1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Sủng Tỳ Của Thiếu Gia - Cần Thái

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 9~ [18+]

      Nhạc Nhạn ngồi ở lương đình dành cho hạ nhân suốt cả buổi chiều, nhớ lại buổi tối đầu tiên Mạc Tĩnh Viễn tổ chức sinh nhật cho mình, lại nhớ tới thời điểm này vài năm trước….

      sao nàng lại hiểu lý do vì sao thiếu gia đối với mình tốt vậy, chỉ là khoảng cách thân phận giữa hai người lớn như thế, nàng làm sao có thể tự nhiên tiếp nhận tất cả, chỉ sợ có lòng chờ đợi, gặp phải lúc bị cự tuyệt, càng thêm khó chịu…

      Vốn là nàng nghĩ, chính mình đợi đến khi mãn hạn kì bán thân, liền về nhà làm bạn với mẹ già, nhưng chính Thiên Hạm lại khiến lòng nàng có thêm áp lực, bắt đầu ngu xuẩn hành động..

      Nàng nên dũng cảm sao? Nên vì mình mà tranh thủ sao? Cho dù người ấy cao đến mức nàng với tới, cũng biết giấc mộng ấy thể nào thành thực, nàng cũng muốn thử à?

      Buổi trưa, từng trận gió thổi tới, để rối ren của nàng từ từ chìm xuống, tay bé sờ lên khối ngọc bội ngực, lại nhớ tới đây là vật phẩm quan trọng mà thiếu gia từng tặng cho mình, có lẽ … nàng xứng với nó.

      Bóp chặt ngọc bội, nàng đột nhiên nhớ đến chủ nhân của nó, người từng khiến nàng sợ hãi, nhưng về sau lại lòng cẩn thận chăm sóc nàng.

      kịp suy nghĩ nhiều, nàng mạch hướng thư phòng đến, trong lòng có chút hi vọng, đến khi gặp mặt, mong là có đủ dũng khí để ra..

      Nhưng đến bên ngoài thư phòng nàng mới phát , trong phòng chỉ mình Mạc Tĩnh Viễn mà còn có Mạc thị phu phụ, ba người giống như tranh luận gì đó..

      Nhạc Nhạn tâm cả kinh, dừng bước, thanh Mạc lão gia liền truyền vào tai nàng…

      “Tĩnh Viễn, cha với con nhiều như vậy, rốt cuộc con có nghe ?” Đối với đứa con trai này, lão vừa thương, lại vừa sợ, nhưng việc này thể đùa được, biết khi lên đứa con trai cao hứng, nhưng lão vẫn cố lấy dũng khí, tiếp tục .
      “Còn tai thông mắt sáng, tất nhiên nghe rồi!”

      “Con tuổi cũng , Nguyên Thiến cũng xuất giá rồi, hôn của con vẫn đặt chưa đúng chỗ.” Điều này lão cùng thê tử vô cùng đau đầu, phải chưa cùng đề cập qua, chỉ là mỗi lần đều như gió thoảng qua tai, bọn họ vài lần thành nhiều, đến nỗi đứa con trai trở mặt đòi từ cha mẹ…

      Nhưng còn phải kéo dài bao lâu đây? Đến khi não họ mới được ôm tôn tử (cháu nội) đây ?? Đến cả lão thái gia cũng vô cùng nóng lòng muốn được ôm tằng tôn (cháu cố) này!!

      “Con là đích tôn duy nhất của Mạc gia, con nhìn đám bạn cùng tuổi con kìa, vợ con phải thành đàn rồi sao?? Còn con cứ kéo dài hôn của mình năm này qua năm nọ, hỏi sao ta gấp chứ?!”

      “Đúng a!!!” Mạc phu nhân nãy giờ bên trầm mặc liền lên tiếng phụ họa, “Chính con cũng thấy, năm nào mấy bà mối đến cửa nhà làm mai làm mối, thế mà con chút cũng đáp ứng, các tiểu thư đến tìm cũng gặp, như vậy hôn làm sao mà thành hả?”

      Mạc Tĩnh Viễn trả lời, chính là đến cùng để ý, bọn họ mệt rồi cũng phải bỏ cuộc thôi, chẳng lẽ họ có thể tự chủ trương quyết định hôn của , rồi bắt bái đường sao??

      Thấy con trai hình dạng mặc kệ, Mạc thị phu phụ cũng thể ép buộc được, từ quen được người ta thuận theo, bây giờ cha mẹ muốn ra uy nghiêm cũng khó như lên trời rồi….

      “Ta , con phải chính là thích Nhạc Nhạn chứ?” Con trai câu cũng , Mạc lão gia còn cách nào khác hơn là lớn mật nhắc đến yếu điểm của . Quả nhiên, vừa nhắc đến Nhạc Nhạn, mắt liền hướng sang, nhìn lão, “ phải là cha ngoan cố ép buộc, nếu con thích Nhạc Nhạn, có thể thu nó vào phòng làm tiểu thiếp….”

      Việc này đến, lão thể nhận ra thái độ cưng sủng của con trai đối với nha đầu kia, liền chọn thời điểm thích hợp để can thiệp.

      nhìn thấy, con trai ở Nhạc Nhạn chính là vô cùng sủng ái, nếu so với Nguyên Thiến là thoải mái hơn rất nhiều!

      Việc này nhìn trong đáy mắt , cũng phản đối qua, con trai cao hứng sao?

      Nhưng nếu tính toán mình Nhạc Nhạn đời, người làm cha như lão được…

      “Nhưng mà Nhạc Nhạn, nó tuyệt đối được lên chính thất!” Mạc lão gia tăng thêm giọng điệu, “Đừng ta, ngay cả lão thái gia cũng tán thành!”

      “Đúng vậy, Tĩnh Viễn!” Mạc phu nhân lo lắng lên tiếng, con trai mình cố chấp bà biết sao? Nhìn lại những thiếu gia nhà khác, lại chẳng tam thê tứ thiếp? Làm mẹ chỉ sợ con trai khí phách, nợ phong lưu quá nhiều. Nhưng con trai bà, nhiều năm qua vẫn chỉ thích mình Nhạc Nhạn, còn bảo vệ kĩ lưỡng, “Lão thái gia mặc dù sủng con, nhưng cũng để con bốc đồng trong hôn nhân. Mạc phủ chúng ta đặt chân lên Cẩm tú thành cũng hơn trăm năm, ở đây, địa vị rất lớn, tương lai thê tử của con chính là người ngồi lên vị trí chủ mẫu Mạc gia, cần phải chọn người cùng môn đăng hộ đối….”

      Thấy biểu tình của con trai có dao động quá lớn, Mạc phu nhân lấy lại tính tình, khuyên bảo, “Mẹ bảo con bé Nhạc Nhạn tốt, chỉ là nó là tỳ nữ nhà chúng ta, coi như là có khế ước , nhưng cũng chỉ thể xem là con nhà dân bình thường, sao xứng với con đây?”

      Mạc lão gia vội vàng tiếp lời sau khi thê tử xong, tựa hồ như quyết định, hôm nay phải gật đầu đáp ứng, thể đồng ý.

      “Nếu phải năm xưa lão tổ tông lập gia quy được liên thân với hoàng thất, nếu , với thân phận và địa vị của chúng ta bây giờ, con có lấy được công chúa cũng phải là trèo cao!” Lời này kiêu ngạo, nhưng chính là như vậy, Mạc gia nằm giữ hầu như toàn bộ việc thương mại chính của triều đình, liền đến triều đình cũng phải nể mặt họ ba phần a…

      “Tĩnh Viễn à! Mẹ biết con thích Nhạc Nhạn, cũng là giữ nàng bên cạnh cùng lớn lên, nhưng hôn của con thể tùy tiện như vậy. Lão thái gia thúc giục con nhiều lần, con cũng biết tuổi của lão thái gia lớn, chỉ chân thành mong có thể nhìn thấy con thành thân, có con cháu, thế nhưng con cứ kéo dài hết năm này qua năm nọ, để lão nhân gia ngài gấp đến trong lòng khổ sở…”

      “Hôm đó đại tổng quản có với ta, thân khế Nhạc Nhạn cũng sắp đến kì rồi, đến lúc đó nàng có ở lại hay , ta có ý kiến, nhưng là vị trí thiếu phu nhân Mạc gia, nàng tuyệt đối được ngồi lên!!” Nếu phải Nhạc Nhạn khéo léo an phận, vì được sủng mà kiêu căng, và con trai cũng cố chấp như vậy, bà cũng phải hành xử công bằng, sớm nghĩ biện pháp đưa nàng xa rồi!

      Mạc thi phu phụ phu xướng phụ tùy, nhưng cũng chắc chắn có thể thuyết phục được con trai, nghĩ đến hiếu tử kém Mạc Tĩnh Viễn lại phối hợp lên tiếng.
      “Tóm lại, con lập tức lấy nàng làm dâu, tận lực thay Mạc gia truyền lại hương khói là được chứ gì?”

      Con trai lần này có trả lời, lại thẳng thắn như vậy, mắt hai người khỏi sáng lên.

      “Ừ ừ, chính là như vậy!” Mạc phu nhân quan tâm rằng con trai hôm nay có phải là uống lầm thuốc hay , chỉ cần cùng bà bàn chuyện hôn , bà cũng nên tạ ơn tổ tiên rồi, “Bà mối Vương có đem vài bức tranh tặng đến, liền đến tiểu thư con quan ở kinh thành cũng có, con xem ưng mối nào, mẹ cho người đến sắp xếp ngay!”

      Gấp vậy sao? Mạc Tĩnh Viễn có chút buồn cười nhìn họ chỉ kém chút là nhảy lên la to, sai người vội vàng kéo bà mối Vương vào trong phủ.

      phải hai người giúp con chọn tốt rồi sao?” Mạc Tĩnh Viễn nửa hừ lạnh.
      “Chúng ta……. Đâu có như vậy! Quan trọng là con vui vẻ thôi!” Mạc phu nhân có chút ngại ngùng cười ngừng, bà chính là muốn đem tiểu thư bà ưng ý nhất chân dung để phía cùng, thuận tiện hơn nhiều nữa, chỉ như vậy là xong!

      Tính tình con trai bà bà làm sao biết ?! Nếu thay quyết định hôn nhân, chắc chắn xảy ra chuyện a.

      “Tĩnh Viễn, con đây là đồng ý sao?” Mạc lão gia khuôn mặt mừng rỡ, ngờ lo lắng phiền não bao lâu này, hôm nay được giải quyết hết……

      Mạc Tĩnh Viễn nhìn về phía ánh mắt nhiệt tình của song thân, kéo kéo mi tâm, “Con nhất định cho hai người nàng dâu môn đăng hộ đối!”

      * * *

      Hơn hai canh nữa trôi qua, Nhạc Nhạn mới thong thả đẩy cửa vào.

      Mạc Tĩnh Viễn ngồi ở án biên xem sách ngẩng đầu, lông mày xinh đẹp hơi bị nhíu lại…

      “Em đâu vậy? Cơm chiều cũng thấy, là chuyện gì làm em như vậy đây?” Lời còn chưa xong cái người đứng trước cửa kia lại chạy đến bên người ôm , cuốn sách cầm trong tay liền rớt xuống…..

      Mạc Tĩnh Viễn nhìn chằm chằm người nằm trong lòng mình, nghĩ đến là chuyện gì làm Nhạc Nhạn kịp chờ, chủ động lao vào.

      Người trong lòng trả lời, chỉ là vẫn nằm trong lòng , tiếng cũng .
      Mạc Tĩnh Viễn cũng mặc nàng, ôm nàng tiến vào phòng trong, cũng có ý định truy vấn. Chỉ là nghĩ đến vừa đặt lên giường nàng ngẩng đầu lên, thần sắc phức tạp nhìn …..

      “Hử?” nhíu mày, còn chưa kịp hỏi thăm, nàng từng giọt từng giọt rơi nước mắt….

      “Thế nào khóc rồi đây?” vội vàng đem nàng ôm trở lại vào lòng, ôn nhu động thủ lau nước mắt cho nàng, lại phát nàng vẫn rơi lệ ngừng, chút cũng có ý định dừng lại.

      Nàng làm khó được “kinh hoảng”, lại nhịn được buồn bực, phải biết được Nhạc Nhạn sao lại khóc, chuyện gì cũng đều giấu trong lòng, cho dù có uất ức gì, cũng có ý thổ lộ với , hơn nữa khi có ý bảo vệ, ai dám để nàng uất ức?

      Cho nên từ mấy lần nàng khóc chỉ đếm đầu ngón tay, vậy mà hôm nay khóc đến thương tâm như vậy……….

      Nhìn lại, khuôn mặt cũng đầy vệt nước mắt, lại phát ra thanh nào, cứ như vậy khóc, khóc đến lòng cũng đau…..

      “Em…… Trước hết nín … nín khóc ..” Cao cao tại thượng Mạc thiếu gia đến khi gặp tình huống này, cũng chỉ có thể đầu hàng. đau lòng, lấy tay lau dòng lệ mãi dừng, dụ dỗ, “Trước đừng khóc, rốt cuộc là có chuyện gì, em ta nghe !”

      Nhạc Nhạn cúi đầu xuống, tránh ánh mắt thăm dò của , nàng cũng biết vì sao khi nghe được đồng ý nghe lão gia phu nhân khuyên bảo, chấp thuận chọn cho họ nàng dâu môn đăng hộ đối, lòng nàng lại đau như vậy……..

      Đây phải là chuyện mà nàng sớm biết rồi sao? Nhiều năm như vậy, nàng chính là đè xuống tình cảm của mình, dám phóng túng dù chỉ chút, cũng chưa bao giờ dám trước mặt mở miệng, phải chính vì chuyện này à?

      “Nhạc Nhạn………” Thấy nàng vẫn như vậy khóc ngừng, đầu Mạc Tĩnh Viễn đau, chuyện gì nàng cũng , giải quyết thế nào đây???

      còn lựa chọn ôm chặt lấy nàng giường, mặc cho nàng khóc thoải mái…

      Đại thiếu gia như , quả là càng ngày càng vô dụng rồi…………

      * * *

      Tỉnh lại sau khi ngủ thiếp , Nhạc Nhạn chớp chớp hai mắt cay cay, nhất thời nhớ lại chuyện gì xảy ra……….

      A! Nàng nhớ là……….

      Hai bàn tay ôm lấy mặt, nàng tự khinh bỉ chính mình. Nàng là sao đây? Sao có thể khóc đến còn là mình trước mặt thiếu gia như vậy??

      Thiếu gia ?!

      Nàng bỗng thả tay xuống, mới phát mình ngủ trong lòng thiếu gia, mà còn khoác áo khoác, nửa nằm nửa ngồi dựa bên giường ngủ…

      Nàng cẩn thận ngồi dậy, ánh mắt quyến luyến Mạc Tĩnh Viễn còn ngủ mơ..

      Bên tai nàng tựa hồ như nghe những lời dụ dỗ nhu tình của thiếu gia thường ngày cao ngạo, thiếu gia như vậy, nàng sao có thể ? Kì thực sớm , nhưng ngại thân phận hai người, khiến nàng thể thừa nhận…..

      Tham luyến nhìn kỹ , nghĩ đến quen biết của hai người từ trước đến giờ, nàng cuối cùng cũng tháo xuống phòng bị, mặc cho từng cái hôn của mình rơi ..

      Lông mi rậm rạp khẽ nháy vài cái, Mạc Tĩnh Viễn mở mắt bừng dậy, ngoài ý muốn với hành động của nàng….

      “Em……” Chợt nhớ tới nàng đêm qua thất thường, lông mày nhịn được mà nhăn nhó, tính toán muốn hỏi nàng trước, tốt dạy cho nàng bước…

      “Thiếu gia….. Em người!!” Nếu thiếu gia có quyết định, nàng cũng cần phải cố kị quá nhiều, “Em nghĩ, vĩnh viễn luôn ở bên người…”

      Chỉ là chuyện này thể nào, thiếu gia sắp thành thân, nàng sao có thể ở lại bên chứ?

      Mạc Tĩnh Viễn bị nàng chủ động bày tỏ liền quên hết chuyện xảy ra hôm qua, khóe môi nhếch lên nụ cười… Cuối cùng cũng chịu thừa nhận rồi sao?

      Nhạc Nhạn cho thời gian suy nghĩ nhiều, môi non mềm chủ động đặt lên môi , hai tay cũng tự động quấn quanh eo , quyết tâm ở thời gian cuối cùng này, cùng tốt làm bạn….

      Nàng nhiệt tình đương nhiên khiến Mạc Tĩnh Viễn hai mắt sáng lên, tương đương phối hợp bế nàng ngồi lên chân mình, xiêm áo vướng bận rất nhanh bị vứt ra tứ phía, nhưng hai người cũng thèm ngó ngàng đến chi tiết nhặt này, chỉ gấp rút thăm dò lẫn nhau..

      Hai đùi trắng noãn của nàng vì tư thế dạng chân mà bị tách ra, để dễ dàng khiêu khích nguồn nước động tình của nàng, chọc cho nàng vui sướng, mềm mại tựa đầu lên vai , khó chịu ngâm nga, hoa huyệt giữa chân non mềm ẩm ướt, khao khát chờ đợi lấp đầy….

      “Thiếu gia….” Nàng hai má ửng hồng, thấp giọng thỉnh cầu, trận tê dại làm nàng mất ý thức mà dựa cả người vào, lớn mật cọ lấy dục vọng bộc phát của ..

      “Hửm?” Mạc Tĩnh Viễn xấu tính cố tình như biết, nhàng gặm cắn bờ vai trắng tuyết của nàng, dẫn lấy hình dạng nàng nở nụ cười nhiễm đầy tình dục, sức lực tay cũng tăng lên vài phần, tiếp tục trêu chọc nàng…

      “A….” Tiếng rên rỉ tiêu hồn cũng nhịn được, “Thiếu gia…. Thiếu gia…. A!”

      “Thế nào đây, thoải mái?” Động tác dừng lại, trêu cợt nàng, dù bận vẫn ung dung nhìn hai má nàng hồng hồng, sương mù ánh mắt … dụ người vô cùng…

      Hàm răng trắng của nàng cắn cắn lấy bờ môi bên dưới, cả người nóng bức vì dừng tay mà cảm thấy trận trận hư , miệng cũng lên tiếng được…

      “Người……” Nàng trèo lên đầu vai , ánh mắt đáng thương lên án hành động .

      “Ta thế nào? Em muốn gì cứ ra nha!” đại thiếu gia cười ngớt…

      Nhạc Nhạn bĩu môi nhìn , như bất mãn đắc ý, tâm quyết, tay bé lớn mật cầm lấy vừa kiên đĩnh vừa nóng, mông đẹp ở tránh vài vòng, rồi hạ xuống, để chạm vào nơi ẩm ướt của mình….

      Mạc Tĩnh Viễn mạch cả người căng cứng, cười ra nữa…..

      Tiểu nha đầu hôm nay quá lớn mật, nhưng … lại chết nàng chủ động như thế này……

      “Tiểu Nhạn nhi của ta…..” thuận theo vịn lấy mông nàng, thử tiến vào bên trong hoa huyệt tràn mật dịch ..

      Nàng buồn bực hừ tiếng, tay tự nhiên buông lỏng . Mạc Tĩnh Viễn cũng thẳng lưng cái, sâu tiến vào trong nàng………

      “Aa……” Cả người hư nãy giờ được sung sướng lấp đầy, Nhạc Nhạn thỏa mãn giãn ra mi tâm, mà động tác lúc nặng lúc khiến nàng cảm thấy ngưa ngứa, chỉ có thể nhịn được khinh ngâm, chân chặt chẽ quấn vòng thân , thân thể thuận theo động tác của mà mở ra, để khi tiến vào hoa huyệt, đóa hoa mở rộng ôm ấp lấy , để lần nữa đê mê tiến vào, nhu thuận mở ra … vì ….

      Tiểu Nhạn nhi của ….

      đình trệ tốc độ, rướn người, hướng đến chiếc cổ xinh của nàng cắn cái, để lại người nàng dấu ấn của

      “Đừng như vậy…….” trận tê dại tràn đến làm Nhạc Nhạn nhịn được cầu xin tha thứ, lại mị hoặc thở ra rên rỉ, để tình lang thể nào dừng lại được.

      “Vậy muốn thế nào?” lật người nàng lại nằm sấp giường, mông kiêu hãnh ngẩng lên, Mạc Tĩnh Viễn rất nhanh chiếm lấy nàng từ đằng sau, “Vậy sao??”

      Nhạc Nhạn làm được gì liền cầm lấy chăn, để tư thế kia có thể khiến dễ dàng thâm nhập, nàng có thể cảm thấy dục vọng nóng bỏng trong người mình thẳng tiến đến nơi mẫn cảm nhất của nàng, để nàng hút chặt.

      “A….. tốt…. nóng…..”

      “Thế nào? Thoải mái chứ?” Có người cố tình muốn trêu chọc nàng, Mạc Tĩnh Viễn giữ lấy thắt lưng nàng, hạ lực cái, chạm vào, như linh hồn chạm vào nhau….

      biết.. Em biết……..” Nàng đem hai má hồng thẹn thùng chôn vào trong chăn, mưu muốn giấu tiếng rên rỉ của mình, nhưng cũng nhịn được cầu xin, “…. Dùng lực chút…… A!”

      “Thoải mái ?” khăng khăng muốn nghe thừa nhận của nàng, Mạc Tĩnh Viễn cố ý khi nhanh khi chậm lắc lấy eo, trêu chọc nàng, thậm chí như vậy dừng trong người nàng, uốn éo chuyển thành mè nheo, mài ra trận trận lửa nóng, cũng mài ra tiếng rên rỉ tiêu hồn của nàng…

      Nhạc Nhạn hai má thẹn thùng đỏ hồng, làn sóng tê dại sảng khoái lướt ra, để thân thể nàng hóa ra chút nước dính, họa huyệt ngừng vụt ra mật dịch, để khi lôi kéo đến cực khoái, thân thể kiều run rẩy, trong chốc lát tiếng ngâm mất hồn được kéo ra………

      Mạc Tĩnh Viễn thương vuốt lấy vết sẹo lưng nàng, lần nữa bắt đầu kéo đến, cái lại cái chạm đến nơi sâu nhất trong nàng. Trong thời khắc cao trào nhất của dục vọng, ở trong nàng phóng thích tất cả bản thân…….

      Tiểu Nhạn nhi của ! ..........

      ~Hết chương 9~

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      ~Chương 10~

      Khế ước Nhạc Nhạn đến thời hạn, nàng liền rời khỏi Mạc phủ.

      ai biết chuyện là như thế nào. Chỉ biết khi Mạc Tĩnh Viễn ra cửa, nàng liền tìm Mạc phu nhân, sau đó Mạc phu nhân liền muốn đại tổng quản đem khế ước của nàng trả lại, còn cho hai người theo hộ tống nàng về quê..

      Tất cả mọi người đều suy đoán, sau ba ngày nữa, khi Mạc Tĩnh Viễn về biết được truyện này có hay mà đùng đùng tìm Mạc phu nhân chất vấn, số đông đều cược phía Nhạc Nhạn.

      Nhưng thiếu gia trở về rồi, thanh run run của đại tổng quản khi báo cáo cũng nghe thấy, chỉ là lông mày nhăn lại, chữ cũng , cũng tìm phu nhân, phái nhân mã, chỉ như vậy lặng lẽ trở về Tĩnh Vũ hiên, rồi qua vài ngày lại theo lẽ thường mà đàm phán chuyện buôn bán, buổi tối trở về phủ liền nghỉ ngơi, cứ như Nhạc Nhạn chưa hề tồn tại….

      Toàn bộ mọi người đều trợn tròn mắt, hiểu chuyện này là thế nào? Ai cũng biết Nhạc Nhạn là người thiếu gia thương nhất, chẳng lẽ lời cũng hỏi thăm sao?

      Nhiều người còn chưa hiểu mọi chuyện, thế nhưng lại nhận được tin động trời hơn: Thiếu gia muốn kết hôn.

      Đừng là người làm trong nhà, ngay cả lão gia phu nhân cũng bị làm cho sợ đến mức được lúc.

      Theo đại tổng quản , thiếu phu nhân cũng là tiểu thư nhà nào, chỉ là muốn lão gia, phu nhân cùng lão thái gia có thể yên lòng, sau đó đại tổng quản mua những gì cần thiết cho hôn …..

      Mà những vật phẩm trân quý khiến cho người ta phải trợn mắt lè lưỡi như vậy cho thấy, thiếu gia dụng tâm coi trọng thiếu phu nhân đến người khác cũng cảm nhận được, mọi người liền khỏi suy đoán xem tiểu thư nhà nào mà lợi hại như vậy, cư nhiên có thể thu phục được đệ nhất Mạc đại thiếu gia.

      Thiếu gia đương nhiên tốt bụng cho họ biết đáp án, bàn giao toàn bộ lại cho đại tổng quản hảo hảo làm, liền đến Kinh thành..

      Kinh thành, theo tính cách thiếu gia, phải là đặc biệt thăm Hoài Hương tiểu thư, mà gần đây có chuyện buôn bán lớn nào khiến phải đích thân , cho nên tất cả mọi người đều , chừng thiếu phu nhân là Kinh thành tiểu thư, có thể là tiểu thư con quan quyền cao chức trọng!

      Cũng là… Theo tôn quý của thiếu gia, chỉ có kinh thành quan gia tiểu thư mới xứng.

      Chỉ là tin tức truyền mà người dân Cẩm Tú thành khỏi cảm thấy bi thương cho Nhạc Nhạn, nhìn lại ba vị tiểu thư kia, có thể gả tốt, hạnh phúc a! Mọi người khó tránh suy nghĩ Nhạc Nhạn cũng như vậy, hơn nữa Mạc đại thiếu gia cũng sủng nàng như thế, như thế nhiều năm tốn tâm phí. Mà nhân dân cũng trông đợi màn “bỏ giang sơn vì mỹ nhân”, đón xem Mạc thiếu gia cãi lại trưởng bối vì Nhạc Nhạn, cuối cùng Mạc lão gia, Mạc phu nhân thể bị thuyết phục, đành gật đầu đáp ứng cho Nhạc Nhạn vào nhà, đại gia đình cùng vui vẻ….

      Chuyện xưa chẳng lẽ phải như vậy à? Mà Mạc thiếu gia này cũng tuyệt tình, chớp mắt liền quyết định chuyện kết hôn, chừng, Nhạc Nhạn là bị đuổi khỏi phủ đấy chứ!!

      Trong lúc nhất thời, cả Cẩm Tú thành xuất biết bao nhiêu lời đồn đại, mà nhiều như vậy, khó tránh khỏi lọt vào tai Nhạc Nhạn…

      Nàng nỗ lực thèm nghĩ nữa, cho rằng cuộc sống an bình như này, trở về nhà của mình mới là tốt nhất, nhưng tựa hồ chỉ có mình nàng thấy thế…

      “Nhạc Nhạn, trước còn dừng lại , uống tí trà nghỉ ngơi !” Người đẩy cửa ra, đem trà tiến vào chính là mẫu thân của Nhạc Nhạn.

      “Mẹ!” Nhạc Nhạn nghe lời, buông món đồ xuống, đứng dậy, quan tâm đón lấy, “Con mệt, mẹ đừng phí công lo lắng!”

      Viên thị nhìn nữ nhi của mình, đáy lòng áy náy vô cùng, cho dù năm ấy là bất đắc dĩ mới đem Nhạc Nhạn bán vào Mạc phủ làm tiểu nha hoàn, lúc đó nàng mới mười tuổi, phải vì gia đình hi sinh, lần rời nhà là tám năm, cũng khổ cực cho nàng…

      May mà nữ nhi cũng để chuyện này trong lòng, tám năm nhưng vẫn quan tâm ít đến gia đình, cho dù Mạc thiếu gia quản nàng rất chặt, nhất quyết cho qua đêm, nhưng thư từ vẫn bị gián đoạn, chính vì vậy mà tình cảm của hai người cũng quá lạnh nhạt…

      phí phí!” Nhìn nữ nhi khéo léo như vậy, bà nghĩ phải tốt thương nàng, bù đắp lại thân tình tám năm, nếu có thể, bà chỉ hy vọng nữ nhi đời này chính là bình an vô , phải lo nghĩ nhiều, nhưng kì lạ……. “Nhạc Nhạn, con có chuyện gì ra , đừng giấu trong lòng như vậy!”

      Nghĩ đến lúc đó Mạc thiếu gia đối xử tốt với nữ nhi, bà đương nhiên là nhìn thấy hoàn toàn. Đừng là cực kì sủng Nhạc Nhạn, mà đối xử với chúng nữ Mạc gia cũng rất quan tâm, nhưng dù sao cũng môn đăng hộ đối, bây giờ tin tức Mạc thiếu gia sắp thành thân lan khắp nơi, con trong lòng chắc cũng rất khó chịu.

      “Mẹ, có gì!” Nhạc Nhạn mạnh mẽ cười, che giấu cảm xúc khó chịu trong lòng,
      “Mẹ là chuyện thiếu gia thành thân sao? Cũng phải, lớn tuổi rồi, cũng là chuyện đương nhiên…”

      “Nhưng mà………..”

      “Lão thái gia, lão phu nhân chắc hẳn rất cao hứng….” Nhạc Nhạn lên tiếng cắt đứt lời mẫu thân chưa xong, sâu kín lên tiếng, “Con.. cũng thay huynh ấy cao hứng…”

      Cuối cùng lời kia biết là để cho mẫu thân an tâm, hay chính nàng muốn tự an ủi bản thân nhiều hơn đây…….

      “Nhạc Nhạn, có số chuyện, mẹ thể …” Nhìn nữ nhi hai má tái nhợt, nàng cao hứng, thực là tự lừa mình dối người, “Mẹ mặc dù biết giữa con và Mạc thiếu gia xảy ra chuyện gì, nhưng có thể thấy được rất coi trọng con, bất cứ chuyện gì cũng quan tâm, còn cho chúng ta gian phòng để ở..”

      “Mẹ!” Nhạc Nhạn lần nữa ôn nhu đả đoạn lời mẫu thân, “Con rời khỏi Mạc phủ, nên chuyện của họ cùng con quan hệ!”

      Viên thị cứng người, chỉ có thể thầm thán, “Chính con cũng thấy đây là chuyện tốt, nay Mạc thiếu gia cũng chuẩn bị thành thân, hôn của con làm sao đây?”

      Nàng cùng Mạc thiếu gia mấy năm gần đây như hình với bóng rời. Mạc thiếu gia đối với nàng sủng ái ai ai cũng biết, bây giờ nàng rời khỏi Mạc phủ, chính là danh tiết cũng sớm bị hủy, đừng Cẩm Tú thành, có khi ba thành lân cận cũng có ai đến dạm hỏi a…

      “Mẹ, mẹ đừng quan tâm!” Nhạc Nhạn nhàng an ủi mẫu thân, “Con vất vả mới về nhà, còn muốn ở cùng với mẹ và đệ đệ thời gian nữa, chuyện hôn nhân cần chi gấp đây?”

      Kỳ kể từ khi quyết định rời khỏi Mạc phủ, nàng cũng biết chắc sau này mình thể kết hôn, nếu được về nhà, đem thời gian còn lại phụng dưỡng mẫu thân, nếu đệ đệ cưới dâu, chắc chắn chứa chấp vị đại tỷ này nữa, lúc đó nàng tìm cuộc sống mới………

      * * *

      “Mạc thiếu gia độc ác, điểm cũng nghĩ cho con.” Viên thị vừa nghĩ đến nữ nhi uất ức, cho dù có hảo cảm với Mạc Tĩnh Viễn cũng khỏi trách móc.

      có! Mạc thiếu gia đối với con rất tốt!” Chỉ là, nàng đủ tốt thôi…

      Viên thị còn có thể gì, chỉ còn nước vỗ vai an ủi nữ nhi, cùng nàng vài chuyện lý thú, tán gẫu về đứa con trai lên kinh ứng thí, đem người Mạc gia vứt ra khỏi đầu.

      * * *

      “Chúc mừng!”

      Nằm ở biệt viện của Mạc gia ở kinh thành, Mạc Tĩnh Viễn nhấc lên ly rượu, hướng đến tân khoa trạng nguyên chúc rượu.

      “Cảm ơn Mạc đại ca!” Người có điểm bé kia cũng nâng lên ly rượu, cảm kích nhìn ân nhân quan trọng nhất trong đời mình, “Đời này có chút thành tượu, cũng nhờ Mạc đại ca giúp đỡ.”

      là thành tâm thành ý, nếu phải Mạc đại gia cấp cho sách vở, còn tự chỉ dạy , nếu chỉ dựa vào mình , sao có thể trong thời gian ngắn như vậy công thành danh toại đây?

      cần khách khí!” Mạc Tĩnh Viễn môi khẽ nhếch, tâm tình vui vẻ, “Ngươi cũng để ta thất vọng, đạt được rồi, sau này nhất định phải cố gắng đấy!”

      Lấy được lời khen, hai má liền ửng hồng, sùng bái nhìn .

      “Nhưng Mạc đại ca, tên Nhan gia … cũng là do huynh an bài sao?” Ở điện thử, vị Thừa tướng rất được hoàng thượng trọng dụng đối với biểu khá thân thiết, cũng ở trước mặt hoàng thượng thay bao nhiêu lời tốt, hành vi ràng thế này, khỏi khiến hoài nghi.

      “Chuyện này cần ngươi quản.” Mạc Tĩnh Viễn trả lời , “Nhan Khánh Ngọc phải ngu ngốc, nếu ngươi có tài văn chương, tiến cử ngươi với hoàng thượng.”

      làm, chính là nhân cơ hội chút, cộng chút “khuyên bảo” thôi mà! “Ngươi sẵn có lòng học hỏi, theo Nhan Khánh Ngọc âu cũng là chuyện tốt!”

      “Vâng!” Có thể cùng với người nổi tiếng thiên hạ kia, Trình Thế Bằng đương nhiên rất vui vẻ.

      “Ngươi rất tốt, có thể đạt được ước định của ta!” Nhìn học sinh dạy dỗ bảy năm kia, Mạc Tĩnh Viễn khỏi có chút cao ngạo, mà cùng tỷ tỷ mặt mũi cũng giống nhau hơn nửa, lại để liên tưởng đến nữ nhân bỏ rời kia, nụ cười liên giảm chút.

      “Ngươi sao vậy, Mạc đại ca?”

      có gì!” Mạc Tĩnh Viễn nghĩ đến chuyện nên làm, tâm tình cũng khá lên, “Bây giờ, ngươi công danh cũng thành, hoàng thượng cũng đặc biệt phong ngươi thành quan Tứ phẩm, có thể thay đổi xưng hô rồi!”

      Trình Thế Bằng sững sờ chút, sau đó liền nở nụ cười.

      “Tỷ phu!”

      “Rất tốt!” Tiểu tử này quả rất thông minh, uổng công dạy nhiều năm, Mạc Tĩnh Viễn rất hài lòng, “Sáng hai ngày sau, cùng với toàn bộ quan viên về Cẩm Tú thành! gặp mẫu thân và tỷ tỷ ngươi mà báo hỷ.”

      thực rất chờ mong, tò mò, Nhạc Nhạn có phản ứng nào đây?

      Tiểu Nhạn nhi ngốc của !

      Mấy ngày này, Trình gia người thăm viếng dứt.

      Kể từ tin Trình Thế Bằng đỗ Tam nguyên trở về trong Cẩm Tú thành, bất kể là quan địa phương, láng giềng xa gần, người chúc mừng chính là dứt.

      Viên thị cùng Nhạc Nhạn trong lòng cũng rất cao hứng, người báo hỷ , biểu của Trình Thế Bằng rất tốt, hoàng thượng rất thưởng thức, Nhan gia cũng giúp , cuối cùng chỉ đỗ đầu, mà còn được hoàng thượng phong quan hàm Tứ phẩm, trong lúc nhất thời trở thành người được sủng ái nhất triều đình, con đường làm quan vô hạn…

      Nhạc Nhạn vội trong vội ngoại, phút cũng rảnh, nhưng vẫn tốt bụng, miệng cũng cười dứt, cũng chỉ có lúc này nàng mới có thể tạm quên Mạc Tĩnh Viễn..
      “Tân khoa trạng nguyên trở về rồi!”

      người lớn tiếng vọng vào, Nhạc Nhạn vội vàng buông đồ vật trong tay ra, đỡ mẹ đến bên cửa lớn, quả nhiên thấy bóng của đệ đệ ngày càng gần.

      “Mẫu thân, tỷ tỷ..” Còn chưa tới cửa, Trình Thế Bằng xuống ngựa, quỳ gối trước mặt mẫu thân..

      “Đứa bé ngoan! Mau đứng lên!” Viên thị tuy vẫn cười, nhưng vẫn nhịn được mà chảy nước mắt! “Mau đứng lên, mau đứng lên!”

      “Vâng!” Trình Thế Bằng cùng Nhạc Nhạn mỗi người đỡ bên mẫu thân vào trong nhà..

      Tế bái phụ thân xong, ba người còn chưa kịp hảo hảo chuyện, trước cửa lớn trận dao động!

      “Có lẽ người kia đến đây chúc mừng..” Nhạc Nhạn tinh ý nhìn Trình Thế Bằng biểu cao thâm khó đoán..

      “Đại tỷ, phiền tỷ ra đó xem là ai giùm đệ..”

      “Tốt, đệ ở đây bồi mẫu thân!” Nhạc Nhạn mỉm cười, đến cửa lớn, liền bị cảnh tượng đó dọa cho hoảng sợ.

      Trước cửa là đội nhân mã, đem theo rất nhiều đại lễ hồng phẩm, hơn nữa….

      * * *

      Trời ạ! Nhạc Nhạn lấy lại ý thức, lấy tay che miệng, khó tin người mà mình cực kì quen thuộc ở trước mặt..

      Sao lại như vậy??? Là chuyện gì đây???

      “Thế nào? bao lâu mà quên ta rồi?”

      “Thiếu gia……………” Nàng chỉ vào chính mình, chính nàng cũng tin được.. “Người thế nào đến?”

      Còn nữa, phía sau bày binh là chuyện gì? cần , bên cạnh chính là bà mối nổi tiếng nhất kinh thành.

      “Ta đến đề bàn luận về việc thành thân a!” Mạc Tĩnh Viễn trả lời đúng , nở nụ cười tự tin mà quý phái, làm mê đảo biết bao nương gia…

      “Cái gì?” Nhạc Nhạn luôn luôn bình tĩnh, lần này chỉ kém trừng đến lòi mắt ra..
      Bàn chuyện? Thành thân?

      bên quần chúng bắt đầu thầm này nọ, cùng ý chí muốn xem chuyện gì xảy ra, tất cả mọi người đều cảm nhận được, chuyện lớn xảy ra..

      “Đại tỷ!” biết từ lúc nào, Trình Thế Bằng tới phía sau nàng, đặt tay lên vai, “Mạc thiếu gia đến kinh tìm đệ, hướng đệ đưa ra hôn ước, đệ đồng ý, cũng với mẫu thân, mẫu thân cũng rất tán thành chuyện hôn này!”

      Phụ thân mất sớm, đại tỷ vì chăm lo gia đình mà chịu bán vào Mạc gia tám năm, rất cảm kích, may mà vì vậy gặp được Mạc Tĩnh Viễn, dùng tâm an bài tất cả kế hoạch này, đối với đại tỷ tâm chân thành cần hoài nghi, mà đại tỷ cũng coi là khổ tận cam lai, cũng rất cao hứng.

      Chỉ là, đại tỷ sao tự nhiên ngây người chứ?

      “Đại tỷ?” Trình Thế Bằng gọi nàng, lại phát hai má nàng tái , khẽ lay .

      “Đại tỷ….” còn chưa xong, tay chân Mạc Tĩnh Viễn gọn gàng ôm lấy nàng, hướng căn phòng đến.

      Này…… phải là quá mức tự nhiên ? Hơn nữa đại tỷ vẫn còn là nương gia a! Cho dù sau này hai người cũng trở thành phu thê, nhưng mà trước mặt công chúng ôm ôm như vậy, cũng là làm mất danh dự nương gia người ta quá !

      Cho dù sùng bái vị tỷ phu tương lai này, nhưng cũng cho phép.

      muốn tiến lên ngăn lại, lại phát mình bị mẫu thân kéo lại, bà lắc đầu, mỉm cười..

      Hai miệng khẽ bàn bạc với nhau về vấn đề này, dù sao Mạc Tĩnh Viễn cũng là người hành động tùy tiện, mọi người cũng cùng tính toán.

      * * *

      “Hoàn hồn chưa?” Mạc Tĩnh Viễn ôm Nhạc Nhạn lên ghế dựa dài, còn rót ly trà, chỉ sợ nữ nhân này lại ngất , tiếp tục đả kích tôn nghiêm phái nam của

      Thế nào, phải gả cho khó tiếp nhận vậy sao? Nhìn dáng vẻ nàng, giống như là bị đòi nợ vậy, khó coi như bị quỷ đuổi theo…

      phải ….” Nhạc Nhạn nhi lắc đầu, thậm chí nhấc tay lên, gõ vào trán mình..

      “Nàng làm gì?” Mạc Tĩnh Viễn la lên, kéo tay nàng xuống, ngăn cản hành vi tự khổ bản thân của nàng, “Thế nào? Việc ta muốn lấy nàng, khó tiếp nhận vậy sao?”

      “Em……. Này……..” Nhạc Nhạn nhất thời thể , ngàn vạn lời muốn ra nhưng lại được.. “Nhưng mà…..”

      “Còn nhưng mà cái gì?” Mạc Tĩnh Viễn tốt nhìn nàng, cảm thấy mình như là kiếp trước nợ nàng, nên kiếp này mới bị nàng ăn gắt gao như vậy, “Ta còn chưa hỏi nàng, tại sao lại thừa lúc ta có phủ mà lén rời . Sủng nàng nhiều năm như vậy, muốn nàng cũng chào ta tiếng nữa à?”

      “Thiếu gia…. phải vậy!” Nhạc Nhạn lắc đầu, “Chỉ là… em muốn chàng khó xử..”

      Cũng là sợ mình cùng đối mặt, nỡ rời xa….

      “Ta khó xử? Ta khó xử cái gì?” từ đến lớn, chưa bao giờ khó xử nha, “Chính nàng ngốc còn chưa tính? Sao đến hỏi ta? Như vậy len lén rời khỏi. Trong phòng ta thiếu nha đầu, nàng muốn ta tìm ở đâu đây?”

      “Người trong phủ rất nhiều, thiếu gia muốn dạng tỳ nữ nào, cũng nhất định tìm được.” Nàng cúi thấp xuống, tâm đau như bị nhéo, cho biết lòng chính mình, nếu chính là phí công rồi!

      “Ta liền muốn nàng!” thực để ai ức hiếp nàng, ràng như vậy, nàng là hiểu ở đâu? Càng cần , cũng dẫn đại đội nhân mã đến rồi, nàng lẽ còn đếm xỉa? “Nàng nghe chưa? Trong phòng ta tính toán thay người, thậm chí đến bây giờ, ta chỉ cần mỗi mình nàng, nàng hiểu rồi chứ?”

      “Nhưng mà………” Nàng kinh ngạc ngẩng đầu, giống như nghe cái gì đó .. huyễn hoặc..

      “Nhưng mà cái gì? Mẹ nàng cùng đệ đệ cũng đồng ý rồi, bảy ngày sau chính là hôn lễ, nàng còn muốn tránh sao?” Thấy nàng lên tiếng, liền trực tiếp , “Nàng cần gì nữa, chung sống như vậy vài năm, nàng còn hiểu sao? Ta chỉ cần người, chính là chỉ cưới mình nàng, tam thê tứ thiếp tuyệt xảy ra, cũng khiến nàng uất ức…”

      “Nhưng …” Cho dù ánh mắt giống như là bốc hỏa, như là muốn ăn thịt người, nàng vẫn nhịn được hoài nghi, “Hôm đó ràng em nghe chàng đồng ý với lão gia phu nhân, …… chấp nhận em…”

      * * *

      “Tại sao chấp nhận?” chê cười tiếng, rồi lấy tay kí lên trán nàng, “Xem ra, nàng vẫn chưa quen với thân phận mới của mình, mới hỏi ngốc vậy!”

      “Thân phận mới?” Nàng có thân phận mới sao? Tối đa cũng chỉ là nô bộc của Mạc phủ mà thôi!

      “Nàng là tỷ tỷ của tân khoa trạng nguyên, Thế Bằng lại là quan Tứ phẩm, nàng giờ chính là quan gia tiểu thư đó!” Về trở ngại thân phận, chưa bao giờ để ý đến, nhưng biết điều này vĩnh viễn trong lòng nàng, mà cha mẹ chắc chắn ngăn cản, cho nên sớm nghĩ ra đối sách rồi!!

      Cho tới nay, có kế hoạch dạy dỗ, vun trồng Thế Bằng, mỗi tháng nhất định đích thân kiểm tra việc học của , chính là vì ngày này mà thôi!.....

      Mà bản thân Thế Bằng, tư chất cũng có thừa, hoàn toàn đạt đến mục tiêu của .

      “Em?” Quan gia tiểu thư?? Nàng thành Quan gia tiểu thư? Vậy trước thời điểm cùng lão gia phu nhân, tính qua thời điểm này..

      “Cho nên chàng mới dám đáp ứng lão gia phu nhân?” Nàng kinh ngạc dứt, “Nhưng làm sao chàng dám chắc chắn, lỡ biểu của Thế Bằng ở điện thử tốt…”

      ! là do tay ta dạy ra, ta hiểu có thể!” Càng cần , lén lút tìm Nhan Khánh Ngọc nhờ vả rồi..

      “Này… này quá khó tin..” Nhạc Nhạn hoàn toàn có cách nào để tiếp nhận, sao lại như vậy? Vấn đề đè nặng trong lòng nàng bao lâu nay, thân phận hai người rất khác biệt, sao có thể dễ dàng bị phá vỡ như vậy? Nàng là toàn trận thương tâm, phải là lo sợ…

      Vừa nghĩ tới vấn đề này, liền lấy tay che mặt, dám đối điện với .

      “Bây giờ tin chưa?” sắc mặt tốt nhìn nàng, nhưng lại thể xử phạt nàng, đành hung hăng nhìn chằm chằm khuôn mặt nàng.

      “Chàng… bắt đầu kế hoạch này khi nào?” Nàng biết rất thông minh, có rất nhiều biện pháp, nhưng là tất cả, bắt đầu từ khi nào? Và tại sao phải vì nàng phí tâm nhiều như vậy…

      “Nàng ?” dùng lực ôm nàng vào lòng, cảm giác mất bỗng có lại rất tốt, ngửi thấy mùi vị quen thuộc người nàng, liền cọ lấy cổ họng thon gọn của nàng..

      “Bây giờ hiểu chưa? Còn muốn cự tuyệt ta ?” giọng điệu hung ác, nhưng trong tròng mắt đen vẫn có tia xác định được….

      Nhạc Nhạn sớm chiều chung sống với mau chóng nhận ra. cho là nàng cự tuyệt sao? Sau những chuyện làm cho nàng?

      Nàng rủ mặt thấp xuống, muốn để cho thấy nước mắt đọng lại khóe mắt, đó là nước mắt của cảm động, cũng là của vui sướng…

      “Thiếu gia, sinh nhật trước, chàng có đồng ý cho em cầu, nhưng cho đến giờ em vẫn chưa , giờ … có được hay ?” Nàng thanh ôn nhu, dẫn đến nụ cười, thư thả mà buông lỏng.

      Mạc Tĩnh Viễn mắt sáng lên, nhưng lại cố tỏ ra trấn định.

      “Đương nhiên được, nàng !” Trong lúc nhất thời, tâm bị khống chế thành cuồng loạn, nàng ra cái gì có thể giết người chứ?

      “Em nghĩ, sinh nhật những năm sau, chàng luôn cùng em qua!” Nàng ngẩng đầu, nở với nụ cười đẹp.. “Có được , thiếu gia?”

      Mạc Tĩnh Viễn nghĩ đến nên trừng phạt nàng thế nào vì dám lén lút bỏ , nhưng khóe miệng kéo lên theo ý muốn, để cười đến ngây ngô mà ngu xuẩn..

      “Tiểu Nhạn nhi của ta, đương nhiên có thể!!”

      cuối cùng hào phóng cười to, ôm lấy trân bảo của mình, hứa với nàng hai người bao giờ rời xa…

      * * *

      Mạc đại thiếu gia thành thân!

      Chuyện lớn như vậy khiến Cẩm Tú thành cũng trở nên xôn xao hơn, hơn nữa ai nghĩ đến, những tưởng người thiếu gia thành thân tiểu thư nào đó ở Kinh thành, ngờ lại chính là trong bốn đại tiểu thư Mạc gia: Nhạc Nhạn.

      Vốn là khi Nhạc Nhạn rời khỏi Mạc phủ, tất cả mọi người thất vọng vô cùng, nghĩ đến vị tiểu thư cuối cùng này chỉ sợ là có được hạnh phúc như ba người kia, nghĩ đến chuyện phát triển nhanh, thẳng đến lúc này….

      Mạc Tĩnh Viễn vốn định thành thân, cũng xác định thê tử là quan gia, môn đăng hộ đối, nhưng là vị quan gia thiên kim này chính là người bán thân đến Mạc gia làm tỳ nữ, Nhạc Nhạn…

      Biến đổi này quá lớn!!!

      Đừng người dân Cẩm Tú thành chắt lưỡi hít hà, mà đến Mạc gia từ xuống dưới đều cảm thấy, chuyện này họ thể nào nghĩ đến..

      Nhưng bất kể như thế nào, đây vẫn là , hơn nữa Nhạc Nhạn chỉ là quan gia tiểu thư, mà đệ đệ duy nhất của nàng cũng được suy đoán sớm trở thành người kế thừa Nhan Khánh Ngọc, trở thành vị tân tướng..

      Là tỷ tỷ, thân phận so với quan gia tiểu thư chính là kém!

      Lần này môn đăng hộ đối rồi!!

      Trưởng bối Mạc gia cũng bắt bẻ nữa, mặt luôn tươi cười mà chủ trì hôn lễ…

      Bốn vị tiểu thư nổi tiếng của Cẩm Tú thành cuối cùng cũng tìm được nơi chốn tốt, hôn của chúng nữ rất thần kì, ước chừng lưu truyền ở Cẩm Tú thành trong suốt mười năm!!

      Mãi cho đến nhiều năm sau, người đời vẫn là vui thích ….

      Nghe đến Mạc gia Cẩm Tú thành sao? Biết chuyện xưa của bốn vị tiểu thư sao?
      Bốn đoạn hôn này, chắc chắn vẫn được lưu truyền thôi!

      [Toàn thư kết]

      Vài dòng tâm của bạn trẻ khi truyện kết thúc:
      Cuối cùng bộ truyện mình edit đầu tiên đến chương cuối cùng :’( buồn vui lẫn lộn chả biết tả thế nào.. bộ này mình làm lâu rồi, từ năm ngoái 2012 cơ :)) nhưng mà ém đến bây giờ mới bắt đầu up, vậy mà hết nhanh ghê chịu nổi T^T
      Cũng xin lỗi mấy bạn nhiều tại vì giữa chừng mình duy trì tiến độ 2 ngày 1 chương cho các bạn… tại giữa truyện mình beta nhanh nên còn sót nhiều quá, mà mình nghĩ các bạn cũng quan trọng chất lượng hơn, nên mình phải cố kéo thời gian để beta kĩ, vậy mà vẫn sót … Mong mấy bạn thông cảm cho mình nhiều nhiều nha :x
      Truyện đến hồi kết tức là chúng ta cũng còn gặp nhau nữa T^T năm nay mình cuối cấp rồi nên bận bịu nhiều lắm, chắc cũng nhận thêm bộ nào nữa đâu 
      Thôi, năm mới mình chúc các bạn gia đình hạnh phúc sức khỏe dồi dào vạn như ý học tập tốt ngoan nha <3 có ngày mình gặp lại x best wishes for you :x

    3. ngochanh1992

      ngochanh1992 Active Member

      Bài viết:
      687
      Được thích:
      143
      Sủng văn a, sắc a <3 thanks bạn nhé. sợ nhất là tr sắc ngược mà sủng yên tâm like rùi

    4. Chilly09

      Chilly09 Active Member

      Bài viết:
      516
      Được thích:
      32
      cam on ban nhieu, ban co lam ebook ko? minh thich tai vao ipad doc tu tu.

    5. Nhok_Njco

      Nhok_Njco Active Member VIP

      Bài viết:
      96
      Được thích:
      119
      Hôm nay mới có thời gian đọc truyện này dù thấy từ lâu. Cám ơn editor nhiều nghen =D
      Hãy phát huy thêm nữa nhé.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :