1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Sam Sam Đến Đây Ăn Nào - Cố Mạn

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797
      Sam Sam Đến Đây Ăn Nào!

      Tác giả: Cố Mạn. - Dịch giả: Mai Quyên.
      Nhà xuất bản: Nxb văn học
      (4 người đánh giá)
      Số trang: 432 Hình thức bìa: Bìa mềm
      Kích thước: 14.5 x 20.5 cm Ngày xuất bản: 12 - 2011
      Trọng lượng: 506 gram Số lần xem: 15848
      (Chi tiết về phí vận chuyển)
      Giá bìa: 99.000 VNĐ


      <img id="irc_mi" alt="" src="http://data.kenhsinhvien.net/upload/files/1206/KenhSinhVien.Net-622f29bbgw1dk7hkaz4lhj2.jpg" width="484" height="291" />
      font-family: arial,helvetica,sans-serif; font-size: small;']Vô cùng ngọt ngào + vô cùng đáng + vô cùng ngon miệng

      font-family: arial,helvetica,sans-serif; font-size: small;']"SAM SAM, ĐẾN ĐÂY ĂN NÀO" cuối cùng có thể bắt đầu "ăn"!!!

      font-family: arial,helvetica,sans-serif; font-size: small;']Sam Sam vô cùng ngoan ngoãn ngồi đợi trước phòng sinh làm ngân hàng máu tạm thời, trong lúc lại bị tổng giám đốc sai bảo làm xét nghiệm máu, để chứng minh cơ thể khỏe mạnh, máu đạt chuẩn.

      font-family: arial,helvetica,sans-serif; font-size: small;']Sản phụ trong lúc sinh quả nhiên có lúc gặp nguy hiểm, Sam Sam ngoan ngoãn cho rút 300cc máu, sản phụ được bình an, Sam Sam ra khỏi bệnh viện trước cảm tạ rối rít của Ngôn Thanh, được lúc, dừng lại, nhìn mặt trăng mà ngửa đầu thở dài thườn thượt.

      font-family: arial,helvetica,sans-serif; font-size: small;']"Bọn  tư bản quả nhiên là quỷ hút máu, vô nhân tính, quá vô nhân tính".

      font-family: arial,helvetica,sans-serif; font-size: small;']Sam Sam lắc đầu lia lịa chú ý thấy chiếc xe Limousine dài màu đen dừng lại sau lưng , nghe thấy lời than thở của , người đàn ông ngồi ghế sau nhếch môi lên, sau đó lại đóng cửa kính xe vừa mở ra ban nãy.

      font-family: arial,helvetica,sans-serif; font-size: small;']"Lát ".

      font-family: arial,helvetica,sans-serif; font-size: small;']"Sếp à, lúc nãy sếp chẳng bảo là đưa Tiết về hay sao?".

      font-family: arial,helvetica,sans-serif; font-size: small;']" cần". Người đàn ông với vẻ dửng dưng, "Bọn tư bản đều vô nhân tính". 

      font-family: arial,helvetica,sans-serif; font-size: small;']Mời bạn đón đọc.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797
      Chương 1


      việc xảy ra sau khi Tiết Sam Sam phải tăng ca liên tục năm ngày.
      ràng là lễ Quốc khánh nhưng vì cuối tháng phải kết toán nên tất cả mọi người trong phòng tài vụ đều phải tăng ca. Tiết Sam Sam là nhân viên quèn mói vào bị mớ bảng biểu hành hạ đến mức quýnh quáng cả chân tay, đầu váng mắt hoa, cuối cùng đến tối ngày mùng ba, trưởng phòng tuyên bố hoàn thành xong mọi công việc, Sam Sam vừa về đến nhà trọ là nhào ngay lên giường ngủ mê mệt.
      Trong lúc mơ màng hình như nghe thấy có tiếng điện thoại di động, Sam Sam nhắm tịt mắt lần mò giường mãi mói tìm thấy điện thoại, bấm nút nghe theo cảm giác, ậm ừ: "A lô".

      “Chào .xin hỏi có phải là Tiết Sam Sam ạ?". "Ừm, vâng".
      "Đây là bệnh viện XX, mời đến ngay khoa phụ sản bệnh viện XX".
      "Ồ. vâng".
      Đối phương vẫn còn bla bla thôi hồi, Sam Sam nghe tai này lại cho ra tai kia, cứ "Ừ à ồ" đáp lại. Cuối cùng bôn kia gác điện thoại, thế giới yên tĩnh, Sam Sam rúc vào trong chăn tiếp tục ngủ.

      Mấy phút sau, Tiết Sam Sam ngồi bật dậy.

      Lúc nãy nghe thấy gì nhỉ? Bệnh viện?

      !!!!!!!

      Chăc phải là ông bà già nhà xảy ra chuyện gì chứ!

      Sam Sam mang giày vào rồi chạy như bay ra cửa, lúc gọi xe giục tài xế lái nhanh đến bệnh viện XX, bỗng nhớ ra - đúng, đến làm việc ở thành phố S rồi, còn ở quê nữa, bố mẹ thể nào ở bệnh viện thành phố S được, hơn nữa lúc nãy hình như nghe người bên kia là... khoa phụ sản?

      Việc xảy ra sau đó đối với nàng thường dân như Sam Sam mà quả đúng là ly kỳ hệt tiểu thuyết.

      Đầu tiên là khi vừa xuống xe ở cổng bệnh viện, Sam Sam còn chưa hết xót xa năm mươi tệ tiền xe, thi gặp ngay hai gã đàn ông cao to đeo kính đen, có vẻ đợi ở cổng lâu lắm rồi, hơn nữa vừa nhìn là nhận ngay ra .
      " Tiết Sam Sam, xin mời theo chúng tôi".
      Sau đó Sam Sam bị hai người đó đưa đến trước phòng mổ khoa phụ sản trong nỗi kinh hoàng khi gặp phải xã hội đen, rồi sau đó lại bị người đàn ông mồ hôi mồ kê đầm đìa lao đến, nắm chặt lấy tay .
      " Tiết Sam Sam, xin hãy cứu lấy vợ tôi".
      Sam Sam hoang mang bị ta lay lắc dữ dội. "Hừm.. … chuyện đó...".
      Có ai biết rốt cuộc là chuyện gì ... Còn nữa, ông này, tay tôi sắp bị bóp nát vụn ra rồi đây này...
      "Ngôn Thanh, buông tay ra"
      mệnh lệnh ngắn gọn nhưng vô cùng mạnh mẽ, người đàn ông tên Ngôn Thanh kia lập tức buông tay.
      Sam Sam bất giác nhìn về phía phát ra giọng ấy, sau đó mắt như đứng tròng, Chỉ là gương mặt nhìn nghiêng của người đàn ông ngồi mà thôi, nhưng lại thu hút ánh mắt như tỏa hào quang. Hình như người đó vừa rời khỏi buổi tiệc nào đó, vận bộ Âu phục đen rất chỉnh tể, gương mặt hơi mệt mỏi và có vẻ xa cách cao ngạo theo thói quen. giũ giũ vạt áo rồi đứng dậy, bước lại gần Tiết Sam Sam bằng những bước chân ngạo mạn.
      "Tiết Sam Sam?"
      Sam Sam đờ đẫn gật đầu.

      "Nhóm máu AB Rh-?".
      Sam Sam tiếp tục gật đầu.
      Người đàn ông đó tuy vẫn giữ vẻ mặt ngạo mạn, nhưng trong ánh mắt thoáng nét nhõm.
      "Em của tôi cùng nhóm máu hiếm như , nó vừa được đưa vào phòng đợi sinh, ngân hàng máu lại thiếu tạm thời, để tránh rủi ro xin hãy đợi ở đây phòng lúc cần đến"
      ra là chuyện này, Sam Sam vỡ lẽ. Lúc khám sức khỏe hồi đại học, biết nhóm máu của mình rất hiếm vì thế mỗi lần qua đưòng đều rất cẩn thận, sợ xảy ra cố mất máu chết chắc.
      " sao sao". Sam Sam bỗng nảy sinh cảm giác "đồng bệnh tưong lân" với sản phụ trong phòng kia, nhận lời chút do dự, có điều. …
      Sam Sam ngượng ngập : "À... tôi có thể hỏi câu ?".
      " hỏi ". ràng là kẻ cần được giúp, nhưng người đàn ồng kia cứ tỏ vẻ bề , mà người xung quanh đường như cũng cảm thấy thái độ đó của ta là lẽ đương nhiên, đến nỗi Tiết Sam Sam cũng sắp bị ảo giác đó mất rồi.
      "Ừm... Mọi người là ai vậy?". Còn nữa, sao họ lại liên lạc được với chứ?
      Người đàn ông đó nhìn Tiết Sam Sam bằng ánh mắt kỳ quặc vài giây, sau đó chậm rãi mở miệng, "Kẻ hèn này là Phong Đằng".
      Sarn Sam nghĩ mãi rỏi với vẻ xấu hổ, "Thế , tôi có quen ?".
      Ngôn Thanh lau mồ hôi. " Tiết à, là nhân viên công ty Phong Đằng phải . Chẳng lẽ lúc học bồi dưỡng chưa học lịch sử phát triển công ty, cũng chưa bao giờ lên trang web công ty?".
      Miệng Sam Sam lúc há hốc thành chữ O, lúc lại thành chữ A. ... nhớ ra rồi. ….
      Phong Đằng(1)... Phong Đằng...
      Là tổng, tổng, tổng….. giám đốc.
      Sam Sam vô cùng ngoan ngoãn ngồi đợi trước phòng sinh làm ngân hàng máu tạm thời, trong lúc đó lại bị tổng giám đốc sai bảo làm xét nghiệm máu, để chứng minh cơ thể khỏe mạnh, máu đạt chuẩn.
      Sản phụ trong lúc sinh quả nhiên có lúc gặp nguy hiểm, Sam Sam ngoan ngoãn cho rút 300cc máu, sản phụ được bình an, Sam Sam ra khỏi bệnh viện trước cảm tạ rối rít của Ngôn Thanh, được lúc, dừng lại, nhìn mặt trăng mà ngửa đầu thở dài thườn thượt.
      "Bọn tư bản quả nhiên là quỷ hút máu, vô nhân tính, quá vô nhân tính".
      Sam Sam lắc đầu lia lịa chú ỹ thấy chiếc xe Limousine dài màu đen dừng lại sau lưng nghe tháy lời than thở của , người đàn ông ngồi ghế sau nhếch mối lén, sau đó lại đóng cửa kính xe vừa mở ra ban nãy.
      "Sếp à, lúc nây sếp chẳng bảo là đưa Tiết về hay sao?".
      Người đàn ông vói vẻ dửng dưng, Bọn tư bản đều vô nhân tinh"
      (*) Chữ Phong M. trong công ty Phong Đằng và Phong trong tên của Phong Đằng viết khác nhau nhung phát giống nhau

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797
      Chương 2




      Sam Sam từ khỏe mạnh, bị rút mất 300cc máu mà vàn sao, nhảy nhót được vài ngày kỳ nghỉ qua, lại phải làm lại.

      Sáng mùng tám vừa vào công ty, Sam Sam bị trưởng phòng nóng tính gọi vào văn phòng mắng mỏ trận, vì số liệu trong bảng biểu mà ký tên xảy ra sai sót. Phong Đằng là tập đoàn lớn, dưới trướng có đến mấy công ty con ngành nghề khác nhau, mỗi công ty lại lớn khác nhau với nhừng số liệu kế toán khác nhau. Sam Sam là người mới, thực ra căn bản cùng làm gì, chỉ quan sát đồng nghiệp hướng dẫn làm bảng biểu, đứng cạnh học tập, sau đó chỉ cần ký tên lên bảng biểu mà đồng nghiệp làm xong mà thôi, Tình huống đó trưởng phòng củng biết tỏng, có điều ông ta vốn dĩ ưa người mới này nên mượn cớ để trút giận.

      ra Sam Sam cũng làm gì sai, mà sai lầm duy nhất là ràng đủ tiêu chuẩn mà lại được vào công ty nổi tiếng vốn khắt khe trong việc tuyển chọn, tốt nghiệp ở trường đại học danh tiếng thể vào được, mà còn đá văng người mới có điều kiện rất tốt mà trưởng phòng nhắm đến. Trưỏng phòng tài vụ là ông bác thẳng như ruột ngựa, nghi ngờ Sam Sam cửa sau nên tất nhiên là rất trái tai gai mắt với Sam Sam.

      Có thể vào được Phong Đằng, có lúc Sam Sam cũng tự thấy ngại ngùng. Tuy cũng tốt nghiệp đại học ngành Xây dựng 211 (*) chứng chỉ tiếng cấp sáu và kế toán cấp hai cũng có đủ, nhưng so với sơ yếu lý lịch rực rỡ của các đồng nghiệp khác vẫn kém xa. Lúc đầu chỉ điền hồ sơ mạng theo bạn học mà ôm chút hy vọng gì, ai ngờ lại được tuyển chứ.

      Ông bác kết thúc màn mắng mỏ với câu "Đại học tầm thường trình độ tầm thường, biết phòng nhân tại sao lại tuyển , tốt nhất nên suy nghĩ xem làm cách nào để qua được thời hạn thử việc", Sam Sam ủ rũ ra khỏi văn phòng ông ta.

      Hạn thử việc ơi hạn thử việc, biết sếp có thể nể tìinh hôm dó hiến máu miễn phí cộng với thái độ tích cực mà cho vượt qua hạn thử việc , như thế ít nhiều sau này còn có thể làm ngân hàng máu tạm thời mà.

      món tiền lương mà tới hai tác dụng, lời to quá còn gì...



      Ủa, Sam Sam bỗng nảy ra ý nghĩ, chắc vì nhom mẩu hiếm mới được tuyển dụng chứ? Còn nhớ lúc đâu hồ sơ dự tuyển viết phải điền nhóm máu vào, còn thắc mắc mãi cơ mà.

      Chuyện Sam Sam bị ông bác mắng trận hề khiến các đồng nghiệp quan tâm, đa số đều bận việc của mình, điều này khiến Sam Sam buồn rầu lại càng thêm rầu rĩ.

      Hai nhân viên mới vào cùng đợt với Sam Sam nhanh chỏng tìm thấy đàn hoặc đàn chị cùng trường với mình trong văn phòng, hòa nhập vào môi trường mới rất suôn sẻ, Sam Sam lại luôn có cảm giác vào nhầm chỗ, chuyện đó khiến Sam Sam từ đến lớn vẫn vô địch về khoản giao thiệp với người ngoài cũng cảm thấy có phần đau buồn, tránh khỏi hoài nghi bản thân có phải là quá kém cỏi hay .

      Thực ra cũng chẳng phải là vấn đề của , mặt là do văn hóa tập đoàn Phong Đằng nhấn mạnh phải "lạnh lùng và hiệu quả", rất phản cảm với việc giao lưu thừa thái trong văn phòng; mặt khác là các đồng nghiệp đều cảm thấy với trình độ học vấn của Tiết Sam Sam mà vào được đây chắc chăn là có hậu thuẫn nào khác, trước khi làm hậu phương của là ai, mọi người đều đứng quan sát từ xa, vừa lạnh nhạt với quá mà cũng thân mật với quá - đó là trong những phép tắc sinh tồn ở công ty lớn trong mối quan hệ phức tạp giữa ngưởi với người.

      Nhưng nhân viên mới ấy bình thường nhìn rất thực thà, mà lại kín như hũ nút trong chuyện này, trong văn phóng có người cùng thăm dò xa xôi mấy bận mà cũng hỏi được tí dấu vét nào.

      Thế nhưng trưa nay, chuyện đoán mò hậu thuẫn của Tiết Sam Sam cuối cùng có kết quả.

      Thư kỷ trưởng của văn phòng tổng giám đốc Linda cầm hộp cơm rất phù hợp với thận phận người đpẹ quản lí cấp cao đứng trước cửa phòng tài vụ. "Xin hỏi ai là Tiết Sam Sam?".

      Sam Sam nghi ngại nhìn đồng nghiệp, sau đó đứng đậy, "Tôi đây ",

      Trong những lời xì xào bàn tán và vẻ mặt kỳ quặc của đồng nghiệp, Tiết Sam Sam đoán nàng kia tuyệt đối khỏng đơn giản, trong lòng bất giác rên rĩ đau khổ.

      phải chứ, chỉ sai số liệu mà đến quản lý cấp cao cùng bị kinh động ư?



      Người ta đến cơm cũng chưa ăn mà ôm hợp cơm đến đây để tóm người, lẽ nào hôm nay phải cuốn xéo khỏi đây?

      Tiết Sam Sam gượng gạo đứng đó, nhìn Linda tiến đến, dừng trước mặt .

      Sau đó Linda mỉm cười lên tiếng: "Chào Tiết, tôi là Linda, đây là bữa trưa tổng giám đốc Phong bảo tôi đưa đến cho ".

      Tổng giám đốc Phong? Bữa trưa?

      Các đồng nghiệp bất giác há hốc miệng... phải chứ... hậu thuẫn của Tiết Sam Sam... lại là... lại là tổng giám đốc?

      Tất nhiên, nếu họ chịu khó nhìn sang Tiết Sam Sam, phát ra miệng còn há to hơn cả họ nữa.

      Linda phất áo bỏ , để lại hộp cơm, các đồng nghiệp cũng ăn với vẻmặt nghỉ ngợi

      lung lắm, trong văn phòng chỉ còn lại Tiết Sam Sam, mở hộp cơm ra với cảm kích vô bờ bến trong tinh cảm ấm áp mà nhà tư bản trao cho.

      Tuy phải bào ngư vi cá như Sam Sam vẫn hằng ảo tưỏng, nhưng bữa trưa vẫn vô cùng thịnh soạn. Cơm tấm, gan heo xào, thịt bò xào, rau bina luộc, salat rong biển, trứng xào mộc nhỉ.

      Có thêm cả vài miếng cà - rốt sống, bát canh đậu đỏ hầm táo tàu ngọt lịm.

      Ba mặn ba chay, mùi thơm nức mũi, nhưng mấy thứ này... đều là món bổ máu chăng?

      Sam Sam lúc nãy còn chìm đắm trong tình cảm ấm áp của nhà tư bản bỗng có linh cảm lành, chắc phải em sếp tổng lại xảy ra vấn đề gì đó nên sếp tổng muốn nuôi béo rồi tiếp tục rút máu đó chứ. = =

      (*) "Xây dựng 211" do chính phủ Trung Quốc tập trung sức mạnh mọi lĩnh vực từ trung ương đến địa phương để nghênh đón thử thách cách mạng kỹ thuật thế kỷ mới, hướng đến thế kỷ XXI (ND).


    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797
      Chương 3
      Beta: Hana Le
       
      Bữa trưa bổ máu mà hôm sau được mang đến đúng giờ càng khẳng định thêm suy nghĩ của Sam Sam, nhưng lần này còn do Linda mang đến, là em xinh đẹp khác của văn phòng tổng giám đốc, tự xưng là trợ lý A May của Linda.

      Hôm sau nữa người đưa cơm tên A Vi.

      Mỗi ngày đều là các em xinh đẹp khác nhau đưa cơm (thậm chí có hai lần còn do chàng trợ lý đẹp trai vô cùng tuyệt vời mang đến, khiến trái tim bé của Sam Sam cứ đập thình thịch liên hồi), điều duy nhất giống nhau là món gan heo trong hộp.

      Sam Sam chỉ muốn hét tiếng lớn - tôi có thể dâng hiến máu tươi tôi nuôi dưỡng hơn hai mươi năm qua, làm ơn đừng bắt tôi ăn món gan heo này nữa... cho tôi chọn món ...

      Đương nhiên, câu đó chỉ có thể tự tưởng tượng trong lòng, có cho Tiết Sam Sam thêm mười lá gan nữa cũng chắng dám hét ra .

      Ăn bữa trưa đặc biệt do văn phòng tổng giám đốc chuẩn bị liên tục trong hai tuần, ngô nghê như Tiết Sam Sam cũng bắt đầu cảm thấy bất an.

      Tóm lại là muốn rút của bao nhiêu máu mà để ăn nhiều như thế chứ...

      phải Sam Sam chưa từng nghĩ rằng xin thôi việc, nhưng lần nào cũng nghĩ rằng ngày mai chắc đưa cơm đến nữa, thế là lại nuốt nước bọt lặng im, ai ngờ cấp lại quả quyết đưa liên tục hai tuần.

      Thứ hai của tuần thứ ba, Sam Sam kéo thư ký ra, rất thành khẩn cảm ơn công ty cảm ơn tổng giám đốc cảm ơn thư ký đưa cơm, bày tỏ cho dù ăn cơm cũng nguyện lao vào dầu sôi biển lửa vì công ty, vung vãi ít nhất 400cc máu, thế nên ngày mai xin đừng đưa cơm cho nữa (mấy câu này Sam Sam soạn mất hai ngày, cả hai ngày cuối tuần đều chỉ làm việc đó, tự nhận là rất ngắn gọn mà tập trung vào điểm chính).

      thư ký lại cười với vẻ nhã nhặn: "Tôi làm việc theo lời dặn của tổng giám đốc, Tiết nếu có ý kiến gì khác tốt nhất là đích thân đến với tổng giám đốc ấy".

      Sam Sam đần mặt ra, nhân viên kế toán tép riu, sao chuyện với tổng giám đốc được. Hơn nữa Phong Đằng lớn như thế, ngay cả văn phòng sếp tổng ở đâu cũng biết cơ mà. Được thôi, cho dù có thể theo thư ký để tìm ngài tổng giám đốc, nhưng... nhưng... thực có can đảm!!!

      Thế là Tiết Sam Sam đành mặt dầy ăn gan heo mỗi ngày trong ánh mắt ngưỡng mộ lẫn dò xét của mọi người trong văn phòng…. Sau đó bị nóng trong người cách thê thảm, gương mặt chưa bao giờ nổi mụn cũng xuất những nốt đo đỏ rất quang vinh, cố thủ và dương oai trọn vầng trán của .

      Tất nhiên là cũng có việc tốt, quãng thời gian, Sam Sam cảm nhận được ấm áp như mùa xuân trong văn phòng. Các đồng nghiệp hổ là tài, bắt đầu thầm lặng lẽ đối xử tốt với . Sam Sam trước kia gặp khó khăn trong công việc cầm tài liệu hỏi han khắp nơi, cũng chưa chắc có được câu trả lời tử tế, mọi người đều bận mà, ai rảnh rỗi giúp người mới. Giờ đây khác, đồng nghiệp chủ động hỏi thăm kiểu như trong công việc có gặp vấn đề gì , có lúc còn tiện tay giúp Sam Sam rót ly trà nóng, thỉnh thoáng lúc buôn dưa cũng nhớ lôi Sam Sam vào đề tài trò chuyện...

      Sam Sam cũng chưa ngốc đến độ biết vì sao thái độ của các đồng nghiệp thay đổi như thế, thà, chỉ sợ bị hiểu nhầm thành hoàng thân quốc thích gì đó, vội vàng giải thích sở dĩ tổng giám đốc đưa cơm trưa cho là vì từng giúp chuyện xíu. Cụ thể là chuyện gì , vì cảm thấy như vậy là can thiệp vào chuyện riêng của người ta. Vẻ mặt các đồng nghiệp như vỡ lẽ, trong lòng chẳng tin tí nào, nhân viên quèn như có thể giúp được sếp tổng cái gì, cho dù giúp được cũng đâu cần cám ơn bằng cách đưa cơm mỗi ngày thế chứ, ràng là có gì mờ ám. Sam Sam thấy mọi người tỏ vẻ tin tưởng cho rằng hiểu nhầm được giải tỏa, hề biết rằng càng giải thích lại càng bị hiểu lầm hơn.

      Ông bác trưởng phòng ưa soi mói cũng trở nên cực kỳ khách sáo, cũng chẳng phải trưởng phòng nhân cơ hội mà dựa dẫm gì, ông bác này chỉ cảm thấy hậu thuẫn của bé này vững chắc như vậy, mà tính cách lại khiêm tốn, chịu khó học tập, làm việc chăm chỉ, là hiếm có, thế nên cũng mỗi lúc hài lòng.

      Sam Sam ăn cơm gan heo đến tuần thứ tư hôm đó, thư ký ngoài việc mang bữa trưa đến, còn đưa cho Sam Sam tấm thiệp mời. tấm thiệp vô cùng đẹp đẽ, Sam Sam vừa thầm than thở đại gia quả nhiên khác người thường, vừa mở ra xem, bên trong viết....



      Tiệc đầy tháng cho bé vào tám giờ tối thứ sáu ngày mùng hai tháng mười năm XX.

      tham dự của Tiết Sam Sam là niềm vinh hạnh của chúng tôi.

      Ngôn Thanh, Phong Nguyệt kính mời.

      Địa chỉ: Hội quán XX.



      Bên dưới còn có hàng chữ bổ sung địa chỉ của hội quán XX bằng mực đen.

      Ba chữ "Tiết Sam Sam" và dòng địa chỉ kia đều viết bằng bút mực, nhưng nét chữ lại khác hẳn, ba chữ Tiết Sam Sam viết rất thanh tú, Sam Sam đoán là do Phong có cùng nhóm máu với viết. Dòng địa chỉ bên dưới lại viết rất mạnh, đâm thủng cả tờ giấy, khiến người ta có cảm giác mạnh mẽ mà lại uy nghiêm sắc sảo, làm Sam Sam vừa nhìn cái liên tưởng đến sếp tổng ngạo mạn mà nhìn thấy ở bệnh viện.

      Nhưng chắc rảnh rỗi mà viết cái này nhỉ. Hơn nữa chỉ là địa chỉ mà, tìm mạng lúc là ra thôi, sao phải viết thêm làm gì?

      Đồng nghiệp A Giai ngang nhìn cái, thầm kinh ngạc vì Tiết Sam Sam lại được tham gia tiệc nhà tổng giám đốc, sau đó hỏi vu vơ: "Hội quán XX? Nghe là do hội viên lập nên, rất bí đó".

      Sam Sam mừng thầm vì phải là nhà hàng năm sao gì đó, cần mặc quá trang trọng, nghe thế hai mắt tối sầm lại, dường như nhìn thấy nhân dân tệ trong túi mình mọc cánh bay mất.



      Sam Sam dạo phố hết cả buổi tối, mua bộ Âu phục bình thường, mặc lên cũng nổi bật lắm, đôi giày cao gót chưa bao giờ thử mang, đều là màu đen mặc vào dịp nào cũng hợp. Còn mua bộ đồ chơi con vịt con làm quà, là loại có thể nổi và bơi mặt nước, còn biết hát nữa, chọn nhãn hiệu nổi tiếng cũng mất mấy “loại” trăm tệ Sam Sam nhớ lúc còn rất thích loại vịt đồ chơi bóp cái là kêu ré lên này, em bé kia chắc cũng thích cho mà xem. Vốn dĩ Sam Sam muốn mua bộ trang sức bằng bạc cho trẻ em, về sau lại nghĩ nhà sếp cái gì mà chẳng có, vẫn nên mua đồ chơi là hơn. Sau đó Sam Sam phát ra tài sản của mình bị hụt mất, nợ ngân hàng tệ...



      Thứ sáu, sau khi tan sở, Sam Sam về mà ở lì trong văn phòng đến bảy giờ, sau đó đến phòng vệ sinh thay lễ phục và giày cao gót, rồi ra khỏi tòa nhà Phong Đằng. Cũng may trong tòa nhà cũng chẳng có mấy người, nếu ăn mặc trang trọng thế này, Sam Sam chắc chắn thấy ngại ngùng. = =

      lúc đứng đợi taxi trước tòa nhà chiếc BMW màu xám bạc dừng ngay trước mặt , cánh cửa kính ở ghế phụ mở ra, trợ lý dịu dàng thò đầu ra ngoài.

      Tiết đến dự tiệc phải ? Hay là lên xe , chúng tôi đưa cùng ”.

      “Vâng, vâng, Cám ơn. Sam Sam gật đầu cảm kích, cuối tuần đúng là khó bắt xe quá.

      Sau đó, Sam Sam mở cửa ghế sau.

      Sau đó..,

      Sam Sam hối hận quá…..

      Ai cho biết, tại sao sếp tổng lại ngồi đằng sau thế….

      trợ lý ơi, tôi có đắc tội với đâu...

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,797
      Chương 4
      Beta: Tuyết nhi


      "Tổng... tổng giám đốc!". Sam Sam vội vàng chào hỏi.

      Ngài tổng giám đốc ngồi dựa vào ghế sau, nhắm mắt nghỉ ngơi, nghe thế tiếng gọn lỏn, còn thèm mở mắt ra.

      Trợ lý Phương quay lại cười: " Tiết mau vào trong ".

      "Ồ, vâng".

      Sam Sam dè dặt chui vào trong xe. Choáng, còn trải tấm thảm trắng bằng nhung nữa, nếu mưa làm sao đây, chẳng phải là vừa giẫm lên bẩn hết hay sao? Cũng may hôm nay thay giày mới, nếu là đôi giày thể thao thường ngày vẫn mang giẫm lên cái ra hai vết đen sì cho mà xem...

      Trong lúc nghĩ ngợi lung tung chiếc xe từ từ chuyển động.

      Hai tay đặt đầu gối, lưng thẳng, hai mắt nhìn thẳng phía trước - Sam Sam ngồi sát vào cửa kính với tư thế tiêu chuẩn của học sinh tiểu học.

      Trợ lý Phương nhịn được cười, sợ tự nhiên nên nhìn hộp quà trong tay , khéo léo chọn chủ đề chuyện: "Đây là quà Tiết chuẩn bị đó à?".

      "Dạ phải".

      "Rất thú vị".

      "Vậy ư?". Sam Sam mừng rỡ, đột nhiên nảy sinh cảm giác tri kỷ với trợ lý Phương, cơ thể bất giác nghiêng về phía trước, "Tôi cũng cảm thấy những bé vịt này rất đáng , hơn nữa còn biết ca hát, mỗi bé vịt đều hát những bài giống nhau".

      Sam Sam bắt đầu ca tụng, trợ lý Phương cũng phụ họa theo, Sam Sam trò chuyện rôm rả vui vẻ với trợ lý Phương tổng giám đốc Phong nãy giờ ngồi im lặng bèn cạnh bất chợt chen vào.

      "Tiền lương Phong Đằng phát cho ít lắm à?".

      Sam Sam quay lại, Đại boss Phong bị bỏ rơi nãy giờ liếc nhìn .

      " ạ... rất cao... ưm...". Sam Sam ngờ nghệch phát ra ánh mắt boss Phong chiếu vào hộp quà chẳng lẽ chê quà của quá rẻ tiền sao?

      Bàn tay cầm hộp quà bất giác rụt ra phía sau, Sam Sam lấy hết can đảm biện bạch: "Tổng... tổng giám đốc, mấy cái này tuy nhìn có vẻ là vịt bình thường, thực tế ...".

      Thực tế đám vịt này biết hát biết bơi, quan trọng là hàng hiệu đó hàng hiệu đó! Hàng hiệu, có hiểu ? Đắt lắm!!! Còn đắt hơn cả thịt vịt nữa mà!

      "Thực tế sao?". Đại boss Phong hơi nheo mắt, giọng điệu có vẻ ác ý, gương mặt ràng là viết "Ai dám cãi tôi chết chắc!".

      Thế là Sam Sam nuốt nước bọt: "Thực tế ... chính là vịt bình thường". = =



      Chiếc xe lao vun vút trong kỳ thị chính mình của Sam Sam, lúc gần đến nơi, Phong Đằng nghe cuộc điện thoại, sau khi cúp máy, dặn dò trợ lý Phương:

      "Lát nữa cậu đưa ấy lên lầu, Phong Nguyệt muốn gặp ấy".

      Phong Nguyệt? Tiết Sam Sam nhớ ra rồi, đó chẳng phải là em tổng giám đốc hay sao, chẳng lẽ Phong muốn gặp ?

      Vậy tốt quá. Sam Sam lớn thế này rồi mà đây là lần đầu dự tiệc mình, khổ sở biết tặng quà vào lúc nào, hơn nữa sau khi bị Phong Đằng khinh thường, Sam Sam cũng mất tự tin vào món quà của mình, nghĩ nhân lúc thăm người ta mà len lén đút vào, để đỡ phải mất mặt trước mọi người. = =



      Xe dừng lại, Phong Đằng và bảo vệ cao to kiêm tài xế trước, trợ lý Phương đưa Tiết Sam Sam đến thang máy ở hướng khác để lên lầu.

      Phong Nguyệt là người phụ nữ xinh đẹp vóc người nhắn, ngồi trò chuyện với mấy phụ nữ khác trong phòng khách, thấy Tiết Sam Sam chào đón rất nhiệt tình, nắm lấy tay .

      " Tiết phải , cũng may có giúp, nếu tôi và đứa bé gặp nguy hiểm rồi".

      Sam Sam rất ngượng ngùng, mặt đỏ bừng lên, lắc đầu : "Đâu có đâu có, tôi có làm gì đâu”.

      Phong Nguyệt cười, kéo ngồi xuống, trò chuyện thân mật vài câu, rồi như chợt nhớ ra gì đó, hỏi: " Tiết này, thức ăn có hợp khẩu vị ?".

      Sam Sam ngẩn người.

      Phong Nguyệt : "Tôi dặn nhà bếp làm cơm giống cơm của trai rồi cùng mang đến cho hai người, lẽ nào chưa ăn sao?".

      "A tôi ăn rồi ăn rồi". Sam Sam gật đầu, vỡ lẽ, ra là do Phong dặn dò. mà, tổng giám đốc ngạo mạn như thế, sao có thể nghĩ đến chuyện mang cơm trưa cho nhân viên quèn chứ. Hôm nào đó cần đến máu gọi luôn điện thoại gọi đến mới giống phong cách làm việc của chứ.

      "Thức ăn có hợp khẩu vị ?". Phong Nguyệt lại hỏi thêm lần nữa.

      "Hợp... hợp lắm". Sam Sam vội gật đầu, ngoài gan heo ra những món khác đều rất ngon. " phiền cho quá".

      "Đâu có". Phong Nguyệt cười : "Ông nhà tôi rất kén cá chọn canh, bữa trưa nào cũng phải do nhà bếp của nhà làm rồi mang , đưa cho cũng tiện. Hơn nữa nhân viên Phong Đằng tôi hiểu nhất, đều vùi đầu làm việc như ông tôi, bữa trưa có khi còn gặm bánh mì để giải quyết cho xong bữa, mới bị rút bao nhiêu máu, như thế làm sao ổn được".

      Lần này Sam Sam hơi cảm động, đại tiểu thư này đúng là chu đáo ân cần quá.

      Phong Nguyệt thấy món quà trong tay Sam Sam mừng rỡ : "Đây là quà tặng cho cục cưng của tôi ư?".

      "Vâng". Sam Sam đưa quà ra, "Là loại vịt đồ chơi biết ca hát biết bơi lội".

      Phong Nguyệt có vẻ rất thích thú. "Tôi sợ là mọi người chỉ tặng tiền, như thế là vô nghĩa nhất, chẳng có tấm lòng gì cả. biết chứ, ban đầu tôi hỏi tôi cảm ơn thế nào, thế mà ấy bảo viết chi phiếu, như thế chẳng phải là sỉ nhục hay sao?.. ".

      Hả?

      Sàm Sam đờ người, trong lòng đột nhiên chỉ còn lại suy nghĩ - Đại tiểu thư ơi, tại sao chịu cho tổng giám đốc sỉ nhục tôi ! Tôi tình nguyện bị sỉ nhục mà...


    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :