1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Sam Sam Đến Đây Ăn Nào - Cố Mạn

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 30
      Beta: Tuyết Nhi
      Đồ đạc của Sam Sam nhiều, hơn nữa hồi Tết thu vén lần, hôm nay dọn dẹp cũng rất dễ dàng. Ngôi nhà mới thuê lại sạch bất ngờ, hoàn toàn cần quét dọn, vì thế sắp xếp rất nhanh chóng.
      Nhìn ngôi nhà sáng sủa sạch , Sam Sam ngồi ghế sofa cảm khái vói vẻ thỏa mãn: "Tìm được ngôi nhà hợp thế này đúng là dễ tí nào".
      Phong Đằng cũng gật đầu đồng ý, tìm được ngôi nhà thế này đứng tên đúng là khó khăn . Ngồi xuống cạnh , Phong Đằng nhắc: "Có thời gian mời bạn em và bạn trai ấy cùng đến ăn bữa cơm".

      "Hả?".

      "Em ở nhà người ta lâu như thế, cững phải thể chứ.”

      Tại sao lại là thể ... Sam Sam ngẩn ngơ nghĩ lúc, "Vậy em mời là được".

      "Trả tiền nhà rồi mà em còn tiền à?"

      ... Cũng đúng nhỉ.

      "Vậy mời nhé... Ô đúng rồi, hôm nay tiền ăn tối em cũng hết rồi... tiện mời em ăn tối luôn nhé A_A".



      Buổi tối, cung kính tiễn Đại boss lái xe về rồi, Sam Sam nằm giường gọi điện cho Đại Hoa. bạn Đại Hoa này của , cơ bản là kẻ tham ăn, nghe đến ăn là sung sướng ngay.

      “Được thôi được thôi, vậy ngày mốt , Đại Tào nhà tớ cũng về rồi, mọi người ăn cùng nhau, nhưng sao tự dưng cậu lại mời khách, phát tài rồi hả?".

      "Ở nhà cậu lâu như thế cũng phải cảm ơn chứ".

      "Ôi dào, đều là bạn bè cả, Sam Sam cậu giống người biết khách sáo với tớ".

      "Hừm... là do bạn trai tớ ...". Sam Sam vẫn chưa quen gọi Phong Đằng là bạn trai mình trưóc măt người khác, cho dù là gọi điện trong nhà mình, có ai hết cũng kìm được mà vùi đầu vào gối.

      "'Bạn trai cậu cũng đến?". Đại Hoa hào hứng: “Tốt quá rồi, tớ vẫn chưa gặp ấy, nhưng đừng cảm ơn, lần này các cậu mời lần sau bọn tớ mời lại".



      "Ờ". Sam Sam đáp tiếng, "Vậy cậu muốn ăn gì?”



      "Ô he he, cho tớ chọn à, tớ muốn ăn nhiều lắm, vi cá này, tổ yến này... cái nào cũng được…”Đại Hoa nhắc đến ăn là nước bọt chảy thành sông.

      ".... Khoan , tớ lấy bút ghi lại".

      "Ghi cái gì? Tớ đùa thôi mà, chúng ta cứ tìm chỗ ăn là được, quan trọng là gặp bạn trai cậu ma... ủa đâu rồi?".

      Sam Sam bò xuống giường tìm giấy bút, căn bản nghe thấy gì...



      Thế là ba hôm sau, Đại Hoa thấy bàn đầy thức ăn ngon trước mặt, hoàn toàn câm nín. Sam Sam còn lấy giấy ra đối chiếu, Phong Đằng rút mảnh giấy trong tay ra, nhíu mày.

      “... Sao ngay cả bào ngư, vi cá mà em cũng khống biết viết?".

      Mà ghi phiên ?

      Sam Sam cảm thấy rất vô tội: "Em biết là ba chữ nào... Đại Hoa nên em ghi lại".

      (*) Tiếng Trung ngoài chữ là chữ tượng hình, còn có phiên (gọi là pin yin). đọc có thể có phát nhiều chữ khác nhau. Thế nên cùng nên Sam Sam lại nhớ viết chữ nào (BTTV).

      "Sau này đừng rằng em là nhân viên của ".

      "Ô, là bạn mà, em hiểu... Hê, Đại Hoa, ăn cái này , cái này ngon".

      Nghe tên mình, ánh mắt Đại Hoa chuyển từ thức ăn sang người đàn ông tuấn tú phát ra thứ ánh sáng chói lòa kia, nhớ lại lúc nãy ở cửa thấy xe lái đến... Sau đó kiếm cớ lôi Sam Sam vào phòng vệ sinh.

      "Ngưòi đó là bạn trai cậu?".

      "Ừ".

      "Sếp của cậu?".

      "... Ừ".

      Đại Hoa nhớ lại công ty của Sam Sam, đó là... nàng bất giác co giật khóe môi, "Khai , có phải cậu tham gia tổ chức tà giáo nào ?".

      “Hả?”

      "Hay là gia nhập tộc Miêu Cương(,)?".

      “….”
      <!--[if !supportLineBreakNewLine]-->
      <!--[endif]-->

      Đại Hoa bay ra khỏi phòng vệ sinh, lát sau lại bay vào: "Chuyện tớ bảo mời khách lại, cậu chưa với bạn trai chứ?".

      "Vẫn chưa".

      “Vậy tớ yên tâm rồi". Đại Hoa thở phào, dựa vào vai Sam Sam vẻ nghiêm túc, đôi mắt nhìn chăm chăm: "Xin cậu quên câu đó ! Tớ còn phải giữ lại ít tiền nuôi chồng nữa".

      Choáng váng theo Đại Hoa về lại chỗ ngồi, Sam Sam kinh ngạc thấy Đại boss cầm đũa gắp rau thơm ra..á từ bát canh của ? vừa trò chuyện về tình hình kinh tế với bạn trai học khoa Kinh tế của Đại Hoa, vừa thong thả và rất tao nhã gắp rau thơm cho , tư thế tự nhiên đó giống như làm trăm ngàn lần rồi...

      Đại Hoa hỏi vẻ thắc mắc: "Rau thơm này tươi à?".

      Phong Đằng cười, đặt bát canh gắp rau xong đến truớc mặt Sam Sam: " ấy ăn".

      Này này! cũng giả vờ giả vịt quá! ràng thường ngày là gắp rau cho mà!!! Hơn nữa ăn rau thơm bao giờ chứ, người kén cá chọn canh ràng là cơ mà!
      Chịu đựng ánh mắt kỳ thị "hay lắm, dám giả vờ kén chọn cơ à" của Đại Hoa, Sam Sam thấy nước mắt đầm đìa... Thế nhưng sâu thẳm trong lòng lại thấy hoa nở tưng bừng, nảy sinh ra cảm giác ảo mộng kiểu nhân viên vùng lên = =, vì kích động nên ăn hết bát canh đầy ắp đó.

      Sáng hôm sau làm, Sam Sam ôm bụng đau thắt lại phóng thẳng vào nhà vệ sinh lần thứ hai. Mà trong đó lại quét dọn nên Sam Sam lại ôm bụng phóng xuống lầu dưới.
      Mở cửa nhà vệ sinh vào trong, Sam Sam thở phào nhõm. Triệu chứng này cũng giống bị tiêu chảy, chắc chỉ do hôm qua ăn quá nhiều thôi nhỉ...

      ủ rũ tiếng giày cao gót gõ lộp cộp bên ngoài mỗi lúc gần, hai nhân viên bàn tán về mỹ phẩm tiến vào.

      "Phấn Chanel mới cậu dùng gần đây thấy thế nào?".

      "Cũng được, dùng bừa thôi ấy mà. Haizz, tớ phát ra XX có sản phẩm mới cũng được lắm".

      Bụng Sam Sam vẫn còn đau quặn nhưng bớt tập trung hơn để nghe họ chuyện, gần đây cũng có chút hứng thú với mỹ phẩm, chỉ bất lực là có khiếu lắm nên tại ngay cả trình tự trang điểm cũng chưa . nghĩ nghe trộm đế lấy kinh nghiệm họ chuyển chủ đề, đến mỹ phẩm nữa.

      "Hê, nghe này, người lầu ấy, có phải chia tay với vị lầu 22 rồi ?".

      "Chắc rồi, nghe gần đây lên đó ăn cơm nữa". Tiếng mở nắp hộp phấn, "Hơn nữa cũng thể gọi là chia tay được, người ta chưa biết chừng còn chưa bao giờ bắt đầu kìa".

      "Cũng phải, thế mới , con người cứ thực tế là hơn cành cao dễ trèo lắm hay sao? Hơn nữa cũng phải là cành cao tí ti đâu".

      "Đúng rồi, cảm giác ngã xuống chắc dễ chịu đâu nhỉ, công ty chúng ta nhiều người nhìn thế, Châu Hiểu Vi phòng nhân trong bữa tiệc năm ngoái chắc sắp cười đến chết mất".

      "Đổi lại là tớ chắc thể ở lại công ty được, khéo còn xin nghỉ việc ấy chứ".

      Mười mấy phút sau, Sam Sam lừ đừ ra khỏi phòng vệ sinh, lên lầu, ngồi về chỗ của mình, nhất thời có tâm trí nào để làm việc.

      ra hai đồng nghiệp đó cũng gì quá đáng, bất cứ ai thấy và boss chỉ e là cũng nghĩ như thế. Song Nghi tuy cổ vũ khích lệ , nhưng có lúc cũng lộ ra ánh mắt lo lắng, chỉ là Song Nghi quá thông minh, khuyên cách vô ích.

      Đại Hoa nghĩ gì nhỉ? Sam Sam bỗng cuống quýt muốn biết suy nghĩ của người khác, chắc có người cảm thấy họ hợp nhau, chúc phúc chứ? Nhớ ra Đại Hoa hình như có mở weibon, Sam Sam kìm nổi, len lén dùng di động để lên mạng.

      (*) trang mạng xã hội nổi tiếng cùa Trung Quốc tương tự vớ twitter ( ND )

      Đại Hoa quả nhiên có về chuyện hôm qua. Đại Hoa: Hôm qua ăn bữa thịnh soạn siêu đắt, như nằm mơ ấy! Bà đây ăn đến nỗi đau cả dạ dày! Hê hê, tiết lộ ở đây nhé, bạn trong lớp đại học của tôi bám được "đại gia" đấy, trẻ trung đẹp trai có xe hiệu! "Cực kỳ" đẹp trai "cực kỳ" đặc biệt. Tung hoa tung hoa!!! Bên dưới có vài lời bình luận.

      Cửu Mễ: Cần hình bữa ăn!

      Đại Hoa: Ngại chụp lắm, cảm giác đối phưong cao sang quá, ôi trời, sợ làm mất mặt bạn mình.

      Bóng Ngược Trong Tay: Xin tiết lộ bạn đó.

      Tiểu Thôi: Ở cùng thành phố vói cậu, chính là thành phố S, lớp chứng ta có thể bám được "đại gia" nghĩ nghĩ lại chỉ có người đẹp Phi Phi thôi, xin mọi người hãy gọi tôi là Thám tử Conan!

      Đại Hoa: phải Phi Phi, ra đấy còn gì.

      Tiểu Thôi: Đừng có vòng vo lấp lửng nữa, mau là ai .

      Đại Hoa: Đời tư người ta, được đâu được, lúc cưới mọi người biết ngay ấy mà.

      Lưu Sơn: Ai biết có kết hôn được hay ? Đại gia dễ bám thế à? Phụ nữ các người trong đầu chỉ nghĩ chuyện bám đại gia.

      Sam Sam lặng lẽ tắt mạng. biết "bám đại gia" mà Đại Hoa có nghĩa xấu từ này nay thường xuyên được dùng để đùa giỡn cho vui, hơn nữa nàng cũng rất cẩn thận ra là ai. Nhưng ba chữ vô ý này, vẫn khiến có cảm giác buồn rầu thể ra.

      "Sam Sam sao cậu có vẻ thẫn thờ thế? Chuyên vé tàu đừng nghĩ nữa mà, tớ quên rồi". A Giai bưng ly nuớc lượn đến gần, dựa vào vách ngăn của , vói vẻ nghi ngờ "Nếu chẳng lẽ tình của cậu và tổng giám đốc xảy ra vấn đề gì? Hay là tớ vạch ra kế sách cho cậu nhé!".

      “Tớ có đương gì với tổng giám đốc đâu". Sam Sam bị ba chữ "bám đại gia" làm cho nhạy cảm buột miệng trả lời theo phản xạ.

      ràng, phần lớn chỉ là do cái người tên "Phong Đằng" đó thôi.

      xa phía sau, người đàn ông cao to vận Âu phục thẳng thớm đột nhiên khựng lại, đoàn người sau lưng cũng ngừng theo. Rồi rất nhanh, tỏ vẻ bình thản chuyển sang lối khác, trưởng phòng tài vụ cùng và những người khác đều nhìn về phía nào đó rồi vội vàng đuổi theo. A Giai vốn dĩ bưng ly nước thảnh thơi uống trà, bỗng nhiên trợn mắt, kêu lên tiếng "trời ơi" rồi nhanh chóng chuồn về chỗ ngồi của mình.

      Sam Sam bị nàng làm cho giật mình, vô thức nhìn theo ánh mắt nàng, và thấy ngay bóng dáng cao ráo của Phong Đằng.

      Tim cũng kêu "rắc rắc", bắt đầu hoảng lên.

      Sao lại đến phòng tài vụ?

      A Giai hạ giọng hỏi đồng nghiệp: "Tổng giám đốc Phong sao lại xuống đây, mà lại ở trong văn phòng chúng ta thế?".

      Đồng nghiệp bên cạnh : "Hơn mười phút trước tới rồi, sao cậu biết?".

      "Tớ đến phòng trà mà, Sam Sam cậu cũng biết à?".

      vệ sinh mà...

      Sam Sam nhìn theo bóng dáng cao ráo ung dung kia, trong lòng bỗng thấy bất an, ... chắc nghe thấy lời vừa chứ?

      Cũng may lúc ăn tối, vẻ mặt Phong Đằng tuy lạnh nhạt nhưng có vẻ gì là vui, Sam Sam cũng hơi yên lòng, trở nên cẩn trọng vô cùng với tâm lý lúng túng như lâm chuyện xấu vậy.

      "Tuần sau Mỹ, chắc phải ở lại khoảng tuần".

      "Em có thể với ".

      "Ra nước ngoài? Em có hộ chiếu".

      Phong Đằng vẫn tỏ vẻ bình thản, "Vậy thôi".

      Ăn xong đưa về nhà, lúc lên lầu, Phong Đằng bỗng gọi lại. "Tiết Sam Sam".

      "Vâng?". Sam Sam quay lại, thấy Phong Đằng nhìn , mấy giây sau : "Em lên ".

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      #003366;']Chương 31
      Beta: Tuyết Nhi
      Chớp mắt Phong Đằng nước ngoài được hai ngày rồi, nhưng ngay cả cú điện thoại cũng gọi ,  Sam Sam cứ cảm giác có gì đó lạ lùng. Tối cuối tuần, Sam Sam nằm giường, mở to mắt nhìn trần nhà, tài nào ngủ được….

      Lẽ nào câu hôm đó của bị nghe thấy ? Nhưng nếu nghe thấy Đại Boss dễ dàn tha cho đâu, bình thường có chuyện gì cũng tìm để bắt nạt mà .

      Có lẽ chỉ là bận quá chăng? Bên Mỹ biết mấy giờ rồi, hay là gọi điện thoại sang đó nhỉ.

      Sam Sam bẻ ngón tay tính toán thời gian bất ngờ di động reo vang.

      Chắc phải là điện thoại của boss chứ, còn chưa kịp xỏ dép lê chồm dậy lấy di động, nhưng lại là số lạ ở thành phố này. Sam Sam hụt hẫng, tiện tay nhấn nút nghe, là giọng vui vẻ của bà Tiết vang lên: “Sam Sam bố mẹ ở ga tàu thành phố S đây!”.



      Nhà họ Tiết lần này xem như là tấn công tập thể bất ngờ, đến tổng cộng năm người, bố mẹ Sam Sam, bố mẹ Liễu Liễu và cả ông bà nội nữa. Sam Sam đến ga tàu đón họ, than vãn: “Sao trước khi mọi người đến cũng gọi điện trước?”.

      Bà Tiết cười hà hà: “Cho con bất ngờ đấy mà”.

      Sam Sam bó tay, đúng là bất ngờ .

      “Vừa hay là cả con và Liễu Liễu đều ở đây, cả nhà nhân cơ hội này đến thăm, vốn dĩ muốn đợi trời nóng tí mới tới, nhưng ông nội gần đây thấy được khỏe lắm, khám ở bệnh viện tỉnh nhà lại tìm ra bệnh, nên đến bệnh viện ở thành phố lớn sớm chút để khám”.

      “Ông nội sao thế ạ?”. Sam Sam giật nảy mình, sau khi biết câu trả lời của bà Tiết là có gì to tát, mới thở phào, “Vậy định khám ở bệnh viện nào ạ, bệnh viện lớn đông lắm, con xếp hàng lấy số trước.”

      “Con khỏi phải làm, bạn trai Liễu Liễu thua con chắc, bác để cậu ấy tìm người.”

      …Nhưng Liễu Liễu căn bản đến thành phố S mà.

      Sam Sam liếc nhìn ẹm, cuối cùng vẫn gì, lòng quyết định tìm thời gian rảnh rỗi lấy số trước. Sam Sam về lại thành phố S chưa lâu nhận điện thoại của Liễu Liễu, đến thành phố S mà Hàng Châu, cần Sam Sam giúp giữ kín bí mật.

      nghĩ ngợi Liễu Liễu vội vã xuất , mấy câu với mọi người rồi cuống quýt kéo Sam Sam  sang bên “Sam Sam, em với họ là chị ở Hàng Châu chứ?”

      “Chưa , chị chạy từ Hàng CHâu đến đây đó hả?”.

      “Ừ”.

      Sam Sam rất ngờ vực, “Liễu Liễu, rốt cuộc là chuyện gì, chị phải em biết chứ”.

      Liễu Liễu mím môi “Sau Tết chị và ta chia tay rồi”.

      Sam Sam sững sờ: “Sao thế?”.

      Liễu Liễu có lẽ thường ngày cũng tâm với ai, bây giờ Sam Sam hỏi đến nên nhiều cách bất thường, “Chị ghét bộ dạng khúm núm cầu cạnh của mẹ với ta, cầu chị nịnh nọt ta, nghe lời ta, cho phép chọc giận ta, chẳng lẽ chị phải là người? Sam Sam chị thực chịu nổi nữa.”

      “…Vậy sao chị còn khỏi nhà?”.

      “Chị muốn từ lâu rồi, cả đời này chị chưa sống cho bản thân bao giờ. Dù sao công việc bên ấy cũng tìm được nữa, vừa khéo lên mạng tìm được việc ở Hàng Châu”.

      Sam Sam lo lắng: “Nhưng chuyện này chắc chắn giấu được đâu. Lỡ như mẹ chị gọi điện cho ta..”

      ta đến đây rồi, chắc đổi sang di động ở đây”. Liễu Liễu cắn môi “Chị cũng biết giấu được lâu, thôi giấu tới đâu hay tới đó vậy”.

      Bà chị xưa nay ngoan ngoãn hiền lành lại hạ quyết tâm lớn nhường ấy, đương nhiên Sam Sam chỉ có thể ủng hộ, gật đầu, quyết định giúp chị mình che giấu đến cùng.



      Thế nhưng tục ngữ rất đúng, ai hiểu con bằng mẹ, thế giới này người hiểu con nhất ai qua được mẹ ta, này thứ hai ở thành phố S, bác phát .

      Lần này bác quả giận để đâu cho hết, lớn tiếng quát Liễu Liễu ngay phố, gì mà phí công nuôi mày lớn thế này, cả đời số nghèo khổ gì đó, cuối cùng còn mắng cả bố Liễu Liễu lúc đó cũng khuyên can rằng ông là người tầm thường, khiến cả đời bà chẳng có ngày nào được sống tốt.

      Thấy mọi người xúm lại xem, bố mẹ Sam Sam vội vàng vừa can ngăn vừa khuyên nhủ, nhưng làm sao dập tắt ngọn lửa thịnh nộ của bác được, cuối cùng ông nội vẫn phải quát tiếng: “Có gì về nhà , đừng làm ầm ĩ nữa!”.

      Bác vẫn có vẻ cam tâm nhưng thấy ông nội mặt đỏ bừng bừng, thần thái khác lạ, sau đó “rầm” tiếng, ông ngã nhào xuống đất.

      Cả nhà giật mình khiếp đảm, làm sao còn nghĩ tới việc cãi nhau, cuống cuồng đưa ông vào bệnh viện, thế nhưng lại bị từ chối điều trị.

      Bác sĩ trong phòng cấp cứu bất lực buông điện thoại xuống lắc đầu: “Tạm thời truyền nước ở đây vậy”.

      Bộ phận nhập viện chịu nhận ông ông cũng đành chịu, thấy cả nhà vẻ mặt hốt hoảng, ông an ủi: “Ở đây cũng vậy thôi, cứ truyền nước ngày xem tình hình thế nào ”.

      Ôn nội bây giờ tỉnh lại, tuy vẫn còn mệt mỏi nhưng tỉnh táo. Lúc này đường đến bệnh viện, nhà họ Tiết mới phát ra ông lão nóng rực cả người, phần eo lại có vế sưng đỏ rất to, thậm chí còn thâm lại nổi hạch. Hoàn toàn giống tức quá mà ngất , có lã ông lão mệt mỏi từ lâu mà lại sợ làm phiền đến bọn trẻ, đến mức hết chống cữ nổi chịu . Cuối cùng bị bác la hét như thế mà khiến ông giận dữ phát bệnh.

      Bác sĩ thế cũng đành vậy thôi, bây giờ là buổi chiều ông nội ban nãy cũng được kiểm tra loạt, thực kham nổi việc qua bệnh viện khác hành hạ nữa. Huống hồ, đến bệnh viện khác liệu có tốt hơn ở đây ?

      Sam Sam nghe chuyện khó được khám bệnh torng thành phố lớn, khi chuyện xảy ra với mình mới biết khó đến nhường nào.

      Bác sĩ ở phòng cấp cứu cũng rất nhiệt tình, đến thăm mấy lần, trước khi tan ca còn dặn người nhà những việc cần chú ý. Buổi tối truyền nước xong, ông cụ ngủ say, mọi người cũng xem như yên tâm hơn.

      Ngày hôm sau vẫn truyền nước, tình hình tốt cũng xấu, nhưng chắc chắn của bác sĩ vẫn khiến họ tin tưởng hơn. Ngày mai là thứ hai rồi, bà Tiết bảo Sam Sam làm, tuy yên tâm nhưng trong nhà có nhiều người chăm lo, lúc này cần đến nữa. Xin nghỉ nhiều rồi, lúc có chuyện lại dễ xin nữa, liền gật đầu rồi quyết định làm rồi tính.

      Ai ngờ đường làm sáng thứ hai, Sam Sam nhận được cuộc gọi khẩn của bà Tiết: “Sam Sam con mau đến đây, bác sĩ cho ở đây nữa.



      Phòng cấp cứu mỗi ngày đều phải kê đơn thuốc mới. Hôm nay lại đổi bác sĩ trực ban, buổi sáng ông Tiết lấy đơn thuốc truyền nước mới vẫn còn bình thường, lâu sau, bác sĩ đó lại đến bản để ông nội nhường giường, chỉ ngồi để truyền nước.

      Ông nội giờ vẫn sốt, vết sưng ở eo chưa hết làm sao ngồi được, người nhà cố gắng đấu tranh nhưng bác sĩ mực thờ ơ, còn phòng cấp cứu vốn thể ở qua đêm, họ như vậy đúng quy tắc.

      Bà Tiết vừa tức vừa cuống, gạt nước mắt với Sam Sam: “Vốn yên lành, cái tên cò bệnh viện gì đó với ông ta, rồi thế này đây”.

      Xung quanh phòng cấp cứu có nhiều người đàn ông trung niên có vẻ nhàn nhã, Sam Sam hôm qua cũng mới biết họ là cò bệnh viện, hôm qua có tên cò bệnh viện đến, nhà họ Tiết phớt lờ hẳn, kết quả hôm nay bị trả thù.

      Bác tỏ ra cứng cỏi: “Chúng ta , xem họ dám đuổi ?”

      Cũng chỉ còn nước thế thôi.

      Sam Sam từ từ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, torng lòng thấy lạnh ngắt, bất lực.

      vẫn biết thế giới này thực tế và lạnh lùng, nhưng trong cuộc sống của người bình thường như mấy khi gặp phải sữ kì thị lộ liễu như vậy, nhưng khi những chuyện này xảy ra với mình, trơ trẽn bức ép những người dân thành tên vô lại.

      bỗng thấy căm ghét bản thân mình trước kia, tại sao có thể sống ngây thơ như thế được? Tại sao lại có thể vô tư lự như thế được?

      Trong tích tắc, cõi lòng tràn ngập nỗi tuyệt vọng lối thoát.

      vốn ngờ bệnh của ông nội hồi phục nhanh chóng, bác sĩ cấp cứu trong ngày đầu tiên cho niềm tin, nhưng bây giờ còn chắc chắn nữa. Làm sao đây. Phải làm sao?  Hôm nay bác sĩ kia sắp tan ca rồi, bệnh viện mai lại đòi giường lại biết làm thế nào?

      Thấy mọi người lo lắng đến tê dại, Sam Sam nắm chặt điện thoại, cuối cùng gọi cho bờ bên kia đại dương.

      Điện thoại reo đến mấy tiếng liền mới có người nghe máy, sau đó là giọng quen thuộc đó.

      “Phong Đằng….”

      Mới chỉ tên mà nước mắt Sam Sam dâng lên, tâm trạng cố đè nén dường như bộc phát trong tích tắc, khó chịu đến mức nổi, trong lòng cố nhẫn nhịn như muốn nghẹt thở.

      “Tiết Sam Sam”

      Boss gọi cả họ lẫn tên có nghĩa là tâm trạng được vui, nếu là trước kia, Sam Sam khó tránh khỏi phập phồng lo sợ nhưng giờ lại thấy như có được niềm an ủi.

      “Em…”.

      Lại nấc nghẹn.

      Đầu dây bên kia im lặng lúc.

      “Sam Sam, em ở đâu?”

      Tiết Sam Sam : “Em ở bệnh viện”.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 32
      Beta:Tuyết Nhi
      Điện thoại mới cúp chưa đến tiếng, trợ lý Phương xuất trước mặt Sam Sam, chuyển viện cho ông nội ngay lập tức. Lần này cuối cùng có phòng bệnh, tuy chỉ là phòng ba người bình thường.
      Chuyện đó phải do khả năng của trợ lý Phưong đủ, mà chỉ thị của Phong Đằng qua điện thoại chính là, "Tìm bác sĩ tốt nhất, ở phòng bệnh thường”.
      Câu đó khiến trợ lý Phương lại có đánh giá mới về địa vị của Tiết Sam Sam. Dụng tiền dễ dàng, dụng tâm khó, có chỉ thị như vậy, Phong tổng với Tiết là "dụng tâm".
      Mọi chuyện sau đó đều đơn giản, bỗng dưng mọi thứ cần nhà họ Tiết lo lắng nữa, phòng bệnh giường bệnh đều có đủ, bác sĩ có, chuyên gia có, mà còn thân thiện dễ gần, họ chỉ cần hoàn toàn chăm sóc cho ông cụ là được.

      lâu sau, Phong cũng có mặt rất nhanh chóng. Đầu tiên trách Sam Sam liên lạc với , sau đó quan tâm thăm hỏi người nhà, tiếc là lại hiểu tiếng phổ thông(*) bác trai bác , thế là chỉ có thể bất lực cho qua.

      (*) Trung Quốc là đất nước có nhiều phương ngữ, lấy tiếng phổ thông (hay còn gọi là quan thoại) làm chuẩn. Có số nơi người dân dùng tiếng phổ thông, hoặc có thể nhưng phát chuẩn vì thế Phong Nguyệt mới nghe hiểu người nhà Sam Sam gì (BTV)

      Hỏi thăm tình hình qua Sam Sam, biết người nàh họ đều ở khách sạn nên Phong ngay, “Cứ ở khách sạn ăn cơm ngoài sao được, gần đây tôi có nhà vẫn còn để trống đấy”.

      lập tức gọi điện ngay cho Nguyên Lệ Trử. Trợ lý Phương đứng cạnh ngăn kịp, lầm bầm trong lòng, đại tiểu thư hà tất phải tranh giành việc làm của tổng giám đốc chứ?
      Nguyên Lệ Trữ vẫn luôn giúp Phong xử lý mọi việc về tài vụ, cú điện thoại gọi đến, lâu sau ta lái xe mang chìa khóa đến, bảo mời nhân viên quét dọn theo giờ đến dọn dẹp sạch , buổi tối có thể vào ở được rồi.
      Nhà họ Tiết bàng hoàng với chuỗi việc diễn ra liên tiếp đó, bà Tiết len lén kéo tay Sam Sam, hỏi:
      “Sam Sam, con quen những người bạn lợi hại như thế ở đâu vậy?".

      Sam Sam sững người rồi : "Họ là đồng nghiệp của con".

      Bà Tiết tin: "Đồng nghiệp lại giúp thế à? Phong kia cũng là đồng nghiệp?".

      " ấy phải". Sam Sam nghĩ ngợi rồi , "Năm ngoái con truyền máu cho ấy, ấy và con có cùng nhóm máu".

      Bà Tiết vỡ lẽ: "Thế tổng giám đốc Phong họ chính là trai của Phong? Chẳng trách lại giúp chúng ta như thế. Haizz, đều là ngưòi tốt cả, sau này con phải cảm ơn người ta đấy".

      Sam Sam ngần ngại rồi "vâng" tiếng.

      Mọi thứ sắp xếp xong, Phong và Nguyên Lệ Trữ trước, trợ lý Phương ngồi thêm lúc rồi cũng cáo từ. Sam Sam tiễn trợ lý Phương ra khỏi bệnh viện, ta : "Tình hình bên này lát nữa tôi báo cáo vói tổng giám đốc, Tiết xem còn cần gì nữa ?".

      " ạ". Sam Sam ngẫm nghĩ rồi tỏ vẻ ngại ngùng: "Ngày mốt ấy về nưóc phải , tôi có thể ra sân bay đón ấy với đưọc ?".

      Trợ lý Phương mỉm cười: "Đương nhiên là được, tổng giám đốc Phong chắc chắn rất vui".

      May nhờ mối quan hệ tốt, nên bệnh tình ông nội Sam Sam nhanh chóng cải thiện, nhà họ Tiết cũng thở phào nhõm.

      Họ vừa thở phào an tâm Sam Sam gặp phải họa. Bác tin trợ lý Phương chỉ là đồng nghiệp của Sam Sam, cứ xoắn xuýt hỏi mãi. Bà Tiết tuy biết trợ lý Phưong chỉ nhận mệnh lệnh của trai Phong, nhưng trợ lý Phương thực là người tài giỏi, nên cũng ra sức cổ vũ Sam Sam chủ động tí để đừng bỏ lỡ người đàn ông tốt.

      Sam Sam muốn đến Phong Đằng nhưng lại cảm thấy bây giờ mà thích hợp lắm, chỉ lắc đầu phủ nhận đơn giản: " chỉ là đồng nghiệp thôi".

      Rất nhanh, Sam Sam thấy mừng vì mình chưa ra thực, bà Tiết và bác đúng là tẩu hỏa nhập ma, cứ truy hỏi chuyện về trợ lý Phương. Nhưng Sam Sam làm sao biết nhiều thế, chỉ có thể qua loa. Chỉ thế thôi mà họ hào hứng lắm rồi.
      May mà chưa ra boss, nếu chẳng biết thế nào nữa.

      Chiều ngày mốt, Sam Sam xin chuyển ngày làm, ngồi xe trợ lý Phương từ công ty phóng thẳng đến sân bay. Lúc đến nơi vẫn còn sớm, trợ lý Phương đề nghị đến quán café đối diện cổng ra để đợi, Sam Sam nhớ đến kinh nghiệm ngủ gục trong quán café lần truớc nên vội vàng lắc đầu, "Tôi ngồi đây đợi là được rồi, hay là cứ nghỉ ngơi trước ?.

      Trợ lý Phương đương nhiên cũng , “ cần, chắc họ cũng sắp đến rồi".

      "Sắp đến rồi" ra cũng nhanh lắm, nửa tiếng sau màn hình điện tử mới hiển thị tin về chuyến bay của Phong Đằng. Sam Sam bắt đầu nhón chân lên để nhìn ngó, trợ lý Phương muốn nhắc cần nhìn sớm như thế, nhưng nghĩ nghĩ lại vẫn thấy nên im miệng là hơn
      Có lẽ tổng giám đốc Phong thấy như vậy lại càng vui hơn nữa cũng nên.

      lâu sau, đoàn người của Phong Đằng xuất từ phía xa. vừa vừa cúi đầu gì đó với người ta, dáng người cao ráo phong độ nổi bật trong đám đông, cử chỉ hành động thanh lịch đẹp đẽ, khiến những người xung quanh ai cũng quay lại nhìn, Sam Sam nhìn thấy từ xa, bất giác nhìn đến mụ người. chú tâm trò chuyện, quan tâm đến ai là người đón, cho đến khi tới trước mặt mới phát ra Sam Sam, gương mặt thoáng vẻ bất ngờ,

      "Sao em lại đến đây?".

      "Ừm... trốn việc". Bao nhiêu người có mặt ở đây, Sam Sam ngại dám là đến để đón , nên trả lời bừa cho qua chuyện.

      Phong Đằng chưa trong đoàn nhân viên theo, có vị quản lý cấp cao trẻ tuổi đùa: "Ôi chao, bạn trai là sếp của mình tốt quá, chúng ta có phúc đó, thời gian làm còn có người nhà đến đón".

      Phong Đằng quả nhiên tâm trạng cực tốt, cũng đùa phụ họa: "Yên tâm, tiền lương ấy vẫn bị trừ".

      Sam Sam yếu ớt bổ sung câu: "Đừng trừ mà. Thực ra em xin chuyển ngày làm".

      Mọi ngưòi cưòi ồ, nhưng họ cũng biết chừng mực nên tiếp tục đùa giỡn nữa, sau khi chào hỏi xong, họ đều biết ý mà phía trước cả.
      Phong Đằng tay vắt áo khoác, tay kia nắm tay Sam Sam, rất thong thả, "Sao hôm nay sợ người ta biết tình công sở nữa à?".

      Quên mất!

      Phong Đằng coi như thẹn thùng, mỉm cười, chuyển chủ đề, "Ổn hơn chưa?".

      "Ổn nhiều rồi, vết sưng giảm bớt rồi, bác sĩ có vấn đề gì lớn nữa".

      " hỏi em ấy".

      "Em? Em luôn rất ổn mà".

      Rất ổn? Phong Đằng nhưón mày, thế ai khóc đến nỗi được gì trong điện thoại nhỉ?
      “Lát nữa đến thăm ông nội em.”

      "Hả?". Sam Sam có vẻ luýnh quýnh.

      “Có vấn đề gì à?”

      " ". Sam Sam vội vàng khoát tay, "Vậy em tiếng với mẹ trước".

      Phong Đằng nhạy cám phát ra vẻ mặt được tự nhiên, nhíu mày “Có chuyện gì à?”

      Sam Sam căng thẳng, chưa kịp nghĩ nhiều ”Em…em chưa cho người nhà biết.”

      Phong Đằng đột ngột dừng bước.

      quay lại, nụ cười lúc nãy gương mặt biến mất, "Chưa gì? ?".

      "?., phải, vì..." Sam Sam muốn giải thích, muốn vì ông nội bệnh nên thích hợp, muốn Liễu Liễu vừa chia tay, chuyện này đúng lúc, nhưng lời đến miệng lại cảm thấy những lý do đó sao mà miễn cưỡng quá. Có lẽ, đó phái là lý do .

      được gì, cúi gằm mặt xuống.

      Giọng Phong Đằng hoàn toàn lạnh hẳn, "Tiết Sam Sam, bố mẹ em đến sao cho biết?".

      Sam Sam vội giải thích: " ra nước ngoài rồi họ đột nhiên đến đây".

      gật gù, vẻ lạnh lùng vẫn giảm, "Còn ông nội em bệnh? Sao ngay từ đầu gọi điện cho ?".

      " họp ở nước ngoài, em... em..”

      Phong Đằng nhìn chằm chằm, rồi bỗng : "Tiết Sam Sam, có phải em nghĩ rằng chúng ta nhất định chia tay?".
      Tiết Sam Sam há miệng cứng lưỡi nhìn .
      Đến bãi đỗ xe rồi lên xe, tài xế hỏi nơi phải , Phong Đằng bình thản dặn: "Đưa Tiết đến bệnh viện trước".
      (*) Miêu Cương là trong năm mươi sáu dân tộc được chính thức công nhận ở Trung Quốc. Họ sinh sống chủ yếu ở những vùng núi cao ở phía nam Trung Quốc. Ở Việt Nam họ đưọc gọi là người H’mông(hay người Mèo), sống chủ yếu ở các tỉnh miền núi phía bắc như Hà Giang, Lai Châu, Lào Cai, Sơn La, Yên Bái..... (BTV)


    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 33
      Là người hành tinh khờ khạo, Tiết Sam Sam đă tỉnh ngộ.



      ra trong tiềm thức bản thân, cảm thấy mình và tổng giám đốc chia tay? Nên mới dám đến văn phòng ăn cơm, dám cho đồng nghiệp biết, thậm chí dám cho người nhà hay... Lần có Đại Hoa, nếu phải do Phong Đằng chủ động đề nghị, có lẽ cũng cho Đại Hoa biết.



      ra... lại nghĩ như thế sao?



      Sam Sam suốt mấy ngày cũng ngủ ngon được.



      Bốn ngày sau, ông nội Sam Sam ra viện.

      Bệnh của ông phát tác nhanh, sau khi kê đúng đơn thuốc, hiệu quả điều trị cũng rất nhanh. Cả nhà bà Tiết đến thành phố s mà sức cùng lực kiệt, nằng nặc đòi về, muốn ở lại thêm bất cứ phút nào. Sam Sam chạy lên chạy xuống làm thủ tục xuất viện, đặt vé, sau khi tiễn họ về suôn sẻ rồi, thấy mình như kiệt sức vậy.



      Nhưng vẫn thể nghỉ ngoi, còn phải quét dọn căn nhà mượn của Phong Nguyệt, sau đó trả chìa khóa lại cho người ta. Đưong nhiên để tỏ ý cảm ơn, còn phải mời ấy và Nguyên Lệ Trữ dùng cơm.



      Trước khi gọi điện cho Phong Nguyệt, Sam Sam bỗng nhớ ra, kỳ thực lần này ngưòi nên cảm ơn nhất, là Đại boss nhỉ.



      Nhưng...



      Thôi cứ đợi ngày mai làm vậy!



      Phong Nguyệt là người rảnh rỗi vạn năm thảnh thơi, nghe Sam Sam mời ăn cũng khách sáo, nhận lời rất thoải mái: "Hôm nay được, tôi định chiều nay dạo phố mua quần áo cho cục cưng, để tôi gọi Lệ Trử".



      Thế là ba người gặp nhau ở trung tâm mua sắm nổi tiếng nào đó, Sam Sam mời bửa cơm xong lại cùng nhau dạo phố. Phong đúng là đáng sợ, tinh lực dồi dào vô cùng, chỉ chốc mà tay xách bốn, năm túi lớn. Nguyên Lệ Trữ có vẻ rất vui, nhưng Sam Sam cứ thấy ánh mắt ta nhìn mình rất kỳ lạ,như thoáng nụ cười châm biếm vậy.

      Dạo phố hết ba tiếng đồng hồ, Phong mới xem như mua đủ, gọi điện bảo lái xế đến đón, kết quả lúc sau, tài xế gọi lại nóí đường tai nạn xe cộ , thể đến ngay được.



      Phong Nguyệt buồn bực, lại thích ngồi taxi,nhớ đến nơi ở trong thành phố của Phong Đằng xa đây gọi điện cho : ", em và Sam Sam Lệ Trữ dạo phố, tài xế đến đón được, có thể đón bọn em ?".

      " ấy lát đến". Phong Nguyệt vội cúp máy,nhìn giờ "Ôi trời, đợi như thế này chi bằng chúng ta mua sắm tiếp ".



      Thế là lại rảo vòng dưới tầng



      Phong Nguyệt nhanh chóng để ý cửa hàng giày nọ, nhưng có số của cỏ, nhân viên cửa hàng chạy lên kho ở tầng năm để lấy. Phong Nguyệt rảnh rỗi, đảo sang khu vực giám giá giày mùa cũ,đôi mắt bỗng sáng rực.



      "Sam Sam, đế thử xem, đôi bốt này mang chắc đẹp lắm''.



      Sam Sam từ lúc biết Phong Đằng sắp đến tâm trạng bắt đầu bồn chồn, Phong Nguyệt bảo thử thử, lại quên xem cả size giày, sau đó cố gắng đút chân vào...



      Tốt lắm, cởi ra nổi nữa!



      Sam Sam đần người, mới nhớ ra xem size giày ở dưới đế, hơn hẳn hai số, ... sao lại nhét chân vào được nhỉ?



      Phong Nguyệt ra sức gỡ ra giúp , lau mồ hôi : " được, tôi cởi được, đợi nhân viên về vậy".



      Kết quả nhân viên cửa hàng chưa về, điện thoại Phong Đằng đến, Phong Nguyệt cầm di động : ", bọn em chưa xong, đứng ở hầm đậu xe đợi tí nhé".



      Nguyên Lệ Trữ tự nãy giờ đứng bên xem chuyện vui, bỗng lên tiếng: "Chắc phải mất lúc nữa, khí dưới hầm xe tốt đâu, hay là bảo Phong lên với chúng ta ".



      Phong Nguyệt nghĩ ngợi thấy cũng phải, Sam Sam há miệng định ngăn lại Phong Nguyệt lên tiếng: ", hay lên đây , bọn em ở cửa hàng giày XX tầng ".



      Nguyên Lệ Trữ lúc này đắc ý chết được.



      giống vô tri vô giác của Phong Nguyệt, Nguyên Lệ Trữ nhạy cảm phát giác ra kỳ lạ của Tiết Sam Sam ta nhanh chóng suy đoán rằng giữa họ chắc chắn xảy ra vấn đầ.Hơn nữa, trước đó ta còn biết được từ kênh khác rằng, lúc ông nội Sam Sam năm viện, Phong Đằng đến thăm lấy lần. Trong lòng ta xưa nay vẫn xem thường Sam Sam, đưong nhiên nghĩ rằng Phong Đằng chê bai Sam Sam rồi, mà đa phần là họ hàng nhà Sam Sam khiến Phong chịu nổi chứ gì. Phong Đằng bây giờ chắc chắn cảm thấy họ quá đáng, nếu lại thấy bộ dạng thảm hại này của Sam Sam, chắc chắn thấy nàng càng đáng ghét hơn.



      cởi giày được trông có vẻ là chuyện , nhưng cũng đủ khó chịu lắm, nếu Phong Đằng vốn dĩ nóng nảy với Tiết Sam Sam chắc chắn làm tăng thêm chán ghét của với . Mọi vết nứt thể bù đắp, chẳng phải đều được tích tụ bởi những cảm giác chán ghét lúc ban đầu hay sao?



      Nghĩ đến đó, Nguyên Lệ Trữ rất sốt ruột đợi Phong Đằng xuất .



      Sam Sam nhìn Nguyên Lệ Trữ rồi gì, cúi đầu nhìn giày của mình. xưa nay luôn ngờ nghệch, nhưng từ khi ở cạnh Phong Đằng, bỗng nhạy cảm hẳn với mọi chuyộn có liên quan đến .



      gần như cảm nhận được ngay ác ý giấu trong hành động tưởng chừng tự nhiên của Nguyên Lệ Trữ. Nhưng thế sao, vấn đề giữa họ nằm ở kẻ khác.



      Rất nhanh, Phong Đằng sải những bước chân nóng  nảy xuất trong tầm mắt họ. Phong Nguyệt vẫy tay: ", ở đây".



      Phong Đằng thấy họ, ánh mắt dừng lại ở Tiết Sam Sam rồi xoay lại, tiến đến gần, với vẻ sốt ruột: "Sao làm gì mà  lâu thế?".



      Phong Nguyệt nhìn Sam Sam rồi ấp úng: "ừm... nhân viên lấy giày, bọn em đọi".



      Sam Sam buồn rầu : "Em thử giày, kết quả là cởi ra được, đợi nhân viên quay về giúp".



      Phong Đằng nhìn , Sam Sam gục đầu, ngay cả những sợi tóc của cũng toát ra buồn bã.



      Phong Đằng hừ tiếng rồi tiến đến chỗ Tiết Sam Sam.



      Nguyên Lệ Trữ thấy tim đập thình thịch, mở to mắt đón đợi xem trò vui. Ai ngờ Phong Đằng đến trước mặt Sam Sam, đột nhiên quỳ gối xuống, bàn tay giữ lấy chân Sam Sam, tay kia hơi vận sức, tháo giày ra.



      Nguyên Lệ Trử đần mặt.



      Phong Nguyệt cũng sửng sốt mở to mắt, trời.. trời ơi, lại giúp Sam Sam cởi giày giữa nơi công cộng! Ô , đó phải trọng tâm, trọng tâm là tư thế đó sao giống   cầu hôn thế! Ồi trời ơi, nhưng ở trung tâm mua sắm cũng mất lãng mạnn quá.,.



      Tư duy Phong trong tích tắt bay đến nơi xa….

      Sam Sam vốn gục đầu cũng ngẩng lên, kinh ngạc nhìn đôi vai rộng gần ngay gang tấc. Bộ âu phục thẳng thớm của vì tư thế cúi ngườỉ nên hằn vết nhân, lòng bàn tay ấm nóng mạnh mẽ của còn dừng bắp chân của .

      đờ đẫn nhìn, cảm giác sắp dậy nên thèm mang giày mình vào, vội vàng đưa tay ra, trước khi đứng dậy, ôm choàng lấy cổ , thầm: " vẫn giận sao?".



      Phong Đằng cau mày: "Buông tay, mang giày vào".



      Sam Sam hiếm khi cãi lạ lời , cố chấp ôm lấy . Phong Đằng khựng lại lúc, sau đó ôm lấy eo đứng dậy: "Sao em cứ phải những chuyện này với ở ngay đây?".



      Sam Sam im lặng, Phong Đằng ném chìa khóa trong tay cho Phong Nguyệt: 'Tự lái xe về".



      Phong Nguyệt đón lấy, "ừ à" hai tiếng, sau đó vẻ mặt như mơ, kéo Nguyẻn Lệ Trữ có vẻ cam tâm bay ra khỏi đó như mộng du, ngay cả việc giày muốn mua vẫn chưa lấy được cũng quên bẵng mất

      Trong cửa hàng chỉ còn lại hai người, Phong Đằng cúi xuống nhìn : "Bây giờ có thể mang giày vào được chưa?•



      Sam Sam đỏ bừng mặt, chân vẫn còn để trần và đạp lên giày người khác, vội buông ra, dựa vào tay mà mang giày vào. Lúc này nhân viên cửa hàng mồ hôi mồ kê đầm đìa xuất , thấy chỉ còn lại nam nữ bất giác muốn khóc: " muốn mua giày rồi sao?".



      Sam Sam kéo tay áo Phong Đằng: "Giày A Nguvệt mua".



      Quẹt thẻ xong, Phong Đằng cầm túi giấy phía trước, Sam Sam theo sau, nhịn được hỏi: "Chúng ta đâu?".



      Phong Đằng đáp, Sam Sam đành lặng lẽ theo, được đoạn, bất thình lình bị người ta kéo vào góc khuất vắng ngưòi.



      "Được rồi, bây giờ em muốn được rồi". Phong Đằng bình thản .



      Trong góc rất yên tĩnh, hoàn toàn còn vẻ huvên náo của trung tâm mua sắm. lúc sau, Sam Sam hạ giọng: "Lần này cảm ơn ".



      "Em muốn điều này?".



      Thấy có vẻ nóng nảy, Sam Sam vội : " phải, em… em muốn là, xin lỗi".



      Phong Đằng có động tĩnh gì.



      Sam Sam tự tiếp: "Em chưa bao giờ nghĩ chia tay . Nhưng em cũng chưa bao giờ nghĩ tới tưong lai".



      'Em dám nghĩ nhiều, cũng dám cho gia đình biết, cho đồng nghiệp biết, vì trong lòng em cảm thấy, chúng ta có lẽ ở bên nhau lâu, khoảng cách với quá lớn, em... em có can đảm".



      "Em sợ nghe người khác rằng, nhìn kìa, họ chẳng xứng với nhau tí nào. Nên em mới che giấu, từ chối".



      "Xem ra mấy hôm nay em nghĩ nhiều". Phong Đằng nhìn , với vẻ gần như lạnh lẽo. "Thế nên, em định làm sao? Tiết Sam Sam, khoảng cách của chúng ta vẫn tồn tại".



      Sam Sam nhìn , vẻ mặt bất ngờ kiên định hẳn, nắm tay lại: "Nên em định lần này em nhất định thi CPA!"



      Phong Đằng khựng lại, nhất thời nghi ngờ tai minh có vấn đề, chậm rãi lặp lại ba chữ cái tiếng đó: "CPA?".



      "Ừ, chính là chứng chỉ kế toán viên". Sam Sam gật mạnh đầu, "Trước kia em thi là chỉ chơi thôi, nhưng lần này là . Sau này em còn phải thi chứng chỉ kế toán viên quốc tế nữa".



      "Rất tốt" Phong Đằng sờ trán, "Tiết Sam Sam, giải thích biết chủ đề của chúng ta sao lại rẽ sang kế hoạch nghề nghiệp của em vậy".



      "... được sao?" Sam Sam lắp ba lắp bắp, "Em nghĩ thế, nhân phẩm của em kém gì , chuyện này chẳng có gì phải cố gắng, vẻ bề ngoài và gia thế tuy có khoảng cách, à ừ, hơi lớn chút, nhưng bẩm sinh rồi nên em cũng đành chịu, có khả năng phẫu thuật thẩm mỹ hoặc đầu thai. Nên em chỉ có thể cố gắng trong nghề nghiệp thôi. CPA, cái đó, thi xong là kế toán viên rồi, cũng ... cũng có bằng cấp đàng hoàng".



      "Em... em chắc chắn thể trở thành người khác tốt nhất, nhưng, em có thể là chính em tốt nhất".



      Chắc chắn em thể trở thành người xứng với nhất, nhưng em muốn xứng với bằng chính em tốt nhất.



      Phong Đằng nhìn ánh mắt nghiêm túc của Tiết Sam Sam, tâm trạng vốn tức giận trong tích tắc mềm nhũn. nhớ em mình từng hỏi, tại sao lại thích Tiết Sam Sam.



      Có lẽ ban đầu cũng thích gì nhiều lắm.



      Chỉ cảm thấy thú vị, ngoan hiền, làn da trắng mịn nhìn là muốn véo cái, thấy là thoải mái mà thôi. Gặp gỡ nhiều thục nữ, trí thức, người đẹp rồi, cũng rung động gì mấy, tìm người ngoan hiền như vậy cũng ổn.



      ngỡ mình luôn giữ được tư thế bỏ bất kỹ lúc nào, thậm chí lạnh lùng bàng quan, nhìn e dè nhìn trước ngó sau, nhưng lúc này đây lại nhận ra, bản thân muốn bỏ , mà chỉ muốn tiến lên, ôm vào lòng.



      Thế là, giây sau đó, Sam Sam bị kéo vào vòng tay vững chắc. Sam Sam ngẩn ra rồi dè dặt đưa tay, ôm lại .



      "Thực ra em còn có quyết định . lúc sau, Sam Sam trong vòng tay .



      "Hả?".



      "Ngày mai biết"



      Trưa hôm sau, khi thời gian ăn trưa đến, đồng nghiệp gọi Sam Sam, " đến nhà ăn chung chứ?".



      Sam Sam lắc đầu: "Mọi ngưòi , mình ăn chỗ khác"



      " đâu thế?". Đồng nghiệp thực ra chỉ hỏi vu vơ thôi.



      "Chỗ Phong Đằng" Sam Sam thản nhiên trả lời.



      Các đồng nghiệp:…….



      Trong những ánh mắt hoặc sững sờ hoặc mờ ám của các đồng nghiệp, Sam Sam cầm hộp cơm lên tầng 22. Bọn Linda vẫn còn làm việc, Sam Sam hỏi: "Linda, tổng giám đốc ở trong văn phòng à?".



      Linda có phần do dự, Tiết Sam Sam lâu lắm rồi thể lên đây, bây giờ có thả cho vào được ?



      Trợ lý Phương vừa lúc đó ra, thấy Tiết Sam Sam hỏi thăm tình hình của ông nội . Thấy trợ lý Phương gần gũi nhất với tổng giám đốc biểu như vậy, Linda có gi mà còn nữa, vừa thầm oán hận ta chịu thông báo tình hình, vừa thân mật : "Có đấy, có cần mình thông báo ?".



      Sam Sam khéo léo từ chối: "Tự mình tìm ấy vậy”Sam Sam đứng ngoài cửa văn phòng, gõ cửa gian phòng lâu kiêng dè.



      "Vào ".



      Giọng nam trầm ấm có vẻ nghiêm túc trong công việc.



      Sam Sam đẩy cửa nhưng vào, Ồm hộp cơm đứng ở cửa, hỏi: "Em có thể đến đây ăn com ?".



      Ngưòi đàn ông tập trung vào tài liệu ngẩng lên vẻ lạ lùng, nhìn thấy , mỉm cười, buông cây bút trong tay xuống, "Hoan nghênh ghé thăm".

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 34


      Tin Tiết Sam Sam quay trở lại tầng 22 ăn cơm lan khắp dưới Phong Đàng nhanh như lửa cháy, nhân viên đều kích động lạ thường, chuyện được buôn khắp noi, hiệu suất làm việc của các phòng ban đều nâng lên ít. Đưong nhiên, những lời đồn đại tam sao thất bản là khó tránh khỏi, nào là tình cũ cháy lại, quanh quẩn lại cũng gặp nhau... Nhung, điều thu hút mọi ngưòi nhất phải là họ ở bên nhau thế nào, mà là - Tiết Sam Sam mỗi trưa đều ở văn phòng tổng giám đốc lâu như thế, rốt cuộc là làm gì?



      Bao nhiêu cặp mắt đều chứng kiến, Tiết Sam Sam ngày nào cũng tinh thần hừng hực lên đó, rồi ủ rũ bải hoải xuống, hai mắt trống rỗng, bộ dạng nổi. Ôi trời, đúng là quá ràng phải ? Haizz, có ông sếp tinh lực dồi dào như thế đúng là phúc của nhân viên, các nhàn viên đều cảm thấy, nếu các cổ đông mà biết nội tình này, giá cổ phiếu mọi công ty dưới trướng tập đoàn Phong Đăng đều tăng nhanh vùn vụt.



      Thế nhung chân tướng ...?



      Chân tướng chính là - bạn Tiết Sam Sam ngày nào cũng ở trong văn phòng tổng giám đốc học CPA.



      TT



      Tuy Tiết Sam Sam hơi lười biếng nhưng chuyện quyết định rồi xưa nay đều phải làm cho bằng được. Nếu thi CPA lập tức đăng ký học lớp bồi dưỡng CP A, cuối tuần học hai ngày, tám giờ sáng đến sáu giờ tối, còn vất vả hơn cả làm.



      Mấy ngày sau đó Phong Nguyệt đến lấy giày, tiện ăn cơm cùng Phong Đằng, biết chuyện này chỉ thấy hiểu nổi: ", lại để Sam Sam thi CPA gì đó, còn vất vả như vậy, cổ ấy cần bằng cấp để làm gì".



      Phong Đằng tỏ vẻ thoải mái: "Học nhiều cũng chẳng hại gì, tương lai trong nhà cũng cần đến".



      Phong Nguyệt bó tay. Thực nhà họ cũng có rất nhiều việc liên quan đến đầu tư tài chính cần xử lý, nhưng ông à, lúc Tết còn chưa nghĩ đến chuyện kết hôn, bây giờ muốn để Sam Sam quản lý gia đình rồi sao?



      Phong Nguyệt cảm thấy, đàn ông thế giới này thay đổi quá nhanh!



      Nhưng, rất nhanh, Phong Đằng hối hận.



      phát ra lại bị xếp sau cả CPA. Tiết Sam Sam trước kia đọc sách trong văn phòng, vẻ mặt cứ gọi là đau khổ muốn sống, bây giờ ăn xong là cầm ngay lấy sách để xem, vô cùng chuyên tâm, đọc xong còn nhìn vẻ cảm kích: "Cám ơn , tài liệu mua giúp đầy đủ quá!".



      Phong Đằng cảm giác bê sách đập vâo chân mình.



      Thỉnh thoảng buổi trưa Sam Sam trò chuyện với cũng là thỉnh giáo về các vấn đề trong CPA, cho dù tốt nghiệp ở trường Ivy League nổi tiếng, cũng chưa chắc hiểu hết kỳ thi về kế toán viên ở Trung Quốc mà- Thế là sau khi trả lời mấy câu hỏi, để tránh bị hỏi nữa, Phong Đằng nhanh chóng sắp xếp nhân viên có đủ N bằng cấp như CPA, ACCAr) đến dạy thêm cho .

      (*) Ivy League thường được dùng để chỉ nhóm tám trường vã viện đại học thành viên với ý nghĩa về hệ thống, triết lý giảo dục và chất lượng đào tạo của những trường và viện đại học lâu đời và hàng đầu của nước Mỹ. Tám trường là: Đại học Brown, Đại học Columbia, Đại học Comell, Đại học Dartmouth, Đại'học Harvard, Đại học Princeton, Đại học Pennsylvania, Đại học Yale (BTV)-

      (**) ACCA (the Association of chartered Certified Accountants I Hiệp hội Kế toán công chứng Quốc) - Bằng hanh nghề chuy®1đén đây ãn nào!



      Dù sao thứ mà tập đoàn Phong Đằng thiếu nhất chính là nhân tài, đối với việc vắt kiệt giá trị còn sót lại của kẻ khác, nhà tư bản xưa nay chưa bao giờ chùn tay.



      Kết quả chưa mấy ngày, Sam Sam với Phong Đằng bằng cặp mắt ánh tia ngưõng mộ: " ấy lợi hại quá, vấn đề nào củng hiểu hết".



      Phong Đằng cảm thấy đau cả răng. Thế là bạn nhân tài ấy được giải thoát hoàn toàn. Tổng giám đốc Phong lại quay trở lại hành nghề cách vô đạo đức, dù sao cho dù thỉnh thoảng dạy sai Tiết Sam Sam cũng biết.



      Ồ, còn lớp phụ đạo hai ngày cuối tuần chết tiệt nữa.



      Mói được nửa tháng, Phong Đằng : "Đừng học nửa, em tự học ở nhà ".



      Sam Sam lập tức phản đối: "Sao được, CPA khó thi lắm, các thầy lại có kinh nghiệm". Vừa vừa nắm chặt tay kiên định. "Đại boss cứ yên tâm! Em ngại khổ! Để xứng với hơn! Em nhất định trở thành kế toán nhanh nhất có thể!".



      Thế là tối cuối tuần nào đó, Phong Đằng xuất ở cửa lóp phụ đạo, là đưa ăn cơm với bạn.



      ''Với ai ạ?". Sam Sam tò mò hỏi.

      "Bạn".



      Nơi dùng cơm là tòa biệt thự tư gia, nghe ở đây món gì gì đó rất nổi tiếng, Sam Sam quan tâm lắm, chỉ cảm thấy gian ở đây rất đẹp.



      Đối phương cũng là nam nữ, người đàn ông giới thiệu là có quan hệ lâu đời với nhà boss, họ Bạch, cũng làm về kinh doanh, còn người phụ nữ là cấp dưới của ta, nghe hai người cũng quen nhau trong công việc, sau đó nảy sinh tình cảm rồi cuối cùng lấy nhau.



      Ngưòi phụ nữ dung mạo thanh tú, cử chỉ tao nhã, ăn duyên dáng.



      Bữa tối vui vẻ kết thúc, đường về, Phong Đằng bỗng : "Bà Bạch tốt nghiệp ở Đại học Stanford, nghe là có rất nhiều bằng cấp".



      Đại boss có ý gì... khinh thường em sao? Sam Sam yếu ớt : "Em thi CPA trước , sau này em thi chứng chỉ cao hơn T T"



      Phong Đằng liếc nhìn : "Kết quả là bây giờ ấy ở nhà chăm sóc con cái".



      "Hả?". Sam Sam đảo đảo mắt, "Rốt cuộc muốn gì thế?".



      "Nên em thi nhiều bằng cấp có ích lợi gì, cuối cùng chẳng phải là cũng ở nhà chăm con à?".



      ".... hiểu gì rồi! Cái thứ bằng cấp ấy, chỉ quan tâm là từng có, quan tâm có thể dùng bao lâu. ấy tốt nghiệp Đại học Stanford, trước khi kết hôn cũng là giám đốc marketing... Mọi ngưòi cảm thấy ấy lợi hại, xứng với bạn đúng . Nên em nhất định cũng phải có. Em muốn kẻ khác em xứng tí gì với = =".



      Phong Đằng thuyết phục vô hiệu, tức tối: "Tiết Sam Sam, rốt cuộc sao em lại liên hệ với thi cử vậy, em nghĩ em xin việc à?".



      Sam Sam vội vàng ngoan ngoãn: " phải đâu, là thế này. Em ví dụ nhé, Đại boss chính là Đại boss trong phụ bản tình nhé, muốn lấy được boss phải luyện chức năng trước ".



      Im lặng.



      Phong Đằng lên tiếng có vẻ u ám: "Tiết Sam Sam, em rảnh chơi với , mà có thời gian chơi game?".



      ", ". Sam Sam vội vàng thanh minh, "Em chỉ ví dụ vu vơ thôi"



      Sắc mặt Phong Đằng càng u: "... Ồ, bây giờ chơi đến cửa thứ mấy rồi?".



      "Há?".



      Phụ bản tình ".



      Sam Sam: "Ổ… vừa nhập môn?". phong Đàng trầm ngâm: "Nhanh lên, đợi sốt ruột lắm".



      Sam Sam: "Ổ, em sẻ cố hết sức = =".



      " thể chính boss chui ra à?". Phong Đàng thăm dò.



      “... Đó chính là bug đấy...”



      "Ừ, vậy báo trước phần thưởng qua cửa vậy".



      Cuộc đối thoại kỳ quậc tạm ngưng, nhân lúc đèn đỏ, nghiêng người hôn .



      Sam Sam ngỡ mình thuyết phục được Đại boss, ai ngờ hai hôm sau, Đại boss lại dẫn ăn cơm.



      Lần này vẫn là nam nữ, ngưòi đàn ông vẫn là bạn quan hệ lâu đòi của boss, xuất thân đại gia, phong độ ngời ngời, ừ, chỉ hơi thấp tí. Còn ngưòi phụ nữ, oa!!!



      Sam Sam vẫn giữ thái độ dè dặt, nhưng trong lòng gào thét điên cuồng: Là ... !!! !!!



      Ngôi sao nổi tiếng!!!



      Sau đó vẫn xe, sau khi ăn xong và rời .



      Phong Đằng: "Thấy rồi chứ? Lần này có Đại học Stanford, phải giám đốc marketing, chẳng có bằng cấp gì cả"."Người ta là ngôi sao nổi tiếng đó, ngôi sao nổi tiếng!!!". Sam Sam cuồng loạn ~ ing. Người ta còn cần bằng cấp làm gì, gương mặt đó chính là bằng cấp rồi còn gì.



      Phong Đằng hừ tiếng: "Ngôi sao nổi tiếng nhiều hon em cái gì?".



      Sam Sam tuy cảm thấy lời này của rất trơ trẽn nhưng trong lòng vẫn thầm sung sướng, mặc dù ngoài miệng vẫn tỏ ra ý tứ chút: "ít nhất đẹp hơn em chứ".



      Phong Đằng nghe xong quay sang quan sát : "Cũng đúng".



      Sam Sam giận!!!



      Ghét quá! gì đó, chỉ có thể do chính mình , là bạn trai cũng thế à, chẳng ra thể thống gì! Sam Sam quay ngoắt . "Em chỉ biết trang điểm thôi!!! trang điểm rồi so sánh xem!!!".



      Phong Đằng phát phì cười vì , dừng xe bên vệ đường, cắn phát lên gương mặt trắng trẻo đáng của ai kia: "Nào, để kiểm tra xem có phải là trang điểm ".



      Hôm sau nữa lại là lúc ăn cơm, Sam Sam đoán Đại boss lần này chắc chắn tìm ngưòi khoảng cách rất xa nhau để thuyết phục , lần này có lẽ bằng cấp cũng chẳng có gương mặt ngôi sao rồi. = =

      Nhưng Đại boss à, rốt cuộc là an ủi hay công kích cá nhân thế hả, Sam Sam trong lòng nước mắt đầm đìa. Nhưng bất ngờ điều là, lần này lại là nàng "cực phẩm"!



      "Cực phẩm" mang nghĩa tích cực!



      Đầu tiên người ta trang điểm cũng vô cùng xinh đẹp, thứ hai là xuất thân của người ta rất kinh khủng, thứ ba là người ta cũng tốt nghiệp trường danh tiếng, cái nữa là người ta vẫn làm việc trong công ty của nhà mình, chức vụ rất cao.



      Nếu lúc vào Sam Sam là ngọn đuốc cháy hừng hực, lúc ăn xong ra ngoài, biến thành ngọn lửa yếu ớt của que diêm, cảm thấy lòng tự tin của mình giống như ngọn nến tàn trong gió, chỉ cần làn gió thoảng qua thôi tắt lịm hoàn toàn.



      Phong Đằng: "Thấy chưa?".



      Sam Sam ủ rũ : "Linh Linh đẹp như thế, giỏi giang như thế, xứng vói ai kia chứ"



      Phong Đằng trầm tư lúc, "Người là bạn trai ấy".



      Hả?



      Sam Sam bắt đầu nhớ lại bạn trai của Linh Linh, hình như quên mất người đó dáng vẻ thế nào, thực ngưòi như vô hình ấy, hình như cũng rất bình thưòng. Thế là vật tham khảo mà Đại boss cho xem lần này,



      Ông chồng người ta xem là lá cây, à ... xem là đất mới đúng!



      Ngọn lửa que diêm yếu ớt trong gió của Sam Sam "xòe" tiếng, tắt lịm.



      Lúc Đại boss định đưa gặp bạn lần thứ tư, Sam Sam từ chối chắc như đinh đóng cột, còn viện cớ dạo phố với Phong Nguyệt nữa. Đùa à, cứ ăn thế nữa tiêu hóa nổi đâu.



      Sau khi từ chối boss rồi, Sam Sam vội vã gọi cho Phong Nguyệt, hẹn cùng ăn tối.



      Lúc ăn cơm, Sam Sam nén được than khổ, thêm mắm dặm muối chuyện kinh khủng Phong Đằng làm để kể Phong Nguyệt nghe. Kết quả là Phong Nguyệt bị chấn động, quên bẵng cả chuyện mình kêu gào giảm cân, ăn liền mấy miếng bò kho.



      Buổi tối lúc ngủ, Phong Nguyệt kể chuyện này cho Ngôn Thanh nghe, bất giác thở dài.



      " ra em vẫn chưa hiểu ông mình".



      "Sao lại thế?",



      "Em phát ra ông em thực ra vẫn còn trẻ con lắm". Phong Nguyệt gối đầu lên gối, vừa nhớ lại vừa : Lúc ấy thích đưa em đùa giỡn người khác,rất biết giả vờ, bắt nạt người ta còn ra vẻ nghiêm chỉnh  ,chẳng ai nghi ngờ ấy cả, chị họ của em toàn phải hứng tội cho ấy. Về sau ông nội thất vọng về bố em, bắt đầu bồi dường ấy, lúc ấy còn rất dẫn tới bàn đàm phán, em mới bắt đầu thôi ham chơi".



      "Em lại quên mất những chuyện này, Ngôn Thanh, người em như em có phải là đáng là em ?",



      Ngôn Thanh an ủi: "Làm sao trách em được, em cũng nhìn ra là trai em lúc lại như thế".



      "Đúng thế". Phong Nguyệt : "Nên em và Sam Sam ở bên nhau củng có lý, thấy ấy có vẻ vui vẻ hào hứng ghê chưa, em tưởng tượng nổi bộ dạng ấy đùa giỡn Lệ Trữ đâu".



      vùi đầu vào lòng Ngôn Thanh: "Em sắp ghen ty rồi, Ngôn Thanh, trước kia bạn của em đều cho em cảm giác này, em cứ cảm giác vẫn là em, bây giờ em thấy ấy hoàn toàn thuộc về em nữa rồi".



      Ngôn Thanh cố ý chau mày: "Phong Nguyệt, trước kia phát ra em còn có tâm lý trai đấy".



      "Em có đâu!". Phong Nguyệt nũng nịu đẩy cái.



      Ngôn Thanh : "Đừng nghĩ nhiều nữa, tình cảm của họ tốt, chúng ta nên vui mới phải".



      "Em rất vui mà". Chỉ là hoi ghen tỵ chút... Ông từ quý bảo vệ mình, thuộc về người khác mất rồi.



      “Lần trước ấy ấy kén chọn, em thầm nghĩ, điều kiện Sam Sam rất bình thường, chọn lựa thế nào mà lại chọn Sam Sam, bây giờ xem như em hiểu rồi ”



      Người cần là thỏ trắng có thể khiển thoải mái vui vẻ, phượng hoàng này, khổng tưóc này... dù có đẹp mấy cao quý mấy cũng vô dụng, vì bọn họ phải là thỏ trắng.



      "Ừ, kết hôn là chọn thích hợp, phải chọn tốt nhất. Em thấy đấy, phải là người tốt nhất nhưng em cũng chọn mà".



      Phong Nguyệt cười: "Còn em sao? Em là người hợp nhất hay tốt nhất?".



      Ngôn Thanh : "Em là người tốt nhất và cùng là hợp nhất".



      Cuối cùng chuyện học thêm lớp phụ đạo CPA được giải quyết thế này.



      Ngày nọ tan sở đường về nhà, Sam Sam kể cho Dại boss nghe câu chuyện: "Hôm nay em thấy có topic thế này, ngưòi đàn ông cố gắng phấn đấu vì tương lai hai ngưòi, kết quả bạn lại oán trách ta có thòi gian ở cùng và chia tay nhau, kết quả là mọi người trả lời đều là bạn ta hiểu chuyện".



      Phong Đằng lập tức tỏ ra "sếp lớn": "Thời gian làm việc mà lên mạng?". Sam Sam phớt lờ , tiếp tục bày tỏ quan điểm của mình: "Cũng giống thế, khi cố gắng phấn đấu vì tưong lai hai người, bạn trai lại ở cạnh oán trách ở cạnh ấy gì gì đó hiểu chuyện nhất đấy".



      Phong Đằng: "... Vì tương lai chúng ta?".



      Sam Sam gật đầu.



      “….” Phong Đằng: "Em tiếp tục học , vì tương lai chúng ta".    » :



      Sam Sam chắp tay: "Cảm ơn hiểu!". Phong Đằng thong thả thở ra hoi: " ngờ lại có ngày tương lai Phong Đằng tôi lại bị thầy phụ đạo nắm trong tay".

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :