1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Sắc lá momiji - Miyamoto Teru(19c)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 13


      Reiko thủ thỉ kể cho tôi nghe câu chuyện với nội dung như vậy. Khi kể xong, vùi mặt vào cánh tay tôi. Ngạc nhiên, bất giác, tôi ôm lấy bờ vai ấy. Việc mình kể chuyện cho tôi nghe như thế, cả việc tự chủ động xích lại gần tôi như thế, tất cả đều là những hành động lần đầu tiên, chưa bao giờ có của ấy. Dù vậy, vẫn với giọng nhát gừng, tôi hỏi ấy rằng, tóm lại kể cho tôi nghe chuyện này là nhằm điều gì với tôi. Có vẻ quá mệt mỏi sau khi kể chuyện cho tôi nghe, Reiko thở hắt ra cái mạnh rồi bảo thế này. “Là bởi em có cảm giác chết mất”. Tôi lại tiếp tục sỗ sàng hỏi, tại sao tôi lại chết? Reiko mấp máy môi, lúng búng định điều gì đó, nhưng lại im bặt. ấy kể cho mình nghe câu chuyện kì bí ấy của bà cụ để làm gì nhỉ. Tôi vừa nhắm mắt vừa nghĩ như vậy, nhưng bàn tay trái của bà của Reiko, bàn tay bị thiếu ngón bẩm sinh cứ đung đưa trước mắt tôi như thể chính tôi thực nhìn thấy nó vậy. Và cả cái câu được người thanh niên có tên Kensuke, người tự sát hại mình tại khu rừng ở Miến Điện viết, rồi lưu lại vào sổ tay, “Tôi phải là người hạnh phúc”, cứ lặp lặp lại trong tâm trí tôi, khiến tôi sao chợp mắt được. Tôi thầm khẽ bảo với Reiko, cởi quần áo ngủ ra nào. ấy ngoan ngoãn làm theo. Tôi tung chăn, ngồi dậy, ghì chặt lấy cơ thể ngại ngùng hơn mọi lần khác của Reiko, ân ái với ấy bằng tất cả ham muốn, xối xả xả hết ra tất cả những gì chất chứa trong bản thân mình, rồi ngay lập tức buông người ấy ra và đổ vật xuống chăn. Rồi tôi quay lưng lại phía ấy, cố thở đều để chìm vào giấc ngủ. hồi lâu sau, Reiko lại bắt đầu . “Em thấy việc đó rất hay đấy ạ”. ấy vậy, rồi cọ cọ má vào lưng tôi. Tôi vờ như hay biết. Nỗi mệt mỏi, khó chịu khi cơ thể bắt đầu tỉnh rượu ập đến, làm tôi thể ngủ ngay được. Reiko lại khẽ . “Tại sao bà em lại thể được với em rằng, người trong số bốn người con của bà mất phải do tử trận, mà là bởi tự sát thế nhỉ?”. Tôi cũng nghĩ, hiểu sao lại thế nhỉ, nhưng chẳng thiết tha đáp lại ấy. Bởi với tôi, chuyện đó chẳng can hệ gì với mình. Thế rồi, tôi ngủ lúc nào hay. Sáng hôm sau, choàng tỉnh dậy khi muộn, tôi thấy Reiko bày loạt giấy ở chiếc bàn trong bếp. ấy ngẫm nghĩ và viết lách cái gì đó. Tôi hỏi, em làm gì đấy. ấy cười và trả lời bằng câu giống đêm qua với tôi: “Em thấy việc đó rất hay đấy ạ”. Rửa mặt xong, tôi ngồi xuống đối diện với Reiko, thong thả châm lửa hút điếu thuốc lá cho tỉnh ngủ. Reiko ghi vào giấy rất nhiều các con số, vẽ hình chữ nhật, rồi viết chữ vào đó. “Đố biết em tiết kiệm được bao nhiêu tiền rồi?”. Reiko hỏi tôi trong khi mắt vẫn rời các mảnh giấy. Mặc dù từng nhìn trộm cuốn sổ tiết kiệm của ấy được cất ở tít bên trong chiếc tủ treo quần áo, nhưng tôi vẫn trả lời là biết, rồi bảo ấy pha cho mình tách trà lúa mạch. Mọi lần, bao giờ ấy cũng lấy ngay cho tôi. Nhưng hôm nay, ấy chỉ tay về phía tủ lạnh, trong khi mắt vẫn cứ dán chặt vào các mảnh giấy và bảo, em để sẵn ở trong đó rồi, tự lấy rót vào cốc . Tôi đành phải tự ra mở tủ lạnh. Ngay lúc ấy, Reiko thốt lên: “Ba triệu hai trăm nghìn yên đấy ạ”. Rồi ấy ngẩng lên, chằm chằm nhìn tôi, cười tủm tỉm với vẻ mặt như che đậy mưu gì đó, và phấn khởi : “Ngoài ra em còn khoản tiền gửi tiết kiệm định kỳ là triệu yên nữa. Mùng ba tháng sau là đến hạn rút”. Nếu em phải gửi tiền sinh hoạt hằng tháng cho bố, chắc chắn là em tiết kiệm được hơn thế này rất nhiều rồi, nhưng em và chị gửi, khoản lương hằng tháng của mẹ chẳng thể nào đủ chi tiêu cho gia đình. Cho nên, em phải làm vậy. ấy giải thích như thể xin lỗi tôi vậy. Tôi lẩm bẩm, cách của em cứ như là em tiết kiệm tiền cho tôi ấy. ấy lạnh lùng đáp lại, em có ý định đó đâu. Tôi cười và bảo, đùa thôi mà. “Em mới chỉ biết được có năm thôi. Làm gì có chuyện năm mà tiết kiệm được tới bốn triệu hai trăm nghìn yên?”. ấy bảo vậy, rồi với cặp mắt tròn ánh lên nụ cười vui sướng, ấy với tôi về ý tưởng kinh doanh mà mình ấp ủ. Cái ý tưởng ấy Reiko chợt nảy ra tại tiệm thẩm mỹ mà ấy thường hay lui tới.

      Hồi này, các tiệm thẩm mỹ cạnh tranh nhau rất khốc liệt. Trung bình dãy phố có năm hoặc sáu cửa hàng, nơi nào nhiều có tới gần mười cửa hàng đứng cạnh nhau ganh đua. Bởi vậy, mỗi cửa hàng đều cố gắng tiếp thu những kỹ thuật mới và mang các dịch vụ tốt nhất đến cho khách hàng. Nhưng vấn đề khiến người ta đau đầu nhất là phương thức tuyên truyền, quảng cáo. Tại tiệm thẩm mỹ mà em hay đến, người ta làm bản giới thiệu hằng tháng về cửa hàng và phát cho khách hàng. Thế nhưng, người ta in tới tận mấy chục nghìn bản, nên giá thành của bản rất cao. Hơn nữa, nếu tháng nào cũng làm thế rất bận rộn, nên gần đây, người ta đặt xưởng thiết kế ở đâu đó làm giúp phần việc này. Nhưng, làm vậy chi phí thiết kế cho nó lại càng cao hơn nữa, nên họ gặp khó khăn trong việc này. Em biết được điều này từ câu chuyện của người chủ thẩm mỹ viện đó, nên nghĩ ra ý tưởng này. Reiko giải thích đến đó, rồi cho tôi xem những nội dung mà viết ra giấy. Đó là mảnh giấy được gập làm đôi, trông giống như tạp chí PR của cửa hàng phát cho khách bao gồm nội dung dịch vụ và phần quảng cáo. đầu trang đầu tiên là cột hình chữ nhật, bên trong có viết tên cửa hàng, tên người quản lý, cả địa chỉ và số điện thoại của cửa hàng. Cạnh đó là tên của cuốn tạp chí PR được viết to, tuy nhiên, đó mới chỉ là cái tên được đặt tạm, chứ chưa phải tên chính thức. Reiko bảo ở trang thứ nhất, ngoài những nội dung đó ra, còn đăng ảnh của loài hoa tiêu biểu cho từng mùa của mỗi tháng. ấy giở tiếp hai tờ giấy gập khác, cho tôi xem trang thứ hai và trang thứ ba. ấy bảo ở đó có những bài viết chẳng hạn về cách dùng dầu đúng cách khi gội đầu ở nhà, phương pháp chăm sóc da, cách nấu những món ăn ngon, giới thiệu những kiểu tóc mới, còn ở trang cuối cùng, trang thứ tư, em nghĩ tiếp xem nên đăng cái gì. Mắt Reiko sáng lên, rồi vừa vươn người ra vừa dùng đầu bút chì trỏ vào khung hình chữ nhật ở trang bìa và bảo, đây là điểm mấu chốt đây. Những nội dung khác giống nhau, nhưng những chữ như tên của cửa hàng và tên người quản lý thay đổi theo từng cửa hàng. Tôi im lặng ngồi nghe Reiko . Reiko tiếp tục câu chuyện của mình. Hôm vừa rồi, em đến xưởng in và hỏi thử xem bản như vậy hết bao nhiêu tiền. Họ cho biết, nếu in với số lượng ba vạn bản và in hai màu, họ in giúp với giá tiền khoảng chừng bảy hay tám yên bản. Giả sử em in bộ gồm hai trăm bản cho cửa hàng rồi bán với giá bốn nghìn yên, rồi có được trăm năm mươi cửa hàng đặt hàng để có thể in với số lượng ba vạn bản, đây mối làm ăn kha khá. Với cách thức này, các cửa hàng có được cuốn tạp chí PR khá đẹp, ghi đầy đủ tên, số điện thoại của cửa hàng, và trong mỗi cuốn tạp chí đó lại có đăng cả những bài viết mà cửa hàng đó muốn đưa thêm vào, với giá tiền hai mươi yên bản, vị chi kinh phí quảng cáo cho tháng là bốn nghìn yên. Thế các tiệm thẩm mỹ cũng thấy hứng thú cho mà xem. Doanh thu cho trăm năm mươi cửa hàng là sáu trăm nghìn yên. Nếu bảy yên bản, chi phí cho in ấn là hai trăm mười nghìn yên. Kể cả trừ tất cả các khoản chi phí khác, số tiền lãi vẫn lên tới ba trăm nghìn yên. Phần thuyết minh của Reiko đại khái như vậy. Mới nghe lần, tôi hiểu lắm, nên cầu ấy giải thích thêm lần nữa. Reiko giải thích lại cho tôi nghe, với giọng còn hào hứng hơn cả lần trước. Tôi hỏi ấy các chữ trong khung hình chữ nhật đó được in thế nào. Bởi vì tôi cho rằng ba vạn bản in ấy phải chuyển đổi lại ký tự tới trăm năm mươi lần tương ứng với số lượng cửa hàng đặt hàng. Và nếu làm như vậy, thể nào làm được với giá bảy, tám yên bản. Reiko bảo phải làm như thế. ấy trả lời rằng, cái ô chữ nhật ấy ban đầu được để trống, rồi in đồng loạt thành ba vạn bản, sau đó chế tác riêng phần ký tự nằm trong ô vuông ấy, rồi lại lần nữa in thêm những nội dung được chế tác riêng kia vào phần để trống ở ban nghìn bản in kia theo hai trăm bộ . Tôi hỏi liệu có làm được như thế . Reiko cười và đáp lại, ông chủ xưởng in đảm bảo với em là cách làm ấy cực kỳ đơn giản. Thế nhưng, mặc dù giá thành quảng cáo rất rẻ, có mỗi hai mươi yên cho bản, song tiệm thẩm mỹ nào cũng lưỡng lự vì các tạp chí PR này có nhan nhản ở khắp mọi nơi với nội dung y sì đúc. Nếu khách hàng hiểu ra rằng đây là những sản phẩm ăn liền với những nội dung giống hệt nhau, chỉ khác mỗi tên cửa hàng hay số điện thoại được in hình bìa, họ còn cảm thấy hứng thú nữa. Tôi bảo với Reiko như vậy. Do vậy, cần phải tuân thủ nguyên tắc mỗi khu vực chỉ ký hợp đồng với cửa hàng mà thôi. Điều quan trọng của kế hoạch kinh doanh này là nếu ký hợp đồng với cửa hàng, dứt khoát ký hợp đồng với cửa hàng khác nằm trong phạm vi cùng khu vực với cửa hàng đó. Reiko trả lời tôi như vậy cách rất tự tin. Rồi ấy bảo giờ có mười tám tiệm thẩm mỹ xin ký hợp đồng đồng rồi. Reiko , ấy tự tay thiết kế thử bản mẫu thô trong khi tôi chẳng hề hay biết gì và đàm phán với bà chủ tiệm thẩm mỹ mà vẫn thường lui tới. Ngay lập tức, bà ấy tỏ ý rất quan tâm và trả lời là, nếu ấy có thể làm các cuốn tạp chí PR hằng tháng, có đăng những nội dung khác nhau, với mức chi phí là hai mươi yên cho bản, bà ấy ký hợp đồng với . Sau đấy, bà ta còn giới thiệu với Reiko cho những người bạn đồng nghiệp cũng mở các viện thẩm mỹ ở Kyoto và Kobe.Những người bạn đó lại quảng cáo tới những người đồng nghiệp ở các nơi khác giúp ấy, nên chỉ loáng, ấy có trong tay bản hợp đồng với mười tám cửa hàng. Tôi bảo, thế nhưng, mới chỉ có mười tám cửa hàng thôi sao. Với ba vạn bản in, nếu như chỉ có mười tám cửa hàng ký hợp đồng với mình, hai mươi sáu nghìn bốn trăm bản còn lại xử lý thế nào đây. Em trả cho cơ sở in chi phí hai triệu trăm mười nghìn yên, rồi thu về bảy mươi hai nghìn yên hay sao. Reiko đặt cuốn sổ tiết kiệm và giấy chứng nhận tiền gửi định kỳ sắp đến hạt lấy lên bàn và bảo: Hồi đầu chắc bị thâm hụt. Nhưng nếu tăng lên năm mươi cửa hàng, công việc suôn sẻ hơn, và khi tăng đến trăm năm mươi cửa hàng rồi, em có khoản lãi hằng tháng là ba trăm nghìn yên. Em tính nếu nỗ lực và ký hợp đồng được với ba trăm cửa hàng, em thu về khoản lợi nhuận hằng tháng là sáu trăm nghìn yên. Khi ấy, em mở rộng thị trường ra cả Tokyo, Nagoya và các vùng xa hơn nữa. Rồi hai nghìn cửa hàng, nghìn năm trăm cửa hàng... Câu chuyện của Reiko càng lúc càng phình to ra. Em mở rộng phạm vi hoạt động cùng với việc số lượng hợp đồng dần tăng lên, với điều kiện giới hạn mỗi vùng chỉ ký hợp đồng với cửa hàng. Tôi hỏi ấy làm thế nào để tìm các cửa hàng ký hợp đồng với mình? Reiko bảo: “ tìm hiểu và làm công việc ngoại giao nhé”. gì mà dễ thế cơ chứ? Tôi ngẩn người ra nhìn Reiko lúc. Kế hoạch hằng tháng cho nội dung các bài viết trong tạp chí do ai làm? Tôi hỏi ấy khi chưa hết sửng sốt. “Cái đó cũng làm nhé”. Reiko nhìn mặt tôi, lấy hai tay che miệng và cười khúc khích. Thôi, pha cho tách cà phê . Rồi rán bánh mì luôn. chưa ăn sáng đâu đấy. Cuối cùng Reiko cũng đứng dậy sau những câu này của tôi. bé này làm sao thế nhỉ? Tôi nghĩ vậy và cảm thấy có gì đó khó hiểu. chỉ bởi nội dung câu chuyện có phần thái quá. Kể từ khi quen biết nhau đến nay, suốt năm ròng, Reiko chưa từng lần bộc lộ suy nghĩ hay cảm xúc nào của mình với tôi. Tôi ngỡ Reiko là mà người ta chẳng thể biết nghĩ gì, nổi bật lên tất cả ở tính cách của là vẻ kín đáo và dịu dàng, quá đẹp cũng chẳng quá thông minh. Thế nhưng, cả khả năng kể chuyện đêm qua, cả nội dung thuyết trình hồi sáng nay đều bộc lộ ra con người hoàn toàn khác của ấy.

      Reiko liếc cái mặt nhồm nhoàm nhai mẩu bánh mì của tôi với đôi mắt tròn đen lay láy. Tôi lạnh lùng nhắc lại. “Hôm qua là chúng ta chia tay thôi, đúng ?” Reiko đưa mắt nhìn lên phía ngực tôi, bắt đầu dùng ngón tay mân mê dái tai theo thói quen, vừa làm vậy, ấy vừa : “Em muốn tới việc chia tay đâu...”. Chưa hết câu, nước mắt ấy lưng tròng. ấy : “Chia tay em rồi sống ra sao?”. Tôi trả lời rằng mình chưa tính những việc sau đó. Tôi hoàn toàn mãn nguyện khi thấy Reiko khóc. Bởi lúc này, tôi hề muốn chia tay với Reiko. Nghe có vẻ khổ sở, nhưng quả đúng là, nếu chia tay với Reiko, từ mai tôi biết ăn bằng gì. Tôi muốn được nghe chính mồm của Reiko rằng ấy muốn chia tay với tôi, cho nên, cả ngày hôm qua, cả ngày hôm nay, tôi bỡn cợt với ấy là chúng ta hãy chia tay thôi, chia tay thôi.
      Tôi với Reiko là tôi còn thiết thử thực kế hoạch kinh doanh nào nữa. Tất cả các dự án kinh doanh hay ho đều bị đổ bể khi có tay tôi thọc vào. Từ trước cho tới giờ vẫn luôn là như vậy. Kinh doanh ư? Tôi chán ngán lắm rồi. Tôi như bị thần chết ám vậy. Nếu em muốn làm tự làm mình . Sao mày ăn thô lỗ thế hử? Tôi vừa bực mình với cách của chính mình vừa nhìn đôi mắt đẫm nước của Reiko. Tôi nghĩ, đúng như mình định, từ bây giờ chỉ có lông bông nương nhờ lũ đàn bà con , mình đúng là cái thằng tụt xuống tận đáy cùng rồi.
      Quá trưa, hai chúng tôi rời khỏi căn hộ đến quán cà phê gần đó. Từ nãy đến giờ, Reiko tỏ ra vô cùng thất vọng. Rồi, ấy , em đâu có bảo là hãy làm , thay vào đó, hãy giúp hộ em chút thôi, có được ? Đầu tiên, để làm công tác ngoại giao, chính mình phải làm được bản mẫu đẹp. Mà trước hết, chính mình phải chế tác cuốn tạp chí PR để phát cho mười tám cửa hàng em ký được hợp đồng. Tuy nhiên, em chưa nghĩ ra được là ở trang thứ hai nên cho bài viết gì vào, trang thứ ba nên bàn đến chủ đề gì, còn trang thứ tư ở mặt cuốn cùng làm thế nào. Cho nên, chỉ mỗi lần này thôi, em muốn nghĩ giúp em phần việc đó. Và nếu kế hoạch kinh doanh này được thực , chính mình cũng phải đặt tên cho công ty, phải phát tờ rơi cho các tiệm thẩm mỹ ở khắp vùng Kinki nữa chứ. Sao ? có giúp em làm chỉ riêng những phần việc đó thôi ? Reiko vậy rồi chắp hai tay vào nhau. Liệu có ổn nếu em bỏ ra khoản tiền tiết kiệm bốn triệu hai trăm nghìn yên mà mình nhọc nhằn tích cóp bấy lâu nay để dấn thân cho kế hoạch kinh doanh chẳng đâu vào đâu. Tôi với tâm trạng chán nản. Reiko bảo thế này. “Em nghĩ, nhất định em thành công. Mà nếu có làm sao, em lại làm ở siêu thị mà”.
      ấy với tôi rằng, dù sao ấy cũng trót ký hợp đồng với mười tám cửa hàng rồi. Vì thế, dứt khoát là đến cuối tháng phải bàn giao sản phẩm. Hôm đó là ngày mồng năm tháng Tám. Thấy bảo, cơ sở in đó họ muốn có bản thảo và file ảnh hoàn chỉnh trước mồng mười. Chỉ còn năm ngày nữa thôi sao? Tôi nghĩ, liệu rằng mình có thể làm cái công việc biên tập chỉ trong có mỗi năm ngày cho tạp chí chuyên về PR, việc mà mình chưa từng làm bao giờ hay ? Song, nhìn vẻ mặt chứa đựng bao tâm huyết mà Reiko ấp ủ bấy lâu nay, tôi đành tặc lưỡi trả lời nàng: “Chỉ lần này thôi đấy nhé”. Bốn năm trước đây, tôi có lần làm việc cho công ty in hạng trung. Tuy chỉ làm ở đó có ba tháng thôi, nhưng duy nhất có lần, tôi cũng phụ trách tạp chí PR cho cửa hàng bánh gia truyền ở Shinsaibashisuji với vai trò là người quản lý. Bởi vậy, tôi có hơi hơi nắm được những việc đại loại như việc trình bày hình thức thế nào cho cuốn tạp chí. Thế nhưng, đó là công việc do chính nhà thiết kế hay chuyên gia viết lời quảng cáo ở công ty làm, còn tôi khi ấy trực tiếp thực các phần việc đó. Mặt Reiko chợt sáng bừng lên, vội vàng cùng rời khỏi quán cà phê, dẫn tôi đến hiệu sách trước cửa nhà ga, rồi bảo, hãy mua tất cả những cuốn sách mà thấy có thể phục vụ cho việc làm cuốn tạp chí PR đó. Rồi trong khi tôi lục tìm sách, ấy đến hiệu văn phòng phẩm mua loạt những dụng cụ ấy cho là cần thiết, nào là thước kẻ, com pa, hồ dán, tẩy, và vài tờ giấy vẽ. Đầu tiên, tôi lấy cuốn sách Thuật bấm huyệt tại gia đình, rồi chọn cuốn Vườn rau gia đình. Tiếp theo, tôi mua cuốn sách dày có nhan đề Bách khoa toàn thư - những điều thú vị, rồi cuốn Sổ tay nghi lễ đời người và quyển tạp chí làm đẹp hằng tháng. Tôi mua quáng quàng cho xong. Bởi vì trong vòng năm ngày, tôi phải biên tập cuốn tạp chí PR, công việc mà tôi chưa hề làm bao giờ, và nhiệm vụ của tôi là phải tạo ra những nội dung thú vị, lôi cuốn những người quản lý của các tiệm thẩm mỹ đó, để từ nay về sau, họ tiếp tục ký những hợp đồng dài hạn với mình. Do vậy, bức thư này phải dừng ở đây thôi. Reiko nghỉ việc ở công ty suốt mấy hôm nay, chạy chạy lại khắp cả ngày, lúc sang tiệm thẩm mỹ, rồi lại đến xưởng in. Từ bây giờ, tôi phải bắt tay vào làm tạp chí PR đây. Ba ngày vừa rồi, tôi ngồi viết lá thư này. Giờ chỉ còn hai ngày nữa mà thôi. Nhưng, trong suốt năm qua, Reiko chăm sóc tôi hết lòng, nên trả ơn ấy bằng cách này có lẽ cũng là hợp lý hợp tình. Lúc này, trước mặt tôi la liệt nào là mấy quyển sách mới mua, ảnh phong cảnh để dùng làm hình bìa, rồi bút chì, thước kẻ, giấy vẽ. Ảnh phong cảnh là tấm ảnh chụp bờ hồ Tazawa trong chuyến nghỉ tuần trăng mật của tôi và em. hiểu tại sao nó lại nằm trong đống đồ đạc của tôi. Chúng ta vẫn thường chẳng thể biết được rốt cuộc cái gì có ích cho cái gì phải em? Thư tôi viết có lẽ hơi lan man, nhưng khi đọc lại nó, dường như có thể rằng, những việc xảy ra trong vài ngày ngắn ngủi vừa qua kể từ khi nhận được thư em cho đến ngày hôm qua được tôi ghi chép lại khá chính xác đấy.
      Tạm biệt em!
      Ngày 8 tháng 8
      Arima Yasuaki
      Gửi Arima Yasuaki
      Lấy lá thư gửi đến hòm thư đầu nhà vào rồi đưa cho em, chị Ikuko phì cười bảo, bạn nào có cái tên đáng thế. Xem tên người gửi, em cũng bật cười theo. Vì ghi lên đó cái tên Hanazono Ayame mà. Nghe cứ như là tên của ngôi sao sân khấu nhà hát kịch Takarazuka ấy. Ở lá thư trước, dùng cái tên Yamada Hanako. Nếu để ý trong cách chọn những cái tên này là thể nào cũng bị mọi người trong gia đình em nghi ngờ đấy nhé.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 14


      Mãi đến đêm khuya, khi mọi người trong nhà, cả chồng em và bé Kiotaka ngủ hết, em mới bóc thư ra đọc. Và, em nhớ đến đoạn thư em viết cho lúc trước. Đó là lúc em đọc lá thư mà thản nhiên viết về những gặp gỡ tình cờ của mình với Yukako ở Maizuru. Em nhớ lại những đoạn mà em viết trong thư với tâm trạng bực bội khi đó, rằng hãy viết lại cho em toàn bộ diễn biến câu chuyện giữa và Yukako cho đến giây phút cuối cùng. Em có quyền được biết điều đó. Thúc ép như vậy rồi, em còn viết, em bỏ cuộc nếu cho em toàn bộ những chi tiết của câu chuyện lãng mạn đó của . ( biết tại sao ? Bởi vì khi đó, đọc lá thư ấy của , em muốn xe tan xé nát nó ngay đấy ạ). Nhưng, điều đó bây giờ chẳng thành vấn đề nữa rồi. Đọc lại lá thư thứ ba của , lá thư viết về những trải nghiệm kỳ lạ đó, em chú ý nhiều tới đoạn viết rất sơ lược về cái đêm cuối cùng của và Yukako. Nhưng ngày hôm trước, em đọc lại lá thư ấy lần nữa, vì thấy những dòng thư viết gợi ý cho em có được những hình dung về toàn bộ diễn biến từ lúc và Yukako gặp lại nhau cho tới khi xảy ra vụ việc ấy, cho dù có những điều tuyệt nhiên ra. Với em thế là đủ. “Bao giờ cũng trở về với gia đình của ”. Câu đó của Yukako vuốt ve, xoa dịu cho khối u sâu tận nơi đáy lòng em bấy lâu nay. Em thấy có cái gì đó giống như mến của mình dành cho người con có tên Yukako ấy. Cái từ mến có lẽ là thích hợp. ấy là người cướp chồng em, nhưng em có cảm giác rằng, cùng là phụ nữ, em có thể đối mặt với ấy với tâm trạng thanh thản và yên bình, như thể em muốn mình phải cư xử ân cần, thể cảm thông với ấy vậy. Giờ đây, có những lúc em thấy nhớ Yukako, người con bao giờ quay trở lại nữa. Song, dù có thế, từ sâu thẳm nơi đáy con tim, lòng sầu hận, nỗi hờn ghen trong em vẫn hiển mãi thôi. Và hiểu sao em cứ ám ảnh mãi với câu chuyện đó của bà của Reiko, sống cùng với . Em thấy nó hoàn toàn phải là câu chuyện cổ tích, nó là câu chuyện hoàn toàn có thực. Em có cảm giác câu chuyện mà bà của Reiko , rằng người nào cướp sinh mệnh của người khác, hay sinh mệnh của chính bản thân mình, bao giờ được đầu thai lại làm người nữa là đáng sợ. Tại sao em lại nghĩ rằng cái câu chuyện cổ tích ấy chắc chắn là có nhỉ? Chính bản thân em cũng thấy kỳ lạ và sao lý giải nổi. Những lúc ở trong bồn tắm, hay khi tưới nước cho cây ngoài vườn, em cứ nghĩ ngợi, tại sao thế nhỉ, tại sao nhưng câu ấy của bà của Reiko lại cứ khiến lòng mình day dứt thế. Rồi em bỗng nhận ra. À, đấy là bởi em là mẹ của bé Kiotaka. Có thể bé Kiotaka và bà của Reiko đều có đặc điểm kỳ dị bẩm sinh, cho dù hình thức của đặc điểm ấy là khác nhau. Tuy ở mức độ ít thôi, nhưng ràng, bé Kiotaka được đầu thai làm con người với nỗi bất hạnh bên mình. Tại sao con trai em lại phải sinh ra với nỗi bất hạnh đó bên mình chứ? Tại sao bàn tay của người bà đó chỉ có bốn ngón thôi? Tại sao người này sinh ra lại là người da đen? Tại sao người kia sinh ra lại là người Nhật Bản? Tại sao con rắn lại có cả tay lẫn chân? Tại sao con quạ đen, mà thiên nga lại trắng? Tại sao người may mắn được khỏe mạnh, người lại khổ sở vì bệnh tật? Tại sao có người xinh, kẻ xấu? Là người sinh ra Kiotaka, em muốn biết nguyên nhân thực của những bất công và phân biệt phi lý vẫn tồn tại thế giới này như uy lực siêu phàm vậy. Thế nhưng, cho dù em có suy nghĩ đến bao nhiêu nữa, cũng phải chấp nhận điều đó thôi. Tuy biết phải chấp nhận nó thôi, em vẫn cứ vừa đọc những dòng thư của vừa đắm chìm vào trong những suy tư sâu xa. Giả sử câu chuyện mà người bà ấy kể phải là câu chuyện cổ tích, mà lại là ...
      Khi về Seo Yukako, dùng từ cái nghiệp phải ? Và cũng viết rằng, hiểu sao lại có cảm giác bản thân khác của dõi theo chính mình khi ở trong trạng thái chết ấy và những tinh thể của cái thiện và cái ác, những thứ cứ bám riết lấy và có ý định xa khỏi bản thân khác của kết nối với nhau ở nơi nào đó. Ôi! Em hiểu cái gì vào cái gì nữa rồi. Để em sắp xếp lại mọi thứ trong đầu em nhé. Phải rồi, để làm thế, trước hết em cần phải kể với về mối quan hệ vợ chồng giữa em và Katsunuma Soichiro, những điều mà cho đến giờ, em chưa hề lần bày tỏ cho hay. Katsunuma là người đàn ông uống rượu, ham thích những môn thể thao như đánh golf hay chơi tennis, biết chơi cá cược, mạt chược hay cờ tướng. ấy là người chỉ cảm nhận thấy thứ thanh ồn ã từ nhạc Mozart. Em từng nghĩ rằng, chỉ có những tập tài liệu khó hiểu viết về lịch sử là thứ duy nhất có sức hấp dẫn đối với con người ấy. Cưới Katsunuma được ba năm, em sinh bé Kiotaka, rồi ngay năm đầu tiên đó, ấy được công nhận từ giảng viên đại học lên phó giáo sư. Trước lúc đó, các sinh viên ở trường đại học thi thoảng có đến nhà chơi, nhưng khi ấy lên phó giáo sư, số sinh viên đến nhà tăng đột biến. Có cả sinh viên nam và sinh viên nữ. Hầu hết những em này là sinh viên trong nhóm nghiên cứu do ấy hướng dẫn, trong số đó có bé xinh xắn, dáng người mảnh khảnh, có vẻ hơi lạnh lùng. bé ấy lúc nào cũng tỏ ra kênh kiệu về xinh đẹp của mình nên em chẳng ưa ta chút nào. Có hôm, như thường lệ, vài cậu học trò lại đến nhà em chơi và chuyện ầm ĩ, tự tiện lấy bia, nước ngọt, pho mát trong tủ lạnh ra cứ như thể thuộc hết mọi thứ ở nhà người khác vậy, rồi nhao nhao vây quanh Katsunuma. Đến chiều, lũ học trò ấy lại đồng loạt ra về. Khi hai vợ chồng em tiễn lũ học trò ra cổng, và mấy đứa ấy lời cảm ơn với vợ chồng em, bé sinh viên đó nhìn Katsunuma, rồi thoáng mỉm cười. Dường như ánh mắt ta ngầm ra hiệu với ấy điều gì đó, cố để cho em biết. Choáng váng, em khẽ liếc nhìn Katsunuma. Katsunuma khi ấy cũng ngầm với ta điều gì đó bằng ánh mắt của mình. Em hiểu ngay giữa hai người có dan díu tình cảm với nhau. Tuy nhiên, vào thời điểm ấy, cái linh cảm của em chưa đạt đến ngưỡng hoàn toàn chính xác. Rồi vào khoảng thời gian hai tháng sau đó kia. thư ký Okabe mang đến nhà hai con cá hồng to mà ấy lặn lội câu ở tậnWakayama. ( cũng biết rất Okabe rất thích câu cá phải ?). Em lấy con để nấu cho cả nhà ăn, còn con em gói vào túi nylon, đem ngay đến biếu ông chủ quán Mozart, người giờ thành họ hàng với em. Thường thường, em xuyên qua khu nhà tập thể, rẽ phải ở ngã tư thứ hai, rồi ra đến bờ sông. Nhưng hôm nay, trước mặt em có con chó hoang rất to đứng thè lưỡi ra. Em sợ quá, nên quyết định quay lại và vòng vào con đường tối mà bình thường, chẳng mấy khi em qua đó. bộ đường, chợt em nhìn thấy Katsunuma và bé sinh viên đó đứng ôm siết lấy nhau dưới cổng ngôi biệt thự lớn. Em vội vàng quay đầu lại, rón rén, sợ sệt qua chỗ con chó hoang ấy, đến đưa cho ông chủ quán Mozart con cá hồng, rồi về nhà. Hôm đó, Katsunuma về nhà muộn. Em nghĩ, ta và bé sinh viên kia đứng ôm nhau ở ngay gần nhà mình, rồi hai người đâu nhỉ? Hai người cùng nhau đến tận sân tennis ở tít bờ biển đằng kia, hay là vào cái khách sạn dành cho các cặp tình nhân ở phía sau nhà ga? Thế nào cũng là trong hai nơi đó cho mà xem. Em chẳng mảy may thấy buồn. Em chẳng hề thấy chút lăn tăn. Em đáp trả lại vẻ mặt tỉnh bơ của Katsunuma cũng bằng vẻ mặt tỉnh queo như thế. Em thấy hành vi của bọn họ đáng ghê tởm. hình ảnh của hai kẻ đê hèn. Cùng với lúc em suy nghĩ rằng mối quan hệ của Katsunuma và bé sinh viên kia là mối quan hệ thô bỉ, tội lỗi, em cũng nghĩ với thái độ dửng dưng rằng, Katsunuma chẳng phải là người quan trọng với mình. Mình lấy con người này bởi tình , ngay cả ở tại đây, sau khi trải qua vài năm chung sống, mình thậm chí cũng thể có được chút gì đó gọi là tình đối với ta. Kệ cho mọi chuyện muốn ra sao ra. Em tự nhủ với mình. Mình có Kiotaka, mình có đứa con bé bỏng quý này, đứa con phải gánh chịu bất hạnh ngay từ khi mới lọt lòng. Kể từ đó đến nay, bảy năm trôi qua, mối quan hệ ấy giữa Katsunuma và bé sinh viên ra trường đó vẫn cứ tiếp diễn. Em biết vẫn biết, nhưng chẳng mảy may lần mở miệng về việc đó. Chỉ có điều, trong những khoảnh khắc nào đó, hình ảnh của chồng em và bé lẳng lơ kia đôi lúc vẫn chợt lướt qua trong tâm trí em. Nhưng cái hình ảnh ấy dường như phải hình ảnh của con người , mà nó chỉ là cái gì đó giống như muội than bẩn thỉu xếp thành hình người thoắt nhòa ngay trong đầu em. Đôi khi, Katsunuma có quàng tay ôm lấy em trong phòng ngủ, lúc đó, em lại vờ lấy cớ bảo, hình như Kiotaka kêu gì hay sao ấy, em phải xem con thế nào, hoặc là hôm nay Kiotaka rất quấy, nên em cũng mệt lắm rồi. Em tuyệt nhiên có ý định đón nhận những thứ đó ở chồng mình nữa. Về việc này, em muốn sâu thêm nữa cho nghe đâu. Chắc hẳn ngạc nhiên lắm, nhưng đúng là, từ cái ngày đó, cái ngày em nhìn thấy cảnh Katsunuma và ấy đứng ôm nhau, em và ấy hề lần cùng nhau ân ái. Bảy năm chẳng hề lần nào. Bởi thế, chồng em nhận ra là em cũng biết chuyện. Thế nhưng, bề ngoài, cả hai người đều tỏ ra chẳng có chuyện gì cả và vẫn cùng nhau chung sống cho tới hôm nay.

      Em có cảm giác, em hiểu ý nghĩa của từ cái nghiệp. Em cảm giác mình hiểu rằng, đó phải chỉ là từ với ý nghĩa đơn thuần của nó, mà là nghiêm luật nào đó. Phải chăng, em trót mang trong mình cái nghiệp là, cho dù có lấy ai chăng nữa, rốt cuộc cũng bị người phụ nữ khác cướp mất chồng mình mà thôi. Em chỉ có thể nghĩ rằng, dù em có chia tay với Katsunuma, và lại lấy người khác, chắc chắn chuyện tương tự cũng lại xảy ra. sử dụng cái từ cái nghiệp và viết rằng, có cảm giác cái từ đó kết nối ở nơi nào đó với tinh thể của cái thiện và cái ác, những thứ cứ bám riết lấy của bản thân . Khi đọc đến những dòng này, em có suy nghĩ rằng việc em mất , việc Katsunuma thay lòng đổi dạ và đến với người con khác, rất có thể tất cả những điều đó là nghiệp của em. Trước khi bình luận về từ nghiệp này, em nên nhìn lại bản thân mình trong vai trò là người phụ nữ. Rất có thể, em còn khiếm khuyết điều đó trong vai trò là người phụ nữ, người vợ chăng? Em thiếu gợi cảm ư? Hay em thiếu nhu mì? Chắc chắn là biết chứ, phải ? Mong đừng ngại ngần, hãy cho em biết điều đó nhé .
      Hình như bố em về rồi. Chuyến công tác Tokyo vừa rồi của ông cụ rất dài. Chắc cụ mệt lắm. Bố em cũng phát ra Katsunuma có dan díu với người phụ nữ khác từ vài năm trước rồi ạ. phải do em cho bố biết. Bố là người rất tinh. Em lại viết thư cho . À, phải rồi, em quên chưa viết điều này. Em thấy nhớ cái câu mà cũng gắt gỏng với Reiko trong lúc say rượu ấy quá ạ. Hồi mới nhau, hai chúng ta cũng thường cãi nhau vì những chuyện đâu. Bao giờ cũng với em câu này. “Tôi ghét em”. Nhưng, em với tình sét đánh, bởi vậy em luôn thầm nghĩ và chọc lại thế này: “Ái chà, , rất người ta mà còn làm bộ này nọ”. “Tôi ghét ”. Reiko là bắt được phải ra câu ấy rồi đấy nhỉ.
      Chào !
      Ngày 18 tháng 8
      Katsunuma Aki

      Gửi Katsunuma Aki.
      Trước tiên, tôi trả lời em câu hỏi ấy. Những gì tôi biết về em, đó là em là phụ nữ rất hấp dẫn. hấp dẫn ấy của em hề đổi thay khi hai chúng ta , hay khi chúng ta nên vợ nên chồng. giường ngủ, những động tác vuốt ve của em kỹ thuật, điêu luyện như của những làng chơi, nhưng mỗi cử chỉ âu yếm của em với tôi vẫn quyến rũ. Em vẫn thường hết mình và bạo dạn mỗi khi hai ta ân ái. Tôi nhớ những khi ấy, em gạt bỏ hết bao e ấp, ngại ngần, và dâng hiến hết những đắm say trong con tim mình. Em biết , em là người phụ nữ làm cho tôi thực cảm thấy mãn nguyện. Có được người vợ đầy quyến rũ như vậy, người chồng phần nào cũng thấy lo lắng đấy. Và nữa, cách chân thành, giờ đây nghĩ lại, tôi thực cảm thấy em cũng là người vợ rất ngoan ngoãn, nhu mì nữa. Tôi lấy lòng em đâu đấy nhé. Lớn lên trong chiều của bố mẹ, tính em có phần bướng bỉnh, đến nỗi đôi khi tôi thầm nghĩ phải tát em cái đau cho chừa cái thói ấy . Nhưng hết, em vẫn là nằm trọn trong vòng tay tôi, để tôi vẫn thường muốn được âu yếm, vuốt ve mái tóc em. Cái tính cách bướng bỉnh ấy cũng là đặc điểm hấp dẫn ở con người em. Thế nhưng, những điều đó là tất cả những gì tôi biết về em. Tôi cũng người chồng mới của em cảm nhận thế nào. Thói trăng hoa của người đàn ông vốn dĩ thuộc về bản chất rồi và khó để thay đổi nó. Nó tiềm tàng trong mỗi người đàn ông. Có lẽ chị em phụ nữ nổi giận và bảo rằng là lối tùy tiện, ích kỷ, nhưng đó là , nên tôi buộc phải vậy thôi. Cho dù ta có người vợ hiền dịu, xinh đẹp mà ta rất mực thương, nhưng chỉ cần may mắn có cơ hội, hoặc do hoàn cảnh đưa đẩy, là ta có thể ngủ với người phụ nữ khác. Nhưng, phải vì thế mà tình với vợ mình thế này hay thế khác đâu. , tôi thể khẳng định như thế được. Tôi đính chính lại câu vừa rồi chút. Cũng có những người đàn ông say đắm với người phụ nữ đó và vứt bỏ cả gia đình của mình. Nhưng, hầu hết thói trăng hoa của đàn ông là như những gì tôi viết ở . Nếu viết tiếp nữa, thành ra tôi lại biện bạch cho bản thân mình, nên tôi dừng chủ đề này ở đây thôi.
      Lâu lắm rồi tôi mới lại làm việc, nên thấy mệt rã rời. Hơn nữa, lại có chuyện khó chịu xảy ra. Hai ngày trời, tôi hầu như thức đêm để biên tập cuốn tạp chí PR. Tôi buộc phải làm thế vì nếu như thức suốt như vậy, chắc chắn tôi thể nào kịp được. Chúng tôi quyết định đặt tên cho cuốn tạp chí của mình là “Beauty club” (Câu lạc bộ sắc đẹp). Chúng tôi hầu như chẳng có mấy thời gian để đặt tên cho tạp chí, hay làm bất cứ việc gì liên quan đến nó. cái tên chẳng chút ấn tượng nào. Nhưng, chúng tôi chẳng thể nghĩ ra thêm được nữa, vả lại, nếu đặt luôn cái tên nào đó, các bước tiếp theo cũng thể tiến thêm được. Ở trang thứ hai, là các bài viết về cách sử dụng xà phòng theo như bản mẫu Reiko làm. Sang trang thứ ba, chúng tôi chọn vài phương pháp bấm huyệt từ cuốn Thuật bấm huyệt tại gia đình kia, rồi thay đổi ít câu chữ. Vì nếu in nguyên như vậy, thành sao chép trộm bản quyển. Trang thứ tư mới khổ. Tôi thể nghĩ nổi xem nên cho gì vào đó đây. Trang cuối ư, chà chà, thế nào mà chả được. Nghĩ vậy, tôi tự tiện lôi vài mẩu chuyện lạ đó đây trong cuốn Bách khoa toàn thư - những điều thú vị vào. Sau khi làm xong, tôi đến xưởng in để trao đổi về việc dặt hàng, kích cỡ tạp chí. biết Reiko mướn được ở đâu chiếc ô tô mini trong toàn bộ thời gian cho đến khi cuốn tạp chí PR hoàn tất, và nhờ tôi chở lo việc. Tôi có bằng lái, nhưng cũng cỡ chừng năm năm nay chẳng hề động tay vào vô lăng. Reilo cầm tấm bản đồ của thành phố Osaka rồi : “Lên đường thôi!”. Reiko bảo lần này ấy nằn nì ông chủ xưởng in giúp cho chỉ in hai vạn bản. Bởi thế, bản được in với giá mười yên. ấy giải thích, như vậy là số tiền thu được từ mười tám cửa hiệu kia coi như tong. Cho nên, từ giờ đến ngày giao hàng vào cuối tháng, phải tìm thêm các cửa hiệu ký hợp đồng với mình. Hôm đó, chúng tôi lòng vòng quanh quận Namano.

      Khi thấy tiệm thẩm mỹ, Reiko bảo dừng xe, rồi vào trong đó. Gần giờ đồng hồ trôi qua, tôi nghĩ, biết có ký được hợp đồng hay đây, ấy xuất và bảo: “ được rồi”. Đến cửa hàng thứ hai, chưa đầy hai phút, ấy bị đuổi ra khỏi cửa hiệu của họ. Chúng tôi cứ lòng vòng như vậy qua năm cửa hiệu, nhưng chẳng có cửa hiệu nào ký hợp đồng cho chúng tôi cả. Hôm đó trời nóng kinh khủng, cái điều hòa của chiếc ô tô cũ rích ấy chẳng có mấy tác dụng. Người đầm đìa mồ hôi, tôi dựa lưng vào ghế vô lăng nóng lên sừng sực, và bảo, thôi em ạ. “Hôm nay chí ít em cũng phải ký được hợp đồng với nơi, nếu chưa có, dứt khoát em chưa về đâu”. Reiko khăng khăng như vậy và nhất định chịu nghe theo ý tôi. Khi chúng tôi ăn xong bữa trưa tại quán, ấy lại đứng lên, đút chìa khóa xe vào tay tôi và : “Lên đường thôi!”. Tôi nài nỉ: “Em phải cho nghỉ chút chứ, vừa ăn cơm xong mà lái xe là đau dạ dày đấy”. “Ừ nhỉ. Em gọi cà phê cho nhé”. Reiko cùng tôi sang quán cà phê ở sát cạnh quán ăn đó, rồi khi tách cà phê chúng tôi vừa gọi chưa được mang ra, ấy giục: “ nhớ uống mau mau đấy nhé”. Tôi cố tình chậm rãi nhấp từng ngụm cà phê. “ này, là khó chịu quá. Người ta cố gắng hết sức, mà sao chẳng quan tâm gì thế”. lại xối đôi mắt tròn ấy vào ngực tôi và lẩm bẩm như vậy với vẻ buồn buồn. Quan tâm hay quan tâm rốt cuộc mấy ngày nay, chẳng phải tôi nhận lời nhờ vả của em, chạy long sòng sọc theo những cầu của em còn gì? Người thức thâu đêm để hoàn tất việc biên tập cuốn tạp chí PR, rồi lại chạy đến xưởng in để thuyết trình nội dung in lên cuốn tạp chí đó là ai? Chính là tôi đây chứ còn ai nữa. Chưa hết. Chẳng biết em mượn mõ ở đâu ra cái xe ô tô cà tàng chậm rì rì, chỉ biết nhả khói mù mịt này nữa. Tôi cũng lái nó, chạy lòng vòng khắp phố phường trong khi mồ hôi đầm đìa. Cái thằng cứ bị sai vặt đó là tôi. Tôi cũng cố nén nhịn để thốt ra lời cằn nhằn nào đây này. Tôi đáp trả lại ấy như vậy. Tức , khuôn mặt buồn buồn khi nãy của ấy thoáng thay đổi, đôi mắt đen lay láy bắt đầu hấp háy, cái mũi tròn nhăn lại, và ấy cười tôi rất kỳ lạ. (Cái mũi tròn này chính là đặc điểm khiến cho Reiko thể được gọi là xinh, nhưng cũng phải rằng nó lại là đặc điểm khiến ấy phảng phất nét thơ ngây rất có duyên).
      Tôi hỏi ấy có gì mà buồn cười. Reiko bảo thế này. “Em nuôi năm trời là chỉ để dùng vào lúc này thôi đấy”. Rồi ấy lấy hai tay bụm miệng cười rũ rượi. Ban đầu tôi cũng thấy bực mình, nhưng rồi cũng lấy làm lạ. Tôi nghĩ, thế là mình bị vào tròng rồi. Tôi hỏi Reiko rằng, có phải năm trước đây, ấy quyết định chung sống cùng tôi vì mục đích này hay ? Reiko thôi cười nữa và bảo: “Trời ơi, em đùa mà cũng tin à? Em muốn kinh doanh cái gì đó bằng số tiền mình có, nhưng em cũng chưa tính được là mình phải làm gì đây, rồi cũng hai mươi bảy tuổi, cũng chưa kiếm được tấm chồng. Từ khi chung sống cùng với , nhìn ngày ngày sống trong tâm trạng chán chường, em thấy nhất định là mình phải làm cái gì đó. Phải kinh doanh cái gì đó bằng số vốn bốn triệu hai trăm nghìn yên để vừa kiếm tiền ăn hằng ngày vừa tăng thêm số vốn đó. Em nghĩ, cần phải nghĩ cách kinh doanh để hào hứng cùng tham gia, để kéo vào cuộc”. Reiko đến đó với giọng điềm đạm như mọi khi, rồi có vẻ ngập ngừng điều gì đó, cuối cùng, ấy lại tiếp tục . “Vết thương ở ngực và bụng đó, là sao vậy?”. Tôi im lặng. Cứ thế im lặng. “Em biết là thế nào cũng đâu mà...”. Reiko thế rồi đứng dậy, thanh toán tiền, ra ngoài cửa và đợi tôi ở đó.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 15



      Khi lái xe qua con đường quốc lộ đông xe cộ qua lại, tôi chợt nhận ra đây là chỗ rất gần nơi trước kia tôi sống. Tôi được người bác ruột đón về ở đó, và bác nuôi tôi ăn học hết cấp hai, cấp ba, rồi cả lên tận tới đại học. Nhưng, bác tôi mất từ ba năm trước. bác giờ già sống vui vầy cùng vợ chồng người con trai ( ấy hơn tôi ba tuổi, công tác ở ngân hàng) và ba đứa cháu nội. Bác ấy là người buồn nhất trước việc tôi và em ly hôn. Tuy phải là con ruột của bác, nhưng bác nuôi nấng tôi lớn khôn cũng như nuôi nấng người con đẻ của mình mà có chút thiên vị nào. Bác ấy sống ở gần đây. Nghĩ đến đó, tôi thấy người mình nóng bừng. Tôi làm việc qua mấy công ty rồi cũng lụn bại. Bác tôi giấu mọi người và cho tôi vay khoản tiền gần sáu trăm nghìn yên. Từ đó đến nay, tôi vẫn chưa trả được cho bác khoản tiền đó, và cũng hơn hai năm rồi, tôi chẳng những vác mặt mình đến gặp bác, mà cũng chẳng lần gọi điện thoại liên lạc với bác. Đó là khoản tiền sáu trăm nghìn yên rất quan trọng với bác để bác sống những ngày tháng tuổi già. Tôi quịt mất khoản tiền sáu trăm nghìn yên đó và lặn mất tăm. Tôi với Reiko đây là nơi trước kia sống. Lần đầu tiên tôi với ấy về chuyện quá khứ của mình. Khi đến đó, tôi chợt nhớ ra là mình có bạn học cùng cấp ba, nối nghiệp bố mẹ quản lý tiệm thẩm mỹ. Tôi nghĩ, rất có thể ấy nhận lời ký hợp đồng đặt hàng làm cuốn tạp chí PR nếu tôi cất lời nhờ. Thế nhưng, nếu tôi ló mặt ở đó, có thể ấy lại với bác tôi. Vì tiệm thẩm mỹ đó ở cùng dãy phố với nhà bác tôi, chỉ bộ hết có mười phút là tới. Nhưng, Reiko cứ khăng khăng nhất định về nếu chưa ký được hợp đồng với cửa hàng, mà tôi muốn được giải phóng cho mau. Tâm trạng ấy cũng đan xen với tâm trạng muốn làm cho Reiko được vui, bởi ấy vẫn cứ mồ hôi ròng ròng cúi đầu chào hàng hết tiệm thẩm mỹ này đến tiệm thẩm mỹ khác. Khi qua cổng trường cấp ba trước kia tôi từng học, rồi dừng xe ngay phía trước khu phố buôn bán sầm uất, tôi lấy từ tay Reiko túi giấy đựng các tờ rơi quảng cáo làm vội, cuốn tạp chí mẫu, bản đăng ký, và bảo rằng, người bạn cũ của tôi kinh doanh tiệm thẩm mỹ ở gần đây, cũng biết người ấy có ký giúp hợp đồng hay , nhưng cứ để tôi thử đặt vấn đề xem sao. Thường thường, tiệm thẩm mỹ là nơi nam giới rất ngại đặt chân vào. Nhòm từ bên ngoài cửa sổ, bạn đó trông giờ khá nhiều tuổi đứng gần cửa ra vào và chỉ đạo nhân viên làm việc có vẻ rất bận rộn. Tôi cứ lại lại, lưỡng lự biết có nên vào trong tiệm thẩm mỹ lớn đó hay . Thế rồi, tôi chẳng đủ can đảm để bước vào trong đó, đành bỏ cuộc và quay về. Bỗng, có tiếng gọi: “Arima ơi!”. Tôi ngoái đầu lại. Bà chủ của tiệm thẩm mỹ xuất bên cửa sổ kính và đứng nhìn tôi. Người đó hỏi, đúng là Arima rồi, có chuyện gì mà cậu cứ lại lại trước cửa hàng thế. Tôi bảo, tớ có việc muốn nhờ cậu, nhưng ngại bước vào trong tiệm thẩm mỹ quá. Tôi gặp bạn ấy lần cuối cùng là vào ngày họp lớp, cuối năm tôi và em cưới nhau. bạn với giọng như nhớ lại thời xa xưa ấy rằng, vừa nhìn thấy mặt tôi là ấy nhận ra tôi ngay. bạn mời tôi vào trong cửa hàng, rồi hỏi xem việc tôi định nhờ ấy là gì? Tôi vào trong tiệm, ngồi ghế sofa ở phòng tiếp khách, giở cuốn tạp chí mẫu và tờ rơi quảng cáo ra. Tôi dối với bạn là tôi làm công việc này từ ba năm trước đây. Bởi tôi e rằng, nếu mình đây là công việc chúng tôi vừa mới bắt tay vào làm, bạn tôi tin tưởng với công việc của chúng tôi. ấy xem kỹ càng cuốn tạp chí mẫu, rồi hỏi tôi xem chúng tôi có chắc chắn giữ nguyên tắc là khu vực chỉ ký với cửa hàng hay ? Tôi cho ấy xem bản đồ, và hỏi xem có phải đến khu vực này là phạm vi kinh doanh của cửa hàng hay ? Tôi bảo, nếu hợp đồng được ký, chúng tôi nhất định ký hợp đồng với bất kỳ tiệm thẩm mỹ nào khác trong phạm vi khu vực này. ấy lẩm bẩm, bản là hai mươi yên à, rồi có vẻ đăm chiêu. Thấy thế, tôi chỉ tay ra bảng giá đề ngoài cửa ra vào, và bảo. Cửa hàng nào cũng cố gắng có sáng tạo riêng trong các kỹ thuật làm đẹp, hay các dịch vụ chăm sóc khách hàng đúng ? Tuy nhiên, nếu cửa hàng của cậu có thêm động tác nữa, đó là hằng tháng phát hành thêm cuốn tạp chí PR như thế này cho riêng cửa hàng của mình, chắc chắn khách hàng cảm nhận thấy tiệm thẩm mỹ này có nỗ lực hơn hẳn trong dịch vụ chăm sóc khách hàng. Chỉ với hai mươi yên cho mỗi cuốn, cậu hoàn vốn ngay với những khách sử dụng dịch vụ ở mức giá năm, sáu nghìn yên còn gì. Quả là bèo. Trong khung hình chữ nhật ở trang bìa, có in rất cẩn thận tên cửa hàng, tên người quản lý, nên khách hàng nghĩ cuốn tạp chí mình được tặng là đồ ăn liền đâu, và họ thấy hứng thú đọc nó cho mà xem. Chính vì thế, công ty chúng tớ tuân thủ nguyên tắc là khu vực chỉ ký hợp đồng với cửa hàng, và ở vùng Kansai, chúng tớ có tới trăm hai mươi cửa hàng vẫn cứ đều đặn hàng tháng lấy tạp chí của chúng tớ đây. Tôi liều mạng ba hoa chích chòe. bạn hỏi tôi hằng tháng, cửa hàng nhận tạp chí như thế nào? Nếu gửi qua đường bưu điện ngoài khoản bốn nghìn yên ra, chúng tôi lại phải trả thêm chi phí vận chuyển nữa chứ. Tôi cứng họng biết trả lời sao. Nếu giá đó có kèm thêm cả phí vận chuyển, lãi của chúng tôi bị giảm . Còn nếu bắt họ phải gánh cả chi phí đó, rất có thể họ nhận ký hợp đồng nữa. Về vấn đề này Reiko hoàn toàn bàn bạc gì với tôi cả. Ngay tức khắc, tôi buột miệng bảo, vào cuối các tháng, chúng tớ cho xe ô tô mang đến tận nơi. Chúng tớ có cả hệ thống vận chuyển đến tận nơi trao hàng và nhận tiền. bạn tôi luôn, nếu vậy tớ ký hợp đồng. Ngay lập tức, ấy điền địa chỉ, số điện thoại, tên mình vào bản đăng ký, đóng dấu rồi bảo, bộ gồm hai trăm bản thể đủ với cửa hàng chúng tớ. Chúng tớ cần sáu trăm bản cơ. Nhưng, lúc đầu, tớ cứ ký thử với số lượng bốn trăm bản . bạn tôi hỏi rằng, nếu hiệu quả dừng hợp đồng lúc nào cũng được chứ? Tôi bảo, đấy là quyền của đằng ấy. Nhưng, nếu cậu làm lâu dài, nó thành thương hiệu của cửa tiệm cậu đấy. Chả thế mà chúng tớ có tới trăm hai mươi cửa hàng đặt hàng trong suốt hai năm qua còn gì. Tôi lại tiếp tục phét. Trao đổi xong chuyện hợp đồng với tôi, ấy nhắc nhân viên lấy mời tôi cốc nước ngọt, rồi kể đủ thứ chuyện về các bạn học cũ. Nào là cậu này ở tổ A làm cảnh sát hình cơ quan công an nào đó. Nào là gì ở tổ B lấy chồng và sinh con rồi, nhưng năm ngoái mất vì căn bệnh ung thư vú. bạn tôi kể mãi, kể mãi như muốn dứt khỏi tôi. Tôi sốt ruột muốn báo tin ngay cho Reiko. Nhưng vì bạn tôi rằng, bước đầu ký với số lượng hợp đồng là bốn trăm bản, và nếu được khách hàng đánh giá cao, họ tăng số lượng ký hợp đồng lên sáu trăm bản, nên tôi dám ngắt lời ấy để chào tạm biệt mà ra về được, đành ngồi tiếp chuyện ấy tới gần giờ đồng hồ.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Tôi băng qua khu phố thương mại sầm uất để quay trở lại xe. Reiko chờ tôi về với nét mặt lo lắng. Tôi im lặng và chìa bản đăng ký ra trước mắt Reiko. “Bốn trăm bản kia ư?”. ấy thầm như vậy rồi ôm chặt bản đăng ký đó vào ngực. “Này, giải phóng cho nhé”. Tôi vậy rồi lại tiếp tục cho chiếc xe ô tô cà tàng chạy về phía đường quốc lộ. Reiko mắt long lanh, hỏi hỏi lại tôi xem tôi với người ta những gì. Tôi kể lại cho ấy nghe toàn bộ từ đầu đến cuối những gì mình , những gì bà chủ cửa tiệm hỏi. “ siêu đấy. Tóm lại, em vẫn chỉ là đàn bà con . Em thể nào linh hoạt được như đâu”. ấy trầm trồ thán phục tôi, nên tôi nhắc lại việc tôi chỉ làm cho ấy duy nhất lần này mà thôi. Vì tôi muốn được về sớm, nên tôi tự mình kiếm hợp đồng. Còn về sau này, tôi biết đâu đấy nhé. “Đồng ý là thế rồi, nhưng việc giao hàng vào cuối tháng làm cho em chứ, đúng ?”. Ơ kìa, gì mà thản nhiên như thế hử? Nghe Reiko bảo, lúc trước, ấy có ý định chuyển hàng đến cho các cửa tiệm thẩm mỹ bằng bưu điện. Khi hỏi bưu điện, họ trả lời rằng chi phí cho hai trăm cuốn tạp chí PR là ba trăm yên. “Các tiệm thẩm mỹ mà em ký hợp đồng thanh toán giúp em cả ba trăm yên phần chi phí vận chuyển này. Quả thực, giữa bốn nghìn yên và bốn nghìn ba trăm yên cho họ cảm giác khác hẳn. Tuy ba trăm yên là số tiền thôi, nhưng người phải trả khoản đó cũng cảm thấy nhiều nhiều thế nào ấy. Đúng là nếu chuyển đến tận nơi cho họ bằng ô tô là hay hơn cả. Ai cũng biết giá xăng rất cao, chính điều đó lại tạo ấn tượng tốt cho họ. đúng là thông minh ”. Thế là cái thằng tôi nằm gọn trong tay Reiko rồi. Kể từ hôm đó, tôi lái ô tô chở Reiko khắp nơi để chào hàng. Cho đến trước ngày chúng tôi phải thực công đoạn tiếp theo, phải in chèn chữ nổi đề tên, số điện thoại của các tiệm thẩm mỹ vào phần để trống trang bìa, Reiko ký thêm được hợp đồng với bảy tiệm thẩm mỹ nữa. Tổng số lúc này tăng lên con số hai mươi sáu. Dù thế, chúng tôi vẫn cứ lỗ, nhưng Reiko mừng rỡ ra mặt. Vì mới chỉ vỏn vẹn có hai mươi sáu cửa tiệm, nên mặc dù các cửa tiệm đó nằm rải rác ở Kyoto và Kobe, nhưng mới tám giờ tối là chúng tôi hoàn thành việc giao hàng. Reiko cho tôi uống bia và ăn món thịt bò nướng ở nhà hàng gần căn hộ của ấy. Cái cụm từ tôi dùng “cho tôi ăn” là cực kỳ thích hợp. Cứ như thể nàng thưởng cho đứa bé ngoan viên kẹo ngọt vậy. Chúng tôi trở về căn hộ với nỗi niềm vui sướng của Reiko, còn tôi mỏi mệt rã rời.
      Sau hôm đó, ba ngày liền, tôi làm gì cả, chỉ quanh quẩn ở nhà. Đến tối ngày thứ tư, tôi và Reiko, hai người cùng nhau tắm nước nóng. Khu căn hộ chúng tôi ở là dãy nhà cũ, gắn bồn tắm trong nhà. Sau khi rời cửa hàng tắm nước nóng, chúng tôi vào quán cà phê uống cùng ly nước mát, rồi trở về nhà. chiếc ô tô chở khách màu trắng đậu ở đó. Người đàn ông ngồi ghế vô lăng nhìn tôi chằm chằm. Khi mắt tôi chạm mắt người đàn ông đó, ta vội nhìn chỗ khác. Cách nhìn và dáng điệu của người đàn ông này bỗng khiến tôi chột dạ. Tôi vờ làm bộ biết, mở cửa khu căn hộ rồi leo lên cầu thang, nhưng chẳng hiểu sao tôi có linh tính rằng có chuyện hay xảy đến. người đàn ông nữa cũng đứng trước cửa phòng của chúng tôi. ta đội chiếc mũ phớt với hoa văn là những đốm tròn. Cái kiểu cách ấy khiến tôi e rằng ta phải là loại người tử tế. Bất giác, tôi nhớ ra việc. Vào thời kỳ công chuyện làm ăn trước đây của tôi bị đổ bể, tôi bỏ ra toàn bộ sức lực hòng cố gắng giải quyết nốt các phần việc còn lại của công chuyện đó, sao cho có chuyện rắc rối nào xảy ra. Nhưng, duy nhất còn tờ giấy ghi nợ nặng lãi hiểu biến đâu mất tăm. Đó là tờ giấy vay nợ trong ba tháng với khoản tiền chín trăm tám mươi sáu nghìn yên. Tôi có ý định trả hết khoản tiền đó, nhưng rốt cuộc tôi sao tìm được.

      Vào giây phút tôi nhìn thấy có người đàn ông đứng trước cửa phòng mình ấy, tôi chợt giật thót mình. Chắc là chuyện đó rồi. Người đàn ông hỏi: “ là Arima?”.
      Tôi trả lời rằng đúng vậy. Người đàn ông với tôi bằng cái giọng đặc trưng của riêng lũ người ấy. Bọn tao có chuyện muốn với mày, nên muốn mày cho vào nhà để chuyện. Đây phải là nhà của tôi. Nó là của người phụ nữ. Nếu có chuyện gì, chúng ta ra chỗ khác . Thấy tôi từ chối như vậy, ta giọng. Chúng ta chuyện luôn ở đây cũng được, nhưng nếu thế làm phiền tới những người khác trong khu này. rồi, ta dùng mũi giày đá mạnh vào cánh cửa căn phòng và bảo. Trời nóng thế này mà tao phải đứng chầu chực ở đây hai tiếng đồng hồ rồi đấy. Tao muốn phải lớn tiếng đâu. Tôi bảo Reiko hãy tạm lánh đâu đó lúc nhưng gã đó gằn giọng, lườm tôi bảo. Tao cũng muốn vợ mày nghe chuyện luôn. Tôi thuộc như lòng bàn tay những mánh khóe của dân đòi nợ này. Tôi để gã đàn ông vào nhà. Gã đó bỏ chiếc mũ phớt ra, điềm nhiên ngồi xuống chiếu, rồi lôi từ trong túi áo khoác ra tờ giấy ghi nợ có con dấu thực của tôi, với khoản nợ là chín trăm tám mươi sáu nghìn yên. Tôi luôn cho biết, này phải vợ tôi, chẳng còn liên quan gì sất.
      “Ồ, vậy sao? Vậy mà sống cùng mày đấy thôi”. Gã đó vừa vậy vừa cởi chiếc áo vét màu đen gã mặc. Bên trong chiếc áo đó là manh áo sơ mi mỏng màu tím và trong suốt, nhìn thấu cả lớp da bên trong cơ thể. Khuy áo trễ tận xuống ngực, như cố tình để hở ra dúm lông ngực bóng nhẫy mồ hôi. Lưng hình xăm. cố tình mặc chiếc áo sơ mi mỏng tang màu tím ấy hòng cho tôi thấy cái hình xăm đó. Tôi nghĩ, gã này cũng xoàng thôi. Loại du côn tỏ vẻ ý mà. Nhưng, tùy lúc tùy từng trường hợp mà lũ du côn tỏ vẻ này cũng đáng sợ lắm. Reiko nhìn hình xăm người gã đàn ông, mặt mày tái mét. “Mày còn nhớ tờ giấy ghi nợ này chứ?”. Gã đàn ông hỏi tôi như vậy, rồi bảo: “Tao cũng có công việc kinh doanh riêng của mình chứ. Tờ giấy ghi nợ này tao bị ép phải cầm khi đến chỗ khách hàng để thu tiền. Tờ giấy người ta đưa cho là vật dùng làm tin, nhưng may, ông khách hàng đó lại chết , và thứ ông ta để lại cho tao chỉ là tấm giấy lộn. Đến nước này tao chỉ có thể đòi cái người có tên là Arima Yasuaki số tiền này mà thôi. Tao cũng phải mất nửa năm mới lần ra tung tích của mày đấy”. Giọng điệu quen thuộc của dân đòi nợ. đến nước này thể có lý do lý trấu gì được nữa rồi. Tôi trả lời bằng câu gọn lỏn, tôi có tiền.
      có á? Ở cái xã hội này mà mày bảo thế là xong à?”.
      Tôi từ chối thẳng thừng rằng, bảo có là có, đào đâu ra bây giờ.
      là tiền, hai là mạng. Mày hiểu chứ hở? Mà chỉ có mạng mày đâu đấy”. Gã đàn ông dọa dẫm như thế, rồi đảo mắt sang phía Reiko sát bên cạnh tôi. Người Reiko run bần bật. Tôi bảo, nên kiện tôi ra tòa hơn.
      “Mày có vào tù tao cũng chẳng thể lấy lại nổi xu. Mày biết tao là thế nào rồi chứ hở? Cũng phải có đến năm, sáu đứa cũng đề nghị tao báo cảnh sát, để tống bọn chúng vào tù rồi đấy. Rốt cuộc cũng bị tao dìm xuống đáy sông, giờ chẳng bao giờ còn quay về được nữa đâu”.
      Nhìn Reiko run rẩy, tím tái, tôi bảo rằng, nếu vậy tôi chả còn cách nào khác, cứ lấy mạng tôi . Chẳng phải dọa nạt hay làm thế để chờn, lúc ấy tôi có cảm giác là thôi, mình có chết cũng chẳng sao. Tôi thấy chán ngán hết thảy. Mặt gã đàn ông tái . Reiko đứng dậy, lấy từ trong góc tủ quần áo ra cái túi đựng triệu yên cùng khoản tiền lãi bao nhiêu đó của số tiền ấy mà hôm trước, khi hết kỳ hạn, lấy về toàn bộ cả gốc lẫn lãi, rồi chìa trước mặt gã đàn ông. Tôi giật lấy cái túi đó trước khi gã đàn ông định vồ lấy, rồi đặt lên đùi Reiko, bảo: “Số tiền này là của em. Em cần phải làm như vậy”. “Thôi được, hôm nay tao để cho chúng mày có thời gian suy nghĩ. Ai trả trả, tiền vẫn là tiền. Ngày mai tao lại đến. Ngày mai, tao lấy trong hai thứ, tiền hoặc mạng về đấy”. đứng dậy, văng ra những lời thô lỗ ấy rồi khỏi.

      Tôi với Reiko rằng, em đừng lo lắng. Ngày mai khỏi đây. về đây nữa. , em đâu phải vợ , nên chúng chẳng thể lấy tiền của em được. Ngày mai khi chúng đến, nếu chúng có dọa dẫm em hãy báo cho cảnh sát ngay nhé. Điều bọn chúng sợ nhất là thái độ dửng dưng của chúng ta, và những việc có dính líu đến cảnh sát. Vì thế, tuy mở miệng dọa dẫm như thế, nhưng chúng đời nào dám ra tay đâu. Chúng từng bước, từng bước uy hiếp ta về tinh thần thôi. Thông thường, bọn chúng đến vào lúc bốn giờ sáng, hoặc ngày nào cũng bám riết ở đây, rồi đột nhiên chẳng thấy xuất nữa, rình rập khi nào thấy ta yên tâm thở phào lại liên tục mò đến. Đại khái như vậy. Ngay cả khi còn ở đây nữa, rất có thể chúng làm phiền em thời gian đấy. Nhưng bọn chúng hành động gì với em đâu. Tuy tự nhủ như vậy, tôi vẫn thấy yên tâm chút nào. Tôi chỉ lo mỗi việc chúng là lũ du côn tỏ vẻ. khi chúng biết Reiko có từng đấy tiền, cho dù tôi có biến mất, chắc chúng cứ uy hiếp Reiko. Tôi nghĩ như vậy. Tôi chán ngán cảnh cứ chui lủi lung tung lắm rồi. Dẫu vậy, tôi vẫn quyết định phải ra , thể khác. Làm sao có thể quẳng số tiền quý giá mà Reiko cần mẫn góp nhặt, nhịn ăn nhịn mặc, đứng rịt ở quầy thu ngân của gian hàng bán quần áo tại siêu thị trong suốt mười năm qua để vì thằng đàn ông như tôi được chứ? Tôi nghĩ đến thời điểm tôi phải chia tay ấy rồi. Cả em, cả Yukako, cả Reiko, tất cả những người phụ nữ có liên đới đến tôi đều gặp tuốt những chuyện hay. Thôi đành vậy, cứ kệ mọi thứ ra sao ra. Tôi tự nhủ. Nhớ lại tâm trạng của mình trong lần quyết định chia tay với em, hiểu sao, khi ấy, lạ tôi lại thấy lòng mình thanh thản. Còn bây giờ lại khác, tôi cảm thấy lòng mình sao trống rỗng quá.
      “Em trả số tiền đó. triệu yên chẳng là gì?”. Reiko vừa khóc vừa . Tôi cầu ấy đừng làm việc chẳng đáng làm ấy. Cứ kệ nó ra sao ra. Cái số kiếp tôi chẳng ra gì. Em mà sống cùng tôi, cuối cùng đến em cũng tụt dốc mất. Tôi vậy rồi tự động trải chăn, tắt đèn, và nằm xuống giường. Và, tôi lại lần nữa nhận ra rằng, câu khi nãy tôi với tên đòi nợ kia chính là câu lòng của tôi. Hãy lấy mạnh tôi . Chết cũng được. Tôi nhắm nghiền mắt và lại thầm điều ấy trong lòng. Đêm hôm ấy, tôi mơ thấy em. giấc mơ ngắn, nhưng nó còn lưu lại mãi trong lòng tôi. Em băng qua cánh đồng ở đầm Ddokko, thoăn thoắt leo lên con đường núi. Tôi có đuổi theo thế nào chăng nữa cũng thể tới sát gần được bên em. Em mỉm cười và giơ tay vẫy tôi như thể muốn , mau đến đây bên em nào. Tôi dắt tay có khuôn mặt giống hệt em. chừng bốn hoặc năm tuổi. Giấc mơ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy chỉ có mỗi vậy.
      Sáng hôm sau, khoảng mười giờ, tôi nhét đồ đạc của mình vào túi xách và rời khỏi căn hộ. Reiko hề níu kéo tôi ở lại. ấy ngồi im bất động chiếc bàn ở góc bếp, quay lưng lại phía tôi. Khi tôi bước khỏi, ấy cũng chẳng thèm ngoái đầu nhìn. Chia tay với Reiko, tôi hoàn toàn định được mình đâu. thể đến chỗ bác ở quận Namano rồi. Tôi chưa trả bác ấy số tiền sáu trăm nghìn yên bác cho mượn tạm, làm sao còn dám trơ trẽn ló cái mặt này ra được chứ. Tôi nhớ ra mình còn cậu bạn thân hồi cấp ba tên là Okuma. Sau khi tốt nghiệp khoa Y Đại học Kyoto, cậu ấy ở lại trường và theo đuổi đề tài nghiên cứu về căn bệnh ung thư từ đó đến nay. giờ cậu ta vẫn sống độc thân. Trước đây, cũng có lần tôi phải nhờ vả đến cậu ta sau khi chia tay với khác, rồi cũng từng nương náu ở nhà cậu ấy để lẩn trốn những tên đòi nợ. Tôi ra bốt điện thoại công cộng gọi điện thoại đến trường đại học xin cho gặp Okuma. Khi nghe tôi nhờ cậu cho ở tạm thời gian, cậu ta bảo: “Sao thế? Cậu lại bị nào truy lùng hả”, sau đó hẹn tôi sáu giờ đợi cậu ta ở cổng Viện Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia Kyoto, rồi vội vàng dập máy. Nếu gặp cậu ấy, thể nào cậu ấy cũng lôi tôi vào hết quán rượu này đến quán rượu khác, rồi cứ thế con cà con kê mãi chẳng để cho tôi về. Vậy mà bao giờ qua điện thoại, cậu ấy cũng chỉ gọn lỏn vài câu rồi cúp máy, đến mức tôi cứ tự hỏi người ở đầu dây bên kia có phải cậu ấy hay nữa.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 16


      Tôi định trước tiên đến Umeda. được quãng gặp đường tàu và đúng lúc người ta hạ tấm barie xuống. Tôi dừng lại trước tấm barie, đứng dưới ánh nắng tỏa xuống vào thời điểm chính giữa mùa hè. Nhìn đoàn tàu tiến lại gần, tôi chợt nghĩ, ồ, đoàn tàu đến rồi. Nó tiến lại gần, sắp sửa vụt qua trước mặt tôi với tốc độ nhanh như tên bắn. Tôi tại sao tôi lại nghĩ như thế. Nhưng, đồng thời với lúc tôi bắt đầu suy nghĩ như vậy, tôi chợt cảm thấy mạch tim mình cũng bắt đầu đập nhanh và mạch, máu ở khắp người kêu rào rào và chạy giật xuống cái đầu ngón chân. Đoàn tàu tiến đến sát chỗ tôi. Tôi nhắm nghiền mắt lại và nghiến chặt răng. Khi đoàn tàu qua, tấm barie được nâng lên và đoàn người túa ra, tôi nhận ra mình nắm chặt cái giỏ xe của người xe đạp đứng ngay sát bên cạnh. Trong lúc để ý, tôi vô tình nắm lấy cái giỏ xe đạp ấy. Trong khoảng thời gian từ phút giây đoàn tàu tiến lại gần đập vào mắt tôi cho đến khi nó xa dần, tôi thấy như có cái gì và cái gì đó giành giật nhau rất khốc liệt trong tôi. Tôi gọi chiếc taxi và đến Umeda. Điều hòa trong taxi chạy rất tốt, thậm chí còn hơi lạnh nữa, vậy mà khắp người tôi mồ hôi liên tục vã ra và đầm đìa như tắm. Trong suốt mười năm trời qua kể từ khi xảy ra việc ấy, tôi chưa bao giờ rơi vào tâm trạng tuyệt vọng hay nằm trong cảm giác đổ vỡ đến thế nào. Thế nhưng, khi nhìn cơ thể run bần bật của Reiko lúc tên đòi nợ kia xuất , chỉ cho tôi xem tờ giấy ghi nợ mà tôi ký nhận, rồi thách thức bằng những lời dọa dẫm chẳng mấy đáng sợ ấy, tôi lại có cảm giác thể gọi là tuyệt vọng hay đổ vỡ, mà đó là cảm giác bị chìm xuống cái lỗ đen ngòm ở tít dưới đáy sâu hơn nữa. Thôi, mặc cho nó ra sao ra. Chết cũng được. Sống để làm gì chứ? tâm làm cái việc ném qua cửa sổ khoản tiền quý giá khiến Reiko phải buồn lòng, vậy tôi còn mặt mũi nào để làm lại cuộc đời nữa đây? Tôi nghĩ như vậy đấy em ạ.
      Từ Umeda, tôi lại lên chuyến xe điện Hanshin. Xuống tàu ở khu phố Kawahara, tôi xen giữa dòng người đông đúc. Tôi nhìn thấy cửa hàng bách hóa mà trước đây Yukako làm việc ở đó. Rồi tôi bước vào rạp chiếu phim. Bộ phim được chiếu là cuốn phim của nước ngoài sôi động với hai nhân vật chính là đẹp khỏa thân và chàng điệp viên bất tử khi quấn quýt vào với nhau, khi lại bị kẻ địch truy lùng. Lúc tôi ra khỏi rạp chiếu phim là quãng chừng hơn bốn giờ, vẫn còn hai giờ đồng hồ nữa mới tới giờ hẹn với Okuma. Nếu bộ từ đó khá xa, nhưng tôi cũng nghĩ ra cách nào khác để giết thời gian, nên cứ thế thong thả bộ đến Viện Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia. Ánh mặt trời vẫn còn vô cùng nóng bức dù những tia nắng chiếu rọi xuống mặt đường bắt đầu chuyển sang màu đỏ tía. Tôi rẽ vào quán cà phê bên đường. Dường như tôi thiu thiu ngủ lúc nào hay trong khi tựa lưng vào thành ghế và lim dim nhắm mắt lại. Bất chợt mở mắt ra và nhìn đồng hồ, tôi mới nhận ra mình ngủ rất say sưa phải chút xíu nào, mà tới gần hai giờ đồng hồ. Tôi vội vã rời khỏi quán giải khát. Okuma đứng ở lối ra vào rải sỏi của viện Bảo tàng Mỹ thuật. “Tớ đến từ lúc năm rưỡi. Đứng đợi cậu giờ đồng hồ rồi đấy”. Cậu ấy vậy. Chúng tôi ghé vào quán gần đó mà thi thoảng Okuma vẫn thường hay đến nhậu. Cậu ta bảo, hôm nay vừa lĩnh lương xong, nên tớ khao cậu, chắc cậu mang tiền phải . Rồi cậu ấy gọi mấy vại bia to cùng vài món cá nhắm. Tôi rời khỏi nhà Reiko với chiếc áo vét mặc ra ngoài chiếc áo phông có cổ. Nhưng, khi ngồi xe taxi tôi cởi chiếc áo vét đó ra và cứ thế cầm nguyên tay. chủ quán , để em treo nó lên mắc giùm, tôi nhìn thấy tập phong bì lấp ló túi áo trong. Thấy lạ, tôi nhòm xem. ra trong đó có mười tờ vạn yên. Reiko lặng lẽ để vào đó cho tôi. Tôi để tập phong bì đựng số tiền ấy vào túi quần đằng sau, cài khuy để khỏi bị rơi ra ngoài. Có ít chất cồn vào người, lần nào cũng như lần nào, Okuma lại bắt đầu hàn huyên dứt. Nào là lực sĩ sumo gì gì đó thể nào cũng đoạt giải ba trong giải thi đấu sắp tới, nào là cầu thủ ném bóng ở trường cấp ba nọ có giấy gọi sang năm vào đội bóng nào đó, tiền hối lộ cho vụ này lên tới trăm triệu yên. Vừa kể dứt những chuyện đó, cậu ta lấy đầu đũa chấm vào vại bia, viết lên bàn quầy bar những con số và ký hiệu hóa học mà tôi chẳng hiểu, rồi tiếp tục thao thao bất tuyệt về học thuyết của các nhà y học các nước xung quanh biện pháp điều trị bệnh ung thư, đúng chuyên môn của cậu ta. “Ung thư ư, cái đó là bản thân chúng ta đấy”. Tôi hỏi, thế có nghĩa là thế nào, rồi nghĩ. Căn bệnh đó phải là do các yếu tố từ bên ngoài xâm nhập vào, mà là căn bệnh sinh ra từ bên trong cơ thể chúng ta. Tuy rằng nó là yếu tố khác thường, nhưng nó phải là cái nằm bên ngoài bản thân chúng ta đâu. yếu tố nào đó nằm trong cơ thể chúng ta được nhân lên thành tế bào phát ra độc tố ấy mà. Okuma bằng cái giọng dần líu ra líu ríu. “Để giết chết căn bệnh ung thư, chết là con đường ngắn nhất”. Okuma vừa mân mê bộ râu rậm rì lâu ngày cạo, vừa theo cái kiểu khiến tôi chẳng biết đâu là , đâu là giả ấy, rồi cậu ta đứng lên, bảo chủ quán thanh toán tiền. Sau đó, chúng tôi còn kéo nhau vào ba quán bar nữa. Lúc vào đến quán thứ ba, Okuma ở trong tình trạng chân nam đá chân chiêu, chẳng thể thẳng được nữa, thế mà tôi lại chẳng thấy say tẹo nào. Nhìn đồng hồ, chín giờ rồi. Chắc sắp sửa đến lúc gã đòi nợ có hình xăm ở lưng ấy đến nhà Reiko đây. Mà , có khi gã leo lên phòng rồi và liên tục uy hiếp Reiko cũng nên. Nghĩ đến đó, ruột gan tôi nóng như lửa đốt. Sau vài lần lưỡng lự, tôi đến chỗ chiếc điện thoại công cộng màu đỏ ở góc quầy bar. Rồi tôi quay số nhà Reiko. Lúc trước ở phòng của Reiko có điện thoại, tôi thường nhờ người quản lý khu nhà gọi giúp. Nhưng từ khi chúng tôi bắt đầu cái kế hoạch kinh doanh kia, Reiko dứt khoát thể thiếu được điện thoại, nên khoảng tuần trước đây, ấy đến Sở điện thoại đăng ký lắp đặt điện thoại ngay tại phòng. Giọng Reiko vang lên. Trong khi tôi chưa kịp mở miệng câu gì, nhận ra đó là tôi, Reiko ngay, về đây với em . Gã đàn ông đó mò đến lúc tám giờ. Em trả cho số tiền chín trăm tám mươi sáu nghìn yên, rồi lấy về tờ giấy ghi nợ mà ký rồi đấy. Thế là xong. về đây mau . ấy vậy với giọng nghèn nghẹn. Tôi trả lời rằng bây giờ ở Kyoto. “ kế hoạch kinh doanh kia làm sao mà tiếp tục được chứ”. Lần này ấy vừa khóc vừa gào lên. Reiko rằng, sắp đến lúc phải biên tập cho nội dung của cuốn tạp chí PR tiếp theo rồi, còn phải di ngoại giao khắp nơi nữa chứ. “Nếu ngay từ đầu, em đâu có hứng thú vào công chuyện kinh doanh này. Vì mà em vắt cái bộ óc chẳng có tí tẹo thông minh nào của mình để phát minh ra cái kế hoạch này đây. Em muốn lấy lại ngay lập tức toàn bộ triệu yên bằng công việc này. Nếu dứt khoát muốn chia tay, hãy làm việc để trả cho em triệu yên đó rồi hãy chia tay có được ? Nếu làm thế, là kẻ cắp đấy”. Tôi với Reiko rằng, cảm ơn em. Có thể tôi dùng số tiền trăm nghìn yên mà em cho vào phong bì để quay về. Nghe tôi vậy, Reiko : “ dùng số tiền đó mà về nhà ngay trong đêm nay ”. Rồi đầu dây bên ấy im lặng hoàn toàn. Tôi cảm nhận được rằng ở bên ấy, ấy nín thở chờ đợi phản hồi của tôi. Tôi bảo quá buổi trưa ngày mai về, rồi dập máy. Bất chợt, ý nghĩ nghi ngờ ập đến trong đầu tôi. Biết đâu Reiko và gã đòi nợ kia bàn bạc với nhau trước sao. Tôi nghĩ, biết đâu để kéo được tôi về, Reiko dùng đến cái mưu kế áy. Nhưng khi ấy, cái ý nghĩ đó của tôi bị chặn lại khi tôi nhìn thấy Okuma nằm sấp mặt chiếc bàn ở góc phòng và lẩm bẩm vài câu gì đó. Tôi đập vào vai cậu ta, to: “Này cậu, tớ về đây”. “Thích về mà về chỗ nào ”. Okuma hét lên vu vơ trong khi lưỡi líu hết cả.
      Tôi vẫy chiếc taxi đường, rồi bảo người lái xe chở đến nhà nghỉ Kinoyoma ở Arashiyama. Từ ngày mai tôi lại làm tên đầu sai cho Reiko. Nghĩ thế, tôi thấy kinh ngạc. Tôi nghĩ, mình chẳng có lòng dạ, hứng thú gì để bắt tay thực kế hoạch kinh doanh mà Reiko vạch ra, nhưng dứt khoát mình phải làm phần việc tương đương với chín trăm tám mươi sáu nghìn yên mà Reiko trả để lấy lại tờ giấy ghi nợ từ gã đòi nợ kia. Nhưng, tôi thấy, có cái tên Reiko này cũng là bản lĩnh. Tôi nhớ lại khuôn mặt của Reiko khi ấy vừa cười vừa bảo với tôi: “Em nuôi năm trời là chỉ để dùng vào lúc này thôi đấy”. Tôi thầm nghĩ, bảo rằng đó là đùa, nhưng ôi dào, biết đâu đó lại là bụng dạ ruột gan của ả cũng nên.

      Tôi bật cười rũ. Thấy tôi cười, tài xế taxi hỏi: “ có chuyện gì vui à?”. “Tôi bị nàng cho vào tròng rồi”. Tôi vậy. “Hoàn toàn vào tròng rồi”. Ngay lập tức, tài xế trả lời: “Phụ nữ là những con ma mà”, rồi chằm chằm nhìn tôi qua kính chiếu hậu.
      Khi đến nhà nghỉ Kionoya, tôi hỏi họ rằng, tôi muốn trọ ở phòng có tên “hoa chuông” tầng hai, liệu phòng đó còn trống hay . Tôi trình bày là, trước đây, có lần tôi trọ ở căn phòng đó và thấy rất dễ chịu, nên lần này lại muốn trọ tại căn phòng ấy. “ trọ có mình thôi sao?”. Người đàn ông áng chừng là tổ trưởng ca trực với tôi, nét mặt pha chút bối rối. Vốn dĩ căn phòng ấy dùng để cho các cặp nam nữ thuê. Trước đây tôi có trọ cùng , nhưng hôm nay, tôi chỉ có mình thôi. Nếu phiền tôi trả luôn phần tiền cho hai người cũng được mà. Ông chủ quán trọ xuất , nhìn vào mặt tôi, bảo: “Xin mời, mời lên phòng ”. Rồi ông ấy cầu tổ trưởng ca trực dẫn tôi lên căn phòng có tên “hoa chuông”. Tôi vẫn còn nhớ mặt ông ấy, nhưng hình như ông chủ quán trọ quên hẳn mặt tôi rồi. Bước vào phòng, tôi vô cùng kinh ngạc. Bởi, căn phòng ấy hầu như chẳng thay đổi gì mấy so với mười năm trước đây. Cả bức tranh phong cảnh treo trong hốc tường, cả lư hương màu ngọc bích đặt đằng trước nó, cả những đường nét bức tranh của tấm bình phong bằng giấy vẫn nguyên si như hình ảnh của nó mười năm trước đây. Tôi nhìn vào mặt người phụ nữ trung niên mang trà lên phòng cho tôi, và lại tiếp tục kinh ngạc. Bởi vì đó chính là chị Kinuko, người vẫn thường xuyên mang trà lên phòng này cho chúng tôi mười năm trước đây mà. Hồi đó trông chị ấy quãng chừng hơn bốn mươi tuổi, vậy mà mười năm trôi qua, trông chị ấy chẳng già hơn chút nào. Tôi thoáng chút khó chịu. Tôi cố tình để cho chị ấy nhìn thấy mặt mình. Vì mười năm trước, mỗi lần chị ấy vào căn phòng này, lúc ít lúc nhiều, tôi đều đưa cho chị ấy tiền boa, nên tôi nghĩ thể nào chị ấy cũng nhớ tôi cho mà xem. Chị ấy hỏi: “ có ăn tối ?”. Tôi , tôi ăn rồi. Nhờ chị mang bia lên giùm. Tức , người phụ nữ trung niên ấy bảo: Bia có sẵn trong tủ lạnh rồi, cứ lấy uống thoải mái. Khi thanh toán tiền phòng, chúng tôi tính luôn thể. Mỗi điểm này là khác với mười năm trước đây. Vào cái thời tôi và Yukako hay trọ ở căn phòng này, ở đây có tủ lạnh. Tôi đưa cho người phụ nữ trung niên ấy hai tờ nghìn yên, và bảo, nhờ chị tám giờ sáng mai mang đồ ăn sáng lên phòng hộ tôi. Chị ta im lặng gật đầu, rồi rời khỏi phòng. Tôi đến chỗ phòng tắm nằm ở lối gần cửa ra vào để chuẩn bị tắm. Tôi thay áo choàng tắm yukata, đợi cho nước nóng chảy vào đầy bồn. Tiếng lá cây xào xạc hòa cùng tiếng gió vang vọng vào căn phòng. Tôi cũng nghe thấy cả tiếng vòi nước chảy róc rách vào bồn tắm nữa. Tôi thầm nghĩ, phải rồi, mười năm về trước, mình cũng đứng bên khung cửa sổ này hướng mắt nhìn ra khu vườn kia, vừa lắng nghe tiếng vòi nước chảy vào bồn, vừa ngóng đợi Yukako đến. Có những lúc nàng đến đây với tâm trạng chán chường, có khi ánh mắt nàng long lanh rạng rỡ, và có hôm nàng lại khẽ mở tấm bình phong bằng giấy kia ra, rồi rón rén bước vào phòng với hai bàn tay đặt lên bờ má đỏ hồng lên bởi nỗi xúc động. Có những hôm nàng say lướt khướt, và cũng có những ngày người nàng chút hơi men. Tôi hồi tưởng lại bóng dáng nàng, và lại chìm dần trong ảo giác rằng, nàng lại sắp đến đây rồi. Tôi nhớ lại câu chuyện mà bà của Reiko kể, rằng, ngày nào đó, chúng ta có thể gặp lại họ cõi đời này. Và tôi cảm giác như câu chuyện ấy sắp thành thực. Thế nhưng, giả sử tôi có tin vào luận thuyết của bà của Reiko, có nghĩa là Yukako thể đầu thai lại làm người được nữa đâu. Dầu vậy, tôi vẫn có cảm giác hình như Yukako sắp sửa bước vào căn phòng này. Nước đầy rồi, tôi bước vào bồn tắm. “Xin lỗi ạ”. Tôi nghe thấy giọng người phụ nữ trung niên ban nãy. lúc sau, người phụ nữ ấy : “Tôi để hương diệt muỗi ở đây nhé”, rồi ra khỏi phòng. Tôi gội sạch cái đầu, kỳ cọ kỹ càng khắp người. Tôi bôi xà phòng lên cả từng kẽ ngón chân, tắm lúc rất lâu. Ra khỏi bồn tắm, vừa lau người, tôi vừa soi nửa thân của mình qua gương. Vết sẹo ở cổ và ngực giờ đây chỉ thấy như lằn đỏ, nhưng khi ghé sát gương, nhìn kỹ, tôi hiểu rằng vết chỉ khâu hề mất mà vẫn còn đó nguyên vẹn như thế. Tôi như thấy lại mồn cảm giác lúc máu me chảy ròng ròng, choe choét khắp từ cổ xuống ngực khi bị Yukako đâm con dao đó, còn mình chẳng hiểu cái gì với cái gì, vùng dậy khỏi chăn. Tôi mặc chiếc áo choàng yukata, lại ra ngồi xuống chỗ chiếc sofa đặt cạnh khung cửa sổ tiếp giáp với khu vườn, bật nắp lon bia, rồi rót ra cốc. tấm chăn êm xốp trải giữa nhà và chiếc chăn mỏng dùng để đắp mùa hè đặt ở phía . Có lẽ khi nãy, người phụ nữ trung niên trải hộ tôi chăng? Phía , khói của cây hương muỗi cuộn tròn xoắn ốc và bay lên. Tôi hít hơi thuốc lá, rồi lấy đầu ngón tay sờ vào vết sẹo cổ. Vào cái đêm của mười năm trước ấy, tại căn phòng của nhà nghỉ Kionoya này, bắt đầu cái gì đó. Đó là cái gì? Tôi nghe như mình biết chút về nó. Đó phải là thứ đại loại như việc tôi và em ly hôn, hay tụt dốc của cái thằng tôi. cái gì đó còn to tát hơn thế nữa kia bắt đầu từ khi ấy đấy em ạ. Cái mà tôi nhìn thấy trong giây phút hấp hối của mình là gì em nhỉ? Tôi viết trong lá thư gửi cho em rằng, đó là sinh mệnh của tôi. Thế , sinh mệnh là cái gì vậy? Tại sao những hình ảnh trong quá khứ của tôi cho đến khi ấy lại lên sống động trong tâm trí tôi như thể những thước phim quay ngược trở lại? Tại sao lại có tượng ấy? Tôi nghiêng tai lắng nghe. Cũng giống như mười năm trước đây, tôi nghiêng tai lắn nghe và chờ đợi tiếng bước chân của Yukako khi nàng bước nơi hành lang bên ngoài để vào trong căn phòng này. Cứ thế, phải tới mấy giờ đồng hồ liền, tôi hút thuốc lá và uống bia trong làn gió mát hiu hiu. Nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay, hơn ba giờ sáng rồi. Tôi tắt đèn trong phòng. Phòng tối om, nên tôi lại đứng dậy bật ngọn đèn huỳnh quang gắn ở hốc tường. Chiếc điện thoại màu xanh dùng để gọi nhân viên lễ tân nằm ở phía đầu hốc tường kia. Yukako ngã xuống đó rồi tắt thở, nhờ thế mà tôi được cứu sống. Hình ảnh nào trong quá khứ lên trong Yukako vào thời khắc nàng hấp hối? Và bản thân Yukako biến thành sinh mệnh như thế nào để theo dõi bản thân mình dần vào cõi chết? Tôi cho rằng trải nghiệm lạ lùng đó là tượng ngẫu nhiên chỉ xảy ra với tôi. Tôi có cảm giác rằng, chắc chắn Yukako cũng lơ lửng ở trong trạng thái giống như tôi vậy. Có chăng là con người, vào giây phút hấp hối, ai rồi cũng thấy lại những hành động mình gây nên, cũng phải tiếp nhận những đớn đau và an lành sinh ra từ đó, và chỉ những thứ ấy trở thành sinh mệnh, mà sinh mệnh bao giờ mất , nó tan hòa trong gian bao la của vũ trụ, trong thinh của thời gian chẳng có bắt đầu cũng chẳng có kết thúc. Mắt tôi đăm đăm nhìn vào hốc tường, nơi chỉ có duy nhất ngọn đèn tỏa ánh sáng xanh lờ mờ trong bóng tối. Trước mắt tôi là hình ảnh Yukako trong bộ áo choàng ngủ yukata đổ ụp xuống rồi chết. Vừa nhìn hình ảnh ấy, tôi vừa chìm đắm trong bấy nhiêu ý nghĩ hư hư thực thực. Ai có thể khẳng định được rằng đó là ảo giác nào? Và, ai có thể minh chứng cho chúng ta thấy rằng đó chính là đây? Song, nếu chúng ta chết , chúng ta biết ngay thôi. Quả thực, trong đời người, chắc chắn có rất nhiều điều, nhiều việc chỉ khi chết , chúng ta mới được biết về chúng.
      Tôi đón buổi sáng của ngày mới mà hề chợp mắt chút nào. Từ sáu giờ, tiếng ve kêu râm ran, những tán lá đung đưa trong màu xanh dịu , xuyên qua ánh sáng mùa hè. Tám giờ, người phụ nữ trung niên ấy mang bữa điểm tâm lên phòng cho tôi. Rồi chị ấy nhìn vào đống chăn trải dưới nền nhà và hỏi với vẻ ngạc nhiên. “Tối qua ngủ à?”. Tôi trả lời rằng, đêm qua gió mát quá, tôi thấy trong người dễ chịu, nên ngủ quên luôn ghế sofa. Người phụ nữ cất chăn vào tủ, rồi bắt đầu xếp đồ điểm tâm lên bàn. Rửa mặt xong, tôi ngồi vào bàn. Người phụ nữ ấy xới cơm cho tôi, rồi im lặng hồi lâu. lúc sau, chị ấy , hằng năm, cứ đến ngày đó, tôi vẫn luôn để lọ hoa ở chỗ hốc tường kia. Tôi nghĩ, thế là chị ấy nhận ra mình rồi. “Chị Kinuko trông vẫn chẳng thay đổi gì mấy nhỉ”. Thấy tôi vậy, chị ấy vừa cười vừa đáp lại: “Cậu Arima trông cũng vẫn như thế nhỉ”. “Đâu có, tôi thay đổi nhiều đấy chứ”. Hôm qua, khi mang trà vào phòng là tôi nhận ra cậu ngay. Chị ấy đáp lại lời của tôi. Rồi chị ấy tiếp: bao năm làm cái nghề này rồi, nên tôi có thể đoán biết được ngay khách đến trọ là những người thuộc cấp độ nào. Ngay cả với các cặp tình nhân, dù họ có tỏ ra ta đây là vợ chồng chăng nữa, cũng chẳng qua được mắt tôi đâu. chung, tôi suy ra được ngay ai với ai quan hệ như thế nào, mà hầu như chẳng chệch tí nào đâu nhá. Hồi đó tôi có cảm giác là chết tại căn phòng này là quán bar của nhà hàng cao cấp chuyên mua vui cho khách, còn chàng tình nhân cũng là cán bộ cốt cán của công ty có tiếng nào đó. Thậm chí tôi còn thấy được là chàng trai phải người độc thân, mà là người có gia đình rồi nữa cơ. Sau mười năm kể từ khi đó, người phụ nữ trung niên có tên Kinuko ấy giờ chắc hẳn hơn năm mươi tuổi rồi. Chị ấy ngồi chếch phía cạnh tôi trong lúc tôi ăn bữa sáng, vừa chuyện bằng giọng từ tốn, vừa rót trà và xới cơm cho tôi. Hôm đó lại đúng ngày nghỉ của tôi. Đến trưa hôm sau, khi tôi đến đây làm mới biết về vụ việc của cậu và kia. Vẫn có vài đồng chí cảnh sát đến đây hỏi han. Ông chủ thấy bực mình bởi việc hay ho gì ấy lại xảy ra ở quán trọ của mình, thế này quán trọ cũng đến ế ẩm mất thôi. Nghe chuyện của hai người, tôi hẳn ngạc nhiên, mà thấy buồn nhiều hơn. “Như cánh hoa nở vậy. ấy đẹp đấy”. Chị ấy thốt lên như vậy. Vài tháng sau, có người bảo với tôi là chàng trai đó bị chết. Chẳng hiểu sao tôi lại quên được câu chuyện của hai người, mặc dù cậu chỉ là khách của cái quán trọ này. Nhất là tôi sao có thể quên được vẻ đẹp của chết ấy, vẻ đẹp mà ngay cả tôi là phụ nữ cũng phải nao lòng. Vì thế, hằng năm, cứ đến ngày đó là tôi lại lẳng lặng mua hoa, rồi giấu ông chủ mang lên cắm ở hốc tường của phòng này. Chị ấy , “Người phụ nữ ấy, mỗi lúc lại có khuôn mặt khác nhau”, rồi ngưng câu chuyện ở đó.
      Ăn sáng xong, tôi nhờ chị ấy gọi giúp chiếc taxi. ràng tôi với họ là trả tiền phòng cho hai suất, thế mà trong hóa đơn thanh toán họ chỉ ghi số tiền của suất. Tôi đến Katsura, chỗ ga tàu điện cao tốc Hankyu, rồi lên tàu Umeda để về căn hộ của Reiko.
      Từ mai, tôi lại bắt tay vào biên tập cuốn tạp chí PR số tiếp theo. Xong công đoạn ấy, tôi lái xe đưa Reiko làm công tác ngoại giao. Phải rồi, Reiko nghỉ việc ở siêu thị, nơi ấy làm việc trong suốt mười năm liền. Cứ ngỡ là ấy vẫn ngoan ngoãn phục tùng tôi, nào ngờ lại thúc vào mông tôi mà sai bảo túi bụi thế này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :