1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Sổ Tay Sủng Thê Của Võ Tướng - Tử Túy Kim Mê

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tĩnh Tĩnh Yên Yên

      Tĩnh Tĩnh Yên Yên Well-Known Member

      Bài viết:
      52
      Được thích:
      1,340
      Chưa đâu @AChu, còn nữa cơ :yoyo27:. Ta , đằng nào cũng tới nhà người ta cướp con người ta về làm vợ, vậy mà đường thẳng mà cứ thích đường vòng....:yoyo59:

    2. AChu

      AChu Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,482
      hay tại người ta mắc cỡ cơ :yoyo40:

      :yoyo36::yoyo36::yoyo36::yoyo36::yoyo36:
      Tĩnh Tĩnh Yên Yên thích bài này.

    3. Tĩnh Tĩnh Yên Yên

      Tĩnh Tĩnh Yên Yên Well-Known Member

      Bài viết:
      52
      Được thích:
      1,340
      Chương 18.1:



      Ly Nam Khê trong lòng cả kinh, khỏi liếc nhìn Trọng Đại phu nhân - Lương thị. Ai ngờ vừa lúc nhìn thấy Lương thị nhìn về phía Lục nương bên kia, ành mắt lúc bà ta nhìn Lục nương ràng chứa vui và chán ghét.


      Nhưng chỉ trong giây lát ngắn ngủn, Lương thị liền đem tầm mắt di chuyển nơi khác.


      Ly Nam Khê cũng vội vàng rũ mi mắt xuống.


      Nếu như nàng nhìn lầm vừa nãy Lương thị chính là nhìn chằm chằm vào đôi khuyên tai Lục nương đeo.


      Tim Ly Nam Khê đập nhanh, vội vàng hít hơi sâu để thả lỏng tâm thần.


      Lục nương cầu mọi thứ của nàng đều phải nổi bật nhất, mẫu thân của nàng, Trịnh thị, lại là người nắm giữ chi tiêu sinh hoạt của toàn Ly gia nên tất nhiên là đem mọi cái tốt nhất cho nữ nhi mình.


      Lúc trước, khi Trịnh thị nhìn thấy Trang thị đưa cho Ly Nam Khê đôi khuyên tai trân châu bà ta cũng ngay lập tức mua cho Lục nương đôi.


      Trùng hợp chính là, đường tỷ muội hai người hôm nay đều đeo đôi khuyên tai mẫu thân mua cho.


      Đôi của Ly Nam Khê là dùng các viên trân châu như hạt gạo kết thành hình hoa sen, xung quanh điểm xuyết thêm tơ vàng, tinh xảo lại đáng .


      Còn khuyên tai của Lục nương là dùng viên trân châu và hai viên lớn hơn nối liền lại với nhau, xung quanh được đính thêm bốn viên hạt châu. Hơn nữa cũng dùng tơ vàng trang trí mà phía dưới mỗi khuyên tai nhất đều được nâng đỡ bằng miếng ngọc thạch hình mẫu đơn, xa hoa diễm lệ.


      Mà đôi khuyên tai này so với đôi Lương thị Lương thị đeo ……


      Ly Nam Khê lại lần nữa lặng lẽ nhìn thoáng qua bên tai Lương thị, rồi lại vội vàng rũ mi mắt.


      Khuyên tai của Lương thị được trang trí dãy trân châu viền xung quanh, mỗi viên trân châu lớn như móng tay cái, lại dùng thêm tơ vàng quấn quanh mỗi viên trân châu, cực kỳ đẹp đẽ và chói mắt.


      Nhớ lại cái nhìn lạnh như băng của Lương thị đối với Lục nương, trong lòng bàn tay Ly Nam Khê liền xuất ra tầng mồ hôi mỏng.


      giờ Lục nương chẳng qua chỉ có ba bốn phần tương tự thôi mà Lương thị cất giấu khúc mắc với nàng ta. Nếu sau này nàng ta lại đeo đôi khuyên tai có sáu bảy phần tương tự, chẳng phải càng chọc cho Lương thị thoải mái sao.


      Nghĩ như vậy, Ly Nam Khê cũng bỏ mấy phần ác cảm với vị chủ tử trong miệng hán tử lúc nãy nàng gặp đường mòn, trong lòng còn dâng lên chút cảm kích biết ơn.


      Nàng thèm để ý chính mình bị Lương thị hiểu lầm hay là chán ghét, dù sao qua hôm nay, nàng và Lương thị cũng tồn tại chút vướng víu nào.


      Cái nàng lo lắng chính là Lương thị ghét lây người Ly gia, nếu tỷ tỷ của nàng bị chuyện này làm liên lụy có chút khó giải quyết.

      -------------------------------------------------------------


      Sau khi kinh ngạc và cảm thán của mấy người nữ quyến qua , liền thu hồi tầm mắt, vội vàng tiến lên hành lễ. Ly Nam Khê cũng theo lên, cung kính hành lễ vấn an. Sau khi Lương thị mời mọi người ngồi xuống mấy vị nương liền tiến lên chào hỏi theo thứ tự.


      Tứ nương trình lên cho Lương thị cái khăn bằng vải gấm có thêu hình hoa khai phú quý. Đồ của Ngũ nương túi tiền thêu hoa mai. Chỉ có Lục nương là dâng lên cái nút thắt.


      Cầm nút thắt trong tay, trong lòng Lục nương tràn đầy tự tin. Nhìn bộ dáng nữ nhi ngẩng đầu ưỡn ngực, Trịnh thị cũng rất là tự đắc.


      Hai mẹ con bà ta cố ý hỏi thăm qua Trọng Nhị phu nhân. Lương thị xuất thân là nữ nhi của Lương đại tướng quân, nhưng lại giống như huynh muội theo phụ thân tập võ nghệ, đao kiếm hay săn bắn đều đụng vào.


      Trước đó vài ngày Lương thị nhận được thanh bảo kiếm, rất là thích. Khổ nỗi là vẫn chưa tìm được kiếm tuệ (tai) thích hợp, nên vẫn chưa có gì để trang trí.


      Lúc này Lục nương lại dâng lên cái nút thắt bình an như ý, rất thích hợp để dùng làm kiếm tuệ trang trí. những xinh đẹp hào phóng mà ngụ ý cũng tốt.


      Đem cái nút thắt cung kính đặt trong tay ma ma thiếp thân bên người Lương thị, nhìn ma ma đem nó dâng lên cho Lương thị, Lục nương tâm tình vui sướng, giọng thoải mái hào phóng: “Nguyện bá mẫu mọi chuyện bình an thông thuận, cầu được ước thấy.”


      Câu này là nàng thương nghĩ với mẫu thân từ trước, vừa lúc hợp với ngụ ý bình an của cái nút thắt.


      Trịnh thị cùng Lục nương đều chờ đợi Lương thị có thể nhìn mình với con mắt khác, cho dù đem cái nút thắt này làm kiếm tuệ nhưng ít nhất cử chỉ cùng lời lẽ cũng giống như khi nhìn thấy đồ vật của Tứ nương và Ngũ nương, nhất định cầm trong tay rồi khen vài câu.


      Ai ngờ Lương thị khẽ rũ mắt nhìn xuống vật trong tay ma ma xong cũng chỉ gật gật đầu : “Ngươi có tâm.”


      Cũng tiếp nhận cái nút thắt. Thậm chí còn chạm vào dù chỉ lần.


      Nét vui sướng mặt của Lục nương liền đông cứng.


      Hướng ma ma đem đồ đặt lên cái khay hồng trong tay tiểu nha hoàn, cười với Lục nương: “ nương là tâm linh thủ xảo. Nút thắt tinh xảo như vậy, ta đây là lần đầu tiên nhìn thấy a.”


      Tuy biết câu này của Hướng ma ma chẳng qua chỉ là khách khí chút thôi, nhưng dù sao ba ta cũng là ma ma bên người Lương thị, nên khi Lục nương nghe bà ta như vậy trong lòng cũng bớt thấp thỏm. Tươi cười khách khí với Hướng ma ma vài câu xong mới xoay người trở về chỗ ngồi.


      Chỉ có điều khi quay người , khuôn mặt vốn tươi cười cũng thể chống đỡ được nữa liền xụ xuống.


      Lục nương cảm giác được Lương thị có hảo cảm với nàng, nhưng lại tìm ra nguyên do.


      Chỉ có Ly Nam Khê ngồi gần Lục nương mới hiểu nguyên do. Nàng thầm kinh hãi, lặng lẽ nâng mắt nhìn Lương thị.


      Lương thị tuy rằng là thân tỷ muội với tiểu Lương thị, mợ của nàng, nhưng Ly Nam Khê từ chưa gặp qua người tỷ tỷ này của mợ bao giờ.


      Tướng mạo của Lương thị cùng tiểu Lương thị có ba bốn phần giống nhau, đều là bộ dáng mười phần khí. Tiểu Lương thị là người thích cười, cách làm người cũng thoải mái.


      Ngược lại Lương thị lại có khí độ đoan trang, mi tâm còn có hai nếp nhăn nhàn nhạt, lúc cười có chút nghiêm khắc. Vừa nãy khi Lương thị nhìn khuyên tai Lục nương, ánh mắt kia lạnh như băng sương.


      Ly Nam Khê nhanh chóng thu hồi tầm mắt, lo lắng liếc qua tỷ tỷ.


      Sao nàng lại cảm thấy gả nếu phải gả đến cái nơi hào môn cổng lớn nhà sâu này còn bằng gả tới nhà của cậu?


      Cũng biết, việc kết thân giữa tỷ tỷ và biểu ca mà năm đó mợ cùng mẫu thân từng đề cập có thể thành hay . Nếu có thể, nàng hy vọng tỷ tỷ có thể gả cho biểu ca, ít nhất cữu cữu và mợ đều là người hiền lành.


      Đợi đến khi Lục nương ngồi xuống, Ly Nam Khê liền lên phía trước, chuẩn bị hướng Lương thị hành lễ.


      Nàng mới vừa đứng dậy, nha hoàn Hạnh Mai liền tới phía sau nàng, trong tay nâng cái hộp gỗ tử đàn khắc hoa văn mạ vàng.


      Ly Nam Khê nhìn cái tráp kia có chút quen mắt. Lúc nãy ở đường nàng thấy Hạnh Mai cầm, chỉ cho là bên trong chứa mấy thứ điểm tâm gì đó. Bởi vì có những lúc các nàng ngồi xe ra ngoài chơi, đường xá xa xôi, nên đôi khi phải mang theo điểm tâm để dùng xe.

      .


      Hạnh Mai là nha hoàn bên người Lão phu nhân. Nếu nàng ấy chủ động nhắc đến, Trang thị, Tứ nương và Ly Nam Khê cũng hỏi.


      Vừa rồi nghênh đón phu nhân và nương là đại nha hoàn bên người Lương thị. Nàng ta chỉ phụ trách đón các vị chủ tử, còn nha hoàn theo bên cạnh nữ quyến Ly gia bà tử dẫn theo hướng khac. Cho nên Ly Nam Khê có để ý chuyện Hạnh Mai mang theo cái tráp kia vào tới tận trong này. Mà bây giờ còn theo sát phía sau nàng.


      Ly Nam Khê mơ hồ cảm thấy có gì đó đúng, nhưng lúc này bước tới trước mặt Lương thị rồi, có cách nào quay đầu lại hỏi mẫu thân cùng tỷ tỷ.


      Nàng khom người xuống hành lễ vấn an với Lương thị.


      Đợi đến khi Ly Nam Khê đứng dậy, Hạnh Mai bỗng lên trước, cúi người đem cái tráp trong tay nâng đến giữa chân mày, : “Đây là lễ vật nương cố ý chuẩn bị cho phu nhân, chúc phu nhân phúc thọ an khang.”


      Lời này vừa khéo phù hợp với đôi vòng vạn thọ bằng ngọc được khảm phỉ thúy và tơ vàng.

      .


      Từ lúc bắt đầu cho đến lúc Lục nương tiến lên hành lễ, sắc mặt của Lương thị vẫn luôn cứng nhắc, có chút cau có. Mà bây giờ nhìn thấy đồ vật trong tráp, thần sắc của bà ta cuối cùng cũng hòa hoãn hơn đôi chút.


      Lương thị nhìn về phía Ly Nam Khê, khẽ mỉm cười gật đầu : “Rất tốt.” Đôi vòng tay này vừa thấy liền biết phải là vật trong kinh, có lẽ là được mang tới từ Giang Nam.


      Ly Nam Khê căn bản biết trong tráp chứa cái gì. Vừa rồi mở ra, Hướng ma ma liền nâng cái tráp tới trước mặt Lương thị. Nghe câu này của Lương thị, Ly Nam Khê biết nên trả lời như thế nào mới tốt, chỉ đành mang theo nụ cười nhàn nhạt trở lại chỗ ngồi.


      Đợi sau khi nàng ngồi xuống, Hạnh Mai liền thuận thế đứng phía sau lưng nàng.

      .


      Hàn huyên lát, ba vị phu nhân liền muốn cáo từ rời .


      Lương thị hàn huyên vài câu liền để cho bọn họ ra về, còn khách khí : “Mấy đứa trẻ nhà ta hôm nay vừa vặn có ở nhà, thể để bọn họ tới gặp các ngươi. Lần sau có dịp bảo các nàng lại vấn an.”


      Ly Đại phu nhân vừa muốn mở miệng, lại bị Trịnh thị đoạt trước.


      Trịnh thị cười trả lời: “Ngài cần khách khí như thế đâu ạ.”


      Ánh mắt của Lương thị chỉ nhàn nhạt quét qua Trịnh thị cái, cũng trả lời bà ta mà chỉ thêm mấy câu với Ly Đại phu nhân và Trang thị, rồi sai nha hoàn bên người đưa các vị phu nhân ra cửa.


      Nghe xong đoạn trò chuyện của các trưởng bối, Ly Nam Khê nhịn được vuốt ve đóa hoa sơn chi đôi khuyên tai.


      Nàng được biết là Lương thị năm đó sinh đôi long phuợng thai, lần lượt là Cửu gia và Bát nương. Còn vài vị nương thứ xuất còn lại của Trọng gia nàng . Lúc mẫu thân giảng giải về quan hệ của Quốc công phủ cho tỷ tỷ nghe cũng cho nàng ở lại bên cạnh.


      Ly Nam Khê khỏi suy nghĩ, có lẽ người giúp nàng chính là vị nương nào đó trong phủ chăng? Đôi khuyên tai này được chạm trổ rất tinh tế tỉ mỉ, giá trị liên thành, sau nàu nếu có cơ hội, nhất định phải hảo hảo cám ơn đối phương.


      Nhưng nghĩ lại quần áo người nam nhân chặn đường nàng giống như quần áo của nô bộc bình thường. nương gia lại có thể cùng nam tử ngoại viện có liên hệ?


      Ly Nam Khê càng nghĩ càng hồ đồ, lần đầu tiên gặp phải chuyện này làm nàng nghĩ thế nào cũng thông. Trong lúc nàng lơ đãng ngẩng đầu thấy tỷ tỷ biết từ khi nào đến bên cạnh, lẳng lặng nhìn nàng, hơn nữa, còn nhìn chằm chằm vào đôi khuyên tai nàng đeo.


      Ly Nam Khê bỗng cảm thấy vô cùng chột dạ, nhịn được kéo kéo mấy sợi tóc hai bên mai. Ngón tay khẽ nhúc nhích, nàng đột nhiện giật mình, đây chẳng phải là giấu đầu lòi đuôi sao.


      Quả nhiên, Tứ nương lập tức dùng thanh rất hỏi nàng: “Khuyên tai của muội sao lại thay đổi rồi?”

    4. AChu

      AChu Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,482
      chị chê nhà khó quá, chịu gả rồi kìa
      :yoyo63:

    5. Tĩnh Tĩnh Yên Yên

      Tĩnh Tĩnh Yên Yên Well-Known Member

      Bài viết:
      52
      Được thích:
      1,340
      Chương 18.2:



      Việc đến nước này, Ly Nam Khê cưỡi lên lưng cọp khó xuống, chỉ có thể hàm hồ : “Tổ mẫu cho ta đôi mới.” Dứt lời, nàng quay đầu lại nhìn Hạnh Mai nháy nháy mắt.


      Hạnh Mai phản ứng cực nhanh, chỉ ngẩn ra trong cái chớp mắt liền cười : “Đây là Lão phu nhân sai nô tỳ đưa tới cho Thất nương. là như vậy mới tương xứng cùng Tứ nương, tỷ muội hai người đều phải trang điểm xinh đẹp mới tốt.”


      Tứ nương chớp chớp đôi mắt có chút nghi hoặc, Hạnh Mai đưa đồ cho Tây Tây lúc nào? Có điều là bây giờ nàng có tâm tư quản mấy chuyện vụn vặt này. Quan sát thấy Lương thị cùng các phu nhân chuyện xong, nàng liền đem chuyện này vứt ra sau đầu, trở lại ngồi ngay ngắn ở chỗ của mình, sống lưng thẳng tắp, lẳng lặng chờ đợi Lương thị an bài.


      Ly Nam Khê lặng lẽ thở phào nhõm, quay đầu hướng Hạnh Mai cảm kích cười cười.


      phải nàng muốn cho tỷ tỷ mà là bây giờ phải là lúc thích hợp để chuyện này, trách cho người khác để ý. Chỉ có thể tạm thời lấy cớ, sau này lại sau.


      có mẫu thân bên cạnh, mấy vị nương càng thấp thỏm bất an, sợ làm ra sai lầm trước mặt Lương thị. Lại còn tân lực để cho biểu của mình thua kém người khác, khiến cho nỗ lực mấy ngày nay đều uổng phí. Vậy nên ai cũng cố gắng ngồi ngồi ngay ngắn, tư thái đoan trang.


      Dưới tình hình như vậy, thần thái điềm tĩnh tự nhiên của Ly Nam Khê ngược lại khiến cho Lương thị chú ý. ra bà ta cảm thấy nương này vẫn còn tuổi nên mấy để ý. Nhưng sau khi nghe là Ly gia Thất nương, lại nhìn thấy lễ vật nàng tặng, lúc này mới lưu ý nhiều hơn.


      “Vị này chính là Thất nương ?” Lương thị hỏi Ly Nam Khê, ngữ khí ôn hòa, mặt còn mang theo ý cười.


      Ly Nam Khê ngờ tới Lương thị thế nhưng hỏi mấy vị tỷ muội khác mà lại chỉ đích danh nàng. Nàng thấy Hướng ma ma bên cạnh Lương thị hướng nàng gật đầu rồi lại vẫy vẫy tay, Ly Nam Khê chỉ đành phải nhắm mắt lên, hành lễ với Lương thị lần nữa.


      Lương thị kêu nàng đến gần trước mặt nhìn kỹ.


      Vừa rồi Lương thị phát tướng mạo của nương này vô cùng tốt, tại nhìn gần lại càng thấy kinh diễm hơn. Bây giờ còn chưa nẩy nở hoàn toàn, đợi qua vài năm nữa, tướng mạo này chỉ sợ là càng ngày càng lóa mắt.


      Lương thị nắm tay Ly Nam Khê, nghiêng đầu hỏi Hướng ma ma: “Huy ca nhi đâu?” Lúc trước ràng còn muốn tự mình cảm ơn vị nương này.


      Hướng ma ma vừa rồi cho người hỏi, lúc này liền bẩm: “Nghe là Quốc công gia kêu ngài ấy rồi ạ. là bên này nữ quyến nhiều, lỡ như xảy ra va chạm tốt.”


      Lương thị nghe vậy liền gật gật đầu.


      Hôm nay nữ quyến trong phủ nhiều, mỗi người đều tài năng xuất chúng. Đình Huy lúc cần tĩnh tâm để đọc sách, thể để mấy chuyện này làm phân tâm. Có điều, Ly Thất nương này tốt xấu gì cũng từng giúp Đình Huy.


      Lương thị lại nhìn về phía Ly Nam Khê, với Hướng ma ma: “Đứa này là người xuất chúng. Trong kinh nhiều nương như vậy, lại có ai có thể so sánh được với nàng.”


      Hướng ma ma vâng dạ phải.


      Ly Nam Khê cũng từng bị mợ tiểu Lương thị khen qua như vậy. giờ lại nghe từ miệng của Lương thị liền cảm thấy bản thân càng thêm tu quẫn. Dung nhan của tiểu nương vốn xuất chúng, hai má ửng đỏ lên càng thêm kiều diễm.


      Lương thị thấy thế thầm kinh hãi, có chút cảm thấy may mắn tại nhi tử của mình ở nơi này.


      Từ sau khi tuyết rơi, nữ quyến các nhà đều ở trong nhà chưa từng ra cửa. Lúc tuyết ngừng tiểu Lương thị lại Sơn Minh tự, nên gần đây Lương thị có cơ hội gặp muội muội nhà mình, cũng biết được Ly Thất nương này hóa ra lại là bộ dáng xuất chúng như vậy.


      Lương thị thầm nghĩ, Trọng lục kia cuối cùng cũng làm được việc khiến bà ta hài lòng, thể để cho Huy ca nhi nhìn thấy Ly Thất nương này. cách khác, với tính tình và bộ dáng này của nàng, nhất định có thể câu hết hồn phách của nam nhân. Cũng phải là chuyện tốt đẹp.


      Nhưng chung quy nương này từng giúp Huy ca nhi, thể đối xử quá lạnh nhạt được. Lương thị nhẫn nại tính tình, mặt mang theo ý cười trò chuyện vài câu với Ly Nam Khê, lúc này mới buông tay nàng ra.


      Thời điểm Ly Nam Khê trở lại chỗ ngồi, ánh mắt của Lục nương bên cạnh lạnh lẽo như mũi tên bắn về phía nàng. Nhưng Ly Nam Khê cũng rảnh chú ý nàng ta, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, chút cũng quan tâm.


      Lương thị cho người dâng trà cùng điểm tâm, rồi ngồi hàn huyên trong chốc lát với mấy vị nương.


      Trong lòng các nương Ly gia biết, Lương thị đây là muốn qua sát dáng vẻ cùng cử chỉ của các nàng, cho nên lúc uống trà ăn điểm tâm đều cẩn thận từng li từng tí , kết quả uống xong chén trà , dùng xong đĩa điểm tâm , nửa canh giờ trôi qua.


      Lương thị nhìn thấy dáng ngồi của các vị nương vẫn ngay ngắn như cũ, trong lòng rất thỏa mãn. muốn mở miệng chuyện nghe thấy nha hoàn bên ngoài vội vàng vào.


      “Phu nhân, Nhị phu nhân vừa qua Trung Môn, lát nữa thôi đến đây ạ.”


      “Trung Môn” là cách gọi riêng dùng để chỉ cánh cửa tương thông giữa hai phủ của đại phòng và nhị phòng Trọng gia.


      Nghe Trọng Nhị phu nhân sắp tới đây, trong mắt Lương thị xẹt qua tia sáng vui. Bà ta phất tay để cho mấy nha hoàn hầu hạ lui xuống, hỏi Hướng ma ma: “Nghe sáng sớm hôm nay phòng ấm hái được ít hoa?


      Hướng ma ma trong lòng hiểu , nha hoàn bà tử của phòng ấm sáng sớm chỉ hái đủ số lượng hoa rồi phân đến sân viện của các chủ tử, chưa bao giờ hái thừa ra. Nhưng nghe Lương thị như vậy, bà ta liền hiểu Lương thị đây là muốn để cho mấy vị nương tránh mặt Trọng Nhị phu nhân, liền : “Sáng sớm hôm nay hái nhiều hơn bình thường nên vẫn còn thừa ạ.”


      bằng để cho các nương ngắm hoa lát .” Lương thị vừa đứng dậy vừa .


      Lục nương nghe như vậy mững rỡ trong lòng, mượn cơ hội : “Vừa hay có sẵn hoa, bằng mấy người tỷ muội chúng ta tỷ thí hồi, sau khi hoàn thành liền phiền bá mẫu đến cho lời nhận xét.”


      Lương thị vốn thích vị Lục nương kết giao thân thiết với Trọng Nhị phu nhân này, nghe tiếng “bá mẫu” từ miệng của nàng ta liền cảm thấy phiền chán, lạnh lùng : “Ly Lục nương hoa nghệ chắc hẳn tồi?”


      Lục nương ngượng ngùng cười cười, “Miễn cưỡng cũng có thể xem thôi ạ.”


      Nàng ta xong liền cúi đầu xuống, khuyên tai rũ xuống dưới đong đưa, càng thêm dễ nhìn.


      Lương thị nhăn nhăn mày, ngữ khí bình đạm : “Nếu là như thế, vậy các ngươi mỗi người cắm bình .” Lại phân phó Hướng ma ma: “Ngươi dẫn các nàng phòng khách.”


      xong bà ta liền về phía hậu viện, chuẩn bị thay đôi khuyên tai khác.


      Hướng ma ma vội vàng kêu hai nha hoàn lại đây, phân phó các nàng phòng ấm chọn thêm ít hoa tươi mang lại đây, dặn dò xong liền dẫn mấy vị nương vào phòng khách.


      Lục nương ngờ là đề nghị của mình lại hợp ý Lương thị. Lúc vào phòng khách, bước chân cuả nàng ta rất là nhàng. Thấy Tứ nương cùng Ly Nam Khê tụt lại phía sau, liền quay đầu : “Các ngươi cũng mau chút, chớ có để người khác đợi lâu.”


      Ngũ nương liếc mắt nhìn Hướng ma ma dẫn đường phía trước, mở miệng với Lục nương: “Chớ có thúc giục. Tây Tây tuổi còn , khí lực thể so được với mấy người chúng ta, ngươi phải quan tâm đến muội ấy chút chứ.”


      Nếu nàng nhớ lầm các vị nương cùng thiếu gia của Trọng phủ đa phần đều còn , nếu như nàng tỏ ra quan tâm đến đệ đệ muội muội phía dưới hẳn có chút ưu thế hơn.


      Lục nương nào biết tính toán trong lòng Ngũ nương, chỉ nghĩ Ngũ nương cười nhạo vóc người của nàng cao nên bước chân cũng nhanh, khỏi buồn bực, tới gần bên tai Ngũ nương : “Vị này ma ma này lớn tuổi còn có thể nhanh như vậy, sao Tây Tây lại thể chứ? Nàng chẳng qua là thầm to với Tứ tỷ cho nên mới chậm như vậy thôi.”


      Ngũ nương làm như nghe được lời của Lục nương, cũng để ý tới nàng ta.


      Lục nương càng thêm buồn bực, nhưng thấy vị ma ma phía trước quay đầu nhìn mình, liền ngậm miệng nữa.

      .


      Cây cối ở Quốc công phủ cao lớn um tùm, hiển nhiên đều là những cây đại thụ trăm năm. Ly Nam Khê vừa vừa nhìn suốt cả đoạn đường, phân biệt chủng loại của từng loại. Tứ nương chậm tới bên người nàng , lúc này mới thu hồi ánh mắt, có chút khẩn trương hỏi lại: “Tỷ tỷ gì kia?”


      “Tây Tây, chờ lắt nữa ta nên cắm hoa gì mới tốt?” Tứ nương có chút thấp thỏm, hỏi: “Cũng biết ở Quốc Công phủ có những loại hoa nào.”


      Ly Nam Khê vốn tưởng rằng Tứ nương hỏi chuyện khuyên tai hoặc là cái hộp Hạnh Mai dâng lên lúc nãy, lại dự đoán được Tứ nương chút cũng đề cập tới những cái đó, liền lập tức thả lỏng hơn nhiều.


      Nàng khoác tay Tứ nương, cười giọng : “Tỷ tỷ cần lo lắng như vậy. Lúc chúng ta còn ở nhà, có loại hoa nào tỷ cắm qua? Nhìn thấy loại hoa nào xinh đẹp chút chọn loại đó là được.”


      Tứ nương vốn khéo tay trong việc cắm hoa. Chẳng qua kiến trúc bên trong sân viện Quốc công phủ có chút trang nghiêm cổ xưa, hành lang cũng rộng rãi thanh tĩnh, toàn bộ khí thế làm cho người ngoài cách nào dung nhập vào được, làm cho Tứ nương biết nên làm gì mới tốt, trong lòng mới thêm khẩn trương và bất an.


      Nghe Ly Nam Khê như vậy, tâm tình của Tứ nương cũng thoáng bình tĩnh hơn đôi chút, với Ly Nam Khê: “Đợi lát nữa Tây Tây chọn trước. Muội chọn xong rồi ta chọn.”


      “Tỷ tỷ lại nghĩ ở đây là nhà chúng ta hay sao? Lúc trước tỷ còn có thể nhường ta chọn, bây giờ được.” Ly Nam Khê vừa cười vừa bên tai Tứ nương: “Chờ lát nữa lúc chọn hoa, ta giúp tỷ tỷ đoạt đồ tốt. Trước tiên để tỷ tỷ dùng, ta chọn những loại còn dư lại là được rồi. Cũng thể để Ngũ tỷ tỷ cùng Lục tỷ tỷ đoạt hết nổi bật của tỷ a. Lần tỷ thí hoa nghệ này, tỷ tỷ nhất định phải thắng.”


      Lời này của nàng là muốn trợ giúp Tứ nương giành được lợi thế trong lần tỷ thí này. Tứ nương vừa nghe lập tức đỏ mặt, nhàng đẩy muội muội cái: “Muội nhiều quá đấy.”


      Ly Nam Khê tươi cười vui vẻ, lôi kéo cánh tay của Tứ nương.


      Tuy mặt Tứ nương mang theo ý cười, nhưng bất an trong lòng nửa điểm cũng giảm bớt.

      .


      Ban đầu, Trọng Đình Xuyên vốn có ý định võ trường luyện bắn tên lát, thế nhưng khi được nửa đường lại nghe người bên cạnh thông báo là các vị nương Ly gia đều được mời đến phòng khách, mà Lương thị lại cùng theo.


      Trong lòng vừa động, bước chân liền đổi phương hướng, về phía phòng khách.


      Thường Thọ vốn ở phía trước dẫn đường, nhưng nửa ngày mới phát người phía sau theo, quay đầu lại nhìn mới phát Quốc công gia muốn về hướng khác.


      vội vội vàng vàng chạy đuổi theo, vỗ vai Thường An phía sau Trọng Đình Xuyên, hỏi: “Gia đây là làm sao vậy?”


      Con đường phía trước hình như đúng a.


      lại dùng khuỷu tay khều khều Thường An, “Gia đây là muốn phòng khách à? Chẳng lẽ trong phòng khách có sảnh luyện tên sao?”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :