1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

SỦNG THIẾP DƯỠNG THÀNH KÝ [EDIT] - MẠT TRÀ KHÚC KỲ

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
  • ?

    Bạn thấy truyện này như thế nào?

    1. Hay quá, viết tiếp đi bạn.

      99.3%
    2. Cũng tạm được.

      0.7%
    3. Không hay, đừng viết nữa

      0 vote(s)
      0.0%
    Bạn có thể lựa chọn nhiều phương án.
    1. Bonbeo94

      Bonbeo94 New Member

      Bài viết:
      4
      Được thích:
      4
      Truyện hay lắm ý bạn ơi, bạn cố lên nhé
      habang27 thích bài này.

    2. habang27

      habang27 Well-Known Member

      Bài viết:
      99
      Được thích:
      2,445
      Chương 16: Nhược điểm
      giở trò bỗng cảm thấy tay mình chợt đau, A Hạo lập tức nhăn nhăn mày.

      Nàng vừa cúi đầu liền thấy tay mình bị bàn tay to cầm lấy. Dọc theo cánh tay nhìn lên liền đối diện với đôi mắt đen nhánh.

      Đôi mắt đào hoa này cùng với vẻ ôn nhuận thường ngày hoàn toàn bất đồng, vẻ ôn nhu này cũng hiếm thấy, thậm chí…Thậm chí còn có chút ngả ngớn.

      Nhưng thể , quả thực rất đẹp.

      A Hạo lại rảnh để thường thức vẻ đẹp, nàng sợ tới mức thở dốc từng ngụm, lắp bắp : ''Thế tử, nô…Nô tỳ hầu hạ người cởi áo…’’ A Hạo lúc này hối hận kịp, thầm nghĩ mình nên tò mò như vậy.

      Nhưng lời còn chưa dứt cảm thấy trời đất quay cuồng.

      Nàng kinh ngạc nhìn nam nhân đè lên người mình, đôi mắt mở lớn.

      Nam nhân vươn tay, vuốt mặt nàng. Ngón tay rất đẹp, khớp xương cân xứng, mười ngón thon dài. Ngón tay cái nhàng xoa lấy môi nàng, vuốt ve tới lui, rất là ôn nhu.

      A Hạo có chút ngây ngẩn cả người, do quá nặng nên nàng căn bản là thể động đậy.

      Hơn nữa, đôi mắt lại quá đẹp. Ánh mắt như vậy, ân ái nhìn mình…Quấn quýt si mê lại quyết liệt.

      Mặt nam nhân ngày càng gần, chậm rãi tiến tới, hơi nóng phả vào mặt nàng, giống như sợi lông vũ chậm rãi lướt mặt.

      A Hạo nhất thời dám lộn xộn, trong lòng cũng khẩn trương tới cực hạn. Nàng hiểu được thế tử chính là gần nữ sắc nhưng hôm nay lại uống rượu…Cũng hiểu được tính tình sau khi uống rượu là thế nào. A Hạo hô hấp có chút dồn dập, tư thế này, trọng lượng này, cơ hồ ép nàng đến nghẹt thở, đầu váng mắt hoa, thậm chí nàng còn nghe được tiếng tim mình ''Thình thịch thình thịch’’ đập liên hồi.

      Mặt nam nhân cách nàng quá lóng tay. Chỉ cần thêm tí nữa liền có thể chạm tới môi nàng.

      A Hạo đầu óc trống rỗng.

      Cuối cùng, theo bản năng nhắm hai mắt lại.

      Chỉ là

      Ngay sau đó, đầu nam nhân ngã xuống cổ nàng cái mạnh, đôi môi ấm áp kia cọ qua vành tai nàng, nàng cơ hồ có thể cảm nhận được mềm mại, làm cho cơ thể khẽ rung rẩy trận.

      A Hạo chậm rãi mở mắt ra nhìn lên .

      Nàng nghe thấy tiếng thở đều đều của nam nhân, lúc này mới thở mạnh hơi.


      Hôm sau, A Hạo đặc biệt chuẩn bị canh giải rượu.

      Nàng nhìn thái độ của thế tử rất bình thường, hề có chút sai biệt gì cả, trong lòng thầm nghĩ: Rốt cục thế tử có nhớ tối hôm qua phát sinh tình gì hay ?

      Nàng đương nhiên hy vọng là thế tử nhớ .

      Tuy rằng Quốc Công phu nhân muốn nàng trở thành thông phòng cho thế tử nhưng đến cùng chuyện này quan trọng nhất vẫn là thế tử. giờ thế tử có chạm vào nàng, trong lòng nàng đương nhiên cảm thấy vui mừng. Nếu như vậy, nàng chỉ có thể cả đời ở lại Quốc Công phủ. Hơn nữa, về sau có được làm di nương, thế tử có nhiều nữ nhân như vậy, nếu nàng biết tranh giành e là cả đời này cũng có con dõi.

      nay thế tử cưới chính thê, nàng trở thành thông phòng, hầu hạ xong liền phải uống canh tránh thai, dù sao Tĩnh Quốc Công phủ cũng là Đại Hộ Nhân gia, những việc này đều phải theo quy cũ mà làm.

      A Hạo hiểu được mình nghĩ đến chuyện quá xa vời.

      Nhưng sau việc hôm qua, nàng vẫn tài nào chợp mắt, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến việc này.

      Nàng có thích nam tử nào, bên cạnh cũng có ai theo đuổi. Bây giờ đến tuổi cập kê, người nàng hầu hạ chỉ có mình thế tử. Mà thế tử lại tuấn như vậy.

      A Hạo hiểu được mình đối với thế tử ít nhiều có chút thưởng thức, hơn nữa còn có chút thích. Nhưng thích này so với tình nam nữ lại giống nhau, lần đầu nhìn thấy nam nhân này, nàng cũng hiểu được người này có khả năng thuộc về mình.

      Loại tình huống này, giống như lúc ở cửa hàng trang sức, nàng nhìn trúng cây trâm cài quý nhất nhưng cuối cùng vẫn là mua cây trâm bình thường, dù cho có thích cây trâm kia đến đâu cũng chỉ là xem nhiều hơn chút.

      Cứ tưởng tượng như thế, trong lòng A Hạo thoải mái hơn nhiều.


      Năm nay Tĩnh Quốc Công phủ vô cùng náo nhiệt.

      Ngay cả thế tử cũng vì vui vẻ mà thưởng cho hạ nhân ít bạc. A Hạo hiểu được thế tử xưa nay hào phóng, liền đem số bạc này cùng với số bạc mình để giành trước kia lấy ra, trong lòng lại nhớ tới đệ đệ và muội muội ở nhà.

      Ngày tám tháng này, A Hạo nhận được bức thư từ nhà gửi tới.

      Mỗi ngày nàng đều nhớ về người thân, tất nhiên rất vui mừng tiếp nhận bức thư. Nhưng khi đọc nội dung, A Hạo lại chẳng vui mừng mà đứng dậy.

      Cha uống say, đối với người khác xảy ra tranh chấp, cẩn thận làm người ta bị thương.

      A Hạo biết được cha nàng có thói quen uống rượu nhưng cũng làm ra loại chuyện này chứ. Chỉ là bọn họ bốn năm trước mới tới Yến Thành, bên cạnh cũng có người giúp đỡ. giờ xảy ra chuyện này, cũng phải nên bồi thường tiền cho người ta. A Hạo hiểu được tình cảnh trong nhà, giờ…Cũng chỉ có thể tới tìm nàng.

      Nhưng mà

      Tới trăm lượng.

      Nàng làm sao có nhiều bạc như vậy chứ?

      A Hạo đem chuyện này cho Hạnh Dao, nghe xong Hạnh Dao tấm tắc :
      ''Nếu ngươi cầu xin thế tử .’’

      Thế tử sao?

      A Hạo nhíu mày, vẫn cảm thấy ổn:
      '' được. Thế tử đối xử với ta tệ, chuyện này ta làm sao có thể làm phiền ngài ấy?’’ Hơn nữa, trăm lượng bạc này cả đời nàng cũng trả nổi. Nếu bây giờ thiếu nợ, chỉ sợ rằng cả đời này nàng cũng thể rời khỏi Quốc Công phủ.

      Thế nhưng

      Nàng lại thể mặc kệ giúp cha được.

      A Hạo nghĩ tới nghĩ lui, đâm ra sầu não, lại nghe Hạnh Dao :
      ''Ta nhiều nhất cũng chỉ có mười lượng, có thể cho ngươi mượn ít.’’

      A Hạo hiểu được Hạnh Dao xưa nay rất tiết kiệm, mười lượng bạc này cũng là nàng tích góp ba năm mà có được, nàng như thế nào biết xấu hổ mà mượn? A Hạo cong cong môi, đối với Hạnh Dao :
      ''Ta trước nghĩ cách khác , nếu còn cách nào khác, lại hỏi mượn ngươi.’’

      Hạnh Dao vẫn luôn coi A Hạo là tỷ muội tốt nhất, hai người vẫn luôn sống nương tựa lẫn nhau, bây giờ nhìn nàng như vậy liền :
      ''Ngươi cũng đừng khách khí với ta làm gì, chẳng lẽ trong phủ này ngươi còn có thể mượn tiền ai khác sao? Chỉ là---A Hạo, ngươi cũng hiểu được, chúng ta căn bản có nhiều tiền như vậy, người vì sao cầu xin thế tử?

      A Hạo rũ rũ mắt, chuyện.

      Bảo nàng đến hỏi thế tử mượn tiền, nàng thể mở miệng được, liền :
      '' được, để ta nghĩ cách khác vậy.’’ xong, liền trở về Ký Đường Hiên.

      A Hạo trở về phòng của hạ nhân, ngồi trước cửa sổ trầm tư suy nghĩ, nghĩ ra biện pháp nào.

      Nhanh như vậy, bảo nàng kiếm đâu ra trăm lượng bạc đây? Bỗng nhiên nhớ tới cái gì, A Hạo vội lấy ra từ giường cái hộp màu xanh lá. Mở ra, bên trong đầy đủ bốn món trang sức: Chiếc châu thoa vàng, cây trâm hoa nhài, vòng tay san hô và vòng cổ khảm kim châu, mỗi cái đều hoàn toàn mới tinh.

      Nàng cầm lấy cây trâm vàng, quan sát lát cuối cùng thở dài hơi.

      Nếu như nghĩ ra biện pháp, nàng cũng chú ý đến mấy món trang sức này.

      Chuyện đến nước này, nàng cũng chỉ có thể làm như vậy.


      Ngày hôm sau, A Hạo liền hiệu cầm đồ, đem bốn món trang sức này đem bán.

      Lúc đầu mua những món trang sức này phải tới hai trăm lượng bạc nhưng tới hiệu cầm đồ lại chỉ còn tám mươi lượng.Hiệu cầm đồ phân ra hai loại, loại bán luôn còn loại có thể chuộc về, nếu bán luôn có thể trả thêm hai mươi lượng bạc.

      Kỳ A Hạo cũng hiểu được, về sau nàng có khả năng chuộc lại mấy thứ trang sức này, nếu như vậy bằng bán luôn cho người ta còn được nhiều hơn hai mươi lượng bạc.

      Nhưng cuối cùng nàng vẫn lựa chọn chuộc lại.

      Còn về hai mươi lượng còn thiếu kia, chỗ nàng có mười lượng, hơn nữa mấy ngày nay thế tử ban thưởng, trăm lượng cũng coi như là đủ.

      Hạnh Dao nghĩ rằng A Hạo có thể trong vòng ngày gom đủ trăm lượng bạc, kinh ngạc :
      ''Ngươi mượn của thế tử sao?’’

      A Hạo lắc lắc đầu.

      Nàng hiểu được mình có nên đem chuyện này cho Hạnh Dao hay , nghĩ hồi vẫn là nên . Hạnh Dao nghe xong kinh hãi, biểu tình chấn động rồi lại hâm mộ :
      ''Thế tử tiêu tiền như nước, là phá gia chi tử.’’

      Còn phải sao?

      Đồ vật giá hai trăm lượng, tùy tiện đem cho người ta còn phải là phá gia chi tử sao?

      A Hạo nghiêm trang :
      ''Chuyện này ngươi đừng cho người khác biết.’’

      Cái này Hạnh Dao đương nhiên hiểu được, vỗ ngực với A Hạo:
      ''Được. Ngươi yên tâm, ta bậy. Bất quá…Kế tiếp ngươi định làm thế nào?’’

      Cái này A Hạo sớm nghĩ tới, :
      ''Ta định lát nữa với thế tử, xin nghỉ phép mấy ngày, về nhà thăm cha mẹ.’’ Hầu hạ bên cạnh thế tử gần hai tháng, nàng hiểu được thế tử là người rộng lượng, chắc chắn đáp ứng. Chỉ là tưởng tượng đến cảnh nàng đem trang sức của thế tử cho đem bán, trong lòng liền cảm thấy chột dạ.

      A Hạo cong cong môi, lại :
      '' ra ta vẫn luôn rất nhớ nhà. Đặc biệt là ba năm gặp các đệ đệ muội muội, có lẽ cao lên ít, biết có còn nhớ đến ta hay .’’

      Hạnh Dao hỏi:
      ''Vậy ngươi hận cha mẹ mình sao?’’

      đến cha mẹ, A Hạo mặt liền lộ ra nét cười, thanh cũng chút, :
      ''Dù sao họ cũng là cha mẹ sinh ra ta, hơn nữa khi còn cha đối xử với ta khá tốt, nếu phải dính vào rượu cũng trở thành cái dạng này.’’

      chuyện với Hạnh Dao xong, A Hạo chạy nhanh trở về phòng hạ nhân.

      Vừa mở cửa ra, liền nhìn thấy Như Ý , Cẩm Sắt và Uyển Thước đều ở trong đó.

      A Hạo biết chuyện gì xảy ra, nghĩ cũng phải chuyện gì tốt, vội tiến lên hành lễ, với Như Ý:
      '' biết Như Ý đến đây hôm nay có chuyện gì?’’ Lại nhìn đến Uyển Thước bên cạnh Như Ý, bộ dáng xem kịch vui, khóe miệng đậm ý cười nhìn vô cùng vênh váo tự đắc.

      A Hạo cảm giác có chuyện chẳng lành, lại thấy Như Ý đem đồ vật trong tay gác ở bàn, với mình:
      ''Cái này là của ngươi?’’

      Nghe vậy, A Hạo đến xem, tức khắc liền ngây ngẩn cả người.

      phải chứ---đây là biên lai cầm đồ lúc sáng mà.

      Phía liệt kê từng đồ vật đem cầm, còn có tên nàng.

      Nàng nghĩ tới nhanh như vậy bị phát , hơn nữa là Như Ý phát . Chỉ là…A Hạo nghĩ tới cái gì, ngẩng đầu lên nhìn Uyển Thước bên cạnh, :
      ''Ngươi…Ngươi theo dõi ta?’’

      Uyển Thước cười cười, lại :
      ''Nếu ngươi làm chuyện trái với lương tâm sao lại cảm thấy chột dạ? Buổi sáng ta ra ngoài gặp bạn liền thấy A Hạo lén lén lút lút, trong lòng nghi ngờ, còn tưởng rằng ngươi gặp nam nhân nào, nghĩ tới…’’ Uyển Thước dừng chút, nhìn về phía A Hạo, trong mắt đều toàn vẻ trào phúng,
      ''Lão thái thái luôn miệng khen ngơi A Hạo ngươi, ngươi lại biết điều mà ăn trộm, lại còn đem đồ vật trong phủ ra ngoài bán lấy tám mươi lượng bạc.

      Từ khi thay đổi phòng ở đến bây giờ, Uyển Thước vẫn luôn thấy thoải mái.

      A Hạo dựa vào cái gì mà được Như Ý che chở? Mà nàng cùng Cẩm Sắt tỷ tỷ cố gắng nhiều như vậy cũng được. Nàng vốn là người Quốc Công phu nhân chọn để chuẩn bị thông phòng cho thế tử thế nên mấy năm nay ở Thanh Lan Cư có người nào dám khi dễ nàng. Nhưng khi đến Ký Đường Hiên lại bị tiểu nha hoàn này cưỡi ở đầu, nàng làm sao có thể nhẫn nhịn đây?

      Hơn nữa, cái tát kia nàng vẫn luôn nhớ .
      Last edited: 7/6/18

    3. Chôm chôm

      Chôm chôm Well-Known Member

      Bài viết:
      570
      Được thích:
      4,609
      Bụng dạ tiểu nhân, sao mà ghét thế ko biết. Mà vậy cũng tốt, như thế Thế tử biết việc nhà của A Hạo, càng tiện để giúp đỡ, gia tăng tình cảm ahihi. Thanks editor nhiều. Cả chiều nay ngồi cày hố của nàng. :038:
      habang27 thích bài này.

    4. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      4,692
      Nghi là nhà này tìm cách vòi tiền từ con . Nô bộc lấy đâu ra 100 lượng, bình thường để dành 3 năm mới được 10 lượng chứ mấy
      habang27 thích bài này.

    5. habang27

      habang27 Well-Known Member

      Bài viết:
      99
      Được thích:
      2,445
      Chương 17: Bênh vực người mình

      Như Ý vốn tưởng rằng chuyện này là do Uyển Thước cố ý bịa chuyện.

      Lần trước hai người bọn họ xảy ra tranh cãi nên nàng cũng lấy làm lạ. Mà nhìn thái độ của thế tử, ràng là thiên vị A Hạo. Nàng ở trong phủ nhiều năm như vậy, tự nhiên cũng biết nhìn sắc ,mặt của chủ nhân mà hành .

      Chỉ là hôm nay nhìn thấy biên lai cầm đồ ràng, hơn nữa bên còn liệt kê những trang sức quý giá, A Hạo chỉ là tiểu nha hoàn làm sao có được?

      Hơn nữa

      Như Ý nhìn sắc mặt của A Hạo, thấy khuôn mặt nàng trở nên trắng bệch ràng là chột dạ.

      Như Ý trong lòng thầm than tiếng.

      Đại Hộ Nhân gia thiếu những hạ nhân có tâm tư như vậy, ai có thể cưỡng lại được mê hoặc của vàng bạc cháu báu chứ?

      Chỉ là nàng thấy nha hoàn này thực chẳng biết nhìn xa trông rộng, tại thế tử để ý đến nàng như vậy, hẳn là có thể trở thành thông phòng. Về sau được sủng ái thành di nương cả đời này chẳng cần phải lo cơm áo gạo tiền. Thế nhưng giờ đây lại vì ham số bạc này mà làm ra loại chuyện ngu xuẩn này sao?

      vậy còn để Uyển Thước bắt thóp.

      A Hạo lúc này cũng ảo não vạn phần. Nàng xưa nay làm việc ổn thỏa, sáng nay trong lòng luôn cảm thấy bất an nên chẳng chú ý Uyển Thước theo ở phía sau. Chuyện này tuy rằng phải như mọi người nghĩ nhưng nếu đến tai thế tử cũng là làm cho thế tử mất mặt.

      Nàng thế mà đem bán trang sức thế tử cho mình.

      Thế tử nghĩ như thế nào đây?

      Như Ý trong lòng hiểu bảy tám phần, nhưng rốt cục vẫn là tin nàng, hỏi:
      ''Những trang sức này, ngươi là từ đâu có được?’’

      A Hạo chuyện.

      Nàng mà là thế tử cho chẳng phải làm mất mặt thế tử sao?

      Lại nghe Uyển Thước :
      ''Như Ý , người còn ràng sao? Thế tử là nam nhân, Ký Đường Hiên cũng có số trang sức này, đến lão thái thái cũng dùng những trang sức kiểu này. Mấy ngày nay Lục nương thường xuyên tới Ký Đường Hiên, Như Ý chỉ cần hỏi Lục nương có hay mất trang sức chuyện này ràng thôi mà.’’

      Như Ý nghĩ nghĩ, cảm thấy có lí.

      Chỉ là chuyện này liên quan đến Ký Đường Hiên cùng thanh danh của thế tử, hơn nữa A Hạo này là nha hoàn bên cạnh thế tử, thế tử lại coi trọng nàng, nàng dám hành động thiếu suy nghĩ. Như Ý đoán phen, với A Hạo:
      ''Chuyện tới nước này, ta chỉ hỏi câu----những trang sức này có phải của Lục nương ?’’

      A Hạo lắc lắc đầu, ngẩng lên nhìn Như Ý, gằn từng chữ:
      '' phải. Nô tỳ làm ra loại chuyện này.’’

      Uyển Thước liếc mắt nhìn A Hạo cái, với Như Ý:
      ''Như Ý , xem ra nàng ta vẫn .’’ Cuối cùng quay sang với A Hạo:
      ''Nhưng ngươi cũng đừng với ta, những trang sức này là của ngươi.’’

      A Hạo mấy máy môi, hiểu được lúc này trang sức này là của mình cũng đều uổng phí.

      Chỉ có thể chờ lát nữa gặp thế tử giải thích phen.

      Thấy tình hình như thế, Như Ý cũng hỏi tiếp nữa mà bảo nha hoàn Thanh Đại mời thế tử đến.

      tại Tiêu Hành ở chỗ của Lan Thị Thanh Lan Cư.

      Lan thị là người cao ngạo, ngày thường thích chuyện nhiều với các chị em dâu, cứ như vậy, các chị em dâu khác cũng muốn tới Thanh Lan Cư. Cho nên cuộc sống của Lan thị cũng coi như thanh nhàn. Mấy năm nay nhi tử ở bên người, nàng luôn ngày nhớ đêm mong, hôm nay mới có dịp cùng nhi tử chơi cờ.

      Lan thị tuy là nữ nhân nhưng cờ nghệ ở Yến Thành khó ai sánh bằng.

      Ván này, Tiêu Hành thua.

      Tiêu Hành nhanh chậm đem quân cờ bỏ vào bát, với Lan thị:
      ''Cờ nghệ của mẫu thân tiến bộ ít.’’

      Lan thi nghe xong liền mỉm cười, thập phần hưởng thụ.

      Lan thị nàng bất quá mới ngoài bốn mươi, lại thêm việc chịu chăm chút nhan sắc nên khuôn mặt và dáng người chẳng khác gì hồi trẻ. Lan thị tuy nhìn giảo hoạt nhưng lại dễ dàng ở chung với người khác, luôn cố ý giữ khoảng cách với mọi người, nàng nhìn nhi tử, mở miệng : ''Nếu ngươi có thể mỗi ngày đến đây cùng ta chơi cờ ta mãn nguyện lắm rồi.’’

      Tiêu Hành hiểu được mẫu thân nhà mình suy nghĩ cái gì, liền :
      ''Mẫu thân xưa nay luôn thích yên tĩnh, nhi tử nào dám quấy rầy.’’

      Lan thị chuyện chỉ giương mắt nhìn nhi tử nhà mình. Nàng gả cho Tiêu Yến Thái tuy rằng tình nguyện nhưng nàng vẫn luôn xem mấy đứa con của mình như bảo bối. Chơi tiếp ván nữa, Lan thị nhàng di chuyển quân cờ, đối với Tiêu Hành :
      ''Chuyện thành thân, tính toán như thế nào rồi?’’

      Tay Tiêu Hành cầm quân cờ dừng chút, ngữ khí nhàn nhạt với Lan thị:
      ''Nhi tử cảm thấy…vẫn còn sớm.’’

      Còn sớm?

      Lời này làm Lan thị vừa tức giận vừa buồn cười.

      Nam tử bình thường mười sáu tuổi liền thành thân. Mà giờ hai mươi sáu, nơi nào là còn sớm?

      Lan thĩ đánh xuống quân cờ, lại :
      ''Sáu năm trước ngươi may mắn trở thành đệ tử của Hàn tiên sinh, trong lòng ta rất vui mừng. Nhưng mà Hành nhi à, ngươi cũng đừng học theo Hàn tiên sinh thèm cưới vợ.’’ Lại , Hàn tiên sinh là bị tình làm mù quáng. Chuyện này ở Yến Thành tuy có nhiều người biết nhưng cũng phải là bí mật. Lúc Hàn tiên sinh còn trẻ có ái mộ con của cha nuôi mình, từ hai người là thanh mai trúc mã, mà muội muội của cũng là nữ tử xuất chúng ở Yến Thành sau này gả cho con thứ của Định Quốc Công phủ Thẩm Trọng Khâm…Hàn tiên sinh là người si tình, để quên người thương cho nên mới du sơn ngoạn thủy, cho nên tới bây giờ vẫn nương nào bên cạnh.

      Chuyện tới nước này, nếu con trai nhìn trúng nương nào, chỉ cần thân phận quá thấp kém nàng liền đồng ý.

      Chuyện hôn nhân của nhi tử nàng thể để yên được.

      Thấy nhi tử lời nào, nàng lại khuyên:
      ''Thực ra ta cũng biết, chuyện này trong lòng ngươi sớm hiểu . Lúc Tết, lão thái thái cũng giới thiệu cho ngươi khuê nữ của Đường gia, Trinh nhi mười bảy cũng coi là đại nương, chỉ cần ngươi gật đầu đồng ý chuyện này coi như là thành toàn…’’ Trong lòng Lan thị ra thích Đường Mộ Trinh, nhưng nàng hiểu được chuyện năm trước giữa Giang Bích Như và nhi tử, nhi tử nếu như thích nương như vậy có lẽ đối với người ngay thẳng như Đường Mộ Trinh chắc có hảo cảm hơn ít. Nhưng Lan thị vẫn là cam lòng, :
      ''Kỳ ta rất xem trọng hai vị nương của Giang gia. Dì dượng ngươi giáo dục rất tốt hai nữ nhi này, hào phóng khéo léo, tri thư đạt lý, hơn nữa khí chất hơn người, bất luận là cái gì cũng đều vô cùng tốt…’’

      Tiêu Hành đánh quân cờ, ánh mắt ảm đạm, khẽ mở môi mỏng :
      ''Mẫu thân, việc hôn nhân…Nhi tử tự có tính toán.’’

      Lan thị hiểu được đây là nhi tử từ chối, nhất thời kích động, :
      ''Ngươi có tính toán sao? Cứ xem như phải vì ngươi cũng nên vì Quốc công phủ mà nghĩ chứ. Ngươi nhìn , Tam đệ ngươi, so ra còn hơn ngươi vài tuổi mà có vợ có con. thế nào nữa ngươi cũng là thế tử của Tĩnh Quốc Công phủ.’’

      Tiêu Hành hiểu được mẫu thân vẫn luôn lo lắng chuyện hôn nhân của mình, kỳ …Nếu phải vì việc kia, việc hôn nhân của cũng kéo dài đến tại. Hàn tiên sinh là người từng trải, cũng thế, nhưng chuyện trải qua lại giống vậy.

      Hai mẹ con chuyện, khí có chút căng thẳng.

      Lan thị định năn nỉ ỉ ôi, lại thấy Phương Châu đến. Phương Châu uốn gối hành lễ với Tiêu Hành và Lan thị, :
      ''Có gã sai vặt Trúc Sanh của thế tử tới.’’

      Tiêu Hành hiểu được có chuyện quan trọng Trúc Sanh có lý do gì mà chạy tới, liền với Phương Châu:
      ''Cho vào .’’

      Phương Châu lúc này mới ra ngoài, bảo Trúc Sanh vào.

      Trúc Sanh là người hầu làm việc rất cẩn thận, hầu hạ bên cạnh Tiêu Hành nhiều năm, cũng rất được Tiêu Hành xem trọng. tiến vào, đầu tiên là hành lễ với Lan thị, sau đó mới đến bên tai Tiêu Hành thấp giọng cái gì đó.

      Lan thị hiểu được xảy ra chuyện gì chỉ thấy nhi tử nghe xong sắc mặt lập tức thay đổi.

      Tiêu Hành buông quân cờ, chắp tay với Lan thị:
      ''Mẫu thân, nhi tử hôm nay có chút việc nên phải trước. Hôm khác nhất định cùng mẫu thân chơi cờ.

      xong, liền xoải bước khỏi Thanh Lan Cư.

      Tiêu Hành bước nhanh tới phòng của hạ nhân.

      Thấy Tiêu Hành tới, Như Ý, Cẩm Sắt và Uyển Thước đều hành lễ.

      A Hạo cũng cung kính uốn gối hành lễ, chỉ là dám ngẩng đầu.

      Như Ý vội :
      ''Nô tỳ vốn là định làm phiền tới thế tử, chỉ là chuyện này tình nghiêm trọng, nô tỳ dám tự ý làm chủ.’’ Dù sao A Hạo cũng là nha hoàn bên cạnh thế tử. xong, liền đem biên lai cầm đồ trong tay đưa cho Tiêu Hành. Tuy rằng gì nhưng biên lai cầm đồ cũng đủ để để chứng minh chuyện này.

      Uyển Thước đứng bên, giương mắt nhìn thế tử.

      Nàng nhìn bộ dáng cao lớn tuấn của , tâm có chút động, cảm thấy chính mình phải gì đó, liền mở miệng :
      ''Thế tử, nô tỳ vẫn luôn làm việc cùng A Hạo muội muội, cảm thấy A Hạo là người làm việc rất cẩn thận, nghĩ tới hôm nay làm ra loại chuyện này…’’ Nàng bên , bên lại quan sát sắc mặt của thế tử, thấy thế tử nghe xong mặt đanh lại, trong lòng liền có vài phần vui vẻ.

      Nàng hiểu được, lúc này thế tử rất tức giận, để xem lát nữa trách phạt A Hạo nặng đến mức nào đây.

      A Hạo dám nhìn sắc mặt của thế tử nhưng vẫn kìm nén được mà ngẩng đầu lên, vừa lúc thấy thế tử cúi đầu xem biên lai cầm đồ, nhất thời lỗ tai đỏ bừng, mặt nóng rang, trong lòng tràn đầy hổ thẹn.

      A Hạo nắm tay áo chặt, nàng vô cùng lo sợ.

      Nhất thời trong phòng trở nên vô cùng im ắng.

      Hiếm khi, Tiêu Hành mới giương mắt nhìn Uyển Thước bên cạnh Như Ý.

      Uyển Thước nghĩ tới thế tử cư nhiên lại nhìn mình, nhất thời mặt đỏ tai hồng, khóe miệng cũng là nhịn được cong cong lên, ngay sau đó lại nghe thế tử : '' Đem nàng ta xuống đánh cho ta.’’

      Lời này vừa dứt, chẳng những sắc mặt Uyển Thước thay đổi mà ngay cả Cẩm Sắt và Như Ý cũng đều chấn động.

      Uyển Thước làm sao có thể phục được?

      Vội :
      ''Thế tử, A Hạo làm chuyện xấu này, thế tử chẳng lẽ muốn bao che cho nàng sao?’’

      Cư nhiên dám dùng ngữ khí như vậy để chuyện với thế tử, Uyển Thước này muốn sống nữa. Như Ý trong lòng hiểu , chuyện này nàng nên can thiệp.

      lúc sau, lại nghe Tiêu Hành đạm nhiên :
      ''Những trang sức đó…Là ta đưa nàng.’’
      Last edited: 10/6/18

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :