1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Sự Dịu Dàng Chết Tiệt - Hốt Nhiên Chi Gian

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797
      Dịu Dàng Chết Tiệt 

      Tác giả : Hốt Nhiên Chi Gian

      Dịch giả : Trần Thế Lâm

      Nhà xuất bản : Hồng Bàng - Bách Việt

      Type:nhóm type CQH

      Số trang: 503

      Ngày xuất bản : 7 - 3 - 2013

      Khổ sách: 14.5×20.5cm

      Giá bìa: 109.000 đồng 


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/WIXHTP9.gif" width="89" height="177" />

      Nội dung tác phẩm
      SỐNG giống như việc ngồi ghép bức tranh xếp hình nhiều màu sắc. Mà An An lại luôn cho rằng cuộc đời mình chính là bức tranh hài hòa nhất, hoàn mỹ nhất mà may mắn có được.

      Chỉ đến khi xuất , chàng trai ngông cuồng lạnh lùng với tình cháy bỏng, khiến mọi thứ thoát khỏi trật tự vốn có của nó, đánh tan tất cả quy tắc bất di bất dịch được đặt ra.

      Cứ thế cứ thế rơi vào cơn lốc vũ bão cuồng nhiệt và ĐƯỢC của , cách nào chống cự, cách nào từ chối.

      còn muốn làm cam chịu, luẩn quẩn với mối tình sáu năm chết dần đó nữa. muốn mình khác, mà , cái khác vốn dĩ đó nằm sâu trong con người giờ mới được đánh thức.

      ràng buộc của thứ tình cảm chết dần giữa với người tại liệu có phải là lý do đẩy đến với ?

      Tình ? Đối với Vũ Minh mà , đấy chỉ là thứ tình cảm tầm thường.

      Nhưng rồi sao?

      nhớ . bỗng thấy mình đơn chơ chọi.

      Rồi ngày, ngày rất gần, khi dịu dàng chết tiệt của ngốc nghếch kia chiếm trọn trái tim, nhận ra rằng mình từ lúc nào hay.


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/pXmNInq.gif" width="592" height="35" />

      dịu dàng chết tiệt


      khước từ , chỉ vì quá trẻ, quá đẹp

      quấn lấy , chỉ vì quá ngốc nghếch, quá dịu dàng

      chỉ muốn mang đến cho thêm nhiều điều tốt đẹp

      Nhưng cách nào đáp lại khát vọng sâu kín nhất của

      chỉ muốn có được những gì tốt đẹp nhất của

      Hơn thế, còn hy vọng chỉ thuộc về mình.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797
      Chương 1:  Chơi game



      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/y2cPo19.gif" width="77" height="78" />
      Hôm nay lại đến, vẫn ngồi vào vị trí cố định đó, vẫn là vẻ mặt quen thuộc đó. đổi năm mươi tệ tiền xu chơi game, xem chừng hôm nay quyết định “ngâm” cả tối.

      Cuối tuần, thanh huyên náo bên trong khu vui chơi mảy may ảnh hưởng đến . ngồi đó, tay trái chống cằm, mắt dán vào máy chơi game trước mặt, tay phải đặt ngay khe đút đồng xu, chờ thời điểm thích hợp nhét vào. Rồi, chính vào lúc tín hiệu của máy chơi game báo quay trở lại đường bỏ xu, tiếng “kịch” vang lên và đồng xu trôi theo đường dẫn vào khoang; thêm giây, hai giây, ba giây, máy lại quét qua. Các đồng xu mới được đẩy ra, nằm dồn đống phía dưới, đằng sau xu vẫn tiếp tục rơi xuống khiến đống xu đầy ụ đằng trước lung lay chực đổ.

      “Vẫn còn thiếu xu”, khóe miệng khẽ nhếch lên, như thể biết chắc nó vậy.

      Lại thêm xu, nhắm chính xác đẩy vào, rồi rất nhiều đồng xu từ hàng trước rào rào rơi xuống. Miệng cười ngoác, mắt cong cong, cúi người nhặt chúng. Thấy tay cầm hết, vội cho những đồng xu thừa vào túi.

      rất thú vị, mỗi lần các đồng xu rơi ra, thường cố ý chọn những đồng vàng cho vào túi. phải chọn chơi những đồng xu màu trắng trước, mà chỉ cần có đồng xu nào rơi ra từ máy nhất định nhặt lấy cho vào để chơi ngay. Chỉ khi những đồng xu “nhặt được” dùng hết, mới dùng những đồng xu đổi ban đầu. hiểu sao lại làm như thế.

      Lại nữa rồi, mỗi khi hào hứng hay lúc nhét tiếp xu vào máy, thường mím mím miệng, cắn vào môi dưới, sau đó tay lại chống cằm bắt đầu cuộc chơi.

      rất mê trò chơi này, hầu như mỗi lần đến đây, đều ngồi trước cái máy đấy cả buổi. Đặc biệt là từ ngày tới đây, chỉ ngồi mỗi cái máy đó, cũng như chưa từng đổi sang chơi trò khác. Nếu lúc đến, cái máy đó bị người khác chiếm mất nắm mớ đồng xu trong tay, xoay ba lô ôm trước ngực, đứng sau xem người đó chơi. Đợi mạch đến khi họ đứng dậy, mới mỉm cười, yên lặng ngồi vào vị trí như thuộc về mình đó, rồi bắt đầu buổi tối của riêng .

      Vũ Minh biết mình bắt đầu chú ý đến từ bao giờ, có thể là từ khi cùng bạn trai, hoặc cũng có thể chính là cái ngày mà kiềm chế được cảm xúc đó.

      Vũ Minh chỉ biết rằng nếu buổi tối nào đến chẳng hiểu sao thể tỏ ra vui vẻ hòa nhã với khách được. Ngay cả những lúc đông khách, người nhốn nháo như đàn ong vỡ tổ chen chúc trước quầy, nhao nhao muốn đổi “năm mươi”, “ trăm” xu chơi game, chỉ kéo tiền về, dùng tay sờ sờ rồi bỏ vào tủ, sau đó lần lượt ném những túi đựng đồng xu với mức giá tương đương lên mặt quầy cho khách. Thậm chí, chẳng thèm ngước mắt lên.

      Nếu người nào thiếu tinh ý mà nhận ra vẻ mất kiên nhẫn của , vẫn muốn đổi xu và bắt chuyện lập tức lảng sang phía khác, coi người ta như khí. Đồng nghiệp nhìn thấy, đành phải ngượng ngùng đổi chỗ cho để giải đáp cầu của khách.

      Hết cách, từ trước đến nay hiếm có nào lần đầu tiên gặp Vũ Minh mà lại ngẩn người ra nhìn chằm chằm cả chục giây. Còn quá quen rồi.

      Vũ Minh rất đẹp – vẻ đẹp có chút nữ tính. Gương mặt trắng trẻo, cằm nhọn, lông mày quá đậm nhưng rất có nét, hơi cong xuống ở đuôi. Đôi mắt long lanh cân đối, nhưng thứ khiến người ta ghen tị nhất, là hàng mi râm và cong vút, thậm chí cả phần lông mi ở mí mắt dưới cũng rất dày, cảm giác giống như kẻ mắt. Sống mũi thẳng, đôi môi mỏng hồng tươi thường khiến mọi người hiểu lầm là có bôi loại son nào đó.

      Nhưng cũng khó để người khác nghĩ như thế. Nào có ai lại sở hữu gương mặt mộc đẹp như thế được, làn da sáng bóng đến nỗi lỗ chân lông cũng nhìn thấy, ngay cả nữ giới cũng hiếm người dưỡng da được như vậy.

      Hơn nữa, Vũ Minh còn để kiểu tóc rất trung tính, vài sợi tóc lưa thưa xõa xuống trán trong khi tóc hai bên tai cũng khá dài, đuôi tóc ốp vào cổ rất tự nhiên. Lúc gió từ chiếc máy lạnh thổi qua, đuôi tóc của bay nhè . Tóc mềm mượt như mái tóc của phái nữ; nếu được vuốt mái tóc đen mượt ấy, chắc hẳn có cảm giác êm ái như chạm vào chiếc áo ngủ dệt bằng tơ, làm cho người ta thể suy nghĩ vẩn vơ.

      Giống như vẻ đẹp của , lạnh lùng của Vũ Minh cũng khiến người khác cảm thấy rất thần bí, tựa như luôn muốn đẩy mọi người ra xa mình. Tuy nhiên đồng nghiệp biết rằng thuộc tuýp người dễ thể cảm xúc, cảm giác hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với khung cảnh huyên náo của khu chơi game này. Lạ là từ ngày vào làm đến nay Vũ Minh chưa từng chán ghét nơi này, bởi lẽ cũng biết đề tài vô vị đấy với ai. chỉ quan tâm đến ngày lĩnh lương mỗi tháng, và đến lúc được nghỉ ngơi gần như mất hút. Chính vì vậy, chẳng ai hiểu về , chỉ biết rằng phải lên lớp nữa. Dường như ở giai đoạn thực tập, có thể tự do sắp xếp thời gian của mình.

      Gần đây Vũ Minh có chút khác thường. Trước đây, mặc dù lạnh lùng với mọi người nhưng chí ít cũng tỏ ra khó chịu trước những cố bắt chuyện với mình. Đối với vấn đề nằm trong phạm vi công việc, luôn cố gắng trả lời ngắn gọn nhất, riêng về chuyện riêng tư, thẳng thừng từ chối để người khác thấy nản lòng mà hỏi nữa. Nhưng dạo gần đây, ngay cả những vấn đề về công việc, cũng lười chẳng muốn trả lời. Đồng nghiệp cũng biết có chuyện gì xảy ra nên chỉ còn biết giúp dẹp yên mấy hiếu kỳ kia.

      Lúc này, Vũ Minh vẫn tiếp tục đổi những đồng xu chơi game cho khách hàng. Tình cờ lúc ngước lên, lại nhìn đúng về phía . cười, nhất định là lại vừa thắng rồi. Nhìn thấy mắt cong cong khi cười, mắt cũng phảng phất chút niềm vui. Tối nay chắc chắn còn ngồi lâu.

      rất hay, trong khi những người khác đến chơi đổi từ năm mươi, trăm tệ trở lên, lúc bỏ xu vào máy cũng nhét rất nhanh, thường lần cho hai đồng vào cả hai cửa máy, như vậy xu rơi trở lại cũng nhanh hơn. Nhưng , thích chơi từ từ, thường chỉ đổi hai mươi tệ, sau đó rất kiên nhẫn nhét từng xu vào, mỗi lần dùng hết số đồng xu có trong tay đứng dậy ra về chứ đổi tiếp để chơi. Cho nên thời gian đến ngắn hay dài tùy thuộc vào việc ban đầu đổi bao nhiêu tiền.

      Tối nay đổi năm mươi tệ nên có thể ngồi tới mười hai giờ.

      “There are you hear me one night say

      And I am waiting, and you say my coming”

      Nghe thấy đoạn nhạc quen thuộc, Vũ Minh nhịn được ngẩng lên nhìn về phía . Quả nhiên là điện thoại của . dừng tay, lôi điện thoại từ trong túi xách ra, liếc nhìn vào màn hình rồi mỉm cười. Nhất định là ta.

      Nhấn nút nghe, dịu dàng lên tiếng. Dù xung quanh đầy những tạp hỗn loạn nhưng vẫn cố gắng dỏng tai nghe, lúc được lúc đứt đoạn, nghe được :

      “Hả, cuối tháng vẫn về được ư?”

      “Vậy khi nào đây?”

      “Cái quạt ở nhà hư rồi, ở đây, em biết tìm ai sửa bây giờ?”

      “Ừm… dùng điều hòa thoải mái lắm, mà lại tốn điện nữa.”

      “Thôi vậy, muốn khi nào về về nha. Mặc kệ .”

      “Được rồi, chú ý ăn uống đấy, thời tiết nóng, đừng ăn mì lạnh, bị đau bụng. mà bị viêm ruột lại, mama thèm quan tâm nữa!”

      Giọng của rất hay, phải tiếng vùng này mà là tiếng phổ thông, mang điệu của người phương nam, mềm mại rất giống giọng Đài Loan. Cuối câu hay dùng những từ ngữ khí khiến người nghe có cảm giác còn rất . Vũ Minh tự hỏi biết liệu có gì đặc biệt nếu được nghe chính miệng phát tên mình, suy nghĩ này cứ lởn vởn mãi trong đầu .

      nhàng tắt máy rồi dùng cằm gập điện thoại lại, mắt đăm chiêu nhìn chằm chằm vào máy game. Dù đoán ra nghĩ gì nhưng Vũ Minh có thể cảm nhận được nỗi buồn phiền nào đó. hít hơi sâu, nở nụ cười đầy kiên nhẫn rồi tiếp tục chơi, tập trung tinh thần vào cuộc chiến của mình.

      Mười giờ ba mươi phút. muốn chơi nữa, Vũ Minh thấy đứng dậy, nhấc ba lô, nhét những đồng xu trong tay vào túi rồi đẩy chiếc ghế vào gầm máy chơi game. Lần nào cũng đẩy ghế vào, rất ngay ngắn. vuốt vài nếp nhăn chiếc váy bò rồi về phía quầy.

      “Xin chào, cho tôi trả lại xu.” đứng trước mặt , đặt túi xu thừa lên quầy. gật đầu, mở túi đổ ra khay, sau đó xếp lần lượt mười xu thành chồng. Hôm nay thắng ít, còn thừa đến bảy mươi hai xu, có thể nhận lại được ba mươi sáu tệ. Vũ Minh cứ xếp mười xu , mười xu , hề vội vã. muốn kết thúc nhanh việc đếm xu này, còn cũng chẳng thúc giục, chỉ yên lặng đợi. nhìn đếm xu, ánh mắt có chút đăm chiêu dán lên người nhưng biết, tâm trí của bay tới nơi nào đó rồi.

      “Bảy mươi hai xu.” Cậu gom những đồng xu mặt bàn xuống dưới tủ, liếc mắt nhìn , nhắc việc kiểm xu xong. chợt bừng tỉnh nhìn vào quầy lễ tân trống , khóe miệng hơi nhếch lên, gật đầu.

      cúi đầu vẻ trầm lắng, đếm tiền trong ngăn tủ đưa cho , chìa tay ra nhận lấy. Cảm giác ấm áp, mềm mại khi ngón tay chạm vào ngón tay . Vũ Minh ngẩn người nhìn , trong khi lại chẳng mảy may chú ý, chỉ cầm lấy tiền, sau đó nhét vào ngăn của ba lô rồi quay người .

      Nhìn theo bóng xa dần, biết chờ đợi của mình lại bắt đầu.

      Hôm đó, mãi đến hai giờ ba mươi phút, tiệm mới đóng cửa.

       
      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/KuleBLy.gif" width="80" height="210" />

      Chương 2:  Dịu dàng


      Trước khi gặp , Vũ Minh biết thứ gì gọi là nỗi nhớ. luôn lập luận rằng, chỉ có những người ủy mị sướt mướt mới lấy điều đó để làm cái cớ cho việc sa sút tinh thần của mình. Nhớ được gì, nếu như nhớ tìm ấy . thể ở bên nhau chí ít cũng có thể hỏi cho ràng.

      có lẽ ngờ rằng, có ngày chính mình lại rơi vào hoàn cảnh này, trong lòng mắc bệnh tương tư cách nào ra được, chỉ có thể xếp chúng thành những nỗi nhớ vây xung quanh và dồn tận đáy tim, hy vọng nó bị thời gian làm cho phai nhạt, rồi dần tan biến . Nhưng chẳng ai nghĩ, mỗi cuộc gặp gỡ lại như cái móc câu, lúc đêm khuya vắng vẻ lại trỗi dậy, như móc từ trái tim ra.

      trở mình giường mấy lần thể ngủ được.

      Căn phòng trống trải, nhuộm màu tối đen, duy chỉ ánh trăng có bên cửa sổ chiếu lên mặt bàn ngay cạnh đấy. Thứ ánh sáng trắng ngần này giống như gương mặt , nhàng và trong suốt. Quầng sáng bàn dần dần lên bồng bềnh giữa ngày và đêm như nuốt chửng khuôn mặt của .

      Cũng có buổi tối như thế, ồn ào như thế.

      Hôm đó, vẫn như thường lệ đứng trước bàn đổi xu, gặp mấy khá lém lỉnh, nhưng đáng tiếc là còn quá trẻ, năng tùy tiện khiến chẳng muốn để tâm. giống như , dừng lại, hỏi có nhận ra . Nhưng hôm đó thoạt nhìn hình như có gì đấy lạ lẫm.

      Suốt tuần đến bốn ngày liên tiếp nhau, mà đều chọn cùng vị trí, cùng chiếc máy, nếu hôm nào có người chơi đợi đến khi người ta mới ngồi xuống chứ đổi trò khác. Khoảng tháng trước cứ ba ngày mới đến lần, vẫn thống nhất chỉ chơi trò. Lúc nào cũng im lặng như vậy, mình tận hưởng trò chơi của riêng mình.

      Cho đến ngày hôm đó, rất nhiều người reo hò vây quanh trước ổ nhả xu của máy chơi game, sau đó bỗng có người tới tranh chấp.

      Vũ Minh vốn muốn can thiệp vào việc của người khác, mà ở đây cũng có bảo vệ giải quyết những chuyện rắc rối kiểu này. Nhưng vì việc xảy ra ngay cái máy đặt trước mặt, nên loáng thoáng nghe được chút nguyên nhân.

      ra, lúc đó cái máy của rơi xuống rất nhiều xu, dễ đến cả trăm xu. Lúc mọi người vây quanh tỏ ngưỡng mộ bên cạnh xuất chàng, cái máy đó là cậu ta nhét vào rất nhiều xu rồi, nhân lúc cậu ta đổi xu giành lấy mất chỗ, do đó mới nhặt được món hời này. Cho nên, số xu nhận được kia tất nhiên phải thuộc về cậu ta.

      Mọi người nghe xong ồn ào ngao ngán: “Sao chuẩn bị trước, chỉ đổi lần thôi, nếu giờ chẳng bị người khác lấy mất”, “Haha, tự mình kiên nhẫn, đổi máy khác chơi, giờ thấy người ta được liền chạy tới tranh”. Mỗi người câu khiến người xúm quanh lại càng ngày càng đông, đều bảo mặc kệ cậu ta. Tên kia thấy nhiều người la hét với mình, từ xấu hổ chuyển sang tức giận: “Của ông bỏ vào, sao để ông lấy hả?”. Gào xong liền làm động tác bảo giao ra đây.

      Hả? tỏ vẻ đồng ý, những người bên cạnh náo loạn cả lên đứng về phía , nhưng vẫn ngồi chiếc ghế đẩu, vội vã đứng dậy, cũng lời. chỉ đưa tay lên nhìn đồng hồ, nghĩ ngợi lúc rồi đứng dậy, quay người đối diện với chàng trai kia. Vũ Minh có thể nhìn vẻ mặt của , bình tĩnh như .

      lấy ra gói trăm xu sau đó nhìn cậu ta, từ tốn : “Cái máy này có thể trả cho cậu, phần tối nay tôi thắng được cũng có thể để cho cậu. Nhưng vị trí này tại là của tôi, lần sau tôi đến, mời cậu tự động nhường chỗ”. Tên kia tỏ ra hơi ngạc nhiên, sao mà phóng khoáng thế? Con này chắc có vấn đề?

      Trong lúc cậu ta chần chừ, đám đông xung quanh cũng tỏ ra nghi hoặc. Có người cho rằng sợ chàng trai này nên mới làm vậy liền lên tiếng: “Em , đừng sợ, trả cho nó là đúng lắm. Đừng sợ”, “Đúng đấy, gã đàn ông to xác này định nẫng tay của à”.

      Cậu ta bối rối, đỏ mặt tía tai. Liền giật lấy mớ đồng xu: “Mọi người đừng nhiều lời, mấy người liên quan cái khỉ gì!”. Sau đó, thấy đưa phần lớn đống xu lại cho cậu ta, chỉ giữ lại cho mình khoảng hai mươi xu trong túi. Tên đó chẳn chút e dè lầm bầm: “ em định ra vẻ ta đây vô tội ư”, sau đó quay người đến quầy hàng đổi điểm thưởng rồi biến mất tăm.

      Những người xung quanh nhận ra chẳng còn gì hay ho nữa cũng tản dần. Bảo vệ thấy việc quá to tát nên cũng bỏ .

      Vũ Minh nhìn ngồi trở lại chiếc ghế đẩu, miệng khẽ nhoẻn nụ cười. tiếp tục với trò chơi của riêng mình, giống như chuyện ồn ào vừa xảy ra chẳng liên quan gì tới cả.

      cảm thấy thú vị, này phải chăng đúng như mọi người , sợ nhũn người ra rồi. Ồ, có lẽ đúng là quá sợ.

      Thời gian vẫn trôi , trò chơi vẫn tiếp tục. Lúc Vũ Minh ngẩng đầu lên lần nữa, vô tình, thấy ở chỗ ngồi đó là chàng trai, mà phía sau ta chính là ngốc nghếch kia.

      chợt hiểu, ra này đợi người , để giữ chỗ cho ta chơi, nên mới giành số xu kia với cái gã ban nãy.

      Chàng trai cao khoảng mét bảy lăm, so với thấp hơn hai phân. Cơ thể cường tráng, hơi có bụng, chân chắc nịch, có thể đoán chiếc quần jean ta mặc phải đến cỡ hai mươi tám. Tóc ta hơi xoăn, cũng chỉ được xem là hơi đẹp trai, dường như từng gặp đâu đó rồi. Mắt ta cũng giống như , lông mi rất dài, đôi mắt to.

      vẫn cười, mách cho ta phải thả vào từ bên phải, như vậy mới dễ đẩy xu dần xuống. Nhưng chàng trai đâu có tính kiên nhẫn như , mỗi lần ta thả vào tới hai xu, mà có tới ba cửa – cửa nào ta cũng bỏ. Kết quả, trong chớp mắt, đống xu trong tay mau chóng hết sạch. đánh khẽ vào lưng ta, mắng chàng trai chịu nghe lời tiêu sạch xu rồi. Nhưng mắng mắng, vẫn đến quầy đổi thêm xu.

      “Đối thêm năm mươi tệ.” tay đưa tiền còn quay đầu nhìn lại về phía ta, ánh mắt dịu dàng.

      Vũ Minh lấy trong túi năm mươi xu, đặt lên mặt quầy. Nhưng vẫn ngẩn ra ngắm, đành phải nhắc: “Đây, xu”. quay mặt lại nhìn vào mắt . Ánh mắt vẫn như cười, nhất thời thu lại được.

      “Minh Minh, có điện thoại.” Bên cạnh, Uyển Phương bất ngờ gọi tên . Những người ở đây đều thích gọi lặp tên như thế. Cảm giác nghe như gọi cậu nhóc, mặc dù thích nhưng lại lười ngăn cấm.

      Chẳng ngờ, chính lúc đó kia chuẩn bị khỏi bất ngờ quay lại dán mắt vào mặt , nhìn chằm chằm, rồi nở nụ cười. thấy trong mắt như có hình ảnh mình lờ mờ trong đó. Rồi quay , trở về chỗ của mình.

      Có chút choáng váng vì hành động đó, đột nhiên  tàn nhẫn thầm chửi trong lòng. Lại là đứa mê trai, cũng giống như bao ngốc nghếch khác, bị vẻ bề ngoài của làm cho điếng hồn.

      ”Làm sao giỏi bằng mẹ được.”

      Vũ Minh rất muốn ngăn chặn những thanh này, nó mềm giống như lụa, tiếng động truyền đến tai, đến tâm trí và cả trái tim . Vũ Minh thể nhìn nụ cười ban nãy của . vốn trước nay nhìn thẳng này bao giờ, nào ngờ mắt sáng như thế.

      Đôi mắt kiềm chế nổi lại nhìn về phía đó.

      rất chiều chàng trai kia, dịu dàng vòng lấy ta từ phía sau, tay đưa túi xu, vừa nhìn ta chơi vừa nhắc ta bỏ xu vào máy.

      ta tay kẹp điếu thuốc, tay cầm xu nhét xu. Gương mặt dán vào chiếc máy điện tử, hề để ý đến ở phía sau nhìn mình âu yếm.

      chạm vào trán ta, dường như ta toát mồ hôi, lấy khăn giấy ra rất cẩn thận vén mái tóc trước trán lên để lau. Sau đó, ngồi xổm bên cạnh ta, tay đặt lên đùi chàng trai đó. Hình như là hỏi ta có muốn uống nước gì , rồi đứng dậy về phía quầy.

      Vũ Minh vội cúi đầu, đột nhiên cảm thấy giận dữ, mình làm cái gì thế này, cứ nhìn ngốc nghếch đến quên cả công việc. tĩnh lặng bao trùm, này có gì khác biết đâu, biết đâu còn ngốc nghếch hơn ấy chứ.

      Lúc ngước lên thấy ở ngay trước mặt.

      “Xin chào, cho chai Yakult và chai Coca. Bao nhiêu tiền?”

      “Sáu tệ.” Vũ Minh nhận lấy tiền, quay người lấy nước. Quả đúng là ngốc, giờ mà vẫn còn uống Yakult.

      Trong tủ lạnh còn, đến tủ lấy hai chai lạnh đặt lên bàn. Rồi quay người nhận tiền của các khách hàng khác, nhìn đến .

      cầm lấy chai nước, vẫn chưa chịu : “Hết chai lạnh rồi à?”, hỏi.

      đáp gọn lỏn:  “Hết rồi”.

      cắn cắn môi, quay đầu nhìn chàng trai vẫn ngồi chơi.

      Quay lại : “Ừm, phiền tìm giúp còn chai Coca nào lạnh ?”.

      quay lại nhìn , nhìn thấy ánh mắt vừa bức thiết vừa như cầu khẩn của .

      lời nào xoay người đến bên chiếc tủ lạnh, ra vẫn còn chai.

      Lúc mang tới trước trước mặt , : “Cảm ơn”. Nghe tiếng dịu dàng của , mới ngước mắt lên nhìn. cười, nụ cười rất tươi.

      Lần này, bóng trong mắt càng ràng hơn.

      Bốn mắt nhìn nhau. lắc lắc tay cầm chai Coca cà phê, lại cười rồi với : “Rất cảm ơn”.

      ngẩn người nhìn được lời nào. Chỉ có trong ánh mắt dường như có tia kinh ngạc xẹt qua trong phút chốc.

      lại trở về bên cạnh chàng trai kia, giúp ta mở nắp, thậm chí đưa chai nước lên miệng giục ta uống. Sau đó mới mở chai Yakult của mình ra uống, ánh mắt vẫn rời gương mặt ta.

      Mê trai, ngu ngốc, chỉ biết nghĩ đến tên đấy. Chỉ vì chai Coca lạnh mà có thể tùy tiện cười với thằng con trai khác. Mê trai, đần độn, đồ thần kinh.

      Vũ Minh cũng biết tại sao mình lại tự nhiên tức giận đến thế. Chỉ cảm thấy dịu dàng đó, nụ cười trong ánh mắt đó đều như chỉ có cực kỳ ngu dại mới làm. nhịn được liên tục nguyền rủa.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797
      Chương 3:  Phóng thích


      Hôm nay là cuối tuần, cũng là cuối tháng.

      đó vẫn ngồi y nguyên chỗ cũ, mặc chiếc áo màu hồng hở vai, có sợi dây thắt phía sau cổ, để lộ ra phần lưng trắng bóc. Trông có vẻ gầy, nhưng đến nỗi giơ xương như que củi. Ít ra tay, lưng còn có da có thịt. Eo rất , dường như có chút mỡ nào, nhìn nghiêng ngực có vẻ khá phù hợp so với chiều cao dưới mét sáu mươi hai kia. Phía trước ngực hằn khe , điều đó chứng tỏ ngực thuộc cỡ B, đây là mẫu người phụ nữ mà phải người đàn ông nào cũng có thể chiếm giữ cách dễ dàng.

      Nhìn khuôn mặt thanh tú, gần như ràng là đặc trưng của người miền Nam. Trán cao, hốc mắt sâu, chỉ có điểm duy nhất lấp lánh là đôi mắt to, hàng lông mi dày và cong, nụ cười giống như trăng rằm. Môi dưới của có phần mỏng hơn bờ môi chút. Có thể thấy, này chắc rất hay cười.

      Những người như mà lạc vào đám đông chắc rất khó tìm thấy. Hôm nay lại mặc chiếc áo màu hồng. Lẽ nào cái gã kia lại đến ư?

      Lát sau nghe thấy có người gọi “An An”, quay đầu ra phía sau nhìn. Có người con trai tiến thẳng về phía . tên An An, cuối cùng cũng biết được tên rồi.

      Nhưng chàng trai này đâu phải là người hôm trước.

      vẫn giữ nụ cười ấy, vẫn là cái vẫy tay dịu dàng. Đúng là mê trai, cứ tưởng rằng…, hóa ra đều như nhau cả.

      chút khó chịu vụt lên trong ánh mắt, tự nhiên cảm thấy mệt mỏi, giao cho đồng nghiệp trông coi lúc, rồi dựa vào cái bàn phía sau, châm thuốc.

      Tên kia cũng chỉ hơi đẹp trai, vừa đến trước mặt liền vừa trách móc vừa nhìn qua lượt: “Haizz, mấy ngày gặp, em trông lạ quá, hôm nay là quyến rũ, định làm gì à, lẽ nào…”.

      tỏ ra giận dữ, ngược lại có chút ngượng ngùng, đẩy ta ra: “Ăn lung tung”.

      Sau đó tự động đứng dậy nhường ghế cho chàng trai và hướng dẫn ta cách chơi.

      Hừ, sao lại nhoài người ra phía trước, hôm nay mặc đồ hở hang như thế, chẳng phải muốn để bọn đàn ông tán tỉnh à.

      Khoảng mấy phút trôi qua, lại có thanh niên nữa đến cùng hai khác, đều là người quen. Chàng trai tới trước đứng dậy ôm trong số hai vừa đến. Hai kia đều trang điểm khá đậm, vừa nhìn quần áo họ mặc có vẻ giống như nhóm chơi sành điệu. ra họ là hai cặp, mà hôm nay người kia đến, nên lại bị lẻ.

      đứng trước quầy, rít thuốc. lại bước tới. nghĩ rốt cuộc là nên mua đồ uống nào. đợi, là yakult chăng?

      “Hai chai Coca, hai chai cam tươi, chai trà xanh.” Dứt lời nhìn cười, vẫn là cái nụ cười dịu dàng ấy.

      Ngớ ngẩn, quay người, lại cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, ta càng cười như vậy trông càng ngốc.

      “Cho chai lạnh.” lại nhàng . chẳng thèm để ý, mở tủ lạnh lấy đồ uống.

      Năm chai nước được đặt bàn, nước chai từ từ chảy xuống đọng thành vũng .

      cố sức dùng hai tay để kẹp năm chai nước lên, nhưng thành. liếc nhìn, cúi xuống lấy từ trong quầy ra chiếc túi. ta ngốc , định dùng túi à?

      “Ối!”, thanh hoảng hốt vang lên đập vào tai . Lúc cầm cái túi ngước lên thấy chai nước rơi xuống, liền vội vàng đưa tay đỡ lấy, còn may, chưa rơi xuống đất.

      đứng thẳng dậy, người đơ ra.

      Cái ngốc này!!!

      Mấy chai nước lăn lông lốc mặt quầy. Vì để chộp chúng lại dường như phải dùng toàn thân để cố giữ.

      Nhưng, cũng vì thế mà cả người như nằm bò ra mặt quầy, nước ở đó làm ướt cả khoảng áo trước ngực, khiến chúng dính sát vào cơ thể .

      Tim đập dồn dập, giống như mê muội, giống như đột nhiên có ngọn lửa thổi bùng lên, hiểu sao cả người nóng ran, miệng khô khốc, nuốt nước bọt cách khó khăn. Trong lòng liền nghĩ nên làm điều gì đó, nhưng ánh mắt lại chẳng muốn rời . Bầu ngực trắng ngần ra như che đậy trước mắt , hai quả đồi nho được bao quanh bởi lớp ren đen. kết hợp giữa màu đen của ren và màu trắng của da thịt tuy đối nghịch nhau nhưng lại tạo cảm giác vô cùng kích thích, dính chặt vào nhau trông như hai nửa quả bóng, ở giữa là rãnh ngực như hình vòng cung duyên dáng. ràng đến thế, gần kề đến thế, thậm chí còn có thể nhìn thấy những giọt nước làn da trắng muốt – những giọt nước chảy xuống theo đường cánh cung.

      chỉ trái tim khó chịu mà ngay cả cơ thể cũng chịu nổi nóng bừng lên, nguồn nhiệt đó cứ thế dần dần trỗi dậy.

      “Mau giúp với!”, giọng vang lên phá vỡ cơn mê của . tay che lên ngực.

      Ngước mắt lên nhìn thấy mặt đỏ ửng như cánh hoa đào, hòa cùng với màu hồng của chiếc áo ướt sũng trông càng quyến rũ hơn. Vũ Minh nuốt nước bọt, ném cái túi lên mặt quầy, rồi sang phía khác.

      hơi ngẩn ra, cái người này sao thế nhỉ, mình tức giận thôi, cậu ta có gì mà tức giận, chả phải người được nhìn là cậu ta còn gì! quái đản. đành cho mấy chai nước vào túi, sau đó cúi xuống lấy tay chà chà lên mảng áo bị ướt. Ôi, thế này sao mà gặp mọi người đây.

      đành quay ngược balô ra đằng trước che ngực, haizz, dù sao bây giờ cũng ổn rồi.

      quay người rời quầy.

      cũng ra khỏi quầy thẳng vào phòng vệ sinh.

      “Rầm” cánh cửa đóng sầm lại, tựa người vào tường. Vũ Minh tự thấy xấu hổ. Trong đầu bỗng bừng lên tức giận. “Đồ con ngốc, vụng về”, trong đầu cứ vang lên vô số thanh, cứ thế vuột ra, rồi đấm mạnh cú vào tường.

      Những người bên ngoài nghe thấy tiếng động mạnh đều giật mình la lên: “Làm cái gì đấy?”. Sau đó thấy động tĩnh gì nữa, những người bên ngoài mới tản ra. Tất cả trở lại yên lặng.

      Nhưng thể nào bình tĩnh được. hít hơi sâu rồi thở hắt ra. Cuối cùng đứng dậy, cúi đầu nhìn thứ xấu hổ phía thân dưới của mình. Cái vị trí đấy cho dù có bị ngăn cách bởi chiếc quần jean, vẫn có thể cảm thấy nó nóng lên bị đè nén, bị kìm hãm.

      Mặc dù đứng dậy rồi nhưng trong đầu vẫn lên hình ảnh đôi gò ngực ấy khiến nó muốn nổ tung lên đầy mãnh liệt. muốn lấy cái màu trắng lóa đầy hấp dẫn kia ra khỏi đầu, nhưng càng cố chống cự, càng cảm thấy cơ thể mình như thiêu đốt. xong rồi!

      Mẹ kiếp, chẳng lẽ lại ở đây mà xử lý . Nhất định là do lâu gần phụ nữ, tối tìm đến giải khuây.

      Nhưng bây giờ, cũng đành phải lấy nó ra để “giải quyết”.

      “Aaa…”, tiếng thở sâu thoát ra, nén giữ thanh đó trong miệng. Nhìn dấu vết trắng đục trong bồn, nhấn nút xối nước để nó cuốn trôi . Dùng khăn giấy lau chùi chút, rồi mặc lại quần áo cho chỉnh tề, vuốt vuốt mấy nếp nhăn quần. Thở phào, tất cả OK rồi.

      rửa mặt, nhìn vào trong gương, thấy mặt mình còn đỏ gay, những giọt nước bám ngọn tóc ở trán theo đà rơi xuống.

      Vũ Minh nhìn vào mắt mình để lấy lại bình tĩnh, thấy được chút lạnh lùng, tất cả đều như cũ, chẳng có gì thay đổi. Lúc này mới chịu quay người ra khỏi phòng vệ sinh.

      Tuy nhiên, bình tĩnh này giữ được lâu.

      Vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh nam, bất ngờ lại gặp ngay ở cửa.

      cũng ngẩn người, mặt bỗng đỏ ửng lên lan đến tận cổ. Chiếc áo vẫn còn chút vệt nước, có lẽ khô được phân nửa, bởi thấy phần ngực còn dính chặt vào vải nữa.

      Mặt cũng hơi nóng lên, ánh mắt dao động, muốn nhớ tới những hình ảnh ngay trước mặt nữa.

      xoay mặt cố gắng nhìn sang hướng khác, bước qua rồi cứ thể thẳng.

      Nhìn theo dáng , mới ngỡ ngàng phát ra cơ thể khá mảnh mai, còn rất cao nữa, phần đuôi tóc hơi dài khiến có phần mang hơi hướng nữ tính.

      Cũng chẳng có gì to tát, thấy thế nhưng cũng chẳng để làm gì. Nghĩ xong, ngúng nguẩy quay đầu ra.

      Hai con người dù mang tâm trạng giống nhau, nhưng cùng ra từ cánh cửa.


      Chương 4: Buồn bực


      Tất cả mọi thứ trở lại bình thường, chí ít là biểu bên ngoài.

      Vũ Minh cũng từ chối mấy em xinh đẹp đến bắt chuyện, hay đám muội muội thỉnh thoảng đứng trước cửa tiệm đợi lúc tan ca, cũng lạnh lùng quay đầu ngược lại nữa.

      cần vài người để phá vỡ cái buổi tối đơn này. Ông chủ cũng biết công việc kinh doanh ở đây ra sao, cuối cùng nhét thêm người nữa vào quầy. và Uyển Phương nhất thiết ngày nào cũng phải cố thủ ở đây, nên thêm người có thể thay nhau trực ca.

      đó vẫn đều đặn tuần đến hai, ba lần. Dường như chẳng bị chút ảnh hưởng nào cả, vẫn chăm chú chơi game, tiếp tục đợi những cuộc điện thoại.

      Hôm nay làm thay ca, mười giờ là có thể về được. Dù sao cũng chẳng có gì thú vị, ngồi thừ ra trong cái tiệm đó cũng chẳng ích chi. Biến thôi.

      dùng tay gạt gạt mái tóc dài trước trán, để nó tự nhiên xuôi về phía.

      Ra đến cửa thấy còn xinh đẹp đứng đợi. này hẹn rất nhiều lần rồi. Đêm nay, muốn mình!

      Gió đêm thổi những sợi tóc bay phấp phới đằng sau gáy, cái theo , thậm chí còn biết tên, mà thực ra cũng muốn biết. Ngồi taxi, ta ép sát vào ngực . Vũ Minh có thể cảm nhận hai bầu ngực ngừng cọ sát vào người mình, chân ta cũng gác lên chân , cơ hồ như kích thích Vũ Minh. tay vuốt ve ngực , tay từ đằng sau chầm chậm chạm lên cổ, lúc bàn tay ta gần chạm vào tóc, đột nhiên tránh né, khiến ta gần như đổ ập xuống chỗ lưng ghế.

      Vũ Minh lạnh lùng nhìn ta. hiểu, thích người khác sờ đến mái tóc của mình.

      ta cười nịnh nọt rồi lại áp sát lại, lần này đưa tay chạm vào tóc nữa mà sát người vào lòng Vũ Minh.

      phản ứng gì, cũng đẩy ra, chỉ hướng mặt về phía cửa sổ.

      Đến nơi rồi, cuộc sống về đêm chính thức bắt đầu con đường Hưng Dân.

      kéo tìm quán có điều hòa để ăn.

      Nhưng lại chọn ngồi ngay xuống những quầy hàng lề đường.

      Có gì sánh bằng cơn gió đêm trong lành.

      Họ gọi nồi ếch hầm, ít bia và ít đồ nướng.

      đó cứ quấn lấy , muốn được chăm sóc Vũ MInh.

      Đột nhiên có giọng hết sức quen thuộc vang lên bên tai.

      Vũ Minh ngẩn người, có chút khó tin ngẩng đầu lên nhìn.

      Đúng là !

      ra, hôm nay đến quán game là vì ta trở về.

      Họ ngồi cách chỗ hai bàn, ánh đèn đêm mờ mờ, nếu như để ý thể thấy được.

      Nhưng giọng của cứ như sát bên.

      Chàng trai kia có lẽ uống nhiều, ngồi bên cạnh tay nhè xoa lưng cho ta, bảo ta đừng uống súp đậu xanh lạnh rồi quay đầu gọi chủ quán mang bát canh nóng ra. Mấy người bạn xung quanh chính là hai cặp mà thấy dạo nọ.

      Họ vẫn còn tỉnh táo, cậu bạn trong đám còn khiêu khích bạn trai : “Minh Minh, hôm nay tệ thế? Mới uống có chút mà vậy rồi. Cậu phải uống với tớ thêm mấy ly nữa chứ”.

      Chàng trai họ Viên ngước đầu lên, mặt đỏ gay : “Khỉ , hôm nay mới uống có mấy cốc, chắc do lúc nãy mấy người để tớ ngồi trước, máy lạnh trong taxi phả thằng vào mặt, bây giờ mới… khụ….khụ…”, cơn ho cắt ngang câu .

      vội vàng vỗ vào lưng ta, với cậu bạn kia: “Tân Tân, đừng khích ấy nữa, chắc ấy khó chịu, trúng gió đừng bắt người ta uống nữa”.

      Bất ngờ, chàng trai họ Viên ọe lên tiếng, gục đầu xuống, bao nhiêu thứ nôn ra hết, xem ra có vẻ ổn.

      cuống lên, vừa vỗ vỗ vào lưng ta vừa bảo bạn bè đưa nước và khăn giấy lại.

      “An An, cho cậu ta uống chút nước” bạn bên cạnh cười : “Minh Minh cũng dính à, lại nôn rồi à”.

      An An để ý đến lời trêu chọc, chỉ chăm chú chăm sóc cho bạn trai, vuốt lưng cho ta.

      Cuối cùng cũng nôn ra hết sạch.

      Minh Minh cũng chính là tên của cái chàng họ Viên kia – Viên Thư Minh, gục đầu xuống bàn. An An lo lắng vực ta dậy, sau đó vội vàng lấy khăn giấy lau quanh miệng cách cẩn thận, xong đâu đó đưa ly trà tới, chầm chậm cho ta uống.

      Nhìn ta khó chịu, xót xa liên tục cầm khăn giấy vừa lau mồ hôi lại vừa lo lắng hỏi: “Vẫn còn khó chịu phải ?”.

      Viên Thư Minh lắc lắc đầu: “Nôn xong khỏe hơn nhiều rồi, chắc chắn cơn gió vừa rồi làm mình trúng gió, bụng dạ chịu nổi lồng lộn lên. Haha, bây giờ việc tiếp theo là mang cho tớ thêm chai nữa để uống tiếp”.

      được uống nữa”, An An giận dữ. Mặc dù miệng cứng là thế nhưng tay vẫn ngừng lau những giọt mồ hôi gạt mái tóc sang bên cho ta. Mũi ta sụt sịt, vội lấy giấy đưa đến gần giống như bà mẹ giúp đứa con hỉ mũi, ép mũi ta, còn ta chỉ việc xì ra. Sau đó dùng tờ giấy khác lau sạch . Cuối cùng còn bắt chàng trai đó khoác áo sơ mi vào, sợ lại bị trúng gió nữa.

      Trong mắt toàn bộ là lo lắng và quan tâm. Tiếng cười nhạo của mấy đứa bạn xung quanh hoàn toàn nghe, cũng chẳng thèm để ý tới.

      Trong mắt chỉ thấy người, người đàn ông tên Viên Thư Minh.

      Vũ Minh thình lình cầm cốc bia “Cốp”, tiếng cốc thủy tinh dằn mạnh lên mặt bàn, cả chiếc bàn rung động. Gã ta cũng tên “Minh Minh”, chả trách, hôm đó mới cười tươi thế.

      Trái tim tan nát, ra dịu dàng lo lắng của chỉ là cho con người kia, đó phải là ngốc nghếch mà vốn nhầm tưởng.

      “Tính tiền”, chủ quán vừa nghe thấy liền chạy đến.

      ôm ghì lấy bên cạnh mình, cái ôm chặt như muốn ghì siết cơ thể tan chảy vào mình.

      cũng phản đối, ép sát ngực vào ngực Vũ Minh. Nhìn hai người như nam châm hút chặt vào nhau, cứ thế ôm chặt nhau ra.

      ôm ngang qua hai chiếc bàn, qua cả chỗ của An An.

      Nhưng ngước lên nhìn, nhận ra .

      hơi nghiêng đầu, mà cũng chả ra nghiêng, nhưng lúc vừa qua chỗ , đột nhiên kéo mạnh, tay đặt dưới eo ôm vào lòng, tay nhấc gương mặt lên rồi vùi đầu vào, ép sát lên đôi môi đỏ mọng của ta. ngấu nghiến thương tiếc, bàn tay vuốt ve cách buông thaọ.

      Người trong lòng thở gấp, vội vàng choàng tay ghì lấy cổ , họ tự nhiên như ở chốn người, chìm vào nụ hôn dài.

      “Huýt…. Woa…”, xung quanh bắt đầu có nhiều tiếng huýt gió, những chàng trai khác đều tỏ ra phấn khích: “Woa, dữ dội chưa”.

      An An cuối cùng cũng ngước mắt lên nhìn, ngay bên cạnh xa, ra có đôi nam nữ hôn nhau cuồng nhiệt.

      chẳng cảm thấy buồn cười, những người trẻ bây giờ đều thoải mái như thế này sao?

      Cuối cùng nụ hôn cũng kết thúc, ngẩng đầu lên, nhưng gương mặt đó có chút cảm xúc gì, gương mặt lạnh lùng hơi nghiêng, ánh mắt chằm chằm về phía. An An cuối cùng cũng nhìn thẳng được vào ánh mắt của người thanh niên kia.

      “Là cậu ta!” Gương mặt An An tỏ ra sửng sốt, đó chẳng phải là người nhân viên thu tiền tại quán game là gì.

      Đúng rồi, là chàng trai dong dỏng cao gầy, chiếc áo sơ mi trắng có phần hơi rộng càng làm cho làn da trắng thêm, mái tóc bị những cơn gió thổi phấp phơ, đôi mắt toát lên vẻ lạnh lùng, đen sẫm, với cái nhìn dửng dưng xuyên qua những sợi tóc bổ nhào tới, nhìn thẳng vào đôi mắt của An An.

      Ánh mắt vẫn dán vào , người khác thể thấy được, nhưng An An cảm thấy. Trong đêm hè nóng bức thế này mà cơ thể như bị nhấn chìm vào từng đợt, từng đợt khí lạnh lẽo. Ánh mắt đó như muốn đóng đinh vào , giống như muốn đòi lại kho báu mười mấy năm trời bị đánh mất.

      chịu nổi ánh nhìn đó, cúi đầu xuống. muốn nhìn , giữa họ căn bản vốn hề quen biết. bạn thân mật thế tại sao lại còn cố tỏ ra lạnh lùng? Mặc kệ, chẳng cần hiểu.

      Lúc này, may thay Viên Thư Minh tỉnh lại, có vẻ khá hơn nhiều, ta kéo An An vào lòng, “Vợ à, tụi mình cũng thử nhé”… rồi chuyển động chuẩn bị hôn lên môi .

      Vũ Minh quay phắt đầu, kéo bên cạnh rảo bước rời .

      Đám người nãy giờ ồn ào thấy “nam diễn viên chính” đột nhiên vội vàng bỏ liền gào lên: “Đợi chút, đừng vội, đêm nay phải làm tới bến nhé. Nhớ chú ý biện pháp an toàn. Hahaha”.

      An An nâng khuôn mặt Minh Minh lên, cong môi : “Minh Minh, mình về nhà ”.

      Minh Minh cũng buồn ngủ, ậm ờ rồi tựa người vào vai đứng dậy. An An cẩn thận ôm cái cơ thể nặng nề này, cảm nhận được nó rất chân thực. Cái bụng béo của ép sát vào người , bờ vai rộng vững chãi khiến thấy an toàn. thích bờ vai rộng này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797
      Chương 5 : Cứu mỹ nhân


      Cuối tháng qua , đầu tháng lại về. Rốt cuộc mùa hè cũng chính thức đến, nhiệt độ hàng ngày đều từ ba mươi lăm độ trở lên, ngay cả buổi tối cũng có chút gió nào, thậm chí dù chỉ ngồi yên quần áo cũng bị ẩm vì mồ hôi.

      Tối nay cũng là tối bận rộn tại quán game, đám khách kia vẫn tha hồ quăng tiền vào những trò chơi.

      có nhìn thấy , từ cái buổi tối tuần trước đó tuần đến.

      Tối đó, ôm cơ thể đẫy đà, tiêu hao bao nhiêu sức lực, cũng cách nào thay thế được hình ảnh mảnh mai thon thả đó trong đầu. Đành phải lấy cảm xúc cuồng nhiệt khác để che giấu trống vắng của con tim.

      Những buổi tối gặp lại , gương mặt lúc nào cũng trầm ngâm lặng lẽ. Thậm chí khi đến trước bàn đổi xu cố ý chuyển sang chỗ khác trước khi tới. muốn tiếp xúc với .

      Mặc dù cơ thể, lời , cử chỉ đều như muốn tiếp xúc, nhưng trái tim kìm giữ nổi.

      Tối nay cũng chẳng câu nào, cũng có cuộc điện thoại nào.

      Thậm chí nụ cười cũng như mất tích.

      có tâm .

      Điều phiền muộn này cũng quấn riết lấy suốt cả buổi tối.

      Hôm nay, lại về sớm hơn chút, mặc dù biết đúng là trong quán mọi người về gần hết rồi.

      Vũ Minh cảm thấy là lạ, ánh mắt muốn nhìn theo bóng nhưng trái tim vẫn cứ hướng về nơi đó. vội vàng thay quần áo nhân viên ra, cả người như lao về phía cửa. Lúc này chợt nghe thấy tiếng gọi “Vũ Minh”, khựng lại bên cửa ra vào, đành dừng bước, là trợ lý giám đốc gọi. Nhìn thấy ngoài kia là màu đen kịt, trái tim cũng chùng xuống.

      Lúc rời khỏi văn phòng, gương mặt buồn bã, ra là ông chủ dự định cất nhắc lên làm cửa hàng trưởng, ý là phải đứng ở quầy đổi tiền nữa mà chăm lo toàn bộ công việc từ kinh doanh đến quản lý. Nhưng Vũ Minh chưa trả lời, ông chủ cũng cho thêm ba ngày để suy nghĩ.

      Rút điếu thuốc ra, châm lửa rồi ngậm miệng, thủng thẳng rời khỏi quán. Bên ngoài lác đác, thoáng gần thoáng xa vài người tản bộ đường. còn cố hy vọng là đừng quá nhanh. Lẽ nào biến mất rồi? nhìn xung quanh cũng thấy hình bóng quen thuộc đâu cả. Hôm nay mặc bộ chiếc váy trắng ôm lấy cơ thể mảnh mai càng nổi bật lên mềm mại. Nhưng ăn mặc thế này trong đêm tối như vậy phản tác dụng, có thể trở thành mối nguy hiểm.

      Vũ Minh ngậm điếu thuốc, trong đêm tĩnh mịch, người bắt đầu toát mồ hôi ướt hết cả áo. Những ngày hè thế này, những con gió cũng hiếm hoi.

      bước nhanh đến con hẻm phía trước, con hẻm này có thể thông thẳng với đường về nhà, ban ngày Vũ Minh thường qua đây. Buổi tối có nhiều điều an toàn lắm. có ý định băng qua con đường tắt này.

      Nhưng từ trong đó vọng ra tiếng người.

      “Mau đưa túi xách đây.”

      “…”

      “Cái gì, muốn thi gan à? Nếu em muốn đưa cũng được, em cũng đáng gíá lắm.”

      “Tránh ra!”

      ngốc tự đưa mình vào tình cảnh này. dựa sát tường theo dõi hồi lâu mới hít hơi sâu, vẫn phì phèo điếu thuốc môi, cố tình để nó lệch qua bên mép.

      vào trong con hẻm, Vũ Minh cố ý chầm chậm, con hẻm tối tăm chỉ có ngọn đèn , điếu thuốc miệng chớp sáng chớp tắt, như gần như xa dần dần tiến lại. Khi thích ứng được với bóng tối trong đó, mới nhìn mọi thứ. ôm khư khư chiếc ba lô trước ngực, lưng tựa sát vào tường, cảm giác như bất lực. vậy, lại tìm thấy ai có thể cho dựa vào cả.

      thể nào nhìn khuôn mặt lúc này nhưng có thể cảm giác được hơi thở rất gấp.

      Ba tên lạ mặt kia nhìn thấy tới cũng tản ra. Chúng có động tĩnh gì, nghĩ cũng chỉ là người đường về nhà, tính đợi Vũ Minh qua rồi mới tiếp tục hành .

      Vũ Minh chầm chậm qua hai tên, mấy tên này chừng ba mươi tuổi, đều thuộc loại con sành sỏi, nhìn phần bắp tay lộ ra có thể thấy chúng rất cường tráng. Nhưng đều chưa cao tới mét bảy mươi.

      sắp qua chúng, ôm chặt ba lô, ánh mắt chằm chằm nhìn . Vũ Minh rít hơi thuốc, khiến ánh sáng lập lòe, điếu thuốc hơi rung lên.Theo đà khẽ ngước đầu liếc về phía . nhìn thấy rồi. Vũ Minh thấy ánh mắt sáng lên, lại lần nữa phảng phất ra hình bóng của .

      Ba tên này thấy Vũ Minh thong thả bước qua, nhìn  nhau ra hiệu có gì đáng ngại. Chúng khẽ nhếch mép cười nhạt, ban đầu nghĩ nhanh chóng làm thịt con bé này, ai ngờ lại có người tới, nhưng cũng chẳng thể thay đổi được gì đâu.

      Bất ngờ Vũ Minh lùi lại bước, nắm chặt tay lao về phía trước. sớm chờ rồi, cả hai cứ thế chạy thục mạng. Ba tên bị bỏ lại đằng sau ngớ ra, khi chúng sực tỉnh lại kịp phản ứng họ sắp đến cuối con hẻm.

      Thịch, thịch, thịch – đằng sau tiếng chân đuổi theo gấp gáp, chúng sắp đuổi tới nơi rồi.

      Mặc kệ, cứ chạy theo . Bàn tay nắm chặt tay kéo , có hơi đau, nhưng do dốc sức cố chạy nên cũng chẳng còn cảm giác nữa. nhìn mái tóc của bay phấp phới, đôi lông mi dày, ánh mắt kiên định, ra sức chạy như điên về phía trước. chỉ mong có thể bám theo, chỉ cần như thế là được rồi.

      Gặp hẻm khác, họ đột ngột rẽ vào, bị nhét vào sát vách tường. Đây hình như là con đường giữa hai tòa nhà, nhưng bị phá bỏ chuyển đến nơi khác, chỉ còn lại những viên gạch vỡ đổ ngổn ngang chừa ra khe đủ chứa người, càng vào phía trong gian lại càng hẹp. cố gắng ép sát mình vào phía sau nhưng thể lùi thêm được nữa, đành dựa vào tường. Vũ Minh cũng vào nhưng kéo ra, chỗ đó cách đường ra khoảng ba mét, để đứng trước mặt mình. hiểu, đưa ánh mắt đầy nghi hoặc dò hỏi. biết ánh mắt nghi hoặc trong mắt , liền ngẩng đầu ra hiệu nhìn lên. ra ở góc trong cùng có tấm trần xi măng đó, mặc dù gãy nhưng còn trụ lại nhờ mấy thanh sắt giữ lại. Nếu chẳng may nó rơi xuống chẳng phải là đời sao.

      nhìn vẻ cảm kích, vừa định mở miệng đột nhiên ghé sát đầu lại khiến giật bắn mình, tiếng hét kinh hãi bị vai đè lên, chặn lại. bị ôm chặt vào lòng, khiếp sợ muốn vùng vẫy định thoát ra đôi tay lại càng siết vào. dám mở miệng gì, chỉ biết gắng hết sức cắn vào bả vai . cảm nhận được ta khẽ rùng mình nhưng vẫn bỏ ra.

      Bọn chúng đuổi tới rồi. Tiếng bước chân loạn xạ, càng ngày càng gần. Chúng đứng ở bên ngoài chỗ rẽ chửi thề: “Chạy đâu mất rồi? Mẹ nó, thằng khốn đó mà để ông bắt được ông đánh cho tàn phế. Dám cướp của ông”.

      Tiếng bọn chúng chửi bới cảm giác rất gần, giống như tiếng hét ngay sát ở bức vách bên cạnh.: “Tụi nó thể chạy nhanh thế”. Chúng tỏa ra tìm những nơi xung quanh, thanh xa dần.

      bị siết chặt đến nỗi sắp thở nổi, ngước đầu lên cách khó khăn, nhưng dám mở miệng, sợ bọn người kia nấp bên ngoài đành dùng khuỷu tay thúc vào ngực . Cuối dùng Vũ Minh cũng buông lỏng tay, đầu tựa gần nơi cổ của khẽ ngẩng lên, nhưng đôi tay vẫn chưa hoàn toàn thả hẳn. nhìn đôi mắt đen sẫm của tỏ vẻ nghi ngại, sợ hãi, tại sao mắt giữa đêm tối lại sáng đến thế, nó giống như có hòn lửa bốc cháy. Đôi mắt Vũ Minh cứ nhìn chằm chằm vào khiến chịu nổi, đành nhắm mắt lại .

      Họ cứ đứng đó ôm nhau như thế khoảng chừng năm phút, nghĩ những tên khốn kia tìm thấy hai người, đợi lâu như vậy chắc hẳn bỏ rồi. thử đẩy ra, nhưng vẫn có ý định nới tay. có chút bực mình, con người này sao thế, bọn chúng đều bỏ hết rồi, ra còn ở đây làm gì. giận dữ quay đầu định cầu ngón tay ấm áp đặt lên miệng . trừng mắt nhìn vào , nhưng Vũ Minh gì, vẫn đăm đăm nhìn . tức giận rồi, cắn lên tay phát đau điếng. Muốn cho ta biết đau mà bỏ ra, nhưng vẫn lời nào, cánh tay vẫn chịu buông.

      lặng người ngỡ ngàng.

      Phải lúc sau, mới mềm lòng bình tĩnh nhả ra. cắn mạnh đến vậy trong khi con người này lại chính là người vừa cứu đấy.

      Trong lòng áy náy, từ từ cúi mặt xuống, cũng cố vẫy vùng nữa, để mặc cứ ôm chặt như vậy.

      Thời gian cứ thế trôi qua chậm chạp, trong buổi đêm hè tĩnh mịch nóng bức như vậy, ngọn gió cũng hề có, hai người đứng sát với nhau, gần đến nỗi có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương. ra tim hai người đều đập loạn xạ như nhau. Ngoài tiếng trống ngực tĩnh mịch của bóng đêm dường như quá lạ lẫm. Bầu khí yên lặng có thể cảm nhận được sức nóng giữa hai cơ thể tăng vọt. gian chật hẹp, chỉ còn đủ chỗ cho tiếng tim đập loạn nhịp và hơi thở ấm áp của cả hai.

      có thể cảm nhận được hơi nóng của phả ra bên tai mình, nhột nhạt, ấm và cả nặng nề nữa. Và bản thân phải chăng cũng như vậy?

      Cơ thể ngày càng thấy nóng bức, mồ hôi toát ra làm ướt cả áo, nhưng điều cảm thấy trực tiếp nhất là bàn tay đặt lên lưng và eo . Mồ hôi càng lúc càng nhiều, khiến quần áo như dính chặt vào người như lớp da thứ hai. ấm nóng từ lòng bàn tay của giống như bức xạ, chầm chậm loang ra, từ lưng, đến eo, khiến rã rời.

      Trong lòng nổi lên từng đợt bất an, thể thế này được, muốn rời bỏ chỗ này, ngay cả khi là ân nhân của !

      Chính lúc chuẩn bị hành động bên ngoài vọng lên tiếng .

      “Mẹ kiếp, thằng oắt này sao có thể chạy nhanh thế chứ?  Hay là nó sống gần đây nên trốn trong nhà rồi.” Nghe thấy tiếng hai tên ban nãy chuyện.

      Tên cầm đầu giờ mới lên tiếng: “Mẹ nó, lần sau để ông gặp lại, là đời nó tiêu rồi. ”.

      Lúc sau tiếng bước chân dần xa khuất.

      ra, chúng nấp vào chỗ gần đó để đợi hai người tự ra chui đầu vào lưới. trách nhầm rồi.


       Chương 6:   từ bỏ
      ngước đôi mắt vẻ tội lỗi nhìn vào gương mặt Vũ Minh, sau đó lại lúng túng nhìn vào tay , định cất lời xin lỗi buông tay ra, áp sát vào mép khe hở nhìn theo dáng mấy tên kia khuất dần ở góc đường, vậy là an toàn rồi.

      Cuối cùng cũng thả lỏng người, dựa sát vào tường, thở hổn hển. Lúc nãy phải nghe ngóng động tĩnh bên ngoài khiến cơ thể như co cứng lại, bây giờ mới thoát khỏi nguy hiểm. Vũ Minh thở phào nhõm.

      Quay đầu lại nhìn, vẫn đứng đó, chẳng biết ngẩn ngơ điều gì.

      Hừm, sao mình phải để ý mấy chuyện vớ vẩn này. Những việc ngốc nghếch này làm còn ít quá hay sao??? Được rồi, mặc kệ ta!

      Nhưng vẫn quay lại đến bên kéo ra khỏi chỗ đó, bên ngoài gió mát rượi bất chợt thổi lướt qua má, tay, cơ thể hai người tạo cảm giác sảng khoái lạ thường khiến cùng lúc nhớ đến gian kín mít lúc nãy, phải đứng sát vào nhau thậm chí có thể nghe được nhịp tim của đối phương giống như chúng kề ngay trước ngực mình.

      ân hận cúi đầu, muốn rời ngay bây giờ nhưng lo lắng lúc nãy vì hiểu lầm cắn bị thương.

      Đúng rồi, tay chảy máu. túm lấy tay đưa lên ngang mắt, chăm chú nhìn, dấu răng rành rành, ở phần vết hàm răng ra quầng máu. buồn bã, lấy tay nhàng lau thứ màu đỏ rơm rớm bên ngoài vết thương.

      “Xin lỗi”, cách nặng nề, “Tôi…”.

      đợi hết, rụt tay lại, lạnh lùng buông câu: “Còn đứng đây để đợi bị đánh hả?”, rồi quay người bước ra con hẻm.

      Lúc này mới phát hai người vẫn đứng ở chỗ rẽ của con hẻm. Đêm hoang vắng chỉ nghe tiếng bước chân “cộp cộp” trước, vội vàng ôm ba lô đuổi theo. thể bỏ mặc vết thương của , tự nhắc mình như thế.

      Vũ Minh bước chậm lại khi nghe tiếng chân đuổi theo sau. Trong lòng khẽ dâng lên chút ngọt ngào. lối khác.

      theo sau đến trước cổng vào khu nhà, nhưng cánh cổng sắt bị khóa. Vũ Minh dừng lại trước cánh cổng, rồi quay người quan sát . chợt hiểu, định leo qua cửa nhưng lại mặc váy, tiện trèo.

      Im lặng hồi, lên tiếng: “Gọi taxi, tôi đưa về ”.

      “Gọi taxi? Trong con hẻm hẻo lánh thế này sao mà gọi, đây đâu phải con đường chính, muộn thế này rồi đâu taxi chạy đến đây. Nếu có gọi phải quay lại con đường lúc nãy, chừng bọn khốn kia tìm thấy còn đứng đó la hét. Cậu thiếu năng à?!” vừa nghe giận dữ xả hơi. xong còn lầm bầm nhìn trừng trừng, cứ như thể Vũ Minh đúng là kẻ đầu óc có vấn đề vậy.

      nghe gào lên hồi vẫn bực tức, nét mặt lộ vẻ thích thú, dường như nhìn thấy trong mắt nụ cười mỉa mai. cười cái gì, tại ràng thấy nụ cười trong mắt mà. chỉ muốn bị dọa như lúc nãy, cũng muốn phải chạy trốn nữa, chẳng có gì hay ho cả, tuyệt đối chẳng có gì hay ho. hoàn toàn có chút ý nghĩ mờ ám, nhưng bị nhìn chằm chằm thế trong lòng cũng hơi sợ. hơi chột dạ, chỉ sợ lúc rồi bị đám người kia làm thịt.

      “Ơ”, đột nhiên lắc đầu, ánh mắt hoang mang, chợt phát ra thái độ của mình vừa rồi là đúng.

      “Ơ… ah… ừm… Tôi chỉ là, là… nếu như bây giờ ra ngoài có hơi nguy hiểm. Mà tôi cũng chạy nổi nữa rồi.” thấy Vũ Minh lời nào, khuôn mặt tuấn tú của ướt đẫm mồ hôi, áo dính chặt vào người càng thấy gầy hơn, gương mặt gầy và nhợt nhạt do vận động nhiều nên hồng lên, cặp môi dưới chiếc mũi thanh tú càng đỏ.

      chịu được ánh mắt nhìn mình thế, bị cậu thanh niên nhìn chằm chằm vào người, mà lại là người đẹp trai thế này khiến người ta thể thích chàng ấy ngay, cái ánh mắt như dán chặt này khiến An An cảm thấy cơ thể mình có gì đó bất thường.

      Quyết định muốn mất thời gian, quay người ngước nhìn hàng rào sắt rồi cúi người nâng váy lên để lộ đôi chân trắng nõn, thon thả. bám vào hàng rào, quay đầu nhìn : “Tôi qua trước đây”. xong bám vào xà ngang của hàng rào leo lên.

      im lặng nhìn trèo, gì nhưng vẫn dùng tay giữ chắc hàng rào để nó khỏi lung lay, giúp leo qua dễ dàng hơn.

      Nhưng đứng bên dưới cũng có cái bất tiện. mặc váy, trong lúc leo lên khó tránh khỏi bị tốc lên, chiếc váy trắng tinh bị cơn gió thổi bay phất phới. Đôi chân thon thả của cứ chập chờn trước mắt. cúi đầu, nắm chặt hàng rào, cuối cùng cũng leo lên được, nhưng vấn đề là leo lên dễ nhưng lúc xuống mới khó. Từ phía hàng rào thể với tới được cái xà ngang phía dưới của hàng rào. cứ ngồi ở đấy, chẳng biết phải làm thế nào.

      cố gắng duỗi chân, hy vọng nó chạm tới cái xà ngang. đúng lúc đó cảm thấy bắp chân mình ấm lên. nắm lấy chân . Vũ Minh đưa tay với qua hàng rào sắt, nắm chặt lấy bắp chân . an tâm dựa vào sức nắm của tay để từ từ trượt xuống, cuối cùng cũng giẫm lên được xà ngang. chân, rồi hai chân. Và “phốc” cái, nhàng nhảy xuống đất. Khi an toàn, đưa mắt nhìn Vũ Minh, nở nụ cười mừng rỡ.

      Vũ Minh vội thu lại ánh mắt, đu lên thoáng cái nhảy qua hàng rào. Nhìn vào tốc độ có thể thấy bình thường chắc hẳn cũng từng leo rào ít.

      Vừa chạm đất, Vũ Minh quay người thẳng. An An vội vàng ôm ba lô chạy theo khuất dần vào bóng đêm.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797
      Chương 7:   Mê hoặc


      ra có nhà, lúc bước vào căn hộ của ,   cảm thấy khó tin rằng còn trẻ thế mà có thể sở hữu căn hộ với phòng khách và phòng ngủ thế này. Đây là nhà Vũ Minh thuê thôi, nhưng vật dụng bên trong lại rất đầy đủ. có thời gian để nhìn kỹ hơn, quăng ba lô ngồi lên sô pha bên cạnh . Vội vàng túm lấy tay Vũ Minh, lo lắng hỏi: “Trong nhà có thuốc kháng viêm ? Trước hết phải khử trùng vết thương , sau đó uống thuốc vào khỏi”.

      chẳng màng đến phản ứng của ta ra sao, tự mình làm: “Ừm, lát nữa uống thuốc kháng viêm là được, tôi nghe bị răng cắn có hại. Răng của con người và động vật thực chất như nhau, để phòng ngự nên đều mang chút độc tính, cho nên phải sát khuẩn kỹ cái ”. tràng rồi mới nhận ra người ngồi bên cạnh mình chả có động tĩnh hay phản ứng gì? Nhìn thấy lại trong tư thế dựa vào sô pha ngủ từ bao giờ.

      Sao có thể??? Lúc chăm sóc tận tình cho vết thương của , vậy mà lại có thể ngủ như thế? Chẳng thèm quan tâm đến những điều về hậu quả nghiêm trọng của việc xử lý vết thương.

      Mặc kệ , nhưng thể để ngủ như vậy được.

      đỡ nằm xuống, kê dưới đầu chiếc gối ôm, như vậy chắc chắn khi ngủ thoải mái hơn.

      mở điều hòa, lúc sau mới nhìn ngó xung quanh căn phòng. Phòng khách có cái tủ tivi, thường mọi người đều nhét những đồ linh tinh trong nhà vào đó. mở ra, lục tìm lúc quả nhiên là thấy cái hộp trong có bình dầu vạn hoa(1), rượu xoa bóp, còn có nào là thuốc cảm, thuốc hạ sốt. Nhưng nhìn vào cái nắp chai vặn chặt trước mắt xem ra tên ngốc này chẳng thích dùng thuốc lắm, và chắc chắn là mỗi lần đều bỏ mặc cho nó tự khỏi. Đúng là chả biết tự chăm sóc mình gì cả.

      Vào phòng tắm tẩm ướt chiếc khăn, nhàng lau tay cho , đôi bàn tay mềm mại nhưng rất mạnh mẽ, đúng là rất kỳ diệu, lúc này cầm tay cảm tưởng nó rất mượt mà và ấm áp. Nhưng lúc nãy khi ôm chặt lấy , cảm nhận thấy ràng tay rất có lực, dễ mà vùng vẫy ra được. nhàng, cố gắng chạm vào vết thương mà chỉ lau xung quanh. Sau đó mở chai dầu, lấy đầu ngón tay chấm thuốc nhàng thoa lên vết thương và chỗ xung quanh. có thể thấy ở vết răng có chỗ bị bầm tím, vết máu đông lại, nhàng lấy ngón tay bôi thuốc lên tay . Nhưng sợ Vũ Minh đau nên vừa bôi vừa dùng miệng thổi, giống như lúc mình bị ngã mẹ thoa thuốc cho ngừng thổi vào vết thương.

      Đợi xử lý xong vết thương tay, kìm được vuốt gương mặt . chưa từng nhìn ở khoảng cách gần, kỹ càng và nét thế này. Vũ Minh trông tao nhã, gương mặt trắng trẻo ngay cả nữ sinh cũng phải trầm trồ, dường như hoàn toàn dùng bất cứ loại mỹ phẩm nào. Sao người con trai lại có thể đẹp đến thế. Còn nữa, điều “đáng ghét” nhất là lông mi của chỉ dài mà còn rất dày, giống như hàng những cánh quạt vểnh lên. Sống mũi thẳng, và điều khiến người ta ngỡ ngàng là đôi môi lúc nào cũng trơn bóng, hồng như quả đào cong lên. Có lẽ mơ thấy chuyện gì rất vui, nên mặc dù trải qua chuyện vừa rồi vẫn có thể ngủ rất ngon, khiến người khác phải ngưỡng mộ.
      <div>

      <hr align="left" size="1" width="33%" />


      (1)   Dầu vạn hoa: loại dầu dùng để cầm máu kháng khuẩn.

      ++++++++
      lặng lẽ nhìn vẻ mặt ngủ của , giống như thiên thần chìm vào giấc mộng, hóa ra thiên thần đâu có phân biệt giới tính. Chàng trai với dáng vẻ xinh đẹp có phần hơi nữ tính, những sợi tóc lưa thưa xõa rối trước trán càng làm tăng thêm vẻ dịu dàng.

      Nếu là nữ, nhất định tuyệt mỹ.

      kìm được mỉm cười, nhìn đúng là ngon mắt!

      Sực nhớ đến chuyện ăn uống, bụng đột nhiên sôi ùng ục. Ngoảnh ngoảnh lại mà ba giờ sáng rồi, cơn buồn ngủ từ từ ập tới. Nhưng mồ hôi dính dính người khiến cảm thấy khó chịu.

      quyết định vào phòng vệ sinh, ít ra cũng lau được mồ hôi người. dám tùy tiện tắm và thay quần áo ở nhà người con trai lạ, haha, dù cho trong mắt , chỉ như đứa trẻ, đứa trẻ có tướng mạo xinh xắn.

      Đúng khoảnh khắc đóng cánh cửa lại con người nằm sô pha đột nhiên mở bừng mắt.

      ra vốn ngủ, vẫn luôn thức.

      muốn nghe lảm nhảm nên cố ý vờ ngủ. Nhưng thể chối từ được chăm sóc dịu dàng của . Nhìn lớp thuốc vết thương, thấy hơi tê tê nhưng còn đau đớn. ngốc nghếch này là trong răng có độc. Đồ ngốc. Mặc dù trong lòng trách mắng nhưng bản thân để ý lại khẽ cười .

      Nhớ tới lúc nãy, tay nhàng xoa xoa cho mình, cái miệng thổi sát sạt vào lòng bàn tay, suýt chút nữa cử động. Nhưng nếu thức giấc tất cả những điều này chỉ như giấc mơ, giống như vô số những đêm trước đây, khi vừa định ôm vào lòng chợt giật mình tỉnh giấc, tất cả sau đó chỉ là bóng đêm trống rỗng và im lặng. Cảm giác tĩnh mịch này muốn phải lặp lại. muốn tận hưởng dịu dàng từ , muốn có người thương và chăm sóc, mà giống như trước kia, toàn là tính toán và phòng bị, hết lần này đến lần khác thực tàn nhẫn đánh tan từng chút từng chút khát vọng thương trong .

      Cho nên, luôn tỏ ra lạnh lùng, giữ khoảng cách với mọi người. Bởi vì còn tin tưởng là vẫn có người .

      Nhưng khi nhìn thấy chăm sóc cho chàng trai họ Viên, cảm giác tức giận ban đầu nhanh chóng chuyển sang ghen tỵ. Sao lại như vậy chứ, này sao có thể dịu dàng đến thế, chăm sóc chàng trai kia bằng vô tư, ta có phẩm chất, có tài cán gì lại được độc chiếm dịu dàng mà tất cả bọn đàn ông đều muốn có. Thậm chí ta chỉ khiến lo lắng. Khoảnh khắc đó trái tim nhớ , từ ngày này cho đến tháng khác, rồi khát vọng có được giày vò từng giây từng phút.

      Nhưng mỗi lần đối mặt với , lại vì mong muốn kia thể đạt được, trái tim như bị xé rách, chỉ có thể dùng thờ ơ thường dùng để chối bỏ , thậm chí còn căm ghét và ghê tởm . Nhưng có trời mới biết, trái tim khao khát nhiều thế nào. chỉ muốn ôm chặt tấm thân ấm áp này, để cùng mình vượt qua những đêm đơn, khao khát. Vũ Minh ngây dại nhìn vào vết thương, hình ảnh ngón tay dịu dàng của chạm lên đó như tái lại trước mắt.

      “Cạch” tiếng, cửa phòng tắm mở ra. giật mình, vội vàng nhắm mắt lại, tiếp tục “ngủ say”.


      Chương 8:   Cưỡng hôn

      kéo cái váy ướt sũng, vì để có thể lau mồ hôi người, đành dùng tay ướt thò vào bên trong áo. Mặc dù cơ thể cảm thấy mát mẻ hơn chút nhưng lại khiến cho bộ váy dính nhẹp nước, bó sát vào cơ thể, tạo nên những đường cong duyên dáng sau lớp vải.

      hơi lo lắng, từ tốn bước ra khỏi phòng tắm. Thấy vẫn còn ngủ say mới yên tâm trở lại.

      Bình tĩnh nào, cậu ta ngủ, cũng chẳng có ai nhìn thấy cả, đứng dưới máy điều hòa chút khô thôi.

      mặc cái váy rỏ nước đứng trước máy điều hòa, kéo tà váy để nó dính vào đùi, vừa kéo vừa chỉnh phần áo trước ngực. Haizz, hôm nay nên mặc bộ đồ mỏng thế này, chỉ dính chút nước coi như thấy hết rồi.

      vừa chỉnh lại quần áo vừa hối hận.

      Bỗng từ đằng sau có tiếng vọng lại: “Muốn bị cảm hả?”. giật mình quay người lại, ngẩn người, biết tỉnh từ lúc nào ngồi dựa vào ghế sô pha.

      Vũ Minh mắt hơi đỏ nhìn chằm chằm vào , vẻ mặt như thế cả tối hề ngủ. ngốc nghếch, đến giờ mà vẫn chưa nhận thức được thế nào gọi là nguy hiểm. Lại còn mặc bộ đồ ướt đứng trước mặt người đàn ông, huống hồ chiếc váy vừa ướt xong chẳng khác nào lớp da thứ hai dính sát vào cơ thể. Vẻ đẹp hoàn hảo với đường cong diễm lệ của phơi bày trước mắt . Vũ Minh thậm chí còn nhìn thấy nỗi sợ hãi thể che giấu của phập phồng nơi lồng ngực, nét quyến rũ của trái đào kia như có như ra.

      chả thiết sống nữa. ngốc nghếch này có cần phải giày vò mình như thế ? Đừng trách tôi! sớm muốn kiềm chế rồi. Vũ Minh vụt đứng bật dậy, muốn , chỉ muốn . Đây là do tự dâng lên đấy.

      nhìn bất ngờ đứng dậy, thấy ánh mắt của mau chóng hiểu ra, vội vàng đưa hai tay ôm ngực. Quay người muốn chạy vào phòng khác, còn suy nghĩ được gì nữa, chỉ biết là dáng vẻ mình quá thảm hại, nên, thể để người khác nhìn thấy.

      Nhưng, đợi chạy tới cửa phòng bị cánh tay kéo lại, giữ chặt lấy eo, xoay cái bị đẩy ép vào tường, cánh tay còn lại bị thương kia đặt ngay phía đầu .

      “Ôi” sợ hãi, muốn thoát khỏi cánh tay nhưng quá khỏe. ép cơ thể chặt đến nỗi nhúc nhích được.

      , lẽ nào cứu ra khỏi động quỷ này lại đẩy vào động quỷ khác?

      ngước đầu lên, vừa định phản đối. Nhưng đón lấy , phủ lên bằng đôi môi của mình.

      “A”, toàn thân run rẩy, phải thế, đây phải là điều muốn. đối tốt với trước giờ vốn chỉ là do thấy vì mình bị thương mà nỡ mặc kệ . tin tưởng như thế mà, sao có thể…

      gắng sức tránh đôi môi ép sát vào mình. Nhưng tay giữ chặt đầu , phản kháng của chỉ có thể tạo thành tiếng ú ớ ràng. Mà lại có ý định buông tha , đưa lưỡi muốn xâm nhập vào miệng , khép chặt miệng cho có cơ hội. muốn la lên nhưng miệng bị bịt kín, chỉ còn cách cố gắng giãy giụa, hai tay dùng sức đẩy ra cố thoát khỏi vòng vây của , nhưng cánh tay như được niệm bùa chú vẫn siết chặt, càng vùng vẫy, vòng càng sít lại.

      “A”, thực hành động, mở trừng mắt, nhìn vào đôi mắt điên cuồng kia, cứ vậy ép sát mình. kìm được sợ hãi hét lên.

      , tôi muốn, khó chịu lắc đầu, vặn vẹo eo, nhưng dù có vẫy vùng đến đâu cũng thoát được khống chế của . Trong miệng cảm nhận đầy đủ mùi vị của , mùi thuốc lá, hỗn tạp pha trộn vào nhau tràn ngập miệng .

      tay ghì chặt cơ thể vào tường, tay còn lại suồng sã khám phá cơ thể dưới lớp áo, bàn tay nhàng vuốt ve bầu ngực .

      Minh Minh, cứu em, giọt nước mắt tuyệt vọng kìm được lăn dài má.

      nên làm thế, người mà quen biết như vậy. Tại sao, tại sao lại đối xử với thế này. Tại sao?

      Những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra, nhòe nhoẹt đôi mắt, nhòe nhoẹt gương mặt, mờ mịt, hy vọng đây chỉ là giấc mộng, mau tỉnh dậy .

      Chính lúc đau khổ, cái người đè chặt lấy bỗng chốc dừng lại.

      khóc rồi ư, Vũ Minh cảm thấy vị mặn khóe miệng mình, ra đó là nước mắt của .

      ngước lên nhìn vào đôi mắt người con khóc rấm rứt trước mặt mình, hôn nổi nữa, làm gì thế này, muốn nhìn thấy khóc. luôn thích nụ cười  của , và cả vẻ dịu dàng mê đắm ấy nữa.

      Nhưng… chúng đều đâu mất rồi. Chết tiệt, là do , do bức chúng sạch rồi.

      rụt tay, nhàng ôm vào lòng, vùi mặt mình vào sâu bên cổ . muốn thế này, muốn khóc. muốn…

      Cứ như thế, người với tấm lưng dài rộng ôm trong lòng mình cơ thể nhắn, liên tục vỗ về lưng , đầu vẫn rúc vào vai hy vọng có thể truyền được chút ấm áp đến cơ thể trong lòng mình.

      Đêm nay, hai đường thẳng vốn có điểm chung, từ giây phút này định vướng mắc vào nhau.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :