1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Sớm Yêu Trễ Cưới - Hạ Mạt Thu (Full 52c+2PN)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 35:
      Edit: KateChou





      đường về nhà, Thích Giai liên tục suy nghĩ chuyện này nên từ đâu, vừa tìm cách lùi bước xoay sở, là ra toàn bộ hay chỉ chú ý trọng điểm, điều quan trọng nhất khi nghĩ đến phản ứng của Lâm Tiêu Mặc, trong lòng giống như thùng nước bị tát , bất ổn, bất chợt sinh ra ý định thối lui.

      vội vàng lắc lắc đầu, vứt bỏ ý niệm trốn tránh, lại lấy điện thoại nhắn cho Lâm Tiêu Mặc tin, “Em về nhà, còn bận việc gì ?” Đúng vậy, muốn bức bản thân còn đường lui nữa, như vậy mới có thể dũng cảm bước tới.

      Tin nhắn vừa gửi , điện thoại liền reo lên. Thích Giai nhìn thấy màn hình lóe lên cái tên, dùng sức nắm chặt chén trà, liên tục hít sâu mấy hơi, mới bấm nhận điện thoại, “Bí đỏ, em có việc muốn với , lúc trước…”

      “Thích tiểu thư…” Bỗng dưng giọng nữ cắt ngang lời , “Tôi là mẹ của Lâm Tiêu Mặc, Tiêu Tố Phương.”

      câu, làm cho Thích Giai phút chốc thẳng lưng, a tiếng , “ khỏe chứ?”

      “Tiêu Mặc ở trong phòng ông ngoại nó chuyện phiếm, di động đặt trong phòng khách.”

      Thích Giai hiểu được Tiêu Tố Phương giải thích nguyên nhân việc dùng di động của Lâm Tiêu Mặc gọi điện cho , liền ứng phó, “Dạ.”

      “Tôi vừa rồi thấy tin nhắn gửi cho nó.” Tiêu Tố Phương thẳng vào vấn đề, “ muốn chuyện năm đó cho nó, đúng ?”

      , con muốn giấu nữa.” Thích Giai .

      “Đây là quyết định của , tôi thể nào can thiệp.” Tiêu Tố Phương lạnh lùng , “Nhưng tôi hy vọng có thể suy nghĩ cẩn thận.”

      Thấy Thích Giai lặng im , Tiêu Tố Phương thở dài nặng nề, cảm khái , “Thích Giai, lúc trước đem học bổng trao đổi sinh tặng cho Tiêu Mặc, tôi rất cảm kích. Chỉ là tôi sở dĩ đồng ý giúp giấu giếm, cũng phải bởi vì hi sinh của , mà là , muốn làm nó bị tổn thương.”

      “Nếu lúc trước tình nguyện để nó hiểu lầm cũng mong muốn làm tổn thương nó, vì sao bây giờ lại muốn ra?” Tiêu Tố Phương khó nén kích động , “Con tôi mất khoảng thời gian rất dài mới thoát ra được bóng râm của việc hai người chia tay, chẳng lẽ muốn nó đau khổ lần nữa, thậm chí thương tích đầy mình sao?”

      Biết đối phương nhìn thấy, Thích Giai vẫn kiên định lắc đầu, “, con và như nhau, muốn làm tổn thương , chỉ là…” dừng chút, ra khát vọng trong lòng, “Con thương , con muốn cùng chỗ, muốn cùng kết hôn, sinh con, sau đó làm bạn đến già, cho đến khi chết.”

      “Con biết có thể tha thứ cho con hay , cũng biết có thể chấp nhận con , nhưng con muốn lừa , cũng muốn lừa chính mình nữa.” cắn môi, để phát ra thanh mình khóc, nhưng nước mắt lại như chuỗi hạt châu bị đứt mà lăn xuống.

      hấp háy mũi, khó nén nghẹn ngào, “Chuyện quá khứ kia, con làm nó biến mất được, con cũng biết như vậy làm cho chịu nổi, chỉ là đều phải như thấy, ngày đó con chỉ…”

      “Tôi có hứng thú nghe giải thích, tôi gọi cho , là muốn suy nghĩ thận trọng mới quyết định ra, hai là muốn cho thấy lập trường của tôi, tôi tuyệt đối đồng ý cho và nó kết hôn, Lâm gia chúng tôi cũng tuyệt đối thể nhận người như .”

      ” Thích Giai cố lấy dũng khí, nỗ lực giải thích cho Mẹ Lâm hiểu , “Con biết gia đình mọi người như vậy…”

      “Thích Giai.” Tiêu Tố Phương quát khẽ, “ phải gia đình chúng tôi thể chấp nhận , tôi nghĩ người mẹ để cho con mình lấy tiếp viên quán bar!”

      “Mẹ, mẹ ai là tiếp viên quán bar?” Giọng từ phía sau đột nhiên truyền đến, làm cho Tiêu Tố Phương sửng sốt, lập tức ngắt điện thoại, mà bên này Thích Giai quả nhiên bị hóa thạch trong nháy mắt.

      “Mẹ điện thoại với ai?” Lâm Tiêu Mặc cau mày về phía mẫu thân, đưa tay cướp điện thoại trong tay bà.

      Đợi đến khi thấy tên màn hình, sắc mặt thoáng chốc xanh mét. tức giận trừng mắt nhìn mẹ, lớn tiếng chất vấn, “Mẹ sao có thể như vậy với ấy?”

      Vẻ giận dữ hiếm thấy của đứa con khiến Tiêu Tố Phương ngẩn người, nhưng khi hoàn hồn lại cảm thấy ủy khuất, nhịn được quát, “Mẹ ấy như thế nào, mẹ đều là .”

      ?” Lâm Tiêu Mặc yên lặng nhìn mẹ mình, nghiến răng nghiến lợi hỏi, “ như thế nào? Mẹ có biết mình ?”

      Nhìn thấy thái độ phân biệt tốt xấu của con mình khiến Tiêu Tố Phương càng thêm tức giận, dưới cơn thịnh nộ, sớm đem hứa hẹn năm đó cùng mong muốn làm tổn thương con ban đầu xé tan còn mảnh, chút suy nghĩ liền thốt lên ra, “ chính là người phụ nữ của con trước kia là tiếp viên quán bar.”

      thể nào!” Lâm Tiêu Mặc hoảng lên, gắt gỏng chỉ trích, “Mẹ bừa.”

      “Mẹ bừa?” Tiêu Tố Phương hừ lạnh tiếng, đoạt lấy điện thoại trong tay , mở ra tin nhắn Thích Giai gửi tới đưa ra trước mặt , “Con xem kỹ , ấy đoán được lần này con trở về, mẹ có thể cho con, cho nên muốn ngả bài với con trước.”

      Thấy con mình vẫn giữ bộ dáng tin, Tiêu Tố Phương dứt khoát từ trong túi áo lấy di động của mình ra, mở ra tập tin bị khóa, sau đó nhét vào tay , “Tự con xem .”

      Tầm mắt chạm vào hình ảnh màn hình, Lâm Tiêu Mặc bỗng nhiên giật mình, cảm thấy như có tiếng sấm ầm ầm bên tai. Trong ảnh chụp là Thích Giai, nhưng lại cũng phải là Thích Giai biết. trong ảnh trang điểm, mặc váy ngắn màu đỏ, bưng ly rượu, ngồi ở giữa ba người đàn ông, mà trong đó hai người còn khoác tay lên vai .

      Lâm Tiêu Mặc nhanh chóng nghiêm mặt căng thẳng, tay nắm điện thoại mơ hồ trắng bệch, trong mắt nộ khí dọa người. siết chặt nắm tay, lạnh giọng hỏi, “Cái này chụp thời điểm nào?”

      Mẹ Lâm mở to mắt, tránh xem thường của con mình, thực , “Năm hai đứa chia tay.”

      “Vì sao sớm cho con biết?” khó hiểu, mẹ chụp được bức ảnh này vẫn giữ lại đến nay phải là vì muốn cắt đứt ý niệm muốn chung sống với Thích Giai của hay sao? Vậy vì cái gì mà sớm cho biết chứ?

      Mẹ Lâm nhíu chặt mày, chần chờ sau lúc lâu mới , “Lúc trước, mẹ có hứa v ới Thích Giai cho con.”

      “Vì sao?” càng thêm khó hiểu.

      “Bởi vì ấy đồng ý với mẹ chia tay với con, hơn nữa…” Mẹ Lâm ngừng lại, nâng mắt nhìn con, “Con sở dĩ có thể lấy lại được học bổng trao đổi sinh, là bởi vì Thích Giai đem học bổng của nó cho con.”

      Lâm Tiêu Mặc híp mắt, cắn răng hỏi, “Mẹ uy hiếp ấy?”

      Tiêu Tố Phương cười đơn, mặt lộ vẻ bi thương.

      “Mẹ trong mắt con đê tiện như vậy sao?”

      “Vậy sao ấy làm thế?”

      Tiêu Tố Phương thở dài, chậm rãi kể lại bí mật giấu giếm nhiều năm.

      Năm đó, họ sớm biết con mình và Thích Giai nhau, ngay từ đầu họ cũng can thiệp, xem trọng vấn đề sớm hay , chỉ là trong lời của con, bà thấy được thích người con này. Tuy rằng chỉ thấy qua ảnh chụp, nhưng theo lời miêu tả của , bà tin tưởng Thích Giai hẳn là được giáo dục tốt từ , đương nhiên khi biết họ cùng nộp đơn khảo sát xin học bổng trao đổi nghiên cứu sinh, bà và chồng mình rất vui mừng, cảm thấy sớm cùng nhau tiến bộ như thế cũng hay, vì thế họ còn quyên góp tiền Nhật Bản, trước muốn gặp mặt Thích Giai.

      Họ biết nhà Thích Giai điều kiện tốt, lòng tự trọng tương đối cao, muốn lấy tiền của Lâm gia để du học, vì muốn làm dịu nỗi lo về sau của Thích Giai, Tiêu Tố Phương đặc biệt phó thác bằng hữu ở ngân hàng, xin khoản vay đặc biệt cho du học sinh. Vì băn khoăn thể diện của Thích Giai, bà cũng đem chuyện này với con, mà lén lút bay đến Bắc Kinh, dự tính đem tiền giao cho Thích Giai, cũng cổ vũ hai đứa ngừng cố gắng, tranh thủ đạt được kết quả tốt cơ hội được đào tạo chuyên sâu.

      biết là trùng hợp hay ý trời, bà vừa đến cửa, liền vừa vặn nhìn thấy Thích Giai. Tiêu Tố Phương định chào hỏi với , thấy lập tức lên chiếc xe lớn.

      Lòng hiếu kì xui khiến, Tiêu Tố Phương vội bắt chiếc taxi theo sau, cứ như vậy theo tới phạm vi ---- câu lạc bộ đêm số số hai ở Bắc Kinh.

      Phút chốc thấy Thích Giai tiến vào từ cửa nhân viên, Tiêu Tố Phương nên lời thất vọng và tức giận, nhưng bên trong còn ôm tia hy vọng, bà hy vọng mình đoán sai, hoặc là nhận sai người thôi. Bà đứng ở cửa, suy nghĩ lâu, cuối cùng quyết định vào, thăm dò đến tận cùng.

      Vì vào đúng thời điểm, Tiêu Tố Phương chỉ có thể nhìn xuyên qua khối thủy tinh cánh cửa, xem qua từng gian phòng, khi tìm khắp lượt, rốt cuộc ở gian phòng thấy được Thích Giai, sớm thay áo sơ mi quần bò, người chính là chiếc váy ngắn màu đỏ bó sát.

      Gian phòng ánh sáng mờ ảo, nhưng Tiêu Tố Phương tinh tường nhìn thấy ngồi bên cạnh là các nam nhân giở trò với , còn cầm lấy tay rót rượu.

      loại phẫn nộ bỗng dưng phát sinh, bà giận, giận đứa con nhìn người tốt, càng giận Thích Giai là người trong ngoài bất nhất, là người quá quắt như vậy.

      Khi nhìn người đàn ông mập phì nhào vào người Thích Giai, Tiêu Tố Phương chỉ cảm thấy ghê tởm, rất sợ nhìn thêm giây nữa nôn ra. Bà nhấc chân bước , mới được vài bước quay lại, lấy điện thoại di động chụp tấm ảnh.

      có bằng chứng, này có thể làm mê đắm con mình thần hồn điên đảo, đương nhiên có bản lĩnh, muốn con tin tưởng mình, phải dựa vào chứng cứ xác thực.

      Bất quá đường quay về khách sạn, bà tỉnh táo hơn. Mối tình đầu là đẹp nhất, bà thể khiến mối tình đầu của con mình trở nên thể chịu được như thế, vì vậy, bà quyết định trước tiên tìm Thích Giai, bức chủ động rút lui, như vậy có thể bảo vệ con mình bị tổn thương sâu nặng.

      Ngày hôm sau, Tiêu Tố Phương tìm Thích Giai. Đối mặt, bà làm đủ công tác chuẩn bị, cũng tính toán tốt tiền thù lao đuổi người, chỉ là Thích Giai từ đầu đến cuối chỉ cúi đầu, phản bác, cũng lên tiếng. Khi đưa ra cầu chia tay, thân mình hơi chấn động, đầu cúi càng thấp.

      Đối phương bộ im lặng cam chịu khiến Tiêu Tố Phương rất căm tức, chuẩn bị thăm dò nội tình từ Thích Giai, lại nhận được điện thoại người bạn ở đại học P. Bà mới biết, Lâm Tiêu Mặc vì muốn cùng Thích Giai ở chỗ, bỏ qua cơ hội Nhật Bản. Mà người ta cũng làm theo quy định, đem học bổng trao cho nam sinh có thành tích đứng thứ hai.

      Ngắt điện thoại, Tiêu Tố Phương tức giận đến nỗi cầm lấy ly cà phê bàn, hất vào ngồi đối diện, “ là loại con này, sao có thể xứng đáng cho Lâm Tiêu Mặc hy sinh cho nhiều như vậy?”

      Thích Giai cắn môi, tùy ý đề cà phê từ đầu rơi xuống, hấp hấp mũi, ngăn lại dòng nước mắt, “, con biết mình rất có lỗi với , chuyện trao đổi sinh, con nghĩ cách.”

      có thể có biện pháp gì?” Tiêu Tố Phương tức giận giảm, “ đừng trêu chọc nó nữa chính là bù đắp tốt nhất.”

      Thích Giai cắn chặt môi nhìn thẳng, dừng lại người Tiêu Tố Phương, quật cường hứa hẹn, “Con nhất định khiến Nhật Bản.”

      Tiêu Tố Phương nhìn lướt qua sắc mặt tái nhợt của Thích Giai, lạnh giọng cảnh cáo, “Tôi biết, mặc kệ nó có thể Nhật Bản hay , tôi cũng để tiếp tục đùa bỡn nó.”

      Mấy ngày tiếp theo, Tiêu Tố Phương cầu viện người quen, tìm bằng hữu, dồn toàn lực muốn con mình cầm lại được học bổng rất vất vả mới có được. Nhưng câu trả lời đều là, “Học bổng chiêu sinh có giới hạn, củ cải hố, hơn nữa đơn giản chỉ có đại học P, mà còn có học bổng bên đại học Z, trừ phi có người rời khỏi, nếu chỉ là hy vọng xa vời.”

      Tiêu Tố Phương vừa tức vừa vội, khi chưa kịp xong việc sứt đầu mẻ trán này, Tiêu Mặc lại đột nhiên gọi điện tới báo, Thích Giai đồng ý cùng Nhật Bản, còn mình xin bạn nhường lại học bổng.

      Tiêu Tố Phương kinh ngạc khó hiểu vội vàng gọi điện cho người bạn công tác ở đại học P, mới biết được là Thích Giai dùng học bổng của mình nhường lại cho Tiêu Mặc.

      Khi biết tình, bà có chút xúc động, nhưng cảm động là cảm động, muốn con mình và tiếp viên quán bar cùng chỗ, bà tuyệt đối thể chấp nhận.

      Bà lại tìm Thích Giai, đem tờ chi phiếu 10 vạn đặt bàn, “Chút tiền này, nhận , lúc ấy cảm ơn nhường lại học bổng.”

      , tiền con thể nhận. Nhưng con có chuyện muốn xin …”

      Tiêu Tố Phương nghĩ Thích Giai muốn xin mình phản đối chuyện và Tiêu Mặc kết giao, vì thế đợi xong, bà lớn tiếng dọa người, “Tôi đồng ý hai người cùng chỗ.”

      phải.” Thích Giai mím môi, cố gắng lộ ra nụ cười nhạt, “Con muốn xin đem chuyện làm của con cho Lâm Tiêu Mặc, cũng với , học bổng là con nhường lại.”

      còn muốn tiếp tục lừa nó?”

      Thích Giai lắc đầu,khổ sở , “, con chỉ là muốn làm cho tổn thương sâu hơn thôi.”

      Chính những lời này làm cho Tiêu Tố Phương đồng ý khẩn cầu, đem tình năm đógiấu giếm đến bây giờ.

      Sau này, con mình và Thích Giai rốt cuộc cũng chia tay. Đoạn thời gian đó Tiêu Mặc rất tiều tụy, là những năm tháng khó khăn nhất. Nhìn con mình mượn rượu tiêu sầu, Tiêu Tố Phương tâm đau, nhưng bà tin tưởng thời gian có thể làm lành hết thảy miệng vết thương, cũng tin tưởng vững chắc quyết định của mình là đúng.

      Đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi, xa cách 7 năm, đứa con đó thế mà lại cùng Thích Giai ở chỗ. Bây giờ, nếu giấu được nữa, dứt khoát khiến nó hoàn toàn hết hy vọng.

      Nhìn con mình thâm trầm ngẩn ngơ, Tiêu Tố Phương thở dài, tình ý sâu xa , “Tiêu Mặc, cưới vợ cầu thông suốt. Mẹ và ba con tuyệt đối để ý con cưới có điều kiện gia đình bình thường, nhưng Thích Giai chắc chắn thích hợp.”

      Bà hít sâu, quyết định ra lời càng bén nhọn, “Những nơi đó, cần mẹ con cũng biết, bên trong có bao nhiêu nữ nhân là sạch , bồi rượu bồi cười tính, nếu bị mang lên sân khấu, vậy…”

      “Mẹ.” Lâm Tiêu Mặc lên tiếng cắt ngang lời mẹ, muốn nghe được những lời thể chịu đựng được.

      Tiêu Tố Phương thở dài, nhắc lại lập trường, “Chính con còn muốn nghĩ tới, tóm lại mẹ chấp nhận người sạch như vậy làm vợ con.”

      Mãi đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Lâm Tiêu Mặc mới nặng nề mà tê liệt ngã xuống giường. Tấm ảnh kia và lời của mẹ ngừng thoáng lên trong đầu , đó là người con sao? sao có thể gạt mình làm công việc bê bối như vậy, sao có thể lần lại lần cho là thằng ngốc, ra tay đùa bỡn trong lúc đó?

      gắt gao nhắm chặt mắt, bởi vì dùng nhiều sức, lông mi và mí mắt hơi run rẩy. giọt chất lỏng ấm áp theo khóe mắt chảy xuống, dừng lại ở tóc như tưới lên trong lòng, làm cho phát lạnh trận. dùng tay ngăn mắt lại, cho nước mắt chảy ra, nhưng chúng chút cũng nghe lời, phía sau tiếp trước dũng mãnh chảy ra, làm ướt tóc . Giờ khắc này, rốt cuộc cảm nhận được cái gì gọi là đau lòng, phải đau như kim đâm, cũng phải đau nhảy dựng lên, mà là như trong ngày đông bị ngâm trong nước đá vô biên, lạnh từ đầu đến tứ chi, sau đó ngay cả trái tim cũng phải run rẩy vì đau. Cái đau từ trái tim băng giá cùng với cảm giác áp lực thở nổi, giống như tim đập, đều đánh mất tiết tấu vốn có.

      Dường như trải qua thế kỷ, mới lấy điện thoại, nhấn dãy số của Thích Giai, khi điện thoại vừa được thông, liền hỏi, “Thích Giai, cho biết vì sao?”





      hamaxink, Snow, Chris4 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 36
      Edit: KateChou
      “Thích Giai, cho biết vì sao?”
      “Ba em bị ung thư gan.” Thích Giai dùng vài chữ kia để mở ra đoạn ký ức cố sức phủ đầy bụi.
      sinh ra trong thị trấn ở Tứ Xuyên, cha mẹ là công nhân nhà máy tơ tằm thuộc sở hữu nhà nước, gia đình giàu có, nhưng ba mẹ trao cho toàn bộ tinh lực, đủ sức cung cấp cho hoàn cảnh trưởng thành tốt đẹp.
      Nhưng bão táp ai lường được. Vào đầu tháng ba, các nhà máy quốc gia ở huyện đều bị đóng cửa, ba mẹ Thích Giai cũng tránh được thất nghiệp. Vì duy trì sinh kế, họ ở chợ đêm mở quán ăn vặt, chiều năm giờ mở quán, nửa đêm ba giờ đóng cửa, quanh năm suốt tháng vất vả như vậy khiến thắt lưng của Thích mẹ bị thương tổn, chẩn đoán là do mang vác nặng mà ra. Lúc ấy bệnh viện trong thị trấn có đủ điều kiện, dụng cụ để điều trị loại bệnh này, bác sỹ đề nghị họ chuyển đến bệnh viện tỉnh hoặc bệnh viện thành phố, nhưng Thích mẹ vì lo ảnh hưởng đến việc học của con mà kiên trì chờ đến sau khi Thích Giai thi trung khảo kết thúc mới , mà trong thời gian kéo dài này, đau thắt lưng liền biến thành thoái hóa thắt lưng.
      Khi được đưa đến bệnh viện, bác sỹ phụ trách với họ, “Phải lập tức phẫu thuật, nếu có thể bị liệt nửa người.”
      “Để chúng tôi suy nghĩ thêm.” Mẹ chịu đựng cơn đau lắc lắc đầu.
      Thích Giai ngồi ở bên chăm sóc đến lúc này còn có gì cần lo lắng, mãi đến khi thấy ba hành lang bệnh viện gọi điện thoại cho bác, cầu xin , “Chị, chị cho em mượn ít tiền, chờ em đem nhà bán, trả lại cho chị…”
      Thích Giai trốn ở chỗ rẽ, cắn chặt cánh môi, nhìn thấy ba gọi điện thoại cho đám người thân thích, lại lần nữa than thở khóc lóc, đau khổ cầu xin, gạt lệ thở dài… Đó là lần đầu tiên trong đời hiểu được thế nào là nhân tình lãnh noãn, lòng người dễ thay đổi, đây cũng là lần đầu tiên biết được tầm quan trọng của đồng tiền.
      Ba gọi điện cho tất cả thân thích, chỉ mượn được 5000, trả phí nằm viện cũng chưa đủ.
      Thời điểm ba lo lắng phí giải phẫu, Thích Giai cũng quyết định, chủ động liên hệ ban chiêu sinh trường trung học tư nhân, vì lúc trước họ từng làm việc với , chỉ cần chọn trường trung học của họ, miễn giảm ba năm học phí, hơn nữa cho hai vạn tiền thưởng.
      “Các người có thể cho nhiều hơn vạn hay , mẹ tôi bị bệnh, cần phí giải phẫu.” ra sức cò kè mặc cả với đối phương.
      Nhưng khi cầm ba vạn này đưa cho ba, giải thích nguồn gốc của chúng, mẹ đau đến nỗi ngồi cũng được thế nhưng vung tay cho cái tát, “Thích Giai, con có biết ba và mẹ vất vả là vì cá gì a? Con nếu hiếu thuận, liền đem tiền trả lại cho mẹ, ngoan ngoãn học, chăm chỉ đọc sách, chọn trường học tốt, cho ba mẹ nở mặt nở mày.”
      Đó là lần đầu tiên bị đánh, rất đau, nhưng khi mẹ vuốt ve khuôn mặt sưng lên của mà nghẹn ngào ra những lời này, lòng càng đau hơn.
      “Giai Giai, con là hy vọng của ba mẹ. Mẹ biết con hiếu thuận, biế con là muốn giúp nhà mình, nhưng nếu vì mẹ bệnh mà đánh mất tiền đồ của con, vậy đời này của mẹ rất áy náy.”
      “Trường tư nhân kia sở dĩ chọn con là vì muốn con làm chiêu bài sống, nhưng chất lượng dạy học của bọn họ, năng lực quản lý sao so được với trường trung ương, con làm vậy khẳng định cũng bị làm hỏng. Nghe mẹ , đem tiền trả lại .”
      Thích Giai nghe lời đem tiền trở về. may mà trường trung ương trong thành phố cũng biết được tình cảnh nhà , chỉ miễn giảm tất cả chi phí trong ba năm của , mà còn vì đến xin học bổng của xí nghiệp có tiếng, hơn nữa nhờ giúp đỡ của bạn đồng nghiệp ba mẹ , họ rốt cuộc cũng gom góm đủ phí giải phẫu cho mẹ .
      Từ đó về sau, Thích Giai càng cố gắng học tập, ngoại trừ muốn lấy thành tích báo đáp ba mẹ, cũng biết đối với gia đình họ, chỉ có tri thức mới có thể thay đổi vận mệnh, phải tốt nghiệp cao, tìm nơi công tác tốt mới có thể nuôi gia đình, mới có thể đến mức cùng nhau chịu khổ, mới có thể để ba mẹ an hưởng tuổi già.
      Ông trời phụ lòng khổ tâm, khi thi vào trường cao đẳng, đạt hạng nhất khoa văn ở trấn, thành tích thứ bảy trong toàn bộ khoa văn thành phố, đậu đại học P, làm cho ba mẹ tự hào phen. Buồn cười chính là thân thích với nhà bọn họ cũng dựa vào đó, hưởng lây vinh quang trạng nguyên của . Bất quá Thích Giai cũng quá chú ý đến hào quang đó, tới đại học P mới biết được núi cao còn có núi cao hơn, khi các sinh viên học giỏi đều lên kế hoạch du học, Thích Giai thầm nghĩ nên thiết thực kiên trì qua bốn năm, tốt nghiệp sớm chút, sớm tìm được công việc tốt. Đây cũng là nguyên nhân ngay từ đầu luôn trốn tránh Lâm Tiêu Mặc theo đuổi, cần chuyên tâm, biết, tình rất đẹp, nhưng có thời gian chuyện đương.
      Nhưng vận mệnh an bài họ lần lượt tình cờ gặp nhau, an bài trở thành đối tượng của .
      cuối cùng cũng , mang theo vài phần thấp thỏm và bất an, còn có chút tự ti và kiêu ngạo như vậy.
      Lần đầu hẹn nhau muốn xe công cộng, Lâm Tiêu Mặc lại dẫn gọi taxi, Thích Giai liền tinh tường hiểu được chắn ngang trước mặt họ chính là hoàn cảnh trưởng thành hoàn toàn bất đồng, bối cảnh gia đình rất tốt, tốt đến mức làm cho tự ti, nhưng lại liều mạng nghĩ trong mối quan hệ như vậy phải bảo trì chút kiêu ngạo và tự tôn.
      Cho nên từ chối Lâm Tiêu Mặc cho thẻ xe buýt, kiên trì thay phiên trả tiền cơm, khi tặng quà sinh nhật đắt giá cho mình lo lắng nên hoàn lễ như thế nào… Cố chấp của làm cho Lâm Tiêu Mặc rất thích, mất hứng oán giận, “ là bạn trai em, vì sao phải phân ra ràng như vậy?”
      Đối với vấn đề này, rất nhiều năm sau, Thích Giai mới tìm được đáp án, ra là vì sợ, sợ bé lọ lem vĩnh viễn là bé lọ lem.
      bướng bỉnh mà giữ vững làm bé lọ lem kiêu ngạo, bất quá Lâm Tiêu Mặc lại dùng tình cảm và sủng nịch của làm tan rã từng chút phòng tuyến của , để hưởng thụ cảm giác được và che chở, dần dần học được cách dựa vào bờ vai tìm ấm áp.
      Bởi thế, mới có thể bị Lâm Tiêu Mặc thuyết phục bởi câu kia, “Bảo bối, muốn ở bên cạnh em!” Làm thay đổi kế hoạch lúc trước, tham gia thi tuyển trao đổi sinh mỗi năm lần. Mà ba mẹ biết được tham gia thi lại hết sức ủng hộ.
      “Giai Giai, con yên tâm . Học phí hai năm này của con đều được vay, ba và mẹ cũng còn chút tiền, sinh hoạt phí là vấn đề.” Ba hớn hở , “Chỉ cần con thi đậu, đừng chỉ là trao đổi sinh, xuất ngoại du học chúng ta cũng ủng hộ.”
      Nghe được lời của ba, hơn nữa dựa theo chính sách trao đổi sinh, chỉ cần gánh phí sinh hoạt dùng trong lúc du học, cho nên Thích Giai chùn bước mà tham gia thi tuyển. Trải qua hơn hai tháng cố gắng, cùng Lâm Tiêu Mặc đều được thông qua, đạt được học bổng trao đổi sinh của trường đại học Z tại Nhật Bản.
      Nếu có cuộc điện thoại kia, tất cả đều rất tốt đẹp.
      Ngày đó, người bác chưa hề liên lạc lần nào của gọi điện đến, vừa nhận máy bắt đầu mắng , “Bác Thích Giai, con sao có thể hiểu chuyện như vậy, ba con bệnh đến độ có tiền chữa, con còn du học cái gì? Chẳng lẽ con muốn ba con bán nhà hay sao?”
      Thích Giai nghe đoạn chửi kia hoàn hồn, rốt cuộc tìm được trọng điểm, vội vàng hỏi, “Ba con bị bệnh? Bệnh gì?” ngày hôm qua mới vừa gọi điện về nhà, thông báo tin mình được chọn, vì sao đột nhiên lại ba bị bệnh?”
      “Bệnh gì?” Người bác cười lạnh, “Ung thư gan!”
      Vài chữ này tựa như quả bom nặng cân, làm cho đầu óc Thích Giai tức trống rỗng, chỉ nghe trong lỗ tai ong ong thanh vang lên như động đất. ngây ngốc sửng sốt lúc lâu mới thoát khỏi cơn mê muội, căm giận mắng vào microphone, “Lừa đảo, bà mới bị ung thư gan, đồ lừa đảo…”
      Đúng rồi, bác chính là kẻ đại lừa đảo. Ba vẫn khỏe mạnh, bình thường ngay cả cảm mạo cũng , như thế nào mà sinh bệnh, lại là ung thư? phẫn nộ đem di dộng ném lên giường, xoay người vào nhà vệ sinh tắm, nhưng tay lại run rẩy, run đến mức cầm xà phòng cũng được, tuotjo tay rơi vào trong nước.
      ngơ ngác nhìn chằm chằm bọt biển tay, qua vài giây mới điên cuồng quay về kí túc xá, tìm ra di động gọi điện cho mẹ, “Mẹ, bác ba con bị ung thư gan, có phải ?”
      Đầu bên kia điện thoại chần chừ làm cho Thích Giai hiểu được, lừa phải bác, mà là ba mẹ.
      “Vì sao cho con biết?” kích động rống to, “Phát sinh chuyện lớn như vậy mọi người vì sao cho con biết a?”
      “Giai Giai.” Mẹ ôn nhu trấn an, “Giai đoạn con chuẩn bị cho cuộc thi, chúng ta muốn làm con bị phân tâm, hơn nữa nghĩ tới nghiêm trọng như vậy.”
      Thích Giai lắc đầu, tin lời của mẹ, sao lại nghiêm trọng, ung thư đó? Mọi trường hợp bênh ung thư, có mấy người là nghiêm trọng chứ? được, muốn tận mắt chứng thực.
      “Con lập tức trở về.” khóc .
      “Đừng, con cần trở về vội.” Mẹ vội vàng lên tiếng ngăn cản, giảng giải, “Tuy là ung thư, nhưng ba con là kì thứ nhất, bây giờ làm hóa trị, tế bào ung thư được khống chế, nên chúng ta mới giấu con.”
      “Con tin.” lắc đầu, “Mọi người gạt con, con tin.”
      Thích mẹ nghe thấy con khóc thành tiếng, cũng bật khóc, “Giai Giai, mẹ gạt con, được khống chế rồi, tin, mẹ có thể đem báo cáo của bác sỹ cho con xem.”
      “Con cần trở về, con ngày hôm qua kế tiếp phải làm thủ tục xuất ngoại sao? Con cứ làm tốt, khi nghỉ rồi trở về.” Thích mẹ nghẹn ngào , “Mẹ cam đoan, ba con nhất định có việc gì.”
      “Mẹ cam đoan như thế nào?” Thích Giai phẫn nộ rít gào, “Ba như vậy, con sao có thể Nhật Bản, con , con phải về. Con phải về xem ba con.”
      Mẹ tựa hồ biết khuyên nhủ được, liền đem điện thoại giao cho ba .
      “Con , ba sao, bác sỹ thân thể ba cường tráng, tế bào ung thư đều bị ba đuổi , con cần trở về, cũng đừng nghĩ chuyện du học. Vất vả lắm mới thông qua được, như thế nào có thể liền , hơn nữa con ở lại có ích gì? Con cũng phải bác sỹ, lại thể giúp ba chữa bệnh, có đúng ?” Ba thành khẩn , “Cuộc đời này của ba mẹ tâm nguyện lớn nhất chính là con có thể thành tài. Hôm qua nghe được tin con được chọn, chúng ta cao hứng vô cùng, ngay cả bác sỹ cũng ba hôm nay tinh thần tốt hơn hẳn mấy ngày trước.”
      Thích ba dừng chút rồi thêm, “Bác sỹ cũng bảo tâm tình là thuốc chữa bệnh ung thư tốt nhất, con đừng làm cho ba lo lắng được ?”
      Thích Giai nghe được giọng yếu ớt của ba, khóc nên lời, muốn về, về chăm sóc ba, nhưng cũng biết lời của ba có lý, nếu cố ý về nhà, ngược lại làm ba vui, chừng ảnh hưởng đến bệnh tình.
      Nghe lời khuyên bảo và cam đoan của ba mẹ, Thích Giai bỏ qua ý niệm muốn về nhà trong đầu, nhưng lại kiên định khong Nhật Bản. Hoàn cảnh trong nhà biết, bây giờ ba bệnh nặng, tiền tích góp trong nhà phỏng chừng sớm còn, thể vì Nhật Bản mà khiến cho ba mẹ bán nhà, ngay cả căn nhà cũng có. Hơn nữa, cũng sợ, sợ ba có điều hay xảy ra, trở về kịp.
      Vì thế với Lâm Tiêu Mặc, “Em muốn Nhật Bản, nhà của em điều kiện tốt, Nhật tốn rất nhiều tiền.”
      Vì giảm bớt gánh nặng cho ba mẹ, Thích Giai dốc sức tìm việc, ngay cả việc làm ở KFC ca đêm ai nguyện ý làm cũng nhận lời. Mỗi tuần ngoài việc học, tất cả thời gian của đều dồn vào công việc, có đôi khi mệt đến mức đứng cũng ngủ được.
      ngày đường làm ca đêm trở về, tựa người vào cửa sổ tàu điện mơ màng ngủ, tỉnh lại mới phát túi xách của mình bị rạch, bên trong ngàn tiền lương mới lãnh bị trộm mất.
      Nhìn túi xách bị rách, Thích Giai hung hăng nhéo vào đùi mình, hận bản thân cảnh giác để cho kẻ trộm ra tay, cũng đau lòng số tiền vất vả kiếm được. Áp lực mấy ngày liền trỗi dậy, khiến để ý những ánh mắt xung quanh, ngồi xổm mặt đất khóc lớn.
      “Thích Giai?” thanh giọng hỏi thử, “Là cậu phải ?”
      Thích Giai ngẩng đầu, thấy người ngồi xổm trước mặt mình chính là bạn học thời trung học Lí Thanh, khắc đó, tựa như nắm được cọng rơm cứu mạng, bổ nhào vào người Lí Thanh, khóc ngừng.
      Đêm đó, Lí Thanh nghe xong hết thảy chuyện xảy ra, hai lời liền từ trong túi lấy ra tấm thẻ nhét vào tay , “Bên trong có hai vạn, cậu cầm dùng trước, chờ cậu có tiền trả lại cho mình.”
      Thích Giai kinh ngạc nhìn Lí Thanh, tràn ngập nghi vấn, “Cậu sao lại có nhiều tiền như vậy?” Theo biết, Lí Thanh là nhi, ba mất trong quặng mỏ, mẹ vì muốn thủ tiết, lúc Lí Thanh 8 tuổi chạy theo người đàn ông khác. Lí Thanh sống cùng bà nội, lúc học trung học cũng như , dựa vào học bổng.
      Ánh mắt Lí Thanh trầm xuống, “ câu được khinh bỉ mình. Mình ở Việt Giới làm công chúa.”
      “Công chúa?” hiểu, nhưng trực giác cho biết hẳn là phải công việc sáng sủa gì.
      “Chính là tiếp rượu.” Lí Thanh nhún vai, vờ lơ đểnh, “ khó nghe chút chính là ba bồi.”
      Thích Giai cố gắng làm cho mình giấu biểu tình ghét bỏ, còn nhịn được hỏi, “Vì sao?”
      “Tiền nhiều a.” Lí Thanh thổi thổi lọn tóc trán, “ giờ hai trăm, hết ngày kết toán, còn có tiền boa.”
      “Nhưng mà…” Thích Giai nhìn Lí Thanh, chậm chạp dám mở miệng.
      Làm như nhìn thấu lòng của , Lí Thanh cười cười, “Thích Giai, mình biết cậu muốn gì, bất quá mình phải , bây giờ tiền rất quan trọng. Bà nội mình bị tiểu đường, mình phải học, nếu làm công giống cậu, mình mệt chết cũng đủ tiền để bà khám bệnh.”
      “Hơn nữa, công việc này cũng dơ bẩn như cậu tưởng tượng.” Lí Thanh giải thích, “Việt Giới là câu lạc bộ đêm số số hai tại Bắc Kinh, quy củ nghiêm khắc, cái gọi là công chúa chính là người bán hàng ở từng gian phòng, giúp khách chọn bài hát, gọi rượu, rót rượu, bưng trà đưa nước.”
      cần bồi rượu sao?” Thích Giai tò mò hỏi.
      có quy định cứng nhắc, bất quá vì bán được nhiều rượu, tình hình chung là phải uống chút.”
      “Nghe cũng bị khách chiếm tiện nghi, còn có thể bị cái kia…”
      Lí Thanh thấy mặt ửng đỏ, cười vỗ đầu chút, , “Cậu là loại tiểu thư, công chúa như vậy, hơn nữa, nếu dám tranh bát cơm của tiểu thư, lập tức bị đuổi việc.”
      “Về phần bị chiếm tiện nghi.” Lí Thanh cười gian, “Cái này phải xem trình độ cá nhân rồi, mình làm năm, nhiều nhất chỉ bị sờ qua đùi.”
      “Cậu làm năm rồi?” Thích Giai nhìn thấy vẻ mặt sạch thanh thuần của Lí Thanh, dám tin tại nơi như vậy năm mà bị dính chút hơi thở phong trần nào.
      “Ừ.” Lời Lí Thanh khó nén đắc ý, “Mình rất siêng năng nha, rất nhiều sinh viên làm ở đó làm đều ba ngày đánh cá hai ngày phơi nắng võng, loại như mình rất hiếm thấy. Ông chủ mình còn , nếu mình là sinh viên cho mình thăng chức.”
      “Rất nhiều sinh viên?” Thích Giai kinh ngạc hỏi, “Làm sao có nhiều sinh viên được?”
      Lí Thanh thở dài, cảm khái, “Thích Giai, có rất nhiều người như mình vậy, bọn mình rất cần tiền.”
      Thích Giai cảm động lây, gật đầu, đúng vậy, họ rất cần tiền. Phút chốc ý niệm xuất trong đầu, chần chừ lát, hỏi, “Lí Thanh, cậu xem mình có thể làm công chúa ?”
      tart_trung, Snow, Chris4 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 37:

      Edit: KateChou





      Tới Biên Giới, Thích Giai mới phát quả như lời Lí Thanh , ở đây có rất nhiều sinh viên cần kiếm tiền giống mình.

      Công việc của Thích Giai rất đơn giản, chỉ ở trong gian phòng làm người bán hàng, giúp khách chọn bài hát, gọi rượu, bưng trà đưa nước… Do có quan hệ với Lí Thanh, chủ quản đặc biệt chiếu cố với , phân công cho tiếp phần lớn là các khách quen có danh tiếng tốt, ngay cả kính rượu cũng cố ý đòi hỏi.

      thời gian sau, Thích Giai dần dần quen với nơi này, công việc cũng vào quỹ đạo. tuy khéo léo đưa đẩy như Lí Thanh có thể làm cho khách hàng tiêu dùng nhiều hơn, được trích phần trăm và tiền boa, nhưng mỗi ngày được lãnh lương gần ngàn tệ đối với rất mỹ mãn.

      Vì giấu Lâm Tiêu Mặc, Thích Giai dối mình ở KFC trực đêm. Lâm Tiêu Mặc thấy thường xuyên ba bốn giờ mới về, rất đau lòng, “Bảo bối, biết em muốn dùng tiền của nhà . Cho nên tìm được việc, dạy phụ đạo môn toán, 300 tệ lần, em cần phải thức đêm trực ban nữa.”

      Thích Giai nhìn gương mặt lộ vẻ thương tiếc của Lâm Tiêu Mặc, chua xót cười cười, có vài chuyện muốn với , nhưng đến bên miệng lại nuốt vào.

      Chỉ là, Lâm Tiêu Mặc hề nghĩ như vậy, kiên trì muốn cùng nhau trải qua gian khổ, nhìn học mà cổ họng khàn khàn, trong lòng Thích Giai rất khó chịu, vì thế với , “ cần phải làm thêm, em quyết định Nhật Bản nữa.”

      “Vì sao? Bởi vì tiền sao? , về chuyện tiền, nghĩ cách a.”

      lắc đầu, kiên quyết , “Lâm Tiêu Mặc, nếu em cầm tiền của nước ngoài, cả đời xem thường chính mình, ở trước mặt cũng ngẩng đầu dậy nổi.”

      “Cái gì mà của của em, chúng ta là người , của chính là của em, nếu em thích như vậy, cứ coi như cho em mượn, sau này trả lại cho , phải được rồi sao?”

      giống nhau.”

      “Sao lại giống nhau?”

      Thích Giai quay đầu , nhìn về hướng xà nhà trong căn tin. giống là giống, bởi vì là người , bởi vì cảm thấy xứng với , cho nên chút cảm thông và thương tiếc bị lý giải là bố thí, tình là ngang hàng, khi hòa lẫn vào vật chất, nhất định rất xấu hổ. Dù trước sau vẫn cho rằng xứng với Lâm Tiêu Mặc, nhưng ít nhất cho đến bây giờ, họ đều ngang hàng nhau, có giới hạn riêng của mình, muốn giữ được tự tôn trong mắt người khác.

      Lâm Tiêu Mặc thấy trầm mặc , vội vàng giải thích, “Thích Giai, dùng tiền của nhà đến giúp em, tiền này đều là làm kiếm được, dặn bạn học tìm giúp việc làm thêm, như vậy trước khi nghỉ hè, chúng ta có thể kiếm đủ tiền học phí, hơn nữa tới Nhật Bản rồi, chúng ta cũng có thể ra ngoài làm công…”

      cần, kỳ ngay từ đầu em muốn , chỉ là…”

      “Cho nên em quyết định, thà rằng xa nhau, cũng đồng ý dùng tiền của Nhật Bản, đúng ?”

      Thích Giai nặng nề gật gật đầu.

      hiểu.” thèm nhắc lại, phẩy tay áo bỏ . Nhìn bóng dáng xa, Thích Giai cố sức nặn ra mặt cười, chậm rãi đem đồ ăn bàn nhét vào miệng, nuốt xuống, vị ớt cay nồng như trước, khiến nước mắt từng giọt lăn xuống, rơi vào bát canh, nổi lên gợn sóng.

      Đó là lần đầu tiên họ gây nhau, trước kia khi ngẫu nhiên có tranh chấp, Lâm Tiêu Mặc chủ động đến dỗ dành , nhưng lúc này đây, rất tức giận, quyết tâm để ý đến .

      Thích Giai biết trước khi câu “ hiểu.” rốt cuộc là có ý nghĩa gì, cũng dự định hỏi, thậm chí trong tiềm thức hy vọng có thể đưa ra cầu chia tay.

      Sau khi Lí Thanh biết cách nghĩ của , liền mắng, “Cậu có bệnh , sao còn hy vọng chia tay a?”

      ngửa đầu cười, “Lí Thanh, cậu cảm thấy bây giờ mình còn xứng đôi với ấy sao?”

      “Đồ ngốc!” Lí Thanh khoác tay lên vai Thích Giai, vỗ đầu , “Thích Giai, làm xong tháng này đừng làm nữa.”

      “Vì sao?” kinh ngạc, “Chẳng lẽ ông chủ thấy mình tốt?”

      có.” Lí Thanh lắc đầu, thành khẩn , “Cậu tới Biên Giới là vì cần tiền chữa bệnh cho ba cậu, nhưng tại bệnh của ông ổn định, các khoản nợ trong nhà cũng còn, cậu cũng đừng làm tiếp nữa.”

      “Cậu nên ở nơi này.” Lí Thanh cảm khái , “Tuy rằng chúng ta đều tự biết mình trong sạch, nhưng trong mắt người ngoài cho như vậy, cậu học trường tốt, thành tích giỏi, về sau kiếm được công việc tốt, dù sao cũng hy vọng người ta biết cậu từng làm ở nơi này đúng ? Vậy sớm chút, thừa dịp ít người biết đến, thoát khỏi vòng luẩn quẩn này.”

      Thích Giai nghe thấy lời của Lí Thanh, dường như có chút hiểu ra gật gật đầu. Quả , thể làm ở đây cả đời, chỉ người ngoài, chỉ cần ba mẹ biết vì kiếm tiền mà đến đây làm, phỏng chừng đều bị tức chết.

      Tính toán tiền để dành đủ trả khoản tiền nợ của gia đình, Thích Giai liền chính thức tìm đến chủ quản xin nghỉ việc. Chỉ là, người tính bằng trời tính, sao cũng đoán trước được, mình ở Biên Giới cuối cùng cũng có ngày biết qua thế nào là “đặc sắc”.

      Ngày đó, chủ quản lái xe riêng đến đón và Lí Thanh, cũng đưa cho phiếu mua hàng, là quà tặng quen biết thời gian.

      Do là ngày cuối cùng làm, chủ quản cố ý sắp xếp cho gian phòng thoải mái, “Em hôm nay phục vụ khách ở đây, họ rồi em cũng xuống ca , cần tiếp người thứ hai.”

      “Chị Hà, cám ơn chị.” Thích Giai cúi người cảm kích.

      Như chủ quản lo liệu, khách trong gian phòng này cũng ở lại lâu lắm, hơn hai giờ tính tiền rời , Thích Giai sau khi dẫn họ tính tiền liền dự tính thay quần áo kết thúc công việc, nhưng lúc ngang qua WC lại nghe được người đàn ông bên trong trêu đùa, “Uy, công chúa kia tồi, vừa trắng vừa mềm, chúng ta tính đem ấy ra ngoài chơi đùa.”

      Bước chân Thích Giai bị kiềm hãm, trong lòng vang lên tiếng cảnh báo. Biên Giới có quy định nghiêm khắc, công chúa là thể ra ngoài chơi đùa được a.

      Người đàn ông chuyện rất nhanh ra đến, Thích Giai liếc mắt nhìn, phải khách quen. nhíu mày suy nghĩ có nên báo lại chủ quản hay , nhưng nghĩ nghĩ lại, mình cũng chỉ nghe đại khái, biết công chúa kia có phải cùng người khách đó tự nguyện ra ngoài hay , ngộ nhỡ người ta ngươi tình ta nguyện, trở thành người nhiều chuyện sao. làm ở đây nữa, nhưng Lí Thanh còn làm tiếp, hai người có quan hệ, mình phạm lỗi chừng chuốc lấy thù hằn lên Lí Thanh.

      suy nghĩ kĩ, quyết định vẫn là nên xen vào việc của người khác, nhưng vừa định tránh liền thấy người đàn ông đó vào phòng 888.

      Thích Giai vài bước dừng lại. Nếu nhớ lầm, 888 hôm nay là Lí Thanh làm phục vụ, là Lí Thanh như thế nào lại theo chân bọn họ ra ngoài a?

      kinh ngạc tới, nhìn xuyên qua lớn thủy tinh cửa quan sát tình hình bên trong, lúc này mới phát Lí Thanh ngồi sô pha, mấy người đàn ông vây quanh người , hình như bị chuốc rượu.

      Lí Thanh và giống nhau, bình thường vì đẩy mạnh lượng tiêu thụ rượu cùng khách uống vài ly, bất quá ấy trình độ rất khá, để bị say, cũng để khách chiếm tiện nghi, nhưng hôm nay ràng tình huống này thích hợp, người đàn ông mập phì kia cánh tay đáp ngục Lí Thanh.

      phải say chứ?

      Thích Giai nhăn chặt mày, chút suy nghĩ liền đẩy cửa vào. Người trong phòng nhìn vào, đầu tiên là sửng sốt, sau lại nhìn đến quần áo làm việc người cười lên.

      “Nha, lại đây mỹ nữ.” người đàn ông ngồi ở giữa sô pha cười, vẻ mặt lưu manh, “Biên Giới quả nhiên danh bất hư truyền a, đều con mẹ nó là quốc sắc thiên hương.”

      Thích Giai tuôn ra nụ cười nhạt, thò đầu nhìn nhìn Lí Thanh bị nhốt giữa mấy người đàn ông, chỉ thấy sắc mặt ửng hồng, hai mắt mê ly, thoạt nhìn như say rượu nhưng lại giống, bất kể là gì cũng phải trạng tốt.

      hít sâu qua, vỗ vỗ mặt Lí Thanh, thuận miệng tìm cớ, “Thanh, chủ quản tìm cậu, cậu nhanh chút.”

      Lí Thanh mở mắt ra thấy , có chút tỉnh ngộ gật đầu, sau đó ngọ ngoạy đứng lên, nhưng vừa ngồi dậy bị người đàn ông kia túm trở về, “ vậy sao? Gia gia còn chưa uống cao hứng a?”

      Thích Giai xuất ra nụ cười chuẩn nghề nghiệp, giải thích, “Tiên sinh, ngài nếu muốn uống rượu, chúng tôi có quản lí quan hệ xã giao, cần giúp ngài gọi ?” Ngụ ý, công chúa bồi rượu.

      Người đàn ông kia khoác tay qua bả vai Lí Thanh, cười dung tục, “Quan hệ xã giao có người nào tốt, hômnay chúng tôi muốn uống với các .”

      Thích Giai nâng mắt nhìn, hiều được lời vừa là vô ích, loại khách này chỉ có thể giao cho bảo vệ. xem mặt Lí Thanh, xoay người chuẩn bị gọi người tới giúp, nhưng vừa mới bước nửa bước bị hai người đàn ông ngăn lại.

      “Mỹ nữ, đến đến rồi, theo giúp nhóm tôi uống vài chén .”

      xin lỗi, chúng tôi có quy định, thể tiếp rượu.” lạnh lùng .

      “Quy định?” Người đàn ông cười cười, đưa tay bắt lấy cằm , “Quy định là chết, người là sống, đừng tiếp rượu, lão tử nếu muốn, chính là tiếp ngủ cũng thành vấn đề.”

      “Ngài buông tay được ?” Thích Giai cố sức bắt lấy tay , ngăn được hoảng sợ, “Các người đừng xằng bậy, đợi bảo vệ tiến vào…”

      “Tiểu mỹ nữ, chúng ta xằng bậy, chỉ là muốn cho uống chút rượu.” Người đàn ông khác đem cả Lí Thanh đến trước mặt , cười , “Vừa rồi bạn tôi mua chai rượu ấy uống ly, tôi tại mua năm chai, nhưng ấy mới uống ba chén say, phải làm sao bây giờ?”

      Thích Giai nhìn kỹ điều kiện trong gian phòng, hệ thống cách tốt, dù có kêu gọi thế nào, người bên ngoài căn bản cũng nghe được. Mà nếu bản thân gọi bậy, khẳng định chọc giận ba người đàn ông này, bất lợi cũng chỉ có Lí Thanh và mình.

      nắm chặt tay, ra lệnh mình phải bình tĩnh. Sau đó giả vờ điềm tĩnh , “Ngài nếu uống xong có thể trả lại, tôi có thể giúp.”

      xong xoay người cầm lấy hai bình rượu bàn, ra vẻ ra ngoài. Nhưng người đàn ông đó tay mắt lanh lẹ bắt lấy cổ tay , lắc đầu, “Mua đều mua rồi, trả lại còn đạo lý gì chứ.”

      “Như vậy , bạn uống xong, tới giúp ấy uống.” Người đàn ông dùng ánh mắt ý bảo đồng bạn cầm đến ly rượu, đưa tới trước mặt Thích Giai, “Hai ly, các người có thể được.”

      Tuy rất muốn rời , nhưng Thích Giai còn khờ dại đến mức cho rằng mình uống xong hai ly liền có thể , nhưng tình thế trước mắt thể cúi đầu, “Hai ly tôi uống được, nếu tôi tìm người khác vào uống.”

      “Vậy uống ly, sau đó giúp tôi hát bài tình ca, thế nào?” Người đàn ông lấy lui để tiến.

      Thích Giai nhíu mày suy nghĩ, quyết định tin lời đối phương phen. nhận lấy cái ly, lại xác nhận, “Ngài chắc chắn ?”

      ‘Đương nhiên.” Người đàn ông khẳng định cười, sau đó nhờ bạn mình chọn bài “Tương tư phong vũ.”

      Thích Giai ngửa đầu, đem ly rượu uống hơi cạn sạch. Sau đó theo lời cầu đứnh trước bàn trà, bắt đầu ca hát.

      Đoạn thứ nhất coi như tốt, nhưng dần dần cảm thấy thích hợp, độ rượu tuy mạnh, nhưng được ông nội dạy dỗ, từ uống rượu trắng nấu nguyên chất, ly rượu này tuyệt đối đến mức khiến say.

      vẫy vẫy đầu, muốn lấy lại cảm giác tỉnh táo, nhưng ánh mắt lại ngày càng trầm, miêng cũng nghe lời mà lầm bầm hát nghe ra được ca khúc nào.

      “Ai nha, làm sao vậy, say?” Người đàn ông đứng bên đưa tay đặt lên vai .

      Thích Giai muốn giãy giụa, tiếc rằng cả người thể nặn ra miếng sức lực nào, chỉ có thể bị đặt ngồi lên ghế sôpha.

      “Hát còn chưa hết bài a, các , tôi có thể để các sao?” Người đàn ông cười hì hì bắt lấy tay , bàn tay heo mập mạp dơ bẩn dán chặt đùi .

      Mặt khác, hai người còn lại cũng ngồi xuống, vuốt bả vai , hèn hạ hề hề đáp lại, “ thể a. phải hát hết a.”

      Ý thức dần dần mơ hồ, Thích Giai hiểu được mình và Lí Thanh hẳn bị bỏ thuốc. Nhận thức này khiến cắn môi, ngừng nhắc nhở phải bảo trì thanh tỉnh, phải phản kháng, nhưng khí lực càng ngày càng yếu, ngay khi sắp mất ý thức, thân hình nặng nề ập đến, , tuyệt đối thể để xảy ra chuyện đó với người khác ngoài người đàn ông của , Lâm Tiêu Mặc.

      Thích Giai cắn răng, ra sức đẩy người đàn ông ép tới, lại dùng toàn bộ khí lực vung lên cái tát, “Cút ngay.”

      dám đánh tôi?” Người đàn ông vuốt gương mặt bị đánh, nâng tay cho Thích Giai bạt tai, “Giả bộ thanh thuần cái gì, phải là tiếp viên bar sao? Tôi muốn chơi với là vinh hạnh của .”

      Snow, lonkon95, Chris9 others thích bài này.

    4. Phamthanhhuong

      Phamthanhhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      310
      Được thích:
      316
      Gặp lại bạn trai cũ, người thường xuyên xuất trong giấc mộng xuân, Thích giai nhớ mãi k quên người này làm sao mà đến bên Giang được cơ chứ. Lâm quay trở lại ròi, Thích giai mau chóng đổ kềnh thôi. Thanks bạn.

    5. Chó Điên

      Chó Điên Well-Known Member

      Bài viết:
      4,012
      Được thích:
      12,975
      mong chương mới ,hay quá

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :