1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Sổ Tay Sủng Thê Của Võ Tướng - Tử Túy Kim Mê

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tĩnh Tĩnh Yên Yên

      Tĩnh Tĩnh Yên Yên Well-Known Member

      Bài viết:
      52
      Được thích:
      1,340
      Chương 17.2: Quốc công phủ (2)



      Dứt lời, bà thấp giọng thở dài, dặn dò : “Ngươi với Hạnh Mai, đồ vật nàng ta cầm, trước cần đưa cho Tây Tây. Đợi sau khi gặp được Đại phu nhân, nếu các nương khác đều tặng khăn thêu việc hoặc là đồ vật do chính mình tự làm cho Đại phu nhân, lúc đó Hạnh Mai hãy dâng đồ lên thay cho Tây Tây.”


      Cố ma ma thầm giật mình, “Ý của Lão phu nhân là... muốn để cho Thất nương cũng tham gia chuyện đính thân lần này?”


      Lý do mời các nương Ly phủ Quốc công phủ làm khách, trong lòng Ly gia và Trọng gia đều hiểu . Cho nên việc các nương đem thêu phẩm của chính mình làm cho Trọng Đại phu nhân là chuyện tránh được. Thứ nhất là tỏ ý tôn kính, thứ hai chính là muốn xem thái độ của Trọng Đại phu nhân về khả năng nữ hồng của các nương.


      Thất nương tuổi còn , chưa bao giờ đem chuyện này để trong lòng. Mấy ngày nay, thứ gì cũng chưa chuẩn bị.


      Cố ma ma xem ý tứ của Ly Lão phu nhân, thời điểm các nương khác dâng thêu phẩm lên lại để cho Thất nương cũng dâng đồ lên. Kia chẳng phải là……


      Nhưng chẳng phải là Lão phu nhân có tính toán từ trước, cho Thất nương xen vào chuyện này bởi vì nàng chưa đủ tuổi sao. Cố ma ma càng nghĩ càng khó hiểu, chỉ có thể nhân lúc dặn dò Hạnh Mai, đem mọi thứ an bài tốt.


      Ly Lão phu nhân nghĩ tới tình hình mấy ngày nay quan sát được, liền lắc đầu than thở, : “Để Tây Tây thử lần thôi. Mấy người khác, ta quá xem trọng.”


      Ngũ nương tâm tư quá nặng, Lục nương chỉ xem trọng cái lợi trước mắt, Tứ nương tính tình lại quá mềm mại. Chỉ có Tây Tây, tiến thối đều có phong phạm của phu nhân thế gia.


      Nếu Trọng Đại phu nhân nghiêm túc chọn lựa phu nhân cho Quốc công phủ, cũng nên để cho Tây Tây thử chuyến.


      Cố ma ma có chút do dự.


      Bà là lão nhân theo bên người Lão phu nhân vài chục năm, có nhiều lời có thể trước mặt Lão phu nhân. Trong lòng có chút lo lắng, bà liền hỏi: “Nhưng Vệ quốc công kia nghe tính tình tốt lắm, lão nô sợ Thất nương tuổi còn quá , khỏi có chút khó hòa hợp.”


      “Chớ có tin lời đồn thổi.” Ly Lão phu nhân xua xua tay : “Ta cảm thấy hài tử kia tính tính tồi.”


      từng gặp Vệ quốc công đường .


      Lúc ấy bà đường trở về kinh. Đường kia quá rộng, chỉ đủ cho xe qua. Kết quả, nhóm võ tướng phóng ngựa đến từ phía đối diện xe ngựa của bà. bên muốn quẹo trái, bên muốn quẹo phải, hai bên đều muốn cùng con đường.


      Ly Lão phu nhân cảm thấy lúc trước nhà mình đối với Vệ quốc công quá mức lạnh nhạt, nên bà thầm nghĩ là nhường đường. Đối phương là người vũ phu, có sát khí, đánh bừa thế nào người tổn hại cũng là mình, Lão phu nhân liền tính toán để xe ngựa nhà mình nhường đường.


      Ai ngờ đối phương sau khi nghe là xe của Ly gia lão phu nhân hành động còn sớm hơn bà bước. Vệ quốc công dù chưa xuống ngựa thỉnh an bà nhưng lại tự dừng ngựa, lệnh cho những binh sĩ dưới trướng giục ngựa lui về phía sau, rồi mời xe ngựa của bà qua trước.


      Ly Lão phu nhân liền cảm thấy, ai ai cũng hài tử kia là người bất cận nhân tình, nhưng ra trong lòng vẫn có chừng mực.


      Về sau bà lại cho người nghe ngóng, tướng sĩ trong quân đối với đánh giá cực cao, Lão phu nhân nghe vậy càng yên tâm.


      Cố ma ma chỉ có thể khuyên khuyên Lão phu nhân chút, cũng thể thay Lão phu nhân quyết định. Thấy Ly Lão phu nhân chủ ý định, Cố ma ma cũng thêm gì nữa, lĩnh mệnh tìm Hạnh Mai.


      Đối với việc tổ mẫu phái Hạnh Mai theo, Ly Nam Khê cùng mấy vị nương còn lại cũng cảm thấy có gì khác thường. Dù sao Ly Nam Khê tuổi tác còn , Lão phu nhân có lẽ là sợ nàng năng có chừng mực nên mới an bài như vậy.


      Sau khi lên xe ngựa, Tứ nương hiển nhiên là rất khẩn trương, sắc mặt tái nhợt, ngừng vặn xoán cái khăn trong tay, giống như muốn đem cái khăn lụa kia vò đến rách.


      Ly Nam Khê thấy thế vội tìm đề tài trò chuyện cùng Tứ nương, câu cũng đề cập tới ba chữ Quốc công phủ. Dần dần Tứ nương mới thả lỏng, sắc mặt cũng tốt hơn chút. Hai chị em liền cười đàm luận chuyện buổi tối về đến nhà nên ăn cái gì tốt, nhất định quấn lấy Trang thị để bà chuẩn bị tốt đồ ăn chờ các nàng.


      Trang thị đáp ứng mọi thứ, cười : “Hai người các ngươi chút nữa phải biết giúp đỡ lẫn nhau, chớ có để cho người ta khi dễ.”


      biết Trọng Đại phu nhân có phải cố ý muốn đánh giá hành vi cử chỉ của các nương hay , bởi vì bà ta chỉ phát thiệp mời cho các nương chứ phát cho các phu nhân. Ly Lão phu nhân dặn dò ba người bà là sau khi đưa nữ nhi đến Quốc công phủ, chào hỏi với Trọng Đại phu nhân xong phải lập tức trở về. Mà các nương phải qua giờ trưa mới trở lại.


      Tuy Tứ phòng có hai nữ nhi có thể làm bạn cùng , nhưng so với Đại phòng cùng Nhị phòng Trang thị lại càng lo lắng cho nữ nhi nhà mình hơn.


      Ngũ nương cùng Lục nương từ lớn lên ở kinh thành, biết thói quen người trong kinh. Trúc tỷ nhi cùng Tây Tây lại lớn lên ở Giang Nam, có số chuyện, biết có chọc Trọng Đại phu nhân mất hứng hay .


      Trang thị hai tay nắm lấy hai nữ nhi, khẩn thiết : “Các ngươi nhớ phải chiếu cố lẫn nhau. Nếu có chuyện gì xảy ra nhớ là chớ có tự mình đứng ra chuyện.”



      Bà lại với Tứ nương: “Mặc dù chuyện này thành cũng sao. Tự mình bảo trọng mới là quan trọng nhất.” xong lại quay sang dặn dò Ly Nam Khê: “Tây Tây, mọi chuyện phải biết nhường nhịn chút, ở nhà người khác làm khách thể so như khi ở nhà mình được.”


      Hai tỷ muội đồng thanh đáp ứng.


      Trang thị thấy hai người như vậy mới yên tâm hơn vài phần.


      hai nữ nhi của bà đều là đứa nghe lời hiểu chuyện, so với hai vị nương luốn muốn tranh giành nổi bật của Đại phòng và Nhị phòng, mạnh hơn biết bao nhiêu lần. Nhưng bà cũng sợ là bọn hành quá khiêm tốn, chọc đến phiền toái nhưng phiền toái lại chủ động tìm tới các nàng. Dù sao bộ dạng và tính tình của hai đứa này đều xuất sắc hơn người.


      Đặc biệt là Tây Tây.


      Hôm nay Ly Nam Khê khoác lên người thân váy áo thêu hoa văn trăm điệp xuyên hoa, chải búi tóc song hoàn đơn giản, tuy có mang châu hoa nhưng hai bên búi tóc có hai chuỗi ngọc san hô đỏ rực rỡ. Tuy rằng đơn giản, nhưng lại làm cho dung nhan nàng càng thêm kiều tiếu vô song.


      Trang thị sửa sang lại chuỗi ngọc san hô tóc của Ly Nam Khê, nghĩ đến tiểu Lương thị cùng Trang Minh Dự lại nhịn được mà phát ra tiếng thở dài .


      Xe ngựa được hồi tiếng người bên ngoài cũng dần dần thấy đâu, bốn phía tĩnh lặng, Ly Nam Khê vén mành lên chút nhìn ra bên ngoài xem thử. Bốn phía chỉ có gạch đỏ ngói đen, cây cối san sát.


      Tứ nương kéo Ly Nam Khê lại. Ly Nam Khê liền đem mành trong tay thả xuống. bao lâu sau, xe ngựa chậm rãi dừng lại trước cửa nhà rộng lớn.


      Ma ma của Trọng gia sớm đứng chờ ở trước cửa, dẫn đường cho mấy vị phu nhân và nương vào từ cửa bên hông. Bên trong cánh cửa có mấy cỗ kiệu. Đợi cho mọi người đều lên kiệu, kiệu phu liền nâng kiệu qua cửa thuỳ hoa.


      Từ khi Lão Hầu gia qua đời sau, Đại phòng Trọng gia vẫn luôn thập phần “Náo nhiệt” cũng dần xa cách với Nhị phòng, quan hệ càng ngày càng căng thẳng. Sau khi Hoàng thượng ban cho Vệ Quốc công phủ, Đại phòng liền dọn vào Quốc công phủ. Mà Trọng Lão phu nhân cùng Nhị phòng vẫn ở lại trong phủ của Lão Hầu gia như trước kia.


      Hoàng Thượng quý Vệ quốc công, thời điểm ban thưởng dinh thự cố ý chọn cái đại viện gần với Hầu phủ. cách khác chính là nhà chia làm hai có chút xa lạ, khó tránh khỏi bị người ta lên án. giờ hai tòa phủ đệ cũng chỉ cách nhau bức tường, ở giữa còn có cửa thông qua hai bên, thường xuyên lui tới cũng thuận tiện.


      Trọng Đình Xuyên sáng sớm ở trong phòng tự mình luyện chữ. Sau khi viết được hai chương đem bút vứt bỏ bên, sờ soạng quyển sách vừa mới viết xong.


      Vạn Toàn ở bên cạnh bưng trà rót nước, tới tới lui lui bảy tám lần đều thấy Trọng Đình Xuyên vẫn đọc mãi tờ trong lòng có chút lo lắng, thấp giọng : “Gia, có chuyện gì cần lão nô làm ạ?” Hay là quân tình có biến?


      Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng người, Trọng Đình Xuyên chậm rãi nâng đôi mắt nhìn về phía Vạn Toàn. Lạnh lùng nhìn lát liền khép sách lại, gác bên cạnh thư án.


      Trầm ngâm hồi lâu, Trọng Đình Xuyên hỏi: “Đình Huy có ở trong phủ ?”


      “Thưa có ạ.” Vạn Toàn cười : “Cửu gia nghe Ly Thất nương hôm nay tới nên cố ý thức dậy từ sáng sớm. Xem ý tứ của ngài ấy hẳn là muốn gặp mặt Ly Thất nương để tự mình cảm tạ.”


      Trọng Đình Xuyên nhàn nhạt “Ừ” tiếng, mi mắt buông xuống, nhìn về phía bàn hoa văn tơ vàng làm bằng gỗ nam, trầm mặc .


      Ngày ấy Sơn Minh tự, Thường Phúc ở trước mặt tiểu nha đầu nhắc tới chuyện “Cửu gia”. Dựa vào lời của Đình Huy sau khi về đến nhà, lúc trước ở thôn trang, hẳn từng nhắc tới vị ca ca này ở trước mặt tiểu nha đầu.


      Nha đầu là người rất thông tuệ, mười phần sợ là có tám chín phần đoán được quan hệ của cùng Đình Huy. Nếu như bây giờ để cho nàng nhìn thấy Đình Huy ở Quốc công phủ……


      tình, sợ là có chút tốt lắm.


      Trong lòng Trọng Đình Xuyên có chút bực bội, giơ tay đẩy chồng sách bàn sang bên, phân phó: “Ngươi gọi Đình Huy tới đây cho ta. Người của Ly gia chưa cho phép rời khỏi sân này nửa bước.”


      Vạn Toàn cũng dự đoán được là Trọng Đình Xuyên hạ lệnh như vậy, vội : “Nếu phu nhân biết gia gọi Cửu gia lại đây, chỉ sợ là ——”


      sao.” Trọng Đình Xuyên : “Nếu bà ta hỏi, ngươi liền ta sợ Đình Huy tùy tiện ra ngoài, va chạm với nữ quyến của Ly gia. Bà ta tự nhiên đồng ý.”


      Trọng Đại phu nhân luôn rất coi trọng nhi tử thân sinh của mình. Nếu biết được Trọng Đình Đuy muốn chủ động gặp nữ quyến Ly gia, điều bà ta nghĩ đến đầu tiên là nữ hài tử nhiều như vậy, chắc chắn nhiễu loạn tĩnh tâm của nhi tử bảo bối của mình, tất nhiên đồng ý.


      Vạn Toàn nghe xong phân phó liền khom lưng hành lễ, vội vàng ra khỏi phòng.


      có tâm tình xem sách, Trọng Đình Xuyên đứng dậy, chậm rãi dạo bước qua lại ở trong phòng, thỉnh thoảng lại nhìn ra phía ngoài cửa.


      Ước chừng qua thời gian nén nhang, Thường An tới báo, là người của Ly gia vào phủ Quốc công, bây giờ ngồi kiệu về phía cửa thuỳ hoa trong sân viện của Trọng Đại phu nhân.


      Ấn đường lúc trước vẫn luôn nhíu chặt của Trọng Đình Xuyên đột nhiên giãn ra, lẩm bẩm: “Dù sao cũng có việc gì, qua nhìn xem chút vậy.”


      Chủ ý định, lập tức bước chân ra phòng, chọn đường mòn người bên hông sân viện rồi về hướng cửa thuỳ hoa.
      Last edited: 10/7/18

    2. AChu

      AChu Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,483
      vị đại gia này định làm gì đây
      nôn nôn nóng nóng, dọa vợ chạy mất bây giờ
      :yoyo32:
      Tĩnh Tĩnh Yên Yên thích bài này.

    3. Tĩnh Tĩnh Yên Yên

      Tĩnh Tĩnh Yên Yên Well-Known Member

      Bài viết:
      52
      Được thích:
      1,340
      Chương 17.3: Quốc công phủ (3)

      Cây cối trong phủ Quốc công rất tươi tốt. Tuy rằng giờ vào đông, mặc dù còn xanh tươi được như trước nhưng cành lá vẫn đan xen gian vào nhau.

      Trọng Đình Xuyên chậm rãi dạo, khoanh tay đứng dưới gốc cây đại thụ cao to.

      bao lâu, cỗ kiệu của nữ quyến Ly gia tới, mấy người kiệu lần lượt ra.

      Trọng Đình Xuyên tùy ý nhìn xung quanh, tầm mắt liền dừng lại người tiểu nương mặc áo thêu hoa văn trăm điệp xuyên hoa.

      Dù cho thời tiết rét lạnh, nhưng y phục người các thiếu nữ đều có chút mỏng manh, ra dáng người lả lướt.

      Chỉ có nàng, những mặc rất dày mà bên ngoài còn khoác thêm kiện áo choàng, thậm chí ngay cả mũ áo choàng cũng đội lên.

      Mũ choàng kia rất là rộng, từ góc độ của nhìn đến cũng thể nhìn thấy khuôn mặt nhắn như bàn tay của nàng, chỉ có riêng cái cằm tinh xảo là lộ ra ngoài. Còn về ngũ quan cũng chỉ có thể mơ hồ thấy được khi nàng di chuyển mà thôi.

      Trọng Đình Xuyên nhịn được thấp giọng cười. Trong chốc lát, khi tiểu nương ngửa đầu hướng lên trời nhìn nhìn, mũ choàng từ đỉnh đầu nàng cũng rơi xuống. Lúc này, khóe môi tươi cười của chậm rãi biến mất.

      Trọng Đình Xuyên quay đầu lại nhìn phía sau, vẫy tay gọi Thường An vẫn luôn lặng lẽ theo bên người lại đây, giọng phân phó vài câu.

      Thường An nghe xong mệnh lệnh của rất là ngạc nhiên, vẻ mặt đau khổ giọng : “Gia, tiểu nhân nơi nào tìm được thứ đồ tinh xảo như vậy ạ?”

      “Ở trong phòng của ta. Bên cạnh cái chén bạch ngọc có cái tráp, ngươi mở ra nhìn xem thử rồi nghĩ cách đưa qua.” Trọng Đình Xuyên dừng chút lại : “Chớ có để người khác phát . Mau .”

      Thường An là người ở bên cạnh Trọng Đình Xuyên lâu, ngày thường nhận được mệnh lệnh lập tức làm, rất ít khi nhấn mạnh thứ gì.

      giờ, sau khi nghe xong lời dặn dò của Trọng Đình Xuyên, lại nhìn thần sắc ngưng trọng của chủ tử, trong lòng Thường An liền run lên, khắc cũng dám trì hoãn, thậm chí còn có thời gian hành lễ cùng Trọng Đình Xuyên liền lập tức dời bước về phía thư phòng.

      Trọng Đình Xuyên bình tĩnh nhìn về bên kia, đợi đến khi thân ảnh của tiểu nương hoàn toàn biến mất sau cửa thuỳ hoa, lúc này mới rũ mắt trở về phòng.

      Thường An cầm đồ vật trong ngực, lắc mình vào bên trong cửa thuỳ hoa, dọc theo đường mòn đuổi sát mấy vị nữ quyến, tình bất định.

      thế nào cũng đoán ra được là trong phòng của gia lại có loại đồ vật này. Đây đúng là…… nhân sinh đâu đâu cũng có điều bất ngờ.

      thả bước chân, mặc dù đạp lá rụng vẫn gây ra tiếng động, theo sát mấy người nữ quyến suốt đoạn đường.

      Để hoàn thành việc gia giao phó phải chờ cho đến khi Ly Thất nương đứng riêng mình mới được. Nhưng bây giờ cả đám người cùng nhau thế này, muốn làm cho người trong đó tách ra riêng cũng dễ.

      thầm quan sát lát, Thường An thuận tay nhặt hòn đá vừa vừa dơ. nhìn nhìn Tứ nương, lại nhìn nhìn Ly Nam Khê. Hạ quyết tâm, cầm hòn đá trong tay ném lên vạt váy của Tứ nương.

      Tứ nương giọng hô tiếng. Thấy váy có chút bẩn, nàng liền cảm thấy khẩn trương.

      Trang thị đứng nàng bên cạnh nàng thấy thế cũng cũng có chút loạn. Nếu giữ dáng vẻ đoan trang như vậy gặp Trọng Đại phu nhân, chỉ sợ là phá hỏng ấn tượng đầu tiên.

      sao. Ta mang ngươi phòng bên để tẩy.” Trang thị an ủi Tứ nương : “May mắn là bây giờ có tuyết, chỉ là chút đất cát thôi, chà sát chút là sạch ngay thôi.”

      Bây giờ bên cạnh mấy mẹ con các bà cũng có nha hoàn hầu hạ nào, mà chỉ có nha hoàn Trọng gia dẫn đường. Nên lúc này, bà chỉ có thể tự mình ra tay tẩy rửa giúp cho nữ nhi.

      Đại phu nhân cùng Nhị phu nhân phía trước cũng phát ra bên này có chuyện, vội dừng lại hỏi.

      Trang thị : “Ta cùng Trúc tỷ nhi tẩy xong theo sau, các ngươi cứ trước .”

      Bởi vì chỉ có nha hoàn phụ trách dẫn đường, nghe Trang thị như vậy cảm thấy có chút khó xử, biết nên đưa vị phu nhân nào trước.

      Ly Nam Khê cười : “Vị tỷ tỷ này, ngươi cứ tiếp tục dẫn đường cho Đại thẩm và Nhị thẩm. Ta ở đây nhìn theo phương hướng của các ngươi, khi nào xong ta cùng mẫu thân và tỷ tỷ qua.”

      Nha hoàn kia nhàng thở ra, với Ly Nam Khê: “ về phía trước chút là đến. nương nhìn thử xem, chính là cái sân kia.”

      Ly Nam Khê chuyển mắt theo phương hướng nàng ta chỉ, thấy sân viện trước mặt gật đầu tỏ vẻ biết.

      Nha hoàn hành lễ với nàng xong tiếp tục dẫn đường.

      ===========================

      Chỗ các bà đứng là đường mòn nên có chỗ dừng chân ngồi nghỉ. Trang thị liền Ly Nam Khê đứng chỗ này chờ lát, bà cùng Tứ nương quay lại chỗ núi giả đoạn đường vừa qua, tìm chỗ nào đó ngồi tẩy vết bẩn.

      Ly Nam Khê vốn muốn theo nhưng lại bị Trang thị ngăn lại.

      “Thêm người theo chẳng phải trì hoãn thêm chút thời gian hay sao? Huống chi ta tẩy cũng cẩn thận hơn so với ngươi. Tây Tây liền ở chỗ này chờ lát là được rồi.”

      Nghe mẫu thân như vậy, Ly Nam Khê cũng chỉ có thể vâng theo. Ngay lúc nàng chờ chờ đến phát chán đột nhiên bên cạnh lóe ra bóng người.

      Người nọ xuất quá đột ngột làm nàng kinh hãi, thiếu chút kêu ra tiếng. Nhưng giáo dưỡng ngày thường được dạy cho phép nàng la lên to tiếng. Lại thấy đối phương ra dấu im lặng, nàng chỉ có thể đem đầy bụng kinh hô nuốt trở vào.

      nương chớ có khẩn trương.” Thường An thấp giọng nhanh: “Ta tới đây chỉ để thay chủ tử đưa chút đồ cho nương.”

      xong, liền đem chiếc khăn trắng tinh trong lòng bàn tay mở ra, bên trong có hai vật .

      đôi khuyên tai hình hoa sơn chi được làm bằng dương chi bạch ngọc, vừa ôn nhuận tinh tế, lại vừa tinh xảo đáng . Dù là chất ngọc hay kỹ thuật gia công đều hơn hẳn đôi khuyên tai mà Tứ nương đeo.

      Ly Nam Khê nguyên do, khó hiểu nhìn Thường An, “Ngươi đây là có ý gì? Chủ tử của ngươi là ai?”

      “Việc này nên chậm trễ, nương tốt nhất là mang đôi khuyên tai này vào.” Thường An vừa vừa nhìn chung quanh, “Đôi khuyên tai mà ngài mang có chút ổn.”

      Ly Nam Khê hơi giận, khuyên tai này là mẫu thân đưa cho nàng, làm sao có thể có vấn đề?

      Trong lòng cảm thấy thỏa mái, nàng liền xoay muốn rời , nhưng lại bị người trước mắt ngăn cản.

      Thường An gấp đến độ chóp mũi đều đổ mồ hôi, chỉ có thể nhẫn nại với nàng: “Chủ tử của ta là ai, nương cần hỏi nhiều. nương chỉ cần biết là ngài ấy làm hại đến nương.”

      Ly Nam Khê nhìn ra là khẩn trương. Chỉ có điều, nàng tính thỏa hiệp.

      Nàng , rốt cuộc người này là địch hay là bạn. Nếu đôi khuyên tai kia có vấn đề, nàng mà tùy tiện mang lên chẳng phải càng thêm phiền toái?

      Thấy Ly Nam Khê vẫn tin, Thường An gấp đến độ muốn mở miệng mắng chửi người. Cũng may là trong lòng còn hiểu , vị nương này là người quan trọng của gia, mặc dù gấp gáp nhưng cũng dám có nửa điểm bất kính.

      Thường An nghe được tiếng bước chân càng ngày càng gần, mắt thấy có người về phía bên này, kịp suy nghĩ gì nữa mà vội vàng với Ly Nam Khê “Đắc tội ”. phất tay vài cái nhanh như chớp, ném đồ vật cầm trong tay về hướng Ly Nam Khê, rồi nhanh chóng lách người sang bụi cây bên cạnh rời .

      “Để Tây Tây đợi lâu rồi.” Tứ nương cùng Trang thị cùng về phía Ly Nam Khê, : “Xong hết rồi, chúng ta mau thôi.”

      Chuyện vừa rồi xảy ra quá bất ngờ. Nam tử kia đột nhiên xuất cho đến lúc rời cũng chỉ xảy ra trong khoảng thời gian rất ngắn. Ly Nam Khê còn có chút ngơ ngẩn, kịp phản ứng mà chỉ theo bản năng đáp lời mẫu thân cùng tỷ tỷ, sau đó liền theo Tứ nương cùng Trang thị về phía sân viện phía trước.

      Nàng lặng lẽ mở cái khăn trắng trong lòng ngực ra khiếp sợ phát , đó là đôi khuyên tai trân châu mà nàng mang tai lúc . Duỗi tay sờ sờ vành tai của mình, đôi khuyên tai đó được đổi thành đôi khác.

      Trang thị cùng Tứ nương trước vì muốn đuổi theo mấy người Đại phu nhân cho nên bước chân có chút vội vàng. Tuy rằng thúc giục Ly Nam Khê mau chút, nhưng cũng quay đầu lại xem.

      Ly Nam Khê lặng lẽ bắt lấy đôi khuyên tai nàng đeo, quả nhiên đúng là đôi khuyên tai bằng dương chi ngọc có hình dạng hoa sơn chi xinh đẹp kia.

      Nàng vừa bực vừa tức. lúc muốn đổi lại đôi khuyên tai như cũ, nhưng khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào đôi khuyên tai trân châu nàng bỗng thay đổi ý định.

      Sau hồi chần chờ, cuối cùng cũng tháo đôi khuyên tai hình hoa sơn chi xuống. Lại đem khăn trắng mở ra, đem khuyên tai trân châu bọc lại bên trong rồi cất vào trong lồng ngực, thấy mọi thứ đều ổn thỏa bước chân liền tăng tốc, chạy chầm chậm đuổi theo hai người phía trước.

      Cũng may là thời gian trì hoãn vừa rồi lâu lắm. Hơn nữa, Đại phu nhân cùng Nhị phu nhân vì muốn bảo trì dáng vẻ đoan trang nên rất chậm, cho nên bao lâu sau, ba mẹ con Tứ phòng người đuổi kịp đoàn người.

      Nha hoàn dẫn đường vừa nhìn thấy các nàng tới, liền nhìn về phía Ly Nam Khê tươi cười.

      Ly Nam Khê thấy sắc mặt nàng ta hiền lành nên cũng nở nụ cười đáp lại.

      Thực ra trong lòng nàng tràn đầy nghi hoặc cùng bất an. Nàng tự nhắn nhủ mình phải nỗ lực bình tĩnh, nhanh chóng quan sát bốn phía xung quanh.

      Các phu nhân cùng nương ở đây đều vì chờ đợi gặp mặt Trọng Đại phu nhân mà khẩn trương, căn bản ai để ý đến nàng, càng lưu ý đến nàng đôi hoa tai nàng đeo là đôi hoa tai hoàn toàn khác.

      Ly Nam Khê lúc này mới an tâm hơn chút, liễm thần tĩnh khí, chậm rãi theo sau lưng tỷ tỷ vào trong sân viện của Trọng Đại phu nhân.

      Trước cửa sân viện có hai cái bà tử đứng canh giữ. Thời điểm mấy vị nữ quyến vào trong viện, ai ai cũng rũ mi mắt thấp xuống, thập phần cung kính hành lễ, nửa điểm cũng nhìn loạn. Trong viện có mấy nha hoàn bà tử vội vàng làm việc. Mặc kệ khách nhân trước mặt là ai, đều nghỉ chân hành lễ vấn an, đợi cho các khách nhân xa rồi mới đứng dậy, vội vàng tiếp tục làm việc.

      Các bà tử đều mặc thân váy áo màu lục thêu hoa cùng màu, còn váy áo của nha hoàn cũng là màu lục nhưng được thêu hoa màu vàng. Mặc dù bước chân vội vàng nhưng khi các nàng đường đều lặng yên tiếng động, chút cũng thấy hoảng loạn.

      Hành động quy củ như vậy cũng chỉ có thế gia vọng tộc lớn mới có, gia đình quan lại bình thường có được.

      Tuy rằng còn chưa nhìn thấy Vệ quốc công, nhưng chờ mong của các nương đối với Quốc công phủ bắt đầu tăng lên.

      Sau khi vào trong phòng, mọi người đều bị khí phái trong phòng trấn trụ, tự chủ được liếc nhìn bốn phía xung quanh.

      Chỉ có Ly Nam Khê là giống vậy.

      Điều đầu tiên nàng chú ý tới chính là khuyên tai của vị Trọng Đại phu nhân ngồi ngay ngắn ghế chủ vị.

      Đôi khuyên tai mà Trọng Đại phu nhân mang lại là đôi khuyên tai trân châu. Hơn nữa, hình dáng lại cực kỳ giống với đôi khuyên tai lúc trước nàng mang.

    4. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      271
      Được thích:
      358
      già để ý vợ rồi đấy. Hí hí.
      Tĩnh Tĩnh Yên Yên thích bài này.

    5. AChu

      AChu Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,483
      này chú ý đến cả khuyên tai nữa cơ đấy
      nhưng mà giúp nàng phải ra mặt chứ
      nhanh nhanh còn rướt người về nữa

      kê đá tự đập chân mình chắc là vụ đôi khuyên tai này nhỉ @Tĩnh Tĩnh Yên Yên
      Tĩnh Tĩnh Yên Yên thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :