[Series] Mười tội ác – Tri Thù

Thảo luận trong 'Các Thể Loại Khác (Kinh Dị, Trinh Thám..)'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 2: Cầu thang nhuốm máu

      Rất nhiều người có thói quen đếm bậc cầu thang. Nếu ở cầu thang có đèn, khi xuống cầu thang, để chắc chắn mình bị hẫng chân, người ta vừa vừa ngầm đếm số bậc, rất có thể họ nghĩ rằng mình đếm nhầm.


      Trong các trường học thường lưu truyền những câu chuyện ma quỷ.


      học sinh nọ có sở thích đếm bậc cầu thang. hôm chập tối, học sinh bỗng nhiên mất tích. Thầy và bạn bè tìm kiếm khắp nơi nhưng thấy. Kể từ khi xảy ra chuyện, giữa lúc nửa đêm các bạn thường nghe có tiếng bước chân vọng lại từ phía cầu thang, còn có người từng nhìn thấy bóng đen lại lại ở đó. Sau này, tòa kí túc xá phá làm lại, mọi người phát bộ xương trắng bị vùi dưới cầu thang cuối cùng. Nếu ai đó đếm cầu thang mà phát bỗng nhiên thiếu mất bậc, người đó là kẻ phải thay thế cho bậc cầu thang kia.


      Tổ chuyên án sau khi điều tra được biết, nhà thầu xây dựng ở nơi này khi đó ăn bớt nguyên vật liệu. Tòa nhà nơi xảy ra vụ án cũng vì thế mà thiếu bậc thang.


      Sáu cảnh sát tỏ vẻ cảm phục trước tinh ý của Bao Triển. Những người sống trong tòa nhà đó có lẽ cả đời cũng chẳng để ý đến chi tiết này, những người ở tầng bốn và tầng năm có chăng cũng chỉ cảm thấy nhà mình thấp hơn chút mà thôi.


      Cụ ông Trương Hồng Kì chắp tay sau lưng, từ từ dạo bước đường phố. người ông vẫn mặc bộ quần áo kiểu Tôn Trung Sơn những năm sáu bảy mươi của thế kỉ trước. Những đề tài bình luận của cụ ông với những người khác là về những năm tháng xa xưa.


      Cả tòa nhà trống rỗng. Vợ chồng người bán quán ở tầng bốn chuyển nơi khác, chỉ còn lại ông bà ngoại Trần Lạc Mạt.


      Ông cụ dạo về, nhìn mãi lên chiếc cửa sổ hướng Bắc, thẫn thờ người, bậu cửa sổ đó treo giỏ hoa lan.


      Những thứ cũ mất, những thứ mới ở đâu?


      Thành phố hoang này từng có khách sạn, có nhà nghỉ. Nơi từng tràn ngập ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy, giờ chỉ còn lại gạch đá đổ nát. Cảnh sát trưởng sắp xếp cho tổ chuyên án nghỉ tại khu nhà gia quyến của cán bộ cảnh sát, rồi : "Các căn phòng ở đây phần đa đều để trống, mọi người cứ tự nhiên, chúng ta làm hàng xóm vậy."


      Tổ chuyên án tìm thấy căn nhà có trồng Thạch Lựu trước sân, dọn dẹp qua loa lát, sáu cảnh sát đưa đến vài bộ nội thất cũ, đều là đồ người ta chuyển nhà còn lại, có chiếc bàn trang điểm còn dán nguyên chữ "Hỉ" to tướng.


      Cảnh sát trưởng : " Tô My, điều kiện ở đây được tốt cho lắm, thứ gì cũng có chút sứt mẻ, mong thông cảm đừng chê. Mọi người chịu khó ở vài hôm vậy."


      Tô My tỏ vẻ trượng nghĩa, đáp; "Thế này ăn thua gì, chúng tôi còn phải dựng doanh trại ngoài trời để qua đêm cơ mà. Họa Long, giúp tôi vác cái bàn trang điểm này vào phòng , tôi chọn gian này."


      Giao sư Lương ngồi uống trà chiếc ghế sô pha rách, Bao Triển hí hoáy sửa lại chiếc ti vi cũ. Đường dây cáp truyền hình bị cắt, rất nhiều hộ gia đình đành quay về thời sử dụng ăng-ten ngoài trời. Bên ngoài cửa sổ, chiếc ăng-ten cột vào cây dương cao chót vót, dây còn treo thêm vài chiếc vỏ lon để khỏi nhiễu sóng. Bao Triển quay ăng-ten cho đúng hướng rồi đập đập mấy cái vào sau ti vi. Hình ảnh màn hình chuyển từ "đàn muỗi" sang thành bản tin thời .


      Họa Long nhấc chiếc bàn trang điểm vào trong phòng cho Tô My, rồi nằm vật ra giường. nhìn lên hình trang trí trần nhà, : "Tô My, có cảm giác như được về nhà ?"


      Tô My mải miết lau chiếc gương, quay đầu cười cái, rồi hỏi: " tỏ tình với tôi đấy à?"


      Họa Long cười lên sằng sặc, đáp: "Cảm giác của tôi về gia đình nghĩa là mọi người được ăn cơm cùng nhau, rồi mọi người cùng ngồi xem thời ấy."


      Tô My nhìn quanh căn phòng lượt, rồi cũng nở nụ cười có phần gian xảo: "Thế này nhà ta nghèo quá rồi!"


      Bao Triển bước vào, đặt bồn hoa lên bàn trang điểm của Tô My coi như đồ trang trí trong phòng.


      Họa Long: "Bao Triển, cậu chôm chỉa ở đâu được thế?"


      Bao Triển đáp: " Đâu có, đồ bỏ của người ta, sắp chết đến nơi rồi, chị Tô My nhớ tưới nước cho nó nhé."


      Bồn hoa này nằm lăn lóc ở góc tường trong sân nhà sắp khô nứt. Có số người bỏ , nhưng số thứ đồ vẫn còn nguyên vẹn ở vị trí của ngày hôm qua thay đổi. Đất trong chậu hoa khô cằn, những chiếc lá rụng gần hết, đầu cành vẫn còn may mắn sót lại bông hoa. Nó bé, nhàng hé nở. Trong bồn hoa có cắm tấm thiệp, thiệp viết dòng chữ: "Chúc mừng sinh nhật!"


      Tất cả mọi người đều quên mất sinh nhật Tô My. Mọi tâm trí bây giờ dồn cho vụ án bị moi ruột. Bản thân Tô My cũng chẳng để ý đến điều này, chỉ có người tinh tế như Bao Triển mới nhớ tới. Có lẽ cậu có tìm khắp thành phố cũng đào đâu ra chiếc bánh ga tô, thậm chí món quà sinh nhật ra hồn có khi cũng khó kiếm.



      Tối đó, cảnh sát trưởng mổ dê mở rượu, làm bữa tiệc khoan đãi tổ chuyên án.


      Vùng này có món đặc sản tên "dê tắm suối". Sau khi thịt dê xong, ướp thịt vào cùng gia vị và nước suối trong suốt đêm liền, sau đó cho cả con vào trong nồi lớn mà hầm, thêm vào khoảng ba chục loại gia vị và mười loại thuốc bắc nữa. Thịt dê khi ra lò thơm ngon đậm đà, ăn mềm mà ngán.


      Màn đêm buông xuống, ánh sao lấp lánh khắp trời. Bên dưới cây bạch dương trong sân khu gia quyến của Cục cảnh sát có treo chiếc nồi sắt. Trong nồi hầm cả con dê vàng. Nước canh sôi sùng sục, củi khô bên dưới bốc ngùn ngụt. Bên cạnh chiếc nồi đặt chiếc bàn gỗ dài, cảnh sát bưng âu gỗ lớn, đặt lên bàn. Mỗi người cầm chiếc dao , dùng để cắt thịt dê, sau đó chấm với nước tương dầm ớt và tiêu.


      Các cảnh sát gọi tổ chuyên án lại, cảnh sát trưởng rất nhiệt tình hiếu khách, ôm đến vò rượu được chôn dưới lòng đất nhiều năm.


      cảnh sát khác mang táo đỏ, ngô và đậu tương luộc sẵn đến. Mọi người cùng uống rượu, ăn thịt dê, vừa ăn uống vừa bàn luận về vụ án.


      Họa Long và cảnh sát trưởng cụng chén, cười : "Nếu cuộc họp phân tích tình hình vụ án nào cũng như thế này tốt biết mấy."


      Giáo sư Lương tấm tắc khen hương vị món thịt dê: "Đây là thứ thịt dê thơm ngon nhất mà tôi từng được ăn đấy!"


      Cảnh sát trưởng : "Ở chỗ chúng tôi có hàng thịt dê, chỉ là quán ven đường thôi, ông chủ dựng cái lán , biết bao nhiêu là khách, thậm chí có cả người nước ngoài đến đó cũng chỉ vì muốn ăn món thịt dê thôi. Cái nồi đó, mười năm nay chưa từng tắt lửa, liên tục hầm thịt. Mùi nước canh bốc lên thơm phức, nửa đêm lũ chuột cũng phải kéo đến. Miếng gỗ treo nồi hầm cũng ngấm mùi thơm, lũ chuột gặm được cái cũng đủ sung sướng rồi. Nhưng chỉ tiếc là... quán chuyển mất rồi."


      Giáo sư Lương : "Vụ án lần này khiến tôi nhớ đến món ăn."


      Cảnh sát trưởng tò mò hỏi: "Món ăn? Món ăn gì?"


      Giáo sư Lương đáp: "Món "ruột ngỗng tươi." "Những tiệm lẩu ở Thành Đô thường có món này. Tôi từng chứng kiến cửa hàng ở trấn Trung Hoà, huyện Song Lưu chế biến món này. người trong tiệm quảng cáo với khách rằng quán của mình có món "ruột ngỗng tươi" chính hiệu. Sau đó cậu ta chạy ra sân sau, lùa hai con ngỗng sống đến. Chẳng thèm rửa sạch vết bẩn dính lông ngỗng, cậu ta lập tức thò tay vào rút sống bộ ruột của con ngỗng ra. Ruột ngỗng lẫn với máu tươi và phân thái bị vứt thẳng xuống đất. lát sau, đĩa "ruột ngỗng tươi" vẫn còn nguyên hẳn mao mạch được mang lên bàn cho khách."


      "Mẹ kiếp! Ác thế là cùng! Nhưng nếu mọi người thích như thế, làm sao có món ăn dã man đó chứ!"


      Tô My liếc mắt nhìn Bao Triển. Mặt Bao Triển có phần ửng đỏ, là do uống rượu hay vì lí do gì khác. Ánh mắt ta lảng sang bên, ngượng nghịu dám nhìn Tô My.
      Họa Long : "Người ta bảo, cơ thể người có hai chỗ đau nhất, là ở mắt, hai là ở hậu môn."


      Cảnh sát trưởng đồng ý, đùa thêm: "Những người từng cắt trĩ. .. đều là hảo hán!"


      Giáo sư Lương tiếp: "Những thợ còn non tay thường phải lấy dao trích xung quanh hậu môn ngỗng vòng tròn, rồi mới moi ra được, còn những thợ lão làng chỉ cần dùng tay là đủ."


      Cảnh sát trưởng quay lại chủ đề vụ án, ; "Chúng tôi cho người đến bệnh viện Đất Mỏ lấy lời khai lần nữa. Nạn nhân Trần Lạc Mạt có nhớ lại chút về đặc điểm hung khí mà hung thủ dùng nhưng đó có phải móc cân ta cũng dám chắc. Lúc bấy giờ nạn nhân bị hung thủ dùng dây thắt ̉ đến ngất rồi, khi có người tới cứu, thở rất yếu, người dính đầy máu và phân..."


      cảnh sát bổ sung thêm: "Mặc dù vụ án xảy ra từ mấy hôm trước, nhưng tâm trạng nạn nhân vẫn chưa ổn định, mặt vẫn còn phù thũng nặng, đôi mắt sợ hãi nổi đầy gân máu, xen lẫn hai màu đen đỏ. Vết thắt để lại cổ vẫn rất nét, mỗi khi nhớ lại việc, đều sợ run lên."


      Giáo sư Lương phân tích: "Vụ án lần này có tình tiết cướp của hay xâm hại nào cả. Mục đích của hung thủ chỉ là muốn tạo ra vụ việc gây chấn động ở đây mà thôi."

      Bao Triển phân vân hỏi: "Đây rốt cục là vụ giết người ngẫu nhiên, hay là vụ án mưu sẵn từ trước?"

      Cảnh sát trưởng trả lời: "Theo tôi phỏng đoán, đây chỉ là vụ việc ngẫu nhiên. Theo những gì chúng tôi điều tra được, công nhân đó có xích mích gì với ai, vậy kẻ nào nhẫn tâm như thế? Chỉ tiếc là lực lượng của chúng ta ở đây quá mỏng yếu, công tác tìm kiếm nghi phạm là lượng công việc lớn, cần có thời gian để hoàn thành."

      Giáo sư Lương : "Bất kể đó là vụ án ngẫu nhiên hay có mưu tính từ trước, hung thủ là kẻ mất hết nhân tính, và có vẻ tâm lí trong tình trạng sắp khủng hoảng. Tôi cho rằng, chắc chắn chưa dừng lại, trừ khi chúng ta tóm được tên này, còn hẳn chịu bó tay đứng nhìn đâu."

      Giáo sư Lương đề nghị cảnh sát địa phương phát động tham gia giúp đỡ của quần chúng, hỗ trợ lực lượng tại cục cảnh sát nay, để có thể xử lí các trường hợp bất ngờ và quá
      sức của cục cảnh sát chỉ có sáu người này. Sau bữa ăn no, mọi người ai về phòng nấy.

      Tô My : "Hôm nay đúng là no căng cả bụng. Bao Triển, cậu dạo dưới trăng cùng tôi nhé!"

      Giáo sư Lương nghe vây, dặn dò: "Hai cậu đừng có xa quá, chú ý an toàn!"

      Họa Long cúi đầu làm mấy cốc rượu giải sầu với cảnh sát trưởng ngồi cùng , hai người vừa uống vừa chuyện, rồi cũng biết ra bao nhiêu bí mật nữa.

      lát sau, bỗng nhiên Tô My hốt hoảng chạy về mình. và Bao Triển bộ loanh quanh đến khu nhà của cụ ông Trương Hồng Kì. cầu thang tối mịt và vô cùng yên lặng, bỗng nhiên họ phát có máu tươi chảy xuống. Bao Triển ở lại theo dõi trường, Tô My chạy về gọi người. Cả đội cảnh sát lập tức tập hợp. Khu nhà nơi cụ ông Trương Hồng Kì ở cách trụ sở cảnh sát xa lắm. Mọi người chạy bộ thẳng qua, trong lòng vô cũng lo lắng cho an nguy của hai vợ chồng già.

      hành lang có chiếc chậu rửa mặt dính đầy máu tươi bị đánh ụp, máu chảy xuống cầu thang, rồi theo kẽ bậc thang mà chảy xuống tới tận tầng .

      Bao Triển gõ cửa, hai vợ chồng cụ Trương Hồng thậm chí hay biết chậu rửa có dính máu.

      Cụ ông , hình như nghe thấy bên ngoài có tiếng động, nhưng cụ nghĩ rằng đó là tiếng của lũ mèo hoang lại, nên cũng chẳng buồn ra xem. Theo kết quả điều tra tại trường, có ai đó cố tình để máu lên phía cửa nhà hai cụ già. dùng hai miếng gỗ ngắn đặt ngang phía khung cửa và để máu lên đó, nhưng do miếng gỗ quá mỏng, chịu nổi sức nặng của chiếc chậu nên gãy gập, khiến chiếc chậu đổ xuống. số chỗ máu đông thành cục, chỉ cần nhìn mắt thường cũng có thể đoán được đó là tiết dê.

      Chậu tiết này liệu có phải là do hung thủ mang đến hay ?

      Trong khu nhà này, trẻ từng bị tấn công cách đáng sợ, ông bà ngoại của phải chăng cũng đối mặt với nguy hiểm nào đó .

      Giáo sư Lương : "Đây phải là hành vi trêu đùa, mà nhất định là hành vi uy hiếp."

      Bao Triển cũng : "Bất kể ai là người làm việc này, mục đích của kẻ đó chắc chắn là để khi ai đó ra mở cửa, bị đội cả chậu tiết lên người. "

      Tô My đồng tình, : "Đúng thế, chậu tiết kia chẳng may bị đổ xuống, mục đích của vẫn chưa đạt được."

      Cảnh sát trưởng : "Chúng ta phải điều tra chút xem, gần đây có ai mổ dê , cái chậu rửa mặt này..."

      Cảnh sát trưởng có cảm giác chiếc chậu rất quen dùng đèn pin soi kĩ lượt, rồi bỗng nhận chính là... chiếc chậu của nhà mình.

      Cục cảnh sát mổ dê chiêu đãi Tổ chuyên án mới vừa ăn thịt dê cách đây lát. Cảnh sát trưởng người thường gọi là đầu bếp mập trong vùng giúp họ thịt dê. Sau khi xong việc, toàn bộ nội tạng và tiết dê đều biếu ta coi như cảm ơn. Cả nhóm lập tức tìm đến nhà đầu bếp mập. Người đầu bếp trong con ngủ say, mắt nhắm mắt mở : "Tôi để chậu tiết cái dậu bê tông trước cửa, định chờ tiết bay bớt mùi tanh, đóng thành tảng mới mang vào, nào ngờ có kẻ nào đó lấy trộm mất rồi."

      kẻ giấu mặt đánh cắp chậu tiết dê đặt bậu cửa nhà cụ Trương Hồng Kì.

      Tổ chuyên án và các cảnh sát khác ai gì nhưng đều có chung suy nghĩ. Kẻ trộm tiết kia vô cùng to gan và liều lĩnh, rất có thể chính là hung thủ trong vụ án Trần Lạc Mạt.

      Cảnh sát dặn dò cụ ông cần đề cao cảnh giác, nên ra ngoài lúc ban đêm, cũng được mở cửa cho người lạ.

      Thế nhưng, cụ Trương Hồng Kì nổi trận lôi đình, quát: "Đứa nào dám đến đây, tôi mài sẵn dao đợi nó rồi!"

      Ngày hôm sau, tổ chuyên án tiến hành điều tra kĩ lưỡng các chi tiết của vụ trộm tiết dê. Lời khai của đầu bếp mập đều là . này họ Tôn, vốn làm trong nhà ăn hậu cần ở Đất Mỏ, tính tình thà, cương trực, các mối quan hệ gia đình đơn giản. Cha ta bệnh tật nhiều năm nay, sống trong viện dưỡng lão Đất Mỏ, vợ con đều ở thành phố láng giềng. mình đầu bếp mập sống ở Vũ Môn, phần lớn thời gian trong năm theo các đoàn khoan giếng, làm đầu bếp nấu cơm cho công nhân, sống nay đây mai đó.

      Tối hôm sau, do mâu thuẫn mấy việc vặt, cụ ông tức giận lật đổ cả mâm cơm, cụ bà bực dọc bỏ xuống cửa hàng bán đồ ăn nhanh mua mì gói nhưng mãi vẫn thấy trở về.

      Khoảng 11 giờ tối, có tiếng gõ cửa, cụ ông vội chạy ra xem. Vừa mở cửa, cụ ông thấy cụ bà đứng bên ngoài lớp cửa sắt chống trộm. Hành lang chỉ màu đen đặc quánh, những tia sáng trong phòng yếu ớt lọt qua lớp lưới cửa chống trộm, rọi lên khuôn mặt cụ bà. Cụ bà nhắm mắt, mở mắt. Con mắt mở còn chút sức sống nào, ánh mắt quái dị vô cùng, khiến người đối diện khỏi sợ hãi.
      thutran, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    2. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 3: Cương thi xù lông

      Cụ ông Trương Hồng Kì định chạy lại mở cửa, bỗng thấy mái tóc cụ bà từ từ dựng lên. Cụ bà giờ này trông xa lạ, khiến chính cụ ông cũng nhận ra nữa. Cụ bà đứng ngoài cửa kia, những nhắm mắt, mở mắt, mà giờ từng sợi tóc trắng dựng đứng, cứng đờ. Ngay sau đó , chiếc đầu của bà cụ từ từ nghiêng sang phải, gân cổ phình to lên, con mắt vừa rồi còn mở giờ cũng nhắm lại, cùng lúc đó con mắt bên kia bỗng nhiên trào ra dòng máu đỏ.

      Cụ ông sợ hãi hét lên tiếng rồi giật lùi về phía sau. Cụ có linh cảm người vợ trước mặt mình hình như chết, nhưng người chết làm sao có thể gõ cửa được?

      Giữa nỗi sợ hãi ngập tràn, cụ ông nhớ lại lời dặn của cảnh sát, nên mở cửa mà quay lưng chạy vào nhà bếp lấy con dao to. Sau đó, cụ ông mở cánh cửa sổ nhà bếp, hướng về phía cửa hàng bán đồ ăn nhanh bên dưới hét lên mấy tiếng: " Có ai ? Cứu tôi với." Bấy giờ có mấy người dân phòng ngồi đánh bài trước cửa tiệm, nghe thấy tiếng kêu cứu của ông cụ liền ngẩng đầu lên nhìn.

      Cụ ông sau khi kêu cứu, cầm dao hùng hổ tiến ra phía cửa. Cảnh tượng trước mắt khiến cụ chết chân tại chỗ.

      Thân thể cụ bà cứng đờ, dáng người thẳng nhưng nghiêng hẳn sang bên phải, đầu dựa vào tường, chân nhấc khỏi mặt đất, trông hệt như con ma-nơ-canh được xếp dựa vào tường. Cụ bà hai mắt vẫn nhắm nghiền, bên mắt máu vẫn từ từ chảy xuống khuôn mặt rồi xuống đất. Nhưng điều khiến cụ ông kinh hãi hơn, là dường như có sợi dây thừng kéo từ đũng quần đến đầu gối của cụ bà, rồi vòng ra sau. Khi tiến lại gần hơn, nhìn kĩ, mới phát ra đó chính là ruột của bà cụ.

      Lại thêm vụ án móc ruột vô cùng dã man nữa xảy ra.

      Khi tổ chuyên án nghe tin chạy tới trường, số dân phòng tập trung ở dưới tầng . Cụ ông Trương Hồng Kì ngồi bệt dưới đất ôm xác vợ khóc lạc cả giọng. Cảnh sát trưởng tiến lại an ủi lát, rồi bảo cụ ông vào nhà để lấy lời khai. Cụ ông đau đớn vô cùng, đập bàn ghế : "Các còn mau gọi cấp cứu ? Mau đưa đến bệnh viện cấp cứu!"

      Cảnh sát trưởng an ủi: "Cụ bà mất rồi cụ ạ!"
      Giáo sư Lương và Cảnh sát trưởng tiến hành lấy lời khai của cụ ông, các cảnh sát khác hỏi thăm tình hình từ những người đứng xem ở tầng . Cụ ông khó tính vẫn mực đòi gọi xe cấp cứu, có lẽ cụ vẫn chưa thoát khỏi cơn ác mộng về cái chết của người vợ và thể chấp nhận thực này.

      Bao Triển, Họa Long và Tô My phụ trách kiểm tra trường. Cục cảnh sát có bác sĩ pháp y, họ đành tìm bác sĩ chuyên khoa trĩ để khám nghiệm tử thi. Nữ bác sĩ vội vàng chạy tới, khi lên đến tầng bốn, Họa Long bỗng lớn tiếng: "Dừng lại! được phá hủy trường."

      Tô My dịu giọng, : "Chị gì ơi! Chị giẫm phải ruột của nạn nhân rồi!"
      Nữ bác sĩ nghe vậy giật lùi mấy bước, lại giẫm phải khúc gì đó cứng cứng. ta lùi sát vào góc tường hành lang, đứng chết chân tại đó dám động đậy gì nữa.

      Cảnh sát mượn được số thiết bị chiếu sáng của đội khoan giếng, mọi thứ trong hành lang trường vụ án giờ đều như ban ngày.

      Nữ bác sĩ giờ mới nhìn , thứ dạng khúc và cứng mà mình giẫm phải hóa ra là đoạn ruột già vẫn còn nguyên chất thải rắn bên trong. Mặc dù biết có phần bất kính với người khuất, nhưng vẫn thể thốt lên: "Mẹ ơi! Kinh quá mất!"

      Cảnh tượng tại hành lang vô cùng thê thảm, mùi hôi của phân và mùi tanh của máu khiến ai nấy đều buồn nôn. Đoạn bục lớn nằm giữa cầu thang từ tầng bốn lên tầng năm được xác nhận là nơi cụ bà gặp tai nạn, đây cũng là nơi Trần Lạc Mạt bị tấn công. Trần Lạc Mạt và bà ngoại của mình gặp tai nạn cùng nơi.

      Nữ bác sĩ cho biết, ruột của người trưởng thành dài khoảng mười mét. Trong kết quả kiểm tra trường của Bao Triển, cụ bà có bệnh táo bón kinh niên này bị hung thủ lôi ra gần bốn mét ruột.

      Nữ bác sĩ khám nghiệm sơ qua lượt thi thể nạn nhân. Trực tràng của bà cụ bị vỡ, cơ vòng hậu môn có vết móc ràng, kết quả trùng khớp với phán đoán của phía cảnh sát, rất có thể hung khí là chiếc móc cân. Chiếc móc đâm vào đến đoạn đại tràng chậu hông, gây tổn thương dẫn đến xuất huyết trong và suy hô hấp. Áp lực khoang bụng tăng cao, cơ vòng hậu môn bị rách, nên hung thủ có thể dễ dàng dùng tay lôi ruột nạn nhân ra. Dưới áp lực khoang bụng, trọng lực và ngoại lực, máu phun ra từ phía hậu môn, khiến những chỗ phân táo bón lâu cũng theo đó rơi ra ngoài.

      tay vịn cầu thang tầng hai, tầng ba và tầng bốn đều phát dấu tay bằng máu rất ràng. Đây có thể là dấu tay do hung thủ để lại.

      Tô My chụp lại những dấu vết này, Bao Triển tiến hành lấy mẫu. Đây đều là những vật chứng vô cùng quan trọng, Họa Long và cảnh sát khác tìm chiếc cưa cắt lấy những đoạn tay vịn có dấu tay mang về kiểm tra kĩ lưỡng hơn.
      Những vật chứng tại trường đều là đầu mối quan trọng giúp tìm ra hướng phá án.

      Những vết máu tại hành lang có rất nhiều hình dạng khác nhau. Có vết do tràn ra, có vết do bắn ra, có vết lại do di chuyển tạo thành.

      Các vết máu bắn ra là manh mối vô cùng quan trọng. Khi máu bắn ra từ vết thương, do đặc điểm từng vết cho ra các hình dạng khác nhau. Bao Triển đánh dấu từng vết máu theo tuần tự, rồi căn cứ vào đó dựng lại quá trình gây án, kết hợp với những kết quả khám nghiệm do nữ bác sĩ cung cấp, việc điều tra có những kết luận sơ bộ, kết luận này cũng khiến mọi người vô cùng bất ngờ.

      Cụ bà tử vong vào khoảng bảy giờ tối, thời gian thời gian gõ cửa là vào khoảng mười giờ đêm. Nhưng xác chết sao có thể gõ cửa được?

      Bao Triển lập tức định báo cáo gì đó với giáo sư Lương, nhưng giáo sư xua tay : " cần nữa, tôi đoán ra cả rồi."

      Bao Triển : "Vụ án này giống hệt đề thi suy luận có liên quan đến việc xác chết gõ cửa."

      Đề thi như thế này: " đôi vợ chồng già sống ở tầng năm. Người vợ ra ngoài mua mì mấy tiếng sau mới trở về. Nghe tiếng gõ cửa, người chồng chạy ra định mở cửa, nhưng khi nhìn qua cửa chống trộm thấy vợ mình đứng ngoài hành lang, mắt nhắm mắt mở, mái tóc ngắn bạc trắng dựng đứng, người chồng cảm thấy vô cùng quái lạ, sinh ý đề phòng, chạy vào nhà bếp lấy dao rồi hướng ra ngoài cửa sổ kêu cứu. Khi chạy ra đến cửa, người chồng phát thấy vợ mình chết, nhưng thực tế người vợ chết cách đó 4 tiếng đồng hồ."

      "Hung thủ đứng ngay phía sau xác chết, vừa giữ cho nó đổ xuống, vừa có thể nấp, rồi đưa tay vào gõ cửa."- Giáo sư Lương phân tích.
      "Đây là cú lừa đáng sợ nhất mà cháu từng thấy."-Bao Triển khỏi rùng mình cảm thán.
      "Rất có thể mục tiêu đích thực của hung thủ là cụ ông Trương Hồng Kì mới đúng!"- Giáo sư Lương nhíu mày suy nghĩ.

      "Nếu đúng là như thế, tên hung thủ này quá tàn nhẫn, mất nhân tính."- Bao Triển .

      Trần Lạc Mạt may mắn thoát chết, giờ vẫn nằm trong viện cấp cứu. Bà ngoại của bị sát hại cách tàn nhẫn ngay tại chính hành lang nhà mình.

      Tại Trung Quốc từng xảy ra ít vụ án nạn nhân bị móc mắt. Có lời đồn mê tín rằng đôi mắt người chết có thể ghi lại hình ảnh của kẻ gây án. Cũng vì sợ bị phát , nên những kẻ này mới có hành động man rợ đến như thế.

      Bà cụ chết nhắm mắt. Nhưng cũng hiểu vì sao hung thủ chỉ lấy bên mắt của nạn nhân, đây cũng là lí do ông cụ thấy vợ mình nhằm mắt mở mắt.

      Khi đó, cụ ông Trương Hồng Kì thể lường được rằng mình nhìn thấy xác chết, xác chết đó đứng phía ngoài cửa sắt, khi ông cụ mở cánh cửa phía trong ra, con mắt còn lại mở chừng chừng rồi cũng từ từ nhắm lại.
      Phải chăng muốn bà cụ nhìn người còn sống lần cuối?

      Hay là người khuất, chỉ có thể nhắm mắt an nghỉ khi được nhìn thấy người thân nhất?

      Mái tóc nạn nhân bỗng nhiên dựng đứng có thể có nhiều nguyên nhân. trong số đó là do cơ thể nạn nhân tiếp xúc với vật mang điện. Trong bảo tàng khoa học có quả cầu tĩnh điện, khi tiếp xúc với quả cầu này tóc chúng ta dựng đứng lên. Những lúc dã ngoại, đôi khi cũng xảy ra trường hợp tóc dựng đứng khi gặp phải tượng này, chúng ta nên lập tức rời . Đây là tượng điện tích trong các đám mây và mặt đất sản sinh cảm ứng, nếu chúng ta vẫn đứng lại đó, rất có thể bị sét đánh.

      trường hợp khác cũng có thể khiến mái tóc dựng lên, đó là khi con người mới chết.

      Mọi người đừng lầm tưởng rằng khi chúng ta chết , cơ thể thể động dậy được nữa. Đàn ông sau khi chết tám tiếng đồng hồ, cơ quan sinh dục của họ vẫn có thể cương cứng lần cuối. Tóc và móng tay của người chết vẫn có thể tiếp tục dài ra, do sau khi chết, số tổ chức tế bào ngừng họat động hoàn toàn, mà vẫn tiếp tục thực các chức năng sinh lí như bình thường, do đó tóc và móng tay vẫn có thể dài ra được. "Cương thi" là giai đoạn mà bất cứ ai trong chúng ta cũng đều phải trải qua khi chết. Trong vòng bốn tiếng đồng hồ sau khi tắt thở, các nhóm cơ bắt đầu cứng lại, và tiếp đó tóc dựng đứng lên.

      Khi nhìn thấy cái xác bỗng nhiên thè lưỡi, đừng vội kết luận đó là bị quỷ nhập, mà do mùa hè nóng nực, trong vòng khoảng tuần, trong bụng xác chết bắt đầu phân hủy và sinh ra nhiều chất khí. Những chất khi này khi bị nén trong bụng người chết chèn ép và đẩy lưỡi người chết thè ra.

      Cũng như thế, khi thấy mái tóc của người chết bỗng nhiên dựng đứng, nên cho rằng đó là điều gì kì lạ, đây chỉ là tượng khi thi thể chuyển hóa sang trạng thái đơ cứng, giống như khi gặp lạnh, lớp biểu bì co lại, lông cơ thể chúng ta cũng dựng lên. tượng "xù lông" mà chúng ta thường nhắc tới chính là dạng của tượng lông tóc dựng đứng. chỉ cương thi có thể "xù lông", các loài thuộc họ chim khi bị kích động cũng xảy ra phản ứng tương tự. Những người nuôi mèo đôi khi cũng thấy thú cưng của mình "xù
      lông", điều đó chứng tỏ chúng dự cảm được mối nguy hiểm nào đó, mà đôi khi những người mê tín cho rằng những chú mèo cảnh báo thứ gì đó " bình thường".
      Tầm bảy giờ tối, hung thủ sát hại bà cụ ngay tại hành lang. Đến mười giờ, kẻ sát nhân quay trở lại trường gây án.
      Theo phân tích của tổ chuyên án, có thể hung thủ rời sau đó quay trở lại trường, hoặc cũng có thể ở đó với cái xác trong hành lang suốt mấy tiếng đồng hồ. Hung thủ lấy bên mắt nạn nhân để lại, rồi lôi cái xác . Ruột nạn nhân cứ thể kéo dài từ tầng bốn lên tầng năm, tới trước cửa nhà đôi vợ chồng già. dựng cái xác đứng thẳng trước cửa, đứng nấp phía sau rồi thò tay gõ cửa, còn tiện thể "giúp" nạn nhân giữ quần cho khỏi rơi xuống. Xác nạn nhân xảy ra tượng "cương thi", toàn thân đơ cứng, nên chẳng khó khăn gì để giữ thẳng. Thế nhưng chính tượng này làm mái tóc nạn nhân dựng đứng, khiến cụ ông Trương Hồng Kì nghi ngờ và cảnh giác. Cụ ông mở cửa ngay, mà chạy về bếp lấy dao, đồng thời gọi người giúp đỡ. Khi ông cụ mở cửa, hung thủ bỏ , cái xác được đặt đứng nghiêng dựa vào bờ tường, chiếc đũng quần tụt xuống đoạn mới để lộ ra phần ruột nạn nhân.

      Mục đích của hung thủ là gì? muốn đột nhập vào nhà sát hại cụ ông, hay muốn cướp đoạt thứ gì quý giá chăng?
      Tổ chuyên án nghĩ mãi vẫn thể hiểu nổi, bà cụ già có tài sản gì đáng giá? Và có thể có mối thù sâu đến mức nào cơ chứ? Hơn nữa, theo những điều tra bước đầu, dù cụ bà tính tình bảo thủ, nhưng đối xử với mọi người xung quanh hết sức hoàn hảo, hàng xóm láng giềng đều hết lời khen ngợi.

      Khi cảnh sát tiến hành lấy lời khai của những người có mặt xung quanh trường, được biết lúc đó có số dân phòng đánh bài trước cửa hàng bán đồ ăn nhanh ở phía dưới. Họ nghe thấy tiếng kêu cứu của cụ ông Trương Hồng Kì, rồi sau đó nghe thấy tiếng khóc thảm thiết, liền lập tức bảo cảnh sát. Do trong khu nhà này từng xảy ra vụ án mổ ruột, rồi còn có người để tiết dê, nên mấy người dân phòng đều dám lên lầu kiểm tra. Thực ra, điều họ sợ hãi nhất có lẽ vẫn là phải bất đắc dĩ giáp mặt với hung thủ. Tiếng khóc kia đủ để họ đoán ra được, trong khu nhà này chắc chắn lại xảy ra vụ việc gì đó nghiêm trọng rồi.

      Tiếng còi xe cảnh sát thu hút chú ý của người dân gần đó. Họa Long để ý thấy trong số đó có cả đầu bếp mập, người từng giúp cảnh sát trưởng thịt dê. Đầu bếp mập tò mò hỏi cảnh sát trưởng xem xảy ra việc gì, nhưng đáp lời. Họa Long hỏi đầu bếp mập, trong khoảng từ bây giờ tối tới mười giờ đêm ta ở đâu.

      "Tôi ở nhà thôi!" Đầu bếp mập trả lời.
      "Ai có thế làm chứng?" Họa Long hỏi lại.

      "Ơ, tôi ở nhà có mình, vợ con đều ở chỗ khác. Mà hỏi thế để làm gì? Rốt cục là xảy ra chuyện thế?" Đầu bếp mập vẫn giấu nổi tò mò, tiếp tục quay ra hỏi những người xung quanh đứng bàn tán.

      Từ lúc xảy ra vụ án đến khi báo cảnh sát, thời gian rất ngắn, rất có thể hung thủ vẫn nấp ngay trong đám đông xung quanh dây. Tô My lẳng lặng chụp ảnh những người xung quanh đó. Bao Triển lần lượt lấy lời khai riêng của từng người ngồi đánh bài trước cửa hàng đồ ăn nhanh, điều tra xem ai là người có thể gây án. Theo kết quả lấy lời khai, trong số những người đánh bài tại đó, có hai người từng mình ra ngoài vào khoảng thời gian rất khả nghi. người là chủ cửa hàng. Người này dọn quán vào khoảng mười giờ, rồi mang những thứ đồ lặt vặt bỏ lên chiếc xe ba gác, mình chở về kho. Người còn lại là người làm thuê, hôm đó bị đau bụng ngoài, trong thời gian đánh bài phải chạy ra ngoài nhiều lần.

      Cửa hàng bán đồ ăn nhanh nằm ở phía nam của khu nhà nơi xảy ra vụ án. Lối ra của hành lang nằm ở hướng Bắc, hung thủ rời khỏi trường trong khoảng thời gian rất ngắn.

      "Cụ có nghe thấy tiếng bước chân xuống cầu thang ? Nếu có nghe thấy, cụ đoán đó là loại giầy gì?" Giáo sư Lương hỏi cụ ông Trương Hồng Kì.
      "Tôi chẳng nghe thấy tiếng bước chân ai cả." ông lắc đầu, buồn bã đáp.
      Điều này khiến mọi người đều cảm thấy vô cùng khó hiểu. Hành lang chỉ có màu tối đen, đèn điện, nguồn sáng nào khác, làm sao hung thủ có thể xuống lầu cách im lặng như thế được?
      Thời gian trôi dần về nửa đêm, những người đến xem cũng ra về gần hết. người mẹ nắm tay cậu con trai mình, rồi thào dọa, cho cậu bé năng lung tung. Hai mẹ con họ sống trong khu nhà phía sau. Tô My tình cờ nghe thấy cậu bé ngước lên thầm với mẹ: "Sao chị con lại thấy có người nửa đêm xuống từ chỗ cầu thang kia ạ?"
      thutran, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    3. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 4: Bộ ruột trung

      Hai mẹ con họ sống trong khu nhà phía sau. Từ cửa sổ nhà họ có thể nhìn sang khu nhà cũ nơi xảy ra vụ án. Chị của cậu bé nửa đêm vệ sinh, thường có thói quen nhìn ra ngoài cửa sổ. Có vài lần, từng nhìn thấy người lại trong hành lang khu nhà này, nhưng do khoảng cách tương đối xa, trời lại tối, nên mặt người kia, chỉ nhìn thấy bóng người rất mờ ảo.

      Tổ chuyên án đến hỏi chuyện lấy thêm thông tin từ chị cậu bé. cho biết từng ba lần thấy bóng người lại ở hành lang đó, và mỗi lần đều thấy dựng tóc gáy. Trong đó có lần, người đó hình như chân đất, rồi thẳng vào trong hành lang tối mịt.
      Bao Triển để lại cho số điện thoại, và dặn lập tức gọi điện khi phát có bất cứ điều gì bất thường xảy ra.
      : "Cháu có chiếc kính viễn vọng, cháu giúp các chú làm hoa tiêu!"
      Cậu em trai nhảy lên vui sướng, giành lấy chiếc kính viễn vọng, hào hứng : "Chị! Em cũng muống xem cơ!"
      Những tên ác quỷ giết người thực ra chỉ là những con người bình thường. Họ đôi khi lướt ngang qua, có khi lại ngồi ăn cùng bàn với chúng ta cũng nên.
      Kẻ giết người mổ ruột nấp trong chính thành phố hoang này, nơi sống rất gần trường vụ án. Do lực lượng có hạn, cảnh sát thể mở rộng quy mô tìm kiếm. Tổ chuyên án và cảnh sát địa phương đành lấy trường làm điểm trung tâm, rồi lần lượt điều tra mở rộng ra các hộ xung quanh, đặc biệt là những người ngồi đánh bài gần đó khi xảy ra vụ việc. Tất cả đều phải lấy mẫu vân tay và dấu bàn tay, sau đó so sánh dấu tay của từng người với vết máu tìm thấy tại trường gây án.
      Tổ chuyên án phân tích cho rằng, động cơ gây án của cả hai vụ án biến thái này có thể xác định là giết người vì mục đích báo thù, và mục tiêu cuối cùng của hung thủ chính là cụ ông Trương Hồng Kì. thù hận của con người luôn gây tai ương cho nhiều người vô tội khác, do đó Trần Lạc Mạt và bà ngoại bé mới liên tiếp bị hại.
      Cụ ông Trương Hồng Kì nghe thấy tiếng bước chân xuống cầu thang, là do hung thủ chân đất, hề xỏ giày dép.
      "Kĩ năng" gây án của hung thủ ngày cách thành thục. tiến lại khu nhà, rồi chân đất lên cầu thang. Trong tay cầm chiếc móc cân lớn, và có thể đứng đó, im lặng mấy tiếng đồng hồ chỉ để chờ thời cơ. Trước đây, đợi như thế, cho đến khi công nhân Trần Lạc Mạt xuất , và gần đây, cũng đợi bà ngoại trở về và gây án.
      Hung thủ là kẻ vô cùng tàn nhẫn mất hết nhân tính, trong cả hai vụ án đều cố ý lấy ruột nạn nhân.
      Đặc biệt trong vụ án thứ hai, cảnh tượng vô cùng ghê rợn. Hung thủ nấp phía sau thi thể bà cụ, vừa giữ cho cái xác đứng thẳng, vừa gõ cửa. Nếu lúc đó cụ ông Trương Hồng Kì mắc mưu mà mở cửa, rất có thể ông cụ trở thành nạn nhân thứ ba.

      Tin cụ bà gặp nạn nhanh chóng lan khắp nơi. số họ hàng thân thích đến viếng và chia buồn, ai nấy đều cảm thấy vô cùng thương tiếc. Để đảm bao an toàn, người họ hàng đề nghị đón cụ ông Trương Hồng Kì về khu thành phố mới, nhưng cụ ông từ chối chuyển . Cụ sống ở nơi này biết bao nhiêu năm nay, nơi đây trở thành thói quen thể thay đổi và cụ cũng muốn phải nhờ vả đến người khác nên vô cùng cố chấp: "Bất kể kẻ đó là ai, muốn hại tôi, tôi chờ !"

      Cụ ông mài chiếc dao lớn sắc ngọt, còn chuẩn bị đoạn thép xoắn đặt đầu giường.
      Tổ chuyên án quyết định tìm kiếm manh mối vụ án từ những người họ hàng của cụ ông Trương Hồng Kì, hỏi kĩ về việc cụ ông từng có mâu thuẫn với ai? Và có kẻ thù nào còn sống ở Vũ Môn hay ? người em họ của cụ ông cho biết: "Khi còn trẻ, Hồng Kì từng là Hồng Vệ Binh. Hồi đó, đội Hồng Vệ Binh của Hồng Kì có cái tên rất nên thơ, là Tùng Trung Tiếu."
      Những người Hồng Vệ Binh năm ấy giờ đây đều già. Cả tập thể lớn nhường ấy bỗng nhiên biến mất như chưa từng có. ai muốn nhắc lại những việc từng xảy ra. Họ chọn quên lãng.

      Thế nhưng, lịch sử sao có thể bị lãng quên như vậy!

      Cụ ông Trương Hồng Kì quyết định im lặng, muốn nhắc lại những tháng ngày xưa cũ. Tổ chuyên án từng nhiều lần hỏi về việc này, hi vọng cụ có thể cung cấp đầu mối gì đó, nhưng cụ ông lại cố tình dối, tìm mọi cách chống chế, phủ nhận việc mình từng là Hồng Vệ Binh.
      Có đôi lúc, chúng ta thể nào đánh thức người giả vờ ngủ.
      "Nếu là người bị hại trong những năm đó quay trở về báo thù, hung thủ có thể cũng là người cao tuổi." Bao Triển phân tích.
      " người cao tuổi làm sao có thể giết chết người và làm trọng thương người dễ dàng như thế được? Hơn thế nữa, Trần Lạc Mạt hung thủ là môt người đàn ông trung niên còn gì."
      "Lúc đó, Trần Lạc Mạt quá sợ hãi, trong hành lang lại tối om ánh đèn, khả năng phán đoán nhầm độ tuổi của hung thủ là điều dễ hiểu.". Họa Long .
      "Các cậu đừng xem thường đám già chúng tôi. Tôi mà còn đứng lên được, Bao Triển cũng chưa chắc là đối thủ đâu nhé!" Giáo sư Lương vừa vừa nửa đùa.

      "Giáo sư, làm sao cháu dám động thủ với bác chứ!" Bao Triển cũng đùa lại.
      "Cháu quen bác cũng nhiều tuổi, mỗi ngày đều làm nhiệm vụ tuần tra, suốt hai mươi năm sương gió dạn dày, mình bác ấy bắt gần mấy chục tên trộm xe đạp, năm nào đến dịp lễ tết các lãnh đạo cục cảnh sát cũng đến chúc mừng." Họa Long kể. "Nhưng cũng có thể đó là con cháu đời sau của người bị hại sao?" Tô My tiếp tục phân tích.
      thù hận của con người có thể kéo dài rất nhiều năm. Mối hận có thể dẫn đến gây án, mối thù lớn có thể gây cả chiến tranh.

      Tên sát nhân Tôn Vệ, khi bị bắt quả tang ăn trộm dưa, đến lúc lớn lên, vì thù hận mà hạ sát nhiều người trong số những ai đánh lần đó. Cậu sinh viên Trâu Mỗ bị nhà trường đuổi học vì tội đánh nhau. Mười năm sau, cậu ta quay lại trả thù, dùng dao gọt hoa quả đâm chết lãnh đạo trường. đôi tình nhân sau nhiều năm chia tay, vẫn thể thoát khỏi ám ảnh của mối tình vụng trộm, thuê người giết chết người tình cũ.
      Tổ chuyên án quyết định bắt tay điều tra từ bên ngoài.

      Khu trung tâm mua sắm của thành phố Vũ Môn đóng cửa từ lâu. khu đất trống trước cửa trung tâm, ngày nào cũng có số người già tập trung tại đó. Họ ngồi những chiếc ghế gấp sưởi nắng, trong đó có người hay cầm trong tay cuốn "Tam Quốc diễn nghĩa", rồi ngồi ngay ngắn đọc đoạn trong cuốn sách kinh điển: "Miếu đường chi thượng, hủ mộc vi quan, điện bệ chi gian, cầm thú thực lộc, lang tâm cẩu hành chi bối, cổn cổn đương đạo, nô nhan tì tất chi đồ, phân phân bỉnh chánh..." Với ý mắng những người làm quan chỉ toàn kẻ bất tài vô dụng, ăn tiền bổng lộc của Triều Đình mà chẳng được tích gì. Kẻ làm quan mà nhân phẩm đâu khác nào loài lang sói, còn bao kẻ ti tiện đê hèn làm mưa gió lộng hành quyền chính.
      Tô My tiến lại gần, hỏi: "Bọn cháu là người của Cục cảnh sát, muốn hỏi thăm chút thông tin, cụ có từng nghe về đội Tùng Trung Tiếu ?"

      gương mặt phúc hậu của cụ lên nụ cười phúc hậu, rồi cụ hỏi vặn lại: "Xã hội đen hả?"
      Tô My trả lời: "Đây phải là băng nhóm xã hội đen ạ!"

      Bao Triển xen vào: "Là Hồng Vệ Binh ạ!"

      Họa Long thẳng vào vấn đề, hỏi: "Trong các cụ có ai từng là Hồng Vệ Binh ?"
      Tô My : "Chúng cháu chỉ muốn tìm hiểu chút thôi, mọi người đừng hiểu lầm."
      Cả nhóm các cụ già đều bật cười, chẳng ai thừa nhận, có lẽ họ lấy gì làm thích thú lắm với chủ đề này. Từng người từng người đứng dậy, gập chiếc ghế của mình lại rồi bỏ , cuối cùng chỉ còn lại ông cụ ngồi đọc sách. Giáo sư Lương tự mình lăn xe lăn lại bắt chuyện. Lúc đầu chỉ là vài ba câu về cuốn "Tam quốc", rồi sau đó giáo sư gợi chuyện để cụ ông kể về mười năm "hào kiệt" của mình.

      "Thời đó, tôi còn ở nước ngoài. kể cho chúng tôi nghe về thời ấy , cũng coi như cho lớp trẻ có hội tìm hiểu." Giáo sư Lương gợi mở.
      Cụ ông đọc sách mơ màng nhớ lại những kí ức xưa cũ, thở dài cảm khải, kể: "Năm 1957, tôi bị đánh sang cánh tả, rồi bị tống về lao động ở dưới nông trường. Tôi móc bùn đắp tường nhà, từ năm 1957 đến năm 1978, tôi làm suốt 21 năm công việc này. Những bức tường tôi đắp lên đâu cả rồi? Cứ đắp lên rồi lại đập đổ, cứ đắp lên rồi lại đập đổ, liên tục như thế, bao giờ ngừng nghỉ. Họ chỉ có mục đích duy nhất, đó là bắt chúng tôi làm việc, àm việc đến khi mệt nhọc, hết sức mà tự chết ."

      "Sao lại có kiểu hành hạ đó cơ chứ?" Tô My bức xúc .

      "Những người trẻ tuổi như các các cậu làm sao biết được cái khổ cực của thời đó. Chỉ vì lỡ dẫm phải tờ báo, cũng có thể bị đem ra đấu tố, đánh đập. Chỉ vì trong lúc đọc thơ chẳng may vô tình đánh quả bĩnh, coi như mắc phải trọng tội rồi. Chỉ vì treo bức tranh ở đầu giường, cũng bị coi là phản cách mạng, cha mẹ của người đó phải thay nhau tát vào mặt vợ hoặc chồng mình. Mông cậu to, được quy kết là xuất thân con nhà địa chủ, và thế là lại phen đấu tố và đòn roi."

      "Những điều đó đều là sao?" Tô My có vẻ dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

      "Rất nhiều người đều biết những việc thế này, chỉ có điều họ muốn . Trong sân lễ đường của thành phố Vũ Môn có gian nhà màu đen, là nơi cất các đạo cụ biểu diễn. Đó chính là nơi mà Hồng Vệ Binh trước đây dùng làm địa điểm đánh đập người khác, tường đến giờ vẫn còn nhiều vết máu khô, đến mùa hè là lại mốc meo lên. Cảnh sát các cậu nhìn thấy vết máu mọc rêu mốc bac giờ chưa?"- Cụ ông đọc sách .

      Những tòa kiến trúc tại thành phố Vũ Môn chủ yếu giữ nguyên phong cách của những năm sáu mươi, bảy mươi thế kỉ trước, vô cùng cũ kĩ. Mấy chục năm qua , những gian nhà mái bằng cũ vẫn còn rất nhiều, tổ chuyên án tìm thấy khu lễ đường mà ông cụ .
      Lễ đường năm ấy, giờ bị bỏ hoang, trở thành xưởng cưa xẻ gỗ. Trong căn nhà cũ trống hơ trống hoắc, dường như chờ ai đó đến đây. Dưới mặt đất vương vãi ít mạt cưa ẩm ướt, tường vẫn còn loang lổ những vết bẩn treo biểu ngữ thời trước, những vết máu mọc nấm mốc từ lâu còn thấy nữa.

      Tổ chuyên án cùng cảnh sát địa phương mở rộng
      phạm vi điều tra, trọng điểm nhằm vào những người già trong thành phố. Hung thủ rất có thể là người cao tuổi, từng bị cụ ông Trương Hồng Kì bức hại trong thời kì "cải cách văn hóa". Những mối thâm thù mà lịch sử để lại chẳng khác nào trái bom nổ chậm dù qua mấy chục năm, nhưng đến nay nó mới từ từ phát nổ. Công tác đối chứng đầu tay được thực rất nhanh chóng, nhưng kết quả khiến mọi người đều khỏi thất vọng. dấu tay nào mà cảnh sát thu được phù hợp với dấu tay máu tìm thấy tại trường.
      Vụ án rơi vào bế tắc, còn tia hi vọng nào, tất cả những gì phía cảnh sát có thể làm bây giờ chỉ là...Chờ đợi!

      Mấy hôm sau, cậu bé nọ vệ sinh lúc nửa đêm.
      Cậu dụi mắt mấy lần, nhìn kĩ lại vì hình như vừa phát rèm cửa sổ của nhà nào đó bên dãy nhà đối điện động đậy. Câu chạy về gọi chị . chị cũng cảm thấy vô cùng kì lạ. Nửa đêm canh ba, ai còn thức mà đụng vào rèm cửa làm gì? Vốn cho rằng đó là do gió thổi, nhưng nhà đó chẳng phải đóng cửa sổ rồi sao? Lớp kính kín như bưng, chứng tỏ chỉ có thể do có người đụng vào, trông giống như dùng tay đập đập vào tấm rèm, cứ hồi lại đập lần, có lẽ như lặp lặp lại động tác nào đó.
      Khung cửa sổ đó phải của nhà ai khác, mà chính là nhà cụ ông Trương Hồng Kì.
      chị lập tức nhấc điện thoại báo cảnh sát. Tố chuyên án và sáu cảnh sát tức tốc chạy đến trường. Khi họ lên đến nơi, cảnh tượng ra trước mắt man rợ thể diễn tả bằng lời.
      Cửa nhà mở, chiếc quạt trần trong phòng ngủ quay chầm chậm. cụ già gục giữa vũng máu, vết máu vung vãi khắp phòng, bắn cả lên tường, xuống mặt đất, bắn vào bộ ghế gỗ thời cũ trong phòng.

      Tô My nhìn nổi, vội chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo.

      Cụ ông Trương Hồng Kì bị hại, thân dưới bị hung thủ móc rách, rồi lôi đoạn ra ngoài.
      trường vụ sát hại quá đỗi man rợ, Bao Triển phát lớp lưới cửa chống trộm bị thiêu rụi, kẽ sắt vẫn còn mắc lại số vảy xốp tròn. Đây có lẽ là mưu kế của hung thủ. cố tình đốt lửa phía ngoài, để khói đặc bay vào trong phòng. Cụ ông Trương Hồng Kì chạy ra phải mở cửa và tìm cách dập lửa. Nhân cơ hội đó, đột nhập vào trong nhà, và sát hại nạn nhân.
      Tại trường gây án có dấu vết ẩu đả rất ràng hung khí rơi lại tại trường, đó là chiếc móc sắt dùng để treo thịt lợn. Thứ này ở quán thịt nào dưới quê cũng có.
      Đoạn thép xoắn mà cụ ông Trương Hồng Kì dùng để tự vệ cũng rơi nền nhà, con dao có vết máu, chứng tỏ trong lúc ẩu đả, hung thủ bị thương.

      Giáo sư Lương nhặt chiếc dao lên, nhìn kĩ lượt, rồi : "Mọi người lập tức truy đuổi, hung thủ bị thương, chắc chắn thể chạy xa được!"
      Giáo sư Lương và Cảnh sát trưởng ở lại trường, những người còn lại cầm đèn pin chia nhau tìm. Họa Long phát vài vết máu tại hành lang xem ra hung thủ bị thương hề . Bao Triển cũng tìm thấy mấy vết máu tại góc tường dưới tầng . Cảnh sát cho rằng đoạn đường phía trước mặt chính là hướng tẩu thoát của hung thủ, tất cả cầm đèn pin chạy đuổi theo.
      Bao Triển đưa ngón tay chấm ít máu, đưa lên ngửi, rồi vội ngẩng lên gọi gấp: "Mọi người quay lại, dùng đuổi sang hướng đó nữa."
      Nhóm cảnh sát lại vội vàng chạy về, tất cả đều thắc mắc. Bao Triển thào: "Đây phải vết máu, mà là... nước."

      Giữa bóng tối, vết máu và vết nước thực có phần khó phân biệt. cảnh sát ghé xuống thầm: "Quái lạ nhỉ! Mấy hôm nay làm gì có mưa."
      Bao Triển đưa mắt ngầm nhắc nhở mọi người đừng lên tiếng. đưa tay bí mật chỉ lên phía . Cửa số tầng bốn có treo chậu hoa. Cụ ông Trương Hồng Kì thường ngày mỗi khi đạo về đều phải nhìn lên khung cửa sổ đó lần, đó có treo giỏ hoa lan. ràng những giọt nước này xuống từ giỏ lan đó.

      Ngoài cụ ông Trương Hồng Kì ra, những hộ gia đình khác của khu nhà này đều chuyển từ lâu. Những người chuyển đều phải giao lại chìa khóa cho Hội quản lí cư dân bảo quản. Sau khi vụ án xảy ra, cảnh sát địa phương từng lục soát tất cả các phòng trong khu nhà này, nhưng phát điều gì đáng nghi ngờ. Thế nhưng giờ đây, trong căn nhà lẽ ra phải trống rỗng, bỗng nhiên có người đến tưới hoa, đó là điều vô cùng kì lạ. Chỉ có khả năng duy nhất, sau khi gây án, hung thủ ở ngay trong khu nhà này. Và đâu khác, nấp chính tại căn phòng người ở tầng bốn.

      Hung thủ trốn ngay trong khu nhà!
      Toàn bộ nhóm cảnh sát vội xông lên tầng bốn, Họa Long, Bao Triển, Tô My đều rút súng, tất cả đứng sẵn ngoài cửa, chuẩn bị xông vào.
      Cửa đóng, cơn gió thổi qua khiến cánh cửa từ từ hé mở.
      ----------------------------------------
      Hồng Vệ Binh: là các thanh thiếu niên Trung Quốc được giáo dục tôn giáo Marx-Lenin và tư tưởng Mao Trạch Đông, bị Tứ Nhân bang và Mao Trạch Đông sử dụng để thanh trừng bè phái, xúc phạm, đấu tố, tra tấn, phá hoại và cướp đoạt tài sản nhà cửa, bức tử, giết hại những cán bộ, tướng lĩnh và người dân tỏ ra thiếu tin tưởng hoặc bất đồng chính kiến với Mao Trạch Đông và phe trung thành với ông ta trong đảng Cộng sản Trung Quốc. Nạn nhân của các Hồng Vệ Binh bao gồm cả các lãnh đạo cấp cao trong Đảng Cộng sản Trung Quốc và Giải phóng Nhân Dân Trung Quốc.
      thutran, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    4. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 5: Bụi phủ cửa trần ai

      Phía sau cánh cửa là phòng khách trống rỗng, bóng người.

      Tổ chuyên án tập trung cao độ. Cả đội đều biết tên hung thủ man rợ và biến thái kia lẩn trốn trong chính căn phòng này. Bao Triển chỉ về phía căn phòng có treo giỏ lan, Họa Long gật đầu rồi xông sang trước tiên. Những người khác lập tức theo sau. Khung cảnh bây giờ vô cùng hỗn loạn, ánh đèn pin liên tục chiếu lọan xạ xung quanh. Họa Long đưa chân lên đạp tung cửa phòng, cả đội ập vào căn phòng có giỏ lan.

      Trong phòng trải tấm nilon lớn, trong góc nhà là chiếc cốc sắt cũ thời xưa, nắp cốc là nửa chiếc sủi cảo chiên chưa ăn hết. Chiếc đinh đóng tường có treo chiếc túi bằng vải bạt, bên trong thò đoạn dây thừng. Đây chính xác là chỗ ở tạm thời.

      " được lại gần!" - giọng run rẩy vang lên.

      Họa Long giơ tay ngăn mọi người lại, rồi đưa đèn pin chiếu sang hướng giọng . Mọi người nhìn thấy ông cụ ngồi bậu cửa sổ, quay lưng về phía căn phòng. Cơ thể ông cụ hơi nghiêng ra phía ngoài, bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy xuống tự vẫn.

      Đột cảnh sát hết lời khuyên nhủ, mong ông bình tĩnh lại, nào ngờ ông cụ đưa tay gạt giỏ hoa lan sang bên, rồi nhoài người rơi xuống từ tầng bốn...

      Sau khi vụ việc xảy ra, cảnh sát điều tra cho biết người nhảy lầu tự vẫn tên Tôn Thắng Lợi, là cha của đầu bếp mập. Ông cụ này bệnh tật lâu năm, sống trong viện dưỡng lão, chỉ còn chờ ngày trút hơi thở cuối cùng. Ông ta bí mật trở về thành phố Vũ Môn, thông báo với bất cứ ai, quyết tâm thực tâm nguyện cuối đời của mình: Báo thù.
      con người trước khi chết đến giỏ hoa cũng nhẫn tâm làm tổn hại, lại có thể gây ra ba vụ án móc ruột ghê rợn, làm chấn động vùng!
      Bàn tay tưới nước cho hoa cũng chính là bàn tay gây ra ba vụ án man rợ.
      Mỗi con người đều như nhau, tay trái thuộc về ác quỷ, tay phải ở bên thiên thần.

      Cụ ông nhảy xuống từ tầng bốn. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi giữa trung ấy, biết bao kí ức như ùa về từ dưới miệng giếng. Cụ ông dường như trở lại với con ngõ heo hút nơi mình lớn lên. Trong con ngõ ấy, những bông đậu tương mọc lạc loài nơi góc tường bung nở, cây Vu già có những mụn nhựa đen mọc chi chít, trong đám mây mờ ảo của kí ức, những đứa bạn thời niên thiếu như trở về rồi vụt qua, tất cả đều vẫn là những đứa trẻ xưa cũ. Rồi ông cụ nhìn thấy chính mình trong đám trẻ.

      Ấy là những năm tháng của thù hận, ấy là những năm tháng ai ai cũng là kẻ phạm tội, ai ai cũng là những tên hung thủ, và ai ai cũng là người bị hại.

      Năm 1967, chàng trai Tôn Thắng Lợi bước chân vào trường cấp ba. Cậu chưa bao giờ đánh nhau với ai trước đó, cũng chưa từng chửi tục bao giờ. Cái tội lớn mà cậu gây ra, chỉ vẻn vẹn gói trong bộ đồ Tây mà cậu khoác lên người. Mà , cậu còn có tội vô cùng lớn khác nữa, đó là cậu thích đọc thơ của Pushkin.

      Trong những năm tháng đầy biến động ấy, khi người mặc đồ Tây và đọc thơ Pushkin, đồng nghĩa với việc họ phạm đại kị.
      Tội danh mà họ phạm phải gồm có: " theo phái tư sản", "Gián điệp Xô Viết", "Phần tử phản động", "Quân cánh tả"!

      Ủy ban cách mạng của trường đưa Tôn Thắng Lợi ra thẩm vấn, trong đó cậu học sinh tên Trương Hồng Kì phụ trách vai trò chủ tịch hội đồng.
      Trương Hồng Kì: "Bộ đồ Tây kia ở đâu ra?"
      Tôn Thắng Lợi: "Đây phải đồ Tây, mà là quần áo kiểu Tôn Trung Sơn. Đồ phơi cạnh lò sưởi, may bị cháy mất miếng, nên đành phải khâu lại như thế này."

      Trương Hồng Kì: "Còn dám giáo biện, tất cả bọn phản động, còn chưa ăn đòn còn già mồm chịu nhận. Đánh nhử tử cho tôi."
      Chẳng mấy chốc, mặt Tôn Thắng Lợi xưng húp, máu rớm ra từ khóe miệng.
      Trương Hồng Kì: "Trong nhà có cả đồ Tôn Trung Sơn, phải là phủ nông mới lạ, khai mau, cậu thuộc thành phần nào?"

      Tôn Thắng Lợi: "Được, tôi khai! Tôi là con cháu của "năm giai cấp đen" "
      "Năm giai cấp đen" là từ tắt dùng để chỉ địa chủ, phú nông, phản động, phần tử xấu, và cánh hữu thời trước.
      Trương Hồng Kì: "Mau giao nộp danh sách bọn gián điệp ra."
      Tôn Thắng Lợi: "Tôi phải gián điệp."

      Trương Hồng Kì: " phải gián điệp mà mặc đồ Tây? Còn đọc thơ Pushkin?"
      Tôn Thắng Lợi: "Tập thơ này là của cha tôi để lại, quần áo cũng là của cha tôi."
      Trương Hồng Kì: "Cả gia đình phản cách mạng, mau nhốt lại, lục soát nhà, tìm xem có máy truyền tin nào ? "

      Nhà Tôn Thắng Lợi bị lục soát, tất cả đồ đạc đều bị đập nát, cha cậu sau khi bị tra khảo dã man nhảy xuống giếng tự tử, ông chịu nổi nỗi ô nhục này. Thằng bé nhà hàng xóm mới hôm trước còn ngoan ngoãn gọi ông tiếng "chú", hôm nay nhẫn tâm rút roi da vung về phía ông. Mẹ của Tôn Thắng Lợi bi cạo đầu thành hình " dương", bím tóc hai bên của bà giờ chỉ còn lại bên trái, bên phải bị những kẻ đầu tổ cạo trọc.

      Vào thời ấy, mùa đông rất lạnh, những vại dưa muối, mấy miếng đậu phụ, và nửa quả bí ngô để ngoài sân đều kết thành băng đá. Tôn Thắng Lợi vừa thở ra khói vừa xách xô gánh nước. Tay cậu cầm xô nước, đứng bên cạnh thành giếng mà ngẩn ngơ hồi lâu . Mỗi lần múc nước cậu đầu rất sợ nhìn xuống giếng. Lần này, cậu vô tình nhìn thấy gương mặt cha mình dưới đó. Nước trong giếng đóng băng, khuôn mặt cha cậu bị nước đá làm đông cứng lại.

      Xác người cha nằm dưới giếng giữa ngày đông lạnh giá. Giữa lớp nước đóng băng, khuôn mặt ông vẫn hướng lên phía bầu trời, chiếc mũi cao nhô lên khỏi mặt nước. Cảnh tượng đó đến chết cậu cũng thể nào quên được. Khuôn mặt đó của người cha theo cậu cả cuộc đời.
      Học sinh tại thành phố Vũ Môn chia làm hai cánh.

      cánh tên là "Tùng Trung Tiếu", nghĩa là tiếng cười giữa bụi cây, Trương Hồng Kì chính là thành viên trong đó. Tôn Thắng Lợi gia nhập nhóm Hồng Vệ Binh bên cánh đối lập tên là "Quỷ Kiến Sầu" nghĩa là ma quỷ trông thấy cũng phải sợ hãi.
      Mục đích của Tôn Thắng Lợi rất đơn giản, cậu chỉ muốn báo thù rửa hận cho cha mình.

      Tôn Thắng Lợi là con cháu của "năm giai cấp đen", xuất thân tốt. Để có được tín nhiệm của đội "Quỷ Kiến Sầu". Tôn Thắng Lợi phải vớt xác cha từ dưới giếng lên, lôi ra đầu phố. Trước mặt mọi người, cậu đổ dầu hỏa lên xác cha, và tuyên bố cắt đứt mọi quan hệ với những kẻ thuộc "giai cấp đen" cuối cùng châm lửa thiêu rụi xác cha mình.
      Những vụ ẩu đả tập thể giữa các nhóm Hồng Vệ Binh trong thành phố Vũ Môn ngày càng kịch liệt, có khi số người tham gia lên đến hàng nghìn. "Quỷ Kiến Sầu" và "Tùng Trung Tiếu " là hai nhóm mạnh nhất, từng xô sát với nhau nhiều lần, thậm chí có khi còn dùng đến cả vũ khí.

      Cuối cùng, trong trận quyết chiến, đội "Quỷ Kiến Sầu" của Tôn Thắng Lợi bị đánh bại, kẻ chết, người trọng thương. "Tùng Trung Tiếu" giành thắng lợi lớn, chiếm lĩnh tổng bộ của đối phương, chính là lễ đường thành phố Vũ Môn, còn bắt nhóm Hồng Vệ Binh bên phía "Quỷ Kiến Sầu" làm tù binh.
      Hồng Vệ Binh bắt Hồng Vệ Binh làm tù binh, Trương Hồng Kì bắt Tôn Thắng Lợi làm tù binh.
      Trong sân lễ đường có cây Vu già, Trương Hồng Kì trói chặt Tôn Thắng Lợi lại, rồi treo chiếc cân lên cây, lấy móc cân móc xuống hậu môn của kẻ tù hình, quả cân buộc vào chỗ hiểm, bắt Tôn Thắng Lợi đứng thẳng, chỉ được chạm hai mũi chân xuống đất. Giữa trưa, Trương Hồng Kì ngồi nghỉ ngơi dưới gốc bóng cây, bắt Tôn Thắng Lợi phải mở to mắt, nhìn thẳng lên vầng mặt trời như quả cầu lửa thiêu đốt, được chớp mắt, nếu ăn đòn. Từ giữa trưa đến chập tối, Tôn Thắng Lợi vẫn phải giữ yên tư thế ấy, giữa chừng cũng nhiều lần bị đánh đập, sau mỗi trận đòn lại thêm đau đớn gấp bội. Chiếc móc cân cắm sâu vào da thịt, máu chảy xuống chân thành vũng. Mãi đến tận nửa đêm, có người ra ngoài vệ sinh, vẫn còn thấy Tôn Thắng Lợi đứng yên ở đó...

      Những đám mây đen của ngày hôm qua cũng vẫn là mây đen của ngày hôm nay.
      Bóng tối lịch sử cũng kết thúc trong bóng tối.

      Con người có sức chịu đựng siêu cường đối với đau khổ và dày vò. Tôn Thắng Lợi vẫn sống, có lẽ ý niệm giúp cậu ta sống tiếp chính là "báo thù". Sau khi cách mạng văn hóa kết thúc, Tôn Thắng Lợi cưới vợ sinh con. Mấy chục năm nay, lúc nào người đàn ông này cũng mang ánh mắt hung hãn và khuôn mặt trầm. Mỗi năm trôi , gió sương lại bồi đắp thêm trong người, băng tuyết lại lấp đầy thêm tâm hồn của người đàn ông ấy.

      Mấy chục năm trôi qua, Tôn Thắng Lợi trở thành ông già, ngồi đơn mình chiếc ghế dài của viện dưỡng lão.
      Với những tháng ngày quá khứ kia, rất nhiều người chọn lựa việc lãng quên, nhưng Tôn Thắng Lợi .
      Có lẽ, trước khi chết, ông vẫn còn tâm nguyện nào đó chưa dứt, cũng có thể, ông dùng cả đời mình để lên kế họach và thực mưu đồ báo thù của mình.
      Người ta vẫn bảo "chó cùng dứt dậu", con người khi bị dồn đến thế còn đường thoát nữa, họ chọn lựa việc phạm tội, đó cũng là con đường cuối cùng có thể chọn, mặc dù đó là đường dẫn người ta xuống.

      Phía cảnh sát điều tra vì sao Tôn Thắng Lợi tìm được địa chỉ của Trương Hồng Kì sau này, chúng ta cũng thể biết được trong cuộc ẩu đả cuối cùng, họ với nhau những gì.
      Tôn Thắng Lợi đứng trong hành lang tối mịt, tay cầm chiếc móc cân, im lặng chờ đợi mấy tiếng đồng hồ, tấn công cháu ngoại của Trương Hồng Kì, lấy ruột ra cách tàn nhẫn. Trần Lạc Mạt may mắn thoát chết, mối căm hận trong lòng Tôn Thắng Lợi có cách nào nguôi ngoai, vì thế trong lần thứ hai, ông ta ra tay mạnh hơn trước.

      Mấy ngày đầu tiên, ai biết Tôn Thắng Lợi trốn ở đâu. Trong thành phố này có quá nhiều những căn nhà trống. Ông ta tính đến việc trở về nhà con trai mình, nhưng để tránh gây rắc rối, trong phút chót thay đổi kế hoạch, vào nhà đầu bếp mập nữa, mà chỉ lấy trộm chậu tiết dê đặt trước cửa, rồi mang để lên bậu cửa nhà cụ ông Trương Hồng Kì.
      Tôn Thắng Lợi làm như vậy, mục đích để cảnh cáo Trương Hồng Kì: "Nợ máu phải trả bằng máu!"

      Khi cảnh sát bận bịu tìm kiếm tại hành lang, Tôn Thắng Lợi trốn vào căn phòng tại
      tầng bốn. Ông ta vừa giết chết vợ của Trương Hồng Kì, còn đứng phía sau giữ cái xác và gõ cửa hòng dụ Trương Hồng Kì mở cửa ra tay sát hại ông ta. Cảnh sát địa phương từng lục soát tất cả các căn nhà trong khu này, có bất cứ dấu hiệu nào khả nghi, nên lục soát thêm.

      Tôn Thắng Lợi lấy căn nhà trống tại tầng bốn làm nơi ở tạm thời. Nơi này rất gần trường gây án, điều đó chứng tỏ thèm khát giết người của ông ta mãnh liệt đến mức nào. Ông ta nằm tấm trải nilon, áp tai xuống nền nhà để lắng nghe tiếng bước chân. Ông ta ăn sủi cáo chiên, và dùng chiếc cốc sắt cũ múc nước tưới hoa. Những tiếng khóc thảm thiết của họ hàng Trương Hồng Kì là thứ nhạc tuyệt mĩ trong tai Tôn Thắng Lợi.

      Đại đa số thời gian, kẻ sát nhân này dùng để nhìn giỏ hoa ngoài bậu cửa sổ và im lặng.

      Từ phía hành lang vọng lại những lời đối thoại của người họ hàng cụ Trương Hồng Kì. người cụ Trương Hồng Kì quá cố chấp, chịu dời , người phía cảnh sát nên phái người bảo vệ. Tiếng của họ cứ xa dần xa dần, tiếng bước chân xuống cầu thang cũng dần rồi mất hút.

      Đợi đến lúc nửa đêm, Tôn Thắng Lợi đứng dậy cầm chiếc móc sắt của mình lên...

      Tội ác mà con người gây ra cũng giống như cánh bồ công , mang theo hạt giống, dù có bay xa đến đâu, sớm muộn cũng nảy mầm đâm lá ở nơi nào đó khác.

      Phải chăng Trương Hồng Kì chịu báo ứng?

      Rốt cục ai mới là kẻ khơi mào cho những tội ác này?

      Tôn Thắng Lợi sát hại Trương Hồng Kì cách vô cùng dã man, tự mình cũng bị thương nặng. Ông ta chọn việc nhảy lầu tự sát để kết thúc tất cả.

      Những giây phút ngắn ngủi trong trung Tôn Thắng Lợi nhắm mắt, giơ hai cánh tay ra, cảm giác mình như bay, hề có chút cảm giác sợ hãi khi cận kề cái chết, mà ngược lại trong lòng như được giải thoát.

      Mắt ông rớm lệ.

      con người khi bị tổn thương, những giọt nước mắt có thể rơi ngay lập tức, mà phải đợi đến mãi sau này.

      Những giọt lệ dồn nén mấy chục năm trời nay tuôn trào, hòa với tiếng gió huýt bên tai.

      Tôn Thắng Lợi thấy mình bay qua khu dân cư cũ kĩ này, rồi lại bay qua những hàng bạch dương khu đất hoang, bay dần khỏi thành phố hoang ngày ít người ở, bay khỏi những kí ức lịch sử đen tối trong cuộc đời mình...

      Phồn hoa tận, chỉ còn lại thành phố bị bỏ hoang.
      Cảnh sát trưởng báo đầu bếp mập đến nhận thi thể.

      Đầu bếp mập cảm thấy vô cùng bất ngờ, : "Cha tôi trước đây đến con gà còn chẳng dám thịt..."
      Già trẻ trai ngoài phố bàn tán xôn xao về vụ án này, cậu bé tuổi đến trường : " là kinh khủng, biến thái, đáng sợ."

      Cụ già ngồi đọc sách trước khu trung tâm mua sắm bỏ hoang nọ cũng đứng trong đám dân chúng, cụ hỏi: "Cậu bé, cậu thấy vụ án này rất biến thái, rất đáng sợ sao?"
      Cậu bé trả lời: "Vâng ạ. Lấy ruột người ta ra, ông già sát hại ông già."

      Ông cụ đọc sách : "Thứ đáng sợ thực nằm trong trái tim của hai ông già đó, trước kia cũng vậy, bây giờ cũng thế... "
      Cậu bé tỏ vẻ hiểu ra chút gì, nhưng ngay sau đó lại từ bỏ việc suy nghĩ mà quay ra gọi lũ bạn: " học thôi bọn mày ơi! Chả liên quan gì đến bọn mình cả."

      --------------------------------------------
      Pushkin: nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch nổi tiếng người Nga. Ông được tôn vinh là đại thi hào, Mặt trời thi ca Nga. Ông có những đóng góp to lớn trong việc phát triển ngôn ngữ văn học Nga đại và là biểu tượng của dòng văn học lãng mạn Nga thế kỷ XIX.
      thutran, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    5. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Phần 5: Ngôi làng chết chóc
      Lời dẫn

      Tâm hồn chúng ta đều là những bông hướng dương vàng xinh đẹp, chúng ta được chúc lành bằng những hạt giống dành cho riêng mình. - Allen Ginsberg

      Phía đông dãy Thái Hành Sơn có ngôi làng . Ngôi làng ấy là nơi đáng sợ nhất đất nước Trung Hoa. Người thầy giáo làng họ Cao đưa các học sinh của mình dã ngoại đầu thu, bỗng trời đổ mưa như trút nước. cậu học sinh tiểu học bị lạc khỏi đoàn, thầy giáo và hàng trăm dân làng đổ tìm giữa cơn mưa lớn. Họ liên tục gọi tên cậu bé giữa chốn mênh mông ngút ngàn cây cối và bụi rậm, cuối cùng cũng tìm thấy cậu hôn mê bất tỉnh trong hang đất.

      Cậu học trò bị ngất do quá kinh hãi!

      Hang đất nằm ở phía ngoài của đê sông lớn. Trước mặt hang mọc đầy những lùm lau sậy cao vút. Đó là hang đất tự nhiên, do đất sạt lở và nước xói mòn mà thành. Bờ đê đầu kéo dài tới khu đầm nước, đầu dẫn tới cống chặn kênh dẫn nước vào làng. Con kênh gần như khô cạn quanh năm, chỉ vào hai vụ Xuân, Hè làm mùa mới đổ nước.

      Người dân phát xác chết kì quái trong hang đất. Cái xác mặc chiếc quần dài màu đen, khoá quần kéo, đũng quần tụt xuống hai đùi, chân nạn nhân xỏ giày ba ta, ngồi dựa vào vách hang. người và quần áo nạn nhân vẫn còn ẩm ướt dính đầy bùn đất. Thi thể trong thời gian phân huỷ, số vùng da khô nứt, khuôn mặt và nửa người bên phải lộ cả xương trắng. hộp sọ của nạn nhân có lỗ , đó cắm cành lau còn chưa héo hẳn, giữa hai bàn tay mạng nhện bắt đầu giăng tơ.

      Cậu học trò lạc mất đoàn, chui vào hang tránh mưa, chẳng may nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng này, sợ quá mà bất tỉnh nhân .


      Chương 1: Xác chết trong hang

      Đêm hôm đó, xã Đại Trạch đổ mưa lớn...

      Cảnh sát địa phương nhận được thông báo của người dân, lập tức thông đêm tiến hành kiểm tra trường. Sáng sớm ngày hôm sau, vụ việc được thông báo lên Cục cảnh sát.

      Bạch Cảnh Ngọc đưa những bức ảnh cho tổ chuyên án, bảo: "Mọi người xem mấy bức ảnh chụp trường này, rồi phân tích thử xem."

      Tô My quan sát kĩ tử thi trong ảnh, : "Nạn nhân là người trẻ tuổi. Nhìn qua cách ăn mặc xem ra điều kiện sống cũng được tốt cho lắm."

      Người phụ trách kiểm tra trường báo cáo sơ qua về tình hình điều tra. Vụ án này có trường gây án, trường chôn xác và trường di chuyển xác riêng biệt. chưa xác định được trường gây án, trường di chuyển xác bị dân chúng phá huỷ hoàn toàn. Phía trước hang đất là vùng tương đối rộng, phía tây bắc mọc nhiều cỏ dại, lớp cao lớp thấp, phía ngoài đê có nhiều lau sậy, vị trí hang vô cùng hẻo lánh và khó phát . Cách hang đất tầm trăm mét là vùng trũng, cũng chính là trường chôn xác. Người ta tìm thấy thi thể bảy nạn nhân còn lại tại đó, tính cả thi thể tìm thấy trong hang đất, tất cả có tám xác chết. Cả tám nạn nhân đều là nam giới, được xếp chồng lên nhau thành hình dấu "#", cách sắp xếp rất quy củ, đầu thi thể này gối lên chân thi thể kia giống như cách những người ở nông thôn xếp củi.

      Kết quả xét nghiệm tử thi cho thấy, tám nạn nhân bị hại vào những khoảng thời gian khác nhau. Có người chết từ nửa năm trước, có người ba tháng trước, nguyên nhân tử vong đều do bị thương nặng ở đầu, nhưng vết thương giống nhau, xem ra hung thủ dùng cùng loại vũ khí. Thời gian chôn xác được ít nhất ba tháng, mức độ phân huỷ của các thi thể đồng nhất. Cái xác kì lạ trong hang đất là của nam thanh niên. Ngoài lớp quần dài bên ngoài, người này còn mặc chiếc quần len. Trong bảy thi thể tìm thấy tại trường chôn xác, có nạn nhân cũng mặc quần len giống như thế. Theo phán đoán ban đầu, đây có thể là hai cha con, tuy nhiên cần làm xét nghiệm ADN để có kết luận chính xác. Giữa hai bàn tay của thi thể tìm thấy trong hang đất bắt đầu giăng mạng nhện, xương sọ có cắm bông lau chưa khô hẳn, kết hợp với kết quả giám định pháp y cho thấy, thời gian di chuyển xác chết vào khoảng ba ngày trước. Xương sườn của xác chết gãy, vết gãy tương đối mới, và xuất sau khi nạn nhân tử vong, điều này chứng tỏ khi hung thủ đưa thi thể từ trường chôn xác tới đây, hành hung xác nạn nhân.

      Mọi người bàn tán xôn xao, vụ án có quá nhiều điểm nghi vấn.

      "Hung thủ chôn các thi thể nhằm mục đích che giấu tội trạng, tại sao sau đó lại đào cái xác lên rồi chuyển sang hang đất? Điều này phù hợp với lẽ thường, hung thủ rất có thể chỉ có người." - Họa Long phân tích.

      "Người chôn xác liệu có phải là người di chuyển cái xác ? Tại sao kẻ đó lại hành hung xác nạn nhân? Vì sao lại phải kéo thi thể tới hang đất?" - Bao Triển đặt ra loạt câu hỏi.

      Trong đầu mọi người ra khung cảnh vô cùng đáng sợ:

      Giữa màn đêm, người đào lên cái xác, tóm lấy chân xác chết mà lôi xềnh xệch, thỉnh thoảng dừng lại hành hạ thi thể, cuối cùng ném cái xác lại trong hang đất ngoài bờ đê.


      Giáo sư Lương : "Nơi chôn xác chết địa thế hẻo lánh, thường ngày ít người qua lại, hơn nữa đường xá khó , nên có thể loại trừ khả năng người vùng khác đưa xác đến phi tang. Kẻ thực việc này chắc chắn rất thông thuộc địa hình nơi đây, xung quanh đó còn trồng rất nhiều cao lương, ngoài bờ đê mọc nhiều lau sậy, cách đường cái tương đối xa, chỉ có người bản địa mới thông thuộc nơi này như thế được."

      Xã trưởng Cao Nhật Đức giới thiệu: "Xung quanh đây có bốn thôn, Đông Thạch Cổ, Tây Thạch Cổ, Thượng Thạch Cổ, Hạ Thạch Cổ, tất cả đều thuộc xã Đại Trạch."

      Giáo sư Lương giao nhiệm vụ cho mọi người. Công việc đầu tiên bây giờ là xác định danh tính nạn nhân, cần đối chiếu với danh sách những người mất tích ở vùng này, xác định tên tuổi tám thi thể tìm thấy.

      Toàn bộ lực lượng cảnh sát được phân làm bốn nhóm, lần lượt đóng chốt tại bốn thôn để điều tra tình hình. Tổ chuyên án phụ trách điều tra tại thôn Đông Thạch Cổ, gần với trường chôn xác nhất. Phòng cảnh sát tỉnh đến thôn Tây Thạch Cổ, cảnh sát địa phương và các cơ quan liên quan khác tới điều tra tại thôn Thượng Thạch Cổ và Hạ Thạch Cổ. Lãnh đạo xã Đại Trạch cầu cán bộ thôn thông báo người dân được tự ý rời khỏi địa phương, tránh trường hợp hung thủ bỏ trốn.

      Họa Long tiếp: "Là vụ giết người, có kẻ dùng vật gì đó làm vỡ đầu nạn nhân, còn cắm cành lau vào đó, đây là điểm vô cùng đáng nghi. Quần nạn nhân kéo khoá, dây giày vẫn buộc chặt, có thể nạn nhân bị tấn công khi vệ sinh, cũng có khả năng bị xâm hại. Hộp sọ bị tổn thương nghiêm trọng, chứng tỏ hung khí là vật cứng, có độ nặng và độ văng nhất định, có vùng kim loại nhô hẳn ra ngoài."

      Bao Triển cũng đưa tay nhấc lấy mấy tấm ảnh, nhìn qua lượt, rồi phân tích: "Cái xác phân huỷ cách tự nhiên, quần áo dính đầy bùn, chứng tỏ nạn nhân được đào lên từ dưới lòng đất. Quần nạn nhân tụt xuống đến gần đầu gối, chứng tỏ có người lôi cái xác từ nơi khác đến."

      Giáo sư Lương : "Hung thủ sát hại nạn nhân, chôn kĩ dưới đất, sau đó lại đào lên, và di chuyển đến hang đất này."

      Bạch Cảnh Ngọc vỗ tay tán thưởng: "Xuất sắc! trường chôn xác nằm ngay gần đó. Người ta tìm thấy hố chôn xác tại khu đất trũng cách hang đất xa, trong đó còn có bảy thi thể khác nữa..."

      Khi cảnh sát địa phương tiến hành kiểm tra trường, phát bùn tại khu đất trũng gần đó cho kết quả phản ứng Benzidine dương tính (Phản ứng Benzidine: Phản ứng thử hoạt tính men peroxidase, loại men tìm thấy trong máu), chứng tỏ trong đất có chứa nhiều thành phần của máu. Cảnh sát vốn cho rằng đó là trường gây án, nhưng ngờ khi đào xuống đoạn phát còn bảy thi thể bị chôn phía dưới. Các thi thể đều có dấu vết bị hại rất rệt, tất cả đều bị thương nặng ở đầu. Vụ án làm chấn động cả vùng quê, cảnh sát nhanh chóng báo cáo tình hình lên cơ quan cấp cao nhất, tổ chuyên án lập tức được phái đến xã Đại Trạch, hỗ trợ cảnh sát địa phương phá án. Đây là vụ án mạng có tính chất đặc biệt nghiêm trọng.

      Tám người bị hại, hung thủ chôn các thi thể nạn nhân ở nơi hẻo lánh, đây là vụ án có số nạn nhân nhiều nhất mà tổ chuyên án từng tiếp quản.

      Phòng Cảnh sát tỉnh kết hợp cùng cảnh sát địa phương thành lập đội trọng án lâm thời, do giáo sư Lương của tổ chuyên án chỉ huy. Do lo ngại vụ việc dính líu đến các nhân tố chính trị, các cơ quan liên quan cũng chủ động tham gia hỗ trợ.

      thutran, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :