1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Sủng phi của vương gia:Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần(Full - Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 62.

      người trúng kịch độc, người bị thương, sau khi tỉnh lại trước tiên quan tâm đến tình trạng của .

      Người như vậy. . . . . . là tới giết sao? Trong lòng Tô Lăng Trạch lên mấy phần nghi ngờ, nhưng, lại thể phủ nhận, nhìn thấy bộ dạng tiểu tử nô tài này vội vàng quan tâm tình trạng của mình, đột nhiên cảm thấy, tiểu tử nô tài này. . . . . . Cũng phải là đáng giận như vậy.

      Thậm chí còn có chút như vậy. . . . . . Đáng .

      Đáng ? Tô Lăng Trạch sửng sốt, làm sao cảm thấy tiểu tử nô tài này đáng ? Làm sao lại dùng từ như vậy ở người của ?

      Lời của khiến Quân Lam Tuyết sửng sốt. Đúng vậy a, mình tại sao phải quan tâm Tô Lăng Trạch à?

      Người này ngày ngày thử dò xét mình, thay đổi biện pháp nhốt mình, mình tốt quan tâm làm gì!

      Quân Lam Tuyết cảm giác mình là phạm co rút vào.

      Nhưng nghĩ lại, giúp Tô Lăng Trạch cũng coi là giúp cho mình, bây giờ đối với thân phận của mình còn mực biết, nhưng hôm nay ở Lăng vương phủ, nhất định là cùng Tô Lăng Trạch có quan hệ.

      Tô Lăng Trạch chính là nhân vật mấu chốt giúp cởi ra thân thế chi mê này, cho nên xảy ra chuyện gì.

      Huống chi, tại chỉ là cái tam đẳng nô tài nho trong cái Lăng vương phủ này, nếu như Tô Lăng Trạch bởi vì chuyện nuốt riêng quân lương bị ảnh hưởng, mà thái tử Tô Mạc Thiên lại nhân cơ hội đả kích, chuẩn dính líu cả vương phủ.

      Như cái gì tịch biên gia sản diệt tộc gì, cũng hy vọng cái mạng của mình giao phó ở Lăng vương phủ.

      Ừ, đúng!

      mới phải quan tâm Tô Lăng Trạch, cũng chỉ là lo lắng cho mạng của mình mà thôi!

      "Ngài cũng nên nghĩ quá nhiều! Lại càng muốn tự mình đa tình!" Quân Lam Tuyết hừ lạnh hừ tự biện giải cho mình: "Tôi là ưa tác phong của thái tử kia, ghét bộ dạng ỷ thế hiếp người đó, nhiều người cho là mình rất giỏi ."

      "Vậy sao." Tô Lăng Trạch khỏi ngoắc ngoắc môi, môi tế ra chút cong như có như .

      "Ngài cười cái gì!" Nhìn thấy nụ cười của , Quân Lam Tuyết chẳng biết tại sao, lại cảm giác hương vị được mấy phần chuyển qua, khỏi thẹn quá thành giận, ác thanh ác khí mà : "Ngài sợ chết, vậy ngài cứ tiếp tục ở nơi này , đến lúc đó cần liên lụy cả Lăng vương phủ là được, chị còn trẻ! Cũng muốn sớm khai báo!"

      "Tiểu nô tài." Tô Lăng Trạch giơ lên khóe môi dần dần mở rộng, tâm tình tựa hồ trong nháy mắt trở nên rất tốt: "Có người hay ngươi có vẻ tức giận, giống như chỉ ăn tới thịt Tiểu Lão Hổ?"

      Quân Lam Tuyết sửng sốt, khóe miệng co quắp chút: "Ngài mới phải con cọp! Cả nhà các ngươi đều là con cọp!"

      Em ngươi, mới cần khi cọp mẹ!

      Rống xong, lại có điểm hối hận mình nhanh miệng rồi.

      Người ta dầu gì cũng là Lăng Vương điện hạ a. . . . . .Hoàng tử Tĩnh uyên vương triều thụ sủng nhất a.

      Đánh được chửi được, tốt hơn, chỉ có đánh thắng mắng qua, còn thân hơn qua. . . . . . Phi phi, nghĩ đâu rồi.

      có thể nghĩ đến Tô Lăng Trạch trong nháy mắt trở nên hiếu chiến, thích đánh nhau; thích gây gỗ, ai ai, thế nào có việc gì tự làm khổ như vậy đấy.

      Nào có thể đoán được, Tô Lăng Trạch chẳng những có tức giận, ngược lại ‘è hèm’ tiếng, miễn cưỡng tựa vào bên giường, con ngươi đen thẳng vào nhìn , lơ đãng : "Tính tình này là nóng nảy, sớm muộn phải thua thiệt."

      Tựa như tại từ.


      tự , vừa tựa như ở với nàng .

      Quân Lam Tuyết kỳ quái nhìn chằm chằm ta, này. . . . . .

      Tại sao cảm thấy, sau khi mình hôn mê lần thứ nhất tỉnh lại, Tô Lăng Trạch giống như thay đổi thành người khác?

      vẫn còn ở nằm mơ, hay là Tô Lăng Trạch trong lúc hôn mê, khoảng thời gian này bị cái gì kích thích?

      Rối loạn, hoàn toàn ngổn ngang trong gió rồi, Quân Lam Tuyết than vãn.

      Chương 63.

      chỉ có cười với .

      Lại còn ở lúc mắng , cười đến càng vui vẻ hơn!

      vẫn còn nằm mơ, còn Tô Lăng Trạch trong lúc hôn mê, khoảng thời gian này bị cái gì kích thích?

      Rối loạn, hoàn toàn ngổn ngang trong gió rồi, Quân Lam Tuyết than vãn.

      Câu kia ngươi tên gì?

      Cái thế giới này biến hóa quá nhanh, mà lại tiến hóa được quá chậm, cho tới để cho hoàn toàn theo kịp thời đại!

      "Còn có."

      Trong lúc Quân Lam Tuyết thầm rối rắm, Tô Lăng Trạch bỗng nhiên lại , hai mắt hàm chứa mấy phần hài hước: "Bây giờ là buổi trưa rồi hai ngày sau rồi."

      "Gì?" Quân Lam Tuyết trừng mắt nhìn, buổi trưa ngày thứ hai, sững sờ nhìn xem Tô Lăng Trạch, "Ngài là ta. . . . . ."

      "Hôn mê ngày đêm rồi." Tô Lăng Trạch rất tốt bụng đón lấy lời của ..., cười như cười.

      ". . . . . ." Dựa vào a, nàng kia phải lo lắng cuộc, Ni Mã, Tô Lăng Trạch có muốn hay như vậy đùa bỡn người a.

      Chỉ là làm càng tò mò hơn còn là, Tô Lăng Trạch ở nửa ngày, liền tra ra án chủ tử phía sau màn nuốt riêng quân lương rồi hả ?

      Này nha lợi hại như vậy?

      "Màn này chủ sai khiến người là ai?" hỏi.

      Theo lý thuyết, làm nô tài, nên hỏi tới việc lớn như thế, nhưng tò mò, Tô Lăng Trạch ra sao tra được .

      Vậy mà, Tô Lăng trạch chỉ là nhún vai cái, lắc đầu: " biết."

      " biết? !" Quân Lam Tuyết kêu lên tiếng: "Ngài phải là người tra ra được, làm sao biết?"

      Dừng chút, tựa hồ nghĩ tới điều gì, hoài nghi chờ Tô Lăng Trạch: " . . . . . . Ngài đừng với tôi, ngài thăm dò?"

      Nửa ngày, rất ít, hơn nữa chuyện quân lương từ vương hầu tướng tướng, cho tới người nào cũng có thể tham dự chuyện này, làm sao có thể ở 1 ngày tra được?

      "È hèm." Tô Lăng Trạch chút để ý nhếch môi, thoải mái thừa nhận: "Quả thăm dò."

      Khéo miệng Quân Lam Tuyết rụt rụt, Ni Mã, Tô Lăng Trạch muốn sống nữa có phải hay , công khai cùng thái tử đối kháng: "Vậy. . . . . . Thái tử điện hạ. . . . . . Chịu bỏ qua ngài?"

      lo thái tử có lấy cớ sửa trị Tô Lăng Trạch, nguyện ý bỏ qua cho cái cơ hội như vậy?

      Nghe vậy, mắt Tô Lăng Trạch trầm xuống, giọng dần dần lạnh xuống: " có thể làm khó dễ được ta?"

      ". . . . . ." Khí phách đo lường rơi rớt a, vẫn cho là bị thái tử khi dễ cái kia, bây giờ nhìn lại, tựa hồ đúng ?

      "Ngài là làm sao làm hay sao?" Quân Lam Tuyết khỏi tò mò hỏi.

      Tô Lăng trạch thản nhiên : " sao cả làm, cũng chỉ là xế chiều thăm phụ hoàng, thuận miệng ra câu nhớ nhung hoàng tổ mẫu, hoàng tổ mẫu liền mệnh Bổn vương vào cung làm bạn với bà ba ngày, ba ngày nay trừ làm bạn hoàng tổ mẫu, chuyện gì khác tình đều cần làm, đây là thánh chỉ."

      Đây là thánh chỉ, cho nên, cho dù thái tử giận đến cắn răng nghiến lợi, cũng chỉ có thể nhịn.

      "Mẹ nó, còn mang như vậy à?" Quân Lam Tuyết khóe miệng hung hăng quất cái, Ni Mã, hoàng tử được cưng chiều, chính là giống nhau a.

      Từ giờ, mình làm chung bộ này với bạn cuckicoi. lần đầu edit nên tránh khỏi sai sót, nếu có mong các bạn bỏ qua, hay góp ý lại để mình edit tốt hơn.

      Chương 64: Hoài nghi

      Edit: Jade

      "Mẹ nó, còn mang như vậy à?" Khóe miệng Quân Lăng Tuyết hung hăng rút vào cái, là hoàng tử được cưng chiều chính là giống nhau.

      chứng minh, là có chuyện như vậy.

      Chỉ có Quân Lam tuyết nghĩ tới phải Tô Lăng Trạch làm được.

      Liên tiếp mấy ngày nay, mỗi ngày Tô Lăng Trạch tiến cung gặp hoàng thái hậu, hoàng thái hậu đặc biệt thương Tô Lăng Trạch nên đưa tất cả mọi việc đặt vào người thái tử và sai thái tử làm.

      Trong lúc nhất thời thái tử bề bồn việc, mà vụ án này quá quan trọng liên quan đến nhiều người, phái nhiều người thăm dò nên cần nhiều thời gian hơn.

      Vào thời điểm lơ đãng, Tô Lăng Trạch lại cố tình nhắc đến vụ án quân lương bị nuốt làm của riêng biết tra có kết quả gì chưa ở trước mặt hoàng đế cùng hoàng thái hậu.

      Vừa như thế, Hoàng đế liền tìm tới thái tử truy tìm nguồn gốc, hỏi tình hình của vụ án.

      Trong triều đa số người đều theo phe Tô Lăng Trạch, từng người họ cũng phối hợp lắm trong tra án nên tốc độ phá án của thái tử bị chậm lại, loay hoay sốt ruột cả đầu, thoáng cái hoàng thượng hỏi đến dĩ nhiên là thu hoạch được gì.

      Thế là mặt rồng giận dữ nghiêm khắc khiển trách thái tử làm việc bất tà nên vụ án quân lương lại trở về trong tay Tô Lăng Trạch.

      Bởi như thay đổi cái vụ án vừa đến tay Tô Lăng Trạch lại liền có manh mối lập tức quét sạch mạnh mẽ vang dội cả triều đình.

      Từ vương công đại thần cho tới biên quan tướng sĩ, toàn bộ ở dưới thánh dụ tra xét lần.

      Thủ đoạn sấm chớp của Tô lăng Trạch khiến Hoàng đế Long Tâm cực kỳ vui mừng, trong lúc nhất thời, càng thêm thương, chỉ kém đem ngôi vị thái tử trực tiếp đưa lên cửa cho .

      Thái độ kiên quyết cứng rắn làm cho thái tử tức đến hộc máu.

      Gió mát thổi qua mang theo hương thơm bách hoa. Hậu hoa viên Lăng vương phủ, Quân Lam Tuyết ôm xấp sổ sách dầy nhàn rỗi mà tính toán.

      Kể từ sau ngày đó, cũng biết xảy ra chuyện gì, Tô Lăng Trạch liền giao đống công việc phòng lương toàn bộ giao cho nàng phụ trách dưới hơn mười người ở phòng lương, mình nàng liền thu phục dễ dàng.

      Vì vậy, nàng chính thức từ tam đẳng nô tài biến thành nhất đẳng nô tài.

      Từ đó xoay mình cái biến thành tâm phúc bên người Lăng vương điện hạ, các hạ nhân đều vây quanh nịnh bợ nàng.

      Quân Lam Tuyết ngẩng đầu nhìn trời, thở dài hơi nghĩ rốt cuộc là Tô Lăng Trạch muốn làm cái gì?

      ràng còn hoài nghi thân phận nàng, nhưng bây giờ lại chút kiêng lị cho nàng ở lại Lăng vương phủ, nếu để cho biết mình rất có thể là sát thủ do Ám Lâu phái tới giết , biết như thế nào.

      Để cho nàng cảm thấy kì lạ chính là độc trong người lại yên ắng cách kì lạ, như bị chế trụ, nàng cũng có lấy được thuốc giải do Ám Lâu đưa đến, vậy tại sao độc này lại vô duyên vô cớ bị áp chế rồi?

      Nàng mơ hồ cảm thấy, ở trong khoảng thời gian nàng hôn mê nhất định xảy ra chuyện gì đó mà có chỗ nàng biết.

      Tô Lăng Trạch trở về từ trong triều bước vào Ngự Hoa Viên thấy bức tranh chính là hai tay Quân Lam Tuyết chống cằm trầm tư nhìn bầu trời bao la, im lặng giống như người trông hoa phối hợp chặt chẽ. Cặp mắt trầm tư kia, sáng ngời trong suốt, thỉnh thoảng kiên nghị, thỉnh thoảng cao ngạo, thỉnh thoảng dịu dàng.

      Trong đầu như có thứ gì chợt lóe lên, vì sao đột nhiên cảm thấy đôi mắt nàyquen thuộc như vậy, giống như ở đâu đó, gặp qua đôi mắt như vậy; người có thể làm cho để ý nhiều, người có thể làm cho khắc sâu vào trí nhớ lại càng nhiều, như vậy từ lúc nào gặp qua tiểu nô tài này?

      Trong giây lát, hình ảnh trong mật thất ở phía sau núi Lăng vương phủ đêm kia xâm nhập vào trong đầu, Tô Lăng trạch hơi ngẩn ra, đôi mắt này. . . . . . Tại sao lại đột nhiên nhớ đến nữ nhân chết tiệt kia!

      Chẳng lẽ , tiểu nô tài này và nữ nhân kia. . . . . .
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 65: được kêu Tiểu Bạch!

      Edit: Jade

      Trong giây lát, hình ảnh trong mật ở phía sau núi Lăng vương phủ đêm kia xâm nhập vào trong đầu, Tô Lăng Trạch hơi ngẩn ra, đôi mắt này. . . . . . làm sao lại đột nhiên nhớ đến nữ nhân chết tiệt kia!

      Chẳng lẽ , tiểu nô tài này và nữ nhân kia. . . . . .

      Tô Lăng Trạch cẩn thận ngẫm lại, nữ nhân kia cũng mang khí thế bức người sáng chói như vậy.

      Có chút giảo hoạt, có chút đáng ghét, còn hoàn toàn xem ra gì, thậm chí còn. . . . . .

      Nghĩ đến đêm hỗn độn kia, mặt Tô Lăng Trạch khỏi xụ xuống đen lại.

      Đó là lần đầu tiên mất thể diện trong hai mươi năm qua, nhưng hết lần này tới lần khác nữ nhân chết tiệt kia lại giống như bốc hơi khỏi nhân gian, triệt triệt để để biến mất.

      Nếu như phải tự mình thể nghiệm qua nữ nhân đáng ghét kia, đến nỗi cũng hoài nghi, đây rốt cuộc là có phải là giấc mộng Nam Kha hay (Dựa theo tích: chàng trai họ Thuần nằm ngủ dưới gốc cây hoè, mơ thấy mình được lấy công chúa và được bổ làm thái thú ở quận Nam Kha, mừng quá bừng tỉnh dậy mới biết đó chỉ là giấc mơ), nếu vì sao, phái nhiều người ra tìm tung tích của nàng, kết quả thu về lại như nhau?

      Tô Lăng Trạch giương mắt nhìn về phía Quân Lam Tuyết ở trong hoa viên, sâu trong mắt dần dần lên tia sắc màu ấm, tiểu nô tài này dám dám hận sợ cường quyền này, chắc phải là nàng. Huống chi, tiểu nô tài này bất quá là kẻ gầy yếu giống như người tùy thời bị gió thổi bay thôi.

      Lần nữa liếc mắt nhìn thân thể mong manh gầy yếu này, Tô Lăng Trạch nheo lại mắt, cảm thấy thấy ghét như thế nào ấy.

      Trở về nhất định phải cho tên tiểu nô tài này ăn nhiều chút, tránh cho ra ngoài, người khác còn tưởng rằng Lăng vương phủ của ngược đãi người làm, cho ăn nên gầy như vậy!

      Trong lòng làm quyết định, tâm tình Tô Lăng Trạch nhất thời khá hơn nhiều, môi khẽ giương lên đến chỗ Quân Lam Tuyết.

      Ngoài hoa viên, ở bên hành lang dài, yên lặng ngồi chổm hổm bi thương vô cùng chính là vị thống lĩnh hộ vệ—— Mạc Bạch.

      Mạc Bạch rất phiền não.

      Vô cùng vô cùng phiền não.

      Trải qua mấy ngày nay, vô số lần cũng muốn với điện hạ, Lam Tử ra là nương, nhưng nhiều lần lời đến khóe miệng, làm thế nào cũng ra được.

      phải như thế nào đây?

      Điện hạ biết rất ràng Lam Tử có thể là sát thủ của Ám Lâu, lại giả vờ làm cái gì cũng biết.

      Giống như Mạc lão , chẳng lẽ điện hạ là coi trọng Lam Tử rồi sao ?

      Đối với cái kết quả này, Mạc Bạch vẫn cảm thấy đặc biệt tiếp thụ nổi .

      Mặc dù điện hạ luôn gần nữ sắc, trong phủ có nhiều mỹ nữ hoàng thượng ban cho, Điện hạ cũng động chạm vào, lại cứ khăng khăng coi trọng Lam Tử giả nam này, việc này cũng phù hợp lẽ thường.

      Mặc dù tình nam và nam ở Tĩnh Uyên vương triều cũng phải là có, nhưng có thể xảy ra người chủ nhà mình, vẫn rất khó tiếp nhận.

      Huống chi, nếu như để điện hạ biết ra Lam Tử là nữ nhi.

      Điện hạ chẳng phải càng thêm. . . . . . Thích Lam Tử sao ?

      Nhưng nàng là sát thủ của Ám Lâu! Rất có thể là tới để ám sát điện hạ!

      nhân vật nguy hiểm như vậy nếu như ở lại bên người điện hạ. . . . . .

      được, tuyệt đối để điện hạ có bất kỳ tổn thất gì, vì vậy tuyệt đối thể .

      Còn nhất định phải thừa dịp trước khi điện hạ phát thân phận của Lam Tử, tìm cơ hội giết nàng mới được!

      Cho nên trước mắt, quan trọng nhất là ngăn cản điện hạ và Lam Tử tiếp xúc quá nhiều!

      Nghĩ như vậy, Mạc Bạch vừa nhìn thấy Tô Lăng Trạch cùng Quân Lam Tuyết trong hoa viên, liền hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang chạy tới, xa xa liền hô: " Điện hạ!"

      Tô Lăng Trạch đưa tay trán, nhàn nhạt đáp tiếng, " Ừ."

      Quân Lam Tuyết quay đầu lại, mắt sáng lóe sáng, miệng mở ra, cười híp mắt lên tiếng chào, " A, Tiểu Bạch, chào ngươi!"

      Mạc Bạch nghe vậy dưới chân lảo đảo cái, suýt nữa té mặt đất.

      hồi lâu, mới phục hồi tinh thần lại, cắn răng nghiến lợi : " được kêu là Tiểu Bạch!"

      Chương 66: Tin tưởng

      Edit: Jade

      " được kêu ta là Tiểu Bạch!"

      Bất hạnh lớn nhất cuộc đời này của Mạc Bạch chính là chưa kịp ra đời sớm chút để thương lượng về cái tên với cha mẹ .

      Tiểu Bạch, Tiểu Bạch.

      đường đường là thống lĩnh thị vệ phủ Lăng Vương cư nhiên bị người ta gọi là Tiểu Bạch!

      Việc này nếu truyền ra ngoài. . . . . . phải làm giảm nhiều tên tuổi hùng của sao ?

      " gọi ngươi là Tiểu Bạch vậy gọi là gì?" Quân Lam tuyết trừng mắt nhìn, rất hợp tác sờ lên cằm nỗ lực suy tư lát, : " Vậy gọi là Tiểu Mạc? Cái này được thân thiết lắm, chúng ta đều là người của Lăng vương phủ, đều là người nhà gọi như vậy thấy xa lạ lắm phải sao ?"

      Khóe miệng Mạc Bạch rụt rụt.

      Ai muốn thân thiết với ngươi!

      Người nào là người nhà với ngươi!

      mới phải!

      "Ta lại suy nghĩ chút, nếu trực tiếp gọi là Mạc Bạch? Này. . . . . . Này rất có tình cảm phải hay ? Mạc Bạch Mạc Bạch , chẳng lẽ là nhắc nhở ngươi chớ ngu ngốc sao? Tên này khó nghe lắm phải sao." Quân Lam tuyết tiếp tục .

      ". . . . . ." Mạc Bạch chỉ khóe miệng co giật, mắt cũng bắt đầu rút.

      đường đường là thống lĩnh thị vệ Lăng vương phủ, vẫn phải ngu ngốc! là ngu ngốc sao? Có đúng như vậy !

      Tuyệt đối phải!

      Mắt Quân Lam Tuyết chợt sáng lên, vỗ tay : " Nếu gọi ngươi là Mạc Mạc ? Mạc Mạc, Mạc Mạc, Lãng Lãng đọc thuộc lòng, nghe hay."

      ". . . . . ." Mạc Mạc? còn ‘ Mạc Mạc ’ ! Cái tên rách nát gì vậy! Toàn thân Mạc Bạch cũng bắt đầu rút.

      "Hay gọi là Bạch Bạch?" Quân Lam Tuyết cười híp mắt gật đầu, bộ dáng là hài lòng, " Ừ, Bạch Bạch, Bạch Bạch, đơn giản lại dễ nhớ, quan trọng nhất là nhất định khiến người qua tai quên, vậy kêu là Bạch Bạch ."

      ". . . . . ." Mạc Bạch vô lực rồi, yên lặng : " Vẫn là Tiểu Bạch thôi. . . . . ."

      Ít nhất so với cái gì ‘ Mạc Mạc ’ cái gì ‘ Bạch Bạch ’ , cái tên tiểu Bạch này. . . . . . Ít nhất tương đối bình thường chút.

      "À!" Quân Lam Tuyết bừng tỉnh hiểu ra, rất là cảm khái vỗ vỗ bờ vai của , " ra là ngươi vẫn thích người khác gọi ngươi là Tiểu Bạch, vậy cần sửa lại, điều này cũng tốt, quê hương của chúng ta rất nhiều tiểu sủng vật đều lấy cái tên này."

      ". . . . . ." cả người Mạc Bạch đều run , tên của dùng cho sủng vật sao?

      Người và súc sinh. . . . . . Làm sao so sánh?

      Tô Lăng Trạch cũng nghiêm trang gật đầu, đúng trọng tâm : " tệ, tên rất hay."

      Mạc Bạch thông minh nhận lấy tổn thương nghiêm trọng, " Điện hạ. . . . . ." Sao lại hùa theo người ngoài bắt nạt người mình chứ ? Mạc Bạch khóc ra nước mắt.

      " Ừ? Có chuyện gì?" Tâm tình của Tô Lăng Trạch tốt, hiếm thấy đáp lại câu.

      "Thuộc hạ có chuyện quan trọng muốn bẩm báo với Điện hạ."

      Lúc này, Quân Lam Tuyết nghe được là có chuyện gấp cũng thức thời liền đứng lên : " Các ngươi cứ chuyện , ta trở về phòng nghỉ ngơi."

      Tô Lăng Trạch nhìn nàng cái, chợt bắt lấy tay của Quân Lam Tuyết lại, thản nhiên : " Ngồi xuống."

      "À?" Quân Lam Tuyết hiểu nhìn , nhưng vẫn nghe lời ngồi xuống.

      Lúc này, Tô Lăng Trạch mới hài lòng quay sang gật đầu với Mạc Bạch bảo : "Cứ ."

      Quân Lam Tuyết và Mạc Bạch nghe vậy cũng khỏi ngẩn ra.

      Quân Lam Tuyết hiểu Tô Lăng Trạch có ý gì, chẳng phải Mạc Bạch ràng là có chuyện gấp rồi, sợ nàng tiết lộ cơ mật sao?

      Đây là….. tin tưởng nàng sao?

      Trong lòng Quân Lam Tuyết khỏi dâng lên cảm giác phức tạp.

      Ngay cả chính nàng cũng biết mình là ai, thậm chí nàng cũng tin tưởng chính mình, mà cứ như vậy liền yên tâm về mình ?

      Mạc Bạch lại càng muốn, để ý Quân Lam Tuyết vẫn còn ở đây, liền trực tiếp bất mãn : " Điện hạ, Lam Tử chỉ là tiểu nô tài, chuyện quan trọng là nàng. . . . . ."

      Mạc Bạch còn chưa xong, mắt Tô Lăng Trạch lạnh lùng quét tới, " cái gì?"

      Đáng lý chương này mai đăng, nhưng mai biết mình lên mạng được hay nên giờ đăng luôn. http://***************.com/images/smilies/icon_biggrin.gif

      Sẵn luôn là những chương mà mình phụ trách mình đăng lên thường xuyên các ngày trong tuần (mỗi ngày 1chap), trừ thứ bảy và chủ nhật, và những bữa mình có việc đột xuất. Đồng thời, bắt đầu từ Quyển 2 trở chương rất dài nên thời gian đăng lên nhất định nhưng bảo đảm với các bạn là trong tuần có truyện đọc nhé. http://***************.com/images/smilies/icon_biggrin.gif
      Chương 67: Nàng là tiểu tam

      Edit: Jade

      Mạc Bạch còn chưa xong mắt lạnh lùng của Tô Lăng Trạch quét tới: " cái gì?"

      Nàng là sát thủ của Ám Lâu! Trong lòng Mạc Bạch gào thét, ngay khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Tô Lăng Trạch những lời này làm thế nào cũng ra.

      " có, có gì."Mạc Bạch cúi đầu, trong lòng cực kỳ cam lòng.

      Từ trước tới giờ đối với mệnh lệnh của điện hạ, luôn trung thành phục tùng.

      Vậy mà hôm nay, trong lòng lại cực kỳ cam lòng.

      Điện hạ bị nữ nhân này mê hoặc rồi.

      Nếu như nàng chỉ là nữ nhân bình thường sao, Lăng vương phủ còn nhiều thị thiếp, ngại thêm người là nàng, cho dù bay lên đầu cành làm Lăng vương phi, cũng có nửa câu oán hận nào.

      Nhưng nàng ta lại phải là người bình thường.

      Nàng ta là sát thủ của Ám Lâu, Ám Lâu là tổ chức sát thủ tàn lạnh, khi hạ lên truy sát truy sát đến cùng, thẳng đến khi mục tiêu chết mới thôi.

      Trải qua mấy ngày nay điện hạ trước trước sau sau bị biết bao nhiêu là sát thủ Ám Lâu đuổi giết?

      Lần sau càng nguy hiểm hơn lần đầu, sát thủ phái ra sau mỗi lần lại càng nguy hiểm hơn.

      Nhưng điều nghĩ tới chính là, lần này Ám Lâu lại có thể phái nữ nhân đến mê hoặc điện hạ, Mạc Bạch vừa tức vừa hận nhưng lại hoàn toàn biết phải khuyên điện hạ như thế nào để điện hạ mới có thể chết tâm với nữ nhân này.

      Nhìn hành động của chủ tớ hai người, trong lòng Quân Lam Tuyết tràn đầy nghi hoặc.

      Địch ý của Mạc Bạch dành cho nàng rất lớn.

      Mặc dù lúc trước nàng trêu chọc tên của , nhưng cũng đâu có nhiều địch ý với nàng thế nàng? Trong việc này nhất định có nguyên nhân khác.

      Nghĩ tới đây, ánh mắt Quân Lam Tuyết hơi đổi, đứng lên đến : "Ôi, thời tiết quá nóng, nóng đến cả người thiêm thiếp muốn ngủ, nếu như điện hạ có chuyện gì để , có thể cho phép nô tài về nghỉ ngơi trước ?"

      Tô Lăng Trạch đưa mắt bình tĩnh nhìn nàng mấy lần, thần sắc lạnh lùng từ từ khôi phục chút ấm áp, "Mệt à?"

      "Đúng vậy, điện hạ ngại nô tài lười biếng lát chứ?" Quân Lam Tuyết cười híp mắt , kể từ lúc nàng hôn mê rồi tỉnh lại lần nữa, Tô Lăng Trạch liền đặc biệt thay đổi cách chuyện.

      Nhưng mà loại cảm giác này rất tốt, ít nhất nàng cần mỗi ngày phải lo lắng ứng phó ngừng với cạm bẫy, ngược lại nàng nhõm rất nhiều.

      "Ừ, ." Tô Lăng Trạch gật đầu, quả nhiên rất dễ chuyện.

      Quân Lam Tuyết đạt được lệnh cho , mỉm cười phất tay cái, ôm sổ sách sải bước xoay người rời .

      Trong khoảnh khắc nàng xoay người quay nụ cười trong đôi mắt đen bóng dần dần trầm xuống, cánh tay ôm sổ sách càng ngày càng gấp.

      Thái độ thù địch của Mạc Bạch đối với nàng quá ràng, giống với thái độ thù địch của những hạ nhân khác ghen tị khi dễ nàng mà chính là sát khí muốn giết nàng.

      Ban đêm sương mù xen kẽ bụi, đèn đuốc bên trong Quân gia lập lòe đốm , bóng đen nhanh chóng xẹt qua.

      Đáy mắt Quân Lam Tuyết lạnh lẽo nhìn về phía phủ đệ xa xa trước mắt.

      Mạc Bạch , có nghĩa là nàng đoán ra.

      Nàng cũng phải kẻ ngu, suy nghĩ chút cũng biết vấn đề ở chỗ nào, nhất định là lúc nàng trúng kịch độc hôn mê bị phát .

      Vũ Thú Kình có thể liếc mắt cái liền nhìn ra độc người nàng đến từ nơi nào, bọn người Tô Lăng Trạch làm sao mà biết được chứ?

      Vì vậy tất nhiên hoài nghi thân phận của nàng rồi, chỉ là nàng hiểu, vì sao Tô Lăng Trạch đối xử tốt với nàng hơn lúc trước.

      Ở mấy gian nhà nhấp nhô, Quân Lam Tuyết bò lên nóc nhà quyết định tìm Vũ Thú Kình.

      Bỗng nhiên, hơi thở nguy hiểm nhanh chóng hướng về phía nàng.

      Quân Lam Tuyết lập tức muốn rút lui, nhưng bóng đen kia cũng đáp xuống trước mặt nàng.

      người biết là nam hay nữ toàn thân bao trùm bởi áo choàng đen sát khí đằng đằng chặn đường của Quân Lam Tuyết.

      "Tiểu Tam, lâu gặp."

      Quân Lam Tuyết nghe vậy nhất thời rét run lên ở trong gió.

      Tiểu Tam. . . . . . Cư nhiên lại gọi nàng là Tiểu Tam. . . . . .
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 68: Đứng hàng thứ ba

      Edit: Jade

      Tiểu Tam. . . . . . Cư nhiên gọi nàng là tiểu Tam. . . . . .

      Trong lòng Quân Lam Tuyết chửi rủa người kia, yên lặng thăm hỏi cả nhà đối phương đều là tiểu tam sau đó rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh.

      Người có thể xuất ở nơi này lại mở miệng ôn chuyện cũ với nàng rất có thể chính là người quen biết với thân thể này.

      Cũng có khả năng là người của Ám Lâu.

      Nàng thể bại lộ bí mật, nếu để cho đối phương biết nàng còn là sát thủ của Ám Lâu, chừng người kế tiếp bám riết tha muốn giết người chính là nàng.

      Vì vậy, nàng khẽ day trán, lộ ra vẻ mặt đạm mạc, hờ hững : "Tại sao ngươi lại đến đây."

      Nàng rất bình tĩnh.

      Quả nhiên người áo choàng đối diện có phát , chỉ là giọng hơi vui trả lời, "Tại sao ta lại ở nơi này à? Tiểu Tam? Chẳng lẽ ngươi biết mình phạm sai lầm gì sao?"

      Quân Lam Tuyết lạnh lùng : "Sai lầm? Ta nghĩ là ta mắc sai lầm gì."

      Thân mình người áo choàng vừa động, đột nhiên quay lưng , mặt ngó về phía Lăng vương phủ, thanh trầm hoàn toàn nghe ra rốt cuộc là nam hay là nữ.

      " cho là?" Người áo choàng nở nụ cười, trong đêm tối nụ cười trầm xen lẫn gió lạnh, có vẻ rất quỷ dị, " Như vậy ngươi chút xem, tháng qua này, tại sao Tô Lăng Trạch còn chưa chết?"

      Quân Lam Tuyết nghe vậy cảm thấy rùng mình.

      Xem ra, nàng đoán sai.

      Quả nhiên người này là người của Ám Lâu.

      Mà nàng. . . . . . là sát thủ Ám Lâu phái tới, mục đích mai phục ở Lăng vương phủ chính là vì muốn giết Tô Lăng trạch.

      Điều này làm cho lòng Quân Lam Tuyết sóng cuộn biển ngầm dân lên cảm xúc phức tạp.

      Nàng nhớ đến Tô Lăng trạch.

      Người nam nhân tình bất định này phải chăng sớm hoài nghi thân phận của nàng?

      như vậy tại sao mấy ngày nay lại đối xử tốt với nàng?

      Hoặc giả chính xác đây là cách thăm dò khác?

      Nhưng đáp án ràng như vậy, còn cần thăm dò sao?

      "Thế nào? ra lời sao?" Thấy nàng trầm mặc, thanh trầm của người áo choàng lại nhàng chứa giễu cợt, "Hay là , chỉ là trong thời gian tháng gặp, ngươi kém xa như vậy, ngay cả Tô Lăng Trạch cũng giết chết?"

      "Đây là ngươi phủ định năng lực của ta sao?" Giọng Quân Lam Tuyết cũng trầm xuống, khí thế kinh người người chút cũng thua với bất luận kẻ nào.

      Mặc dù Quân Lam Tuyết phải là sát thủ, nhưng thân là thiên tài phân tích số liệu cấp cao của Liên Hợp Quốc, dạng cục diện gì mà nàng chưa từng thấy qua, quanh năm nàng luôn tiếp xúc với những nhân vật đứng đầu trong xã hội, chút phong thái và khí thế này, nàng hoàn toàn cần phải xây dựng cũng có thể thể ra .

      Quả nhiên, người áo choàng nghe vậy trầm mặc chốc, tựa hồ kiêng kỵ cái gì, hồi lâu kỳ quái : "Dĩ nhiên dám, ngươi là sát thủ đứng hàng thứ ba ở Ám Lâu, đương nhiên là năng lực của ngươi thể nghi ngờ."

      Đứng hàng thứ ba. . . . . .

      Khóe miệng Quân Lam Tuyết thể co quắp xuống.

      Trời.

      Đứng hàng thứ ba ở Ám Lâu?

      Khó trách nàng lại được gọi là tiểu tam. . . . . .

      Chỉ là. . . . . . Đứng hàng thứ ba, có lầm hay , đời trước của cơ thể này xấu như vậy, cả Ám Lâu có bao nhiêu sát thủ, nàng lại đứng hàng thứ ba?

      Quân Lam Tuyết nhìn chút tay của mình, nàng làm sao có thể ra, giờ nàng chút nội lực nào, thân thủ như vậy nếu như trở lại Ám Lâu. . . . . .

      Mẹ nó, còn phải bị người ta lột đến còn mảnh vụn?

      Trong lòng Quân Lam Tuyết sóng cuộn biển ngầm, mặt như cũ biến sắc thử dò xét : "A? như vậy xin hỏi, tháng gặp, bây giờ sát thủ như ngươi xếp hàng thứ mấy?"

      Người áo choàng ngẩng đầu lên, trong giọng mang theo mấy phần kiêu ngạo, "Nhờ hồng phúc của ngươi thuận lợi từ hàng thứ mười sáu lên hàng thứ năm."

      Sắc mặt Quân Lam Tuyết khẽ biến từ sát thủ đứng hàng thứ mười sáu vọt lên hàng thứ năm, xem ra loại người tàn nhẫn này phải người bình thường. . . . . .

      Gió đêm thổi qua giữa hè mùa, Quân Lam Tuyết thấy có hơi lạnh từ lòng bàn chân lan ra.

      Sau mái hiên, người nào phát con mèo có con ngươi đỏ tươi nhảy nhanh qua biến mất trong bóng tối.

      Chương 69: Phát (1)

      Edit: Jade

      Lúc này, ở trong lầu các cao ngất của Lăng vương phủ, bên trong đèn đuốc sáng ngời. Mạc Bạch cúi đầu quỳ gối nhúc nhích ngoài cửa.

      Bên trong lầu, vẻ mặt Tô Lăng Trạch chút thay đổi ngồi ở chủ vị, ánh mắt hơi lạnh nhìn Mạc Bạch quỳ gối trước mặt.

      Cận vệ Dương Thành đứng bên cạnh Tô Lăng Trạch, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ nhưng cũng câu.

      Gió lạnh thổi lên tóc Tô Lăng Trạch tán loạn.

      Hai tay Mạc Bạch nắm chặt thành nấm đấm, hồi lâu mới thả lỏng, gầm tiếng, "Thuộc hạ cũng vì muốn tốt cho điện hạ, nếu như điện hạ muốn trách tội thuộc hạ, thuộc hạ còn lời nào để !"

      "Muốn tốt cho bổn vương?" Mắt Tô Lăng Trạch khẽ híp lại, "Muốn tốt cho bổn vương nên phải giết tên tiểu nô tài kia lưu người sống sao?"

      "Điện hạ! Nàng là sát thủ do Ám Lâu phái tới giết ngài!" Mạc Bạch nóng nảy ngẩng đầu lên tiếng phản bác, "Chẳng lẽ điện hạ quên mất mấy ngày nay, Ám Lâu phái bao nhiêu người tới ám sát điện hạ sao?"

      Bởi vì có nhiều lần bọn họ nhất thời lơ là nên thiếu chút nữa hại điện hạ mất tánh mạng, chuyện quan trọng như vậy tại sao có thể coi trọng?

      Tô Lăng Trạch nghe vậy lại chậm rãi nở nụ cười, có chút giễu cợt, cũng có chút khinh miệt, "Tiểu nô tài là sát thủ sao?" nhìn Mạc Bạch, hỏi ngược lại: "Sát thủ mà chút khinh công cũng biết? Sát thủ mà chút nội lực cũng có?"

      "Việc này. . . . . ." Lam Tử có nội lực hay , Mạc Bạch hiểu , cho nên trước kia mới có thể có phòng bị gì với nàng, cho cùng ngoại trừ ngày thường gặp nguy hiểm Lam Tử trốn biến dạng, thêm nữa ngoại trừ dựa vào tài ăn và tính toán làm người ta khen dường như nàng . . . . . . đúng là có chỗ gì đặc biệt.

      "Mạc Bạch, ngươi cho bổn vương biết, sát thủ như vậy giết người như thế nào?" Tô Lăng Trạch giễu cợt , "Hay là ở trong mắt ngươi, bổn vương giống như người yếu đuối, ngay cả tiểu nô tài có nội lực cũng đối phó nổi?"

      ", thuộc hạ có ý này!" Mạc Bạch vội vàng phản bác, võ công của điện hạ sao lại có thể đem so với , làm sao lại là người mềm yếu, "Chỉ là độc người nàng. . . . . ."


      Giờ phút này, Dương Thành cũng xen vào câu cắt đứt lời , : "Chỉ dựa vào loại độc này, quả cách nào phán định người, Mạc Bạch đừng quên, người của Ám Lâu người nào ác, tất cả họ đều có thủ đoạn độc ác giết người chớp mắt, chừng Lam Tử huynh đệ đắc tội với người của Ám Lâu ở đâu đó nên trúng độc của bọn họ cũng chừng, ngươi cũng biết tính tình của Lam Tử huynh đệ, có quy củ, có dưới, tinh thần nghĩa hiệp lại mạnh mẽ, có lẽ nàng phải là người của Ám Lâu."

      "Nhưng nếu như giống với những gì ngươi , nàng cần gì dùng loại giải dược khắc chế độc trong thời gian dài? Dương Thành chẳng lẽ ngươi quên rằng loại giải dược này mỗi sát thủ của Ám Lâu tháng mới có thể được cấp lần sao."

      ". . . . . . Như vậy, ta cũng ." Dương Thành thở dài bất đắc dĩ, luôn rất tin tưởng Lam Tử, nhưng lời Mạc Bạch cũng phải là có lý.

      lúc ấy bóng màu xám tròn xông vào lầu các, nhào vào trong ngực Tô Lăng Trạch là con mèo Tiểu Phong.

      Ánh mắt Tô Lăng Trạch khẽ hòa hoãn chút, vuốt bộ lông của mèo Tiểu Phong, giọng : "Ừ? ra ngoài trở lại rồi sao?"

      "Meo meo ~" Mèo Tiểu Phong bất mãn kháng nghị, nó mới ra ngoài, chính xác là nó làm chính có được hay ?

      Mèo Tiểu Phong nũng nịu liếm tay Tô Lăng Trạch lát lại ngừng kêu meo meo, ngừng cắn tay áo của Tô Lăng trạch dường như muốn gì đó.

      Mắt Tô Lăng Trạch khẽ trầm xuống, "Người có thân phận ràng? Ừ, ngươi dẫn đường ."

      Đầu của mèo Tiểu Phong gật phát, được lệnh của chủ nhân liền khí phách hiên ngang oai vệ xông ra ngoài.

      Dương Thành và Mạc Bạch hai mặt nhìn nhau, có người ngoài xông vào Lăng vương phủ sao? Nghĩ tới đây, cũng gấp rút đứng dậy chạy theo sau Tô Lăng Trạch.
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 70: Phát 2

      Edit: Jade

      Bước ra lầu các, Dương Thành liếc mắt nhìn Tô Lăng Trạch ôm mèo Tiểu Phong rời , đột nhiên quay đầu lại hỏi Mạc Bạch bên cạnh.

      "Mạc Bạch, ngươi theo điện hạ bao nhiêu năm rồi?"

      Mạc Bạch nghĩ cũng cần nghĩ liề : "Năm năm!"

      Nếu như có điện hạ, tại chỉ sợ sớm đói chết ở đầu đường, thời gian năm năm này, theo điện hạ cùng nhau trải qua sinh tử, sớm đem nơi này trở thành nhà của mình, tất cả của điện hạ, chính là tất cả của .

      "Năm năm à. . . . . ." Dương Thành khẽ cảm thán, sau đó vỗ bả vai Mạc Bạch, "Ngươi lâu hơn so với ta, ta mới ba năm."

      ngừng chút lại , "Ngươi theo điện hạ năm năm, như vậy, năm năm này , ngươi có từng thấy được điện hạ vui vẻ ?"

      Mạc Bạch sửng sốt, điện hạ từng cười, thế nhưng phải nụ cười chân chính mà biết. Năm năm trước, cũng chính vào thời điểm Tô Mạc Thiên vừa mới đăng cơ làm thái tử, từ lúc đó trở , Tô Mạc Thiên liền ngừng ở ngoài sáng và trong tối nghĩ cách đánh gục điện hạ, trải qua lời Dương Thành vừa rồi, năm năm này dường như điện hạ chưa từng vui vẻ.

      Dương Thành lại tiếp tục : "Trừ hoàng thượng còn lão thái hậu, ngươi có hay gặp qua người điện hạ quan tâm hay là bằng hữu nào đó ?"

      ". . . . . ." Vẻ mặt Mạc Bạch kinh ngạc, tìm được câu phản bác, bởi vì phát , có.

      Dương Thành chậm rãi thở dài, thản nhiên : "Điện hạ có bằng hữu, ở bên cạnh điện hạ , phải người a dua nịnh hót cũng chính là loại thuộc hạ giống chúng ta, đối với điện hạ vâng lệnh nghe theo, mặc dù Lam Tử là nô tài, nhưng có vì thân phận tôn quý của điện hạ mà a dua nịnh nọt, vì vậy điện hạ mới có thể xem Lam Tử như bằng hữu."

      "Nhưng. . . . . ." Dường như Mạc Bạch còn muốn điều gì, nhưng. . . . . . thể phủ nhận, kể từ khi Lam Tử xuất người điện hạ tựa hồ quả có thêm chút tình cảm, còn vẻ lạnh lùng dễ gần nữa.

      Dương Thành ngẩng đầu nhìn ánh mắt , chân thành : "Chẳng lẽ, ngươi muốn tước đoạt người bạn duy nhất của điện hạ sao?"

      Mạc Bạch trầm lặng, sai rồi sao?

      Mà lúc này Quân Lam Tuyết cũng biết nàng trở thành đối tượng bàn tán trong miệng bọn họ, nàng đề cao cảnh giác tới mức cao nhất, chăm chú nhìn chằm chằm vào người áo choàng trước mắt.

      Nếu như nàng có thực lực đứng hàng thứ ba trong Ám Lâu cũng may, trước mắt người áo choàng cho dù tàn nhẫn nữa, bất quá cũng chỉ xếp thứ năm.

      Nhưng nàng có. . . . . .

      Nàng đoán ngay cả thứ mười cũng đánh lại, làm sao mà đối phó với thứ năm? Nghĩ tới đây, nàng liền thể để lộ ra chút sơ hở.

      "Lâu chủ đối với nhiệm vụ lần này của ngươi có chút thất vọng, nếu như lúc trước phải ngươi đưa ra thời hạn mười ngày nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ, nhưng bây giờ lại kéo dài hơn tháng." Người áo choàng chậm rãi tiến lên bước, : "Cho nên lâu chủ đặc biệt sai ta tới gặp ngươi, Tiểu Tam có phải ngươi muốn rút lui rồi hay ."

      Quân Lam Tuyết nhíu mày, khuôn mặt đẹp vẫn là mảnh lạnh nhạt, "A, vậy bây giờ ngươi cảm thấy được là ta muốn rút lui sao?"

      ngọn cây rơi xuống lá cây, Quân Lam Tuyết nhặt để vào trong tay, chút để ý vuốt vuốt, nhìn ra chút khẩn trương nào.

      Người áo choàng bình tĩnh nhìn nàng hồi lâu rồi mới chậm rãi : "Làm sao có thể xảy ra chuyện như vậy đúng ? Dựa vào thực lực của ngươi hôm nay, có thể đem nội lực che giấu như người bình thường, tại hạ thể phục."

      Đáy lòng người áo choàng rất kinh ngạc, trong vòng tháng ngắn ngủi gặp, cũng hoàn toàn cảm thấy đan điền của Tiểu Tam có nội lực di động, điều này chứng tỏ thực lực của nàng tiến bộ cách đáng sợ, chỉ người có nội lực cách xa , mới hề phát .

      ". . . . . ." Ặc, khóe miệng Quân Lam Tuyết mơ hồ co rút, nàng cũng thể ra chút nội lực nàng cũng có?

      Bóng đêm dày đặc, dưới chỉ dẫn của Tiểu Phong miêu, Tô Lăng Trạch tới góc hẻo lánh muốn hỏi kỹ mèo Tiểu Phong rốt cuộc phát ra cái gì, lúc đó cách đó xa hai bóng dáng lại làm cho dừng bước.

      Hai mắt khẽ nheo lại.

      Là tiểu nô tài.

      Chương 71 phát ( 3 )

      Edit: Jade

      Ban đêm vào canh ba. Tại sao tiểu nô tài lại xuất ở nơi này?

      Tô Lăng Trạch nhìn theo tầm mắt của nàng thấy ở bên người nàng còn có người áo choàng thần bí.

      Ánh mắt Tô Lăng trạch khẽ trầm xuống, cảm nhận được thân mình mèo Tiểu Phong vội vàng chuyển hướng về phía họ, nhất thời hiểu được ra tiểu miêu chính là người áo choàng này.

      Tô Lăng Trạch liếc mắt nhìn Quân Lam tuyết, tay ôm mèo Tiểu Phong khẽ nắm chặt.

      Tiểu nô tài, Bổn vương tin ngươi có quan hệ gì với Ám Lâu.

      Tin ngươi là tiểu tử ngay thẳng đơn thuần lại có chút cuồng ngạo .

      Ngươi trung thực với bổn vương bổn vương dùng lễ đáp lại ngươi.

      Cho nên. . . . . . Tốt nhất đừng để cho bổn vương biết, ngươi. . . . . . phản bội.

      Đêm rất yên tĩnh, trời đêm mát mẻ giữa hè như vào trời thu, hai tay Quân Lam Tuyết chắp sau lưng, thần sắc lạnh nhạt đứng trước người áo choàng, khí thế khinh người người khiến người áo choàng có ảo giác giống như nàng vĩnh viễn mình, mà vĩnh viễn đều vượt qua được nàng.

      Loại cảm giác này khiến người áo choàng cực kỳ khó chịu, cho nên muốn lãng phí thời gian nữa trực tiếp từ trong lòng ngực lấy ra bình hắc ngọc thảy cho Quân Lam Tuyết

      "Đây là thuốc giải, lâu chủ vì trừng phạt ngươi làm việc bất lợi, cố ý hoãn mấy ngày mới đưa thuốc giải đưa tới, nhưng mà bây giờ xem ra, giống như ngươi cũng có vấn đề, sát thủ đứng hàng thứ ba Ám Lâu quả nhiên danh bất hư truyền." lạnh lùng , nghĩ tới nội lực của Tiểu Tam thâm hậu như vậy, lại có thể dùng nội lực áp chế độc phát, người áo choáng thầm giật mình.

      Ánh mắt Quân Lam trầm xuống, khó trách, khó trách nàng độc phát nhiều ngày như vậy, nhưnglại trị trề đưa giải dược đến, ra là lâu chủ Ám Lâu gì đó muốn cho nàng nếm thử chút tư vị độc phát.

      Tên khốn kia, nàng thề, nếu là có ngày có thể thoát khỏi Ám Lâu này nhất định phải chỉnh bọn họ đến long trời lở đất!

      Nàng tiếp nhận bình hắc ngọc cách thận trọng rồi thản nhiên : "Trở về cho lâu chủ biết nếu thuốc giải mà đưa trễ mấy ngày nữa đoán chừng cũng chỉ có thể nhặt được xác ta thôi."

      "Lâu chủ còn để sai ta chuyển lời với ngươi, nhiều nhất năm ngày nữa, Tô Lăng Trạch phải chết."

      "Ngươi yên tâm." Quân Lam Tuyết đem bình hắc ngọc thu vào, thản nhiên : "Trước đó vài ngày, ta cũng chỉ là buồn chán nhàn rỗi cùng chơi đùa thôi, trước khi tới đây tin rằng ngươi cũng điều tra, bây giờ rất tín nhiệm ta, muốn giết dễ như trở bàn tay."

      Dưới mái hiên, sau ngọn cây.

      Dương Thành núp trong bóng tối nghe những lời này. Lúc này cũng nhịn được nữa trong lòng kinh ngạc, sắc mặt biến đổi.

      Lam Tử huynh đệ. . . . . .

      Cư nhiên là người của Ám Lâu.

      Hàng ngàn sát thủ Ám Lâu, từng người đều là người lòng dạ độc ác, bản lĩnh của bọn chúng đều đứng đầu.

      Mà Lam Tử, lại là sát thủ đứng hàng thứ ba, thực lực thế này. . . . . .

      Khó trách bọn đều cảm giác được nội lực của Lam Tử, ra là, phải là biết, mà là che giấu quá giỏi, che giấu đến. . . . . . Bọn họ hoàn toàn thể nào phát .

      Dương Thành khỏi ngẩng đầu nhìn sang Tô Lăng Trạch bên cạnh.

      Điện hạ tin tưởng Lam Tử như vậy, coi Lam Tử như bằng hữu, tại. . . . . .

      Vậy mà, để cho ngờ đến là Tô Lăng Trạch chỉ là rủ mắt xuống, mặt lộ vẻ gì, giống như mọi thứ xung quanh mình đều liên quan đến , cái gì cũng nghe được.

      Điện hạ

      . . . . . .

      Trong lòng Dương Thành hơi trầm xuống, đột nhiên cảm giác xót xa bao nhiêu, thân là người hoàng gia, quả nhiên ngay cả chút tình nghĩa cũng thể dễ dàng bố thí, nếu đến cuối cùng người bị phản bội luôn là chính mình.

      "Như vậy tốt, vậy chúng ta ở trong lầu chờ tin tốt của ngươi." Người áo choàng quái gở cười tiếng, tung người nhảy cái liền biến mất ở trong bóng tối.

      Mẹ nó, rốt cuộc đuổi được.

      Đột nhiên Quân Lam Tuyết phát sau lưng đều ướt đẫm mồ hôi, nếu như phải khí thế gắt gao đè ép người áo choàng, nếu như đột nhiên ra tay với mình, chỉ sợ cũng dễ dàng thoát thân như vậy.

      Khốn kiếp, quỷ tha ma bắt cái Ám Lâu này. Ở trong lòng hung hăng mắng tiếng, Quân Lam Tuyết vội vàng lắc mình trở về phòng, tối nay lãng phí quá nhiều thời gian mất hứng rồi, xem ra chỉ có thể đợi đến đêm mai mới tìm Vũ Thú Kình.

      "Meo Meo ——"

      Vào lúc nàng xoay người rời , tiếng mèo kêu bén nhọn vang lên, con mèo Tiểu Phong nổi điên nhảy lên bả vai nàng há mồm cắn xuống.

      "Tiểu Phong, sao ngươi lại ở chỗ này?"
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Quyển 2


      Chương 1.1: Ép nàng làm thái giám

      Edit: Jade

      Ngay lúc nàng xoay người tiếng mèo kêu bén nhọn vang lên, con mèo Tiểu Phong nổi điên nhảy lên há mồm cắn xuống bả vai nàng.

      "Tiểu Phong, sao mày lại ở đây?"

      Quân Lam Tuyết kêu lên tiếng, nàng càng kinh ngạc hơn là tại sao Tiểu Phong vừa nhìn thấy mình nổi điên lên nhảy vào cắn mình.

      Bất quá cũng may cho nàng là con mèo Tiểu Phong này thường làm ra chuyện như thế này nên nàng sớm ứng phó được cách thuận buồm xuôi gió, ở lúc con mèo Tiểu Phong nhào lên vội vàng nghiêng người chỗ khác.

      "Này, tiểu tử, ngươi lại nổi điên gì vậy?"

      Con mèo Tiểu Phong tấn công thành nhanh chóng thay đổi vị trí lại cắn vào bắp đùi nàng, đạt mục đích thề bỏ qua .

      Nó cắn?

      Nó kiên quyết muốn cắn nàng?

      Đừng tưởng rằng nó nghe hiểu tiếng người, ai dám bất lợi với chủ tử nó, nó cắn chết người đó?

      Quân Lam Tuyết cũng nổi giận, phen nắm lấy cái đuôi của nó, bóp cổ của nó, mặc cho hai tay hai chân của nó ở làm loạn, nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm con mèo Tiểu Phong, uy hiếp : " Đừng loạn lên nữa? Ta phải là chủ nhân mang bộ mặt kì quái của ngươi, chọc ta phát hoả lên gia đây đao đập lột da ngươi nướng lên ăn bây giờ?"

      "Meo meo?" Nó gào lên, nữ nhân này xấu? Lại còn dám xấu chủ nhân nó?

      Con mèo Tiểu Phong tức giận vừa nhảy vừa trợn mắt nhìn, tiếng mèo kêu tha lương truyền khắp cả Lăng vương phủ.

      Quân Lam Tuyết lo lắng sợ đưa tới những người khác, vội vàng kéo con mèo Tiểu Phong này liền chạy.

      "Meo meo —— meo meo?" Con mèo Tiểu Phong này vừa kêu, vừa mở to con ngươi đỏ nhìn chằm chằm nàng, giống như hỏi ngươi mang ta nơi nào?

      Quân Lam Tuyết lộ ra hàm răng trắng noãn, trầm nhìn nó cười, "Lột da, nướng."

      "Meo meo? ? ?" Con mèo Tiểu Phong lập tức lông tơ dựng đứng lên liên tục kêu thảm thiết, trong đêm khuya tiếng kêu thê lương thảm thiết kia nghe vào làm cho lòng người ta sợ hãi.

      Chỉ là. . . . . .

      Nó có kêu lớn tiếng lên nữa . . . . . . Cũng chỉ là con mèo mà thôi.

      Vì vậy, thị vệ tuần tra ở Lăng phủ tiếp tục tuần tra, còn hạ nhân tiếp tục ngủ.

      người nào để ý đến con mèo gào thảm thiết, nhiều nhất chỉ là tò mò nghe lát, sau đó lắc đầu thở dài, trời ơi là trời lại là còn mèo phát xuân.

      Quân Lam Tuyết càng hả hê, giống như phát tiết những gì mới vừa rồi đè nén trong lòng, mà giờ phút này con mèo Tiểu Phong chính là vật thí nghiệm rất tốt để nàng phát tiết?

      Nhìn người mèo dần dần rời .

      Tô Lăng Trạch vẫn bất động.

      Dương Thành do dự chút bèn thử dò xét nên mở miệng dò hỏi: " Điện hạ, giờ chúng ta. . . . . ." Làm thế nào?

      Con mèo ấy bị Lam Tử ăn tươi nuốt sống chứ?

      Đây chính là con sủng vật làm bạn bên cạnh điện hạ, có thể khiến điện hạ vui chọc nhiều năm như vậy, bình thường bọn họ nhìn thấy con mèo này đều rất cung kính.

      Mới có thể mặc cho nó dạo chơi ở Lăng vương phủ.

      Trong bóng tối, Tô Lăng Trạch , con ngươi rủ xuống, trầm mặc lâu.

      Trong lòng Dương Thành rất khó tiếp thu, nhiều năm như vậy, Điện hạ khó nguyện ý nhận người, nhưng ngờ người nọ chẳng qua là đùa giỡn tin tưởng của ngài, như vậy tư vị bị phản bội. . . . . . từng trải qua, khoảng thời gian đó bị bạn sinh tử chi giao hãm hại rơi vào chỗ chết, từng có ý buông tha hy vọng, nếu phải là điện hạ cứu . . . . . .

      Vì vậy, lúc này có thể cảm nhận được tâm tình của điện hạ.

      Hồi lâu, lúc cho rằng Tô Lăng Trạch vẫn luôn trầm mặc bỗng nhiên chuyển động, chậm rãi : " thôi." Dứt lời, xoay người rời .

      Thanh lành lạnh chút tình cảm chút nào, giống như có gì xảy ra, lại vừa giống như mọi thứ đều thay đổi.

      "Dạ?" Dương Thành lại dám hỏi nhiều, yên lặng theo phía sau rời .

      May mắn là, may là Mạc Bạch cùng tới, nếu khi thấy Lam Tử như vậy, nhất định xông lên trực tiếp chất vấn, đến lúc đó điện hạ thể chịu đựng nỗi đến cỡ nào.

      Gió nhàng thổi qua, lay động những cành cây xanh, đêm yên ắng, cứ như vậy bị đánh vỡ.

      Quân Lam Tuyết dùng tấm vải trói chặt lại miệng của con mèo Tiểu Phong, chốt nó bàn bên giường, lúc này tâm phiền ý loạn nằm giường.

      Năm ngày.

      Chỉ có năm ngày, nhất định phải giết Tô Lăng Trạch.

      Nàng. . . . . . Sao có thể làm được?

      Cho dù nàng có thể làm được nàng cũng thể nào giết .

      Mặc dù tính khí Tô Lăng có chút quái dị, mặc dù kỳ quái chút, mặc dù tham sống chút.

      Nhưng trừ những thứ này, xấu.

      giống với thái tử Tô Mạc Thiên vênh váo hung hăng dựa vào thân phận của mình là vương gia liền hô phong hoán vũ.

      Càng giống những hoàng tử khác, cho rằng mình tài giỏi, luôn ỷ thế hiếp người khi dễ dân chúng.

      Ngược lại, mặc dù Tô Lăng Trạch bá đạo, mặc dù cho phép bất luận kẻ nào phản đối lời của , nhưng lại chưa từng làm ra những chuyện như vậy.

      Nàng cũng chưa bao giờ cho là mình là người tốt, nhưng mà lại để cho nàng vô duyên vô cớ phải giết người có bất kỳ thù hận, nàng làm được.

      Hơn nữa gần đây Tô Lăng Trạch đối với nàng này nọ dù biểu đạt ra nhưng liếc mắt cái là có thể nhìn ra được quan tâm cùng chu đáo, như vậy nàng càng làm được.

      Nhưng nếu như nàng giết.

      Ám Lâu nhất định hoài nghi nàng, hoặc còn có thể có thể phái những người khác tới thay thế nhiệm vụ của mình, đến lúc đó nàng. . . . . .

      Quân Lam Tuyết ảo não nằm bò lên giường, " Rốt cuộc phải sao đây?"

      Chương 1.2

      Edit: Jade

      Ám Lâu là nơi nào nàng ràng lắm, nhưng nghe được từ miệng Vũ Thú Kình nàng ít nhiều gì vẫn có thể biết được đôi chút.

      Nếu để cho bọn họ biết, nàng còn là sát thủ Tiểu Tam đứng hàng thứ ba, vì để ngừa bí mật Ám Lâu bị tiết lộ, nhất định giết nàng diệt khẩu.

      "Haiz" Bất đắc dĩ thở dài, Quân Lam Tuyết lại từ giường bò dậy, thấy sàn nhà con mèo Tiểu Phong vì kêu được mà dùng ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm nàng.

      khỏi miệng hở ra, có chút hả hê nhì người gặp họa, "Xem mày còn phách lối được nữa , sớm cảnh cáo mày, được phép hư hỏng như vậy, xem ngươi lần này còn mọc thêm sở trường gì nữa."

      Hai con mắt con mèo Tiểu Phong đỏ lên trừng mắt nhìn, nỗ lực vẫy vẫy cái đuôi bày tỏ bất mãn của mình.

      Quân Lam Tuyết phen ngồi xuống, chống cằm nhìn con mèo Tiểu Phong, nghi ngờ : "Thế nào chủ nhân mày đến cứu mày rồi phải ? Này mặt nạ nam đâu rồi, mày cùng phải như hình với bóng sao? tại cũng đến cứu mày rồi, chắc phải là chuẩn bị vứt bỏ mày chứ?"

      ". . . . . ." Gào lên? Con mèo Tiểu Phong tức giận hướng trung cào hai cái, chủ nhân vứt bỏ nó? Cái nữ nhân ghê tởm này, chia rẻ tình cảm giữa nó và chủ nhân, đáng cắn? Đáng bị cắn?

      "Chỉ là mày yên tâm." Quân Lam Tuyết giống như là an ủi nó, thản nhiên : " Tối nay rảnh nướng thịt mèo, chỉ là sáng mai xem ra mày phải cẩn thận rồi, trở về ta thiện phòng thỉnh giáo Vương đại thẩm, bảo nàng dạy ta cách nướng mèo thịt ăn ngon nhất, đến lúc đó. . . . . . Hừ hừ."

      ". . . . . ." Lông người Tiểu Phong dựng đứng lên cả, cảm thấy chút lạnh lẽo xâm nhập vào trái tim, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ô ~ Sao chủ nhân còn chưa đến cứu nó?

      Chẳng lẽ muốn vứt bỏ nó sao.

      ——— —————— —————— —————— —————— —————— ———————

      Quân Lam Tuyết cũng thích ăn mèo thịt, nhưng vì dọa chút con mèo Tiểu Phong này nên sáng sớm hôm sau, nàng đến thiện phòng hỏi thăm Vương đại thẩm làm sao làm thịt mèo ngon nhất.

      Vậy mà, còn chưa kịp đợi nàng trở về quan tâm muốn dọa chút con mèo Tiểu Phong đó tin tức lại làm cho nàng sững sờ tại chỗ.

      "Cái gì? Thái tử chỉ đích danh muốn ta đến phủ thái tử hầu hạ thái tử?"

      Đây là chuyện gì vậy trời? Thái tử. . . . . . ?

      phải là Tô Mạc Thiên đó sao?

      Lưu quản lạnh lùng nhìn nàng, trước đó việc của Trương Hổ vẫn là cái vướng mắc trong lòng , nếu phải sau đó điện hạ khắp nơi bảo vệ tên nô tài kia, há lại để cho nàng tiêu dao khoái hoạt.

      Nguyên tưởng rằng chính mình sợ rằng còn có cơ hội báo thù nghĩ tới trời cao lại ưu ái với nhanh đưa đến cho cơ hội tốt như vậy.

      Nghe nô tài kia từng đắc tội với thái tử, lần này nếu như phủ thái tử, nhất định có ngày nào sống tốt.

      Quân Lam Tuyết cười lạnh nhìn , " Lưu quản , ta biết ngươi vẫn luôn đối với ta ghi hận trong lòng, ngươi phải là nhân cơ hội này muốn ở sau lưng giở thủ đoạn đẩy ta đến phủ thái tử chứ?".

      Lưu quản nghe vậy mắt trầm xuống, tức giận đằng đằng : " Ngươi được ngậm máu phun người? Chuyện này là thái tử điện hạ tự mình phái người đưa khẩu dụ tới cũng như điện hạ mở miệng muốn ngươi phủ thái tử hầu hạ, nếu ngươi tin, sao hỏi điện hạ?"

      "Ta hỏi ." Quân Lam Tuyết lạnh lùng : " Nhưng mà tốt nhất nên để cho ta biết là ngươi giở trò quỷ? Nếu . . . . . ."

      "Thế nào, chẳng lẽ ngươi còn muốn giết lão phu hay sao?" Mặt Lưu quản trầm, tựa hồ bị tức giận đến .

      "Giết ngươi? Ta còn sợ làm bẩn tay? Hừ." Quân Lam Tuyết chẳng thèm để ý tới , bay thẳng đến tiền thính (sảnh trước).

      Nàng biết.

      Từ xưa thân làm nô tài đều có tự do.

      Mà giờ nàng quả cũng chỉ là nô tài, ở trong thế giới quý tộc, loại chuyện ngươi hướng ta muốn nô tài, ta hướng ngươi muốn nha hoàn là điều bình thường hơn nữa thậm chí có chút thị thiếp cũng có thể tặng lẫn nhau.

      Nàng chỉ là có nghĩ tới chuyện xảy ra người của nàng.

      Chỉ là nàng tin tưởng, Tô Lăng Trạch chắc chắn đồng ý.

      thế nào, lần trước nàng cũng là vì giúp ra ngoài mới đắc tội thái tử, về công về tư, Tô Lăng Trạch cũng thể đưa nàng đến phủ thái tử.

      Nghĩ tới đây, tâm tình Quân Lam Tuyết lập tức bình phục ít.

      tới sảnh trước.

      Tô Lăng Trạch ngồi ở chủ tọa chiêu đãi Liễu quản gia phủ thái tử.

      Vừa thấy Quân Lam Tuyết vào, ánh mắt lãnh, thản nhiên : "Lam Tử, ngươi đến đúng lúc, tới đây gặp Liễu quản gia ở phủ thái tử."

      Trong lòng Quân Lam Tuyết có chút nghi ngờ, vẻn vẹn cái, hôm nay nàng lại cảm thấy Tô Lăng Trạch có chút kỳ quái.

      Nàng ‘ A ’ tiếng, đem nghi ngờ chôn xuống trong lòng gật đầu với Liễu quản gia, thản nhiên : " Liễu quản gia, chào ngài."

      Nhưng trong lòng thầm oán thầm, tại sao thấy Liễu quản gia này ẻo lả như thế nào ấy.

      Liễu quản gia thấy nàng hành lễ như vậy bất mãn chau mày, lan hoa chỉ cong lên, lớn tiếng : "Ngươi làm nô tài bao lâu rồi, như thế nào chút cấp bậc lễ nghĩ cũng hiểu, sao lại hành lễ với chủ tử bằng bộ dạng như thế này?"

      Quân Lam Tuyết nghe vậy, mắt nhíu lại, hành lễ với chủ tử?

      mà là chủ tử, nhiều nhất chẳng qua chỉ là nô tài đứng đầu thôi? Nếu phải nể Tô lăng Trạch, nàng còn để ở trong mắt đấy.

      "Vậy bằng Liễu quản gia ngài , hành lễ là như thế nào?" Nàng lạnh lùng hỏi ngược lại.
      Liễu quản gia đứng dậy, chỉ cao khí ngang làm mẫu động tác, " Nhìn kỹ, tránh cho về sau có quy có cách."

      Hai tay dán chặt ở bên người, thân thể nghiêng về phía trước, khom lưng bốn mươi độ cúi người chào, vẻ mặt cung kính nhún nhường, " Ra mắt chủ tử." Rồi sau đó đứng dậy nhìn Quân Lam Tuyết, "Là bộ dạng như vậy đó, nhìn hiểu chưa?"

      "Hiểu hiểu." Con mắt Quân Lam Tuyết sáng lóe lên, ngón tay dài và hướng vung lên, hơi chê cười mà : "Miễn lễ, đây phải là lần đầu tiên chúng ta gặp sao, Liễu quản gia tội gì đối với ta hành lễ lớn như vậy, ừ, ta rất ngại đấy."

      Liễu quản gia nghe nàng như vậy, lập tức tỉnh ngộ, nàng lại cho mình hành lễ với nàng, khỏi nổi giận đùng đùng chỉ vào Quân Lam Tuyết, "Ngươi, ngươi, cẩu nô tài? Ngang bướng chịu nổi, về sau nếu như hầu hạ thái tử, ngươi có mà tự chịu?"

      Chương 1.3

      Edit: Jade

      "Hầu hạ thái tử?" Rốt cuộc Quân Lam Tuyết nghe được có cái gì đó đúng, cắn môi hỏi ngược lại: "Ai ta phải hầu hạ Tô Mạc Thiên vậy?"

      "Ngươi. . . . . ." Liễu quản gia còn muốn điều gì.

      chủ tọa đột nhiên Tô Lăng Trạch đặt ly trà xuống, khẽ quát tiếng, "Càn rỡ."

      Ngắn gọn hai chữ, hiển thị uy nghiêm, quanh thân tỏa ra lãnh Mạc, nhìn Quân Lam Tuyết, lạnh lùng : " Tục danh thái tử sao lại để cho ngươi gọi thẳng như vậy?"

      Quân Lam Tuyết nghe vậy xoay người, ngẩng đầu nhìn Tô Lăng Trạch, đáy lòng mơ hồ tràn ngập mấy phần lo lắng, "Ngươi có ý gì?"

      Hôm nay Tô Lăng Trạch. . . . . . trở nên xa lạ.

      Đối với nàng rất lạnh lùng, ánh mắt kia sâu thấy đáy hề gợn sóng liếc nhìn lại, khiến cho đáy lòng nàng dâng lên cảm giác ớn lạnh.

      Sao đột nhiên lại như thế?

      Tô Lăng Trạch mấp máy môi, tròng mắt đen thẳng tắp nhìn vào trong mắt của nàng, đây là đôi mắt đơn thuần sáng ngời hề có tạp chất, mắt sáng như thế, ngay thẳng như thế làm nhịn được rộng mở cánh cửa lòng dung túng tiểu nô tài này.

      Nếu như phải tối hôm qua chính tai nghe được những lời đó. đúng phải đúng hơn là tối hôm qua chính mắt thấy nàng giả dối cùng đùa bỡn. tin tưởng, đôi mắt ngay thẳng chính trực như vậy lại biểu giả dối.

      Tô Lăng Trạch luôn cẩn thận từng li từng tí, thận trọng tin tưởng bất kì người nào. Thậm chí là em ruột của , nhưng nghĩ đến lại thất bại tay tiểu nô tài này.
      Nàng , muốn giết dễ như trở bàn tay.

      thừa nhận khi nghe được những lời này, ngực của giống như là bị tảng đá ngàn cân đè lên nặng đến thở nổi.

      muốn chính miệng chất vấn tiểu nô tài, tại sao phải phản bội , tại sao phải lừa gạt . Nhưng khi ý niệm này chợt lóe qua đầu óc, thế nhưng lại dừng lại, hỏi vấn đề này quá buồn cười, tại chút cũng muốn gặp lại tiểu nô tài này

      muốn giết ta, dù sao cũng là người mà mình từng dung túng và tin tưởng, giết chỉ tổ nhắc nhở lại bản thân mình là ngu xuẩn cỡ nào.

      Nhưng lòng muốn gặp lại người này, mặc kệ rốt cuộc là sát thủ cũng được hay là người bình thường cũng được.

      Vừa đúng lúc Liễu quản gia ở phủ thái tử phủ thái tử đến muốn người. Cho nên đồng ý. vì mình, giữ lại có ích lợi gì?

      "Bắt đầu từ hôm nay." Tô Lăng Trạch nhìn Quân Lam Tuyết, từng chữ từng chữ chậm rãi : " Ngươi chính là người của phủ thái tử rồi, bổn vương đem khế ước bán thân của ngươi giao cho Liễu quản gia, ngươi theo vào ở trong Đông cung phủ của thái tử, theo bên cạnh thái tử, hầu hạ cho tốt vào."

      Quân Lam Tuyết nghe vậy, trong lòng run sợ, cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn chân lan tràn ra nhè . Nàng nhìn Tô Lăng Trạch có chút thể tin, có chút muốn tin tưởng.
      "Ngươi đồng ý?" Đồng ý đưa nàng phủ thái tử.

      cũng biết Tô Mạc Thiên đối với nàng ghi hận trong lòng, hôm nay tới cửa muốn người, cũng chỉ là muốn nàng vào Đông Cung phủ thái tử để có lý do hành hạ nàng?

      Tô Lăng Trạch uống ngụm trà, thản nhiên , "Vì sao đồng ý, Lăng vương phủ thứ thiếu nhất chính là nô tài, nếu thái tử điện hạ cần, bổn vương thân làm thần đệ tự nhiên là phải hai tay dâng lên rồi."

      "Đúng đấy?" Liễu quản gia nén lửa giận chen vào câu, lan hoa chỉ vểnh cong lên, nhìn chằm chằm Quân Lam Tuyết hung hăng : " Thái tử điện hạ có thể chỉ mặt gọi tên chính miệng muốn ngươi, chính là phúc khí lớn nhất của ngươi đấy, ngươi cũng nên ở trong phúc mà biết."

      Phúc khí?

      Quân Lam Tuyết nhìn vẻ mặt chút thay đổi của Tô Lăng Trạch, rốt cuộc trong lòng trầm xuống. muốn đưa nàng , Quân Lam Tuyết cười, nhưng đáy mắt chút nụ cười cũng có, trong lòng thất vọng cùng châm chọc tràn ngập.

      Nếu như đây là phúc khí của nàng đây là châm chọc lớn nhất đời này. Ơn Trạch có tốt như vậy.

      "Ta, , ." Nàng nhìn chằm chằm Tô Lăng Trạch, gằn từng chữ .

      Ánh mắt nàng lạnh lùng như vậy, khiến Tô Lăng Trạch khỏi nhớ đến tối hôm qua nàng cũng dùng giọng điệu lạnh lùng gần như vô tình là muốn giết , dễ như trở bàn tay.

      Tô Lăng Trạch khẽ nhăn mày lại, ánh mắt lạnh lẽo lạnh lùng : "Chuyện này phải do ngươi muốn hay muốn."

      "Lăng Vương điện hạ. . . . . ." Liễu quản gia nhìn thấy thái độ Quân Lam Tuyết như vậy, trong lòng có chút lo lắng nàng ở nửa đường vụng trộm , thái tử điện hạ cũng nhất định phải mang người này về, nếu để thái tử điện hạ trách tội, cái mạng già này của cũng biết có giữ được hay .

      "Liễu quản gia yên tâm." Tô Lăng Trạch thản nhiên , " Bổn vương đích thân phái mấy tên cận vệ hộ tống các ngươi hồi cung, ngươi chỉ có việc là bẩm báo kết quả với thái tử thôi."

      Quân Lam Tuyết nghe như vậy, đáy lòng biết vì cớ gì lại mơ hồ đau .

      Nếu xuyên qua thế giới này, người ở chung với nàng nhiều nhất và ở mật thất phía sau núi mập mờ cùng nguy hiểm cả đêm chính là Tô Lăng Trạch.

      đối nàng khắp nơi dung túng, cho dù nhiều lần tức tức giận muốn ra tay giết nàng, nhưng cũng có động thủ. Hơn tháng qua sống trong Lăng vương phủ từng ly từng tý đều mồn trước mắt.

      Nàng luôn cho rằng Tô Lăng Trạch mặc dù thay đổi thất thường, mặc dù bá đạo lạnh lùng, nhưng mà xấu. ỷ thế hiếp người, ỷ mạnh hiếp yếu, cho nên nàng vẫn luôn tán thưởng người đàn ông này. Mới có thể muốn giúp , mới có thể ở lúc bị người đuổi giết, lúc bị người khi dễ giúp tay. Nhưng mà hôm nay, nàng thất vọng.

      Quân Lam Tuyết khỏi đột nhiên cười gượng ép, nàng che giấu nỗi mất mác sâu trong con mắt, từ từ dời mắt , lạnh lùng với Tô Lăng Trạch: "Ngươi, làm cho ta thất vọng."

      Tô Lăng Trạch nghe vậy, ánh mắt vừa động, như có cảm xúc gì khắc sâu chợt lóe lên, nhanh đến độ người khác biết được, mấp máy môi, có chút do dự muốn mở miệng hỏi tiểu nô tài là lời của rốt cuộc có ý gì.

      Quân Lam Tuyết cũng chuyển ánh mắt, lạnh lùng : "Nếu ‘Lăng Vương điện hạ ’ như vậy nô tài như ta đây dĩ nhiên là có bất kỳ câu oán hận nào vậy xin hỏi Liễu quản gia, khi nào chúng ta ?"

      Đây là lần đầu tiên nàng dùng giọng điệu lạnh nhạt cùng cường ngạnh như thế gọi danh hiệu , tay Tô Lăng Trạch nắm chặt ly Bạch ngọc, cỗ phiền não khỏi từ ngực ngừng sôi trào lan tràn.

      "Kia, cái này. . . . . ." Đột nhiên Liễu quản gia bị tình cảnh trước mắt xoay chuyển như vậy có chút sửng sốt hồi lâu, làm sao vậy, Quân lam Tuyết mới vừa rồi phủ thái tử, sao đột nhiên giống như kịp đợi mà muốn ngay vậy, lại còn hỏi lúc nào ?

      "Nếu , trước tiên ngươi thu thập đồ để ta cùng Lăng vương điện hạ bàn việc nhà của thái tử. . . . . ." Liễu quản gia tốt bụng cho nàng để cho nàng có thời gian chuẩn bị.

      " cần." Quân Lam Tuyết trực tiếp cắt đứt lời của , thần sắc lạnh nhạt : "Ta chỉ là nô tài nho , có thể có thứ gì muốn mang , hơn nữa, phủ thái tử thể kém so với Lăng vương phủ, tin rằng nô tài khác có, ta cũng nhất định có."
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :