1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Sổ Tay Sủng Thê Của Võ Tướng - Tử Túy Kim Mê

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tĩnh Tĩnh Yên Yên

      Tĩnh Tĩnh Yên Yên Well-Known Member

      Bài viết:
      52
      Được thích:
      1,340
      Chương 9: Hồi Ly phủ, thông báo kết quả cuộc tỷ thí


      Tuyết càng rơi càng lớn, từ từ dồn đống lại mặt đất.


      Lúc trước bởi vì bánh xe bị hỏng nên trì hoãn ít thời gian, bây giờ đường lại càng trở nên trơn trượt vì tuyết, chỉ có thể chậm lại. Phu xe giơ roi giục ngựa, gắng hết sức về kinh trước khi trời tối.


      Xa xa có hai người mang áo choàng cùng đấu lạp cưỡi ngựa đến, hướng về bên này vẫy tay.


      Trang Minh Dự nghi hoặc a tiếng, hướng về bên kia nhìn kỹ. Ly Nam Khê cũng vén mành lên nhìn ra phía ngoài, nhìn thấy người tới có chút quen mắt.


      Chưa chờ hai người bọn họ kịp nhận ra, phu xe hô lên, "Là Lục thiếu gia và Thất thiếu gia!"


      Ly Nam Khê mừng rỡ, hướng ra ngoài nhìn. Đợi đến khi hai thiếu niên đến gần nàng mới hỏi: "Sao các ca ca lại đến đây?" Chẳng phải giờ này bọn họ nên ở trong thư viện sao?


      Ly Thất lắc lắc đấu lạp dính đầy tuyết, ngữ khí đàng hoàng trịnh trọng : "Phu tử hôm nay tạm dừng lên lớp vì tuyết lớn."


      Ly Nam Khê nhịn được nở nụ cười, ràng tin.


      "Là chúng ta cố ý cáo ốm nghỉ để đến đón muội." Ly Lục biết lời dối kia của đệ đệ duy trì được bao lâu. Giục ngựa song song cạnh xe ngựa, cùng Ly Nam Khê: "Hai ngày trước bọn ta nghe là có lẽ hôm nay muội muội trở về, bọn ta lo tuyết quá lớn nên cáo ốm với tiên sinh để đón muội. Vì biết muội hướng nào về kinh nên bọn ta tính xung quanh xem thử. Cũng may là từ xa thấy được xe ngựa của muội."


      Ly Nam Khê nhìn dáng vẻ phong trần mệt mỏi của bọn họ, vừa cảm kích vừa mừng rỡ, thành khẩn : "Cảm tạ Lục ca ca, Thất ca ca."


      thanh tiểu nương mang theo khẩu Giang Nam, ngọt ngào nhu nhu, là êm tai.


      Ly Lục mỉm cười, Ly Thất sờ sờ đầu, khà khà nở nụ cười.

      Trang Minh Dự giục ngựa chen lấn bên cạnh ngựa của ở Ly Lục, rầm rì : "Há, bọn họ chỉ đến đón muội mà được muội cảm tạ. Ta đây cùng muội chuyến vừa xa vừa mệt, lại chẳng nghe muội cái gì."


      Ly Nam Khê cười : "Người muội phải cảm tạ nhiều nhất tất nhiên là biểu ca rồi."


      Vẻ mặt Trang Minh Dự miễn cưỡng, nghe xong lời nàng liền kềm được, khóe môi cong lên vui vẻ, hừ tiếng: "Muội biết là tốt."


      Tuyết lớn, gió cũng càng ngày càng lạnh buốt. Ly Nam Khê chỉ ló đầu cùng bọn họ chút mà chóp mũi bị lạnh đến hồng hồng. Lông mi dài mang theo chút tuyết, chỉ chốc lát sau liền hóa thành nước, cẩn thận bị rơi vào mắt khiến nàng khó chịu, liên tục lấy tay xoa xoa.


      Ly Lục thấy vậy liền giục nàng lui vào trong xe, cho phép ló đầu ra. Mấy người lúc này mới giục ngựa về phía trước. Lúc Ly Lục và Ly Thất đón muội muội cho gã sai vặt bên người về báo lại cho người trong nhà.


      Tứ phu nhân Trang thị thấy tuyết rơi, vô cùng hối hận chính mình lúc trước nghe lời khuyên của tiểu nữ nhi. Bây giờ, Ly Nam Khê giữa đường gặp phải loại khí trời này, trong lòng bà lo lắng thôi. định cho người đón Ly Nam Khê liền thấy hai gã sai vặt bên người Ly Lục và Ly Thất về báo tin.


      Tam phu nhân Triệu thị ở bên trấn an bà: "Du ca nhi là đứa thận trọng, Lâm ca nhi tuy rằng quá đáng tin, nhưng có huynh trưởng ở đó nhất định có thể chăm sóc cho tiểu Tây Tây. Ngươi nên quá lo lắng ." Du ca nhi và Lâm ca nhi chính là đôi song sinh nhi tử kia của bà.


      Trang thị bị ngữ khí ghét bỏ của Triệu thị khi tới Ly Thất chọc cho phát cười, "Lâm Khê tuy rằng đủ trầm ổn, nhưng thông minh cơ trí, Tam tẩu cần lo lắng cho nó đâu."


      lời vừa xong, Trang thị tự mình nghĩ nghĩ, có hai người cháu trai đón, lại có Trang Minh Dự ở bên che chở, Tây Tây chắc xảy ra chuyện gì đâu phải ?! Nghĩ rồi liền đưa Lục Trúc Khê cùng với Tam phu nhân hướng về phía Hải Đường uyển.


      Mấy người các bà đến nơi thấy Đại phòng và Nhị phòng bồi Lão phu nhân chuyện.


      Lão phu nhân cũng biết hai tôn tử đón tiểu tôn nữ, thấy Trang thị liền kéo bà lại hỏi chuyện. Vừa mới vài câu, Lão phu nhân liền khỏi than thở lo lắng, ràng là trời tối hôm qua vẫn còn trong trẻo, sao hôm nay bỗng nhiên lại có tuyết?


      Lục Trúc Khê bận bịu ở bên khuyên nhủ: "Ông trời muốn khóc liền khóc muốn cười liền cười, lúc cao hứng liền cho tuyết xuống, ai cũng phòng bị kịp. Có biểu ca cùng, lại thêm bọn đệ đệ đón, tổ mẫu cần lo lắng."


      Ly Lão phu nhân bị lời này của Lục Trúc Khê chọc cho nở nụ cười.


      Vừa vặn vào lúc này Hồng Mai mang trà vào, Lục Trúc Khê liền tự tay tiếp nhận chén trà, bưng đến trước mặt Lão phu nhân.


      Lão phu nhân vui mừng khẽ vuốt cằm, sau khi nhận lấy chậm rãi uống cạn, với Cố Ma ma bên người: "Hôm nay có chút khát, lại rót chén ."


      Ngũ nương vốn là cùng Đại Phu nhân giọng chuyện, thấy thế đứng lên: "Tôn nữ rót ly trà đến cho tổ mẫu."


      Lão phu nhân còn chưa tỏ thái độ, Nhị phu nhân Trịnh thị lên tiếng: "Chẳng phải lúc trước Ngũ tỷ nhi là vì quá quen thuộc đồ vật bên Hải Đường uyển nên mới làm rơi bể cái chén thích của Lão phu nhân sao?! Vẫn nên để Tứ tỷ nhi làm thôi."


      Ngũ nương quay đầu lại nhìn Đại Phu nhân chút, thấy Đại Phu nhân chỉ cúi đầu, có ý tứ giúp nàng, chỉ có thể thất vọng ngồi trở lại, lại liếc nhìn Lục Trúc Khê cái, vẻ mặt rất cam lòng.


      Trịnh thị thấy Ngũ nương oán Lục Trúc Khê, khóe môi liền cong lên, với Lục nương bên cạnh: "Tứ tỷ nhi vừa tới kinh thành, sợ là biết khẩu vị của Lão phu nhân. Ngươi hỗ trợ nhắc nhở chút."


      Lục nương cao hứng đáp tiếng, theo Lục Trúc Khê cùng ra khỏi phòng chuẩn bị.


      Trang thị nhìn cảnh này chỉ cảm thấy bực mình khó chịu.


      Có mấy câu này của Trịnh thị, lát nữa đại nữ nhi của bà dâng trà lên, nếu như hợp ý Lão phu nhân là vì con bé chưa quen thuộc khẩu vị của Lão phu nhân. Nhưng nếu là hợp ý chẳng phải toàn bộ đều là công lao của Lục nương sao.


      Tam phu nhân Triệu thị thấy mặt Trang thị mang theo chút uất giận, liến kéo nàng giọng chuyện.


      Ly Lão Thái quá bất động thanh sắc nhìn, ngầm thở dài.


      Lúc trước bà biết thân thể đại nhi tử tốt, đối với việc thi cử lại có hứng thú, sợ là thể chống đỡ nổi Ly gia nên bà liền chọn cho thê tử trung hậu thành . Ngược lại, nhị nhi tử lại là có công danh thăng tiến nên mới chọn người khôn khéo. Đáng tiếc chính là, người trước quá mức trung hậu, mà người sau lại quá tính toán, còn có chút cay nghiệt. Còn thê tử của lão tam lão tứ...


      Ly Lão phu nhân nhìn qua Tam phu nhân cùng Tứ phu nhân thân mật cười, nhịn được cười cười, lắc đầu.


      Hai người này đều là người ngay thẳng thà, ai muốn tham gia vào chuyện thị phi.


      Rất tốt.


      Trong nhà cũng phải có hậu bối như hai người bọn họ mới yên ổn. Gia hòa vạn hưng.


      Trà còn chưa dâng lên có bà tử vội vã đến bẩm: "Lão phu nhân, Thất nương trở về! đì về phía bên này thỉnh an Lão phu nhân."


      Nghe xong lời này, Ly Lão phu nhân quá cũng kịp chờ trà của Lục Trúc Khê cùng Lục nương, vội vàng : "Nhanh, nhanh, lại mang thêm chậu than sưởi ấm." Lại vội vàng dặn dò Cố Ma ma, "Ngươi bảo trù bên kia chuẩn bị chút canh gừng đường phèn cho Tây Tây uống trừ hàn."


      Trong lúc nhất thời, người trong phòng đều mang thần sắc khác nhau.


      Lão phu nhân lớn tuổi, vì lẽ đó nên Hải Đường uyển luôn đặt rất nhiều chậu than để sưởi ấm. Lúc các phu nhân cùng nương đến, sau khi cởi áo choàng còn cảm thấy có chút nóng, hơi lạnh cũng có. Vậy mà Lão phu nhân còn sợ Ly Nam Khê bị lạnh, nhất định phải cho người thêm chậu than?!


      Trang thị vội hỏi: "Nàng chỉ là tiểu hài tử, như vậy là tốt rồi, cần phiền phức thêm đâu ạ."


      Trịnh thị liếc nhìn ngoài cửa phòng chút, cười đến được tự nhiên. Đại Phu nhân câu cũng , chỉ nhìn chằm chằm mặt đất dưới chân.


      Tam phu nhân cũng vội vàng khuyên nhủ: "Trong phòng nhiệt độ rất tốt rồi ạ . Tây Tây vừa từ bên ngoài trở về, hàn khí đầy người, nếu đột nhiên gặp nhiệt chẳng phải bị bệnh sao ạ. Như bây giờ là tốt rồi ạ."


      Lão phu nhân nghe như vậy, lúc này mới coi như thôi.


      Mọi người trong Hải Đường uyển được Lão phu nhân dặn dò xuống liền bận rộn.


      Vừa nhìn thấy Ly Nam Khê, Lão phu nhân liền đứng lên về phía trước hai bước. Đợi khi Ly Nam Khê đến trước mặt, bà tay nắm chặt tay nàng, lông mày nhíu chặt: "Làm sao lại lạnh như vậy? Đông cứng cả rồi."


      Vừa dứt lời liền trông thấy chóp mũi hồng hồng của tiểu tôn nữ, Lão phu nhân càng đau lòng , "Trời lạnh như thế này, đường lại tốt, thực là làm khó tiểu Tây Tây."


      "Tổ mẫu cần lo lắng. Trời vừa sáng ta liền trở về, có trở ngại gì lớn."


      Ly Nam Khê sợ Lão phu nhân càng càng lo lắng, trấn an bà hai câu sau liền sang mấy chuyện thú vị nàng gặp được trong mấy ngày thăm thôn trang.


      Lão nhân gia lớn tuổi thường thích nghe mấy chuyện náo nhiệt, lôi kéo Ly Nam Khê ngồi sát bên bà cười .


      lâu lắm, Cố ma ma đem canh gừng đường phèn đem lên, Ly Lão phu nhân tự mình nhìn Ly Nam Khê uống, mặt lộ ra tia hài lòng.


      Ly Thất ở bên giả vờ oan ức : "Có Tây Tây, tổ mẫu liền nhớ được chúng ta."


      Ly Lục còn cố ý hỏi Cố Ma ma: "Có còn canh gừng đường phèn cho bọn ta a?"


      Cố Ma ma luôn miệng : "Có, có, đều chuẩn bị đủ cho các vị a." rồi liền mang canh đến cho hai vị thiếu gia.


      Tam phu nhân cười mắng hai đứa con trai, "Xem xem các ngươi còn ra thể thống gì nữa, so ra còn hiểu chuyện bằng Tây Tây."


      Ly Thất ai oán hô tiếng "Nương", còn cố ý kéo cái cuối.


      Trong lúc nhất thời mọi người đều bị chọc cho thoải mái, nở nụ cười.


      Trang thị gọi Ly Nam Khê tiếng, hỏi đến Trang Minh Dự.


      Ly Nam Khê rằng: "Vừa nãy biểu ca đưa ta đến cửa lớn liền rời . Mợ nhất định là lo lắng lắm rồi."


      Trang phu nhân vô cùng sủng ái Trang Minh Dự, đây là chuyện mọi người đều biết. Nghe trở lại, Lão phu nhân liền căn dặn Ly Lục : "Ngày khác ngươi Trang gia chuyến, đưa chút quà đáp tạ." Cái khác , chỉ cần dựa vào việc Trang Minh Dự đường cẩn thận bảo vệ tiểu tôn nữ bảo bối của bà, bà cũng nên cảm tạ .


      Ly Lục gật đầu đồng ý.


      Bát nương vừa rồi còn gặm trái cây ăn lại bất thình lình mở miệng: "Mấy ngày trước chẳng phải tổ mẫu có là đợi Tây Tây trở về liền công bố kết quả tỷ thí hoa nghệ hay sao ạ? Tây Tây cũng về, tổ mẫu a."


      Trước đó mọi người đều để ý chuyện Ly Nam Khê vừa trở về. Lúc này nghe Bát nương nhắc đến chuyện tỷ thí hoa nghệ, nụ cười mặt Lão phu nhân liền phai nhạt chút.


      Trịnh thị tức nhịn nổi, oán hận trừng Bát nương.


      Bát nương oan ức mếu máo.


      —— ràng là mẫu thân , muốn nàng hôm nay nhắc nhở Lão phu nhân đừng quên công bố kết quả của cuộc so tài, đỡ cho thời tiết chuyển quá lạnh làm cho nước đông lạnh làm vỡ bình. ràng là nàng làm theo lời mẫu thân dặn dò, sao ngược lại còn tức giận với nàng?


      "Đem ba bình hoa mang tới đây." Nếu có người nhắc đến, Lão phu nhân cũng muốn kéo dài thêm nữa, miễn cho người khác cứ đem Lục Trúc Khê các nàng ra .


      Bởi vì cắm được mấy ngày, hoa trong bình còn kiều diễm như trước. Có điều, vẫn chưa héo tàn hoàn toàn. Tính ra hoa của Lục nương được bảo lưu hoàn hảo nhất, cánh hoa cũng rơi xuống, vẫn hoàn chỉnh như cũ. Hoa của Lục Trúc Khê cùng Ngũ nương ít nhiều đều còn trọn vẹn.


      Bất quá Lão phu nhân lại : "Nếu hoa đều tốt, vậy cứ như trước, vẫn là Tứ nha đầu ."


      xong bà liền đem vòng ngọc đeo tay chuẩn bị từ trước ra, tự mình đeo lên tay Lục Trúc Khê, liền để cho mọi người giải tán.


      Ngũ nương có ý kiến nhưng Lục nương trừng mắt liếc nhìn Lục Trúc Khê, trong mắt đều là lửa giận.


      Trịnh thị cũng phẫn uất ngớt. Lúc ra cửa, bực mình thấp giọng răn dạy Bát nương trận.


      Bát nương cũng rất là oan ức, biết mình tại sao lại chọc mẫu thân, kéo tay tỷ tỷ lại bị Lục nương cho dùng sức hất ra.


      "Nếu phải do ngươi lắm miệng, nhất định phải vào lúc đó nhắc đến chuyện này, tổ mẫu làm sao bất công như vậy?" Lục nương tức điên lên, cũng lười quan tâm tới tâm tình của muội muội, : "Hôm nay Ly Nam Khê chịu nỗi khổ tuyết lạnh như thế, tổ mẫu chính là thương nàng, tất nhiên đem chỗ tốt cho Tứ phòng. Ngươi lại suy nghĩ mà nhất định lại phải nhắc đến chuyện tỷ thí. phen khổ tâm của ta đều bị uổng phí!"


      Lục nương xong liền đỏ vành mắt, chỉ sợ chính mình cẩn thận khóc thành tiếng, vung tay chạy ra ngoài.


      ai biết lúc này tỳ nữ Hạnh Mai bên người Lão phu nhân vẫn đứng ở cuối hành lang. Đợi đến khi trong sân còn ai mới trở về phòng, hầu hạ Lão phu nhân dùng điểm tâm, lúc bồi bà chuyện liền đem mọi tình xảy ra trong sân bẩm lại cho lão phu nhân.


      Đợi đến khi Hạnh Mai ra khỏi phòng, bên trong cũng chỉ còn Lão phu nhân cùng Cố Ma ma hai người.


      Cố ma ma đến khều khều hương liệu bên trong lư hương ba chân, liền nghe Lão phu nhân thở dài, hỏi: "Ngươi có nhớ cái ngày tỷ thí hoa nghệkia?"


      "Tất nhiên là nhớ ạ." Cố Ma ma xoay người tới bên người Lão phu nhân, "Cũng chỉ vừa mới đây thôi ạ."


      Lão phu nhân khẽ vuốt cằm, "Lúc đó có nha hoàn của Tứ phòng cố ý chạy trở về nhắc nhở bà tử trông giữ vài câu, là nhớ thả thanh thiếc bên trong bình hoa, tránh cho khí trời lạnh giá làm nước trong bình bị đông, làm hỏng lọ."


      "Đúng là có chuyện như vậy. Bà tử còn nhắc cùng lão nô, nha hoàn kia là Tứ nương dặn nàng trở lại. Lão phu nhân hôm nay cố ý để cho Tứ nương đứng nhất là bởi vì chuyện này?"


      Nghe nàng như vậy, Lão phu nhân quá liền khẽ cười, "Vì lẽ đó ta mới Tây Tây là đứa có linh tính, ngay cả ngươi đều có thể gạt. May mà Hạnh Mai cẩn trọng, nhìn nhiều mấy lần."


      Lão phu nhân tiếp: "Hạnh Mai xem ràng, lúc đó lại đây chuyện căn bản phải là nha hoàn bên người Tứ nha đầu, mà là Thu bên cạnh Tây Tây."
      Last edited: 31/5/18

    2. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Quả nhiên gừng càng già càng cay
      Tĩnh Tĩnh Yên Yên thích bài này.

    3. AChu

      AChu Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,482
      Tây Tây được lão phu nhân thích như thế
      sao nỡ gả cho kẻ lạnh lùng nam 9 được chứ
      hừ, cho tức chết nam 9, này lạnh lùng, khó chịu này
      Tĩnh Tĩnh Yên Yên thích bài này.

    4. Tĩnh Tĩnh Yên Yên

      Tĩnh Tĩnh Yên Yên Well-Known Member

      Bài viết:
      52
      Được thích:
      1,340
      Vì từ tuần này mị thử việc nên lịch post cố định nhé! Mong các vị hương thân thông cảm~ :yoyo23::yoyo23::047:

      Mị cố gắng post cố định 3c/tuần.
      levuong, Khủng Long, linhdiep174 others thích bài này.

    5. HHONGMINH

      HHONGMINH Well-Known Member

      Bài viết:
      835
      Được thích:
      793
      Chúc ed may mắn

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :