1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Sự Quyến Rũ Nam Tính - Nhất Tự Mi [Full]

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Jo Ponyo

      Jo Ponyo Member

      Bài viết:
      41
      Được thích:
      34
      Ông chú hướng cứ như siêu hùng ý nhở. :yoyo53::yoyo53::yoyo53:

    2. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,093
      Được thích:
      12,785
      Chương 44
      Edit : Michellevn


      Lúc Hướng Nghị từ trong hội sở ra, là mười giờ đêm, cả ngày bị hai em Thiệu Gia quẩn chân, muốn gọi cuộc điện thoại hỏi xem họp báo tiến triển thế nào, mà vẫn tìm được cơ hội.

      May thay trong nhà lão đại Thiệu Thành có bà vợ mang thai, đám người dám quậy đến quá muộn.

      Ngày hôm nay qua lại mấy vòng, Hướng Nghị bị chuốc ít rượu, lúc ra có vài phần men say. Thiệu Thành sắp xếp người đưa về, Hướng Nghị lời cảm ơn, tiếp theo quay qua Thiệu Triển đứng kế bên, lại nữa :" Lần này là phiền cậu rồi."

      " Đều là người nhà, khách khí gì chứ." Thiệu Triển khoác vai thân thiết," Trái lại là chúng tôi dùng ân tình này lừa cậu đấy, xấu hổ mà. Chủ yếu là tình hình lúc này của tôi, cậu cũng biết rồi đấy, chị dâu tôi năm sau sinh rồi, quả được."

      Hướng Nghị gì, chỉ nâng cánh tay lên vỗ vỗ lưng ta.

      Giữa huynh đệ cần nhiều lời, Thiệu Triển cười cười, đưa cho điếu thuốc. Hướng Nghị nhận, nhàn nhàn cười đáp lại :" Cai rồi."

      Thiệu Triển hiểu, lấy thuốc lại, cười :" Lần tới đưa chị dâu tới cùng ăn bữa cơm, cũng là để cho chúng tôi diện kiến."

      Hướng Nghị đáp được, lên xe, lấy ra điện thoại ngày động đến : Bảy cuộc gọi nhỡ, hơn mười tin nhắn chưa đọc.

      Lướt qua lần, tầm mắt dừng ở tin nhắn cuối cùng Chu Lăng gửi cách đây hai giờ, dừng dừng lại. Hướng Nghị gọi lại, vậy mà lại có người nhận, thanh tút tút vang lên đến lúc tự động ngắt.

      Gọi hai cuộc liên tiếp đều là như vậy, mi tâm nhíu chặt, gọi cho Tiền Gia Tô hỏi tình hình.

      Buổi họp báo đạt hiệu quả, dư luận mạng chuyển thành hướng gió có lợi, giá cổ phiếu của tập đoàn Đại Nguyên cũng tăng trở lại. Còn về phần Chu Lăng, Tiền Gia Tô cũng liên lạc được, nhắn tin trả lời, điện thoại nhận. sau khi kết thúc tìm cậu, vậy mà đợi mãi chẳng thấy tin tức đâu .

      Giọng của cậu nghe ra còn lo lắng hơn cả , dè dặt hỏi :" Chị Lăng có thể xảy ra chuyện gì đây ? Em phải miệng quạ đen, chỉ là những tài khoản bị truy tố kia kìa, lỡ đâu bất chấp tất cả mà trả đũa phải làm sao ?"

      " Mày xem phim nhiều quá rồi đấy." Hướng Nghị nhéo nhéo mi tâm, " Mày đừng lo nữa, ngủ trước ."

      xong cũng đợi cậu đáp lại, ngắt luôn điện thoại.

      Hướng Nghị kêu tài xế chạy xe đến phòng làm việc, chiếc xe kia của Chu Lăng an tĩnh đậu ở cửa, cửa lớn lại khóa trái. Hướng Nghị lấy chìa khóa ra mở cửa, nhìn thấy ánh sáng ấm áp từ khe hở tấm rèm, mới cảm thấy nhõm.

      Sải bước vào phòng trong, mở cửa ra, thấy ngay giường cái ụ phồng lên trong chiếc chăn màu đỏ thẫm. mở cửa động tĩnh cũng , thế nhưng người giường lại ngủ đến là sâu.

      Tay Hướng Nghị đặt tay mắm cửa, đứng đó nhìn lát, nhàng đóng cửa lại, đến bên giường , ngồi xuống.

      giường, quần áo phụ nữ xếp thành tòa núi , cả người Chu Lăng vùi trong chăn, chỉ ló ra cái đầu với mái tóc đen xõa tung mặt gối đỏ thẫm. Men say chưa tiêu, trong lòng khơi dậy thêm mấy phần mềm mại, Hướng Nghị kéo chăn xuống chút, lộ ra non nửa khuôn mặt .

      Chỉ là trán lấm tấm tầng mồ hôi mỏng, lông mày nhíu chặt lại, tóc con rối bời dính vào hai bên má.

      Gương mặt đỏ lên có vẻ cũng bình thường lắm. Hướng Nghị lập tực đưa tay lên sờ trán , nóng hầm hập; Phủ người xuống dùng đôi môi hơi lạnh của mình chạm chạm vào, nóng rực luôn.

      gọi vài tiếng, mí mắt Chu Lăng giật giật, có phần mê man mở mắt ra.

      " về rồi hả ?" Bởi vì có sức mà giọng vô cùng mềm yếu, mang theo chút xíu khàn khàn.

      Hướng Nghị nằm phủ lên người , sờ sờ gương mặt , khẽ :" Em sốt rồi."

      Thế nhưng Chu Lăng lại giống như nghe thấy, chỉ vươn cánh tay trần ra khỏi chăn, vòng lên cổ ," Em chờ lâu lắm rồi ........"

      Phần da bên trong cánh tay cọ vào mặt , nóng kinh người, Hướng Nghị nhét cánh tay về lại trong chăn:" đưa em bệnh viện."

      " Nhớ ............" Chu Lăng hề cùng tần số với , cố chấp vươn tay ra, giọng mềm mại làm nũng với ," Ôm em chút .........."

      Hướng Nghị có chút bất đắc dĩ, ôm cả người và chăn vào trong lòng, cúi đầu đặt môi hôn lên đôi mắt gần như mở ra nổi của . Lúc này Chu Lăng mới vừa lòng, yên tâm mà khép mí mắt lại.

      Hướng Nghị dướn người xuống phía chân giường kéo quần áo lại, mặc cho , mắt nhắm chặt, nhưng duỗi tay nhấc chân đều rất phối hợp.

      Áo quần người hôm nay quá mỏng manh, Hướng Nghị cởi áo khoác của mình, rồi quấn thêm lớp cho , còn dùng khăn quàng cổ quấn mấy vòng, bao bọc đến là kín kẽ.

      Thu xếp xong ôm ra cửa, bị gió lạnh đêm đông thổi qua, Chu Lăng vẫn cứ rùng mình lại, rốt cuộc cũng mở mắt.

      " đâu thế ?" Cảm giác đau đầu ngày càng rệt, tựa vào vai Hướng Nghị, hỏi bằng giọng vô lực.

      " Chúng ta bệnh viện."

      Hướng Nghị ôm đến bên cạnh xe, định đặt lên xe, Chu Lăng lại ôm chặt cổ , vùi mặt vòng trong lòng dụi dụi ," muốn ."

      " Em sốt rồi." Hướng Nghị ," bệnh viện để bác sĩ khám trước nhé, nghe lời nào."

      Chu Lăng vẫn cứ lắc đầu, dán sát vào vùng ngực , giọng vô cùng "

      “ Về nhà , Hướng Nghị ....."

      Về nhà ư ?

      Hướng Nghị rủ mắt, nhìn nhìn sườn mặt ửng hồng của , ôm chặt người lại, móc chân đóng cửa xe lại, xoay người về hướng nhà. Gió đêm lạnh lẽo, người chỉ có chiếc áo len, gió len lỏi qua khe hở của áo , nhưng lại hề thấy lạnh.

      Về đến nhà, phải mất thêm chút sức lực mở cửa.

      Lúc bình thường tay ôm hoàn toàn có vấn đề gì, nhưng hôm nay quấn quá dầy, tay dường như ôm được, vất vả mở được cửa mang người vào nhà, bà cụ bị đánh thức, khoác áo ngủ bằng nhung san hô dày dày từ trong phòng ngủ ra, trông thấy loay hoay, ngẩn người:" Gì thế hả , đây là ?"

      " ấy phát sốt." Hướng Nghị ôm người mệt mỏi muốn ngủ đến phòng mình, đặt ở giường, cởi áo khoác ngoài lấy chăn đắp lên.

      Nhưng Chu Lăng lại nhíu chặt mi , dường như thoải mái, động đậy cơ thể trong chăn, bắt đầu kéo quần áo người xuống.

      Hướng Nghị nhìn ra bên ngoài, bà cụ tìm thuốc hạ sốt, Tiền Gia Tô nghe thấy tiếng động cũng ra, thò đầu vào bên trong." Sao mà phát sốt thế hả ? Bao nhiêu độ? Có phải bệnh viện ?"

      Hướng Nghị liền thẳng tới đóng ngay cửa lại, sau đó cầm lấy tay Chu Lăng vẫn kéo tới kéo lui người, cởi hết quần áo của ra, nhét trần trụi vào trong chăn. Lúc này mới hài lòng, nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ nặng nề.

      " Nước nóng, mát mát chút cho con bé uống nhé." Bà cụ tìm được thuốc, rót ly nước ấm mang vào. Tiền Gia Tô mới thò chân vào, bị ánh mắt Hướng Nghị quét qua, lại vội vàng rụt trở lại, vịn ở cửa, nét mặt lo lắng nhìn vào.

      Bà cụ cầm tới cây nhiệt kế, định xốc chăn lên đo nhiệt độ cơ thể người bệnh, bị Hướng Nghị cản lại. Tự nhận lấy, đưa bày tay vào, kẹp xong cây nhiệt kế. Sau đó nhớ ra cái gì, đột nhiên hỏi bà nội :" Cháo buổi tối còn ạ ? ấy bị viêm dạ dày, thể uống thuốc này khi bụng rỗng."

      " Có, ta hâm nóng."

      Bà cụ xoay người ra ngoài, Hướng Nghị lại gọi bà lại, kêu bà cứ nghỉ trước, để tự mình hâm cháo. Bà cụ chịu, lấy chiếc khăn mặt lại lau mồ hôi cho Chu Lăng.

      Đợi qua mấy phút, bà cụ lau thấy tay nóng hổi, xốc chăn lên lấy cây nhiệt kế ra, nào ngờ trông thấy vùng da trắng bóng, cả người sững lại.

      ..............Hèn gì vừa rồi cho bà đặt vào .

      Mắt bà cụ tỏ nữa, nhìn cây nhiệt kế, cầm tới đưa cho Tiền Gia Tô:" Cháu nhìn xem thế nào ."

      "Ba mươi chín độ hai. " Tiền Gia Tô đọc xong con số, mắt cũng trợn trừng lên, " Má ơi, sao mà sốt đến thế này cơ chứ?"

      Bà cụ cũng nghĩ sốt cao như vậy, vội vàng kêu Tiền Gia Tô lấy túi chườm nước đá trong tủ lạnh.

      Chu Lăng ngủ mê man, mí mắt dưới lại động đậy, mi tâm càng lúc càng nhíu chặt lại, trong cổ họng thỉnh thoảng phát ra tiếng hừ hừ khó chịu. Bà cụ giọng dỗ dành, lòng bàn tay thô ráp xoa nhè lên tóc mái của , đồng thời chặn lại túi chườm đá để trán bị trượt xuống.

      Chu Lăng giật giật, gương mặt dán vào lòng bàn tay của bà, cái mũi nhăn lại, trong miệng bắt đầu lầm bầm gì đó, hàm hồ hỗn độn, hề nghe ra cái gì, chỉ nghe thấy trong tiếng khóc nghẹn ngào là tiếng gọi :" Mẹ ơi ........"

      Bà cụ khỏi nhớ lại từng mình là nhi, nhất thời đau lòng chịu được, lại ngồi xuống trước mặt, vỗ vỗ lên cái chăn trấn an ," Bé ngoan, ngủ nào ."

      Tiền Gia Tô ở cửa nghe càng hơn, vươn cổ tới hỏi :" Chị ấy gì đấy ạ ?"

      " Nhớ mẹ rồi." Bà cụ thở dài .

      Trong lòng Tiền Gia Tô cũng hơi co rút, thương chị Lăng của cậu vô cùng, túm túm tóc, chạy tới phòng bếp :" họ, chị Lăng đáng thương quá à, nhớ mẹ chị ấy rồi ........"

      Tay cầm thìa của Hướng Nghị dừng lại chút, cũng gì, tắt bếp, múc cháo vào trong bát.

      Hướng Nghị bưng cháo vào trong phòng, ôm cả cái bọc cuốn Chu Lăng lên, tựa vào trong lòng mình, thấp giọng dụ dỗ há miệng. Thế nhưng lái nhíu mày nghiêng đầu tránh , phối hợp .

      ra Chu Lăng có thể nghe thấy tiếng chuyện của người bên cạnh, cố gắng muốn mở mí mắt ra, mới vừa mở ra được khe hở lại khống chế được nhắm tịt lại. Quá đau đầu, chỉ muốn được ngủ nhanh chút, giảm bớt được phần nào đau đớn.

      Dịu dàng dụ dỗ cả nửa ngày, kiểu gì cũng phải uống được mấy ngụm . Nước ấm vừa phải, Hướng Nghị cho uống thuốc, lại đặt người trở lại, đắp chăn lên.

      Bà cụ và Tiền Gia Tô lo lắng quan sát trong chốc lát, bị Hướng Nghị giục về nghỉ ngơi.

      Giày vò này cả nửa ngày, người Hướng Nghị đổ tầng mồ hôi, cộng với cả ngày ngâm mình trong mùi rượu, chính mình cũng có phần chịu nổi .

      tắm qua, quay về chui vào trong chăn, còn chưa nằm xong, người phụ nữ trơn bóng nóng hầm hập liền tự giác ủn người tới, như muốn đem nhiệt lượng quá độ sang cho , dán sát vào cơ thể vừa tắm rửa mang hơi lạnh mát mẻ của .

      Hướng Nghị cứng rắn kéo người từ người mình xuống, để nằm thẳng, lần nữa cầm túi chườm đá bị rơi xuống đặt lên trán .

      Uống nhiều rượu như vậy, kỳ cũng thoải mái lắm, ôm Chu Lăng nhắm mắt lại, thần kinh căng thẳng mới hơi buông lỏng chút. Chỉ là vẫn dám lơ là, giữa khuya thi thoảng lại thức dậy, kiểm tra túi chườm đá có bị rơi , sau đó cầm nhiệt kế đo lại cho .

      Thời điểm rạng sáng bốn, năm giờ, cuối cùng nhiệt độ cơ thể cũng hạ.

      Chu Lăng nằm nghiêng, chân gác lên đùi , đầu gối lên hõm vai , túi chườm đá biết chạy đâu từ lúc nào. Hướng Nghị liền xen vào nữa, cầm cánh tay bên ngoài của để lại vào trong chăn, dém dém chăn.
      conlu124, Hale205, garubi2949819 others thích bài này.

    3. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,093
      Được thích:
      12,785
      Chương 45
      Edit : Michellevn


      Sớm tinh mơ vừa mở cửa sổ ra ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi vào, làm nổi bật rau củ thịt thà tươi ngon được xắt hạt lựu để thớt . Hướng Nghị cho vào nồi thịt bò và gạo ngâm từ sớm nấu đến gần chín, cho thêm hạt ngô, cà rốt và bông cải xanh, lại thêm nước, đun với lửa , làm thành nồi cháo rau củ đầy đủ sắc hương.

      Nhào bột xong cán đều ra, vẩy dầu oliu lên, hành băm và gia vị, sau khi cuộn lại, cán kín miệng , nướng áp chảo trong vài phút, thế là có món bánh nướng hành băm thơm ngào ngạt.

      Ngoài ra còn có nấm bào ngư xào rau xanh, cùng salad bông cải xanh mộc nhĩ; Hướng Nghị lấy mấy quả lê, sau khi rửa sạch gọt vỏ, cho thêm cẩu kỷ, táo đỏ và đường phèn, chưng trong nồi --- Mùa đông hạ hỏa giải độc, thực phẩm tốt để giải nhiệt và giữ ẩm.

      Chưng xong tắt bếp, tiếng bước chân khe khẽ vang lên ở phía sau, ngay sau đó là giọng vui vẻ khó mà kìm nén của bà cụ ở ngay sau lưng :" Nghị à !"

      Hướng Nghị xoay người, nhìn bà cụ mang theo chút ý cười :" Mới sáng ra mà sao vui vẻ thế ạ ?"

      " Bà là cháu đấy !" Bà cụ vui vẻ đến híp hết mắt lại, dán sát lại, bởi vì phấn chấn quá mức mà với cũng thể được," Vừa rồi vợ của cháu mớ đấy !"

      " cái gì ạ ?" Hướng Nghị dùng lấy quả lê nóng hập ra đặt lên cái đĩa, đưa cho bà cụ cái muỗng," Nhân lúc còn nóng ăn chút ạ ."

      Lúc này mà còn quan tâm ăn lê cái gì chứ, bà cụ đón lấy rồi lại tùy tiện để xuống, hắng hắng giọng, quay đầu liếc nhìn ra bên ngoài, quay lại , độ cong của con mắt càng lớn hơn, sau đó học theo giọng mềm mại dịu dàng của con :" Hướng Nghị, em ..........."

      xong, tự mình tức khắc len lén vui cười hi hi, còn làm như rất thẹn thùng, đập cái lên cánh tay Hướng Nghị.

      Tay Hướng Nghị run lên, suýt nữa rớt lại vào trong nồi quả lê vừa cẩn thận lấy ra .

      Khóe miệng tực giác vểnh vểnh lên, Hướng Nghị gì, rủ mắt, thận trọng đặt quả lê thứ hai vào chén , để vào chiếc muỗng . Nhìn có vẻ bình tĩnh, thế nhưng trái tim nhảy cuống cuồng rồi, tay chân dường như cũng có phần thể khống chế, khẩn cấp muốn xoay người, trở về phòng, nhìn người phụ nữ của chút.

      Bà cụ tự mình vui vẻ lát, vẫn đủ, kéo kéo cổ tay Hướng Nghị, túm ra khỏi phòng bếp, về phía phòng:" Cháu tự mình nghe ! "

      Hướng Nghị để mặc bà cụ kéo ra ngoài, còn nhân tiện bưng luôn cái chén kia.

      Trong phòng, rèm cửa được kéo ra khe hở bằng bàn tay, rọi vào ánh nắng nghiêng nghiêng, rơi xuống tấm chăn màu lam nhạt mới tinh --- Đó là vào ngày sinh nhật bà cụ, vì Chu Lăng ở lại, đặc biêt đổi chăn mới. Chu Lăng còn sốt nữa, nhưng vẫn chưa thức dậy, chân mày giãn ra, ngủ đến là yên ổn. Ánh sáng rơi sườn mặt , lông mi cong lên đáng , tạo thành bóng râm nho .

      Hai người vừa bước vào cũng rất tự giác mà thả bước chân, bà cụ kéo Hướng Nghị đến trước giường, khom khom lưng, chở đợi người đẹp ngủ mớ.

      Nửa ngày thấy có động tĩnh, bà cụ khom cái lưng già đến là mệt, rón ra rón rén ngồi xuống bên giường.

      Hình như Hướng Nghị cũng hề biết hành vi của mình giờ có bao nhiêu ngây thơ, đặt bát ở đầu giường, ngồi chồm hổm xuống theo.

      Người cuộn mình trong chăn ngủ vô cùng an tĩnh, chẳng hề có ý gì là mớ cả. Bà cụ cúi người tới gần, nhàng vỗ vỗ lên cái chăn :" Lặp lại lần nữa nào ."

      Cuộn chăn bỗng dưng động đậy, lộ ra gương mặt trẻ trung của Chu Lăng, mí mắt hé hé, ánh mắt mờ mịt nhìn hai người phía đầu giường :"...............hả?"

      Bà cụ cười tủm tỉm :" lại lần nữa ."

      " Gì ạ ?" người có chút bủn rủn, có sức lực, Chu Lăng vươn tay từ trong chăn ra, vỗ vỗ lên cái trán còn ân đau.

      " có gì ." Có lẽ Hướng Nghị muốn để biết, đến mình mà cũng nhàm chán như vậy ngồi đó chờ mớ, nắm bàn tay nóng hầm hập của , cúi đầu hôn lên chóp mũi .

      Lúc tách ra, mắt Chu Lăng cong lên, tầm mắt nhìn theo chăm chú, ánh mắt giao nhau, dấu vết cuối cùng của cơn buồn ngủ và nỗi buồn trong mắt cũng lặng lẽ phân tán.

      Bà cụ vừa xấu hồ vừa vui mừng, che miệng lại, đứng dậy bước nhanh ra ngoài, để lại đằng sau gian thân thiết của hai người. Trước khi đá ánh mắt cổ vũ lại cho Hướng Nghị, còn tri kỷ kéo cánh cửa lại.

      Hướng Nghị bật cười, ngồi lên phía đầu giường, bọc Chu Lăng trong chăn ôm cả lên, để tựa ào lồng ngực mình, lấy bát lê ở đầu giường lại :" Ăn mau nào, chút là lạnh giờ."

      Tình cảnh giống như tối hôm qua, dường như Chu Lăng vẫn có chút ấn tượng, ngửa đầu nhìn , nhận lấy :" đút cho em sao ?"

      Bởi vì sinh bệnh, giọng có phần suy yếu, so với ngày thường càng thêm mềm mại, thậm chí còn mang theo chút đáng thương. Trái tim đàn ông thô lỗ của Hướng Nghị. có sức chống lại vẻ ngoài tại của , rủ mắt nhìn vào mắt , giọng điệu cũng mềm mại theo :" Muốn đút hả ?"

      Sắc mặt Chu Lăng có hơi trắng, con mắt lại cong cong, lộ ra vẻ hớn hở :" Em thích đút."

      " Bệnh cái là biết làm nũng ngay." Hướng Nghị cười , múc thìa nước lê, đút cho .

      " Bệnh nhân đãi ngộ tốt mà." Chu Lăng nằm trong lòng , được đút cho hết quả lê mà luôn thích ăn, liếm liếm môi, cảm khái .

      " Vậy cũng cần phải sinh bệnh ." Hướng Nghị , bỏ cái bát sang bên, ôm tựa vào đầu giường.

      Chu Lăng nhướng nhướng mi :" Vậy là dù cho em có sinh bệnh, cũng phải tận tâm tận lực chăm sóc em, biết hả, Hướng công công ?"

      " Biết ạ, Vương hậu đại nhân." Hướng Nghị cười hôn hôn sâu sắc," ngại để em gọi là Hướng công công, nhưng em có thể thử xóa bỏ chữ cuối cùng ."

      " Hử ?" Chu Lăng nghĩ nghĩ, rồi lập tức cười khánh khách trong lòng , lườm cách kiều, " Nghĩ hay quá nhỉ !"

      Dính lấy nhau ngọt ngào lát, Hướng công công lại hầu hạ vương hậu đại nhân của ấy mặc quần áo. Đồ công sở ngày hôm qua quá mỏng, Hướng Nghị tìm áo len to và quần dệt kim của mình mặc cho , áo khoác bên ngoài là bà nội mua cho, cho tới bây giờ vẫn chưa từng mặc qua đồ ngủ bằng vải nhung san hô. Trong cả người có vẻ cồng kềnh vừa buồn cười.

      Bà cụ xới xong cơm, trông thấy hai người nắm tay từ trong phòng ra, liền cười hết sức sâu xa.

      Tối hôm qua mắc bệnh đến hôn mê, nhưng vẫn mơ hồ biết bà cụ ở bên cạnh chăm sóc hồi lâu, Chu Lăng sờ sờ hai má, hiếm khi có chút ngại ngùng. Nếu ra lời cảm tạ ngược lại thành khách khí, tới, ôm ôm lấy bà lão gầy hơn rất nhiều.

      Bà cụ sờ sờ đầu , cười tủm tỉm :" Bé ngoan, rửa mặt nhanh rồi ăn cơm."

      phòng tắm rửa mặt, mất mấy bước chân, Hướng Nghị cũng muốn đưa người tận nơi, thuận tiện gõ gõ cửa phòng Tiền Gia Tô, gọi dậy ăn cơm.

      ngờ Tiền Gia Tô thức từ lâu, thanh tràn đầy sức sống trả lời tức khắc:" Ra ngay ạ!."

      Hướng Nghị mở cửa bước vào, cậu ngồi trước máy tính, thế nhưng lần đầu tiên phải chơi game, giao diện màu đen với các đường màu đỏ và xanh lá cây, cậu chàng này ấy thế mà xem cổ phiếu.

      " Mày xem hiểu hả ?" Hướng Nghị buồn cười hỏi .

      " hiểu nổi ," Tiền Gia Tô trả lời tự nhiên, chỉ vào cái đường cong tăng nào đó ," Có điều em có thể nhìn ra được nó tăng lên. So với lúc đầu vẫn còn chênh lệch khá nhiều, biết khi nào có thể tăng trở lại."

      Đó là giá cổ phiếu của tập đoàn Đại Nguyên, xu hướng cũng tệ lắm, Hướng Nghị nhìn nhìn, giơ tay vỗ vỗ lên đầu cậu:" Ăn cơm."

      Chu Lăng từ toilet ra, ngồi xuống chiếc ghế mà bà cụ đặc biệt chuẩn bị riêng cho thêm tấm đệm mềm mại. Vị trí của được bày sẵn bát đũa, bát sứ trắng màu lam hoa , trong đó là món cháo rau củ màu sắc cực đẹp.

      " Quá ngọt rồi ! "

      Tiền Gia Tô nét mặt oanh liệt há to miệng tiêu diệt quả lê đưa cậu kia, vội vàng húp hai miếng cháo làm trung hòa." CHị Lăng chị xem đấy, đây cũng là nhờ ánh sáng của chị, trước kia đều là cháo trắng. Có khi nào được uống loại cháo lợi hại này đâu cơ chứ!"

      TRong lúc chuyện còn dùng ánh mắt lên án nhìn họ của họ .

      Hướng Nghị thèm để ý đến cậu, bà cụ quở trách :" làm mà ăn còn xoi mói cái gì hả !"

      Chu Lăng cười cười, cũng theo :" Em muốn uống biết tự mình nấu sao ?"

      Dường như Tiền Gia Tô rất kinh ngạc mở to hai mắt, rồi dằn lại ngay lập tức, làm ra vẻ như cuộc sống này có gì là luyến tiếc :" Được thôi, được thôi, mọi người đều thiên vị họ, cháu có địa vị trong cái nhà này rồi!"

      " Là ai cho mày ảo tưởng từng có địa vị hả ?" Hướng Nghị bay bổng bổ đao.

      Tiền Gia Tô hừ tiếng, sụp soạp húp hết, lại múc thêm bát.

      Vì quán triệt lời bình của bà nội " làm mà ăn", Tiền Gia Tô cơm nước xong xuôi phủi mông cái liền , nghe có mấy nhà tổ chức tiệc mời cậu biểu diễn vào đêm ba mươi, trả thù lao cũng tê lắm, cậu bận đánh giá xem nhà nào cao hơn.

      Dường như bà cụ cũng cố ý để lại gian cho vợ chồng son, cần người khác phải cùng, mình tự xuống lầu tản bộ.

      Hướng Nghị rửa bát trong phòng bếp, Chu Lăng ôm lấy lưng từ phía sau, mặt dán lên tấm tưng dày rộng của .

      Hai người đều gì, nhưng có khoảnh khắc nào thoải mái hơn bây giờ.

      Rửa bát xong, hai người cùng nhau ra khỏi phòng bếp, Chu Lăng kéo tay , hỏi :" Hôm qua đâu vậy ? Nguyên ngày nhận điện thoại của em, cũng trả lời tin nhắn."

      " Gặp người bạn." Hướng Nghị muốn quá nhiều, muốn mập mờ cho qua.

      Chu Lăng lại nhạy bén đoán ra:" Có quan hệ với bản ghi chép giao dịch đưa đến công ty cho em sao ?"

      Giấu cũng giấu được, Hướng Nghị đành phải gật đầu thừa nhận.

      Chu Lăng khẽ nhíu mày lại, nhìn chăm chú lúc lâu, bỗng dưng buông câu đầu đuôi:" phải vì cái này mà bán thân rồi chứ ? Hôm qua hình như uống rất nhiều rượu, hôi kinh khủng."

      "Nghĩ cái gì thế hả." Hướng Nghị cười rộ lên, tay búng lên trán ," Mắt còn mở ra nổi, mũi vẫn thính thế nhỉ ."

      " Nhắm mắt lại em cũng biết là nhé ." Chu Lăng đứng nổi, kéo về phòng ngồi, tìm tư thế thoải mái dựa vào người .

      Hướng Nghị lấy tay mò ra cái điện thoại di động, đưa cho Chu Lăng :" Hôm qua em rơi ở xe."

      Điện thoại di động người , buổi sáng đặc biệt lên xe tìm chút, tìm thấy ghế ngồi.

      Chu Lăng nhận lấy, màn hình tự động sáng lên, có mấy chục cuộc gọi nhỡ, vô số tin nhắn. Tin tức nhiều như vậy vừa xem liền đau đầu, lướt lướt qua loa, chọn trả lời mấy cái, cuối cùng gọi điện lại Đinh Y Y.

      Hướng Nghị biết ý tránh mặt, ra khỏi phòng, điện thoại bên này đúng lúc nhận máy, trong điện thoại Đinh Y Y gào lên :" Bà ơi, cậu làm tớ sợ muốn chết ! Chuyện ngày hôm qua là thế nào hả , tớ xem tin tức mới biết chuyện weibo, lại là Bùi Hi Mạn giở trò quỷ hả ?"

      " Giờ đối phó được rồi." Chu Lăng đáp

      " Vậy sao cậu nhận điện thoại của tớ hả ? Tớ sốt ruột đến độ gọi điện thoại mắng Thời Tuấn bên kia cậu biết !" Đinh Y Y tức giận . Phải biết rằng và Chu Lăng cùng chung mối thù nhiều năm như vậy, trước nay đối với Thời Tuấn đều lạnh lẽo hờ hững cực kỳ khinh bỉ, chủ động gọi điện thoại cho ta cảm giác mất hết mặt mũi .

      Chu Lăng mỉm cười:" Tớ ở chỗ Hướng Nghị này, điện thoại di động để ở trong xe. "

      Bên kia im lặng vài giây :" Nhà ấy ?"

      Chu Lăng" ừm" tiếng .

      " Lúc này cậu hiểu rồi hả ?" Đinh Y Y hỏi .

      Chu Lăng hiểu ý ấy, đứng lên, đến phía trước cửa sổ, kéo toàn bộ rèm cửa ra. Ánh nắng ấm áp trà vào, bên ngoài cửa sổ là khoảng đất trống phía sau nhà, mấy đứa bé mặc áo dày chơi trò nhảy dây thun vô cùng náo nhiệt.

      Từ hôm qua đến giờ, đúng ra là từ sau hôm chuyện qua lại với Đinh Y Y ở bệnh viện, ngay sau đó nhảy ra chuyện weibo, nhốn nháo hoảng loạn, Chu Lăng căn bản có thời gian mà tự hỏi lại lòng mình vấn đề này.

      Nhưng giờ phút này Đinh Y Y đề cập lại lần nữa, chỉ hai ngày ngắn ngủn mà thôi, tâm tình của dường như có hơi giống nữa rồi.

      " biết nữa, dù sao -------" Chu Lăng khẻ thở dài tiếng, dựa vào cái bàn chỉ có vài cuốn sách và đồng hồ báo thức, bên tai có thể nghe được tiếng cười ở tầng dưới. cúi đầu, cầm chiếc đồng hồ đặt cuốn sách, để trong tay ngắm nhìn .

      " Có chút muốn gả rồi ." bằng giọng cực .
      baongocbt, conlu124, Hale20517 others thích bài này.

    4. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,093
      Được thích:
      12,785
      Chương 46
      Edit : Michellevn


      Những năm này ở vị trí cao, trong nhà ít người hầu hạ, ra khỏi nhà người theo rất nhiều, đến nơi nào cũng được người ta phục dịch như những vì sao vây quanh mặt trăng. Thế nhưng, đối với quan tâm của Hướng Nghị dành cho , giống như người khác.

      Loại cảm giác được người ta trân trọng bằng ánh mắt bằng trái tim, quá khó để cưỡng lại.

      Đặc biệt đối với người có được thương của gia đình từ thời thơ ấu như .

      " Có chút muốn gả rồi." Chu Lăng rủ mắt, giọng cực , xong dường như còn có hơi chột dạ, nhìn ra phía sau người.

      ngờ vừa quay đầu, lại có thể chạm vào đôi mắt với ánh nhìn sâu thẳm.

      -- tay Hướng Nghị bưng nước ấm, tay cầm thuốc, lẳng lặng đứng ở cửa, đôi mắt nhìn thẳng chớp mắt, trong con ngươi lóe ra ánh sáng khó hiểu.

      biết vì cái gì mà có chút dám đối diện , Chu Lăng tránh tầm mắt của , câu với Đinh Y Y:" Chút nữa tiếp ." Vội vàng ngắt điện thoại.

      Phía sau vang lên tiếng bước chân, gần như thể nghe thấy. Chu Lăng cúi đầu, ngón tay như có như di chuyển chiếc đồng hồ đắt tiền. Khó mà bỏ qua cảm giác tồn tại ngày càng đến gần, liếc mắt thấy bàn tay dày rộng của người đàn ông vươn tới, nhìn động tác hết sức thờ ơ, đặt nước ấm và thuốc vào trong tay Chu Lăng.

      " Tới giờ uống thuốc rồi." Hướng Nghị đứng phía sau , ngay sát bên tai .

      Thậm chí Chu Lăng có thể cảm giác được nhiệt độ và hơi thở người , mỗi cơ thịt cơ thể đều kéo căng lên. May là chỉ giữ khoảng cách , chạm vào .

      Trân mặt có hơi nóng, biết có đỏ hay , có tiền đó chút nào hết. lặng lẽ hít sâu mới hơi bình tĩnh lại, cầm thuốc bỏ vào trong miệng, rồi ngụm nước ấm nuốt thuốc xuống.

      Uống hết ly nước, cầm cái ly xoay người, muốn vòng qua người phía sau ra ngoài.

      Bỗng dưng Hướng Nghị vươn tay ra, siết chặt vòng eo , dùng lực cho cự tuyệt kéo người trở về, sau đó nghiêng người đặt ở cái bàn bên cạnh, cúi đầu, khuôn mặt tuấn dí sát vào gương mặt .

      " Vừa rồi điện thoại với ai ?” thấp giọng hỏi ," Đinh Y Y hả ?"

      " Ư." Cơ thể Chu Lăng bị áp hơi hơi ngửa ra sau, ánh mắt nhìn chăm chú vào cái cằm nhú mấy cọng râu màu xanh của .

      Đầu Hướng Nghị đè xuống phía dưới, Chu Lăng tiếp tục trốn ra phía sau, hơi hơi nghiêng đầu tránh. nở nụ cười rất khẽ, sau đó giọng càng thêm vài phần trầm thấp, mang theo tia thích thú mê hoặc lòng người, hỏi :" 'Có chút muốn gả', là ý gì hả ?"

      " nghe lầm rồi," Mặt Chu Lăng đổi sắc, thậm chí giống như vì để gia tăng độ tin tưởng, ngẩng đầu , cho Hướng Nghị ánh mắt kiên định. NHưng khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, bị đốt cháy bởi ánh sáng rực rỡ bất thường trong mắt , cả người ngơ ngẩn, giọng nửa câu sau tự giác ," Em là có chút nhớ nhà....."

      Sinh bệnh trận, cả người có vẻ hơi suy yếu, mặt mất vẻ hồng hào, màu môi cũng biến thành nhợt nhạt, giờ lại lộ ra màu hồng nhàn nhạt, gây cho người ta cảm giác mịn màng giống như thạch jelly .

      Vị đắng của thuốc trong miệng vẫn chưa tản hết, lúc chuyện khẽ khàng phả hết lên mặt . lại hề ghét bỏ, ngược lại dán sát tới, ngậm lấy môi dưới của , cắn mút tỉ mỉ, nhấm nháp.

      Chu Lăng thể đưa tay ra chống lên mặt bàn phía sau, làm tư thế chống đỡ, hơi hơi ngẩng đầu lên, đáp lại nụ hôn của .

      .............

      Nam nữ trưởng thành tràn đầy tinh tực, mỗi nụ hôn luôn phát triển theo hướng khám phá vẻ đẹp cơ thể người, chẳng qua hôm nay Chu Lăng điều kiện phần cứng hỗ trợ lắm, hôn trong chốc lát, khi ham muốn được nâng lên, cả người trở nên chóng mặt vì thiếu oxy.

      Bàn tay Hướng Nghị tiến vào trong quần áo, sờ soạng mấy cái da thịt trơn mịn của cho đỡ cơn ghiền, cuối cùng vẫn là tự giác lấy ra, hết sức dịu dàng mà hôn hôn lên gương mặt và hai má .

      Chu Lăng choáng váng được ôm lên giường, Hướng Nghị giúp cởi áo ngủ, đáp chăn lên, nhè vuốt ve lưng , dỗ ngủ.

      giấc này còn sâu, lúc tỉnh lại vừa vặn là thời gian cơm trưa, Hướng Nghị ở bên cạnh nữa, còn độ ấm của bên người.

      Loáng thoáng có thể nghe được tiếng vang ở phòng bếp, còn có hương vị đồ ăn truyền vào, chỉ là Chu Lăng vẫn cảm thấy khỏe, người cũng có bao nhiêu sức lực, liền nhúc nhích nữa, tiếp tục nằm nghỉ trong ổ chăn ấm áp.

      Sau hơn mươi phút, trong phòng khách bỗng dưng có tiếng động, ngay sau đó cửa phòng ngủ bị mở ra, Hướng Nghị xách theo hai va ly hành lý lớn bước vào.

      TRong ổ chăn ló ra cái đầu, nghiêng nghiêng nhìn :" Đồ gì vậy ạ ?"

      Hướng Nghị để đồ xuống bên cạnh tường, cởi áo khoác, tới, cúi người hôn cái lên trán ." Lấy cho em chút quần áo."

      Chu Lăng chớp chớp mắt. Đây chính là tự mình quyết định mang dọn đến đây ở đúng ?

      " Dậy ăn cơm nào ." Hôm nay Hướng Nghị đối với vô cùng dịu dàng, trong nét mặt đều lộ ra vẻ ôn hòa," Muốn thay quần áo trước ? lấy tới bộ quần áo ngủ em thích đấy, muốn mặc ?"

      " Cầm quần lót tới ?" Chu Lăng hỏi

      Hướng Nghị nở nụ cười, khom người ghé đến bên tai , nhàng :" Cầm rất nhiều, giờ em thay cái cũng bảo đảm đủ. Giờ muốn thay hả ? giúp em nhé ?"

      Lúc hơi thở nóng bỏng phun vào trong tai , nhồn nhột. Chu Lăng cười né tránh, sau đó nhớ tới thời điểm lần đầu tiên qua đêm ở nơi này, muốn mặc quần lót dơ, lúc ấy Hướng Nghị thế nào ấy nhì ?

      --- Chịu đựng .

      Chậc, cho nên , đàn ông chính trực mà dạy bảo tốt cũng là rất có tiềm lực mà.

      Hai người trong phòng đùa vui ầm ĩ bằng trò chơi thay quần áo, Tiền Gia Tô làm xong cơm trưa, tới gõ cửa :" họ, chị Lăng, ăn cơm thôi ! Hôm nay Tiền đại đầu bếp xuống bếp đó nha, món nào cũng là món chính, cơ hội tốt khó có lần sau ."

      " Biết rồi ." Chu Lăng đáp lại tiếng, ném tay Hướng Nghị ra khỏi chăn, xột xà xột xoạt tự mình thay đồ mặc ở nhà.

      Từ trong phòng ra, ngắm nhìn cái gọi là " món nào cũng là món chính " bàn ăn, suýt chút nữa là Chu Lăng cười phì ra.

      Tiền Gia Tô vẫn còn rất đắc ý nhe răng ra cười, hết sức tự tin mà xới cho mọi người đầy chén cơm, còn dùng muỗng cơm lèn chặt cơm xuống.

      Nộm dưa chuột, khoai tây thái sợi xào, địa tam tiên ( bao gồm cà tím, ớt xanh và khoai tây), món lớn nhất là nấm đông xào thịt. Hương vị dĩ nhiên là thể so bì với Hướng Nghị được, hình ảnh lại càng thể.

      Chu Lăng có khẩu vị, chỉ ăn hết phần tư , lúc này Tiền Gia Tô mới cảm thấy thất bại, cụp mi hỏi :" Em làm khó ăn như vậy sao ?"

      Chu Lăng an ủi cậu :" khó ăn đâu, do là chị ngủ cả buổi sáng nên đói."

      Ở bên cạnh bà cụ lại phá đám hề thương tiếc :" So với mày kém xa lắm ."

      "Đánh giá của bà có giá trị tham khảo, lão bà cụ bất công ." Tiền Gia Tô ," Vẫn là chị Lăng của em tốt, công bằng ! Công chính ! Công khai !"

      Vừa dứt lời bị bà cụ trừng hai mắt vui, đập bốp cái lên lưng cậu :" ai là lão bà cụ thế hả !"

      " Cháu sai rồi cháu sai rồi," Tiền Gia Tô vội vàng đổi giọng ," Tiểu mỹ nữ !"

      Chu Lăng buồn cười chịu được.

      " Liên hệ với ba mẹ em rồi chứ ?" Hướng Nghị cười nhìn họ đùa giỡn, đúng lúc chuyển đề tài .

      Tiền Gia Tô gật mạnh đầu:" Sáng nay mới gọi điện thoại rồi, ngày mai về, buổi chiều đến."

      " Em đón à ?" Hướng Nghị lại hỏi. Trong lúc chuyện đặt xuống bát mình ăn xong, rồi cực kỳ tự nhiên mà bưng lên phần cơm thừa của Chu Lăng, tiếp tục ăn.

      Bà cụ hết sức tinh mắt để ý đến động tác của , chỉ cười híp mắt lại.

      Nhưng màn này hoàn toàn bị Chu Lăng bỏ qua, ngồi bên cạnh Hướng Nghị , cúi đầu mím môi.

      Cha mẹ của Tiền Gia Tô ? Vậy phải là và dượng của Hướng Nghị sao , họ sắp quay về ? .......... Cũng đúng thôi, năm hết tết đến bao giờ cũng phải về nhà mà . Vậy còn tiếp tục ở nơi này liệu có tiện đây ?

      " Em đón, ngày mai em có việc gì." Lâu lâu ba mẹ mới về nhà lần, phấn khích của Tiền Gia Tô bay lên khóe mắt chân mày.

      Hướng Nghị gật gật đầu:" Vậy để mua thêm chút đồ ăn, buổi tối làm thêm mấy món ăn."

      " Vâng vâng, nhớ làm món bánh nhân thịt, mẹ em muốn ăn bốn viên ."

      " Xem cháu kìa, người còn chưa về đến nhà mà bắt đầu gọi món ăn rồi." Bà cụ vậy, nhưng mặt lại mang theo ý cười.

      Hướng Nghị cũng bật cười.

      Người nhà trò chuyện ấm áp, Chu Lăng xen miệng vào được, ngồi lát mà thấy lòng yên, đứng dậy về phòng trước. Ngồi ở đầu giường thẫn thờ hồi lâu, Hướng Nghị thu dọn xong, quay trở về phòng, vẫn như cũ cầm theo thuốc và nước ấm.

      Nhìn thấy dáng vẻ tâm chồng chất của Chu Lăng, ngồi xuống hỏi :" Sao vậy ?"

      Chu Lăng nhìn dò xét :" của sắp về rồi hả ?"

      biết cha mẹ Hướng Nghị mất, bên phía nhà mẹ có bao nhiêu họ hàng, như vậy xem ra, người này, là bậc gần gũi với nhất. cách khác, vẫn phải gặp phụ huynh lần nữa.

      " Ừm, là ruột của ." So với rối rắm của , tâm tình của Hướng Nghị dường như có phần vui vẻ, cười rằng ," Hai người chắc là hợp cạ đấy, bà ấy và Tiền Hâm từ khuôn mẫu mà khắc ra, chỉ về ngoại hình, mà còn cả tính cách. "

      " thế á ?" Chu Lăng có chút kinh ngạc nhướng mi lên, tính cách của Ba Kim kia hóa ra là do di truyền cơ đấy.

      Dường như Hướng Nghị nhìn tâm tư của , đưa thuốc tới, nhìn uống, sau đó nhận lại cái ly , giống như an ủi mà vỗ vỗ đầu :" Đừng lo lắng ."

      nhàng, nhưng Chu Lăng lại tránh khỏi căng thẳng, nguyên buổi chiều dậy nổi tinh thần, buổi tối lúc ngủ lăn qua lăn lại, lại sinh ra cảm giác lo âu như lần đầu tiên gặp bà nội.

      Thời điểm xoay người lần thứ n , Hướng Nghị vươn tay kéo người lại, ở bên tai hỏi bằng giọng trầm thấp :" Muốn rồi hả ?"

      " nghĩ nhiều rồi đấy " TRong bóng đêm Chu Lăng cho ánh mắt xem thường, sau đó xoay người, quay mặt về hướng , vùi đầu vào ngực ," Em ngủ được."

      Hướng Nghị vuốt vuốt tóc , hỏi :" người còn khó chịu sao ?"

      Chu Lăng lắc đầu :" ổn rồi ạ."

      Chữ cuối cùng mới tuôn ra khỏi miệng, tay Hướng Nghị trượt vào trong chăn, vén áo lên, men theo vòng eo thon gọn lần mò vào," Vậy chúng ta làm chút chuyện khác chứ ?"

      Đàn ông ấy mà, khi mà tinh trùng xông lên não, trong đầu ngoại trừ cái này còn gì khác. Chu Lăng chui ra từ trong ngực Hướng Nghị , xoay người lại, đưa lưng lại phía , kiều chống chống cái trán, dùng thanh có thể so sánh được với Lâm Đại Ngọc mà :" Đầu hẵng còn hơi đau."

      " xoa xoa giúp em ." Hướng Nghị lấn người tới, lồng ngực dính sát vào lưng , cánh tay vòng đến phía trước người ta, thẳng tiến đến hai khối mềm mại kia, đầu tiên là dùng bàn tay bao lại, sau đó từ từ thu gọn lại.

      Chu Lăng dở khóc dở cười, dùng tay huých , vừa cười mắng :" Đầu của dài đến đây hả ?"

      " Ừm." Hướng Nghị lên tiếng mà mặt đỏ, tim loạn, rồi đợi phản ứng , đặt cả người nằm thẳng ra, vùi đầu xuống.

      " Ưm ......" biết có phải có chút yếu ớt vì nguyên nhân vừa sinh bệnh hay , cơ thể dường như nhạy cảm hơn bình thường, tới hai cái Chu Lăng bắt đầu thở hổn hển, nâng chân lên, gác lên người , khe khẽ cọ xát.

      Hướng Nghị ngẩng đầu lên, bàn tay trong chăn sột sột soạt soạt lột quần áo , vừa bằng giọng trầm khàn :" Còn muốn, hửm?"

      Chu Lăng vươn tay ôm cổ , mềm mại thúc giục :" Nhanh lên nào ."

      Hướng Nghị lại cúi đầu hôn , nhanh chóng cởi hết quần áo của hai người, tên lên dây, lại cố hết sức đè xuống ham muốn lập tức tiến ngay vào trong , từ người gian nan nâng người dậy, vươn tay định mở ngăn kéo.

      nghĩ tới Chu Lăng lại kéo tay lại, nâng hai chân lên chủ động nghênh đón . Hướng Nghị run lên, sau khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi, bỗng dưng hiểu ra gì đó, trái tim đột nhiên nảy lên, bản năng cơ thể ưỡn cái, cứ thế mà thuận lợi tiến vào trong cơ thể .

      Động mấy cái liền, bỗng dưng Hướng Nghị lại dừng lại, trong bóng tối nhìn vào mắt Chu Lăng cách chính xác.

      " Đây tính là động phòng sao ?" hỏi bằng giọng khàn khàn .

      Sau vài giây Chu Lăng mới phản ứng lại, mới ý thức được câu đầu đuôi này của , lập tức sinh ra mấy phần xấu hổ, hung hăng cào đường lưng .
      Trà Myy, conlu124, garubi2949812 others thích bài này.

    5. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,093
      Được thích:
      12,785
      Chương 47
      Edit : Michellevn


      Sau khi kết thúc lần ân ái, Chu Lăng có cảm giác cơ thể bị đào rỗng, Hướng Nghị dọn dẹp xong " trường gây án", xỏ cái quần ra ngoài rót nước cho , trước sau mất quá mấy phút, lúc trở lại ngủ luôn rồi.

      So sánh với lúc bình thường hai người động tí là lại làm tù tì hai ba giờ liền, đây chỉ có thể xem là lần hơi vui vẻ , căn bản đáng giá được nhắc tới. Hướng Nghị khí huyết tràn trề, hưng phấn cả người vẫn chưa tan, tinh lực hẵng còn rất nhiều có chỗ sử dụng, ôm sờ sờ chỗ này bóp bóp chỗ kia, chẳng mấy chốc lại rục rịch ngóc đầu dậy.

      Trong lúc Chu Lăng nửa ngủ nửa thức cơ thể cũng có phản ứng, tiếng thở dốc mềm mại và tiếng rên rỉ du dương càng lúc càng quyến rũ, Hướng Nghị liền nhịn được nữa, tách hai chân ra, lại chen vào lần nữa.

      "Ưm!" Chu Lăng thoáng cái bị làm cho tỉnh ngủ, sau khi phản ứng lại được, lập tức có phần tức giận mắng cho tiếng :" Hướng Nghị !"

      Người đàn ông cúi người đặt môi hôn lên mắt , mượn cơ hội tiến vào càng sâu, giọng trầm thấp dịu dàng vô tận :" đây !"

      xong, chậm rãi hoạt động trong cơ thể .

      "..........." Chu Lăng nện cái, sau đó ôm cổ , mở rộng cơ thể đón nhận .

      " Khụ ........."

      Đột nhiên tiếng ho đằng hắng từ bên kia tường truyền đến. Đêm khuya vắng người, dễ gì mới yên tĩnh lại sau nửa tiếng giằng co, bao lâu sau lại bắt đầu tiếng động bất nhã làm cho con cẩu độc thân nào đó ngủ cũng yên, cuối cùng thể nhịn được nữa đánh tiếng nhắc nhở.

      Rốt cuộc hai người dừng lại chút, Chu Lăng theo bản năng kẹp chặt lấy Hướng Nghị , hậu tri hậu giác mới phản ứng lại kịp, quên mất chỗ nhà Hướng Nghị này hiệu ứng cách bằng .

      (*)Hậu tri hậu giác : là quá trình từ nhận thức đến hiểu xảy ra khá chậm.

      " Kêu chút." Hướng Nghị

      Chu Lăng thậm chí có thể cảm nhận được ý cười giấu trong giọng của , vừa nhớ đến tiếng rên rỉ vừa rồi của mình có khả năng bị hai người cách vách nghe được, mặt liền thẹn hết sức. Nhấc chân hung hăng đạp phát lên đùi Hướng Nghị , rồi như thấy chưa hết giận, há miệng cắn lên cần cổ .

      ngoạm kia khách sáo chút nào, Hướng Nghị đau đến sít tiếng, đợi cuối cùngcô hả dạ nhả ra, lập tức giơ tay lên che kín miệng , hung hăng thúc vào chỗ sâu nhất bên trong .

      Tiếng kêu thốt ra bị đâm thành từng mảnh , tiếp theo bị bàn tay người đàn ông chặn lại, trong căn phòng tiếng rên rỉ ưm ư a ah vang lên đứt quãng, còn quyến rũ người ta hơn cả bóng đêm .

      hồi lăn lộn này, chút sức lực của Chu Lăng hoàn toàn mất hết, được Hướng Nghị đỡ dậy đút cho mấy ngụm nước ấm mới rót lại, nằm trong lòng , thỏa mãn nhắm mắt tiến vào mộng đẹp.

      Tiêu hao quá lớn, sáng hôm sau liền thể dậy nổi, lúc mở mắt ra ánh mặt trời sáng rực rỡ.

      Mười giờ rưỡi rồi, Hướng Nghị còn bên cạnh, Chu Lăng ở giường vươn vai mấy cái, xoa xoa thắt lưng nhức mỏi, tự mình mặc quần áo rời giường. Bà cụ ngồi bóc lạc trong phòng khách, giọng chỉ huy Tiền Gia Tô quét nhà .

      Cửa phòng bên này vừa mở ra, hai người đồng loạt dừng lại, quay đầu nhìn qua.

      Bà cụ cười tủm tỉm, Tiền Gia Tô lại biết chột dạ cái gì, vừa đối diện mắt Chu Lăng, lập tức tránh mặt sang chỗ khác, cầm chổi quét xoèn xoẹt liên tục, vành tai hơi đỏ .

      trường tối qua nhảy từ trong đầu ra, Tiền Gia Tô có thể nghe được lỗ tai nhạy bén của bà cụ ngủ ít hẳn nhiên cũng nghe được rồi, nhất thời Chu Lăng cảm thấy mặt nóng lên, mỉm cười xấu hổ, quay đầu về phía toilet.

      Lúc ra, bà cụ vẫn mỉm cười như vậy nhìn , Chu Lăng cũng ngượng lắm rồi, ra vẻ trấn tĩnh ngồi xuống bên cạnh bà, hỏi :" Hướng Nghị đâu rồi ạ ?"

      " cửa tiệm rồi," Tiền Gia Tô quét nhà đưa lưng lại với hai người, vậy mà trả lời đến là nhanh," Xe của Trần Hỷ bị hư, mới sáng ra kêu họ rồi, lúc này chắc là sắp về đấy ạ ."

      Chu Lăng gục gặc đầu:" Vậy cháu tìm ấy đây ạ, đúng lúc ra ngoài chút."

      " Ăn chút gì rồi hẵng ." Bà cụ đặt lạc xuống, phòng bếp hâm cháo cho ," Bữa sáng thể ăn."

      Hai ngày sửa soạn ăn mặc, Chu Lăng cảm thấy mình có chút lôi thôi. Gã trai thẳng Hướng Nghị kia, về biệt thự lấy cho hai va ly to đồ dùng, toàn là quần áo, chỉ lấy có hai đôi giày, đều là boot lót nhung, nhìn ra là hai đôi dày nhất toàn bộ kệ giày của ; đồ trang điểm khỏi , chả hề có lọ nào cả .

      Có điều trong cửa tiệm có để bộ, Chu Lăng thay quần áo xong, tự giác mặc áo lông dày vào, quấn đến kín kẽ rồi ra cửa tìm Hướng công công của .

      Con phố này đến thường xuyên, đều quen thuộc với nhiều chị đại, đường chào hỏi qua lại, em ở tiệm ăn sáng đầu phố kia còn nhét cho quả trứng luộc nước trà.

      Loại cảm giác này khá tốt, hàng xóm quen thuộc hỗ trợ lẫn nhau, nhiệt tình và thân thiết đúng lúc.

      Chu Lăng mang theo quả trứng đến cửa tiệm sửa xe, chưa đến cửa, nghe thấy tiếng cười vang.

      ----Có phụ nữ.

      xác định nắm được giọng tương đối mềm mại của người phụ nữ từ tiếng cười cởi mở của người đàn ông, nhàng nhướn mày lên và bước qua cánh cửa.

      "Chị dâu!" Có người bước vào là Trần Hỉ chú ý tới trước , nhe răng ra gọi lên thân thiết.

      Hướng Nghị ngồi ghế đưa lưng lại với cửa, dựa người ra sau, chân vắt chéo, dáng vẻ nhàn nhã, giữa các ngón tay buông xuống còn kẹp điếu thuốc chưa châm.

      Mà bên tay trái , Tống Phỉ hai tay chống đầu gối, cơ thể đổ về phía trước, hơi hơi nghiêng về phía . mặt vốn còn cười, giương mắt lên nhìn thấy Chu Lăng, lập tức thu lại còn mảnh.

      Hướng Nghị quay đầu, thả chân bắt chéo xuống.

      " Hi." Chu Lăng mỉm cười với Trần Hỷ, đến bên cạnh Hướng Nghị , vươn tay tới, lòng bàn tay ngửa ra.

      Tầm mắt Hướng Nghị dừng ở bàn tay trắng mịn xinh mà chỉ mới đêm qua thôi đặt lên đó những cái hôn liên tiếp, dừng dừng lại, đổi điếu thuốc sang tay trái, nâng tay phải lên kéo lại. nghĩ tới Chu Lăng lại né tránh, bàn tay hơi hơi hướng xuống dưới, ngoắc ngoắc đầu ngón tay. Hướng Nghị liếc nhìn , yên lặng giao nộp điếu thuốc vốn dám châm chỉ cầm trong tay cho qua cơn ghiền.

      Thuốc tệ nha. Chu Lăng cầm trong tay ngắm ngắm nhìn nhìn, nâng tay lên, ngậm điếu thuốc trong miệng bằng tư thế thành thạo.

      Còn chưa ngậm chắc, bị Hướng Nghị đột nhiên đứng dậy vươn tay đoạt lấy, cũng quan tâm chủ nhân điếu thuốc còn ở đó, nâng tay ném luôn vào thùng rác bên tường. Sau đó nhìn Chu Lăng, ánh mắt mang theo vài phần xin khoan dung.

      Lúc này Chu Lăng mới buông tha cho , đưa quả trứng luộc nước trà trong tay qua, ngồi xuống cái ghế của .

      Trần Hỷ hết sức tinh mắt vừa cầm chiếc ghế nữa đến, Hướng Nghị ngồi xuống bên cạnh Chu Lăng, cúi đầu bóc trứng gà.

      Trong im lặng lại lộ ra thân mật coi ai ra gì, tương tác này rơi vào trong mắt Tống Phỉ, chói mắt vô cùng.

      Lúc này Trần Hỷ như cố tình khen có chút nịnh nọt :" Chị dâu trang điểm mà sao vẫn xinh đẹp thế."

      Lời còn chưa dứt, bị Tống Phỉ trừng mắt cách đáng ghét.

      " Cảm ơn." Chu Lăng mỉm cười, sau đoa xoay qua Tống Phỉ," Cuối năm phải là nên bận rộn lắm sao, sao làm ?"

      Tống Phỉ muốn chuyện với , Trần Hỷ liền trả lời thay ta:" Hôm nay nghỉ phép."

      Chu Lăng liền hỏi cậu ta :" Cậu chơi cổ phiếu hả ?"

      " Đúng ạ, sao chị dâu biết?" Trần Hỉ hơi có vẻ kinh ngạc.

      " Mọi người phải vừa mới thảo luận sao ." Trước khi vào nghe được họ gì mà thiên tài thị trường chứng khoán, rồi nên mua cái nào. Chu Lăng nhận lấy quả trứng Hướng Nghị bóc xong, cắn miếng." Lỗ nhiều lắm rồi hả ?"

      Trần Hỷ có chút ngượng ngùng vò vò đầu:" Vận may của em tốt lắm."

      Chơi cổ phiếu sao có thể xem vận may. Trứng luộc trứng gà quá mặn, Chu Lăng muốn ăn nữa, quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, ánh mắt chớp chớp. Hướng Nghị rất tự nhiên mà nhận lấy, hai ba miếng ăn hết luôn.

      Ở bên cạnh gương mặt Tống Phỉ ngày càng trở nên khó coi, Chu Lăng lại hề để mắt qua , xoa xoa tay, với Trần Hỷ :" Nếu vẫn còn tiền, có thể mua cổ phiếu A của Đại Nguyên, bất ngờ đâu, trước cuối tuần có thể tăng lên năm điểm.

      5 điểm ? Bộ não Trần Hỷ xoay vòng vòng, cười hỏi :" Em xem tin tức rồi, chị dâu là chủ tịch à ?"

      Chu Lăng nhướng nhướng mi :" Tạm thời đúng vậy ."

      Xe của Trần Hỷ sửa xong, tán gẫu hồi đến giờ cơm trưa, ai về nhà nấy.

      ra về nhà là tiện đường thôi, nhưng Hướng Nghị vẫn khóa cửa lại, cứ thế mà đưa Chu Lăng , cũng chẳng cần quan tâm đến hai người còn lại.

      Thời gian này thái độ của Tống Phỉ đối với Trần Hỷ dịu lại, vệ sĩ trung thành đương nhiên đưa nữ thần về nhà. Tống Phỉ và cậu ta phía sau , cố ý giữ khoảng cách, nhìn hai người xa xa phía trước, mới xoay sang Trần Hỷ, nghiêm mặt hỏi :" Vừa nãy , kia là chủ tịch hả ?"

      Tầm mắt của Trần Hỉ cũng hướng về hai bóng dáng kia:" Tập đoàn Đại Nguyên, em từng nghe chứ ."

      .............

      Buổi chiều Tiền Gia Tô thu sếp đến là nhanh gọn lẹ, đón ông bô bà bô nửa năm mới về lần của cậu. Chu Lăng thay bộ quần áo nền nã hợp thời, rồi kêu Hướng Nghị cùng cửa hàng đích thân mua quà gặp mặt, sau đó ở phòng khách trong nhà, vừa hồi hộp chờ đợi vừa xem ti vi.

      Hướng Nghị an ủi rất nhiều lần, đều có tác dụng, dứt khóat nhiều nữa, bóc quả hạch cho ăn, thỉnh hoảng liếc nhìn buồn cười.

      Hơn bốn giờ, có xe tiến vào trong sân, hơn mười giây sau, từ dưới lầu Tiền Gia Tô réo gọi :" họ, xuống giúp cầm đồ lên nè !"

      họ bị réo gọi đứng dậy, Chu Lăng cũng đứng lên theo, nhìn bằng đôi mắt có chút thấp thỏm.

      Hướng Nghị kéo :" Cùng nào ."

      Ba người đứng phía cốp xe, chuyển đồ từ xe xuống, Chu Lăng đằng sau Hướng Nghị , đợi gọi đến, cũng ngoan ngoãn chào hỏi theo:" , dượng ."

      Người phụ nữ vóc người bé mặc áo khoác màu tím đậm đứng thằng người lên, hai tay vén tóc sang hai bên má, ánh mắt sáng rực nhìn qua :" Ây dô, cháu chính là Tiểu Lăng đây sao ."

      Hướng Nghị quá, quả bà và Tiền Gia Tô được khắc từ khuôn mẫu, vẻ tươi cười cởi mở đều giống y chang . Đôi mắt quan sát Chu Lăng, còn giậm giậm chân kích động:" A, đẹp lắm đẹp lắm !" xong đụng ánh mắt ý cười của thằng cháu nhà mình, đập bốp cái lên cánh ta ," Ây dô, cháu giỏi đấy !. "

      Hướng Nghị mỉm cười :" Hai người lên trước ạ." Bàn tay lặng lẽ vô vỗ lên lưng Chu Lăng, trấn an tiếng động.

      " Em cầm giúp ít." Chu Lăng

      " cần, cần." Bà thân thiết tiến lên kéo cười tươi hớn hở lên lầu, vừa hỏi :" Cháu làm tóc ở đâu vậy, uốn bồng này đẹp đấy ."

      Chu Lăng đáp :" Cháu tự làm ạ ."

      " vậy ư, khéo tay thế !" Bà sờ sờ lên mái tóc uốn cụp của mình," Lúc nào tóc dài dài, cháu cũng làm cho chút nhà ."

      Chu Lăng cười đáp ứng.

      là người thoải mái xởi lởi, từ lúc vào nhà đến khi Hướng Nghị và ông dượng chuyển đồ lên hết, làm xong cơm tối, chủ đề diễn ra liên tục mà dừng lại. Bà hề có dáng điệu phụ huynh, quả Chu Lăng rất hợp với bà ấy, chẳng mấy chốc hai người hẹn buổi tối cùng làm móng tay.

      " Tay con mà làm móng cái gì hả, để mà nhào vào bột cho người ta ăn trúng độc à ." Bà cụ cười xen vào, bà vẫn luôn vui sướng kể từ đầu buổi sáng, cả ngày nụ cười môi hề suy giảm.

      và dượng buôn bán ở bên ngoài, rất nhiều ngành nghề đều làm qua, kiếm được tiền mấy, hai năm này mở cửa hàng bánh bao, tình hình tốt hơn chút. Tiếng tăm làm ra lớn, vẫn chỉ mang tính cá nhân.

      " Sau này làm nữa, mời người, hoặc là để Kiến Thành tự mình làm." Bà rồi liếc liếc nhìn ông xã mình," Gần đây ta nghĩ kỹ rồi, phụ nữ là số hưởng phúc, đàn ông là số làm việc."

      Mấy người ngồi bên bàn nghe thế chỉ thấy buồn cười, Chu Lăng cũng cong cong khóe môi, phát biểu ý kiến.

      Hướng Nghị múc canh cá cho cả nhà, rồi cầm bát canh , múc cho Chu Lăng, lựa lấy ra đậu hũ thích ăn. Sau đó , bỗng dưng bị bà điểm danh :" Hướng Nghị , cháu có đúng hả ?"

      Mấy cặp mắt đều đồng loạt hướng về phía bên này, động tác Hướng Nghị hơi dừng lại, để bát canh bên chỗ Chu Lăng, nét mặt bình thản.

      dùng ánh mắt sâu xa nhìn , tiếp đó vung tay hết sức khí phách :" Được rồi, cháu cần trả lời nữa."
      conlu124, Hale205, Thuyphuong040414 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :