1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Sủng phi của vương gia:Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần(Full - Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 20.4: Cửu tử nhất sinh.

      “Tỷ tỷ?” Còn đợi nàng hảo hảo cảm khái lát, thân thể Quân Tiểu Ngôn biết từ nơi nào chui ra, nhào tới gắt gao ôm lấy Quân Lam Tuyết, nước mắt lưng tròng, khóc lóc kể lể: “Tỷ tỷ, tỷ còn sống, tỷ thực còn sống, ô ô, Tiểu Ngôn còn cho là bao giờ gặp lại hai người nữa ……”

      Quân Tiểu Ngôn vốc nước mắt nước mũi bôi người Quân Lam Tuyết, phát tiết hơn mười ngày qua lo lắng cùng nhớ nhung.

      “Tiểu Ngôn, làm sao đệ lại ở chỗ này?” Quân Lam Tuyết có chút kinh ngạc.

      “Là Cát thúc thúc bảo đệ ở chỗ này chờ, Tiểu Ngôn chờ lâu, còn tưởng rằng …… Còn tưởng rằng ……” Còn tưởng rằng bọn họ thể về được nữa, Quân Tiểu Ngôn càng khóc càng dữ.

      Vừa khóc lóc vừa tự an ủi trong lòng, thực ra biểu như vậy cũng là do quá lo lắng cho tỷ tỷ cùng Nham thúc thúc thôi, chứ có khóc nhè đâu.

      Trong lòng Quân Lam Tuyết có chút mềm mại, nhàng vỗ vỗ thân thể bé của cậu nhóc, cười nhạo : “Đừng khóc, bọn tỷ đây phải còn rất tốt sao? Tỷ ngươi là mệnh Tiểu Cường, chết được.”

      “Ô …… Tiểu Cường, Tiểu Cường là cái gì ……” Quân Tiểu Ngôn thút tha thút thít khóc, quên hỏi thêm câu.

      Tiểu Cường mà cũng biết, đệ đệ của nàng rốt cuộc là có bao nhiêu lạc hậu đây ……

      “Chính là con gián đó, ý là đánh như thế nào cũng đều chết.” Nàng bất đắc dĩ giải thích.

      Vừa dứt lời, Quân Tiểu Ngôn “Oa ô” tiếng khóc còn lớn hơn. Xong đời rồi, xong đời rồi …… Tỷ tỷ của nhất định là đầu óc có vấn đề, còn bản thân là con gián ……

      Ô, còn mặt mũi nào trở về nhìn phụ thân rồi, khiến tỷ tỷ thành cái bộ dáng này, nhất định bị phụ thân quất nát bắp đùi cho xem.

      “Này?” Quân Lam Tuyết nhăn mày lại, người thích sạch như nàng thực chịu nổi nước mắt cùng nước mũi, vậy là Quân Tiểu Ngôn vẫn khóc đến là uất ức, giật giật môi, vẫn là nên thu hồi lại lời vậy, rất tự nhiên mà : “Được rồi, được rồi, tỷ còn chưa có chết đâu, đệ có gì phàn nàn hả?”

      Nghe vậy, Quân Tiểu Ngôn mới khép miệng lại, “chết” chữ này phải điềm tốt, mới phải là khóc tang, cho dù tỷ tỷ đầu óc rớt bể, chỉ cần chờ trưởng thành, chăm sóc tỷ.

      , khóc nữa …….” Thằng bé làm bộ dáng đáng thương ngậm miệng, đôi mắt tròn xoe đen nhánh còn lấp lánh nước mắt trong suốt, xem ra rất đáng thương.

      “Bây giờ mới nghe lời.” Quân Lam Tuyết hài lòng gật đầu, ngẩng đầu, nhìn thấy bóng dáng của Vũ Thú mỹ nhân, khỏi có chút nghi ngờ, định hỏi Quân Tiểu Ngôn Vũ Thú mỹ nhân nơi nào rồi.

      Quân Tiểu Ngôn khóc thút tha thút thít chợt dùng bàn tay bé lau nước mắt cái: “ may là có Nham thúc thúc và ba người Cát thúc thúc ở đây, a, đúng rồi, còn có Vương Gia đại thúc, may là có các ngươi ở đây, nếu Quân Tiểu Ngôn cũng gặp được tỷ tỷ ……” xong, Quân Tiểu Ngôn chợt phát ra cái gì, đầu quay nhìn tứ phía, có chút nghi ngờ mà : “Ah, Vương Gia đại thúc đâu rồi, vì sao cùng với mấy người bọn tỷ?”


      Nghe vậy, Quân Lam Tuyết còn có Khúc Nham sắc mặt trầm xuống.

      Quân Lam Tuyết bắt lấy cánh tay trước mặt của Quân Tiểu Ngôn, trầm giọng hỏi: “Vương Gia đại thúc cái gì? Đệ Tô Lăng Trạch?”


      Quân Tiểu Ngôn chớp chớp đôi mắt to mang theo nước mắt, nghi ngờ hỏi ngược lại nàng, “ Chẳng lẽ còn có Vương Gia đại thúc nào khác sao?” Vì sao lại biết tỷ tỷ còn quen với các Vương Gia đại thúc khác chứ?

      Khúc Nham híp mắt hỏi, “Đệ là, Tô Lăng Trạch cũng vào Mê Vụ Sâm Lâm?”

      Quân Tiểu Ngôn gật đầu cái, vẻ mặt vô tội : “Các người biết gì sao? Chẳng lẽ tìm được các ngươi sao?”

      Nghe vậy, đáy lòng Quân Lam Tuyết trở nên run sợ.

      Mê Vụ Sâm Lâm, nàng cùng Khúc Nham ở trong Mê Vụ Sâm Lâm thiếu chút nữa mất tính mạng, cho dù sau đó có thêm ba huynh đệ Cát Gia, vẫn rất chật.

      Tìm đường thoát vô cùng khó khăn, nàng thế nào cũng nghĩ tới, Tô Lăng Trạch thế nhưng lại vào Mê Vụ Sâm Lâm tìm nàng.

      Nam nhân kia ……. Tại sao làm như vậy, chẳng lẽ biết Mê Vụ Sâm Lâm nguy hiểm đến cỡ nào?

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 21.1: chỉ cần nàng ở đây, liền .

      Quân Lam Tuyết trầm mặc hồi, xoay người lại nhìn núi lớn trùng trùng điệp điệp sau lưng, sương mù quanh quẩn đỉnh núi, rất lâu tan, mơ hồ giống như trở lại.

      Mê Vụ Sâm Lâm hồi khi khôi phục sượng mù, như vậy so với phía trước càng thêm nguy hiểm, Quân Lam Tuyết đáy lòng mơ hồ lo lắng, hi vọng Tô Lăng Trạch phải mình…

      Nàng dù thế nào cũng nghĩ tới Tô Lăng Trạch ở kinh đô lại tìm tới nơi này, chỉ là, vì sao lại biết mình rơi xuống vách đá?

      Nhưng mà mặc kệ làm sao mà biết, đối với , mình chẳng qua chỉ là nô tài ở Lăng Vương phủ mà thôi, đặc biệt hơn chút cũng chỉ là người cho là thích, cho dù có thực thích, cũng chỉ đơn giản như vậy thôi, phải sao?

      Vậy tại sao lại làm như thế.

      Thậm chí tiếc từ kiinh đô chạy tới, chút do dự lao vào Mê Vụ Sâm Lâm tìm nàng.

      Đây là…

      Lo lắng cho nàng sao?

      Quân Lam Tuyết tâm trạng có chút phức tạp, lòng của Tô Lăng Trạch nàng luôn là cách nào đoán được, lúc nàng cảm thấy lãnh khốc vô tình, có thể sau giây, bá đạo cho nàng thương cùng cưng chiều.

      Càng khiến cho nàng sinh ra loại ảo giác, khi lâm vào cạm bẫy dịu dàng của , có lẽ ngày rơi tan xương nát thịt.

      “Tuyết nhi.” Khúc Nham nhìn thần sắc của nàng chút, tựa hồ muốn cái gì.

      Quân Lam Tuyết lại đem chủy thủy nắm chặt, thần sắc trowng nháy mắt trở nên kiên định, bất luận ý định của Tô Lăng Trạch đối với nàng như thế nào, lần này, là vì nàng, như vậy, nàng nhất định để cho gặp chuyện may.

      “Ta phải quay lai.” Nàng quay đầu lại, nhìn Khúc Nham, thần sắc kiên định.

      Tô Lăng Trạch vẫn còn ở trong Mê Vụ Sâm Lâm tìm nàng, mà nàng lại thoát ra rồi, cứ tiếp tục như vậy, hăn còn phải tìm tới lúc nào.?

      Huống chi, nàng thoát khỏi Mê Vụ Sâm Lâm lần, có thể là tương đối quen thuộc, tính ra có thể giảm bớt chút nguy hiểm.

      Đồng tử Khúc Nham rât nhanh xẹt qua đạo ánh sáng khác thường.

      vĩnh viễn quên, lúc tìm lại được tiểu Tuyết Nhi, nàng đối với , chính là, nàng nam nhân khác.

      Mà bây giờ, nàng lại kiên định như vậy tự với chính mình, nàng phải quay lại cứu nam nhân kia.

      Khúc Nham ra tư vị tạp trần trong đáy lòng, chỉ là cặp đồng tử đen như mực kia cứ chút chút trầm lắng xuống.

      Nếu như ngay từ đầu, để cho nàng rời , có phải hay , cũng tồn tại vụ mất tích nửa năm này.

      Càng se để cho nàng mất trí nhớ, từ đó nam nhân khác?

      Trong mắt xẹt qua đạo sát ý, đột nhiên khẩn cấp muốn biết, nửa năm qua, người Tiểu Tuyết Nhi, rốt cuộc xảy ra chuện gì, khiến cho nàng thay đổi nhanh như vậy, quên mất … triệt để thế này?

      Nham?” thấy Khúc Nham lời nào, Quân Lam Tuyết lại khẽ gọi câu, tràm giọng : “Tô Lăng Trạch là Lăng vương, nếu như hăn có chuyện gì xảy ra, cả Lăng vương phủ dưới nhiều người như vậy xong, cho nên thể có chuyện.

      “Chỉ vì nguyên nhân này sao?” Khúc Nham trầm mặc hồi lâu đột nhiên hỏi.

      Nghe vậy, Quân Lam Tuyết ngẩn ra, hiểu nhìn .

      “Hay là vì….” Khúc Nham tiếp tục : “Bởi vì nàng lo cho , nhớ nhung ?”

      “ ….” Quân Lam Tuyết đáy lòng chợt loạn, nàng chưa từng nghĩ qua.
      Last edited: 5/1/15

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 21.2:
      Bất thình lình, Khúc Vô Nham lại trực tiếp hỏi nàng vấn đề này, nhất thời làm cho nàng ngẩn người, tìm được câu trả lời.

      Nhìn thấy Quân Lam Tuyết sửng sốt, trong lòng Khúc Vô Nham bỗng chìm xuống, quả nhiên là như thế.

      " ra ta. . . . . ." Quân Lam Tuyết thấy bộ dáng như vậy, định vội vàng giải thích.

      Bỗng nhiên, Khúc Vô Nham lại cười tiếng, cắt ngang lời của nàng, khôi phục nụ cười trước sau như cùng với vẻ mặt ôn hòa, "Ta trở về tìm với nàng,để nàng mình ta yên tâm."

      Nghe vậy, đáy lòng Quân Lam Tuyết thoáng thở phào nhõm, may mắn là có hỏi nữa, nếu nàng biết trả lời như thế nào .

      "Cám ơn ngươi." Thiên ngôn vạn ngữ chỉ có thể hóa thành lời cảm ơn đơn giản. Nàng cũng có ý định cho Khúc Vô Nham theo, đối với Mê Vụ Sâm Lâm, nhiều người cảm thấy an toàn hơn.

      " cần phải cám ơn." Nắng ấm bao phủ Khúc Vô Nham tạo thành vòng cung ấm áp, "Ta rồi, chuyện của nàng cũng là chuyện của ta, cần cảm ơn."

      Trong lòng Quân Lam Tuyết khẽ nhúc nhích, hơi gật đầu, tuy là như thế, nhưng trong lòng nàng thầm câu cám ơn chân thành.

      "Tỷ tỷ, ta phải làm gì? Ta cũng muốn ." Quân Tiểu Ngôn cũng muốn tiếp tục ở bên ngoài đợi thêm bốn năm ngày nữa, vội vàng ôm lấy đùi Quân Lam Tuyết .

      "Đệ được phép , đệ ở lại cùng Vũ Thú mỹ nhân, ở bên ngoài chờ chúng ta." Quân Lam Tuyết trầm giọng .

      Nơi đó là chỗ vô cùng nguy hiểm, làm sao có thể cho đứa sáu tuổi theo?.

      "Đừng như vậy?" Quân Tiểu Ngôn nháy mắt mấy cái liền nước mắt lưng tròng, định dùng tình cảm để tấn công, yếu ớt : "Ngày đó, Mỹ nhân đại thúc đuổi theo thích khách còn chưa trở lại, tỷ tỷ, ngươi nếu dẫn ta theo, ta tự mình , chừng ta còn có tìm được Vương gia đại thúc trước cả tỷ."

      ". . . . . ." Tên tiểu quỷ chết tiệt này, tại sao lại bướng bỉnh như vậy.

      "Dẫn theo." Bỗng nhiên Khúc Vô Nham , "Tiểu quỷ này có yếu ớt như ngươi tưởng."

      "Đúng vậy, tỷ tỷ, tỷ xem Nham thúc thúc như vậy?" Quân Tiểu Ngôn vội vàng .

      Nghe vậy, khóe miệng Khúc Vô Nham khẽ lệch cái, nhìn tươi cười cách dịu dàng: "Hả? Ngươi gọi ta bằng gì?"

      "Nham. . . . . . Ách, tỷ phu." Quân Tiểu Ngôn yếu ớt sửa lại lời , có biện pháp nào khác, còn , chỉ có thể khuất phục dưới uy hiếp của mỗ ác ma .

      "Ngoan." Lúc này, Khúc Vô Nham mới vừa lòng gật đầu, " có phí công thương ngươi."

      ". . . . . ." Quân Tiểu Ngôn yếu ớt cắn ngón tay, khóc ra nước mắt, có thương mình sao? Có sao? có sao?

      Quân Lam Tuyết có chút do dự, "Tuy như thế, nhưng dù sao cũng mới sáu tuổi. . . . . ." đứa sáu tuổi, cho dù thông minh như thế nào vẫn là đứa , huống chi, hôm trước việc ngã xuống vách núi cũng dọa đến .

      Khúc Vô Nham cười cười, bên môi thấp thoáng chút nhu hòa làm cho trở nên tuấn dật hơn "Tuyết Nhi, đừng quên người đống thứ kỳ quái, ở thời điểm cần thiết, chừng an toàn hơn chúng ta nhiều."

      Lập tức, Quân Lam Tuyết nhớ tới ở người Tiểu Ngôn có cái bao bố nhìn có vẻ cũ nát, ở trong đó có đống lớn thuốc giải độc, có số ít ngay cả nàng cũng biết là gì, quả thể xem thường đệ đệ.

      Lúc này, Quân Lam Tuyết mới đồng ý, nhưng vẫn lạnh lùng uy hiếp : "Ta tin ngươi lần, nhưng khi vào Mê Vụ Sâm Lâm, ngươi phải theo sát chúng ta, cho phép rời mình, càng thể nghịch ngợm, biết ?"

      Quân Tiểu Ngôn gật đầu liên tục, "Ta biết rồi"

      Trao đổi xong, mọi người hề chần chờ

      Chương 21.3
      Quyết định vào Mê Vụ Sâm Lâm lần nữa.

      "Lam Tử huynh đệ ——"

      Đúng lúc này, bỗng nhiên xa xa truyền đến thanh kinh hỉ, là của Dương Thành.

      "Dương Thành?" Quân Lam Tuyết sửng sốt, chợt vội vàng ngẩng đầu nhìn, quả nhiên nhìn thấy Dương Thành ở cách đó xa chạy tới, ở phía sau còn có vài người mặc áo đen kỳ quái, đương nhiên, nàng cũng biết đây là ảnh vệ của Ảnh lâu.

      "Ngươi là Lam Tử huynh đệ?" Dương Thành kinh ngạc nhìn Quân Lam Tuyết, vẻ mặt đầy kích động, "Ngươi có việc gì tốt quá, ta biết ngươi mạng lớn, dễ dàng chết như vậy ? Ha ha."

      Nhìn thấy vui sướng của Dương Thành phát ra từ nội tâm, đáy lòng Quân Lam Tuyết cảm thấy mềm mại, cười cười : "Dương thành đại ca, tại sao ngươi lại tới nơi này?"

      "Còn phải là vì tìm ngươi." Dương Thành có chút bất đắc dĩ, nhưng nhiều hơn là vẻ tươi cười: "Chúng ta tìm đường đến nơi này, muốn tìm đường có vẻ an toàn tiến vào Mê Vụ Sâm Lâm, vừa tới nơi này liền nhìn thấy ngươi, điện hạ đâu? Ngươi có nhìn thấy điện hạ hay ?"

      Nghe vậy, sắc mặt Quân Lam Tuyết chìm xuống: "Ta cũng vừa mới biết điện hạ vào Mê Vụ sâm lâm, chuẩn bị quay trở lại tìm , Dương Thành đại ca, tại sao lại đến nơi này?"

      "Điện hạ vẫn còn ở trong Mê Vụ sâm lâm?" Nhìn đỉnh núi sương mù ngày càng dày đặc, Dương Thành cũng chầm chậm giận tái mặt, "Việc này ra rất dài dòng, chúng ta nên chậm trễ, vẫn là trước tìm điện hạ, ta vừa vừa giải thích với ngươi."

      "Ừ." Quân lam tuyết gật đầu, " chúng ta ."

      Hai người vừa vừa chuyện ở phía trước, Quân Tiểu Ngôn rất sợ Quân Lam Tuyết dẫn theo, cũng theo sát sau lưng Quân Lam Tuyết, bước rời.

      Nhìn mấy người ở phía trước, môi Khúc Vô Nham khẽ nhếch, ở bên cạnh ba huynh đệ Cát gia lập tức hiểu ý, hỏi: "Chủ nhân, cần phải. . . . . ."

      "." Khúc Vô Nham giương mắt, nhìn dãy núi mênh mông, "Cẩn thận chút."

      "Vâng" Ba huynh đệ Cát gia hiểu ý, ba người liếc nhau, nặng nề gật đầu, thân hình chợt lóe, liền biến mất ở rừng nhiệt đới rậm rạp.

      Nhìn bọn họ rời , lúc này Khúc Vô Nham mới nhấc chân, chậm rãi đuổi kịp Quân Lam Tuyết.

      nhóm mấy người, lại lần tiến vào thủy Mê Vụ sâm lâm – nơi được mệnh danh là mê cung lớn nhất đại lục.

      ——— —————— —————— —————— ————

      Nhấp nhô liên tục, vạn dặm tung hoành.

      Lúc này, sương mù tản giữa núi rừng khiến cho phong cảnh càng trở nên xanh tươi, nhìn lên màu xanh biếc, phóng mắt nhìn ra xa, trong thiên địa chỉ còn lại có màu xanh nguy nga.

      Lại lần nữa vào Mê Vụ sâm lâm, nơi này lại là cảnh tượng hoàn toàn khác, trước mắt sương mù trong Mê Vụ sâm lâm dần dần tụ lại, nhưng vẫn là mỏng, vẫn có thể nhìn ràng mọi vật xung quanh, chính là, dường như mỗi khi đến chỗ lại là cảnh tượng hoàn toàn khác.

      Mà Quân Tiểu Ngôn, uổng phí lúc trước Khúc Vô Nham đáng giá cao như vậy, người bảo bối ít, bọn họ vừa tiến vào rừng rậm liền gặp gỡ con dã thú cực kỳ hung mãnh.

      Quân Tiểu Ngôn hai lời, lấy lọ thuốc nước kỳ quái ném lên người dã thú, sau đó, chuyện tình xảy ra khiến mọi người phải kinh ngạc, lọ thuốc nước kia giống như là loại nguyền rủa cực kỳ đáng sợ , nếu dính thân, ngừng ăn mòn, đến lát lúc này, dã thú kia trở thành vũng máu loãng, khiến cho mọi người phải trợn mắt há mồm.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 21.4

      Uy lực của nước hóa xương cốt, người nào dám nữa.


      Khỏi phải , Quân Tiểu Ngôn vô cùng đắc ý.


      Đương nhiên, bọn họ biết, nhóm người lúc trước đuổi giết bọn họ cho nên lên trước hết điểm huyệt đạo của Quân Tiểu Ngôn làm cho thể động đậy, chính là sợ Quân Tiểu Ngôn làm ra điều gì đó kỳ quái gì, lúc này chừa cho Quân Tiểu Ngôn con đường sống.


      "Ngươi cái gì?" Nghe được lời của Dương Thành, bỗng nhiên Quân Lam Tuyết dừng bước, "lão thái hậu qua đời vì bệnh?"


      Điều này sao có thể?


      Theo bản năng Quân Lam Tuyết nghĩ đến Tô Lăng Trạch, luôn gần gũi cùng lão thái hậu, lão thái hậu nếu là chết vì bệnh, vậy ....


      Quân Lam Tuyết che dấu được nội tâm lo lắng và cũng thể tin được, giống như trước đó lâu còn nghe người nọ sống rất khỏe mạnh, qua vài ngày, lại nghe tin người nọ chết.


      Dương Thành gật đầu có chút bi thống, "Chuyện này là , là chết vì bệnh, nhưng Thái y có phát , ra là lão thái hậu là bị người ta hại chết.


      "Bị người ta hại chết?" Mi tâm Quân Lam Tuyết khẽ nhíu, lửa giận trong lòng tự chủ phun ra, "Lão thái hậu phải chỉ là bà lão thôi sao, ai lại có thể hạ thủ giết hại bà lão?"


      Dương Thành lắc đầu, nắm chặt quả đấm, "Điện hạ còn tra xét, ngày đó sau khi chúng ta chia tay ở thôn Lạc Nhật, điện hạ ra roi thúc ngựa chạy về cung, nhưng chỉ thấy được lão thái hậu lần cuối cùng."


      "Vậy ...." Trong lòng Quân Lam Tuyết nắm chặt, lão thái hậu rồi, Tô lăng Trạch nhất định rất khổ sở.


      Biết trong miệng Quân Lam Tuyết "" là ai, Dương Thành cũng có giấu diếm, trầm trọng gật đầu, "Điện hạ rất là đau khổ, nhưng chuyện lão thái hậu bị hại tạm thời vẫn thể ra, nếu liền đả thảo kinh xà, bởi vậy điện hạ vẫn thầm điều tra, lần này nếu phải vì tìm ngươi, điện hạ cũng chạy tới nơi này, thậm chí ngay cả thất đầu của lão thái hậu cũng có tham dự, mà tới nơi này tìm ngươi."


      "...." Trong lòng Quân Lam Tuyết khẽ run, là người đại, nàng biết thất đầu là ngày vô cùng quan trọng đối người mất, nhưng mà, tại Dương Thành với nàng, Tô Lăng Trạch vì tìm nàng, thậm chí bỏ lỡ ngày thất đầu của lão thái hậu.


      Lão thái hậu là ai?


      Đó là bà nội của , là người nuôi nấng lớn lên.


      Mà nàng, Quân Lam Tuyết, tại sao lại trở nên quan trọng như vậy, làm cho ngại khó khăn mà chạy đến?


      Nghe Dương Thành như vậy, ôm Quân Tiểu Ngôn về phía sau, Khúc Vô Nham cũng có chút giật mình nhíu mày, chuyện lão thái hậu mất vì bệnh biết, bởi vì khi đó ở trong kinh đô, nhưng ngờ rằng Tô Lăng Trạch vì Tiểu Tuyết Nhi mà làm ra chuyện như vậy.


      Xem ra trong mắt Tô Lăng Trạch, dường như Tiểu Tuyết Nhi phải là người bé đáng kể.


      Khi biết Tiểu Tuyết Nhi từng là sát thủ đứng hàng thứ ba trong Ám vệ, điều tra qua, biết được ngay từ đầu Tiểu Tuyết Nhi lẻn vào Lăng Vương Phủ là vì giết Tô Lăng Trạch, nhưng biết vì sao, lúc này Tiểu Tuyết Nhi lại chấp hành nhiệm vụ, cho tới bây giờ vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ.


      Khúc Vô Nham nghĩ có lẽ thời điểm ở bên trong Lăng Vương Phủ có việc gì xảy ra, Tiểu Tuyết Nhi bỗng mất trí nhớ, quên nhiệm vụ của mình nên mới chậm chạp có hoàn thành, còn cùng Tô Lăng Trạch...


      Nghĩ đến đây, cánh tay Khúc Vô Nham ôm Quân Tiểu Ngôn chặt, cỗ hờn giận xuất trong đáy lòng, đối với Ám Bộ bất mãn ngày càng sâu.


      " có tham gia thất đầu của lão thái hậu, Hoàng thượng có thể hay ........." Quân Lam Tuyết hỏi.
      Last edited: 11/1/15

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 21.5

      Dương thành bất đắc dĩ gật đầu: "Hoàng thượng có thánh dụ, cầu ngày hôm đó mọi người trong hoàng thất phải có mặt, toàn bộ kinh đô ai cũng đau buồn vì phải đưa tiễn lão thái hậu, tất cả mọi người đều đến, bao gồm tiểu hoàng tử, tiểu công chúa mới sinh bao lâu, chỉ thiếu mình Điện hạ, Hoàng thượng vô cùng tức giận, hơn nữa số quan viên theo phe Thái tử vốn dĩ đối với Điện hạ vừa mắt, nay lại bắt được nhược điểm của Điện hạ, lại có cớ thổi phồng lên, mỗi người câu, Hoàng thượng nổi nóng lại còn nghe những lời này, tại hạ thánh chỉ, phải áp giải điện hạ hồi cung để nghiêm trị, nhưng mà những người đó còn chưa có tìm tới nơi này, tạm thời điện hạ vẫn còn được an toàn ."

      Nghe vậy, mắt Quân Lam Tuyết hơi hơi rũ xuống, lông mi dài che dấu suy nghĩ của bản thân, nàng có nghĩ đến nơi này, càng nghĩ đến bởi vì hành động như vậy, mang đến cho những phiền toái nghiêm trọng.

      Đúng vậy, Tô Lăng Trạch thể so với Khúc Vô Nham.

      Tuy rằng nàng biết thân phận của Khúc Vô Nham nhưng ít ra rất là tự do, muốn làm cái gì làm cái đó, chỗ nào cần lo lắng hay sợ hãi.

      giống với Tô Lăng Trạch.

      là hoàng tử, mỗi tiếng cử động đều có quan hệ đến vinh dự của Hoàng gia, có rất nhiều việc muốn làm nhưng thân bất do kỷ.

      Bởi vì hoàng thượng cùng lão thái hậu sủng ái, càng làm cho lâm vào cục diện thể nào làm khác được.

      thể quá mạnh mẽ, càng thể quá thông minh kiệt xuất, bởi vì thái tử kiêng dè .

      Cho nên lựa chọn làm Vương gia nhàn hạ, lâm triều lên, chính quan tâm, trong lúc rãnh rỗi giúp hoàng đế nuôi dưỡng chiến mã, làm việc buôn bán. Đường đường Vương gia mà làm được như vậy vô cùng nhân nhượng, bị coi là yếu đuối, giống như Tôn Ngộ bị gọi lên Thiên Đình làm Bạch mã ôn, bị các hoàng tử cười nhạo cùng châm chọc.

      lại phải làm như thế, phải bởi vì sợ chết, mà là bởi vì trách nhiệm với mấy trăm mạng người từ xuống dưới của Lăng Vương Phủ.

      Quân Lam Tuyết biết Tô Lăng Trạch phải yếu đuối, thực tế nàng biết Tô Lăng Trạch là người vô cùng nhẫn, nàng tin tưởng xuất sắc hơn những hoàng tử khác, chỉ là giấu quá kĩ mà thôi.

      Nhưng nàng chưa từng nghĩ đến ngày vì nàng mà Tô Lăng Trạch phải rơi vào tình huống nước sôi lửa bỏng. Đối với người luôn nhẫn như Tô Lăng trạch, điều này gây cho nàng rung động quá lớn.

      "Dương Thành đại ca, rốt cuộc Tô Lăng Trạch là người như thế nào." Bất thình lình Quân Lam Tuyết hỏi.

      Rốt cuộc, Tô Lăng Trạch là người như thế nào.

      Ở trong lòng của , có phải hay . . . . . . nàng cũng có địa vị nhất định?

      Bằng , tại sao lại ngàn dặm xa xôi tới nơi này tìm nàng?

      Bằng , tại sao vì lo lắng nàng gặp chuyện may, ngay cả ngày thất đầu của lão thái hậu cũng bỏ lỡ?

      Quân Lam Tuyết ngẩng đầu, nhìn bầu trời cao vút, Tô Lăng Trạch, ngươi chỉ với câu bá đạo đồng ý cho ta thích ngươi, có phải hay ngươi cũng thích ta rồi.?
      "Điện hạ sao?" Câu hỏi này của nàng làm cho Dương Thành sửng sốt, tự chủ được nhớ lại mấy năm nay theo bên người điện hạ, cố gắng tìm chút từ để hình dung, "Ta theo điện hạ nhiều năm như vậy, tính tình của điện hạ ta chỉ hiểu ít, tâm tư điện hạ rất sâu, Lam tử ngươi hỏi vấn đề này khiến cho đại ca cảm thấy xấu hổ."

      Quân Lam Tuyết nhàn nhạt nhếch môi, "Ta biết là người như thế nào."

      "Hả, ngươi biết?" Dương Thành kinh ngạc, theo điện hạ nhiều năm như vậy cũng biết, Lam Tử làm sao lại biết.

      "Đương nhiên." Quân lam tuyết thu hồi ánh mắt nhìn về nơi xa , quay đầu bình tĩnh cách khẳng định: " tên nam nhân khó chịu."

      ". . . . . ." Khó chịu, Dương Thành lau mồ hôi.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :