1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Sủng Hôn - Hân Hân Hướng Vinh

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      ☆ Chương 50

      Hựu An cảm giác mình quá hạnh phúc, núp ở trong ngực Chu Tự Hoành, cái gì cũng cần nghĩ, tất cả sóng gió đều bị ngăn ở bên ngoài. Hạnh phúc đến cực hạn, khó tránh khỏi sinh ra cảm giác lo được lo mất. Hơn nữa lần này, sau khi Chu Tự Hoành trở về bộ đội, lòng của cứ thấp thỏm yên, giống như có chuyện gì hay sắp xảy ra.

      Chu Tự Hoành có được ba ngày nghỉ, quấn quít đòi Hựu An xin nghỉ ngày. Trong ba ngày, hai người chẳng đâu, chỉ ở nhà, trừ làm vẫn là làm. Buổi tối ngày thứ ba, rốt cuộc Chu Tự Hoành cũng ngưng lại, chỉ ôm chặt vào trong ngực, mãi ngừng, dặn dò rất nhiều thứ, phần lớn lời dặn Hựu An đều nhớ được, chỉ nhớ được một chút chuyện , một khi ông chông nhà mà thì có thể so sánh với các bà bảy tám.

      Lúc còn trong giấc mộng, Chu Tự Hoành lặng lẽ rời , chỉ để lại tấm giấy ghi chú, là làm nhiệm vụ. Sau đó đến bây giờ, tuần liền có tin tức, Hựu An bắt đầu nôn nóng. Loại nôn nóng này làm phát biểu hiện trước khi của Chu Tự Hoành vô cùng thích hợp, càng nghĩ càng cảm thấy hoảng hốt.

      Ban sáng và Triệu Thiến thảo luận về một minh tinh mất sớm, Triệu Thiến liền cảm thán: "Câu cực thịnh tất suy, chuyện gì đến cực hạn, cũng phải là chuyện tốt, dễ thành vui quá hóa buồn. Đại khái chính là nói trời luôn ganh ghét, những người quá tốt, quá xinh đẹp, quá xuất sắc thì lại dễ dàng chết trẻ, thông minh quá lại dễ bị tổn thương."

      Nghĩ lại về mình, Hựu An cảm giác hạnh phúc của mình cũng đến cực hạn. Sau khi gả cho Chu Tự Hoành, cuộc sống của cũng chỉ còn lại có hai chữ này, tuy có ít gợn sóng, nhưng gợn sóng qua hạnh phúc lại vững chắc hơn. Quá hạnh phúc cũng có thể khiến trời già ganh ghét hay . Cho nên khi tin dữ truyền tới, ý nghĩ đầu tiên của Hựu An chính là mình sự bị trời phạt rồi.

      Sau khi hai người kết hôn, Chu Tự Hoành thực rất nhiều nhiệm vụ, mỗi lần đều với , Hựu An cũng hỏi. Bất kể có nguy hiểm hay , Hựu An luôn rất tin tưởng, an toàn trở về. Bắt đầu từ khi hứa hẹn dành cả đời cho , Hựu An liền cố chấp tin tưởng bỏ lại mà , phải có bảy mươi năm sau này của , cho đến lúc tóc trắng xoá, vẫn là dâu nhỏ được nâng niu trong lòng bàn tay.

      Xem đó, những thứ này đều nhớ, người có thể những lời này, lại còn, thậm chí ngay cả gặp chồng lần cuối cũng có cơ hội. Hựu An ngơ ngác ngồi ở đó, hề nhúc nhích.

      Kể từ khi xảy ra chuyện, Hựu An liền bị Giang Đông cưỡng chế đưa về Giang gia. Giang Đông cảm thấy, Hựu An như vậy rất thích hợp. Từ khi biết Chu Tự Hoành chết đến bây giờ, trong vòng ba ngày, khóc nháo, bảo ăn ăn, bảo uống uống, quá hiểu chuyện rồi, đây phải là Hựu An.

      Giang Đông cũng ngờ tới kết quả cuối cùng lại như thế. Bọn họ ở biên giới núp ba ngày mới đợi được gã A Khôn xảo quyệt. Sau khi đàn em bị chính bọn đánh gục, A Khôn khẩn trương chó cùng rứt giậu xông vào bãi mìn. Bọn họ vào theo, tìm tòi bên trong suốt hai ngày, sau khi kíp nổ được trang bị dùng hết, mới phát , lịch sử kinh người lại lặp lại, địa điểm tọa độ nơi này chính là nơi mười năm trước bảy chiến hữu bị nổ chết.

      Lúc nghỉ ngơi và hồi phục tại chỗ, đại Phùng hỏi hai người: "Trước khi làm nhiệm vụ, hai cậu viết di thư chưa?" Chu Tự Hoành lắc đầu cái: "Tôi viết thứ đồ chơi đó, tôi sẽ còn sống trở về, đầu bạc răng long với vợ tôi." Một câu nói của Chu Tự Hoành đưa mọi người ra khỏi trạng thái tuyệt vọng.

      lát sau, Chu Tự Hoành kéo Giang Đông đến sau tảng đá mà hút thuốc lá. Hút xong điếu thuốc, Chu Tự Hoành mới thấp giọng câu: "Nhóc Đông, tôi là em của cậu, đúng ?" Giang Đông nhìn thẳng , cau mày: "Cái này còn phải hỏi sao?" Chu Tự Hoành gật đầu cái: "Là em tốt rồi, em muốn nhờ cậu chuyện, nếu lỡ như tôi xảy ra chuyện, Hựu An liền nhờ cậu chăm sóc."

      Giang Đông sửng sốt: "Con mẹ nó, vợ cậu thì cậu chăm sóc, cậu gởi gắm tôi làm gì." Lúc đó Chu Tự Hoành cười : "Cũng đúng! Đến lúc này tôi mới phát , vợ tôi là thứ tôi khó bỏ xuống nhất......" Tiếp đó mấy người bọn họ bắt đầu thương lượng ai trước dò đường, trong lòng cũng ràng, chuyến này chính là thí mạng của mình.

      Đại Phùng : "Tôi , tôi muốn bắt sống cái thằng đáng chết đó báo thù cho em." Giang Đông : "Mẹ nó, thân thể cậu khỏe, tôi cho!" Chu Tự Hoành lên tiếng, trực tiếp giơ tay đánh Giang Đông ngất xỉu, cuối cùng, Chu Tự Hoành .

      Sau đó Giang Đông nghĩ lại mà hối hận đến ruột gan cũng trong suốt, sao lại đề phòng chiêu này của Chu Tự Hoành, mà khó khăn nhất là còn phải đối mặt với Hựu An. Giang Đông cùng Hựu An canh giữ trước linh đường, từ khi gặp chuyện may, Giang Đông vẫn luôn ở bên cạnh Hựu An. Hựu An giống như một đứa con gái hiếu thảo, nhất quyết ôm di ảnh của Chu Tự Hoành, cả người giống như búp bê vải bị rút hết linh hồn.

      Giang Đông thà để như trước kia, khóc lóc ầm ĩ, hoặc dứt khoát chạy mất tăm mất tích còn tốt hơn. , Hựu An như vậy khiến Giang Đông có chút sợ hãi, sợ nghĩ thông, sau đó liền nảy sinh ý nghĩ ngu ngốc.

      Túc trực bên linh cữu, đưa đến nơi an táng, chôn vào lòng đất, những chuyện như cơn ác mộng kinh hoàng này trôi qua, có Chu Tự Hoành, thế giới vẫn chuyển động theo quy luật của nó. Hựu An đột nhiên cảm thấy, cuộc sống rất vô thường, năm nay quen biết Chu Tự Hoành, gả cho Chu Tự Hoành, sau đó Chu Tự Hoành cho thế giới hạnh phúc, bây giờ lại bỏ mà , độc ác.

      Mẹ chồng với : "Hựu An, đây là kết quả ai trong chúng ta đoán được, nhưng người chết thể sống lại. Con còn trẻ, còn con đường rất dài phía trước phải , từ giờ trở , con chính là con gái của Chu gia chúng ta......"

      Hựu An hiểu được ý tứ những lời này của mẹ chồng, chỉ là thể nghe lọt tai. Thế giới của từ giây phút Chu Tự Hoành mất liền hoàn toàn sụp xuống, sự mất hết tất cả rồi.

      Sau tang lễ, kiên quyết muốn trở về nhà, Giang Đông trở về cùng . Hựu An với : "Cám ơn , Giang Đông, tôi muốn ở một mình." Đây là lời đầu tiên Hựu An nói với trong mấy ngày qua.

      Giang Đông nhìn xung quanh, đây là lần đầu tiên tới nhà mới của bọn họ, phong cách trang hoàng có chút hợp với ngôi nhà, ấm áp và đơn giản trộn chung với nhau, lại sinh ra cảm giác ấm cúng.

      Giang Đông ngoảnh mặt làm ngơ với lời Hựu An nói, cho dù thế nào, tại tuyệt đối thể để mình, yên lòng. Giang Đông cởi áo khoác quân trang khoác lên lưng ghế sofa, ngồi xổm bên người Hựu An, hỏi : "Trưa nay muốn ăn gì?"

      Hựu An nhìn lâu, nói ra hai chữ: "Sủi cảo." Giang Đông : "Được, nấu cho em." Giang Đông mở tủ lạnh ra, khỏi sửng sốt chút, phía dưới bên trái tủ lạnh, từng hộp từng hộp sủi cảo đông lạnh, hộp 20 viên, sắp xếp chỉnh tề, ngoài hộp có dán nhãn, hơn phân nửa đều là sủi cảo nhân 3 vị, còn có mấy hộp nhân đậu -ve.

      "Tôi ăn sủi cảo nhân 3 vị." thanh của Hựu An vang lên từ phía sau, Giang Đông quay đầu lại, Hựu An ngồi vào bàn ăn. Giang Đông đun nước thả hộp sủi cảo vào, nấu chín, rồi vớt ra đĩa đẩy tới trước mặt Hựu An, đưa cho đôi đũa cùng nước chấm chua ngọt.

      Hựu An gắp viên cho vào trong miệng, 20 viên sủi cảo chừa lại viên nào. Ăn xong, liền đứng lên, lên lầu. Giang Đông rửa chén, tự mình tìm chút đồ lung tung mà ăn, mở tủ lạnh ra nhìn chút, trừ sủi cảo, còn có rất nhiều thực phẩm khác, cần phải mua thức ăn nữa.

      Buổi tối, Hựu An vẫn ăn 20 viên sủi cảo rồi lên lầu ngủ, Giang Đông tìm thấy chăn gối trong tủ, ngủ sofa ở phòng khách. Lúc nửa đêm chợt tỉnh dậy, nghe lầu giống như có tiếng nước chảy.

      Giang Đông giật mình nhảy dựng, lên lầu gõ cửa gọi Hựu An. Bên trong có tiếng trả lời, Giang Đông dán tai vào cửa lắng nghe, giống như là thanh tắm vòi sen. Giang Đông cúi đầu nhìn đồng hồ, như nghĩ đến điều gì, nhấc chân đá văng cửa vọt vào, chạy thẳng tới phòng vệ sinh.

      Cửa phòng vệ sinh khép hờ, đẩy cửa phòng vệ sinh ra, trong chớp mắt nhìn thấy bên trong, lòng của Giang Đông giống như đêm đông bên ngoài, lạnh run từng đợt.

      Hựu An còn mặc váy lông dê màu đen lúc ban ngày, nằm trong bồn tắm lớn, cổ tay khoác lên thành bồn tắm, nước từ chảy xuống, xối lên ̉ tay , nước và máu hòa vào nhau, khiến nước trong bồn tắm uốn lượn thành một dòng đỏ thẫm. Mắt của nhắm thật chặt, khóe miệng lại nâng lên nụ cười nhàn nhạt, là muốn sống chăng.

      Giang Đông kéo khăn lông, cuốn lấy cổ tay để cầm máu, ra ngoài cầm chăn vào khẽ quấn lấy , ôm lên: "Hựu An, em muốn chết cũng có cửa đâu, chỉ cần còn sống, em chết, chết được......" Giang Đông ôm xông ra, nhét vào trong xe, chạy thẳng tới bệnh viện gần nhất để cấp cứu.

      May nhờ phát kịp thời, bác sĩ , trễ một chút nữa là thể cứu.

      Hựu An muốn sống nữa, cảm thấy mình sinh ra mà thể , người hiểu nhất là ba của chết rồi, tại Chu Tự Hoành cũng , mình sống cũng chẳng có ý nghĩa gì. mất hết tất cả, hai người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời cũng bỏ mà , muốn tìm bọn họ, cảm thấy chết cũng có gì đáng sợ, nếu như có thể để cho nhìn thấy Chu Tự Hoành, chết chính là Thiên Đường, ngược lại sống chính là ̣a Ngục. muốn đến Thiên đường tìm ông chồng nhà , hỏi chút: sao có thể bỏ lại mà , hỏi chút: bảy mươi năm sau của ở đâu? Bọn họ mới sống với nhau hơn năm, hỏi chút, hứa hẹn sống với cả đời, nhưng sao có thể ngắn như vậy, ngắn đến mức còn chưa kịp thích ứng, thành kỉ niệm. cần kỉ niệm, muốn , , dù sống, cũng sống nổi......

      Trong khoảnh khắc Hựu An mở mắt ra nhìn thấy nóc nhà trắng như tuyết kia, cho là đã đến Thiên đường, nhưng rất nhanh liền hiểu , nơi này phải Thiên đường, mà chính là Địa ngục, bởi vì nhìn thấy Giang Đông: "Ai bảo cứu tôi?" thanh của Hựu An yếu ớt mà khàn khàn.

      Giang Đông bình tĩnh nhìn lâu: "Cậu ta quan trọng như vậy ư, quan trọng đến mức em vứt bỏ luôn tính mạng của mình?" Hựu An nhắm mắt lại muốn trả lời ta, trầm mặc hồi lâu, Giang Đông cúi đầu : "Em tự sát cũng gặp được cậu ta đâu."

      Hựu An mở mắt ra lần nữa, oán hận trừng mắt nhìn chằm chằm ta, Giang Đông có chút giễu cợt : "Chẳng lẽ em quên sao, tự sát là phải xuống Địa ngục, mà Tự Hoành lại lên Thiên đường, em chết cũng nhìn thấy cậu ta." Hựu An cảm thấy, Giang Đông người đàn ông ác độc nhất thế giới, mọi chuyện đều đối nghịch với , ngay cả chết cũng cho toại nguyện.

      Hựu An khôi phục rất nhanh, mấy ngày sau liền từ bệnh viện về nhà, lại hoàn toàn trở thành tù nhân của Giang Đông. Ban ngày ở trong phạm vi tầm mắt của ta. Buổi tối khi ngủ, ta lại nằm ngủ ngay ngoài cửa, nửa giờ lại vào lần, vào nhà vệ sinh, Giang Đông cũng ở ngoài cửa giám sát.

      Cứ như vậy qua ba ngày, rốt cuộc Hựu An cũng bộc phát. Giang Đông vừa lấy gối đặt lên thảm ở ngoài cửa mà nằm xuống, cửa phòng ngủ xoạt tiếng mở ra, Hựu An đứng ở trước mặt, hung hăng nhìn chằm chằm : "Tôi rồi, tự sát." Giang Đông ừ tiếng, xoay người trở mình.

      Hựu An tức chịu được, bước qua đá đá, Giang Đông thèm nhúc nhích, hốc mắt Hựu An nóng lên, từng giọt từng giọt nước mắt lăn xuống: " cũng khi dễ tôi, cũng khi dễ tôi, chú Chu rồi, các người đều khi dễ tôi, đều khi dễ tôi, ô ô......" Hựu An ngồi chồm hổm mặt đất khóc lớn......

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      ☆ Chương 51 :
      Edit: Kuto Beo
      Beta: Lam Phượng Hoàng
      Xét đến cùng vẫn còn là nhóc chưa lớn, bất quá, Giang Đông vẫn hi vọng phát tiết ra. So với Hựu An mà biết, đây phải là . nhóc chỉ mới 25 tuổi, phải bọn họ bắt thừa nhận quá nhiều điều hay sao.

      Trong lòng Giang Đông vừa đau vừa xót, giang hai cánh tay muốn ôm vào trong ngực, lại khỏi chần chờ, như vậy có phải rất thái quá hay , tay Giang Đông giơ ở giữa trung lâu, cuối cùng chán nản bỏ xuống.

      Hựu An khóc, có cảm giác còn ý nghĩa gì nữa, khóc của , đừng là khuyên, ngay cả ý tứ tránh Giang Đông cũng hiểu, cứ như vậy nhìn khóc. Càng khóc, Hựu An càng khóc nổi nữa. Rốt cuộc cũng hiểu , dù có khóc bao nhiêu nữa, ông chồng nhà cũng đến dỗ , lại càng có người đau lòng. Người thương , dỗ đều chết hết, đầu tiên là ba, sau đó là Chu Tự Hoành.

      Hựu An chùi nước mắt, quay người lại, rầm tiếng đóng sầm cửa, nhào lên giường, cảm thấy rất lạnh. Dù hơi ấm đầy đủ, nhưng vẫn cảm giác lạnh đến thấu xương, nhưng cũng ngủ, hơn nữa còn nằm mơ. mơ thấy Chu Tự Hoành trở về, hôn đôi mắt hồng hồng của , đau lòng hỏi : "Vợ, ai khi dễ em?"

      Giang Đông nhàng đẩy cửa tiến vào, đứng ở bên giường nhìn lâu. Rốt cuộc cũng ngủ thiếp , thân mình nho chui vào trong chăn dầy, chỉ lộ khuôn mặt nhắn ra ngoài, sắc mặt hơi tái, mắt nhắm lại, lông mi mềm cong lên dưới ánh sáng nhàng của chiếc đèn tường, lóe ra tia óng ánh như đầm nước, nước mắt hỗn loạn chảy xuống theo hai má, cái miệng nhắn uất ức mím lại, còn có chút nghẹn ngào co rúm, như đứa bé bị uất ức, có vài sợi tóc nghịch ngợm dính gò má.

      Giang Đông khẽ khom lưng, nhàng vén tóc ra, ngón tay lơ đãng xẹt qua đôi môi mềm mại của , như chạm phải điện, thu tay lại, xoay người nhanh chóng ra ngoài, đóng cửa lại. khỏi khẽ cười khổ, định lực của mình cũng chỉ đến thế mà thôi.

      Hựu An là bị cảm giác mềm mại ướt át mặt làm tỉnh, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy khuôn mặt mèo của Hoành Hoành. Hoành Hoành nằm gối bên cạnh , đưa đầu lưỡi gai gai ướt mềm từng phát từng phát liếm mặt của , liếm xuống, kêu meo meo tiếng, giống như tố cáo cái gì.

      Mấy món ăn buồn nôn lần trước, hình như dọa sợ Hoành Hoành, mấy ngày liền nó đều ăn gì, cũng đâu, chỉ núp trong ổ mèo. Hựu An phải bắt nó đến bệnh viện thú y để nhập viện trị liệu. Gần đây cuộc sống của có tình , sao còn có thể nhìn đến nó, lúc này thấy nó, mới nhớ là quên đón nó về.

      Nghĩ đến nhà ba người, lại thiếu người, hốc mắt khỏi nóng lên, gãi gãi cái cằm mềm mại như nhung của nó: "Hoành Hoành, ba con bỏ lại hai mẹ con chúng ta, về sau chỉ còn lại con và mẹ nương tựa lẫn nhau mà sống, làm thế nào bây giờ?" "Meo meo......" Mèo con kêu tiếng, vươn đầu lưỡi liếm nước mắt của .

      Cửa phòng ngủ từ bên ngoài đẩy ra, Giang Đông vừa tiến đến liền nhìn thấy Mèo con vừa hôn vừa liếm mặt Hựu An, bước mấy bước tới xách sau cổ nó, meo meo...... Meo meo...... Mèo con kêu vô cùng thê thảm, mắt trông mong nhìn Hựu An.

      Hựu An vội vàng : " buông nó ra,  làm vậy nó thoải mái." Giang Đông nhìn nhìn mèo con, nghiêm túc : "Em có biết người nó có bao nhiêu vi khuẩn ?" đến cạnh cửa, trực tiếp ném Hoành Hoành ra ngoài, rầm tiếng đóng sầm cửa lại.

      Hựu An ngạc nhiên, chợt nhớ tới, dường như ông chồng nhà cũng thích Hoành Hoành. Chỉ cần Chu Tự Hoành về nhà, tiểu tử này liền biết nhìn ánh mắt mà núp trong ổ mèo, ngay cả cái đầu cũng dám lộ ra, sắc mặt Hựu An khỏi tối sầm lại.

      Giang Đông nhìn đồng hồ chút: " tám giờ, cho dù làm, làm việc và nghỉ ngơi cũng nên duy trì quy luật. Cho em mười phút rửa mặt, sau đó xuống lầu ăn điểm tâm." xong, đợi Hựu An phản ứng xoay người ra ngoài.

      ra, chút Hựu An cũng hiểu, tại sao mình lại cùng Giang Đông chạy tới dưới mái nhà. Nếu như có thể, hận cả đời này cũng có tiếp xúc với , nhưng người đàn ông này lại cố tình thích xen vào việc của người khác, nhất là mấy việc đâu đâu của .

      Hựu An xin nghỉ, muốn làm, muốn giao tiếp với người khác. cảm thấy, cuộc sống của mình từ khoảnh khắc Chu Tự Hoành chết , như ấn ký bức tranh (tranh vẽ xong có ký hiệu của tác giả ~ dấu chấm hết). Nhưng cũng có dũng khí tự sát lần nữa, cảm thấy, Giang Đông rất đúng, chỉ sợ chết cũng gặp được ông chồng nhà .

      Hựu An rửa mặt xong rồi xuống lầu, nhìn thấy bóng lưng bận rộn trong phòng bếp, có chút hoảng hốt. Cảnh tượng quen thuộc này khiến sinh ra ảo giác, tự chủ tới, đứng bên ngoài phòng bếp, kinh ngạc nhìn bóng lưng Giang Đông mà ngẩn người.

      Giang Đông mặc quần lính, người cũng là áo sơ mi quân trang, tay áo sơ mi vén đến khủy tay. Từ góc độ của Hựu An, có thể nhìn thấy gần nửa phần thân khi nghiêng người, cổ áo mở ra mấy nút, nới lỏng, có mấy phần tuỳ ý lười biếng khi ở nhà. Độ dài của tóc cũng giống nhau, thậm chí đến cả độ cao cùng vóc người cũng giống nhau, đứng trong phòng bếp, cùng hình ảnh trong đầu Hựu An gần như hoàn toàn trùng khớp.

      Giang Đông múc cháo đổ vào trong bát lớn, quay đầu lại liền phát , Hựu An thẳng tắp nhìn mình, trong đôi mắt to sưng đỏ giống như có ánh nước. Giang Đông thầm thở dài, giờ mới biết, ra nhóc này lại thích khóc như vậy. Ở trước mặt Hựu An quật cường cứng rắn giống như bức tường đục ra từ đá, chắn tất cả ý tốt của ở ngoài.

      Hiển nhiên, trước mặt Chu Tự Hoành giống như vậy, là mềm mại, yếu ớt, chỉ là nhìn thấy vẻ mặt này, khiến Giang Đông vừa buồn bực vừa chua xót.

      Giang Đông đưa bát cháo cho , ồm ồm ra lệnh: "Bưng cái này lên bàn." Hựu An máy móc nhận lấy bát, có chút kinh hồn bạc vía xoay người, vừa mới tới bàn ăn, liền trượt tay, bát cháo to ‘xoảng’ tiếng, vỡ mặt đất.

      Giang Đông sợ hết hồn, vội vàng xông tới, duỗi tay ôm lên bàn, nhanh chóng kéo tất của xuống, lưng bàn chân có mảng lớn hồng hồng do bị bỏng, chỗ khác sao.

      Mặt Giang Đông đen lại hỏi : "Hòm thuốc ở đâu?" Hựu An lắc đầu cái: "Mấy thứ này đều do Tự Hoành cất." Giang Đông xoay người cầm khăn lông bọc chút đá đến giảm đau cho trước, tự mình tìm hòm thuốc.

      Hựu An kinh ngạc nhìn cháo sàn nhà đến ngẩn người, Giang Đông tìm được hòm thuốc, lấy thuốc bôi bỏng ra thoa cho Hựu An, rất đau. Sau khi bỏ khăn lông bọc đá ra, cái loại đau rát đó, có chút đau nhói tim. Hựu An sợ nhất là đau, hơn nữa sau khi gả cho Chu Tự Hoành, đau chút cũng chịu nổi.

      Khi Chú Chu bôi thuốc cho , luôn rất cẩn thận, rất cẩn thận, thích nhìn cẩn thận của đối với . Khi đó, cảm thấy, mình được người đàn ông này quý trọng rất hạnh phúc. Cho nên, tự làm mình yếu đuối, đau chút liền vô cùng ra vẻ, khiến Chú Chu đau lòng. Phụ nữ gọi đó là những mưu kế , Hựu An cũng giống vậy. Mà bây giờ, rất đau, bây giờ bôi thuốc cho , bao giờ là Chú Chu có thể tuỳ ý làm nũng nữa, ta là Giang Đông, Giang Đông lạnh lùng.

      Hựu An cắn môi chịu đựng, trong lòng cảm thấy cực kỳ uất ức, muốn khóc lại cảm thấy mất thể diện, hơn nữa còn ở trước mặt Giang Đông ...... Tốc độ Giang Đông bôi thuốc nhanh hơn Chu Tự Hoành, chút cằn nhằn cũng có, hai ba cái liền bôi thuốc xong, băng bó, mặc dù rất đau, nhưng thời gian đau tương đối ngắn.

      Bôi thuốc xong, Giang Đông bế lên ghế dựa, tìm mấy thứ dọn dẹp mảnh sứ vỡ cùng cháo bị đổ mặt đất. Hựu An kinh ngạc nhìn ngẩn người, chưa bao giờ biết, Giang Đông còn biết làm những việc này. Trong ấn tượng của , Giang Đông luôn cao cao tại thượng, há mồm thôi, há mồm liền giảng đạo. Nhưng Giang Đông bây giờ, tuy rằng vẫn trương ra gương mặt vừa đen vừa trầm như cũ, nhưng lại quở trách câu nào, làm công việc dọn dẹp này, thuần thục lại tự nhiên.

      Giang Đông dọn dẹp xong, nhìn Hựu An chút, bát cháo bị vỡ; lại trụng cháo yến mạch bưng ra cho , bưng thêm bánh mì hấp và dưa muối, cứ thế mà qua bữa sáng.

      Hựu An ăn rất ít, ăn được nửa cái bánh mì hấp liền muốn để xuống, Giang Đông ngẩng đầu ra lệnh: "Ăn cho hết cái bánh mì hấp ." Hơn nữa tay còn bóc trứng gà để vào đĩa trước mắt : "Ăn cả trứng gà nữa."

      Hựu An có hơi sức tranh cãi với Giang Đông, biện pháp tốt nhất, chính là nghe theo mệnh lệnh của . Hựu An nghe lời ăn bánh mì hấp và trứng gà, chợt nghe meo meo tiếng, Hựu An cúi đầu, bên chân là Hoành Hoành đáng thương nhìn .

      Hựu An khom lưng ôm nó lên: "Hoành Hoành cũng đói bụng phải ?" Đũa trong tay Giang Đông dừng lại, nhìn chằm chằm con mèo kia lát, con mèo này vật mà sáng sớm bệnh viện đưa tới. Giang Đông nghĩ tới, Chu Tự Hoành còn có cái thú an nhàn thoải mái nuôi mèo. Mặc dù bộ dạng con mèo này rất đẹp, nhưng dù sao cũng là phiền toái.

      Hựu An ôm Hoành Hoành, nhìn chân của mình chút, chân mới vừa đụng đến sàn nhà, liền nghe tiếng Giang Đông: "Muốn làm gì?" Hựu An nhìn hộc tủ trong phòng bếp chút: "Hoành Hoành đói bụng, kia có đồ hộp dành cho mèo, còn phải chuẩn bị cát cho nó." Hai hàng lông mày vừa thô vừa đen của Giang Đông nhíu lại, nhưng vẫn đứng lên, lấy đồ hộp dành cho mèo, hơn nữa còn chuẩn bị cát.

      Ăn cơm xong, Giang Đông ôm Hựu An đến phòng khách đặt lên ghế tựa thoải mái bên cửa sổ, mèo con tự động chui vào ngực , còn bắt đầu dọn dẹp mọi thứ trong phòng. Mặc dù có chút nên, nhưng Giang Đông đột nhiên cảm thấy tâm tình rất tốt.

      Hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời từ cửa sổ sát đất chiếu vào, rơi người ấm áp, hơi nóng nhưng cũng có chút thoải mái. Hựu An sững sờ nhìn ngoài cửa sổ mà ngẩn người. Dòng xe chạy, biển người, nhà cao tầng so le nhau mọc lên như nấm, khu thành thị này ngàn năm như , rất ồn ào náo động, mà lại cảm thấy thê lương lại đơn. Bên cạnh thiếu người, cảm thấy, khu thành thị này giống như có quan hệ gì với .

      Lúc Giai Kỳ đến là Giang Đông ra mở cửa. Giai Kỳ chợt nhớ lại ý niệm nảy đến trong đầu mình ngày Chu Tự Hoành nằm viện, lúc ấy nghĩ tới ý niệm hoang đường đó trở thành .

      Giang Đông cầm chìa khóa xe trong tay, với Giai Kỳ: "Tôi khoảng hai giờ, trong khoảng thời gian này phiền chăm sóc cho Hựu An." Giai Kỳ gật đầu, Giang Đông nhìn Hựu An cái, liền ra ngoài.

      Giai Kỳ tới kêu hai tiếng, Hựu An mới có phản ứng, ngẩng đầu lên: "Giai Kỳ, bạn đến rồi......" Giai Kỳ khỏi thở dài, từ khi tin Chu Tự Hoành chết truyền đến, khi hoàn thành tang lễ đến bây giờ, Hựu An đều giống như pho tượng bị rút linh hồn, người còn ở đây, mà linh hồn bé lại .

      Có khi nghĩ lại, Thượng Đế tốt đẹp, cho rồi lại lấy bằng đừng cho. Cha của Hựu An như thế, bây giờ Chu Tự Hoành cũng thế. Ánh mắt Giai Kỳ dừng cổ tay , cổ tay mảnh khảnh còn quấn băng gạc.

      Giai Kỳ chưa từng nghĩ là Hựu An lại chọn tự sát. Giai Kỳ quên được, khi chạy tới bệnh viện, sắc mặt Giang Đông lúc đó, sợ hãi và tuyệt vọng xuất người Giang Đông, khiến người ta đành lòng.

      Thậm chí lúc ấy Giai Kỳ có cảm giác, nếu cứu được Hựu An, chừng Giang Đông cũng chống đỡ nổi. Giang Đông quá nhẫn nhịn, hề nghĩ rằng, có lẽ đây là cơ hội mà Thượng Đế ban cho, bất kể như thế nào, rốt cuộc Giang Đông cũng có thể danh chánh ngôn thuận chăm sóc Hựu An.
      Minh huyen 84, milktruyenky, tart_trung2 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      ☆ Hồi 52:

      Edit: Phong Linh

      Beta: Lam Phượng Hoàng
      "Hựu An......" Giai Kỳ lo lắng nhìn Hựu An, muốn mở miệng khuyên , rồi lại biết nên gì cho phải. Ánh mắt Hựu An có chút đờ đẫn lướt qua Giai Kỳ, rơi vào ảnh cưới ở phía sau. Nhìn kỹ, mặt chú Chu còn có vết bầm tím giấu được, nhưng ánh mắt vẫn vô cùng kiên định nhìn .

      Màu mắt chú Chu rất đen.... bởi vì đen, cho nên có vẻ cực kỳ thâm thúy, sâu sắc. Nhưng lúc nhìn , Hựu An có thể tìm được bóng hình của mình trong ánh nhìn thâm thúy đó.

      Trước kia vẫn cảm thấy đây là chuyện khó có đến cỡ nào, nhưng bây giờ rốt cuộc cũng còn nữa: "Giai Kỳ, Chú Chu rất tuấn tú đúng ?"

      Giai Kỳ nhìn theo ánh mắt , chợt sinh ra loại cảm giác, ra quá hạnh phúc cũng phải chuyện tốt gì, hơn nữa trước hết còn thể bảo đảm phần hạnh phúc này có thể kéo dài vĩnh viễn. khi chợt mất , cảm thấy còn hy vọng, chính là như Hựu An lúc này.

      "Chú Chu là tên lường gạt, chuyên lường gạt. ấy đối tốt với mình cả đời, bảy mươi năm sau này của ấy đều thuộc về mình, thậm chí ấy còn bỏ mình lại, nhất định chết sau mình, sợ ai chăm sóc dâu bị nuông chiều. Cho tới bây giờ ấy cũng chưa từng câu em, cho dù chưa , mình cũng biết ấy mình, rất , rất , chịu nổi cho dù mình bị chút uất ức. Nhưng ấy lại rồi, cứ như vậy bỏ mình lại mà . Hai ngày nay mình suy nghĩ, có phải là ấy chê mình, chê mình cái gì cũng dựa vào ấy, chê mình quá phiền toái......"

      Giai Kỳ vươn tay ôm lấy : "Bạn biết phải như vậy mà, sao ấy có thể chê bạn được, ấy chút do dự đỡ dao cho bạn, sao có thể chê bạn......" "Vậy sao ấy lại như vậy, ngay cả lời từ biệt cũng có, thậm chí mình còn được nhìn ấy lần cuối, đến thi thể cũng nhìn thấy, chỉ còn lại nắm tro. Bọn họ đó là ấy, mình cảm thấy đó phải là ấy, Chú Chu lợi hại như vậy, sao có thể chỉ còn sót lại nắm tro, Giai Kỳ, bạn có phải bọn họ gạt mình , Chú Chu vốn hề chết......"

      Giai Kỳ thở dài : "Hựu An, rất nhiều việc chúng ta thể khống chế được, đặc biệt là sinh lão bệnh tử. Chú Chu nhà bạn là hùng, mặc dù ấy ra nhưng cứu sống rất nhiều người. Chú Chu rồi, con đường phía trước của bạn còn rất dài, tốt nhất bạn hãy để mọi chuyện qua , mình nghĩ đây cũng là hi vọng của Chú Chu. Chú Chu mất , bạn vẫn còn người nhà, bạn bè. Dũng cảm lên, chuyện gì thể vượt qua......"

      Lúc Giang Đông trở lại, trong tay xách theo hai túi lớn, có rau dưa trái cây, còn có vài vật dụng cần dùng hằng ngày. Nhìn thấy trong phòng khách chỉ có mình Giai Kỳ, trong mắt xẹt qua tia hốt hoảng. Bỏ đồ trong tay xuống, chỉ mấy bước chạy lên lầu, liếc mắt nhìn qua rồi mới yên tâm xuống.

      Giai Kỳ thầm thở dài : "Hựu An vừa mới ngủ, đại khái là do mệt mỏi, tôi cảm thấy tình trạng của ấy tốt, nên ra ngoài nhiều hơn. Nếu ấy cứ cố chấp đắm chìm trong quá khứ vĩnh viễn thể thoát khỏi tuyệt vọng."

      Sau khi Giai Kỳ rời , Giang Đông suy nghĩ lâu, bắt đầu thu dọn đồ đạc, đem tất cả hình của Chu Tự Hoành trong phòng cất .

      Hựu An tỉnh lại liền phát tất cả hình trong nháy đều biến mất. tủ đầu giường đổi thành hình lúc lên đại học, tường cũng đổi thành tranh phong cảnh. kịp mang giày, chạy mạch xuống lầu dưới, tường, bàn, thư phòng, tất cả đều tìm lần, cuối cùng vọt tới phòng bếp.

      Giang Đông hầm cháo gà, từ lúc chạy xuống biết, Hựu An nhìn chằm chằm, chất vấn: "Hình đâu?" Giang Đông quay đầu lại, thấy chân trần, chân trái còn quấn băng gạc.

      Giang Đông mặt nhăn mày nhíu tới, nhấc thả lên ghế, rồi ngồi chồm hổm xuống nhìn vết thương ở chân . Bị giày vò, băng gạc lỏng ra, giơ tay muốn băng nhanh lại cho . Hựu An nhấc chân muốn đạp cước, Giang Đông theo bản năng bắt được chân , Hựu An bị đau hừ tiếng, Giang Đông vội vàng buông ra. Hựu An lại lập tức đạp cước trúng bả vai của , cước này vừa nhanh vừa hiểm, Giang Đông bị đạp thiếu chút nữa ngã ngồi dưới đất.

      "Tôi hỏi hình đâu?" Lúc này Hựu An tựa như con hổ giương nanh múa vuốt, chỉ hận thể cắn cái. Giang Đông mím thẳng môi: "Vứt rồi." Hai chữ này vừa ra khỏi miệng, Hựu An liền đánh tới, tay đấm chân đá: "Ai cho vứt, ai cho cái quyền đó, cút , cút , tôi cần quan tâm, lập tức cút cho tôi, ô ô ô...... trả chú Chu cho tôi, sao lại là chú Chu chứ, sao người chết phải là ......"

      Giang Đông nhúc nhích, để yên cho đánh, đợi đến khi sức cùng lực kiệt ngồi dưới đất, mới ôm lấy thả lên ghế sofa. Hựu An chợt níu tay lại giọng : " xin lỗi, có thể trả hình lại cho tôi , van cầu ......" Giang Đông mất hồn trong giây lát. Trong trí nhớ, nhóc chưa từng yếu ớt cầu xin như vậy, ở trước mặt , luôn bướng bỉnh, coi đối đầu với là chuyện đương nhiên. Tim của chợt mềm nhũn, lại cố gắng cứng rắn lên: " nấu cơm." Hựu An tức chịu được, nhặt đệm dựa ghế sofa sau lưng ném tới, đập trúng lưng Giang Đông, trượt xuống, Giang Đông cũng buồn quay đầu lại.

      Hựu An cảm thấy kiếp trước chắc chắn mình tạo rất nhiều nghiệp chướng, mới gặp phải người đàn ông thích xen vào chuyện người khác như vậy. Hựu An bắt đầu tuyệt thực để chống cự, Giang Đông bế đến trước bàn ăn, cũng chịu động đũa. Giang Đông cũng mặc kệ , sau khi ăn hết phần của mình, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn : "Nếu như em muốn truyệt thực để tự sát, khắc có cách bắt em ăn, cho nên, tốt nhất đừng ép ."

      Hựu An oán hận nhìn : "Giang Đông, là đồ biến thái! Tôi muốn tự sát hay liên quan gì đến , đừng có bày ra vẻ trai quản giáo tôi, tôi với có quan hệ gì hết."

      Giang Đông căn bản coi như nghe thấy lời , gắp vài món vào chén, đẩy tới trước mặt , cúi đầu nhìn đồng hồ: "Bây giờ là sáu giờ, cho em 20 phút, ăn hết những thứ này, ăn hết đút em  ăn."

      Theo kinh nghiệm của Hựu An, người đàn ông này nhất định được làm được, thương cưng chiều như chú Chu, là Giang Đông đáng ghét. Chỉ là, vẫn ăn hết chén cơm, còn bị bắt uống chén canh.

      Buổi tối Giang Đông ở ngoài cửa nghe tiếng khóc nức nức nở nở bên trong, chậm rãi thở phào nhõm, luôn nơm nớp lo sợ, sợ nhóc muốn thể ra ngoài. khóc, nghĩa là đem toàn bộ cảm xúc trong lòng phát tiết ra ngoài, khá hơn chút.

      Giang Đông chợt nhớ tới lời vừa rồi Hựu An hét lên với , sao người chết phải là . Đúng vậy! Giang Đông cũng muốn câu này, nếu có thể quay lại lúc đó, tình nguyện người đến nơi đó là . Nếu chết, đoán chừng nhóc cũng khổ sở như vậy. Có lẽ chỉ cảm thấy rốt cuộc mình cũng được giải thoát, đời còn Giang Đông luôn xen vào chuyện của . Hồ đồ đến mức này, Giang Đông thể thừa nhận mình đúng là rất thất bại.

      Cha với , nếu như phải được, vậy thử chủ động thể , để hiểu tâm ý của . Loại kết quả này mặc dù phải do chúng ta hy vọng, nhưng chừng, cũng có thể là do ông trời an bài. Bất kể kết cục như thế nào, ít nhất còn cảm thấy tiếc nuối.

      ra Giang Đông rất khó nghĩ, thể buông tay với Hựu An, trông nom chín năm, cuối cùng lại thành vợ của em mình. Đời người có mấy lần chín năm, đời này Giang Đông cũng thể ai khác nữa, cũng còn mấy lần chín năm như thế để có thể mặc sức mà phung phí. Nhưng có lúc suy nghĩ lại, cảm thấy chín năm trông nom Hựu An là khoảng thời gian hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất. trông chừng , ngày ngày nghĩ tới , che chở , cho dù luôn đối chọi gay gắt với , nhưng vẫn là người gần gũi nhất, còn thân thiết hơn bạn trai của lúc đó, đây là loại vui vẻ bí .

      Ý của cha giống , ra điều duy nhất hy vọng chính là có thể sống tốt, sống trong thế giới có , để lúc nào cũng có thể nhìn thấy , nếu như thể nhìn hấy thỉnh thoảng nghe được tin tức của cũng tốt. Vì hi vọng hèn mọn này, phải trông chừng . Chỉ là nghe tiếng
      khóc, Giang Đông vẫn cảm thấy rất phiền lòng.

      Hai ngày nữa là Chủ nhật, ra tại cuối tuần đối với Hựu An mà , còn chút ý nghĩa nào. chỉ cảm thấy kỳ quái, sao Giang Đông còn chưa trở về bộ đội.

      Điện thoại vang lên, Hựu An sửng sốt chút rồi mới nhận, số nhà riêng của cũng mấy người biết. Là chú Hai của , chú bà nội bị bệnh, tới bệnh viện huyện họ đề nghị nên đến bệnh viện chuyên khoa của Thành phố B làm kiểm tra cặn kẽ. Chú mua vé tàu nằm tối nay, sáng mai đến Thành phố B.

      Sau khi cúp điện thoại, lâu cũng hồi phục tinh thần, Giang Đông có chút bận tâm hỏi: "Là ai vậy? Có chuyện gì?" Hựu An ngẩng đầu nhìn : "Bà nội tôi bị bệnh, chuyến xe lửa tối nay, sáng mai đến Thành phố B."

      Trước đây Hựu An ở cùng bà nội khoảng thời gian rất dài, vì vậy tình cảm tương đối tốt. Khi Hựu An kết hôn, bà nội bị ngã gãy chân, thể tới tham gia hôn lễ. Sau khi kết hôn, cùng chú Chu cũng bớt thời gian trở về chuyến, cũng đợi ngày nào đó lại đến thăm.

      Bà nội cũng 78 tuổi rồi, có vài triệu chứng teo não, nhớ mọi người cho lắm. Hơn nữa bây giờ bệnh lại chuyển biến xấu nên có chút hồ đồ, chỉ nhớ cháu rể mặc quân trang, thấy Giang Đông cũng mặc quân trang, liền trực tiếp cho rằng Giang Đông là Chu Tự Hoành.

      Bà tuy có chút hồ đồ, nhưng tên nhớ rất , mở miệng liền gọi Tự Hoành, khiến chú Hai cũng nhớ cho rằng Giang Đông là cháu rể, dù sao mới chỉ gặp mặt có lần.

      Chuyện của Chu Tự Hoành vẫn chưa thông báo cho bà nội, sợ bà biết lại xảy ra chuyện hay. Bà từng này tuổi rồi, thể chịu nổi đả kích lớn như vậy. Hựu An len lén quét mắt về phía Giang Đông, mặc dù mặt vẫn như cũ mang nét cười, nhưng lời , thái độ lại vô cùng chân thành. trực tiếp sắp xếp phòng bệnh ở bệnh viện chuyên khoa cho bà nội, mời y tá riêng chăn sóc, lại đặt phòng khách sạn cho chú Hai, sắp xếp vô cùng chu đáo, thỏa đáng, hoàn toàn thay thế vai trò của chú Chu.

      Thậm chí Hựu An cảm thấy, cho dù chú Chu ở đây lúc này, cũng thể làm tốt hơn . Hựu An lần đầu phát , có lẽ Giang Đông cũng lạnh lùng cay nghiệt như mình nghĩ, nhìn tỉ mỉ chu đáo chăm sóc bà nội mình, cùng bà lão mơ mơ hồ hồ chuyện nọ xọ chuyện kia chuyện phiếm, khiến người ta cảm thấy, người đàn ông này cũng có mặt ấm áp. Tựa như ánh mặt trời ngoài cửa sổ, rực rỡ chói lòa, lại khiến người ta cảm thấy ấm áp.

      Tác giả có lời muốn : nam chính là đồng chí Chu Tự Hoành, tôi cũng hề có ý đổi nam chính. Tình huống tại chỉ là muốn cho Hựu An cơ hội thấu hiểu, phải đần độn u mê để Giang Đông trở thành ‘kẻ ăn vụng’, cho nên xuất tình huống đổi nam chính, mà cuối cùng nhất định là kết cục phàm tục, kết cục Đại Đoàn Viên.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      ☆ Chương 53:
      Edit: Kuto Beo
      Beta: Lam Phượng Hoàng
      Năm nay đối với Hựu An mà , buồn nhiều hơn vui, mất nhiều thứ. Chú Chu rồi, tại bà nội lại được chuẩn đoán là bị u não. bà lão 78 tuổi, sau khi bác sĩ chuẩn đoán lại thể đề nghị phẫu thuật, vì theo như tình trạng thân thể của bà sợ rằng trụ nổi khi lên bàn mổ.

      Sau khi bàn bạc với chú Hai xong, Hựu An đón bà nội về sống trong nhà. Bà nội rất ưa thích Giang Đông, Hựu An cam chịu để Giang Đông đóng vai trò cháu rể, dù sao lúc này với bà cũng có bất kỳ ý nghĩa gì.

      Hựu An vẫn cảm thấy bà nội bệnh hồ đồ, bệnh đến mức nhận ra ai cả. Nhưng vào ngày hai mươi ba tháng chạp, Giang Đông cùng chú Hai ra ngoài mua đồ, trông chừng bên giường bà nội, bà nội vuốt tóc : "An An nhà bà trưởng thành rồi, còn nữa, biết hiếu thuận bà nội. Tự Hoành có phúc mất , Giang Đông là đứa bé ngoan, con và cậu ta phải cùng sống tốt......"

      Hựu An mới biết được, cái gì bà nội cũng hiểu, chỉ là hùa theo giả bộ hồ đồ cùng bọn họ thôi. Chợt nhớ tới, bà nội từng gặp Giang Đông, khi đó Giang Đông mang về Thành phố B, vụng trộm chạy về nhà bà nội. Giang Đông chạy suốt đêm tóm về, khi đó bà nội với : Giang Đông là đứa bé ngoan, bảo ngoan ngoãn cùng . Bà nội , đây là bí mật của hai bà cháu, Giang Đông về, vẫn gọi là Tự Hoành như cũ.

      Mồng sáu đầu năm, bà nội phát bệnh, lúc bình tĩnh. Chú hai muốn đưa bà về chôn cất gần phần mộ tổ tiên. Giang Đông tìm xe, hai người về theo, hỏa táng, đem chôn, qua đầu thất (49 ngày) hai người mới trở về. Trong năm, Hựu An tiễn đưa hai người thân nhất. Sau khi trải qua những ngày này, ngược lại Hựu An thông suốt nhiều điều, giống như Giai Kỳ , sinh lão bệnh tử, vĩnh viễn thể kháng cự.

      Hết tháng giêng, Hựu An về bệnh viện làm, Giang Đông cũng trở về  bộ đội, nhưng mỗi ngày đều quay về, nấu cơm, dọn dẹp phòng cho , sau đó lại . Những việc này, cho tới bây giờ Hựu An vẫn chưa làm tốt, để tự mình làm lấy, trong nhà rất nhanh biến thành chỗ đổ rác, Hựu An cũng uổng phí hơi sức mà từ chối.

      Hơn nữa, tại cảm giác của Hựu An đối với Giang Đông thay đổi, trải qua chuyện của bà nội, Hựu An phát , Giang Đông cũng đáng ghét, chỉ có thói quen làm mặt lạnh. Nếu bỏ qua thái độ cứng rắn của , mọi thứ làm hoàn toàn đều xuất phát từ ý tốt, mấy năm nay, mình ôm lấy thành kiến vốn có, dùng phản kháng để phản kháng, ra cũng tương đối ngây thơ.

      Có lúc Hựu An cũng suy nghĩ, tại sao Giang Đông lại tốt với như vậy. Nhưng càng nghĩ càng dám nghĩ tới, là người nhát gan, có thói quen trốn tránh. Bây giờ chịu được bất kì chấn động nào nữa, nhưng đời người luôn là quanh co nối tiếp quanh co.

      Sau đó mẹ Phùng lại dọn nhà, dời đến khu người già cạnh vườn trẻ của Yến Tử. Bà chỉ có hai người mà ở căn phòng lớn như vậy lãng phí, nhưng Hựu An biết, bà muốn lại làm phiền . Hựu An cũng miễn cưỡng, mặc dù cả đời mẹ Phùng khốn khổ, nhưng cũng là người rất mạnh mẽ.

      Mẹ Phùng ở lầu hai, lầu dưới có quán lẩu. biết có phải là sử dụng than đúng cách hay , gây ra hoả hoạn. Khi bốc cháy vừa đúng lúc Hựu An đến đưa thuốc cho mẹ Phùng, là thứ bảy. Yến Tử ngủ giường, Hựu An cùng mẹ Phùng ngồi bên giường, liền nghe tiếng nổ, tiếp đó ngọn lửa liền lan vào theo cửa sổ......

      Giang Đông gần như đến ngay lập tức sau đội viên phòng cháy chữa cháy. Lúc cứu người ra, Hựu An hôn mê, Yến Tử được Hựu An dùng vỏ gối ướt bịt mũi miệng, ra ngoài lát liền oa oa khóc lớn, mẹ Phùng bị thương hơi nặng.

      Lúc Hựu An tỉnh lại, là nửa đêm. chỉ nhớ, lúc ấy mình chỉ kịp hắt nước trà bàn lên vỏ gối để che mũi miệng của Yến Tử, tiếp theo liền biết gì nữa.

      "Tỉnh......" mở mắt ra liền nhìn thấy Giang Đông có chút chật vật, mặt còn nám đen từng mảng, quân trang người biết bị cắt như thế nào, chỗ nào cũng thủng lỗ, còn có mấy vết cháy xém. ngồi ghế ở đầu giường, hề nháy mắt nhìn mình chằm chằm, đáy mắt mờ mịt tức giận, giống như có ngọn lửa thiêu đốt. Hiển nhiên, tức giận, tức giận khiến Hựu An có chút biết làm sao mà ngồi dậy.

      biết có phải vì tức giận hay mà giọng của Giang Đông cơ hồ có chút run rẩy: "Em vẫn muốn chết phải ?" Hựu An rũ mắt xuống, thể phủ nhận. Trong khoảnh khắc biết là hoả hoạn, nghĩ, nếu chết như vậy, có phải có thể gặp Chú Chu hay . Cho nên, lúc ấy chút cũng sợ hãi, dưới tình huống khẩn cấp như vậy cũng chỉ thực các biện pháp bảo vệ cho mẹ Phùng cùng Yến Tử.

      Nhớ tới mẹ Phùng và Yến Tử, khỏi giương mắt hỏi : "Họ sao rồi?" Giang Đông lại ngoảnh mặt làm ngơ nhìn : "Hứa Hựu An, hỏi em có phải vẫn muốn tìm cái chết hay , trả lời ." (hai người thân thiết hơn nhiều, đổi xưng hô nha ^^)

      Hựu An cắn cắn môi cúi đầu lời nào, biết mình lừa được Giang Đông, cả người Giang Đông chợt suy sụp, thanh có chút vô lực: "Em vẫn muốn chết, Tự Hoành mất rồi, em liền sống nổi, thể tự sát, liền thay đổi biện pháp để tìm đến cái chết. Em Tự Hoành, ta được, vậy đứa trong bụng em phải thế nào đây?"

      Hựu An sửng sốt, cho là mình nghe lầm: " cái gì, lặp lại lần nữa......" Giang Đông cúi đầu : "Em mang thai, hơn ba tháng, em có cảm giác sao?"

      Hựu An ngơ ngác nhìn , ba tháng nay sống yên lòng, còn có tâm trạng mà để ý đến thay đổi thân thể sao. Bây giờ suy nghĩ chút, dì lớn cũng ba tháng chưa tới, tính tính ngày, có lẽ lần cuối cùng kia mà có.

      Hốc mắt Hựu An chợt nóng lên, còn nhớ, chú Chu rất thích trẻ con, mặc dù gạt : "Có dâu của là đủ rồi, hầu hạ dâu cũng còn chưa xong, nếu như có đứa bé, dâu nhà phải làm thế nào, đợi chút......" Nhưng Hựu An biết, rất hy vọng có đứa bé.

      Mỗi lần làm xong, lâu cũng rút ra, hoặc là khi làm, đem gối đầu lót dưới lưng , đây là tư thế dễ thụ thai nhất. Chú Chu thích con , mỗi lần nhìn Yến Tử, ánh mắt đều rất hiền lành dịu dàng.

      Khi đó Hựu An với chú Chu: "Nếu mang thai, đứa đầu tiên muốn sinh con , đứa thứ hai là con trai......" Lúc ấy Chú Chu cười : "Em muốn sinh mấy đứa?" Hựu An lại: "Trong phạm vi chính sách cho phép, có thể sinh bao nhiêu sinh bấy nhiêu." Chú Chu ôm là heo mẹ , xảo trá phản bác lại : nếu là heo mẹ, là cái gì? Sau đó chú Chu ôm trừng phạt. Xem đó, cái gì cũng nhớ, nhưng chú Chu lại bỏ ......

      Nước mắt Hựu An lăn xuống, từng hạt từng hạt giống như chuỗi trân châu đứt. Giang Đông rút khăn giấy, tay chân vụng về lau cho : "Khóc cái gì, chưa gì em. Được rồi, được rồi, giáo huấn em nữa, em đừng khóc được , đừng khóc......"

      Lần đầu Hựu An phát Giang Đông cũng có khuyết điểm, người đàn ông này thoạt nhìn gì chống nổi, lại sợ khóc nhất, vừa khóc, liền luống cuống tay chân, Hựu An lau nước mắt mặt, với : " yên tâm, tôi muốn tìm cái chết nữa, tôi phải sống để làm mẹ."

      Trong lòng Giang Đông vừa chua vừa chát, cũng biết là cảm giác gì. Ánh mắt Hựu An lấp lánh như ánh sao trong như đêm đông, từ trong mắt , nhìn thấy  hi vọng. trách được, ai cũng tình thương của mẹ thế giới là mạnh mẽ nhất. nhóc của cũng giống vậy, khi làm mẹ, tự nhiên cũng kiên cường hơn.

      Giang Đông trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn mở miệng cho biết: "Mẹ Phùng cấp cứu thành, Yến Tử chỉ bị thương rất , chẳng qua sau khi biết bà nội bé mất, vẫn chuyện, cũng khóc. Ba và dì Thanh đưa bé về Giang gia, đồn công an liên lạc với mẹ bé."

      Ánh mắt Hựu An buồn bã, cảnh ngộ của Yến tử còn khổ hơn , đứa trẻ mới mấy tuổi phải trải qua nhiều chuyện như vậy, mẹ ruột chăm sóc bé sao. Mà con mình chưa sinh ra có ba, ra cũng rất giống Yến Tử, nếu Chú Chu ở đây, lúc này chắc vui lắm.

      Bỗng nhiên Hựu An : "Nếu bà của Yến Tử qua đời, tôi là mẹ của Yến Tử." Trong nháy mắt, Giang Đông cảm thấy nhóc trông nom nhiều năm trưởng thành. Đúng vậy! Cũng làm mẹ, sao có thể còn là nhóc.

      Vết thương của Hựu An cũng nặng, chỉ hít vào ít khí nên bị tổn thương, nghỉ ngơi mấy ngày là được ra viện. Ngay sau đó chính là tang lễ của mẹ Phùng, Hựu An cảm thấy sinh mạng vô thường, ngắn ngủn chưa đến nửa năm, ba người thân bên người mất .

      Sau tang lễ của mẹ Phùng, cũng dọn đến Giang gia. Hựu An biết, bây giờ phải là lúc bốc đồng, phải có trách nhiệm với đứa bé, còn có cả Yến Tử nữa. Với lại, sau khi mang thai, biết thêm điều mới, cho dù sinh mệnh trong bụng mới ba tháng, nhưng có thể cảm giác là bé tồn tại.

      Đại khái bởi vì mình làm mẹ, nên cũng có chút thấu hiểu, tha thứ cho Trương Tú Thanh. Còn nhớ Giang Đông từng : cho dù thế nào, bà vẫn là người đưa em đến thế giới này.

      Trương Tú Thanh mừng rỡ phát , thái độ của con với bà thay đổi, khác hẳn xa lạ gượng gạo trước kia. tại hai mẹ con có thể bình tĩnh hòa nhã mấy câu, có thể như vậy bà tương đối thỏa mãn.

      Trương Tú Thanh cũng rất thích Yến Tử. Trẻ mẫn cảm nhất, cảm nhận được tâm ý của Trương Tú Thanh. Trừ Hựu An, Yến Tử đeo theo nhất là Trương Tú Thanh, cái miệng nhắn rất ngọt, nhìn Trương Tú Thanh cùng Giang Thành, gọi là ông ngoại bà ngoại, gọi khiến mặt mày hai người hớn hở.

      Tin tức Hựu An mang thai đem đến hi vọng cho Chu gia vắng lặng, ngày Chu phu nhân chạy sang Giang gia mấy lần, đến thăm cháu nội chưa ra đời. Chu thủ trưởng có chuyện gì cũng cứ chạy qua, cũng tận lực tránh nhắc tới Chu Tự Hoành, người hai nhà chung sống rất hoà thuận.

      Đôi lúc Hựu An nghĩ, có lẽ ở nơi xa xăm, chú Chu phù hộ cho và đứa bé. Bằng trong trận hỏa hoạn đó, sao có thể sống sót, hơn nữa còn bị chút thương tổn nào.

      Sau khi nhận được điện thoại hẹn gặp của Lưu Kim Yến, Hựu An hơi bất ngờ. Bên công an chuyên về cư trú liên lạc với rất nhiều lần đều có kết quả. Lưu Kim Yến là mẹ, nhưng cũng có ý trở lại dẫn đứa bé . Cho nên dù Hựu An muốn danh chánh ngôn thuận nuôi dưỡng Yến Tử, nhưng thủ tục cũng làm được. Hựu An nghĩ gặp ấy cũng tốt, có thể chút về chuyện Yến Tử với ấy.

      Lưu Kim Yến hẹn gặp ở quán trà bờ sông, quán trà lịch tao nhã y như cái tên Lâm Thủy hiên của nó. Hựu An vào trong, khi nhìn thấy Lưu Kim Yến liền ngẩn ra, so với lần trước, lần này ấy ăn mặc rất tao nhã, trang điểm cũng ít, cho dù khóe mắt có vài nếp nhăn nhàn nhạt, cũng vẫn là tương đối xinh đẹp.

      Lưu Kim Yến có chút phức tạp nhìn Hựu An. từng hận Hứa Hựu An, hận đến cắn răng nghiến lợi. đầu tư tình cảm nhiều năm như vậy, cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, cho rằng đều do Hứa Hựu An gây ra. Nếu ta xuất , nhất định có thể đợi đến kết quả mà muốn. Bây giờ nghĩ lại, có chút buồn cười, Chu Tự Hoành chết đột ngột, cuối cùng, người duy nhất có thể cho con mái nhà cũng chỉ có Hứa Hựu An.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      ☆ Chương 54

      Hựu An cũng quanh co lòng vòng, trực tiếp mở miệng: "Nếu vì Yến Tử, tôi tới." Lưu Kim Yến cũng gật đầu cái: "Nếu bé, tôi cũng tới tìm ." Tốt! Hựu An thầm nói trong lòng, quả nhiên hai người bọn họ đều đến vì một mục ́ch, còn cùng chán ghét nhìn nhau.

      Hựu An phát , hôm nay Lưu Kim Yến chân hơn lúc trước nhiều, ít nhất bề ngoài hề giả dối nữa. Cũng phải thôi, chú Chu chết rồi, giả bộ cho ai xem, bỏ vẻ ngoài nhu nhược ra, Lưu Kim Yến có loại khí chất gần như thực lạnh lùng: "Tôi muốn kết hôn......" Hựu An ngạc nhiên, thể tin, : " đến tìm tôi là để nói với tôi điều này, kết hôn, Yến Tử sao, đã nghĩ đến chưa?"

      Lưu Kim Yến nhìn Hựu An lâu rồi mới : " ấy làm việc ở tòa Thị Chính, chức vị thấp, nguyện ý lấy một người có tai tiếng xấu như tôi, bất quá cũng bởi vì có chút chuyện xưa. ấy có con trai, lớn hơn Yến Tử năm tuổi, biết mà, điều kiện bây giờ của tôi có thể gả cho ấy dễ dàng."

      "Cho nên liền bỏ Yến Tử......" Hựu An từ từ đứng lên, hai mắt bốc lửa bừng bừng: "Nếu muốn nuôi bé, ban đầu sao lại sinh bé ra, là một người phụ nữ ích kỷ, xứng làm mẹ. Về sau Yến Tử là con tôi, hề có quan hệ với , hi vọng đến quấy rầy bé nữa."

      Hựu An xong, cầm túi xoay người ra ngoài, tới cửa nghe Lưu Kim Yến ở phía sau câu: "Cám ơn !" Hựu An đột nhiên cảm thấy hết sức châm chọc, mà quay đầu lại, nếu mà người phụ nữ ích kỷ cái gì cũng có thể bỏ , cho dù là con ruột thịt của mình. Hựu An chợt nhớ tới mẹ , lúc gả cho Giang Thành, cũng vứt bỏ mình. Nếu khi đó mẹ bỏ lại, năm đó khi mười lăm tuổi, chừng sẽ có hôm nay. Mặc dù có lỗi với ba, nhưng so với Lưu Kim Yến, ít nhất bà đã làm hết chức trách căn bản của một người mẹ.

      Hựu An vừa ra ngoài liền nhìn thấy Giang Đông, đứng tựa vào trước cửa xe chờ , Hựu An biết theo mình mà tới được. Tính tình Giang Đông độc cổ quái, thay vì theo , bằng ban đầu đưa tới đây chẳng phải là được rồi sao, cần gì phải lén lút theo phía sau . Bỗng nhiên quay đầu, Hựu An chợt phát , dường như Giang Đông đã theo nhiều năm như vậy. Nếu như dừng bước quay lại nhìn về phía sau, luôn ở phía sau, gần xa mà theo . Trước kia cảm giác phiền chết được, bây giờ suy nghĩ lại, có lẽ đây là cách biểu đạt sự quan tâm của người đàn ông này.

      Hựu An tới mở cửa xe ngồi xuống, Giang Đông sửng sốt mấy giây. Nếu là trước kia, nhóc này nhìn thấy chỉ có hai kết quả, là làm như thấy, hai là xông lại kêu la mấy câu liền chạy mất. Ngoan ngoãn ngồi vào xe như vậy, đây là lần đầu trong chín năm, Giang Đông có chút quá thích ứng.

      Bim bim...... Còi xe vang lên hai tiếng, Hựu An nhô đầu ra: " thôi." Khoé miệng Giang Đông nhếch lên, lên xe, khởi động. Xe đường, Giang Đông mới hỏi câu: " ấy tìm em làm gì?" Hựu An xoa xoa thái dương, ngày hôm qua ngủ ngon, có chút nhức đầu, trả lời ngay vào vấn đề Giang Đông hỏi, chỉ : "Ngày mai có thể làm thủ tục nhận nuôi." xong câu này, liền nhắm mắt lại dựa vào ghế ngồi lên tiếng nữa.

      vào tháng ba, mặc dù còn chút rét tháng ba, nhưng ngọn cây ven đường cũng thấy chồi non mềm như nhung, màu xanh lá cây non nớt, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ của xe rơi vào mặt , nhóc giơ tay lên che che. Vượt qua đèn đỏ ở giao lộ, Giang Đông đưa tay kéo thanh chắn xuống, hạ thấp ghế ngồi, để nằm thoải mái hơn chút, từ phía sau cầm thảm nhàng khoác lên người . Khoảng thời gian trộm được này biết có thể kéo dài bao lâu, nhưng Giang Đông lại ích kỉ hy vọng xa vời là có thể kéo dài hơn chút, chút nữa......

      Hựu An cảm giác được động tác Giang Đông dịu dàng nhàng chậm chạp, trước kia những thứ này bị bỏ qua, hôm nay bất chợt liền hiểu . ra Giang Đông vẫn đối xử với rất tốt, thậm chí hề tốt thua Chú Chu chút nào, chỉ là, vẫn cố ý coi thường, cố chấp lại hèn hạ hưởng thụ nổ lực này. Đem tất cả sự hận thù giấu diếm dành cho mẹ và ba của trút hết lên người , rất công bằng.

      Xe dừng ở cửa Giang gia, Hựu An ngồi yên, bình tĩnh nhìn Giang Đông câu: "Giang Đông, thích tôi?" Mặc dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại tương đối khẳng ̣nh.

      Trong nháy mắt, bối rối của Giang Đông thoáng qua, trong mắt lại lên tia hi vọng: "Ừ, thích em." Sau khi Hựu An hỏi xong liền hối hận, nhưng luôn luôn thuộc loại người bộc trực, trong lòng giữ được chuyện gì. Nếu biết được chuyện này, phải hỏi , trước đó cũng nghĩ tới, sau khi hỏi thì nên làm cái gì, càng có nghĩ tới, Giang Đông cứ thoải mái như vậy mà thừa nhận.

      khí có chút xấu hổ, Hựu An đẩy cửa ra xuống xe, vừa đúng lúc dì giúp việc ra ngoài mua thức ăn, chạy nhanh vào. Yến Tử cùng Trương Tú Thanh ngồi ghép hình thảm trước cửa sổ, nhìn thấy , nhóc nâng lên nụ cười tươi, đứng lên, vung vẫy hai bím tóc như sừng dê đáng lon ton chạy tới. Vọt tới trước mặt Hựu An, đột nhiên đứng lại, thật cẩn thận sờ sờ bụng của Hựu An: "Bà ngoại em trai vẫn ở trong bụng, con thể đụng vào em."

      Hựu An cười, ngồi chồm hổm xuống vuốt mái tóc lòa xòa cong lên của bé, dịu dàng : "Yến Tử, dì Hựu An làm mẹ con có được ?" Hựu An cảm thấy, mặc dù Yến Tử chưa lớn, nhưng vẫn muốn tôn trọng ý kiến của nhóc chút. Tâm tư nhóc có chút trưởng thành sớm, hy vọng tổn thương tình cảm của bé.

      Ánh mắt Tiểu Yến Tử sáng lên, dùng hết sức lực gật đầu cái, thanh trong trẻo non nớt hô lên: "Mẹ." Hựu An đáp lại, ôm lấy nhóc hôn cái, bị Trương Tú Thanh vội vàng kéo qua.

      Hốc mắt Trương Tú Thanh hơi hồng, thanh có chút run rẩy, bất mãn càu nhàu với : "Mặc dù đã hơn ba tháng, nhưng vẫn phải cẩn thận chút mới tốt." Hựu An gật gật đầu.

      "Chú Giang." thanh của Yến Tử làm sống lưng Hựu An có chút cứng còng, Giang Đông tới sờ sờ ̉nh đầu Yến Tử, như có như quét mắt qua Hựu An cái. Hựu An nghiêng đầu chuyện với Trương Tú Thanh, chẳng qua ánh mắt cũng tự giác mà rơi lên người .

      Đến buổi chiều, Giang Thành cầm thuốc vào, đưa cho vợ, nhìn Trương Tú Thanh uống xong mới : "Giang Đông và HựuAn sao vậy, thấy hơi lạ lạ."

      Trương Tú Thanh thở dài : "Từ Hựu An bị ba con bé cưng chiều mà lớn lên, tính tình ngây thơ rành việc đời. Sau đó lại đem bất mãn với em mà giận chó đánh mèo trút hết lên người Giang Đông. Hơn nữa, theo em có lẽ đây là khởi đầu, nếu bọn chúng với nhau, kết quả , cũng chắc như chúng ta hy vọng. Chỉ là, đứa nhỏ Hựu An này từ cố chấp, em chỉ sợ con bé tìm thấy lối ra, khiến Giang Đông lỡ dỡ."

      Giang Thành nắm tay bà : "Giang Đông phải cố chấp, nếu như cố chấp, sao lại một mình độc cho đến bây giờ, cả đối tượng cũng có. Chỉ là giữa hai người còn có Tự Hoành, sợ rằng rất khó, Giang Đông giống Tự Hoành, đều trọng nghĩa. Thôi quên , con cháu có cái phúc của con cháu, đến lúc này, chúng ta muốn quan tâm cũng thể quan tâm được, kệ bọn chúng dây dưa !"

      Hựu An dỗ Yến Tử ngủ, vừa ra khỏi phòng bé, liền nhìn thấy Giang Đông. Giang gia giống Chu gia, đều là loại nhà riêng lẻ hai tầng, phía trước có sân , phía sau có một vườn hoa . Sau khi Hựu An cùng Yến Tử vào ở, vợ chồng Giang Thành liền chuyển xuống lầu , Yến Tử ở phòng gần cầu thang, phòng Hựu An ở đối diện phòng của Giang Đông, ở khúc quanh cầu thang tầng hai có quầy rượu nhỏ. Giang Đông ngồi hút thuốc lá ở đó, nhìn thấy Hựu An liền tắt thuốc, bình tĩnh nhìn , giống như có rất nhiều lời muốn .

      Hựu An hơi chần chờ, nhưng vẫn tới, ngồi vào ghế bar bên cạnh . Ánh đèn từ đỉnh đầu rọi xuống, rơi quanh người tạo vầng sáng mỏng manh, vô tình làm mềm hình dáng góc cạnh của , giống như rút cứng rắn nguội lạnh, lộ ra mấy phần dịu dàng thong thả.

      Hựu An thể thừa nhận, Giai Kỳ rất đúng, Giang Đông rất tuấn tú, mức độ đẹp trai so với chú Chu, thể phân cao thấp. Từ lúc đọc truyện cho Yến Tử, Hựu An liền yên lòng mà nghĩ tới Giang Đông, còn có nhiều thứ tích góp trong chín năm, giống như đầu bị xối nước, những thứ mà từng xem , trong khoảnh khắc liền ra ràng.

      Hựu An thừa nhận, mình thích Giang Đông, cho nên mới được tự nhiên với , mới phát cáu phát giận với , dùng căm hận để che giấu ý thích trong lòng, đúng là bịt tai trộm chuông. Nếu như phải Giang Đông, phải con trai của cha dượng, chừng hôm nay hai người ở vào tình cảnh khác, chỉ tiếc đời này có nếu như. Hơn nữa, cho dù lúc ấy biết mình thích , cũng thể có gì với , khoảng cách giữa hai người vĩnh viễn thể nào biến mất. Huống chi, tại Hựu An hiểu rất trái tim mình, có lẽ thích Giang Đông, nhưng người chỉ có chú Chu. Cho dù ở đây, vẫn sẽ , sinh ra đứa bé của bọn họ, sau đó nhìn đứa nhỏ từng ngày từng ngày lớn lên thành người. Về phần Giang Đông, quá khứ, nên buông tay để cho thôi!.

      "Lần đầu tiên nhìn nhìn thấy em, liền thích em. Có lẽ phương pháp của tốt, em luôn nhìn căm hận như vậy, với ánh mắt đó của em, vốn là rất nhiều lần muốn lời an ủi, nhưng lời ra lại khiến em càng thêm phản cảm. Sau đó lại hối hận, nghĩ là lần sau nhất định phải giải thích thật với em, nhưng mỗi lần đều như thế, cứ thế mà lặp lại, cứ thế mà trải qua chín năm. Tự Hoành sai, từng có chín năm cơ hội, đều bị bỏ qua. Nhưng cũng từng với Tự Hoành, nếu như đời này còn dù chỉ là tia hy vọng, cũng bắt lấy nó, cho dù có lỗi với người em cũng chịu."

      Đây đại khái là lần đầu tiên trong vòng chín năm hai người bình tĩnh hòa nhã mà chuyện. Giọng của trầm ấm mà có từ tính, giống giọng nam trung (giọng con người chia ba mức: cao, trung, trầm), hơn nữa, hiển nhiên là có chút khẩn trương, cuối có chút tự giác mà run lên.

      Hựu An trầm mặc lâu, ngẩng đầu lên, kiên định cùng dũng cảm trong ánh mắt khiến lòng Giang Đông khó mà sôi nổi, có chút thê lương: "Em nghĩ là em từng thích , chỉ là khi đó còn quá , hiểu nguyên nhân mình mâu thuẫn với là vì thích . Vô cùng cám ơn , ở bên cạnh giúp em trong những năm tháng dài như vậy. Nếu như vui lòng, em muốn gọi tiếng trai, em trai, em hi vọng có trai như vậy, có được ?"

      Biểu mặt Giang Đông từ từ ổn định, biết qua bao lâu, đột nhiên đứng lên, kéo tay ra ngoài, Hựu An bị túm ra khỏi Giang gia. Lên xe, Hựu An len lén quan sát Giang Đông, trong lòng khỏi có chút thấp thỏm yên, có phải lại bị chọc giận rồi hay , hay là đánh giá sai tính khí của người đàn ông này: "Cái đó, dẫn em đâu?" Hựu An vẫn hỏi ra miệng.

      Giang Đông lại nhìn , mắt nhìn thẳng tắp về con đường phía trước, lâu sau mới câu: " dẫn em gặp Tự Hoành."
      Minh huyen 84, milktruyenky, tart_trung2 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :