[Series] Mười tội ác – Tri Thù

Thảo luận trong 'Các Thể Loại Khác (Kinh Dị, Trinh Thám..)'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 2 Sát nhân Blog

      Hung thủ là kẻ đặc biệt thích vòng ba của phụ nữ. Tổ chuyên án từng tiếp xúc với rất nhiều hành động biến thái, nhưng trường hợp lần này với họ vẫn còn rất mới mẻ. Những người mắc vấn đề tâm lí này cũng rất kín tiếng, thậm chí đến chính họ cũng biết mình có vấn đề tâm lí. Giữa ngã ba đường, bỗng dưng nhìn thấy nhân viên văn phòng, cảm giác như bị hút hồn, hơi thở loạn nhịp, trong đầu những suy nghĩ thú tính.

      Những vòng ba gợi cảm ấy chỉ có thể nhìn từ xa mà thể chạm tới. Thứ thể có được nhất định phải làm mọi cách để phá hoại hay sao?

      Tô My thay bộ đồ văn phòng mặc bằng bộ cảnh phục, tất lưới, giày cao gót. Những nữ cảnh sát xinh đẹp trong phân cục cảnh sát ở đây hàng ngày đều ưa mặc những chiếc quần dài bó sát, giờ cũng đều thay bằng đồng phục rộng.

      Phân cục trưởng : “Tôi nhắc nhở biết bao nhiêu lần, cảnh sát khi làm đều phải mặc đồng phục, chẳng ngờ lời của tôi còn có tác dụng bằng hành động của tên biến thái.”

      Giáo sư Lương phân công nhiệm vụ cho mọi người. Tô My phụ trách việc phân tích và tổng hợp các bài đăng của nạn nhân mạng, và lần tìm các manh mối từ đó. Hung thủ dùng điện thoại của nạn nhân để chụp ảnh đăng bài, chứng tỏ hiểu rất các tính năng của Blog, rất có thể theo dõi mạng, bình luận và chia sẻ những câu chuyện hàng ngày của Kha Kha trong thời gian dài. Cần chú ý đặc biệt đến những bài viết có nhắc tới địa chỉ nhà, hoặc thời gian sinh hoạt của nạn nhân.

      Khi cảnh sát kiểm tra các di vật của nạn nhân, thẻ tín dụng và các thẻ ngân hàng khác đều còn nguyên vẹn, nhưng đồ trang sức vàng bạc, điện thoại, tiền mặt, túi xách hàng hiệu và các thứ quà cao cấp đều bị cuỗm hết.

      Giáo sư Lương cầu Họa Long kết hợp cùng cơ quan viễn thông điều tra vị trí tại của chiếc điện thoại, sau đó tới các cửa tiệm vàng bạc địa bàn thành phố, tìm kiếm xem có kẻ nào đến bán tang vật hay .

      Đội trưởng Vương phụ trách điều tra chiếc tuốc-nơ-vít được mài nhọn – hung khí để lại trường, làm quy cách, mã hàng, các cửa hàng mạng có bán loại sản phẩm này, và phương thức gia công, mài nhọn nó.

      Phòng bệnh lí pháp y và chuyên gia nghiên cứu dấu vết phụ trách việc nghiên cứu và báo cáo các vấn đề liên quan đến vết cắn cơ thể nạn nhân.

      Vết cắn cũng giống như dấu vân tay, mang đặc điểm riêng của từng người. Dấu răng để lại cơ thể nạn nhân, khoảng cách giữa các răng, mức độ mòn của răn, lực cắn và nhiều yếu tố khác đều có thể coi là đặc điểm nhận dạng quan trọng.

      Đội trưởng Lưu tập hợp tất cả lực lượng cảnh sát tiến hành công tác kiểm tra tại khu vực xung quanh nơi ở của nạn nhân. Tất cả những ai từng ra vào khu này trong vòng ba ngày gần đây đều phải lấy mẫu dấu răng để so sánh Hy vọng trong các mẫu dấu răng lấy được tìm thấy những mẫu phù hợp với dấu vết tìm thấy cơ thể nạn nhân. Đồng thời, số cảnh sát được giao nhiệm vụ điều tra kĩ về bạn trai của Kha Kha, vị cấp từng có hành động quấy rối , và người thanh niên theo đuổi gần đây, bỏ sót bất cứ chi tiết nào về họ.

      Bao Triển kiểm tra lại lần nữa căn phòng nơi xảy ra án mạng, để tìm hiểu cách thức hung thủ đột nhập vào nhà. Trong cuộc sống đại, chúng ta thường xuyên gặp phải cùng ác mộng. Trong giấc mộng đó, có kẻ lạ mặt đột nhập vào nhà hành thích chúng ta.

      Khi đối diện với những kẻ đột nhập liều lĩnh, phụ nữ thường cảm thấy sợ hãi hơn nam giới rất nhiều, vì ngoài nỗi lo bị sát hại, họ còn sợ bị xâm hại.

      Dương Tân Hải, kẻ chuyên đột nhập giết người, từng gây án tại bốn tỉnh của Trung Quốc, tàn sát 67 người. Kẻ sát nhân máu lạnh này thường nhắm đến những ngôi nhà đơn sơ ở nông thôn, có tường bao hoặc tường bao rất thấp. nhấc cửa hoặc cạy khóa đột nhập vào nhà nạn nhân, từ từ sát hại từng người, rồi cuỗm hết tài sản bỏ . Trước khi sa lưới, từng gây ra rất nhiều vụ án diệt môn chấn động Trung Quốc.

      Lôi Quốc Dân, gây án trong suốt mười năm ròng, chuyên cướp ngân hàng và các đơn vị tín dụng. Đây đều là những nơi được trông giữ cẩn mật, ngày đêm có người bảo vệ. Hung thủ dùng các thiết bị cắt bằng điện đột nhập vào phòng trực ban, dùng trùy sát hại các nhân viên bảo vệ rồi cướp tài sản. Trong mười năm nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, gây mười lăm vụ án, giết chết hai mươi người, cướp 100.000 đô la Hồng Kông và 3.530.000 nhân dân tệ. Để tăng thêm bản lĩnh hành động, hung thủ kiên trì chạy bộ ba bốn chục cây số mỗi ngày, còn học thêm lớp kĩ năng lái xe và sử dụng thiết bị cắt gọt.

      Các công tác điều tra được triển khai ngay lập tức. Chỉ cần tìm được cách thức đột nhập của hung thủ, vụ án này được mở những nút thắt đầu tiên.

      Do lực lượng quá mỏng, Bao Triển đành nhờ đến Tô My: “Chị Tô My, có thể bớt chút thời gian giúp tôi việc được ?”

      Tô My ngạc nhiên hỏi: “Việc gì thế?”

      Bao Triên trả lời: “Chúng tôi chuẩn bị dựng lại trường, tôi đóng vai hung thủ, chi vào vai nạn nhân được ?”

      Tô My vui vẻ đáp: “Tất nhiên là được rồi? Việc đấy có gì khó đâu!”

      Vừa vui vẻ nhận lời giúp đỡ, nhưng khi nghe xong kế hoạch của Bao Triển, Tô My thấy hối hận ngay. Để đảm bảo độ chân thực của việc dựng lại trường, và có được hiệu quả suy luận điều tra tốt nhất, Bao Triển hề để cảnh sát nào tham gia, khoảng thời gian dựng trường cũng giống với thời gian xảy ra vụ án. Tô My phải quay lại căn phòng nơi nạn nhân mới chết vào đúng khoảng thời gian chín giờ tối, rồi ngồi đó chờ đợi “hung thủ” xuất . Tô My là thành viên của tổ chuyên án, nhưng cũng là , cũng có những nhược điểm của phái yếu, đó là nhát gan, sợ bóng tối, sợ ma, và sợ những kẻ giết người…

      Chín giờ tối, Tô My mình quay lại trường. Cánh cửa chống trộm mở hé, giống hệt đêm xảy ra vụ án.

      Tô My tim đập thình thịch, nhưng vẫn cố giả bộ bình tĩnh. lập tức khóa chặt cửa chống trộm, rồi chạy về phòng ngủ. Khi ngang qua khu phòng khách tối om, bỗng liếc thấy hình như có ai đó đứng trong nhà vệ sinh. dựng cả tóc gáy, cơn lạnh kéo dọc sống lưng lên. xông vào phòng ngủ, khóa chặt cửa, lần mò bật đèn. Trong phòng giờ này vẫn còn loáng thoáng mùi máu tanh chưa tan hết.

      Tô My rút điện thoại nhắn tin cho Bao Triển: “Cậu ở đâu thế? Tôi chơi nữa đâu. Hình như trong nhà vệ sinh có người.”

      Bao Triển trả lời.

      Tô My cố gắng trấn tĩnh, ngồi xuống chiếc ghế trước bàn máy tính. Máy tính của nạn nhân bị đưa về phân cục cảnh sát để điều tra, bàn trống . Tô Mỹ nghĩ đến cảnh nạn nhân Kha Kha trước khi gặp nạn cũng ngồi tại đây, tâm trạng hoang mang sợ hãi tột độ giống hệt lúc này. Tô My phát thấy bàn trang điểm có chiếc gương trong đầu lên khung cảnh thường thấy trong những bộ phim kinh dị: Khi nhìn kĩ vào bên trong gương, khuôn mặt người đàn ông bỗng ra, đứng ngay phía sau

      Tô My thể ngồi yên được nữa. đứng phắt dậy, nỗi sợ hãi bao trùm. tường vẫn còn treo bức ảnh nghệ thuật của Kha Kha, ánh mắt của giờ đây toát ra vẻ gì đó vô cùng sợ hãi. Tô My cảm thấy mọi thứ trong căn phòng này đều rất quái đản. mình ngồi tại trường án mạng trong đêm tối quả là việc cần có lòng dũng cảm. quyết định nằm lên giường, nhắm mắt lại, dám tiến lại kiểm tra chiếc tủ quần áo sát tường, cũng chẳng dám đụng tới bất cứ thứ gì trong căn phòng này nữa.

      Nếu hung thủ nấp trong chính căn phòng này, chỉ có thể ở dưới gầm giường, hoặc trong tủ quần áo.

      Mấy ngày làm việc liên tục khiến Tô My cảm thấy vô cùng mệt mỏi. từ nhắm mắt, để đầu óc được thảnh thơi đôi chút. Nhưng bỗng nhớ ra Kha Kha chết chính chiếc giường này, máu chảy nhuốm đỏ ga giường, khung cảnh trong bức ảnh đăng mạng cũng chính tại nơi đây.

      Chiếc ga giường được cảnh sát mang , nhưng Tô My vẫn cảm thấy nơi mình nằm có gì đó bết dính. Tất nhiên, đó chỉ là những ảo giác của chính .

      Từ ngoài cửa phòng ngủ có tiếng động vọng lại Tô My có cảm giác ai đó vừa lẻn vào phòng và khẽ đóng cửa lại.

      Tô My cho rằng có thể do mình quá cảnh giác nên nghe nhầm. Cả căn phòng vẫn im bặt. mở to mắt nhìn vào bóng đêm, bỗng dưng phát có người đứng trước đầu giường. Kẻ đó cúi đầu nhìn thẳng vào Tô My, khuôn mặt chút biểu cảm, sắc da vàng nhạt, trong mắt chằng chịt những tia máu đan xen, ánh mắt vô hồn.

      người đàn ông lạ mặt!

      Tô My hét lên sợ hãi rồi ngồi bật dậy. Người đàn ông nọ cất tiếng an ủi: “ đừng sợ!”

      đưa tay định giữ lấy Tô My bấy giờ trong cơn hoảng loạn. Tô My gào thét điên cuồng: “Cứu tôi với! Bao Triển cứu tôi!”

      Người đàn ông lạ mặt vẫn nhàng: “Tôi phải người xấu.”

      Người đàn ông lạ mặt giải thích rằng mình là thợ khóa của công ty chuyên dịch vụ mở khóa được phía cảnh sát mời đến hỗ trợ. Chính Bao Triển là người gọi ông ta đến để thử nghiệm. Tô My vẫn bán tín bán nghi, đến khi người lạ mặt đưa thẻ công tác của mình ra mới hoàn hồn.

      Lúc đó, từ phía nhà vệ sinh có tiếng động vang lên. Lắng tai nghe đó là tiếng giật nước. Tô My nhìn người thợ khóa hỏi: “Ông có đồng đảng?” Vừa dứt lời, thấy mình dùng từ đúng, hỏi lại: “À, ông có đồng nghiệp cùng à?”

      Người thợ khóa cũng lấy làm lạ, đáp: “Tôi đến có mình thôi! Mà vừa rồi tôi cũng để ý trong nhà vệ sinh có người hay nữa. Lạ !”

      Nếu trong nhà vệ sinh có ai, tiếng động đó từ đâu ra? Chẳng lẽ lại có bàn tay vô hình nào vừa giật nước hay sao? Tô My và thợ mở khóa định bụng kiểm tra xem thế nào. Khi họ vừa mở cửa phòng ngủ, họng súng đen ngòm chĩa thẳng về phía hai người. Cả hai giật thót tim, giọng uy hiếp cất lên: “Đứng im!”

      Tô My và người thợ mở khóa đều á khẩu, chết trân tại chỗ.

      bóng người nhanh như chớp lướt vào trong phòng. Đó ai khác mà chính là đội trưởng Vương của đội trọng án. Đội trưởng Vương vừa cười vừa thu súng lại, : “Đùa với hai người chút thôi!”

      Đội trưởng Vương cũng là người được Bao Triển mời đến giúp đỡ dựng lại trường. Xem ra, cậu ta nhận định rằng hung thủ có thể nhiều hơn người.

      Tô My bị dọa mấy cuộc, bức xúc định lên tiếng “xả giận” bỗng nhiên từ đâu đó phía ngoài ban công vọng lại tiếng gõ: “Cộc! Cộc? Cộc?” Mọi người đều đoán được đó là thanh phát ra khi dùng khớp ngón tay gõ vào mặt kính. Hình như có ai đó gõ vào cửa sổ.

      Theo bản năng Tô My hỏi gấp những người xung quanh: “Ai?”

      Cả nhóm bỗng nhớ ra họ đứng tầng 18 của tòa nhà, sao có thể có người đứng từ phía ngoài mà gõ vào kính cửa sổ được?

      hồi gõ cửa sổ nữa lại vang lên, cả nhóm bỗng dựng tóc gáy. Đội trưởng Vương lập tức rút súng sẵn sàng, rồi tiến thẳng về phía ban công. Tô My và thợ mở khóa nhàng bước theo sau. Khi cánh cửa thông ra ban công bật mở, tất cả đều nhìn thấy mồn , phía sau lớp kính là khuôn mặt, có người treo lơ lửng phía ngoài ban công tầng 18.

      Người đó ai khác đó chính là… Bao Triển.

      Bao Triển lại gõ thêm lần nữa, gọi người thợ mở khóa: “Mau mở khóa cửa thoát hiểm ra!”

      Ngoài ban công có lớp kính vây an toàn bằng hợp kim nhôm, đó có treo chìa khóa. Kể từ khi Trung Quốc đại lục liên tục xảy ra hai vụ địa chấn mạnh, rất nhiều người khi làm lớp vây an toàn này để chọn loại có cửa thoát hiểm. số công ty chuyên công tác hoàn thiện nhà ở cũng khuyên khách hàng nên để cửa thoát hiểm, đề phòng khi xảy ra hỏa hoạn hoặc động đất, có thể lấy đó làm lối thoát an toàn khác ở cánh cửa này. Bao Triển đặt chân lên chiếc hộp quạt điều hòa phía ngoài, lấy đó chui qua cửa thoát hiểm điều hòa phía ngoài, lấy đà chui qua cửa thoát hiểm phía , nhảy xuống sàn ban công.

      Tô My trừng mắt nhìn cậu, quát: “Bao Triển, cậu dám cấu kết với người ngoài dọa tôi hả?”

      Bao Triển vội vàng giải thích: “Chị từ từ nghe tôi giải thích !”

      Tô My tức giận, quay ngoắt bỏ , vừa vừa càu nhàu: “Nhắn mấy cái tin cũng hông thèm trả lời, ràng là cố ý dọa tôi còn gì. Cậu là đồ tồi.”

      Bao Triển vừa đuổi theo sau vừa cố gắng giải thích: “Xin lỗi! Xin lỗi mà! Chị nghe tôi giải thích ! Tôi cũng chỉ muốn nhanh chóng phá án thôi! Để quá trình dựng lại trường giống hơn, tôi đành phải gọi hai người họ đến mà trước với chị. Đừng giận mà! Tôi sai rồi! Sau này có chuyện đó nữa đâu. Tôi tìm ra cách hung thủ lọt vào nhà nạn nhân rồi…”

      Tô My dám về mình, bước tới cửa phòng khách quay lại. Đội trưởng Vương cười phá lên, mô phỏng lại tiếng Tô My kêu cứu lúc trước: “Cứu tôi với! Bao Triển cứu tôi!”

      Tô My vừa xấu hổ vừa giận, giậm mạnh chân xuống sàn xém chút là khóc. Nếu có kẻ xấu lẻn vào nhà, đừng bao giờ gào thét “cứu mạng”, mà hãy kêu “cháy rồi”. Thời đại này, ai ai cũng hiểu những “đạo phòng thân kiểu mới”. Bà cụ bị ngã, ai dám đến đỡ dậy. Nghe thấy hàng xóm kêu cứu, việc trọng yếu đầu tiên cần làm là… đóng chặt cửa nhà mình lại. Thậm chí đến việc cứu trẻ em chết đuối cũng còn mặc cả qua lại, trả ít tiền cứu. Khi gia đình gặp nguy hiểm, kêu hàng xóm cứu hỏa hiệu quả hơn nhiều so với việc kêu cứu người, các gia đình xung quanh sợ lửa lan sang nhà mình đến ứng cứu cật lực.

      Đội trưởng Vương với thợ mở khóa: “Cậu có vẻ chuyên nghiệp đấy nhỉ!”

      Thợ mở khóa bình tĩnh đáp: “ phải nghi ngờ tôi đâu. Đây là lần đầu tiên tôi đến khu này. biết bộ dụng cụ mở khóa mạng bán bao nhiêu tiền ? Rất rẻ mạt, chỉ đáng vài trăm tệ, có thể mở đến 80% số cửa chống trộm có, còn kèm cả tài liệu hướng dẫn, chỉ mất mười phút đọc là biết.”

      Bao Triển nịnh nọt Tô My xong, cùng đội trưởng Vương trở về phân cục cảnh sát.

      Trước cổng phân cục, đèn cảnh sát lấp loáng, vụ án đột nhập nhà riêng, cưỡng hiếp giết người lại vừa xảy ra địa bàn này.

      Nạn nhân lần này là nữ tiếp viên hàng , tên Lý Á. Buổi tối xảy ra vụ án cũng chính là sinh nhật của nạn nhân. Các bạn YY tổ chức bữa tiệc ca nhạc để chúc mừng . YY là tên phần mềm “chat” bằng ngữ , quy tụ rất nhiều những cư dân mạng ca hát và chơi game trực tuyến. Nạn nhân bật chế độ chuyện tự do (khi bật chế độ này, mọi người đều có thể và nghe thấy những người khác ) và hát. Khi hung thủ đột nhập vào nhà nạn nhân và gây án, có 59 người nghe thấy toàn bộ quá trình đó.

      bạn “chat” ghi lại toàn bộ quá trình đó và gửi đến cho cảnh sát. Những người khác cũng ngừng gọi điện báo án.

      Từ đoạn ghi cuộc đối thoại giữa nạn nhân và hung thủ, có thể tưởng tượng được hoàn cảnh lúc đó thảm hại và biến thái đến mức nào. Trước tiên, hung thủ uy hiếp nữ tiếp viên, bắt phải làm theo cầu của , nếu phải chết. Để tranh thủ thêm thời gian chờ người cứu, nạn nhân đành làm theo. Đầu tiên phải thay bộ đồ ở nhà bằng bộ đồng phục tiếp viên hàng , và làm lần các nghi thức khi lên máy bay.

      Nữ tiếp viên: “Thưa ngài, ngài cần gì ạ? Cà phê hay trà?”

      Hung thủ có phần ngượng ngùng, đáp: “Tao… muốn ngửi mông mày được ?”
      thutran, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    2. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 3 Cái chết của nữ tiếp viên

      Phía cảnh sát liên lạc trực tuyến với quản trị viên của “phòng online” YY, lấy thông tin của những người dùng trực tuyến khi xảy ra việc. Theo những gì người có nickname Thỏ Om Trần Bì – chuyên phụ trách thu của cả nhóm cung cấp, nữ tiếp viên hàng Lý Á có thể là “bà hai” được đại gia bao nuôi, thường ngày ở trong khu tập thể dành cho nhân viên hàng , mà sống tại căn nhà do vị đại gia nọ mua riêng cho mình. Buổi tối xảy ra vụ án cũng chính là sinh nhật của nạn nhân. Khi nạn nhân hát trực tuyến cùng các bạn trong “phòng online” bỗng ngừng lại. Mọi người đều nghe , sau tiếng hét của nạn nhân, có tiếng mắng chửi và uy hiếp của hai người đàn ông, tiếp sau đó tiếng đánh đập và khóc lóc vang lên…

      Từ đoạn ghi có thể nhận ra hung thủ có hai người. Đoạn đối thoại của cả ba người họ như sau:

      Hung thủ 1: “Mày nghĩ kĩ lại , xem có đắc tội với ai ? Mày mà trái lời, làm theo những gì bọn tao bảo, tao thịt. cho mày biết, tao cũng chẳng phải chưa giết ai bao giờ, thêm đứa nữa cũng có sao? Đứng dậy mau, nếu muốn chết!”

      Nữ tiếp viên: “Có gì cứ từ từ . bỏ súng xuống được ? Các đến tìm chồng tôi đúng ? ta lát nữa là về thôi.”

      Hung thủ 1: “Mày định dọa ai? Thằng đó ra nước ngoài rồi mày tưởng bọn này biết hả? Nhà mày ra sao chúng tao như lòng bàn tay.”

      Hung thủ 2: “Hê hê! Đồ bao!”

      Nữ tiếp viên: “Chồng tôi ra nước ngoài , nhưng hôm nay là sinh nhật tôi, để tôi gọi ta về.”

      Hung thủ 1: “Bỏ xuống! Đứng yên! Mày định báo cảnh sát chứ gì?”

      Nữ tiếp viên: “Tôi làm sao báo cảnh sát được, cũng làm gì có ai giúp tôi báo cảnh sát. Tôi chỉ định bảo chồng tôi mang tiền đến cho các thôi.”

      Hung thủ 1: “Cấm mày ngó ngoáy, còn động đậy tao bắn chết.”

      Nữ tiếp viên: “Xin các ! Các cần tiền chứ gì? Hay là chồng tôi đắc tội gì với các ? Rốt cục các muốn gì ở đây chứ?”

      Hung thủ 2: “Muốn… mày chứ còn gì nữa? Đồ bao.”

      Hung thủ 1: “Cởi đồ ra!”

      Nữ tiếp viên: “Xin các tha cho tôi. Được, tôi cởi nhưng xin đừng đánh.”

      Hung thủ 1: “Cởi hết ra, rồi mặc đồng phục của mi vào. Mau!”

      Nữ tiếp viên: “Vâng! Tôi làm ngay.”

      Hung thủ 1: “Mày hận ai nhất?”

      Nữ tiếp viên: “Cơ trưởng.”

      Hung thủ 1: “Vì sao lại hận ?”

      Nữ tiếp viên: “Mấy đứa tiếp viên mới đều được ta đưa đến vũ hội của giới thượng lưu. Nghề tiếp viên này toàn dùng tiền đổi lấy cả, ai muốn vào nghề cũng phải nộp ba trăm nghìn tệ. Những đứa càng xấu chứng tỏ ô dù càng to. Chúng nó chẳng cần nộp tiền, cũng chẳng phải thi sát hạch, chỉ dựa vào các mối quan hệ là đủ.”

      Hung thủ 2: “Hai chúng tao chính là người của cơ trưởng phái đến để dạy dỗ mày đấy.”

      Hung thủ 1: “Tiếp viên bọn mày chẳng phải rất lễ phép sao? Cái đấy gọi là gì ấy nhỉ? Diễn lại cho bọn tao xem xem, coi như ngồi máy bay vậy. Ê, ngồi xuống để nó hầu hạ em mình cái nào.”

      Nữ tiếp viên: “ bảo nghi thức chào khách ấy à?”

      Hung thủ 1: “Ừ! chắc thế đấy! Diễn lượt cho em tao xem nào.”

      Hung thủ 2: “Đại ca, bảo nó dáng người mẫu nữa.”

      Hung thủ 1: “Cứ từ từ. Mày cúi người trông cũng đẹp đấy.”

      Nữ tiếp viên: “Thưa ngài, ngài cần gì ạ? Cà phê hay trà?”

      Hung thủ 2: “Tao… muốn ngửi mông mày được ?”

      Nữ tiếp viên: “Hả? Các đột nhập vào nhà tôi định làm gì hả?”

      Hung thủ 1: “Định… “làm thịt” mày đấy!”

      Hung thủ 2: “Đại ca, bảo nó nhảy múa .”

      Hung thủ 1: “Nhà mày có tăm ?”

      Nữ tiếp viên: “ có!”

      Hung thủ 1: “Mày nhảy múa trước , rồi sau đó dáng người mẫu. Tao kiếm cái gì xỉa răng , lát nữa… mày chết với ông.”

      Cảnh sát tìm thấy cành hoa hồng bị bẻ gãy tại trường, đầu cành còn sót lại ít lá rau, có thể hung thủ bẻ cành hoa hồng để xỉa răng. mặt đất đầy mảnh vỡ bình hoa, trong phòng vô cùng lộn xộn, nạn nhân áo quần xộc xệch, nằm vũng máu, miệng bị bịt chặt bằng băng keo. Hung thủ bịt mắt nữ tiếp viên bằng chiếc khăn lụa của chính nạn nhân, lấy băng keo trói hai tay nạn nhân ra sau. Sau khi cưỡng bức và giết chết nạn nhân, chúng cuỗm theo số tài sản và bỏ trốn. Cảnh sát phát hung khí bị bỏ lại tại ban công, đó là chiếc tuốc-nơ-vít được mài nhọn.

      mông nạn nhân có nhiều vết răng bầm tím, do hung thủ cắn trước khi giết chết . Có thể vì bỏ chạy quá gấp, nên ngoài điện thoại, Ipad và tiền mặt, hung thủ mang bất cứ thứ gì khác của nạn nhân.

      Hai vụ án đột nhập, cưỡng hiếp, giết người. Hai vụ gây án tương tự nhau, sử dụng cùng loại hung khí, tổ chuyên án quyết định gộp hai vụ án vào để cùng xử lí.

      Ngay sau khi Bao Triển tìm ra cách thức đột nhập của hung thủ, thông qua quá trình dựng lại trường, hung thủ có thể vào nhà bằng trong ba cách sau:

      Cách 1: Nạn nhân khi ra ngoài quên khóa cửa, cơ hội đột nhập và nấp trong nhà hung thủ lợi dụng nhà, tủ quần áo hoặc nhà vệ sinh đều là nơi hung thủ có thể náu mình.

      Cách 2: Hung thủ dùng dụng cụ mở khóa, mở cửa chống trộm và đột nhập vào nhà.

      Cách 3: Hung thủ dùng dây thừng, treo mình từ nóc nhà xuống đến khu vực ban công nhà nạn nhân, mở cửa thoát hiểm tại đó, và đột nhập vào nhà.

      Những gia đình sống ở tầng trệt thường lo sợ kẻ trộm trèo tường vào nhà trộm cắp, nhưng những người gần tầng thượng chẳng mấy khi đề phòng kẻ gian trèo từ nóc nhà, chui xuống ban công, lọt vào trong nhà gây án. tòa chung cư cao cấp tại thành phố Thượng Hải từng xảy ra nhiều vụ độp nhập trộm cắp. nữ chủ hộ sống tại tầng cùng giữa đêm bỗng giật mình sợ hãi khi phát bóng người treo lơ lửng phía ngoài cửa sổ. Sau khi báo án, kẻ trộm bị tóm gọn, nhưng cũng được phen hết vía.

      Ban công cũng chính là lối dẫn hung thủ vào nhà.

      Căn hộ của Kha Kha cách tầng thượng xa, hung thủ có thể dễ dàng dùng dây treo đột nhập. Nhưng Lý Á sống ở tầng 13, nằm giữa tòa nhà, nếu hung thủ thực sử dụng cách này, quả là kẻ vô cùng to gan lớn mật. Khoảng cách từ tầng thượng tới tầng 13 khá xa, dây treo cũng phải dài vài chục mét mới đủ. Giữa đêm đen, kẻ ác chầm chậm đu dây từ tầng thượng, ngang qua cửa sổ mười mấy hộ gia đình, cuối cùng đáp xuống phía ngoài ban công nhà tiếp viên hàng xinh đẹp.

      Trong cuộc họp phân tích tình hình vụ án, giáo sư Lương phát biểu: “Đây là hai vụ đột nhập tư gia giết người có mưu và chuẩn bị từ trước, động cơ phạm tội chính là hiếp dâm!”

      Đội trưởng Vương của đội trọng án : “Hung thủ hai người, hung khí gồm có súng, tuốc-nơ-vít, dây thừng, băng keo, còn có chiếc kìm cộng lực và công cụ mở khóa. Hung thủ dùng công cụ mở khóa vô hiệu hóa cánh cửa thoát hiểm phía ban công nhà Kha Kha, dùng kìm cộng lực cắt đứt lớp lan can bảo vệ ban công nhà Lý Á.”

      Bác sĩ pháp y cho biết: “Phần thức ăn thừa tìm thấy cành hồng cho thấy mức sống của hung thủ cao, chúng chuyện cách thô lỗ, trình độ văn hóa thấp, có thể từng có tiền án tiền , và có kinh nghiệm làm việc cao.”

      Bao Triển lên tiếng: “Chúng ta nên đặc biệt chú trọng điều tra vào những đối tượng: Công nhân trộn vôi tòa nhà, thợ quét sơn, nhân viên lắp đặt hệ thống nước nóng thái dương năng, thợ làm rào ban công, người lắp đặt điều hòa. Những đối tượng này đều khá quen thuộc với môi trường làm việc cao hung thủ rất có thể là trong số đó.”

      Họa Long lại cho rằng: “Hung thủ có súng nhưng hề dùng đến. Chứng tỏ hai kẻ này có những hiểu biết nhất định về việc “chống điều tra”, chúng hiểu rằng vỏ đạn có thể để lại manh mối, lại dễ gây chú ý cho hàng xóm xung quanh, nên chỉ dùng súng để uy hiếp nạn nhân. Hung khí mà chúng dùng là tuốc-nơ-vít nhọn. thực, đây là lần đầu tiên tôi gặp loại hung khí mà hiệu quả như thế này. Đầu kim loại được mài nhọn còn có tính sát thương nhanh và lớn hơn cả mũi dao găm.”

      Phân cục trưởng : “Những vụ án có liên quan đến súng đạn đều được xếp vào hàng trọng án. Chừng nào chưa bắt được hai tên hung thủ này, chừng đó thành phố còn nằm trong hoang mang và nguy hiểm. Chúng ta thể đoán được khi nào vụ đột nhập thứ ba xảy ra.”

      Đội trưởng Lưu của đội phá án nhanh cho biết: “Chúng tôi phái lượng lớn cảnh sát tiến hành điều tra các mối quan hệ xã hội của hai nạn nhân. Theo những thông tin bước đầu nắm được, khả năng người quen gây án là cao. Các mối quan hệ của Kha Kha ở Bắc Kinh nhiều, ta mới nghỉ việc ở nơi khác và mua nhà chuyển tới đây chưa lâu. Lý Á đúng là được đại gia bao nuôi, điều này cũng hiếm gặp trong giới tiếp viên hàng . tiếp viên mới vào nghề, lương tháng chừng năm nghìn tệ, bay nhiều được trả nhiều, họ là mục tiêu “săn đón” của nhiều phú thương. Cả hai nạn nhân đều có đặc điểm chung là thích lên mạng, chia sẻ tâm và các bức ảnh cá nhân tường các trang mạng xã hội.”

      Tô My cho rằng: “Hai này đều biết cách bảo vệ các thông tin cá nhân của mình, họ gần như “truyền hình trực tiếp” cuộc sống của mình mạng. Ví dụ như việc Kha Kha đăng Blog: “Vãi! Sống tầng 18 mà cũng có muỗi!” điều đó tiết lộ việc sống tại tầng 18 tòa nhà. bức ảnh khác chụp lại những chiếc xe đắt tiền trong sân của khu nhà, giúp hung thủ dễ dàng nhận ra vị trí người đứng chụp. Còn Lý Á thường xuyên chia sẻ vị trí địa lí của mình mạng, bất cứ ai cũng có thể biết hành tung của . Sở thích tự sướng khoe khoang cũng tiết lộ ít thông tin cá nhân của này, người bình thường cũng có thể nhận ra ta là bao. bức ảnh chụp màn hình khi nạn nhân khiếu nại người bán hàng mạng cũng vô tình tiết lộ địa chỉ nơi ở của ta.”

      Giáo sư Lương phân tích: “Hung thủ có thể thông qua Blog để lựa chọn đối tượng trong cùng thành phố. nằm vùng quan sát trong thời gian dài, chuẩn bị kĩ lưỡng, tìm hiểu về cuộc sống hàng ngày của thông qua Blog, nắm vị trí và thói quen của nạn nhân, sau đó mới ra tay gây án.”

      Họa Long giờ mới lên tiếng, : “Tôi cũng xem qua Blog của họ, hai này thường ngày ngừng đăng tải những việc xảy ra trong cuộc sống, dù là nhất, rồi hôm nay ăn gì, mua gì, lát nữa chuẩn bị làm gì, khi nào về nhà, hết thảy mọi việc bằng móng tay cũng được đưa lên đó. Trong mắt của kẻ gây án, tất cả những thứ “lặt vặt” đều là những thông tin quan trọng trước khi gây án.”

      Vài ngày sau, kẻ tình nghi lọt vào tầm ngắm của cảnh sát. Tô My sau khi điều tra Blog của hai nạn nhân, phát nickname tên “Tiêu Vô Thủy”.

      là kẻ duy nhất theo dõi Blog cả hai nạn nhân nữ. những thế, còn chia sẻ tất cả những bức ảnh mà Kha Kha và Lý Á đưa lên mạng, với những lời bình luận bất nhã, thậm chí là rất tục tĩu và hạ lưu.

      Những người nằm trong danh sách theo dõi của kẻ này đều là các “hot-girl”trong thành Bắc Kinh, và tuyệt đối hề để ý đến bất cứ nam giới nào.

      Blog và các trang mạng xã hội, mỗi người dùng đều có các fan của mình, đặc biệt là các “hot-girl” thích khoe ảnh tự sướng lượng fan càng nhiều.

      Những người đẹp này có lẽ đều hiểu, trong số những người hâm mộ kia chắc chắn có ít tên háo sắc nhưng họ thể ngờ rằng, có kẻ ngày đêm theo dõi, ghi chép hành tung của mình, nắm bắt giờ giấc của mình, tìm hiểu cuộc sống của mình, và sau cùng là tiến hành kế hoạch đột nhập, xâm hại và giết người đầy man rợ.

      Đặc điểm chung của các vụ xâm hại khi đột nhập tư gia và tại những nơi hẻo lánh hoang dã là bạo lực và xỉ nhục.
      thutran, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    3. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 4 Quả cầu đất

      Với hỗ trợ từ cơ quan mạng, cảnh sát nhanh chóng nắm được vị trí của Tiêu Vô Thủy. làm việc tại bệnh viện trong thành phố, đây cũng là cơ quan nghiên cứu y học hàng đầu tại Trung Quốc, nơi tập trung của những người mắc bệnh lạ từ khắp nơi đổ về.

      Đội trưởng Vương cùng Tô My đến điều tra tại bệnh viện này, Họa Long có phần yên tâm nên cũng theo. Ba người vừa vừa cười trò chuyện vui vẻ suốt dọc đường.

      Đội trưởng Vương: “ Tô My là người vùng nào thế?”

      Tô My: “Người Thượng Hải ạ.”

      Đội trưởng Vương: “Còn mấy vị khác trong tổ chuyên án.”

      Họa Long: “Tôi là người Hà Bắc, còn Bao Triển người Sơn Đông.”

      Đội trưởng Vương: “Tôi là người Bắc Kinh gốc. Tô My này, cha tôi mới mua cho tôi căn hộ ở khu vành đai ba, khi nào vụ án kết thúc, nhờ đến xem giúp xem nên bài trí thế nào nhé. Tôi chẳng hiểu gì về ba cái vụ này cả, người Thượng Hải các trước giờ đều rất có mắt thẩm mĩ, nhờ giúp chắc chắn tốt rồi.”

      Họa Long: “Ái chà! Rào trước à! Biết ngay là tử tế gì mà.”

      Đội trưởng Vương: “Họa Long, thấy mình đứng đây rất thừa thãi sao? Ha ha?”

      Họa Long: “ để biết, Tô My là vợ tôi đấy. Chúng tôi đính hôn rồi, còn lâu mới xơ múi được gì.”

      Tô My: “Hứ! Ngồi đấy mà mơ. đừng có nghe ta bậy.”

      Đội trưởng Vương: “Ái chà! Thế là chưa chồng đúng ? Họa Long, vẫn chưa tìm được vợ hả?”

      Họa Long: “Bỏ rồi, vợ theo người khác rồi.”

      Tô My: “Tôi mà là vợ , mai kia cũng theo người khác.”

      Đội trưởng Vương: “Tô My, bảo tôi mua xe gì hợp bây giờ?”

      Họa Long: “ định uýnh lộn hả? Tôi choảng nhau với ít cảnh sát rồi đấy.”

      Tô My: “Hai quyết đấu đấu , rút súng ra xem ai ngã trước, ai đứng lại cuối cùng tôi lấy người đó.”

      Đội bảo vệ bệnh viện tiếp đón ba người, đội trưởng cho biết: “Những bệnh nhân ở đây phần đa đều mắc các chứng bệnh lạ, thể chữa khỏi, họ từ khắp nơi đổ về bệnh viện này mong được cứu chữa. Tiêu Vô Thủy nằm ở phòng bệnh nặng, mắc chứng bệnh rất lạ và hiếm gặp.”

      Đội trưởng đội bảo vệ gọi y tá đưa ba người đến phòng bệnh nặng gặp Tiêu Vô Thủy.

      Y tá nhắc nhở cả ba: “Mọi người đừng làm ta sốc ta bị đổ mồ hôi mất.”

      Tô My hiếu kì, hỏi: “Toát mồ hôi có gì đáng sợ chứ?”

      Y tá trả lời: “Mọi người nhìn thấy là hiểu thôi!”

      bệnh nhân nam tại Hồ Bắc – Trung Quốc mắc chứng bệnh đổ mồ hôi màu xanh lam rất kì lạ, bệnh nhân khác tại Vân Nam lại đổ mồ hôi màu xanh lá.

      Nhiều nơi thế giới có những “đứa trẻ lông”, mình mọc đầy lông cứng và đen, và thường bị gọi là “dã thú”.

      Từng có người phụ nữ mắc chứng bệnh lạ cơ thể mọc ra những chiếc lông bằng sắt, và cứ như thế kéo dài trong suốt 20 năm trời.

      Rất nhiều căn bệnh quái dị, cho đến nay khoa học vẫn thể giải thích nổi. Phòng bệnh trong khu trọng bệnh chẳng khác gì nhà lao, được xây cách li và kín bưng. Trước hành lang có cánh cửa sắt, cửa sổ phòng bệnh cũng được lắp lưới bảo vệ. Tiêu Vô Thủy là người đàn ông trung niên béo mập, da trắng, mái tóc nhờn bết những dầu, cả người chỉ mặc chiếc quần lót, ngồi chiếc ghế bằng nhựa.

      Họa Long, Tô My và đội trưởng Vương ngồi tại phòng hội chẩn lấy lời khai.

      Đội trưởng Vương: “Lúc 9 giờ tối ngày 1 tháng 5 ở đâu?”

      Tiêu Vô Thủy: “Tôi vẫn ở bệnh viện, làm sao mà đâu được, bác sĩ có cho ra ngoài đâu.”

      Tô My: “Có phải thường xuyên lên mạng và có tài khoản Blog ?”

      Tiêu Vô Thủy: “Trước đây có.”

      Tô My: “Thế còn bây giờ?”

      Tiêu Vô Thủy: “Mấy hôm trước máy tính của tôi bị lấy trộm, trong đó có cả USB nối mạng dây nữa.”

      Tô My: “Còn mất gì khác nữa ?”

      Tiêu Vô Thủy: “Mất cả điện thoại rồi.”

      Tô My: “Điện thoại đồng bộ với Blog phải ?”

      Tiêu Vô Thủy: “Để tôi nhớ xem nào? Đúng rồi! Tôi nghĩ là thằng thợ làm rào ban công ăn trộm, nhưng mà bệnh viện mặc kệ.”

      Họa Long: “ có quen hai người này ?”

      Họa Long giơ hai tấm ảnh của Kha Kha và Lý Á ra trước mặt Tiêu Vô Thủy. Tên mập nhìn kĩ hồi rồi cúi đầu . nhận ra hai người trong ảnh chính là hai Blog mà trước đây mình thường quấy rối. ngẩng đầu nhìn lại hai bức ảnh lần nữa, rồi bỗng thở gấp, toàn thân run rẩy.

      Họa Long, Tô My và đội trưởng Vương mặt tái mét khi thấy tên mập trước mặt mình như biến thành người hoàn toàn khác.

      Làn da bắt đầu chuyển sang màu xám, khuôn mặt dần dần biến dạng. Trước tiên, đầu mũi xuất mấy đốm đen, rồi dần dần lan ra khắp người, trông chẳng khác nào da gà thâm tím. Từng lỗ chân lông dần mọc ra những đầu đen to bằng đầu que diêm. Khuôn mặt co rúm, miệng rên lên những tiếng thở dốc. Mỗi lỗ chân lông khắp cơ thể giờ đây đùn ra những sợi bùn màu đen thuôn dài, mặt cũng chi chít những sợi đen kì quái ấy, trông vào vô cùng đáng sợ, chẳng khác nào khắp mình cắm những que diêm đen xì vậy.

      Tên mập có phần ngứa ngáy, đưa tay phải vơ lượt những sợi đen mặt, bỏ vào tay trái, sau đó lại xoa khắp người, lấy những sợi đen bỏ vào tay trái.

      vê đống sợi thành hình tròn to chừng quả trứng vịt màu đen.

      Tên mập lại cúi đầu, ghé mũi vào quả “trứng đen” hít hơi sâu, cảm giác vô cùng thỏa mãn.

      Y tá bấy giờ đứng bên cạnh vội quát: “ được ăn.”

      Mặt tên mập bỗng ngượng đỏ, nhưng chẳng để ý đến lời y tá, nhanh như cắt “chén” mất quả “trứng đen” ngay trước mặt mọi người.

      Họa Long, Tô My, đội trưởng Vương đều á khẩu, sau đó là cảm giác buồn nôn dâng lên, cả ba cố gắng hỏi nhanh rồi đứng dậy cáo từ.

      Các phòng trong khu trọng bệnh đều được đóng kín, hành lang lại có cửa sắt, cửa sổ có lưới bảo vệ, trong khoảng thời gian xảy ra hai vụ án, Tiêu Vô Thủy đều ở bệnh viện và có ghi chép ràng của y tá, như vậy bị loại khỏi danh sách tình nghi.

      Giáo sư Lương và Phân cục trưởng mở cuộc họp phân tích vụ án. Phân cục trưởng huy động lực lượng dốc sức tìm các manh mối quan trọng, xác định lại phương hướng điều tra ngay trong cuộc họp, những nhân công từng tới đó thi công lắp đặt điều hòa và rào ban công đều bị liệt vào danh sách cần điều tra theo dõi. Mỗi chiến sĩ cảnh sát được giao nhiệm vụ riêng, mở rộng phạm vi điều tra theo hướng sâu hơn, bất cứ manh mối nào dù là nhất cũng phải điều tra kĩ lưỡng hi vọng phá được vụ án này trong thời gian ngắn nhất.

      lượng lớn cảnh sát được huy động điều tra, nhằm vào các công ty, đơn vị chuyên trang trí nội thất và lắp đặt điều hòa xung quanh khu vực sống của các nạn nhân, lấy lời khai và điều tra hơn nghìn người.

      Theo quy định, các hộ gia đình khi muốn rào ban công, phải làm theo màu sắc được ban quản lí khu chung cư quy định, nhằm đảm bảo mĩ quan cho tòa nhà. Phía cảnh sát rất nhanh chóng tìm được đơn vị được ban quản lí tòa nhà chỉ định chuyên thi công hạng mục này. Sau quá trình điều tra, cảnh sát xác định hung thủ là hai công nhân thi công rào ban công, vì chỉ những người này mới sử dụng đến tuốc-nơ-vít, kìm cộng lực và dây treo mà thôi. Đó cũng chính là những hung khí được sử dụng trong quá trình gây án.

      Bao Triển đề nghị được điều tra vụ việc mất cắp máy tính của Tiêu Vô Thủy, kẻ trộm rất có thể có liên quan mật thiết với vụ án lần này. Bao Triển nhanh chóng nắm được đầu mối quan trọng của vụ án. Công nhân thi công lắp đặt lưới bảo vệ của bệnh viện do đơn vị môi giới lao động giới thiệu. Theo giấy đăng kí để lại tại đơn vị môi giới, hai công nhân đó là Ngũ Tiểu Thất và Tam Nhi, Bao Triển đóng giả thành người lao động tự do, bí mật điều tra bên ngoài.

      Ngũ Tiểu Thất và Tam Nhi là hai em, đến Bắc Kinh làm lao động tự do lâu, chủ yếu nhận việc rào ban công. Cả hai đều từng có tiền án tiền , được thả tự do sau quá trình cải tạo. Ngũ Tiểu Thất hàng ngày đứng đợi việc ở ven đường gần chợ lao động, trước mặt đặt tấm biển, ghi: “Rào ban công, khuân vác nặng.” Gần đây cả hai em đều mua xe đạp điện, nguồn tiền rất khả nghi. tiệm vàng gần chợ lao động xác nhận việc Ngũ Tiểu Thất từng đến đó bán chiếc lắc tay bằng vàng. Sau khi kiểm tra xác thực, đó là chiếc lắc tay của nạn nhân Kha Kha.

      Chứng cứ ràng, hai công nhân rào ban công Ngũ Tiểu Thất và Tam Nhi là những kẻ đáng nghi nhất trong vụ án này.

      Phân cục cảnh sát huy động hai đại đội tiến hành vây bắt. Họa Long và đội trưởng Vương mỗi người dẫn đầu đội cảnh sát vũ trang tiến theo hai hướng. Tính đến khả năng kẻ tình nghi có súng, lại sống trong khu trọ kiểu Tứ Hợp Viện gần chợ lao động, lượng người ra vào khá nhiều, địa hình phức tạp, phân cục cảnh sát phải lên phương án vây bắt chặt chẽ, hạn chế đến mức thấp nhất các rủi ro có thể xảy ra.

      Thời gian hành động được chọn vào lúc hai giờ sáng, cũng là lúc mọi người ngon giấc nhất.

      nhóm cảnh sát vũ trang có súng tạo vòng vây từ phía ngoài đường, để bất kì ai ra vào khu vực vây bắt. số tay súng bắn tỉa nằm mai phục tại các chốt cao, các cảnh sát còn lại bao vây toàn bộ khu Tứ Hợp Viện nơi hai kẻ tình nghi sống.

      Hai kẻ tình nghi ở trong gian nhà nằm tại góc phía Đông Bắc của khu Tứ Hợp Viện. đồng chí cảnh sát vũ trang vượt tường vào trong, mở cổng Tứ Hợp Viện. Họa Long và đội trưởng Vương dẫn theo đội cảnh sát vũ trang bí mật áp sát vị trí, tất cả dừng lại trước cửa gian nhà của hai kẻ tình nghi, tất cả đều vô cùng yên tĩnh, nghe cả tiếng thở trong đêm.

      Năm 2009, số lượng cảnh sát công an hi sinh trong khi làm nhiệm vụ của Trung Quốc là 3302 người. Theo con số thống kê của Bộ công an, kể từ khi Nhà nước Trung Quốc mới được thành lập cho đến cuối năm 2010, có 11.440 chiến sĩ công an, cảnh sát của Trung Quốc hi sinh, phần đông trong số đó là các cảnh sát địa phương, ai biết đến tên họ, nhưng những chiến công đó mãi mãi trường tồn.

      Bất luận lực lượng vây bắt có đông đến đâu, vẫn luôn cần người dẫn đầu xông lên đầu tiên.

      Đội trưởng Vương đưa tay ra hiệu để mình xông vào trước, nhưng Họa Long lắc đầu phản đối. Trước khi xuất phát, Tô My dặn riêng Họa Long phải cẩn trọng, đừng nổi máu hùng, nhưng Họa Long trước nay chưa chịu nhượng bộ bao giờ. đưa chân đạp bung cánh cửa gỗ, xông vào phòng đầu tiên.

      Trong phòng tối đen như mực, chỉ loáng thoáng chút ánh sáng hắt vào lờ mờ. Họa Long xông tới cạnh giường, định chế ngự tên hung thủ ngon giấc nồng, nhưng phát giường hề có ai.

      bóng đen ngồi xổm chiếc tủ cạnh đầu giường tay cầm súng. giương họng súng ngắm thẳng vào Họa Long chỉ cách đó gang tấc, giọng hầm hừ: “Bọn mày phải chết hết!”

      tiếng súng vang lên
      thutran, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    4. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 5 Tôi vòng ba

      Chúng ta thường gặp nhóm người như thế này.

      Họ mặc những chiếc áo cũ rách, tụ tập từng nhóm ven đường. Có người loẹt quẹt đôi dép rách, thò cả gót chân đen đúa ra ngoài, người bốc lên mùi mồ hôi nồng nặc hòa lẫn với mùi khói thuốc nhức mũi. Trong chiếc túi đựng đồ tự chế của những người đàn ông là ngổn ngang các thứ nào rìu, nào búa, nào đục. Trong tay những người đàn bà cầm chặt mấy cuộn dây thép hoặc bàn xoa, con lăn để sơn tường. Trước mặt mỗi người là tấm biển bằng giấy, viết: Thợ gạch, thợ mộc, thợ sơn, thợ nước, rào ban công, làm việc vặt, thông tắc bồn cầu.

      người mẹ dắt đứa con trai qua đường. đưa tay chỉ vào đám người trước mặt, : “Con mà chăm chỉ học hành, mai kia cũng chỉ như họ mà thôi.”

      Những người lao động chân tay ngồi la liệt vệ đường, mỗi khi có ai đó đến mướn, tất cả cùng xông vào như ong vây địch, những tiếng ngã giá vang vọng cả góc đường. Nhưng lượng việc chẳng là bao, thời gian nhàn rỗi có việc gì làm, họ túm năm tụm ba những chuyện trời dưới biển, có nhóm ngồi đánh bài nền đất để giết thời gian. Những ngày họ giống như chú chim yến bé thu mình tại mái của tòa tháp đồng hồ, nhìn ra bầu trời phía ngoài ngẩn ngơ suy nghĩ.

      Họ trú mưa dưới mái tháp đồng hồ, nhưng tháp đồng hồ lại như chiếc ô khó tính chẳng chịu bật cánh che chở.

      Tam Nhi giơ chiếc biển bằng giấy lên che đầu, điếu thuốc lá giắt tai cũng bị nước mưa làm ướt.

      Ngũ Tiểu Thất ngồi tựa dưới chân tường, tay mân mê giựt miếng da chết dưới bàn chân thô ráp của mình, nhét vào miệng nhai nhai, cảm giác dai như kẹo cao su thú vị.

      Tam Nhi bỗng quẳng chiếc biển giấy xuống, : “Tao ngứa tay quá!”

      Ngũ Tiểu Thất trả lời: “Em cũng thế!”

      xinh đẹp, tay cầm ô bước qua trước mặt hai em. mặc chiếc váy liền bó sát hình da báo màu hồng, dáng ngực tấn công mông phòng thủ. Đôi tất giấy màu đen ôm chặt cặp chân thuôn dài, vai còn lộ chiếc quai áo lót cùng màu đen mê hoặc. Nhiều năm trước đây, các khi ra đường, thường có mốt mặc áo lụa trắng, để người khác có thể “phát ” ra mình mặc áo lót. Sau đó lại tới trào lưu mặc áo quai trong suốt, để ai nhìn thấy. Còn bây giờ, các nàng thà” hơn rất nhiều. Họ để hở hẳn phần áo lót và dây đeo ra ngoài chứ chẳng còn giấu giấu diếm diếm.

      Đôi dép của người đẹp dẫm đường làm bắn tung những giọt nước, bóng nàng nhìn từ phía sau quyến rũ vô cùng, tiếng dép cao gót lộp cộp gõ xuống đường mà như tiếng nhịp tim hai em đập thình thịch.

      Quê hai em ở vùng Thiểm Bắc. Từ khi còn , họ có những cảm giác đầu đời về giới tính.

      lần nọ, khi hai em dạo chơi trong khu chợ nông sản, hai đứa trẻ nghịch ngợm trèo lên nóc khu chợ. đó có chiếc đình vừa mới sơn lại. Chúng thấy người con trai ngồi trong đình, vòng tay ôm người con . Người con trai rút thứ gì đó như dao trổ giấy khắc chữ lên cột đình, người con ngượng ngùng dám nhìn thẳng vào dòng chữ. Đợi cho đôi trai bỏ , hai đứa trẻ chạy lại đọc xem đó viết gì mà lạ như thế.

      cột đình khắc: ““Bắn pháo” phải xấu, tất cả vì đời sau.”

      Hai đứa trẻ lem nhem, dép lê loẹt quẹt đứng đó, miệng cắn ngón tay. Tuổi thơ của chúng bị hủy hoại chỉ với câu đùa như thế.

      Trong những năm 80 của thế kỉ 20, công tác kế hoạch hóa gia đình tại những vùng nông thôn được thực cách vô cùng nghiêm ngặt. Ở vùng Thiểm Bắc quê họ, thậm chí có thể thấy các biểu ngữ như: “Cần phá phá, nhà sập bếp xóa; Cần bỏ bỏ, đập vách dắt bò.” Cha mẹ chúng tất thảy sinh được bảy người con, đều thuộc thế hệ 8X. Hai người con đầu chẳng may chết non, nên Ngũ Tiểu Thất trước nay đều gọi Tam Nhi là cả. Để tránh quản lí của công tác kế hoạch hóa gia đình, cha mẹ chúng phải bôn ba khắp nơi. Họ từng phải sống trong ống cống bê tông, có khi làm công nhân lọc cát ở công trường, có lúc làm cầu, sửa đường.

      Họ tới đâu, nơi đó chính là nhà.

      Đến ngày, họ dừng chân tại huyện thành nọ, người cha bán xi măng, người mẹ làm công nhân trong nhà máy sản xuất găng tay, cả gia đình thuê gian nhà và sống ở đó mười năm trời.

      Quê người nay trở thành mình, những đứa trẻ lớn lên thành người ở chính nơi đất khách đó.

      Năm 1999, Tam Nhi và Ngũ Tiểu Thất bị bỏ tù vì tội trộm cướp.

      Ấy thế nhưng người cha đầy cảm khái: “Được ăn cơm nhà nước rồi!”

      Họ phạm tội phải vì nghèo đói, mà vì họ có cách nào thể thay đổi cuộc sống túng quẫn của mình.

      Lao ngục chính là ngôi trường. Hầu như bất kì nhà lao nào cũng có quy định: Cấm trao đổi các kĩ năng phạm tội. Điều đó chỉ chứng minh điều ngược lại: Các phạm nhân thường xuyên trao đổi với nhau những “ngón nghề” của mình. Cũng giống như việc con người ta rất thích tiểu dưới những bức tường có dòng chữ “Cấm đái bậy” vậy. Kẻ trộm xe đạp Đinh Tân Quân học được cách trộm ô tô khi vào ngục, tên nghiện Đường Hải Ba sau khi cải tạo học được cả nghề bào chế thuốc phiện.

      Khi Tam Nhi cải tạo, tên cướp nhà nghề với : “Đừng bao giờ cướp các loại thẻ Ngân hàng, tại các bốt rút tiền, trước cổng Ngân hàng đều có camera theo dõi, kiểu gì cũng mò ra mặt của mày. Còn nếu chôm chỉa được điện thoại, phải vứt ngay sim xuống nước.”

      Tam Nhi biết nhiều về điện thoại cho lắm. Khi bị tống vào ngục, mọi người chủ yếu dùng loại máy nhắn tin BP, chẳng mấy ai có tiền dùng điện thoại di động. Dù có chăng nữa, cũng toàn loại như “cục gạch”.

      Khi trở về với đời thường, người phố dùng hết loại di động này đến loại di động khác, chỉ còn lại vẫn bỏ trong túi chiếc máy nhắn tin BP.

      Trước khi bị bắt giam, quản lí nhà tù thu giữ toàn bộ các vật tùy thân của phạm nhân, đến ngày được trao trả tự do, cũng là khi “vật quy chính chủ”, những người trước đó. Ngoài chiếc máy nhắn tin BP, trong túi Tam Nhi còn có cả gói thuốc lá hiệu Nhân Sâm giá hai đồng ngày xưa, mà nay lên sáu đồng.

      Mười năm về trước 1 đồng mua được 7 chiếc bánh bao chiên, giờ số tiền ấy chỉ còn mua được 2 cái. Thịt lợn cũng tăng từ 5 đồng lên 18 đồng kí.

      Tam Nhi lầm lũi bước đường phố, dường như vừa vượt thời gian đến thời đại hoàn toàn khác vậy.

      Chẳng bao lâu sau, Ngũ Tiểu Thất cũng mãn hạn ở tù. Cả hai rủ nhau lên thành Bắc Kinh kiếm sống.

      Hai em đến xin làm bảo vệ, nhưng người quản lí : “Những ai từng có tiền án tiền được phép đăng kí.”

      Họ lại đến công ty dịch vụ chuyển nhà tìm việc, nhân viên phụ trách trả lời: “Chúng tôi cần các , nhỡ ra các lại nổi máu trộm cướp sao?”

      Những người trở về cuộc sống đời thường sau khi cải tạo luôn nằm trong thế yếu khi tìm việc. Họ đều rất hi vọng được trở về với xã hội sau khi ra tù, nhưng lại luôn bị kì thị, ít đơn vị đều cầu người đến xin việc phải có quá khứ “ lao tù”.

      Những thiếu niên từng cải tạo, dù có thi đỗ Đại học, với ghi chú phạm tội trong hồ sơ, các trường cũng thường nhận.

      Tất cả những ai muốn thi vào ngành luật, hoặc tài chính, tư pháp, đều phải có giấy chứng nhận chưa từng phạm tội.

      Khi làm các thủ tục xuất ngoại, có lúc cũng cần cơ quan địa phương xác nhận giấy tờ chứng minh chưa từng có hành vi phạm tội.

      Trích từ Báo Tiền Giang: “Muốn mua nhà, xem nhà trước tiên phải có giấy chứng nhận chưa từng phạm tội.”

      Trích từ Báo Trùng Khánh: “Trong thời gian diễn ra Thế Vận Hội, để tăng cường công tác an ninh, tất cả các du khách đến xem các cuộc thi đấu của Thế Vận Hội đều phải đến các đơn vị trực thuộc làm giấy chứng nhận chưa từng phạm tội.”

      tù nhân sau khi phải chịu những trừng phạt cho hành vi của mình, mãn hạn trở về, liệu họ có còn phải chịu bất công từ phía xã hội và vết nhơ suốt đời hay ?

      Rất nhiều phạm nhân đều “trở lại nhà lao” lần 2, lần 3, vì sau khi ra khỏi đó, họ có cách nào để hòa nhập lại với xã hội, thậm chí bị cả tập thể xa lánh. Số liệu tổng kết của bộ Tư pháp cho thấy, số người phạm tội trở lại chiếm khoảng 8%, trong đó các phạm nhân của những vụ trọng án hoặc các vụ án hình lớn chiếm đến 70%. Rất nhiều người có tiền án tiền , trong lần phạm tội thứ hai còn sử dụng những thủ đoạn tàn nhẫn và nghiêm trọng hơn.

      Hai em tìm được việc làm, đành đứng ở vệ đường chờ việc. Thỉnh thoảng sau khi lấy được tiền công, họ lại rủ nhau đến quán cơm gần đó uống rượu.

      Ông chủ quán này cũng là người từng cải tạo. Hai em hỏi chủ quán xem ông ta làm gì khi ở trong trại cải tạo?

      Ông chủ im lặng, rồi mô phỏng lại động tác như dùng xẻng. Hai em vô cùng kinh ngạc với tính tế trong động tác của người chủ quán. Trong tay ông ta chẳng có gì, mà khiến người đối diện có thể tưởng tượng mồn cảnh ông cầm chặt cán xẻng, xúc từng xúc than đổ vào xe tải.

      nền quán, nước bẩn lênh láng, loang lổ những vết nhọ, từng nắm giấy ăn qua sử dụng quăng khắp nơi. Nữ phục vụ quấn chiếc tạp dề bết dầu mỡ, tay khua liến thoắng miếng khăn lau bàn bẩn đến mức còn nhận ra màu sắc . ta từ từ quay người lại, chỏng mông về phía Tam Nhi uống rượu cạnh đó rồi bỗng xả ra “luồng khí”. Tam Nhi quay sang nhìn ta, nhưng thực ra chỉ chú ý vào vòng ba nảy nở.

      Từ khi ấy, Tam Nhi đem lòng .

      hề cảm thấy khó chịu với thứ mùi vừa được giải phóng ấy, mà thấy đó như điều gì hấp dẫn và lãng mạn lắm, đó dường như chính là phần của đất trời.

      Ông chủ đưa tay bịt mũi, cau mày quát: “Tiên sư đứa nào vừa “thả bom” thế biết?”

      Tam Nhi lên tiếng giải vây: “Tôi!”

      phục vụ đưa mắt nhìn , trong ánh mắt có chút gì cảm kích lắm.

      Tam Nhi trước giờ vẫn thích thứ mùi “nồng nặc” ấy. Thậm chí có thể tự điều khiển thứ phản ứng tưởng như tự nhiên này của con người. Những ngày đông giá lạnh, có sở thích quái đản là xả hơi vào trong chăn rồi chui vào “tự thưởng”.

      ít người có sở thích đặc biệt với những thứ nặng mùi, như thích ăn đậu phụ thối, ăn chao, mắm cá, trứng ung.

      Ở những vùng phía nam, đại đa số người dân đều món Sầu Riêng “khó ngửi”.

      Mỗi bà mẹ đều thích thứ mùi hôi sữa của con mình.

      Biết bao sinh viên khi lột chiếc tất hôi của mình xuống, bỏ vào giặt ngay, mà phải đưa lên ngửi cái.

      Rất nhiều nữ sinh thích cắn móng tay, lại có nam sinh có sở thích vày vò những miếng da chết lột từ lòng bàn chân ra. Thậm chí có kẻ mất vệ sinh, quanh năm suốt tháng đánh răng, thỉnh thoảng đưa móng tay cạo cạo lớp mảng bám răng xuống và ngửi cách thích thú.

      phục vụ thích “xì hơi”, Tam Nhi cũng vì thế mà đem lòng .

      lần nọ, ông chủ quán cơm đùa với phục vụ: “Tôi thấy thằng Tam Nhi thích đấy!”

      phục vụ che miệng cười thầm, hỏi: “Tam Nhi, thích em hả?”

      Tam Nhi nấc lên tiếng, rồi nhìn cười xảo quyệt: “Ừ đấy! em!”

      Ngũ Tiểu Thất lên tiếng: “ cả, cũng học được trò đời mới của dân phố rồi à!”

      Chủ quán quay sang nhắc: “ phải là trò đời mới, phải gọi là mốt thời thượng.”

      phục vụ quét dọn bỗng ngưng tay, hỏi: “ em cái gì nào?”

      Tam Nhi đập mạnh cốc rượu xuống bàn, cao giọng trả lời: “ … cái mông em đấy!”

      phục vụ có vẻ hơi tức giận, ném chiếc chổi cùn xuống đất, hai tay chống nạnh, quát: “ Tam Nhi, cái đồ ra trại mà cũng đòi lấy vợ hả?”

      em”, “em ”, “ai đó ai đó”… những chữ này chỉ là chóp của tảng băng lớn, phần còn lại bị nhấn chìm khỏi mặt nước, đó chính là những thứ chúng ta muốn ra. Nếu muốn biểu đạt cách chân thành và chính xác, phơi bày tất cả những nội dung đó ra ánh sáng, phải : “Em tiền của ”, “ nhà lầu và xe hơi của em”, “em địa vị xã hội của ”, “ vẻ ngoài đẹp đẽ của em”…

      Đàn ông là thứ động vật sống bằng nửa dưới cơ thể dùng đó làm thứ đầu não để suy ngẫm về tình , hôn nhân.

      Đối với họ mà , ý nghĩa đích thực của ba tiếng “ em” phải là: “ sắc đẹp của em, thân hình bốc lửa của em, vòng đầy đặn của em, nụ cười và ánh mắt em, chiếc eo thon, cặp đùi dài của em…”

      Đối với Tam Nhi mà , ba tiếng đó chỉ có nghĩa là: “ … cặp mông của em.” mà thôi.

      Mỗi lần đến quán ăn, Tam Nhi sau khi say bí tí cũng đều dở trò say rượu, đòi cưới phục vụ làm vợ.

      Ngũ Tiểu Thất cũng hùa theo, gọi là “chị dâu”.

      phục vụ chịu được cảnh bị quấy rối, thu dọn hành lí, bỏ việc về quê.

      Tam Nhi nhìn theo bóng , gào thét: “ cho em tiền, có thể kiếm rất nhiều tiền, tất cả cho em hết.”

      phục vụ dừng lại giữa đường. ta quay đầu lại, vừa tay chống nạnh, chân đánh nhịp xuống đường, vừa hát: “Tình đâu phải muốn mua là được…”

      Hát xong, ta đưa tay hất tóc về phía sau lưng, rồi bỏ , chỉ để lại cho Tam Nhi bóng hình tuyệt vọng.

      Chân dẫm nát quả nho rớt dưới chân cột đèn đường.

      Hai em lại bắt đầu uống rượu giải sầu. tường của quán ăn nhem nhuốc kia, có treo chiếc ti vi cũ, đó phát bài hát “chung bài ca”, Tam Nhi nhìn đĩa lạc rang muối, đĩa nộm ngó sen, và đĩa ốc xào cay bàn trước mặt, rồi ngẩng lên với người em trai ngồi đối diện: “Tao phải chơi con em xinh.”

      Ngũ Tiểu Thất : “Còn em phải kiếm ca sĩ. Hoặc … em này cũng được.”

      Ngũ Tiểu Thất chỉ vào nữ MC dẫn chương trình truyền hình.

      Tam Nhi : “Chơi bọn ca sĩ đầy ra rồi. Em MC này trông cũng đẹp ra trò đấy!”

      Làm thế nào để có được người đẹp tầm cỡ như thế? Ngoài việc cưỡng bức ra chắc chẳng còn cách nào khác.

      Ước mơ lớn nhất của hai em là có được người đẹp như thế này.

      Hai em thân thiết vô cùng, họ đến lắp lưới bảo vệ cửa sổ cho bệnh viện nọ, có tiện tay “sửa chuồng dắt bò”, ăn trộm luôn máy tính và điện thoại của bệnh nhân.

      Trong máy tính lấy trộm được có lưu Blog của số “hot girl”, và họ trở thành niềm vui mới của hai em.

      Kha Kha thường xuyên đăng tải những hình ảnh tự sướng của mình, trong đó có bức ảnh đứng dưới sân chụp lên cửa sổ nhà mình, với lời ghi chú: “Vãi có mỗi cửa sổ nhà mình tối om, nhà khác đều sáng đèn. Có buồn hề dành cho người con độc thân.”

      Bức ảnh đó tình cờ tiết lộ địa chỉ nhà Kha Kha. Tam Nhi và Ngũ Tiểu Thất từng nhận việc ở khu này.

      Kha Kha thường xuyên công bố những bức ảnh của mình, vô tình tiết lộ các thông tin cá nhân. Tam Nhi và Ngũ Tiểu Thất nắm thời gian biểu và cuộc sống hàng ngày của như lòng bàn tay. Sau thời gian dài theo dõi các người đẹp, cuối cùng chúng quyết định thực hành động động trời – đột nhập nhà riêng và cưỡng bức.

      Mỗi người tự chọn cho mình mục tiêu. Tam Nhi chọn Kha Kha, Ngũ Tiểu Thất chọn Lý Á.

      Lý Á cũng từng vô tình tiết lộ địa chỉ nhà riêng của mình khi đăng bức ảnh chụp tờ hóa đơn gửi hàng, đến cả số nhà cũng viết cách ràng, cụ thể.

      Cả hai nạn nhân đều sống mình, và đều là người đẹp trong mộng của hai hung thủ .

      Đúng như những gì tổ chuyên án phân tích, chúng lợi dụng Blog chọn những mục tiêu cùng thành phố, quan sát thời gian. Sau khi nắm bắt đầy đủ thông tin của con mồi và chuẩn bị kĩ lưỡng, chúng bắt đầu gây án.

      Tối đó, hai hung thủ sau khi uống rượu xong, mua thêm bốn chiếc bánh đúc trứng. Cả hai đều có sở thích cuộn rau sống, dưa củ và đậu phụ thối vào bánh ăn cùng, những thứ đó lúc nào cũng để sẵn chiếc xích lô ba bánh chở hàng của chúng. Sau khi đánh chén no nê, vẫn còn chiếc bánh đúc trứng, Tam Nhi liền bỏ vào trong túi vải dù đựng dụng cụ sửa chữa. Chúng vốn chỉ định đến thám thính khu nhà của Kha Kha, ai ngờ mục tiêu lại ở nhà, cửa sổ sáng đèn. Hai em quyết định hành động ngay trong tối đó.

      Tại rất nhiều tòa nhà, cánh cửa thông lên trần nhà đều khóa, để các hộ gia đình tiện lắp đặt bình nước nóng Thái Dương năng và hệ thống mạng dây và ăng-ten vô tuyến. Hai tên hung thủ giấu chiếc xe xích lô phía ngoài khu nhà, rồi vượt tường rào lẻn vào. Chúng cầu thang bộ lên tới nóc nhà, buộc chặt đầu dây thừng. Phía rào ban công nhà Kha Kha có cửa thoát hiểm nhưng khóa. Tam Nhi và Ngũ Tiểu Thất men theo dây thừng tụt xuống, rồi lần lượt chui vào trong ban công, cạy cửa sổ phòng ngủ, lọt vào bên trong. Khi rời khỏi đó, chúng tiện tay khóa chiếc cửa thoát hiểm lại, khiến phía cảnh sát gặp ít khó khăn vì bị tung hỏa mù.

      Phát có người đột nhập, Kha Kha hét lên kinh hãi. Ngũ Tiểu Thất xông lại bịt miệng ta, còn Tam Nhi rút súng uy hiếp, cho nạn nhân phản kháng.

      Trước khi cưỡng bức, Tam Nhi ép Kha Kha mặc quần bò.

      Kha Kha run rẩy hỏi: “Quần bò gì?”

      Tam Nhi trả lời: “Trước đây từng đăng ảnh Blog, chiếc quần bò rất bó.”

      Sau khi Kha Kha thay quần bò, Tam Nhi và Ngũ Tiểu Thất trói tay nạn nhân ra sau, rồi đẩy lên giường. Chúng thay nhau thơm lên vòng ba nạn nhân, đến khi nước miếng chảy ra. Tam Nhi lấy miếng đậu phụ thối mang theo trong chiếc bánh, bôi lên quần Kha Kha để thỏa mãn sở thích nặng mùi của mình.

      Lý Á là tiếp viên hàng , nên ta phải chịu hành hạ nhiều hơn Kha Kha. Có lẽ, trong mỗi người đàn ông đều tồn tại hình ảnh tiếp viên hàng xinh đẹp.

      Lý Á đăng Blog rằng mình nghỉ phép ở nhà. Sau khi nắm được tình hình nạn nhân, hai hung thủ lại bắt tay vào kế hoạch vẫn chọn cách đu dây thừng xuống ban công, nhưng nhà Lý Á có cửa thoát hiểm, nên Tam Nhi dùng kìm cộng lực cắt đứt những thanh bảo vệ rồi đột nhập vào.

      Hai hung thủ dùng súng ép Lý Á mặc đồng phục, rồi biểu diễn những nghi thức mà tiếp viên phải thực chuyến bay.

      Chúng nghĩ ra hết trò này đến trò khác để hành hạ nạn nhân, ép ta phải có những hành động và lời bất nhã. Tam Nhi còn bắt Lý Á đứng chống nạnh tay, chân đập nhịp, rồi hát bài hát mà phục vụ quán cơm hát trước khi bỏ

      Từ xa vọng lại tiếng còi hú của xe cảnh sát, hai hung thủ vội vàng rút lui. Khi rời khỏi khu nhà, chúng ngang qua xe cảnh sát.

      Nếu tính cả miếng đậu phụ thối, công cụ gây án gồm: Đậu phụ thối, dây thừng, kìm cộng lực, băng keo, bao cao su, túi vải dù, xe ba bánh, tuốc-nơ-vít mài nhọn, súng.

      Sử dụng bao cao su để lưu lại dấu vết là ngón nghề phạm nhân phạm tội cưỡng bức dạy họ.

      chiếc tuốc-nơ-vít có hiệu quả hơn con dao găm. Đây là kinh nghiệm được truyền lại từ kẻ phạm tội cố ý gây thương tích dẫn đến tử vong.

      Khẩu súng kia chỉ là hàng giả, nhưng được làm rất giống . Từ vẻ bên ngoài, đến trọng lượng súng đều giống hệt hàng . Khi gây án, khẩu súng giả chỉ có tác dụng uy hiếp nạn nhân. Ở nước ngoài, từng có những vụ cướp cơ quan. Lưu giữ tiền bạc chỉ bằng khẩu súng giả làm bằng quả chuối hoặc khúc mía. Khẩu súng giả mặc dù có thể phát ra thanh như , nhưng thể bắn đạn, nên trong lúc xông vào khống chế và bị “bắn”, Họa Long hoàn toàn hề hấn gì.

      Tối hôm đó, Ngũ Tiểu Thất ngủ tại căn nhà thuê nghe có tiếng bước chân nhè phía ngoài.

      lập tức hiểu ra tình thế của mình, và rất có thể ngoài kia chính là lực lượng cảnh sát. Ngũ Tiểu Thất cầm khẩu súng giả, rồi leo lên chiếc tủ. quá ngây ngô khi nghĩ rằng mình có thể dọa cảnh sát. Trong lúc căng thẳng, chẳng may lỡ tay bóp cò súng. tiếng nổ vang lên, Họa Long cũng phải sợ hãi, nhưng cảnh sát vừa xông vào nhà cũng đứng chết chân, tất cả đều nghĩ rằng Họa Long trúng đạn và ngã xuống.

      Họa Long vẫn như bình thường. Sau khi phản ứng lại, Họa Long đưa tay chộp lấy đùi của Ngũ Tiểu Thất, kéo ngã lăn từ tủ xuống đất.

      Hai cảnh sát xông lại, chế ngự khẩu súng trong tay hung thủ, nhanh chóng tóm gọn .

      Ngũ Tiểu Thất lẩm bẩm câu thường nghe thấy truyền hình: “ ngờ các ngươi lại kéo đến sớm thế!”

      Hai hung thủ mới chỉ bắt được , tên vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

      Tam Nhi tối đó đau bụng ngoài, bụng đau khó chịu, bệnh viện kiểm tra bị viêm đường ruột, sau khi truyền nước xong là hai giờ sáng. Tam Nhi trở về nhà thấy lực lượng cảnh sát bao vây ngoài đường em trai bị bắt lên xe. trốn vào góc khuất, sợ đến ướt cả quần, rồi cứ nguyên như thế lặng lẽ bỏ trốn.

      Ngay ngày hôm sau, lệnh truy nã được đăng khắp nơi. Lệnh kiểm tra cũng được gửi đến cơ quan liên ngành tại các thành phố lân cận, hi vọng có thể bắt được Tam Nhi sớm nhất. Tổ chuyên án cho rằng, mỗi hung thủ đều có những thói quen gây án của riêng mình, Tam Nhi khi bị dồn đến đường cùng tiếp tục gây án. Mục tiêu của là những người đẹp thích phô trương Blog, vụ đột nhập giết người khác có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

      Ngũ Tiểu Thất thành khai nhận hành vi phạm tội của mình, nhưng phủ nhận việc lấy trộm điện thoại của Kha Kha và đăng ảnh cái xác.

      Phía cảnh sát cuối cùng vẫn tìm ra ai là kẻ đăng ảnh xác chết lên Blog nạn nhân. Có thể có ai đó nấp trong phòng nạn nhân từ trước, và cũng chính là kẻ mở cửa chống trộm của căn nhà…

      [1] Sở Linh Vương (Trị vì từ năm 540 TCN – 529 TCN): Tên là Hùng Kiền (hay Hùng Vi), là vị vua thứ 29 của nước Sở, nước chư hầu nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc.

      [2] Thời Đường (Nhà Đường): triều đại phong kiến của Trung Quốc, kéo dài từ năm 618 – 907.

      [3] Thời Minh (Nhà Minh): triều đại phong kiến của Trung Quốc, kéo dài từ năm 1368 – 1644.

      [4] Thời Thanh (Nhà Thanh): triều đại phong kiến của Trung Quốc, kéo dài từ năm 1636 – 1912.
      thutran, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    5. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Phần 2: Tứ chi vạch tội
      Lời dẫn

      Trong lòng tôi có mãnh hổ dịu dàng ngửi đóa Tường Vi – Siegfried Sassoon.


      Mùa hè sắp đến, ven đường ngày càng nhiều những sạp bán đồ nướng. Hai vị khách ngồi uống bia bên quán vỉa hè, gọi ra vài đĩa rau trộn, chiếc đùi dê nướng. Nhịn đói lâu mà chờ món chưa thấy lên, hai vị khách nọ rủ nhau chạy ra bụi cây ven đường của công viên cạnh đó để giải quyết nỗi buồn. Đúng lúc từ đâu bay tới mùi thịt nướng thơm nồng xông vào mũi.

      “Đùi dê nướng của nhà này quả là danh bất hư truyền” – người .

      “Quả này phải đánh chén no nê mới được.” – Người kia trả lời.

      Bỗng họ phát trong lùm cây trước mặt, có gã lang thang nào đó ngồi xổm, quần áo tả tơi, nhóm lửa nướng thứ gì đó. ra mùi thơm vừa rồi phải từ quán bay ra mà chính từ chỗ gã lang thang kia. Thấy có người nhìn mình, gã lang thang quay lại rồi nhoẻn miệng cười, để lộ ra hàm răng vàng khè.

      Hai người khách nhìn kĩ thứ đồ nướng của gã lang thang, sau giây lát mới kinh hãi nhận ra, món nướng của thực ra là thịt người.

      Chương 1 Than củi nướng đùi người

      Chập choạng tối, cổng công viên chật cứng người, xe cộ luồn lách, cố gắng thoát khỏi mớ giao thông hỗn độn nơi này. Cảnh sát giao thông bỗng nhận được tin báo án của người dân gần đó. Thông tin gây sốc tất cả những người có mặt. thể tin nổi, giữa nơi đông đúc, lại có kẻ ngang nhiên nướng… đùi người. Dưới dẫn đường của người dân, lực lượng cảnh sát giao thông lập tức tiến hành bắt giữ kẻ lang thang nướng đùi người trong lùm cây giữa công viên. Thấy có đoàn người hùng hổ kéo đến, ảnh hưởng đến bữa tối ngon lành của mình, kẻ lang thang vô cùng tức giận. nhấc chiếc đùi nướng dở, vung lên mấy lần, rồi quay người bỏ chạy.

      Đội cảnh sát giao thông lập tức tăng tốc đuổi theo. Phía sau là đoàn người cố gắng ghi lại những hình ảnh mang tính “thời ” và gây sốc này.

      Kẻ lang thang chạy thêm được đoạn, nữa dừng lại. Trước kinh ngạc của mọi người, dùng hai tay cầm lấy chiếc đùi người còn đó, há miệng ngoạm miếng lớn, nhai ngấu nghiến rồi nuốt chửng. Cả rừng người mắt tròn mắt dẹt, miệng há hốc nhìn cảnh tượng kinh hoàng đó, ít người lập tức nôn thốc nôn tháo khi tưởng tượng ra mùi vị tanh tưởi kia. Kẻ lang thang lại bỏ chạy, cứ đoạn lại dừng chân làm miếng. vài người trong đoàn truy đuổi buông lời chửi mắng là kẻ súc sinh, đồ biến thái.

      Sau hồi, bị bao vây vào phía sau sạp báo. Đoàn người đông nghịt cho cơ hội thoát thân, nhưng cũng ai dám dũng cảm tiến về phía trước chế ngự kẻ ăn thịt người ngay trước mặt.

      cảnh sát giao thông bắt đầu lên tiếng, vừa khuyên giải vừa uy hiếp, nhưng kẻ lang thang có chút phản ứng hợp tác gì.

      cảnh sát trẻ xông lên, kẻ lang thang nhấc bỗng chiếc đùi người, đập mạnh tiếng “bốp” vào vai cậu.

      Cảnh sát trẻ lảo đảo mấy bước rồi ngã xuống đất. Thấy vậy, các cảnh sát khác xông lên, định chế ngự kẻ ngông cuồng trước mặt. Nhưng như được thần linh yểm trợ, kẻ lang thang vẫn vô cùng dũng mãnh. lấy chiếc đùi người làm vũ khí, giơ cao lên đỉnh đầu, rồi quay tròn sang xung quang, khiến các cảnh sát đành phải lui lại mấy bước. Dưới trợ giúp của người dân, lợi dụng lúc kẻ lang thang quá mệt, dừng lại thở dốc, cả đoàn người ập vào, bắt gọn, rồi giải về đồn.

      Kẻ lang thang biết , thần kinh có chút vấn đề, ai biết quê quán và tên tuổi của , quá trình thẩm vấn vô cùng bế tắc. Kẻ lang thang ngừng vùng vẫy gầm rú, gắng sức thoát khỏi còng sắt khiến cổ tay bật máu chảy cả xuống bàn tay. Phía cảnh sát cũng còn cách nào khác, đành đưa về phòng tạm giam.

      Rất nhiều người dân tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng lúc ban ngày. Tin bài về kẻ ăn thịt người trong nháy mắt lan truyền khắp nơi và trở thành chủ đề nóng từ những đầu phố vỉa hè cho tới các diễn đàn mạng.

      Theo những điều tra bước đầu, kẻ lang thang nhặt được chiếc đùi người trong thùng rác, rồi ăn trộm than củi của hàng đồ nướng để trong công viên, nhóm lửa nướng thịt ngay tại chỗ. Nhưng mọi người vẫn muốn tin vào lối suy luận kinh dị rằng giết người rồi nướng thịt mà ăn.

      Dư luận cho rằng trong thành phố này có ai đó bị giết hại và phanh thây.

      Do có người nhà nạn nhân đến báo án, việc dần rơi vào quên lãng.

      lâu sau đó, lại việc hãi hùng khác xảy ra.

      người đàn ông câu cá cạnh cây cầu vào lúc sáng sớm. Ông lôi lên khỏi mặt nước chiếc túi ni lông lớn mắc vào lưỡi câu. Vừa mở chiếc túi, ông ta sợ hãi ngã bật về phía sau khi phát trong túi ngoài hai viên gạch nặng còn có cánh tay người mục rữa để lộ phần xương trắng. Người đàn ông vứt chiếc túi lại, vội vàng chạy tới đồn cảnh sát gần nhất báo án. Sau khi kiểm tra sơ bộ, phía cảnh sát thông báo với người dân rằng đây là đoạn tay được cắt ra từ ca phẫu thuật tại bệnh viện gần đó. Phía bệnh viện phủ nhận thông tin , người dân cũng chẳng ai ngây thơ mà tin vào những kết luận vô lí đó của cảnh sát.

      Mọi người đều đoán rằng phía cảnh sát giấu giếm chân tướng vụ việc nào đó. Rất có thể đó là vụ giết người băm xác dã man và tiện đưa tin công khai.

      Mấy ngày sau, khắp thành phố lại thấy loan tin, bên vệ đường quốc lộ ngoài ngoại ô thành phố, phát thấy cánh tay người. Có người kể lại như biết tình, rằng cánh tay bị vùi bên đường, nhưng do hố đào sâu, nên sau cơn mưa bị nước xối trôi gần hết, lộ ra cánh tay người bên dưới.

      Là ba người bị sát hại, hay đó là ba phần của thi thể bị phanh thây?

      Dân chúng bắt đầu bàn tán xôn xao, việc phía cảnh sát hề có động tĩnh gì càng khiến những lời đồn thổi ngày lan rộng. Các câu chuyện tam sao thất bản truyền khắp mọi ngõ ngách, dân chúng bắt đầu nảy sinh tâm lí sợ hãi đối với những người lang thang phố. Suốt thời gian dài, cả thành phố chìm ngập trong khí lo sợ, tình hình trị an ngày càng xấu , loạt vụ án cướp bóc xảy ra liên tục. cán bộ cơ quan nhà nước, khi ngang qua đoạn đường vắng trước cổng ủy ban thành phố, bị tên côn đồ phóng xe máy, dùng dao chém bị thương cánh tay, cướp mất chiếc túi đựng hồ sơ ngay giữa ban ngày.

      Sau khi bị tóm, tên côn đồ còn ngang nhiên giảo biện: “Đến án giết người mà cảnh sát còn chẳng thèm quản, bọn tao cướp giật tí đồ vặt vãnh, họ để ý đến làm gì.”

      Phó chủ tịch thành phố vô cùng giận dữ, mặt nhờ đến giúp đỡ từ phía tổ chuyên án, đồng thời ra lệnh cho cơ quan công an thành phố lập tức chấn chỉnh tình hình trị an, trong thời gian ngắn nhất phải đưa thành phố trở lại với trạng thái an ninh vốn có, giúp người dân lấy lại cảm giác an toàn.

      Sau khi tổ chuyên án có mặt, Giáo sư Lương lập tức tra hỏi nguyên nhân cảnh sát thành phố quản việc điều tra các vụ việc .

      vị thường ủy Ủy ban thành phố, người quản lí công tác chính trị và pháp luật giải thích: “Chúng tôi trong quá trình xây dựng thành phố văn minh, nên muốn ém vụ án lại thời gian.”

      Chủ nhiệm phòng thu hút đầu tư và doanh nghiệp cũng chỉ biết giãi bày: “Chúng tôi cũng có cái khó của mình. việc là thế này, đoàn đầu tư nước ngoài tiến hành khảo sát thị trường trong thành phố. Nếu hình ảnh thành phố bị phá hủy, ảnh hưởng lớn đến việc thu hút đầu tư. Để giữ vẹn thế cục, cơ quan công an đành cố gắng xử lí nhanh – gọn – , tránh gây dư luận. Đó là lí do chính.”

      Họa Long khinh khinh : “Giờ ém được, cũng chẳng làm cho qua chuyện được nữa rồi chứ gì?”

      Tô My có phần giận dữ: “Mạng người đáng quý, vụ án nghiêm trọng, các đồng chí vì lí do thu hút đầu tư, xây dựng thành phố văn minh, mà dám bỏ qua việc điều tra vụ việc lớn như thế này, như thế là tắc trách.”

      Chủ tịch thành phố xoa dịu khí: “Cũng đừng làm khó các đồng chí ấy quá. Mọi người đều vì phát triển của thành phố, vì người dân ở đây thôi mà!”

      Án mạng chắc chắn phải phá, nhưng phá vụ nào còn phải xem tình hình thực tế, đôi khi việc này phụ thuộc vào mức độ xem trọng vấn đề của lãnh đạo nữa.

      Tổ chuyên án cầu được làm việc tại tòa nhà văn phòng của ủy ban thành phố, phó chủ tịch ủy ban thành phố kiêm nhiệm chức vụ chỉ huy lâm thời tổ điều tra chuyên án chặt xác, cục trưởng cục công an phụ trách việc điều động lực lượng cảnh sát các cấp. Dưới cho phép của phó chủ tịch thành phố, công tác điều tra vụ án nhanh chóng được triển khai. Tuy nhiên, đại đa số lực lượng cảnh sát đều có thái độ tiêu cực và thiếu hợp tác, do họ cho rằng hi vọng phá án quá ư mong manh.

      cảnh sát thẳng thắn đưa ý kiến: “Dù chúng ta có đổ vào đây bao nhiêu công sức và lực lượng chăng nữa cũng vô ích. Người dân khắp thành phố đều biết đến vụ án chặt xác này, nhưng thử hỏi xem có thân nhân nào lên tiếng báo án hay ? Nếu chỉ dựa vào những phần cơ thể thu lượm được nay, mà đầu nạn nhân lại có, làm sao xác định được danh tính nạn nhân đây, chứ gì đến việc tìm ra hung thủ?”

      Qua kết quả giám định, những phần cơ thể tìm được là của cùng người. Nhưng ngoài điều đó ra, chẳng còn manh mối nào khác. Thậm chí, đến giới tính nạn nhân còn xác định nổi. Chỉ dựa vào những phần chân tay kia, về cơ bản thể tìm ra hung thủ.

      Tổ chuyên án đánh dấu các đoạn chân tay theo mốc thời gian tìm thấy. Phần số phần đùi người bị kẻ lang thang nướng dở dang trong công viên, phần số hai là cánh tay do người đàn ông câu cá kéo lên từ dưới sông, phần số ba là cánh tay bị vùi bên vệ đường quốc lộ ngoài ngoại ô.

      Phần số bị lửa than hủy hoại hoàn toàn, còn giá trị giám định. Kẻ lang thang có vấn đề thần kinh nghiêm trọng, cũng thể cung cấp bất cứ thông tin nào làm đầu mối phá án.

      phần số hai có hình xăm, nhưng do bị ngâm trong nước lâu ngày hình xăm vô cùng mờ nhạt, thể nhận đó là hình ảnh gì. Khi vớt lên, phần cánh tay này được bọc bên trong lớp ni lông màu trắng, bên mặt trắng trơn kí tự, nên cũng hoàn toàn thể trở thành đầu mối điều tra. Hai viên gạch đựng cùng trong đó được nhặt ngay chính tại chân cầu.

      Phần số ba là phần duy nhất được bảo quản tương đối nguyên vẹn. Lớp lông dày và thô bắp tay giúp tổ điều tra phán đoán sơ bộ rằng đây là nam thanh niên.

      Giáo sư Lương bảo Tô My kiểm tra danh sách những người bị mất tích trong thời gian gần đây, nhưng tìm thấy manh mối nào có giá trị.

      Họa Long phân tích vết thương để lại các phần tay chân này, và nhận định rằng chúng được cắt lìa bằng chiếc cưa điện.

      Bao Triển đưa mẫu dấu vân tay của nạn nhân so sánh với các mẫu trong kho vân tay của Bộ công an, nhưng thấy bất cứ hồ sơ nào tương thích, thân phận nạn nhân trở thành bí mật. chịu dừng lại sử dụng các thiết bị kĩ thuật tiên tiến, thông qua phân tích quang phổ, so sánh màu sắc của hình xăm mờ nhạt và màu da tái nhợt, cố gắng dựng lại hình ảnh nhận dạng hiếm hoi này.

      Công tác điều tra vừa mới bắt đầu rơi vào bế tắc. Bốn người tổ chuyên án ngồi nhìn những đoạn chân tay đặt bàn, chỉ biết thở dài .

      Phó chủ tịch thành phố lên tiếng: “Chẳng lẽ chúng ta chỉ biết chờ đợi cách ngớ ngẩn như thế này sao? Chờ người dân từ từ tìm ra các phần cơ thể khác và tự mình đưa đến?”

      Họa Long đáp lại: “Nếu như có thể tìm thấy đầu nạn nhân, vụ án bế tắc như thế này.”

      Tô My lên tiếng: “ nguyên nhân cái chết, thân phận nạn nhân, vụ án đầu ít ra cũng còn có phần thân thể làm đầu mối. Nhưng ở đây chỉ có hai mẩu tay, đoạn chân, chúng ta phải làm gì để tiếp tục điều tra chúng đây?”

      Giáo sư Lương : “Nơi ném xác là thùng rác, dưới sông, khu đất vắng người qua lại. Nếu đây là vụ án do người gây ra, quả là kẻ to gan lớn mật. Nhưng giả thiết đó lại phù hợp với những địa điểm ném xác nạn nhân. Tôi cho rằng hung thủ có kẻ đồng mưu. Cách xử lí của chúng thông minh chút nào. Phần ném vào thùng rác bị người nhặt rác phát , vứt xuống sông lại bị người ta câu lên, chôn xuống đất ven đường quốc lộ lại bị nước mưa sối sạch, lộ ra phần cánh tay người chết.”

      Bao Triển đưa tay nhấc phần cánh tay số ba lên, nhìn kĩ lại lượt nữa, dù quan sát nó rất nhiều lần rồi. Cánh tay này bị vùi ven đường quốc lộ, khi đó có chuyến xe đưa đón công nhân ngang qua. người xe thả hồn ra ngoài cửa sổ, bỗng giật mình phát ven đường có cánh tay nhô lên khỏi mặt đất. Lái xe vội vàng phanh gấp, mọi người chạy xuống xem rồi báo án ngay sau đó.

      Bao Triển nhìn rất lâu, ánh mắt bỗng dưng sáng lên, : “Móng tay!”

      Mọi người giờ mới để ý thấy ngón giữa và ngón áp út của cánh tay này, móng tay được cắt rất sạch , còn ngón cái, ngón trỏ và ngón út để móng dài. Đây là điều hết sức lạ lùng, hợp với lẽ thường. Trong năm ngón tay, hai ngón ở giữa bỗng nhiên bị cắt hết móng, những ngón còn lại lại nuôi móng dài, lí do là gì?
      thutran, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :