1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

SỦNG THIẾP DƯỠNG THÀNH KÝ [EDIT] - MẠT TRÀ KHÚC KỲ

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
  • ?

    Bạn thấy truyện này như thế nào?

    1. Hay quá, viết tiếp đi bạn.

      99.3%
    2. Cũng tạm được.

      0.7%
    3. Không hay, đừng viết nữa

      0 vote(s)
      0.0%
    Bạn có thể lựa chọn nhiều phương án.
    1. Quýt Đường

      Quýt Đường Well-Known Member

      Bài viết:
      1,000
      Được thích:
      23,896
      Truyện rất hay, ủng hộ bạn.
      Có mấy câu còn hơi hướng của cv, khắc phục lỗi này là ok lắm luôn.
      habang27 thích bài này.

    2. habang27

      habang27 Well-Known Member

      Bài viết:
      99
      Được thích:
      2,445
      Chương 14: Trăng tròn

      Bàn tay rắn chắc ấm áp của nam nhân cùng với tiểu nương như nàng là hoàn toàn bất đồng, A Hạo giương mắt nhìn, rất muốn rút tay về nhưng lại có chút do dự.

      Nàng là nha hoàn, sao lại có thể để chủ nhân tự bung dù được?

      bên Tiêu Ngọc Đề lại :
      ''A Hạo tỷ tỷ đừng để ý, ca ca ta xưa nay đều thèm quan tâm những lễ nghi phiền phức này.’’ Nàng nghĩ nghĩ lại :
      ''Nếu thế này, ca ca che dù cho ta, tỷ đến cùng với Tương Tư .''

      A Hạo biết biện pháp này có được , ngước mặt lên nhìn thế tử. Thấy sắc mặt rất khó coi, nhất thời dám tự tiện quyết định. Chỉ là Lục nương tính tình nôn nóng, chạy đến kế bên thế tử. A Hạo cũng còn đường lui, đành phải đến chỗ nha hoàn Tương Tư, che cùng dù với nàng.

      Hai chủ nhân ở đằng trước, nha hoàn các nàng theo phía sau.

      A Hạo nhìn Tương Tư bàn tay lạnh đến đỏ cả lên, :
      ''Để ta giúp ngươi.’’

      Tuổi tác của Tương Tư và A Hạo cũng gần bằng nhau, nàng có gương mặt nhắn đáng khiến mọi người đều thích. Tương Tư cười sáng lạng, nhiệt tình :
      '' sao đâu, dù sao cũng sắp đến rồi mà.’’ Trong lòng lại nghĩ: Lục nương gọi A Hạo tiếng tỷ tỷ, nàng nào dám sai bảo A Hạo chứ? Tương Tư nhìn thoáng qua hai người đằng trước, giọng :
      ''Thế tử đẹp trai, ngươi thấy có đúng ?’’

      A Hạo gật đầu tỏ vẻ tán thành. Người tuấn như thế tử, người nào mới nhìn thấy khen mới là lạ.

      đến cổng lớn, bên ngoài sớm chuẩn bị hai chiếc xe ngựa. A Hạo nhìn phía trước có chiếc xe của Lục nương liền hiểu được bên trong chính là Quốc Công phu nhân, rồi sau đó mới là xe của thế tử. Xe ngựa này ngay cả cái ghế để lên cũng có, thế tử là nam nhân lại cao to nên nhàng liền có thể lên xe, nhưng nàng lại…

      A Hạo có chút khó xử, tìm cách leo lên, dù có hơi khó coi chút nhưng lên được là tốt rồi. Thế nhưng nàng vừa vén váy định trèo lên bên trong vươn tới cánh tay.

      ''Thế tử?’’ A Hạo kinh ngạc .

      Tiêu Hành sắc mặt như thường, chỉ câu:
      '' lên .’’

      Thời tiết quá lạnh, A Hạo cũng dám đứng ở ngoài quá lâu, đưa tay nắm lấy tay của thế tử, nhờ lực đạo của mà leo lên xe. Vừa lên, A Hạo nhanh chóng rút tay lại, hướng về phía Tiêu Hành :
      ''Cám ơn thế tử.’’

      Tiêu Hành ''Ừ’’ tiếng, chậm rãi thu tay lại, lúc sau liền gì nữa.

      Xe ngựa chạy nhanh, thoáng chốc tới Tuyên Bình Hầu phủ.

      A Hạo duỗi tay đem màn che đẩy ra chút, nhìn ra bên ngoài.

      trong số những gia tộc lớn ở Yến Thành, tuy rằng hôm nay có tuyết lớn nhưng cho cùng vẫn ảnh hưởng đến cảnh tượng náo nhiệt ở Tuyên Bình Hầu phủ.

      A Hạo xuống xe ngựa, liền bị trang sức của người ở xe ngựa gần đó cuốn hút tầm mắt.

      Theo bản năng A Hạo đến xem.

      Phía xuống hai nương trẻ xinh đẹp, dáng người thướt tha kiều, bộ dáng làm người phải rung động. nương ở phía trước dáng người hơi gầy, búi búi tóc ở phía sau, đầu cài cây trâm hình hoa hải đường, người thân áo choàng màu xanh; phía sau là nương nhắn, tuổi chừng hơn chút, tóc búi hai bên, có lẽ là tỷ muội cho nên ăn mặc và trang điểm rất giống nhau.

      Hai vị nương đằng trước tới chỗ xe Lan thị, mỉm cười ngọt ngào gọi:
      ''Dì.’’ Sau đó xấu hổ nhìn qua Tiêu Hành gọi tiếng ''Hành biểu ca.’’

      Lan thị nghe xong, mặt tươi cười nhìn hai vị nương, nhịn được khen:
      ''Vi nhi và Như nhi càng ngày càng xinh đẹp động lòng người.’’

      A Hạo lúc này mới biết, hai vị nương đó là hòn ngọc quý tay Định Viễn Hầu- Giang đại nương Giang Bích Vi và Giang nhị nương Giang Bích Như. Hai vị nương này ở Yến Thành cực nổi danh, ngay cả người cao quý như Quốc Công phu nhân cũng quý hai tỷ muội này. A Hạo tinh tế đánh giá phen, nhìn hai người dung mạo tinh xảo, mặt mày như tranh vẽ, là đại mỹ nhân. Giang đại nương hào phóng khéo léo, người mang khí chất nho nhã; Giang nhị nương xinh đẹp động lòng người, nhìn vô cùng diễm lệ.

      Tiêu Ngọc Đề hiểu được mẫu thân của mình thích hai biểu tỷ này nhất, mỗi khi thấy mặt đều nhịn được khen. Tiêu Ngọc Đề kéo kéo ống tay áo mẫu thân, ra vẻ bất mãn bĩu môi:
      ''Mẫu thân khen Vi biểu tỷ và Như biểu tỷ nhiều như vậy, sao lại khen nữ nhi tiếng?’’

      Thái độ oán giận này của tiểu nương khiến hai chị em Giang thị buồn cười. Lúc mỹ nhân cười càng khiến cho mọi người xung quanh thần hồn điên đảo.

      Lan thị nghiêng đầu nhéo chóp mũi của nữ nhi nhà mình, ngữ khí cưng chiều : ''Ngươi đó, nếu tốt bằng nửa hai vị biểu tỷ, ta mỗi ngày đều khen ngươi.’’

      Nghe vậy người được nuông chiều từ bé như Lục nương liền hé răng. Nàng làm sao có thể so được với hai biểu tỷ này a?

      Hai bên tay Lan thị, người là nữ nhi Tiêu Ngọc Đề, người là cháu ngoại Giang Bích Nhi và Giang Bích Như, mà Tiêu Hành bên, so với Giang Bích Như gần chút. Giang Bích Như cố tình chậm lại, nhìn thoáng qua vị biểu ca tuấn bên cạnh, gương mặt trắng lập tức đỏ ửng, tiếp đến cổ liền đỏ rực như ngày hè nóng bức gặp quả đào chín làm cho người ta hận thể cắn ngụm.

      Tất cả hành động đều lọt vào mắt A Hạo, nàng nhịn được đánh giá thế tử chút.

      Thấy sắc mặt như thường, chút cũng đều có chú ý tới.

      A Hạo yên lặng tiếc hận thay cho Giang nhị nương.

      Lan thị bên cùng nữ nhi cười cười, bên lại đánh giá hai vị cháu ngoại. Việc hôn nhân của nhi tử vẫn luôn là tảng đá lớn trong lòng nàng, hôm nay hiếm khi nhi tử lại chịu ra khỏi cửa làm khách, nàng tự nhiên nghĩ cần phải lợi dụng tốt cơ hội này. Nàng hiểu được lão tổ tong vừa ý Đường nương nhưng Đường Mộ Trinh này nhìn giống người vợ hiền, ngày sau thành thân cũng phải người con dâu tốt. Mà Vi nhi và Như nhi, người mười lăm người mười bốn, lớn lên xinh đẹp lại thông minh. Vi nhi trầm ổn, Như nhi lại khiến người ta thích.

      Hai vị này, bất luận người nào làm con dâu, nàng cũng đều vừa lòng.

      Nàng là người từng trải, làm sao nhìn ra được tâm tư mấy vị nương đối với nhi tử mình? Khi còn tiểu nương thích theo nhi tử, lúc trưởng thành, đối với nhi tử sinh ra tình cảm ái mộ cũng là việc bình thường. Điểm này, Lan thị đối với nhi tử của mình rất tự tin.

      Chỉ mong nhi tử có thể thông suốt.


      A Hạo chưa có gặp qua Tĩnh Quốc Công phủ đại nương Tiêu Ngọc Thêu, cùng lắm là thường xuyên nghe những người khác tới. Nghe đại nương ở Yến Thành rất nổi danh, hơn nữa lại gả đến gia đình tốt. Lúc trước Tuyên Bình Hầu phủ và Đại Hộ Nhân gia có địa vị ở Yến Thành giống nhau, nhưng từ khi Cảnh Cùng Đế đăng cơ, đối với Thẩm hoàng hậu vô cùng sủng ái, thế nên Tuyên Bình Hầu phủ- nhà mẹ đẻ của nhà Thẩm hoàng hậu thân phận tự nhiên cũng nâng thêm bậc. Đại nương gả đến Tuyên Bình Hầu Dung thế tử, chính là biểu ca của Thẩm hoàng hậu.

      Tiêu Ngọc Thêu nhìn thấy mẫu thân, huynh trưởng và muội muội liền vui mừng ra mặt, nàng chạy vội qua, nhìn thấy huynh trưởng mà căm giận bất bình :
      ''Huynh vừa liền ba năm, ca ca huynh còn biết đường mà trở về sao?’’

      Tiêu Ngọc Thêu tuy là mẹ nhưng từ quan hệ với huynh trưởng rất tốt. Có lẽ là do phu quân nuông chiều nên xuất giá nhiều năm nhưng vẫn có vài phần tính tình của tiểu thư khuê các.

      Tiêu Hành rất là bất đắc dĩ.

      Tiêu Ngọc Đề nhìn cháu ngoại trong lòng ngực của trưởng tỷ, thấy cháu phấn phấn nộn nộn, vui mừng như là nhìn thấy kho báu quý hiếm vậy.

      A Hạo chưa bao giờ nhìn thấy bộ dáng nên lời của thế tử, thầm cảm thán vị đại nương này có bản lĩnh. Nàng cúi đầu xem bé trong ngực đại nương. Bé mới vừa đầy tháng, còn thích ngủ, nhưng nhìn bộ dáng so với đại nương giống lắm, nhưng cũng rất xinh xắn chắc là giống cha hơn---Dung thế tử ở Yến Thành cũng là mỹ nam a.

      Tiêu Ngọc Thêu trong lòng oán hận, nhưng vẫn là kính trọng huynh trưởng, lại :
      ''Ca ca còn có ôm qua Bảo Nhi. Đây chính là cháu ngoại của ca ca đó, thể ôm được.’’ Lúc trước sinh ra đều là con trai giờ có đứa con này, Tiêu Ngọc Thêu đương nhiên thỏa mãn, xem như châu bảo nên liền đặt tên là ''Bảo Nhi’’.

      Tiêu Hành xưa nay gặp chuyện gì cũng kinh động nhưng với loại chuyện này có chút khó khăn, cả hai tay đều cứng đờ. Tiêu Ngọc Đề nghe xong liền cười khanh khách : ''Đúng vậy ca ca ôm Bảo Nhi cái .’’

      Tiêu Hành nhìn muội muội đứng dậy đem cháu ngoại đưa cho , cũng chỉ có thể căng da đầu mà tiếp nhận. chưa bao giờ ôm qua đứa bé nào cả, bây giờ ôm trong ngực, mới cảm nhận được cháu ngoại mềm mại, như thể chạm vào liền vỡ vụn. A Hạo đứng ở bên nhìn thế tử tay cứng đờ, nhịn được nhắc , giọng :
      ''Thế tử, ngươi nên nâng đầu đứa bé nhàng…’’

      Nghe được giọng của A Hạo, Tiêu Hành nghiêng đầu liếc mắt cái, sau đó nghe lời, chậm rãi điều chỉnh tư thế.

      Quả nhiên bé con ngủ thoải mái hơn ít.

      Đúng lúc này, Tiêu Hành nhìn cháu trong lòng ngực ''ưm’’ lên tiếng, sau đó đôi mắt to chậm rãi mở ra. thấy đôi mắt đen láy có chút ngu đần nhìn chính mình, nhìn chằm chằm chút, cái miệng chậm rãi dương lên.

      Cháu chưa mọc răng nha, cười liền lộ ra phấn nộn lợi.

      ''Bảo Nhi nương rất thích thế tử.’’ A Hạo nhìn bé phấn nộn đáng , tâm liền nhũn ra.

      Tiêu Ngọc Thêu cũng :
      ''Còn phải sao? Bảo Nhi rất sợ người lạ, ngay cả cha mình ôm cũng khóc, ngờ lại thích cữu cữu.’’ Tiêu Ngọc Thêu cười đến vui vẻ, ánh mắt cũng theo bản năng dừng người tiểu nha hoàn xinh đẹp bên cạnh ca ca mình. Nàng hiểu được ca ca của mình luôn thích người khác hầu hạ nhưng nha hoàn này lại là người hầu của ca ca. Nàng đương nhiên tò mò, lại nghĩ: Tuy chỉ là nha hoàn nhưng nếu ca ca đối với nữ nhân có tâm tư cũng là chuyện tốt. Có nữ nhân hầu hạ bên người còn đỡ hơn là có.

      Hơn nữa…Nàng cảm thấy nha hoàn này có chút quen nhưng nhất thời nghĩ ra gặp qua khi nào.

      Trong phòng hòa thuận vui vẻ, Tiêu Hành cúi đầu nhìn cháu đáng trong lòng ngực, cũng nhịn được cong cong môi. nghiêng đầu nhìn thoáng qua tiểu nương bên cạnh, biết nghĩ cái gì, mày hơi nhíu nhíu. Nếu là lúc trước…Tiêu Hành nghĩ ngợi cháu đột nhiên ê ê a a khóc rống lên, thân là Tĩnh Quốc Công phủ thế tử mấy chuyện này chẳng có chút kinh nghiêm nào, chỉ biết ngây ngốc sửng sốt.

      Hiếm khi thấy được biểu tình quẫn bách của thế tử, A Hạo nhịn được thầm cười trộm.

      Tiêu Ngọc Thêu cũng cười, vôi giải vây :
      ''Ca ca đưa cho muội .’’

      Tiêu Hành trị được đứa cháu thích khóc này, vội đưa cháu cẩn thận cho muội muội. Tiêu Ngọc Thêu tiếp nhận, cúi đầu dỗ con bảo bối trong lòng ngực.

      Trong phòng đều là nữ nhân, Tiêu Hành cũng nên ở lâu, liền với A Hạo bên cạnh:
      ''Cùng ta ra ngoài .’’

      ''Vâng.’’A Hạo lên tiếng, chạy nhanh đuổi theo thế tử.

      Trong phòng chỉ còn lại Lan thị cùng hai nữ nhi và cháu ngoại mới đầy tháng. Dỗ con xong, Tiêu Ngọc Thêu nhịn được, hỏi mẫu thân nhà mình:
      ''Mẫu thân, nha hoàn lúc nãy là…’’

      Lan thị :
      ''Vì việc hôn nhân của ca ca con, ta cũng rầu thúi ruột. chịu cưới vợ, ta cũng thể ép buộc, nếu lại bỏ ba năm…’’Lời này ra đầy vẻ bất đắc dĩ.

      Tiêu Ngọc Thêu an ủi :
      ''Mẫu thân, ca ca . Bây giờ phải quay về rồi sao? Hơn nữa ca ca lúc đó là theo Hàn tiên sinh du lịch, lời này của người liền đúng rồi.’’

      Lan thị đối với Hàn Minh Uyên vô cùng kính nể, nhưng mấy năm nay trong lòng chẳng còn ý gì gọi là kính nể nữa. Nàng :
      ''Năm đó Hành nhi cử chỉ bất thường, cũng may gặp được Hàn tiên sinh. Ta đối với lòng cảm kích nên mới cho Hành nhi theo học mà lo chuyện chung thân.’’

      Tiêu Ngọc Thêu tức khắc hiểu ra nỗi băn khoăn trong lòng mẫu thân mình.

      Ca ca là đồ đệ của Hàn tiên sinh, mà Hàn tiên sinh là Họa sư nổi tiếng nhất ở đại Tề, đến nay lại chưa có vợ. Ca ca năm nay hai mươi sáu nếu lớn thêm vài tuổi…Có lẽ trở thành Hàn tiên sinh thứ hai. Cũng khó trách mẫu thân như vậy buồn bực trong lòng. Tiêu Ngọc Thêu lại an ủi : ''Mẫu thân ánh mắt tồi, nha hoàn vừa nãy xinh đẹp, cử chỉ cũng rất lễ phép…’’

      Lan thị lại :
      ''Người đó nào phải do ta chọn?’’

      Tiêu Ngọc Đề nãy giờ gì mới ra vẻ buồn bực hỏi:
      ''A Hạo tỷ tỷ phải mẫu thân hỏi lão tổ tông đưa tới sao?’’

      Đều là con của mình, Lan thị cũng có gì dấu giếm, liền :
      ''Đó là Hành nhi tự mình nhìn trúng. Tuy là tiểu nha hoàn nhưng cũng có còn hơn . Chỉ là lâu như vậy chút động tĩnh cũng có, ngươi có phải hay …’’ Lan thị nghĩ đến con của mình vẫn còn chưa lấy chồng, những lời này nên nghe nhiều, chỉ có thể bảo nàng ra ngoài chơi.

      Tiêu Ngọc Đề chẹp chẹp miệng, bất đắc dĩ ra ngoài.

      Nhìn muội muội rồi, Tiêu Ngọc Thêu mới hỏi:
      ''Ý của mẫu thân là…Ca ca huynh ấy…’’

      Lan thị có chút buồn bực, nghe hiểu ý tứ trong lời của con , gật gật đầu:
      ''Ta chính là lo lắng cái này. Nếu là như vậy, còn bằng tên Tiêu Tông phong lưu kia, muốn có con dỗi còn dễ hơn.’’

      Tiêu Ngọc Thêu nghĩ nghĩ, vẫn là cảm thấy khả năng này lớn, mở miệng :
      ''Mẫu thân đừng suy nghĩ nhiều. giờ ca ca quay về, chừng lập tức liền đồng ý đón dâu.’’

      Nếu có thể như thế tốt.

      Lan thị lại nghĩ đến hai cháu ngoại kia, mới :
      ''Ta thấy Vi nhi và Như nhi cũng tồi, nếu Hành nhi có thể gật đầu, sang năm liền có thể thành thân.’’ Nhanh nhanh chút, nàng mau có cháu bế.

      Tiêu Ngọc Thêu cười cười, thầm nghĩ: Hóa ra mẫu thân nàng chọn sẵn con dâu chỉ chờ ca ca gật đầu nữa thôi.

      Chỉ là…

      Nàng lại thể hất vào gáo nước lạnh:
      ''Việc cưới vợ quan trọng nhất là xem ca ca có thích hay . Vi biểu muội và Như biểu muội, ca ca vẫn luôn coi như muội muội, chỉ sợ có ý tứ gì khác…’’

      Lan thị cho rằng như vậy, rất là tự nhiên :
      ''Chỉ cần thành thân, tự nhiên lâu ngày nảy sinh cảm tình, con và Dung thế tử phải cũng là…’’ Lan thị dừng chút, lúc này mới cảm thấy ổn. Nàng nhìn sắc mặt của con , thấp giọng :
      ''Dung thế tử đối xử với con có tốt ?’’

      Tiêu Ngọc Thêu nghĩ tới lúc vừa mới thành thân, trong lòng có chút vui, nhưng hôm nay sinh được ba đứa con, nàng còn để ý những cái đó làm gì? Tiêu Ngọc Thêu lại nhìn con ngủ ngon trong lòng ngực cười :
      ''Mẫu thân, người cần lo lắng, thế tử đối xử với con rất tốt.’’ Nàng thành thân với Dung Sâm cũng gần bảy năm, chưa bao giờ nạp thêm thê thiếp nào, trừ bỏ trong lòng vẫn còn có người khác đối với nàng rất tốt.

      Phu quân như vậy, nàng còn có thế oán hận gì đây?

      Nhìn con cùng con rể ân ái, Lan thị cũng mỉm cười gật đầu. Hôn nhân của nàng còn ra sao cả, trước mắt hạnh phúc của còn nàng phải đặt lên hàng đầu.


      A Hạo yên tĩnh theo phía sau Tiêu Hành, giương mắt nhìn lên cái, biết muốn đâu.

      Ngày thường thế tử thích cười, mặt cũng lộ ra biểu tình gì. Nhưng hôm nay khi ôm cháu , vẻ mặt ôn hòa kia, người biết còn tưởng rằng ôm con của mình. Thế tử bộ dáng tuấn, chỉ cần đứng chỗ, mọi người qua đều phải quay đầu nhìn lại.

      Nhưng hôm nay nàng mới phát , lúc thế tử ôm trẻ con lại càng đẹp mắt.

      A Hạo nghĩ, ràng thế tử thích bé như vậy, như thế nào lại thành thân tự mình sinh ra mấy hài tử? Như vậy cũng cần ái mộ người khác.

      Nhưng lời này A Hạo dám .

      qua đoạn đường, A Hạo ngẩng đầu, nhìn cách đó xa là tòa nhà to, có tấm biển được khắc tinh xảo hình rồng bay phượng múa với ba chữ---Trân Bảo Các.

      ra là Trân Bảo Các. A Hạo mỉm cười.

      Tuyên Bình Hầu ở Yến Thành có tiếng là mọt sách, giành toàn bộ thời gian để xem sách, sau đó đem sách có được bỏ vào trong tòa Trân Bảo Các này. Nàng theo thế tử qua, lúc gần đến Trân Bảo Các lại nghe có tiếng chó sủa.

      Có chó sao?

      A Hạo ngơ ngác giương mắt, nhìn cách đó xa con bạch cẩu hướng nàng chạy tới, nàng sợ tới mức mặt mũi trắng bệch.

      Tiêu Hành biết được nàng sợ chó, thấy nàng đứng yên sững sờ ở phía sau, lúc này mới hướng về con bạch cẩu kia vẫy vẫy tay. duỗi tay vuốt đầu đại bạch cẩu, biết là người quen, đại bạch cẩu tức khắc ngoan trở lại, liếm mu bàn tay của , có vẻ rất thân mật.

      A Hạo nhìn đại bạch cẩu, chỉ cảm thấy con chó này lớn, có chút dọa người, càng bằng những chú chó con làm cho người ta thích.

      Tiêu Hành :
      ''Dung thế tử là người rất thích chó, trong phủ có vài con. Bất quá những chú chó này tính tình đều rất ngoan, làm người khác bị thương.’’ dừng lại chút, xoay người đối với A Hạo :
      ''Nếu ngươi tin, ngươi lại đây sờ thử xem.’’

      Nàng nào dám sờ a?

      A Hạo lắc lắc đầu, mỉm cười lại lúng túng :
      ''Nô tỳ…Vẫn là cần đâu.’’

      Tiêu Hành hôm nay tâm tình tốt, lại muốn dễ dàng buông tha cho nàng.

      Chỉ hơi duỗi cánh tay, kéo tiểu nương bên cạnh lên phía trước. phía sau ôm lấy nàng, sau đó cầm tay nàng hướng tới đại bạch cẩu sờ soạng.

      ''Thế tử…’’

      ''Đừng sợ.’’

      Bên tai nàng là hơi thở đều đặn của nam nhân, A Hạo cảm thấy ngứa ngáy vô cùng nhưng trước mắt quan trọng là---con bạch cẩu cao lớn này. Thế tử cầm cổ tay nàng, lực đạo vừa phải, dẫn nàng đến sờ soạng người đại bạch cẩu. A Hạo cảm nhận được cảm giác khi sờ vào lông của đại bạch cẩu ngày sau đó đại bạch cẩu vươn đầu lưỡi ra chút liếm vào tay nàng.

      Chỉ ướt ướt.

      có đáng sợ như trong tưởng tượng. A Hạo nhịn được cong cong môi, nhìn đại bạch cẩu cũng vài phần thích, buột miệng thốt ra:
      ''Thế tử những thích em bé, mà còn rất thích chó.’’

      Tiêu Hành nhìn tiểu nương trong lòng ngực, thầm nghĩ: quả thực thích em bé.

      vẫn luôn khát khao có đứa con , có dung mạo xinh đẹp giống nàng.
      Last edited: 13/5/18

    3. habang27

      habang27 Well-Known Member

      Bài viết:
      99
      Được thích:
      2,445
      Chương 15: Ái Mộ
      Sờ soạng đại bạch cẩu trong chốc lát, A Hạo nhìn thấy nhị nương Giang Bích Như thân áo choàng thêu hoa mai hướng bên này tới.

      thể , vị nhị nương này dung mạo quá mức xuất chúng.

      Da trắng như tuyết,mái tóc đen dài lại thêm gương mặt nhắn màu hồng nhạt. Đẹp nhất vẫn là đôi mắt biết cười kia cùng với đôi môi đào khiến người người thích.

      A Hạo vội uốn gối hành lễ.

      Giang Bích Như hướng về phía Tiêu Hành thân mật gọi tiếng ''Hành biểu ca’’.

      Từ khi còn , đối với loại cảm tình này nàng chưa bao giờ che dấu. Bất kể là dạng nam nhân nào nữa, bị mỹ nhân xinh đẹp dùng loại ánh mắt như vậy nhìn mình tâm có thể dao động?

      Nhưng Tiêu Hành vẻ mặt vẫn như thường, khách khí gọi tiếng ''Như biểu muội’’.

      Giang Bích Như hiểu được tính tình của vị biểu ca này, lời có phần nhạt nhẽo nhưng nàng chính là thích như vậy. Nàng gặp qua ít nam nhân tuấn, những bạn tốt của ca ca cũng thiếu người có dung mạo cùng khí chất xuất chúng. Nhưng mặc kệ có xuất sắc như thế nào, ở trong mắt nàng đều bằng Hành biểu ca. Giang Bích Như khóe miệng mang ý cười, đôi mắt tràn đầy tình ý, mở miệng với Tiêu Hành:
      ''Mới vừa rồi muội nhìn Bảo nhi, quả nhiên lớn lên đẹp, Thêu biểu tỷ Bảo Nhi rất giống Dung thế tử.’’

      đến cháu ngoại , Tiêu Hành lại nhớ tới cảm giác mềm mại kia, khuôn mặt tức nhu hòa chút.

      Giang Bích Như hiểu được Tiêu Hành xưa nay thương hai vị muội muội, ai cả đường lối về, thế nên đối với cháu cũng tự nhiên thích. Nàng cũng từng nghĩ tới, mình dùng biện pháp này để lấy lòng người mình thích, nhưng khi đứng trước mặt Tiêu Hành có chút lo lắng, trong lòng thầm tưởng: Hành biểu ca đối với chuyện này chắc cảm thấy hứng thú.

      Chỉ là

      Nàng đến tuổi cập kê, qua năm sau liền mười lăm.

      Việc hôn nhân cũng thể kéo dài thêm nữa.

      giờ Tiêu Hành trở về Yến Thành, chắc đây cũng là duyên phận. Nghĩ đến đây, Giang Bích Như nắm chặt túi tiền trong tay lại, tim đập liên hồi.

      ''Hành biểu ca, muội…Muội có chút chuyện muốn riêng với huynh.’’

      Vị Giang nhị nương này thái độ quá mức lộ liễu, A Hạo cơ hồ đoán được nàng muốn gì. Thế tử chậm chạp chịu cưới vợ, bọn hạ nhân ở trong phủ vẫn hay lời ra tiếng vào nên nàng cũng biết được. Thậm chí Hạnh Dao còn hoài nghi thế tử thích đàn ông, càng biết người bên ngoài phỏng đoán đến mức nào.

      A Hạo thoáng nâng mắt nhìn qua, sau đó biết điều cùng nha hoàn bên cạnh Giang nhị nương tránh xa chút.

      Chỉ là

      A Hạo dừng lại bước chân. Theo bản năng, nàng nhịn được giương mắt nhìn xem.

      Giang Bích Như nhìn vị biểu ca trước mặt, bất giác mặt nàng nóng rang.

      Nàng phải là người có tính hay ngượng ngùng, hơn nữa từ thích Hành biểu ca. Chỉ là hai người tuổi tác cách nhau có chút lớn, nếu nàng có thể lớn hơn vài tuổi mới có thể xứng đôi với Hành biểu ca. Cho nên nàng vẫn luôn lo lắng Hành biểu ca tới tuổi thành thân liền cưới vợ sinh con, như vậy đợi đến khi mình đến tuổi cũng chẳng làm gì được nữa. Ai ngờ Hành biểu ca vẫn chưa cưới vợ.

      Nàng trong lòng vui mừng, trước mắt lại kìm nén được.

      Ở trước mặt dì, nàng luôn cố gắng làm tốt mọi việc. Tuy là thể so được với tỷ tỷ nhưng ở các phương diện khác nàng cũng khiến cho dì vô cùng vui vẻ, hơn nữa nàng hiểu được tỷ tỷ có lẽ cũng thích Hành biểu ca, nếu chính mình hành động trước chỉ sợ bỏ lỡ.

      Giang Bích Như hít sâu hơi, cử chỉ này làm cho ngực của thiếu nữ lúc lên lúc xuống. Nàng vươn tay, đem túi tiền đưa tới trước mặt Tiêu Hành, rủ mắt xuống, có hơi xấu hổ. Giang Bích Như giọng khẽ rung :
      ''Hành biểu ca, đây…Đây là túi tiền muội thêu rất lâu. Muội…Muội biết huynh thích cây trúc nên thêu nó.’’

      Tiêu Hành cúi đầu nhìn nhìn.

      Bàn tay trắng nõn phấn nộn như búp măng, vừa nhìn thấy là biết được nuông chiều từ bé, mà túi tiền trong tay nàng quả là được thêu rất tinh xảo cho thấy tay nghề tinh vi. Chỉ là hoàn toàn có để ở trong lòng, chỉ theo bản năng nhìn thoáng qua người lén nhìn họ.

      A Hạo nghĩ tới thế tử quay lại nhìn mình, lập tức cúi đầu. Nhưng hình ảnh vừa rồi lại khắc sâu trong đầu nàng…Thế tử có thể hay nhận túi tiền của Giang nhị nương?

      Nàng dừng chút, mới nhịn được giương mắt nhìn trộm, thấy thế tử gia còn nhìn bên này nữa mới thở phào hơi.

      Chỉ là

      Thế tử vì sao nhận?

      Giang nhị nương giờ phút này ngẩng đầu lên lộ ra cái cổ trắng nõn, mặt sớm còn bộ dáng nũng nịu vừa nãy chỉ còn lại hai tròng mắt ươn ướt, bộ dáng nhu nhược lại đáng . Tay nàng nhéo túi tiền, mở miệng chất vấn cái gì. Khoảng cách có chút xa, A Hạo chỉ thấy thế tử nhưng nghe thấy cụ thể là gì. Chỉ hiểu được thế tử chính là cự tuyệt Giang nhị nương, bởi vì sau khi chuyện Giang nhị nương nước mắt liền tràn mi. Sau đó khóc lóc chạy mất.

      Dù là như vậy nhưng mặt thế tử vẫn có biểu tình gì.

      A Hạo có chút , Giang nhị nương đáng như vậy, chẳng những dung mạo xuất chúng, hơn nữa thân phận cũng tôn quý, nếu lấy thế tử cũng tính là chịu ủy khuất---chỉ kém mười tuổi, nếu thành thân xem như chồng già vợ trẻ thôi mà.

      Nhưng thế tử cư nhiên như vậy mà cự tuyệt.

      Giang nhị nương rồi, nàng tất nhiên là trở lại bên cạnh thế tử.

      Lại tiếp, nàng vẫn rất bội phục Giang nhị nương, có thể công khai theo đuổi người so với mình lớn hơn mười tuổi, lại còn dùng túi tiền mình tự thêu để tặng. Nữ nhân ở Đại Tề chính là dùng túi tiền để đính ước---nếu nam tử chịu nhận là liền có thể tới cửa cầu hôn.

      Nhìn phản ứng của tiểu nương bên cạnh, Tiêu Hành trong lòng có chút tức giận, hiểu được vì sao mình sinh khí nhưng là cố tình để phát tác. Nàng mới vừa đối với chính mình bỏ đề phòng, nếu mà bộc phát tính tình chỉ sợ làm nàng sợ mình.

      Tiêu Hành chỉ cảm thấy đau đầu, gì, xoải bước về phía trước.

      A Hạo lập tức theo.

      Hôm nay yến hội ở Tuyên Bình Hầu phủ thập phần náo nhiệt, chỉ là nàng nhìn thấy Giang nhị nương. A Hạo nghĩ thầm, Giang nhị nương chắc chắn là chịu ủy khuất, trước mắt biết ngồi khóc ở nơi nào rồi.

      Lại nhìn đến thế tử

      A Hạo cảm thấy hôm nay thế tử có chút kì quái.

      ràng lúc trước sắc mặt còn bình thường, lúc này lại dường như tâm tình được tốt. Bình thường thế tử uống quá nhiều rượu nhưng hôm nay lại như thế, cho đến khi yến hội tan khuôn mặt của thế tử ửng đỏ.

      Lan thị cũng nhìn ra nhi tử nhà mình khác thường. Nhưng , nàng căn bản hiểu được trong lòng nhi tử suy nghĩ cái gì, chỉ chờ đến lúc lên xe ngựa, đối với A Hạo :
      ''Ngươi chăm sóc thế tử cho tốt, lát nữa cho nó uống chén canh giải rượu.’’

      A Hạo nhìn nam nhân nặng trịu bên cạnh, nghe xong Lan thị vội gật đầu:
      ''Nô tỳ hiểu được.’’ xong, liền đem người đỡ lên xe ngựa.

      ''Thế tử.’’ A Hạo gọi tiếng, sau đó đổ nước ra, đem cái ly tiến đến bên miệng Tiêu Hành ''Uống nước .’’

      Tiêu Hành có tiếp, chỉ liếc mắt qua A Hạo cái, hai tròng mắt thâm thúy, sau đó hơi mở miệng ra.

      Sau khi uống hai ly, nàng mới lấy khăn lau miệng cho .

      Tới Ký Đường Hiên, A Hạo liền đỡ nam nhân lên giường. Cởi bỏ áo choàng người , lại khom lưng bỏ giày ra, sau đó mới đem đặt xuống giường. Nàng nhìn thế tử vừa nằm xuống giường liền ngủ ngon lành, sau đó ra ngoài lấy nước để lau mặt cho .

      A Hạo bưng nước ấm tiến vào.

      Đem khăn ấm cẩn thận lau mặt cho nam nhân giường. Từ cái trán trơn bóng, đến đĩnh mũi, sau đó là cánh môi hơi mỏng…Lòng cái đẹp của nàng lại trỗi dậy, A Hạo có chút ngây ngốc. Nàng nghĩ, khó trách Giang nhị tiểu thư nhịn được mà có tư tình với thế tử, nam nhân tuấn tú như vậy có nào mà thích chứ?

      Chỉ là

      Thế tử đến Giang nhị nương còn coi thường, rốt cục thích vị nương như thế nào đây?

      A Hạo đoán được.

      Chỉ cảm thấy vị nương xứng đôi với thế tử nhất định là tài mạo song toàn, gia thế hiển hách. Nhưng những nương như vậy, ở Yến Thành ít, thế tử nhiều năm như vậy cả người cũng lọt vào mắt sao? Lúc sau A Hạo lại : Qua năm sau thế tử liền hai mươi sáu, nếu đến ba mươi tuổi mới thành thân, cưới tiểu nương mười bốn tuổi có hơi ổn.

      Nhưng nàng hiểu được, nam nhân đều là tam thê tứ thiếp, hơn nữa mặc kệ là dạng nam nhân gì đều thích nương trẻ tuổi xinh đẹp.

      Lau mặt cho thế tử xong, nàng lại xoa xoa tay cho thế tử.

      Chỉ là thời điểm chạm vào tay , A Hạo nhịn được tán thưởng phen. Nhân lúc thế tử ngủ, A Hạo trong lòng muốn nhéo thử xem sao. Đôi tay thon dài ấm áp này, rất là rắn chắc, hơn nữa lòng bàn tay có vết chai mỏng mềm mại như các nương nhưng lại làm người ta cảm thấy hết sức kiên định.

      Sờ soạng lúc, A Hạo vội đem tay thế tử buông ra, sau đó giúp thế tử cởi áo ngoài ra. Nàng cẩn thận cởi bỏ thắt lưng cho thế tử, đem tay của đặt lên ngực, định cởi áo choàng, lại biết sờ vào cái gì. Tay nàng xuống vài phần, nhàng sờ sờ, phát giác trong ngực của thế tử quả nhiên có vật gì đó.

      Hình dạng này…Hình như là cái túi tiền.

      A Hạo ngẩn người, thầm nghĩ: Hôm nay thế tử có nhận lấy túi tiền của Giang nhị nương, chẳng lẽ vì có ý định chung thân với nương khác?

      Cứ tưởng tượng như vậy, A Hạo càng thêm tò mò, bèn đem tay vào dò xét.
      Last edited: 4/6/18

    4. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Thế tử mà dè dặt quá cũng được đâu, cứ cường thế chút, mặt dày chút mà.
      habang27 thích bài này.

    5. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,208
      Được thích:
      4,614
      Kaka là túi tiền của a hạo. A hạo à? Nàng sờ thế tử nhiều thế, cởi gần hết đồ ra rồi, thế tử làm chút j để đáp lễ nhé! K lại phí công nàng cởi đồ thế tử ra.he he
      habang27 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :