1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Soul Screamers 2 (Nữ Thần Báo Tử)

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 10




      " NGỜ là em dám làm thế đâu đấy!" Nash trầm trồ thốt lên, miệng nãy giơ vẫn cưòi ngậm lại được. Trông có vẻ hơi... phấn khích quá đà.

      "Làm gì cơ ạ?"

      " nhờ thần chết vài nghìn tuổi giúp lấy lại linh hồn con người chứ sao." – Tiếng Tod vang lên từ băng ghế sau. chàng cố tỏ ra nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại lộ vẻ hài lòng. Thậm chí là có chút thán phục.

      Tôi nhún vai, vờ như quan tâm, nhưng thực ra trong lòng sung sướng ỉ. "Em nghĩ cũng chẳng mất gì nếu hỏi ây..

      "Có thể đấy." - Nash chỉnh lại cái quạt gió trước mặt - "Em quên là thần chết thích bean sidhe và ngược lại à?"

      "Chắc tại vì hai bean sidhe và thần chết đầu tiên em gặp lại là em ruột. Và cả hai đều có vẻ gì là ghét em."

      Nash cười phá lên, quay xuống vói Tod. "Đáng lẽ chúng ta nên giới thiệu Kaylee với ông Levi trước mới phải."

      "Vẫn còn thời gian mà." Tod đủng đỉnh , và lần này thực có hơi mỉm cười . chút thôi.

      Levi là sếp của Tod, vị thần chết già nhất và nhiều kinh nghiệm nhất ở Texas. Có lẽ chỉ xếp sau Libby, người chủ yếu hoạt động ở phía Nam của đất nước. Nhưng dù thế nào ông ấy cũng đủ uy quyền để khiến hàng trăm Tử thần khác phải ngoan ngoãn phục tùng.

      "Hai định kế hoạch thế nào?" - tôi với tay giảm bớt nhiệt độ trong xe xuống - "Em phải có mặt ở nhà lúc 10 giờ 30, vì thế tốỉ nay chúng ta thể tạt qua xem chỗ xử lý Hơi thở của Quỷ được. Vì thế... để ngày mai sau khi tan học được ?"

      Nash gật đầu, nhưng mặt Tod nhăn tít lại qua gương chiếu hậu. "Ý em muốn là giờ giới nghiêm của bố em còn quan trọng hơn linh hồn của Addison hả?"

      " được phép có ý kiến gì ở đây, Tod ạ." - Nash quay ngang người ra, nhìn cả Tod và tôi - "Kaylee và em chẳng nợ nần gì hay Addy hết. Vì thế nếu còn tiếp tục ăn kiểu như thế, bọn này tham gia nữa."

      Cả hai ấy đều thừa hiểu tôi bao giờ làm như vậy. khi tôi tham gia là tôi làm đến cùng. Nhưng...

      "Nếu em về nhà muộn, em bị phạt cấm túc ngay. Và em càng giúp được gì cho chị Addy nếu bị nhốt ở trong phòng như thế." - tôi đưa mắt nhìn Tod - "Chị ây vẫn còn thbi gian đến thứ Năm mà. Chúng ta vẫn còn nguyên ngày mai nữa."

      Thay vì trả lời, Tod chỉ cau có nhìn xuống sàn xe. Mãi lúc sau mói chịu mở miệng hỏi. "Em thể lén ra ngoài sau khi bố ngủ say à?"

      Tôi gật đầu. "Có thế. Nhưng nếu bị phát , hình phạt nghiêm trọng hơn rất nhiều, về muộn và lén ra khỏi nhà là hai việc hoàn toàn khác nhau. Em có thể về muộn vì bị tắc đường, xe gặp cố, hoặc mải buôn chuyện với Emma Nhưng lén lút trốn ra ngoài chứng tỏ em làm điều gì đó mà bố em khuyến khích tí nào. Và bố theo sát em mọi lúc, mọi nơi. Bố em cố gắng làm tốt vai trò làm bố của mình, vì thế nhiều khi có hơi hăng hái và tích cực quá mức."

      Trong khi mẹ của Nash và Tod lại quá dễ. Hơn nữa, cả hai ấy đều đủ tuổi rồi - Nash vừa tròn 18 tuổi hồi cuối tháng 8 - nên còn phải chịu nhũng cấm đoán vô lý của bố mẹ nữa. Đặc biệt là Tod, người những đủ tuổi mà còn chết.

      Làm sao có thể phạt cấm túc người hề tồn tại, về lý thuyết. Và có thể xuyên qua tường.

      "Sao cũng được." - Tod đưa tay lên gãi đầu - "Em có thể trốn học ngày mai ?"

      "Em cũng muốn lắm" - tôi , và hai mắt Tod sáng bừng lên. Cho tới khi tôi mở miệng tiếp - "Nhưng thể. Em bỏ tiết cuối ngày hôm nay rồi. Nếu còn bỏ nữa, nhà trường gọi điện cho bố ngay."

      "Làm học sinh khổ thế đây!" - Tod cau có thốt lên, còn tôi suýt nữa bật cười - " rất mừng khi em tròn 18 tuổi."

      Và lần này tôi bật cười . "Em cũng vậy."

      "Cả ba chúng ta." Nash chêm vào. Nhưng xem ra lý do của hề có liên quan gì tới việc giúp Tod hay chị Addison hết.

      Nhưng với Tod cứ thỉnh thoảng lại bất ngờ nhảy vào phá đám như thế này xem ra chúng tôi khó mà tìm được riêng tư cho bản thân.

      Điện thoại của tôi kêu lên, đúng lúc tôi vào cua đường cao tốc. Đó là số điện thoại lạ, chứng tỏ bố tôi vẫn chưa phát ra chuyện gì.

      .... Tôi bật nắp điện thoại lên và nghe diện thoại bằng tay phải, trong khi tay trái vẫn tiếp tục cầm lái. "Alô?"

      "Kaylee đấy à?" Tiếng chị Addison nghèn nghẹt, giống như bị bóp cể. Hoặc khóc.

      "Chị Addy ạ? Có chuyện gì thế chị?" Tôi vội vàng hỏi. Tod ngay lập tức nhoài ngươi lên phía trước, áp tai vào điện thoại nghe cùng tôi.

      " Tod có điện thoại, vì thế ý cho chị số của em.” - chị Addison sụt sịt - "Chị hy vọng là làm phiền em." »

      " sao đâu ạ. Có chuyện gì xảy ra hả chị?" Hơi thở ấm áp của Tod phả vào gáy tôi. kỳ lạ, sao ấy kiếm cái điện thoại mà dùng nhỉ? À, người chết đâu thể đăng ký thuê bao...

      "Là chuyện của Regan, em chị."

      "Regan làm sao?" Tod sốt ruột hỏi, và hẳn là từ phía đầu dây bên kia chị ấy cũng nghe thấy tiếng .

      "John Dekker đề nghị ký hợp đồng vói con bé và Regan đồng ý!" - chị Addy hoảng hốt - "Ông ta đường tói đây bây giờ. John luôn đích thân mang hợp đồng tới tận nơi, ông ta tin ai hết."

      Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. John Dekker đường đến Texas, cùng với tên quỷ hút linh hồn.

      Nỗi kinh hoàng cùng sợ hãi tột độ bao trùm lấy tôi. Nash lại nhoài người sang nắm lấy vô lăng, mặc dù tôi vẫn chưa hề bỏ tay ra. Tôi hít hơi sâu, cố gắng chia các suy nghĩ của mình ra, để chúng tụ lại chỗ làm cho tôi rối trí. Tôi cần phải phân tích từng cái, từng cái .

      Tôi quay sang gật đầu vói Nash như muốn là mình vẫn ổn, và nhấn ga cho xe vọt đường cao tốc. chiếc xe tải vụt qua khiến tôi giật mình, xém chút nữa mất tay lái.

      Có lẽ tôi nên dừng xe lại...

      "Từ từ nhé, em chị bán linh hồn của mình rồi à?" Tôi bấm nút loa ngoài để cho mọi người trong xe cùng nghe, sau đó liếc qua vai xem có xe nào ở làn đường bên cạnh . Nhưng tất cả những gì tôi nhìn thấy là khuôn mặt sợ hãi của Tod - thứ biểu cảm rất khó tìm ở thần chết.

      "Tránh đầu ra!" Tôi ra hiệu cho Tod, rồi đưa điện thoại cho Nash cầm, trước khi tạt xe nhanh sang làn bên phải và tấp vào lề đường. chàng thẩn chết ngoan ngoãn ngồi lại xuống ghế, mắt vẫn rời cái điện thoại.

      "Regan vẫn chưa ký hợp đồng. Nhưng ngay khi John Dekker tới đây, con bé ký. Làm ơn giúp em với, Tod. Con bé chịu nghe em. Nhưng Regan biết là chết. Mọi ngươi hãy tới cho con bé nghe những điều vói em. Chuyện gì xảy ra sau khi con bé chết."

      "Tại sao em chị chịu nghe chị?" Tôi dừng xe lại và gạt sang chế độ Đỗ, Nash cũng nhanh tay bấm nút báo hiệu dừng khẩn cấp.

      "Regan nghĩ chị cố kìm hãm tương lai của con bé." - chị Addy vẫn tiếp tục sụt sịt khóc - " Con bé quá mệt mỏi khi cứ phải sống trong cái bóng của chị."

      Nash rất to vào trong loa. "Addy, mẹ cậu đâu?"

      "Mẹ mình ra ngoài rồi và chẳng thấy nghe điện thoại." - giọng chị đầy đau khổ. Chẳng cần chị ấy tôi cũng đoán ra được là mẹ chị ấy lại kiếm thuốc và bỏ mặc hai chị em khi mà họ cần bà nhất.

      "Thế mẹ cậu có biết việc em cậu sắp làm ?" Nash hỏi tiếp.

      "Có chứ, nhưng thế nào mẹ mình cũng chịu hiểu. Mình lại với mẹ là Regan sắp bán linh hồn cho quỷ nhưng bà cho rằng mình chỉ là ví von, phóng đại việc lên mà thôi. Hơn nữa, trong mắt mẹ mình chỉ có tiền thôi, ngoài tiền ra bà chẳng quan tầm tói chuyện gì khác."

      Mặc dù chưa hề tiếp xúc với mẹ chị Addy, nhưng tôi có thể khẳng định là tôi ghét bà ta.

      Tod nhoài ngươi tới và lần này là vòng tay ôm lấy cái ghế của Nash. "Giờ Regan ở đâu?"

      "Bọn em ở nhà." - chị Addy - "Nhà của mẹ em ở Hurst í . còn nhớ đường tới đó chứ?"

      Tod gật đầu, rồi chợt nhớ ra là chị áy hề nhìn thấy . "Ừ." Mặt bần thần, biết nên bắt đầu giúp bạn cũ từ đâu.

      Nhưng tôi biết. "Sau khi em chị ký hợp đồng sau, chắc chắn lão Dekker phải đưa em ý xuống Cõi , giống như làm với chị, đúng ạ?" Cả cái xe đột nhiên rung lên bần bật, khi chiếc xe tải chạy vụt qua ngay làn đường bên cạnh.

      Chị Addison giọng khẩn khoản, "Ừ, nhưng chúng ta thể để điều đó xảy ra. Chúng ta phải ngăn cho con bé ký hợp đồng."

      "Em hiểu." - tôi giơ ngón tay lên ra hiệu cho Nash và Tod trật tự, nghe tiếp cái kế hoạch của mình - "Nhưng ý em muốn là để đưa Regan xuống được Cõi , lão Dekker phải mang theo ả thần chết đó, đúng ? Ngươi phụ nữ dắt chị xuống gặp tà ma ý."

      'Ừ, chị đoán thế..."

      "Va Tod này..." - tôi quay hẳn người ra đằng sau - " thần chết dám sử dụng năng lực đoạt hồn của mình vào việc khác, thay vì lấy những linh hồn có tên trong danh sách là phạm luật đúng ? Bao gồm cả việc đưa con người xuống Cõi để thực hành vi trao đổi linh hồn?"

      "Chắc chắn rồi." Hai mắt Tod bừng sáng, có vẻ như ấy hiểu ra vấn đề.

      "Và liệu ông chủ của có muốn sa thải loại thần chết vô trách nhiệm như thế ?"

      Lông mày nhướn lên. "Ông ấy chờ cả thập kỷ nay để làm điều đó."

      "Em cũng nghĩ thế." - bên ngoài trời bắt đầu lất phất mưa-"Và khi còn ả thẩn chết ấy bên cạnh nữa, lão Dekker thể đưa Began xuống Cõi .” - tôi bỗng thấy phấn khích hẳn lên khi thấy cái gật đầu hớn hở của cả Nash và Tod. Bọn tôi có cơ hội để cứu Regan phạm phải sai lẩm khủng khiếp và có trừng phạt thích đáng đối với ả thần chết nổi loạn kia. Hơn nữa, nếu tôi có thể nhìn vào Côi , tôi thấy được hình dạng của tà ma mà chúng tôi tìm kiếm - "Hai thấy sao? Liệu cách này có thể thành công ?"

      Nash cười ngoác miệng . " nghĩ là có thể đấy."

      "Khoan , vậy là mọi ngươi biết phải làm gì rồi à?" Chị Addy hét ầm lên qua điện thoại.

      "Vâng, em nghĩ thế." Tôi vặn khóa nổ máy và cho xe từ từ chuyển bánh.

      "Chị phải làm gì?"

      "Hãy giữ chân bọn họ. Kéo dài thời gian cho đến khi tụi em tới." - cái cần gạt nước bên phía Nash ngồi vừa gạt được mấy cái dừng lại. Cũng may là cái bên phía tôi bị sao - "Chị muốn , miễn sao để cho em chị đặt bút ký là được. Nhất là được để cho ả thần chết ấy dắt Regan xuống Cõi ."

      "OK, chị cố gắng." Chị Addy , nhưng giọng có vẻ được tự tin cho lắm.

      "Chị phải cố lên, Addy. Chị chỉ có em thôi đúng ? Và em ấy chỉ có linh hồn."

      ’Ừ, chị biết rồi." - giọng chị Addy có vẻ đầy quyết tâm hơn - "Chị giữ chân con bé ở đây, dù cho có phải xích chân nó lại vào tủ bếp."

      "Em xin báo trước cho chị biết là cách đó có tác dụng gì đâu. Tủ bếp hay xích chân đều tồn tại trong thế giới của Cõi , bởi vì chúng nằm trong tư gia." Xem ra các bài học làm bean sidhe của tôi với Harmony cũng có ích ra phết…

      "Được rồi, để chị tìm cách khác."

      "Tốt. Bọn em tói đó nhanh nhất có thể." Tôi gật đầu với Nash và dập máy, nhưng vẫn cầm nó tay, đề phòng chị Addy gọi lại. Tôi nhấn ga cho xe phi như bay đường cao tốc.

      " thà đến muộn chút nhưng vẫn toàn thây còn hơn là đúng giờ nhưng mất mạng." Nash trêu tôi.

      " tìm ông Levi và gặp hai đứa ở đó." Tod . Tôi cau mày nhận ra nỗi lo lắng trong mắt Tod lúc này liên quan tới kỹ năng lái xe của tôi và việc ấy có thể bị chết lần hai, hơn là chuyện đến cứu Regan muộn.

      Đấy chỉ là nỗi sợ hãi rất con người còn sót lại trong hay vụ tai nạn ô tô thực có thể giết chết cả thần chết, nếu ta biến mất khỏi đó kịp lúc? Lần đầu tiên kể từ khi quen Tod tói giờ, tôi tự hỏi biết ấy chết tới mức nào...

      "Chờ chút!" - tôi hét ầm lên, và Nash lại phải nhoài người sang giữ tay lái cho tôi, trong khi tôi nghểnh cổ nhìn vào gương chiếu hậu. Tod nhướn mày nhìn tôi. Cũng may là ấy chưa kịp biến mất - "Thần chết hề có ngày tận số, bởi vì họ chết, đúng ? - tôi hỏi, và Tod gật đầu - "Thế... bọn vẫn còn có linh hồn ?"

      cau mặt lại. "Em trông mắt có giống người vô hồn ?"

      Tôi thở phào nhõm khi biết rằng chàng thần chết ngồi phía sau vẫn còn nguyên linh hồn - mặc dù lương tâm của ấy cũng hẳn là trong sáng cho lắm. "Thế chuyện gì xảy ra với linh hồn của thần chết sau khi bị thu lại?" Tôi biết, thần chết sau khi bị sa thải là vĩnh viễn chết .

      "Nó được tái sinh, giống y như con người." Tod trả lời, nhìn tôi đầy nghi hoặc. ấy cố lần theo dòng suy nghĩ của tôi. Nash cũng vậy, rất muốn biết tôi định làm gì, nhưng khác với ông trai, tin tưởng tôi hoàn toàn.

      "Aỉ là ngươi thu lại những linh hồn Tử thần đó hả ? thần chết có thể giết chết đồng nghiệp của mình và lấy linh hồn của ta ?"

      Tod nhún vai, đột nhiên tỏ ra rất hứng thú vói câu chuyện của tôi. "Về lý thuyết có. Nhưng việc làm ấy khiến cho các đồng nghiệp khác của em nổi giận. Vì thế thường là họ để việc đó cho các quản lý, và các Thần chết của Bóng tối, như Libby”.

      Trời bắt đẩu ngớt mưa và tôi lại tiếp tục nhấn ga thêm chút nữa. "Quy trình của nó có giống như với linh hồn của con ngươi ạ?”

      "Theo như được biết có. Tuy nhiên, linh hồn của thần chết hiếm hơn rất nhiều so với linh hồn của con người, vì thế cũng chưa từng được nhìn thấy."

      "Em định làm gì thế hả Kaylee?" Nash hỏi.

      "Em chỉ tò mò chút thôi ý mà." - tôi lảng , chưa muốn chia sẻ với người khác về cái ý tưởng vừa mới hình thành trong đầu - " có biết đường đến nhà chị Addison Nash?" - khi thấy gật đầu, tôi liền với Tod qua tấm gương chiếu hậu - " tìm ông Levi . Bọn em gặp ở đó, nhanh nhất có thể."

      Tod gật đầu và vụt biến mất.

      Xe của tôi phóng vun vút như bay đường, và ơn trời gặp phải tai nạn hay cố nào. Đáng tiếc là khi tụi tôi đến được Hurst lại bị lạc trong lúc lòng vòng tìm nhà chị Addison.

      quá 10 giờ 30 và tụi tôi vẫn lang thang trong khu phố nhà chị Addy. Gọi điện thế nào cũng thấy chị bắt máy. Cuối cùng, Nash gợi ý tôi hãy để lái xe, còn mình thử ghé mắt nhìn vào thế giới Cõi xem có tìm được đường từ bên đó . cách miễn cưỡng, tôi đành gật đầu đồng ý.

      Tôi cố ép mình nhớ về cái chết của Emma và sống lại với  ký ức kinh hoàng ấy thêm lần nữa, tự nhủ với lòng rằng tôi làm việc tốt. Cố gắng cứu lấy linh hồn của em 13 tuổi, hề ý thức được hậu quả nghiêm trọng của việc mình làm.

      Nhưng được.

      Triệu tập tiếng khóc ai oán của mình tới giờ vẫn là trong những điều khó khăn nhất đối với tôi, có lẽ bởi tôi thực muốn nhớ lại nét mặt của Emma khi cậu ấy qua đời. Cái cách mắt cậu ấy mở to nhìn chằm chằm lên trần nhà cách vô hồn.

      Và rồi tiếng thét bắt đầu dâng trào trong lòng ngực tôi, tìm mọi cách để thoát ra khỏi cổ họng tôi nhưng tôi nén nó lại, làm theo cách Harmony dạy. Chỉ để thoát ra dải thanh rất . Cuối cùng, màn sương mỏng màu xám từ từ phủ xuống trước mắt tôi.

      Bởi vì tôi chỉ nhìn vào Cõi chứ phải thực đặt chân tới đó nên tầm nhìn của tôi hơi bị nhòe , lớp này chồng lên lớp kia. Giống như xem phim 3-D mà có kính vậy. Các hình ảnh được sắc nét cho lắm.

      Thế giới Cõi - thay vì được chiếu sáng bởi ánh trăng như thế giới của loài người lại được chiếu sáng bởi thứ ánh sáng trắng, lạnh lẽo, làm mờ thế giới trước mắt tôi.

      Tôi cũng còn lạ gì với điều này. Trước giờ tôi chưa  từng thử tiến xa hơn vào thế giới của Cõi , bởi tôi sợ rằng nếu bước thêm bước nữa thôi, rất có thể tôi rơi xuống cái hố sâu khổng lồ, hoặc rơi khỏi rìa của thế giới. Ý nghĩ áy cùng thứ ánh sáng mờ ảo lạnh lẽo kia khiến cho tôi chỉ dám bước dò dẫm, đầy thận trọng. Hoặc nhắm mắt lại và lắc đầu cho tới khỉ Cõi hoàn toàn biến mất.

      Nhưng hôm nay tôi thể làm thế, bởi nếu tôi chịu nhìn vào cả hai thế giới, tôi thế tìm thấy chị Addy và Regan kịp lúc.

      "Em thấy gì rồi?" Nash hỏi. Bởi vì có thể nghe thấy tiếng khóc của tôi nên có thể nhìn vào thế giới Cõi cùng với tôi, nếu muốn. Nhưng ai đó cần phải lái xe.

      Tôi thể trả lời trong khi phải kìm nén tiếng khóc như thế này. Vì thế tôi chỉ nhún vai, và nheo mắt nhìn ra xa hơn. Mới đầu, tôi chẳng thấy gì đặc biệt, ngoài cái màn sương xám xịt quen thuộc, càng lên cao chúng càng nhạt dần .

      Theo như Harmony giải thích, tư gia của loài người tồn tại trong thế giới Cõi , vì thế khi tôi nhìn vào đó, toàn bộ khu phố nhà chị Addy đột nhiên biến thành những con đường ngoằn ngoèo sỏi đá. Linh tính trong tôi mách bảo đó phải là sỏi đá thông thường mà những mảnh xương bị nghiền nát. Còn là xương của con gì tôi dám tưởng tượng...

      Tôi tự hỏi biết nhìn thấy gì nếu tôi thực đặt chân đến thế giới của Cõi ? Nhà cửa ở đó trông như thế nào? Tôi có thể bước vào trong đấy, nếu muốn, ?

      "Sao rồi em?" khẩn trương trong giọng của Nash khiên tôi sực nhớ ra bọn tôi còn nhiều thời gian nữa. Tôi lại nheo mắt nhìn vào làn sương mù ấy lần nữa và lần này tôi bắt gặp mấy cái bóng tốì-hơn-bình- thường lù lù ra. Chúng hề chuyển động. Hay chí ít là di chuyển khỏi tầm mắt của tôi.

      Tôi chỉ về phía bên phải, và giật mình khi ngón tay của mình chọc vào cửa kính xe. Mặc dù cơ thể tôi ở trong thế giới loài ngươi, nhưng các giác quan của tôi lại quá nhập tâm vào cái thê giới còn lại, nên nhất thời tôi quên mất mình ở đâu. Chiếc xe ô tô hề tồn tại trong thế giới của Cõi , vì thế lúc này trông tôi giống như mình trôi nổi mặt đường, chiếc ghế vô hình.

      kỳ quái!

      Nash đánh tay lái theo hướng tôi vừa chỉ và cả người tôi cũng nghiêng theo xe, cảm giác giống như ngồi máy bay vậy.

      Kỳ quái hơn! Tôi bị say xe ô tô! Trong thế giới của Cõi Am.

      Càng đến gần tôi càng thấy mấy cái bóng kia hơn. Hai thân hình cao gầy và thân hình bé. Của trẻ. ở độ tuổi teen.

      Thôi xong! Regan qua thế giới Cõi mất rồi.

      Thêm dải thanh nữa thoát ra khỏi miệng tôi, vang vọng khắp trong xe, thay vì tan biến vào khí như tôi vẫn nghĩ. Nash theo hướng ngón tay tôi chỉ và tôi phải giơ tay lên bịt miệng để ói ra, khi chiếc xe đột ngột dừng lại và Nash gạt cần số sang chế độ Đỗ. Chứng tôi chỉ còn cách ba bóng đen kia chưa đầy mét.

      Cửa xe bên phía Nash bật mở, làn gió se se lanh ùa vào trong xe. lát sau, cánh cửa bên tôi cũng được mở và Nash dìu tôi ra khỏi xe. Cái lạnh về đêm của tháng 11 khiến tôi bất giác rùng mình, ân hận vì mang theo áo khoác.

      Môi Nash chạm vào vai tôi. "Thả nó ra em..." - giọng ấm áp của giống như miếng vải sa tanh bao quanh lấy người tôi, mềm mại và êm dịu. Toàn thân tôi thả lỏng. - "Chúng ta đến nơi rồi, thả nó ra em."

      Tiếng khóc của tôi dần và màn sương kia cũng từ từ tan biến khỏi tầm mắt của tôi. Cổ họng tôi ngứa rát, cả người lâng lâng như vừa xuống khỏi máy bay. Trước mặt tôi lúc này là căn biệt thự lớn, cửa màu đỏ, sáng trưng đèn.

      Đỗ trước cửa nhà là chiếc limousine đen bóng - tài xế cũng mặc vét đen từ đầu tới chân - hề tắt máy. Nếu là khu phố nhà tôi, có lẽ đây là chủ đề bàn tán trong nhiều tuần của người dân trong khu, nhưng đối với khu phố nhà chị Addy xem ra cũng chỉ là chuyện bình thường.

      Nash lao bổ về phía căn nhà, trong khi tôi chuệch choạng chạy theo , chưa kịp thích nghi lại được hoàn toàn với thế giới con ngưòi. Tôi vấp phải bậc cửa suýt ngã, may mà có Nash chìa tay ra đỡ kịp, tay còn lại của xoay núm cửa.

      Cánh của bật mở. Lão Dekker và ả thần chết hiển nhiên là thể ngờ tới xuất của chúng tôi. Nhưng chị Addison có.

      Chúng tôi chạy nhanh vào trong phòng khách, nơi lão John Dekker chế chị Addison Page bằng tay, tay còn lại cầm tập hồ sơ.

      Liệu đó có phải là hợp đồng của Regan ? phấn khích nổi lên trong tôi giống như vừa được sạc điện. Tên của gã tà ma thực ở rất gần với chúng tôi.

      Chưa đầy giây sau, bóng hai người phụ nữ nắm tay nhau đột nhiên ra ở chính giữa phòng.

      Người cao hơn tôi đoán là ả thần chết. Người còn lại là Regan Page. Tôi nhận ra bé ấy trong các loạt quảng cáo gần đây về bộ phim truyền hình mới dành cho tuổi tween. Mỗi tội TV, Regan có đôi mắt xanh thẫm hơn chị .

      Cồn bây giờ hai mắt của bé chỉ là màu trắng đục, cùng những mạch máu li ti màu đỏ, như thể lòng trắng hút hết con ngươi và mống mắt của em.

      nỗi tuyệt vọng dâng trào trong tôi, khiến tôi gần như thở nổi. Bàn tay tôi nắm chặt lấy tay Nash. Bọn tôi đến chậm bước! Regan bán linh hồn của mình và cái nhìn thoáng qua mờ mịt khi nãy đủ để tôi nhận ra , chứ đừng là tìm ra .

      Tôi thất bại - lẩn nữa - và thêm gáỉ lại vừa đánh mất linh hồn của mình.



       

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 11



      "REGAN..." Chị Addison rên rỉ kêu lên khi nhìn thấy đôi mắt vô hồn của em . Đôi mắt giả xanh biếc của chị ngấn lệ, hai tay run lên bần bật.

      "Cháu quyết định đúng đắn" - lão Dekker, với nụ cười triệu đô nổi tiếng môi, quay sang vỗ vai Regan. "Cháu được giàu có và nổi tiếng trong suốt phần đời còn lại của mình."

      Mặt chị Addy tối sầm lại. Chị giận dữ lao tới giật tay Regan ra khỏi tay lão Dekker và lôi em tránh xa khỏi ả thần chết. "Tà ma ấy vẫn ở chỗ đó đúng ?" - chị hỏi tôi và Nash - "Nếu chúng ta hủy hợp đồng của con bé, liệu có chấm dứt được thỏa thuận vừa rồi ?"

      " đâu!" Regan giãy nảy lên, cố giật tay ra khỏi tay chị Addy, trong khi ánh mắt của lão Dekker chuyển sang nhìn tôi và Nash, đứng ngẩn tò te ở ngoài cửa.

      "Ai đây?" Lão ta vẫn rất bình tĩnh, hỏi ả đồng nghiệp.

      "Bean sidhe." Mụ ta rít lên đầy khỉnh bỉ.

      "Những người bạn." - chị Addison - "Tôi... mời họ tới."

      Lão Dekker quay lại nhìn chị Addy, mở tập hồ sơ giơ cho chúng tôi xem, trong đó hoàn toàn rỗng . Như Tod , các giấy tờ của quỷ đều được cất giữ dưới Cõi . "Chuyện đâu có đơn giản thế, bé." lão ta nhếch miệng cười đầy tự mãn - "Hợp đồng với tà ma thể phá hủy được bằng các phương pháp thông thường của con nguời. Và nếu Regan đòi chấm dứt hợp đồng trước khi có được chỗ đứng vững chắc, cuộc đời và nghiệp còn chưa bắt đầu của con bé tuột dốc phanh. được lên chức bác sớm hơn mình tưởng và bố của đứa bé nếu là kẻ tù tội cũng là kẻ buôn lậu ma túy. Mọi sai lầm dù là nhất của Regan cũng bị đem ra mổ xẻ và thổi phồng lên các mặt báo và phương tiện truyền thông." - ánh mắt lão chợt lóe lên, như vừa nghĩ ra được ý gì đó rất hay ho - "À, mà có khi thêm cả vụ nghiện ngập vào nữa. , có bà mẹ nghiện ngập như thế trong nhà, con cái làm sao tránh khỏi." - xem ra lão già này còn lạ gì với thói quen của bác Page - "Thử hỏi bà mẹ trẻ tuổi teen bị thất sủng như thế liệu có còn tồn tại được ..."

      Regan kinh hãi mở to mắt nhìn lão Dekker, trong khi cơn thịnh nộ càng lúc càng mặt chị Addy. "Chuyện đó quan trọng." - chị . Regan đứng bên canh, lắc đầu quầy quậy, dám tin vào những gì vừa nghe được - "Em tôi dùng điều khoản chấm dứt hợp đồng đó đâu."

      "Sao lại ?" Regan hốt hoảng hỏi chị, nhưng chị Addy chỉ quay sang nhìn tôi.

      "Gã tà ma vẫn còn ở đó phải em? Chị muốn chuyện với ."

      " rồi." Tôi nhớ lại cái bóng cao lớn nhất trong số ba cái bóng tôi nhìn thấy trong thế giới Cõi . bỏ khi tôi dừng tiếng khóc của mình lại.

      "Đưa chị ." - chị Addy cầu - "Chúng ta cùng tìm ."

      " được." - Nash kiên quyết từ chối - "Cậu thể tới dó, và Kaylee cũng vậy. Quá nguy hiểm."

      "Còn con bé sao?" Chị Addison đẩy Regan lên phía trước và Nash hơi chùn lại khi bắt gặp ánh mắt trống rỗng của Regan.

      "Chuyện gì xảy ra thế này?" -  Regan hét ầm lên, nước mắt lưng tròng - "Họ là ai?" - con bé chỉ về phía Nash và tôi, sau đó sợ hãi nhìn qua lão Dekker - "Tại sao ông ấy lại đe dọa phá hủy cuộc đời của em?"

      Lão ta khoanh hai tay lại, ôm tập hồ sơ trước ngực. "Ta chẳng đe dọa ai hết. Ta chỉ lên thôi. ký hợp đồng và có trách nhiệm phải giữ đúng lời hứa của mình."

      "Con bé hề biết nó ký cái gì.” - chị Addy sẵn giọng - "Ông hề cho con bé biết."

      'Ta chưa bao giờ dối." Lão già đáng ghét ấy vẫn tiếp tục bình thản như có chuyện gì xảy ra.

      "Mọi người về chuyện gì thế?" Regan bối rối hỏi.

      "Bọn chị về chuyện này này!" - chị Addison lôi xềnh xệch em ra trước gương - "Em tự nhìn !"

      Regan nhìn vào gương, há hốc mồm ra kinh ngạc. Màu xanh trong mắt hoàn toàn biến mất, cùng với linh hồn của em.

      "Chuyện quái gì...?" - Regan định bước tới nhìn kỹ hơn nhưng rồi đổi ý định và lùi lại vài bước. bé lắc đầu quầy quậy, muốn tin vào những gì nhìn thấy, sau đó hằm hằm lao tới chỗ lão John Dekker và ả thần chết đứng, mặt đầy căm phẫn. "Chuyện gì xảy ra với đôi mắt của tôi thế? Làm sao tôi vẫn nhìn thấy khi còn mắt nữa? Ông hề với tôi chuyện này."

      "Trong hợp đồng ghi rất rồi còn gì." - ả thần chết khoanh tay lại trước ngực, đôi mắt xám ánh lên đầy giễu cợt "Ngươi chắc đủ tuổi để biết đọc rồi đúng ?"

      Lão Dekker chạm vào tay ả đồng nghiệp và mụ ta im bặt, thêm gì nữa. "Mắt của cháu chẳng làm sao hết." - lão đột nhiên hạ giọng, trấn an Regan - "Đó chỉ là tác dụng phụ của quá trình chuyển giao thôi. Chúng ta thừa sức sửa được vụ đó, đúng Addison?"

      Lão Dekker quay sang hỏi chị cả nhà Page nhưng đáp lại, chị Addy chỉ giương ánh mắt đầy căm phẫn nhìn lão. "Đây là màu mắt được làm riêng cho cháu"- lão rút từ trong túi ra hai cái hộp nhựa màu trắng và đưa cho Regan - "Cứ sáu tháng lần, ta cho người chuyển tới tận tay cho cháu hộp mới. Hãy dùng cho cẩn thận, bởi chúng hề rẻ đâu."

      Đôi mắt trống rỗng của Regan chứa chan nước mắt và tôi hề nhớ là mình từng sợ hãi nước mắt của đứa con học lớp 8 như thế này. ăn nhập giữa những giọt nước mắt rất-con-người chảy ra từ đôi mắt rất- -con-người kia khiến tôi rợn hết cả tóc gáy. "Chúng cứ mãi thế này ạ?" - Regan ngập ngừng quay lại nhìn vào gương - "Tại sao trông chúng... trống rỗng thế ạ?"

      "Bởi vì chúng trống rỗng mà." - Tod , và mọi người đồng loạt quay ra nhìn . đứng gần cánh cửa phòng bếp, kế bên cạnh là chàng trai tóc đỏ, dáng người nhắn, chắc chỉ cao đến vai là cùng. - "Đôi mắt là cánh cửa của tâm hồn, và khi con linh hồn nữa, nó chẳng còn gì để phản chiếu nữa."

      Ả thần chết cạnh lão Dekker sững người lại. lẽ Tod đáng sợ vậy sao?

      " lại có thêm cậu em trai nào nữa đây à?" - tôi kiễng chân lên thào vào tai Nash - "Mà tóc bố màu đỏ à?" - "Đó là ông Levi." - thầm trả lời. Từ phía đối diện, chàng bé kia nhún vai, lịch gật đầu nhìn tôi, hai tay đút trong túi quần kaki rộng thùng thình.

      "Thần chết Levi á?" - tôi trợn tròn mắt thốt lên. Có lẽ do quá bất ngờ nên giọng tôi hơi to hơn mức cần thiết. Tôi đỏ bừng mặt xấu hổ vì vô ý vừa rồi của mình. Sau khi phát ra thân phận bean sidhe của mình và nghe được nhiều thứ kỳ quái liên quan tới thế giới Cõi , đáng ra tôi phải thấy chuyện người cai quản thần chết là cậu bé mặt đầy tàn nhan là rất bình thường. Vậy mà tôi thực bị sốc toàn tập. - "Sếp của Tod, thần chết Levi đấy á?"

      "Duy nhất chỉ có ." - ông Levi nở nụ cười rất dễ thương với tôi. bên mắt của ông ấy giống với bên còn lại. Kế đó, ông quay ra trừng mắt nhìn ả thần chết - "Bana."

      Chỉ từ đó thôi - bằng giọng rất của đứa trẻ con - nhưng cũng đủ khiến cho toàn thân mụ ta đông cứng lại, các ngón tay xoắn xuýt lại với nhau. Trông mụ ta có vẻ rất muốn chạy trốn mà thể.

      "Ta biết gặp ai ở đây nhưng phải thú nhận là tên của ngươi hề xuất trong đầu ta." - vị thần chết tối cao tiến lên phía trước, giống như đứa trẻ lũng thững dạo trong công viên. Chỉ cẩn vác thêm cái gậy bóng chày, hoặc cái ván trượt nữa là đủ bộ. Ông dừng lại trước mặt mụ Bana và sếp của mụ ta, rồi liếc qua lão John Dekker cái, như thể hề nhận ra khuôn mặt của người đàn ông giàu có và nổi tiếng nhất thế giới nay.

      "Ai đây?" Lão Dekker hỏi, nhưng trước khi mụ Bana kịp lên tiếng - và tôi nghi là có cho mụ ấy cũng chẳng dám - Ông Levi rút bàn tay phải ra khỏi túi quần.

      "Levi Van Zant. Thần chết cấp cao của vùng này. Ta đến để sa thải Bana khỏi vị trí thần chết của mình. Và linh hồn của ta."

      Hai tay mụ Bana nắm chặt lại và tôi nhận ra là mụ ta tìm cách biến mất khỏi nhà chị Addy, khỏi tầm với của ông Levi. Cổ họng tôi nghẹn lại. Bọn tôi mất dấu mụ ta. Nhưng chuyện đó giờ đâu còn quan trọng nữa, đằng nào mụ ta cũng đưa Regan tới Cõi rồi.

      Nhưng dù có cố gắng đến đâu mụ ta vẫn tài nào biến được.

      Và trước cả khi tôi kịp thở ra - trước cả khi mụ Bana kịp hít vào - bàn tay nhắn của vị thần chết cấp cao chìa ra, chộp lấy cổ tay ả thần chết. Các ngón tay của ông Levi nắm hờ hững lấy tay mụ Bana, nhưng mọi nỗi nghi ngại của tôi về sức mạnh của ông lập tức được giải tỏa khi nhìn thấy nét mặt đau đớn của mụ ta.

      "Bana, hãy nhìn ta."

      Ả thần chết tìm mọi cách để kháng cự. Bàn tay còn lại của mụ cào cấu điên cuồng cách vô vọng lên bức tường phía sau nhưng cũng vô ích. Mụ ta thể chống trả. Cũng thể biến mất. Bằng cách nào đó, ông Levi chặn mọi năng lực của mụ Bana, khiến mụ ấy thể hợp tác.

      Sau này, liệu Tod có được năng lực ấy nhỉ?

      "Hãy nhìn ta, Bana."

      Đôi mắt của ả thần chết bật mở, miệng hét lên tiếng hãi hùng. Đôi mắt xanh của ông Levi như... tỏa sáng, phát ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, chói lóa.

      Những người còn lại chỉ biết đứng ngẩn người ra xem, đầy hâm mộ. Kể cả lão Dekker, và đặc biệt là Regan Page. được chứng kiến trong những cảnh tượng hãi hùng của cái thế giới mà em vừa qua. Cái thế giới mà em vừa bán linh hồn cho.

      Vai mụ Bana thõng xuống, hai mí mắt cũng sụp xuống, giống như nhắm mắt vậy. Ông Levi siết chặt cổ tay mụ ta lại và toàn thân mụ cứng đờ ra. Lão Dekker bắt đầu bước giật lùi ra phía sau. Bất thình lình, hai mắt mụ mở trừng ra, trước khi đục dần và cuối cùng. - đen thẫm lại.

      Và đó cũng là lúc cơn hoảng sợ ập tới trong tôi. Trái tim tôi đập càng lúc càng nhanh, mồ hôi túa ra như tắm. Tiếng khóc bắt đầu dâng lên trong cổ họng tôi, cào cấu tìm đường thoát ra. Linh hồn của mụ Bana muốn tìm người cất tiếng hát cho mình.

      Tôi ngậm chặt mồm lại, quay cuồng với hàng trăm câu hỏi nhảy múa trong đầu.

      Khúc hát linh hồn cho thần chết ư? Cũng hợp lý thôi - dù gì ả ta cũng có linh hồn mà - nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại phải cất tiếng hát linh hồn cho thần chết. Liệu điều đó có nghĩa là Nash và tôi có thể cứu sống mụ ta nếu muốn ? Nhưng tại sao tụi tôi lại phải muốn điều ấy chứ? Và nếu tụi tôi cứu mụ Bana, liệu ai đó có phải chết thay cho mụ ý ? Liệu việc lấy linh hồn của những thần chết phạm tội có đòi hỏi trao đổi ?

      Hiển nhiên là rồi. Tod từng linh hồn của thần chết hiếm hơn rất nhiều so với linh hồn của con người, vì thế nếu tụi tôi cứu mụ Bana, liệu thần chết khác có phải chết thay vào đó ? Bởi vì linh hồn con người chắc chắn đủ, đúng ?

      Cái ý tưởng mới nảy ra trong đầu tôi khi nãy càng lúc càng khiến hộp sọ tôi như muốn nứt ra làm đôi. Đó phải chỉ là ý tưởng thông thường. Đó là loại ý tưởng có thể thay đổi được mạng sống của con ngươi.

      Hoặc cứu lấy các linh hồn.

      Tôi níu chặt lấy tay Nash, làm nhìn mụ Bana vội quay sang nhìn tôi sửng sốt. Gần như đúng lúc tiếng thét bắt đầu thoát ra khỏi miệng tôi. Ban đầu chỉ là dải thanh rất , sắc nhọn và đau đớn, nhưng kiểm soát. Tạm thời.

      "Mụ Bana á?" hạ giọng hỏi tôi, mắt mở to đầy kinh ngạc.

      Tôi gật đầu và tiếp tục nhả ra mảnh thanh nữa.

      Thấy vậy, Tod quay sang lừ mắt hỏi Nash nhưng chỉ nhận lại được cái nhún vai. "Em có thể bắt nó ngừng lại được mà, Kaylee" - lúc sau mới thầm vào tai tôi, năng lực ảnh hưởng của bắt đầu có tác dụng - " từng thấy em làm điều đó. Hút chúng lại và giữ chặt lấy chúng."

      Nhưng tôi né nguời sang bên, lắc đầu quầy quậy. Tôi muốn giữ nó trong mình. Tôi muốn thả nó ra. Để tiếng thét của tôi xuyên vào tận óc những người có mặt trong căn phòng này. Để nó bắt lấy cái linh hồn mục rữa của mụ Bana.

      Ả thần chết độc ác ấy phải trả giá vì tham gia vào đường dây buôn bán linh hồn của lão Dekker, và đích thân tôi đảm bảo để điều đó xảy ra.

      Chị Addy và Regan giơ chuyển từ mụ Bana và ông Levi sang nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt của họ khiến tôi hồi hộp và mất tập trung.

      Tôi nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra cùng lúc với miệng của mình. thứ thanh sắc nhọn ùa ra khỏi cổ họng tôi, như những mảnh thủy tinh nhọn hoắt bắn ra tung tóe khắp phòng. Chị Addy, Regan và lão Dekker đồng loạt đưa tay lên bịt tai, nhắm chặt hai mắt, mặt nhăn nhó đầy đau đớn.

      Ông Levi hơi rùng mình cái, nhưng độ tập trung hề bị lung lay. Mụ Bana vẫn quằn quại trong đau đớn, chịu tra tấn của việc linh hồn bị lấy nên có lẽ cảm nhận được tiếng thét của tôi. Nhưng Nash và Tod hài lòng thấy , họ thậm chí còn mỉm cười. Với họ, tiếng khóc của tôi giống như khúc hát đẹp, say đắm lòng người, trái ngược hẳn với những gì người khác nghe thấy. Đó là món quà đặc biệt của các bean sidhe nữ mà chỉ có các bean sidhe nam mới thưởng thức được.

      Kể cả những bean sidhe nam chết.

      Cơn sóng hoảng sợ rút dần trong tôi, ngay khi tiếng thét kia vừa thoát ra khỏi. Giờ tôi có thể tập trung vào phần việc của mình, trong cái kế hoạch mà tôi  vạch sẵn. Và tìm cách cho Tod biết phần việc của   .

      giây sau, khi tia sáng cuối cùng trong mắt mụ Bana tắt hẳn, cũng là lúc linh hồn của mụ bắt đầu ngoi lên khỏi xác. Trông nó giống hệt như linh hồn của con nguời - nhợt nhạt và có hình dạng. Linh hồn của thần chết đáng ra phải nên khác với linh hồn của con người chứ? Nhưng nếu nó trông giống nhau như thế này, liệu kế hoạch của tôi có thành công được ?

      Chỉ có cách để biết...

      Tôi cất tiếng hát cho linh hồn của ả thần chết. Giữ nó lơ lửng trong khí, giống như đám sương mù dày đặc, cùng lúc ông Levi buông tay mụ ta ra. Ông ấy lùi lại và cả người mụ Bana đổ sụp xuống tấm thảm trong phòng khách, tay chân xoắn lại với nhau trông rất kỳ dị.

      Lão Dekker hốt hoảng tránh vội sang bên nhưng vấp phải chính chân của mình và ngã nhào xuống đất. Nếu phải bận hét, có lẽ tôi bật cười phá lên rồi. ngờ kẻ suốt ngày làm ăn với thần chết và tà ma như lão rút cuộc cũng chỉ mang lá gan thỏ đế mà thôi.

      Mặc dù kế hoạch của tôi diễn ra khá suôn sẻ nhưng đó phải là kế hoạch vui vẻ gì cho cam. Và nó thể thành công nếu Tod giúp tôi tay. nhanh.

      thể rời mắt khỏi linh hồn của mụ Bana, tôi sờ soạng sang bên trái, tìm cánh tay của Tod. Cuối cùng tôi cũng tìm được và kéo lên phía trước, đúng lúc Nash cúi xuống thào vào tai tôi. "Em làm gì thế Kaylee? Mụ ta chết rồi mà. Mau thả mụ ta ra . đưa mụ ta quay lại đâu."

      Tôi lắc đầu quầy quậy, muốn phát điên lên vì thể mở miệng chuyện. Khi đầu Tod nằm trong tầm quan sát của tôi, tôi đẩy về phía mụ Bana, chỉ tay vào cái linh hồn lơ lửng của mụ ta rồi chỉ vào miệng . Tôi cần ấy hút lấy linh hồn của mụ ta, giống như cách Libby hút Hơi thở của Quỷ.

      Và giữ lấy nó, thêm chút thời gian.

      "Em muốn thu lại linh hồn ây á?" hỏi, và tôi gật đầu nhõm.

      Tôi nắm lấy tay Nash để giữ thăng bằng và tiếp tục tập trung vào khúc hát của mình.

      "Tại sao?" Tod hỏi, và nhún vai khi ông Levi nhíu mày nhìn thắc mắc.

      Nhưng tôi chỉ có thể mở miệng giải thích với sau khi lấy linh hồn của mụ ta, và tôi còn phải hét nữa. Tôi huơ tay loạn xạ, tìm mọi cách cho Tod hiểu. Cuối cùng cũng đành nhượng bộ, gật đầu. mở miệng ra và hút linh hồn mụ Bana vào bên trong.

      Tôi ngậm mồm và trả lại yên tình ban đầu cho ngôi nhà. Nhưng những tiếng ong ong trong tai còn đeo bám theo tôi thêm vài giờ nữa.

      Tod đưa tay lên lau miệng, như thể muốn lau di những mẩu-vụn-linh-hồn ( hề tồn tại) có thể còn sót lại và tôi khẽ rùng mình.

      " có cần phải làm thế ?" Giọng tôi khản đặc , kiệt sức vì vụ giam hãm linh hồn vừa rồi. Nash gần như phải bê tôi ra ghế vì tôi còn sức để di chuyển nữa. Phải tới khi ngồi xuống ghế tôi mới nhận ra là bọn tôi để lão John Dekker chuồn lúc nào hay. Cánh cửa phía trước vẫn còn mở.

      Chiếc limo đậu ngoài cửa chúng tôi nhìn thấy khi nãy mất dạng. Cũng như linh hồn của Regan.

      Tôi quay sang chị em nhà Page hỏi. "Hai người có biết tên của tà ma ấy ?"

      Chị Addy phẫn nộ kêu lên. "Họ có bao giờ đâu." - rồi chị nhìn Regan, tràn trề hy vọng - "Còn em sao?"

      bé chỉ im lặng lắc đầu, câu gì.

      "Tuyệt." - chị Addison thở dài, vòng tay ôm lấy em vẫn chưa hết sốc sau những gì vừa xảy ra - "Mà nãy giờ có chuyện gì thế em?"

      "Họ có nhìn thấy như chúng ta ?" Tôi đưa tay lên xoa xoa cổ họng.

      Nash lắc đầu. " Tod, giải thích . Kaylee mất tiếng rồi. Em phải lấy cho ấy chút gì đó uống đây." rồi đứng dậy đóng cửa phía trước rồi thẳng vào trong bếp nhà chị Addy, mặt đằng đằng sát khí.

      Nhưng dường như chị Addy hề nhận ra điều đó.

      "Bana là thần chết." - Tod ra hiệu bảo hai chị em nhà Page ngồi xuống cái ghế đối diện với tôi - "Giống như , và ông Levi." - hất đầu chỉ về phía cậu bé đứng ở góc phòng, hai tay lại lần nữa đút vào trong túi quần, và hề có ý định chuyện với ai - "Chỉ có điều, mụ ta là... người xấu. Vì thế ông Levi sa thải mụ ta."

      là giết mụ ta chứ gì?" Chị Addison , mắt vẫn dám nhìn về phía xác chết nằm sóng xoài sàn.

      "Về lý thuyết, mụ ta chết từ lâu rồi" - Tod nhún vai - "Vì thế sếp của chỉ là làm cho mụ ấy chết hẳn thôi. Còn Kaylee cất tiếng hát cho linh hồn của mụ ta."

      "Đấy đâu thể gọi là hát được." - mũi Regan nhăn tít lại như vừa ngửi phải mùi xú uế- "Phải gọi là tàn sát bằng ầm thanh đúng hơn."

      Nếu cổ họng tôi phải giống như vừa nuốt phải cuộn dây thép gai, có lẽ tôi cười cùng chị ấy. Tôi hoan toàn đồng ý với Regan.

      "Đó phải là kiểu bài hát giống như mọi ngươi vẫn nghĩ về nhạc." - Nash từ trong bếp ra, tay là cốc nước lọc đá "Nó kêu gọi linh hồn của mụ Bana. Và Kaylee giữ nó lại đủ lâu để Tod… hút lấy nó."

      "Nhân về chuyện đó..." - Tod ngồi xuống sát bên cạnh chị Addison, hai chân của họ chạm vào nhau trong khi ông Levi vẫn tiếp tục im lặng theo dõi. Tôi thể đoán được nét mặt của ông lúc này - "Tại sao lại phải thu nhặt linh hồn ấy? Chuyện này có liên quan gì tới mấy câu hỏi của em về thần chết lúc ở xe thế?"

      "Có đấy." - tôi ngửa cổ tu hơi hết sạch cốc nước.

      Giọng của tôi trong trẻo hơn nhưng cổ họng vẫn nhức -"Chúng ta dùng linh hồn của mụ Bana để trao đổi."

      Nash nhướn mày đầy thán phục trong khi mắt Tod sáng bừng lên như thể vừa hiểu ra vấn đề. " chẳng phải linh hồn của thần chết hiếm hơn rất nhiều so với linh hồn của con người sao?" - tôi nhìn Tod, sau đó quay sang nhìn ông sếp của - "Liệu điều đó có đồng nghĩa với việc nó có giá hơn ?"

      Ông Levi mỉm cười, và lần này thậm chí còn để lộ cả hàm răng trắng tinh. Đều tăm tắp và vẫn còn đầy đủ, ơn giời.

      "Có tưomg đương vói giá của hai linh hồn con người cộng lại ?" Tôi liếc mắt nhìn về phía hai chị em nhà Page rồi lại quay ra nhìn ông Levi, người nhướn lông mày kinh ngạc.

      " bé thông minh lắm." - ông - "Tất nhiên là ta thể công khai bày tỏ quan điểm về suy nghĩ của rồi, vì thế ta phải đây..

      "Nhưng tôi đúng hướng đúng ạ?" Tôi nhổm hẳn người dậy hỏi, lúc ông Levi cúi xuống bên cạnh xác ả thần chết.

      "Ta e rằng ta hiểu gì." Ông nháy măt cười với tôi. Kế đó, nhấc bổng mụ Bana lên hai tay, cách dễ dàng, mặc dù mụ ấy cao hơn ông Levi tới cả cái đầu và cả hai người họ vụt biến mất.

      "Chuyện gì xảy ra thế này?" Cuối cùng Regan nhịn được cũng phải lên tiếng.

      Tôi mỉm cười trấn an bé, mặc dù vẫn sợ phát khiếp dám nhìn vào đôi mắt trống rỗng, vô hồn kia. "Chúng ta đem linh hồn của mụ Bana trao đổi với tà ma đó. Để lấy lại linh hồn của hai người."






    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 12




      "SUỴTTTT…" Tôi giơ tay lên ra hiệu cho Nash, rồi rón rén đóng cửa lại, lòng thầm hy vọng bố hôm nay ngủ sớm và hề phát ra chuyện tôi về muộn. Phòng khách tối om, phòng bếp cũng vậy, xem ra khả năng ấy là rất cao...

      "Kaylee, vào đây. Ngay lập tức!"

      Hoặc là .

      Nash nắm lấy tay tôi và cùng tôi vào trong phòng khách, nơi bố ngồi trong chiếc ghế bành, hai tay chống lên đùi, nhìn chòng chọc ra cửa. "Sao bố lại ngồi trong bóng tối thế?"

      Cánh tay bố giơ lên sang bên trái và đèn phòng khách bật sáng. người bố vẫn mặc nguyên bộ quần áo mặc làm sáng nay, hai mắt bố đỏ au vì kiệt sức! "Sao con lại về muộn hẳn tiếng rưỡi đồng hồ thế hả?"

      Chính xác là tiếng hai mươi tư phút, nhưng tôi hiểu vào những lúc nhạy cảm như thế này khôn ngoan nhất là nên chỉnh lại lời bố.

      "Vẫn chưa quá nửa đêm mà bố." Tôi đẩy Nash lên phía trước và ấy tưởng rằng tôi muốn câu gì đó để giải thích với bố, mặc dù ý tôi phải như thế.

      "Cháu xin lỗi, bác Cavanaugh. Bọn cháu nhận ra là muộn tới như..."

      "Cháu về nhà Nash." - quai hàm bô bạnh ra đáng sợ - "Mẹ cháu cũng đợi cháu đấy."

      Lông mày Nash hơi nhướn lên, rồi cau mày lại. "Gặp em ngày mai nhé, Kaylee." quay lưng về phía cửa, các ngón tay tôi vẫn đan vào tay .

      "Chuyện đó vẫn còn phải xem xét." Bố tôi nghiêm giọng lại.

      Tôi nhe răng cười nịnh, nọt với bố, hy vọng làm dịu phần nào bầu khí căng thẳng diễn ra. "Bố định phạt cho con học ngày mai à?"

      Sắc mặt bố vẫn hề thay đổi. "Chúc ngủ ngon, Nash."

      "Con phải đưa ấy về nữa." Đáng ra tôi nên đưa ấy về trước mới phải. Nhưng tôi cứ đinh ninh là bố ngủ và bọn tôi có thể ngồi bàn bạc xem bước tiếp theo phải làm gì, sau thất bại ngày hôm nay. Tôi thò tay vào trong túi lấy chìa khóa và quay lưng định theo Nash, nhưng lắc đầu, nhìn về phía bố tôi.

      " bộ về được rồi. Chỉ cách có vài dãy nhà thôi mà." Sau khi cánh cửa ra vào đóng lại, đột nhiên tôi ước rằng giá như nhà hai đứa ở gần nhau đến thế.

      "Con đâu?" - bố hỏi tôi, lúc tôi ngồi xuông cái ghế bên canh - "Và bố cũng luôn, bố biết con hề làm ngày hôm nay, cũng như hề ở cùng với Emma."

      Tuyệt. "Chuyện có gì đâu bố ơi." - tôi chặn trước. Tôi thể cho bố biết mình đâu, bởi vì chuyên đó khiến bố còn lo lắng hơn cả việc tôi ra ngoài hút thuốc, uống rượu hay thậm chí là ngủ vói Nash.

      'Thế con đâu?" Bố khoanh tay lại trước ngực, các vòng xoáy trong mắt bố khẽ chuyển động. Hoặc tôi chỉ tưởng tượng ra thế nhỉ?

      "Bọn con lái xe hóng gió thôi ạ." Gần như là thế.

      Lúc bố nhoài người ra phía trước, nhìn thẳng vào mắt tôi, tôi chợt nhận ra rằng đúng là các vòng xoáy ấy quay . kỳ lạ. Trước giờ bố vẫn kiểm soát cảm xúc giỏi lắm cơ mà...

      "Liệu bố có cần phải lo lắng về chàng Nash đó ?"

      "Tại sao ạ?"

      Bố nhắm mắt lại và khi bố mở mắt ra, các vòng xoáy ngừng chuyển động. Bố lấy lại được kiểm soát... chuyện gì đó. chuyện mà tôi hề hiểu và bố dường như cũng chưa sẵn sàng để giải thích cho tôi. "Kaylee, bố biết con thích Nash và bố biết cậu ấy... phải là đứa trẻ hư. Chúng ta đều biết cậu ấy có mặt ở bên con khi bố thể, và bố luôn cảm thấy ân hận về điều đó. Nhưng bố muốn con…

      Bố ngập ngừng và đưa tay lên xoa trán. "Con còn quá trẻ, và... Ôi, giá như mẹ con có ở đây để giải thích mấy chuyện này vói con..

      À, ra là vậy. Hai má tôi ửng hồng. "Bố ơi, ý bố muốn ám chỉ chuyên quan hệ trai đúng ?"

      Và bây giờ đến lượt mặt bố đỏ bừng lên. Tôi cảm thấy tội nghiệp cho bố, mình phải đảm đương cả nhiệm vụ của người mẹ và người cha như thế này.

      " chỉ riêng chuyện đó đâu..."

      "OK, bố con mình dừng lại ở đây thôi..- tôi giơ hai tay lên đầu hàng - "Con thấy chuyện này kỳ cục..."

      "Kaylee".

      "…và liên quan gì tới bố…"

      Bố đứng dậy, cau mày nhìn xuống mặt tôi. "Sao lại liên quan tới bố?"

      "... và con cần bố phải cho con biết con được phép làm gì và được làm gì!" Tôi cũng đứng phắt dậy, mặt đầy thách thức.

      "Đó là trách nhiệm của bố."

      "Đáng ra bố phải làm điều ấy từ lâu rồi mới phải."

      Mặt bố buồn xịu xuống, các vòng xoáy trong mắt bố xoay đều, chậm rãi.

      xong câu ấy, bản thân tôi cũng thấy có lỗi vô cùng. Thời gian qua, bố cố gắng rất nhiều. "Con có ý như thế."

      "Bố biết." - bố thở dài nặng nhọc - "Nhưng con vẫn bị phạt cấm túc. Vì về nhà muộn - chứ phải vì những lời làm tổn thương bố."

      Tuyệt. Tôi nhắm mắt lại, cố nghĩ xem phải làm sao để thoát được hình phạt này. Tôi biết phải đối phó vói bác Brendon và bác Val như thế nào, nhưng với bố vẫn còn mới quá. "Con biết con sai, nhưng mà con thể bị phạt cấm túc trong thời điểm này được bố ơi." -  tôi vừa năn nỉ vừa phụng phịu - "Bố con mình tìm hình phạt nào khác được ạ? Con rửa bát cả tuần. Và cả giặt quần áo nữa." Mặc dù trước giơ người giặt quần áo chủ yếu là tôi, bởi vì bố rất kém khoản phân loại quần áo.

      "Đừng với bố là bác Bren và bác Vai trước giơ vẫn luôn thỏa hiệp như thế với con đấy nhé?" Bố có vẻ bắt đầu nổi cáu thực . Tôi đứng mấp mé ở cái ranh giới nguy hiểm mà tôi hề muốn vượt qua.

      " đâu ạ." - Tôi chẳng làm gì để hai bác ấy phải phạt cấm túc tôi cả. Trước giờ chị Sophie mới là người hay gây chuyện. Nhưng nghĩ lại chị ấy cũng chưa từng bị phạt cấm túc lần nào. - "Nhưng tuần này con có việc rất quan trọng cần phải làm."

      "Chuyện gì?"

      Tôi thở dài đầy hối lỗi. "Con thể cho bố biết được."

      "Giống như chuyện con thế cho bố biết con đâu tối nay đúng ?"

      "Đại loại là như thế." - tôi ngước mắt lên nhìn bố, năn nỉ - "Bố phải tin con. Chuyện này thực rất quan trọng với con."

      Bố chìa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên. "Đưa cho bố điện thoại di động của con."

      Tôi lục túi tìm điện thoại. "Bố định làm thế đấy à?” phải chứ?

      "Ừ. tuần, điện thoại."

      "Ôi, !" - tôi giãy nảy lên, máu nóng bốc ngùn ngụt.

      Tôi chỉ là cố giúp đỡ người khác! Nếu bố chịu ở gần tôi đủ lâu để hiểu tôi chút, có lẽ bố đoán ra được điều đó mà cần phải hỏi nhiều - ''Ra đường mà có điện thoại nguy hiểm lắm bố ơi."

      "Chẳng có gì phải lo hết, bởi vì con đâu quá xa. Đưa chìa khóa xe cho bố. Từ ngày mai, con có thể xe buýt học."

      "Bố thể làm thế với con được!” - tôi gào ầm lên, trong khi tay vẫn phải mở túi tìm chìa khóa xe - "Con đâu có ra ngoài rượu chè hay ngủ lang đâu."

      Bố đưa tay lên xoa trán, ngồi phịch trở lại xuống ghế, mặt đầy mệt mỏi. "Kaylee, bố biết con làm gì, bởi vì con chịu kể với bố!"

      "Tùy bố." - tôi hậm hực đặt điện thoại vào tay bố - "Nhưng lý do con thể kể mọi chuyện cho bố nghe bây giờ cũng quan trọng như những lý do khiến bố giấu con mọi  chuyện suốt 13 năm qua. Và con nghĩ công bằng khi bố muốn con tin tưởng bố trong khi bố lại hề tin tưởng con."

      Mặt bố nhăn lại, tôi chọc trúng điếm yếu của bố. "Bố  mệt rồi, Kayelee ạ. còn sức để tranh cãi với con về chuyện này nữa." - bố đặt điện thoại của tôi xuống bàn, đưa tay lên ôm mặt - "Đưa bố chìa khóa xe của con rồi lên giường ngủ di."

      Và tôi phải gì với chị em nhà Addy, Regan bây giờ? Xin lỗi, em thể giúp hai người lấy lại linh hồn bởi vì em bị phạt cấm túc?

      Tôi bỏ chùm chìa khóa lên bàn bếp, hậm hực bỏ về phòng. Giờ tôi biết tìm tà ma ấy như thế nào đây? lẽ cuốc bộ?

      Tôi nằm phịch xuống giường, lắng nghe tiếng bố khóa cửa và vào trong phòng. Chỉ độ 15 phút sau, tiếng ngáy của bố vọng ra cả ngoài hành lang. Tự dưng tôi thấy ấm ức vô cùng. Trận cãi vã thực đầu tiên của hai bố con vẫn hề ảnh hưởng tới giấc ngủ của bố tẹo nào.

      Tôi ra hành lang, vào phòng tắm, đánh răng và thay quần áo ngủ, trưóc khi quay trở lại với cái giường quý của mình. Tôi có bài tập Hóa phải làm, vả lại cũng tức quá ngủ được, nhưng sách vở lỡ bỏ hết ngoài xe rồi, giờ có khóa cũng chịu.

      "Em sao chứ?" - Tod, vắt vẻo cái ghế cạnh đầu giường tôi, đột nhiên lên tiếng, làm tôi gần như nhảy bổ xuống khỏi giường vì bất ngờ - "Xin lỗi." túm lấy tay tôi giữ lại.

      Tôi rất muốn gào lên mắng cho ấy trận nhưng cố kìm lại, bởi vì lần đột nhập này của biết đâu lại có ích với tôi. Hơn nữa tôi cũng chẳng dại gì mà đánh thức bố dậy. " nghe được những gì rồi?" Tôi chỉ tay về phía phòng khách, ám chỉ vụ cãi vã lúc nãy của hai bố con tôi.

      "Chỉ khúc cuối thôi. Nash nhờ tới xem em thế nào."- nhe răng cười- "Em yên tâm, quay mặt lúc em thay đồ."

      Tôi bật cười. Tod chỉ tán tỉnh tôi để chọc tức Nash nhưng ấy thực lòng rất quan tâm và lo lắng cho chị Addy. "Ơn giời, em cảm ơn ... Xem ra vẫn con nhớ chút phép tắc tối thiểu của con người đấy nhỉ."

      " để dành nó cho các dịp đặc biệt. Và những người quý."

      Tôi phi cái gối vào mặt ấy.

      "Vậy là em bị phạt chỉ vì về muộn thôi ý hả?”

      "Cái đó, và chuyện em chịu cho bố biết mình ở đâu. Em bị phạt cấm túc trong tuần."

      Tod nhăn mặt. "Nhưng em vẫn được sau buổi học ngày mai đấy chứ hả?"

      Tôi nghiêng đầu nheo mắt nhìn đầy châm chọc. " hiểu câu "phạt cấm túc" nghĩa là  gì hả?"

      "Điều hiểu là tại sao chúng ta lại phải vì nó mà làm ảnh hưởng tới kế hoạch của mình." Qua vẻ mặt nghiêm trọng của , tôi hiểu cái lo lắng bây giờ phải là cái kế hoạch của chúng tôi, mà là linh hồn của chị Addy.

      Bởi vì đến kịp lúc để ngăn Regan bán linh hồn của mình, hoặc chí ít cũng là xác định được danh tính gã tà ma mua linh hồn của bé, nên giờ chúng tôi đành phải quay lại với kế hoạch A ban đầu: Hy vọng ai đó ở xưởng xử lý Hơi thở của Quỷ chịu giúp đỡ chúng tôi. Nhưng trưóc tiên, bọn tôi cần phải có mặt ở đó . Và điều đó là hơi khó khi có xe.

      Ít ra giờ chúng tôỉ có thứ để mặc cả với tà ma ấy, nếu tìm được . May mắn là Tod có thể giữ linh hồn của mụ Bana trong người lâu hơn là giữ Hơi thở của Quỷ. Nhưng chuyện đó để sau hẵng tính...

      " nghe đây, em bị phạt như thế này tất cả cũng là lỗi tại ." - tôi hạ giọng rít lên với Tod - "Nếu ngay từ đầu lôi em vào những chuyện này xảy ra. Giờ còn muốn em làm gì nữa hả?"

      "Trốn ra ngoài." - nhún vai, thản nhiên . Với Tod, mấy chuyện như thế đúng là dễ dàng . Đằng nào ấy cũng chết rồi. Thử hỏi người lớn còn làm gì được ấy nữa, lẽ phạt được tổ chức sinh nhật? - "Nếu em bị phát , đền bù cho em. thề đấy. mà, Kaylee. Bọn thể làm được chuyện này nếu thiếu em."

      "Có, có thể!" - tôi thào , đề phòng bố thức dậy và nghe thấy- " có linh hồn của mụ Bana. có thể tự mình đứng ra trao đổi và thỏa thuận."

      Mặt Tod xịu xuống, và nhìn chằm chằm vào cái gối lòng lúc lâu, trước khi ngẩng mặt lên nhìn tôi, biểu lộ thất vọng tràn trề. ", thể. vẫn lính mới Kaylee ạ. chỉ có thể mang theo số lượng hàng hóa nhất định xuống Cõi , và trong người có sẵn linh hồn của mụ Bana rồi. Kể cả nếu có thể dắt theo Addy vẫn cần em dắt Regan. Và Nash. có linh cảm chúng ta cần tới cậu ấy."

      Tôi trợn tròn mắt, hốt hoảng nhìn Tod. "Em có thể làm thế á?"

      "Ơ thế em chưa biết à?" - Tod ngẩn mặt ra nhìn tôi - " tưởng mẹ phải dạy em điều đó rồi chứ?"

      "Sao em biết được! ấy có đưa cho em xem trước đề cương các bài học đâu. Vậy là mẹ có thể dắt người xuống Cõi à?"

      "Ừ"- Tod gật đầu khẳng định chắc nịch - "Và em cần phải bảo mẹ dạy cho em cách . Bọn thể làm được chuyện này nếu thiếu em, Kaylee ạ."

      Tôi thở dài cái thượt, đột nhiên hai vai như trĩu xuống bởi cái trách nhiệm nặng nề kia. Tôi còn lựa chọn nào khác. Nhưng bố giết chết tôi mất, nếu phát ra. Và đảm bảo bố cũng để yên cho hai em nhà Hudson đâu. Cả Harmony nữa, nếu bố phát ra việc vô tình tiếp tay cho tôi. Tôi chỉ hy vọng rằng chuyện đó xảy ra trước khi chúng tôi có thể trả lại linh hồn của hai chị em nhà Page về với cơ thể của họ.

      "Thôi được. Nhưng nợ em đấy nhé. Kể từ bây giờ."

      "Chắc chắn rồi." - Tod thở phào nhõm - "Bất cứ điều gì em muốn."

      " có thể lấy hộ em cái điện thoại trong phòng bố mà đánh thức ông dậy ?"

      " thầnh vấn đề." vụt biến mất trước cả khi tôi kịp dặn phải cẩn thận. Tôi ngồi im như phổng giường, sợ rằng chỉ cử động của mình thôi cũng có thể gây ra tiếng động làm bố thức giấc.

      Vài giây sau, Tod quay trở lại với cái điện thoại đỏ chót của tôi tay, miệng tủm tỉm cười.

      Tôi vội mở máy kiểm tra các cuộc gọi lỡ trong ngày hôm nay. 5 cuộc từ bố và 4 cuộc từ Emma. Chắc là lúc ở đương cao tốc có sóng. Và sau đó tôi cũng chẳng có thời gian để kiểm tra hộp thư thoại.

      Tôi mở cái thư thoại mới nhất của Emma ra nghe và chống nạnh vói Tod. "Em cần lấy mấy quyển sách trong xe ô tô, sau đó em cần đặt trả lại cái điện thoại này về đúng chỗ cũ."

      Tod cúi rạp ngươi xuống đầy châm biếm, "Còn gì nữa , thưa tiểu thư? có cần tôi dùng cành cọ quạt mát cho , đút nho cho ăn, trong khi ngồi làm bài tập và dùng máu của tôi để viết ạ?"

      "Suỵt!" - tôi vừa nghe tin nhắn thoại của Emma vừa phẩy tay đuổi - "Chính nợ em còn gì!"

      cau mặt lại và vụt biến . "... cố che giấu cho cậu. Nhưng bố cậu gọi điện tới rạp chiếu phim trước, và họ với bác ý là cậu làm. Cậu hãy gọi lại ngay cho bố và làm gì đó để cứu vãn tình hình, Kaylee ạ. Mình gặp cậu ngày mai..."

      tiếng bip vang lên và cái thư thoại kết thúc. Cậu ấy cố cảnh báo cho tôi.

      Tod lại ra với quyển sách giáo khoa và vở bài tập Hóa, trong lúc tôi bấm số gọi điện thoại cho Emma. Cậu ây trả lời ngay ở hồi chuông thứ ba và tôi ra hiệu cho Tod để đồ xuống bàn cho tôi.

      "Kay à? 12 giơ 30 đêm rồi đấy." - giọng nàng mơ màng . "Có chuyện gì thế?"

      "Xin lỗi cậu, Emma nhưng tình hình khá là khẩn cấp. Cậu có thể cho mình và Nash nhờ tới trường ngày mai ?"

      "Tất nhiên rồi" - tôi nghe thấy có tiếng lò xo cọt kẹt phía bên đầu dây, có vẻ như Emma tỉnh ngủ và ngồi hẳn dậy - "Chuyện gì xảy ra với xe của cậu thế?"

      "Bố mình vừa tuyên bố tịch thu chìa khóa xe và điện thoại của mình trong tuần."

      "Ôi, khổ thân cậu! Mình có mặt lúc 7 giờ 30." - tức là 7 giờ 45 theo giờ của Emma. Bọn tôi tới trường muộn mất, nhưng như thế vẫn còn hơn là xe buýt cùng đám học sinh năm nhất.

      "Cám ơn cậu. cậu quá cơ."

      "He he. Ngủ ." rồi Emma dập máy. Hy vọng là cậu ấy vẫn nhớ chuyện đón tụi tôi vào sáng mai. Tôi ngồi xuống giường, đột nhiên mắt díp lại.

      " nhớ với Nash hộ em là nếu muốn cùng tới trường có mặt ở đây lúc 7 giờ 30." - tôi vẫn thường chở tới trường hầu hết các buổi sáng, kể từ khi chúng tôi chính thức hẹn hò với nhau. Tôi liếc về phía mấy quyển sách bàn và cũng định ngồi làm bài tập cho xong. Nhưng tôi quá mệt, còn sức đâu để nghĩ nữa. Trưa mai tôi tranh thủ ngồi làm vậy - "Thế kế hoạch ngày mai định thế nào?"

      "Chúng ta tìm cái xưởng xử lý Hơi thở ấy, và dò hỏi xung quanh cho tới khi nghe được thông tin mình cần biết." Tod ngả người ra sau ghế.

      "Cùng đơn giản. Em thích thế." - tôi ngồi chui chân vào trong chăn - "Khi nào?"

      "Sau khi tan học."

      " được. Bố em gọi điện về kiểm tra và nếu em có mặt ở nhà lúc ấy bố em ... Em cũng biết nữa. Gọi báo cảnh sát hay gì đó."

      Tod cau có nhìn tôi . "Em chẳng chịu nhìn rộng ra chút gì cả Kaylee ạ. Linh hồn của Addy gặp nguy hiểm. phải đổi hai ca trực liên tiếp của mình rồi, và có thể ngày mai lại phải đổi nữa. Điều tối thiểu em có thể làm là tránh khỏi ra-đa kiểm soát của bố em trong vài giờ sau khi tan học."

      "OK, thứ nhất, chúng ta vẫn còn thời gian. Ngày mai mới là thứ Tư, và thứ Năm chị Addy mới phải chết cơ mà. Và chúng ta cũng chẳng thể làm gì nếu em chưa học được cách di chuyển vào Cõi ." Điều đó đồng nghĩa vói việc tôi phải thuyết phục được bố cho phép tôi tới nhà Harmony học làm bean sidhe, sau giờ học, mặc dù vẫn bị phạt cấm túc.

      Kế đó, tôi còn phải làm sao thuyết phục Harmony đồng ý dạy tôi điều tôi cần biết, mà để lộ cho biết mục đích của mình.

      "Hơn nữa, chúng ta cần phải có xe. có thể nháy mắt cái là đến được Dallas nhưng Nash và em . Và có chuyện em xe buýt vào nửa đêm đâu."

      "Nửa đêm á?" - Tod nhoài người ra phía trước, nhíu mày nhìn tôi - "Em nghĩ như thế gấp quá sao?”

      "Chúng ta lựa chọn nào khác Tod ạ." - tôi chui xuống dưới chăn, đắp lên ngang bụng - "Thời gian duy nhất mà bố kiểm tra em là khi bố ngủ, vì thế sớm nhất cũng phải nửa đêm mai chúng ta mới có thể . có gần ngày để giải thích mọi chuyện với chị Addy và Regan, và tìm cho bọn em cái xe." - bởi vì mẹ ấy làm ca đêm ở bệnh viện nên ấy cẩn phải lấy xe - " được ăn cắp xe đâu đấy! Điều cuối cùng chúng ta cần lúc này là bị cảnh sát tóm được khi đường tới Cõi ."

      Tôi hoàn toàn có thể hình dung ra cái tít cực kỳ ăn khách được giật các báo ra vào ngày hôm sau: " nữ sinh tâm thần ăn cắp ô tô để tìm…quỷ sứ."

      Và sau đó, chị Sophie càng có cớ để thuyết phục với mọi người rằng tôi bị điên.

      "Như thế đủ thời gian đâu, Kaylee ơi". Tod lắc đầu.

      " phải đủ - tôi chẳng biết phải an ủi thần chết như thế nào - "Đến sáng thứ Năm, chị Addy lấy lại được linh hổn của mình."

      Tôi thể đảm bảo giữ được mạng sống cho chị Addison, nhưng thứ tôi có thể hứa với chính là linh hổn của chị ấy.

      "Giờ đem trả điện thoại về chổ cũ giùm em. Và tắt đèn đường ra khỏi đây." xong tôi nằm xuống và chùm chăn lên vai. Tôi cần phải ngủ.

      Ngày mai hứa hẹn ngày thứ Tư kỳ dị nhất trong lịch sử.






    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 13


      "MÌNH NÊN BỎ MẶC CẬU LẠI ĐÂY mới phải. Cậu đáng bị xe buýt vì giấu mình quá nhiều bí mật!" Emma đóng sầm tủ đựng đồ lại, sau khi hồi chuông cuối cùng của ngày hôm nay vang lên, nhưng đôi mắt nâu xinh đẹp của nàng điều ngược lại. Cậu ấy hề giận, như cố tỏ ra. Cậu ấy chỉ là muốn moi tin về cái nhiệm vụ bean sidhe siêu-bí-mật mà cậu ấy tưởng tượng ra thôi.

      Tôi xốc lại ba lô vai. "Tin mình , cậu chẳng bỏ lỡ chuyện gì hết." Nếu cậu ấy biết , chắc chắn tò mò ấy nhanh chóng biến thành nỗi khiếp sợ, và đó chính là lý do tại sao tôi muôn kể cho Emma biết.

      Nhưng Emma vẫn cho chúng tôi nhờ, để đền bù cho vụ làm chúng tôi học muộn gần nửa tiếng đồng hồ. Đáng ra tôi phải đoán ra được là cậu ấy chẳng nhớ gì lời hứa lơ mơ lúc nửa đêm mới phải. nàng thậm chí đến trường rồi, mới nhớ ra là quên chưa đón tôi và Nash. Tôi có thể nhắn tin nhắc cậu ấy nếu bố cầm di động của tôi làm, mà tôi kém nhất cái khoản nhớ số điện thoại. Còn Nash lưu.

      Kết quả là cả ba đứa bọn tôi đều bị muộn học, cộng thêm vụ nghỉ học có lý do ngày hôm qua vào giờ sử và làm đổ nước sốt vào quyển bài tập Hoá làm xong nửa của mình, tôi bắt đầu nghĩ rằng mình thể sắp xếp được việc học ở trường với việc làm bean sidhe. Lại còn việc làm thêm nữa chứ.

      "Emma ơi." - giọng nam gọi với lên từ cuối hành lang. Hai đứa ngẩng đầu lên và thấy Doug Fuller cùng đội bóng, trong đó có cả Nash. - "Tối nay em có kế hoạch gì ?"

      Nash nhoẻn miệng cười, bước tới hôn chào tôi rất tự nhiên, cần biết và cũng chẳng quan tâm đồng đội của mình có mặt ở đó hay . Các thành viên trong đội bóng của chấp nhận tôi khá dễ dàng, phần cũng vì tôi là bạn thân của Emma – người từng cặp với ít chàng trai trong đội - nhưng cái chính là thấy tôi và Nash suốt ngày dính lấy nhau như hình với bóng.

      Mặc dù sau lưng hiểu họ có xì xào thắc mắc tại sao người như Nash lại hẹn hò với đứa con bình thường, xu dính túi như tôi ?

      Nash có nhiều tiền hơn tôi là mấy. Thậm chí là ít hơn. Nhưng lại giàu có ở lĩnh vực khác: Thể thao. ấy giúp đưa đội bóng của trường vào đến trận chung kết của giải vô địch toàn bang. Tài năng ấy, cùng với khuôn mặt điển trai và thân hình hoàn hảo - chưa kể cái giọng đầy ma lực - cũng khó trách tại sao các luôn đổ rạp dưới chân .

      Emma cũng là ví dụ khác về việc có lợi thế về sắc đẹp và hình thể, bạn có thể lựa chọn bất kỳ chàng trai nào bạn muốn. Nhưng các mối quan hệ của nàng thường bền, bởi Emma rất nhanh chán.

      Khi còn bên ngoài trường học, tôi thường quên mất là   Nash cũng thuộc về cái thế giới giai-xinh--đẹp ấy, và rằng có khá nhiều điểm chung với đám bạn cầu thủ  của mình. Nhưng tôi thà tới Cõi mình, với linh hồn được giấu kín trong gấu áo, còn hơn là chơi vài giờ với đám bạn của . Chẳng hiểu sao nhưng tôi thấy như thế còn an toàn hơn.

      "Có, em có kế hoạch rồi" - Emma kiễng chân thầm vào tai Doug - " kế hoạch rất thú vị..."

      Mấy tay cầu thủ đứng phía sau quay sang cười rúc rích vai nhau đầy ý, và Emma tiếp. "Đáng tiếc là nó bao gồm trong đó."

      xong nàng mỉm cười và quay lại với cái tủ đựng đồ.

      Tôi bật cười. Emma đúng là bậc thầy của mấy trò mèo vờn chuột kỉểu này.

      "Em phải sớm thay đổi ý định thôi." Doug nháy mắt cười với Emma và giật lùi lại để vẫn có thể nhìn thấy cậu ấy.

      "Khó lắm." Emma đủng đỉnh , trong khi Nash xua tay từ chối lời rủ rê của mấy cậu bạn để có thời gian ở bên tôi. Và mẹ ý - " nào, hai kẻ nhờ. Muốn mình thả hai người ở đâu nào? Nhà cậu hay nhà Nash?"

      "Nhà ý." Tôi trả lời nhanh tới nỗi cặp lông mày của  Emma nhướn lên đầy thích thú.

      "Cậu có vấn đề ở nhà à?" Cậu ấy đeo ba lô lên vai.

      "Cũng có gì nghiêm trọng, nhưng chiều nay mình có giờ học." cần tôi phải ra, Emma cũng thừa hiểu tôi học gì rồi.

      Nash nhảy ra băng ghế sau, trong khi tôi ngồi phía trước cùng Emma. Con xe của cậu ấy là đồ dùng thừa lại của trong mấy bà chị , nhưng trông vẫn còn mới chán so với xe của tôi. Và quan trọng nhất là giờ cậu ấy được tự do lái xe, chứ bị tịch thu chìa khoá như tôi.

      Tôi cài dây an toàn và Emma nổ máy rời khỏi bãi đỗ xe của trường. "Cậu gợi ý ." - Emma liếc sang nhìn tôi, thay  vì nhìn thẳng ra phía trước - " tẹo thôi cũng được. Ai đó sắp phải chết à? Có phải lạỉ là người trong đội cổ vũ ?"

      Tôi bật cười trước ngây ngô của bạn thân.

      "Hay là em cứ cho ấy biết " - giọng Tod từ đâu vọng ra, làm tôi giật mình nhảy dựng lên, dây an toàn cứa cả vào cổ.

      "Thôi ngay !" Nash quát ầm lên, tôi quay lại và thấy Tod ngồi chễm chệ cạnh ở băng ghế sau, tay giơ lên miệng ra hiệu "suỵt", môt tay chỉ về phía Emma.

      "Xin lỗi!" - Emma cáu kỉn , vì tưởng Nash mắng mình. Cậu ấy chuyển sang làn đường bên phải mà thèm bật xi nhan, làm cái xe đằng sau giận dữ, bấm còi inh ỏi - "Nhưng em hề có ý rủa người nào của đội cổ vũ phải chết cả. Em chỉ muốn hỏi có phải ai đó sắp ra thôi mà..."

      Tod cười khoái chí. " thích bạn này đấy!"

      Nash huých cho ông cái và Emma nhướn  mày nhìn đầy nghi hoặc, qua gương chiếu hậu. Cậu ấy chỉ nhìn thấy cử chỉ của Nash, chứ hề thấy cảnh chàng thần chết vặn vẹo ôm mạng sườn, kêu oai oái. "Xin lỗi!" - cuối cùng Nash ngẩng mặt lên nhìn Emma - " phải em."

      Miệng nàng há hốc ra nhưng tôi lập tức xen ngang, bởi tôi biết tụi tôi khó mà đưa ra cho cậu ấy câu trả lời thỏa đáng. "Emma, thôi kìa." Tôi chỉ ra phía trước, ô tô trước mặt tụi tôi hết, sau khi đèn chuyển sang màu xanh. Cái xe phía sau lại bấm còi ầm ỹ, và Emma rồ ga cho xe chạy tiếp, cả đám chúi hết về phía trước, và cậu ấy tạm quên hành động khó hiểu vừa rồi của Nash.

      "Chuyện này có liên quan gì tới vụ nữ ca sỹ Eden bị đột tử sân khấu thế?"

      Tôi còn chưa biết phải trả lời cậu ấy như thế nào đột nhiên nụ cười môi Emma vụt tắt, và nàng cuống cuồng đạp phanh dừng xe lại.

      "Kaylee..." Tod lên tiếng từ phía sau.

      "Gì thế?" Tôi quay nghiêng người sang bên để có thể nhìn được cả ba người họ cùng lúc.

      "Mình nhìn thấy đèn chuyển sang màu đỏ ý mà" Xe của chúng tôi chỉ còn cách đuôi xe buýt trước mặt vài chục phân.

      Tất nhiên là tôi phải chuyện với Emma, mà là với chàng thần chết vô hình, mời mà tới ngồi ở băng ghế sau.

      " thể gặp riêng hai chị em Addy và Regan đủ lâu để giải thích cho họ nghe về kế hoạch tối nay của bọn mình. Họ liên tục bị bao vây bởi đám tuỳ tùng, từ trợ lý, người trang điểm, thợ làm tóc, đến vệ sỹ, và bà mẹ kiêm quản lý..." - đến đây, quay sang Nash - "...bác ấy trông vẫn chẳng thay đổi tẹo nào, ngoài trừ mấy nếp nhăn mặt, suốt ngày nhúng mũi vào mọi chuyện của Addy."

      "Chuyện đó có liên quan gì?" Tôi hỏi hai em.

      "Chuyện gì liên quan gì?" - Emma quay sang nhìn tôi - "Hai người hôm nay bị làm sao thế?"

      "Xin lỗi cậu, Emma." - tôi ái ngại nhìn bạn thân - "Là...

      "Chuyện của bean sidhe. Mình biết. Và mình phát ngấy khi phải nghe câu đó rồi." Emma hậm hực đánh lái cái vèo sang bên phải mà buồn đạp phanh để giảm tốc độ.

      Tôi nắm vội lấy tay ghế để giữ thăng bằng. "Mình phải dối bố cậu hộ cậu tối hôm qua, và chịu trận bốn tiếng đồng hồ với tay Glen Frank dở hơi kia ở quầy bán vé.

      Lại còn đưa đón cậu cả ngày hôm nay khác gi tài xế riêng của cậu. Thiết nghĩ ít nhất cậu cũng nên giải thích cho mình biết tại sao hôm nay hai người có những hành động kỳ quặc như thế."

      Tôi thở dài, nhướn mày hỏi ý kiến Nash, sau đó là Tod. Chúng ta có nên cho cậu ấy biết ?

      Hai nhún vai như muốn tùy tôi quyết định. Dẫu sao Emma cũng là bạn thân của tôi.

      Tỏi hít hơi sâu, rồi quay sang với Emma. "Mình chỉ là muốn lôi cậu vào những chuyện nguy hiểm này thôi."

      Emma đảo tròn hai mắt. "Mình nào có là muốn cùng bọn cậu đâu. Mình chỉ thích việc hai người chuyện gì cũng giấu mình thôi."

      Tôi hiểu cảm giác đó của Emma, nhưng trước khi tôi kịp mở miệng trả lời, Tod nháy mắt với tôi cười ranh mãnh. "Xem ra bạn em muốn giúp chúng ta đây. Hỏi ấy xem có thể cho chúng ta mượn xe tối nay được ."

      "!" - cả Nash và tôi đồng thanh kêu lên. Và trước khi Emma kịp nổi cáu hơn, tôi trừng mắt nhìn Tod - " ra !"

      "Em chắc ?" cau mày hỏi lại, ràng vẫn chưa quên vụ tôi từng bắt phải thề là tránh xa Emma ra và bao giờ được để cậu ấy nhìn thấy. Tôi muốn bạn thân của mình phải giao du với thần chết.

      "Chắc."

      "Chuyện...?” - Emma mới chỉ được đến đây rú lên, trọn tròn mắt nhìn vào gương chiếu hậu. Tôi nhoài vội người sang nắm lấy cái vô lăng, trước khi cậu ấy buông cả hai tay ra, mặt sốc toàn tập. Có điều tôi thể kiểm soát được cái chân ga càng lúc càng bị Emma đạp sâu hơn.

      " với em là nên rồi mà.” Tod thản nhiên khoanh tay lại trước ngực.

      "Emma!" - tôi hét ầm lên - "Đạp phanh !” Xe của chúng tôi lao như bay về phía ngã tư, nơi mấy em học sinh xe đạp dừng lại chờ đèn xanh.

      "Ai...? Tại sao...?" Emma quay hẳn người ra đằng sau để nhìn và chiếc xe càng rồ lên phía trước nhanh hơn, bởi vì nàng đạp chân ga, thay vì lấy sàn xe làm điểm tựa để quay ra sau.

      "Emma, dừng lại !" Tôi gào lên và Emma cuống cuồng quay lại đạp phanh, ơn Chúa, xe của chúng tôi kịp dừng lại ngay sát mép vạch vôi.

      "OK, đáng ra chúng ta nên làm như thế trong lúc ấy lái xe." Nash lo lắng nhìn Emma.

      "Ông gọi đây là lái xe ý hả?" Tod cười khẩy, mảy may quan tâm tới chuyện tụi tôi xém chút nữa tông phải ba đứa trẻ con đường.

      Emma vẫn cứng đờ người ghế, nhìn chớp mắt vào gương chiếu hậu. Hơi thở của cậu ấy càng lúc càng nhanh, hai tay run rẩy ôm chặt lấy vô lăng.

      "Cậu muốn mình lái cho ?" Tôi giơ tay chạm vào vai bạn thân.

      Emma lắc dầu, mắt vẫn rời khỏi Tod. ''Mình muốn cậu cho mình biết chuyện quái gì xảy ra thế này. ta là ai và làm sao ta lên được xe mình?"

      "OK, nhưng chúng ta thể ngồi ở đây cả ngày được." - chiếc xe khác dừng lại sau xe chúng tôi và bắt đầu bấm còi giục giã - "Lên kia tìm chỗ đậu xe rồi bọn mình giải thích cho cậu hiểu." Nhưng chỉ là phần thôi.

      Khó khăn lắm Emma mới rời mắt được khỏi cái gương chiếu hậu. "Đây chính là cái công việc bean sidhe mà cậu đấy hả? ta là ai thế?" Cậu ấy khẽ liếc về phía Tod thêm lần nữa rồi cho xe chạy qua ngã tư.

      Nash nhoài người lên ôm lấy lưng ghế tôi ngồi, miễn cưỡng điều mà hề muốn .

      "Emma, đây là trai , Tod." Tôi có thể thấy là giọng của có tác động ngay lập tức lên Emma, bởi vì vai và tay của cậu ấy thả lỏng hơn, nét mặt cũng bớt căng thẳng hơn.

      " có... Khoan ." - Emma vòng xe vào trong bãi xe giành cho các vị phụ huynh tới đón con và dừng xe lại. Kế đó cậu ấy quỳ hẳn lên ghế, quay cả người ra sau - " trai á?" – Hỏi xong, cậu ấy quay sang xác nhận lại với tôi. ai ở trường Trung học Eastlake biết về người trai mất của Nash, bởi vì Harmony và chuyển nhà - và chuyển trường - sau đám tang của Tod hai năm trước - "Và ấy có thể... làm gì? Dịch chuyển vào xe của người lạ à? Bean sidhe nào cũng có khả năng ấy hả?"

      "..." Tôi ngâp ngừng biết nên kể cho cậu ấy nghe đến đâu. Nhưng chàng thần chết tự quyết định thay tôi, theo đúng phong cách của thần-chết-Tod.

      "OK, chúng ta có nhiều thời gian đâu, vì thế luôn như thế này cho gọn..."

      " Tod..." Nash trừng mắt lên nhưng vẫn chậm hơn ấy bước.

      " bean sidhe, giống như Nash và Kaylee. Chỉ có điều chết. Phép dịch chuyển, lần đầu tiên nghe thấy có người gọi nó như vậy đấy, phải là khả năng của bean sidhe. Mà là của thần chết. Và thần chết. có thể hỉện ở bất cứ nơi nào thích, bất cứ lúc nào muốn và có thể lựa chọn cho phép ai nhìn thấy và nghe thấy mình."

      " trai của Nash. Và là thần chết á?"-Emma chớp chớp mắt. Tôi chuẩn bị sớm tinh thần để nghe tiếng rú lên kinh hãi hoặc tiếng cười khanh khách của bạn thân. Nhưng với tính cách của Emma, đáng ra tôi phải đoán ra đưọc cậu ấy phản ứng như những người bình thường - "Rồi sao? Công việc của giết người à? Có phải giết em hôm ở phòng thể dục ?" Mặt Emma tối sầm lại, nghiến răng kèn kẹt. Sau những gì cậu ấy được chứng kiến và nghe thấy về cái chết tạm thời của bản thân, xem ra lờí thú nhận vừa rồi của Tod có vẻ gì là quá bất ngờ nữa.

      Hoặc cũng có thể do năng lực ảnh hưởng của Nash vẫn tác động tới cậu ấy.

      "." ! Tod lắc đầu - " chẳng liên quan gì tới vụ đó. Đúng là có giết người , nhưng là để lấy linh hồn của họ và đem đến nơi tái sinh. Và chỉ với những người có tên trong danh sách của thôi."

      " như vậy có nghĩa là ... nguy hiểm?"

      trề môi trêu Emma. "Ôi , nguy hiểm lắm..."

      " Tod..." Tôi cao giọng cảnh cáo, Nash ngồi bên cạnh cũng quay sang thụi vào tay ông trai cái đau.

      " chỉ với mình em đâu." - Tod nhún vai nhìn Emma - " gặp em suốt, nhưng em nhìn thấy thôi, bởi vì Kaylee nếu dám lại gần em, ấy để cho yên."

      " Tod..." Máu nóng bốc đầu tôi ngùn ngụt.

      Hơi cúi về phía Emma, hạ giọng thào tiếp. "Bạn em đáng sợ như ấy nghĩ đâu, nhưng tôn trọng ấy."

      " có cần phải thế hả Tod?"

      nhún vai, ngồi lại xuống ghế. "Em muốn ra, ra đấy còn gì. Giờ em hãy hỏi bạn em xem có thể cho chúng ta mượn xe được , để còn thực nốt nhiệm vụ của mình nào."

      " mượn xe là trách nhiệm của , và chúng ta mượn xe của Emma.” - kể cả nếu cậu ấy có sẵn sàng cho chúng tôi mượn xe, tôi cũng hỏi mượn cậu ấy. Tôi muốn cậu ấy và Cõi có ít liên quan tới nhau nhất có thể.

      Và giờ tôi rất ân hận vì cầu Tod ra cho Emma thấy.

      "Khoan , tại sao mọi người lại cần mượn xe mình?" Emma hết nhìn Tod lại quay ra nhìn Nash và tôi.

      "Bố của Kaylee tịch thu chìa khóa xe của ấy rồi." - chàng thần chết nhanh nhảu mách. - "Bọn mình cần mượn xe cậu." - tôi lườm Tod - "Cậu chở bọn mình qua nhà Nash là tốt lắm rồi. Nếu cậu hết sợ."

      "Ôi , mình vẫn sợ phát khiếp đây này." - Emma nhe răng cười, trông chẳng có vẻ gì là người sợ cả - "Nhưng nó cũng thể kỳ dị hơn vụ cậu và Nash cứu mình sống lại được. Hơn nữa, như thế vẫn còn tốt hơn việc ngồi nghe hai người chuyện với ai đó mình nhìn thấy được. Hoặc quát mình." - đến đó, cậu ấy nheo mắt nhìn tôi - "Mà khi nãy hai người quát ấy, chứ phải mình đúng ?"

      "Ừ." - tôi gật đầu lia lịa - "Bọn mình quát Tod suốt ý mà"

      "Mình có thể đoán được tại sao. Thế..." - Emma ngừng lại - "Mọi người cần mượn xe của mình hả?"

      "Ừ."-   Tod , cùng lúc với tôi và Nash đồng thanh kêu lên- "."

      "Nghe này." - Tod hậm hực nhìn tôi - "Những người quen đều chết và chẳng có việc gì phải dùng đến ô tô. Ngoại trừ mẹ , nhưng tối nay mẹ cần lấy xe để làm. Vì thế là em để ăn trộm cái, hoặc lấy trộm chìa khóa xe em ở chỗ bố em, hoặc chúng ta mượn xe của Emma. Chỉ có ba cách đó thôi, em muốn chọn cách nào chọn."

      "Thế còn chị Addy sao?" - tôi lên tiếng, trước khi Emma có thể xen vào và tình nguyện cho tụi tôi mượn xe. Tôi còn lạ gì tính bạn thân của mình nữa. Nếu tụi tôi mà mượn xe của Emma, chắc chắn cậu ấy nằng nặc đòi theo cho mà xem. Và tôi thể để điều đó xảy ra - " đừng với em là chị Addy có xe riêng nhá."

      " ấy mà." - Tod cáu kỉnh gắt lên. Xem ra ý cũng hơi khó chịu với công chúa nhạc pop của mình - " ấy thậm chí còn chẳng có bằng lái xe, bởi vì muốn đâu là có người đưa kẻ rước rồi. Và đó cũng là vấn đề khá đau đầu đấy. Nếu chúng ta thể tách ấy ra khỏi đám ruồi bu kia việc có hay có xe cũng chẳng quan trọng nữa."

      "Addy là ai thế?" Hai mắt Emma sáng bừng lên đầy tò mò.

      "Chẳng là ai cả." - tôi lừ mắt cảnh cáo Tod - "Chỉ là Tod phải lòng thôi."

      "Em đừng có suy diễn." - Tod sửng cồ lên - " chỉ là cố cứu lấy mạng sống của ấy thôi."

      " phải là mạng sống của chị ấy.” - tôi sửa lại, trong khi lông mày Emma nhíu lại đầy lo lắng. Cậu ấy biết mạng sống của mỗỉ con người đều có cái giá của nó và tôi hề muốn cậu ấy nghĩ rằng bọn tôi tính giết hại người đường vô tội nào đó, chỉ để cứu bạn của Tod - "Mà là linh hồn của chị ấy."

      "Linh hồn của đó bị làm sao?" Emma quay sang hỏi Tod, vì biết dễ moi được tin từ ấy hơn là tôi và Nash.

      chỉ nhún vai . " sao cả. Chỉ là giờ ấy sở hữu nó. Vào thời điểm này."

      "Uầyyyy..." - Emma trượt từ từ xuống ghế, dường như dã hiểu ra được tầm quan trọng của vấn đề, mặc dù chưa biết đầu đuôi câu chuyện là như thế nào - "Em tan làm lúc 8 giờ tối. Sau đó mọi người cứ lấy xe em mà dùng,"

      "Emma, được đâu..." - tôi lắc đầu từ chối - "Cảm ơn cậu, nhưng..."

      "Cậu cần phải dùng tới xe. Hãy lấy xe của mình . Đừng để tội nghiệp nào đó mất linh hồn của mình, chỉ vì cậu quá bướng bỉnh muốn lái xe mượn."

      Tôi thở dài, nhắm chặt mắt lại, trước khi gật đầu chịu thua lý lẽ của bạn thân. "Cảm ơn cậu, Emma."

      " có gì." – mặt Emma chợt loé lên vẻ láu lỉnh tôi vẫn thường bắt gặp ở Tod -" Và cậu phải tự mua xăng. Trừ phi cậu cho mình theo..."

      " được." - tôi mỉm cười, muốn tỏ ra quá phủ phàng với Emma - "Chuyện này rất nguy hiểm. Và nếu cậu còn định tranh cãi về chuyện đó, mình mượn xe của cậu nữa."

      "Ờ, mình biết ngay là cậu thế mà. OK, chúng ta thôi. Mình phải có mặt ở chỗ làm lúc 4 giờ." - Emma vặn chìa khóa và cho xe khởi động - "Nhưng mình e là mình chẳng thể tập trung làm được gì mất, sau những gì vừa xảy ra ..."






    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 14
      Beta : Han Han




      "MẤY ĐỨA VÀO NHÀ " - Harmony Hudson hớn hở chạy ra mở cửa trước cả khi chúng tôi ra khỏi xe - "Có chuyện gì xảy ra với Emma à?".

      Nash và tôi quay lại thấy Emma vừa khóa xe vừa thộn mặt ra, nghĩ chuyện gì đó, có vẻ như mọi chuyện cậu ấy vừa nghe được giờ mới bắt đầu ngấm. Ông thần chết của Nash cũng thấy tăm hơi đâu rồi.

      ''Bạn ấy vừa gặp Tod ạ." - tôi bước vào trong cái  phòng khách ấm cúng của nhà Nash và bỏ túi xách  xuống sàn cạnh sô-pha.

      "À..." - Harmony mỉm cười đầy thông cảm - "Vậy  cháu cần phải ăn thứ gì đó ngọt ngọt vào. Vào nhà , lấy ít bánh quy nhà tự làm cho mấy đứa ăn."

      Emma hề có vẻ gì là muốn từ chối. Cậu ấy được  thưởng thức tài nghệ làm bánh của Harmony vài lần rồi  nên dù muộn lắm nhưng nàng vẫn thể cưỡng lại được món bánh quy của .

      Mẹ Nash đóng cửa lại và theo chúng tôi vào trong bếp, nơi ba đứa nhanh chóng ngồi vây quanh lấy đĩa bánh quy bơ lạc thơm phức của .

      " Cháu thề với , Harmony, nếu cứ tiếp tục làm bánh thế này, cháu thể chui vừa ô tô của mình được mất. Nếu cháu còn có thể lấy lại được nó.” - tôi sung sướng nhâm nhi miếng bánh thơm phức tay - "Cho cháu xin lỗi nếu tối qua bố cháu làm phiền nhé. Bố cháu phản ứng hơi thái quá."

      "Đáng ra cháu nên báo cho bố biết câu, để bố khỏi lo lắng. "   rồi đưa tay đập vào vai Nash cái - "Cả con nữa. Mẹ trang bị điện thoại cho con để làm gì."

      Nash nhún vai, tránh trả lời bằng cách nhét cả cái bánh vào mồm.

      "Cháu nghĩ bố mẹ nào cũng vậy. luôn lo lắng dù cho con cái có làm gì chăng nữa." phần trong tôi cảm thấy biết ơn vì bố chỉ lo lắng tới những việc chính đáng, chứ vặt vãnh như kiểu quan tâm tới cả nồng độ chì có trong lọ nước gội đầu tôi dùng là bao nhiêu. Nhưng phần khác trong tôi vẫn tránh khỏi mỉa mai. Mười ba năm qua bố thậm chí còn chẳng biết giờ về nhà của tôi là mấy giờ, vậy mà giờ chuyện gì của tôi bố cũng muốn biết.

      Trước khi chị Addy gọi điện, bọn tôi quả thực là đường về nhà. Nếu tôi biết trước chuyện gì xảy ra, tôi gọi báo với bố là về muộn rồi, dù có phải bịa ra lý do gì chăng nữa. Nhưng sau cú điện thoại của chị Addy, mọi chuyện diễn ra nhanh đến nỗi tôi còn chẳng nhớ ra là mình có điện thoại, chứ đừng là giờ phải có mặt ở nhà. "Ôi..  ngon kinh khủng ý."  Emma rú lên  " cho cháu xin cái để ăn dọc đường nhé?"

      Harmony đứng ngay dậy mở ngăn kéo tủ tìm túi giấy. " lấy cho cháu mấy cái."

      Emma ra về sau đó năm phút, tay là túi bánh quy bơ lạc, quên bí mật hẹn gặp tụi tôi ở cổng nhà Nash vào lúc nửa đêm. Khi ấy mẹ Nash làm được lúc rồi còn bố tôi chắc chắn say giấc nồng. Đấy là nếu tiếng mở cửa để trốn ra ngoài của tôi làm bố thức giấc.

      Sau khi Emma khỏi, Harmony đuổi khéo Nash về phòng, với đĩa bánh quy đầy, và nhắc nên tranh thủ thời gian làm bài tập về nhà.

      Nhưng chỉ độ phút sau nghe tiếng máy điện tử Xbox được bật lên rồi. Harmony và tôi chỉ còn biết ngao ngán nhìn nhau lắc đầu. Nash thường để bài tập chất đống cho tới phút cuối cùng, hoặc làm có nửa rồi bỏ đấy. Nhưng chưa lần nào bị dưới điểm B. Nếu ấy chịu đầu tư học hành chút, có khi nằm trong top đầu của trường cũng nên.

      Harmony rót hai cốc sô-đa đá và hất đầu ra hiệu bảo tôi bê theo đĩa bánh quy ra phòng khách. "Bố cháu biết cháu đến đây chứ?" giật lùi và dùng lưng để giữ cửa cho tôi qua.

      "Vâng ạ. Những buổi học này cũng là ý tưởng của bố cháu mà. Bố cháu trang bị cho cháu đầy đủ các kiến thức cần biết là cách tốt nhất để tránh khỏi rắc rối. Hay đại loại là như thế." Thực ra đây là câu tôi với bố, lúc bố định bắt tôi thẳng từ trường về nhà.

      Nếu tôi may mắn, bố bao giờ biết được cái kiến thức mà tôi sắp sửa trang bị cho mình có thể khiến tôi gặp rắc rối lớn hơn rất nhiều so với sức tưởng tượng của bố.

      Tôi biết phải làm gì để Harmony tình nguyện dạy cho tôi thứ tôi cần biết mà vẫn nghĩ rằng đó là ý tưởng của . Phương pháp tâm lý học nghịch đảo. Nó thường chỉ có tác dụng với trẻ con mẫu giáo và người lớn.

      " cháu mình có thể nghỉ buổi và ngồi ăn bánh tán gẫu cũng được ."  tôi ngồi xuống ghế, đặt đĩa bánh quy xuống bàn nước - "Bố cháu biết đâu ạ." các vòng xoáy màu xanh trong mắt Harmony từ từ chuyển động và cái nhíu mày của trông vô cùng đáng . Ai mà nghĩ 82 tuổi rồi.  .. "Kaylee, cháu cần phải học để biết về cội nguồn của mình và cách phát huy các năng lực bean sidhe của mình. rất muốn sau này, nhỡ chẳng may gặp phải nguy hiểm, cháu lại biết xử trí  như thế nào, giống như lần với mụ Belphegore chẳng hạn.”

      "Cái đó yên tâm. Giờ cháu biết mình là ai rồi.”

      “Hơn nữa, cháu nghĩ chắc cháu cũng chẳng phải sử dụng tới  nó lần nữa đâu." - tôi nhún vai tỏ vẻ bất cần, nhưng trong  lòng cảm thấy tội lỗi vô cùng khi phải thốt ra những lời khiến Harmony tổn thương - "Giờ cháu có thể kiểm soát tiếng khóc của mình rồi, và đó là tất cả những gì cháu cần phải biết đúng ạ?" Tôi rất ghét phải giả vờ như   hề hứng thú với những thứ dạy cho mình, trong khi thực tâm tôi luôn tò mò muốn biết. Tệ hơn nữa, nó khiến tôi giống như đứa vô ơn láo toét, biết  trân trọng giúp đỡ của người khác. Và tôi ghét điều đó.  Nhưng có cứu được linh hồn của chị Addy và Regan hay   lại phụ thuộc vào việc Harmony có chịu dạy cho tôi thứ mà bố tôi bao giờ tán thành. Thứ mà chưa  bao giờ cho tôi biết.

      " thể trước được điều gì đâu, Kaylee ạ." - cầm cốc nước lên uống, nhưng tôi đoán là để che giấu nỗi  thất vọng của mình - "Các tình huống khẩn cấp có thể xảy  ra, và cháu thậm chí có thể phải học cách làm sao để  vào Cõi , thay vì chỉ ghé mắt nhìn vào đó."

      Tôi cắn miếng bánh, nhíu mày giả vờ như do dự. "Chuyện đó có nguy hiểm ạ?”

      nhún vai, kéo hai tay ống tay áo len lên. "Nếu có người hướng dẫn có. Nhưng độ rủi ro là rất thấp nếu chúng ta qua đó từ đây."

      "Bởi vì tư gia của con người tồn tại trong thế giới của Cõi đúng ạ?" Tôi nhớ lại những gì dạy cho tôi hôm Chủ Nhật vừa rồi.

      “Chính xác. Nhưng người Cõi cũng có nhà riêng của họ, và nếu cháu qua đó mà biết trước nơi mình cần tới, rất có thể cháu lạc vào chỗ mong muốn.”

      Tôi dám cá là Harmony chỉ giảm tránh thôi.

      "Chúng ta thể chỉ dòm vào Cõi và xem xem bên đó có gì hả ?"

      "Ừ.” - ngồi thẳng lưng, có vẻ phấn khởi khi thấy tôi hào hứng hơn với chuyện học - "Khi cháu nhìn vào Cõi từ đây, hoặc ngược lại, cháu nhìn thấy hai tầng thực chồng lên nhau. Cháu thấy rất rối mắt và dễ bị lẫn nếu quen nhìn. Vì thế cháu có thể bỏ qua những thứ quan trọng. Hoặc nguy hiểm."

      "Làm thế nào để biết lúc nào an toàn để từ đây sang bên đó hả ?" tôi thể che giấu hớn hở ra mặt của mình - " từng làm chuyện đó đúng ạ?

      “Điểm đến cuối cùng từ căn nhà này là ở đâu hả ?"

      Harmony đặt cốc nước xuống bàn và trả lời rất .

      “Ừ, từng qua đó. Khi mới chuyển tới đây, để biết chắc rằng bến đỗ đầu bên đó an toàn, trong trường hợp khẩn cấp. Thỉnh thoảng vẫn qua đó để kiểm tra xem có gì thay đổi ."

      "Cái gì thay đổi cơ ạ?"

      nhún vai. "Cảnh vật bên đó thay đổi liên tục, cũng giống như bên chúng ta thôi. Tùy thuộc vào nhu cầu của dân cư.”

      "Vậy nghĩa là từ nhà là an toàn đúng ạ?"

      mỉm cười, hài lòng thấy trước ham học hỏi của tôi. "Ừ, an toàn. Nếu theo cách tương đối, khoảnh  đất này trong thế giới của Cõi ..." - giang rộng tay  như muốn ám chỉ ngôi nhà của mình - "...vẫn... chưa có bị người sử dụng. Nhưng Kaylee ạ, mọi thứ bên đó giờ cũng  khác xưa nhiều. Nó như phản chiếu lệch lạc của  thế giới chúng ta vậy. Mọi thứ đều bị mất cân xứng,  giống như thế giới bị dịch chuyển và thay đổi sau khi mọi thứ được xây dựng nên.”

      Tôi hiểu ý muốn gì, mặc dù tôi chưa từng đặt chân tới Cõi , bởi vì tôi được tận mắt trông thấy các sinh vật sinh sống ở dưới đó. Bọn chúng cũng bị mất cân xứng, quằn quại thiếu cân đối, giống như những hình ảnh  méo mó, dị dạng tôi vẫn thường thấy khi đứng trước mấy tấm gương trong nhà cười. Người còn như vậy, huống hồ gì cảnh vật xung quanh. Tôi hoàn toàn có thể hình dung ra  nhà cửa bên đó trông thế nào.

      Và tôi chỉ muốn hình dung thôi, muốn bước chân sang đó tẹo nào. Nhưng tưởng tượng của tôi   thể giúp hai chị em nhà Page lấy lại linh hồn của mình.  Hoặc giúp tôi ra khỏi nhà mà phải chờ tới khi bố ngủ say...

      " thử qua đó từ đường nhà cháu chưa ạ?" Tôi cố tỏ ra bình tĩnh nhất có thể khi thốt ra câu hỏi đó. Bởi vì nếu Harmony nhìn ra được mục đích của tôi. Biết tôi định làm gì. Và báo với bố tôi. Khi ấy, mọi chuyện chấm dứt. Chị Addy chết mà có linh hồn, Regan cũng theo chân chị của mình, khi thời khắc của bé điểm.

      Nhưng hên cho tôi, Harmony chỉ nghiêng đầu sang bên và nhíu mày nhìn tôi. "Mới lần thôi. Sao cháu lại hỏi thế?"

      Tôi nghĩ nhanh và quyết định thú nửa với . "Tại cháu thấy hơi sờ sợ khi nghĩ rằng ai đó - gia đình Cõi kỳ dị nào đó - có thể sống trong phiên bản khác của căn nhà mình. Nhỡ cháu gặp phải tình huống khẩn cấp nào đó và phải sang bên đây sao? Cháu muốn biết trước để chuẩn bị sẵn tinh thần. Nếu có ngày cháu phải qua bên đó , cháu muốn đảm bảo là nó an toàn." Tôi nhắc lại đúng những lời vừa khi nãy, và đôi mắt xanh biếc của Harmony thoáng sầm xuống, trước khi bình thường trở lại như bầu trời sau cơn giông mùa Hè.

      Tôi luôn ngưỡng mộ kiềm chế và tính nhẫn nại của Harmony. vẫn gượng dậy được và sống tiếp sau hai biến cố lớn của cuộc đời, đó là cái chết của người chồng và cậu con trai lớn. sẵn sàng chia sẻ với những người cần giúp đỡ của . Bảo vệ tôi và Nash, thậm chí cả Emma, chị Addy và Regan, nếu cần.

      "Cháu phải lo lắng về chuyên ấy."   đưa cho tôi cái bánh, như thể chút đường giúp cho tôi bình tĩnh lại hơn - "Người ở Cõi sống rải rác khắp nơi, chứ đông đúc và chật chội như thế giới của chúng ta." tiếp, trong khi tôi nhâm nhi chiếc bánh biết thứ bao nhiêu nãy giờ rồi "Vì thế nhất thiết ngôi nhà nào ở đây cũng cái tương ứng ở đầu bên kia. Nếu cháu từ nhà cháu, cháu thấy những cánh đồng lớn, xa xa là các tòa nhà, ở cùng phía với trung tâm thành phố của chúng ta í. Cháu cũng bắt gặp khung cảnh tương tự nếu từ nhà sang.”

      Tốt quá. Tôi tiếp tục nhai để giấu nhõm chỉ chực ra mặt.

      "Nhưng Kaylee này, như thế có nghĩa là cháu nên thử làm chuyện đó đâu đấy nhé" - nghiêm mặt lại cảnh cáo "Thế giới của Cõi rất nguy hiểm, đặc biệt là với các bean sidhe, và cháu đừng bao giờ nghĩ về chuyện tới đó, trừ phi còn lựa chọn nào khác."

      Tôi chỉ có thể gật đầu. "Nhưng nếu cháu thực cần phải qua bên đó sao hả ? Nếu cháu thực gặp phải tình huống khẩn cấp sao hả ?"  tôi ngừng lại, ngẩng mặt lên nhìn Harmony, vừa có chút tò mò nhưng lại vừa có chút lo sợ. Như kiểu tôi rất muốn biết cái kiến thức ấy nhưng hy vọng bao giờ phải sử dụng tới nó. Và tôi cảm thấy như vậy , chứ phải là giả vờ " từng cách thức thực cũng giống như khi chúng ta ghé mắt nhìn vào đó, đúng ạ.”

      "Ừ."  cầm lấy cốc nước và ngả người ra sau ghế, trông chỉ bằng ¼ tuổi của thôi. " khác biệt nằm ở ý định của cháu. Nếu cháu chủ động triệu tập tiếng khóc của mình, như cách dạy hôm thứ Hai vừa rồi, nhưng với ý định muốn tới Cõi , chứ phải chỉ nhìn vào trong đó, là cháu sang được đó."  Harmony lại đặt cốc nước xuống bàn và ngồi thẳng lưng, như thể sắp tuyên bố chuyện gì đó vô cùng quan trọng "Nó đơn giản cách đáng sợ như thế đấy, Kaylee ạ. Điều quan trọng là phải học cách làm sao để sang bên đó, khi cháu chỉ muốn ghé mắt nhìn. Bởi vì khi cháu sang được lần, cơ thể cháu tự động ghi nhớ cách sang. Và nó tìm cách sang bên đó, kể cả khi cháu hề muốn."

      OK, vụ đấy sợ ! Đột nhiên tôi thấy gai hết cả người vì sợ.

      “Đó là lý do tại sao chúng ta nên thử." - Harmony lại ngửa người ra sau ghế và nở nụ cười duyên dáng thường ngày của mình - " nghĩ tạm thời cháu chỉ cần biết lý thuyết thế thôi, chứ nên thực hành."

      Tôi gật đầu, mặc dù cái tôi cần lúc này chính là trải nghiệm thực . "Lúc quay về có giống như lúc ạ? Chỉ cần cất tiếng khóc với ý định về nhà là được hả ?”

      Harmony gật đầu. "Nhưng Kaylee này, kiến thức ấy chỉ được dùng trong trường hợp khẩn cấp thôi. phải nhắc nhắc lại điều này với cháu đấy nhé." - tôi lại gật gật đầu - "Hãy bỏ ngay ý định qua Cõi ngắm cảnh . Toàn thân cháu phát ra ánh sáng của tuổi trẻ và sức sống căng đầy, và nó thu hút chú ý của... người Cõi ."

      Aaaaaa, càng nghe càng thấy hãi.

      " đừng lo." - tôi thở hắt ra và nhoẻn miệng cười trấn an mẹ Nash - "Cháu lòng vòng tìm kiếm nguy hiểm đâu.” Nhưng chẳng hiểu sao tôi thấy nó toàn tìm tôi.

      " biết.”

      uống nốt chỗ nước cuối cùng trong cốc, sau đó hai cháu ngồi im lặng, lắng nghe tiếng trò chơi điện tử vọng ra từ phòng Nash. Nhiệm vụ của tôi vẫn chưa kết thúc, vẫn còn thông tin quan trọng nữa tôi cần phải biết.

      “ Để đảm bảo an toàn đích thân sang bên đó để kiểm tra, chứng tỏ bố cháu chắc cũng làm điều tương tự với căn nhà bố con cháu ở đúng ạ. tới Cõi từ đường nhà cháu ý.”

      Harmony tủm tỉm cười như thể tôi vừa hỏi khác nhau giữa con trai và con vậy. "Cũng hẳn. Bố cháu thể tự mình qua đó." - điều đó tôi biết, nhờ Tod - "Vì thế đưa bố cháu sang. Loài người và các nam bean sidhe thể qua bên đó nếu có tiếng khóc của các nữ bean sidhe."

      "Thế ạ?" - tôi mở tròn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên và lo lắng - "Nhỡ bố con cháu gặp phải tình huống khẩn cấp và cũng phải qua bên đó làm thế nào ạ? Làm sao để đưa bố cùng cháu?"

      Tôi nghĩ là trả lời câu hỏi đó của tôi. Nếu phải thấy có lỗi vì gieo vào đầu tôi cái ý nghĩ kinh khủng rằng ngày nào đó, rất có thể tôi phải bỏ rơi bố mình lại trong căn nhà bốc cháy ngùn ngụt, chỉ vì bố thể tự mình qua Cõi .

      "Cháu chỉ cần bám lấy bố lúc bước qua bên đó và bố cháu tự động theo cháu thôi. Nguyên lý ấy cũng áp dụng cả cho những vật dụng cháu cầm tay hoặc mặc người. Vì thế cháu phải lo bị trần như nhộng trong thế giới Cõi ." Harmony nhe răng cười, làm tôi cũng giả vờ bật cười phá lên trước câu đùa vừa rồi của , cho thấy là mình hề hoảng sợ.

      "Hai người học xong chưa ạ?" - tiếng Nash vang lên. Tôi ngẩng đầu lên và thấy sốt ruột nhìn vào đồng hồ - "Gần bốn rưỡi rồi đấy. Mấy giờ em phải có mặt ở nhà?"

      "Chắc bố em cũng sắp gọi điện kiểm tra rồi." - tôi đứng dậy và nhặt ba lô lên.

      "Đừng khắt khe với bố cháu quá. Mấy chuyện này vẫn còn quá mới đối với bố cháu."  Harmony cũng đứng dậy theo.

      "Cháu hiểu ạ." - Nhưng đó là lỗi tại bố chứ đâu phải tại tôi. Bố có hẳn 13 năm để thực vai trò người cha của mình sau khi mẹ tôi qua đời. Nhưng xét cho cùng muộn vẫn còn hơn - " bộ về cùng em nhé?" Tôi hỏi Nash, quay lưng ra phía cửa.

      "Tất nhiên rồi."

      " Harmony ơi, cháu cám ơn rất nhiều về món bánh. Và cả buổi học hôm nay nữa ạ." - Tôi muốn bù đắp lại cho hành động cố tình tỏ ra thờ ơ khi nãy.

      " có gì." - mỉm cười, cầm hai cái cốc vào trong bếp - "Và Nash này, đừng có ở lại lâu quá đấy. Mẹ nghĩ là trong thời điểm này bác Cavanaugh ủng hộ việc Kaylee qua lại với con đâu."

      Harmony thế là còn đấy, nhất là giờ bố tôi mặc định là tất cả những việc tôi giấu bố làm đều có liên quan tới Nash.

      Nash đảo tròn hai mắt, lắc đầu chịu thua Harmony. "Tạm biệt mẹ..."

      Bọn tôi nghe thấy câu trả lời của bởi vì cánh cửa sập lại sau lưng chúng tôi. Tay trong tay, tôi và Nash cứ trong im lặng như vậy cho tới khi đến nhà tôi. Tôi mở cửa và theo tôi vào trong nhà, mặc kệ lời cảnh báo của mẹ.

      " muốn ăn gì ?" Tôi cởi áo khoác ra và ném lên ghế sô pha. Lúc tôi ngẩng mặt lên thấy Nash đứng gần mình đến nỗi... tôi như muốn ngừng thở.

      nhìn tôi say đắm. Tôi như bị cuốn vào bên trong đôi mắt nâu lục nhạt đầy ma lực kia, sao cưỡng lại được.

      Ở bên Nash tôi cảm thấy mạnh mẽ hơn, tự tin hơn. Sẵn sàng đương đầu với mọi khó khăn chờ đợi ở phía trước.

      Nếu tôi có Nash, tôi có thể làm được mọi thứ.

      Đột nhiên điện thoại trong phòng khách đổ chuông và Nash kêu lên đầy tiếc nuối. "Bố em à?"

      "Chắc thế."

      miễn cưỡng đứng tránh sang bên, cho tôi qua lấy điện thoại, tay vẫn ôm chặt lấy eo tôi.

      “Alo?"

      "Con về rồi đấy hả?" Bố tôi hỏi, tiếng kim loại đập vào nhau chan chát ở phía sau.

      "Phải về rồi con mới nghe được điện thoại thế này chứ." Tôi nhắm mắt lại đầy ân hận, tôi hề có ý định lẫy kiểu đó với bố, nhưng...

      Bố thở dài và tôi biết câu trả lời vừa rồi của mình làm bố buồn. “Nash có ở đấy ?"

      " ấy vừa bộ đưa con về."

      Bố lại thở dài cái nữa, và cao giọng . "Nash, về nhà cháu."

      Nash xịu mặt xuống. "Cháu cũng định... về đây ạ."

      "Cho bác gửi lời chào mẹ cháu nhé!” Bố . Sau đó thấy bố thêm gì nữa, ngoài tiếng chát chúa của kim loại va vào nhau. Tôi hiểu rằng bố đợi Nash ra về. Ngay lập tức.

      "Dạ vâng ạ" - Nash cúi xuống hôn lên má tôi chào tạm biệt, điều duy nhất có thể làm lúc này, khi có mặt bố tôi ở đó. Mặc dù chỉ là tinh thần. Và giọng . - "Hẹn gặp em sau, Kaylee." Sau đó khép cửa lại đường ra.

      "Bố vui chưa?” Tôi cáu kỉnh vào điện thoại. Lần này hề thấy ân hận tẹo nào.

      ", Kaylee ạ. Bố hề vui. Bố có mặt ở nhà lúc 7 giờ 30. Con muốn ăn món gì ở chợ Tàu nào?"

      Tôi mím chặt môi, dằn lòng thốt ra những câu có thể sau này tôi phải ân hận. Nhưng là rất rất lâu sau này. "Cơm rang tôm ạ. Bố muốn con gọi điện kêu họ giao đến tận nơi ?"

      "Được vậy tốt quá. Cám ơn con." xong bố cúp máy. Tôi đứng thẫn thờ mình trong căn phòng khách, ước sao có thể vừa làm lành được với bố, vừa có thể cứu được linh hồn của chị Addy. Nhưng tính tới thơi điểm này hai việc đó đá nhau choang choác. Cũng may là chỉ vài tiếng nữa thôi mọi chuyện kết thúc và cuộc sống của tôi được bình yên trở lại.

      Nếu tôi vẫn còn sống sót sau đêm nay.






    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :