1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

SỦNG THIẾP DƯỠNG THÀNH KÝ [EDIT] - MẠT TRÀ KHÚC KỲ

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
  • ?

    Bạn thấy truyện này như thế nào?

    1. Hay quá, viết tiếp đi bạn.

      99.3%
    2. Cũng tạm được.

      0.7%
    3. Không hay, đừng viết nữa

      0 vote(s)
      0.0%
    Bạn có thể lựa chọn nhiều phương án.
    1. habang27

      habang27 Well-Known Member

      Bài viết:
      99
      Được thích:
      2,445
      Chương 33:
      Editor: Dưa Hấu
      Beta: Greeny and Dâu Tây

      _______________

      Sau khi Lục thị gặp đại phu xong mới cho phép toàn bộ nha hoàn đứng dậy. Bà lẳng lặng nghiêng đầu nhìn sắc mặt tái nhợt của nữ nhi giường, vô cùng đau lòng nhíu mày, giọng điệu thản nhiên: “Được rồi, mọi người hết rồi, đừng giả vờ nữa.”

      Hàng lông mi của tiểu nương giường khẽ run, nàng chậm rãi mở mắt.

      Vì bị vạch trần nên ánh mắt nàng vô cùng xấu hổ và chột dạ, nàng rũ mắt xuống, kiều gọi tiếng: “Nương.”

      Lục thị đáp lời, biểu cảm cứng ngắc.

      Nữ nhi này do bà đứt ruột đẻ ra, trong lòng nàng suy nghĩ cái gì, đương nhiên bà là người nhất. Bây giờ thấy khuôn mặt của nữ nhi tràn đầy yếu ớt, nhưng trong mắt lại chứa đựng vẻ e lệ, bà thầm than tiếng, những lời trách cứ định ra đều quên hết, chỉ có thể hỏi: “Sao con hồ đồ như vậy?”

      “Nương, nữ nhi…” Tiêu Ngọc Tiêm mấp máy môi, biết nên sao cho phải. Nàng đúng hồ đồ rồi, nhưng nàng chẳng thể nghĩ ra biện pháp nào khác.

      Bà hiểu nữ nhi biết bơi, ngày thường nàng luôn cẩn thận, sao có thể rơi xuống nước? Hơn nữa… hơn nữa lúc rơi xuống nước nha hoàn cũng ở bên cạnh. Vị Đường công tử kia, bà gặp qua, thường xuyên đến phủ Tĩnh Quốc Công chơi cùng Lục nương. Hai bên gia đình là họ hàng, Đường Mộ Lễ chuẩn bị trở thành hiền tế của phủ Tĩnh Quốc Công, chỉ cần làm ra hành động gì quá đáng, tình cảm hai người tốt lên rất nhiều. Đây vốn là chuyện hôn nhân cực tốt, bà từng nghĩ, nếu nữ nhi có thể gả cho gia đình tốt như vậy coi như bà hoàn thành xong chuyện đại rồi.

      Nhưng bà ngờ nữ nhi ngoan ngoãn thường ngày lại làm ra loại chuyện này.

      Lục thị buồn bực: “Vì ngày hôm nay mà thanh danh của con bị hủy, con biết ?” Thanh danh của nương quan trọng thế nào bà cần phải nhắc đến.

      Tiêu Ngọc Tiêm cắn môi, trầm giọng : “Nữ nhi biết. Nhưng mà… nhưng mà nữ nhi thích Đường công tử.” Từ lần đầu tiên nhìn thấy , nàng thích . Mỗi khi tới phủ Tĩnh Quốc Công, nàng đều trang điểm xinh đẹp ra ngoài. Nhưng trong mắt Đường Mộ Lễ chỉ có Tiêu Ngọc Đề, căn bản để ý tới nàng. Dù Tiêu Ngọc Đề đánh mắng , gọi là “con mọt sách”, “Đường đầu gỗ” cũng cười, ngoan ngoãn phục tùng Tiêu Ngọc Đề. Việc này… việc này sao nàng chịu nổi?

      Lục thị hít sâu hơi, vẻ mặt nghiêm túc: “Vậy con cũng nên hiểu, vị Đường công tử này là phu quân của Lục nương, là Lục muội phu tương lai của con…Tiêm Nhi, con hồ đồ.”

      Tiêu Ngọc Tiêm thấy trong lòng đau nhói, đôi mắt đẹp uất ức nhìn Lục thị: “Nương cũng cho rằng con sánh bằng Lục muội muội… bởi vì con là thứ xuất, vì thế có quyền theo đuổi người mình thích sao? Nương, con cam lòng, con thích Đường công tử, con muốn gả cho chàng…”

      “Tiêm Nhi!” Lục thị quát lên, đôi mắt hơi phím đỏ. Thân thể bà run bần bật, bà suy nghĩ hồi lâu mới : “Dù Đường gia nể mặt phủ Tĩnh Quốc Công rước con vào cửa, cả đời này con vĩnh viễn là thiếp thất, con hối hận chứ?”

      Tiêu Ngọc Tiêm hề nghĩ ngợi, gật đầu đáp: “Chỉ cần nữ nhi có thể ở bên cạnh Đường công tử, làm nha hoàn con cũng cam lòng.”

      Lục thị khẽ giật mình, ngờ nữ nhi lại cố chấp như vậy.

      Đời này hai chữ vì “thiếp thất” mà bà luôn bị Lan thị chèn ép, tuy bà được Quốc Công sủng ái, nhưng khi Quốc Công xuất phủ xã giao chỉ mang theo chính thê là Lan thị. cho cùng, bà vẫn rất may mắn, còn nữ nhi giống vậy, nếu sau này Đường Mộ Lễ vẫn nghe lời Lục nương như trước, vậy nữ nhi yên ổn khi vào Đường phủ. Hơn nữa… hơn nữa thanh danh tổn hại trước khi được gả lại càng bị xem thường. Kể từ đó, cả đời này nàng dám ngẩng đầu lên.

      Trong lòng Lục thị nghĩ chỉ cần nữ nhi hồ đồ, bà tìm ra cách, chỉ là… tính tình nữ nhi quá ngang bướng.

      Tiêu Ngọc Tiêm nhìn bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt thành thép của Lục thị, cảm thấy có chút áy náy, nàng vươn tay ra khỏi chăn, để lộ cổ tay trắng nõn như ngọc, nàng kéo tay áo Lục thị, năn nỉ: “Nương, nữ nhi xin người. Đời này nữ nhi chỉ thích mình Đường công tử. Mặc kệ nam tử khác tốt thế nào, dù cho… dù cho là đương kim hoàng thượng, nữ nhi cũng muốn gả.”

      Lục thị lo âu, bà biết nữ nhi rất cố chấp. Nghĩ kĩ lại, Đường Mộ Lễ kia là thiếu niên tuấn, khó trách nữ nhi động tâm. Bà hiểu bây giờ mình khuyên thế nào cũng được. Suy cho cùng, với tính tình của nữ nhi ngày sau gả có thể được sủng ái, chẳng qua hôm nay quá mạo hiểm, còn hủy thanh danh của mình.

      Bên ngoài có thanh nha hoàn hành lễ, Lục thị biết Tĩnh Quốc Công tới, vội nhìn về phía Tiêu Ngọc Tiêm.

      Tiêu Ngọc Tiêm hiểu ý, lập tức nhắm mắt giả vờ ngủ.

      Tĩnh Quốc Công tiến vào, thấy Lục thị ngồi ở bên giường, hai ửng đỏ khỏi đau lòng, ông thương tiếc ôm vai bà, nhàng hỏi: “Tiêm Nhi thế nào rồi?”

      Lục thị lấy khăn lau hốc mắt ửng đỏ, muốn đứng lên hành lễ với Tĩnh Quốc Công liền bị ông bắt ngồi xuống: “Được rồi, cần hành lễ.”

      “Vâng.” Lục thị gật đầu, nhìn thoáng nữ nhi giường, : “Đại phu Tiêm Nhi có thể trạng yếu từ , hôm nay bị lạnh có lẽ phải điều dưỡng thời gian, biết sau này có để lại bệnh gì hay .”

      Tĩnh Quốc Công rất thương nữ nhi này, bây giờ nhìn nữ nhi suy yếu ông chịu nổi. Ông thấy nữ nhi ngủ say, liền kéo Lục thị ra ngoài, giọng: “Để Tiêm nhi nghỉ ngơi, chúng ta ra ngoài chuyện. Lát nữa ta phái người tới nhà kho lấy chút tổ yến cho Tiêm Nhi bồi bổ thân thể, nương sao có thể chịu lạnh nổi.”

      Lục thị đáp: “Đa tạ Quốc Công.” Bà vẫn nhíu chặt lông mày.

      Tĩnh Quốc Công thấy thế, đưa tay nâng cằm Lục thị, đối diện với đôi mắt như sương như khói của bà, tâm cũng đột nhiên mềm nhũn, ông hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

      Lục thị ngẫm nghĩ, u buồn đáp: “Hôm nay Tiêm Nhi rơi xuống nước, Đường công tử Đường Mộ Lễ của Lại Bộ Thượng Thư gia cứu Tiêm Nhi. Chuyện này thiếp rất cảm kích, là ân nhân cứu mạng Tiêm Nhi… Nhưng mà… nhưng mà Tiêm nhi chưa lấy chồng, lúc nãy quần áo ướt đẫm, tiếp xúc thân thể với nam nhân, lại bị nhiều người nhìn thấy, thanh danh nương này coi như xong rồi…” tới đây, giọng Lục thị trở nên nức nở.

      Tĩnh Quốc Công nhìn mà đau lòng, ôm bà vào ngực trấn an: “Tiêm Nhi là nữ nhi bảo bối của ta, hôm nay xảy ra chuyện này, người cha làm như ta cũng thoải mái. Tiêm Nhi của chúng ta có tri thức, hiểu lễ nghĩa, diện mạo xinh đẹp, chờ hai năm nữa mọi chuyện lắng xuống, ta tìm gia đình tốt rồi gả nó cũng muộn. phải nàng luôn luyến tiếc Tiêm Nhi sao?’’

      Lục thị biết Quốc Công thương nữ nhi, đồng ý để nữ nhi làm thiếp, nhưng hôm nay nữ nhi cố chấp như vậy, bà cũng hết cách. Lục thị : “Quốc Công gia cần an ủi thiếp, đợi hai năm nữa chừng việc hôn khó mà thành.” Thứ xuất vốn thua người khác bậc, hơn nữa thanh danh còn bị hao tổn, cho dù Quốc Công gia đau lòng nữ nhi, mua cho nữ nhi nhiều của hồi môn ở Yến Thành này cũng khó tìm được người danh giá, nhưng bà muốn gả nữ nhi xa.

      Cũng sớm chiều ở chung hai mươi năm, còn là thanh mai trúc mã, đương nhiên Tĩnh Quốc công hiểu tâm tư Lục thị, ông đoán chừng lúc này bà có chủ ý, liền hỏi: “Vậy nàng muốn thế nào?”

      Lục thị rũ mắt, : “Đường công tử kia và Lục nương có hôn ước, theo lý, Tiêm nhi là tỷ tỷ, nhưng mà… nhưng mà giờ…” Lục thị dừng chút, ngước mắt dò xét Tĩnh Quốc công: “Thiếp hiểu làm như thế Lục nương vui, nhưng thiếp chỉ có nữ nhi, Đường phủ là gia đình nề nếp, cũng là họ hàng với Quốc công phủ, cho dù Tiêm Nhi gả vào nhà họ làm thiếp thất có lẽ họ bạc đãi Tiêm Nhi đâu.”

      Tĩnh Quốc Công sửng sốt, cả buổi sau mới : “Càn quấy!”

      Lục thị chực khóc: “Quốc Công…”

      Tĩnh Quốc Công: “Nữ nhi của Tiêu Yến Thái ta sao có thể làm thiếp? Tiểu tử Đường gia kia tuy tốt, nhưng nghĩ đến lúc lấy cả hai nữ nhi của ta, phúc phần hơi lớn rồi đấy.”

      Phản ứng của Tĩnh Quốc Công nằm trong dự liệu của Lục thị, bà nghĩ ngợi rồi : “Nhưng thiếp nghĩ được biện pháp khác. Quốc Công gia biết đó, mặc dù vẻ ngoài Tiêm Nhi dịu dàng yếu ớt, ra nó vô cùng trọng sĩ diện, hôm nay xảy ra chuyện này, lát nữa nó tỉnh dậy… thiếp sợ nó làm chuyện ngốc nghếch.”

      Lời này khiến Tĩnh Quốc công hãi hùng khiếp vía, vội hỏi: “Tiêm nhi nó... có phải Tiêm Nhi có tình ý với tên tiểu tử Đường gia ?”

      Lục thị ngẩn người, gật đầu.

      Tĩnh Quốc Công nhíu mày, thầm than: “Được, chuyện này để ta nghĩ cách.”

      Lục thị đoán chừng ông đồng ý, nhàng “Ừm” tiếng.

      -------------------

      Trong Thanh Lan Cư, Lan thị chưa biết tin tức thấy nữ nhi hoang mang chạy vào phòng, lúc này bị dọa lập tức đứng dậy. Mặc dù mọi ngày nữ nhi hành xử cẩu thả nhưng cũng có biểu như vậy, huống hồ hôm nay ở ngoại thành tổ chức Đào Lâm Yến, bây giờ vốn dĩ nên ở đó chơi mới đúng, sao lại trở về rồi?

      Lan thị đông cứng, lập tức hỏi: “Có người bắt nạt con đúng ? Ca ca đâu?”

      Khuôn mặt của Tiêu Ngọc Đề trắng bệch, nàng nhìn Lan thị òa khóc nức nở. Nàng đem chuyện ở rừng đào kể với Lan thị, cuối cùng giọng thút thít: “Nương, người … người xem có phải cha gả ngũ tỷ cho Đường Mộ Lễ ?’’

      Hôm nay Đường Mộ Lễ cứu ngũ tỷ tỷ của nàng, hai người khó tránh đụng chạm thân thể, thanh danh của nương rất quan trọng, bình thường cha thương ngũ tỷ tỷ như vậy, có thể cha bảo nàng nhường Đường Mộ Lễ cho ngũ tỷ. Từ trước đến giờ nàng luôn nghĩ Đường Mộ Lễ là người của mình, cho dù nàng đối xử với thế nào cũng mặc kệ cười ha hả. Đôi lúc nàng hờ hững, lạnh nhạt nhưng đến cùng vẫn là thích , trong lòng luôn khao khát và nghĩ đến sau này được gả cho .

      Lan thị vừa nghe liền biết Tiêu Ngọc Tiêm có ý đồ.

      Bà kéo nữ nhi vào ngực, lấy khăn lau mặt cho nàng: “Hôm nay Đường biểu ca của con cứu ngũ nha đầu cũng là chuyện quân tử nên làm. Thanh danh bản thân nàng bị hao tổn thể trách người khác, hơn nữa, nếu cứu người phải cưới nàng, chẳng lẽ hôm nay Đường biểu ca của con cứu bà lão ăn mày cũng phải lấy bà ấy hay sao?’’ Lan thị vừa lau nước mắt cho nữ nhi vừa an ủi: “Nàng chỉ là thứ nữ, biết vị trí của mình ở đâu học đòi đoạt phu quân người khác, nàng đủ tư cách.”

      Tiêu Ngọc Đề ngơ ngẩn, nàng cảm thấy khó tin, mấp máy môi hỏi: “Ý của nương là… ngũ tỷ tỷ cố ý sao?”

      Lan thị vểnh khóe miệng, đưa tay điểm lên chóp mũi nữ nhi, mở miệng: “Lúc trước ta thấy con để tâm đến Đường biểu ca của con như vậy.”

      Mặt Tiêu Ngọc Đề nóng bừng, vội vã cúi đầu, thấp giọng ngập ngừng đáp: “Nữ nhi quan tâm , chỉ là cảm thấy nếu đồ vật của mình nhường cho người khác trong lòng thoải mái.”

      Lan thị cười cười: “Đúng rồi, đồ vật của mình, dù có ném, có vỡ cũng cho những người đáng ghét đó. Đề Nhi, con là nữ nhi của nương, về sau gặp chuyện như vậy đừng khóc sướt mướt khiến nương mất mặt. Đường Mộ Lễ là phu quân tương lai của con, nếu có người muốn cướp con nên khóc lóc, phải để người ta biết khó mà lui, hừ… tốt nhất hãy hung hăng nhục mạ lần, tránh sau này họ làm việc dơ bẩn.”

      Tiêu Ngọc Đề “Dạ” tiếng.

      Nàng làm được như mẫu thân, gặp chuyện liền hốt hoảng thể giải quyết vấn đề. Bây giờ nghĩ lại, mỗi lần Đường Mộ Lễ tới phủ Tĩnh Quốc Công, vị ngũ tỷ tỷ kia của nàng luôn thuận đường qua. Trong lòng Tiêu Ngọc Đề rất tức giận, theo lời nương , nàng ta chỉ là thứ nữ thôi, còn mình là đích nữ của phủ Tĩnh Quốc Công, vậy mà ít lần mình chịu thiệt thòi vì nàng ta.

      Tiêu Ngọc Đề lập tức có lòng tin.

      Nhưng tâm kìm được, trách cứ Đường Mộ Lễ: Đường đầu gỗ này, có biết mình gây ra đại họa gì ? Tự nhiên trêu chọc đóa hoa đào nát như vậy.

      Tiêu Ngọc Đề càng nghĩ càng giận, lần tới nhất định phải để chịu tội mới được.

      Thấy nữ nhi náo loạn, vẻ mặt Lan thị thoáng hòa hoãn chút. Bà cúi đầu nhìn khuôn mặt trắng nõn của nữ nhi, hơi híp mắt, cánh môi vô thức cong lên.

      --------------

      Địa vị Ngũ nương ở phủ Tĩnh Quốc Công giống những thứ nữ khác, hôm nay nàng xảy ra chuyện tại Đào Lâm Yến, lâu sau người trong phủ đều biết. Mọi người hiểu Ngũ nương là bảo bối đầu quả tim của Quốc Công, ông còn xem trọng nàng hơn Lục nương, đương nhiên họ dám nhiều lời.

      Nhưng họ vô cùng hiếu kỳ… biết Quốc công xử lý thế nào.

      Mà ở Ký Đường Hiên, A Hạo nhìn Tiêu Hành vẫn có gì khác thường, dường như hề để chuyện của Lục nương trong lòng. Nàng lặng lẽ nhíu mày, thầm nghĩ: phải rất thương Lục nương sao? Tại sao… tại sao quan tâm đến chuyện của Lục nương.

      Hôm nay, Đường công tử trở thành hùng cứu mỹ nhân, để lại hậu quả vô cùng lớn. Nếu Quốc Công gả hai nữ nhi cho Đường công tử, Đường công tử có đồng ý hay còn chưa , với tính tình của Lục nương làm sao cho phép thứ tỷ mình ở bên cạnh phu quân. Lục nương là người dễ gần, mọi ngày cũng quan tâm nàng, căn bản coi nàng như hạ nhân, nương tốt như vậy, nàng đành lòng để việc hôn này xảy ra biến cố.

      Vì vậy, A Hạo vô cùng oán giận vị huynh trưởng Tiêu Hành biết quan tâm đến muội muội này.

      Buổi tối, Tiêu Hành ở trong phòng tắm gội.

      A Hạo trải giường, nàng nghe có tiếng động bên ngoài, vội chạy ra mở cửa. Cửa vừa mở, A Hạo nhìn thấy Như Ý mặc bộ y phục màu sắc mùa xuân tươi mới, mau chóng cung kính hành lễ: “Như Ý .”

      Như Ý nhìn mặt của A Hạo, thấy sắc mặt nàng hồng nhuận, da trắng nõn nà, khuôn mặt như quả đào. Bà nhớ tới hình ảnh nóng bỏng bà được chứng kiến qua khe cửa hôm nay, bất giác xấu hổ cười cười, sau đó đưa khay cho A Hạo, : “Rượu này do Quốc công phu nhân dặn dò giao cho thế tử uống tẩm bổ.”

      A Hạo chỗ hiểu chỗ , nhưng biết đây là đồ tốt.

      Có điều trong đầu nghĩ: Thế tử sức trẻ dồi dào, sao phải tẩm bổ?

      Như Ý quét mắt từ xuống dưới đánh giá A Hạo, trông vóc dáng nho , vẫn chưa nảy nở hoàn toàn của A Hạo, trong lòng bà hơi lo lắng… Thân thể kiều nhắn như vậy, sao có thể chịu nổi giày vò của đại nam nhân như thế tử? Nhưng thế tử cố tình chọn nha hoàn này, cũng chẳng muốn ai khác.

      Như Ý đột nhiên có chút cảm thông, giọng điệu vô cùng quan tâm: “Ngươi cũng vậy, nên quý bản thân mình nhiều hơn, thân thể của nương rất quan trọng.” Bây giờ thế tử rất nồng nàn, nhưng nồng nàn được bao lâu vẫn biết trước được. Vì vậy, coi trọng bản thân là quan trọng nhất.

      Nghe lời quan tâm của Như Ý, A Hạo mỉm cười gật đầu: “Đa tạ Như Ý quan tâm, nô tỳ hiểu.”

      “Được.” Như Ý : “Ta về trước đây, ngươi làm việc .”

      “Như Ý thong thả.” A Hạo vẫn đứng ở cửa, chờ Như Ý xa, lúc này mới khép cửa lại. Nàng bưng khay vào phòng, đúng lúc thấy thế tử tắm gội xong. Đến gần hơn còn có thể cảm thấy được ẩm ướt và mùi thơm của trúc người thế tử.

      A Hạo cẩn thận bỏ khay xuống, với Tiêu Hành: “Vừa rồi Như Ý đến đây, đưa cho thế tử rượu để bồi bổ cơ thể, nghe do Quốc công phu nhân dặn dò mang tới.” Nàng cầm khăn sạch kế bên, lau tóc cho nam nhân vừa tắm xong, rồi tiếp: “Trước khi ngủ thế tử hãy uống chút rượu, có lẽ thoải mái hơn.”

      Tiêu Hành vừa nghe rượu này do mẫu thân đưa tới liền đoán được bảy tám phần đây là rượu gì.

      cầm ly rượu, đưa lên mũi ngửi ngửi, biểu cảm mặt cứng đờ khiến người khác đoán được tâm tình của . ra trong lòng Tiêu Hành rất hỗn loạn, nghiêng mắt thoáng nhìn tiểu nương bên cạnh, hắng giọng hỏi: “Nàng biết đây là rượu gì ?”

      A Hạo lắc đầu: “Nô tỳ biết, nhưng có lẽ là loại rượu tốt để bồi bổ thân thể.”

      Rượu tốt.

      Khóe miệng Tiêu Hành vểnh lên, thầm nghĩ: Đúng là rượu tốt, có điều… nếu trước khi ngủ uống rượu này đêm nay cần ngủ nữa. nhàng đặt rượu xuống, hơi rũ mắt, hàng lông mi dài che mất ánh mắt, trông vô cùng đẹp đẽ tinh tế, yên nhất thời khiến người bên cạnh có cảm giác thân thuộc.

      “Thế tử uống sao?” A Hạo buông khăn trong tay, nhìn rượu trong ly: “Dù sao đây cũng là tâm ý của Quốc Công phu nhân.”

      Tiêu Hành giương mắt nhìn nàng chằm chằm.

      A Hạo khá lo lắng khi bị nhìn như vậy, cảm thấy mình hơi nhiều, lập tức yên lặng rũ mắt xuống, sau đó tiếp tục lau tóc cho nam nhân tâm tình khác thường này.

      Tiêu Hành nhìn cái ly bàn ngẫm nghĩ, vẫn cầm lấy uống ngụm.

      A Hạo bất giác cong môi.

      Nàng hiểu tuy rằng quan hệ của thế tử và Quốc Công phu nhân có chút lạnh nhạt, nhưng cho cùng đây cũng là tâm ý của Quốc Công phu nhân. Nàng cầm khăn lau miệng cho thế tử, : “Thế tử ngủ sớm .”

      Cổ tay đột nhiên đau nhói, A Hạo liền nhăn mày. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt đen kịt, tĩnh mịch của nam nhân, thấy nắm tay mình, bộ dạng muốn mình . Nàng khó hiểu hỏi: “Thế tử?”

      Tiêu Hành : “Có phải nàng cảm thấy ta… ngay cả muội muội của mình ta cũng quan tâm, đúng ?”

      “Nô tỳ có…” A Hạo cảm thấy tay mình bị thế tử nắm rất chặt, vội sửa lời: “Nô tỳ chỉ nghĩ việc hôm nay hơi kỳ quặc, có lẽ… có lẽ ảnh hưởng đến việc hôn của Lục nương và Đường công tử.”

      Tiêu Hành nhàn nhạt “Ừ” tiếng, sau đó mở miệng: “Thế nhưng hôm nay Đường Mộ Lễ ra tay nghĩa hiệp cứu Tiêu Ngọc Tiêm, ngày mai có thể cứu thêm nữ tử quen biết, chẳng lẽ mỗi ngày ta đều phải thu dọn cục diện rối rắm do gây ra sao?”

      A Hạo cảm thấy thế tử rất có lý.

      Sau đó nghĩ lại thấy đúng.

      Chẳng lẽ nương rớt xuống nước, người đọc sách như Đường công tử lại thấy chết cứ sao? Hơn nữa… nếu thế tử chứng kiến chuyện này, chẳng lẽ thế tử trơ mắt nhìn nương kia… Thân thể A Hạo bất giác run rẩy, cảm thấy mình tưởng tượng quá đáng sợ.

      Tiêu Hành tiếp tục: “Còn nữa… chuyện này cũng cần ta phải giải quyết.” ôm tiểu nương bên cạnh vào lòng, để nàng ngồi lên đùi của mình, nhàng cọ vào gương mặt nàng: “Mẫu thân ta ở Thanh Lan Cư cả ngày, đoán chừng rất hốt hoảng.”

      Lúc này A Hạo mới bừng tỉnh.

      Đúng thế, Lục nương xảy ra chuyện, người đầu tiên đứng ra che chở là Quốc Công phu nhân, hơn nữa Quốc Công phu nhân là người thủ đoạn, vì vậy cần thế tử phải lo. A Hạo biết mình hiểu lầm thế tử, lập tức chột dạ, nhưng khóe miệng vẫn bất giác cong lên. Suy cho cùng, thế tử vẫn luôn thương Lục nương.

      A Hạo thấy sắc trời còn sớm, liền : “Thế tử ngủ sớm , nô tỳ ra ngoài.”

      Nàng vừa đứng dậy bị nam nhân bá đạo kéo vào ngực, lần nữa ngồi đùi . A Hạo lộ vẻ mặt thẹn thùng, nhưng nàng hiểu rằng buổi tối thể quấy rối thế tử, giọng: “Thế tử…”

      Tiêu Hành ừ tiếng, thấp giọng gọi tên nàng, sau đó đặt bàn tay bé của nàng lên ngực mình.

      “A Hạo, ta nóng.” nhìn vào mắt của nàng .

      Nóng, bây giờ mới đầu tháng ba, sao lại nóng?

      A Hạo muốn chuyện, chợt thấy lòng bàn tay của mình đặt ngực thế tử rất nóng.

      A Hạo giật mình.

      Sao nóng thế này?

      Dường như thoáng nghĩ tới điều gì, A Hạo vội nghiêng đầu nhìn ly rượu bàn, trong lòng vô cùng hồi hộp, thầm nghĩ: Rượu này…

    2. Chôm chôm

      Chôm chôm Well-Known Member

      Bài viết:
      570
      Được thích:
      4,607
      Dạ vâng, chính là rượu đó đấy ạ. :))). Tự nhiên cũng thấy lo cho Lục nương, ko biết chuyện có ổn thoả ko, đùa chứ, sao nhiều người thủ đoạn , hẳn hoi ko muốn cứ thích xen vào chuyện tình của người khác. Thanks editor. <3
      habang27 thích bài này.

    3. AChu

      AChu Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,482
      Quốc công phu nhân lo sợ điều gì mà phái người mang rượu này tới cho thế tử chớ
      thế tử uống phải nhịn đến khổ, uống vào rồi phải làm sao đây
      Tiêu Ngọc Tiêm này, bộ thấy mẹ mình làm thiếp sung sướng lắm sao mà còn làm chuyện ngu ngốc đến vậy
      habang27A fang thích bài này.

    4. Iluvkiwi

      Iluvkiwi Well-Known Member

      Bài viết:
      240
      Được thích:
      266
      Truyện này có ai edit tiếp k vậy?

    5. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,239
      Được thích:
      1,003

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :