1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Sinh viên tồi trường Bắc Đại - Phá Đầu (58c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Chó Điên

      Chó Điên Well-Known Member

      Bài viết:
      4,012
      Được thích:
      12,975
      chương 55
      Buổi tối, mấy nàng trong ký túc xá đều có lớp, tôi mình trốn trong phòng miên man suy nghĩ, lật lại toàn bộ đoạn đối thoại chia tay trong đầu, vẫn nghĩ ra có chỗ nào đúng. Có thể tôi và Phương Dư Khả ở bên nhau vốn là khiêu chiến với chỉ số thông minh của tôi. Lúc trước đấu võ mồm với nhau, tôi luôn tránh được bị dùng uyên bác của mình đè bẹp dốt nát của tôi, thường thường cả tiếng sau tôi mới bừng tỉnh, hiểu ra lời khó hiểu, mông lung lại thâm thúy của chế nhạo tôi, sau đó mới phát ra mình thương tích đầy người, ngẩng đầu lên được. Mà giờ, cách thức chia tay của vị nhân tài kiệt xuất trong số những người độc mồm độc miệng này cũng quỷ quái. Chín giờ mười, khi mấy nàng kia sắp quay lại ký túc xá, di động vang lên, nhìn lại đúng là Phương Dư Khả.

      Tim tôi đập thình thịch, cứng nhắc nhận điện, bên kia có tiếng , chỉ có giọng hát lười biếng của Norah Jones, thấp thoáng trong đó là tiếng nức nở. Tôi a lô vài tiếng, có ai trả lời. Tôi gọi lại, có ai bắt máy. Nội dung của vở kịch này càng ngày càng phát triển theo hướng kinh dị, các loại cảnh tượng giết người, cướp của, bắt cóc lướt qua đầu tôi lần, tim tôi đập mạnh liên hồi, vô cùng hoảng hốt. Tôi sửa soạn chút, khoác thêm cái áo khoác, chạy về hướng nhà Phương Dư Khả.

      tới đó, tôi lại đụng phải kiểu đóng cửa tiếp. Cánh cửa bảo vệ màu trắng dưới ánh sáng tỏa ra vẻ lạnh lẽo. Tôi hít sâu hơi, ấn chuông cửa, ai trả lời. Sau khi bấm mấy lần nữa vẫn yên lặng như tờ, tôi thất vọng, định quay đầu bước trong phòng truyền đến tiếng đồ đạc đổ vỡ, cửa phòng cũng cạch tiếng, mở ra. Tôi mừng rỡ quay lại, trước cửa là thần bí kia, đôi mắt long lanh như nước nhìn tôi, phía sau ta là giọng tiếng ầm ĩ của Phương Dư Khả. Trái tim tôi như bị nghiền qua, tôi xấu hổ vặn hai bàn tay: “I am just coming by. I go back now.”

      Dù sao tiếng còn chưa qua cấp bốn, từ ngữ đều chỉ dừng lại ở giai đoạn thô sơ. Nhưng thời khắc này phải lúc để nghĩ về vấn đề tiếng hay tiếng , mặc dù tôi nghe hiểu người phía sau ta dùng tiếng kêu gào cái gì. Tôi chỉ biết tôi tự mình đa tình tới nhìn lang quân của tôi, còn lang quân của tôi kim ốc tàng kiều từ lâu. Tôi phải áo bông giữa ngày hè của , phải cây quạt giữa ngày đông của . Tôi coi mình là mật đường của , lúc này lại biến thành thạch tín. Tôi đây rốt cuộc bắt kẻ thông dâm tại giường hay là chia uyên rẽ thúy? Thở dài quay người, dưới chân lại như có lực hút nặng, bước cũng nhấc nổi. cam lòng, ngàn vạn lần cam lòng. Người con trai có mái tóc đen nhánh, đẹp như tranh vẽ kia cuối cùng vẫn thuộc về tôi.

      kia hiếu kỳ quan sát tôi, kéo tay tôi vào phòng. Tôi chưa từng nghĩ tới, đối với người lớn lên ở nước ngoài như ta, quan niệm “hai vợ hầu chồng” lại có thể ăn sâu vào tâm trí như vậy.

      Tôi theo ta vào phòng. Vào bên trong, tôi nhìn thấy bàn là đống chai rượu bừa bộn, bên cạnh mấy chai rượu là Phương Dư Khả mặt đỏ bừng nằm úp sấp xuống.

      thần bí kia lại càng làm ra vẻ thần bí, dẫn tôi tới bên cạnh Phương Dư Khả, tự mình thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài.

      Tôi vội vàng gọi ta lại. Tôi muốn làm tình hình càng thêm phức tạp. ta lập tức mỉm cười ngọt ngào: “He needs you.”

      Chị này, kẻ kém cỏi này có thể hiểu được những lời này. Tôi chỉ trình độ tiếng của tôi rất hữu hạn, nhưng tại thời điểm quan trọng vẫn phát huy công dụng: “Who are you? Lover? Sister?”

      Chị này lại chơi trò chơi chữ với tôi: “Sister, but feeling like lover. Please take care of him. When he wakes up, you can ask him by yourself.” Phương Dư Khả uống say, ánh mắt mông lung chút, động tác chậm chạp chút, trong miệng cái gì , lát tiếng Trung, lát lại tiếng . Trong lòng tôi vô cùng buồn phiền. Ngay cả uống say cũng có thể tiếng , người này là phản quốc. Tổ quốc nuôi lớn như vậy dễ dàng lắm sao? Người ta ân nghĩa ít như rãnh nước cũng phải báo bằng cả thác nước, nếu ít nhất cũng phải đào được con suối nho . Tên nhóc nhà ngược lại, chưa được bao nhiêu tuổi chạy tới chủ nghĩa tư bản đại gian đại ác kia vui chơi rồi. Tôi thừa dịp mơ mơ màng màng, dùng sức nhéo gương mặt . Aiz, trước đây, nếu trêu chọc như thế, nhất định châm chọc lại em đúng ? Có lẽ sau này còn cơ hội để chà đạp nữa rồi. Khi nghĩ như vậy, những thương cảm trong lòng lại thăng cấp. Đau thương từ tim mà tới, tôi cũng tiện thể uống mấy hớp rượu.

      Từ đến lớn, tôi chưa từng khuyên người khác đừng uống rượu. Khi ở cùng với Tử, tôi uống chậm, con bé uống nhanh, mỗi lần hai chúng tôi uống chưa lâu, con bé say mèm, tôi cũng giả bộ thăm hỏi hay khuyên can, vì vậy, dưới ương bướng của tôi, tửu lượng của con bé đột nhiên tăng mạnh. Nếu Phương Dư Khả uống rượu cùng tôi, tuyệt đối bị mấy chai rượu này làm khó xử. Tính cách sau khi uống rượu của tôi tốt, tôi cũng biết, ngoại trừ tiểu bậy bạ, chuyện mất mặt gì cũng chừa, chảy nước mắt nước mũi hát hò, đọc diễn văn, ôm ôm hôn hôn, làm được. Còn Phương Dư Khả hiển nhiên từ được gia đình dạy dỗ nghiêm ngặt, mặc dù uống say cũng tùy ý đâu, ngoại trừ chút, còn lại vô cùng yên tĩnh. Nhưng, thế này cũng quá mức yên tĩnh rồi, giống như sắp ngủ tới nơi. Mùa đông Bắc Kinh vừa mới bắt đầu, còn chưa tới lúc thời tiết ấm. Sợ là ngủ ở phòng khách lạnh như băng này, ngày mai cảm lạnh.

      Tôi đành phải đẩy đẩy người , ngã rất dễ dàng, đầu trĩu xuống ngả lên vai tôi. Tôi gọi : “Phương Dư Khả, say rồi sao?” Trong lòng tôi nghĩ, câu hỏi này là vô ích, giống như hỏi xem người ta ngủ hay chưa. Điều khiến tôi vô cùng ngạc nhiên là Phương Dư Khả mệt mỏi trả lời câu: “Chưa say.” Người đáp những lời này cũng giống làm náo loạn khi say, thậm chí có mấy phần tỉnh táo. Vì vậy, tôi lại hỏi câu: “Phương Dư Khả, biết vừa rồi ai vừa nhéo mặt ?” Động tác chớp mi mắt của có chút chậm chạp, nhè đáp: “Biết, là đồ ngốc tên Lâm Lâm.” Trước đây, mỗi khi gọi tôi là đồ ngốc, trong mắt nhiều khinh bỉ, bỗng nhiên trở nên dịu dàng như vậy, khiến cho từ “đồ ngốc” này ngược lại vô cùng thân thiết, chiều. Nhưng dù sao cũng uống rượu, câu tiếp theo đâu vào đâu: “ hối hận rồi.” Những lời này tuy liên quan tới ngữ cảnh trước sau, nhưng giờ trái tim tôi vô cùng mẫn cảm, nên nó lại bị cứa thêm vết thương. Nếu người con trai say chuếnh choáng gọi tên bạn , lại tiếng hối hận, sợ là thần kinh có thô như cây cột điện cũng phải suy nghĩ. Còn gì đến thần kinh bị cọ xát nhiều ngày nay của tôi? Tôi quan tâm có nghe được hay nữa, chỉ chầm chậm: “Em biết hối hận rồi, nhưng thị trấn chúng ta cởi mở, phải lần là gả được. Mẹ già nhà em bình thường dũng mãnh chút, nhưng khi có chuyện lớn vẫn biết nặng , tuyệt đối dùng dao phay ép chịu trách nhiệm, chúng ta cũng chưa xảy ra quan hệ gì. Dù có xảy ra hôm nay cũng hợp được ly được, tuyệt đối nên uống rượu mà hại mình, làm ra vẻ người đàn ông si tình, hai hướng biết hướng nào như thế. Chu Lâm Lâm em mặc dù có bề ngoài như Điều Thuyền, Tây Thi, những cũng phải cây đào nở được hoa, sống được ngần ấy năm cũng có ít nhất hai người mến, cũng tính là quá thất bại. cần tự trách…”

      Tôi nghĩ, bài phát biểu này ràng, thông minh, nếu giờ suy nghĩ của Phương Dư Khả tỉnh táo, sợ là bắn ra mấy giọt nước mắt cảm kích tôi rộng rãi như vậy. Tôi giương mắt lên nhìn, trong mắt Phương Dư Khả có gì đó ươn ướt, đọng ở khóe mắt lúc, sau đó, cuối cùng, trong cái nhắm mắt mà chảy tràn xuống thành dòng nước.

      Nước mắt biệt ly, nước mắt cảm động có thể chạm tới nơi sâu nhất của con người. Nhất là yên lặng rơi nước mắt, có thể dùng vô thanh thắng hữu thanh, khiến cho người nhìn mà rung động. Vì vậy, tôi cũng nức nở theo. Nếu so ra, tôi khóc tương đối xấu xí. Nước mắt còn chưa ra vài giọt, nước mũi sắp thành dòng, rất giống dáng vẻ khi say rượu.

      Xuyên qua hai mắt mông lung ướt đẫm, tôi nhìn thấy Phương Dư Khả chậm rãi tiến tới gần tôi, ôm lấy tôi chặt, môi cũng run run tìm kiếm nơi chốn của nó. Tôi nghĩ, đây chỉ sợ là nụ hôn cuối cùng. Vì vậy, đôi môi bị vây quanh bởi nước mắt nước mũi cũng trắc trở, nặng nề tiếp nhận tiếp nhận nhiệm vụ cuối cùng. Tôi vốn tưởng chỉ là lễ nghi như chuồn chuồn lướt nước, ngờ trận mưa rền gió dữ lại ập tới. Phương Dư Khả giống như trút hết uất ức ngập đầy trong lòng lên người tôi, khi cắn khi mút, giống như phải nuốt tôi vào bụng mới vừa lòng. Quả nhiên đoán sai, Phương Dư Khả có khuynh hướng bạo lực. Đầu lưỡi và môi tôi có chút tê liệt, thậm chí cảm nhận thấy mùi máu tanh trong miệng. Tôi cảm giác như hồn phách bị phân chia, nửa chìm đắm trong thân mật điên cuồng này, nửa khác lại từ phía cao vừa thương xót vừa nhìn tất cả những chuyện này. Nhưng tóm lại, Phương Dư Khả uống quá nhiều rượu, khi quấn quýt đến mức tôi sắp hết thở nổi, tay cũng bắt đầu thành mà sờ mó, cởi nút áo tôi. Hai nửa thần trí khắc nhập trong nháy mắt khiến tôi tỉnh lại. Mặc dù đây là mục tiêu cố gắng mấy tháng nay của tôi, nhưng đây phải là tình nồng mật ý, dưới tình huống đôi bên cùng tình nguyện, nước chảy thành sông. Lúc đó, dù Phương Dư Khả có chút ép buộc, tôi cũng rụt rè đẩy vài cái để tăng thêm phần thú vị thôi. Nhưng, tình huống nay tôi nhìn rất ràng. Chỉ sợ Phương Dư Khả quên mất tôi là ai, chỉ vì chịu chút kích thích mà muốn xâm chiếm tôi, hơn nữa, đây cũng chỉ là cuộc chơi khi say rượu, khi tỉnh lại xin lỗi tiếng rồi vẫn có thể bay như dự định. Vả lại tôi rồi, dù chúng tôi có xảy ra quan hệ chúng tôi vẫn cứ hợp được ly được. Vừa khéo, khi mong ước bấy lâu bày ra ngay trước mắt, tôi vẫn phóng khoáng đến mức có thể rằng, nếu có được cả trái tim và thân thể tôi cần. Vì vậy, trong cuộc chơi mãnh liệt đầy sấm sét và khói lửa này, nhân cơ hội hít được hơi thở trong lành, tôi vội vàng : “Phương Dư Khả, say rồi.”

      Phương Dư Khả hổn hển , “ say.” Giọng lúc này có chút cảm giác chuếnh choáng. Tôi đành hỏi: “Vậy cho em biết, sổ tiết kiệm của để ở chỗ nào, bên trong có bao nhiêu tiền?” Phương Dư Khả đối phó như thường: “Sau này cho em hết.” Tôi nghĩ bụng, uống say còn có thể ra được những lời hợp lòng người như thế, nhân tài.

      Bình thường tôi hay suy nghĩ, nhưng lúc này lại muốn tính toán, tất cả những động tác của đối với tôi có bao nhiêu là lòng, bao nhiêu là thú tính. Về phương diện này, dù có 1% thú tính, 99% lòng, tôi cũng can tâm tình nguyện. Tình cảm chân vĩnh viễn thể chiết khấu, đó là chứng cuồng sạch trong tình của tôi.

      Vì vậy tôi dùng sức vùng ra, giống như đánh vật với . Mà thân thể chưa được 160 cm của tôi ở dưới con quái vật 180 cm như có vẻ hơi yếu ớt. Dù có giãy thế nào cũng chỉ có thể tăng kích thích mà thôi. Phương Dư Khả dễ dàng dùng tay chặn hai tay tôi ở bên , tay kia cởi áo khoác của tôi. Toàn thân tôi ngã lên ghế, tôi biến thành con rùa trở mình được. Tôi rất hối hận, vì sao tôi mặc bộ đồ thể thao thường mặc, ít ra còn có thể tăng chút sức lực cho hành động của tôi. Buổi tối đầu đông ra đường, tôi chỉ mặc chiếc áo sơ mi và chiếc áo khoác. Môi Phương Dư Khả di chuyển từ môi tôi xuống hõm vai. Từ cổ truyền tới mùi rượu nhàn nhạt, hòa với từng vết cắn đau nhức.

      Trong nháy mắt, tôi cảm thấy hề có chút bất lực và tuyệt vọng, mong chờ nhìn tất cả sắp sảy ra, biết phải làm gì ngoài cảm thán câu: “Phương Dư Khả, biết ? Chúng ta chia tay rồi. Chuyện này rốt cuộc phải xem như thế nào?” Động tác cổ đột nhiên ngừng lại. Đầu Phương Dư Khả vùi sâu vai tôi. lát sau tôi mới cảm giác được, bờ vai ngừng run run, từ đám quần áo mềm mại truyền tới câu “xin lỗi” phiền muộn. Câu xin lỗi này dẫn ra tất cả oan uổng và uất ức của tôi mấy ngày nay, khiến tôi khóc rống lên.
      tart_trung, tutuOrchidsPham thích bài này.

    2. Chó Điên

      Chó Điên Well-Known Member

      Bài viết:
      4,012
      Được thích:
      12,975
      chương 56
      Sau ngày hôm đó, tôi trở nên rất ngoan ngoãn. Mỗi sáng, đúng bảy giờ rời giường, mua túi cải thảo muối và sữa đậu nành, ăn xong tôi học tiếng Đức giờ. Sau đó là học cách quy củ. lớp, tôi dùng di động, ăn đồ ăn vặt, cũng ngủ gật. Cho dù có là lớp tư tưởng chính trị khô khan nhất, tôi cũng tập trung tinh thần để nghe. Sau khi hết giờ lên lớp, tôi tới phòng thiết bị để nghe tiếng , làm số đề bài nghe. Lúc chạng vạng tối, tôi tản bộ ven hồ Vị Danh. Tôi cảm thấy cuộc sống trôi qua như vậy rất tốt. nhìn thấy hình bóng Phương Dư Khả, nghe được giọng Phương Dư Khả, biến mất trong thế giới của Phương Dư Khả, tôi cảm thấy rất tốt.

      Vương Nhất Mạc và Chu Lỵ mấy ngày nay đều sớm chiều ở chung, dính đến mức sắp hợp thành thể, nể mặt tôi là bà mối nửa đường, cũng được đối xử vô cùng long trọng. Chỉ cần bọn họ ăn, nhất định mời tôi làm bóng đèn. Tôi hai lần rồi sau đó đều từ chối. Thứ nhất là vì Vương Nhất Mạc rất ít khi tới căn tin ăn, mỗi lần đều cùng Chu Lỵ hẹn tôi ở tiệm cơm cách trường hơn mười km. xe buýt, tôi rất dễ thất thần mà quên xuống. Theo thói quen, tôi tìm kiếm bàn tay từng nắm lấy tay của tôi, lộ ra vẻ mặt dịu dàng mơ hồ dưới ánh mặt trời; thứ hai là vì ánh mắt thương hại vô cùng ràng của bọn họ, hình như mỗi câu đều có ý muốn đả thông tư tưởng tôi, nhất là Chu Lỵ, lại, cuối dũng dẫn trọng tâm câu chuyện tới các loại kết luận như “đàn ông là cái rắm”. nghĩ tới, chính con bé mỗi ngày đều bị cái rắm hun chết mà vẫn vui vẻ. Con khi chỉ số thông minh đều bằng . Tôi từng như vậy. Vào cuối tuần, Vương Tiệp và A Đào luôn luôn kéo tôi dạo, xem xét bộ mặt thành phố. chợ sớm mua táo cũng bắt tôi trả giá. Tôi nghĩ tâm tính bọn họ quá mức đen tối, người ta sớm về muộn buôn bán chút ít, chúng ta mua ít quần áo chút là có rất nhiều tiền để mua táo, vì vậy tôi thèm trả giá, trả rất nhiều tiền, mua về xong lại để chờ chúng thối ra. Chuyện này càng khiến mấy nàng kia hoảng sợ. Mấy nàng đưa tôi ngắm núi ngắm non. ngắm thác nước, lại tới nông trại hái trái cây, còn chụp cho tôi rất nhiều ảnh. Nụ cười của tôi trong ảnh rất gượng gạo, ánh mặt trời chiếu vào mặt ngược lại có vẻ tái nhợt quá mức. Tôi nghĩ bọn họ cũng cần quan tâm quá như thế. Cuộc sống của tôi vô cùng phong phú, hai mươi năm qua chưa từng phong phú như thế, tôi có thời gian để nghĩ đến quãng thời gian hẹn hò giữa và tôi, người giờ chẳng còn liên quan tới tôi nữa. Người kia có vui sướng hay , có lưu luyến hay , móng tay có còn sạch như vậy hay , ánh mắt có còn trong sáng hay , mồm miệng có còn nham hiểm hay , tôi tuyệt đối quan tâm. Thực , chút tôi cũng quan tâm.

      Nhưng, vì sao ký túc xá của chúng tôi gần nhau như thế, tôi vẫn chưa từng nhìn thấy ? Cho dù chỉ là thoáng qua?

      Sau đó, vào buổi trưa của ngày cuồng phong gào thét, tôi nghe tháng sau xuất ngoại. Chu Lỵ đứng trong gió thấp thỏm nhìn tôi, có chút hối hận vì tin tức này cho tôi biết. Cát bụi Bắc Kinh đáng ghét, đập vào mắt tôi đau muốn chết. Tôi dám dụi nó, sợ trong mắt chảy ra thứ gì đó quá chát quá đắng. Tôi chỉ đành ngửa mặt lên nhìn ánh mặt trời nhợt nhạt xuyên thấu qua những đám mây xám xịt nặng nề. Ánh mặt trời trong lòng tôi cũng là dáng vẻ như thế này. Buổi tối hôm đó, tôi ngồi xổm trong WC, ném sim điện thoại mạnh. Nhìn nó lắc lư trong nước, cuối cùng biến mất trong đường ống chỉ trong chốc lát, tôi có chút niềm vui biến thái. Vừa khéo, ngày hôm sau Vương Nhất Mạc phải quay về New Zealand, buổi tối ta mời mấy người trong ký túc xá bọn tôi hát. Tôi khẩn cấp đồng ý. Tôi với bọn họ, chị đây hôm nay muốn làm đại gia, mấy người tốt nhất là tìm mấy chàng đẹp trai tới đây. Mấy tuần nay, mấy nàng này đặc biệt chiều chuộng tôi, chỉ cần tôi gì cũng đều đồng ý. Quả nhiên, vừa bước vào phòng hát, tôi nhìn thấy có mấy người xa lạ ngồi bên trong, bề ngoài ai ai cũng khôi ngô, tuấn tú. Chỉ là, bỗng nhiên tôi có hứng thú với trai đẹp. Nhìn bọn họ giống như đồ trang trí trong phòng, mất mặt. Tôi nghĩ nếu Tử biết giờ tôi có suy nghĩ như vậy, sợ là trục xuất tôi khỏi sư môn, vĩnh viễn được quay về đơn vị.

      Trò chơi trừng phạt tương đố thô bỉ, người thắng tung ra vài con xúc xắc, chỉ định người thua hôn môi người có số ứng với con xúc xắc kia. Tôi vỗ tay được, chơi là phải chơi kích thích chút, dù sao tại tôi là người độc thân, chơi hết mình. Nhạc nền là bài hát “one night in Beijing”. Tiếng gào, tiếng hô hết sức, rất ầm ĩ. Tôi uống bia, chân đạp lên sô pha, ôm xúc xắc giơ lên quá đầu. Xúc xắc kêu lạch cạch trong cốc. Tôi “cạch” tiếng hạ xúc xắc xuống bàn, hét to cháy họng: “Hạ! Chị đây muốn hôn môi tất cả các em, lau sạch miệng cho chị!” Tôi nghĩ nếu còn ngậm thêm điếu thuốc, tôi chính là tay cờ bạc lưu manh chính hiệu. Nhưng hôm đó, số của tôi đỏ cách thần kỳ, thua lần duy nhất lại phải hôn Chu Lỵ. Tôi cam lòng, gào lên: “Chu Lỵ, hôn cậu bằng tớ liếm chính mình. muốn, muốn, dù sao tớ cũng là ân nhân của cậu và Tiểu Mạc, cậu dâng Tiểu Mạc nhà cậu cho tớ .” Vừa , tôi vừa trịnh trọng vươn tay mời Tiểu Mạc ra khỏi hàng. Mấy nàng trong ký túc xá biết hôm nay tôi muốn chơi tới phát điên, đều tùy ý tôi. Đại khái là dáng vẻ học hành chăm chỉ, nghiêm túc tiến về phía trước của tôi lần trước kinh khủng hơn bất cứ thứ gì khác. Bọn họ tình nguyện nhìn tôi phát điên chứ muốn tôi làm con ngoan trò giỏi như cái xác hồn. Vì vậy, tôi có chỗ dựa vững chắc là bọn họ, gan to hơn ít. Vương Nhất Mạc biết làm thế nào, đành phải lắc đầu, nhìn vai nhìn về phía Chu Lỵ. Chu Lỵ cầm chuông lắc lắc: “Tiểu Mạc, đừng nhún vai. Vừa nhún vai là giống như người nước ngoài vậy, cảm giác văn hóa khác biệt với bọn em. Ở nước ngoài hơn mười năm, thói quen sinh hoạt đều thay đổi. đổi lại lần nữa cho em. , , để nhà em hôn cái. cứ coi như mua thịt nha.” Tôi vui sướng đến mức nhảy cẫng lên? Có lẽ, nhưng nước mắt tôi lại sắp tràn ra. Bởi vì tôi nghĩ, nếu Phương Dư Khả ở nước ngoài mười năm, có khi nào cũng thay đổi thói quen sinh hoạt? Ví dụ như còn thích ăn những thứ tôi thích nữa, còn những thứ đồ uống tôi nữa, còn nhớ người từng bị mắng là đồ ngốc nữa? Mọi người đều chờ tôi hôn. Nhưng bỗng nhiên tôi muốn nữa. Ý nghĩ hy vọng người đối diện là vô cùng ràng.

      Đúng vậy, tôi nhớ . Bất kể khi tôi căn tin ăn bánh bao, khi tôi học tiếng Đức, khi tôi nhìn bảng đen, khi tôi ở bên hồ Vị Danh, hình bóng luôn luôn tận dụng mọi thời khắc để vào tâm trí tôi, lan tỏa, tràn đầy. Sim điện thoại ném rồi, nhưng tôi còn nhớ rất số của ; chia tay rồi, nhưng tôi còn nhớ cái ôm của ; xuất ngoại rồi, nhưng tôi còn nhớ hơi thở của .

      Trái tim tôi còn chưa thôi đau đớn. ra, tôi có cách nào vô tâm như vậy. Tôi . Tôi rất . Cho dù bỏ lại tôi , tôi vẫn còn học tiếng , chỉ mong ngày nào đó cũng có thể sống cùng dưới bầu khí, có thể len lén nhìn chút. Những suy nghĩ tầm thường này khắc sâu vô cùng. Thậm chí, ngay cả mấy nụ hôn đùa giỡn tôi cũng muốn trao cho người khác. Tôi chỉ muốn cùng … Tôi nhìn gương mặt có chút xấu hổ của Vương Nhất Mạc, đầu chần chừ cúi tới gần, mắt chậm rãi nhắm lại, trong lòng có vô số giọng thầm “ muốn, muốn”. Ngay tại thời điểm đó, tôi cảm thấy đôi tay mạnh mẽ níu vai tôi lại. Tôi xoay người, nhìn thấy đôi mắt đen như mực vô cùng tức giận. Chủ nhân của đôi mắt kia kéo tay tôi, lôi tôi ra khỏi phòng hát.

      Trong phòng, nhạc vẫn còn tiếp tục. “Thiếp đợi hai nghìn năm, vì sao phu quân còn chưa trở lại…” lối , khúc tình ca tầm thường truyền đến từ căn phòng khác. Mơ hồ còn có thể nghe có tiếng người nôn mửa trong WC gần đấy.

      Phương Dư Khả chỉ đứng trước mặt tôi. mặc chiếc áo ca rô màu xanh, kết hợp với gương mặt đẹp. Chỉ là gương mặt trắng nón này lên vẻ mệt mỏi và đau buồn. Chúng tôi nhìn nhau gì. Bài tình ca tầm thường kia còn cất lên, người nôn gần như muốn nôn ra mật. Trái tim đập thình thịch dường như bình tĩnh lại trong tiếng hát và tiếng nôn mửa này. Vì vậy, tôi mạnh mẽ quay đầu, rồi lại bị kéo. Phía sau là tiếng thở dài của Phương Dư Khả. Đôi mắt tôi lại đau xót. Trước đây, khi dùng những từ ngữ cao thâm hoặc trắng ra để châm chọc tôi, tôi tức giận đến mức muốn cắn lưỡi tự sát; giờ, châm chọc tôi nữa, chỉ thở dài tiếng, lại cũng có thể khiến tôi hít thở thông. thở ra hơi, : “Xin lỗi.”

      “Tách”, nước mắt rơi xuống góc vuông so với viên gạch, đèn màu chiếu lên nó đủ mọi màu sắc, sặc sỡ đến lóa mắt.

      tiếp tục phía sau tôi: “Chuyện hôm đó, xin lỗi. uống quá nhiều.” Tay của tôi bị nắm phía sau. Tay Phương Dư Khả ấm áp như trước đây, thậm chí hơi lạnh. tiếp tục : “ phải xuất ngoại rồi. Sau này mình em phải chăm sóc bản thân mình. Nhớ là dù có lười biếng cũng phải đun nước, được tùy tiện uống nước lạnh, rượu cũng nên uống ít thôi, dù có chơi cũng được quên mình như thế, có chuyện gì được trốn tránh, nếu có chuyện vui mà ra được, hay uất ức gì tìm tới …”

      Quá dài dòng, quá lắm lời, Phương Dư Khả, có biết tôi rất ghét hay … Tôi xoay người, căm giận nhìn : “ giờ tôi rất uất ức, giờ tôi cũng rất uất ức, với có ích gì hay sao? Sau này tôi phải chịu uất ức, tôi biết đâu tìm ? cho tôi biết, gọi điện đường dài quốc tế như thế nào? Mã điện thoại của Luân Đôn là bao nhiêu? Rạng sáng, khi tôi muốn khóc, phải chăng còn phải tính xem bên là mấy giờ, ban ngày hay ban đêm, ngủ hay chưa, có bị tôi đánh thức hay ? Tôi còn phải nghĩ xem, tôi quấy rầy như thế có được hay , có ghét tôi hay ? Chu Lâm Lâm tôi bình thường dứt khoát thế nào, cầm được cũng buông được, vì sao lại biến thành kẻ đáng thương như thế? ràng là đá tôi, vậy mà tôi lại phải là người cố chấp chia tay, cuối cùng tôi còn phải chạy gọi điện cho , với , tôi vô cùng uất ức, vô cùng khó chịu đến mức nhịn được. Tôi phải sống như thế hay sao? Sống như vậy, tôi có còn là tôi trước kia hay ?”

      Phương Dư Khả nhìn tôi, ngạc nhiên đến mức mồm há ra lại ngậm vào: “Vì sao vậy? Em khó chịu? Vì sao khó chịu? Vương Nhất Mạc kia làm gì em?” Tôi muốn dựa vào tường ngất xỉu. Tôi vươn tay ra đánh mạnh vào tường. ràng tôi chuyện của chúng tôi, vì sao lại kéo cả những người khác vào? Tôi méo miệng: “Vương Nhất Mạc làm gì tôi, là tôi làm gì ta đúng hơn. Ngày mai ta về nước rồi.”

      Đôi mắt Phương Dư Khả lên vẻ đơn: “ ta về nước em khó chịu như vậy? Còn xuất ngoại sao?” Tôi nhìn , nghĩ rằng cuộc đối thoại này như lọt vào sương mù cách kỳ lạ. chàng kia còn ho khan, tôi rất muốn qua đạp cho ta cái, cho ta biết, mi có thể ho thành quen, nhưng cớ gì bà chị đây phải nhịn mi thành quen, nhất là những khi tâm tình chị đây vui thế này. Tôi đành nắm lấy tay Phương Dư Khả, vào trong phòng, cầm lấy micro với bạn cùng phòng và mấy chàng tài tử: “ giờ đầu óc tôi ràng lắm, rất có nhiều chuyện tôi nghe hiểu, vì vậy cho tôi mượn lỗ tai và trí tuệ của mấy người dùng lát.” xong, tôi tắt nhạc .

      chàng hùng kháng nghị tỏ vẻ bất mãn. Tôi nghĩ người này ngốc đến mức muốn liều mạng với dự báo thời tiết của CCTV, thời tiết thay đổi còn nhìn ra. Cuối cùng, cả phòng yên tĩnh lại, nhất là sau khi bên kia kết thúc bài hát ầm ĩ, đong đưa. Tôi quay sang với Phương Dư Khả: “Phương Dư Khả, người tên là Vương Nhất Mạc này là bạn trai Chu Lỵ. khó chịu của tôi tuyệt đối liên quan tới ta, vì vậy, mong đừng chia tay rồi còn phán cho tôi tội danh đứng núi này trông núi nọ. Cho dù cảm giác phai nhạt, hối hận gì đó cũng đừng có chụp mũ loạn xạ như vậy.” Phương Dư Khả như hóa thạch ở đó, đại khái còn chưa thích ứng với bầu khí yên tĩnh. Mấy người khác há mồm to đến mức nhét được cả quả trứng vào. quá tiện lợi cho bọn họ rồi, được xem miễn phí màn, lát nữa tôi phải quay lại thu tiền. Chậm chạp lúc lâu, mới từ từ mở miệng: “Vậy vì sao em muốn chia tay ?” Khốn, là con mẹ nó buồn bực. thế nào mà lại lằng nhằng rắc rối như thế này. Tôi dừng lại chút, giơ cốc nước lạnh lên uống cạn. Đôi mắt Phương Dư Khả trông mong nhìn tôi uống nước, dám lời.

      Tôi phát , ra tôi có thể có khí thể nữ vương. Tôi nhìn Phương Dư Khả: “Phương Dư Khả, bằng lương tâm mình xem, chuyện xuất ngoại là chuyện nhà quyết định trong mấy cái cuối tuần sao? Chuyện nhà muốn di dân, cho tới giờ còn chưa với tôi. Chính mình học tiếng tiêu chuẩn, liếc mắt đưa tình với người khác, tưởng tôi mù sao? tưởng tim tôi làm bằng đá chắc? Tôi còn phải chờ nhắc tới? Hôm nay đến tìm tôi, tôi rất cảm động. Nhưng chúng ta chuyện cứ lòng và lòng vòng như thế, tiếc tế bào não chết, còn tôi tiếc. cũng biết tế bào não của tôi là sinh vật quý hiếm, cần bảo vệ cấp độ , thể tùy tiện trúng tên hay lãng phí. Nếu hôm nay, trước mặt mọi người, cho tôi, tôi cũng buông tay, miễn cho tôi phải suy nghĩ xem chúng ta còn 1% khả năng hòa thuận hay . Tình này quá thiếu cảm giác an toàn. Nằm thẳng sợ tràn sau, nằm nghiêng sợ tràn bên cạnh, cho tôi được Sofy 35 cm cũng phải cho tôi được cái bỉm người lớn tràn đâu được chứ? Đưa cho tôi miếng hàng ngày làm cái rắm gì? thẳng thắn chút , trước cổ đao, sau gáy cũng đao, mấy ngày nay tôi hoảng loạn đến mức còn là chính mình nữa rồi, cho tôi liều thuốc mạnh để tôi giải thoát . Đến lúc đó đao hạ xuống, cả đời qua lại với nhau nữa, ra nước nào đấy của .” Mấy chàng đẹp trai vừa quen biết nín thinh ngồi bên cạnh. Tôi nghĩ trong lòng, bà đây vốn chẳng có hứng thú với mấy người, cần gì phải nhìn mặt mũi của mấy người. Mấy người phản ứng như vậy là nhìn chưa quen mắt rồi, nhìn Phương Dư Khả xem, ta có như vậy đâu, người ta cứ nhìn tôi chằm chằm, đặc biệt tình cảm, đặc biệt nồng nàn, nhìn đến mức mí mắt tôi giật giật. Khoảng lặng này làm khí thế của tôi tụt mất nửa. Tôi dò xét : “ cũng phải chứ. Tôi nhiều như vậy mà hỏi ngược lại câu là sao.” Phương Dư Khả bỗng nhiên chồm tới đây, ôm lấy mặt tôi, cắn mạnh vào môi tôi. Tôi nghĩ động tác này quá máu chó, quá giống tiểu thuyết, mấy khán giả miễn phí này lại được hưởng lợi phen, tôi lập tức muốn liều mạng đẩy ra.

      Phương Dư Khả chịu, ôm lấy đầu tôi, cố chấp dùng đầu lưỡi mở hai cánh môi của tôi. Bên cạnh có tiếng hít sâu. Mấy cái người kia, vì sao còn chưa tới cứu người đẹp? Hay còn chờ tôi hô lên tiếng “lưu manh” mới hợp với tình hình? Tôi bĩu môi, kêu lên tiếng có cảm xúc gì: “Cái mồm thối, nghĩ tôi là người dễ bắt nạt…” Phương Dư Khả cười cười, kề sát mặt tới nhìn tôi, trong mắt lóe ra ánh lửa. Bỗng nhiên, nũng nịu : “Đồ ngốc, rất đói, rất nhiều ngày chưa có cảm giác này rồi, muốn ăn cơm. Em dẫn ăn …”

      Tôi chỉ chỉ mấy món rau bàn, : “Ăn , ăn .” Phương Dư Khả ở bên cạnh lại nhanh chậm : “ muốn ăn trứng xào cà chua lần trước em làm ở nhà Đàm Dịch.”

      Tôi hoài nghi nhìn , thầm nghĩ khả năng biến hóa của Phương Dư Khả gần đây là mạnh, lần trước trở nên bạo lực thôi nữa, lần này lại có khuynh hướng tự ngược đãi, ngay cả món ăn tôi làm cũng nhớ tới. giờ, đầu óc tôi lại hỗn loạn. lại thế nào lại tới chuyện này? Phương Dư Khả để ý tới tôi, chỉ ôm tôi sâu trong lòng, cười cười : “ cứ tưởng rằng vì chuyện này mà có Phương Lỗi đời nữa, ra thằng bé muốn đến thế giới này sớm hơn chút rồi.” Đầu tôi muốn nổ tung, biết sau khi sửa sang lại còn có thể dùng tiếp đây? Phương Dư Khả quay đầu, nở nụ cười mê hoặc lòng người với mấy chị em của tôi: “Đêm nay tôi mượn ấy lát, nếu quá muộn, mọi người cứ khóa cửa .”

      Bọn chị em đều đồng ý, trong mắt còn bắn ra ánh sáng mờ ám. Mấy tên khốn nạn bán nước cầu vinh! Tôi trợn mắt : “Mấy người có gan khóa cửa thử xem?!” Phương Dư Khả còn chưa giải thích chuyện gì, các người vội vàng chặt phăng tay chân. Ngoại trừ vừa rồi hôn tôi cái, giờ mọi chuyện có tiến triển hơn trước đây hay sao? Lập trường thay đổi cứ vù vù. Ai là người với tôi đàn ông là cái rắm, thể tin tưởng… Nhưng Phương Dư Khả lại khăng khăng khoác áo và quàng khăn cho tôi, sau khi quấn tôi thành xác ướp còn hài lòng vỗ vỗ đầu tôi, nắm tay tôi kéo ra cửa. Vẫn duy trì tư thế này, lại kéo tôi tới phòng hát đối diện. Trong phòng đối diện là bạn cùng phòng của và mấy người tôi nhận ra. Đôi mắt tôi đảo quanh, nhìn xem Phương Dư Khả định làm gì.

      Phương Dư Khả cầm cái áo khoác lên, cười híp mắt với bọn họ: “Tôi trước. Những thứ này, hôm nay tôi mời các cậu, đổi tiệc chia tay thành tiệc mừng trở lại .” Mấy người bạn của cười cười mờ ám đáp lời. Có chàng to gan còn lớn tiếng hét lên: “Cậu nha, quá phí phạm tình cảm của bọn tớ. Vừa rồi bọn tớ còn định vài giọt nước mắt để tiễn cậu .” Rồi lại hét lên với tôi: “Chị dâu, cuối cùng chị cũng trở lại rồi. Chị còn trở lại, bọn em bị ép tới phát điên. Cậu ta cũng chịu CS với bọn em nữa…”
      tart_trung, tutuOrchidsPham thích bài này.

    3. Chó Điên

      Chó Điên Well-Known Member

      Bài viết:
      4,012
      Được thích:
      12,975
      chương 57
      Cảnh báo 16+
      cầu các bé kém tuổi nên bon chen, bon chen rồi cũng được gào khóc kêu ảnh hưởng đến tâm hồn “tong táng”

      Khi nấu cơm, tôi vẫn cảm giác có gì đúng. Vừa rồi, khi ở trong siêu thị, giống như xảy ra chuyện gì, lựa trái chọn phải. Còn tôi đầu óc mơ màng bị dắt phía sau, ngoại trừ những lúc quay đầu, cười cách bỉ ổi và kỳ quái khiến tôi có phản ứng ra hai mắt tôi lúc nào cũng đờ đẫn. Con trai à, định dẫn mẹ đâu, Có phải tôi ở Trái Đất nhiều năm rồi . Vì sao coi như có chuyện gì mà lấy Sofy ban đêm 35cm, còn lấy Jissbon* nữa!!!

      * Jissbon: nhãn hiệu bao cao su của Trung Quốc (@Sâu: lùi bước để tiến ba bước mà =D~)

      Khi cầm lên vì sao còn phải đong đưa trước mặt tôi. Khi đong đưa vì sao còn gian ác : “Có cảm giác an toàn chưa?” Phương Dư Khả, là tên nhà thơ mặt người dạ thú, ra vẻ đạo mạo, động dục, hơn kém! Trước mặt tên nhà thơ khốn nạn này, tôi còn có thể bình tĩnh nấu trứng xào cà chua, tôi phải bội phục chính mình. Rốt cuộc là sức trấn tĩnh của tôi quá mạnh mẽ hay là bị Phương Dư Khả đầu độc, tôi cũng lắm. Tên nghiệt này cứ tựa ở cửa phòng bếp, chân thành tha thiết nhìn tôi, tôi cũng lười tranh cãi. Từ lúc nào trở nên vừa ngọt vừa dính như thế… lúc sau, Phương Dư Khả vào phòng bếp, thả ít mì sợi mới mua vào trong nước nóng, nhàng bên tai tôi: “Buổi tối ăn mì trứng xào cà chua, được ?” Đại ca, đại ca có thể cách xa em ra chút ? Việc nhà bình thường thôi, cần gì phải dùng giọng thầm thổi hơi, vừa trầm thấp vừa thu hút như thế?

      Tôi lau bên mặt, nặng nề hít vào hơi, liếc mắt nhìn Phương Dư Khả: “ ra ngoài ngồi . Tay nghề nấu ăn của em biết rồi. Chuẩn bị ăn mì trắng .” Cũng may, giọng của tôi bình thường, bình tĩnh mạnh mẽ, chút sơ hở. Phương Dư Khả lại ngọt ngào đáp câu: “ sao, cái gì em làm đều thích .” Trái tim tôi lại nảy lên. Ông trời ơi, bị ai nhập hồn rồi đúng ? Đây ràng phải bản thân mà, đúng ? Phương Dư Khả mỏ nhọn vô cùng, thường hay lấy cười nhạo tôi làm niềm vui đâu rồi? Trứng xào cà chua tôi làm trước sau như , vô cùng khó ăn. Xét đến vẻ mặt thành của Phương Dư Khả khi thứ gì tôi làm đều thích ăn, tôi cố ý gạt hết trứng xào cà chua vào đĩa của . Tôi đói bụng, uống tí canh là được. Phương Dư Khả tuyệt đối phản kháng, ngược lại còn ngồi đối diện tôi, câu cũng , cúi đầu yên lặng ăn mì.

      Tôi len lén quan sát . Tất cả chưa từng thay đổi. Khi cầm đũa vẫn cố chấp chỉ dùng ngón cái và ngón trỏ, khi ăn mì vẫn nhanh chậm, cuộn tròn lại như ăn mì Ý. Chỉ là gương mặt hơi gầy chút, cằm hơi nhọn chút, dễ dàng chọc vào vai khi ôm tôi… Nghĩ tới đây, tôi khỏi hơi đỏ mặt, vùi đầu vào bát canh, uống từng ngụm, từng ngụm. Phương Dư Khả ngẩng đầu lên, nở nụ cười thứ N+1 với tôi trong ngày hôm nay. Nguy hiểm chính là, mỗi lần đều cười vô cùng gian tà lại cuốn hút, hại tôi tiện bốc hỏa, đành phải coi như thấy, tiếp tục ăn canh. Nhưng khi ăn uống xong xuôi, tôi sắp biến thành khinh khí cầu rồi… Cuối cùng cách nào nhịn được nữa, nâng tầm mắt lên lại chạm phải ánh mắt thẳng tắp, nóng bỏng của , tôi lại hoảng hốt liếc ra chỗ khác. Căn cứ vào chỉ đạo và lý luận của những tiểu thuyết tình cảm tôi đọc, loại ánh mát này gọi là dụ dỗ và đùa giỡn. Tôi phải là người phụ nữ ngực to óc bằng hạt nho. Tôi có ngực, cũng có đầu óc… Vì vậy, suy nghĩ tôi lại hỗn loạn lần nữa, cắn đôi đũa lườm góc tường. Phương Dư Khả cười ra tiếng: “Đồ ngốc, góc tường đó có con chuột hay sao? Em nhìn đến năm phút rồi, dù có chuột , chúng nó cũng bị em nhìn đến xấu hổ rồi.” Tôi nhổ đôi đũa trong miệng ra, trừng mắt nhìn : “Vậy nhìn em lâu như vậy, có nghĩ em cũng có thể xấu hổ hay ?”

      Phương Dư Khả dựa lưng vào ghế, nỉ non : “Bởi vì nghĩ hai chúng ta bao giờ có thể ngồi ăn cùng nhau thế này được nữa. sợ em giống như lần trước, với rằng em no rồi, ăn nữa, sau đó quay đầu bỏ chạy, chạy là bao giờ trở về.” Tôi nhìn về phía , chờ cho hết lời. Người mà tôi cho tôi biết, sợ tôi bỏ , giống như tôi sợ bỏ vậy. Phương Dư Khả tiếp tục : “Đồ ngốc, dựa vào cái gì mà cho rằng với em chuyện xuất ngoại nghĩa là định len lén trốn . Nếu người trốn, trái tim cũng có thể trốn theo từ lâu rồi. Em ấy, luôn làm quá phiền muộn, làm khó xử hơn bất cứ đề bài khó nào. Em luôn luôn ra đề khác với lẽ thường, luôn luôn thích nghĩ nghĩ lại chuyện, luôn luôn tùy hứng, thể trói buộc em, lại muốn để cho em chạy quá xa. Ở quá gần em sợ em buồn bực, ở quá xa em lại sợ em thích người khác. Em lại có thể với , em thiếu cảm giác an toàn? Em ràng là quả tên lửa , ngược lại còn oán giận , đúng.” Vuốt mái tóc rối tung của tôi, Phương Dư Khả dọn dẹp bát đũa mang vào phòng bếp. Tôi theo đuôi , tôi thích nghe , nghe lo lắng của , nghe tôi vô cùng quan trọng, nghe oán giận tôi.

      Có vẻ như người này tôi nhiều hơn tôi . mở vòi nước, dòng nước trong suốt thấm ướt chén bát. Giọng ấm áp của Phương Dư Khả lại truyền đến: “Chuyện xuất ngoại kia với em vì sợ em suy nghĩ nhiều. Nhiều năm trước, bố mẹ có quyết định di dân. Năm nay, khi bọn họ nhắc tới chuyện di dân với , điều đầu tiên nghĩ đến là em. nghĩ, nếu phải di dân, đưa em cùng . Nhưng em thích học tiếng , nhìn mà lo lắng. Muốn em học tập chăm chỉ, em lại luôn luôn náo loạn. Em vốn thích mấy thứ này, lại ép em, tưởng rằng em ghét rồi. nghĩ, em gặp mặt bạn mạng có phải dự định rời khỏi hay , vì vậy em mới gửi tin nhắn chia tay, còn nghiêm túc gặp mặt lời tạm biệt. định với em chuyện xuất ngoại, em lại ương bướng chia tay, có biết là rất tổn thương tình cảm hay hả?”

      Tôi lẩm bẩm: “ chia tay rồi còn oán trách tổn thương hay tổn thương? Có tình cảm chia tay làm quái gì?”

      Phương Dư Khả nghiêm mặt, mạnh mẽ : “Vậy vì sao em muốn chia tay?”

      Này, sao rẽ ngang rẽ dọc rồi lại quay lại chuyện này. Tôi đưa cho chiếc khăn mặt, nhìn lau khô những ngón tay dài: “Vậy, hai tiếng trước, phải còn chạy tới với em muốn xuất ngoại sao?”

      “Em để ý tới nữa, vì sao thể di dân với bố mẹ . Chẳng lẽ thể gạt tình cảm này , bỏ đứa ngốc lòng lang dạ sói này sang bên được sao? Em ngược lại rồi, còn hát với người khác rất vui vẻ. Em còn bảo bằng lương tâm, còn lương tâm của chính em đâu rồi?”

      Này, chỉ cho châu quan phóng hỏa cho dân chúng đốt đèn, đúng ? Tôi hét lên: “ cũng hát đấy thôi?”

      “Có đủ màu sắc như bên em sao? Bên chỉ thuần màu nam tính, bên em sao? Khi vào phòng các em, em cầm mặt Vương Nhất Mạc kia để làm gì?”

      “À… Hôn… Chơi trò chơi thua.” Tôi vội vàng giải thích.

      Lời giải thích này có vẻ khiến Phương Dư Khả rất vui, mặt đầy mây đen bao phủ, vẻ mặt như giông tố sắp kéo về: “Chu Lâm Lâm, cảnh cáo em, sau này em lại dám chơi trò này, khách khí với em nữa, trực tiếp bắt lấy em nhốt lại!”

      “Em rất sợ nha…” Tôi ôm ngực, làm ra vẻ vô cùng sợ hãi, nháy mắt khiêu khích . Chuyện này tốt, triệt để châm ngòi cho Phương Dư Khả, trừng mắt nhìn tôi. Tôi hì hì cười, hai tay đặt trán, giơ ra hai ngón tay giả làm sừng trâu, lè lưỡi nhìn . Rất ấu trĩ nhưng rất thú vị.

      Phương Dư Khả bỗng nhiên xảo quyệt kéo tay tôi: “ tin phải ? Thử lần là tin.” xong, lập tức kéo tôi vào phòng ngủ. Khốn, phải nhốt tôi lại chứ? Quốc gia chúng ta có pháp luật, làm vậy gọi là giam giữ bất hợp pháp…

      Phương Dư Khả kéo tôi vứt lên giường, cười cười cởi cúc áo của mình. Tôi nhìn lúc rồi mới phản ứng lại, đây ràng là nụ cười của bọn công tử bỉ ổi trước khi đùa giỡn con nhà lành. Tôi cắn đầu lưỡi : “Mồm thối, đừng lại đây, nếu em lập tức cắn lưỡi tự sát.”

      Phương Dư Khả chút hoang mang mà : “Cắn đầu lưỡi mình, bằng cắn của .”

      “Này…” Tôi hít vào hơi, người này phải bỉ ổi, mà là vô cùng bỉ ổi. Áo Phương Dư Khả bị cởi ra, lộ ra xương quai xanh khêu gợi, còn có cơ ngực, và cả cơ bụng…

      sao, sao, coi như bơi . Bình tĩnh, bình tĩnh, thể chảy máu mũi. Tôi tiếp tục đàm phán với : “Phương Dư Khả, phải tỉnh táo. Xúc động là ma quỷ…”

      Phương Dư Khả cười : “ vốn là ma quỷ, em có thể làm thiên sứ của rồi.”

      Tôi đành phải yếu đuối đầu hàng: “Em sai rồi, em sai rồi. Sau này em hôn bất cứ ai nữa, được chưa?”

      Phương Dư Khả lại lắc đầu: “ được, em còn phải hôn chứ…”

      Phương Dư Khả ở giường là con sói háo sắc trăm phần trăm. Tôi vô cùng nghi ngờ, trước đây, khi tôi quyến rũ , giả vờ là chính nhân quân tử, giờ biến chất thế này, khiến tôi bất ngờ. nằm người tôi, coi tôi thành cái đệm chuyên dụng, nhìn tôi cười , trong đôi mắt có hình ảnh phản chiếu của tôi. Tôi trúng độc rồi, mặt bắt đầu nóng lên. Tôi dùng ngón tay chọc chọc làn da trơn bóng của , cười gượng pha trò: “Da đẹp như thế này, dùng sửa rửa mặt gì vậy? Cho em dùng ké với.”

      Phương Dư Khả nhìn tôi đặc biệt chăm chú: “Rửa mặt bằng nước sạch, cách vài ngày lại dùng bọt cạo râu, em muốn thử ?”

      Ha ha, buồn cười nha… Tôi xấu hổ nhìn , trong đầu tính toán nghìn lần: thần chém gió ơi là thần chém gió, mi nghĩ ra chuyện gì đó mau lên, nếu xảy ra chuyện lớn.

      Phương Dư Khả tiếp tục thoải mái nằm sấp, vùi đầu bên cạnh tai tôi. Tôi nghĩ tư thế này rất dễ cướp cò nên lùi đầu sang bên cạnh, cách xa vài cm. lại cố chấp dụi tới, nhưng ra cũng có hành động gì, chỉ tựa đầu vào đầu tôi. Tôi ngửi được mùi tóc của , thơm mát, thoang thoảng, thấm sâu vào trái tim tôi. Yên lặng như vậy gần mười phút, tôi hoài nghi chính mình có bị đè bẹp hay . Nhất là bộ ngực cực kỳ bé , gần như có hiệu ứng hình ảnh của tôi cũng sắp bị đè bẹp rồi. Tôi cuộn người dịch sang bên cạnh, muốn thở ra hơi, ngờ bên tai lại truyền đến giọng của Phương Dư Khả: “Đồ ngốc, đừng động đậy.”

      cho em động em động sao? Em càng động. Gương mặt trắng như sứ của Phương Dư Khả bắt đầu ửng hồng, dùng sức vân vê đầu tôi, thở dài: “ là đồ ngốc. Cướp cò, em chịu trách nhiệm.” xong liền đặt tay tôi lên thân dưới của . Khụ, tôi thể , đây là hành động vĩ đại… Ừ, vĩ đại… Mặt tôi bốc lửa, như bị quay vài vòng trong lò vi sóng… Phương Dư Khả giọng bên tai tôi: “Hôm đó, uống rượu, khi làm vậy với em, em có sợ , có hoảng ?”

      Đại ca, giờ em cũng rất sợ, rất hoảng, cũng bằng lúc đại ca uống rượu ấy. Tôi nhìn ánh đèn màu cam ấm áp trần nhà, len lén liếc mắt nhìn ở bên cạnh. Dưới ánh sáng, da trắng nõn, vân da ràng, có chút khí khái hùng, rất sexy. Đại ca, em rất hoảng… Phương Dư Khả tiếp tục : “Ngày đó, khi uống rượu, nhìn thấy em đến, rất vui. Tuy biết vì sao em lại đến, nhưng vẫn rất thỏa mãn. Muốn biến em thành bộ phận của , muốn luôn luôn giữ em ở bên, muốn hôn em, muốn ôm em, vì vậy mới khống chế được mình. Nhưng em lại chúng ta chia tay rồi, thế này phải coi là thế nào, nghe vậy …” Phương Dư Khả dừng lúc, giống như tiêu hóa ký ức khó chịu: “Đồ ngốc này, vì sao bỗng nhiên lại thông minh như thế? ràng biết đó là nỗi đau của , em lại càng muốn chọc vào. bị em dội cho gáo nước lạnh, phải quay đầu trở lại, sau này Phương Lỗi nhà em ra đời được, em có thể chịu trách nhiệm ?” Khụ… Tôi tiếp tục im lặng… phải còn vĩ đại lắm sao… Phương Dư Khả hơi ngẩng đầu, hôn chụt cái vào mặt tôi: “Sau này cho phép chia tay, biết chưa? Sau này chúng ta cãi nhau cũng được, chiến tranh lạnh cũng được, nhưng được đến chuyện chia tay. Em rời khỏi rồi, còn ai tới nhẫn nhịn tính tình của em?” Tôi nhìn Phương Dư Khả, trong ánh mắt có trách cứ, có thương, còn có trân trọng.

      Tôi lắc đầu: “ được.”

      Phương Dư Khả nhéo mặt tôi: “Vì sao?”

      Tôi tức giận : “Ai nha, đừng nhéo mặt em, vốn đủ tròn rồi, kéo nữa bẹp ra mất.”

      Phương Dư Khả vỗ vỗ đầu tôi: “Vậy em xem vì sao? Còn muốn chia tay đúng ? Em đến đâu để tìm được chàng đẹp trai như , em nỡ lòng nào bỏ rơi Phương Lỗi?”

      Tôi bất mãn : “ còn chưa giải thích ràng với em chuyện xuất ngoại, còn chưa với em mụ tinh kia là ai, vì sao em phải đồng ý với ? Hôm đó em tới đây, vì sao lại là mụ tinh kia mở cửa?”

      Phương Dư Khả ngẩn ra lúc, trong mắt tỏa ra hơi ấm: “Em dám gọi ấy là tinh?”

      Tôi tức giận hừ mũi lầm bầm: “Thế còn khách khí đấy, em còn chưa gọi ta là hồ ly tinh đâu.”

      “Vậy xin hỏi ấy phạm phải tội trộm cắp gì?”

      Tôi suy xét, lật lại hành động của người kia trong đầu vài lần, nghĩ ra lý do hoàn hảo nào, đành phải ngượng ngùng : “Bởi vì ta mặc chiếc áo khoác màu hồng, nhìn giống da hồ ly.” Bên tai truyền đến tiếng cười trầm trầm của Phương Dư Khả. Tôi trừng mắt nhìn : “Vậy thử xem…”

      Phương Dư Khả ngồi dậy, nhìn tôi : “Chuyện này vốn định sau này mới cho em, nhưng em thể làm người ta lo lắng. ấy là chị họ . Tiếng của tốt bởi vì khi học tiểu học từng ở nhà bọn họ thời gian, bố mẹ vì thường xuyên công tác nên cũng rất thành thạo tiếng . Lần này nhà di dân ra nước ngoài cũng là nhà bọn họ giúp đỡ. Bố bảo làm thủ tục chuyển trường, nhưng vẫn do dự biết có nên với em hay . Muốn đưa em cùng lại sợ em chịu nổi đơn ở bên kia. Dù sao văn hóa khác biệt, dễ kết bạn, hơn nữa người nhà em còn ở bên này. Chúng ta còn chưa tốt nghiệp, thời cơ chưa chín muồi, thể mới lần đầu tiên đến ra mắt bố mẹ em muốn dẫn con bọn họ ra nước ngoài được.Vì vậy, định thương lượng với bố để phải xuất ngoại, chuyện này sau này hỏi ý kiến em rồi bàn tiếp. Nhưng lo bố rất khó thuyết phục, mới chuẩn bị cả hai tay. bên để em học tiếng cho tốt, bên kêu gọi cứu viện. Nếu bố mẹ hiểu được, cần việc này với em nữa, nếu bọn họ đồng ý, nhờ chị họ khuyên bố . Bố coi chị ấy như con ruột, cũng nghe lời chị ấy hơn rất nhiều.”

      Tôi nghe rất chăm chú, mụ tinh kia, à nhầm, kia là chị họ của … Cũng chính là người bố Phương Dư Khả thương hơn chính … Tôi lại nghi ngờ: “Vậy lúc đó vì sao giới thiệu chị ấy với em? thẳng ra phải xong rồi sao.”

      “Bởi vì sợ chị ấy nhầm em với Như Đình, nhỡ may hỏi về Như Đình hoặc những chuyện về Như Đình, lại khó thu dọn tàn cuộc.”

      Tôi nghĩ thầm, Phương Dư Khả đánh giá quá cao khả năng nghe tiếng của em. cơ bản, đứng trước mặt chị họ , em chính là người điếc.

      Phương Dư Khả tiếp tục : “Em vẫn giữ tâm lý tự ti đến khó hiểu đối với Như Đình. Tuy em ra, nhưng nhìn ra được, trước mặt Như Đình em luôn có tâm lý tự ti cần thiết. Mới chỉ vì mối quan hệ khi còn bé của ấy, em lo sợ như thế. Nếu biết chị họ có quen biết với Như Đình, chỉ sợ em lại làm ầm ĩ lên. Như Đình và gia đình chút quan hệ đặc biệt, vì vậy ấy và chị họ cũng tương đối quen biết. Tuy chị ấy chưa từng gặp mặt Như Đình, nhưng vẫn đối xử với ấy như em dâu tương lai. Đương nhiên cũng có lỗi, trước đây, khi chuyện tình của mình với chị ấy, lại ra tên em. Em cũng biết, người nước ngoài thích tò mò, chị ấy hỏi, cũng cụ thể. Ngày đó, hẹn chị ấy ở nhà hàng chính là muốn về chuyện của em, sau đó nhờ chị ấy nghĩ cách khuyên bố . nghĩ chờ chị ấy giúp giải quyết chuyện này xong, ít nhất có thể thanh thản, ổn định ở lại trong nước vài năm nữa, cũng cần phải để em biết chuyện về Như Đình. Ai ngờ em cũng gặp bạn qua mạng ở đó, mọi chuyện vượt qua dự kiến của .”

      “Vậy Như Đình với nhà có quan hệ gì đặc biệt?”

      “Ân ân oán oán của thế hệ trước thôi. Nhà bọn họ cứu nhà mạng, là ân nhân của nhà .”

      Phương Dư Khả đáp lại câu nhưng lại khiến tôi khó chịu ngay được: “Vậy bố mẹ phải rất chán ghét em sao? Em cho lấy công chúa của nhà ân nhân, cho lấy thân báo đáp, cũng cho di dân thuận lợi, chẳng phải em biến thành hồng nhan họa thủy trong truyền thuyết rồi?”

      Phương Dư Khả dịu dàng nhìn tôi, khóe miệng cong lên nụ cười xinh đẹp: “Giờ em mới biết em là kẻ gây họa sao. Em là con hồ ly tinh hút hồn người khác.”

      Tôi quyết định giao toàn quyền giải quyết vấn đề bố mẹ chồng này cho Phương Dư Khả. Vì vậy, tôi nghiêm túc với : “Phương Dư Khả, chịu trách nhiệm đối phó với bố mẹ , em cũng cố hết sức đối phó với bố mẹ em!” Bố mẹ em ôm chân , khóc cầu xin lấy em…

      Phương Dư Khả bỗng nhiên nhìn tôi bỡn cợt, cười cười đắc ý: “Trước khi đối phó với bố mẹ , phải đối phó với em trước.”

      vậy đối phó , như vậy mới có sức mà đối phó với người lớn, phải sao? Vì vậy, trước khi nhào về phía tôi, tôi tạo tư thế quý phi say rượu ở giường, đôi mắt híp lại thành đường thẳng, nhíu mày nhìn . Quả nhiên tôi có tiềm lực là hồ ly tinh. Phương Dư Khả bò lên, cười , hôn tôi cái. Sắc đẹp ở trước mặt, hôn hợp với ý trời, tôi hung hăng chuẩn bị cắn ngược lại, bên tai lại truyền đến giọng mềm mại của Phương Dư Khả: “Có ?” Tôi nghĩ phóng túng đến mức độ này rồi, có cần thiết phải mấy thứ đó ? Vậy nên tôi cố ý . Mà môi chuyển đến bên tai tôi, ngậm lấy toàn bộ tai tôi, nhiều lần mút vào. Toàn thân tôi có chút tê dại, bất giác phát ra những tiếng thở dốc. Phương Dư Khả cố chấp nhàng hỏi: “Có ?” Ánh mắt tôi có chút mông lung. Ánh sáng ấm áp đỉnh đầu cũng trở nên chói mắt. Môi trượt tới cổ tôi. chóp mũi tôi là mùi hương nhàn nhạt từ tóc Phương Dư Khả.

      Hôm nay tôi mặc hơi nhiều. Ngoài áo phông còn có chiếc áo len mỏng. Thất sách, thất sách, sớm biết thế này tôi chỉ mặc nội y và áo khoác là tốt rồi. Tuy chướng ngại vật tôi dựng lên hơi nhiều, nhưng dưới phối hợp của tôi, Phương Dư Khả cởi quần áo tôi cũng rất trôi chảy. Tôi nghĩ Phương Dư Khả biết suy nghĩ cho tôi, vừa vừa cởi áo của chính mình ra, tôi ngược lại vô cùng nhàn hạ. Bàn tay Phương Dư Khả lướt qua áo ngực tôi, chuẩn bị ném thứ đồ cuối cùng phía tôi ra, bỗng nhiên tôi kéo tay , căng thẳng nhìn . Phương Dư Khả dừng lại, hôn trán tôi, giọng : “Đừng sợ, chúng ta tốt nghiệp xong lập tức kết hôn.”

      Tôi lại với rất ràng: “ phải em sợ, em chỉ muốn cảnh báo trước, ngực em rất , xúc cảm tương đối kém, đương nhiên là bằng mấy nàng máy tính của . được khinh bỉ nó, cũng được ghét bỏ nó.”

      Phương Dư Khả cười khúc khích, đành phải lắc đầu với tôi: “Em phải là , giúp suy nghĩ chuyện này làm gì? bọn nó lớn nghĩa là bọn nó lớn.” Khụ… Phương Dư Khả, xứng đáng là người đàn ông của em! Nhìn bánh bao Vượng Tử** mà cũng có thể được những lời hùng hồn như thế.

      ** hãng bánh bao của Trung Quốc, sản xuất loại bánh bao rất .

      Bàn tay dài của thành công tập kích lên ngực của tôi, ngay sau đó, môi rơi xuống bánh bao , khi nặng khi . Toàn thân tôi mềm nhũn, những nụ hôn tỉ mỉ này khiến từ chân tóc đến đầu ngón chân tôi đều tê tê. Tôi đành phải ôm chặt , giống như ôm gốc đại thụ. biết từ lúc nào Phương Dư Khả cởi tất cả quần áo người tôi ra. Tôi chỉ biết là, toàn thân tôi đều tràn ngập mùi hương của , sau đó, tôi nghe thấp giọng hỏi bên tai tôi: “Có ?” Tôi nhàng gật đầu. Phương Dư Khả cắn cắn cái mũi tôi, tiếp tục hỏi tôi: “Trả lời , có ?” Cổ họng tôi khô khốc, cố gắng tập hợp tất cả sức lực người để : “…” Chữ “” còn chưa dứt, bên dưới truyền đên cơn đau nhói. Tôi nghĩ, chúng tôi hợp thành thể trong chữ “” kia.

      Nhưng tóm lại, lần đầu tiên vẫn cứ đau nhức và dài đằng đẵng. Mỗi lần Phương Dư Khả chuyển động đều khiến tôi đau muốn chết, tôi cắn vai Phương Dư Khả, hung hăng : “Em hối hận rồi, em muốn…”

      Phương Dư Khả lại thở gấp : “ em, vì vậy em được hối hận…” Sau khi nghe câu kia, nước mắt tôi lại chảy xuống. biết là tình hay đau đớn người khiến tôi thất thanh khóc rống lên.

      Phương Dư Khả có chút bối rối nhìn tôi, vươn tay lau mặt tôi, nước mắt chảy tràn ra giữa những ngón tay như suối.

      Tôi dùng hai mắt ngập nước nhìn : “Kiếp sau bà đây muốn làm đàn ông, đau chết mất, Phương Dư Khả, sau này dám làm chuyện có lỗi với em, em dùng kéo thiến !”

      Phương Dư Khả bất lực vỗ vai tôi, liên tục : “Được, được, được, kiếp sau làm phụ nữ, đổi cho em làm , được …”

      Tôi nghĩ kiếp sau mình còn có khả năng báo thù này, trong lòng thỏa mái ít, lau lau nước mắt, ngữ khí cũng hơn, với : “Vậy làm xong việc cho nhanh .”

      Phương Dư Khả sờ sờ đầu tôi, cười : “Đồng chí Lâm Lâm, sau này nên dọa ông xã của em như thế, nhỡ may dọa sợ ông xã nhà em, khiến nó về hưu sớm là ảnh hưởng đến hạnh phúc cả đời của em đấy nha.”

      Tôi đắc ý sờ soạng ông xã nhà tôi, khiêu khích bên tai Phương Dư Khả: “Ông xã quả nhiên là nha…”

      Tôi nghĩ những loại lời này thể tùy tiện, bởi vì thực chứng minh, nếu như khiêu khích quyền uy của nó, tất cả hậu quả đều do tôi gánh chịu, tôi tự làm tự chịu, mở mang kiến thức về quyết đoán của ông xã nhà tôi. Tôi nghĩ Phương Dư Khả tập bơi cũng phải tập chơi, thể lực quá tốt, suốt buổi tôi lăn tôi qua lại, cuối cùng tôi mặc kệ , chỉ muốn ngủ. Trong mơ màng, Phương Dư Khả ôm lấy tôi, bảo tôi tắm. Tôi có chút vui, những chuyện ảnh hưởng tới giấc ngủ của tôi, tôi đều kiên quyết chống lại. Tôi miễn cưỡng lắc đầu, với : “ tắm , em muốn ngủ.”

      Phương Dư Khả kiên trì dỗ dành tôi: “Ngoan, giờ người sạch , tắm xong ngủ càng thoải mái.”

      Tôi biết bị cuồng sạch, nhưng nghĩ đến vì sao người tôi lại sạch sao?! Vì sao tôi phải giúp thu dọn những chỗ sạch ? Bà đây buồn ngủ!! Tôi khăng khăng ôm gối, quay lưng về phía . Bất cứ ai cũng được quấy rầy tôi hẹn hò với Chu Công. Phương Dư Khả mà cố chấp là rất đáng sợ, cạy từng ngón tay của tôi ra. Tôi tức giận đến mức kìm nén được, bật dậy hét về phía : “Cũng chẳng phải bạo hoa cúc***, tắm cũng chết!” Sau đó là yên lặng đáng sợ… Cuối cùng, Phương Dư Khả nổi giận ôm cả tôi và gối nhét vào trong bồn tắm.

      *** Ở đây có bạn nào đọc đam mỹ đọc đoạn này hiểu, hiểu cầu tưởng tượng :))

      Ngày hôm sau, khi ánh mặt trời chiếu vào qua rèm cửa sổ mỏng manh, tôi mở mắt ra, nhìn thấy bên mặt bình thản của Phương Dư Khả.

      Nhắm mắt lại, mở mắt ra, Phương Dư Khả vẫn ở đó. Tôi nghĩ toàn thân tôi đau nhức là có lý do. A… Rốt cuộc tôi … làm cái đó… rồi… Bỗng nhiên Phương Dư Khả mở mắt, nửa tỉnh nửa mơ nhìn tôi. Giọng mang theo chút buồn ngủ: “Chào buổi sáng ~”

      Tôi gãi gãi đầu, chui vào trong chăn, ừ, quả nhiên tôi mặc gì. Hậm hực chui đầu ra. lát sau, lại chui đầu vào. Ừ, quả nhiên Phương Dư Khả cũng mặc gì… Nhưng mà, giờ tôi muốn chui ra nữa… Giọng Phương Dư Khả từ ngoài chăn truyền tới: “Nên dậy đánh răng rồi.” Tôi ở trong chăn cảm thán về thế giới người lớn phiên bản chân . Đêm qua quan sát kỹ càng, giờ phải bổ sung.

      Cái này gọi là ngày ngày nghĩ đến đàn ông khỏa thân, hàng đêm chảy máu mũi nha ~~ Hôm nay có người mẫu ngay trước mặt, nhìn hơi phí! Tay Phương Dư Khả bắt được cánh tay tôi, kéo tôi ra khỏi chăn, nhéo nhéo cái mũi tôi: “Còn xấu hổ nữa, đừng trốn trong chăn.”

      Phương Dư Khả, hiểu em. Nếu em hoảng hốt ôm chăn giống như trong phim truyền hình, em tên là Chu Lâm Lâm. Tôi cười hì hì: “Vừa rồi em ở trong bóng tối chiêm ngưỡng body của . Xét thất ánh sáng quá tối tăm, em đề nghị, bây giờ đứng trước lên biểu diễn trước mặt em vòng, để tiểu thư đây mở rộng tầm mắt…”

      bàn tay vỗ vào mông tôi. Phương Dư Khả híp mắt nhìn tôi: “Giờ có tinh thần quá nhỉ, có tinh thần vuốt cái tổ chim đầu em xuống. Còn nữa, dử ở khóe mắt và nước miếng bên mép cũng phải lau .” là làm hỏng hứng thú. Vì vậy, tôi rời khỏi giường, vuốt ngược cái tổ chim lên, hào phóng trước mặt Phương Dư Khả vòng như người mẫu, để mở rộng tầm mắt.
      tart_trung, tutuOrchidsPham thích bài này.

    4. Chó Điên

      Chó Điên Well-Known Member

      Bài viết:
      4,012
      Được thích:
      12,975
      chuong 58
      ưới đây là bản tin từ trường của bà mẹ Phá Đầu:

      Phương Dư Khả là người rất biết tính toán. Vào khoảng đầu tháng 5 năm 07, Phương Dư Khả kiên quyết từ bỏ mọi biện pháp an toàn, súng ra trận, thành công để nguyên thần của bạn Phương Lỗi trú nhập vào trong tử cung của Chu Lâm Lâm. Tháng 7, trong lễ tốt nghiệp, đồng chí Chu Lâm Lâm mấy lần ra vào giảng đường có cả trăm năm lịch sử, ở trong nhà vệ sinh nữ nôn mửa đến mức mặt mày xanh mét. Đồng thời xông vào nhà vệ sinh nữ còn có Phương Dư Khả đẹp trai, thu hút, hăng hái ngời ngời. Người ta đồn rằng, ngày đó, hiệu trưởng Hứa còn đặc biệt giao nhiệm vụ cho cán bộ hội sinh viên Phương Dư Khả, bảo cậu ta quan tâm tới nữ sinh sắc mặt tái nhợt kia nhiều chút. vị hiệu trưởng tốt, thương dân như con nha ~

      Chu Lâm Lâm có câu đúng, ấy có khí thế có thể làm nữ vương. Từ khi mang thai, người nhà họ Phương coi ấy là động vật quý hiếm hơn cả tế bào não của ấy, chăm sóc vô cùng cẩn thận. Mỗi ngày ba cuộc điện thoại quốc tế, lần nào cũng phải suy nghĩ tới đồng hồ sinh học của Chu Lâm Lâm, tuyệt đối quấy rầy mộng đẹp của .

      Chu Lâm Lâm có chút ngứa ngáy. Cuộc sống quá thanh bình, nhàm chán. Vì vậy, với Phương Dư Khả, chuyện kết hôn của chúng ta cứ chờ thời gian . Phương Dư Khả dự định, sau khi lấy được bằng tốt nghiệp vào tháng 7 kết hôn. Tháng 7 là tháng Phương Dư Khả sinh ra, mặc áo cưới đến mức rét run như mùa đông, bụng Chu Lâm Lâm cũng chưa to đến mức ảnh hưởng tới mỹ quan, quan trọng nhất là nhà ba người có thể cùng bước vào lễ đường, đây là chuyện rất có ý nghĩa nha. Để tập trung toàn bộ tinh thần vào việc chuẩn bị kết hôn, tạm thời giao công ty phần mềm mới thành lập năm ngoái cho bạn thân quản lý.

      Vậy mà, Chu Lâm Lâm lại ra đề theo lẽ thường. Nhưng ai bảo người ta là phụ nữ có thai? Dù Phương Dư Khả có tức giận đến mức trợn trừng mắt cũng chỉ có thể cúi người giọng khuyên nhủ.

      “Làm bà mẹ độc thân bị người ta ghét bỏ nha.”

      “Làm bà mẹ độc thân nhiều kích thích.”

      “Bố mẹ rất muốn đón em về nhà nha.”

      “Bố mẹ em chưa muốn con lấy chồng.”

      “Phương Lỗi bé rất thương bố thằng bé nha.”

      “Phương Lỗi là em sinh em nuôi, liên quan gì đến ?”

      Tính tình ấy sau khi có thai ngày càng dễ nổi giận, Phương Dư Khả dám chọc vào, đành phải tìm mẹ vợ xin giúp đỡ. Mẹ của Chu Lâm Lâm là bà thím dũng mãnh, trực tiếp nhét hộ khẩu vào trong tay Phương Dư Khả, còn thành với , hôn lễ làm cũng sao, nhưng nhất định phải đăng ký kết hôn, nếu đứa bé sinh ra khai sinh được, có lỗi với cháu ngoại nhà họ Chu. Cứ như vậy, suy nghĩ bằng hành động, Chu Lâm Lâm bị mẹ mình áp giải tới cục dân chính. Cục dân chính hỏi có đúng là Chu Lâm Lâm tự nguyên hay , Chu Lâm Lâm trong mắt ngập nước, uất ức đồng ý. Hôm đó, Chu Lâm Lâm ăn cơm, mình ngồi nhìn ra cửa sổ nửa ngày, Phương Dư Khả gì cũng chịu ăn miếng.

      Cho đến buổi tối, bỗng nhiên Chu Lâm Lâm nghiêm mặt với Phương Dư Khả, nếu ngày nào đó đó ép em ly hôn, em chém chết .

      Phương Dư Khả tươi cười, gật đầu được. Khi bụng Chu Lâm Lâm hơi lớn hơn chút, Văn Đào từ Mỹ trở về, hẹn uống trà chiều.

      Gần đây Chu Lâm Lâm buồn chán đến mức trong bụng sắp mọc bãi cỏ, vừa nghe có tụ tập lập tức mừng như điên mà chạy . Trước khi còn mặc chiếc áo phông rộng dài, hóp bụng lại, cố gắng đóng cúc chiếc quần jeans bó sát. Soi mình trong gương, nhìn ra là phụ nữ có thai 4 tháng. Vì vậy, Chu Lâm Lâm vẻ mặt sáng ngời ngời ngồi uống trà đối diện Văn Đào. năm nay Văn Đào lăn lộn tại nước ngoài cũng tệ, bề ngoài thêm vài phần rắn rỏi, mạnh mẽ. Tuy mấy từ này thường chỉ áp dụng cho những hùng đáng mặt đấng mày râu, nhưng xét thấy dùng người Văn Đào thường bị Chu Lâm Lâm trêu chọc có khí chất thụ này cũng rất chính xác. Bởi vì, giờ Văn Đào đeo khuyên tai nữa, mà đeo kính. Văn Đào , có buổi tối đeo kính đen, vậy mà còn tưởng mắt có vấn đề. Chu Lâm Lâm cười đến run rẩy cả người, vẻ mặt như hồng hạnh nở rộ. biết ông chồng nhà mình vừa khéo cũng hẹn khách hàng uống trà ở đây. Bởi vì tiếng cười của Chu Lâm Lâm có lực xuyên thấu quá mạnh mẽ, Phương Dư Khả nghe được điệu cười quen thuộc, nhìn lại, lại thấy bà xã nhà mình vượt tường. Phương Dư Khả vốn định bàn bạc hạng mục này cho xong, bình tĩnh lại, với khách hàng chưa được vài câu lại nghe thấy tiếng cười bên kia vang lên, tạo nên cảnh tượng vô cùng tươi đẹp. Cảnh tượng quá mức tươi sáng này ở trong mắt Phương Dư Khả chậm chạp mờ , đành phải cắt ngang cuộc chuyện với khách hàng. Sau khi nhìn thấy khách hàng rời , mới thầm tới gần Chu Lâm Lâm. Vừa nhìn thấy mặc quần jeans, khí nóng lại bốc lên đầu, siết chặt tay vài cái mới tỉnh táo lại được. giờ ấy là phụ nữ có thai, trong thời kỳ dễ sảy thai, vì Phương Lỗi, phải nhẫn nhịn chút.

      Tiến lên hai bước, vỗ vỗ vai Chu Lâm Lâm, cố ý lên giọng nhắc nhở , có thai nên chạy lung tung, nếu muốn tụ tập, hôm nào chờ về, hẹn bọn họ về nhà tốt hơn. đến mức lông mày Văn Đào giật giật. Chu Lâm Lâm nhìn thấy Phương Dư Khả như nhìn thấy quỷ, trong lòng oán giận xuất quỷ nhập thần, dọa đến phụ nữ có thai cũng chẳng có gì tốt đẹp.

      Sau rất nhiều lần bị Phương Dư Khả cười cười giả lả mời tới thăm nhà mới của bọn họ, Văn Đào đành bắt buộc tới thăm cái tổ chim bé của bọn họ phen.

      Trong tổ chim , đầu tiên, Phương Dư Khả nhét Chu Lâm Lâm vào phòng thay váy bầu, còn tiện thể cắn cắn tai , coi như trừng phạt.

      vào phòng khách, Phương Dư Khả keo kiệt mời Văn Đào cốc nước lạnh, còn tiện thể cho xem giấy đăng ký kết hôn.

      Trước đây, khi Chu Lâm Lâm mình mân mê đăng ký kết hôn, luôn bị Phương Dư Khả len lén cười nhạo. giờ, cuối cùng cũng tìm được ý nghĩa tốt đẹp của tờ giấy đăng ký – bảo vật để kích thích tình địch. Chu Lâm Lâm thay quần áo xong muốn xen mồm chuyện vài câu, lại bị Phương Dư Khả đuổi vào bếp đun nước. Ông trời nhìn thấy, bạn học Chu Lâm Lâm nhìn chằm chằm máy nước nóng tự động ở phòng khách, hiểu nổi, thế kỷ 21 rồi, đun nước là hành động thế nào. Trong nhà cũng có ấm đun nước truyền thống nha. Phương Dư Khả lại độc ác nhìn chằm chằm, hất cằm về phía phòng bếp. Chu Lâm Lâm đành phải len lén chạy vào phòng tắm đường tới phòng bếp, mở vòi nước nóng ở mức cao nhất, rót bình đầy. Chần chừ trong phòng tắm lúc lâu, mới đưa bình nước cho Phương Dư Khả. Phương Dư Khả nhiệt tình rót thêm nước vào cốc của mình và Văn Đào. Chu Lâm Lâm muốn cái gì đó, lại bị Phương Dư Khả đuổi xuống lầu mua bánh kem. Văn Đào nhịn được nữa, đứng dậy chào tạm biệt, Phương Dư Khả còn ôn hòa mời khi rảnh rỗi thường xuyên tới chơi.

      Văn Đào vừa , Phương Dư Khả đặc biệt thư thái mà ngồi xuống uống nước, chân vắt chéo hất lên, vô cùng đắc ý.

      Chu Lâm Lâm ở bên cạnh đành phải cho , nước uống ra là nước lấy từ phòng tắm. Phương Dư Khả phun ngụm nước thẳng về phía mặt Chu Lâm Lâm.

      Khi Chu Lâm Lâm sắp sinh, cả bệnh viện đều run lên bần bật. Tiếng kêu có chút thảm thiết, gào khóc om sòm. Trong đó nửa là kêu “Phương Dư Khả, là tên khốn kiếp”, nửa khác là kêu “Phương Lỗi, con ra ngay cho mẹ, đừng để mẹ mất mặt!”

      Phương Dư Khả đẹp trai quỳ gối bên cạnh giường, tay bị Chu Lâm Lâm cắn chảy máu, còn phải ngoan ngoãn , đúng, là tên khốn kiếp, Phương Lỗi nghe lời, đừng làm mẹ con đau. Khiến cho y tá trong bệnh viện nước mắt lưng tròng, còn đặc biệt mua cho hộp cơm. Cuối cùng, bác sĩ từ phòng phẫu thuật ra, vị trí thai đúng, có lẽ khó sinh. Phương Dư Khả chờ ngoài cửa nghe vậy đầu óc trống rỗng, vô thức cứu mẹ quan trọng hơn, nhất định phải cứu mẹ trước.

      Bác sĩ đặc biệt khinh bỉ liếc nhìn Phương Dư Khả, xem phim truyền hình quá nhiều rồi. Cứu mẹ hay cứu con, cậu có thể quyết định sao? Phải xem tình hình thực tế .

      Phương Dư Khả lập tức ngẩn người ở đó, nước mắt lã chã chảy xuống, nằm úp sấp trước cửa phòng phẫu thuật, giống phin truyền hình tám giờ.

      Người trong bệnh viện buổi chiều nghe giọng nữ khóc lóc inh ỏi, cả đêm lại nghe giọng nam gào khóc thảm thiết, thần kinh cũng sắp suy nhược tới nơi. Khi cửa phòng phẫu thuật mở ra, Phương Dư Khả ngồi dưới đất, lúc lâu vẫn chưa đứng dậy. Bác sĩ đành cúi người với , cả hai mẹ con đều bình an. Sau đó, Phương Dư Khả ghé vào người Chu Lâm Lâm suy yếu lúc lâu, thèm liếc mắt nhìn Phương Lỗi càng yếu ớt hơn của nhà bọn họ. Ông bố này, tận tâm, có trách nhiệm. Trong những tháng Chu Lâm Lâm ở cữ, Phương Dư Khả trao toàn quyền quản lý công ty cho phía đối tác của , tự mình làm người giám sát bệnh nhân.

      Khi Chu Lâm Lâm tỉnh lại, chán chường nhìn Phương Dư Khả, la hét muốn gặp Phương Lỗi. Phương Lỗi còn trong phòng giữ ấm, Chu Lâm Lâm lại lại được, vì vậy khiến Phương Dư Khả rất khó xử. Chu Lâm Lâm cho rằng Phương Lỗi còn, Phương Dư Khả lừa , gương mặt tái nhợt lại càng tuôn ra vô số nước mắt.

      Phương Dư Khả ôm cả nửa ngày mới tìm được cách, ngày hôm sau, sai cấp dưới cầm chiếc máy quay phim tới. Mừng như điên chạy tới phòng giữ ấm ghi đoạn phim. Chu Lâm Lâm cảm động nắm tay , biên tập đoạn phim này cũng dễ dàng, ra cũng rất đau lòng đúng , còn phải giả vờ vui cười trước mặt em. xem, râu ria xồm xàm, đâu phải dáng vẻ có việc vui trong nhà. Phương Dư Khả bó tay, đành phải chạy tới chỗ bác sĩ, xin giấy khai sinh trước thời hạn, mới tin.

      Khi Phương Lỗi và Chu Lâm Lâm từ bệnh viện trở về là đầu tháng 4 năm 08. Những ngày ở cữ của Chu Lâm Lâm đều vượt qua trong bệnh viện, ngày đầu tiên về nhà, sảng khoái tắm gội sạch , sờ sờ vết sẹo bụng, có chút phiền muộn. Càng làm cho phiền muộn chính là, tính cách của Phương Lỗi còn càn quấy hơn cả . Tên nhóc kia chỉ cần Chu Lâm Lâm vừa ngủ là bắt đầu khóc lóc, náo loạn. Đến khi Chu Lâm Lâm thể nhịn được nữa, định đá bao quần áo này cho mẹ già của . Nhưng Phương Dư Khả cho. Chỉ cần Phương Lỗi cáu kỉnh, lập tức ôm thằng bé tới phòng khách, để Chu Lâm Lâm mình ngủ thẳng cẳng giường.

      Dần dần, Phương Lỗi càng ngày càng thân với bố, nhìn thấy Phương Dư Khả có thể cười tít mắt, hai mắt lấp lánh, cực kỳ giống Phương Dư Khả.

      Chu Lâm Lâm bắt đầu cảm thấy mối nguy hiểm, vì vậy len lén mua đồ chơi hối lộ con trai nhà mình. Nhưng đồ chơi dù có tốt đến đâu cũng bằng được bố giơ lên cao quay vù vù. Vì vậy, Chu Lâm Lâm quyết định, muốn chia phòng ngủ với Phương Dư Khả. ngủ phòng , và Phương Lỗi ngủ phòng lớn. Độc nhất là lòng dạ phụ nữ. Chu Lâm Lâm định dùng kế ly gián. Nhưng khi tiếng khóc của Phương Lỗi ngừng vang lên lúc nửa đêm, còn cách nào khác, đành phải đá văng cửa phòng Phương Dư Khả, bắt Phương Dư Khả giải quyết tất cả những chuyện thay bỉm, chùi mông. Vẻ mặt Phương Dư Khả gian xảo, cười cười , cả hai người bọn em đều thể rời khỏi .

      ~ The end ~
      tart_trung, tutuOrchidsPham thích bài này.

    5. Avehil

      Avehil Well-Known Member Staff Member Moderator

      Bài viết:
      1,993
      Được thích:
      10,244
      [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
      ghi nhớ

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :