1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Sóng ngầm (Hãy nhắm mắt khi anh đến 2) (Quyển 1) [Sách xuất bản] - Đinh Mặc

Thảo luận trong 'Sách XB Đang Type'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,724
      [​IMG]
      Tác giả: Đinh Mặc
      Dịch giả: Hàn Vũ Phi
      Đơn vị phát hành: Vanvietbook
      Số trang: 930 trang (2 tập)
      Nhà xuất bản: Thanh Niên
      Giá: 245.000 VNĐ (trọn bộ 2 tập)
      Ngày xuất bản: 08/05/2018

      ***​
      lựa chọn người đàn ông độc nhất vô nhị để rồi thương tích chồng chất, tâm nặng nề, lúc đầy ắp vui sướng, khi lại tràn ngập đớn đau.

      Nhóm sát thủ mặt nạ khiến lòng người kinh sợ. Sát thủ hồ điệp mai danh tích nhiều năm… Bóng tối vô tận vẫn bao phủ khắp nơi.

      Để tìm kiếm manh mối, vạch trần chân tướng, phải rời xa em, đến phía sau màn sương mù dày đặc.

      Chính nghĩa như hồ sâu dưới trăng, đá lạnh trong đầm.

      Bóng tối vẫn tồn tại dưới làn nước, cho dù có lúc đục mờ, có lúc đảo điên, nhưng cuối cùng nước lại trong veo nhìn thấy đá.

      Nếu cuối cùng trở về, xin em từ đây hãy khép đôi mắt ngấn lệ trong đêm tối. Xin em, hãy nhắm mắt khi đến.

      ***​
      Giản Dao, là gốc cây, còn em chính là chú chim bay lượn thân cây của , tự do và thuần khiết. Chúng ta cùng nhau hướng đến ánh dương, truy tìm chân tướng, gắn bó cả đời.

      ***​
      Nếu ly biệt làm chúng ta đau khổ tương phùng lại khiến lòng người lạc lối.
      Last edited: 25/11/18

    2. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,724
      Phần 1

      Sinh vật ăn cỏ

      Chương 1


      Thành phố cổ ban trưa thưa thớt người. Dưới ánh mặt trời gay gắt, da dẻ Đồng Sinh dần trở nên nóng rát. đưa tay che nắng, nhăn nhó đứng ở ngã tư.

      Hình như bị lạc phải, mù đường còn đánh rơi bản đồ và ví tiền, là xui xẻo. thầm mong gặp được ai tốt bụng để mượn di động gọi cầu cứu bạn mình. chú ý đến chiếc xe hơi màu đen đỗ gần đó rất lâu rồi.

      Dần dần, người đường mỗi lúc vắng hơn. Ngay cả chú chó gần đó cũng cuộn tròn trong góc, thiêm thiếp giấc nồng. Lúc chiếc xe kia dừng trước mặt mình, hơi ngạc nhiên, song thấy được gương mặt người lái xe liền tươi cười bắt chuyện: “Ồ, xin chào!” may mắn, lúc khó khăn thế này, lại tình cờ gặp được người mới quen mấy hôm trước.

      Đối phương cười hỏi lại: “Sao vậy ? Thấy em đứng ở đây mãi, chờ ai à?”

      Đồng Sinh le lưỡi: “Em đánh rơi ví tiền, còn lạc đường nữa.”

      Đối phương mở cửa ghế phụ cho : “Lên xe ! Muốn đâu? Tôi đưa em .”

      Đồng Sinh từ chối lấy lệ: “Làm phiền người khác như thế sao được”, nhưng cuối cùng vẫn lên xe, suốt quãng đường ngừng trò chuyện rôm rả với đối phương.

      Gió nhè lay ngọn cây, in bóng loang lổ chiếc xe hơi. Điều hòa trong xe phả hơi mát mẻ, cả người Đồng Sinh cảm thấy thư thái vô cùng.

      Người kia lấy bình nước suối mát lạnh đưa cho . Đồng Sinh vui vẻ nhận lấy, uống ừng ực chút đề phòng. Sau đó, mí mắt dần trĩu nặng. cảm thấy có điều ổn, nhưng cách nào chống đỡ được. Trong lúc mơ hồ, nhận ra xe chạy vào nơi rất hẻo lánh. Cuối cùng, Đồng Sinh rơi vào mê man.


      * * *


      Tại nơi nào đó...

      Đồng Sinh hoảng loạn bò mặt đất, khóc tức tưởi: “Thả tôi ... Xin thả tôi ... muốn bao nhiêu tiền, tôi đưa hết cho ...”

      Nhưng đối phương đều bỏ ngoài tai. Gã siết chặt hông , thèm thuồng vuốt ve bờ mông nõn nà, sau đó thúc mạnh.

      Gã đối xử với Đồng Sinh như con vật hơn kém: Khóa cổ bằng dây xích, cho mặc quần áo. Mà cũng đâu cần đến chúng nữa? Gã thích nhìn những người phụ nữ sống trong bộ dạng người ra người, vật ra vật như vậy. Bản thân là bậc đế vương ban phúc, là vị chủ nhân cao quý uy phong. Còn ngày đêm chỉ có thể nhìn lên khung cửa sổ đỉnh đầu, sống trong căn hầm bí mật này, bị ngăn cách với thế giới bên ngoài.

      đêm, nghe tiếng khóc nghẹn ngào gọi mẹ, gã chỉ im lặng vuốt ve thân thể như trấn an: Đồng Sinh, đừng khóc, mẹ tìm được đâu!


      * * *


      Sở Cảnh sát thành phố cổ rất lớn, nhưng đội cảnh sát hình lại quy mô như vậy. Bởi vì thành phố du lịch và những con người chất phác nơi đây rất hiếm khi xảy ra án hình . Tuy vậy, những vụ án xảy ra trước đây đều hết sức nghiêm trọng, thành ra Sở vẫn phải duy trì hoạt động của đội hình này.

      Thời tiết nóng nực và bức bối vô cùng. Văn phòng đội cảnh sát hình tĩnh lặng như tờ, toàn bộ đều nằm nhoài bàn ngủ gục. Ve sầu ngoài sân vườn kêu râm ran, nhựa đường mặt đất bị nắng hun gần như nóng chảy.

      Trong ngày nhàn rỗi khiến người ta lười nhác này, chỉ có người duy nhất ngủ trưa, vẫn đeo tai nghe ngồi trước máy tính. Đó là đội trưởng đội cảnh sát hình của Sở Cảnh sát thành phố cổ: Phương Thanh.

      Năm nay, Phương Thanh tròn ba mươi tuổi. Dáng người cao to vạm vỡ, năng lực xuất chúng, vẫn còn độc thân. Người dân sống quanh đó từng giới thiệu vô số nàng nhưng đều bị từ chối. chính xác hơn, sau khi bị bạn “đá” cách đây mấy năm, vẫn luôn đơn độc mình. Niềm vui cuộc sống về cơ bản chỉ có “tay làm hàm nhai”.

      Giờ phút này, tập trung xem bộ phim máy tính. Bình thường, hiếm khi làm việc riêng ở cơ quan, trường hợp tranh thủ lúc nghỉ trưa xem phim thế này là lần đầu tiên. Đây là bộ phim trong nước, xem video tổng hợp các phân cảnh của nữ chính.

      Phương Thanh châm điếu thuốc lá, nheo mắt nhìn chằm chằm nữ diễn viên chính Kim Hiểu Triết. Năm nay hai mươi chín tuổi, được công nhận là diễn viên có tài năng nhưng nổi tiếng muộn trong giới giải trí nước nhà. Hai năm trước, bỗng nổi lên như tượng, đến giờ trở thành ngôi sao nhà nhà, người người đều biết.

      màn hình, Kim Hiểu Triết mặc bộ sườn xám đẹp tuyệt làm nổi bật làn da trắng ngần như gốm sứ. và nam chính diễn cảnh thân mật. Nam chính ôm eo , bắp đùi nõn nà của Kim Hiểu Triết thấp thoáng dưới tà sườn xám. Phương Thanh xem video mà cổ họng khô khốc. Sau đó, thấy tên nam chính chết tiệt kia thô bạo đẩy ngã xuống giường, vươn tay xé nát chiếc sườn xám gợi cảm.

      “Khốn kiếp!” Phương Thanh khẽ chửi thề, hiểu sao mình lại khẩn trương như vậy.

      May mà cảnh nóng tiếp diễn. Hai người nằm giường mấy lời mùi mẫn rồi hôn nhau say đắm. Phương Thanh sa sầm mặt bước ra khỏi văn phòng.

      Thành phố cổ được phép xây nhà cao tầng. Phương Thanh đứng ở hành lang nhìn ngọn núi xanh ngắt phía xa xa. rất thích nơi yên bình này, nhưng đây cũng là ràng buộc đối với . Đến giờ, vẫn nhớ như in ngày Kim Hiểu Triết ra , vô cùng tỉnh táo với : “Phương Thanh, em thể tiếp tục sống ở đây. Nơi đây yên ả đến tẻ nhạt, nhắm mắt cũng biết được tương lai như thế nào. Em muốn cuộc sống muôn màu muôn vẻ và có nhiều cơ hội để phát triển hơn.”

      Lúc ấy, đáp lại thế nào nhỉ? còn cười nữa kìa, nụ cười vừa đau đớn vừa tức tối: “Được thôi, em cứ xông pha . Nếu lăn lộn bên ngoài được cứ quay về. vẫn chờ em. Ngày em trở lại, chúng ta làm đám cưới.”

      Mẹ kiếp, nào ngờ Kim Hiểu Triết vừa trở thành người nổi tiếng. Sau đó, họ hiếm khi liên lạc với nhau, nhưng cũng cắt đứt quan hệ hoàn toàn.

      Năm ngoái, Phương Thanh đến Bắc Kinh tham dự lớp đào tạo của Bộ Công an. nhắn tin cho Kim Hiểu Triết nhưng mãi thấy trả lời. Đến nửa đêm, bất ngờ xuất ở khách sạn của . Đó cũng là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến phô trương của . Xe bảo mẫu {1} đỗ ở nơi bí mật dưới sân, hai vệ sĩ hộ tống lên, ánh mắt người quản lý nhìn vô cùng phức tạp.

      [1] Xe bảo mẫu là xe đưa đón dành riêng cho các ngôi sao, ngoài ra còn là nơi lưu động để họ trang điểm, thay đổi trang phục, ăn uống… (Mọi chú thích trong cuốn sách đều của người dịch)

      Xa cách mấy năm, lần nữa được chìm đắm trong âu yếm của . ghim móng tay vào tấm lưng trần của để kiềm chế tiếng rên rỉ. Mồ hôi chảy ròng ròng, hăng hơn cả lúc trèo tường bắt trộm. Sau giây phút ngọt ngào, còn nhắm mắt mơ màng phải .

      nắm lấy tay , buột miệng hỏi: “Bây giờ, chúng ta được xem là gì?”

      đáp, hỏi ngược lại: “Khi nào chuyển đến Bắc Kinh?”

      Phương Thanh im lặng. Phải trả lời thế nào đây? làm cảnh sát hình nửa đời rồi, hoàn toàn nghĩ đến việc từ chức để đến Bắc Kinh ư? Hay rằng bây giờ là đội trưởng, tiền lương tháng những năm nghìn tệ, có thể cưới đại minh tinh như em ?

      dứt khoát cười trừ: “Vội gì chứ? Nếu vội sao em về thành phố cổ nhỉ?”

      Kim Hiểu Triết nghe vậy lập tức giận dữ bỏ . gọi điện, nhắn tin mấy lần nhưng chẳng buồn đoái hoài.

      Nghĩ đến đây, Phương Thanh lại phiền muộn vô cùng. ra, thành tích của rất ưu tú, đơn xin chuyển công tác đến Bắc Kinh để sẵn trong ngăn tủ từ lâu. Nhưng phải với thế nào đây? Bây giờ còn kịp ?

      châm điếu thuốc mới, bỗng nhớ đến cảnh hôn môi nóng bỏng cuồng nhiệt của Kim Hiểu Triết và gã nam chính kia, cả người bất giác nóng hừng hực, rít hơi thuốc dài như trút giận.

      “Sếp Phương!” cảnh sát hình vội vã chạy đến từ phía cầu thang.

      Phương Thanh nhìn sắc mặt cậu ta, trong lòng dẹp phăng mọi trăn trở ngổn ngang trước đó. Khốn kiếp, lại có chuyện rồi đây!
      levuong, Mạc Thanh Vy, LyLy Mai2 others thích bài này.

    3. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,724
      Chương 2

      Nạn nhân là người đàn ông trẻ tuổi, lịch , khi cười có lẽ trông rất hiền lành. Dĩ nhiên, đây chỉ là những gì Phương Thanh phán đoán dựa tấm ảnh trong thẻ căn cước của đối phương. thực tế, người xấu số này bị hung thủ chém nát bấy, giờ chỉ còn là thi thể tàn tạ nằm cạnh chân .

      “Phó Vĩ, 25 tuổi, người Cam Túc, là du khách đến từ Bắc Kinh, mấy ngày qua trọ tại khách sạn Diêu gia phía trước.” Nhân viên điều tra nghiêm túc báo cáo.

      Phương Thanh lạnh mặt lật miếng vải trắng phủ thi thể lên xem, trong lòng cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ. sắp nộp hồ sơ xin chuyển công tác, vậy mà lại xảy ra vụ án lớn thế này. Ông trời đùa sao? Nhưng dù nghĩ thế, đôi mắt nhìn xoáy vào thi thể của Phương Thanh còn sắc bén hơn cả mắt chim ưng.

      “Pháp y thế nào?”

      “Suy đoán sơ bộ: Thời gian tử vong từ 1 đến 3 giờ sáng hôm nay. Nạn nhân bị hung khí sắc nhọn đâm vào ngực và nhiều nơi ở bụng, xuất huyết dẫn đến tử vong. Ngoài ra, cổ tay còn có vết bầm, ắt hẳn từng bị người ta bẻ quặt. Hung khí là cây mã tấu lưỡi mỏng, chiều dài chừng 15 đến 20 centimét, độ rộng từ 8 đến 10 centimét, trọng lượng khá nặng, chất liệu cụ thể cần thực giám định tỉ mỉ hơn...”

      “Tổng cộng bị chém bao nhiêu nhát?” Phương Thanh hỏi.

      “... Hơn bốn mươi nhát.”

      Phương Thanh tựa vào thân xe cảnh sát hút thuốc. Cậu cảnh sát hình trẻ tuổi vừa xem qua thi thể liền nôn thốc nôn tháo cạnh rãnh nước. Phương Thanh vẫn điềm nhiên như , lấy viên kẹo bạc hà trong túi ra nhai lấy tinh thần.

      Trời nắng gay gắt, đám người tụ tập ngoài dây phong tỏa đuổi mãi . Ánh mắt Phương Thanh chầm chậm quét vòng thăm dò. chừng, giờ phút này, hung thủ lẫn trong đám người kia. Nhưng chỉ nghĩ vậy thôi. Đám đông nhốn nháo, hỗn độn, căn bản phát được gì. Hung thủ đâu phải tên ngu ngốc để người khác dễ dàng phát như thế.

      ngẩng đầu quan sát con ngõ, từ từ hình dung tình tiết vụ án xảy ra sáng nay.

      Sau nửa đêm, trời đổ mưa to, chắc đường Phó Vĩ về khách sạn bị dính mưa. Đây là con ngõ vắng vẻ thông đến cửa sau khách sạn, ta là đàn ông nên chọn đường này cũng có gì lạ. Ở thành phố cổ thường có rất nhiều du khách chơi đến nửa đêm, thậm chí thâu đêm, vì vậy thời gian Phó Vĩ trở về cũng có gì bất thường.

      Tuy rằng nước mưa rửa trôi đa số dấu vết, nhưng bùn đất đỏ lòm xung quanh thi thể cho thấy máu bị thấm rất sâu. Hơn nữa, cũng có chứng cứ hay dấu vết xác định thi thể từng bị di chuyển. Bước đầu có thể giả định nơi này là trường xảy ra án mạng.

      Hơn giờ sáng, Phó Vĩ đến đây gặp hung thủ. Hung thủ nấp hay đối đầu trực diện với ta? Hai bên ngõ là tường thấp lởm chởm, có bất cứ ngóc ngách nào để lẩn trốn. Vì vậy, hung thủ chỉ có thể đứng đây đợi Phó Vĩ trong cơn mưa.

      Phó Vĩ quen biết hung thủ ư? Nếu vậy, có lẽ ta dừng bước, còn chắc thẳng. Sau đó, hung thủ liền ra tay. nhát, hai nhát... hai mươi nhát... bốn mươi nhát! Chém đến khi người đàn ông trẻ tuổi này biến dạng, trở thành đống máu thịt bầy nhầy.

      Vóc dáng Phó Vĩ hơi gầy, chiều cao trung bình, vậy mà hung thủ lại chiếm được thế thượng phong. Nếu phần tay ta chẳng hằn lên dấu vết bị bẻ trật. Cho nên, hung thủ phải gã đàn ông cường tráng, lực lưỡng.

      Sau đó sao? Hung thủ bỏ trốn, còn Phó Vĩ máu me lênh láng nằm ở đâyy, đợi người ta phát .

      Máu, đúng vậy, là máu. Động mạch chủ của Phó Vĩ bị cắt trúng khiến máu tuôn xối xả, tuy bị nước mưa rửa trôi ít, nhưng trong đất, tường vẫn để lại những vết máu vô cùng đáng sợ. Mà hung thủ từng giằng co với ta, người chắc chắn nhuốm đầy máu tươi.

      Ở thành phố cổ, 1 đến 2 giờ sáng phải quá muộn. Cách đây mấy con ngõ là phố xá sầm uất, sáng trưng. người toàn thân đẫm máu, tay cầm mã tấu, có thể chạy đâu?

      Phương Thanh ngẩng đầu với hai cấp dưới: “Lập tức tập hợp tất cả camera giám sát trong phạm vi năm con đường quanh đây. Tôi tin tên khốn kia có thể chạy thoát.”


      * * *


      Xảy ra vụ án như vậy tại khu du lịch trọng điểm quả là chuyện long trời lở đất. Cấp mở cuộc họp khẩn cấp, ra lệnh cho Phương Thanh phải phá được vụ án này trong vòng tuần.

      Phương Thanh lập tức bắt tay điều tra, bận đến tối tăm mặt mũi. Thân là đội trưởng chỉ huy Đội cảnh sát hình , điều quan trọng nhất là phải vạch ra phương hướng điều tra phá án. tại, Phương Thanh tập trung vào việc tìm kiếm “kẻ khả nghi người đầy máu” qua camera giám sát, Đồng thời điều tra thêm về nạn nhân Phó Vĩ lúc còn sống.

      ngày sau, được cảnh sát khu vực hỗ trợ, các đồng nghiệp đến Cam Túc và Bắc Kinh lần lượt gửi tin về:

      Quê của Phó Vĩ là huyện ở Hạ Diện thuộc Cam Túc. Nhà ta có mẹ già nằm liệt giường quanh năm và người cha làm nuôi cả gia đình. Mặc dù kinh tế có chút khó khăn nhưng vẫn đảm bảo cả nhà được cơm no áo ấm. Hai người vô cùng đau đớn trước cái chết của ta, nhưng vì giao thông bất tiện, bố ta còn phải thu xếp chuyện trong nhà nên mấy ngày nữa mới đến đây được.

      Hai năm trước, Phó Vĩ tốt nghiệp trường Đại học Dân sinh Bắc Kinh danh giá, sau đó vào làm tại công ty IT. ta được đánh giá là người có năng lực. Kết quả điều tra cho thấy ta có thù oán với ai, có bạn hay mâu thuẫn tình cảm. Kiểm tra hết các mối quan hệ xung quanh ta nhưng phát ai có động cơ giết người.

      Về phần tính cách của ta, phía cảnh sát cũng tìm hiểu sâu hơn chút. Bạn cùng phòng hồi đại học cho biết: “Con người Đại Vĩ bình thường rất tốt, là người ôn hòa, tranh chấp gì với người khác. Khuyết điểm là... hơi háo sắc. Cậu ta rất thích phụ nữ xinh đẹp, từ con nhà lành đến làng chơi. Hồi đại học, cậu ta từng chơi , nhưng chỉ , hai lần thôi. Con trai tầm tuổi này đều như vậy cả. Đúng rồi, cậu ta có bạn mạng. Sau này, nghe kia đột ngột cắt đứt liên lạc nên mới chấm dứt.”

      Đồng nghiệp thuê chung nhà với ta ở Bắc Kinh cũng cung cấp thông tin: “Phó Vĩ có kẻ thù hay bất hòa với ai. Mức lương ở công ty tại khá cao nên cậu ta bị áp lực về kinh tế. Cậu ta gom phép kỳ nghỉ đông, mấy ngày trước mới quyết định đến thành phố cổ kia. Việc này chỉ có vài người bạn biết. Cậu ta còn , biết đâu gặp được mối nhân duyên nào sao. Nào ngờ…”

      Hành tung mấy ngày Phó Vĩ ở thành phố cổ cũng bị cấp dưới của Phương Thanh điều tra ra toàn bộ. ta chỉ qua lại mấy nơi quen thuộc như khách sạn, quán bar, phố cổ... Mấy nàng ta bắt chuyện ở quán bar và chủ quán nơi ta từng ghé qua ăn uống đều được hỏi thăm lượt. Điều khiến người ta bất ngờ chính là Phó Vĩ hề xảy ra xung đột với bất cứ ai.

      Ngay cả làng chơi “tiếp chuyện” với ta mấy ngày qua cũng bị mời về Sở. ta trả lời rất dè dặt: “Chàng trai trẻ đó à... Tôi có ấn tượng, ta thuê tôi làm hướng dẫn viên du lịch, dẫn chơi mấy ngày.”

      Mấy vị cảnh sát cười xòa, vạch trần lời dối của ta.

      có gì đặc biệt, tính tình hơi háo sắc, còn khá bủn xỉn. Lúc tính tiền, ta còn kỳ kèo năm mươi tệ nữa. Mấy vị khách kiểu này chúng tôi gặp nhiều lắm. Ai giết ta vậy? Đáng sợ thế...”

      Khách sạn Diêu gia nơi Phó Vĩ ở cũng bị liệt vào phạm vi điều tra. chưa phải mùa cao điểm du lịch nhưng tình hình kinh doanh đến nỗi tệ, lượng khách ra vào khách sạn khá ổn định. Mười người khách ở cùng tầng với Phó Vĩ đều được cảnh sát mời đến lấy lời khai, nhưng ai có mối liên hệ gì với ta cả.

      Thậm chí, lễ tân chịu trách nhiệm làm thủ tục phòng ở khách sạn cũng bị hỏi đến. ta là người địa phương, hơn hai mươi tuổi, tướng mạo xinh xắn, khai với cảnh sát: “ ta rất dí dỏm, luôn chơi đến nửa đêm mới về... Chủ động bắt chuyện hả? Đúng vậy, ta cho tôi cả số QQ. Lúc ấy, tạp vụ và mấy nhân viên khác còn cười trêu tôi nữa. Nhưng tôi định kết bạn với ta.”


      * * *


      Đêm khuya, Phương Thanh và đồng nghiệp khác tiễn người cuối cùng đến lấy lời khai ra về. Hai người mệt mỏi châm thuốc hút. Tổ giám sát tiếp tục xem mấy đoạn băng ghi hình, tua tua lại rất nhiều lần nhưng chưa phát tung tích kẻ khả nghi.

      “Tít tít.” Chuông điện thoại của Phương Thanh kêu lên. tin tức giải trí xuất màn hình: “Bộ phim bom tấn sử thi do Kim Hiểu Triết thủ vai chính khai máy hôm nay.” Phương Thanh vứt điện thoại lên bàn.

      “Đội trưởng, vụ này dễ xơi chút nào.” đồng nghiệp rít thuốc làu bàu.

      Phương Thanh cầm bình trà lên tu ừng ực. Chuyện này còn phải sao? Bình thường, mấy vụ hung án đội hình gặp phải đa phần đều là hàng xóm giết nhau, ngoại tình, vợ bé, đương hận thù, tranh chấp tiền bạc... lớn hơn nữa cũng chỉ giết người cướp của là cùng. Vụ án này tưởng chừng đơn giản, nhưng phía cảnh sát điều tra gần hai mươi bốn giờ vẫn chưa tìm được đầu mối nào.

      có động cơ, có kẻ tình nghi, camera giám sát bắt được hình ảnh hung thủ, cộng thêm trận mưa to trở thành “kẻ đồng lõa” tuyệt hảo cho nữa.

      “Này, lẽ chúng ta gặp phải “cái kia”?” Người đồng nghiệp cảnh giác hỏi.

      Phương Thanh trầm mặc.

      Người đồng nghiệp khẽ thở dài. “Nếu vậy phiền phức rồi đây.”
      Tôm Thỏ, levuong, Mạc Thanh Vy2 others thích bài này.

    4. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,724
      Chương 3


      Phương Thanh nghĩ ngợi: “Vừa giống vừa giống.”

      Người đồng nghiệp khó hiểu: “Sao lại như vậy?”

      “Là tâm lý biến thái. Nếu giết người ngẫu nhiên trường được thu dọn quá sạch . Chắc chắn hung thủ phải có mưu từ trước. Nhưng hành động điên cuồng của đối với thi thể quả rất biến thái.”

      Hai người đều im lặng. ai trong số họ có kinh nghiệm với kiểu vụ án hung sát thế này. Thời gian dần trôi, họ vẫn chưa phát được manh mối gì. Nhóm cảnh sát hình mệt mỏi cả ngày, Phương Thanh cho mọi người về nhà nghỉ ngơi.

      Đêm nay trăng rất sáng. Mỗi khi bồn chồn, Phương Thanh có thói quen tản bộ vòng quanh phố cổ. Sau khi tan ca, rời khỏi Cục Cảnh sát, lững thững dạo xung quanh.

      Những cảnh sát hình lâu năm có nguyên tắc bất thành văn: Nếu quá trình điều tra gặp bế tắc hãy đến trường, biết đâu có thu hoạch mới. Phương Thanh cũng ngoại lệ. Đầu tiên, tới khách sạn Diêu gia. Hơn mười giờ, cửa khách sạn mở rộng, nhưng trong sảnh bóng người. ý tưởng lóe lên, Phương Thanh rảo bước vào trong khách sạn. 

      Khách sạn Diêu gia rất có tiếng ở thành phố cổ. Diêu gia là danh gia vọng tộc, người cầm quyền nay là Diêu Viễn Qua. Ông ta đứng tên khá nhiều khách sạn, nhà hàng và công xưởng. Khu nhà Diêu gia dùng để kinh doanh khách sạn nghe có từ thời nhà Minh hay nhà Thanh gì đó. Hình như gia đình họ cũng sinh sống ở đây.

      Bốn bức tượng thú bằng đá đặt nơi góc sân có dáng vẻ dữ tợn, uy nghiêm. Sân vườn rộng rãi trồng rất nhiều cây xanh. Phương Thanh vào vườn hoa liền thấy người đàn ông trung niên mặc bộ đồ màu xám đậm cho cá ăn trong ao.

      nhận ra đó là ông chủ Diêu - Diêu Viễn Qua. Năm nay, ông ta bốn mươi tám tuổi, nhưng do biết cách chăm sóc bản thân nên trông chỉ khoảng bốn mươi. Ông ta có vóc người trung bình, tướng mạo đoan chính, khí chất nho nhã và trầm tĩnh.

      Diêu Viễn Qua nhận ra . Thấy có người đến gần, ông ta đoán là khách trọ bèn cười hỏi: “Chưa ngủ à?”

      Phương Thanh đáp: “Vâng, ngủ được, chú cũng ở khách sạn này à?”

      Diêu Viễn Qua cười xòa: “Tôi là ông chủ của nơi này.”

      tỏ vẻ kinh ngạc: “Ôi, thất lễ quá! Khách sạn này rất đẹp, ông chủ biết cách kinh doanh đấy.” Tiếp đó, tiếc lời khen ngợi sân vườn và phong cách trang trí của khách sạn. Diêu Viễn Qua nghe thấy vậy, khuôn mặt giấu được nụ cười.

      “Có điều…” Phương Thanh nhíu mày. “Nghe người khách ở dãy nhà trước bị giết cách đây mấy hôm. Chắc ảnh hưởng đến việc làm ăn của khách sạn? , tôi cũng thấy hơi sợ.”

      Diêu Viễn Qua chau mày. “Chuyện xảy ra quá đột ngột. Trước giờ, nơi này rất yên bình. Cậu đừng sợ. Vụ án đó xảy ra ngoài đường, phải trong khách sạn chúng tôi, chẳng qua nạn nhân trùng hợp là khách ở đây thôi. Tôi dặn dò tất cả nhân viên tăng cường an ninh, túc trực 24/24 rồi. So ra, chỗ chúng tôi có khi là an toàn nhất. Cậu thanh niên kia... Mấy buổi tối trước đó, tôi còn tán gẫu với cậu ta vài câu khi tản bộ ngoài vườn. Chàng trai tốt như vậy, đáng tiếc.”

      Phương Thanh im lặng chốc lát mới dò hỏi: “Ông chủ, chú thường xuyên ngủ muộn vậy sao?”

      “Tuổi càng cao ngủ càng ít. Buổi tối, tôi thường cho cá ăn hoặc tản bộ xung quanh khách sạn. Cũng quen rồi.”

      Rời khỏi khách sạn Diêu gia, Phương Thanh lập tức ghi lại tất cả cuộc đối thoại vừa rồi vào sổ tay. Đây là phương pháp học được từ mấy người cảnh sát hình có kinh nghiệm: Trí nhớ dai bằng ngòi bút mòn. Có vài lời khai lúc tra hỏi thấy khác thường, sau khi liên kết với các dữ liệu khác có thể phát ra manh mối mới.

      Tạm thời, những thông tin Diêu Viễn Qua cung cấp có vấn đề khả nghi hay động cơ giết người nào. Tiếp theo, Phương Thanh đến trường vụ án. tra xét nhận được cuộc điện thoại từ nhân viên điều tra.

      “Đội trưởng, nhân viên điều tra lấy được nửa dấu vân tay nét vách tường cách thi thể chừng bốn mét.”

      còn chưa kịp mừng rỡ bên kia đầu dây lại tiếp: “Kết quả đối chiếu cho thấy dấu vân tay là của nạn nhân.”

      Cúp điện thoại, Phương Thanh đứng dưới ngọn đèn đường mờ tối, nhìn chằm chằm vào hình vẽ thi thể trống rỗng. Sau đó, ngẩng đầu nhìn mặt tường nơi nhân viên điều tra phát được dấu vân tay. Xét theo vị trí, nạn nhân về từ hướng kia, ngang qua vách tường này mới bị giết hại. tường có mái hiên che mưa, vì thế dấu vết bị rửa trôi. Nhưng dấu vân tay kia thuộc về nạn nhân nên có nhiều giá trị tham khảo.

      Phương Thanh đảo mắt nhìn xung quanh. Nơi này cách đường lớn xa, chắc chắn hung thủ thể lộ liễu chạy đường khi toàn thân đầy máu. cách khác, đối phương hiển nhiên lẩn trốn vào nhà dân hay khách sạn, nhà nghỉ nào đó gần đây. Nếu là nhà dân, vậy hung thủ phải đề phòng ánh mắt hàng xóm. Nếu là khách sạn, vậy hung thủ có thể là người thuê phòng ? Nhưng ai có thể chạy vào khách sạn khi máu me đầy mình mà khiến người khác chú ý? Vì vậy, nhân viên khách sạn có khả năng lớn hơn.

      Ý tưởng vừa nảy ra còn rời rạc, men theo trường vụ án tiếp tục về phía trước. Đến ngã tư đầu tiên, phát phía bên phải có ánh đèn nên tối hơn rất nhiều. cân nhắc lát liền chọn rẽ phải.

      hơn mười mét nữa, trước mắt xuất ngã ba. hơn mười hai giờ đêm, ven đường bên phải có quán cơm bình dân vẫn mở cửa. Có người đổ chậu nước ra đường, nhóm nhân viên ngồi rửa bát bên trong. Phương Thanh biết mấy hộ gia đình gần đây đều được nhóm cảnh sát hình thăm hỏi cả rồi, có gì bất thường. bèn rẽ vào con đường bên trái bóng người.

      chừng mười, hai mươi phút, Phương Thanh bỗng dừng bước. Phía trước là ngôi trường tiểu học bỏ hoang, cổng sắt cao ngang người khóa kín, khoảnh sân tối đen như mực. Du khách qua có lẽ để ý, chỉ có dân địa phương mới biết ngôi trường này bỏ hoang mấy năm rồi. Vì thủ tục phá dỡ và di dời chưa làm xong nên nó vẫn chưa bị đập bỏ.

      Phương Thanh đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Nơi đây cách đường lớn xa, nhưng vì quá tối và có cây to che kín nên chẳng ai chú ý. Nhịp tim Phương Thanh đập dồn dập. lấy găng tay từ trong túi ra, trèo qua tường, nhàng nhảy vào trong.

      Trong sân có gốc cây cổ thụ, dãy phòng học thấp lè tè và đống đồ tạp nham nằm rải rác. Phương Thanh thấy lối băng qua sân đến thẳng cổng sau của trường. rón rén đến gần, nhìn qua khe cửa, ngờ phát manh mối ngoài ý muốn.

      Hóa ra cổng sau khóa, chỉ khép hờ thôi. nhìn thấy khách sạn Diêu gia thấp thoáng qua mấy căn nhà trong con ngõ vắng. Xem chừng hết vòng, ra cũng xa chút nào.

      tay nắm cửa có chỗ sẫm màu. bật đèn pin kiểm tra kỹ càng dấu vết dưới mặt đất, dường như là vết máu. Sau đó, quay người đẩy cửa căn phòng gần đó.

      Trong phòng, bàn ghế cũ chất thành đống lộn xộn, vách tường loang lổ bám đầy bụi bẩn. Phương Thanh cẩn thận soi xét từng li từng tí. Góc tường có vết màu nâu sẫm và vết nước đọng, hệt như dấu tích của máu hòa lẫn nước mưa.

      Phương Thanh ngậm đèn pin ngồi xổm mặt đất, trong lòng hân hoan vui sướng. Cuối cùng cũng tìm được rồi!

      Hung thủ máu me bê bết sớm tìm được chỗ lý tưởng để thay quần áo trước khi chạy trốn. Vì vậy, nhân viên điều tra tìm thấy “kẻ khả nghi người đầy máu” trong camera giám sát. Với những dấu hiệu ở trường, nếu tìm được manh mối có lỗi với quá trình truy tìm dấu vết của rồi.

      Đột nhiên, Phương Thanh nghe thấy tiếng động rất khẽ vang lên trong gian tĩnh lặng, tựa như ai đó vô tình giẫm lên mảnh lá khô. Lòng lạnh toát, những suy đoán liên tiếp ra trong đầu như bàn cờ nhảy. Đối phương làm việc cẩn thận, kế hoạch chu đáo chặt chẽ. Sau khi giết người, tâm trạng kẻ đó rất kích động, nóng lòng chạy trốn nên đến đây đổi quần áo rồi bỏ ngay. Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng, hung thủ lo lắng còn lưu lại vết máu ở đây nên muốn quay lại dọn dẹp sạch ...

      Phương Thanh vội tắt đèn pin. Cả căn phòng chìm vào bóng tối. nép sát cạnh cửa, chờ đối phương đến gần.

      khí lạnh lẽo và yên tĩnh khiến người ta sởn gai ốc. Phương Thanh căng thẳng nhìn cánh cửa từ từ mở ra. người đàn ông tóc ngắn mặc bộ đồ Tây, vóc dáng cao ráo bước vào. Phương Thanh nhìn gương mặt ta dưới ánh trăng bàng bạc, nhưng có thể phán đoán người đó cực kỳ tuấn tú. ta bình thản nhìn lướt vòng quanh phòng, cuối cùng tới chỗ vết máu kia.

      Phương Thanh đứng cách ta chỉ nửa mét. Trong chớp mắt, lao đến chế ngự bả vai ta: “ được nhúc nhích!”

      Người đàn ông giật mình vung tay. Phương Thanh ngờ ta có võ, cộng thêm ưu thế về chiều cao nên dễ dàng thoát khỏi khống chế của .

      Nhưng cũng chỉ có vậy mà thôi. Phương Thanh thuận thế kéo tay quật ta ngã xuống đất.

      Người đàn ông có chút khó chịu lên tiếng: “Hành động chuẩn như vậy... Cảnh sát à?”

      Phương Thanh cười lạnh: “ là ai? Nửa đêm đến đây làm gì?”

      “Tôi à...” Người đàn ông cười khẩy. “Xem ra đầu óc nhanh nhạy cho lắm. Nhìn những hành động của tôi từ lúc bước vào phòng đến giờ mà đoán được mục đích tôi đến đây giống sao?”

      Lời của ta khiến Phương Thanh ngây người. cảm thấy người đàn ông này có chút khác thường nên muốn nhiều lời vô nghĩa. lấy còng khóa tay đối phương lại, đẩy ra ngoài: “Về Cục Cảnh sát rồi .”

      Phương Thanh bật đèn pin, thấy người đàn ông nhìn chiếc còng tay với vẻ mặt chuyên chú đến lạ. chợt nhớ mình và đồng nghiệp từng suy đoán, có lẽ tội phạm là tên tâm lý biến thái. Trông bộ dạng gã này hình như cũng hơi biến thái . lập tức nâng cao tinh thần cảnh giác, đề phòng kẻ tình nghi đột ngột nổi điên có hành động bất ngờ.

      Phương Thanh gọi mấy nhân viên điều tra lái xe đến đón và phong tỏa trường. Suốt quãng đường, người đàn ông kia rất yên tĩnh, có bất cứ biểu dị thường nào. Phương Thanh lái xe, thỉnh thoảng quay đầu sang nhìn, phát ngón tay ta còn gõ nhịp lên bắp đùi với phong thái ung dung, nhàn nhã.

      Cảm giác quái dị trong lòng càng thêm mãnh liệt.

      Về đến Cục Cảnh sát là hai giờ sáng. Mấy nhân viên trực ban hào hứng nghe tin sếp bắt được kẻ tình nghi. Nhưng Phương Thanh tỏ vẻ đắc ý. đưa người đàn ông kia vào phòng thẩm vấn, sau đó gọi đồng nghiệp theo hỗ trợ.

      Ngọn đèn được bật lên, soi sáng căn phòng thẩm vấn nghiêm nghị và lạnh lẽo. Phương Thanh ra hiệu bằng ánh mắt với đồng nghiệp. Người cảnh sát kia hắng giọng ngồi xuống, đưa tách trà nóng cho người đàn ông.

      Có lẽ do bị còng quá lâu nên sắc mặt ta hơi khó coi. ta nâng tách trà lên uống hớp rồi chê bai: “Trà cũ, có mùi mốc, thế mà các người cũng uống được. Cơ sở vật chất của Sở Cảnh sát nơi đây tệ hại.”

      “Bớt nhảm .” Phương Thanh khẽ giọng quát: “Tên họ?”

      ta gõ ngón tay lên tách trà: “Bạc Cận Ngôn.”

      “Tuổi?”

      “Hai mưoi tám.”

      “Quê quán?

      “Thành phố Đồng.”

      “Nghề nghiệp?”

      “Chuyên gia phòng Nghiên cứu tâm lý tội phạm của Bộ Công an, kiêm giáo sư thỉnh giảng của Đại học Cảnh sát”
      Tôm Thỏ, levuong, Mạc Thanh Vy2 others thích bài này.

    5. huyetsacthiensu

      huyetsacthiensu Well-Known Member

      Bài viết:
      3,280
      Được thích:
      7,724
      Chương 4


      Phương Thanh và đồng nghiệp lập tức ngẩng đầu: “ gì?”

      Bạc Cận Ngôn lặp lại chức danh của mình lần nữa. Hai người đều nhìn thấy khóe môi thấp thoáng nét cười, vừa đắc ý vừa ngạo mạn.

      Người cảnh sát kia mất kiên nhẫn, cười lạnh: “ mình là chuyên gia của Bộ Công an sao? Hừm!”

      Phương Thanh mắt sáng quắc nhìn xoáy vào Bạc Cận Ngôn: “Có chứng cứ gì chứng minh thân phận của ? Tôi bắt ngay tại trường vụ án đấy.”

      Vẻ mặt Bạc Cận Ngôn vẫn thản nhiên. “Tất cả giấy tờ tùy thân người tôi phải bị các tịch thu rồi sao? Kiểm tra chứng thực là chức trách của cảnh sát, phải của tôi.”

      Người cảnh sát kia nhấc chiếc khay để những món đồ vừa lục soát người Bạc Cận Ngôn đặt lên bàn. Thẻ căn cước, cuống vé máy bay từ Bắc Kinh đến đây ba ngày trước, ví tiền, khăn giấy, găng tay, khẩu trang...

      “Nếu là chuyên gia, vậy sao mang chứng nhận chuyên gia? Thậm chí tấm danh thiếp cũng có?” Người cảnh sát kia gặng hỏi.

      Bạc Cận Ngôn cười nhạo: “ xa nên tối giản, mang mấy thứ vô dụng ấy làm gì?”

      Phương Thanh lấy tờ giấy chứng nhận đỏ rực trong khay, mở ra xem. “Vậy mang theo giấy đăng ký kết hôn làm gì?”

      Bạc Cận Ngôn lãnh đạm trả lời.

      Cuộc thẩm vấn cuối cùng cũng chấm dứt. Phương Thanh tháo còng tay cho Bạc Cận Ngôn, đồng thời bảo đồng nghiệp nhanh chóng xác minh thân phận của . “Nếu là chuyên gia của Bộ Công an, vậy khi nãy mạo phạm rồi. Tuy nhiên, tôi phát trường vụ án, hành động giải về thẩm tra là chuyện hợp tình hợp lý, đúng với chức trách.”

      Bạc Cận Ngôn gật đầu: “Tôi có thể hiểu.” xoa cổ tay bị còng đến ửng đỏ với vẻ mặt điềm nhiên, bình thản. Cảm giác lạ lùng lại dấy lên trong lòng Phương Thanh. cảm thấy ta khác người: Xuất vào thời điểm nên có mặt và bình tĩnh vào thời điểm nên giận dữ.

      Trong đầu Phương Thanh bật ra từ “quái gở”.

      Bạc Cận Ngôn khẽ nhấp ngụm trà: “Ồ đúng rồi, khi nãy tôi quên . Thân phận chuyên gia của tôi là bí mật, với quyền hạn của các chắc hẳn thể tra ra. Báo với cấp của có lẽ xác minh được.”

      Phương Thanh và đồng nghiệp trân trối nhìn nhau.

      Hai mươi phút sau, thể mời Bạc Cận Ngôn đến văn phòng mình ngồi, vì Cục trưởng phân Cục đường đến Sở.

      “Bạc... Giáo sư, mời ngồi.” Phương Thanh vốn phải người giỏi giao tiếp với lãnh đạo, huống chi người ngồi trước mặt này nếu đúng - nhân vật lớn. Vậy nên sau khi hai người ngồi xuống, khí như chìm vào tĩnh lặng.

      Lát sau, Bạc Cận Ngôn lên tiếng trước: “Dựa theo quy tắc, tôi bị các bắt về Sở... Có phải nên báo cho người nhà đến bảo lãnh ?”

      Phương Thanh biết ta định làm gì, nhưng vẫn gật đầu: “Đúng vậy.”

      Bạc Cận Ngôn mỉm cười, cầm bút viết ra số điện thoại: “Phiền gọi vào số máy này, thông báo để ấy đến bảo lãnh cho tôi.”

      “Đây là...”

      “Đương nhiên là chủ nhân còn lại của tờ giấy đăng ký kết hôn, vợ tôi.”

      Nghe vậy, Phương Thanh bỗng có chút băn khoăn. xem chồng người ta là kẻ tình nghi, còng tay bắt về Sở. Tuy phần nguyên nhân là do hành động khác thường của đối phương, nhưng Phương Thanh hơi lo sợ khi phải đối mặt với mấy người phụ nữ luôn miệng oán trách ầm ĩ. đành cười khách sáo: “Giáo sư Bạc, tự gọi cho chị nhà là được rồi.”

      Nào ngờ Bạc Cận Ngôn lặng thinh, gương mặt điềm tĩnh chợt lộ vẻ bối rối.

      “Nếu ấy chịu bắt máy tôi cần gì nhờ người xa lạ chuyển lời?”

      Phương Thanh nghẹn họng.


      * * *


      Đầu dây bên kia nhanh chóng được kết nối, là giọng người phụ nữ rất trẻ và dịu dàng. Phương Thanh vốn muốn mình bắt nhầm chồng người ta, nhưng Bạc Cận Ngôn kiên quyết buộc “phải quá trình tôi bị bắt giữ”, hơn nữa còn đứng bên cạnh giám sát. còn cách nào khác, Phương Thanh đành kể hết đầu đuôi câu chuyện. cũng khá đau đầu, ràng phải chăm sóc tiếp đãi vị chuyên gia từ trời rơi xuống theo chỉ thị của Cục trưởng, sao đột nhiên biến thành nhân viên hòa giải hôn nhân gia đình thế này?

      Người phụ nữ nghe xong câu chuyện, vừa kinh ngạc vừa lo lắng: “Giờ ấy ở Sở các sao? Tôi lập tức đến ngay.”

      Phương Thanh vội đáp: “Vâng.”

      cúp điện thoại, quay sang thấy Bạc Cận Ngôn ung dung ngồi xuống ghế. Phương Thanh khoanh tay đánh giá ta. phải ta là chuyên gia tâm lý nổi tiếng giỏi phỏng đoán tâm lý tội phạm hung ác sao? Trông dáng vẻ chững chạc đường hoàng, vậy mà cảm xúc lại thể mặt thế kia à? Bây giờ ai cũng có thể nhìn ra rất vui, vô cùng vui vẻ ấy.

      Sau đó, Phương Thanh chú ý thấy Bạc Cận Ngôn lật xem tài liệu điều tra vụ án mạng bàn.

      Tại sao Bạc Cận Ngôn nhúng tay vào vụ này? Trong lúc trò chuyện, ta trình bày lý do của mình. ta trùng hợp cũng ở khách sạn Diêu gia, còn tận mắt nhìn thấy hình vẽ thi thể phố. Hơn nữa, “vì gần đây có chút nhàm chán” nên ta bắt tay điều tra vụ này. Vì có những suy luận tương tự Phương Thanh nên ta tìm được trường tiểu học kia.

      Mặc dù thích việc ta lật xem tài liệu của mình, nhưng lời tiếp theo của Bạc Cận Ngôn lại khiến Phương Thanh kinh ngạc.

      ta nhìn lướt qua nội dung cuộc họp sau cùng, lặp lại câu cuối ở phần tổng kết: “... Các cho rằng, “trước mắt có manh mối then chốt hỗ trợ phá án” ư?” ta ngẩng đầu nhìn Phương Thanh, khẽ cười. “Chỉ đọc phần biên bản ghi chép này thôi, tôi thấy được rất nhiều manh mối.”


      * * *


      Giản Dao vội vàng rời khỏi khách sạn Diêu gia, bắt taxi chạy thẳng đến Sở Cảnh sát. có thể tưởng tượng được người thích làm theo ý mình, thích giả làm hung thủ hoặc người bị hại đến trường để cảm nhận tất cả như Bạc Cận Ngôn dễ bị người ta hiểu lầm như thế nào. Còn tại sao nửa đêm lại rảnh rỗi mình chạy đến trường à? Giản Dao hơi xấu hổ, lẽ nào vì tối nay vẫn giận dỗi sao?

      Gió đêm thổi, nhìn ánh đèn tỏa sáng trong thành phố cổ, vu vơ nghĩ về cuộc sống gia đình của hai người trong nửa năm qua.

      Sau khi kết thúc vụ án chấn động “Tên biến thái ăn thịt người Hoa tươi”, Bạc Cận Ngôn cầu hôn Giản Dao. vốn cho rằng phải chuẩn bị thời gian nữa, nào ngờ vừa về đến Bắc Kinh, lập tức dẫn đến Cục Dân chính đăng ký. Lúc ấy, Giản Dao khá bất ngờ. còn chưa chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để lấy chồng và làm vợ người ta. Nhưng đứng trước cửa Cục Dân chính, xiêu lòng khi nhìn thấy ánh mắt vui sướng và chờ mong của . Cả người dường như tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. khiến nhận ra đây chính là điều mình hằng mong muốn.

      “Em bằng lòng.” dịu dàng đồng ý.

      Bởi vì tôn sùng năng lực và chính trực của , bao dung cho bản tính ngây ngô và bướng bỉnh của nên mới bằng lòng. quá đỗi may mắn mới gặp người đặc biệt như . Dù hai mươi tám tuổi, vẫn nhăn nhó mặt mày chỉ vì được ăn món cá thích. Trong mắt , luôn tỏa ra vầng hào quang rực rỡ sáng ngời.

      Nhưng ngay cả con cá cũng biết nóng nảy cơ mà! Trong vụ án tên biến thái ăn thịt người Hoa tươi kia, Giản Dao chịu ít gian khổ, phải nghỉ ngơi mấy tháng mới có thể quay lại tiếp tục làm việc. Khi đó, tuy còn bận rộn với quá trình kết thúc vụ án nhưng hứa khi rảnh rỗi đưa chơi thời gian, cùng tận hưởng thế giới ngọt ngào và nhàn hạ của hai người. Ấy vậy mà...

      Tháng , Giản Dao đề nghị du lịch, Bạc Cận Ngôn hồ hởi đáp: “Ồ, em , Hà Nam mới xảy ra vụ án giết người liên hoàn, đặt vé máy bay cho chúng ta rồi, tối nay bay.”

      đành đồng ý: “À, được.”

      Đến tháng Hai, Bạc Cận Ngôn lại đề xuất: “Bên Mỹ mời sang tọa đàm về vụ án tên biến thái ăn thịt người Hoa tươi. Việc này có ý nghĩa vô cùng quan trọng trong việc phòng chống các vụ án tương tự. Hơn nữa, còn có thể cùng những đồng nghiệp trước kia nghiên cứu tỉ mỉ hơn từng chi tiết của vụ án này. Chỉ nghĩ đến thôi khiến người ta hào hứng rồi.”

      Giản Dao cũng ủng hộ: “Được, .”

      Sang tháng Ba, Bạc Cận Ngôn có mối quan tâm khác “Du lịch à? Giản Dao, đồng nghiệp làm ở FBI trước kia của mới xuất bản ba quyển sách mới, phải xem cho xong trong tháng này. Em cũng biết đấy, việc thi thố giữa và họ thuộc đẳng cấp những nhà tâm lý học tội phạm hàng đầu thế giới. Em thấy hưng phấn vì chuyện này sao?”

      Giản Dao im lặng chấp nhận.

      Và tháng Tư đến. Mấy hôm trước, Giản Dao cầm tài liệu tới tìm : “Cận Ngôn, em thích thành phố cổ này, mùa này đidu lịch rất thích hợp.”

      Khi ấy, người kia còn ôm ngồi đùi, vừa thích thú nghịch tóc vừa trả lời thế nào?

      “Em thích đến nơi có đống kiến trúc cổ nhân tạo, chen chúc giữa đám du khách mù quáng và ngắm nghía những món quà lưu niệm rẻ tiền sao?”

      Giản Dao nghẹn lời.

      Cuối cùng, còn đổ thêm dầu vào lửa: “Thực ra, điểm du lịch tốt hơn muốn giới thiệu với em đây. Ở sông Hắc Long thuộc khu vực biên giới Trung - Nga vừa xây dựng nhà tù có hệ thống phòng thủ rất chắc chắn và tiên tiến. Hơn nữa, tội phạm bị giam ở đấ y đều phạm tội nghiêm trọng. Nếu chúng ta đến sớm, có thể may mắn trở thành nhóm khách đầu tiên đấy!”

      Sáng sớm hôm sau, Giản Dao lẳng lặng thu dọn hành lý, mình bay đến thành phố cổ trong tập tài liệu hướng dẫn du lịch kia.


      * * *


      Chỉ thoáng chốc, xe dừng trước cửa Sở Cảnh sát. viên cảnh sát hình chờ sẵn ở cửa dẫn Giản Dao vào trong. nhớ mấy ngày nay đều chịu nhìn mặt , giờ đây trái tim đột nhiên lỡ nhịp.

      Vừa cúp máy, cuống cuồng bắt xe đến đây. biết lúc bị đội trưởng đội cảnh sát hình hiểu lầm là nghi phạm và bắt , có phải chịu khổ sở gì ? Tuy nửa năm nay có tập thể thao, còn từng bảo sờ thử cơ bắp tay mình, nhưng theo Giản Dao phán đoán, chút cơ bắp ấy muốn đối kháng với cảnh sát bình thường còn khó, huống chi đối phương còn là đội trưởng đội cảnh sát hình .

      Khi suy nghĩ miên man, phát đứng trước cửa căn phòng. người đàn ông cao lớn bước ra, nở nụ cười niềm nở: “Là Giản sao? Tôi là Phương Thanh, đội trưởng đội cảnh sát hình thành phố cổ. muộn như vậy còn làm phiền .”

      Giản Dao vội bắt tay với ta: “Chào , tôi là Giản Dao, cảnh sát hình Phòng tâm lý tội phạm thuộc Bộ Công an, vợ của Bạc Cận Ngôn. Hân hạnh được gặp .”

      Phương Thanh nhìn ra phía sau. “ ấy ở bên trong.”

      Giản Dao ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt ta. Căn phòng tương đối hẹp, đêm khuya mà đèn đuốc vẫn sáng rực như được phủ lớp thủy tinh trong suốt. Bạc Cận Ngôn mặc bộ đồ Tây thẳng thớm, hai tay chắp sau lưng, chăm chú nhìn loạt kết luận viết rành mạch bảng trắng.

      Giản Dao nhìn dáng vẻ từ đằng xa, đột nhiên cảm thấy cơn giận trong lòng cứ thế tan thành mây khói. Hoặc là... Từ khoảnh khắc theo đến đây bao hờn dỗi mấy ngày trước đều tiêu tan rồi. Có điều, thể dễ dàng xuống nước như vậy được.

      lẳng lặng ngắm nhìn bóng lưng vững chãi của , lòng chợt nghĩ: Có lẽ cả đời này, đều phải đơn đứng ở vị trí ấy, cho đến khi mái tóc đen nhánh từ từ bạc trắng, tấm lưng thẳng tắp cũng dần trĩu xuống vì năm tháng hao mòn. Thế nhưng, đôi mắt luôn luôn kiên định.

      Cảm nhận được động tĩnh ở phía sau, Bạc Cận Ngôn quay đầu lại. Ánh mắt lướt qua Phương Thanh, nhanh chóng đổ dồn về phía Giản Dao. Hai người nhìn nhau qua khoảng cách mười mấy mét.

      Giản Dao khẽ gọi: “Cận Ngôn…”

      khẽ nở nụ cười, giành trước: “Bà Bạc, rất khỏe, sao cả.”


      * * *


      Môn Tâm lý tội phạm ở trường cảnh sát được phần lớn học viên lựa chọn. thực tế, nó rất có ích trong quá trình điều tra, phá án. Kết quả suy đoán tâm lý và hành động của tội phạm hỗ trợ khá đắc lực cho việc đưa ra những suy luận. Tuy nhiên, Phương Thanh chưa từng được diện kiến chuyên gia tâm lý tội phạm thực thụ nào.

      Thôi, cứ nghe thử xem sao! và mấy cảnh sát hình trao đổi ánh mắt với nhau. Trái lại, Bạc Cận Ngôn rất điềm tĩnh uống trà, như thể quá quen với đám cảnh sát hình như họ và cảnh tượng lần đầu gặp mặt thế này rồi.

      Trời khuya đứng gió, gian trở nên tĩnh lặng như tờ. Phương Thanh chú ý thấy Giản Dao ngồi bên cạnh Bạc Cận Ngôn mở laptop lên. Bạc Cận Ngôn hơi cúi đầu gì đó với , Giản Dao gật gù, dáng vẻ vừa nghiêm túc vừa lạnh lùng giống hệt chồng mình. Nhìn cách mà hai người đối xử với nhau, trong đầu Phương Thanh bỗng nghĩ đến cụm từ: Tâm đầu ý hợp.

      ra rất lâu trước đây, Phương Thanh cũng từng mong mỏi tình như vậy. Có dịu dàng, đáng bầu bạn với mình. Cuối cùng, lại phải lòng người phụ nữ sắc sảo như chim ưng.

      Phương Thanh cười tự giễu.

      Lúc này, Bạc Cận Ngôn chợt cất lời: “Hung thủ hơn hai mươi tuổi, là người bản địa, hoặc sinh sống ở đây thời gian khá dài. Là người quen của nạn nhân Phó Vĩ, hoặc ít nhất từng tiếp xúc với ta ở nơi này. Hung thủ gây án mình.”

      Đêm xảy ra vụ án, hung thủ mặc chiếc áo khoác rất dày. Có hiểu biết nhất định, thậm chí có chút kỹ năng thực tế trong việc phản trinh sát, dường như khá am hiểu quy trình tra án của cảnh sát. Rất có thể hung thủ từng tiếp xúc với cảnh sát thông qua vài vụ án khác, ví dụ với vai trò là người tình nghi hay người có liên quan đến vụ án được cảnh sát mời về phối hợp điều tra.

      Hung thủ cư ngụ trong phạm vi mấy con phố lân cận trường xảy ra vụ án, hơn nữa đủ điều kiện sống mình. có việc làm, hoặc làm công việc ở tầng lớp khá thấp.

      Hung thủ gan dạ, tỉ mỉ, lập kế hoạch chu đáo, chặt chẽ, nhưng tinh thần căng thẳng cực độ. Có dấu hiệu tâm thần phân liệt, nhưng trong sinh hoạt và công việc có thể tự kiểm soát nghiêm ngặt để ai biết. Trong cuộc sống, hung thủ gặp phải chuyện gì đó và bị tác động sâu sắc, tạo nên áp lực lâu dài cho bản thân.

      Hãy tìm kiếm người có những đặc điểm thỏa mãn các điều kiện trong nhóm người từng tiếp xúc với Phó Vĩ ở thành phố này, cũng chính là những người các từng điều tra. Kiểm tra bằng chứng ngoại phạm của họ, tìm kiếm nhân chứng của vụ án... Các nhanh chóng có thu hoạch thôi.”
      levuong, Mạc Thanh VyAkiko thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :