1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Sủng Phi Khó Dưỡng - Kiều Gia Mộc

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Minh_Nguyệt

      Minh_Nguyệt Well-Known Member

      Bài viết:
      145
      Được thích:
      389
      [​IMG]

      Sủng Phi Khó Dưỡng

      Tác giả: Kiều Gia Mộc

      Thể loại: Ngôn tình, Xuyên , Cổ đại, Ngược luyến.

      Số chương: 39

      Editor: Minh Nguyệt

      Nguồn: dembuon.vn

      Văn án:
      Giang sơn này của Trẫm thừa sức nuôi kẻ gây họa như nàng.

      Có lẽ Diệp Tương Tư ngay cả nằm mơ cũng thể ngờ được, Nam Sở Thần lại nàng, nhưng đợi đến khi nàng biết muộn..

      Nam Sở Thần nguyện vì Diệp Tương Tư mà phụ cả văn võ bá quan trong triều, bỏ quên cả bách tính thiên hạ, mất ngôi Vua, người người phỉ báng, chết ngàn lần cũng từ, chỉ nguyện dùng giang sơn này để đổi lấy nụ cười như hoa của nàng.
      Last edited: 11/7/19
      sweet mandy, Hale205, Chris2 others thích bài này.

    2. Minh_Nguyệt

      Minh_Nguyệt Well-Known Member

      Bài viết:
      145
      Được thích:
      389
      Chương 1: xuyên qua rồi? (1)

      Diệp Tương Tư từ từ mở mắt ra, ngủ bao lâu rồi, cầm điện thoại lên xem, 10 giờ, còn hai tiếng nữa, phải viết thêm mười nghìn từ nếu tháng này có tiền chuyên cần.

      Sớm biết vậy, ban ngày ra ngoài dạo chơi, ăn đồ nướng. Lần này tốt rồi, ăn đến đau bụng phải uống thuốc ngủ trưa giấc làm chậm trễ việc gõ chữ.

      Cảm giác giấc ngủ này dài như thế kỉ, còn mơ giấc mơ rất kì lạ. Trong mơ thấy mặc bộ đồ cổ trang màu đỏ, khắp người đầy máu me, còn lờ mờ nhìn thấy người đàn ông mặc bộ đồ màu trắng đứng trước mặt, trong tay người đàn ông đó là thanh kiếm chảy máu..

      Diệp Tương Tư khỏi run lên cái, mặc dù chỉ là giấc mơ thế nhưng biết tại sao Diệp Tương Tư lại cảm giác giấc mơ này rất , giống như từng.. xảy ra như thế.

      Trong mơ áo đỏ và người đàn ông áo trắng dường như rất đau khổ. Giấc mơ này, phải là lần đầu tiên mơ thấy, chỉ là mỗi lần mơ nội dung lại khác nhau, nhưng trong mơ đều là cùng người.

      áo đỏ và người đàn ông áo trắng trong mơ rốt cuộc là ai?

      Mặc dù là mơ, nhưng lại khiến Diệp Tương Tư suy nghĩ rất lâu. Trước đây từng đọc qua quyển sách, nếu như người có giấc mơ tương tự kéo dài, giấc mơ này báo hiệu cho người mơ thông tin quan trọng nào đó. Giấc mơ của tuy là cùng người nhưng hoàn cảnh lại khác nhau.

      "Đào Tử, cậu còn nhớ giấc mơ mà lần trước mình với cậu ?" Đào Tử là bạn đồng nghiệp của Diệp Tương Tư, hai người bọn họ cùng nhau ký hợp đồng viết truyện mạng.

      "Nhớ chứ, đúng lúc có thể lấy làm tư liệu để sáng tác." Tuy rằng Đào Tử và Diệp Tương Tư đều là nhà văn viết truyện mạng nhưng thể loại Đào Tử viết chính là đam mỹ.

      "Nhưng mà, hôm nay mình lại mơ thấy, vẫn là mặc áo đỏ và người đàn ông mặc áo trắng, chỉ là lần này là người nam giết người nữ.." Diệp Tương Tư lại, cảm thấy rất kì lạ, nếu như đem những giấc mơ này nối lại với nhau có thể viết được bộ tiểu thuyết.

      "Tương Tư, mình có biết bán tiên nhi xem bói rất chuẩn, để hôm nào giới thiệu cho cậu." Đào Tử .

      "Nhưng mà cậu cảm thấy rất kì lạ sao.." Tương Tư còn chưa xong bị Đào Tử cắt ngang.

      "Trời ơi, có cái gì kì lạ đâu, mình thấy là do cậu viết quá nhiều tiểu thuyết đấy, chừng đây là Chu Công tặng cho cậu để đỡ phải động não!" Đào Tử .

      "Cũng có thể.." Có lẽ là do nghĩ nhiều quá rồi.

      " viết xong số lượng từ của tháng này chưa?" Đào Tử hỏi.

      "Còn thiếu mười nghìn chữ nữa."

      "Vậy cậu còn mau viết , nếu có chuyên cần đấy." xong, Đào Tử cúp điện thoại.

      Diệp Tương Tư mở máy tính ra, nhìn thời gian chút, hai tiếng mà viết xong mười nghìn chữ là thể nào được. Đột nhiên màn ảnh máy tính ra khung chat, đó ra dòng nhắn: Tương Tư đại đại, tại sao 'Khuynh Thành Vương Phi' chưa có chương mới?

      Khuynh Thành Vương Phi?

      Diệp Tương Tư sững sờ, cái gì mà khuynh thành vương phi, từ lúc nào mà viết cuốn tiểu thuyết như vậy? Từ khi ký hợp đồng viết truyện mạng tới nay, Diệp Tương Tư viết xong ba quyển sách, xuất bản quyển, đạt được như vậy rất mừng rồi. là người chỉ tốt nghiệp đại học phổ thông, tìm được việc làm đều hợp ý, cứ kiên trì sở thích của mình là viết tiểu thuyết.

      Mỗi tháng dựa vào tiền chuyên cần để sống, may mà trước khi ba mẹ có để lại nhà cho , nếu dựa vào toàn bộ điểm chuyên cần của ở phòng trọ Bắc Kinh cũng đủ.

      Thời gian tích tắc tích tắc trôi qua, Diệp Tương Tư nhìn đồng hồ, tại sao thời gian lại trôi qua nhanh như vậy. mới viết được hai nghìn chữ, giờ 11 giờ 55 phút rồi, dựa theo tốc độ bình thường của ít nhất tiếng cũng được ba nghìn chữ.

      Ngoài cửa sổ sao băng bay ngang qua làm cho Diệp Tương Tư chú ý, chỉ là biết vì sao sao băng này càng lúc càng lớn, càng lúc càng lớn, Diệp Tương Tư trợn to mắt, dựa theo tình hình này, sao băng này là bay tới nhà sao?

      "Xong xong, ông trời phù hộ, đừng bao giờ là nhà mình, mình vẫn còn tuổi thanh xuân tươi đẹp, mình còn sống chưa đủ mà!" Diệp Tương Tư chui vào gầm bàn, ôm đầu sợ đến run rẩy, ba mẹ rời còn chưa tính, tại sao đến cả cũng bị mang .

      Chỉ thấy vầng sáng cách Diệp Tương Tư càng ngày càng gần, ngôi sao băng khổng lồ bay về phía , mắt tối sầm lại rồi cái gì cũng biết.

      * * *

      Mở mắt ra lần nữa, trước mắt là khung cảnh xa lạ, Diệp Tương Tư chỉ cảm thấy đầu đau ỷ, chết rồi sao? Bây giờ là ở thiên đường ư?

      "Tam tiểu thư, cuối cùng người cũng tỉnh rồi, thực hù chết Thu Trúc." Chỉ thấy Thu Trúc ở bên cạnh .

      Tam tiểu thư? Cái quỷ gì thế này?

      Diệp Tương Tư xoa xoa đầu, làm sao cứ cảm giác đầu mình mới bị va chạm mạnh vậy, đau muốn chết, giống như sắp nổ tung.

      "Ta chết rồi sao?" Diệp Tương Tư vẫn nhớ như cũ, lúc nãy sao băng bay về phía , lúc đó đập trúng .

      Thu Trúc : "Tam tiểu thư, người thấy ổn chứ?"

      "Đau đầu quá, ta vẫn còn sống sao? Đây là nơi nào? Bệnh viện đa khoa?" Diệp Tương Tư đứng dậy, phát khung cảnh trước mắt rất xa lạ, đây là cái quỷ gì, bị đưa vào bệnh viện đa khoa?

      "Tam tiểu thư, đây là nhà của người!" Thu Trúc thấy tam tiểu thư của mình rất kỳ lạ, lẽ là té hỏng đầu óc?

      "Nhà ta? Chờ chút, ngươi vừa gọi ta là cái gì?" Diệp Tương Tư tỉnh táo lại hỏi.

      "Tam tiểu thư."

      "Ta hỏi ngươi, bây giờ là năm nào tháng nào?" Diệp Tương Tư hỏi.

      Thu Trúc : "Nước Đại Lương năm 176."

      Nước Đại Lương?

      Diệp Tương Tư theo bản năng che miệng lại, chẳng lẽ xuyên rồi, nhưng mà đây là triều đại nào đây.

      "Tam tiểu thư người làm sao vậy?" Thu Trúc hỏi.

      " có gì, chỉ là ta cảm thấy khâm phục kiến thức lịch sử của mình rất tốt." Cái gì mà nước Đại Lương, nghe cũng chưa từng nghe qua, người ta xuyên đều xuyên đến nhà Thanh, nhà Đường, làm cách cách, công chúa hay gì đó, còn tốt rồi, xuyên đến triều đại biết này.

      "Tam tiểu thư, nếu có gì người hãy nghỉ ngơi lát ."

      "Ta hỏi ngươi, có chuyện gì xảy ra với ta, sao đầu của ta đau quá?" Dựa theo lẽ thường, nếu như chỉ là ngủ giấc rồi xuyên sắc xuất này rất thấp, là người viết tiểu thuyết, dựa theo kinh nghiệm viết tiểu thuyết, nhất định là có chuyện gì xảy ra mới xuyên được.

      Tiểu thuyết.. Tiền thưởng chuyên cần của lại rồi.

      đúng, nếu như là xuyên qua rồi, lúc nãy em kia gọi là tam tiểu thư, xem ra mình xuyên đến gia đình giàu có.

      "Tiểu thư, người nhớ sao? Người bị đại tiểu thư và tứ tiểu thư đẩy ngã, đầu đập trúng bậc thang mới ngất ." Thu Trúc .

      "Bị đẩy ngã?" yếu như vậy sao? Diệp Tương Tư vỗ vỗ đầu, rốt cuộc chuyện này là như thế nào, xảy ra chuyện gì, vì ngôi sao băng đó mới xuyên tới đây ư?

      "Tiểu thư, gần đây trong phủ được yên ổn, người nên cách xa đại tiểu thư và tứ tiểu thư chút như vậy mới tốt." Thu Trúc là nha hoàn thân cận của tam tiểu thư, nàng những câu này với tam tiểu thư cũng là vì muốn tốt cho người.

      "Đại tiểu thư và tứ tiểu thư?" Đại tiểu thư và tứ tiểu thư là ai? Rất có quyền sao?

      "Tiểu thư, lão gia đem người nhốt vào biệt viện là vì tránh cho người tiếp xúc với đại tiểu thư và tứ tiểu thư." Thu Trúc tiếp tục .

      "Tại sao? Đại tiểu thư và tứ tiểu thư rất đáng sợ sao?" Diệp Tương Tư nhất quyết ép hỏi Thu Trúc.

      "Tiểu thư người nhớ sao? Đại tiểu thư và tứ tiểu thư từ xem người là cái gai trong mắt, thường xuyên bắt nạt người." Thu Trúc từ chăm sóc Diệp gia tam tiểu thư, dĩ nhiên biết nhiều hơn chút, toàn bộ Diệp phủ cũng chỉ có nhị tiểu thư Diệp Sênh Ca đối xử tốt với tam tiểu thư.

      "Còn có chuyện này?" Trời ạ, ngờ lại bị bắt nạt từ đến lớn.

      "Tiểu thư, hôm nay người bị đẩy ngã đến ngất, chính là tay đại tiểu thư bày ra. Đại tiểu thư biết người phải gả cho Bắc Thần Vương, vì thế trong lòng mang đố kỵ mới cùng tứ tiểu thư hại người." Thu Trúc .

      "Bắc Thần Vương?"

      "Tam tiểu thư, trước khi kết hôn người nên an tĩnh ở biệt viện ." Thư Trúc khuyên.

      "Kết hôn?" Đầu Diệp Tương Tư ông tiếng, cái gì đây, làm sao vừa mới xuyên phải kết hôn? Tuy rằng viết rất nhiều tiểu thuyết xuyên , thế nhưng chuyện này lại xảy ra người , vẫn có chút tiếp thu được, thành cái rắm hôn, còn muốn quay về, tiền thưởng chuyên cần của tháng này còn chưa tới tay nữa.

      Mặt Diệp Tương Tư đổ mồ hôi, cứ coi như đây là du lịch, nhất định phải nhanh chóng tìm cách để quay trở về, nếu ở đây cả đời mất.

      Nghe Thu Trúc xong, Diệp Tương Tư biết ngay đây phải là chuyện đơn giản, tuy là Diệp gia tam tiểu thư nhưng bên trong chắc chắn có điều phiền phức, cũng viết ít chuyện tranh đấu, sau lưng hãm hại, gây xích mích, chỉ viết viết giấy thôi, đừng có đùa chứ, thông minh của còn chưa đủ dùng nữa.

      "Thu Trúc, đưa ta đến nơi ta ngã , ta muốn về nhà." Dựa theo kinh nghiệm viết xuyên , từ đâu tới đây từ nơi đó trở về, từ nơi nào té ngã từ nơi đó leo lên.
      sweet mandy, 1900, Parvarty4 others thích bài này.

    3. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,237
      Được thích:
      1,001
      Nhảy hố nhé edit, hi vọng edit chăm chỉ nhiều nhé, hihi
      Minh_Nguyệt thích bài này.

    4. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,881
      Được thích:
      67,042
      Bộ này được đăng ở nơi khác nên mình chuyển sang khu vực sưu tầm bạn nhé
      Minh_NguyệtMengotinh_Ranluoi thích bài này.

    5. Minh_Nguyệt

      Minh_Nguyệt Well-Known Member

      Bài viết:
      145
      Được thích:
      389
      Chương 2: xuyên qua rồi? (2)

      "Về nhà? Tiểu thư, đây là nhà của người mà!" Đầu óc Thu Trúc mơ hồ, hoàn toàn hiểu Diệp Tương Tư cái gì.

      "Ta phải là tiểu thư của ngươi, ta là Diệp Tương Tư nhà văn "hot" ở mạng." Diệp Tương Tư chuẩn bị đứng dậy bị Thu Trúc giữ lại.

      "Tiểu thư, bệnh của người lại phát tác rồi sao?"

      "Ngươi mới có bệnh đấy, cả nhà các ngươi đều có bệnh!" Diệp Tương Tư chịu nổi được nữa rồi, cái này rốt cuộc là cái gì đây, thực chẳng hiểu gì cả, phải về nhà, bây giờ phải về nhà.

      "Tiểu thư, Thu Trúc có ý này, bây giờ người đính hôn với Bắc Thần Vương, nửa tháng sau thành thân vì thế người tuyệt đối thể , nếu như tìm thấy người đây chính là tội chết, hôn này của người là do Hoàng Thương ban." Thu Trúc là người của Diệp lão gia cử đến chăm sóc cho tam tiểu thư, nếu trong thời gian này mà tam tiểu thư xảy ra chuyện gì nàng gánh nổi.

      "Thôi , ràng với những người cổ đại các ngươi các ngươi cũng tin." Giờ xuyên tới đây, đợi đến lúc tìm ra cách trở về đành phải sống ở nơi này thời gian rồi. Dựa theo theo những gì biết về xuyên , bình thường đều là gặp thời cơ thích hợp mới có thể xuyên trở lại.

      "Tiểu thư, thứ cho nô tỳ thẳng, sau này người đừng qua lại với đại tiểu thư và tứ tiểu thư nữa, nếu như tình cờ gặp hãy cố gắng né tránh, người bị thiệt thòi chính là người." Thu Trúc hầu hạ bên cạnh Diệp Tương Tư nhiều năm, dĩ nhiên tâm hướng chủ tử.

      "Tại sao?"

      "Tiểu thư, người là con thứ, đại tiểu thư và tứ tiểu thư ỷ vào mẫu thân của mình là đahi phu nhân nên khắp nơi bắt nạt người khác, hai người họ đầy thủ đoạn tiểu thư người cũng biết mà."

      "Nếu như bọn họ muốn bắt nạt ta, cho dù ta trốn ở trong phòng ra bọn họ cũng tìm tới cửa, ta muốn xem đại tiểu thư và tứ tiểu thư này lợi hại ra sao." Diệp Tương Tư cũng phải dạng người hiền lành gì, có câu rất hay 'Ngươi phạm ta, ta phạm ngươi'.

      "Tiểu thư, muội.." Thu Trúc còn chưa xong bị tiếng bên ngoài cắt đứt.

      "Ôi, tam tỷ, khẩu khí của tỷ cũng lớn quá nhỉ?" Diệp Uyển Nguyệt đạp cửa ra, nghênh ngang bước vào.

      "Ngươi là ai vậy?" Diệp Tương Tư bực mình hỏi.

      "Tam tỷ bị té đến mất trí sao? Sao lại nhớ tiểu muội? Ta là tứ tiểu thư của Diệp phủ!" Diệp Uyển Nguyệt cười đắc ý, sai, nàng là nữ nhi có thân phận cao quý hơn so với Diệp Tương Tư.

      "Ngươi bị thần kinh hả?" Diệp Tương Tư ngừng chút, tứ tiểu thư? Nhìn người vênh vang đắc ý trước mặt, vậy tam tiểu thư là con thứ? Diệp Tương Tư muốn xem xem tứ tiểu thư này rốt cuộc là thần thánh phương nào.

      "Diệp Tương Tư, ngươi mắng ai đó? Đừng tưởng rằng ngươi được gả cho Bắc Thần Vương coi mình là vương phi thực . Ngươi chỉ là con thứ, chưa đến phút cuối cùng ai ngồi lên vị trí vương phi này còn chưa biết!" Diệp Uyển Nguyệt tức giận đứng dậm chân, từ đến lớn nàng rất ghét Diệp Tương Tư, bây giờ lại được gã cho Bắc Thần Vương, nàng càng căm ghét hơn.

      Diệp Tương Tư vì tình hình bây giờ là đại tiểu thư và tứ tiểu thư cùng nhau bắt nạt là con thứ? Vì phải gả cho Bắc Thần Vương? Diệp Tương Tư càng ngày càng tò mò, Bắc Thần Vương này rốt quốc là ai? Có thể làm cho đại tiểu thư và tứ tiểu thư hận mình.

      "Ngươi thích làm vương phi như vậy ta để cho ngươi làm đấy." Dù sao Diệp Tương Tư cũng quan tâm cái gì vương phi vương gia, chỉ muốn nhanh chóng tìm được cách quay trở về nhà.

      "Cho? Vị trí vương phi này vốn dĩ là của bản tiểu thư, làm sao cũng tới phiên đứa con thứ như ngươi." Bắc Thần Vương là con trai trưởng của Hoàng Thượng, uy quyền cao thượng, lớn lên lại tuấn tú, toàn bộ quan lớn trong Kinh Thành đều muốn gả con cho người để làm vương phi, sao có thể bị thứ con hoang do vũ cơ sinh cướp được.

      "Con thứ làm sao? Con thứ cũng là người mà? Do vũ cơ sinh bị các người bắt nạt sao?" Diệp Tư Tương nhượng bộ gì, tại sao suy nghĩ của người cổ đại đều như thế.. Rất cầu tiến..

      Lúc này có thể nghĩ ra từ "Rất cầu tiến" để hình dung thực là rất tuyệt.

      đại, những người đàn ông ở bên ngoài cùng với người phụ nữ khác sinh con cũng sống những tháng ngày thiên kim nhà giàu.

      Có điều nếu suy ngẫm lại ở cổ đại con vợ cả là muốn so địa vị với con thứ, bây giờ ở cổ đại, cũng chỉ có thể theo tư tưởng của người cổ đại.

      "Bắt nạt? Đáng đời ngươi." Diệp Uyển Nguyệt trừng to mắt tiếp tục : "Đông Cúc, nếu tam tỷ hiểu tại sao con thứ kém ta bậc ngươi hãy cho tỷ ấy biết ."

      "Vâng, tứ tiểu thư."

      "Tam tiểu thư, sợ là người quên đại tiểu thư cùng tứ tiểu đều là đại phu nhân Diệp gia sinh, nhị tiểu thư là nhị phu nhân Diệp gia sinh, còn tam tiểu thư người là vũ cơ sinh, lúc mẹ người qua đời vẫn danh phận, chưa vào được tộc phổ của Diệp gia, tam tiểu thư người có thể lớn lên ở Diệp gia là vì lão gia với phu nhân nhân từ đành lòng để đứa trẻ lang thang bên ngoài mới đem tam tiểu thư về Diệp gia nuôi, thế nhưng bên trong gia phả vẫn có tên của tam tiểu thư người." Đông Cúc chậm rãi .

      Diệp Tương Tư mở to mắt chớp chớp, là người viết tiểu thuyết, những chuyện này tuy rằng đều biết nhưng thể phản bác được.

      "Ta biết, cần ngươi phải lại, nhưng cho dù ta là con thứ danh phận nhưng người được ban hôn với vương gia vẫn là ta." Chuyện này ai phủ nhận được, cho dù là con thứ nhưng người được ban hôn vẫn là .

      "Diệp Tương Tư, ngươi nên đắc ý quá sớm, vị trí vương phi của Bắc Thần Vương sớm muộn gì ngươi cũng phải nhường lại." Diệp Uyển Nguyệt ôm ngực, kinh thường cười mỉa mai, nàng có hơn 100 cách đối phó với Diệp Tương Tư, sợ Diệp Tương Tư chủ động đem vị trí vương phi nhường lại.

      " cần đợi sau này, bây giờ ta nhường lại cho ngươi, chỉ cần ngươi có khả năng nhận." Dù sao cũng thèm nó.

      Vị trí Bắc Thần Vương phi là Hoàng Thượng ban cho Diệp Tương Tư, vị trí rất là cao quý, có bao nhiêu người muốn cũng với tới, Thái Tử và Bắc Thần Vương nước Đại Lương đều là con của Hoàng Hậu nhưng muốn làm Bắc Thần Vương Phi lại khó hơn so với làm Thái Tử Phi.

      Vị trí Bắc Thần Vương Phi khá là phỏng tay, có thánh chỉ của Hoàng Thượng cho dù Diệp Tương Tư có nhường lại cái vị trí này cũng ai dám nhận.

      "Có gì mà dám? Chỉ cần ngươi với Hoàng Thượng ta dám nhận." Diệp Uyển Nguyệt mới 16 tuổi, là người tuổi nhất Diệp phủ và cũng là thiên kim được sủng ái nhất, từ được cha mẹ, đại tỷ cùng toàn bộ hạ nhân quý phủ cưng chiều nên biết trời cao đất dày.

      "Bắc Thần Vương tuấn phóng khoáng như thế cũng chỉ có con đại phu nhân là đại tiểu thư và tứ tiểu thư mới xứng." Đông Cúc là nha hoàn thân cận của Diệp Uyển Nguyệt, có thể chủ nhân ra sao nô tỳ như thế, Diệp Uyển Nguyệt thường xuyên hung hăng càn quấy, dĩ nhiên cũng có nha hoàn biết điều.

      "Lời này của ngươi là có ý gì? Hôn này là Hoàng Thượng ban, lẽ ý của ngươi là mắt của Hoàng Thượng tốt?" Thu Trúc phục, dĩ nhiên nàng bảo vệ gia chủ của mình, tuy rằng thường ngày rất nhát gan nhưng đến thời khắc mấu chốt nàng cũng đứng ra bảo vệ tiểu thư của mình.

      Thỉnh thoảng bướm bĩnh cũng thấy vui.

      "Đây là nha hoàn nhà ai lại dám chuyện với bản tiểu thư như thế? Đông Cúc, vả miệng!" Diệp Uyển Nguyệt liếc nhìn Thu Trúc đứng bên cạnh Diệp Tương Tư .

      "Vâng, tứ tiểu thư."

      Đông Cúc đến trước mặt Thu Trúc, chuẩn bị đưa tay ra vả miệng Thu Trúc bị Diệp Tương Tư bắt được cổ tay.

      "Ta xem ai dám bắt nạt người của ta, cho dù thế nào ta cũng là tam tiểu thư của Diệp gia, nha hoàn như ngươi cũng dám bắt nạt tiểu thư?" Diệp Tương Tư dĩ nhiên tha cho nàng ta.

      "Đông Cúc, vả miệng! Đánh luôn cả tam tiểu thư!" Diệp Uyển Nguyệt trừng to mắt, dám phản kháng nàng, đúng là chán sống.

      "A!!"

      Có Diệp Uyển Nguyệt làm chỗ dựa, Đông Cúc càng sợ trời sợ đất, rút tay khỏi tay của Diệp Tương Tư rồi hướng thẳng Diệp Tương Tư đánh.

      "Tiểu thư, người sao chứ!" Thu Trúc đau lòng đỡ Diệp Tương Tư, cái tát này đáng lý ra là của nàng.

      Sức lực của Đông Cúc rất mạnh, Diệp Tương Tư bụm mặt, người ta xuyên qua đều bị người cổ đại trêu trọc rồi được cái gì hùng cứu mỹ nhân, còn sao lại xui xẻo như vậy, chuyện đầu tiên khi xuyên là bị ăn cái tát.

      "Nếu để Hoàng Thượng biết được, các người chắc chắn gánh nổi." Thu Trúc .

      "A, lại lấy Hoàng Thượng để uy hiếp ta, ngươi có chứng cứ gì mà ta đánh tiểu thư của ngươi, là chủ nhân ra sao nha hoàn như thế, đê tiện giống nhau." Diệp Uyển Nguyệt hừ lạnh tiếng, hơi nhếch miệng sau đó liếc mắt nhìn Tương Tư rồi bỏ , coi như hôm nay nàng cũng được quậy trận hả hê.

      Diệp Tương Tư im lặng gì, nhưng trong lòng lại lặng lẽ rằng: Câu này đáng lý ra là ta với ngươi mới đúng, đúng là chủ nhân như thế nào có nha hoàn như thế đó, giống nhau đều là lý lẽ, hung hăng càng quấy.

      "Tiểu thư, người có đau !"

      "Sao lại đau được? Còn mau tìm cho ta cái túi chườm đá để bớt sưng." Cứ coi như là xui xẻo .

      Xem tình hình bây giờ, thể trở về được, hơn nữa có dự cảm mãnh liệt, ngày tháng sau này của rất khó sống.

      "Tiểu thư, đều là lỗi của Thu Trúc.."

      "Ai da, việc , sau này có ta ở đây xem ai dám bắt nạt ngươi."
      sweet mandy, 1900, Chris3 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :