tại loại địa phương này?

      “Vu Mẫn, bạn tại sao lại ở chỗ này? Nơi này là lãnh cung, các đều là ở trong này sống sao?” Nàng kỳ quái hỏi, nhưng chỗ ở của nàng vừa lớn vừa đẹp,hơn nữa vô cùng xinh đẹp, vô cùng xa hoa. Quả thực chính là nơi ở của hoàng thất công chúa, nhưng nếu đem so với nơi này nơi đó là thiên đường, nơi này chính là nhà tranh.

      Lúc này, đợi Vu Mẫn trả lời, Hồng Tuyến cư nhiên hề điên, lạnh lùng chăm chú nhìn vào nàng, tựa hồ cũng biết nàng là ai.

      “Chúng ta vốn sống tại nơi này, đều là bởi vì ngươi, phải ngươi, chúng ta ở ngay vị trí mà ngươi ở.” Nàng ta lạnh như băng , ánh mắt ngoan độc.

      Tử Tô nghe vậy, hoàn toàn sửng sốt, nhưng trong lòng rất kỳ quái, tại sao lại bởi vì nàng? Nàng chưa làm qua cái gì? Nếu là trước đây, nàng nhất định trả lời lại cách mỉa mai, nhưng khi nhìn thấy hoàn cảnh cuộc sống các nàng như thế, cùng trạng thái đáng thương như thế, muốn giận cũng thể giận nổi.

      “Sao lại thế này? Ta làm gì?” Nàng bình tĩnh hỏi, thầm nghĩ muốn cởi bỏ khúc mắc này. Bởi vì nàng cảm thấy chính mình oan uổng, cái gì cũng biết, cái gì cũng chưa làm, bị người ta chụp mũ.

      Ánh mắt ác độc của Hồng Tuyến luôn luôn chuyển nhanh như chớp ở người nàng, trong lòng thập phần thống hận nàng, hận thể xông lên lột da của nàng, ăn thịt của nàng. Nhưng ả ta biết, ả ta dám, ả ta thể. Nếu là ả dám, Long Duệ là người đầu tiên lấy mạng của ả.

      Cho nên, “Hừ, chính mình làm cái gì trong lòng ràng.” Nàng hừ lạnh xong, liền hề quan tâm Tử Tô, mắt lạnh nhìn các nàng.

      Vu Mẫn khi nhìn thấy Tử Tô mừng rỡ như điên, nàng biết mình được cứu rồi, chỉ cần Tử Tô ở đây, nàng nhất định giúp mình rời khỏi địa phương quỷ quái này.

      Nhưng, khi nghe đến lời châm chọc ngoan độc của Hồng Tuyến, nàng ta cái gì cũng , cũng giúp Tử Tô, bởi vì kỳ ở trong nội tâm của nàng ta, nàng ta vẫn là có chút oán hận Tử Tô.

      Tử Tô vẫn thể hiểu nổi, nàng chọc giận ai, xúc phạm đến ai? Nàng thấy mình làm gì hai người này chính bọn họ tự tìm nàng gây phiên phức, nàng tức giận hỏi.

      “Vu Mẫn, bạn tại sao lại ở chỗ này? Bạn cho mình biết.” Nàng thấy Hồng Tuyến trả lời, đành phải quay sang hỏi Vu Mẫn, vô cùng muốn biết các nàng làm sao vậy.

      Vu Mẫn cười khổ thôi, lôi kéo nàng, cùng nhau hướng đình cách đó xa đến, cùng nhau ngồi ở bên trong. Sau đó mới thở dài hơi, bất đắc dĩ : “Lần trước sau khi đắc tội bạn, Long Vương liền đem chúng tôi đày đến nơi này, chúng tôi vẫn ở nơi này.”

      A?! ra là như vậy, Tử Tô mới bừng tỉnh đại ngộ, khó trách Hồng Tuyến lại cừu hận chính mình như thế, ra quả là vì nàng mới tạo thành như vậy. Nhưng là thể trách nàng a, cũng phải sai lầm của nàng, là các nàng tự mình phân tốt xâu, dám muốn tìm nàng tính toán sổ sách.

      Nàng trầm mặc chút, liền vẻ mặt xin lỗi, : “Vu Mẫn, ta làm cho Long Duệ tha các người ra ngoài, các người cần lo lắng.” Chuyên tới nay, liền chỉ có như vậy.

      Xa xa Hồng Tuyến lạnh lùng hừ tiếng, ả ta cũng cho rằng tâm Tử Tô tốt như vậy, cho dù nàng hảo tâm, nàng cũng cứu mình, chỉ biết cứu Vu Mẫn. Cho nên, nàng vừa đố kị vừa hận.

      Vu Mẫn nghe vậy, cao hứng nở nụ cười, hưng phấn vô cùng, nước mắt mới ngừng rơi, rốt cuộc thấy được hy vọng, rốt cuộc xui khiến Tử Tô đến nơi đây. Cái này, nàng ta rốt cuộc thoát ly khổ ải.

      “Cám ơn bạn, Tử Tô. Mình cần cầu cái gì, mình chỉ cầu có thể trở lại thành thị, mình muốn trở về. Ách, mặt khác, bạn có thể nhờ Long Vương giúp cho mình ít tiền, bạn biết đó, mình có việc làm, cũng có tiền.” Vu Mẫn cao hứng, nghĩ nghĩ, vẫn là quyết định phải rời khỏi Long Cung, khỏi lắp bắp cầu.

      Tử Tô gật gật đầu, cho dù nàng ta nghĩ như vậy, nàng nhất định giúp nàng ta. “Được, thành vấn đề, mình đến chuyện với ta.Nhưng mà, thành thị chúng ta muốn……” Nàng nhớ tới chuyện sóng thần, liền được nữa.

      Vu Mẫn phát , nàng ta cao hứng, nghĩ đến chính mình về sau có tiền, muốn làm gì liền làm, bao giờ trở lại nữa.

      Bên kia, Hồng Tuyến cũng rất muốn mở miệng thỉnh cầu thả ả ta ra ngoài, nhưng ả ta mở miệng được, ả ta vốn kiêu ngạo, ả ta nghĩ thân phận ả ta cao quý, vẫn khỉnh thường nhân loại đê tiện, tại nếu bắt ả ta mở miệng cầu xin Tử Tô, chết cũng làm.

      Hai người ôn tồn chuyện, các cung nữ ba lần bốn lượt thỉnh cầu, Tử Tô thể ly khai, bởi vì các cung nữ đều đặc biệt sợ bị Long Vương phát . Mà Tử Tô cũng muốn cho các nàng khó xử, đành phải thuận theo.

      Sau khi trở về, lần đầu tiên Tử Tô tự động tìm đến Long Duệ, ở trong chủ cung xử lý mọi việc, lúc Long Duệ nhìn thấy Tử Tô cao hứng vô cùng, bởi vì này là lần đầu tiên nàng chủ động tìm mình.

      Nhưng mà, câu đầu tiên của nàng liền đưa đánh nhốt vào lãnh cung: “Long Duệ, Vu Mẫn cùng Hồng Tuyến xảy ra chuyện gì? tại sao lại đem các nàng nhốt vào nơi như thế?” Nàng nổi giận đùng đùng , vô cùng tức giận.

      “Các nàng ta nghe lời, ta vốn nghĩ đến cấp cho các nàng cuộc sống tốt nhất, nhưng các nàng ta hài lòng, ở trong này, ta là Long Vương, các nàng nghe lời của ta, như vậy đành phải để cho các nàng ở lãnh cung từ từ suy nghĩ. Tử Tô, nàng hiểu đâu “ Long Duệ vạn phần bất đắc dĩ, nghĩ lại xem chuyện này, để cho Tử Tô gặp được các nàng.

      Tử Tô chau mày, trải qua chuyện của Long Triệt cùng Trân Châu, nàng đối với việc này đặc biệt mẫn cảm, nhưng sau khi trải qua rất nhiều chuyện, tư tưởng nàng phóng khoáng hơn rất nhiều.

      “Long Duệ, đem các nàng thả ra , Vu Mẫn ấy muốn trở về, muốn bị nhốt ở Long Cung. Mà Hồng Tuyến, tôn trọng ý kiến của nàng ấy, nàng muốn thế nào cho nàng ta điấy.” lâu sau, nàng mới chân thành khẩn cầu , hy vọng các nàng ta đều có thể sống tốt hơn.

      Long Duệ nghĩ nghĩ, liền đồng ý, chỉ cần là ý tứ của nàng, nhất định làm theo, nhất định nghe, huống chi Vu Mẫn quyết định rời khỏi Long Cung, việc này trăm phần trăm đồng ý.

      “Được, cứ làm theo lời nàng .” cũng muốn theo vết xe đổ của Long Triệt, sai lầm lại nối tiếp thêm sai lầm,

      Tử Tô cao hứng, vốn nghĩ đến khả năng cùng với cãi nhau, nổi giận. Nhưng, là ngoài dự kiến của nàng, làm theo ý của nàng, làm cho nàng kinh hỉ vạn phần.

      “Ta đây lập tức tìm các nàng ấy.” chút nghĩ ngợi, nàng liền nhanh chóng , sau đó kéo váy chạy vội ra khỏi chủ cung, mang theo đám cung nữ hấp tấp đến lãnh cung.

      Nàng vừa , Tiểu Long Nhi liền xuất , tiểu tử kia lấm la lấm lét, nũng nịu : “Long thúc thúc, thúc lợi hại, xem ra mẫu hậu thực vừa lòng người.” Long Duệ nhìn , chỉ có cười khổ, hoàn toàn biết cái gì cho phải. Nhưng, đây hết thảy đều là cam tâm tình nguyện, phải sao?

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 136: Mặt Dày Mày Dạn


      <img class="alignnone size-full wp-image-4252" title="Hồng Tuyến" alt="" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2011/07/he1bb93ng-tuye1babfn.jpg" width="590" height="442" />



      Edit: Quảng Hằng
      ']Beta: Hà Đoàn
      Chương 136

      Mặt dày mày dạn

      Vu Mẫn rồi, chỉ còn lại có Tử Tô mình ở Long Cung, Tiểu Long Nhi mỗi ngày ở hải lý chơi đùa, Long Duệ tuy rằng thường xuyên bồi nàng, nhưng là nàng vẫn là rất nhanh liền cảm thấy thú vị.

      Ăn no uống đủ mỗi ngày, đó là thực thú vị, nàng làm gì, vô cùng nhàm chán.

      Hồng Tuyến ngày đó sau khi rời khỏi lãnh cung, cũng rời , mà là ở lại tẩm cung, vẫn như cũ là ăn sung mặc sướng, vênh váo tự đắc, nhưng ả ta cũng dám đắc tội Tử Tô, đương nhiên cũng có đến gặp Tử Tô để lời cảm tạ.

      Lúc này ả ta, lười biếng nằm ở tẩm cung, để cho các cung nữ hầu hạ, chính mình khép hờ ánh mắt, biết trâm tư cái gì.

      tại, còn là Long Phi cao cao tại thượng, lại càng là phi tử được sủng ái. Long Duệ lại đây tìm ả, còn có thể để cho ả ta sống tại nơi này, toàn lại gần Tử Tô con tiện nữ nhân kia.

      “Hừ.” Hồng Tuyến đột nhiên lạnh lùng hiểm hừ tiếng, mắt lộ ra hàn quang, biết nghĩ tới cái gì, làm cho người ta rét mà lạnh run.

      Các cung nữ nhìn đến bộ dáng của ả, thầm kinh hãi, vốn Hồng Tuyến bị đày đến lãnh cung, mọi người đều thở dài nhõm hơi, nhưng nghĩ tới ả thế nhưng lại trở lại, đó là chủ tử khó hầu hạ vô cùng.

      Tử Tô, ta cho ngươi biết tay, Hồng Tuyến ở trong lòng hung tợn . như Vu Mẫn, ả cũng đối nàng mang ơn, nếu phải nàng, các ả rơi xuống kết cục này. Cho nên, ả nhất định tìm nàng tính sổ, đương nhiên để cho nàng có cuộc sống an ổn.

      Mà Tử Tô cũng biết, lúc này Hồng Tuyên đối chính mình tràn ngập oán hận, chẳng những có cảm kích, ngược lại còn muỗn tìm cơ hội thương tổn mình. Nếu nàng biết cứu người như vậy ra.

      “Được rồi, các ngươi đều là đồ đê tiện, bồi bản phi gặp Long Hậu .” Hồng Tuyến nhắm mắt suy tư lâu sau, đột nhiên đứng dậy, tức giận nhìn các cung nữ bên người .

      Các cung nữ bị mng đồ đê tiện cũng dám hé răng, thuận theo cúi đầu : “Dạ, Long Phi” Nội tâm lại đối với nữ nhân này tràn ngập khinh bỉ, chỉ là người ta là chủ tử, chính mình là hạ nhân, có cách nào khác.

      Hồng Tuyến cẩm y hoa phục, khuôn mặt tinh xảo; nhàng duyên dáng uyển chuyển như cánh hoa rời, dưới nâng hạ các cung nữ, chậm rãi hướng tẩm cung Tử Tô đến.

      Tử Tô biết Hồng Tuyến đến tìm mình, lúc này ở tẩm cung có việc gì, buồn vô cùng. Ngay lúc nhàm chán như thế, được bên ngoài truyền đến thông báo, Hồng Tuyến đến đây.

      Nàng ta tại sao lại đến đây? Nàng cảm thấy kỳ quái, nhưng trong suy nghĩ của nàng, chắc Hồng Tuyến định đến cảm tạ mình.

      “Để cho nàng ta tiến vào.” Nàng mới xong, Hồng Tuyến liền thản nhiên vào, ra dáng Long Phi cao quý, thẳng tắp tới trước mặt của nàng.

      “Hồng Tuyến tham kiến Long Hậu.” Hồng Tuyến cao quý hướng nàng thi lễ, sau đó thẳng tắp đứng ở trước mặt của nàng.

      Tử Tô nhìn trang phục của Hồng Tuyến cảm thấy kinh diễm, đẹp, làm cho nàng nhìn chuyển mắt, nhìn mãi thôi. Nhưng nàng lại thích mình làm như thế, luôn lười biếng tô son trát phấn, muốn õng ẹo thướt tha, nàng vốn là người bình thường giản d

      “Ngồi .” Nàng mỉm cười, nhìn Hồng Tuyến .

      Hồng Tuyến cũng khách khí, nàng vừa mới xong, liền tự động tự giác ngồi xuống bên cạnh của nàng, tao nhã vạn phần, chút cũng có bộ dáng nghèo túng khi ở lãnh cung lúc trước. Kia là, cùng nơi chốn thân phận liên cách nhau rất xa.

      Tử Tô cũng tức giận, bảo các cung nữ hầu trà.

      Tao nhã uống ngụm trà, Hồng Tuyến thế này mới chậm rãi, nở ra nụ cười gian xảo, : “Hồng Tuyến lần này là tới cảm tạ Long Hậu, cám ơn Long Hậu.”

      “Được rồi.” Tử Tô mỉm cười , trong lòng lại bắt dầu chán ghét Hồng Tuyến, nữ nhân giả dối như vậy, nàng phát lại tiếp tục nhàm chán muốn đối phó người như vậy.

      Hồng Tuyến nở nụ cười, khuôn mặt biến đổi, đột nhiên thay đổi còn mang vẻ xa cách nữa, vô cùng thân thiết kéo tay nàng, : “Long Hậu, Hồng Tuyến tình, Hồng Tuyến là tâm cảm kích Long Hậu, vè sau nếu Long Hậu có cái gì phân phó, Hồng Tuyến nhất định làm được”

      Tử Tô đối với đột nhiên chuyển biến của nàng có chút kinh ngạc, theo sau chỉ là lễ độ cười cười, gì. Nàng thực thích Hồng Tuyến, mặc kệ trước đây hay bây giờ.

      Hồng Tuyến cũng để ý tới nhiều như vậy, ngừng mình huyên thuyên chuyện, tìm mọi cách để Tử Tô chú ý đến mình, ngồi lâu, mãi đến khi Long Duệ xuất ,

      “Hồng Tuyến thỉnh an Long Vương.” Long Duệ vừa xuất , Hồng Tuyến mặt liền lộ vẻ ửng hồng, tao nhã hướng Long Duệ nhàng thi lễ, lại có chút cảm giác kích động.

      Long Duệ cũng thèm nhìn tới trang phục của Hồng Tuyến liếc mắt cái, lập tức hướng Tử Tô đến, lộ ra mỉm cười, : “Tô nhi, tại sao hôm nay ra ngoài dạo.”

      Tử Tô lắc đầu, lúc này mới phát , Hồng Tuyến ra đến đây để gặp nàng, cũng phải lòng muốn cảm tạ chính mình, mà là muốn gặp Long Duệ. Nữ nhân a, hảo tâm kế a.

      “Long Vương, Hồng Tuyến sợ tỷ tỷ buồn, cố ý lại đây bồi nàng tâm ngày, trò chuyện.” Hồng Tuyến thấy Long Duệ để ý tới chính mình, vội vàng , lại muốn khiến cho Long Duệ chú ý, phát chính mình đẹp giống người thường.

      Lần này, Long Duệ nhìn đến ả, thể nhìn ả, nhưng biểu tình của thập phần tốt, chán ghét nhíu mày, nghiêm khắc : “Ngươi ở trong này làm gì? Nơi này là nơi ngươi có thể tùy tiện vào sao?”

      Hồng Tuyến bị hoảng sợ, nhưng ả ta vẫn trấn định tự nhiên như cũ, lộ ra tươi cười, : “Hồng Tuyến thấ tỷ tỷ đơn, lại thấy Vu Mẫn rồi, cho nên cố ý đến đây bồi tỷ tỷ.”

      Long Duệ cũng thèm liếc mắt nhìn tới ả cái, chỉ là lạnh lùng câu: “Lập tức cút ra ngoài cho bổn vương.”

      Hồng Tuyến nghe vậy, sắc mặt thập phần khó coi, có chút cảm giác muốn phát khóc, ả ta cắn chặt môi dưới, vất vả mới làm cho chính mình xúc động.

      Tử Tô cảm thấy nàng ta thực đáng thương, trong lòng lại trận đành lòng, vì thế nhịn được nhân tiện : “Hồng Tuyến cũng chỉ thấy mình tôi độc, cho nên mới đến gặp tôi, cần đối xử với ấy như vậy.”

      Lời của nàng vừa ra, lập tức liền có hiệu quả, Long Duệ hề trợn mắt nhìn nàng ta nữa, coi như nàng ta là người trong suốt, nhìn như thấy.

      Tử Tô xong câu đó, sau đó thèm để ý đến Hồng Tuyến, bởi vì Hồng Tuyến quả thể làm cho người ta thích được, mục đích tính toán quá lộ liễu, nàng cũng phải là mù mắt thấy, mềm lòng lần là đủ rồi.

      Hồng Tuyến thấy mọi người cũng đuổi ả nữa, liền mặt dày mày dạn lưu lại, tuy rằng lời nào, nhưng vẫn như cũ ngừng suy tính khiến cho Long Duệ chú ý.

      Long Duệ nhìn ả ta thập phần chán ghét, nhưng lại dám đuổi ả, bởi vì sợ Tử Tô mất hứng, thích. Sợ nàng cho rằng mình có mới nới cũ, về sau có hảo cảm đối với chính mình.

      Trong lúc này, đột nhiên bên ngoài tẩm cung có thị vệ tiêsn vào thông báo, tất cung tất kính vào trước mặt bọn họ, thi lễ : “Long Vương, Long Hậu, Đông Hải Long Phi tới chơi, Đông Hải Long Phi muốn gặp Long Hậu. Lúc này, ngài ấy ở bên ngoài chờ đợi.”

      Đông Hải Long Phi? Trân Châu? Tử Tô cùng Long Duệ lập tức nghĩ ngay đến Trân Châu, hai người có chút kỳ quái, nàng đến Nam Hải làm gì thế nào biết Tử Tô ở trong này? Hai người khỏi đối mặt nhìn nhau.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 137: Trân Châu


      Edit: Quảng Hằng
      ']Beta: Hà Đoàn
      Chương 137

      Trân Châu

      “Thỉnh nàng vào .” Long Duệ lời nào, Tử Tô liền vội vàng , tuy rằng biết nàng tới làm gì, nhưng thể gặp được.

      Thị vệ vội vàng thỉnh Trân Châu vào, lưu lại ba người trong tẩm cung, đối diện nhau, nhất thời lại có gì để .

      Chỉ chốc lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, vài người xuất ở tại tẩm cung, trong thoáng chốc liền tới trước mặt bọn họ.

      “Trân Châu tham kiến Long Vương, Long Hậu.” Thanh âmTrân Châu ôn nhu mềm mại truyền đến, tất cung tất kính hướng bọn họ nhàng thi lễ, ánh mắt lại nhìn Tử Tô.

      Long Duệ gật gật đầu, vẫn ngồi như cũ, lời nào. đối với Trân Châu tới chơi, phải đặc biệt cao hứng, bởi vì Trân Châu đến đây, như vậy Long Triệt cũng tới, Long Triệt cũng biết Tử Tô ở chỗ của .

      Tử Tô nhìn Trân Châu mỉm cười, thấy nàng nhìn mình, trong lòng có chút cảm giác , biết là xấu hổ hay là ngăn cách.

      Các nàng rốt cuộc vẫn là xa lạ, bởi vì người nam nhân. “Long Phi cần đa lễ, ngồi .” Tử Tô khách khách khí khí , Long Duệ hé răng, để mặc cho nàng lên tiếng.

      Trân Châu nghe vậy, lập tức gật gật đầu, ở khoảng cách xa bọn họ, ghế chậm rãi ngồi xuống, sau đó nhìn nàng, vẻ mặt muốn lại thôi.

      Hồng Tuyến đem tất cả đều thu vào trong mắt, ả mỉm cười, săn sóc : “Nếu Đông Hải Long Phi tìm Long Hậu có việc, như vậy Hồng Tuyến ở nơi này quấy rầy. Long Vương, tỷ tỷ cùng Long Phi có việc thương lượng, hay là đến chỗ của Hồng Tuyến nghỉ ngơi.” Ả rốt cuộc lớn mật đem lời trong lòng mượn cơ hội ra, chờ mong nhìn Long Duệ.

      Long Duệ được lời,Trân Châu, lại có chút lo lắng nhìn Tử Tô, đối với Hồng Tuyến ở bên hờ hững.

      “Ta cùng Long Phi tán gẫu chút, theo ấy .” Tử Tô thấy mọi người nhìn mình, đành phải như vậy, nàng kỳ tuyệt muốn ở mình cùng Trân Châu, nhưng nàng ta vì chính mình mà đến, đạt tới mục đích làm sao có khả năng b .

      được, ta ở trong này với nàng.” Long Duệ cách cự tuyệt, bình thản ngồi, là Long Vương, ai cũng dám làm gì , quyết định muốn lưu lại.

      Hồng Tuyến bị trở thành khí, mọi người đều nhìn ả, đặc biệt sau khi ả xong những lời biết xấu hổ kia, trong lòng ả ta nhất thời có cảm giác thẹn quá thành giận. Nam nhân này là vương, ả thể làm gì được. Và nữ nhân kia là Long Hậu, ả tạm thời đành phải cố gắng nhẫn nhịn.

      Trân Châu có chút biết làm sao, nàng vẫn là rất đơn thuần, rất hiểu như thế nào tiến thối, trong lòng muốn đến đây, nào ngờ sau khi gặp được, cũng biết nên như thế nào.

      “Long Vương, ta, ta muốn mình cùng tỷ tỷ chuyện, ngài, thỉnh ngài, thỉnh ngài có thể hay tránh mặt chút.” Nàng khẩn cầu , mặt viết hai chữ cầu xin.

      Long Duệ hoàn toàn là để ý đến nàng, cao cao tại thượng ngồi, hề nhúc nhích chút, ở trong này còn có người dám mệnh lệnh ? giận sai lầm rồi.

      , Hồng Tuyến đương nhiên cũng , ả ta lần nữa ngồi xuống, giống xem kịch vui nhìn mọi người, đương nhiên, ả ta cũng dám công khai biểu .

      Long Duệ , Trân Châu đứng ngồi yên, muốn lại thôi, nhưng Long Duệ là Long Vương, nàng dám cái gì, ngay cả thở lớn cũng dám. Tử Tô rất là bất đắc dĩ, nghĩ nghĩ, vẫn là : “Long Duệ, ra ngoài trước , tôi cùng Trân Châu có số việc muốn , ở đây tiện, .”

      “Ta .” Long Duệ kiên trì , biết làm cho Tử Tô mất hứng, hẳn vẫn là muốn để cho các nàng mình. Cho nên, vô cùng ngang ngược cự tuyệt.

      Trân Châu thở dài hơi, biết mục đích hôm nay đến có khả năng thực được, chính là nàng rất cam tâm a.

      “Được rồi, , chúng tôi .” Tử Tô đột nhiên đứng lên, nhìn Long Duệ ném câu như vậy, sau đó kêu Trân Châu, đứng lên chính mình liền dẫn đầu ra ngoài.

      Trân Châu nghe xong, vội vàng bất an đuổi theo, Long Vương chắc chắn tức giận, trong lòng vì Tử Tô mà lo lắng. Nhưng, nàng vẫn là theo sau.

      Long Duệ trận kinh ngạc, tiếp theo chán nản, nữ nhân này biết tốt xấu, là vì muốn tốt cho nàng, , muốn để cho nàng có lui tới với Long Triệt lần nữa.

      Hồng Tuyến thấy thế, trong lòng thầm cao hứng, Tử Tô đắc tội Long Vương, chỉ sợ có kết quả tốt, chừng Long Vương về sau nhận bộ mặt của nàng ta.

      “Long Vương, tỷ tỷ có chuyện cần làm, ngài cũng nên giận làm gì, Hồng Tuyến giúp ngài giải buồn.” Hồng Tuyến nũng nịu , chân thành tiêu sái đến bên cạnh , sau đó nhàng tựa vào người , lén lút trêu chọc .

      Long Duệ thèm lên tiếng, vẫn như cũ đối nàng làm như thấy, mãi đến khi ả ta như muốn nằm dài người , thế này mới trong cơn giận dữ, tay hung hăng đẩy ả ngã té mặt đất: “Hồng Tuyến, ngươi là phải còn muốn trở về lãnh cung? Đừng tưởng rằng Tử Tô cầu tình giúp ngươi, ngươi vết sẹo tốt rồi quên đau, còn muốn tiếp tục tái phát trò cũ. Hôm nay ta tạm thời giữ ngươi ở lại, hừ, bổn vương sớm hay muộn phải tiễn bước ngươi. Ngươi nếu an phận thủ thường, tốt hơn chút.”

      Hồng Tuyến vừa nghe, sắc mặt trắng bệch, dám thở lớn, trong lòng hận được, Long Duệ phen , làm cho trong lòng nàng lạnh đến đáy vực sâu, nàng vẫn là bị tiễn bước.

      Long Duệ xong, đột nhiên đứng lên, cũng quay đầu lại liền , trước khi , buông lại câu: “Đem nàng ta đuổi ra khỏi tẩm cung này, nơi này cũng phải là nơi cho phép nàng ta đến.”

      Ngay lập tức có cung nữ bước đến nâng thượng Hồng Tuyến dậy, nhanh chóng mang theo nàng rời . Chỉ có Hồng Tuyến oán hận cắn môi lời nào, trong mắt lại lóe lên tia ác độc.

      từ bỏ ý đồ.

      Mà lúc này, Tử Tô cùng Trân Châu sớm tới hoa viên trong Long Cung, hai người trước sau tiêu sái, phía sau đương nhiên theo đám cung nữ.

      Tử Tô vẫn có mở miệng, trong lòng nàng biết, Trân Châu tìm đến mình, nhất định là vì chuyện của Long Triệt.

      “Long Hậu, Trân Châu có chuyện muốn với Long Hậu.” Lúc này, Trân Châu ở phía sau trầm mặc lâu sau, rốt cuộc mở miệng , nhưng thanh run run, rất là khiếp sợ.

      Tử Tô quay đầu, trầm mặc chút, mới im lặng : “Trân Châu, ta biết nàng muốn cái gì, ta cùng Long Triệt là có khả năng, nàng mới thích hợp với ấy, có ngày ấy phát .”

      “Nhưng, nhưng huynh ấy người, thích người, huynh ấy cần cũng là người, huynh ấy thể có người, người nên…. trở lại bên cạnh huynh ấy , Trân Châu tranh, Trân Châu khổ sở, người cần cảm thấy ủy khuất thay cho Trân Châu, chân thành người, Trân Châu nguyện ý trả giá tất cả, Trân Châu nguyện ý hy sinh. Nếu, người thích nhìn thấy Trân Châu, Trân Châu có thể ở hải lý tìm nơi im lặng để tu hành. Long Vương, huynh ấy rất đáng thương.”

      gì, nàng biết cái gì cho phải, nữ tử đáng thương, vì nam nhân mà mình , lại có thể cầu nữ nhân khác, ăn khép nép, chi vi thành toàn. Nàng bội phục, nàng thở dài, nhưng là, vẫn như cũ phải nàng muốn, nàng có khả năng nghe theo người khác, vì người khác, có lẽ nàng ích kỷ, chẳng phải vĩ đại.
      Quan Tiểu Yến thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 138: Bắt Người
      Edit: Quảng Hằng
      ']Beta: Hà Đoàn
      Chương 138

      Bắt người

      “Trân Châu, cũng biết suy nghĩ và tính cách của ta, ta có khả năng cùng ấy ở chung chỗ, cho nên cũng cần khuyên ta. Nếu hôm nay đến gặp ta, ta cao hứng, nhưng nếu chỉ là vì Long Triệt, như vậy lời xong có thể rồi.” Tử Tô cương quyết, nàng muốn chuyện này cứ tiếp tục kéo dài dây dưa mài, vĩnh viễn dứt, vĩnh viễn thể giải quyết. Thời gian, làm tất cả mọi chuyện phai nhạt .

      Trân Châu bị nàng như thế mặt lúc xanh, lúc trắng, nàng xấu hổ vạn phần, nhưng nàng nếu đến đây, đạt tới mục đích, khẳng định bỏ qua

      “Tử Tô, ta van cầu , , Long Vương rất khổ sở.” Trân Châu khỏi phân trần, đột nhiên hướng nàng quỳ xuống, đau khổ cầu xin ,

      Nàng quỳ như vậy, Tử Tô sợ hãi, vội vàng muốn nâng nàng ta dậy, nhưng nàng ta cũng nhúc nhích, chính là muốn đứng lên.

      “Vô dụng, làm như vậy, thành toàn cho ấy, nhưng phải là chuyên tốt cho cả ta và , làm như vậy? Hạnh phúc sao? ấy hạnh phúc sao? hạnh phúc sao? Ta lại càng hạnh phúc. Cùng với thống khổ như thế, ba người cứ kéo dài làm đau khổ lẫn nhau, chi bằng dứt khoát đau khổ lần, từ từ mọi chuyện rồi cũng qua. “Tử Tô đỡ nàng dậy nổi, nàng vốn muốn tức giận, nhưng tại nàng thực nổi giận.

      Trân Châu cúi đầu, biết lời của Tử Tô là đúng, nhưng nàng vẫn cố chấp kiên trì. “Long Hậu, thử làm sao biết được? Huống chi Long Vương người như thế, huynh ấy nhất định cho người hạnh phúc.”

      Tử Tô muốn để ý hình tượng giơ chân, hoặc là mắng to, nhưng là lúc này đám cung nữ theo phía sau, nàng đành phải cố nén xuống dưới, bằng nàng nén nổi muốn cốc vào đầu Trân Châu ngu ngốc này.

      “Trân Châu, ta có cách nào khác cùng , tư tưởng chúng ta giống nhau, ta có khả năng trở về đâu, , ta muốn gặp lại lần nữa.” Nàng quả quyết , biểu tình nghiêm túc.

      Trân Châu vừa nghe, lập tức đứng lên, nhìn về phía ánh ánh mắt có chút lnh lùng, hít hơi sâu : “Long Hậu, nếu người kiên trì như thế, như vậy Trân Châu đành đắc tội.”

      Tử Tô và đám cung nữ còn chưa kịp phản ứng, chỉ thấy trước mắt ánh hào quang lóe sáng lên, trước mặt nàng bỗng dưng tối sầm, giống như bị vật gì bao phủ lấy.

      Các cung nữ nằm ngã rạp mặt đất, mà Tử Tô cùng Trân Châu hoàn toàn thấy bóng dáng.

      Chỉ chốc lát sau, nhận được tin tức Long Duệ liền chạy đến, nhìn đấn tình cảnh này, khỏi nổi cơn giận dữ, vội vàng đuổi theo.

      Trân Châu mang theo Tử Tô, nhanh chóng thoát khỏi Nam Hải Long Cung, toàn lực hướng Đông Hải bơi , lúc này, nàng ta cũng có phát , phía sau nàng có chú cá nhanh chậm bơi theo s

      Tử Tô bị nhốt trong vỏ ngọc trai, nàng biết nàng bị bắt, vẫn nhận thức thiện lương, Trân Châu đơn thuần bắt chính mình, cũng chỉ vì người nam nhân.

      Long Duệ đuổi theo, nhưng vẫn là hướng về phía Đông Hải tiến đến, Trân Châu chỉ có mục đích, đó là đem Tử Tô mang về cho Long Triệt, thể để cho Tử Tô nhìn thấy Long Triệt, thể để cho Long Triệt lại cướp mẹ của con .

      Chỉ chốc lát sau, Trân Châu là người đầu tiên về đến Đông Hải Long Cung, nhanh chóng vào, cá cũng theo vào, nhưng kỳ quái là người phát ra nó.

      Trân Châu vừa vào Long Cung, nàng lập tức tìm Long Triệt, khi Long Triệt nghe được nàng bắt Tử Tô đến, hoang mang khiếp sợ vô cùng. Nhưng, ngay sau đó, lại thu được tin tức Long Duệ chạy tới bên ngoài Long Cung.

      “Đem Tô nhi giao cho bổn vương.” Long Triệt để cho Trân Châu giao ra Tử Tô, sau đó nhanh chóng mang vào tẩm cung của mình, bỏ vào trong mật thất. Sau đó, mới nghênh ngang gặp Long Duệ lòng nóng như lửa.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :