1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Sự Quyến Rũ Nam Tính - Nhất Tự Mi [Full]

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hthuqttn

      hthuqttn Well-Known Member

      Bài viết:
      374
      Được thích:
      357
      Khiếp 1c truyện này dài dã man ý, b ́ gắng lên nhé, miễn đừng drop là đc, chờ mong thịt mãnh liệt của 2 ng này haha

    2. xuxubungbu

      xuxubungbu Member

      Bài viết:
      80
      Được thích:
      57
      Mình doc cv roi nen biet truyen nay khos edit lam. mà ban edit muot cuc ky. tks ban. cố len nha . cha hieu sao dt minh ko danh co dau dc vay ne. bạn rang dichj nha
      Bờm xinh thích bài này.

    3. Bờm xinh

      Bờm xinh Well-Known Member

      Bài viết:
      525
      Được thích:
      389
      Cho mình xin cái link cover dc ko nàng

    4. xuxubungbu

      xuxubungbu Member

      Bài viết:
      80
      Được thích:
      57
      quyen ru nam tinh

    5. tranlinhe72

      tranlinhe72 Well-Known Member

      Bài viết:
      60
      Được thích:
      1,496
      Chương 14:

      Editor: Mộc Di
      Vấn đề của bà cụ là tượng trào ngược sau khi phẫu thuật, mặc dù có chút nghiêm trọng, nhưng so với tình huống xấu nhất là lây lan đến các hạch bạch huyết may mắn hơn nhiều rồi.

      Trong thời gian nằm viện quan sát, Tống Phỉ mang theo hoa quả tới thăm, nhưng khéo là Hướng Nghị vừa cơm nước xong xuôi cho bà cụ xong rửa bát rồi, Tiền Gia Tô ở trong phòng bệnh cùng bà ngoại, đọc tin tức giải trí cho bà: ngôi sao nữ hạng ba và nam diễn viên bị truyền ra scandal, kết quả chứng thực là chính kia tung ra tin tức gây tranh cãi này.

      “Cháu thấy cọc tìm trâu chẳng hay ho gì cả.” Tiền Gia Tô cảm nghĩ của cậu.

      “9x mà còn cổ hủ như vậy à,” Ngược lại bà cụ lại có tư tưởng rất tiến bộ,“Đám con trai các cháu chỉ lãng phí thời gian vào mấy thứ linh tinh, còn bằng để cho phía nữ chủ động ấy chứ.”

      Tiền Gia Tô : “Nhưng người ta có ý đó, chủ động phải tự rước lấy nhục ạ.”

      thực tế cậu nhìn đến cánh cửa bị mở ra nửa kia, cậu cũng phải cố tình chĩa mũi nhọn vào Tống Phỉ, nhưng những lời này lọt vào trong tai ta, chẳng khác gì chỉ chó mắng mào, sắc mặt ta trong nháy mắt được tự nhiên. Bà cụ thấy ta, vội vàng hô: “Tiểu phỉ vào đây .”

      “Bà nội,” Tống Phỉ bưng ra khuôn mặt tươi cười,“Bà thấy thế nào, còn khó chịu ạ?”

      “Tốt hơn nhiều rồi,” Bà cụ ,“Hôm nay cháu phải làm ư, sao còn chạy quãng đường xa xôi để tới đây? Ăn cơm chưa cháu?”

      “Cháu ăn rồi, chỉ là cháu lo cho bà, tranh thủ lúc nghỉ trưa chạy nhanh đến đây để tới xem lúc ạ.”

      Bà cụ khuyên nhủ: “Công việc vẫn quan trọng hơn, mau về . Bà có chuyện gì đâu, hai ngày nữa có thể xuất viện rồi.”

      Tống Phỉ cười giữ chặt tay bà cụ: “ sao ạ, còn sớm mà, để cháu nán lại với bà thêm chút nữa.”

      Tiền Gia Tô gọt hoa quả bên cạnh bĩu môi.

      Cùng lúc đó, Hướng Nghị rửa bát xong tới phòng bệnh, trước cửa gặp người đàn ông lịch mặc âu phục, cầm hoa và thuốc bổ trong tay, hình như là tới thăm bệnh nhân.

      để ý, muốn đẩy cửa, người nọ gọi lại: “Chào , là Hướng Nghị - Hướng tiên sinh đúng ạ.” Hướng Nghị quay đầu, gương mặt của đối phương ôn hòa, lễ phép cười, đưa những thứ đó qua,“Đây là tấm lòng của chủ tịch chúng tôi, mong nhận cho, chúc bà nội của mau chóng bình phục.”

      Trong những người quen của Hướng Nghị, có thể làm ra chuyện này, ngoại trừ người phụ nữ kia ra chẳng còn ai khác cả.

      ấy đâu?”

      Nụ cười của đối phương vẫn thay đổi: “Chủ tịch của chúng tôi bộn bề công việc, thể tự mình đến đây, xin thứ lỗi.”

      Hướng Nghị trầm lặng lúc, mới đưa tay nhận lấy mấy thứ kia, nhìn cái giỏ to được đóng gói kỹ càng này liền biết có giá trị rất hề rẻ, bó hoa cẩm chướng tuyệt đẹp cũng được cầm cách rất tùy ý.

      Lúc vào cửa nhìn thấy Tống Phỉ, dung giọng nhàn nhạt chào hỏi tiếng.

      Tống Phỉ nhìn thấy tư thế ấy của vội vàng đứng dậy, muốn qua giúp đỡ, ngờ được Tiền Gia Tô hai bước lướt qua ta, đưa tay nhận lấy những thứ kia, buồn bực :“ rửa bát mà còn có thể nhặt được nhiều đồ như vậy à?”

      “Có người tặng .” Hướng Nghị mang mấy cái bát cất kỹ , thuận tay cầm lấy trái táo Tiền Gia Tô vừa gọt xong cắn miếng.

      Tiền Gia Tô nghiên cứu những thực phẩm chức năng nhãn hiệu nước ngoài, rồi kinh ngạc khâm phục, cuối cùng cực kỳ khẳng định : “Chắc chắn là chị Lăng tặng .”

      Giác quan thứ sáu nhạy bén của phụ nữ khiến Tống Phỉ lập tức hỏi câu: “Ai vậy?”

      “À, là người bạn của tôi, chị ấy vừa tốt bụng, lại còn cực kỳ xinh đẹp nữa nhá.” Tiền Gia Tô hoàn toàn ý thức rằng vẻ mặt của mình lộ đắc ý, bởi vậy cũng thể lĩnh hội được chính xác ánh mắt của ông họ nhà mình. Cậu léo nhéo run run cất hết các loại thuốc bổ đầy dinh dưỡng , sau đó giải thích với bà cụ có vẻ mặt đầy tò mò: “Chính là cái chị lần trước tặng bánh trung thu cho chúng ta đấy.”

      Bà cụ bỗng nhiên hiểu ra “À” tiếng, ngược lại hỏi Hướng Nghị: “ ấy đâu rồi? Sao cháu bảo ấy vào đây thế?”

      ấy nhát gan lắm, dám tới đâu.” Hướng Nghị dựa lên tường, cắn táo, rồi cúi đầu nghịch điện thoại di động.

      Chu Lăng nhát gan giờ phút này ở trong vườn hoa của nhà mình, tỉa tót trang trí cho những cành hoa. Bình thường những bông hoa này có chuyên gia xử lý, cần phải nhúng tay vào, chẳng qua hôm nay hơi rảnh rỗi, kết quả là học nghệ tinh nên cắt xén chẳng ra hình thù gì cả.

      Vì vậy thèm làm nữa, tết vòng hoa , đội lên đầu Pomeranian, sau đó hứng thú bừng bừng lấy máy ảnh chụp cho nó mấy tấm hình.

      Ba giờ dì Thu mang bánh ngọt và trà đến, ngồi trong vườn hoa phơi nắng và thưởng thức trà chiều, tiện thể chọn tấm hình hài lòng nhất trong những tấm ảnh chụp để đăng lên chia sẻ với bạn bè:[ Thủy thủ mặt trăng [ đáng quá]]

      Chưa đến phút nhận được rất nhiều trái tim màu đỏ thích, bình thường đều xem bình luận, nhưng hôm nay có cái hấp dẫn đến chú ý của .

      Hướng: Bộn bề công việc?

      Chu Lăng bị sặc ngụm trà rồi ho khan, rối rắm vài giây mới quyết định vẫn cứ giả bộ như nhìn thấy gì cả.

      Bác sĩ kê đơn rất có hiệu quả, tình huống của bà cụ dần dần chuyển biến tốt đẹp, nhớ rằng lâu rồi mình gọi những món trộn để ăn. Hướng Nghị nhanh chóng quay về trông coi tiệm sửa xe rồi tranh thủ ăn cơm, chiếc xe máy điện kia vẫn còn đỗ ở trong tiệm của , phủ đầy tầng bụi rồi.

      người hang xóm bị hỏng xe, sáng sớm mang xe tới tiệm để sửa chữa, có vấn đề gì lớm, Hướng Nghị bận rộn buổi sáng, cơ bản làm xong.

      Cặm cụi nửa ngày trời khiến cho cái lưng bị mỏi nhừ, quăng cái cờ lê ra, tháo bao tay xuống, rồi đứng lên duỗi lưng, động tác tiếp theo mạnh hơn chút -- dưới mái hiên chẳng biết từ khi nào người xuất , mặc chiếc áo khoác da màu đen, cổ áo đến vạt áo trước có lớp lông trắng mềm mại, tay chống cằm, gương mặt nhắn trắng như dải lông nơi ống tay áo.

      cười khanh khách dõi theo , cũng biết nhìn bao lâu rồi.

      “Đến đây lúc nào thế?” Hướng Nghị ngồi xổm trươc máy nước để rửa tay.

      Chu Lăng cũng vươn vai đứng lên, mặc cái quần bó lộ ra đôi chân thẳng tắp: “ thích công việc của mình ghê, cứ say mê như thế, cả cái sân chứa đầy xe này của em có thể trộm nửa đấy.”

      Toàn bộ xe ở nơi này cộng lại cũng bằng lần bảo dưỡng chiếc xe thể thao của , Hướng Nghị nở nụ cười, lấy chiếc áo khoác treo ở bên rồi mặc vào.“Trộm cái chiếc xe của em trước , đỗ ở đằng kia hai tháng rồi đấy.”

      “Hôm nay em đến đây phải để mang nó về.” Chu Lăng về phía chiếc xe máy điện màu vàng cát bị quên lãng rất lâu kia, nhíu mày khi nhìn thấy tầng bụi dày đặc,“Có khăn mặt ?”

      Hướng Nghị nhặt chiếc khăn mặt lên từ bên trong đống đồ ngổn ngang, Chu Lăng vừa nhìn thấy màu đen sì và lớp bụi kia lông mày càng nhíu chặt hơn nữa :“...... Có cái nào sạch hơn ?”

      Hướng Nghị đưa chiếc khăn mặt lau tay sang, trực tiếp giúp lau sạch từ xuống dưới, lúc ngồi dậy nhìn lướt qua đôi chân của , đôi giày bằng da lộn, rất tốt , so với mấy đôi cao gót nhọn hoắt có thể làm hung khí của đôi này tốt hơn nhiều.

      “Em biết lái à?” lấy hộp thuốc lá từ trong túi ra.

      Chu Lăng bắt chước động tác thu chân lần trước của , đá cái cũng được, nghe vậy liền ngẩng đầu lên tươi cười : “ bán xe mà hướng dẫn à?”

      Hướng Nghị móc ra điếu thuốc, rồi lại nhét vào, than thở : “Có hướng dẫn.”

      Chạy xe máy điện ra rất đơn giản, cơ bản chỉ cần chỉ lần là biết ngay, Hướng Nghị lời ít mà ý nhiều các bước trong lần, cúi đầu nhìn : “Hiểu chưa?”

      Chu Lăng ngẫm nghĩ lúc rồi gật rồi: “Đơn giản!”

      Hướng Nghị dắt xe ra bên ngoài đường lớn, tiện cho việc tập luyện của . Chu Lăng dựa theo lời dạ , trước tiên thu chân lại,cầm lấy tay lái rồi ngồi lên. Lần này rất ổn định, vừa loạng choạng rồi dừng lại cũng coi như là được đoạn, kết quả học tập khá khả quan.

      quay đầu nhìn Hướng Nghị, hút thuốc lá, lười nhác dựa vào cánh cửa, kẹp điếu thuốc nhả ra mấy làn khói mờ mịt.

      chống chân, vòng xe lại, qua trước mặt Hướng Nghị, lần này còn ổn hơn cả lúc nãy, tốc độ cũng nhanh. Nhưng mà vừa đắc ý nổi hai giây, tay phải khống chế tốt tốc độ, xe lao nhanh về phía trước, định đâm về phía Hướng Nghị liền.

      “Ối --!” Chu Lăng hoảng sợ đôi tay theo bản năng giữ chặt lấy tay lái, ngược lại cẩn thận chạm vào công tắc điện. May mà Hướng Nghị phản ứng nhanh nhẹn tránh ra, đồng thời nhảy bước lên phía trước, dung tay níu lại chiếc xe chuẩn bị đâm vào cánh cửa.

      Trong lúc sợ hãi vứt điếu thuốc lúc nào hay, Hướng Nghị có chút bất đắc dĩ : “Buông tay ra.”

      Chu Lăng chưa hết hoảng hốt lập tức nghe lời bỏ tay ra, cánh tay chụp tới, ôm ngang người lên, đặt mặt đất. Ổn định lại chiếc xa, lúc xoay người còn cố ý : “Có ý kiến gì với à?”

      Người phụ nữ thiếu chút nữa mà mưu sát giơ hai tay ôm mặt, có chút ngây ngốc dõi theo cánh tay .

      Hướng Nghị ngước lên khách khí vỗ cái đàu : “Bị sợ đến mức choáng váng ư?”

      Chu Lăng buông đôi tay ôm mặt ra, dút vào trong túi áo, vì che giấu chột dạ của mình, mím môi cười hì hì với : “ đàn ông quá mất.”

      Hướng Nghị hừ tiếng, ngữ khí lạnh nhạt : “Vậy em còn dám lái xe trút giận lên nữa ?”

      “Đây chẳng qua là ngoài ý muốn,” Chu Lăng nhún nhún vai,“Em cũng muốn trút giận giống như lời lắm, nhất định là rất thích cái cách này.”

      “......” Hướng Nghị nhìn đôi mắt trong sáng long lanh của , cúi đầu nở nụ cười bất đắc dĩ.

      Có them trải nghiệm đầy bất ngờ, lúc sau lái xe cũng quen tay hơn nhiều, Chu Lăng chậm rì rì lái đến đầu phố, chuyển khúc cua rồi lái xe về.

      Các cửa hàng ở hai bên đường có ít người đứng ở cửa cắn hạt dưa nhìn ngắm tò mò, xem hơn nửa ngày, có người mở mồm hỏi Hướng Nghị: “Tiểu Hướng, đây là bạn của cậu hả?”

      Chu Lăng chạy xe vút qua chào chị ấy chút,“Chào chị.”

      “Ôi chao xin chào xin chào.” Đối phương cười ha ha đáp lại.

      Hướng Nghị dựa lên chiếc xe thể thao màu trắng phía sau, nhìn hai người chào hỏi nhau, gì.

      Cả con đường này đều là người quen biết, hang xóm láng giềng thân thiết, nhiều chuyện nhưng chẳng biết lời khéo léo. Đến giờ cơm trưa, chị phía trước chuyện với Chu Lăng kêu Hướng Nghị sang bên này ăn cơm, sau đó nhiều người thấy thế cũng đứng hết cả lên, thậm chí có người còn trực tiếp tiến về phía Chu Lăng giới thiệu các món ăn ngon của tiệm nhà mình.

      Hướng Nghị đều từ chối hết: “ được, tôi phải về nhà nấu cơm cho bà nội.”

      Chu Lăng nghe giới thiệu mấy món ăn ngon quay đầu lại nhìn , Hướng Nghị vẫy tay: “Lại đây.”

      Chu Lăng mỉm cười với mọi người nếu lần sau có cơ hội nhất định đến ăn thử, sau đó lái con xe màu vàng cát về phía Hướng Nghị, thấy khóa cửa xong rồi.“ phải về nhà ư?”

      Hướng Nghị gật đầu,“ thôi.”

      Chu Lăng kinh ngạc chớp mắt, Hướng Nghị nhìn chằm chằm , hai người nhất thời cũng chuyện. Sau khi nhìn nhau lúc, làm như có việc gì cười cười: “Em đâu.”

      Hướng Nghị cũng thuyết phục thêm nữa: “Vậy em chờ lát.”

      người cầm điện thoại đứng chờ còn phải đối phó với tò mò của các bác trung niên, Chu Lăng có tâm tình gì cả, cho nên sau khi Hướng Nghị rời vài phút, trong ánh mắt tò mò của các vị láng giềng thân thiết, lái chiếc xe máy điện màu vàng cát chậm rì rì về phía tiểu khu Hướng Dương.

      Hướng Nghị làm cơm cho bà cụ xong xuôi, vừa xuống dưới lầu nhìn thấy , cúi đầu ngồi ở xe nghịch điện thoại di động.

      Chu Lăng nghe thấy tiếng bước chân, ngước mắt lên rồi cười tươi, “Em đèo .”

      “Đèo để trút giận lên bức tường ư?” Hướng Nghị nể nang thẳng.

      “......” Chu Lăng trừng mắt, từ xe bước xuống,“Vậy đèo em nhé.”

      Hướng Nghị nhìn cái chỗ ngồi xinh xắm kia: “Ngồi chật lắm.” Chiếc xe máy điện này chỉ được cái đẹp mắt chứ chẳng có tính ứng dụng trong thực tế gì cả, hai nữ sinh ngồi lên thoải mái rồi, chứ đừng người đàn ông to lớn như .

      Chu Lăng cho là đúng: “Ngồi chật chút cũng được mà.” Cho tới bây giờ chưa được ai đèo cả, ngay cả xe đạp cũng chưa được.

      Hướng Nghị nhìn lúc lâu, cuối cùng vẫn phải thở dài thỏa hiệp, duỗi chân ra, cầm tay lái rồi ngồi sát hết mức có thể về phía trước.“Lên đây .”

      Chu Lăng đưa tay nắm lấy bả vai , nâng chân ngồi lên, cũng may mà gầy, nhưng vẫn phải tiếp xúc với tấm lưng kiên cường và chỗ tựa phía sau chiếc xe trong gian chật hẹp. Hướng Nghị mang theo tâm trạng phức tạp xê dịch thêm về phía trước.

      “Được rồi.” Chu Lăng ổn định xong, vỗ cái lên bả vai của , ý bảo có thể rồi.

      Hướng Nghị vặn tay ga, tốc độ chạy xe nhanh gấp ba lần so với Chu Lăng lao về phía trước.

      Gió lạnh tấp vào mặt, rụt cổ lại, chôn mặt vào tấm lưng to lớn của người đàn ông phía trước.

      Hướng Nghị nhìn thoáng qua chiếc kính chiếu hậu hình tròn, hai bên đầu của đều là những làn tóc bay múa, đưa tay gạt những sợi tóc bám ở cằm khiến hơi ngứa ấy ra, vừa buông tay, nó lại lập tức bay tới.

      Tác giả ra suy nghĩ của mình: [ Vở kịch ]

      Hỏi: Có biết tại sao Hướng lại ngồi phía sau ?

      Chị Lăng: Nghi ngờ kĩ năng lái xe của tôi ╭[╯╰]╮

      Hướng: Mông quá to ngồi phía sau được [⊙v⊙]

      Tiền Tam Kim: Vì ngồi phía sau được ôm ấp dễ dàng hơn đó![doge]


      ----------

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :