1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Sắc Yêu Ngọt Ngào - Duy Kỳ (Hoàn)

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      ☆, 10 Tắm uyên ương
      Edit: Icon
      Beta: Ái Nhân + Hạnh Như


      QQ lóe sáng báo tin nhắn đến, Kim Hạ mở ra, là tin nhắn của diễn đàn hồi trung học.Lớp trưởng tháng sau lên cố đô công tác, hỏi mọi người có rảnh để họp mặt hay . Lớp trưởng là nhân vật chính, chỉ cần vung tay hô hào trăm người hưởng ứng, phía dưới rất nhanh có ít tin nhắn trả lời, cái tên nhảy vào trong mắt Kim Hạ, nhìn rời mắt.

      Trần Chi Thành.

      Giống như kí ức của thế kỷ trước, từng ngây ngô cùng ngây thơ, đều phong ấn ở đoạn thời gian tiếng động kia.

      Mối tình đầu của đến chậm chút, khai giảng năm nhất cao trung, ngang qua sân thể dục của trường, ngoài ý muốn trái bóng đánh trúng đầu, mù mờ nam sinh áo trắng chạy tới với vẻ mặt xin lỗi, thân thiết hỏi có sao .

      ôm chỗ bị đau, giương mắt nhìn cậu ta, cậu ta có đôi mắt sáng ngời, lông mi cong dài dường như còn đọng mồ hôi, đôi mắt như lóe lên tia sáng ấm áp, chợt thấy mặt nóng lên, lập tức rũ mắt xuống, giọng trả lời có gì, chàng trai thấy chắc chắn có chuyện gì, sau đó lấy chai nước chưa khui của mình đưa cho coi như chuộc tội.
      Sau đó mới biết cậu tên Trần Chi Thành, cầu thủ chủ lực của đội bóng.

      Từ đó về sau, bắt đầu chú ý cậu ấy, mỗi trận bóng đều xem đá, quan sát từng động tác của ,vô tình đường đến trường, chạy xe đạp lướt qua , gần như dùng hết dũng khí cùng chào hỏi tiếng, sau đó chạy như bay, kiềm chế được trái tim đập liên hồi.

      thầm mến ba năm, chưa bao giờ đem tình cảm này ra, ngày tốt nghiệp trung học, định đến thổ lộ với , tuy rằng bọn họ học đại học chung thành phố, mỗi người nơi, nhưng nghĩ, ít nhất cũng cho biết, từng có , thích như vậy, coi như là cho mình chút công bằng.

      nghĩ tới, khi khó khăn lắm mới quyết định tiến đến chuyện với , bị nữ sinh lớp khác kéo mất.

      Bỏ qua cơ hội kia, cảm thấy đây là ý trời, rốt cuộc cũng có dũng khí mà thổ lộ. Sau vào đại học, bắt đầu bận rộn, những lần tim lỡ nhịp hay rung động dần giấu vào sâu trong tim .

      Trước khi tốt nghiệp lớp trưởng lập diễn đàn QQ, và Trần Chi Thành vẫn là thành viên bên trong, có thêm bạn, cũng chưa từng trò chuyện riêng. biết tình hình gần đây của , cũng biết tại sống ở nơi nào.
      viết bảng tin: lớp trưởng, kế hoạch cụ thể khi nào họp mặt nhớ kêu tôi nha.
      Kim Hạ nghĩ rằng, tại ở Bắc Kinh?

      đột nhiên có chút vui mừng cùng ngạc nhiên, trong lòng vốn bình tĩnh giờ như bị viên đá ném vào, cuồn cuộn nổi lên bùn cát năm xưa, hơn bốn năm bọn họ lại chưa gặp nhau, biết tại thế nào, có thay đổi gì hay .

      Cũng đắn đo, nhanh chóng đánh dòng tin: Tôi ở Bắc Kinh, có thể tham gia.

      Chỉ chốc lát sau lớp trưởng kiểm tra số lượng người, Trần Chi Thành chủ động đứng ra, gánh vác nhiệm vụ liên lạc cùng đặt trước nhà hàng, bao lâu, Kim Hạ nhận được cầu thêm bạn từ hệ thống hiên lên ba chữ: Trần Chi Thành. bỗng nhiên cảm thấy khẩn trương, nhấp vào con chuột, chấp nhận cầu thêm bạn của đối phương.

      Trần Chi Thành gởi tin nhắn đến: Kim Hạ, bây giờ ở khu nào? Tôi xem địa chỉ của mọi người, rồi mới quyết định nơi đặt nhà hàng.

      trực tiếp hỏi, mà có hỏi thăm dài dòng gì cả, điều này làm cho Kim Hạ cảm thấy, ra khi đó bọn họ cũng phải quen biết.

      Nhưng bây giờ ở gần trung tâm thành phố, chắc chắn thể với như vậy, khiến người khác nghi ngờ, đơn giản chỉ cần cho địa chị trước khi chuyển .

      Trần Chi Thành lại hỏi: chúng ta quyết định ngày thứ bảy cuối cùng của tháng sau họp mặt, rảnh ?

      Kim Hạ nghĩ rằng, nếu có gì bất ngờ xảy ra, Vương Minh Lãng chắc bảo làm thêm giờ, còn Lục Xuyên, bình thường rất tùy hứng, tối nào muốn đến là đến, bèn nhắn tin qua: Tôi bận.

      Trần Chi Thành: Uhm, tôi sắp xếp kế hoạch, có lẽ buổi sáng có rất nhiều người đến được, vậy giờ cơm trưa họp mặt là được.

      Kim Hạ: Được, vất vả cho rồi .

      Dừng chút, hỏi: Bây giờ ở Bắc Kinh?

      Trần Chi Thành: Đúng vậy, làm việc ở đây. Nghe cũng công tác ở đây?

      Nghe ? nghe ai ? Làm sao biết được tin tức của ? Kim Hạ có chút thụ sủng nhược kinh: Vâng, tôi làm tuyên truyền cho công ty .

      Trần Chi Thành: Cho tôi số di động của , để khi đó có thể liên lạc.

      Kim Hạ gởi số máy , Trần Chi Thành cũng đem số của mình qua, kèm theo câu : có bận làm , tôi quấy rầy nữa, sau này tiếp.

      Kim Hạ vốn định tiếp tục chuyện với lát nữa, dù sao cũng có chuyện gì quan trọng hơn chuyện này, nhưng như vậy, cũng nghĩ biểu quá thân thiết, nên : Được, lần sau tiếp.

      Đóng cửa sổ trang trò chuyện, thở phào nhõm, xao động trong lòng dần dần lắng xuống. Cầm số điện thoại của Trần Chi Thành mà vừa ghi lại, im lặng nhìn, nhớ lúc trước phải học đại học ở miền nam sao? Vì sao đến Bắc Kinh .

      *

      Lục Xuyên đẩy cửa vào nhà, trong phòng khách màu tối đen , nhíu nhíu mày, cảm thấy kỳ quái, hay là ở nhà.

      Đổi dép lê, nhìn nhìn chung quanh,khi ngang qua thư phòng, nắm chặt cửa mở ra, tỏa ra chút ánh sáng nhàn nhạt. Khóe môi nở nụ cười, ra ở trong này.

      Chuyển tay nắm, đẩy cửa mà vào, ngồi ở bàn đọc sách, vùi đầu nhìn cái gì đó.

      Kim Hạ phát vào, sắc mặt đổi mang ảnh chụp thời trung học kẹp vào trong sách, khóe miệng mở ra độ cong: " đến." là như vậy, muốn đến đến, cũng hề trước.

      Lục Xuyên qua, cũng có hỏi đồng ý , liền với lấy bìa thư trước mặt : "Muốn làm nhân viên sáng tạo ý tưởng sao?"

      Kim Hạ khẽ gật đầu, tiện thể gập sách lại: "Tôi muốn tiếp tục làm tuyên truyền, tương lai như vậy khó phát triễn."

      Lục Xuyên như ở cây cao nhìn xuống : "Làm nhân viên sáng tạo ý tưởng dễ dàng, phải biết chút ít về luật, hạng mục quản lý, công trình hạch toán, cái khác em có thể gánh, nhưng còn tính toán làm sao bây giờ?"

      Kim Hạ cười tươi như hoa: "Lục cục trưởng, lại hiểu lầm tôi rồi, đừng thấy tôi viết văn án tuyên truyền, kỳ chuyên môn của tôi là toán học."

      Lục Xuyên sửng sốt, thế này mới lưu ý đến giá sách trống rỗng của mình, được sắp xếp đầy ắp theo từng loại, đa số là sách toán học chuyên nghiệp, ngoài suy nghĩ của : " còn tưởng rằng là em học khoa văn ."

      " phải, vì tìm được việc chuyên môn, cho nên chỉ có thể tìm được việc gì làm việc đó ."

      Lục Xuyên tầm mắt dừng kệ sách được sắp xếp ngay ngắn, thấy trong đó quyển gọi là kinh Talmud, nếu nhớ lầm, đây là Thánh kinh trí tuệ của người Do Thái, bọn họ là dân tộc có tinh thần kiếm tiền là hết: "Xem ra em rất muốn kiếm tiền."

      Kim Hạ cười duyên, mang theo chút quyến rũ: "Đúng vậy, tiền nhiều tốt hơn, từ khi có tiền tới nay, mấy ngàn năm như vậy, mọi người phải vì tiền mà đấu đá lẫn nhau sao." cũng giống như , dục vọng với tiền tài, từ điểm này mà , bọn họ có điểm chung.

      Lục Xuyên cười cười: "Em cảm thấy,thế giới này có cái gì vô giá ?"

      Kim Hạ hỏi lại: "Lục cục trưởng cảm thấy có sao?"

      Lục Xuyên trầm ngâm lát: "Tự do."

      Kim Hạ mỉm cười: "Tự do có thể bị cướp , chỉ có suy nghĩ trong đầu mình là thể."

      Lục Xuyên hỏi : "Em năm nay bao nhiêu tuổi?" Suy nghĩ của ,theo nghĩ giống phụ nữ từng trải hơn, giống với mới vào đời như .

      "Hai mươi hai." Kim Hạ đứng dậy, cất cuốn sách kinh tế vừa xem xong, : "Tôi tắm trước." chạy đến đây trễ như vậy, cũng phải là đến quan tâm việc riêng của , nếu bị thúc giục chi bằng tự mình chủ động hơn.

      Lục Xuyên nhanh chậm theo phía sau: " cũng muốn tắm."

      Kim Hạ dừng bước chân, xoay người, khẽ cười: " biết ngài muốn dùng nhà vệ sinh nào?"

      Lục Xuyên lên trước, cười khẽ: "Em dùng phòng nào dùng phòng đó."

      Kim Hạ hiểu được ý tứ của , cố ý giả vờ vô tội đáng thương: "Em có thể sao?"

      Lục Xuyên lắc đầu: "Lần trước làm ở phòng khách, là bỏ qua cho em ."

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 10: Tắm uyên ương
      Edit: Icon
      Beta: Ái Nhân - Hạnh Như


      Trong lòng Kim Hạ biết chạy trời khỏi nắng, cũng có ý phản kháng, dù sao lần đầu tiên cũng tắm chung với , còn gì mà thẹn thùng.



      vào phòng tắm, Lục Xuyên bảo xả nước vào bồn tắm lớn, muốn dùng vòi hoa sen, qua loa vài cái liền xong.



      Kim Hạ mở nước chảy vào bồn, lại lấy sữa tắm ở gần vòi sen cho vào, Lục Xuyên tựa vào máy giặt, trong lúc vô ý chạm phải nút mở máy, máy giặt ong ong run run lên.



      nhìn máy giặt sau lúc lâu, như là nghĩ tới cái gì hay lắm, liền nhìn Kim Hạ bảo: "Lại đây."



      Kim Hạ ý nhưng vẫn qua: "Quần áo của trong máy giặt rồi nhưng quên lấy ra, cần giặt lại."



      Lục Xuyên gì, cầm eo của xốc lên, đem ngồi lên máy giặt, tránh mấy cái nút điều khiển. Kim Hạ cảm thấy bên dưới có chút chấn động, Lục Xuyên tách hai chân ra, kéo sang hai bên, Kim Hạ mở to hai mắt nhìn: "Muốn làm ở trong này?"



      Lục Xuyên gật đầu: "Trước kia chưa làm qua, thử xem." xong liền mãnh liệt hôn , Kim Hạ sợ bị rơi xuống từ máy giặt, đành phải ôm cổ buông.



      Hôn môi vài cái, Lục Xuyên cạy hàm răng của , tiến quân thần tốc, trêu đùa cái lưỡi trơn mịn của , Kim Hạ có tránh né, thậm chí chủ động đáp lại, thân thể của nhớ cảm giác hoan ái lần trước, giống như Lục Xuyên , rất thích cảm giác này.



      có quan hệ đương, chỉ cần bản thân vui vẻ là được.



      Lục Xuyên càn quét cái miệng sạch của , trêu chọc điểm mẫn cảm của dựng đứng lên, dạy cho cách hôn môi, Kim Hạ nhớ lại lúc dùng miệng hôn , rồi bắt chước liếm khoang miệng của ,đầu lưỡi lướt qua nứu răng của , cảm thấy môi dường như căng cứng.



      nhếch khóe miệng, ác ý liếm liếm lại nơi đó, dùng tay ôm cái gáy của , đầu ngón tay luồn vào tóc, khẽ vuốt vuốt phẳng, Lục Xuyên cảm thấy dưới thân nhanh chóng cứng rắn lên, đối với học tập của vô cùng vừa ý, tay tiến sâu vào áo , cầm đỉnh hồng cao ngất, tùy ý chà xát viên trân châu nho .



      Hôn môi thể làm thỏa mãn nhu cầu ham muốn lẫn nhau, Lục Xuyên nâng tay cởi áo T-shirt của ra, để lộ hai đôi tuyết phong trắng nõn, hồng nhuận, kéo cái bra màu đen che đậy kia xuống, mê người.



      kéo kéo bra, cầm lấy mềm mại, trông no đủ, liền cúi đầu hôn lên nó, đầu lưỡi vẽ ra các loại đường cong, Kim Hạ nắm chặt cái tay gian ác của , mi tâm hơi nhíu lại, hơi thở phát ra có phần khàn đục, cảm thấy phía dưới, có chút ẩm ướt từ từ chảy ra .



      Lục Xuyên lại kéo bên kia xuống, lấy tay nhàng xoa nắn, Kim Hạ thở gấp, bên dưới máy giặt hoạt động ngừng, làm lý trí của như tan thành từng mảnh.



      Cởi quần đùi của , Lục Xuyên đụng chạm cách lớp vải quần lót, thấy có chút ướt át, liền cong khóe miệng cười tươi, ghé tai thầm: "Bảo bối, em nhiệt tình."



      Lời vào tai Kim Hạ, dừng vuốt tóc : "Lưu manh."



      Lục Xuyên lắc đầu: " dối, ràng em thích làm như vậy, thân thể của em vẫn thành thực hơn." xong cởi quần lót của , cũng cởi bỏ quần của mình, đem cứng rắn nhắm ngay cửa vào, chậm rãi ma sát, chỉ là vào.



      Kim Hạ theo bản năng vặn vẹo thân mình, mặt nhăn lại tần suất tiếng ngân phát ra càng lúc càng tăng, Lục Xuyên ngừng ma sát, nhưng vẫn vào: "Muốn ?"



      Kim Hạ cắn chặt răng, có hé răng, Lục Xuyên càng động chạm đến các nơi mẫn cảm của : ", em muốn."



      Kim Hạ muốn khóc bật ra : "Lục Xuyên, là cái đồ lưu manh!"



      Lục Xuyên sửng sốt, ràng là mắng , biết vì sao lọt vào tai , lại vô cùng thích thú: "Em bảo là cái gì?"



      Kim Hạ nắm lấy bả vai thống khổ: "Em còn có thể gọi cái gì, đương nhiên là Lục Xuyên."



      Lục Xuyên nở nụ cười, ngón tay càng dở ra nhiều trò gian trá đa dạng hơn nữa: "Gọi lại lần nữa."



      Kim Hạ theo bản năng muốn khép chặt hai chân lại, lại bị tay ngăn chặn: "Lục Xuyên, Lục Xuyên, Lục Xuyên!"



      "Bảo Bối, em ngoan." Lục Xuyên xong động thân cái, xâm nhập vào thân thể bé của , bởi vì đau đớn Kim Hạ dùng sức cắm chặt móng tay vào da thịt , lúc xanh lúc trắng.



      Với tư thế như vậy, hai người đều có thể thấy ràng chỗ ái ân, Kim Hạ nhìn nơi đó ngừng ra vào, lần đầu tiên ý thức được chính mình bị người đàn ông này chiếm đoạt, có thể cảm thụ ràng nóng rực,căng phồng, cứng rắn của . Ma sát gây ra khoái cảm đập tan lý trí của , làm cho kềm chế được, chỉ có thể theo , trầm luân thôi.



      Ánh mắt trông mê ly, thân thể tuyết trắng mềm mại, hai gò má ửng hồng, cùng với bộ ngực mềm mại rung động phía trước, kích thích mãnh liệt đến thần kinh Lục Xuyên, khỏi tiến lên mạnh mẽ hơn, lúc này máy giặt cũng hoạt động, rung lắc kịch liệt mang đến khoái cảm gì sánh kịp, khi cao triều tiến đến, Kim Hạ chỉ cảm thấy ý thức bay ra khỏi thân thể, trước mắt chỉ còn mảnh trắng lang mang.





      Phóng thích xong các hạt mầm, Lục Xuyên ôm nằm xụi lơ mà thở dốc, Kim Hạ run mạnh trận mới dừng lại, chính mình còn chút quần áo mắc người, mà quần áo vẫn còn chỉnh tề, công bằng. Oán thầm , bỗng nhiên la hoảng lên: "Ai nha." Đẩy ra, nhảy xuống máy giặt, nước trong bồn tràn ra mảng sàn, chạy nhanh tới, khóa lại vòi nước trong bồn tắm.



      Lục Xuyên cảm thấy buồn cười: "Tràn rồi thôi, dù sao cũng có cống thoát nước." vừa vừa cởi quần áo, đến bồn tắm lớn cởi còn mảnh: "Nhìn em chạy nhanh như vậy, chắc là có mệt nha."



      Lời của ý sâu xa, Kim Hạ chỉ cảm thấy cảm giác lạnh buốt phía sau lưng, đợi phản ứng, liền ôm lấy bước vào bồn tắm lớn, ngồi xuống, nước trong bồn lại tràn ra ít.



      Lục Xuyên ôm từ phía sau, hôn cổ , vỗ về chơi đùa bộ ngực mềm mại của , tay Kim Hạ cầm bám vào thành bồn, mặc cho đùa nghịch. xoa ngực lát, tay nhịn được xuống phía dưới, bàn tay mang theo luồng điện tê dại truyền đến , ngón chân Kim Hạ gần như cắm chặt vào đáy bồn, cảm thấy nước ấm như chảy vào thân thể của .



      Lục Xuyên cảm thấy người ở trong lòng nhịn được vặn vẹo, dục vọng rất nhanh bừng tỉnh lại, đỡ đứng lên, hai người đều chọn tư thế quỳ, từ phía sau tiến vào, hung hăng tới lần nữa. chỉ cảm thấy, muốn thế nào đều đủ, còn muốn như vậy, nhớ đến như vậy, có tư thế nào mới, đều muốn cùng nếm thử, chỉ ở người , mới có thể đạt được thỏa mãn, có khi dâng trào tình ý thậm chí cắn , trong quá khứ của chưa từng làm điều này với người phụ nữ nào.



      Kim Hạ bị ép buộc liên tục hai lần, lại quỳ gối thành bồn tắm cứng như vậy, cả người sắp tan thành từng mãnh, Lục Xuyên đành phải lưu luyến bỏ ý định muốn thêm lần thứ ba trong đầu, lấy sữa tắm cho vào lòng bàn tay, định tắm cho .

      Kim Hạ sợ lau mà bốc hỏa, chạy nhanh đoạt lấy khăn tắm: "Để tự tôi làm."



      Lục Xuyên thấy lui đến góc bồn tắm, nhìn dáng vẽ sợ bị ăn lần thứ ba, khỏi có chút nảy sinh trong lòng, : "Yên tâm, còn có sức, có thể giúp em."



      Kim Hạ khẽ động khóe môi, cười cười: " có việc gì, tôi còn có sức tắm rửa." xong lau lung tung vài cái người, dùng nước xối sạch, đứng lên, chuẩn bị lấy khăn tắm, ngờ dưới chân mềm nhũn, toàn bộ thân mình ngã về phía trước, Lục Xuyên thấy thế chạy nhanh tới đỡ được , bế lên, : "Đứng còn nổi mà cậy mạnh."



      Kim Hạ dám giãy dụa, phòng tắm vốn ẩm ướt, sợ mình lộn xộn, cũng làm Lục Xuyên ngã sấp xuống, liền ngoan ngoãn im lặng. Lục Xuyên bế thân thể trắng nõn mềm mại thơm tho mê người, cảm thấy có chút xôn xao, nhưng nghĩ đến đứng còn vững đành ức chế dục vọng, ôm ra khỏi bồn tắm, kề vào vách tường đứng cho vững, lấy khăn tắm cho choàng vào.



      Kim Hạ quấn khăn tắm kĩ càng rồi mới từ phòng tắm ra ngoài, giữa hai chân bị ma sát nên đau, chậm rãi trở về phòng ngủ, lấy máy sấy thổi tóc. Thân thể của nổi lên phản ứng với Lục Xuyên, hơi âu yếm chút có thể kích thích theo bản năng mà ẩm ướt, ăn uống biết mùi vị, đây là rất đáng sợ.



      Nhưng cũng thể phủ nhận, cùng Lục Xuyên giường, quả thân thể có khoái cảm, khi thân thể cả hai cùng dung hợp chỗ, có cảm giác thỏa mãn kì lạ, nếu lấp đầy , cảm thấy trống trải. Khó trách bất kể nam nữ nhân, đều ham muốn chuyện này, ra đây là bản năng sâu trong cơ thể, là khát khao cơ bản nhất.



      bỗng nhiên nhớ tới Trần Chi Thành, bây giờ có bạn chưa, hay vẫn còn độc thân?



      Sau đó lại cảm thấy buồn cười, hốc mắt có chút nước. Vô luận còn độc thân hay , với bây giờ có vấn đề gì. Trước kia cưỡi xe đạp ngang qua cả người Kim Hạ đều có khẩn trương, muốn chết sớm.



      hi vọng xa xôi, chỉ hy vọng còn có thể giống lúc này, xa xa nhìn , để ý là tốt rồi, biết trong lòng mình luôn có vị trí quan trọng dành cho người,trước sau chỉ có người đàn ông tên Trần Chi Thành.



      Lục Xuyên tắm xong ra, thấy sững sờ thơ thẩn: "Suy nghĩ cái gì vậy?"



      Kim Hạ lấy lại tinh thần, thản nhiên cười: "Nghĩ chuyện vừa rồi."



      Lục Xuyên nhíu mày: "Cảm thấy chưa đủ?" có thể tiếp tục lần nữa.



      Kim Hạ ra vẻ thẹn thùng: "Dạ, có gì để lần sau nha, hôm nay là mệt mỏi."



      Lục Xuyên chui vào chăn: " Vậy sấy tóc khô rồi ngủ."



      Kim Hạ khẽ ừ tiếng, quay đầu lại, nụ cười tan biến, chỉ còn vẻ mặt phiền muộn.
      Last edited by a moderator: 16/8/14
      Hale205, Parvarty, cobevotam12 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 11 : Cơ Hội
      Edit: Trang Trần
      Beta: Ái Nhân - Hạnh Như


      Căn cứ vào lượng vốn và tính toán chênh lệch giữa lời và lỗ, là lời lỗ, dự tính khả năng sản xuất lời lỗ này, trừ vốn cố định cùng vốn lưu động, còn lại lợi nhuận tiêu thụ tức ——



      Kim Hạ trình bày tính toán về bài tập kinh tế vào vở, thời gian trôi qua hơn mười giờ tối, nghĩ rằng Lục Xuyên ghé qua, những lúc rảnh rỗi phải tranh thủ từng giây từng phút để ôn tập bài học.



      Bỗng nhiên chuông cửa vang lên trong đêm vắng vào lúc tối rất chói tai, Lục Xuyến vốn có chìa khóa nhà cần phải ấn chuông cửa, hơn nửa đêm giờ này ai lại đến nơi này  chứ .



      từng bước đến trước cửa nhìn vào lỗ mắt mèo nhìn ra bên ngoài, tiếp đó mở dây khóa cửa ra ,thấy Lục Xuyên lung lay người đứng bên ngoài chìa khóa tay rơi xuống đất. liền chạy nhanh tới bên cạnh xoay người nhặt chìa khóa lên rồi đỡ lấy người của Lục Xuyên, ngửi được  mùi rượu nồng nặc người : “Sao lại uống nhiều như thế này?”



      Lục Xuyên  trả lời vẫn dựa ở người lảo đảo vào, Kim Hạ cắn răng đỡ đến phòng ngủ để nằm xuống, liền cởi caravat ra trước sau đó đến giầy. Làm sao chăm sóc người say rượu đây biết phải làm gì?



      Lục Xuyên nhìn chằm chằm lên trần nhà , thấy đèn treo cứ xoay tròn như lốc xoáy, cảm thấy đầu trận đau nhức trong ruột cồn cào như muốn đảo lộn .Kim Hạ vốn tìm khăn lau mặt bỗng nghe được thanh muốn nôn , liền chạy nhanh về phía trước vài bước lấy thùng rác trong phòng ngủ đến. Vừa kịp lúc Lục Xuyên ngồi dậy phun ra trong thùng.



      Kim Hạ chịu đựng ngửi mùi tanh hôi, vỗ vào sau lưng cho thuận khí, Lục Xuyên nôn thêm vài lần phun ra từ miệng toàn là nước, Kim Hạ thấy còn phun ra gì nữa liền đứng dậy rút ra mấy tờ khăn giấy lau miệng giúp .



      Ngón tay chạm vào mặt cảm thấy rất nóng, lập tức dùng bàn tay sờ lên cái trán chảy mồ hôi của hình như là bị sốt. Nhưng biết có phải là bị sốt hay là do uống rượu quá nhiều mà nóng lên hay : “ chờ chút để tôi lấy khăn mặt .”



      Lục Xuyên nằm trở lại nhìn lên trần nhà vẫn thấy đèn treo lại xoay tròn, đầu vẫn còn rất đau,  dần dần cảm thấy bụng như quặn đau lên. Kim Hạ cầm khăn mặt nóng trở lại cần thận lau khuôn mặt của , nhìn thấy được biều tình đau khổ của Lục Xuyên biết phải làm sao.



      Thấy ôm bụng mặt nhăn lại, Kim Hạ đoán là: “ bị đau bụng phải ?”

      Lục Xuyên gật đầu có thể là viêm dạ dày lại tái phát, tưởng chỉ là đơn giản uống có vài ly ngờ lại trở nên nghiêm trọng như thế.



      Kim Hạ từng xem xung quanh nhà thấy có hòm thuốc đâu hết, trước mắt lại gặp tình huống này chính mình thể nào xử lí được. Chỉ có thề đưa bệnh viện trước , liền chạy nhanh đến thư phòng gọi điện thuê chiếc xe đến, rồi đến ngồi lại giường: “Tôi kêu xe đưa đến bệnh viện có cần tôi gọi cho cha mẹ hay là bạn bè của ?”



      Đầu tiên Lục Xuyên lắc đầu trễ như vậy muốn phải đánh thức cha mẹ dậy hơn nữa bọn họ cũng thể làm gì cả. Tuy rằng cả ngày hay cười nhìn như quan hệ rất rộng, nhưng bạn bè thân thiết người cũng có, sau đó miễn cưỡng gật đầu : “Di động.”



      Kim Hạ chạy vô trong lấy di động nhét vào tay , Lục Xuyên run tay bấm ra dãy số đưa cho , nhìn thấy tên Trầm Dục bấm gọi, hai tiếng chuông reo, có người bắt máy là giọng nam nhân: “Trễ như vậy còn gọi điện thoại đánh thức tôi, tốt nhất nên có chuyện quan trọng để !”



      “À.” Kim Hạ từ từ : “Xin chào, tôi tên Kim Hạ là bạn của Lục Xuyên, bây giờ ấy bị bệnh muốn tôi gọi điện thoại cho , tôi chuẩn bị đưa ấy bệnh viện.”



      Bên kia giọng nghiêm túc vang lên: “Tôi biết, cứ đưa đến bệnh viện gần nhất, tôi lập tức đến tới nơi gọi điện lại cho tôi.”



      “Được.” Kim Hạ tắt máy, bắt đầu thay quần áo cho Lục Xuyên mang theo túi tiền, di động người vang lên. taxi thuê đến trước cửa nhà, sư phó gọi điện kêu xuống dưới.



      mang giày cho Lục Xuyên nâng dậy: “ chịu khó chút, tôi đưa xe đợi dưới lầu đó.”



      Lục Xuyên cố gắng đứng dậy từ từ, lấy tay khoát lên bả vai của , dựa vào mà đứng dậy , Kim Hạ tiện thể cầm túi xách theo bên người  chậm rãi dẫn ra ngoài.



      Thang máy xuống từ từ ra ngoài cửa, sư phó thấy thế liền chạy tới giúp tay, hai người cùng đưa Lục Xuyên vào trong xe, Kim Hạ chạy qua chui vào cửa xe bên kia, với sư phó chạy tới bệnh viện gần nhất.



      Lục Xuyên tựa lưng vào ghế ngồi bụng càng đau dữ dội dạ dày như muốn xé ra, dạ dày càng động lại càng đau thêm. Kim Hạ cầm tay an ủi: “ ráng chịu đau chút, sắp tới bệnh viện rồi.”



      Lục Xuyên nắm chặt tay , dùng sức như muốn bẻ gãy xương tay của , Kim Hạ cắn răng chịu đựng còn tay kia thay lau mồ hôi trán.



      Gần tới bệnh viện liền gọi điện thoại cho Trầm Dục, sư phó liền chạy đến phòng khám thấy Trầm Dục đứng đó từ lâu, thân áo trắng đỡ Lục Xuyên từ trong xe ra, ta liền hỏi Kim Hạ: “Tình trạng này xảy ra lâu chưa?”



      Kim Hạ đỡ tay bên kia : “ ta uống rất nhiều rượu sau đó lại ói ra vài lần, thân thể liền nóng lên bắt đầu đau bụng.”



      Trầm Dục hiểu biết : “Chắc là viêm dạ dày lại tái phát .”



      Vài y tá đến đây cùng với Trầm Dục nâng Lục Xuyên lên xe đẩy , Kim Hạ tự động đứng qua bên, do dự biết có nên theo sau , dù sao kim chủ gặp nạn chính mình phải làm gì đó trong lúc này, cũng thể bỏ như vậy được.



      *

      Sau khi chuẩn đoán xong, Trầm Dục truyền nước cho Lục Xuyên, cùng y tá đưa vào trong phòng bệnh, Kim Hạ im lặng theo sau, nhìn vào bộ dạng của Trầm Dục thấy ta cũng gần ba mươi tuổi biết có loại quan hệ gì với Lục Xuyên đây.



      Phân phó cho y tá xong Trầm Dục liền đến gần giường bệnh, cúi người đối mặt với Lục Xuyên : “ trước tiên ở bệnh viện nằm hai ngày để quan sát chút, nếu muốn bụng đau nữa nên uống ít rượu thôi.”



      Hai mắt khép lại của Lục Xuyên hơi mở ra: “ có thể rồi, tôi rất mệt.” Tầm mắt nhìn vào Trầm Dục đứng đảo qua bên cạnh thấy Kim Hạ liền dừng , rồi lại di dời qua nơi khác sau đó nhắm mắt lại.



      “Tôi , ngủ trước , buổi sáng tôi lại đến khám cho .” Trầm Dục xoay qua nhìn Kim Hạ, biết trễ như vậy Lục Xuyên lại cùng ở chỗ với nữ nhân này, quan hệ chắc chắn đơn giản, nhưng bọn họ đến bước nào biết lắm, liền với : “ ta ở lại viện, cũng trễ, nơi này có y tá lo có thể trở về nghỉ ngơi  .”



      Kim Hạ nhàng lắc đầu : “Tôi sao, tôi ở lại với ấy để tiện chăm sóc.” Khó có dịp được hầu hạ kim chủ, tất nhiên phải tranh thủ cơ hội này, sao lại phải buông tha .



      Trầm Dục thấy tự nguyện ở lại chăm sóc Lục Xuyên, liền gọi qua bên, nhàng dặn dò những gì cần chú ý sau đó liền ra .



      Kim Hạ chỉnh lại đèn trong phòng bệnh để tránh chói mắt cho dễ ngủ, liền ngồi kế bên giường bệnh, thấy mày nhăn lại chỗ biết vẫn còn đau, nhưng cũng thể làm được gì cả chỉ im lặng ngồi bên cạnh , ngờ tuổi còn trẻ mà thân thể sức khỏe lại được tốt như thế.



      Ngủ bao lâu bỗng nhiên Lục Xuyên ho hai tiếng sau đó co người lại, Kim Hạ đoán có lẽ cảm thấy hơi lạnh, liền đem cái tay truyền dịch kia cầm lên nhàng kéo chăn đắp đến tận cổ cho . thoáng nhìn qua áo sơ mi người còn dính ít chất bẩn nôn mửa của , buổi tối vội vàng mang theo quần áo để thay, buổi sáng về phải lấy vài bộ mới được.



      Lục Xuyên tỉnh lại , trong phòng bệnh yên tĩnh chỉ có chút ánh sáng ít ỏi chiếu lên. Thấy túi truyền dịch được treo cao, mới ý thức được là mình ở trong bệnh viện, từ từ ngồi dậy nghĩ lại chuyện xảy ra tối hôm qua. Còn nhớ mang máng là Kim Hạ cũng theo đến đây, còn thấy trong phòng bệnh này, nhưng bây giờ chỉ thấy im lặng bóng người, về nhà rồi sao?



      Tiếng cửa mở vang lên, theo sau đó là tiếng chân nhàng như sợ đánh thức dậy, cố ý rón rén vào. Lục Xuyên nhìn về phía cửa mở thấy được gương mặt của Kim Hạ bưng cái bát hơi nóng mặt hơi nhăn lại về bên này.



      Liếc mắt nhìn về giường bệnh cái, Kim Hạ phát Lục Xuyên tỉnh lại nhìn về phía của , chạy nhanh vài bước bỏ cái bát ở tủ đầu giường vì sợ phỏng tay, liền nắm ngay dái tai của mình cho bớt nóng: “Tôi mua đồ ăn sáng, sợ chậm còn, tôi nâng giường lên giúp nha?”



      Lục Xuyên gật đầu thu hồi ánh mắt: “Tối hôm qua luôn ở trong này à?”



      Kim Hạ nâng giường bệnh lên cao chút rồi : “Đúng vậy. Độ cao như thế này được chưa?”



      Lục Xuyên lắc đầu: “ Cao hơn chút .”



      Kim Hạ lại nâng giường lên cao thêm chút, nhìn thấy bộ dạng của có chút tiều tụy, có cảm giác gì mà nhìn vào mặt , mặt mang theo nụ cười giả có thể làm cho người khác nảy sinh cảm giác muốn ở gần.



      Giọng Lục Xuyên lạnh nhạt, tầm mắt lại hướng về phía tường trắng mà : “Tại sao lại về?” Tối hôm qua ở trước mặt mà nôn mửa, cũng chăm sóc rất cẩn thận, bây giờ lại ở lại đêm, ra muốn cái gì đây.



      Kim Hạ ngạc nhiên nhìn , tại sao lại hỏi như vậy, hay cảm thấy vượt quá giới hạn của chuyện này, dù sao cũng có y tá trong phòng bệnh, cho dù ở đây cũng ảnh hưởng gì hết, hơn nữa với vốn có tình cảm lúc này cần thiết phải ở lại. Theo cảm giác có thể thấy được lấy lòng nên mới làm như vậy, nhưng tại sao lại hỏi như thế, có chút kì lạ .



      mong trả lời như thế nào? Kim Hạ nhớ từng qua bọn họ chỉ có quan hệ tiền bạc chuyện tình cảm. Bình thường tuy rằng đối xử với cũng tệ, mà ở giường phải cũng bảo bối trái cũng bảo bối, dường như cũng hơi vượt quá giới hạn cùng lắm chỉ lời giường của nam nhân mà thôi, chẳng khác nào dóc, từng có khách hàng gọi điện cùng lắm lại làm cho công việc càng thêm tốt.



      Mắt đẹp như tơ cười tự nhiên : “Ngài cho tôi tiền, tôi chỉ phục vụ lại cho ngài, tôi xem ngài như lão bản của tôi, hầu hạ lão bản tốt tự nhiên được thưởng thêm tiền.” Nếu hỏi như vậy chắc là hiểu lầm mối quan hệ của bọn họ, trong việc đối xử với phụ nữ, thường nguyên tắc đơn giản đến khô khan.



      Lục Xuyên nghe như vậy ánh mắt liền như cười. ra rất biết vị trí của mình, nếu dám trả lời tôi ở lại vì lo lắng cho hoặc là tôi sợ y tá chăm sóc cẩn thận hay linh tinh gì đó, liền phải xem lại mối quan hệ này. Bình thường cũng tán tỉnh hay trêu đùa chút, chỉ là gặp dịp mà chơi thôi, để tăng thêm cảm giác tình thú, mong hiểu lầm sinh ra thêm ảo tưởng, hơn nữa vốn biết giữ mình liền biết vị trí của mình ra sao.



      Kim Hạ thấy ánh mắt của trở lại như cũ, biết mình trả lời đúng câu hỏi, xem ra muốn ở lại với , nên thể tình cảm  lập mưu đồ với , nhưng đối với tiền sao, dù sao trong lúc này so với tình cảm tiền đối với hình như có giá trị, mà cũng thích đem người khác cho là tiểu nhân như vậy lại làm cho thấy tốt hơn.



      “Tôi muốn toilet.” Lục Xuyên bỏ chăn ở người ra, chuẩn bị bỏ hai chân xuống giường .



      Kim Hạ chạy nhanh lấy dép lê cho , đem cái túi truyền dịch theo , giúp đứng lên từ từ tới cửa buồng vệ sinh, Kim Hạ nhanh tay thay mở cửa ra: “Tôi chờ ở cửa, cần giúp gì kêu tôi.”



      Lục Xuyên hơi gật đầu đóng cửa lại, Kim Hạ dựa vào tường, nghe được thanh bên trong tiếng tiểu tiếp theo là tiếng xả nước (HN: có cần ghi thế ko? ._. ), sau đó là Lục Xuyên mở cửa ra liền đứng thẳng: “ có đói bụng , vậy đánh răng rửa mặt trước .”



      ra Lục Xuyên chưa thấy đói, chỉ cảm thấy bẩn thôi, ngày hôm qua nôn đến mật cũng muốn ra, cả đêm đánh răng miệng cảm thấy rất khó chịu, liền ừ. Kim Hạ về chỗ chuẩn bị sẵn bàn chải đánh răng cùng khăn mặt đem vô buồng vệ sinh, thay nặn kem đánh răng ra tiếp đó cầm theo cái ca múc nước súc miệng cầm thêm khăn mặt nóng đưa cho liền từ buồng vệ sinh lui ra ngoài.(AN: sao mình thấy Lục Xuyên giống con nít mẫu giáo ko người bị tật nguyền thế nhỉ???)



      Chờ Lục Xuyên rửa mặt xong, cầm đồng phục bệnh nhân giường đưa cho : “Quần áo người rất bẩn nên thay . Cháo tôi mua để đầu tủ, nếu đói ăn ăn để đó. Lát nữa có bác sĩ Trầm hôm qua đến xem .”



      Lục Xuyên thấy chu toàn tất cả mọi việc xong, mày nhăn lại : “Em à?”



      Kim Hạ mỉm cười: “ quên rồi sao, hôm nay tôi còn phải làm nữa.”



      Lục Xuyên liền tìm: “Di động của tôi đâu?”



      Kim Hạ vôi vàng lấy điện thoại cầm tay trong áo khoác ra đưa cho , sau đó Lục Xuyên tìm số gọi : “ Vương tổng ?”

      Kim Hạ sửng sốt, lại gọi cho Vương Minh Lãng?



      có gì, tôi chỉ muốn mượn Kim Hạ khoảng hai ngày, để theo giúp tôi bàn công chuyện.”



      “Được, tôi cám ơn trước.” xong tắt điện thoại, quay qua với Kim Hạ: “Tôi giúp em xin phép rồi đó.”



      Kim Hạ cũng biết thói quen ngang ngược của , liền mỉm cười : “ biết tôi có thể giúp chuyện gì đây?” giữ lại , tất nhiên là có chuyện sai làm.



      Lục Xuyên qua cầm bộ đồng phục bệnh nhân ném sang bên: “Tôi mặc cái này, trở về giúp tôi lấy mấy bộ quần áo để tắm rửa .”



      Kim Hạ gật đầu: “Được.”



      Lục Xuyên trở về giường nằm tiếp, Kim Hạ đắp lại chăn cho , xem ra tửu lượng cũng tệ, lần trước gặp cùng Vương Minh Lãng uống rượu với nhau, cũng gục đơn giản như thế, ngày hôm qua biết tại sao lại uống say đến vậy: “ Tôi có thể hỏi chuyện này được ?” cố ý lựa lời cẩn thận mang theo điều bất an yên trong lòng.



      Lục Xuyên thấy nghiêm túc như vậy, nếu là bình thường khó chịu với nên : “Chuyện gì?” Chỉ cần quá phận đều có thể trả lời .



      Kim Hạ thay dọn cháo ra bàn giường: “Tôi cảm thấy tửu lượng rất tốt nha, ngày hôm qua sau lại uống rượu say đến thế?”



      ra là muốn hỏi chuyện này, Lục Xuyên thấy sao nên đáp: “Ngày hôm qua là do cục trưởng mời khách tôi.”



      Kim Hạ giật mình lãnh đạo mời khách khó trách phải cho người ta mặt mũi, đúng y tính cách của , hẳn là đối với vị trí cục trưởng như hổ rình mồi, cùng lắm tuổi còn trẻ muốn thăng chưa chắc thăng được, chỉ có thể : “Bác sĩ Trầm có cần phải tĩnh dưỡng, nên ăn những đồ ăn kích thích.” Núi cao còn có núi cao hơn, cao ngạo oai phong trước mặt Vương Minh Lãng, nhưng trước mặt cục trưởng phải cũng nhẫn nhịn à.



      Nhưng trong xã hội này vốn cần phải nhẫn nại có thể tùy người ở từng vị trí, như lên càng cao càng phải nhẫn nại rất nhiều .



      Nghe nhắc nhở, Lục Xuyên hình như nhớ ra gì đó: “Lần trước em nấu cháo ăn rất ngon, như vậy về sau em cứ nấu ăn cho tôi.”



      Kim Hạ nhu thuận gật đầu: “Dạ.” xong liền đặt cháo lên bàn: “Vậy tạm thời ăn cái này trước .”



      Lục Xuyên nhìn bát cháo kia nhíu mày, nể tình vất vả mua về đành nhắm mắt ăn đại vậy.



      Trầm Dục đẩy cửa vào thấy Lục Xuyên ăn cháo: “A, ngày hôm qua bộ dạng thừa sống thiếu chết, hôm nay có thể ngồi dậy được rồi à.”



      Lục Xuyên còn sức lực liền liếc mắt nhìn , buông thìa : “ đến đây làm gì?”



      Nghe thấy Trầm Dục chọc ghẹo Lục Xuyên, lúc này Kim Hạ vốn rất muốn cười, nhưng thấy cười trong lúc này có chút được tốt lắm, nên : “Hai cứ chuyện , bây giờ tôi về lấy quần áo để thay.” Có ở đây, sợ bọn họ tiện chuyện .



      Lục Xuyên thấy rất nhanh lựa thời cơ để , liền gật đầu: “ đường cần ghé đâu hết, nhanh về nhanh.”



      Kim Hạ dạ, xách túi ra. Trầm Dục liền đến ngồi giường bệnh, bưng lên bát cháo kia, rồi làm động tác, quay qua làm cho ánh mắt mê hoặc : “Lục thiếu, đây, tôi đút ăn.”



      Lục Xuyên đoạt lại cái bát, lạnh lùng : “ cút ra ngoài cho tôi.”



      Trầm Dục cười vui vẻ đến nửa ngày, cười xong liền hỏi: “ kia là ai vậy ?” biết Lục Xuyên thiếu phụ nữ, nhưng tới bây giờ chưa thấy người phụ nữ nào ở bên cạnh ta, Kim Hạ là người đầu tiên.



      Lục Xuyên mắt lạnh : “ chào ấy làm gì?”



      Trầm Dục bĩu môi: “Từ sau chuyện của Kỳ Thư, lần đầu tiên tôi nhìn thấy bên cạnh có nữ nhân, nên mới cảm thấy kì quái.”



      Nghe được hai chữ Kỳ Thư, Lục Xuyên nháy mắt thất thần, ngay sau đó lạnh giọng : “ nhìn thấy ấy chỉ đúng lúc thôi, có gì phải tò mò cả, ấy khác với những nữ nhân kia. Còn có về sau ở trước mặt tôi được nhắc tới hai chữ kia.”



      Trầm Dục rụt lui cổ, biết chính mình lại lỡ lời ra cái tên cấm kị. Trước kia vì chuyện này mà huyên náo lên, Lục Xuyên và cha mẹ nhìn mặt nhau chỉ vì muốn cưới ta, kết quả kia lại quăng Lục Xuyên qua bên, lại còn muốn cha con bọn họ trở mặt với nhau.



      biết mình bị đau bụng mà cũng cẩn thận chú ý, lúc này nên ít ra ngoài xã giao, nên biết riêng trong thời gian này nên ăn chút.”



      “Riêng trong thời gian này ?” Lục Xuyên hừ tiếng : “Tôi có ăn.”



      “Khi nào biết được?” Trầm Dục nghe xong liền đáp trả lại, bật cười : “Tính của lại đem Kim Hạ làm người hầu để sai bảo? ta còn trẻ, thoạt nhìn chỉ là tiểu nha đầu đễ bị lừa.” Làm sao lại theo Lục Xuyên, bây giờ những đều rất ham mê vật chất xa hoa.



      Lục Xuyên cho ánh mắt xem thường: “Cần quan tâm cái rắm.” Ở trong mắt Trầm Dục, Kim Hạ thoạt nhìn như tiểu nha đầu, lại hiểu tại sao cảm thấy tuổi ra thích hợp với tính cách già dặn như vậy.



      Tại sao có thể già dặn như vậy? sinh trưởng trong hoàn cảnh gia đình như thế nào, từng trải qua chuyện gì?
      Hale205, Parvarty, Minh Hồng9 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 12 - Nhận thức
      Edit: Ái Nhân



      Kim Hạ trở về mang theo cháo hâm, lau sạch nơi hôm nay Lục Xuyên nôn ra, lấy chiếc áo sơmi cùng quần tây sạch từ trong tủ quần áo, xếp gọn gàng bỏ vào trong cái bao to. Lúc vừa ngang qua đường Y Đằng Dương Hoa, mua cái lồng giữ ấm, chờ cháo nấu xong, liền để trong cặp lồng mang đến cho Lục Xuyên.



      Lúc đến bệnh viện, ngủ, cũng đoán được bệnh nhân tinh thần có chút uể oải, cho nên bỏ sách xây dựng vào trong cặp để ngừa vạn nhất. đường Trầm Dục có ghé qua nhìn vào, thấy Lục Xuyên ngủ, nên ở lâu, chào tiếng rồi bước .



      Theo khẩu khí trước kia ta chuyện với Lục Xuyên, trực giác cho Kim Hạ biết ta phải là người Lục Xuyên quen biết quan trường, mà bà bạn bè thân cận, như vậy, chừng trước khi Lục Xuyên làm, bọn họ quen biết nhau, chỉ là biết là bạn học, hay là quen biết từ .



      Nghĩ lại chút, nếu là bạn học, ít nhất phải là bạn học chung đại học, chuyên ngành giống nhau, vậy chắc là bạn trung học, cùng tốt nghiệp nhưng cùng học chung đại học, tóm lại, chính là có phân lượng trong lòng Lục Xuyên, cũng hiểu Lục Xuyên, biết người.



      Nghĩ như vậy, để giấy tờ trong tay xuống, chạy tìm Trầm Dục, Trầm Dục thấy có chút ngoài ý muốn: “Có phải Lục Xuyên làm sao hay ?”



      Kim Hạ lắc đầu: “ có, ấy còn ngủ. Tôi chỉ muốn hỏi chút, sao ấy lại mắc căn bệnh này?”



      Trầm Dục thở dài: “Bệnh cũ, áp lực lớn, uống rượu quá nhiều, ăn uống đúng cách.” Nguyên nhân chính là do Kỳ Thư, sau là do tính chất công việc.



      Kim Hạ cân nhắc, đơn giản đến ngờ, phương thuốc chính là giảm sức ép, uống ít rượu, chú ý ăn uống: “ biết bình thường ấy có thích vận động gì ?”



      Trâm Dục quan sát , đến mình hỏi thăm thích của cậu ta, chẳng lẽ muốn làm cậu ta vui?



      Kim Hạ phát ta chần chờ, đại khái cũng biết ta nghĩ là người như thế nào, liền mỉm cười: “Tôi có ý gì đâu, phải ấy chịu áp lực lớn sao? Tôi nghĩ vận động là phương thức tốt nhất để giảm sức ép, nếu ấy có thể rèn luyện nhiều, thân thể rất nhanh tốt lên.”



      Trầm Dục thấy có lý, mặc kệ có mục đích gì, ít nhất với Lục Xuyên mà , có hại, hơn nữa , chẳng lẽ có thể ăn tượi nuốt sống Lục Xuyên: “ thích bóng rổ, nhưng bây giờ về cơ bản còn chơi nữa.”



      Kim Hạ nhớ trong lòng, còn : “Bây giờ dạ dày ấy tốt, chắc chỉ có thể ăn cháo, biết ấy thích ăn cái gì bụng, có thể thay cho cháo.”



      Trầm Dục lắc đầu: “Khẩu vị rất kén, thích cay, cho nên đồ ăn thích ăn bây giờ đều thích hợp để ăn, cần kích thích tính thèm ăn cúa , như là hạt tiêu, ớt linh tinh, bỏ chút ít vào cháo là được.”



      Kim Hạ gật đầu: “Bây giờ ấy ở phòng bệnh trừ xem ti vi cũng còn gì khác để giết thời gian, bác sĩ Trầm, có tạp chí hoặc là sách báo gì ấy có thể xem ?”



      Trầm Dục nghĩ nghĩ, lắc đầu: “Nơi này của tôi toàn sách báo y học, có thể ra cửa hàng sách báo trước bệnh viện mua vài tờ báo tình hình chính trị đương thời, tạp chí có thể mua tạp chí số, thích cái này. À đúng rồi, tôi có hộp cờ nhảy, có thể đem về chơi.”



      Kim Hạ cười cảm ơn với ta: “Cảm ơn bác sĩ Trầm.” Biết chút thích của Lục xuyên, có thể giúp hiểu thêm về người này, với , có lợi có hại.



      *



      Khi Lục Xuyên tỉnh lại, Kim Hạ ngồi ở ghế dựa, dùng đùi làm giá sách, lại cầm quyển sách ở trước mặt xem, hơi động cái: “ xem cái gì?”



      Kim Hạ lấy lại tinh thần, đóng sách lại để sang bên: “Chỉ là sách xây dựng, lâu nữa có kỳ thi, chạy nước rút.”



      Lục Xuyên duỗi chân đứng dậy: “ phải có thời hạn hai năm sao? cần lo lắng.”



      Kim Hạ nâng giường đứng lên, cho dựa vào: “Chuẩn bị sớm chút vẫn tốt hơn, vạn nhất lần này thi qua, sang năm còn cơ hội thi lại.”



      Lục Xuyên nhìn nhìn đồng hồ treo tường, chiều rồi, tuy rằng dạ dày còn hơi đau, nhưng có thể chịu được, đứng dậy vào toilet, lúc ra Kim Hạ rời khỏi giường: “ có đói bụng , có muốn ăn chút cháo ?”



      Lục Xuyên bụng lỗ hai tiếng, buổi sáng chỉ ăn mấy muỗng cháo Trầm Dục rất phản đối, nhậu nhẹt tốt, Kim Hạ nghe thấy tiếng trong dạ dày , chờ trả lời, mở cặp lồng cơm giữ ấm ra đặt ở bàn, Lục Xuyên ngồi xuống giường bệnh, cầm lấy thìa cháo đưa qua nếm thử, ừm, cũng được, lần này có gừng băm.



      “Rau muối lần trước em mang từ quê lên còn ?” Lục Xuyên đột nhiên hỏi.



      Kim Hạ đứng ở bên cạnh hầu hạ , nghe vậy sửng sốt: “ ăn hết rồi. Nếu thích, lần sau tôi về nhà mang ít lên.”



      Lục Xuyên gì, cúi đầu chậm rãi ăn cháo, Kim Hạ lấy khăn tay ở trong bao ra đặt vào trong tay , đem sách báo cùng tạp chí ra: “Nếu nhàm chán, có thể xem cái này.”



      Lục Xuyên tùy tay lật lật, đều là loại thích xem, cầm tờ tạp chí lật ra xem, Kim Hạ rửa chén, trở về thấy đọc báo, phỏng chừng cần bồi tán gẫu, lấy sách xây dựng ra, tiếp tục ngồi ở bên giường đọc.



      Trong phòng bệnh yên lặng, rèm cửa sổ rất nặng bị rơi ra, tầng sa mỏng phủ xuống che ánh sáng, nắng vàng óng ánh từ các lỗ hổng chui vào, tia lại tia sáng, nhìn xem tro bụi bay lượn, trong khí tản ra loại hương vị mùa hè.



      Lục Xuyên xem xong phần báo chí, lúc đổi tờ khác, tầm mắt lơ đãng rơi xuống gương mặt Kim Hạ, ánh nắng ấm áp chiếu lên nửa khuôn mặt của , giờ phút này đậu lông mày, vẻ mặt chuyên chú giấy làm bài tập, giống như đứa trẻ học bài trong lớp.



      Căn phòng tràn ngập yên lặng, dường như lỗ tai có thể nghe được tiếng hít thở, còn nhớ bao nhiêu lâu còn được ở chỗ yên tĩnh như vậy, có thể do hoàn cảnh khiến tâm tình bình yên.



      Theo bản năng cười cười, lại cầm lấy tờ báo khác, gằn từng tiếng đọc chậm rãi, đọc hết báo, chuyển sang tạp chí, sau khi xem hết mọi quyển có, giương mắt nhìn Kim Hạ, hết sức chăm chú, dường như muốn để ý đến . Cẩn thận nhớ lại chút, số lần vào bệnh viện nhiều lắm, trừ những lúc đau đầu và viêm dạ dày, có bệnh nặng nào, đây là lần đầu tiên nôn mửa phải nhập viện trước mặt phụ nữ bao nuôi.



      Nhớ lại hình ảnh chật vật của mình ngày hôm qua bị người khác thấy, trong lòng bỗng nhiên có chút xấu hổ: “Tôi ra ngoài chút.” Ngồi đến già ở giường, buồn đến phát hoảng.



      Kim Hạ nghe vậy rất nhanh đứng dậy, mang giày vào giúp , túi thuốc treo giá IV: “Tôi cùng .”



      Lục Xuyên khoát tay áo: “ cần, em đọc sách của em, tôi tự được rồi.” xong liền cầm giá IV ra ngoài.



      Ở dưới lầu dạo vòng lớn, bước chân lung lay, hít thở khí mới mẻ, nhìn sắc trời dần tối lại, mới trở về phòng, Kim Hạ chuẩn bị sẵn cơm chiều, vẫn là cháo trắng, Lục Xuyên nhịn được nhíu mày: “Sao lại là cháo, em thể đổi món khác sao?”



      Kim Hạ cười cười, cố ý hỏi: “Vậy muốn ăn cái gì?”



      “Cá mực cơm muối tiêu, ếch xào xả ớt, gà cay…”



      Kim Hạ trong lòng giật mình, ra thích ăn những món ăn này: “Bác sĩ Trầm , dạ dày tốt, lúc này chỉ có thể ăn thức ăn lỏng.”



      “Bây giờ tôi còn đau nữa.” Liên tục hai ngày ăn cháo, trong miệng có vị gì, đặc biệt nhớ đến những món ăn mặn.



      đau cũng có nghĩa là hết bệnh rồi, dạ dày cần được tĩnh dưỡng, nếu ăn bậy bạ gì đó, đau trở lại.” Kim Hạ nhíu mày: “Hay là, còn muốn ở trước mặt tôi phun lần nữa?”



      Lục Xuyên nhớ đến tối hôm qua, liền hận thể xóa sạch đoạn ký ức này trong trí nhớ của mình, cũng tranh cãi nữa, im lặng cầm thìa ăn cháo.



      *



      Ăn cơm xong, Kim Hạ thu dọn gọn gàng, lại lấy sách ra tiếp tục ôn tập, thứ nhất còn nhiều thời gian, thứ hai cũng muốn tìm đề tài chuyện phiếm với Lục Xuyên, đỡ khiến nghi thần nghi quỷ, nghĩ có ý tứ với .



      Lục Xuyên ngồi giường cũng tán gẫu quay đầu tìm điều khiển từ xa của ti vi , thoáng nhìn tủ đầu giường có hộp cờ nhảy: “Cờ này em lấy ở đâu?” Nhìn rất cũ, chắc chắn phải là mới mua.



      Kim Hạ có ngẩng đầu, ngắn gọn: “Bác sĩ Trầm đưa.”



      "Lấy lại đây."



      Kim Hạ nâng mắt lên, dừng chút, đứng dậy cầm hộp cờ nhảy lại, Lục Xuyên nhận lấy, đặt ở cái bàn giường: “Giúp tôi hạ cái bàn xuống.”



      Kim Hạ cười cười, thu thập sách vở, ngồi vào mép giường: “Được.”



      Cái gọi là cờ nhảy, chính là trò chơi lợi dụng bố cục sắp xếp quân cờ của đối thủ, xâm nhập vào lãnh địa của họ, đồng thời nước của mình cũng để cho đối thủ có cơ hội bắt cầu.
      Last edited by a moderator: 16/8/14
      Hale205, Parvarty, cobevotam11 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 12 - Nhận thức
      Edit: Ái Nhân

      Mở hộp ra, quân cờ vẫn là viên bi thủy tinh kiểu cũ, Kim Hạ cầm viên, nhìn trước ngọn đèn: “ nghĩ đến bây giờ cờ nhảy vẫn còn dùng loại thủy tinh tròn này.”



      Lục Xuyên cũng cười, nhớ lại ngày còn cùng bạn chơi bắn bi, chính cũng thắng ít: “Chỉ chơi cờ thôi chẳng vui, thua phải bị trừng phạt.”



      Kim Hạ nghĩ tới lại đưa ra cầu này, nhưng cũng có gì phải sợ, liền gật đầu đồng ý: “Được nếu thua phạt như thế nào?”



      Lục Xuyên nghĩ nghĩ: “Nêu tôi thua, phạt tiền, ván ngàn tệ.”



      Mắt Kim Hạ đột nhiên sáng lên, mỉm cười: “Tôi đây cố gắng hét sức.”



      Lục Xuyên nhếch miệng cười: “Em thua, sao?”



      Kim Hạ sửng sốt: “Tôi thua, tất nhiên cũng đưa cho ngàn tệ.”



      Lục Xuyên lắc đầu: “Tôi cần tiền, bằng như vậy, tôi cho em tính, mỗi khi em thua mười lần, tôi có thể chỉ định lên giường ở nơi nào đó, em phải đồng ý, thế nào?” cho khai trai, chỉ có thể lấy khai đao.



      Kim Hạ trầm mặc chốc lát, mỉm cười: “Được. Nhưng 30 ván ngừng, chơi lâu mệt.”



      “Được.” Lục Xuyên lấy bi thủy tinh màu đen ra, Kim Hạ lấy màu đỏ, sau khi dọn xong, Lục Xuyên trước, ra cũng lo Kim Hạ thả nước, dù sao cũng định đòi tiền, lại muốn cùng lên giường, tất nhiên toàn lực ứng phó.



      Kim Hạ cẩn thận từng nước, ba mươi ván nếu có thể toàn thắng, chính là 30 vạn tệ, bất quá, Lục Xuyên phải là kẻ dễ bắt nạt, muốn toàn thắng phải dễ dàng như vậy, huống chi, nếu toàn thắng, thể diện của làm sao chịu nổi, đến lúc đó cho dù người miệng tức giận, trong lòng cũng buồn bực .



      Tốc độ chơi cờ của Lục Xuyên rất nhanh, chọn phương pháp công kích, viên lại viên bi thẳng bức vào lãnh địa, Kim Hạ quan sát ý đồ của , từ thế cờ bàn suy luận, cảm thấy tuy rằng tiến công dũng mãnh, nhưng có vẻ có chiến lược phòng thủ hậu phương, chỉ cần bám trụ mấy viên đạn cuối cùng của , để bắt cầu, tự nhiên bị vây khốn mà chết.



      Ngay cả sau khi thua mấy bàn, tìm đúng đối sách, lại hòa nhau mấy ván, Lục Xuyên thấy lúc vừa bắt đầu chơi cẩn thận, đồi với thế công sắc bén của mình chí có thể miễn cưỡng phòng thủ, nhưng sau lại căn cứ vào nước của mình điều chỉnh chiến lược, công thủ chuyển biến thích đáng, cũng thắng được rất hay.



      kéo khóe miệng, liếc nhìn Kim Hạ cái, nếu đối thủ quá yếu, như thế chẳng phải thú vị, may mắn, phải. Đến khi thắng được 9 bàn, mắt mang ý cười nhìn : “Em xem lần sau chúng ta lên giường ở đâu tốt đây? Ban công, hoặc là trong xe?”



      Kim Hạ gỉa bộ trấn định: “ còn thiếu ván nữa.”



      Lục Xuyên cười khẽ: “Thắng thêm ván còn đơn giản, tôi chắc chắn ăn em.”



      Kim Hạ cười duyên cắn răng: “ bằng thắng rồi sau.”



      Sau 30 ván kết quả, Kim Hạ thắng 17 bàn, Lục Xuyên thắng 13 bàn.



      Lục Xuyên khép lại cờ nhảy, ánh mắt hàm ý: “Tôi thấy tốt lắm.”



      Kim Hạ liếc nhìn cái, mặt lại cúi thấp xuống, Lục Xuyên chậm rãi từng chữ, ràng: “Ở trong này .”



      Kim Hạ ngẩng đầu, khiếp sợ: “ ở trong này, ở bệnh viện?”



      Lục Xuyên nhún vai: “Ở đây phải có sẵn giường sao.”



      Kim Hạ lí nhí: “Nhưng mà, nhưng mà còn bệnh a.”



      Lục Xuyên bất cười: “Tôi chỉ bị viêm dạ dày, cũng phải tê liệt nửa thân dưới, lại sau ngày truyền dịch, cũng thể nào còn đau nữa.”



      Kim Hạ kích động: “Nhưng mà, nhưng mà tùy thời có người tiến vào.”



      “Ai tiến vào?” Lục Xuyên nhíu mày: “Bọn Trầm Dục biết em ở trong này với tôi, có việc gì liền chạy vào.”



      Kim Hạ lắp bắp: “Có thể, nhưng mà có đồ bảo hộ.”



      “Bên ngoài bệnh viện có cửa hàng tạp hóa.”



      “Nhưng mà…” Kim Hạ nhưng mà nửa ngày, cái nhưng mà này rồi đến nhưng mà kia.



      Lục Xuyên nâng cằm lên, ngón tay vuốt ve khuôn mặt non mịn của : “Em chạy thoát được đâu.”



      Kim Hạ đành phải nhìn , gặng ra nụ cười: “Tôi đến cửa hàng tạp hóa.”



      Lục Xuyên cười gật đầu: "Ngoan."





      Kim Hạ cố ý chậm, ở trong cửa hàng tạp hóa vật phẩm đều cầm lấy xem lần, lại thả xuống. biết mình làm vậy là vô dụng, hoàn toàn có ý định dãy dụa, bất luận ở bên ngoài bao lâu, trở về Lục Xuyên vẫn ăn , nhưng vẫn nhịn được làm như vậy.



      Sau khi mua áo mưa về, túi thuốc của Lục Xuyên còn lại rất ít, dường như thể chờ kịp, trực tiếp nhấn gọi y tá, bao lâu em y tá xinh đẹp nhắn, Lục Xuyên chỉ vào kim tiêm tay mình: “Rút ra cho tôi.”



      Em y tá cảm thấy ngoài ý muốn: “Nhưng dịch trong túi của ngài còn chưa hết.”



      Lục Xuyên đủ kiên nhẫn: “Tôi còn đau nữa.”



      Em y tá hơi do dự, nhưng vẫn nhổ kim tiêm cho : “Hôm nay ngài ổn rồi, ngày mai còn nửa ngày nữa.”



      Lục Xuyên hơi gật đầu chút: “ ra ngoài , chúng tôi muốn nghỉ ngơi.”



      là tôi, mà là chúng tôi, lúc em y tá lui ra ngoài, liếc mắt nhìn Kim Hạ cái rất kỳ quái, Kim Hạ làm bộ có nhận thấy, cúi đầu đứng bên.



      Lục Xuyên ngoắc tay với : “Lại đây.”



      Kim Hạ chần chờ lát, cuối cùng vẫn qua, Lục Xuyên kéo tay : “Hôm nay đổi lại em ở , ngồi lên .”



      Kim Hạ nghe lời ngồi lên giường, khóa ngồi xương chậu của , váy chịu lực đẩy lên chùng lại quanh mông, Lục Xuyên nằm ở dưới thân , thở đều nhàn nhã nhìn , chỉ huy: “Cởi quần áo.”



      Kim Hạ thong thả cởi áo, ý đồ bày ra biểu tình xinh đẹp quyến rũ, bất đắc dĩ vẻ mặt cơ bắp lúc này có chút khuẩn trương cứng ngắc, cười nổi. sợ Trầm Dục hoặc y tá biết khi nào đẩy cửa tiến vào, thấy dạng chân cưởi người Lục Xuyên, chỉ có thể tìm chỗ chết.



      Lục Xuyên nhìn chỉ còn nội y người, đồng tử đen lại: “Hôn .”



      Kim Hạ nghe ra lệnh, cúi xuống, cùng môi giao triền, bàn tay to của Lục Xuyên ôm lấy thắt lưng mảnh khảnh của , ngừng sờ lên , nhân tiện mở khóa dây áo ngực của .



      Kim Hạ phát cởi nội y của , bên hôn môi , bên ở học mở nút áo sơ mi, dù sao đều phải làm, bằng tốc chiến tốc thắng. Bởi vì nửa nằm người , khe rãnh trước ngực thâm sâu dị thường, Lục Xuyên thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, bộ vị nào đó bất an dao động đứng lên: “Bình thường làm gì với em, hôm nay em có thể làm như vậy với .”



      Kim Hạ nhàng gật đầu, sau khi cởi bỏ áo sơmi của , kéo vạt áo ngực sang bên, cúi xuống, hôn lên lồng ngực tinh tráng của , trước khi vào chỗ nhô lên, nhàng ngậm chặt, nghe thấy Lục Xuyên hít vào hơi, biết đây là nơi mẫn cảm, lại dùng đầu lười chậm rãi liếm.



      Lục Xuyên cảm thấy tóc dài của dừng ở trước ngực , theo động tác của chậm rãi di động, mang đến từng trận ma sát gãi ngứa, ngực đặt ở bụng , làm cho bộ vị nào đó ở thân dưới của cằng sưng tấy cứng rắn hơn.



      Kim Hạ hôn từ từ lên thân của , đường thẳng lên, Lục Xuyên thân thủ cầm lấy ngực , kiêng nể gì vuốt ve đứng lên, từ cửa thanh lại cũng tiếng người, kích thích thần kinh của lớn, thanh khàn khàn có chút ám muội: “Ngồi vào .”



      Kim Hạ cởi quần của , thả quần lót của sang bên cạnh, cầm lấy cứng rắn của nhắm chuẩn, chậm rãi ngồi xuống, lần đầu tiên chưa tiến vào được, lần thứ hai mới tìm đúng góc độ. Tựa như bàn ủi sưng tấy ở bên trong cơ thể , dựa theo bản năng mà động, Lục Xuyên chống tay , cung cấp sức lực cho .



      Lên giường quả rất tiêu tốn sức lực, hơn nữa khi cho làm chủ đạo, Kim Hạ động lập tức thở hổn hển liên tục, đùi đau nhức, biên độ cao thấp so với lúc trước rất nhiều, Lục Xuyên cảm thấy đủ sâu, liền tự mình động lên, Kim Hạ bị đâm mạnh sinh đau, cũng dám ngâm ra tiếng, đành cố hết sức cắn răng chịu đựng.



      Ngồi xuống ôm lấy đùi , Lục Xuyên xoay người cái, đổi khách thành chủ đặt ở dưới thân, ở bên tai thào: “Thế nào, thích sao?”



      Kim Hạ cau mày, cắn răng gật đầu, Lục Xuyên hôn , động tác ở dưới thân nhanh hơn, sau trận kịch liệt, phóng thích chính mình, ghé vào người chịu rời , tay nhàng xoa ngực : “Làm sao bây giờ, hình như còn chưa đủ.”



      Kim Hạ mở to hai mắt nhìn, bây giờ còn ở trong cơ thể , sao còn chưa đủ: “ được, tôi sợ có người tiến vào.”



      Lục Xuyên cắn cắn lỗ tai của : “ sợ, ở mặt , bọn họ nhìn thấy em.” xong thân dưới hơi giật giật chút, dục vọng liền tỉnh lại, rời khỏi tai Kim Hạ, cúi người tìm kiếm bộ ngực của , lại cắn lại liếm, làm tê dại khó nhịn, lại dám lên tiếng, chỉ có thể ở dưới thân ngừng vặn vẹo.



      Lục Xuyên lại làm thêm lần nữa, thế này mới cảm thấy thỏa mãn, liền buông Kim Hạ ra, trong phòng mảnh phiến tình. Kim Hạ nhảy xuống giường, nhanh chóng mặc quần áo vào, cũng dám ngồi ở bên cạnh giường bệnh, bỏ chạy vào nhà vệ sinh tắm rửa.
      Last edited by a moderator: 16/8/14
      Hale205, Parvarty, Minh Hồng13 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :