1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Sự Quyến Rũ Nam Tính - Nhất Tự Mi [Full]

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,113
      Được thích:
      12,878
      [​IMG]
      Chương 23
      Edit : Michellevn


      Hướng Nghị mặc quần áo xong đâu đó ra mở cửa, tận lực giảm động tác, nhưng lúc qua phòng bà nội, quả nhiên bà vẫn nghe thấy, hơn nữa theo tiếng bước chân phán đoán chuẩn xác là , bên trong hỏi vọng ra :" Nghị à, sao ngủ thêm chút nữa, vẫn còn sớm mà."

      " Cháu ra ngoài lát ạ." Cách lớp cửa Hướng Nghị đáp lời," Bà ngủ ạ, lát nữa gọi Tiểu Hâm dậy làm cơm."

      " đâu vậy hả, mới sáng sớm mà." Bà lão yên tâm hỏi.

      Hướng Nghị biết phải làm sao, suy nghĩ nửa ngày bịa ra lời dối:" ra tiệm ạ, có chiếc xe người ta cần gấp."

      " Xe ai mà gấp rút vậy chứ." Bà lão nghi ngờ, vừa lòng mà than thở câu, căn dặn :" Vậy cháu , bên ngoài vẫn tối lắm đó, cẩn thận chút."

      Hướng Nghị đáp dạ, lấy xâu chìa khóc nóc tủ ở huyền quan nhét vào túi quần, mở cửa sắt phòng trộm ra.

      Năm giờ hai mươi, ánh sáng mặt trời le lói, bên ngoài yên tĩnh vô cùng, lúc Hướng Nghị ra cửa, vẫn có thể nghe thấy tiếng ho khan của ông cụ nhà đối diện.

      Đèn hành lang bị hư, chỉ có ánh sáng yếu ớt chiếu vào từ cửa sổ, gần như nhìn bậc cầu thang. Nhưng bước chân của Hướng Nghị mảy may bị ảnh hưởng, lao mạch xuống lầu, sải bước qua cầu thang bên dưới gian phòng quanh năm lưu trữ xe điện và xe đạp.Vậy mà ra cổng, vừa nhìn xung quanh, trong sân bóng người.

      Đúng lúc đó, bờ vai phải bị người ta vỗ mạnh cái từ phía sau, phản xạ xoay tay lại túm lấy ------cảm xúc mềm mại, tinh tế mịn màng, có hơi lạnh giá.

      Hướng Nghị xoay người, nhân tiện nắm lấy bàn tay bé lạnh lẽo kia ủ ấm trong tay mình," Sao tay lạnh như vậy hả ?"

      " Lạnh mà." Chu Lăng thấy toét miệng cười vui, cũng biết vui ở đâu nữa.

      Vừa từ biển đảo nóng ấm trở về , phương bắc rộng lớn quả quá là lạnh, bị đông lạnh đến nỗi rụt cả cổ, rất tự giác mà xích lại gần cơ thể tỏa nhiệt của Hướng Nghị, sau đó đưa luôn tay kia cho Hướng Nghị.

      Hướng Nghị đứng tại chỗ chắn gió cho , nhìn thấy chiếc áo khoác mỏng đến đáng thương người , cùng cổ chiếc áo sơ mi màu trắng bên trong, nhịn xuống .

      " Sớm thế này muốn đâu đây ?"

      " đến tiệm của ." Chu Lăng vùi đầu ," Em vừa xuống máy bay, mệt chết được."

      Vốn định quay về hồi chiều, bị chuyện lúc đó giữ chân lại.

      Tuy là hành trình riêng tư, nhưng người phụ trách chi nhánh của Đại Nguyên nhận được tin, dám chậm trễ chút nào, đặc biệt cho bữa tiệc chào mừng. Thời điểm gọi điện cho mọi thứ đều được chuẩn bị sẵn sàng, xe đón cũng đến nơi.

      Sau đó chính là hồi qua lại. Bọn họ sắp xếp rất nhiều tiết mục, nhưng Chu Lăng vội gấp, chỉ ở lại cùng ăn bữa cơm, tiếp đó tranh thủ bay suốt đêm trở về.

      Đương nhiên, trước khi đến tìm Hướng Nghị, về nhà tắm rửa thay quần áo trước rồi.

      Chu Lăng đỗ xe ở bên ngoài, lúc Hướng Nghị và lấy xe, rốt cuộc vẫn nhịn được, tức giận mà quở trách :" Em ngốc à, biết đợi trong xe sao ?"

      "Như này phải càng thương em hơn sao ." Chu Lăng trêu đùa . Thực ra khi đó thích thú cứ thế mà chạy thẳng đến cửa nhà họ, nếu phải đột nhiên nhớ ra trong nhà có cụ già, lao đến gõ cửa từ lâu.

      Hướng Nghị nhìn gì, vô cùng muốn kéo người qua cho trận tét mông.

      Lái xe vòng đường lớn đến cửa phòng làm việc, Hướng Nghị cởi dây an toàn, tính xuống xe, bỗng dưng Chu Lăng la tiếng :" Chờ chút."

      dừng hẳn lại bước xuống xe, chạy vòng sang phía Hướng Nghị, mở cửa xe vươn tay làm động tác xin mời :" Ông chủ Hướng, mời xuống xe."

      "........."

      Lúc lấy chìa khóa mở cửa, còn hỏi phía sau : " Thầy giáo Hướng cho chút tiền boa sao ?"

      Hướng Nghị quay đầu liếc nhìn :" Đợi chút nữa xem biểu của em."

      Chu Lăng liền cười :" Ông chủ tốt !"

      Trong phòng có hệ thống sưởi, vẫn rất lạnh, Hướng Nghị vào mở điều hòa khí trước, sau đó đóng cửa lại, vừa quay đầu liền ngây người ra ---------Chu Lăng cởi áo khoác ra, tiện tay vắt lên ghế, người là bộ vest đen sọc sành điệu, đường cong cơ thể gọn gàng tuyệt đẹp, quần dài làm nổi bật lên đôi chân thon dài thẳng tắp, càng xinh đẹp hơn nữa.

      Quả nhiên là người làm chủ tịch, còn rất xuất sắc .

      Chu Lăng dạo vòng trong phòng, sau đó tự mình cởi giày leo lên giường, trong phòng vẫn chưa ấm lên, ôm chân, thẳng thắn mà ngoắc ngoắc Hướng Nghị, giục :" Mau lại làm ấm giường nào."

      Hướng Nghị mở chăn ra phủ lên người , lúc này Chu Lăng cũng chẳng thèm quan tâm chê bai, cứ thuận thế mà nằm xuống, sau đó dịch vào bên trong chút, để cho có chỗ nằm. Trong chăn cũng lạnh, cuộn chân lại, lúc Hướng Nghị cởi áo khoác xong xốc chăn chui vào, ngay lập tức ủn cả người vào trong lòng .

      Cấu tạo của nam và nữ đúng là giống nhau mà, người luôn nóng hầm hập, Chu Lăng chen chân vào giữa hai chân kẹp lại, tay từ bên dưới vạt áo nỉ màu xám khói của lần mò tiến vào trong, mu bàn tay lạnh giá dán lên lưng , thở ra hơi khoan khoái .

      Hướng Nghị cũng ghét bỏ , còn dùng tay che tai lại cho .

      khí trong phòng dần ấm lên, ổ chăn và cũng nóng hừng hực, rất nhanh Chu Lăng cũng được sưởi ấm, nhấc lên gương mặt vùi trong lòng , hôn hôn cái cằm lún phún mọc râu của .

      Hướng Nghị cúi đầu hôn , cánh tay khoát sau lưng hơi dời xuống phía dưới, trượt đến bờ mông vểnh hết sức kia, xoa nắn hồi.

      Tay đặt chỗ đó cả nửa ngày, cứ chờ xem thế nào. Chu Lăng nén nổi cười rộ lên, mập mờ mà mắng :" Đồ bại hoại!"

      " Em quyến rũ trước mà." Hướng Nghị hơi lui lại, nhấn nhấn bàn tay xoa loạn xị vòm ngực mình, xoay người phủ lên . định cúi đầu hôn tiếp, đột nhiên Chu Lăng đẩy ra, ngồi dậy.

      Sau đó vén chăn ra đằng sau, leo lên người .

      Gương mặt trở nên đỏ hồng, tóc hất ra sau, bắt đầu cởi khuy áo tây trang.

      Hướng Nghị phối hợp ngồi ngửa ra sau, tựa vào đầu giường, dời mắt nhìn chăm chú động tác của ----- cởi áo ngoài, tiếp theo là áo sơ mi màu trắng, bên trong vẫn còn cái áo bó ôm sát , bộ ngực đẫy đà vươn cao ngạo nghễ .

      Còn mặc đến là nhiều, Hướng Nghị từ từ thở ra luồng khí nóng, tay tự chủ mà đặt lên lưng .

      mới vừa hơi động chút, bỗng dưng thấy Chu Lăng cong khóe miêng nở nụ cười sâu xa, sau đó vươn tay ra, từ bên trong giường mò ra cái hộp rất xa hoa -----quen mắt vô cùng, chính là cái cà vạt tặng lần đầu tiên kia.

      Hướng Nghị nhướng nhướng mày, lờ mờ đoán ra muốn làm gì." Em đây là muốn báo thù sao ?"

      " Cũng để cho hưởng thụ chút cảm giác được người ta phục vụ, tốt sao ?" Chu Lăng lấy cà vạt ra, quấn hai vòng lên tay , chợt nhớ ra cái gì, lại tháo ra, cởi áo lót nỉ người xuống trước .

      Hướng Nghị phản kháng, vô cùng phối hợp, để muốn làm gì làm. Vui đùa các kiểu mà, đàn ông nào thích.

      Chu Lăng buộc cà vạt qua người, sợ sức lớn giãy cái là ra, buộc chặt vô cùng, quấn hai vòng thắt nút cái, rồi quấn thêm vòng, thắt cái nút cuối cùng.

      Tự cảm thấy thế là chắc chắn lắm rồi, lúc này mới hài lòng ngồi thẳng dậy, cởi phăng áo bó và trở ngại cuối cùng bên trong.

      Hai luồng trắng như tuyết phơi bày trước mắt, ánh mắt Hướng Nghị cũng nóng lên, muốn nâng lên cánh tay vừa bị buộc chặt chẽ, Chu Lăng áp sát tới trước, nâng gương mặt lên hôn .

      Tư vị hưởng thụ bị động cũng chênh lệch mấy so với chủ động, hơi thở Hướng Nghị rất mau nặng nề, Chu Lăng rời môi , hôn tới cằm , sau đó tiếp tục xuống, hé môi ngậm lấy hầu kết của .

      Yết hầu Hướng Nghị lăn lộn, phát ra tiếng rên rỉ thoải mái.

      Chu Lăng tựa như hài lòng với phản ứng của , hôn hôn liếm liếm mấy cái, lại rê từ từ xuống dưới, vừa duỗi tay xuống phía dưới, kéo quần xuống, cách quần lót nắm cái. thả động tác hết sức chậm gương mặt vùi theo sau, vén tóc ra sau tai, sau đó từ góc độ kia nâng cặp mắt quyến rũ hút hồn nhìn , vươn đầu lưỡi liếm lấy môi dưới.

      Động tác này của hiệu quả kích thích rệt, hô hấp của Hướng Nghị đột nhiên tăng lên, ánh mắt sâu tưởng nổi. Giây tiếp theo vươn hai tay ra, lòng bàn tay nóng rực nắm lấy vòng eo .

      ----- Cà vạt cổ tay vậy mà thấy tăm hơi .

      Chu Lăng sửng sốt," ......... tháo ra lúc nào vậy hả ?" thắt hai cái nút chết cơ mà.

      biết rằng, đối với Hướng Nghị tháo mấy cái nút thắt là chuyện vô cùng đơn giản, nhưng lúc này cũng còn sức lực mà giải thích nữa, túm lấy gáy ấn người tới gần, hung hăng hôn lấy.

      " Ưm ........." Chu Lăng vẫn chưa phản ứng kịp, quyền chủ động trở lại trong tay Hướng Nghị.

      ..............

      Cuộc vận động say sưa trong phòng vẫn tiếp diễn, cảnh trời bên ngoài dần sáng lên, rèm cửa mở rộng ra. Hai người vui vẻ đều chú ý, chỉ lo đắm chìm trong lửa nhiệt của nhau.

      Mãi đến khi cửa lớn khép hờ bị đẩy ra, nền xi măng phát ra tiếng ma sát nặng nề, hai người quấn chặt nhau giường cùng dừng lại .

      Giây tiếp theo, giọng Tiền Gia Tô ở trong sân vọng đến :" họ --------"

      Hai người cùng quay đầu, theo ánh sáng nhìn về phía ánh nắng mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ. Hướng Nghị phản ứng lại trước, ôm lấy Chu Lăng dưới thân, nhanh chóng xuống giường trốn vào góc khuất bên cửa sổ.

      " Đóng tấm rèm kìa ngốc ạ !" Chu Lăng cũng bị biến cố bất thình lình làm cho căng thẳng, đập vai cái, thào.

      Ngoài cửa phòng vang lên từng tiếng bước chân, là Tiền Gia Tô vào -------

      Trong nháy mắt Chu Lăng ngừng thở, ôm chặt cổ Hướng Nghị.

      Ở bên ngoài Tiền Gia Tô đẩy cửa cái, phát là cửa khóa, kỳ lạ ơ tiếng, cách lớp cửa truyền đến giọng lầm bầm:" Ngủ rồi sao?" . Tiếp đó gõ mạnh lên cửa hai cái, lớn tiếng gọi :" họ ! Mở cửa ! Dậy ăn cơm!"

      Cảm giác mạo hiểm bị " bắt gian tại giường " qua , Chu Lăng bình tĩnh lại, hết sức khẽ khàng mà quay đầu, cảm thấy thực thú vị khi nhìn thấy gương mặt hiếm khi căng thẳng của Hướng Nghị.

      nổi ý xấu mà cắn cắn vành tai , đầu lưỡi nhàng quét từ bên .

      Quả nhiên cơ thể Hướng Nghị trở nên căng cứng, xoay người đè lên tường.

      Gọi cửa mãi mà đáp lại, Tiền Gia Tô liền nghĩ họ phỏng chừng ra ngoài, thế là quay người ra cửa trước rời .

      Chu Lăng vội vàng đẩy đẩy người Hướng Nghị lại tiến vào cơ thể , giọng nhắc nhở :" Rèm cửa !"

      Hướng Nghị tay kéo , tay kia lần tới dây xích của rèm cửa, kéo cái.

      Roẹt ----- Tiếng vang nặng.

      Động tĩnh đó ngờ lại gây chú ý cho Tiền Gia Tô, lúc đó cậu ta xách phần cơm sáng đặt lên bàn, định rời , cảm thấy đúng lập tức quay đầu lại, nhìn thấy tấm rèm che lại được phân nửa cửa sổ.

      Cậu hơi dừng lại, vẻ mặt nghi hoặc tới, lúc vừa rồi cậu tới rèm cửa có kéo nhỉ ?

      Hướng Nghị ở bên trong theo tiếng bước chân nghe thấy cậu ta lại gần cửa sổ, ngừng động tác lại.

      Đáy mắt Chu Lăng ngập tràn nước, lại cắn chặt môi phát ra thanh, Hướng Nghị như là muốn trả thù chuyện xấu vừa làm, cố ý rút ra, rồi lại mạnh mẽ đâm vào .

      "..........." Chu Lăng suýt chút nữa kêu ra tiếng, ngoạm miếng đầu vai .

      Rèm cửa kéo kín, phía dưới chỉ còn chừa lại độ rộng nắm tay, có ánh sáng bên ngoài, trông có vẻ hơi tối, nhìn cái gì, Tiền Gia Tô bèn cho rằng mình ảo giác, xoay người bước .

      Cậu mới chỉ ngủ có bốn tiếng, mệt chết được, chạy nhanh về ngủ bù cái .

      Ngáp dài ra cửa lớn, đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai, cậu khép cái miệng rộng mở lại, quay đầu, nhìn phía bờ tường ----- Xe thể thao màu trắng đỗ yên tĩnh ở đó.

      ...... Đây phải, xe của chị Lăng, sao ?

      Sau hai giây, Tiền Gia Tô chợt quay đầu lại, chỉ chú ý tới điều hòa khí chạy ro ro, mà còn nhìn đến tấm rèm cửa in hình bãi biển và cây dừa đó, giờ phút này được kéo kín kẽ lắm rồi.

      Cậu trừng mắt thể nào tin nổi, cả nửa ngày mới tìm lại được chút tinh thần, nghĩ đến hai kẻ bên trong làm chuyện biết xấu hổ kia, nhất thời lỗ tai cũng đỏ rực lên.

      Cậu run rẩy giơ ngón tay lên, ấp úng nửa ngày, mắng câu :

      -----" Hai người bệnh thần kinh à !”
      conlu124, garubi29498, Mai Trinh20 others thích bài này.

    2. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,113
      Được thích:
      12,878
      Chương 24
      Edit : Michellevn


      Sau khi Tiền Gia Tô bao lâu, hai người bên trong rốt cuộc cũng xong việc, Hướng Nghị ôm Chu Lăng lên giường nghỉ ngơi, phủ kín chăn, kéo người vào trong lòng.

      Sau trận vận động nhễ nhãi triền miên, mệt mỏi kéo đến, Chu Lăng vùi mình trong lòng muốn động đậy, lát hồi phục lại, bắt đầu cảm thấy lưng ân đau.

      " Đau." rầm rì hai tiếng.

      Hướng Nghị nhắm mắt sắp chìm vào giấc ngủ liền mở bừng mắt ra, cho rằng vừa rồi đứng làm quá mạnh bạo khiến bị thương, ngồi dậy vén chăn lên muốn đẩy chân ra nhìn.

      Chu Lăng uể oải đạp cái," lưng á." Sau đó nằm úp xuống, đưa lưng ra cho nhìn.

      Phần da ngay giữa sống lưng bị xây xát chút, hẳn là vừa rồi bị cọ xát bờ tường. Hướng Nghị phủ chăn lên cho , xoay người định xuống giường," mua chút thuốc."

      " cần đâu, qua hai ngày là hết ngay thôi." Chu Lăng mệt đến mở nổi mắt, kéo lại cho ," Ngủ cùng em lát, mệt lắm rồi."

      Hướng Nghị đành phải nằm trở lại.

      Bị đồng hồ réo ầm ĩ đánh thức lúc tám giờ ba mươi phút, chỉ ngủ được có tiếng, vẫn còn buồn ngủ vô cùng, Chu Lăng cáu kỉnh lăn người qua, trong tiếng chuông đồng hồ kêu dai dẳng vẫn cố nằm lỳ thêm nửa phút, rồi đột nhiên ngồi bật dậy.

      Bên cạnh còn ai, Hướng Nghị biết đâu rồi.

      " Hướng Nghị?" gọi tiếng, ai đáp lại, lại nâng cao giọng lên gọi, " họ?"

      Vẫn có tiếng đáp lại.

      Thế quái nào mà lần nào cũng thế, chơi xong phát là bỏ chạy luôn. Chu Lăng dụi dụi con mắt nhập nhèm, kéo quần áo lại mặc vào.

      Sửa soạn đàng hoàng xong từ trong phòng ra, bên ngoài quả thực có người, cửa lớn vẫn đóng, cái bàn dưới mái hiên đặt bình giữ ấm màu xanh nhạt, chắc là vừa nãy Tam Kim đưa tới.

      Chu Lăng nhớ lại tiếng mắng chửi cuối cùng đầy vẻ giận dữ trước khi cậu ta ra khỏi nhà kia, cảm thấy vui lên.

      Nước từ vòi nước trong sân vô cùng lạnh giá, Chu Lăng vừa kêu hít hà vừa rửa mặt nhanh chóng, từ hàng khăn mặt dưới mái hiên chọn lấy cái sạch nhất lau mặt.

      Lúc soi gương phát cổ lại bị Hướng Nghị để lại dấu vết, phần cổ cổ áo, mảnh hết sức ràng. chậc tiếng, quay vào phòng lục tìm được cái khăn quàng cổ nam giới màu xám, ngửi ngửi, là mùi vị người Hướng Nghị, làm ghét bỏ, qua loa quấn hai vòng cổ.

      Cháo kê và bánh trứng chiên Tiền Gia Tô đưa từ nhà mình tới, hương vị cũng tàm tạm. vừa ăn vừa đánh giá trong lòng, vẫn là tay nghề của họ tốt hơn chút.

      Mãi cho đến khi ăn xong, Hướng Nghị vẫn chưa trở lại, thời gian còn kịp nữa, Chu Lăng đợi thêmnữa, để lại tin nhắn cho , lái xe rời .

      Cuộc họp thường kỳ của công ty, vẫn đến muộn mấy phút, mấy chục con người đều chờ .

      Hiếm cái là lần này Thời Tuấn thế mà thúc giục , ngồi đó xoay cây viết, cửa phòng họp bị đẩy ra, ta nâng mắt, ánh mắt hơi đảo qua dừng dừng lại nơi khăn quàng cổ , rồi thu lại rất nhanh, gõ gõ ngòi bút xuống mặt bàn "Bắt đầu thôi !"

      Trong cuộc họp, Chu Lăng vẫn ngừng há miệng ngáp, khiến cho mọi người cứ nhìn mãi.

      Thời Tuấn thừa dịp vị quản lý nào đó báo cáo công việc, trầm giọng nhắc nhở :" Em chú ý chút ."

      Đây cũng phải là chuyện có thể kiểm soát, Chu Lăng lườm ta, sau đó lại ngáp cái. thở dài, cúi xuống lấy điện thoại di động ra.

      Vài phút trước, giai Hướng gửi cho tin nhắn: 【 công ty hả?】

      Chu Lăng ngả người vào lưng ghế, quét ánh mắt nhìn mọi người, phía dưới bàn lén lút gõ chữ trả lời : 【 họp. chạy đâu vậy?】

      Hướng Nghị vậy mà trả lời trong giây: 【Mua thuốc】

      【Mua thuốc mà lâu vậy à?Đầu đường phải có tiệm thuốc đó sao.】

      giai Hướng: 【Còn có bánh bơ nữa】

      Được nha, ra là chạy đến tiệm ăn vặt bên kia nữa cơ đấy, chỗ đó có hơi xa. Chu Lăng kìm được cong khóe miệng, bởi vì tư thế ngồi vắt chân mà khi đùi rung rung mũi chân cẩn thận đá tới cái bàn.

      " Đông ------" tiếng, người hai bên đều đồng loạt quay đầu nhìn lại.

      Trước đó Chu Lăng ngẩng đầu lên, trông thấy vị quản lý phát biểu bị tiếng động phải ngừng lại, nét mặt nghiêm túc, dáng vẻ trông rất ư là chăm chú lắng nghe . Sau đó như mới chú ý tới ánh mắt của mọi người, làm bộ nhíu mày nghi hoặc.

      Trong bầu khí xấu hổ, Thời Tuấn mặt vô cảm :" Tiếp tục."

      Bài phát biểu vô vị lại tiếp tục, Chu Lăng làm ra vẻ được lát, rồi lại lén lút gửi tin nhắn: 【Em lấy trộm khăn quàng cổ của

      Lần này Hướng Nghị qua lúc mới trả lời tin nhắn, liên tiếp chuỗi biểu cảm :

      【Nhàm chán quá ~ làm chút gì .jpg】

      trộm áo ngực.jpg】

      【Trộm được rồi, là của lầu .jpg】

      "............." Chu Lăng cúi đầu, bàn tay che trước mặt, cắn môi cố kìm tiếng cười, nhưng từ bờ vai ngừng rụt lại, vẫn có thể nhìn ra cười. So với hồi mới quen, dáng vẻ của mãi là kiểu quan tâm đến người khác, giờ là quá nhàm chán !

      vui vẻ, Thời Tuấn bên cạnh nhíu mày khẽ gõ gõ mặt bàn, nhắc nhở tập trung.

      Họp xong Chu Lăng quay về văn phòng, bàn làm việc hồ sơ chất chồng chờ ký tên, tùy tay lật lật, nhìn chưa được hai dòng, ngáp cái rồi .

      xem nữa, xem nữa, đưa tay đóng tệp hồ sơ lại, đứng lên duỗi duỗi cơ thể, vào phòng nghỉ ngơi bên trong ngủ bù giấc.

      Giấc ngủ này thẳng đến giữa trưa trợ lý gọi dậy ăn cơm, căn cứ vào sở thích ngày thường của , đặt món ăn bên ngoài giao đến của khách sạn năm sao gần đó. Chu Lăng tiện tay kéo cái túi lần trước bỏ quên ở đây qua, nhìn nhìn xem bên trong có đồ gì quan trọng , sau đó cứ thế mà đưa luôn cả túi và mấy loại mỹ phẩm hóa trang trong đó tặng cho trợ lý :" vất vả rồi, mau ăn cơm ."

      Trợ lý rối rít cảm ơn rồi lui ra ngoài.

      Trợ lý cực kỳ hiểu khẩu vị của , thức ăn rất ngon, chỉ là Chu Lăng có hứng thú ăn uống, vì thế chụp mấy tấm hình, gửi cho Hướng Nghị nhằm mục đích kích thích kích thích .

      【Hình ảnh】【Hình ảnh】【Hình ảnh】 Cơm trưa (⊙v⊙)】

      Hướng Nghị cũng gửi lại cho 【Hình ảnh】【Hình ảnh】【Hình ảnh】【Hình ảnh】 Cơm trưa (⊙v⊙)】

      Trong hình là vài món ăn gia đình hết sức bình thường: Trứng sốt cà chua có lương tâm nhất mà từng thấy, trứng gà tràn ngập sắp che kín cả cà chua; có quá trình xử lý chỉnh sửa, màu sắc hình ảnh vẫn rất tươi sáng; cái nồi vô cùng giản dị, ngoại trừ con gà hầm vàng ươm ra hề nhìn thấy thứ gì khác.

      Chu Lăng lại cúi đầu nhìn nhìn phần cơm kiểu phương tây tinh xảo trước mặt, mẹ con gà chứ, sao cảm thấy của mình thua kém thế nhỉ ?

      liếm liếm cái dĩa : 【 làm hả ?】

      giai Hướng: 【Ừm】

      Chu Lăng: 【Em cũng muốn ăn [ đáng thương]】

      giai Hướng: 【Muốn ăn đến】

      Chu Lăng :【Buổi chiều vẫn phải làm việc [ tủi thân]】

      giai Hướng : 【Buổi tối qua đây】

      Chu Lăng dừng lát, gửi cái biểu tình mập mờ dẫn .

      Tán dóc như vậy cả nửa ngày, tin nhắn cuối cùng trong khung chat vẫn là con vật kỳ lạ dễ thương, cũng rốt cuộc tới hay . Hướng Nghị nhìn nhìn, đặt di động xuống.

      Vừa ngẩng đầu, bởi vì chuyện buổi sáng kia mà Tiền Gia Tô nhìn rất vừa mắt, giờ lại dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu mang theo chút ghét bỏ, trong ghét bỏ còn có chút chút căm giận nhìn , thể nào hiểu nổi.

      Hướng Nghị quét mắt nhìn cậu ta:" Em nhìn cái gì ?"

      Tiền Gia Tô hừ hừ :" Nhìn ăn cơm mà còn nhìn chằm di động, bận rộn đấy."

      Hướng Nghị phóng ánh mắt qua, còn chưa gì, bà lão bên cạnh vui trước mà vỗ Tiền Gia Tô cái," Ăn của cháu ."

      tên lão quang côn (*), khó khăn lắm mới biết dùng wechat trò chuyện với con , sao để chứ .

      (*)lão quang côn dùng để gọi những người lớn tuổi mà chưa có vợ.

      Trung tâm bách hóa mới hôm nay khai trương, buổi chiều Chu Lăng phải cắt băng khai trương.

      Chương trình xem như đơn giản, lúc lên sân khấu lên sân khấu, cầm cây kéo làm bộ trước ống kính truyền thông lát, vừa xoẹt xoẹt cắt, thế là xong việc. Sau khi kết thúc Chu Lăng cùng số vị quản lý cao cấp đến trung tâm tham gia hoạt động chào mừng, nhân tiện thị sát.

      Vì chúc mừng khai trương, trong sảnh lớn có dựng sân khấu, mời số ngôi sao đến biểu diễn. Nghi thức cắt băng kết thúc, phần biểu diễn chính thức bắt đầu. Chu Lăng đứng bên ngoài đám đông nhìn lát, ngoại trừ vài ca sĩ có chút tiếng tăm, số còn lại đều là tuyến nghệ sĩ hạng ba hạng bốn.

      quay đầu hỏi người phụ trách trung tâm:" Loại hoạt động này làm thường xuyên chứ?"

      " ạ." mặt người phụ trách mang theo ý cười và cung kính," Dịp lễ tết đều có hoạt động, tuyên truyền điện ảnh, gặp mặt ngôi sao, cũng đều thích làm ở chỗ chúng ta."

      Ra là vậy, Chu Lăng gật gật đầu, vậy có thể sắp xếp Tam Kim tới, giờ cậu lăn lộn trong quán bar, độ nổi tiếng vẫn khá mạnh.

      " Hoạt động lần sau là khi nào?" hỏi

      Người phụ trách hiểu được vì sao đột nhiên lại quan tâm đến loại chuyện này, theo bản năng liếc nhìn Thời tổng bên kia, sau đó đắn đo báo cáo:" Lễ Giáng sinh ạ, ngày lễ gần nhất chính là lễ giáng sinh ."

      Chu Lăng cười tủm tỉm:" Kế hoạch lúc đó đưa tôi xem qua."

      "Vâng ạ."

      xoay người phía trước, người phụ trách mới vuốt vuốt mồ hôi lạnh đầu.

      Khai trương ngày đầu tiên các thương hiệu giảm giá khá mạnh mẽ, cùng với hấp dẫn từ các ngôi sao, trong trung tâm thương mại có rất nhiều khách hàng. đám đàn ông tây trang giày da bên cạnh Chu Lăng, giống như dẫn theo đám vệ sĩ, đường tỷ lệ người quay đầu nhìn lại rất chi là cao.

      Thị sát từ lầu đến lầu ba, có thương hiệu dệt may gia đình nổi tiếng, thời điểm Chu Lăng qua lướt mắt nhìn, xa mấy mét, đột nhiên lại quay trở lại, để những người kia đợi bên ngoài, tự mình vào trong cửa hàng . Các vị quản lý cấp cao trước đây chưa bao giờ biết cùng vợ mua sắm nay đứng chờ bên ngoài, ngơ ngác nhìn nhau.

      Quản lý cửa hàng nhận ra là các ông tổng của trung tâm thương mại, vội vàng chạy đến mời các vị đại gia mà vừa nhìn biết là phải khách hàng bình thường vào bên trong ngồi, cho dù bên trong căn bản đủ chỗ ngồi.

      Người phụ trách nhìn Thời Tuấn thăm dò, mà ta nhìn chằm chằm vào người phụ nữ tập trung vào chăn lông bên trong, gì.

      Người phụ trách hiểu, ra hiệu với người quản lý, người kia vội vã quay về, lát sau tự mình đưa nước trà tới.

      Mười lăm phút trôi qua, Chu Lăng chọn xong bộ chăn nệm, bắt đầu chọn cái thứ hai.

      Bên ngoài mấy vị quản lý cấp cao đưa mắt nhìn nhau, lát sau có người mở miệng tâng bốc :" Chủ tịch Chu quả nhiên là người chú tâm vào sinh hoạt, những thứ vặt vãnh này mà cũng tự mình chọn lựa."

      Những người khác liền phụ họa tới tấp.

      Thời Tuấn khẽ nhếch môi chế giễu.

      Những người này đều biết bình thường nhàn rỗi đến mức nào, hứng thú lớn nhất chính là giày vò cuộc sống chính mình, ngay cả ga giường cũng là nhà thiết kế thiết kế riêng biệt, loại thương hiệu này, mới thèm dùng.

      Quả Chu Lăng phải chọn cho mình, có điều cũng là vì mình.

      Chọn được sáu bộ cả chăn gối ga giường, ghi lại địa chỉ để cửa hàng giao hàng tới cửa. Lúc chuẩn bị quẹt thẻ mới phát túi của mình để ở trong xe, vô thức mà quay đầu lại, Thời Tuấn tiện tay đưa cái tách cho người bên cạnh, tới.

      Chu Lăng quay mặt lại. với nhân viên thu ngân của cửa hàng:" Ghi sổ trước , tối nay có người quay lại tính tiền."

      Nhân viên cửa hàng nhận được ánh mắt của người quản lý vội vàng biểu thị :Khách hàng đầu tiên mở hàng có thể được mua hàng miễn phí, Chu Lăng cũng khăng khăng nữa, lúc xoay người đúng lúc Thời Tuấn tới, làm như thấy, cứ thế mà lướt qua người ta bước .

      Hai tiếng sau đó.

      Buổi chiều buôn bán tệ, bán liên tiếp được ba chiếc xe, ông chủ Hướng chuẩn bị đóng cửa trước giờ, về nhà nấu cơm cho bà nội. Rửa tay ở hồ nước bên cạnh xong đứng lên, phía sau có người gõ hai cái lên cửa. xoay đầu lại, là người đàn ông mặc đồng phục.

      " Xin hỏi ngài có phải là Hướng tiên sinh ạ?"

      " Là tôi." Hướng Nghị cầm khăn lau khô tay, tới," Có chuyện gì?"

      Đối phương cười lễ phép:" Đồ dùng ngài đặt giao tới rồi, mời kiểm tra chút."

      Hướng Nghị hiểu chuyện gì :" Đồ gì vậy ?"

      Trong lúc chuyện có người xách mấy cái túi thêu hoa văn chìm màu đỏ thẫm vào, người đàn ông mặc đồng phục vào trước nhất cầm đơn hàng đối chiếu :" cái chăn nhung lông ngỗng nhập khẩu Canada; chăn lông ngỗng đồng ; Bốn cái gối ôm ruột lông ngỗng trắng ; Sáu cái vỏ gối nhung dài dệt hoa màu xanh lục , cái dệt hoa màu đỏ ---- Hướng tiên sinh, ngài kiểm tra chút."

      Hướng Nghị đại khái đoán được chuyện gì xảy ra, nhìn những thứ xanh xanh đỏ đỏ kia, có hơi đau đầu. Lấy bao thuốc trong túi ra, rút lấy điếu, tùy tay chỉ chỉ phía dưới mái hiên :" Để qua bên đó ."
      Last edited: 1/5/19
      conlu124, Hale205, garubi2949826 others thích bài này.

    3. My Nam Anh

      My Nam Anh New Member

      Bài viết:
      22
      Được thích:
      22
      Ôi, đọc 1 lèo ah, cám ơn bạn nhiều nha. Hai chị này ngọt ngào sâu răng quá. Hướng mặt

    4. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,113
      Được thích:
      12,878
      Chương 25
      Edit : Michellevn



      Lễ mừng khai trương kết thúc, theo lệ thường có đãi tiệc. Người phụ trách làm chủ nhà , mở tiệc chiêu đãi các vị sếp lớn đến từ tổng bộ của tập đoàn. Ngoài việc chúc mừng khai trương, còn có kiện trong đại khác ---- Đó là tin tức đính hôn của Thời Tổng và Chung đại tiểu thư được công bố, vậy nên mọi người đều nhân cơ hội kính rượu bày tỏ chúc mừng.

      Nhóm các ông uống rượu hết sức high, Chu Lăng yên tĩnh ngồi ăn ở bên cạnh, hề muốn tham dự. Có điều cả bàn đều là đồ ăn đắt đỏ tinh xảo, mà lại có khẩu vị gì, chỉ có chán và chán, lại gửi tin nhắn cho Hướng Nghị.

      【 [ Hình hảnh][ Hình hảnh] Bữa tối ăn gì vậy?】

      Gần đây tốc độ trả lời tin nhắn của Hướng Nghị rất nhanh, đáng khen ngợi : 【Món hầm thập cẩm, bánh nướng có nhân, chụp ảnh】

      (*)Món hầm thập cẩm乱炖đây là món ăn trộn hỗn hợp của Đông Bắc gồm sương sườn, ngô, đậu -ve, ớt xanh, mộc nhĩ, hành … cho vào cùng nồi hấp chín)

      A món hầm thập cẩm ...........A bánh nướng có nhân .......

      biết vì sao nghĩ nghĩ lại cảm thấy nhất định ăn rất ngon, Chu Lăng vô ý thức gắp đũa biết thức ăn gì vào trong miệng, có mùi vị gì . 【Em cũng muốn ăn đồ do làm [ Buồn bã]】

      Hướng Nghị vô cùng dịu dàng thân mật cũng thèm thương hương tiếc ngọc mà trả lời : 【Đừng muốn nữa, ăn nhiều mập】

      "........" Chu Lăng cất điện thoại di động , thèm chuyện với nữa.

      Kết thúc bữa tiệc hơn tám giờ, theo lệ cũ, vẫn còn số chương trình giải trí đặc biệt nữa, cái loại hình thức đó hiển nhiên là Chu Lăng thích hợp tham gia. Nhưng trong hội sở cũng có chương trình giống như vậy dành cho nữ giới, người phụ trách khéo léo gợi ý với , Chu Lăng có hứng thú, tự mình lái xe rời , vui chơi lăn lộn.

      Tiền Gia Tô sân khấu, biểu diễn ca khúc tiếng kinh điển, hôm nay trong quán bar nhiều người lắm, thế nhưng vẫn có hàng em cuồng nhiệt vây quanh phía trước mặt, thậm chí kèm với thiết bị hỗ trợ. Trong lúc vô tình, cậu cũng có nhóm fan hâm mộ của riêng mình.

      Chu Lăng cũng lại gần đứng xem, phát mỗi lần Tiền Gia Tô hơi có động tác khi hát đến đoạn phiêu , nhóm các em ở phía dưới gào hét lên, vẫy các thiết bị hỗ trợ để đáp lại cậu.

      Hát đến đoạn điệp khúc thâm tình nhất , Tiền Gia Tô mở lớn mắt, đưa tay về phía các fan ---- đúng lúc chạm phải ánh mắt đầy vẻ thỏa mãn " Nhà có mới lớn" của Chu Lăng đứng đằng sau đám đông.

      cười huơ huơ tay, Tiền Gia Tô cả người kích động, lạc giọng luôn.

      Chu Lăng lắc đầu bật cười, ngồi lại chỗ cũ, kêu mấy chai rượu, lấy di động ra định gọi điện thoại. Đúng lúc này, có người sáp lại gần, hết sức thân thiết vô cùng ngọt ngào mà gọi :" Chị Chu."

      Giọng mềm mại đầy sức sống này ..... Chu Lăng nhướng mắt lên, quả nhiên là cái nhị tiểu thư nhà họ Chung kia.

      tạm thời để di động lại:" Sao em lại ở đây thế, phải đến trường sao ?"

      Chung Niệm Đồng cười ngồi xích lại chút:" Tối nay phải học thêm, em , lén chạy đến đây đấy."

      Chu Lăng nhếch môi cười :" Em nhìn thấy chị cũng tránh, sợ chị với ba mẹ em sao?"

      " Chị mà." CHung Niệm Đồng lại sáp sáp gần với hơn," Chị Chu à, có phải chị rất thân với Tiền Gia Tô đúng ạ ?"

      ra là vì Tam Kim mà tới, Chu Lăng vắt chéo chân, thờ ơ đáp :" Chưa trưởng thành, cấm sớm."

      " Vậy sao chị cũng tới đây đó, quê mùa, trung học tụi em có người có đôi có cặp rồi đấy." Chung Niệm Đồng rất vui," Mà em cũng phải sớm nhá, em chỉ cảm thấy ấy rất thú vị, kết bạn chơi chơi được sao ?"

      Chu Lăng còn rất nghiêm túc mà hỏi :" Em cảm thấy cậu ta thú vị chỗ nào chứ?"

      " ấy ........." Chung Niệm Đồng nhất thời nghẹn lời, rồi nhanh chóng phát biểu hùng hồn," ấy hát hay, nhìn còn rất giống Lục Gia Hòa."

      Chu Lăng có chút cạn lời :" Em cuồng sao cuồng Lục Gia Hòa thôi, thể so bì đẹp trai hơn hay hát hay hơn Tiền Gia Tô được. Vừa hay trong tháng này có buổi hòa nhạc, chỗ chị có vé đấy, nếu em muốn chị tặng cho mấy tấm."

      " Muốn ạ !" Chung Niệm Đồng trả lời ngay lập tức, rồi lại ủ rũ đá đá chân bàn," Nhưng mà bình thường phải muốn gặp nhau là có thể gặp ....."

      Có thể để bé muốn gặp mà có thể gặp liền gọi là thiên vương rồi. Chu Lăng chẳng muốn chuyện xàm xí với thể loại thiếu nữ thời kỳ phản nghịch này, nhìn nhìn đồng hồ, hỏi :" Em học thêm mấy giờ xong ?"

      " Chín giờ."

      " Vậy em nên rồi đấy," Chu Lăng quyết đoán , " Giờ tám giờ năm mươi rồi, em ra ngoài mua tạm chút đồ gì ăn uống để át bớt mùi rượu trong miệng , sau đó về nhà, thế là rất đúng giờ."

      " Trời ơi, mọi người đều như vậy, phiền quá thôi!" Ngoài miệng thế, nhưng trong lòng ràng là vẫn rất sợ cha mẹ phát , Chung Niệm Đồng cam lòng mà đứng lên, trước khi còn nhấn mạnh với :" Em còn tìm chị nữa đấy."

      Chu Lăng khoát khoát tay cho qua.

      Uống ly rượu dằn xuống, tiếp tục nhấn số máy hồi nãy chưa kịp gọi, hẹn Đinh Y Y ra ngoài chơi. Con bạn này gần đấy giống như đột nhiên cải tà quy chính, lâu rồi thấy buông thả.

      " Em à ~ " Đinh Y Y ỏn ẻn vạn năm đổi," Sao hôm nay lại nhớ tới người ta mà gọi điện thoại vậy, còn tưởng rằng cậu có họ Hướng thỏa mãn hết mọi việc, quên luôn người ta rồi chứ."

      Chu Lăng bị cái giọng nhão nhoẹt kia làm đến cái mũi cũng nhăn nhăn lại :" quái ! Còn mau mau nguyên hình !"

      "Biến !" Đinh Y Y khôi phục lại giọng điệu bình thường," Gọi điện thoại chi vậy, đây là kiểu muốn hẹn tôi ra ngoài chơi sao ?"

      Chu Lăng cởi áo khoác vắt sang bên cạnh, vừa :" Đúng đấy, ra uống rượu thôi, mấy ngày nay gặp cậu rồi."

      " được, haizz, sắp tới tớ cũng thể ra ngoài chơi rồi." Kẻ thâm niên ham chơi ra loại lời này mà hề có chút nào tiếc nuối, ngược lại nghe nhàng vô cùng, còn có chút gì đó khoe khoang.

      " Sao hả, chồng cậu đánh gãy chân cậu rồi à?"

      " Thấy ghét ! Chúng tớ là chuẩn bị cho bầu bì, ấy cho tớ uống rượu."

      Cái ngữ điệu hạnh phúc bé này ...... Chu Lăng yên lặng nuốt vốc thức ăn chó này:" Được, vậy cậu yên ổn ở nhà tịnh dưỡng , hôm nào tớ tới thăm cậu ----- À mà thôi, ngày mai luôn , hình ảnh cậu bị nuôi thành heo khiến tớ phấn khích thể chờ đợi được muốn xem liền . "

      Đinh Y Y tức giận chửi toáng lên :" cái họ nhà cậu á !"

      Đầu này Chu Lăng vui vẻ ngừng.

      Có lẽ do tác dụng " ân cần thăm hỏi" của Đinh Y Y, điện thoại của họ Hướng nhanh chóng bay vèo vèo tới.

      Chu Lăng nhận máy, còn chưa kịp bày tỏ bất mãn của mình về " trả thù thư thái" trước đó, giọng cực kỳ trầm thấp của Hướng Nghị truyền qua điện thoại đến trước :" ở đâu?"

      " Quán bar đó ," Chu Lăng vắt chân lắc lư, " Tới đây cùng uống rượu ."

      Hướng Nghị ừm tiếng, trả lời rất nhanh gọn :" Chờ đó."

      Sau đó ngắt điện thoại cũng rất nhanh gọn .

      Chu Lăng bỗng chốc phản ứng lại kịp, sao lại giống như muốn tìm hẹn hò ấy nhỉ.

      Hai mươi phút sau, Hướng Nghị lăn mình tới, gọi điện thoại kêu ra ngoài. Chu Lăng tự mình uống hết hai chai, mặc áo khoác vào ra từ cửa sau, khẽ bị gió thổi qua, nhưng có lẽ là do tác dụng của rượu, nên cũng cảm thấy lạnh.

      Hướng Nghị lái xe tới, đây cũng là lần đầu tiên Chu Lăng nhìn thấy xe của , chiếc xe tư nhân hết sức bình thường, nhưng khá sạch .

      Cửa kính xe hạ xuống, Chu Lăng cúi đầu nhìn nhìn, xác nhận là , mở cửa xe lên." Sao hả, còn vào trong, cứ bắt em phải ra ngoài."

      Vừa xong, Hướng Nghị đưa cái âu giữ ấm đến trước mặt.

      Chu Lăng ngơ ngác, nhoáng cái liền hiểu ra, chớp chớp mắt nhìn :"............ tới chỉ là đưa cho em cái này á ?" Đón lấy mở ra, là món lần trước làm chụp hình gửi qua.

      Hướng Nghị mở hết cửa kính ra, lấy đôi đũa vệ sinh đưa cho :" Ăn ."

      ra Chu Lăng cũng đói, dù sao buổi tối cũng ăn chút, trong dạ dày còn được lót cả hai chai rượu, có điều âu mì nóng hôi hổi này vẫn khiến thèm ăn, cởi áo khoác ra nâng âu giữ ấm lên hít hít hà hà .

      Hướng Nghị thèm thuốc, xuống đứng dựa xe hút điếu thuốc, sau đó đến siêu thị cách đó xa mua chai nước. Lúc quay về Chu Lăng ăn gần hết mì, tay cầm âu giữ nhiệt, tay vuốt vuốt cái bụng ăn đến căng phình của mình.

      May mà cái âu này chứa được ít, chứ nhiều hơn nữa cũng ăn nổi.

      Hướng Nghị nhận lại âu giữ nhiệt, đưa nước cho , thấy uống liền mấy ngụm rồi hài lòng hỏi người bên cạnh :" Lần nào cũng đều xuyên từ ảnh mà ra, tính cứ dùng như vậy để chinh phục em sao ?"

      "Vậy em bị chinh phục chưa?" Hướng Nghị hỏi bằng giọng rất qua loa, vừa nâng cửa sổ bên lên hơn nửa, sau đó điều chỉnh hạ ghế xuống chút.

      Ăn xong mà nằm liền rất dễ béo nha, thế nhưng Chu Lăng vẫn hết sức dễ chịu mà duỗi người ra sau. nghẹo đầu đưa mắt nhìn qua, duyên dáng :" dùng * có thể nhanh hơn chút đấy."

      " * của phải nhận được rồi ." Hướng Nghị nhìn , giọng mang ý cười.

      Chu Lăng vui chịu được, cười hồi, bốn ngón tay đưa về phía cụp xuống:" Cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn phải cố gắng."

      Ăn uống no say chỉ lát sau Chu Lăng bắt đầu mệt chỉ muốn ngủ, vùi mình vào ghế nhắm mắt lại, Hướng Nghị kéo cửa kính lên, mở hệ thống sưởi. Hơi nóng phà ra, càng làm người ta buồn ngủ, Chu Lăng ngáp cái :" đưa em về nhà , nếu được ngủ em phải hôn cổ bảy ."

      " Hôn cổ bảy là gì ?" Hướng Nghị hỏi với vẻ mặt chịu khó học hỏi

      Chu Lăng híp mắt liếc :" Chính là bất tỉnh luôn đấy, họ à, quá quê mùa đó, phải học theo cách bắt kịp trào lưu thời thượng chứ.'

      " theo." Hai chữ ngắn gọn đanh thép, lúc nào cũng thích như vậy, dứt khoát đến nỗi có thể cứ thế mà làm người ta nghẹn chết.

      Chu Lăng nằm đó cười toe, Hướng Nghị nghiêng người cài dây an toàn cho , lúc sắp ngồi thẳng dậy lại bị kéo lại, thò đầu hôn cái lên khóe môi . liếm liếm môi, vỗ vai :" Xuất phát thôi, tài xế Hướng."

      Tài xế Hướng được hôn cái càng nhẫn nhục chịu khó mà khởi động lái xe .

      đường Chu Lăng quả nhiên ngủ luôn, đôi mắt rất biết quyến rũ người kia nhắm chặt, hai gò má đỏ au. Hướng Nghị chạy xe vào trong biệt thự, dừng xe, nhìn lát, mới nắm lấy mũi , đánh thức dậy.

      Chu Lăng nâng bàn tay mềm mại lên đập , mơ mơ màng màng mở mắt ra. Bên ngoài là khoảng sân và ngôi nhà quen thuộc hết mức, tháo dây an toàn, vươn vai duỗi người cái.

      " Em về đây." quay đầu nhìn nhìn Hướng Nghị, đèn trong xe mờ mờ, đôi mắt sâu thăm thẳm.

      " Nghỉ ngơi sớm chút." Hướng Nghị .

      Chu Lăng gật đầu:" cũng nghỉ ngơi sớm chút nhé."

      xuống xe, đóng cửa xong mới nhớ tới chuyện, khom người gõ gõ cửa kính. Cửa kính xe hạ xuống, ghé người vào hỏi :" Đồ em kêu người ta đưa tới nhận được rồi chứ ?"

      " Ừ."

      " Vậy đổi nhé." Chu Lăng dặn dò," Nhớ là phải giặt trước đấy."

      Cái từ " Đổi" đơn giản này, thực tế là bao gồm loạt công việc như trải ga giường, bộ chăn nệm, nhồi vỏ gối, lẽ dĩ nhiên, trước đó còn phải giặt qua lần theo cầu của .

      Hướng Nghị nhìn ý tứ, sau vài giây, mới xa xôi:" Em nhìn có giống người lồng chăn ?"

      "Giống nha," Chu Lăng cười tủm tỉm, còn nháy mắt tinh nghịch với , " là vạn năng mà."

      Hướng Nghị:"............"

      Kháng cự cứ kháng cự, sau khi Hướng Nghị về nhà, vẫn cứ ngoan ngoãn xách đồ vào nhà, ném vào máy giặt quay lần. Trận chiến với sáu bộ lớn như vậy, bà nội và Tiền Gia Tô hiển nhiên là phát ra, lúc lên phơi ở ban công, hai người thà thầm cười hi hi phía sau lưng, Hướng Nghị cũng chỉ có thể làm như nghe thấy.

      Sau khi phơi khô xách đến cửa hàng, đúng lúc hôm đó trời nắng rất đẹp, Hướng Nghị cũng đem chăn mới ra phơi nắng cả buổi trưa, chăn bông mềm mại, bồng bềnh xốp xốp, sờ lên vô cùng êm dịu.

      Trải ga giường xong, nhồi cả gối đầu, cuối cùng ôm chăn về phòng, đặt tấm đệm được giặt sạch , theo thói quen Hướng Nghị còn gấp thành hình dạng vuông vuông vắn vắn.

      giường rực rỡ hẳn lên, ngăn nắp chỉnh tề, mềm mại mà sạch . dùng bộ xanh xám kia, mặc dù cả đám hoa thêu nổi khiến cảm thấy rất khó , nhưng nghĩ nghĩ tới trong tủ còn bộ khác màu đỏ giống y như kết hôn, ngay lập tức có thể chịu được.

      Hướng Nghị thở dài, điểm mấu chốt của con người quả nhiên có thể liên tục được làm mới.

      chụp tấm ảnh gửi cho người nào đó : 【Hoàn thành nhiệm vụ】

      Bên kia trả lời trong giây : 【Ngoan đấy ~ [ hôn hôn]】.
      Trà Myy, conlu124, Hale20521 others thích bài này.

    5. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,113
      Được thích:
      12,878
      Chương 26
      Edit : Michellevn


      Như hẹn, ngày hôm sau Chu Lăng thăm Đinh Y Y, cuộc sống của ấy giờ mới đúng là phu nhân hào môn xa xỉ, chuyện ăn mặc đều có nhà chồng mời chuyên gia hầu hạ, cái được hoàn mỹ chính là bị hạn chế rất nhiều ; giảm lượng lớn số lần dạo phố, giày cao gót mà ấy thích nhất có lệnh cấm ràng, thực đơn mỗi ngày thi hành theo nguyên tắc " ăn nhiều bữa ", được điều phối và kiểm soát chặt chẽ bởi chuyên gia dinh dưỡng đầy trách nhiệm.

      Lúc Chu Lăng tới ấy ôm hộp kem hết sức thòm thèm, ở bên cạnh chuyên gia dinh dưỡng khuyên nhủ cho ăn, Đinh Y Y ngang ngược , tôi chỉ nhìn chút thôi.

      Sau đó thừa dịp chuyên gia dinh dưỡng bưng trà dưỡng sinh, nhanh chóng mở nắp hộp ra dùng thìa xúc lượng tương đối lớn cho vào trong miệng, vừa nghe thấy động tĩnh gấp rút nhét vào trong tay Chu Lăng, dùng kỹ năng diễn xuất thượng thừa chỉ trích :" Biết là tớ thể ăn còn diễn trò ăn trước mặt tớ, cậu còn là người sao ?"

      ".........." Chu Lăng chỉ đành phải phối hợp mà cũng xúc thìa lên ăn, sau đó cố ý liếm liếm khóe miệng dính gì của mình, Đinh Y Y hiểu ngay, vội vàng liếm mép sạch trước khi chuyên gia dinh dưỡng tới.

      Vốn còn cho rằng ấy rắc thức ăn chó, giờ tận mắt chứng kiến, lại cảm thấy có chút thê thảm. Chuẩn bị mang thai thôi mà, thế mà cũng chuyện bé xé ra to, sau này mang thai, biết chừng còn bị trói buộc thành kiểu gì nữa.

      Bất ngờ chính là, vợ chồng son bọn họ hiệu suất cao , quá mấy ngày sau khi Chu Lăng tới thăm, Đinh Y Y xác nhận mang thai. Tuy ba tháng đầu được cho người ngoài biết, nhưng đối với ấy Chu Lăng phải người ngoài, Đinh Y Y ngay lập tức gọi điện tới báo tin vui.

      Lúc đó Chu Lăng mới vừa họp xong quay về văn phòng, trợ lý đưa tới tấm thiệp mời màu trắng tinh xảo, nhận lấy tiện tay để qua bên, khoát tay cho ấy ra ngoài, cửa đóng lại mới kìm nén được:" hay giả đấy? Các cậu vậy mà cũng nhanh quá đó !"

      " Chân như bộ ngực 36D của cậu." Đinh Y Y vẫn là cái vẻ bỉ ổi như vậy.

      Chu Lăng có hơi cảm khái, người phụ nữ dung tục này chẳng mấy chốc phải làm mẹ, vậy sau này ai cùng chơi, cùng buông thả đây.

      " Cậu tìm họ Hướng của cậu mà chơi á," Đinh Y Y ," Cậu cũng cố lên , đừng để đến lúc tớ chọn lựa trường tốt cho con mà cậu vẫn còn chọn bỉm, chậc chậc, chúng ta có khoảng cách thế hệ đấy."

      Nhắc tới cái này, Chu Lăng liền có phần cụt hết cả hứng:" Tớ có hứng thú với chuyện sinh con, phiền hà lắm ."

      Đinh Y Y hứ tiếng:" sinh con gia sản đó cậu để lại cho ai hả ?" Dừng lát, đột ngột đổi giọng." sinh càng tốt, gia sản xem như đều cho con trai tớ. "

      Chu Lăng cười rộ lên :" OK Ok Ok, con trai cậu chính là con trai tớ."

      Cúp điện thoại, Chu Lăng đứng trước cửa sổ sát đất, bên ngoài là các tòa nhà chọc trời nối tiếp san sát nhau, cao vòi vọi, to lớn ngăn nắp, nhưng lại thiếu chút hơi ấm tình người.

      nhớ tới bản thân mình hồi mới đến Nguyên gia, Nguyên tiên sinh đưa tham dự các loại yến tiệc với các nhân vật nổi tiếng, để mở mang kiến thức về sang trọng cùng xa hoa lãng phí của giới thượng lưu; Còn sắp xếp vào công ty với thân phận trợ lý đặc biệt của chủ tịch, làm quen với nghiệp vụ công ty. Sống trong biệt thự cao cấp hàng đầu, ra ngoài có xe riêng đưa đón, đồ mặc người chính là lễ phục và đồ công sở được thiết kế riêng, chuyện ăn uống chỉ miếng thôi cũng có thể tiêu tốn nửa năm chi phí sinh hoạt cùa .

      Nhưng bên ngoài có hoa mỹ chăng nữa, chức danh có êm tai chăng nữa, cũng che giấu được vẻ gượng ép từ trong ra ngoài của . Lúc đó quả đúng là đứa quê mùa đến từ nông thôn, cảm thấy hoàn toàn xa lạ với mọi thứ xung quanh, thậm chí ngay cả người bạn có thể sẻ chia cũng có.

      còn nhớ nổi là quen được Đinh Y Y ở buổi tiệc thứ bao nhiêu rồi, ấy giống lắm với các vị phu nhân mang vẻ ngạo mạn từ đầu đến chân, trông thấy là người mới vừa bước vào vòng luẩn quẩn kia, câu đầu tiên mang ý tốt:" Cậu gả cho lão già đó, phương diện kia có thể được được?"

      Chu Lăng thời điểm đó tuy tính là tiểu bạch thỏ ngây thơ, nhưng cũng là lần đầu tiên đụng câu hỏi trực tiếp trần trụi như vậy, lập tức đỏ mặt né tránh như tránh ôn thần.

      về chuyện đó, chính là bị kẻ bỉ ổi Đinh Y Y này lôi kéo hư hỏng. Ấy vậy mà cái kẻ lôi kéo làm chuyện xấu này, giờ vẫn phải từ bỏ cách sống phóng túng bừa bãi trước kia.

      Chu Lăng thu xếp xong ra khỏi phòng làm việc, trước khi tầm mắt đảo qua tấm thiệp mời trong góc phòng, cầm lên.

      -------Tiệc đính hôn của Thời Tuấn, xác định vào tuần cuối tháng này.

      Chu Lăng tiện tay lại đặt xuống, xách giỏ rời bước .

      Tới phòng làm việc Hướng Dương vừa đúng là thời gian cơm chiều, cho nên vẫn chưa thể gặp được Hướng Nghị, Chu Lăng ôm chậu hoa , nhíu mày đứng trước cổng lớn gọi điện cho .

      Tiểu khu Hướng Dương, trong gian phòng bếp hẹp, Hướng Nghị tắt bếp, bưng cháo gạo nếp được nấu đến mềm nhừ đặt qua bên, rồi làm nóng dầu trong chảo xào rau.

      Khoai tây cắt khối bọc bột chiên lên, làm thành nồi khoai tây xốp giòn vàng óng; Nấm đùi gà cắt thành khối , dùng hành xắt khúc và đậu phộng rang chín làm thành món nấm đùi gà thanh đạm; Còn thêm nồi canh rong biển đậu hũ. Bà nội dạ dày tốt, ăn được đồ dầu mỡ, sau khi phẫu thuật căn bản chỉ là ăn chay.

      Đương nhiên mỗi bữa vẫn có món mặn, dù sao trong nhà có hai người đàn ông mạnh khỏe, thịt vui. Hôm nay là gà hầm nấm, chính là món tủ của bà nội, làm xong từ lâu.

      Khi sắp nấu xong canh, bà nội vào, cầm di động kêu ngừng của , mặt tràn đầy vẻ vui sướng :" Cháu có điện thoại!"

      Hướng Nghị chỉ mặc cái áo mỏng, cũng đổ đầy mồ hôi, nhìn nhìn canh trong nồi, vẫn quay đầu mà hỏi :" Ai gọi ạ?"

      " biết ai, ba dấu ngã !" Ghi chú đặc biệt như vậy vừa nhìn biết là phải bạn bè bình thường, bà nội vậy mà cười đến là vui vẻ, dùng ngón tay cẩn thận giúp nhấn nhận máy, nâng cao tay đưa sát lại bên tai .

      Lúc Hướng Nghị nghe được ba dấu ngã lập tức xoay người qua, nhận lấy điện thoại, chuyển qua bên tai kia, dưới ánh mắt lấp lánh long lanh vẻ chờ mong của bà nội, "Alo" tiếng.

      " họ ~~~" Người phụ nữ đầu bên kia cố tình mềm mại kéo dài giọng tạo ra giai điệu khiến cho người ta đến cả xương cốt cũng có thể nhũn mềm trong nửa ngày.

      Hướng Nghị trơ mắt nhìn bà nội cười từ bông hoa thành bó hoa lớn, thái dương giật giật, đẩy vai đuổi người ra ngoài, đóng cửa lại, lúc này mới vào trong máy :" Sao thế ?"

      " Em ở cửa hàng của nè." Chu Lăng

      Lần này thực chút xấu hổ, Hướng Nghị hoặc là nấu cơm hoặc là làm xong cơm ăn cùng người nhà, cũng có hơi thiếu tự tin.

      Hướng Nghị trách , trái lại hỏi :" Ăn cơm chưa ?"

      " Chưa đâu, ăn rồi sao ?"

      " Mới vừa nấu xong."

      Chu Lăng ngay lập tức hăng hái trở lại:" Hôm nay làm món gì thế ?"

      Hướng Nghị tắt bếp, nhìn lướt qua món ăn thành hình trong nồi, bẩm báo chi tiết :" Khoai tây chiên khô, nấm đùi gà bung, canh rong biển đậu hũ, còn có gà hầm nấm."

      " A !" Chu Lăng cũng sắp chảy nước miếng đến nơi rồi, ngồi xổm xuống bên cạnh tường, " vậy mà còn thay đổi mỗi ngày đó nha, đầu bếp lớn ."

      Hướng Nghị ừ tiếng:" Đầu bếp lớn là vạn năng mà, cái gì cũng có thể."

      Đồ mặt dày, Chu Lăng cười "xí" với , sau đó lời trái lòng :" Vậy mau cùng bà nội ăn , em ở đây chờ ."

      Đây là chơi chiêu lạt mềm buộc chặt rồi ...... Hướng Nghị sao có thể để chờ ở đó, còn mình yên ổn ăn cơm, thở dài rất khẽ mà rằng :" lát nữa đưa tới cho em."

      Chu Lăng thực được mưu, lập tức cười hì hì:" Cảm ơn họ !"

      Sau khi ngắt điện thoại, Hướng Nghị lấy ra âu giữ nhiệt, bà nội vẫn luôn ghé tai lên ván cửa nghe nãy giờ đẩy cửa bước vào, cười đến là vui mừng :" Đưa cơm cho người ta hả ?"

      Hướng Nghị có hơi bất đắc dĩ :" Bà nội người khác lỗ tai cũng nghễnh ngãng cả rồi, sao lỗ tai bà lại càng ngày càng thính thế ."

      Bà nội để ý đến lời này của , nhìn lướt qua âu giữ nhiệt chỉ chứa được lượng kia, liền ngay:" dùng cái này, nó quá đấy, đựng chẳng được bao nhiêu." Chỉ ngón tay lên phía nóc tủ," Cháu mở ra, trong đó có cái làm bằng gỗ đó, có mấy tầng lận, dùng cái đó ."

      Hướng Nghị theo chỉ đạo của bà, phía dưới hai cái hộp trong chỗ sâu nhất của cái tủ, tìm được hộp đựng thức ăn lớn 3 tầng kia, vẫn còn trong bao bì đóng gói, nhãn niêm phong được bóc , mới toanh." Bà giấu cũng sâu đấy."

      " Bình thường cũng có dùng mấy đâu." Bà nội cũng quên cái này là hàng tặng phẩm trước kia mua đồ gì rồi, dù sao giờ đúng lúc có thể dùng tới," Cháu rửa sơ , lấy cho người ta nhiều chút."

      Hướng Nghị lấy từ trong tủ lạnh ra mấy hộp giữ tươi sạch , rửa sạch lượt. Bà nội ở bên cạnh nhìn , sau lúc lâu mới thử hỏi dò:" Cháu đưa đâu vậy, xa hay ? Nếu đón người ta đến nhà ăn ....."

      " xa ạ, ngay trong cửa hàng thôi ạ. " Hướng Nghị biết bà nội vô cùng hi vọng có thể mang về nhà, có điều thời cơ còn chưa tới. Đối với chuyện gặp người nhà Chu Lăng giống như rất cự tuyệt.

      Bà nội có hơi thất vọng mà ò tiếng, vẫn cứ ở bên cạnh , mãi đến khi Hướng Nghị đóng gói đồ ăn xong ra cửa, bà theo tới cửa, vẫn có chút cam lòng mà hỏi :" Ta thể cùng nhìn chút sao?"

      " Quay về mà, lần sau đưa về cho bà nhìn." Hướng Nghị nâng tay xoa xoa đầu bà," Lát nữa Tiểu Hâm về đến nhà rồi, hai bà cháu ăn nhé ."

      Lần sau này ai mà biết là lúc nào chứ, thời gian của bà có hạn nào biết có thể đợi được hay đây, Bà nội nhìn theo xuống lầu, đóng cửa lại, thở hơi dài ỉu xìu.

      Thời tiết mùa đông năm nay có phần quỷ dị, tháng 11 mà có tuyết rơi, sau đó lại đón mấy ngày nắng lớn, tuyết đọng nhanh chóng tan rã. Về sau, nhiệt độ tăng trở lại,khi trời ấm, có thể tăng hơn chục độ, gần đây, trời bắt đầu lạnh trở lại, nghênh đón từng cơn gió bắc ngày lạnh giá.

      Hướng Nghị lo Chu Lăng lại ngốc nghếch ở bên ngoài lạnh cóng, vội vã tăng tốc bước nhanh .

      Kết quả ngoài dự liệu của , người phụ nữ kia chỉ cái đẹp mạng sống , vẫn như trước chỉ mặc áo khoác mỏng, choàng khăn quàng cổ màu xám của , đứng ở cửa lạnh đến ngừng giậm chân . Hơn mười chậu cây xanh lớn dưới chân, các giống khác nhau, xếp thành hàng.

      Hướng Nghị lười đến chẳng muốn quở trách nữa, thời điểm lấy chìa khóa mở cửa, Chu Lăng mở vén áo khoác của nhét tay vào trong, vừa run cầm cập hô lạnh, Hướng Nghị liếc xéo , trả cho chữ :" Đáng."

      Vẫn phải tha thứ cho đích thân đưa đồ ăn đến đó. Cửa vừa mở Chu Lăng chạy ngay vào trong phòng mở điều hòa trước, Hướng Nghị bày biện đồ ăn lên bàn xong, rồi ra di chuyển các chậu trồng cây ở bên ngoài vào trong.

      Chu Lăng vừa đắc ý ngồi ăn thức ăn nóng hôi hổi, vừa chỉ huy đặt chỗ này để chỗ kia . Hướng Nghị làm xong hết việc ngồi xuống, hề khách khí mà uống hết nửa bát canh nóng, ăn uống no đủ đặt đũa xuống, hết sức thoải mái mà uốn éo về phía giường đệm mềm mại.

      Hướng Nghị ngồi xuống, xử lý nốt nửa bát cháo và thức ăn ăn còn thừa lại .

      Ăn xong thu dọn chén đũa lại, Hướng Nghị nhướng mắt lên nhìn, Chu Lăng leo lên giường, nằm bò giường chống cằm nhìn , đối diện với ánh mắt của , hé môi cười cùng .

      " Em hẳn là nên rửa bát chứ hả ?" Hướng Nghị nhìn , hỏi.

      Về lý thuyết có vẻ là nên như thế, người này làm cơm, người kia rửa bát, nhưng bên ngoài nườc lạnh như thế, Chu Lăng cũng nguyện ý chạm vào. chớp chớp mắt, trả lời hết sức nghiêm túc :" nên."

      Hướng Nghị lườm , tự giác mà lấy bát ra ngoài rửa.

      Lúc quay trở lại, Chu Lăng sung sướng chui vào trong ổ chăn, dựa vào đầu giường, đặt cái gối ôm đùi, xem cuốn sách tiện tay lấy từ bàn.

      Hướng Nghị đóng cửa lại tới, đưa tay tới trước mặt , ngón tay treo cái vòng chìa khóa , trong đó chỉ lẻ loi 2 cái chìa khóa. Chu Lăng nhìn hiểu gì, nên nhận, cũng gì.

      " Chìa khóa của chỗ này," Hướng Nghị .

      Chu Lăng vẫn cứ như vậy mà nhìn :" Cho em sao ?"

      "Lần sau ở đây tự em mở cửa mà vào." Hướng Nghị đặt chìa khóa vào lòng bàn tay , ý tứ có phần chẳng còn gì để mất nữa," Dù sao chỗ này cũng sắp bị em chiếm cứ rồi."
      boogoo97, conlu124, Hale20521 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :