1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

SỦNG THIẾP DƯỠNG THÀNH KÝ [EDIT] - MẠT TRÀ KHÚC KỲ

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
  • ?

    Bạn thấy truyện này như thế nào?

    1. Hay quá, viết tiếp đi bạn.

      99.3%
    2. Cũng tạm được.

      0.7%
    3. Không hay, đừng viết nữa

      0 vote(s)
      0.0%
    Bạn có thể lựa chọn nhiều phương án.
    1. habang27

      habang27 Well-Known Member

      Bài viết:
      99
      Được thích:
      2,445
      xukemKhủng Long thích bài này.

    2. habang27

      habang27 Well-Known Member

      Bài viết:
      99
      Được thích:
      2,445
      Chương 12: Được mất
      Tuy thường ngày Như Ý đối xử với nàng rất tốt nhưng cũng hành như vậy.

      Ở Ký Đường Hiên này, có thể che chở nàng như vậy cũng chỉ có người. A Hạo có chút khó hiểu. Thời gian nàng tới Ký Đường Hiên quá dài, thế tử đối xử với nàng thế nào nàng cũng hiểu được. Nàng vốn tưởng rằng, thế tử cùng lắm là đối với hạ nhân nào cũng tốt nhưng trước mắt hành động như vậy quả là có chút kì quái.

      Nhưng trong lòng chủ tử suy nghĩ thế nào, hạ nhân bọn họ làm sao có thể tùy ý phỏng đoán?

      Hơn nữa----

      A Hạo đánh giá phen.

      Nàng mình ở căn phòng to thế này tất nhiên là vui mừng còn kịp. Tưởng tượng như vậy, A Hạo cũng hỏi nhiều chỉ cười khanh khách.

      A Hạo xưa nay là người có ơn phải báo, chuyện này đương nhiên nàng ghi tạc trong lòng.

      Buổi tối, nàng hầu hạ thế tử xong liền đến gian ngoài ghi chép du ký. Cả buổi trưa hôm nay, nàng vừa xem vừa chép, đối với cuốn du ký này càng thích buông. Mà về phương diện khác, nàng còn phải chép xong nhanh để đưa cho thế tử.

      Đặt ngọn đèn bàn, A Hạo sao chép rất nghiêm túc.

      Đến khi tiếng gõ mõ qua canh hai, A Hạo mới cảm thấy có chút buồn ngủ, tay nàng giờ đây đông lạnh cừng đờ, viết chữ cũng có chút khó khăn.

      So với hạ nhân phòng phòng thế tử cũng coi như ấm áp. Chỉ là---thế tử là nam nhân, trời lạnh như vậy cũng chưa đốt lò sưởi cho nên buổi tối ngồi thế này cũng có chút lạnh. Mà nàng lại là người vô cùng sợ lạnh. A Hạo nghe trong phòng có tiếng động, lập tức đứng dậy vào.

      Nàng nhìn thế tử thân áo ngủ màu trắng ở giường, lúc này mới chạy nhanh hỏi:
      ''Thế tử muốn uống nước sao?’’

      xong, nàng lập tức đến cạnh bàn, rót trà rồi :
      '' lạnh rồi, để nô tỳ ra ngoài pha cái khác.’’

      '' cần.’’ Tiêu Hành gọi nàng lại, nhíu mày :
      ''Ta khát, chỉ là…Có chút đau đầu ngủ được.’’ bịa chuyện rất thuận miệng.

      Như vậy sao.

      A Hạo đem chung trà bỏ xuống, nghĩ nghĩ mới :
      ''Trước đây, lão thái thái cũng hay đau đầu, nô tỳ cũng hay giúp lão thái thái xoa. Thế tử nếu chê, có thể để nô tỳ xoa cho người .’’ Buổi tối mà bị đau đầu khó có thể ngủ yên được. A Hạo có chút đồng tình. Nhưng lời này xong, nàng liền nghĩ đến thế tử thích người khác chạm vào liền có chút thấp thỏm giương mắt nhìn .

      Tiêu Hành lại gật đầu, sắc mặt thay đổi ngồi xuống giường.

      A Hạo khuôn mặt mỉm cười, sau đó lấy áo choàng giá đắp lên người , nhưng cảm lạnh vẫn là khỏi. A Hạo muốn giúp đỡ lại nghĩ tay chính mình quá lạnh, nàng chỉ nhàng xoa vài cái, chờ cho tay ấm lại mới đưa tới hai bên thái dương, nhàng xoa cho thế tử.

      Đau đầu cùng lắm là lấy cớ nhưng trước mắt nhìn tiểu nương phía sau chăm sóc hầu hạ chính mình, Tiêu Hành cũng có vài phần hưởng thụ. Nàng tới Ký Đường Hiên cũng thời gian, nhưng vẫn là thể nào sai nàng làm việc nặng nhọc, nhiều nhất cũng chỉ là ít việc nhàng. Đương nhiên, cũng để nàng ở gần chăm sóc . Thế mà giờ đây khi nàng đến gần, người tỏa ra mùi hương làm thực thoải mái.

      Bàn tay nhắn của nàng xưa nay khéo léo, có thể làm ra những món ăn ngon, thêu thùa cũng thực tinh xảo, viết chữ cũng rất đẹp…Lại còn có thể vì …Tiêu Hành nghĩ tới việc đó tức khắc lỗ tai liền đỏ. hưởng thụ giây phút yên bình này, lúc sau mới làm ra vẻ có việc gì :
      ''Lúc ngươi còn ở nhà cũng chăm sóc người nhà như thế sao?’’

      A Hạo nghe vậy có chút khẩn trương, mặt mang theo ý cười :
      ''Cha nô tỳ thường xuyên đau đầu cho nên nô tỳ thường giúp người xoa. Ở nhà…Nô tỳ là trưởng tỷ, thế nên cũng phải chăm sóc cho đệ đệ và muội muội.’’

      Nàng chính là ngoan ngoãn như vậy, lại chỉ dùng mười lượng bạc để mua. Tiêu Hành thu thu mi.

      A Hạo hiểu được thế tử cùng Quốc Công quan hệ tốt, ở Tĩnh Quốc công phủ này, Quốc Công cùng Lục di nương mới chính là người nhà. Lại Quốc Công phu nhân có cá tính mạnh mẽ. Ở trước mặt phu quân luôn như thế, làm sao tình cảm giữa hai vợ chồng tốt? A Hạo cúi đầu nhìn bóng dáng nam nhân trước mặt, thầm nghĩ: Thế tử cùng Quốc Công phu nhân chuyên cũng là khách khí, chỉ có đối với Lục nương mới sinh ra vài phần chiều của vị huynh trưởng. Tính tình như vậy, khiến người khác dám đến gần.

      Ký Đường Hiên quá an tĩnh, tuy rằng nàng mỗi ngày đều sống rất thoải mái, nhưng vẫn cảm thấy quạnh. Mà nàng nhìn chung cũng là người thích náo nhiệt nên khi ở đây cũng có chút buồn tẻ.

      Thế tử năm nay mới có hai mươi lăm, sang năm sau liền hai mươi sáu, nếu thành thân trước mắt cũng có vài cái hài tử như vậy cũng còn quạnh nữa. Buổi tối lúc ngủ, bên người có thê tử xinh đẹp ôn nhu, thế đau đầu ngủ yên nữa rồi?

      A Hạo nghĩ đến có chút xa.

      Nàng cảm thấy ở chung với thế tử cũng thực tốt nhưng lại là nhìn ra được tính tình của .

      Xoa đến thoải mái chút, Tiêu Hành thực được ý định của mình mới :
      ''Ngươi ra ngoài lấy cho ta chút rượu .’’

      Rượu sao? A Hạo dừng tay chút, thầm nghĩ: Bây giờ là buổi tối, thế tử như thế nào lại muốn uống rượu? Hơn nữa nàng ở Ký Đường Hiên hầu hạ mấy ngày nay, nhìn thấy thế tử chính là uống rượu. Tuy trong lòng còn nghi hoặc nhưng nàng cũng tiếng ''Vâng’’, sau đó ra ngoài lấy rượu.

      A Hạo từ trong phòng bếp cầm bình rượu, thấy thế tử y phục chỉnh tề ngồi bên cạnh bàn, lúc này mới lấy chén ra rót rượu cho :
      ''Thời tiết hôm nay rất lạnh, thế tử uống rượu để thân thể ấm lên cũng tồi a.’’

      ''Ừ.’’ Tiêu Hành hơi gật đầu, mười phần đứng đắn. tiếp nhận chén rượu bạch ngọc trong tay A Hạo, :
      ''Ngươi cũng ngồi xuống .’’

      Nghe lời, A Hạo từ từ ngồi xuống.

      Tiêu Hành nhìn tiểu nương trước mặt, lấy ra chén rượu, rót rượu, mới :
      ''Bồi ta cùng nhau uống .’’ Ánh mắt bằng phẳng, chẳng có chút gì khác thường.

      A Hạo biết mình uống rượu là say cho nên lúc này cũng dám tùy tiện uống. Nàng còn nhớ lần trước cùng Hạnh Dao uống rượu, chỉ uống có ít, kết quả say đến rối tinh rối mù, còn náo loạn khiến cho mọi người chê cười. Trước mắt thế tử bảo nàng uống rượu, nếu uống nàng biết xảy ra tình gì. A Hạo do dự :
      ''Nô tỳ tửu lượng rất kém…’’

      dĩ nhiên là biết được nàng tửu lượng kém, nhưng hôm nay hiểu sao lại thế này, trong lòng kìm nén được, muốn xem bộ dáng cung kính ngoan ngoãn của nàng, liền :
      ''Chỉ uống chén.’’ Nghĩ đến cử chỉ hôm qua của nàng với Tiêu Đường, ngữ khí của liền cứng rắn lên vài phần.

      Thế tử đến như vậy, nàng còn có thể đồng ý?

      A Hạo gật gật đầu, cẩn thận cầm lấy chén rượu, nghe thấy mùi rượu thoang thoảng trong lòng nàng có chút ngứa ngáy. Thế tử đối xử với nàng tệ, nếu là thuận theo như vậy nàng muốn ra phủ sớm cũng có hi vong rồi. A Hạo giương mắt, nhìn bàn tay thon dài của nam nhân trước mặt, cầm chén rượu tay lại càng làm cho bàn tay này thêm đẹp.

      Nàng cúi đầu nhấp ngụm. Rượu vừa vào chua xót, đầu lưỡi tê dại, cay đến nỗi nước mắt đều ra tới. Nhưng trước mặt là thế tử, nàng muốn sặc liền khống dám chỉ có thể nuốt vào trong. Loại rượu này hương vị cũng thực ngon, nàng chậm rãi thích ứng hương vị của nó, bất tri bất giác liền đem ly uống hết.

      Đầu nàng bắt đầu có chút choáng váng.

      Tiêu Hành buông chén rượu xuống, thấy hai mắt tiểu nương màng sương mù liền hiểu được nàng có chút say, lúc này mới đưa nàng thêm ly nữa. có men say trong người, đối với rượu nàng thể điều khiển được chính mình, tuy rằng lúc trước chỉ uống ly nhưng trước mắt nàng vẫn là ngoan ngoãn cầm lấy ly rượu tay uống sạch .

      Xem nàng say đến lợi hại, Tiêu Hành cũng thực vừa lòng.

      Chỉ là nàng lúc uống rượu tính cách cũng tồi, say cũng bất quá là ngoan ngoãn dựa vào bên bàn. cam lòng thời khắc này lại yên tĩnh như vậy, duỗi tay đem nàng ôm vào trong ngực. Nàng nghiêng ngả đảo người gục vào trong ngực , nỉ non tiếng ngẩng đầu lên, hai má ửng đỏ, ánh mắt mông lung nhìn chính mình, nhàng gọi tiếng:
      ''Thế tử…’’

      say đến vậy, còn nhận ra được .

      Tiêu Hành sắc mặt ôn nhu, giọng ''Ừ’’ tiếng, sau đó duỗi tay sửa lại tư thế cho nàng. Đôi mắt rơi xuống đôi môi đỏ của nàng ở phía , nàng chưa tô son môi nhưng đôi môi này lại đỏ mọng như hoa.

      Tiêu Hành cổ họng vừa động, lúc này mới chịu được cúi người hôn cái.

      Nàng bất mãn nức nở tiếng, đem tay để ở ngực , dùng sức đẩy đẩy.

      Tiêu Hành mặt có chút khó coi. biết bởi vì mới uống rượu hay là bởi vì hành vi vô sỉ của chính mình.

      ''A Hạo.’’ Tiêu Hành thấp giọng gọi tiếng, sau đó khiến cho tiểu nương trong lòng ngực ngồi lên đùi , hai tay chặt chẽ vòng qua vai nàng khiến nàng ngoan ngoãn mà dựa vào trong ngực . Cuối cùng lại nhịn được ở trán nàng hôn cái, dọc theo chóp mũi nàng xuống thân, hơi thở có chút hỗn loạn, nâng ót nàng lên rồi hôn vào môi nàng, giọng chiều :
      ''Ngoan, mở miệng.’’

      Nàng nhất quán nghe lời, theo bản năng liền ngoan ngoãn mở miệng.

      Tiêu Hành có chút do dự nhưng chỉ do dự lát. Ngày thường nàng ngủ, cũng dám làm ra động tĩnh quá lớn, nhưng mà giờ đây khi nàng ở trong lòng, nghĩ cho nàng ấn tượng về mình là kẻ vô sỉ hạ lưu ăn chơi trác táng. nếm lát, lưu luyến rời khỏi, nhắm ngay môi nàng cắn ngụm, chống cái trán của nàng thấp giọng hỏi:
      ''Thích ở Ký Đường Hiên ?’’

      ''….Có.’’

      Tiêu Hành cong cong môi, lại hỏi:
      ''Vậy ngươi…Còn nghĩ rời phủ ?’’

      ''Ưm…Có.’’

      Tiêu Hành nhíu nhíu mày, cúi đầu nghiêm túc :
      ''Nhưng mà ta đáp ứng.’’ xong lại xoa xoa vành tai nàng, thấy tiểu nương trong ngực rụt rụt cái gì, ngứa đến khóe môi cong lên, lúc này mới lộ ra mỉm cười, ''Ngươi là của ta.’’

      mừng như điên rồi tự dưng lại thấy tuyệt vọng, nhìn nàng êm đẹp xuất ở trước mặt, lại quên mất bản thân nên làm thế nào mới đúng. có người nào biết trong lòng lại loại cảm giác này minh bạch ra sao. Vốn tưởng rằng khiến nàng cùng bản thân qua lại nên mới đối với nàng tốt, nhưng như vậy khiến tránh có tâm niệm. tự hỏi mình có phải là quân tử hay , nhưng trơ mắt nhìn nàng rời phủ, thành thân sinh con. như vậy, chi bằng đối tốt với nàng chút.
      Đến nỗi có số việc, đều nghĩ đến biện pháp giải quyết.

      Ôm nàng trong ngực, bảy năm nay Tiêu Hành chưa từng trải qua cảm giác này. Thời gian bảy năm này làm hiểu chính mình sai ở chỗ nào. cong cong môi, đứng dậy đem nàng ôm tới gian ngoài. Nhìn giấy bút bàn, lại nghĩ tới bộ dáng nghiêm túc của nàng, hai mắt lên tia ôn nhu, sau đó đem nàng đặt lên giường.

      an vị ngồi ở giường biên nhìn nàng nhưng vẫn cảm thấy như vậy là chưa đủ.

      Tiêu Hành nghiêm túc suy nghĩ lát.

      Lúc này mới cởi giày nằm xuống giường, tay đem nàng ôm vào trong ngực.
      Last edited: 9/5/18

    3. Khủng Long

      Khủng Long Active Member

      Bài viết:
      156
      Được thích:
      187
      Giật tem hiuhiu~~~ nàng năng suất quá điiiii <3
      habang27 thích bài này.

    4. ThuydungFb

      ThuydungFb New Member

      Bài viết:
      2
      Được thích:
      2
      Tiêu Hành bắt đầu manh động ahhh~~
      habang27 thích bài này.

    5. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Tội nghiệp thế tử chuốc say người ta nhưng chẳng ngờ người ta say vẫn ngoan quá. có tiết mục say rượu loạn tính rồi.
      habang27 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :