1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Sưởi ấm trái tim anh - Tiểu Tâm Nguyệt HOÀN

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128

      Tên truyện: [Pháp chứng tiên phong] đồng nhân: Sưởi ấm trái tim

      Tên gốc: chính là 法证先锋》同人:爱的就是你

      [​IMG]

      Bìa: @mccross

      Tác giả: Tiểu Tâm Nguyệt

      Editor: Tiểu Ngữ

      Nguồn raw: lwxiaoshuo.com

      Nguồn edit: http://macngulau.wordpress.com/

      Ps: truyện sạch sủng H.E
      Giới thiệu

      Lam Tâm Nguyệt chưa từng nghĩ bản thân mình xuyên , rồi lại được .

      Nếu như đến, để cho phải chịu đơn mình nữa.

      cùng đến vĩnh viễn.

      Tuyệt đối để đơn mình thế giới này.

      Nhân vật: Lâm Tâm Nguyệt, Cổ Trạch Sâm, Cao Ngạn Bác, Lương Tiểu Nhu, Mã Quắc , Dương Dật Thăng, Lâm Đinh Đinh.
      Last edited by a moderator: 22/5/15
      Chrisbornthisway011091 thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 1

      Editor: Tiểu Ngữ

      Nửa đêm, cảnh vật chung quanh đường bao giờ cũng trầm khủng bố, hơn nữa giọng như có như của tràn ngập khoảng đường phố, tựa như nức nở, lại giống như cười như kẻ điên, lại càng giống tiếng giận dữ chửi rủa. Khiến cho đường phố vắng vẻ càng có vẻ kinh khủng.


      đường xuất có bộ dạng bủn xỉn. Bủn xỉn? Đúng vậy —– Đầu tóc như ổ gà, mặc áo T – Shirt rộng thùng thình, tay cầm túi ny lon, tay gãi gãi đầu tóc bù xù, chân mang dép, miệng ngừng nhảm.

      “Đáng ghét! Thằng chết tiệt. Nửa đêm nửa hôm lại sai em thân của mình ra ngoài mua bia, chẳng lẽ sợ em mình bị người ta cướp sắc hay sao? Thế mà dám phán câu ‘Con con đưa mà ngực như lưng, lưng như ngực, có cái gì để người ta cướp sắc.’ Hừ hừ!”

      “Tức chết mình mà, mình giống phụ nữ, mình có chỗ nào giống phụ nữ chứ, hại mình coi được [Pháp chứng tiên phong]. Mặc dù coi hơn chục lần rồi, nhưng tới 《 pháp chứng tiên phong 》, giọng của liền từ oán hận chuyển sang khóc thét trong chớp mắt: “Hu hu… Tại sao lại như vậy, tại sao lại bắt Lâm Đinh Đinh phải chết chứ? Nếu bắt ấy chết tác giả ông cho ấy ấy làm gì? (Tác giả: nhà biên kịch muốn chết, thể chết. Mỗ Nguyệt: . . Cái. Gì? Tác giả: *Bay mất rồi*) Cứ như vậy bỏ lại Cổ Trạch Sâm độc mình, khiến làm sao bây giờ? Hu hu Trạch Sâm đáng thương của tôi…”

      mất vài sợi dây thần kinh trước mắt này chính là nữ chính của chúng ta —- Lâm Tâm Nguyệt, vừa mới tốt nghiệp bằng thạc sĩ, chuẩn bị bước vào xã hội lăn lộn. Nhưng bởi vì vất vả mới có thể lấy được bằng tốt nghiệp thạc sĩ, nằm ì ở nhà nửa tháng, mỗi ngày ôm máy tính xem phim, đọc tiểu thuyết, còn thường xuyên phát ra thanh quái dị, đem chính mình biến thành bộ dạng ra người, ra quỷ.

      Cuối cùng, má Lam chịu nổi nữa, chuẩn bị đem con ‘đá’ ra ngoài xã hội để rèn luyện. trai kính của Lam Tâm Nguyệt nhận được tin liền rủ đám bạn tới giúp Lam Tâm Nguyệt chia tay với cuộc sống trạch nữ. Do đó mới có màn như .

      Bất ngờ chính là những chuyện nàng thường nghĩ tới. Kể cả Lam Tâm Nguyệt còn chìm trong bi thương có biện pháp tiếp tục xem 《 pháp chứng tiên phong 》lần thứ n + chiếc xe vận tải từ khúc cua xông ra, Lam Tâm Nguyệt muốn tránh cũng muộn.

      Lúc xa vận tải đụng vào

      《 Pháp chứng tiên phong 》của còn chưa có xem xong đâu.

      Đây chính là suy nghĩ duy nhất trước khi Lam Tâm Nguyệt lâm vào hôn mê.Chương 2: Xuyên qua…

      Edit: Tiểu Ngữ

      Ừm, xảy ra chuyện gì vậy, là ta khó chịu, được rồi, nhớ ra rồi bị xe tải đụng, hèn chi khó chịu muốn chết, bây giờ ở trong bệnh viện sao?


      Oa oa chiếc xe tải chết tiệt hại thể xem 《 pháp chứng tiên phong 》lần thứ n, chờ ra viện nhất định đem nó phá hủy. (Tác giả: Con , cho dù con muốn phá hủy nó cũng phá được.) nhưng mà như vậy cũng tốt, mẹ còn lí do đem đá ra khỏi nhà, có thể tiếp tục ở nhà làm trạch nữ. (Tác giả: Con , con đúng là đồ vô lương tâm. Bạn Nguyệt: Hừ, còn phải là viết tôi như thế à? Hừ hừ chờ đó. Tác giả: Nịnh nọt khom lưng cúi đầu.)

      Nhưng có ai tới cho biết, vì sao vừa mở mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy phải là trần nhà màu trắng của bệnh viện, vì sao ngửi thấy mùi thuốc khử trùng, vì sao phải nằm giường sắt hẹp của bệnh viện chứ? Xúc giác cho biết hề bị thương, mà những thứ người đều là thiết bị y tế giá rẻ.

      Ai có thể cho biết, vì sao ở chỗ này hay ?

      Xoa bóp huyệt thái dương, khốn khổ xoay cổ, dùng tay chống xuống giường, chậm rãi ngồi dậy. Bây giờ mới nhìn nơi mình ở: bức tườn màu hồng mơ mộng, chiếc giường công chúa hình chữ nhật xung quanh giăng đầy màn lụa màu hồng nhạt, trong phòng có đủ loại búp bê và đồ chơi của bé được trang trí khắp phòng, tràn ngập màu sắc lãng mạn của Châu Âu, mùi hương thơm mát của hoa cỏ từ ban công bay vào, mọi thứ cho biết đây là căn phòng đầy màu sắc mộng mơ của mới lớn.

      Đầu có chút choáng, giơ tay lên theo bản năng, Lam Tâm Nguyệt mở to hai mắt nhìn bàn tay này.

      Đôi tay này —– phải là của .

      Đối với người sắp lên hàng ba mươi như , mặc kệ có bảo dưỡng như thế nào cũng có biện pháp nhìn như mười sáu, mười bảy được. Đôi tay này chính là đôi tay của bé, đưa tay vuốt mặt mũi, mặc kệ cảm xúc da mặt hay là mái tóc đen xinh đẹp rũ đầu vai, đều cho biết .

      đổi xác rồi. Hơn nữa, còn là thân thể trẻ hơn gấp mấy lần, chất lượng cũng gấp đôi.

      Lam Tâm Nguyệt phải là thiếu nữ dốt nát trong tiểu thuyết, dựa vào kinh nghiệm mấy chục năm làm trạch nữ và mấy năm nấp ở Tấn Giang.

      xuyên qua, hơn nữa còn là linh hồn xuyên qua.

      Ở lại giường, Lam Tâm Nguyệt hoàn toàn mất hết chủ kiến, trong đầu còn chút ký ức, biết mình là ai, lại càng biết chủ nhân của thể xác này ở đâu.

      Xung quanh hết sức yên tĩnh, tiếng bước chân nhè từ xa vọng đến, thanh xoay chốt cửa vang lên trong gian tĩnh mịch rất ràng.

      Lam Tâm Nguyệt nhìn cửa phòng từ từ mở ra, trong lòng khẩn trương giống như phạm nhân chờ tuyên án.
      Chrisbornthisway011091 thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 2: Xuyên qua…

      Edit: Tiểu Ngữ

      Ừm, xảy ra chuyện gì vậy, là ta khó chịu, được rồi, nhớ ra rồi bị xe tải đụng, hèn chi khó chịu muốn chết, bây giờ ở trong bệnh viện sao?


      Oa oa chiếc xe tải chết tiệt hại thể xem 《 pháp chứng tiên phong 》lần thứ n, chờ ra viện nhất định đem nó phá hủy. (Tác giả: Con , cho dù con muốn phá hủy nó cũng phá được.) nhưng mà như vậy cũng tốt, mẹ còn lí do đem đá ra khỏi nhà, có thể tiếp tục ở nhà làm trạch nữ. (Tác giả: Con , con đúng là đồ vô lương tâm. Bạn Nguyệt: Hừ, còn phải là viết tôi như thế à? Hừ hừ chờ đó. Tác giả: Nịnh nọt khom lưng cúi đầu.)

      Nhưng có ai tới cho biết, vì sao vừa mở mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy phải là trần nhà màu trắng của bệnh viện, vì sao ngửi thấy mùi thuốc khử trùng, vì sao phải nằm giường sắt hẹp của bệnh viện chứ? Xúc giác cho biết hề bị thương, mà những thứ người đều là thiết bị y tế giá rẻ.

      Ai có thể cho biết, vì sao ở chỗ này hay ?

      Xoa bóp huyệt thái dương, khốn khổ xoay cổ, dùng tay chống xuống giường, chậm rãi ngồi dậy. Bây giờ mới nhìn nơi mình ở: bức tườn màu hồng mơ mộng, chiếc giường công chúa hình chữ nhật xung quanh giăng đầy màn lụa màu hồng nhạt, trong phòng có đủ loại búp bê và đồ chơi của bé được trang trí khắp phòng, tràn ngập màu sắc lãng mạn của Châu Âu, mùi hương thơm mát của hoa cỏ từ ban công bay vào, mọi thứ cho biết đây là căn phòng đầy màu sắc mộng mơ của mới lớn.

      Đầu có chút choáng, giơ tay lên theo bản năng, Lam Tâm Nguyệt mở to hai mắt nhìn bàn tay này.

      Đôi tay này —– phải là của .

      Đối với người sắp lên hàng ba mươi như , mặc kệ có bảo dưỡng như thế nào cũng có biện pháp nhìn như mười sáu, mười bảy được. Đôi tay này chính là đôi tay của bé, đưa tay vuốt mặt mũi, mặc kệ cảm xúc da mặt hay là mái tóc đen xinh đẹp rũ đầu vai, đều cho biết .

      đổi xác rồi. Hơn nữa, còn là thân thể trẻ hơn gấp mấy lần, chất lượng cũng gấp đôi.

      Lam Tâm Nguyệt phải là thiếu nữ dốt nát trong tiểu thuyết, dựa vào kinh nghiệm mấy chục năm làm trạch nữ và mấy năm nấp ở Tấn Giang.

      xuyên qua, hơn nữa còn là linh hồn xuyên qua.

      Ở lại giường, Lam Tâm Nguyệt hoàn toàn mất hết chủ kiến, trong đầu còn chút ký ức, biết mình là ai, lại càng biết chủ nhân của thể xác này ở đâu.

      Xung quanh hết sức yên tĩnh, tiếng bước chân nhè từ xa vọng đến, thanh xoay chốt cửa vang lên trong gian tĩnh mịch rất ràng.

      Lam Tâm Nguyệt nhìn cửa phòng từ từ mở ra, trong lòng khẩn trương giống như phạm nhân chờ tuyên án.
      Chris, bornthisway011091lam lan thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 3: Đối mặt…
      Edit: Tiểu Ngữ

      Lam Tâm Nguyệt nhìn cửa phòng từ từ mở ra, trong lòng khẩn trương giống như phạm nhân chờ tuyên án.


      Cửa phòng bị mở ra, ông lão mặc âu phục, tuổi tác ước chừng năm mươi sáu mươi, gương mặt già nua mệt mỏi đầy nếp nhăn lắng đọng năm tháng từng trải, nhưng đầu lông mày vẫn khí như cũ, ánh mắt sắc bén, mơ hồ có thể thấy năm đó ông tràn trề khi khái hào hùng cỡ nào.

      Khi nhìn thấy Lam Tâm Nguyệt ngồi ở giường, trong mắt của ông lóe lên nước mắt, đôi môi mỏng nhàng run rẩy, lộ ra thanh vui vẻ khẩn thiết : “Tiểu Nguyệt!… Tiểu Nguyêt!”

      Ông cụ bước nhanh tới bên cạnh Lam Tâm Nguyệt, đem nàng ôm chặt vào trong ngực, rất sợ đây chỉ là cảnh trong mộng.

      Giọng của ông tựa như người chết đuối vớ được khúc gỗ trôi nổi, giọng điệu ngạc nhiên lại vui mừng khiến Lam Tâm Nguyệt suy ngẫm về mối quan hệ giữa ông cụ và chủ nhân của thân thể này.

      “Tiểu Nguyệt, cuối cùng con cũng tỉnh lại, là tốt quá! tốt quá! Ông nội còn tưởng rằng cả đời này có biện pháp thấy con tỉnh dậy nữa chứ, con hôn mê năm rồi, con có biết ? Ông trời phù hộ! Cuối cùng con cũng tỉnh lại! Tiểu Nguyệt, tại con cảm thấy thế nào? Tiểu Nguyệt?”

      Lúc này, ông mới phát cháu của mình có chút khác thường, ông nhìn vào ánh mắt mê man của Lam Tâm Nguyệt, hỏi: “Tiểu Nguyệt, con cảm thấy chỗ nào được thoải mái? Mau cho ông nội biết.”

      “Ông… ông là ai? Tại sao cháu ở chỗ này?”

      Đúng vậy, nhiều năm qua Lam Tâm Nguyệt xem biết bao nhiêu tiểu thuyết xuyên cũng bỏ phí. tại, chút ký ức nào của chủ nhân trước thân thể này, cho nên ngoại trừ cách giả bộ mất trí, còn lựa chọn khác.

      “Con… con nhớ ông nội sao? Ông là ông nội của con đó? Tiểu Lâm, Tiểu Lâm, mau, mau gọi bác sĩ đến đây…”

      mặt ông xuất chút hoảng hốt, ngay sau đó liền nhanh chóng tỉnh táo lại, quay đầu ra ngoài, lớn tiếng hô.

      hồi rối loạn trôi qua, người mặc trang phục dành cho quản gia mang theo bác sĩ và hộ sĩ vội vã chạy vào, kiểm tra và hỏi số vấn đề. Sau khi mờ mịt trả lời xong vài vấn đề, cuối cùng cũng nhận được đáp án trong dự tính —- mất trí nhớ.

      Ông cụ để cho quản gia, bác sĩ và hộ sĩ ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai người và ông cụ.

      Lam Tâm Nguyệt khẩn trương nắm quần áo, rất sợ! Rất sợ bị ông cụ phát ra phải cháu của ông.

      Mặc kệ là khi bác sĩ kiểm tra cho Lam Tâm Nguyệt hay là hỏi vài vấn đề, ông cụ đều có rời khỏi người Tâm Nguyệt nửa bước. Ông đưa tay vuốt ve tóc của Lam Tâm Nguyệt, nhìn vẻ mặt mê man, ánh mắt khiếp sợ, lo lắng của làm ông thở dài hơi.

      “Tiểu Nguyệt, đừng sợ, sao hết. Quên cũng tốt, như vậy con có thể bắt đầu cuộc sống mới. Con còn biết ông là ai nhỉ? Ông là ông nội của con, Lâm Quốc Hùng. Con là cháu của ông – Lâm Tâm Nguyệt. Con yên tâm , từ nay về sau, ông nội bao giờ để cho con bị tổn thương nữa.”

      ra cháu của ông cùng tên với !

      Nhìn ánh mắt cưng chiều của ông, giọng kiên định, khiến cho tảng đá treo lơ lửng trong lòng Lam Tâm Nguyệt cuối cùng cũng được buông xuống, vào giờ phút này coi ông chính là ông nội ruột thịt của mình, Lam Tâm Nguyệt ôm lấy Lâm Quốc Hùng, vui vẻ gọi: “Ông nội!”

      Từ nay về sau, ông nội chính là người thân của , người thân duy nhất của !

      ——- Buổi tối ——–

      Lâm Tâm Nguyệt (tác giả: kể từ đó, con nhà chúng ta chính thức thay tên đổi họ thành Lâm Tâm Nguyệt) giả bộ ngủ, chờ Lâm Quốc Hùng rời , lập tức nhảy xuống giường, mang dép, chạy vào toilet soi gương.

      bé trước gương, mặc áo ngủ màu hồng, dưới lông mi dài nồng đậm là đôi con ngươi tràn ngập sức sống, cái mũi nhắn xinh xắn đáng , cái miệng đào chúm chím, bởi vì thời gian dài có tiếp xúc với ánh mặt trời, da dẻ có chút nhợt nhạt.

      Lam Tâm Nguyệt tự nhủ ở trong lòng: Yên tâm, từ nay về sau, tôi thay chăm sóc cho ông nội tốt, thay thế sống tốt!
      Chris, bornthisway011091lam lan thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 4: Thân phận và quyết tâm
      Edit: Tiểu Ngữ

      Mấy ngày nay, Lâm Tâm Nguyệt khuôn mặt loli tinh khiết cùng nụ cười đơn thuần cuối cùng cũng biết được mọi chuyện từ ông nội và chú Lâm.


      (Chú Lâm chính là người dẫn theo bác sĩ và hộ sĩ tới khám cho , cũng chính là Tiểu Lâm trong miệng Lâm Quốc Hùng.)

      Tốt xấu gì cũng tốt nghiệp bằng thạc sĩ đó chứ, ai ngờ lại phải giả làm đứa ngây thơ đáng , nhưng mà để biết những chuyện trước kia, còn biện pháp nào khác, đành hi sinh chút thôi.

      Hóa ra, năm nay Lâm Tâm Nguyệt mời ba tuổi, là cháu duy nhất của Lâm Quốc Hùng chủ của tập đoàn Lâm thị – lão đại đứng đầu trong ngành bất động sản lớn nhất nhì ở Hương Cảng.

      năm trước, Lâm Tâm Nguyệt và cha mẹ ngồi xe riêng trở về nhà gặp phải tai nạn, cha Lâm và mẹ Lâm đều chết tại chỗ, còn Lâm Tâm Nguyệt vì đầu bị va chạm mạnh lại chứng kiến cảnh cha mẹ mất nên rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Lâm Quốc Hùng muốn cháu nằm trong bệnh viện suốt, cho nên mang về nhà dưỡng bệnh. Lâm Tâm Nguyệt hôn mê suốt năm, cho tới khi Lam Tâm Nguyệt nhập vào mới tỉnh lại.

      Tối hôm đó, sau khi Lâm Tâm Nguyệt biết chuyện mình mượn xác nhập hồn, đứng ở ban công, ngắm nhìn phong cảnh xinh đẹp mê người bên ngoài, chỉ có thể buồn bã cười khổ.

      biết mình là người xuyên qua, là ngoại tộc chiếm đoạt thân thể người khác, chỉ có thể đem người nhà và kí ức của kiếp trước chôn sâu trong đáy lòng mà thôi.

      Lặng lẽ nhìn về nơi xa, thời gian từng giây trôi qua, cuối cùng Lâm Tâm Nguyệt quyết định!

      Từ hôm nay trở , chính là Lâm Tâm Nguyệt, tiểu thư của tập đoàn Lâm thị, cháu của Lâm Quốc Hùng.

      Giờ khắc này, Lâm Tâm Nguyệt chính thức sống lại.

      ———— phòng sách ——–

      “Ông chủ, ông đem chuyện kia kể cho chủ biết, như vậy có được hay ?”

      “Tôi cũng biết, nhưng Tiểu Nguyệt mới tỉnh lại, tôi muốn kích thích con bé nữa, cho nên tạm thời cần để cho Tiểu Nguyệt biết chuyện này, căn dặn người làm nhớ giữ mồm miệng cho tôi.”

      “Yên tâm, ông chủ, chuyện này tôi biết xử lí như thế nào mà.”

      Tối hôm đó, mặc kệ là Lâm Tâm Nguyệt hay là Lâm Quốc Hùng, đều có người ngủ ngon!

      —– ngăn cách —–

      Nếu muốn bắt đầu lại lần nữa, vậy bắt đầu từ căn phòng này .

      Sáng sớm, Lâm Tâm Nguyệt liền đem người làm gọi đến, để cho bọn họ đổi màu sắc vách tường thành màu xanh da trời, cộng thêm ít giấy dán tường, đem toàn bộ màn bỏ , thảm trải sàn nhà, đem quần áo có ren trong hộc tủ đều đổi thành quần áo mà mình thích, đem hoa hoa cỏ cỏ trong ban công chỉnh sửa lại lần, hơn nữa còn trồng thêm ít hoa cỏ mới, vả lại còn thêm cái ghế xích đu ở ban công, khiến ban công có sức sống hơn trước rất nhiều.

      Lâm Quốc Hùng cưng chiều mà lại bất đắc dĩ nhìn cháu chống nạnh đứng ở cửa phòng chỉ huy nhóm người làm khiếng đồ này, vác đồ nọ.

      “Tiểu Nguyệt, đừng cố sức mà khiến mình mệt mỏi, chuyện này để người làm làm là được, con với ông nội xuống dưới lầu ăn sáng này.”

      Lâm Quốc Hùng vừa vuốt tóc Lâm Tâm Nguyệt vừa quan tâm .

      Nhìn ánh mắt thương của Lâm Quốc Hùng.

      Người trước mắt này, rất quan tâm đến .

      Lâm Tâm Nguyệt ôm cánh tay ông nội, đầu tựa vào cánh tay ông, mỉm cười vui vẻ.

      “Được, con nghe lời ông nội.”

      Ông chủ, nuông chiều chủ cũng thể nuông chiều như thế ấy, người cực khổ bị chủ đánh thức vào sáng tinh mơ là chúng tôi nha —— Nhóm người làm thầm rơi lệ.

      bàn cơm, trẻ và ông lão chút nào xa lạ chuyện với nhau, cười cười , hình ảnh ấm áp khiến người ta đành lòng phá vỡ.

      Tác giả có lời muốn : Chương sau, con nhà chúng ta và nam diễn viên chính thức gặp nhau.
      Chrisbornthisway011091 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :