1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Sự Quyến Rũ Nam Tính - Nhất Tự Mi [Full]

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. tranlinhe72

      tranlinhe72 Well-Known Member

      Bài viết:
      60
      Được thích:
      1,496
      Chương 18:

      Editor: Mộc Di
      là cuối tháng 11, nhiệt độ ban đêm gần 0°C, tuyết đầu mùa năm nay sắp buông xuống rồi. Nhưng khi Hướng Nghị xuyên qua con đường mòn mờ tối, hướng về phía cái xích đu kia, bỗng nhiên có chút hoài nghi có phải nhầm mùa rồi hay .

      Chu Lăng mặc chiếc váy đỏ ngồi ở đó, xung quanh là nhiều loại hoa mà biết hết tên, rời lạnh như vậy mà những bông hoa đó vẫn kiên cường nở rực rỡ, ngọn đèn màu vàng rọi xuống bên dưới, thiết kế tỉ mỉ lại có góc độ, phản chiếu thế giới ánh sáng nhu hòa, giống như ở trong mùa xuân ấm áp đầy rực rỡ.

      Hướng Nghị đến trước mặt , chưa lên tiếng, lông mày nhíu chặt, cởi áo khoác ném cho rồi : “Mặc vào.”

      Người phụ nữ này, chỉ vì làm đẹp mà sức khỏe cũng chẳng thèm để ý.

      họ hung dữ quá mất.” Chu Lăng cười rồi đưa tay nhận lấy chiếc áo khoác vừa dày vừa nặng. nhận ra rằng quen biết Hương Nghị lâu, hình như bắt đầu có khuynh hướng M rồi, bị trách mắng như vậy, còn ngốc nghếch cảm thấy rất vui, ngữ điệu kiên nhẫn lại tràn đầy quan tâm này thích biết bao.

      đứng lên, khoác áo lên vai, hai tay áo dài còn thừa đoạn lớn, sau đó kéo vạt áo lên, lập tức được bao trùm bởi ấm áp.

      áo khoác của còn có hơi ấm sót lại, cũng dễ dàng nhận ra được, nó thuộc về hơi thở của .

      -- Hai người ngồi chiếc ghế, cũng quá rộng, Hướng Nghị ngồi xuống chiếm hơn nửa diện tích, Chu Lăng ngồi xuống cũng thể sát lại gần .

      chút cũng muốn lùi ra xa, bởi vì người của rất ấm áp!

      Chu Lăng rụt cổ lại, nghich ngợm nghĩ, người đàn ông này quá tuyệt, như vậy có khả năng giường chắc chắn mệt chết được, mùa đông phảu làm ổ trong chăn, chắc chắn cái đó rất lớn.

      theo bản năng lại co rúc vào người , nhiệt độ nóng như lò lửa. Đôi mắt của Hướng Nghị lướt qua rồi giao nhau, hề chớp mắt.

      thay đổi phong cách rồi à?” Chu Lăng nghiêng đầu nhìn , vẻ mặt thích thú hỏi. Phong cách lịch lãm này chẳng giống chút nài, chắc chắn là có nhúng tay của Tam Kim.

      “Bình thường trông rất quê mùa sao?” Đối với vấn đề này Hướng Nghị cũng quá để ý.

      Chu Lăng cười hì hì gật đầu: “Hơi quê nhưng man lắm .”

      Lần đầu tiên được nghe nhận xét như vậy, Hướng Nghị nở nụ cười, hỏi :“Lạnh như vậy ở bên trong đợi ra ngoài làm cái gì thế?”

      “Em ra hít thở khí, suy nghĩ về đời người.” người ấm rồi, những đôi chân bắt đầu cảm nhận được lạnh giá, Chu Lăng giẫm chân, rồi hỏi lại “Còn , cũng ra đây để tìm em à?”

      Hướng Nghị ừ tiếng, chân đung đưa chút, chiếc xích đu lại đu đưa.

      “Tìm em để làm gì hả?” Chu Lăng chớp mắt, cố ý trêu chọc hỏi,“Tiếp tục chuyện lafn trước ư?

      Hướng Nghị nghiêng đầu nhìn :“Em muốn tiếp tục ở chỗ này à?”

      “......” Vấn đề này bị bắn trở lại cho , Chu Lăng như bị chọc trúng huyệt cười, cười khanh khách ngừng. Hướng Nghị bất đắc dĩ , giơ tay lên vuốt tóc . lúc sau mới ngừng lại, hai mắt long lanh nhìn , nét cười trong đáy mắt vẫn chưa tan hết.

      dám ?” nhướng mày, trong nụ cười cất giấu chút khiêu khích. Đây là vườn hoa của chủ nhà, thỉnh thoảng có người lui tới.

      dám,” Hướng Nghị trả lời lưu loát, phải vì lo sợ, mà lý do là:“Lúc về em bị cảm lạnh lại phải mang thuốc nấu cháo cho em.”

      ra, lần trước Hướng Nghị mang thuốc đến là ngoài dự đoán của . Chu Lăng cảm động nghiêng đầu dựa vào vai .

      rất tốt .” .

      “Em định tặng cravat nữa à?” Hướng Nghị rũ mắt xuống, chỉ có thể nhìn mái tóc dài đen bóng, hơi thở đều tràn ngập mùi hương của . thích mùi nước hoa, những mùi hương ấy lưu người lại khiến cảm thấy thoải mái, cả người đều dễ chịu.

      muốn hút điếu thuốc, sờ xuống túi quần mới phát mang theo. Đành phải bỏ qua rồi hít sâu hơi, đè ý nghĩ kia xuống.

      Hôm nay Chu Lăng cười nhiều hơn mọi ngày, lại càng vui hơn,“ được nhận nhiều caravat lắm à, mẫn cảm quá đấy?—Ôi lạnh quá mất!”

      trận gió lạnh thổi qua, vội vàng lấy tay chà xát bàn chân run rẩy.

      Động tác hơi mạnh, Hướng Nghị cũng cúi đầu nhìn sang, lúc này mới phát đôi chân run rẩy vì lạnh kia. nhíu chặt lông mày, đứng dậy : “Vào trong thôi.”

      “Ngồi thêm lúc nữa .” Chu Lăng túm lấy tay , ánh mắt tha thiết.

      Hướng Nghị nhìn lát, đành phải thỏa hiệp, bất đắc dĩ thở dài, cúi người cầm lấy bàn chân . Chu Lăng kinh ngạc mở to mắt nhìn , chỉ thấy đặt chân lên đùi , cởi đôi giày xuống, dùng bàn tay xoa chân cho .

      Mấy năm nay sóng to gió lớn gì đều từng trải qua, lúc này lại bị động tác nho khiến cho bất ngờ kịp phòng bị. Ánh mắt từ khiếp sợ chuyển thành cảm động đến phức tạp nên lời, há miệng thở dốc, lại chẳng beiest nên gì.

      Bàn chân sắp đông cứng vì lạnh được bàn tay ấm áp ôm lấy, trong nháy mắt dễ chịu hơn nhiều, nội tâm xúc động, thể hình dung được tâm tình phức tạp của mình như thế nào.

      Bàn chân được sưởi ấm là chuyện rất lâu trước kia, khi đó luôn là mẹ dịu dàng sưởi ấm bàn chân lạnh lẽo cho .

      “...... thấy chưa, rất tốt .” Mãi lâu sau mới thốt ra được câu.

      Hướng Nghị xoa chân cho , nghe thấy thế đầu đuôi câu: “Hai cái caravat, đều là em tặng .”

      -- Cấu này là trả lời câu hỏi trước của .

      Chu Lăng lại bị chọc cười:“Nếu muốn caravat, em tặng cái khác nhé?”

      xong, liền dịch người về phía , rồi ngời lên đùi Hướng Nghị. Tư thế như vậy khiesn hai người đối mặt với nhau, co nghiêng người, tiến tới trước mặt , lại dừng lại.

      Đôi môi đỏ hồng mềm mại gần trong gang tấc, Hướng Nghị chủ động hôn .

      Phía là ánh trăng sáng dưới mặt đất là trăm nhìn bông hoa rực rỡ, tình cảm nhanh chóng mà mãnh liệt, Chu Lăng nhắm mắt đắm chìm trong nụ hôn tuyệ vời ấy, thân thể dần dần nóng lên, xen lẫn mạch nước ngầm sắp bùng nổ.

      Chỉ nụ hôn thôi đủ, ôm lấy bả vai Hướng Nghị, vừa hôn say đắm, vừa kéo chiếc váy muốn sát lại gần hơn. Nhưng chiếc váy đuôi cá này thiết kế quá cứng nhắcc, thể tách bắp đùi ra được, cố gắng đến mấy cũng thành công, lại bắt đầu ảo não vì mình chọn trang phục quá sai lầm.

      Cảm thấy chiếc váy này quá vướng bận còn có Hướng Nghị, muốn vuốt ve , nhưng thể thực được, cảm xúc bị ảnh hưởng, vén làn váy cũng chỉ đụng đến cẳng chân .

      Quả thực thể nào xuống tay.

      “Em chọn cái váy gì thế này......” Đấu tranh lại bị thất bại, Hướng Nghị buông Chu Lăng ra, hơi có chút ghét bỏ .

      Chu Lăng nhất thời lại vui vẻ, liếm đôi môi vừa đỏ vừa sưng, cầm lấy đôi bàn tay của Hướng Nghị, nằm lên vai , rồi cười tủm tỉm . Cái người gấp đến nỗi suýt chút nữa xé váy phải là đâu.

      Hướng Nghị để cho cười thoải mái, lòng tràn đầy bất đắc dĩ.

      Cười đủ rồi, Chu Lăng giày vào, nháy mắt nhìn :“!”

      “Chờ lát .” Hướng Nghị nghĩ phải về, nhưng thân thể còn chưa hồi phục, liền ngồi nhúc nhích. Tình huống đặc biệt này rất cần điếu thuốc.

      thôi thôi!” Chu Lăng cầm lấy tay , cảm giác lạnh buốt sớm biến mất thay vào đó cả người đều sôi trào, hưng phấn lôi Hướng Nghị dậy.

      Trong phòng khách ánh đèn rực rỡ, bữa tiệc sinh nhật đến lúc cao trào nhất. Chiếc bánh ngọt nhiều tầng được mang ra, chủ nhân chính cài chiếc cặp tóc đính kim cương đứng ở vị trí trung tâm, mặt tràn đầy hạnh phúc, giống như vị nữ hoàng đầy quyền lực.

      Tiền Gia Tô thành công trong việc giao tiếp với giới thượng lưu cũng vui vẻ đến nhìn cái bánh ngọt nhiều tầng ấy, sau đó cực kỳ ngoan ngoãn nhớ đến ông họ của cậu, vội vàng nhìn ra phía vườn hoa xem xét tình hình.

      Hai nguwoif kia làm gì thế nhỉ, ở bên ngoài lâu như vậy rồi sao vẫn chauw quay lại?

      “Em gọi bọn họ nhé.”

      Cậu vừa đứng lên, bị Đinh Y Y kéo trở về: “Đừng làn phiền hai người họ , cắt bánh ngọt với chị .”

      Giờ phút này hai con người khiến Tiền Gia Tô nhớ thương lén lút chuồn mất, Chu Lăng quen thuộc lối nhà Đinh Y Y, nắm tay Hướng Nghị tahwrng ra phái cửa chính, ngồi xe của mình, hưng phấn chỉ huy tài xế: “Lái xe !”

      Tài xế muốn bật đèn, bị Chu Lăng quát tiếng: “ cần bật!

      Mặc dù rất tò mò vì chủ dẫn theo người đàn ông, nhưng tài xế có can đảm nhiều chuyện, cung kính lên tiếng, khởi động xe rồi rời .

      Khác với cẩn thận lúc trước, phía sau xe bắt đầu trình diễn khung cảnh nóng bỏng

      Xe vừa nổ máy, Chu Lăng nghiêng người sang hôn Hướng Nghị, bàn tay vịn lấy cổ , bàn tay khác linh hoạt sờ soạng vào bên trong chiếc áo sơ mi mà lúc trước cởi gần hết khuy trong vườn hoa.

      Hướng Nghị hưởng sựu chủ động của , tùy ý để đốt lửa người mình, nhưng hơi thở càng ngày càng nặng hơn, bàn tay nắm lấy chiếc eo cũng chặt thêm, trong lòng bàn tay là nóng bỏng .

      Chu Lăng lại leo lên người , bàn tay Hướng Nghị chậm rãi cởi khóa, áo khoác và chiếc váy lộ ra khe hở, dọc theo khóa kéo đường hướng thẳng lên phía .

      Tâm lsy của tài xế quả quá ổn đinh, phía sau ngừng truyền đến tiếng động ái muội khiến người ta mặt đỏ tai hồng, mà tài xế có thể để ý mà lái xe thẳng về biệt thự.

      Xe tiến vào trong sân, dừng lại trước cửa, hai người phía sau còn quấn chặt lấy nhau, dường nhưu để ý đến mọi thứ bên ngoài. Tài xế ngượng ngùng chờ đợi lát, sau đso đành phải can đảm lên tiếng nhắc nhở: “ chủ, đến nhà rồi .”

      Lúc này Chu Lăng mới ý thức được xe dừng lại cả buổi , thoáng lùi ra phía sau, dùng sức đẩy cái lưỡi quấn quít kia ra, ổn định hơi thở, rồi :“Chú vào nhà trước

      Tài xế lập tức vâng lời xuống xe, ánh mắt lơ đãng đảo qua, nhất thời nhìn thấy cảnh tượng nóng bỏng ấy, vội vàng chạy nhanh ra xa.

    2. Jo Ponyo

      Jo Ponyo Member

      Bài viết:
      41
      Được thích:
      34
      Chờ đợi chương sau quá à có khi nào bị cắt ngang bợi ai đó .....

    3. hthuqttn

      hthuqttn Well-Known Member

      Bài viết:
      374
      Được thích:
      357
      :04(1)::04(1)::04(1): ái chà làm người ta ngượng ngùng quá 2 ac à

    4. xuxubungbu

      xuxubungbu Member

      Bài viết:
      80
      Được thích:
      57
      Truyện này drop rồi hở ad

    5. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,093
      Được thích:
      12,785
      [​IMG]
      Chương 19
      Edit : Michellevn




      Tối mờ đến độ như nhìn người trong xe, Chu Lăng vòng tay ra sau lưng cố gắng mấy lần, làm được, thế là tức giận đẩy vai Hướng Nghị cái," Kéo trả lại cho em !"

      Dây khóa váy sau lưng của bị thằng cha dằn nổi này kéo mở ra rồi, ỷ có áo khoác che chắn muốn làm gì làm.

      được hưởng thụ phúc lợi đương nhiên phải phụ trách khắc phục hậu quả, lúc này tâm tình Hướng Nghị thực tệ , nghe vậy rất thuận theo mà lấy tay luồn vào sau lưng , lần mò kéo dây khóa lên, nhân cơ hội chấm mút thêm nữa.

      kéo xong rút tay lại, chỉ vào mình, quần áo bên trong gần như hở ra hết, " Tới phiên em."

      Chu Lăng cúi đầu liền thấy áo quần tán loạn, nhất thời lại bắt đầu trận vui vẻ. Hướng Nghị cũng cười, may mắn là dừng xe, trường hợp nếu dừng khi xảy ra là thể ngăn lại. Chu Lăng từng nút từng nút cài lại cho xong, lúc này mới từ đùi xuống .

      So với cảnh náo nhiệt khác thường ở nhà Đinh Y Y, nhà mình lại hết sức yên tĩnh, mọi khi Chu Lăng chắc chắn chê quá quạnh quẽ, hôm nay ngược lại hài lòng vô cùng. Xuống xe, tay xách làn váy, tay kéo Hướng Nghị vào cửa.

      "Sao em gấp vậy chứ?" Hướng Nghị còn ở phía sau cười .

      Chu Lăng quay đầu lườm cái, tầm mắt cố ý chăm chú nhìn về thân dưới của vừa nãy còn phản ứng kịch liệt, cũng biết ai kia gấp hơn .

      " Thế nào mà trở về sớm vậy, ăn cơm gì chưa?" Dì Thu vẫn chưa nghỉ, trông thấy Chu Lăng kéo người đàn ông xa lạ, ngẩn người ra.

      Chu Lăng khoát khoát tay:" Dì tắm rửa nghỉ ngơi , cần để ý cháu."

      Dứt lời kéo Hướng Nghị lên lầu.

      " chủ !" Dì Thu ngược lại có phần sốt ruột mà gọi lại," Thời tiên sinh .........."

      Lời nhắc mới ra được nửa, hai người Chu Lăng và Hướng Nghị đứng ở chỗ rẽ cầu thang.

      mấy bậc thang phía , Thời Tuấn cùng bộ tây trang tối màu vạn năm thay đổi dừng bước lại, tay đút túi, tay cầm phần giấy tờ, ánh mắt sâu thẳm nhìn về bên này.

      Lúc Chu Lăng nhìn thấy gương mặt kia của Thời Tuấn, mới giật mình phát giác, số lần gặp mặt của hai người gần đây hình như ít, có thể nhận thấy trạng thái vẫn luôn rất tốt lên điều đó. Suy cho cùng gặp mặt là đối chọi gay gắt, tuy rằng phần lớn thời gian đều là cố tình chọc Thời Tuấn nổi điên, tâm tình của mình cũng trở nên rất tồi tệ.

      biết có phải do ánh đèn ấm áp quá hay , khuôn mặt người chết kia của Thời Tuấn hiếm khi có được tia ôn hòa, nhưng ngay sau đó tầm mắt đảo qua cái áo đàn ông người , tiếp đó chạm đến người đàn ông phía sau , lập tức u lại .

      Phía sau Chu Lăng, Hướng Nghị lẳng lặng đối diện ta, nét mặt bình tĩnh.

      Lần thứ hai gặp mặt, bầu khí giữa hai người cũng có gì cải thiện so với lần trước.

      --------Cuộc đối đầu thể giải thích, như thù địch theo bản năng giữa giống đực.

      Ý cười ngập tràn trong mắt Chu Lăng được thu lại, nhìn Thời Tuấn hỏi :" Sao lại đến nữa ?" Có lẽ trước đó tâm trạng quá tốt, giọng điệu của vẫn còn được gọi là nhã nhẵn, có thiếu kiên nhẫn như bình thường.

      " Lấy chút đồ." Thời Tuấn .

      Chu Lăng nhìn lướt qua cặp tài liệu trong tay ta, lưu tâm.

      muốn tiếp tục lên lầu,bỗng dưng nhớ đến cái gì, nghiêng người qua nhìn Hướng Nghị,"À, tuy rằng lúc trước hai người từng gặp mặt, hôm nay chính thức giới thiệu chút nhé," qua loa chỉ tay vào Thời Tuấn đứng bên kia, trịnh trọng :" Đây là con riêng của em."

      Lời vừa ra, Hướng Nghị trông thấy cặp lông mày của "Con riêng" nhăn tít lại, ràng là hề muốn tiếp nhận mối quan hệ này, hoặc là thừa nhận.

      biết có phải đoán ra từ trước, hay là năng lực tâm lý tiêu hóa quá mạnh, tỏ ra bất ngờ, nhàn nhạt gật đật đầu :" Rất vui được gặp ."

      Từ gương mặt Chu Lăng, Thời Tuấn thu lại ánh mắt mờ mịt, liếc nhìn ," Khách khí ."

      Màn giới thiệu này tiêu hết kiên nhẫn vốn có của Chu Lăng, việc đứng đắn hôm nay vẫn còn, những cái linh tinh khác để sau này có cơ hội sau. kéo Hướng Nghị lên lầu, quăng lại câu:" Lấy xong rồi , tiễn."

      Hai người qua bên cạnh, Thời Tuấn nhìn theo, cũng động đậy, lát sau, cuối cùng nhịn được quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Chu Lăng kéo người đàn ông kia vào phòng, khoảnh khắc trước lúc cửa phòng khép lại, trong khe hở lộ ra sườn mặt của , cố ý dùng ánh mắt khiêu khích người đàn ông, vẻ mặt mê mị quyến rũ người ta.

      Vào giờ này, đưa người đàn ông về nhà, vội vã chui vào phòng, chuyện gì sắp phát sinh rành rành.

      ta xoay người xuống dưới, ngực như bị chẹn lại, có cách nào tháo gỡ được. ta có phần suy nghĩ châm chọc, hôm nay phải sinh nhật chị em tốt của sao, lên giường cùng đàn ông lại quan trọng hơn tình cảm chị em sao.

      Dì Thu vẫn luôn thấp thỏm đứng trong phòng khách, nhìn thấy ta từng bước bước xuống dưới, có hơi đau lòng mà mở miệng:" Thời tiên sinh, muộn vậy rồi còn muốn ra ngoài sao ?"

      Thời Tuấn liếc nhìn bà, khóe miệng kéo xuống tự giễu, phải muốn ra ngoài, mà là chủ nhà giờ cho phép ta ở lại. Huống chi, nếu ngay bây giờ, có thể ta nhịn được mà làm ra số việc quá giới hạn.

      Thời Tuấn vẫn gì, chỉ vỗ vỗ vai của bà, bước nhanh rời . Tới huyền quan kéo mở cửa, dừng lại chút, vẫn cứ quay đầu lại bổ sung câu," Dì chú ý sức khỏe, chăm sóc tốt cho ấy."

      Dì Thu lập tức rơi nước mắt, vội vàng quay lưng lại che mắt. Bà hiểu người nhà tốt như vậy, cớ sao lại biến thành cục diện ngày hôm nay.

      Trong phòng ngủ lầu hai, Chu Lăng cởi áo khoác ngoài của nam ra, rót ly nước tựa bên bàn uống, dù bận rộn vẫn ung dung mà nhìn Hướng Nghị quan sát phòng của .

      Đây là lần thứ hai đến tòa biệt thự này, cũng là lần thứ hai vào căn phòng này.

      Bố trí bên trong cũng có gì thay đổi, chân dung để trần thân của thiên vương giới ca sĩ vẫn để bên tủ đầu giường của , cơ bắp sáng bóng như được thoa lớp dầu, đặt song song bên cạnh là bức ảnh của chính .

      Phòng rất lớn, trang hoàng lại hết sức đơn giản, ngoại trừ vật dụng cần thiết trong nhà, các loại gối ôm và đệm lót lông mịn, cũng trang trí gì nhiều. Chiếc giường kia xem ra mềm mại vô cùng, lần trước hình ảnh đổ xuống suýt nữa nảy lên khiến Hướng Nghị ấn tượng rất sâu sắc.

      Đại khái là con mồi chui vào lồng có chắp cánh cũng khó mà chạy thoát, về đến nhà, rồi vào phòng , Chu Lăng ngược lại gấp rút nữa, chầm chậm uống hết ly nước, mở tủ quần áo ra, từ trong hàng áo ngủ kiểu dáng khác nhau cầm lấy cái áo dài tay bình thường mặc ở nhà ---- chỉ có áo .

      Hướng Nghị nghe thấy thanh dây khóa kéo quay đầu lại, đúng lúc nhìn được chiếc váy đỏ có thể cản trở giao tiếp của con người cách hiệu quả rơi từ người Chu Lăng xuống mắt cá chân, đưa lưng về phía , dưới ánh sáng ấm áp của đèn chùm phòng ngủ phơi bày ra mảng lớn da thịt trắng như ngọc, đường cong lả lướt cân xứng, mỗi chỗ đều đẹp đúng mức.

      Tựa như phát ra tầm mắt nóng rực phía sau, giũ giũ tóc, vừa về hướng phòng tắm, vừa đưa tay lên quấn tóc lại, đường cong duyên dáng của cơ thể càng trở nên nổi bật hơn.

      Yết hầu Hướng Nghị lăn lộn, yên lặng dời tầm mắt sang chỗ khác.

      " Em tắm trước nhé." Chu Lăng vào phòng tắm rồi lại thò đầu ra, rói với .

      Hướng Nghị nhìn sang bên đó, trầm thấp đáp lại tiếng .

      càng trốn tránh, Chu Lăng ngược lại càng muốn trêu chọc , làm như cố ý trưng cầu ý kiến mà hỏi:" Muốn tắm cùng nhau ?" Giọng phát ra lại chậm rãi khiêu khích và trêu đùa.

      "Từ chối." Hướng Nghị ngồi xuống ghế dài hoa văn trạm trổ phía cuối giường, vô cùng lạnh lùng mà đáp trả hai chữ.

      Chu Lăng hừ tiếng.

      Căn cứ vào điệu bộ hận thể xé nát nhau ra lúc ở vườn hoa, còn có lúc ở trong xe kia, vẻ gấp rút chỉ cần chút nữa thôi là có thể làm trọn vẹn quá trình chăm sóc sức khỏe, Hướng Nghị sao cũng nghĩ tới, thời điểm thực cần làm, nhịp điệu của họ lại thong dong nhàn nhã như vậy.

      nhàm chán ngồi ở cuối giường, đợi mãi Chu Lăng mới chậm rãi tắm rửa xong ra, chỉ mặc chiếc áo màu hồng sâm banh khó khăn lắm mơi dài đến ngang mông cùng với cặp chân trần, chất liệu tơ tằm, vô cùng trơn mịn, hình dạng xương bướm vai cũng ra ràng.

      đứng ở đó sấy tóc, Hướng Nghị híp mắt nhìn vào phòng tắm tắm rửa, tắm xong ra, thấy người nữa.

      Quấn khăn tắm vòng trong căn phòng rộng lớn như vậy, vẫn thấy người, cầm khăn mặt đứng trước gương.

      Lau tóc được nửa, phía sau vang lên tiếng bước chân rón rén, dừng động tác, cũng quay đầu lại, vài giây sau, có thứ mềm mại, trơn trượt dán sát vào lưng , cánh tay trắng chầm chậm lướt từ mạn sườn lần mò đến vuốt ve cơ bụng .

      Nhè vân vê xoay tròn khiêu khích ............

      " Tắm xong rồi hả ?" Giọng Chu Lăng từ phía sau truyền tới, trong mềm mại mang theo hai phần ướt át.

      Hướng Nghị ừm tiếng, hỏi :" đâu vậy ?"

      bỏ khăn mặt xuống, định xoay người, bị Chu Lăng đẩy trở lại, bờ môi dán lên lưng , mở ra khép vào tựa như lông chim quét qua làn da.

      " đừng động." khẽ .

      Hướng Nghị phối hợp dừng lại, tư thế này chỉ có thể nhìn chính mình trong gương, đường cong cơ thể cường tráng cùng hình dáng cơ bắp nét, tương phản làn da màu lúa mạch là cánh tay trắng như tuyết.

      Hình ảnh đó phần nào gây lực sát thương, hơi thở nặng nề, nhưng hoàn toàn có gì giảm bớt , tiếp theo thấy cánh tay kia đột nhiên hướng xuống dưới, gảy mép khăn tắm ra, chiếc khăn tuột xuống.

      ..............

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :