1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Say mê cả đời thì có làm sao - Vũ Bộ Lăng Loạn (Full - Đã có eBook0

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      ❄SAY MÊ CẢ ĐỜI CÓ LÀM SAO❄


      Tác giả: Vũ Bộ Lăng Loạn

      Editor: Cẩm Băng Đơn


      Số trang: Gần 600 trang word nhé ^O^
      Truyện mừng sinh nhật lần thứ 12 của diễn đàn (25/6/2015)


      Giới thiệu:



      Có người năm trăm cái ngoái đầu nhìn lại của kiếp trước mới đổi được lần gặp thoáng qua của kiếp này. Dưới đêm trăng đó, nam tử áo trắng như tuyết kia dùng tâm trạng như thế nào tu luyện suốt ba đời ba kiếp mà chờ đợi trong cố chấp?

      Có người vô tình nhất là bậc đế vương, đứng cao mãi cũng khó tránh khỏi gió lạnh, chỉ vì ba chữ mãnh liệt và chiếm được liền phá hủy niềm say mê của ngươi, nhưng thực ra đó là do nội tâm của rất vụng về trong việc biểu đạt tình cảm.

      Có người tiếng nước chảy róc rách như thanh của tự nhiên, dưới khúc U Minh tất cả đều biến thành vong hồn.

      là thủ phủ thiên hạ, là lãng tử giang hồ, kẻ tự cao tự đại nhưng lại nguyện ý dùng tánh mạng của mình để đổi lấy tự do.

      Ta chỉ là nữ tử bình thường đến thể bình thường hơn, bất ngờ xuyên qua, làm xoay chuyển bánh xe vận mệnh, ta chỉ muốn dùng trái tim thành kính chàng, ngờ chiến tranh tam quốc lại bởi vì ta mà nổ ra.

      Ba nam tử xuất trần thoát tục, ba mối tình dây dưa khắc cốt ghi tâm.

      Chỉ đơn giản là muốn được ở gần nhau. . . . . . . ngờ lại là hy vọng quá xa vời.

      Nếu trong lòng chàng ta là nhà, là thiên hạ thể buông bỏ. Như vậy ta cũng thể lấy cớ là vì hạnh phúc của chính mình mà hèn nhát, trốn tránh.

      Như vậy hãy để cho ta được yên lặng đứng ở bên cạnh chàng.

      Bồi quân tiếu tuý tam vạn tràng, bất tố ly thương*. . . . .

      (Nghĩa của câu này đại khái như thế này, Đơn dịch theo nghĩa bóng chứ phải nghĩa đen: Hy vọng mỗi ngày có thể vui vẻ cùng ngươi, vĩnh viễn có chia ly đau khổ)

      Đóng dấu ở đây : Đây là thể loại mới mà Đơn edit (bởi vì văn án hay nên nhận ngay), có thể là SE, nhưng có ngoại truyện là HE. Bởi vậy bạn nào thích SE ... ^O^. Vì là truyện sinh nhật của diễn đàn, cho nên hoàn vào ngày 25/6/2015. Vì thế cảm phiền các bạn đừng hỏi khi nào truyện hoàn nhé. Nhân tiện, với truyện này, Đơn tiết lộ bất cứ điều gì về nhân vật, nam chính (khụ, bởi vì có thời gian đọc ấy). Mong các bạn thông cảm

      Các file đính kèm:

      Last edited by a moderator: 16/3/16
      meomeongungayNữ Lâm thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 1.1: Tổ hợp gia đình ba người.



      "Tỷ tỷ, tỷ rất hận muội sao?" tiểu nương bị vẽ lên mặt toàn là rùa ngửa mặt lên trời thở dài lần thứ 108.

      " phải ta rất hận ngươi." nữ hài phấn điêu ngọc trác được gọi là tỷ tỷ giống như thiên sứ kia cười ngọt ngào, "Mà là cực kỳ, cực kỳ hận ngươi."

      (Phấn điêu ngọc trác: Kiểu như được mài dũa láng mịn như ngọc ấy, ở đây là đến da dẻ nhé, các bạn cứ liên tưởng đến da em bé là hiểu à ^O^)

      "Nhưng tỷ tỷ à, muội mới năm tuổi, muội đâu có làm sai gì đâu?" Tiểu nương bị vẽ rùa lên mặt chớp chớp đôi mắt to đen láy, định gợi lên chút lòng thương cảm ít ỏi của vị tỷ tỷ này.

      "Nương ngươi làm nương ta đau lòng!" Tiểu tỷ tỷ trả lời cách hợp tình hợp lý.

      "Muội với tỷ bao nhiêu lần rồi, tỷ tỷ, đó là vì hai người bọn họ có chung phu quân." Tiểu nương kia vô lực giải thích.

      "Nhưng nương ta vừa khóc!"

      ". . . . . ." Tiểu nương khóc ra nước mắt, ai có thể tới cứu ta đây, ta muốn cứ như vậy mà xuyên qua đâu.

      Ách, mọi người nhìn lầm đâu, tiểu nương bị vẽ rùa lên mặt kia chính là ta, Kiều An An, người xuyên . Chuyện xuyên qua như vậy, ở Tấn Giang, ngày nào cũng có. Đến lúc sắp chết lại phát ra có hình thức trọng sinh khác, sống lại ở gian song song, ta có chút dở khóc dở cười, xuyên qua thành tiểu nương, là bắt đầu tiếp tục sinh mệnh mới ư? Vậy tại sao còn muốn ta nhớ những chuyện lúc trước đây? Nếu như những chuyện lúc trước đều là phản bội cùng khổ sở, giờ ta chỉ muốn mình có thể vui vẻ lên chút, nhưng vì cái gì cứ hễ nhắm mắt lại cái, là ta lại quyến luyến ấm áp của người đàn ông chứ?

      Hàm, em phải bắt đầu lại lần nữa rồi, đừng vì em rời khỏi mà khổ sở quá lâu, được chứ? xuất sắc như vậy. . . . . . Nhất định . . . . . . Nhất định . . . . . . Hạnh phúc.

      "An An…, lại đây, phụ thân ôm nào" nam tử áo trắng đẹp như tuyết, làm nổi bật khuôn mặt phong thần tuấn lãng, đây chính là phụ thân của ta, đẹp trai vô cùng, theo ta quan sát ông là người có quyền uy vô hạn, chỉ là người này lại có khuyết điểm duy nhất, đó là cưới hai lão bà.

      Phụ thân từ ái ôm lấy ta, "Cái mặt này của con làm sao lại biến thành thế này?"

      gian này, ta cũng gọi là An An, kỳ lạ đúng ? Chẳng qua chuyện quỷ dị như xuyên qua cũng xảy ra, cho nên ta chẳng cảm thấy còn chuyện gì kỳ quái nữa cả.

      "Tự con soi gương đồng vẽ đấy, phụ thân để ý An An, người ta nhàm chán chứ sao." Ta phồng má, nũng nịu ở mặt phụ thân hôn nụ hôn đầy nước miếng, chọc cho ông cười to trận. biết tại sao ta lại tự chủ được muốn bảo vệ tỷ tỷ An Đình Đình, liên quan đến mấy cái lý do linh tinh như thiện lương mềm yếu ... Chỉ là trong tư tưởng luôn cảm giác mình người hơn 20 tuổi, so đo với đứa con nít làm gì. . . . . .

      "Được rồi được rồi, nương hai đứa gọi đấy, có khách tới, chúng ta mau thôi." Phụ thân cười tay ôm chặt ta, cái tay còn lại lôi kéo tỷ tỷ, đột nhiên trầm giọng với tỷ tỷ, "Đừng bắt nạt An An nữa."

      Nằm ở người phụ thân, nhìn tỷ tỷ vẫn còn làm mặt quỷ với ta, ta bỗng nhiên cười, cười đến nỗi khóe miệng đáy mắt đều là dung túng cùng thương, cười đến nỗi tỷ tỷ ngẩn người lúc lâu.

      Đại sảnh Bích Du Sơn Trang.


      "Tỷ tỷ đường xa mà đến, tiểu muội nên tận tình địa chủ* mới đúng." Nữ tử ngồi ở chủ vị kia, xinh đẹp động lòng người, đôi mắt linh động cố gắng sắm vai nhân vật hiền thê lương mẫu*.

      (*Tận tình địa chủ: Làm tốt cương vị của người chủ nhà.)
      (*Hiền thê lương mẫu: Mẹ tốt vợ hiền)

      Ủa? Từ lúc nào mà bà mẹ bướng bỉnh của ta lại trở hiền lương thục đức nên như vậy rồi? Nương ơi, đừng giả bộ được ? Từ ngày người hạ xuân dược trong rượu của phụ thân, con liền định sẵn tính cách của người rồi, án này định thể lật được nữa đâu. Lại , ta rất bội phục nữ nhân này, dũng cảm như vậy theo đuổi hạnh phúc của chính mình, nhưng là, nương ơi, dưới vẻ bề ngoài vui vẻ của người kia, chưa từng có khổ sở khi phải chung chồng với người khác sao?

      "Muội muội khách khí quá, tỷ mang Hằng nhi du ngoạn đến đây, đột nhiên nhớ tới cố nhân, cho nên đặc biệt tới thăm." Nữ tử vừa mới chuyện có mắt ngọc mày ngài, kiều mỵ vô cùng, lời dường như trả lời nương, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía phụ thân ôm ta. Ơ này? Có điểm kỳ quặc kìa.

      "Muội muội, rời nhà ngao du lâu như vậy, chắc hẳn phu quân trong nhà rất nhớ nhung đúng ? Tỷ có mệnh tốt như muội, nếu tỷ mà rời nhà ngày, sợ rằng tướng công cũng thèm để ý đến đâu." Bà mẹ bướng bỉnh của ta thẹn thùng e lệ, rồi còn ngượng ngùng nhìn về phía phụ thân, nhưng bất chợt ta lại có cảm giác ràng, hình như có đôi mắt như đao bay tới. . . . . . lạnh lẽo. . . . . .

      "Hiền muội đường xa mà đến, đừng ngại ở thêm mấy ngày, nhân tiện mang Hằng nhi xem phong thổ thành Hứa Châu chút." Phụ thân tao nhã lịch trả lời, ta đúng say mê theo giọng của ông, lại còn quên chảy bãi nước miếng.

      Phụ mẫu thoáng chốc trở nên rất yên lặng. . . . . .

      Hai nữ nhân so đo năng gì, ta cảm giác có dòng điện cao áp ngàn vôn chạy tới chạy lui, hơi sợ , phụ thân vẫn biết nên còn uống trà, aizzzz, đây là cái tình tiết máu chó gì thế, phụ thân, thấy người bình thường thương con nhiều như vậy, vậy cứu người lần vậy.

      "Ca ca, ca ca ôm ôm. . . . . . !" Ta kéo cuối dài, dùng nụ cười ngọt lịm của tiểu nương năm tuổi hướng về phía phụ mẫu của tiểu nam hài kia, phá vỡ lúng túng trong đại sảnh.

      "An An, ngươi có biết phụ thân ta là ai ?" Ở bên bờ hồ, Trạm Hằng giống như con khổng tước xòe đuôi bắt đầu khoe khoang.

      " biết, Hằng ca ca lợi hại như vậy, bá phụ nhất định lợi hại hơn đúng ?" Ta biết phụ thân ngươi là ai, nhưng ta biết nương ngươi quyến rũ phụ thân ta, ta biết làm sao nhìn tiểu nam hài chín tuổi trước mắt, dùng phản ứng mà ta cho là bình thường nhất là chớp chớp hai mắt hỏi .

      "Hắc hắc, phụ thân ta chính là đương kim Võ Lâm Minh Chủ Tề Tử Tân, Nam An Hồn, Bắc Tử Tân ngươi nghe bao giờ chưa?" Nước miếng tiểu nam hài kia bay tung tóe.

      "Oa, là lợi hại!" Nam An Hồn phải phụ thân ta sao. . . . . . Ta đen mặt, đồng tình vô hạn nhìn Trạm Hằng. Tiên tiểu tử này có phải đồ ngốc vậy?

      "An An, sau khi ngươi trưởng thành muốn làm cái gì?"

      "Ta muốn. . . . . . Ta chưa nghĩ ra"

      "Ta muốn làm đại hiệp như phụ thân, hành hiệp trượng nghĩa, được người đời kính ngưỡng, tại mỗi ngày ta đều liều mạng luyện võ, phụ thân ta rất thông minh, luôn khen ta có tiến bộ đấy. . . . . ."

      ". . . . . ."

      "An An, người ngươi sùng bái nhất là ai?"

      "Ta biết. . . . . ."

      "Ta sùng bái nhất chính là phụ thân của ta, nương ta từng , có lần ở đỉnh núi Tuyết Sơn. . . . . . Phụ thân ta cùng tứ đại cao thủ. . . . . ."

      ". . . . . ."

      "An An, An An?"

      Ta nghe hết chuyện xưa, bởi vì ta chán đến mức ngủ thiếp .

      Bên bờ hồ, tiểu nam hài xinh đẹp kiêu ngạo nhìn tiểu nương phấn điêu ngọc trác ngủ ở đầu gối mình, cậu ta khẽ cười, lần này, là giấc mộng đẹp.

      Chương 1.2: Tổ hợp gia đình ba người

      Editor: Cẩm Băng Đơn



      Vị mẫu thân xinh đẹp của Hằng ở trong sơn trang được hơn tháng, đại nương - cũng chính là tỷ tỷ của nương, rất ít khi lộ diện, mặt là bởi vì thân thể khỏe, mặt khác có thể là bởi vì quan hệ của nương cùng phụ thân là do được chỉ phúc vi hôn, nên mang cho bà chỉ có thể là gượng gạo mà thôi. Aizzzz, trưởng bối hứa hẹn, ràng buộc ba người khi còn sống, nhưng ai có thể thối lui, chỉ có thể hoặc khổ sở hoặc ngọt ngào mà sống như vậy. Đại nương và nương của ta, người xinh đẹp nhược bất thắng y*, vừa thấy thương, người xinh đẹp quyến rũ, linh động hoạt bát, tuy nhiên kỳ lạ bà là nữ tử vô cùng thiện lương. Mặc dù trong lòng phụ thân thiên vị nương ta hơn, nhưng đối với đại nương vẫn tương kính như tân, quan tâm đầy đủ, ta rất mơ hồ. . . . .

      (*Nhược bất thắng y: Yếu đến mức sức nặng của quần áo cũng chịu nổi => Trong câu này dùng để miêu tả người con yếu ớt, gầy ốm…

      Nhìn như đây là hình thức sống chung hài hòa, nhưng có ai hạnh phúc đây? , có thể phân chia sao?

      Mặc dù biết Thanh Long quốc lúc nào cũng là nam tôn nữ ti, chế độ phu nhiều thê thiếp, nhưng chịu ảnh dưởng bởi nền giáo dục thế kỷ 21, ta vẫn cách nào tiếp nhận, ta chỉ . . . . . Nguyện đắc nhất tâm nhân, bạch đầu bất tương ly*.

      (*Nguyện đắc nhất tâm nhân, bạch đầu bất tương ly: Mong người lòng chỉ , bạc đầu cũng rời.)

      Mỗi ngày ta đều cùng Trạm Hằng, còn có tỷ tỷ kỳ cục của ta chơi đùa cùng nhau, ngày qua ngày ta và tỷ tỷ cứ trêu cợt rồi lại bị trêu cợt mà trôi qua, Trạm Hằng chơi cùng cùng chúng ta đến mức ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, chỉ là mỗi lần tỷ tỷ trêu cợt ta lại giúp đỡ ta, vì thế lại càng khiến Đình tỷ tỷ trả thù điên cuồng hơn. . . . . . Ha ha, ta vẫn là tiểu nương năm tuổi, suy nghĩ nhiều như vậy làm gì. . . . . . Cứ như vậy ngây dại mà cười xòa cho qua là xong, chuyện lúc trước, có thể quên bao nhiêu, cứ quên bấy nhiêu thôi.

      "Các con làm cái gì thế?" Phụ thân cúi người xuống, hứng thú dồi dào nhìn ba đứa chúng ta tụ túm lại, nương của Hằng cùng bà mẹ bướng bỉnh của ta cũng ở bên cạnh ông.

      "An An dạy chúng con nặn tượng đất!" Hằng ca ca hưng phấn giơ tượng đất trong tay lên, "Nương, giống phụ thân con hay ?"

      Nương của Hằng mỉm cười , chỉ là xoa đầu Trạm Hằng lần lại lần.

      "Ba đứa chúng nó chơi hợp nhau đấy."

      " bằng gả hai nữ nhi của huynh cho nhi tử nhà muội ." Nương của Hằng lớn mật đề nghị.

      " được!" Ta và bà mẹ bướng bỉnh chợt trăm miệng lời. Phụ thân vẫn gì. Đình tỷ tỷ chợt ngượng ngùng cúi đầu, thấy thế, hai mắt của ta suýt chút nữa rớt xuống.

      Nương của Hằng liếc bà mẹ bướng bỉnh của ta cái, cúi đầu hỏi ta, "Tại sao thể? An An thích Hằng ca ca sao?"

      Trạm Hằng cũng ngẩng đầu lên khù khờ nhìn ta, vẫn hiểu về việc kết phu thê, nhưng có lẽ vẫn hi vọng ta thích phải.

      Ta vẫn như cũ tự nhiên nặn tượng đất trong tay, ngây thơ , "Đình tỷ tỷ thích giành chăn, nếu con ngủ cùng tỷ ấy, có chăn đắp!"

      Mọi người cười to, cảm thấy ta còn quá , cái gì cũng hiểu, đàm hôn luận gả quả quá sớm.

      "Đình Đình, nương con gọi đấy, về phòng khách với chúng ta thôi." Phụ thân ôm lấy Đình tỷ tỷ, mọi người cười cười rồi rời , chỉ còn lại ta và Trạm Hằng.

      Ta yên lặng nặn tượng đất, muốn quên đề tài mới vừa rồi.

      Nhưng Trạm Hằng lại đột nhiên lên tiếng, "An An hy vọng Trạm Hằng chỉ thích mình muội đúng ?"

      Ta kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn lại, đối diện với đôi mắt trong veo.

      Haizz, khai phá nhi đồng cổ đại, là công việc gánh nặng đường xa.

      Mà ta vẫn lựa chọn im lặng và cười khúc khích, tình cảm của Trạm Hằng, liên quan tới ta.

      "Người đời đều hâm mộ An thúc thúc cưới được hai vị tuyệt sắc nhân gian làm thê tử, ba người tương kính như tân, là câu chuyện giang hồ mà mọi người đều ca tụng, chẳng lẽ An An vẫn đồng ý sao?"

      "Hằng ca ca, An An kể cho huynh chuyện xưa nhé, truyền thuyết Nga Hoàng cùng Nữ thông minh xinh đẹp, là hai nữ nhi của tù trưởng Nghiêu Đế thuộc bộ lạc thời Thượng Cổ. Nghiêu Đế tuổi già, muốn tìm người thừa kế vừa lòng. Ông ta thấy thấy Thuấn là đại hiền nhân có tài đức siêu quần, vì vậy, liền truyền đế vị lại cho Thuấn, cũng để cho Nga Hoàng cùng Nữ làm thê tử của Thuấn. Nga Hoàng được phong làm hậu, Nữ được phong làm phi. Thuấn phụ tin tưởng của Nghiêu Đế, khiến Vũ trị hồng thủy, làm cho người dân có cuộc sống yên bình, Nga Hoàng, Nữ cũng hiệp trợ Thuấn hết sức, vì dân chúng làm chuyện tốt. Khi Thuấn tuổi già, núi Cửu Nghi xảy ra chiến loạn, Thuấn muốn đến đó thị sát tình hình thực tế chút. Thuấn suy nghĩ này cho Nga Hoàng, Nữ . Hai vị phu nhân nghĩ đến Thuấn tuổi già sức yếu, tranh nhau muốn cùng Thuấn. Thuấn suy xét đến đến rừng rậm núi cao, đường quanh co, vì vậy, chỉ dẫn theo mấy tên tùy tùng, lặng lẽ rời . Nga Hoàng, Nữ biết tin Thuấn , lập tức lên đường. Đuổi tới biên giới sông Dương Tử gặp bão lớn, người đánh cá đưa các nàng lên núi Động Đình, sau này, hai nàng biết được tin Thuấn Đế chết, chôn ở núi Cửu Nghi, ngày ngày dựa nhau khóc nhìn về phía núi Cửu Nghi, biến rừng trúc nơi này loang lổ nước mắt. Sau đó, hai nàng nhảy vào sông Tương mà chết, thành thần thoại sông Tương."

      (*Vũ: là vị vua đầu tiên thành công trị lũ lụt)

      Chuyện xưa kể xong rồi, Trạm Hằng vẫn còn mất hồn.

      "Hằng ca ca cảm thấy ba người bọn họ hạnh phúc ? Thuấn Đế, Nga Hoàng, Nữ ?"

      "Nga Hoàng, Nữ có thể là kiểu nữ tử mẫu mực cho đời sau, Thuấn Đế có thể cưới được hai người mình như thế, tất nhiên là hạnh phúc."

      "Nhưng An An cho là như vậy đấy. Tình nhìn như hoàn mỹ đó, làm sao biết được mưu cùng quyền lợi tham dự vào, dღđ。l。qღđ tình của ba người, há có thể sạch sao?"

      "Suy nghĩ của An An kinh thế hãi tục." Hằng ca ca nghiêng đầu nhìn ta.

      "An An biết thay đổi được suy nghĩ của Hằng ca ca, cái An An có thể khống chế, chỉ có tim của mình mà thôi."

      Lảo đảo nghiêng ngả chạy , lưu lại Trạm Hằng vẫn còn suy tư, ta tự giễu cười, nhiều với sao chứ, chỉ là đứa bé mà thôi.

      Sau đó, Trạm Hằng phải , miệng hùng hồn bảo là phụ thân tới đón mẹ con , ra ta rất luyến tiếc , Trạm Hằng cũng đỏ hốc mắt, kéo vạt áo phụ thân chịu . Cái tên ngốc này, cuộc sống chia ly nhiều lắm, mà chia ly vui vẻ giống như chúng ta ra lại rất may mắn, có biết ?

      "Chờ Hằng ca ca trưởng thành, có thể đến thăm An An nữa rồi." Ta cắn ngón tay, an ủi Trạm Hằng cao hơn ta rất nhiều, ta chỉ là ký ức trong tuổi thơ của mà thôi, ngày nào đó, quên .

      "Nương, lấy cây trâm đầu người cho Hằng." Ở cửa lớn, dưới ánh mắt kinh của mọi người, Trạm Hằng cầm lấy cây trâm làm bằng gỗ, vụng về cắm vào tóc ta, dùng giọng điệu nghiêm túc mà ta chưa bao giờ thấy, với ta, "An An, Trạm Hằng chỉ là của mình muội."

      "Được. . . . . . Hằng ca ca đường cẩn thận." Ta bị hành động của dọa hết hồn, nhưng vẫn chỉ là đứa chín tuổi, có lẽ ngay cả cũng ràng, hành động vừa rồi , đại biểu cho ý nghĩa gì đâu, chờ ngày trưởng thành, có thể nhớ tới chuyện này mà cảm thấy buồn cười nhỉ? Nhưng. . . . . . Làm bằng gỗ, huynh là cái đồ hẹp hòi. . . . . .

      Xe ngựa mất, cái nhìn cuối cùng kia, ta nhìn thấy phụ thân của Hằng ca ca, cái nhìn đó rất giống với phụ thân, được gọi là nam tử võ lâm thần hóa, mày kiếm mắt sáng, tay áo bồng bềnh, biết sau khi Hằng ca ca lớn lên, liệu có được phong thái như thế hay

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 2: Vì hai cái bánh bao mà tự bán mình .

      Editor: Cẩm Băng Đơn.

      Giống tất cả các chị em xuyên qua hoặc là may mắn hoặc là bất hạnh.

      Từ lúc mới ra đời cho đến tuổi, ta vẫn luôn suy nghĩ cái vấn đề cơ học lượng tử vĩ đại này - đến tột cùng là vì sao lại xuyên qua, nhưng. . . . . . có kết quả.

      3-6 tuổi, rốt cuộc ta bỏ qua ý định xuyên trở về, đơn, ,ra sức dùng thủ đoạn giả bộ đáng , lấy lòng phụ mẫu cùng với mấy ngườ i bề từ xuống dưới của Bích Du Sơn Trang, nhờ gương mặt búp bê đáng như thiên sứ, lại cộng thêm lời ngon tiếng ngọt, tại trong ngoài sơn trang ai cũng rằng, nhị tiểu thư, thông tuệ động lòng người, người gặp người thích.

      Từ lúc sáu tuổi trở , phụ thân lấy cớ là do tổ tông truyền lại, bắt đầu ép ta học võ công. . . . . . Nhưng khổ nỗi ta luôn luôn là người cam chịu số phận mà dậm chân tại chỗ, đó là châm ngôn vĩ đại thầy giáo dạy thể dục của ta - người còn sống sờ sờ, chính là kẻ địch của ông trời. Người như ta, làm sao có thể đứng tấn cả ngày lẫn đêm, đương nhiên có thể lười biếng lười biếng, cho nên hậu quả chính là. . . . . . Võ công của tỷ tỷ ngày ngàn dặm, đơn, , mà ta vẫn dừng lại ở giai đoạn mèo ba chân. . . . . . Chẳng qua so với các nữ sinh bình thường khác sức cũng lớn hơn chút, miễn cưỡng có thể tự vệ. . . . . . đúng là nghèo nàn mà.

      Chẳng qua ta vẫn có ưu điểm! (Mỗ heo cố gắng ), đơn, , bà mẹ bướng bỉnh dạy ta cầm kỳ thư họa, ta ít nhiều cũng học được dáng vẻ của bà, có thể giả bộ chút tiểu thư khuê các gì gì đó, chỉ là ta rất tò mò bà mẹ bướng bỉnh của ta trong ngoài lại giống nhau, vì sao lại phải học những thứ này, bà gõ đầu ta, , đứa ngốc này, nếu muốn hấp dẫn nam nhân tuấn lãng giống như phụ thân con, đương nhiên cái gì cũng phải biết chút, ta nghĩ nghĩ, thấm thía cảm thấy bà có lý, vì vậy càng học chăm chỉ.

      Chỉ là phụ thân luôn với vẻ mặt bi phẫn rằng, đây chính là võ công gia truyền của Bích Du Sơn Trang chúng ta. Mà ta cứ mực núp ở trong ngực nương, cười xấu xa tránh né chiến thuật nước miếng của ông. Tiểu hài tử vẫn là tốt nhất, có tư cách để vui vẻ mà bị gò bó. . . . . .

      Ý tứ của câu thời gian thấm thoát thoi đưa chính là thời gian thể đong đưa chầm chậm được, chớp mắt cái, ta mười hai tuổi rồi, vẫn làm nhị tiểu thư ăn ngồi của Bích Du Sơn Trang, mà Đình tỷ tỷ, sớm công thành danh toại. Giang hồ lưu truyền, đại tiểu thư An Đình Đình của Bích Du Sơn Trang, chân truyền võ công của An Hồn, người càng xinh đẹp giống như tên, đơn, , duyên dáng kiều, lãnh diễm cao thượng như hoa sen mới nở. Cho nên hậu quả chính là người cầu hôn tới dồn dập, nhưng Đình tỷ tỷ lại khinh thường tất cả, ngại với mọi người quá, tỷ tỷ ta từ kiêu căng như vậy . . . . . .

      Buổi tối, thời tiết oi bức, ta ngủ yên, tiện tay mặc cái áo đơn bạc, ra ngoài hóng mát chút.

      Mới tới hậu viện, nhìn thấy bóng người khả nghi vác theo bọc quần áo còn lớn hơn người chuẩn bị trèo tường ra ngoài.

      Ta hoàn toàn biết làm thế nào, run rẩy lên tiếng, "Nương. . . . . ."

      Cái bóng đen mang theo bao đồ đó đờ người ra chút, ngay sau đó cứ làm như nghe thấy gì, như đà điểu tiếp tục trèo tường.

      "Nương, rớt miếng vàng lá kìa."

      "Rơi ở chỗ nào thế? Con nhặt được à?" Nương lập tức dừng khinh công phi thân đến trước mặt ta.

      "Lần này lại là vì cái gì?" Ta khinh bỉ liếc mắt, sao người này lại là nương của ta được chứ? Bướng bỉnh vô pháp vô thiên, tiền như mạng, tiên hoàng ngự phong là Quận chúa An Nhạc. . . . . . Khóc ra nước mắt mà.

      "Phụ thân con cho ta kỹ viện chơi!" Bà biết ta lừa bà, đơn, ✥, nhưng lại giận, bắt đầu túm lấy tay áo của ta khóc lóc kể lể.

      Ta nhìn tay áo bị bà túm, "Con muốn gọi phụ thân!"

      Nương căm tức nhìn ta, "Lần này lại muốn đòi nương cái gì?"

      "Nương, sao nương có thể như vậy? Mẫu tử chúng ta tình thâm, nương phải rời xa con, khiến trong lòng nữ nhi bỏ được mà." Ta cười gian hắc hắc.

      ". . . . . ." Nương buồn nôn lùi lại hai bước.

      "Dẫn con ra ngoài chơi cùng!"

      " được! Phụ thân con bảo ta được phép dạy hư con."

      "Như vậy à . . . . . Vậy con gọi phụ thân đến phân xử là được rồi."

      . . . . .

      Ban đêm trăng mờ gió lớn, hai bóng người lớn phối hợp với nhau nhảy ra ngoài bờ tường.

      Trong sân, nam tử áo trắng đứng chắp tay. nhàng thầm, "An An, người kia khi con mười hai tuổi phải rời nhà, đối mặt với kiếp nạn của đời người, nếu .....Phụ thân rất muốn để con ở lại bên cạnh phụ thân, nhưng người kia....Chưa bao giờ sai."

      "Nương, con là do người sinh ư?" Ta khóc ra nước mắt, nhìn bức thư bàn, ta cảm thấy đành lòng vứt tiểu nương nơi nương tựa mới mười hai tuổi đáng thương như ta ở đây.

      Trong thư viết, con của ca, bàn có để mười lượng bạc, đủ cho con trở về đường cũ, vi nương tiêu dao khoái hoạt sao có thể mang theo đứa con ghẻ được chứ, đừng nhớ nhung.

      Thôi thôi! mình xông xáo giang hồ có gì được chứ? được ta cũng giống như Đình tỷ tỷ, mỹ danh lan xa kia kìa, hắc hắc he he, chứng minh, ta rất lạc quan - -*

      Trời muốn diệt ta a...a...a...!

      mình ta đường với cái bụng đói kêu vang, mười lượng bạc người sớm bị tên trộm móc sạch .... nương à......Người có biết nữ nhi bị lạc đường hay ?

      Hai bên đường phố đều muốn kéo người ta phạm tội ăn vặt mà, ta nuốt nước miếng ực cái, chẳng có mục đích đường, trời ơi, mau rớt xuống cái bánh bao đập chết ta ....!

      Phía trước có nhóm người vây quanh, nhốn nha nhốn nháo nghị luận cái gì đó, chẳng lẽ có người phát bánh bao? Ta lập tức hăng hái tinh thần hẳn lên, chen vào.

      "Đứa bé đáng thương...."

      "Aizzzz......... như vậy mà phải bán mình chôn cha. Nghiệp chướng mà."

      "Aizzz, đứa bé, cháu cầm lấy chút tiền này, có thể giúp cháu chút thôi."

      Ta nhìn theo tiêu điểm ánh mắt mọi người - thấy bé trai bẩn thỉu quỳ mặt đất, phía sau là cái chiếu bọc thi thể, bên người bé trai, ở nền đất viết mấy chữ to đùng xiêu xiêu vẹo vẹo - bán mình chôn cha.

      Ách.... ngờ xuyên qua ngàn năm, ta vậy mà cũng có cơ hội tận mắt chứng kiến thời khắc lịch sử theo miệng người đời này...

      "Cậu bé, cho cháu này, cháu cầm lấy cái bánh bao này mà ăn ." Trong đám người có đại nương thở dài cầm bánh màn thầu trong tay đưa cho bé trai.

      Bánh màn thầu!!!!!!!!!!! Hai mắt của ta lóe lên ánh sáng trong nháy mắt.

      Nhưng.....Mới vừa rồi là ảo giác của ta sao? Hình như cái chiếu kia vừa nhúc nhích.....Nếu là tên lừa gạt, vậy đừng trách lòng dạ tỷ tỷ đen tối, hắc hắc....

      "Đệ đệ! Đệ đệ, đệ chịu khổ rồi!" Mọi người chỉ thấy bóng dáng vàng nhạt nhào tới người bé trai kia.

      "Đệ đệ, mặc dù cha bán tỷ vào thanh lâu, nhưng tỷ chưa từng trách ông, tỷ luôn lòng muốn trốn khỏi đó đoàn tụ với mọi người. ngờ...... hu hu hu...., vậy mà vẫn kịp gặp cha lần cuối!" Ta ôm bé trai chặt.

      "Ngươi..." Vẻ bé trai kinh ngạc.

      "Đệ đệ, đệ đừng gì cả." Ta che miệng bé trai, "Ta sợ đệ mở miệng,t a phát ra tất cả chỉ là giấc mộng mà thôi, ta nhớ đệ lắm."

      "Hu hu hu, các vị thúc thúc, đại nương, xin rủ lòng thương cho hai đứa trẻ nơi nương tựa như chúng con !" Mọi người thấy tiểu nương phấn điêu ngọc trác khóc đến nước mắt lã chã, đều đành lòng.

      "Cháu bé....Cháu cầm chút bạc vụn này ......Aizzzzzzz....Đáng thương mà."

      "Dạ, dạ, dạ, tạ ơn đại thúc."

      "Cháu bé.....Hai cái bánh màn thầu cháu cũng cầm , đừng khóc mà hại người."

      "Vâng....Đại nương, người là người tốt....."

      Ta như hổ đói ăn hết hai cái bánh bao.....Nhìn thấy sắc mặt bé trai càng lúc càng xanh mét.....

      "Ách....Đệ đệ, tỷ tỷ đột nhiên nhớ ra có mấy thứ quên chưa lấy.....Số tiền này, đệ cứ cất kỹ ....Ta lát nữa quay lại."

      Bé trai thấy ta muốn , lại có vẻ mặt giải thoát.....Đồ phá đám!

      mặt ta mang theo 12 vạn phần nỗi bi thương, ăn no chuẩn bị chuồn ....Aizzzzz...... Qủa nhiên ta phải là đứa trẻ tâm địa đơn thuần mà.

      "Chờ !" Sau lưng vang lên giọng nam dễ nghe.

      Ách.....Tình huống bất ngờ?

      "Nêu là bán mình chôn cha, ta mua hai người các ngươi được ?"

      Oanh~! Mỗ heo xinh đẹp té xỉu.....
      Last edited by a moderator: 11/2/15

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 3: Kiếp sống bán mình.

      Editor: Cẩm Băng Đơn.


      Lý phủ, đèn hoa vừa được thắp lên.

      "Ta. . . . . . Ta bán được bao nhiêu bạc?" Ta duỗi ngón tay run rẩy chỉ vào tiểu nam hài bán mình chôn cha kia, lúc này, tắm sơ qua, mặt mày như vẽ, xinh đẹp phong lưu, khói trắng lượn lờ lại mê hoặc lòng người như vậy. . . . . . Ách. . . . . . Ta cũng biết nếu dùng những thứ này để hình dung nam hài có chút kỳ quặc. . . . . . Nhưng , , đúng là xinh đẹp có thiên lý mà. . . . . . Ta dám chắc, vài năm về sau, , , tuyệt đối kẻ siêu cấp họa thủy! Kẻ khiến nữ tử phải tự ti. . . . . .

      "Mười hai."

      "Bạc đâu?"

      "Dùng để chôn cha rồi." câu thuật lại rất bình tĩnh.

      “Nhưng ta phải tỷ tỷ của ngươi! Ta chỉ là muốn lừa hai cái bánh bao để ăn mà thôi!" Ta hung tợn nghiến răng ken két. . . . . . Đơn, lq.đ. Ta lại vì hai cái bánh bao mà tự bán mình rồi! Trời ạ! ! !

      "Cha , Thanh nhi có tỷ tỷ ." Thanh nhi ngẩng gương mặt tỳ vết lên nhìn ta, trong mắt chợt lóe lên ranh mãnh.

      "Ngươi ngươi ngươi. . . . . . Ta ta ta. . . . . ."

      "Tỷ tỷ, Thanh nhi là nam tử hán, về sau chăm sóc tỷ tỷ ." Cái miệng của Thanh nhi đột nhiên sát lại lỗ tai của ta, hơi thở nong nóng, thầm ở bên tai ta. . . . . .

      ". . . . . ." Làm sao ta có thể bị đứa bé mười tuổi làm cho tim đập thình thịch vậy? Ta quả nhiên bình thường mà.

      Lý phủ ở Thanh Vân quốc, vẫn luôn là truyền thuyết, truyền thuyết tràn ngập tiền tài cùng danh lợi. Lý phủ, là gia tộc giàu nhất thiên hạ. Mà đại thiếu gia của Lý phủ, Lý Uẩn Đình, chính là trung tâm của truyền thuyết kia. Từ tám tuổi bắt đầu buôn bán, mười hai năm trôi qua, Lý phủ dưới tay , đơn, quý đôn, mới có được thành tựu huy hoàng như ngày hôm nay.

      Mà người mua ta. . . . . . Chính cái tên Lý Uẩn Đình trước mắt lúc cười lên trông cực kỳ thích ý này. . . . . .

      . . . . . . Ách. . . . . . siêu cấp đại soái ca ngồi xe lăn . . . . . . ra nếu bỏ qua nụ cười gian trá kia, cũng có thể xem nam tử dịu dàng như ngọc.

      "Nha đầu, ngươi biết làm cái gì?"

      Trong thư phòng, thỉnh thoảng vang lên câu hỏi.

      ". . . . . ." Yên lặng. Đúng là chạm vào vết thương mà. . . . . . Người của Bích Du Sơn Trang đều biết, nhị tiểu thư của bọn họ căn bản là con sâu gạo.

      "Nấu cơm? Giặt quần áo?"

      " biết."

      "Hầu hạ chủ tử, bưng trà rót nước?"

      " biết."

      "Vậy khéo hiểu lòng người, nhìn mặt mà chuyện?"

      "Chẳng liên quan gì đến mấy từ ta vừa miêu tả."

      "Ha ha, cái này đúng là khó khăn rồi. . . . . . Mua ngươi về, nhưng mà chút được việc cũng có. . . . . ." Lý Uẩn Đình nhàng uống hớp trà, ánh mắt nghiền ngẫm nhìn ta.

      "Đúng vậy. . . . . . Cái gì ta cũng biết làm. . . . . . Ngươi cứ xem như chuyện tốt, thả ta về nhà có được , soái ca ca. . . . . ." Ta nháy nháy đôi mắt đào hoa ngọt ngấy của mình để làm nũng. . . . . . Ách, ta chỉ là tiểu nương mười hai tuổi. . . . . Cho nên nghĩ rằng nên sử dụng ưu thế của bản thân mình.

      "Nhưng người trong thiên hạ cũng biết, Lý Uẩn Đình ta bao giờ mua bán lỗ vốn cả." Nam nhân uống trà đột nhiên nhíu mắ lại, giống như là tuyên cáo chịu đựng của hết rồi, khiến ta bị dọa sợ mà rùng mình cái. . . . . . Kinh khủng .

      "Ách. . . . . . Ta còn biết chút chút gì đó mà. . . . . ." có giá trị lợi dụng có thể bị "Rắc rắc" rồi vứt hay . . . . . .. Lạnh quá~..

      "Hửm?"

      Ta hít sâu rồi thở ra hơi, nhìn ánh mắt của Lý Uẩn Đình. ra đáp án kinh thiên động địa, đến quỷ thần còn phải khóc thét lên.

      "Ta biết kể chuyện cười!"

      " chút xem."

      " cái bánh bao tới lui đến mức đói bụng rồi, vì vậy nó tự ăn chính mình"

      Quả nhiên đủ hài, vẻ mặt quản gia hầu hạ bên cạnh bắt đầu co quắp.

      Lý Uẩn Đình nhìn ta, lời, theo ta nhìn ra nhiệt độ trong mắt dưới 0 độ C. . . . . . chẳng lẽ cho rằng ta đùa . . . . . . Vã cả mồ hôi.

      Ngay lúc chỉ còn cách ba bước là ta bị dòng nước lạnh băng chạy qua, bên tai lại vang lên đáp án ngoài ý muốn.

      "Quản gia, về sau cứ để cho nha đầu này hầu hạ bên cạnh ta !"

      Vẻ mặt quản gia mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm ta, ta trả về cho ông ta cũng ánh mắt khiếp sợ kinh ngạc càng thêm kinh ngạc, kết quả hai chúng ta đồng thời thở dài, giống như là dự cảm đến ngày lành trở lại. . . . . .

      Chỉ có Lý Uẩn Đình, ý cười nơi đáy mắt vẫn cứ mực lan tràn. . . . . .

      Xem ra, có nha đầu này, cuộc sống buồn tẻ nữa.

      ngày mới bắt đầu.

      Mặc dù chim non dậy sớm có côn trùng để ăn. . . . . . Nhưng ta nhìn sắc trời mới vừa tờ mờ sáng. . . . . . Aizzzz. . . . . . Kiếp sống nha hoàn bi thảm của ta bắt đầu.

      Cảnh tượng

      "Nha đầu, dâng trà." Trong thư phòng, Lý Uẩn Đình bàn chuyện làm ăn cùng mấy lão tiên sinh, ta nhận mệnh ra ngoài châm trà. . . . . .

      "Nóng quá, đổi." Mắt của ta chứa đựng tức giận đặt mạnh ly trà lên bàn Lý Uẩn Đình.

      Hai phút sau.

      "Nguội rồi, đổi." Ta xoa xoa cái chân đau nhức, hận thể phân thây Lý Uẩn Đình ra.

      "Khụ khụ. . . . . . Lão già này uống được mà, đơn, quý đôn, dám làm phiền nương đổi trà nữa đâu."

      "Đúng vậy, đúng vậy, làm phiền nữa." Mọi người bắt đầu đau lòng nữ hài xinh đẹp gầy kia.

      "Đổi!" Giọng lạnh lùng. . . . . .

      Ta bắt đầu thù hận . . . . . . đấy.

      Cảnh tượng hai

      "Nha đầu, tới đây chà lưng cho ta." Đơn.l,q,d. Người nào đó tựa vào thùng tắm lớn, vừa lòng thở ra hơi.

      "Nam nữ hữu biệt, cảm tạ." Ta cũng phải để ý chuyện này lắm, ta chính là muốn hầu hạ , rất hận !

      "Hả? Sợ thích ta, xấu hổ?"

      "Ai u u, đau. . . . . . chút. . . . . . Ngươi muốn mưu sát chủ tử sao?"

      Người nào đó giống như nghe thấy, ra sức chà lưng. . . . . .

      "Tắm xong chưa, đỡ ta đứng dậy."

      "Ta, ta, ta đỡ ngươi?"

      "Ừh."

      "Ờ nhỉ, ngươi là người tàn tật mà!" Ta hung tợn nhìn . Hi vọng kích thích chút tự ti ít ỏi kia của .

      "Ừ. . . . . . Chân được, cho nên làm phiền ngươi ôm ta lên giường." Lý mỗ giống như đó là chuyện đương nhiên.

      "Làm sao ngươi biết ta có thể ôm được ngươi?" Ta thừa nhận là luyện võ cùng phụ thân, cho nên sức của ta lớn hơn các nữ sinh bình thường khác chút xíu..., nhưng làm sao biết được?

      "Từ lúc ngươi tức giận chém đại thụ ở hậu viện."

      "Ngươi theo dõi ta!"

      "Nước lạnh rồi, ngươi nhanh lên chút."

      "Ào" Ta ôm lấy nam nhân trong thùng nước tắm kia. . . . . . Tay vịn cổ của ta, cảnh tượng này kỳ quặc nên lời. . . . . .

      Lõa nam! Điều này đối với tiểu nương mười hai tuổi mà có phải quá kích thích hay ?

      Chỉ là. . . . . . Nửa người dưới của bị liệt. . . . . . Đơn.l,q,d. Như vậy có phải cũng thể ân ái nhỉ? là bi thảm mà, thả Lý Uẩn Đình lên giường, ta bắt đầu vô ý thức theo dõi tiểu đệ đệ của . . . . . .

      "Nhìn cái gì mà mất hồn như thế?" Lý Uẩn Đình tay chống đầu. . . . . . Tóc ướt tùy ý xõa bên người . . . . . . Mắt liếc xéo ta, kinh ngạc nên lời.

      Ta nuốt nước miếng, có chút lúng túng đứng lên, vì dời lực chú ý, cho nên câu khiến ta hối hận suốt cả đời.

      "Đáng tiếc là dùng được."

      ". . . . . ."

      . . . . . .

      yên lặng quỷ dị ngắn ngủi, ta tông cửa chạy ra.

      "Nha đầu, ngươi lớn lên trông như thế nào nhỉ?" Nam tử giường khẽ cười, kéo chăn, giấu cảnh xuân trong phòng.

      Cảnh tượng ba

      "Tỷ tỷ! Sư phụ cho bánh nếp này." Thanh nhi đường chạy đến trước mặt của ta, trán rỉ ra tầng mồ hôi mịn.

      "Hôm nay học cái gì vậy ?" Ta kinh ngạc nhận lấy bánh nếp, cái tên nhóc chết tiệt này, bình thường nhìn thấy ta châm chọc khiêu khích, từ khi nào mà trượng nghĩa như vậy?

      "Kiếm thuật, tỷ tỷ." Tên oắt này có ánh mắt hài hước hơi giống Lý Uẩn Đình. Khiến ta thể cảm thán, vài năm sau, tiểu tử này cũng con hồ ly đấy.

      Aizzzz. . . . . . Tại sao cũng đều là bị mua, nhưng Lý Uẩn Đình lại mời sư phụ dạy Thanh nhi võ công, giống như là con ruột vậy. . . . . . Nhưng vì sao lại xem ta như nha hoàn mà sai bảo khắp nơi đây? Khóc ra nước mắt mà.

      "Đến đây, lau mồ hôi." Ta đưa khăn tay qua, nhét vào trong tay Thanh nhi, đúng là ta vẫn rất thiện lương.

      "Tỷ tỷ lau cho đệ . . . . . ." Thanh nhi kéo ống tay áo của ta, con ngươi như làn nước rẽ, như oán như giận. . . . . . Đột nhiên làm nũng, khiến ta sởn cả gai ốc. . . . . .

      Nhưng lại sợ thằng oắt con này áp dụng thêm hành động nào kinh khủng hơn nữa, ta cầm lấy khăn cam chịu số phận lau trán cho , da thịt vô cùng mịn màng, đúng là làm cho người khác ghen tỵ.

      "Cảm ơn tỷ tỷ." Thanh nhi đột nhiên ôm ta, rồi hôn cái lên má trái của ta. . . . . . Rất. . . . . . Rất. . . . . . kỳ quái mà. . . . . . Ta chịu nổi mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

      "Nha đầu, ngươi quét xong phòng của ta chưa?" Giọng điệu của tên biến thái họ Lý vui. . . . .

      "Quét dọn rồi, còn có cái gì phân phó nữa ?" Buồn cười nhất chính là ta lại phải dùng gương mặt tươi cười nịnh nọt với , aizzz. . . . . . Vì để cho cái tên biến thái này ít hành hạ ta chút. . . . . .

      "Ừm. . . . . . Quét lại lần nữa ."

      "Tại sao?"

      " tại sao cả."

      "*—*. . . . . . %¥#¥#%¥#."

      Đưa mắt nhìn bóng lưng xa của An An và Lý Uẩn Đình. . . . . . Thanh nhi cười, Lý Uẩn Đình, ngươi cũng biết ghen à?

      Cảnh tượng bốn

      Ban đêm

      Hậu viện Lý phủ

      bóng người thanh tú mềm mại lén lút bê tảng đá lớn, dùng nó để làm công cụ trèo tường…

      "Aizzzz. . . . . . Quản gia, lần này chúng ta cần cần cho An An nương là đại thiếu gia chờ nàng ở ngoài bờ tường ư?" Thị vệ giáp đành lòng .

      "Hai người bọn họ cứ thích chơi như vậy, quấy rầy hứng thú của đại thiếu gia, ngươi đảm đương nổi ?" ra quản gia cũng thở dài trong lòng.

      An An nương vẫn là bé xinh đẹp lại vô tội, đơn, quý đôn, nhưng đấu với đại thiếu gia của bọn Aizzz. . . . . . Con đường phía trước đầy rẫy chông gai.

      Cảnh tượng năm

      "An An nương, nương ở đây làm gì!" Quản gia run rẩy chỉ vào người nào đó uống bát cháo tổ yến thứ năm.

      "Ợ. . . . . ." Ta hài lòng ợ lên tiếng no nê.

      Ta phẫn hận , "Ta muốn ăn sập nhà Lý Uẩn Đình! ! !"

      Vẻ mặt Quản gia đen thui.

      Lý Uẩn Đình nghe tiếng mà đến, đứng ở bên ngoài cửa sổ rốt cuộc lớn tiếng bật cười.

      "An An. . . . . . Cứ như vậy nuôi ngươi cả đời thôi. . . . . ."

      Vì vậy, ta đấu trí đấu dũng cùng Lý Uẩn Đình nên thời gian năm lặng lẽ lướt qua. . . . . . Bất chợt ta vinh quang 13 tuổi rồi. . . . . . Đơn.l,q,d. Nhưng trừ bỏ lần được dạy ra, ta thậm chí chẳng lưu lại được cái gì.

      Ta ra khỏi Lý phủ được, cũng thể trở về nhà của cha và nương được, nhưng Lý phủ lại càng ngày càng giống như nhà của ta, tất cả mọi người đều đối với ta rất tốt. . . . . . Trừ Lý Uẩn Đình khiến ta cực kỳ cực kỳ ghét ra! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! Aizzzz, biết cha nương có nhớ ta hay , còn có Đình tỷ tỷ, cái người tỷ tỷ luôn có vẻ mặt lạnh lẽo đó, lúc ta ngã bệnh lại nấu cháo cho ta. . . . . . Nước mắt ta rớt xuống…

      "Lý Uẩn Đình, tại sao chưa bao giờ thấy ngươi hỏi thân thế của ta thế? Ngộ nhỡ cha nương ta là người mà ngươi thể đắc tội nổi, ngươi làm thế nào?"

      Trong thư phòng, ta vừa tức giận mài mực, vừa thử thăm dò tên biến thái họ Lý kia.

      " quan tâm." Lý Uẩn Đình bị ảnh hưởng chút nào mà cứ nhìn sổ sách, qua hồi lâu mới đáp lại ta câu.

      " phải là ngươi sợ cha ta giết chết ngươi đấy chứ?" Ta mài đao sàn sạt hướng về phía con heo con dê nào đó.

      "Ta rất vội, rảnh trả lời vấn đề ngu ngốc của ngươi."

      ". . . . . ."

      Yên lặng. . . . . .

      "Đúng rồi, ngươi chuẩn bị chút , cùng ta tham gia đại hội võ lâm được cử hành ở Tề gia bảo." Tên biến thái họ Lý ra vẻ lơ đãng ném ra câu.

      Thế nhưng đối với ta mà , đó quả chính là mệnh lệnh đại xá thiên hạ ~! Đại hội võ lâm, làm sao cha được cơ chứ, ta sắp được tự do rồi, ta có thể trở về làm sâu gạo rồi, rốt cuộc phải chịu tra tấn tinh thần của tên biến thái họ Lý và Thanh nhi nữ rồi. Đơn.l,q,d. Chúa ơi, con xin cảm ơn người. Tâm tình ta kích động, đường chạy chậm chầm chậm về phía phòng thu dọn đồ đạc.

      "An An?"

      "Ha ha, vội vã như thế à?" Khóe miệng tên biến thái họ Lý kia treo nụ cười châm biếm ta, "An Hồn, ngươi muốn ta giải thích như thế nào đây?"

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 4: Hoài mộc trâm (1)

      Editor: Cẩm Băng Đơn.

      Tề gia bảo.

      Tề gia bảo được xây dựa vào núi, địa hình dễ thủ khó công, mặc dù là đầu mùa đông, nhưng nơi đây có nhiều dãy núi vòng quanh, , rừng tùng xanh biếc, có thêm phần mỹ cảm của chính trực và mạnh mẽ.

      Tên biến thái họ Lý mặc trường sam trắng ngà, dương dương tự đắc ngồi xe lăn, chẳng hề có lấy chút tự ti mà người tàn tật nên có, đáng ghét!

      Ta mặc chiếc váy vải bông màu xanh dương, vai khoác theo cái áo choàng cáo trắng mà tên biến thái họ Lý mang về từ K tới, đầu là cái búi tóc nghiêng nghiêng với cái lược mà Thúy nhi tỷ tỷ trong phủ cho ta, a… a… ~ có gì hết, ta thời tuổi trẻ ~~~~! Ta cố ý cài cây trâm bằng gỗ mà Trạm Hằng tặng cho ta, may là lúc chạy trốn có mang theo, bởi vì nơi này là địa bàn của Trạm Hằng, hắc hắc, cho dù phụ thân tới, chắc chắn Trạm Hằng cũng nể tình tình nghĩa thời thơ ấu mà cứu ta về nhà. Hơn nữa Thanh nhi cũng đến đây, , lúc này trốn, đợi đến bao giờ?

      "Tiểu nha đầu, hai mắt thao láo, nghĩ cái gì đó? Đẩy xe cho ta, uất ức ngươi à?" Giọng của tên biến thái họ Lý vang lên.

      "Nào có, Lý đại ca, An An chỉ là phát hôm nay tinh thần huynh rất sảng khoái, vô cùng tuấn lãng thôi!" Ta lập tức theo thói quen vỗ mông ngựa, nhưng trong lòng bi ai vô hạn khinh bỉ chính mình.

      "Vậy à? Đó là bởi vì hôm nay muốn quyết định chuyện rất quan trọng." Tên biến thái họ Lý khẽ cười tiếng, , dễ nhận thấy dáng vẻ kia có bao nhiêu hưởng thụ.

      "Hả? Lý đại ca cảm thấy mình cản trở cảnh quan đường phố, quyết định đâm đầu vào tường để chết đó hả?"

      "Ừ. . . . . . Ta suy nghĩ khả năng dùng độc làm câm ngươi."

      ". . . . . ."

      Vừa vào Tề gia bảo chúng ta được an bài đến phòng khách dùng trà, xem ra tên biến thái họ Lý vẫn có chút mặt mũi.

      "Lý công tử đường xa mà đến, tại hạ tiếp đón từ xa!" Vẫn là thân áo đen, cả người tản ra khí chất lãnh ngạnh (lạnh lùng +cứng rắn), tuổi bốn mươi chững chạc, vẫn là kẻ đẹp trai có thiên lý như cũ!

      Ta như nhìn thấy người thân của mình, Tề bá bá, bá bá chính là đại cứu tịnh của nhân dân!

      "Tề. . . . . ." Đúng lúc ta lên tiếng cầu cứu, lại phát mình phát ra được tiếng nào, mẹ nó, kẻ náo dám điểm á huyệt bà nội này đấy?

      "Tề bảo chủ khách khí, Lý mỗ vẫn muốn được diện kiến phong thái bảo chủ đại nhân, hôm nay vừa thấy, quả nhiên là rồng trong biển người." Tên biến thái họ Lý vừa mỉm cười khách sáo vừa lau nước đọng ngón tay.

      Dùng giọt nước điểm huyệt? hồi mồ hôi lạnh xông ra từ sau lưng ta. Mặc dù võ công của ta chẳng ra gì, nhưng tốt xấu cũng lớn lên ở trong gia đình võ lâm, tu vi nội công của tên biến thái họ Lý. . . . . . Thậm chí hề thua kém cha ta. . . . . . Nhưng là, tại sao chưa từng nghe tên giang hồ?

      "Lý công tử nhiều năm qua vẫn giúp đỡ võ lâm chính đạo, tạo phúc cho muôn dân thiên hạ, hôm nay có thể quang lâm hàn xá, là vinh hạnh của Tề mỗ." Chỉ là ngày mai đại hội võ lâm mời dự họp, tại hạ chuyện vặt quấn thân, xin thứ cho Tề mỗ trước bước. Lý công tử xe ngựa mệt nhọc, xin mời đến sương phòng nghỉ ngơi ."

      Giọng lạnh lùng, nhưng lại rất tôn trọng với Lý Uẩn Đình, kỳ quái, Lý Uẩn Đình, là thương nhân, , đáng giá để Minh Chủ Võ Lâm tiếp đãi long trọng như thế sao?

      "Tề bảo chủ xin cứ tự nhiên." Tên biến thái họ Lý cười ôm quyền.

      Vì vậy hai người chúng ta dưới hướng dẫn cực kỳ chậm chạp của của hạ nhân tiến về phía sương phòng.

      "Cây Hoài mộc trâm này là ai đưa cho ngươi?" Trong phòng, tên biến thái bắt đầu tiến hàng khám xét X - Quang.

      "Người tình cũ." Ta gần như chết đói, ngồi cạnh bàn nhàm chán ngáp.

      "Ai da da, ngươi đừng nhéo mặt của ta, đau, đau. . . . . ."

      Nửa phút sau, ta xoa gương mặt đỏ rực, nghiến răng nghiến lợi hỏi tên biến thái họ Lý, "Hoài mộc là cái gì? Đáng tiền sao?"

      "Bảo vật quý của Hoài quốc, ngươi cứ ?"

      "À? Có tác dụng gì?" Ta biết ở thế giới này có ba quốc gia chủ đạo. Thanh Long quốc - chính là chỗ ta ở đây.

      Thánh Ngưng quốc, hiểu lắm, Hoài quốc - hòn đảo thần bí.

      Mấy quốc gia này tạo thành thế tam quốc vững chắc, kiềm chế tàn nhẫn, mấy trăm năm qua, cũng chưa xảy ra chiến tranh gì quá lớn.

      "Hoài mộc, chỉ sống ở Hoài quốc, hơn nữa tất cả sông ở Hoài quốc cũng chỉ có gốc cây Hoài mộc, người ở Hoài quốc cực kỳ trân quý nó, xưng là thánh vật, dám chặt cành lá, trăm ngàn năm qua, chỉ có cây Hoài mộc trâm lưu truyền hậu thế, nghe cài Hoài mộc trâm này, khi cơ duyên xảo hợp, có thể xuyên qua thời ."

      "Nếu Hoài mộc trâm chỉ có , sao ngươi lại biết đây là Hoài mộc trâm?" Hằng ca ca à, ta huynh, ra lúc ta năm tuổi huynh đưa cho ta chiếc chìa khóa xuyên trở về, vậy mà ta còn ghét bỏ nó là cây trâm gỗ, aizzzzzzzz, ta thực xin lỗi huynh, nhưng mà, huynh tặng vật quý trọng như thế cho ta, về nhà còn bị cha mẹ huynh đánh cho cái mông nở hoa sao? Đúng là phá gia chi tử mà.

      "Chuyện này... Ngươi cần biết, ngươi chỉ cần cho ta biết là người nào tặng cho ngươi cây Hoài mộc trâm này?"

      "Vì sao ta phải cho ngươi?"

      "Nha đầu? Biết ý nghĩa của việc tặng Hoài mộc trâm ?"

      " biết...."

      "Người trong thiên hạ đều biết, tặng Hoài mộc trâm, đồng nghĩa với việc đồng ý lời hứa đời đời kiếp kiếp, thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, từ đây chỉ vì người." Tên biến thái họ Lý khó có được nghiêm túc như thế, hai mắt sắc bén nhìn chằm chằm ta.

      "Oa.... Nghiêm trọng như thế?" Ta có nên trả lại nó cho Trạm Hằng đây? sai lầm hứa đời đời kiếp kiếp với ta, ngay cả chính cũng biết cơ mà, aizzzzzz...... Đúng là đứa bé xui xẻo mà.

      "Chính là như vậy, đừng để ta hỏi nữa, là ai đưa?"

      "Là cha của đứa trong bụng ta!!!"

      "Ngươi...."

      "Trời ơi, ngươi nhét cái gì vào tai ta thế kia? Đau quá.... ô....ô....ô..."

      "Vật đính ước?"

      "Hả? Là vàng sao?"

      "....."

      Đại hội võ lâm ba năm lần, cũng phải chỉ nơi để nhân sĩ giang hồ trao đổi tình cảm, còn có chuyện quan trọng nhất, đó chính là - bàn luận võ nghệ. Ở Thanh Long quốc có quy củ bất thành văn, ở đại hội võ lâm, ai có thể đánh thắng Võ Lâm Minh Chủ đương nhiệm, như vậy có thể thay thế. Nhưng võ công của Tề bá bá đạt tới đỉnh cao, rất ít người giang hồ có thể địch lại, tỷ như cha An Hồn của ta, có ý với chức Minh Chủ Võ Lâm, vì vậy, mười mấy năm qua, đại hội võ lâm hoàn toàn biến thành nơi mọi người trao đổi tình cảm....

      Chỉ là, sức cám dỗ của chức Minh Chủ Võ Lâm, vẫn khiến cho vài đồng chí dũng cảm khiêu chiến với Tề bá bá.

      Ta ai oán đứng bên cạnh tên biến thái họ Lý, nhìn qua toàn trường, vẫn nhìn thấy người cha tuấn tiêu sái của ta, khiến ta cực kỳ buồn bực.

      "Tại hạ Đông Kỳ Phong của Hàn Băng Môn, đặc biệt thỉnh giáo Tề minh chủ."

      hán tử cao lớn khôi ngô nhảy lên đài, chẳng qua bóng dáng nhảy lên hề giống với thân hình kém cỏi của , ngược lại bay như chim yến, khiến dưới đài nhao nhao trầm trồ khen ngợi.

      "Tại hạ Tề Trạm Hằng, hi vọng thay mặt phụ thân cùng Đồng Chưởng môn bàn luận chút, nếu thắng tại hạ, khiêu chiến gia phụ cũng muộn." giọng từ tính kèm theo tự tin vang lên, vị thiếu niên áo lam nhàng tới, thoáng chốc hấp dẫn ánh mắt toàn trường, hai mắt thâm thúy như vì sao, màu da đồng thiếc, cả người tản ra khí chất lạnh lẽo nguy hiểm, nhưng lại là hấp dẫn trí mạng với người ta. Nếu như Thanh nhi là đóa sen nóng nảy xinh đẹp, như vậy Trạm Hằng chính là hàn ngọc đỉnh Tuyết Sơn, cả người ngông nghênh, càng làm nổi bật vẻ tuấn tự nhiên, trời ạ! Trạm Hằng, nhìn ra huynh có tiềm lực cổ phiếu đấy!

      (Tiềm lực cổ phiếu chỉ tỷ lệ tăng trưởng của cổ phiếu, thông thường tỷ lệ này khá ổn định và đáng tin cậy, bạn nào học bên kinh tế, ngân hàng hiểu cái này ^o^)

      "Hằng ca ca!" Ta khỏi hô to.

      "An An?" Hằng ca ca hướng về phía ta, nhìn ta, con ngươi vắng lạnh ra vui mừng khống chế được.

      "Hằng ca ca...." Qủa nhiên vẫn nhớ ta...... tốt.....

      "An An, chờ huynh chút, chút là được. ~" Hằng ca ca nhếch môi cười với ta, nụ cười dịu dàng như vậy lại xuất khuôn mặt lạnh lẽo của , nhưng lại thần kỳ làm cho tâm tư người ta bay lơ lửng, lúc ta hoảng hốt, Trạm Hằng xoay người nhảy lên lôi đài.
      Last edited by a moderator: 24/2/15

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :