1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Soul Screamers 2 (Nữ Thần Báo Tử)

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 15
      Beta : Han Han
      BỐ TÔI VỀ ĐẾN CỬA lúc 7 giờ 24, mang theo túi giấy trắng cùng mùi của kim loại và mồ hôi. Trông bố mệt mỏi. Kiệt sức. Tôi bỗng thấy thương bố vô cùng và thấy rất có lỗi.

      Sau khi mẹ tôi qua đời, bố gửi tôi cho gia đình người trai rồi mình đến Ailen cai quản quán rượu của ông bà nội. Cuộc sống của bố cũng khá đầy đủ, nhưng phần lớn số tiền bố kiếm thêm đều được dùng để chi trả cho các khoản chi tiêu phụ của tôi và tích lũy cho tôi vào đại học. Vì thế khi quay về Mỹ, bố gần như chẳng mang theo gì hết ngoài cái vali và lượng tiền mặt chỉ đủ để đặt cọc thuê nhà và mua chiếc ô tô cũ. Tôi vẫn được giữ chiếc xe bố tặng nhân dịp sinh nhật 16 tuổi.

      Giờ, ngoài việc làm cả ngày trong nhà máy, bố còn nhận làm thêm ca bất cứ khi nào có thể, bởi vì mục tiêu của bố là ít nhất cũng phải kiếm được tiền bằng với ông trai mình.

      Tôi quan tâm tới chuyện tiền bạc. Thiếu thốn chút càng khiến con người ta cố gắng phấn đấu hơn. Và tôi thích dùng các đồ nội thất cũ, bởi vì nếu có lỡ đánh đổ cái gì lên đấy cùng sợ bị ai la mắng, và tôi có thể ngồi ăn thỏa thích trong phòng khách, trước màn hình vô tuyến. Có điều bố tôi nằng nặc cầu hai bố con phải ăn tối cùng nhau hằng tối. Và chiếc bàn ăn cũ rích trong căn phòng bếp -thể-bé-hơn chính là cây đũa thần biến chúng tôi thành gia đình thực . Nhưng cũng có những tối nó chỉ mang lại khó chịu và mệt mỏi cho cả hai bố con.

      Mặc dù vậy, bố vẫn cố gắng...

      "Bố mua ít há cảo chiên." Bố đặt phịch cái túi giấy đầy mỡ nhoe nhoét lên bàn và vắt áo khoác lên thành ghế.

      "Con cám ơn." Bố biết đây là món khoái khẩu của tôi. Bố biết tôi thích món gì, bởi vì bố rất hiếm khi nấu ăn, và tôi cũng chẳng quan tâm xem mình có được ăn những bữa ăn nhà-nấu tốt cho sức khoẻ hay . 13 năm sống với bác Val là quá đủ rồi.

      Bố con tôi lẳng lặng ngồi ăn, ai với ai câu nào, trừ hai lần bố hỏi tôi làm bài tập chưa - rồi ạ - và mẹ con Nash, Harmony có khoẻ - khoẻ ạ. Cũng may là bố chẳng bao giờ hỏi tôi về Tod bởi nếu , qua câu trả lời của tôi bố đoán được là tôi vẫn tiếp tục giao du với chàng thần chết ấy. Và điều đó chỉ càng khiến bố giận hơn và lo lắng hơn.

      "Con định tiếp tục phản ứng như thế này bao lâu nữa hả Kaylee?" - bố hỏi, lúc tôi đẩy ghế đứng dậy ném cái đĩa giấy vào trong thùng rác - "Con định giận dỗi đến bao giờ.”

      "Con chẳng giận." - Tôi vào trong phòng khách lấy mấy quyển Đại số và Lịch sử nhét vào trong cặp. “ Con chỉ là..... có số chuyện thể với bố. Những chuyện mà bố hoàn toàn có thể giúp con. Nhưng bố lại làm. Vì thế trò chuyện cũng chẳng có ích gì. - "Con có mấy chuyện cần suy nghĩ. liên quan gì đến bố đâu ạ."

      Tôi rất muốn với bố rằng mọi chuyện rồi tốt hơn. Bố phải cố gắng quá và hiểu ra rằng tôi 16 tuổi, chứ phải 6, và Nash giúp tôi tránh khỏi các rắc rối, chứ phải lôi tôi vào. Khi ấy, cả hai bố con có thể trò chuyện với nhau thoải mái hơn. Thậm chí, bố có thể về mẹ mà còn phải rưng rưng nước mắt và tìm đủ lý do để dừng lại.

      Nhưng bây giờ chưa. Những chuyện đó khó mà xảy ra khi tôi vẫn giúp đỡ chị Addy và Regan sau lưng bố như thế này. Bởi vì bố biết có chuyện gì đó diễn ra, và bố thể chủ động cho tới khi giải quyết xong, còn tôi thể nhìn vào mắt bố cho tới khi còn phải dối nữa.

      Nhưng sớm thôi. Mọi chuyện sớm kết thúc thôi.

      Bố nằm xem TV ngoài phòng khách rồi ngủ thiếp lúc nào hay. Sao bố vào giường ngủ cho tôi nhỉ? Tôi có thể đánh thức bố dậy và bảo bố về phòng ngủ, bởi bây giờ mới chỉ 11 giờ hơn và tôi vẫn còn gần nửa tiếng nữa để sửa soạn. Có điều độ rủi ro cũng khá cao bởi vì lần gần đây nhất khi tôi đánh thức bố dậy giữa chừng, bố ngủ lại nữa mà ngồi xem phim mạch tới hơn giờ sáng mới về phòng.

      Thà rằng tôi cứ để yên cho bố ngủ thế này và hy vọng rằng lát nữa lúc về phòng bố ghé qua phòng tôi kiểm tra. Nhưng là rất mạo hiểm nếu tôi định chuồn ra khỏi nhà bằng đường cửa trước. Tôi cũng thể qua lối cửa sau với cái bản lề rỉ sét, hay nhảy qua cái cửa sổ phòng ngủ bị bít kín.

      Chỉ còn cách duy nhất! Cái cách mà tôi rất hy vọng phải sử dụng tới.

      Cửa phòng ngủ của bố vẫn mở, và tôi thấy điện thoại di động của mình nằm lăn lóc cái bàn cạnh đầu giường. Bố bao giờ biết là tôi lấy nó. Tôi cần có điện thoại, phòng trường hợp có chuyện hay xảy ra.

      Tôi cầm lấy điện thoại và đứng lại nhìn mình trong gương, tự hỏi hiểu mình có đủ dũng khí để làm cái việc cần phải làm sắp tới hay . Vén tóc ra sau tai, tôi cố thử dí mắt nhìn xem các vòng xoáy trong mắt mình có chuyển động nhưng vô ích. Bản thân tôi tự nhìn thấy được.

      Liệu tôi có thể lại bình thường trong thế giới Cõi giống như ở đây ? Liệu tôi có thể chủ động gặp gỡ với tà ma và đưa ra đề nghị trao đổi của mình ?

      Liệu tôi có thể sống sót sau cuộc gặp mặt ấy ? Nếu có, hậu quả tiếp theo là gì, sau khi tôi thu hút chú ý của tên quỷ như thế? Hoàn toàn trái ngược với phương châm thu-mình-lại-để-sống-sót của bố. Nhưng ít ra tôi phải chiến đấu mình. Tôi vẫn còn có Nash và Tod. Nếu tôi trốn được ra khỏi nhà đêm nay.

      Mình cần phải mang theo những gì nhỉ?

      Cái gì đó phải thực dùng được trong thế giới Cõi . Càng gọn càng tốt. Nhưng lẽ tôi chỉ cầm theo mỗi chiếc điện thoại di động -phủ-sóng-ở-Cõi- để qua bên đấy? Tiền mặt lại càng cần thiết, bởi vì Nash từng người Cõi dùng thứ tiền tệ khác hẳn, thể hình dung ra nổi.

      Hai món đồ giá trị nhất của tôi nằm trong cái hộp giấy dưới đáy tủ quần áo: Chiếc nhẫn đính hôn của mẹ, và 48 đô la tôi tiết kiệm được từ việc làm thêm. Tôi nhét vội mấy tờ tiền vào trong túi quần. Thường tôi chỉ dùng đến nó khi cần đổ xăng khẩn cấp hoặc mua vé xe buýt.

      Cái tôi thực cần lúc này chính là vũ khí để phòng thân. Đáng tiếc, món đồ nguy hiểm nhất trong nhà tôi có chỉ là con dao thái thịt của bố. Và tôi e rằng nó chẳng có tác dụng gì với những thứ tôi sắp gặp phải ở Cõi .

      Tôi buộc tóc lại thành đuôi ngựa và mặc áo khoác vào, mồm lẩm bẩm là mình sẵn sàng.

      Tim tôi đập thình thịch, cổ họng như bị bít chặt. Bố bị thức giấc nếu tôi mở khóa cửa đằng trước, đó là điều chắc chắn. Nhưng ngoài bố ra, tôi biết mình còn đánh thức những gì nữa khi bước chân qua thế giới bên kia. Harmony bên đấy chỉ là cánh đồng trống , nhưng nhỡ ý sai sao? Nhỡ mọi thứ thay đổi kể từ lần cuối cùng sang bên đó sao?

      Tôi lắc đầu xua tan nỗi sợ hãi, đứng thẳng lưng và nhắm mắt lại. Cách tốt nhất để vào hang cọp chính là dò dẫm từng bước .

      Với suy nghĩ đó, tôi từ từ chìm sâu trong ký ức của cái chết. Cảm giác giống như tôi lao đầu xuống cái bể của đau thương và tuyệt vọng. Tôi cố vùng vẫy tìm kiếm chỗ bấu víu trong chính cơn sóng cảm xúc của mình. Chị Sophie. Emma. Và cuối cùng là mẹ - dù ký ức ấy chỉ còn đọng lại rất ít. Tôi nhớ lại từng khúc hát linh hồn mình từng cất lên và bóng tối bắt đầu bao phủ lấy tôi, dải thanh từ từ thoát ra khỏi miệng tôi.

      Tôi mím chặt môi lại, giữ chặt tiếng khóc bi thương, ai oán ấy ở trong mình. Nếu bố nghe thấy tiếng khóc của tôi - hay đúng hơn là tiếng hát, quan điểm của bố - mọi chuyện chấm dứt. Vì vậy, tôi cố gắng nuốt nó vào bên trong, như cách Harmony dạy. Đè nén nó vào trong tim, và để mặc cho nó thỏa sức vẫy vùng, cào xé ở trong đó.

      Đúng như lời cảnh báo, tôi thấy lần này dễ dàng hơn lần trước. Thế giới Cõi từ từ ra trước mắt tôi, màn sương mờ quen thuộc giờ buông xuống khắp phòng ngủ của tôi, phủ bóng lên giường, lên tủ và cả bàn học của tôi. Tôi chỉ cần bỏ thêm chút ý định vào trong tiếng khóc của mình nữa là xong.

      Mình muốn qua bên đó, tôi nhắm mắt lại thầm nghĩ trong đầu. Lúc tôi mở mắt ra, cả căn phòng vẫn nguyên xi màu xám và có gì thay đổi.

      Thà cứ đặt khẩu lệnh bí mật nào đó có khi còn dễ hơn, kiểu như Cõi ơi, mở cửa ra!

      Cách đó tôi cũng vừa thử rồi, chẳng ăn thua!

      Tôi lại nhắm mắt, cẩn thận để cho tiếng khóc thoát ra khỏi cổ họng, ngoại trừ sợi thanh xíu quanh co uốn lượn trong phòng, giống như dải năng lượng của Cõi xuyên qua cơ thể tôi và xâm nhập vào thế giới loài người. Nếu có thể theo nó, giống như theo dấu vụn bánh mì, tôi chắc chắn nó dẵn tôi tới nơi cần đến.

      Nơi tôi ..

      Tiếng rì rì của cái tủ lạnh trong bếp dần và làn gió mát rượi sượt qua mặt tôi. Tôi mở choàng mắt ra và xém chút nữa chết sặc bởi chính tiếng khóc của mình. Tôi ho rũ rượi và dải thanh cuối cùng cũng theo đó tắt ngúm.

      Phòng ngủ của tôi biến mất. Cả căn nhà tôi biến mất. Tường nhà, đồ gỗ, cửa sổ, cửa ra vào tất cả đều biến mất. Cả bố tôi nữa.

      Tôi đứng giữa cánh đồng rộng lớn, nhưng là của loại cây gì tôi biết. Chỉ biết là nó cao tới tận khuỷu tay tôi và cần thử tôi cũng đoán được là hề dễ chịu nếu phải xuyên qua đó.

      Tôi đưa tay chạm vào đám hạt treo lủng lẳng dọc thân cây, và khá bất ngờ trước thanh xì xào phát ra da mình. Thân cây giòn và cứng, sờ vào lạnh ngắt, như thể chúng được nuôi dưỡng bởi những cơn gió lạnh thay vì Ánh nắng Mặt Trời. Chúng cũng mang màu xanh hay màu vàng của cây cối tháng 11 như trong thế giới của tôi. Toàn bộ cánh đồng là màu nâu đen tối sẩm.  Tò mò, tôi bẻ lấy chùm hạt và hoảng hồn trước tiếng vỡ tan như thuỷ tinh của chúng. Có điều chúng vỡ vụn mà chỉ vỡ ra thành hàng trăm mảnh vỡ xíu, lạnh ngắt; như những chiếc chuông tí hon kêu leng keng khi chúng rơi xuống.

      Khi tôi cúi xuống định phủi mảnh vỡ dính quần, tôi vô tình khiến cho đầu nhọn của nó đâm vào da tôi, qua làn vải, và phải dùng móng tay làm nhíp để rút nó ra cách từ từ. ngờ mảnh vỡ bé tí xíu tưởng chừng như , lại có thể khiến da tôi chảy máu như thế này.

      Tôi quay đầu nhìn xung quanh, cố gắng để làm gãy thêm cái cây nào nữa, và bàng hoàng nhận ra rằng mình đứng ở giữa cánh đồng, cái rìa gần nhất trước mặt cũng phải cách đó 30m. Làm sao tôi có thể xuyên qua đó mà bị đám hạt cây kia làm cho xước xát hết tay chân?

      Tiêu tôi rồi! Lúc Harmony thế giới Cõi rất nguy hiểm tôi lại cứ ngỡ ám chỉ tới cư dân ở đấy!

      Công bằng mà , thế giới Cõi có vẻ đẹp ma mị theo kiểu u và kỳ quái. Bầu trời đêm ở đây mang màu tím sẫm, với những đường vân màu xanh da trời và xanh lá cây nhạt, như thể vừa bị Trái Đất đánh cho thâm tím vòm trời.

      Mặt trăng hình lưỡi liềm mảnh khảnh có màu đỏ đậm, hai đầu nhọn hoắt chĩa lên như muốn chọc thủng bầu trời, thay vì tôn lên vẻ duyên dáng cho nó. vẻ đẹp đáng sợ. Có lẽ tôi cần phải đâu hết...

      Tôi chỉ cần nán lại trong thế giới Cõi đủ lâu để thoát được ra khỏi nhà, mà làm kinh động tới giấc ngủ của bố.

      Giá như Harmony trước cho tôi biết vụ cây cối ở Cõi đáng sợ như này tốt biết mấy!

      OK, Kaylee, tập trung nào... Từ phòng tôi ra tới cái sân cạnh cửa sổ là bao nhiêu mét nhỉ?

      Trước khi bước qua đây, tôi đứng ở trước gương. Chắc tầm 10 bước chân. Chỉ cần tôi dịch sang phải độ hai mét thôi là có thể bước ra ngoài của sổ phòng ngủ rồi. Nhưng chỉ cần tính nhầm độ 1/3 bước chân thôi là tôi hoàn toàn có thể bị kẹt vào trong tường...

      Thôi cứ tính hai mét rưỡi cho chắc.

      Tôi hít hơi sâu, giơ hai tay lên cao để tránh chạm vào thân cây rồi nín thở nhích từng bước sang bên phải. Bốn chùm hạt rơi xuống vỡ tan dưới chân tôi, bắn tung tóe khắp nơi. Nhưng da thịt tôi chẳng bị hề hấn gì hết, bởi  vì lần này tôi hề có ý định cúi xuống phủi chúng . Bỗng từ bên trái, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng gầm  gừ khe khẽ và tiếng vật gì đó sột soạt di chuyển  nền đất, cách đó vài mét.

      Tim tôi đập thình thịch, và mồ hôi bắt đầu túa ra. Tôi  nín thở chờ đợi nhưng đợi mãi, đợi mãi cũng chẳng thấy gì. Tạm thời tôi vẫn được an toàn.

      Sau đó, tôi quyết định di chuyển nhanh hơn, khéo léo  len lỏi giữa các thân cây, và dừng lại sau mỗi bước chân đợi  đám hạt kia rơi xuống xong xuôi rồi mới tiếp. Lại có thêm những tiếng sột soạt vọng tới tai tôi, khiến tôi càng  lúc càng thấy hoang mang. Có điều, tôi cảm nhận thêm chuyển động nào nữa.

      Các chùm hạt kêu lạo xạo dưới chân tôi và tôi nhanh chóng tìm được cách nghiêng bàn chân phải, để né   cho đám hạt kia rơi lên chân mình nữa. Tiếng trườn bò  đất lại tiếp tục, và tôi quyết định về hướng ngược lại. ngừng cầu nguyện thứ đó xồ ra. Hoặc cắn. Hoặc làm điều gì tổn hại đến tôi.

      Sau khi tiến được hơn 10 bước và chắc chắn là khoảng cách này an toàn, tôi nhắm mắt lại và đút hai ngón tay  vào tai để còn phải nghe và nhìn thấy Cõi nữa, chẳng cần biết bộ dạng lúc này của mình trông có ngu si đần độn đến mức nào.

      Tôi muốn được trông ngu ngốc trong sân nhà mình.

      Lần này tiếng khóc của tôi đến còn dễ dàng hơn trước và thay vì lo lắng về chuyện đó, tôi lại thấy biết ơn khi phải quá gắng sức tập trung, với tiếng sột soạt kia càng lúc càng đến gần. Cái ý định về nhà của tôi cũng xuất gần như cùng lúc. Tôi cần phải về nhà ngay lập tức. đến giờ hẹn với Nash rồi.

      Tôi vẫn tiếp tục mở mắt và kinh ngạc khi thấy thế giới Cõi chỉ đơn giản là mờ dần xung quanh mình, đầu tiên là màu xám nhạt, kế đó là biến mất hoàn toàn. Những mảnh vỡ nhọn hoắt đất cũng tan biến , thay vào đó là thảm cỏ khô ngắn tũn trong sân nhà tôi. Và tôi đứng cách cái cửa sổ và bức tường gạch phòng ngủ chưa đầy 15 phân.

      Hú hồn, hụt tẹo nữa thôi là tiêu. Vậy mà tôi phải bước thêm hai bước nữa để cho chắc rồi đấy. Hay là khoảng cách cũng bị lệch lạc trong thế giới Cõi nhỉ?

      Tôi lắc lắc đầu, mấy chuyện đó tính sau. Giờ tôi cần phải tới nhà Nash.

      Nhưng đấy là sau khi tôi nhặt sạch những mảnh vỡ - dấu vết duy nhất còn sót lại của Cõi - bám quần, và giật mình kinh hãi khi phát ra chúng hề tan biến cùng Cõi khi nãy. Tôi kéo khóa áo khoác lên và hy vọng rằng những mảnh còn lại tự rơi rụng  nốt đường tôi bộ tới nhà Nash.

      Nếu là các đêm khác có lẽ tôi sợ phát khiếp khi phải cuốc bộ mình giữa đêm khuya, nhưng sau vài phút ở trong Cõi , nhích từng bước cái cánh đồng chết chóc để chạy trốn khỏi tiếng sột soạt của vật nào đó đuổi theo mình, tôi lại thấy mừng vì vẫn có thể tận hưởng khí về đêm của thế giới con người như thế này.

      Tôi thở hổn hển lúc vào được tới trong sân nhà Nash, nơi , Tod và Emma lục đục chui vào trong xe. "Mấy người định có em đấy à?", tôi gập người, chống hai tay chống lên đầu gối để thở.

      "Ôi mẹ ơi, Kaylee, cậu làm mình giật cả mình!” Emma hét ầm lên, to đến nỗi nếu hàng xóm xung quanh vẫn còn thức chắc cũng nghe thấy.

      "Bọn sao có thể có em được?" - Nash hôn lên chóp mũi của tôi, thở phào nhõm  "Bọn định qua đó đón em."

      Tôi vòng tay ôm lấy eo , nũng nịu . "Em chỉ chậm có vài phút..." Giọng tôi dần lúc nhìn vào đồng hồ. 12 giờ 35 phút. Tôi rời khỏi phòng tôi lúc 11 giờ 55 phút, và từ nhà tôi bộ tới đây mất quá 10 phút. Cộng thêm thời gian ở Cõi , mà tôi cứ đinh ninh là chưa đến 5 phút.

      Tổng cộng tôi mất 25 phút...

      Nỗi sợ hãi ập tới trong tôi, như cơn sóng đại dương lạnh ngắt. Và hai em nhà Hudson cũng nhận ra được điều đó khuôn mặt tái nhợt của tôi.

      "Em ra khỏi nhà bằng cách nào thế hả Kaylee?" Giọng Tod đầy nghi ngờ, và khi thấy cả ba cái đầu đều hướng về phía mình, tôi biết Emma có thể nghe và nhìn thấy .

      Tôi nắm chặt lấy tay Nash và nhìn chằm chằm xuống chân. "Bố em ngủ ngoài phòng khách. Em chẳng còn cách nào khác."

      "Nên em qua đó?" - Nash gằn giọng hỏi, hiếm khi tôi thấy mất bình tĩnh như thế này. nắm lấy hai vai tôi, xoay người tôi lại đứng đối diện với mình - " bao giờ được lặp lại chuyện đó. Em hiểu chưa?"

      Tôi vùng vằng hất tay ra khỏi vai mình. " qua đó làm sao lấy lại được linh hồn cho chị Addy."

      " qua..”- lông mày Emma nhíu lại- "... đâu cơ?"

      “Ý mình" - Nash sửa lại, lờ như nghe thấy câu hỏi của Emma - "Em thể mình tới đó được, Kaylee ạ. Em thể tưởng tượng nổi bên đó có những thứ gì đâu."

      "Thứ gì? ở đâu?" Emma chống hai tay lên hông hậm hực hỏi.

      "Giờ em biết được chút rồi." Tôi quay lưng chui tọt vào trong xe, rồi hất đầu ra hiệu giục mọi người khẩn trương xuất phát.  Hai em nhà kia đành miễn cưỡng làm theo.

      "Chuyện gì xảy ra thế?" - Nash vừa thắt dây an toàn vừa nhàng lên tiếng - "Em nhìn thấy gì à?"

      Tôi quay đầu lại mỉm cười trấn an . Tôi rất thích những lúc cao giọng với mình nhưng tôi hiểu làm vậy cũng chỉ vì lo lắng cho tôi mà thôi. " cánh đồng trồng toàn những loại cây kỳ dị và hình như có vật gì đó chuyển động bên dưới."

      "Thằn lằn." Tod và chiếu theo phản xạ của Emma khi ấy - vẫn thản nhiên và bình tĩnh - chứng tỏ để cho cậu ấy nghe thấy. Chứng tỏ chúng tôi phải về giống thằn lằn thông thường.

      Tôi nhướn lông mày hỏi Nash nhưng chỉ lắc đầu biết. Chúng tôi thảo luận về chuyện này sau, sau khi đưa Emma về nhà. Hay đúng hơn là sau khi cậu ấy tự đưa bản thân về nhà.

      Emma có vẻ vẫn ấm ức ra mặt vì việc chúng tôi chịu giải thích cho cậu ấy nghe về chuyện gì xảy ra, nhưng cậu ấy vẫn ôm tạm biệt tôi và dặn dò tôi phải cẩn thận.

      Tôi cũng vòng tay ôm lại Emma, lời cảm ơn chân thành với cậu ấy. Rồi tôi ôm cậu ấy thêm lần nữa, thầm hy vọng rằng đây phải là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau. Tôi muốn phải bỏ xác ở Cõi . Hay ở bất cứ đâu. tóm lại là tôi chưa muốn chết.

      Tôi chuyển sang bên ghế người lái và Nash trèo lên ngồi kế bên tôi. "Vậy là thời gian ở Cõi chậm hơn ở đây hả ? Đáng ra phải với em từ trước chứ?"

      "Nếu biết em tới đó, bọn với em rồi." - Tod - "Chuyện đó và chuyện hầu hết các giống thằn lằn ở Cõi đều độc với loài người."

      "Và bean sidhe." Nash thêm, phòng trường hợp tôi tự suy ra được.

      "Vâng, xin cảm ơn. Và cây cối ở đó cũng thân thiện tẹo nào."

      Tod nhe răng cười, và tôi biết ít nhất có tha thứ cho tôi. "Nếu em vào gần hơn với thành phố, mọi thứ khác. Cõi giống như phản chiếu của thế giới chúng ta, bám rễ sâu hơn ở những nơi đông dân cư tập trung. Ví dụ như các tòa nhà trung tâm, các địa điểm công  cộng. Càng xa khỏi những trung tâm ấy, vạn vật trong Cõi càng khác với thế giới của chúng ta. Từ cây cối tới động vật. Kể cả gian và thời gian."

      Vậy là tôi khá xa khỏi trung tâm trong thế giới của Cõi .

      " gian và thời gian ý ạ?" Tôi giật mình hỏi lại.

      "ừ” - Tod ngồi dịch vào giữa để tôi có thể nhìn thấy hơn qua kính chiếu hậu - "Trong thế giới loài người, chúng thay đổi nhưng ở Cõi có. Nhưng thời gian ở đó bao giờ chạy nhanh hơn ở đây. Và em cũng thể tiến xa hơn ở đây so với ở bên đó. Thời gian chạy chậm lại tại những phần Cõi bám rễ ít hơn vào thế giới của chúng ta, khiến em có cảm giác mình được rất xa ở bên đó nhưng đến khi quay trở về mới thấy rằng khoảng cách đó nhiều như mình tưởng."

      Đây chính là điều vừa xảy ra với tôi.

      "Thế làm sao chúng ta có thể di chuyển trong thế giới Cõi , nếu chúng ta biết được mình quay lại lúc nào và ở đâu?" Tôi lo lắng nhìn Nash.

      "Phải rất cẩn thận thôi." - . Và lần này tôi cảm nhận được năng lực Ảnh hưởng của bao quanh lấy mình, giúp tôi bình tĩnh trở lại - "Bởi vì hầu hết những sai lầm mắc phải trong thế giới Cõi thể sửa chữa lại được."






    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 16


      CHỨNG TÔI THEO HƯỚNG Qưốc LỘ 1-30 rồi rẽ ra cao tốc 12 hướng thẳng tới Irving, nơi đội bóng Dalléis Cowboys (Các chàng cao bồi Dallas) kết thúc mùa bóng cuối cùng của mình tại cái sân vận động cũ. Tôi lái, còn Nash chỉ đường. Cũng may là ấy tới Sân vận động Texas vài lần rồi, nên ngoại trừ lần rẽ hụt - tôi rất ghét các biển chỉ dẫn đường cao tốc vì chúng bao giờ ràng - chúng tôi gặp khó khăn gì để tìm đường tới đó. Mặc dù tôi cũng thấy hơi sờ sợ khi phải lái xe con đường vắng tanh bóng nguời như thế này.

      Chúng tôi đậu xe ở cửa phía nam của sân vận động và mặc dù khí bên ngoài ấm áp và ẩm hơn so với ở xe nhưng hai tay tôi vẫn sởn hết gai ốc. Tôi lo sợ rằng lại bước qua cánh đồng toàn gai khác, hoặc thứ gì đó còn khủng khiếp hơn.

      "Em sẵn sàng chưa?" Tod đặt tay lên nóc xe của Emma, nhoài người ra phía trước hỏi. Nash đứng bên cạnh, thận trọng quan sát tôi, như thể tôi sắp ngã khuỵu tới nơi rồi. Hoặc bật khóc tức tưởi.

      lẽ ấy thực nghĩ tôi yếu đuối thế sao?

      , tôi chưa sẵn sàng. Nhưng tôi cũng có ý định kéo dài thời gian thêm phút nào nữa. Chị Addy sắp hết thời gian.

      "Đây là nơi thường có rất đông người tụ tập, phần lớn thời gian, vì thế phần này của Cõi chắc hẳn neo khá chặt vào thế giới của chúng ta." - Tod đút hai tay vào trong túi áo khoác- "Đồng nghĩa với việc gian và thời gian bên đó chạy gần như song song với bên chúng ta."

      "Nhưng mấy tuần nay ở đây làm gì có trận đấu nào" - tôi hết nhìn ông lại nhìn sang ông em - "Việc thiếu vắng các hoạt động của con người có khiến cái mỏ neo ấy trượt ra chút nào ?"

      Nash vòng qua đầu xe, nắm lấy tay tôi, trong khi Tod nhún vai trả lời. "Chắc nó cũng tuột ra chút trong thòi gian phải mùa giải. Nhưng nguồn năng lượng con người tích tụ tại đây bao năm qua vô cùng dồi dào, nên mất hai tuần cũng thể gây ra khác biệt gì đâu." - bước tới nhập hội cùng tôi và Nash - "Có thể chút khác biệt về gian và thời gian bởi vì bây giờ là nửa đêm và xung quanh chúng ta có ai, nhưng tỷ lệ là rất . Chắc chắn hơn rất nhiều so vói những gì em cảm thấy khi ở nhà."

      "Thế còn cây cối sao ạ? Chúng ta có bị đâm cho thủng người khi qua đó ?'

      Nash ôm tôi vào lòng. " nghĩ là . Nguồn năng lượng ở đây quá lớn để những loại cây sắc nhọn như thế có thể mọc được. Hơn nữa đám người Cõi suốt ngày lượn lờ điên đảo quanh đây, cây cối nào mà mọc cho được, đúng ?" - Nash nhìn Tod như để xác nhận lại và chàng thần chết gật đầu. Sau đó Nash nâng cằm tôi lên, nhìn thẳng vào mắt tôi - "Và nếu em định lặp lại chuyện đó lần nữa - mặc dù hề khuyên khích em - hãy nhớ mang theo ủng. Càng cao càng tốt. Mẹ đó là cách tốt nhất để thoát ra đám cỏ sắc nhọn ấy mà bị xây xước gì."

      Tôi gật đầu và cắn chặt môi để buột miệng với về phương pháp bước nghiêng chân, bởi vì nó chỉ càng khiến tôi giống như khoe khoang về cái khả năng mới-khai-quật của mình và dự định tiếp tục hoàn thiện nó. Trong khi thực tế, tôi hề có ý định quay lại đó.

      Trừ phi bắt buộc.

      Nhưng ý tưởng mang theo ủng nghe cũng khá hay...

      "Ở đó có đủ hoạt động để ngăn chúng phát triển hoặc san bằng chúng dưới chân"- Nash , trong khi Tod lên phía trước, cách chúng tôi vài bước - "Đó có lẽ cũng là lý do tại sao bố em chọn sống ở khu vực ấy."

      ấy cũng phải. Giờ tôi hiểu tại sao bố muốn sống xa khỏi trung tâm, bởi bố cố tìm cách giữ cho tôi được an toàn.

      Ý nghĩ ấy khiến tôi bỗng cảm thấy tội lỗi vô cùng khi gào lên như vậy với bố ngày hôm qua. Đúng, bố khiến tôi rất khó chịu, nhưng tất cả cũng chỉ vì tôi chịu  kể cho bố về việc mình làm. Và đó phải là lỗi của bố. Sau khi chuyện này kết thúc và tôi còn phải dối bố nữa, tôi làm tặng cho bố cả chảo 1 bánh quy.

      đó viết dòng chữ "Con xin lỗi" bằng sô--la. Đôi khi có nhũng hành động còn tốt hơn lời .

      "Mặc dù vậy nhưng có nghĩa là cây cối ở chỗ đó an toàn đâu nhé" - Nash cảnh báo. ấy hề muốn phảỉ bước qua bên đó, và tôi cũng vây - "Để cho chắc, em nhớ đừng có chạm vào bất cứ thứ gì."

      "Vậy là toàn bộ cây cối ở đó đều nguy hiểm hả ?"

      Tod hắng giọng, xoay lưng lại giật lùi, xuyên qua cả cột đèn và những tấm chắn bằng sắt "Mặt Tròi ở Cõi chiếu sáng rực rỡ như ở dây. Nó hơi... nhờ nhờ. Như kiểu bị thiếu máu ý. Vì thế cây cối ở đó cũng phải thích ứng theo. Chúng sống bằng máu của các loài gặm nhấm, thằn lằn và các loài động vật khác. Thậm chí cả con người, nếu em may chạm phải nó."

      Tuyệt... Tôi rùng mình, xoa xoa hai bên tay để giữ ấm. Chưa gì tôi thấy ghét Cõi rồi, mặc dù mới chỉ ở đó có vài phút "Nghe như cây ăn thịt ngừơi ý nhỉ."

      Tod cười khẩy và quay người lại tiếp. "Đó là em mới chỉ gặp loại cây thôi đấy."

      Tôi bước lên cái vỉa hè trước mặt sân vận động. " tóm lại là em chạm vào bất cứ thứ gì và tránh xa mấy cái cây ra."

      "Chính xác" - Tod gật đầu hài lòng - " thôi. Sang đến bên kia cũng chẳng sớm sủa gì hơn đâu."

      Việc triệu tập tiếng khóc lần này còn dễ dàng hơn nữa và tôi vô cùng kinh ngạc - và lo lắng - khi phát ra rằng mình thậm chí còn chẳng cần hồi tưởng về cái chết của bất kỳ ai. Thay vào đó, tôi chỉ việc tưởng tượng ra cơn ác mộng lớn nhất của đời tôi.

      Cái chêt của Nash.

      Đó phải là điềm báo. Tôi biết ngay khi nó vừa le lói xuất trong đầu tôi. Tôi phải linh cảm về cái chết của Nash. Tôi chỉ là tưởng tượng ra nó mà thôi. Và tiếng khóc ấy bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt cổ họng tôi.

      Tôi chỉ muốn khạc ngay ngọn lửa đó ra khỏi người mình nhưng thay vào đó, tôi ép mình nuốt chúng lại vào bên trong, chỉ chừa lại dải thanh tí xíu rung lên trong thanh quản của tôi. Ruột gan tôi bỏng rát như bị xông khói.

      Tôi mở mắt ra và thấy thế giới chuyển sang màu xám. Sân vận động ở trước mặt tôi, nổi lên như cây nấm khổng lồ bằng sắt và xi măng, bị bao phủ màn suơng mù xám xịt.

      Nash nhìn tôi, các vòng xoáy trong mắt xoay tròn, màu sắc. Tôi đọc được trong đó nỗii sợ hãi. Cho tôi. Cho tất cả chúng tôi,

      Tod cũng đứng theo dõi chúng tôi, mặt đầy nghi ngờ, tin tưởng lắm vào việc tôi có thế qua bên đó. Chứ chưa đến việc tôi có thế dắt theo Nash hay .

      hoài nghi đó của chỉ càng khiến tôi quyết tâm hơn và cắn răng chịu đựng để vượt qua nỗi đau cào cấu trong cổ họng và cái cảm giác sưng phồng nhức nhối như thể ruột gan tôi sắp nổ tung do phải đè nén tiếng khóc của chính mình. Tôi nghĩ tới Cõi và ý định muốn bước qua đó. Để tìm kiếm tên tà ma hút linh hồn của hai chị em nhà Page. Để lấy lại hai linh hồn đó.

      Mài đầu, có chuyện gì xảy ra. Va khi tiếng thét vùng vẫy chuẩn bị thoát ra khỏi cổ họng tôi, tôi chợt hiểu ra vấn đề. Tôi vẫn nghĩ về cái cây ăn hút máu kia và hề muốn quay trở lại đó. Chính những ý nghĩ ấy làm sao nhãng ý định của tôi.

      Tôi cố gắng tiếp tục nghĩ về chúng và tập trung nhớ lại lời Nash vừa khi nãy, rằng chúng thể mọc được ở những nơi đông người.

      Đột nhiên, cả cái sân vận động bắt đầu mờ dần vào màn sương và tôi còn nhìn thấy gì ngoài màu xám xịt. cảm thấy gì ngoài màu xám xịt. Tôi nhắm mắt lại, muốn phải đối diện với trống vắng kinh khủng này, như thể thế giới vừa nuốt chửng lấy tôi và quấn chặt tôi trong lớp sương mù.

      Tôi quờ quạng tay ra phía trước tìm Nash, trước khi quá muộn để đưa cùng vói mình. Tôi muốn phải qua bên đó thêm lần nào nữa.

      Hai tay dang nắm lấy tay tôi, cùng cái cảm giác ấm áp quen thuộc. Tôi nhận ra vết chai ngón giữa bàn tay phải, và vết sẹo dài trong lòng bàn tay trái của . có vết sẹo đó trong lần sửa xe đạp năm 12 tuổi. Tôi nắm chặt tay và chỉ độ giây sau thế giới bắt đầu ra lại trước mắt tôi.

      Chỉ có điều đó phải là thế giới của chúng tôi. Mà là thế giới của Cõi . Lại lần nữa.

      Nhung cảm giác vẫn thấy thực, giống như vừa phát có người ngoài hành tinh đổ bộ xuống thành phố New York vậy.

      Điều ngạc nhiên đối với tôi là việc Cõi cũng có vỉa hè - dấu hiệu của văn minh và tiên tiến mà tôi hề mong đợi. Tôi chỉ biết rằng sân vận động tồn tại ở cả hai tầng thực. Là nơi tập trung hoạt động của con người, nó giống như cái mỏ neo ghim chặt hai thế giới lại, tạo thành hai mặt phẳng cân bằng, gần như trùng khớp với nhau. Đó là lý do tại sao thời gian và gian của hai bên chênh với nhau là mấy. Có điều, cái tầng bên dưới – thế giới Cõi - chỗ dúm dó, chỗ biến dạng và chỗ lại nhăn nhúm. Tôi đoán, cảnh vật và cây cối ở những chỗ đó chắc kỳ quái phải biết."

      Mặc dù cũng thể chúng hoàn toàn bình thường ở gần những cái mỏ neo...

      'Sao ở Cõi cũng có vỉa hè cơ hả ?" -  tôi thào thốt lên, buông tay Nash ra để lau mồ hôi vào quần. Mạch máu hai bên thái dương của tôi giật mạnh đến nỗi tôi cảm thấy hơi chóng mặt - "Lại còn cả bãi để xe nữa? Đừng là họ còn xây dựng cả những tòa nhà bằng xi măng ở đây nữa nhé.” Tôi chẳng muốn biết đám mafia của Cõi chôn gì ở bên dưới những nền nhà dó...

      '." - Tod nhếch miệng cười - "Tất cả mây cái này đều lấy từ thế giới của chúng ta sang, cùng vói lượng năng lượng lớn của con người. Càng neo chặt vào thế giới của chúng ta bao nhiêu, Cõi Ảm trông càng giống với thế giớí của chúng ta bấy nhiêu."

      “Vậy là chúng giống vói L.A và New York…”

      "ừ, cũng tương tự như vậy" - Nash tiếp lời - "Mỗi tội có người di bộ vỉa hè thôi."

      Tôi đứng chống hai tay vào hông, đưa mắt nhìn xung quanh. "Cái sán vận động trông cũng khác lắm…” mặc dù toàn bộ xe cộ đỗ rải rác trong bãi để xe và khu vục xung quanh tổ hợp khổng lồ này dã biến mât - "... thế còn - noi xử lý Hơi thở nằm ở đâu?”

      "Ừm..” - Tod hất hàm về phía sân vận động - " nghĩ chính là nó."- nhún vai - "Dân ở đây cũng dâu có chơi bóng bánh gì đâu, đúng ?”

      Tôi nheo mắt quan sát cái sân vận động thêm lần nữa, cẩn thận tìm xem có dấu hiệu của hoạt động nào . Nếu đây thực là kho chứa các chất nguy hiểm, hẳn là phải có bảo vệ, hoặc biển cảnh báo, hoặc cái gì đó. "Mọi người đâu hêt rồi ạ? Còn đám quỷ sứ sao? Em tưởng chúng phải luẩn quẩn quanh đây chứ?” Tất nhiên tôi chẳng hề mong muốn phải chạm mặt với chúng. Trừ phi... việc tìm ra chúng giúp chúng tôi tránh được chúng.

      " .. Tod mở miệng định .

      Nhưng Nash đột nhiên túm lấy tay tôi, thào hỏi. "Em có nhìn thấy ?”

      Tôi nhìn theo ánh mắt tới chỗ cổng chính, nơi Mặt Trăng lưỡi liềm đỏ sẫm soi bóng xuống. Với ánh trăng lơ mờ như thế đáng ra tụi tôi khó có thể nhìn thấy mọi thứ ràng như bây giờ, nhưng rồi tôi chợt nhận ra rằng bầu trời đêm ở Cõi tối như ở thế giới của mình.

      Có cái gì đó vừa chuyển động. Màn sương mù cũng động đậy theo, giống như có đám người chen chúc, trèo lên người nhau để hái lấy ánh trăng treo lơ lửng cao.

      "Cái gì đấy ạ?" Theo phản xạ, tôi bước lên phía trước để có thể nhìn được hơn. Nash cũng theo tôi, nhưng Tod kịp nắm lấy vai tôi giữ lại.

      " nghĩ chúng là dám quỷ sứ."

      Tuvệt. "Có thể ở đây có cửa phụ" -vbởi vì chúng tôi thể xuyên qua dám quỷ sứ kia được - "Mình đường vòng thôi." Tôi gợi ý. Và vì nghĩ ra được giải pháp nào hay hơn, hai chàng nhà Hudson đành ngoan ngoãn theo tôi.

      Nếu chi nhìn xuống dưới đất, ai nhận ra được khác biệt giữa hai thế giới này. Bãi đỗ xe ở đây gần như giống hệt với ở thế giới bên kia, từ những vạch vôi vàng và trắng đến những vết bánh xe cháy đen mặt đường.

      Tuy nhiên, càng đến gần tới sân vận động, khác biệt càng trở nên ràng. Đầu tiên là những lá cờ. Ở thế giới của chúng tôi, chạy dọc quanh sân là những lá cờ trắng và xanh, in hình cầu thủ và biểu tượng ngôi sao của đội bóng Texas. Nhưng ở thế giới của Cõi , chúng chỉ mang màu xám xịt, tơi tả và rách nát bởi tác động của thời gian và những cơn gió của-thế-giới-khác.

      Các bức tranh vẽ tường cũng xám ngoét và có hình dạng gì cụ thể, nhưng nếu xét về tổng thể chúng vẫn có những nét giống với con người. Chỉ có điều có nhiều hơn hoặc ít hơn vài cái tay, chân hoặc dầu.

      " quái đản quá " - tôi thào nắm lấy tay Nash để tìm chút hơi ấm - "Chúng ta thử tìm đường vào bên trong rồi hỏi người đầu tiên mình gặp . Biết đâu Libby lại có mặt ở đây..

      " ấy giúp đâu." - Tod tránh sang phía bên phải, xa khỏi cánh của chính, nơi các sinh vật bò trườn kia ngày càng ra hơn - " ấy cho chúng ta biết mọi điều có thể rồi. nghĩ là còn thần chết nào biết được hơn Libby đâu. Chúng ta phải hỏi người khác."

      "Và đó là ai?" Tôi nheo mắt nhìn lại vào nhũng cái bóng bên dưới bức màn sương. Giờ tôi có thể phân biệt được từng cá thể và khá bất ngờ khi nhận ra rằng chúng phải bò ngoằn ngoèo như tôi tưởng.

      Chúng có đủ đầu - cái thôi, ơn Chúa -  và đầy đủ chân tay. Và đó là hai điểm tương đồng duy nhất với loài người người của chúng. Thân hình chúng bé - mặc dù đứng từ khoảng cách này, tôi thể xác định được là tới mức nào - và mặc gì người. Da chúng đen hơn tôi nhưng sáng hơn Libby, và qua làn sương mù tôi dám chắc về màu sắc của chúng,

      À, và chúng có đuôi. Những cái đuôi , dài và nhẵn thín, quấn quanh chân và các phần phụ khác cách uyển chuyển, như thể có xương vậy.

      Phần đuôi phải bộ phận duy nhất có lông. Những sinh vật tí hon này hề có tóc và tôi tự hỏi phải chăng đó chính là lý do chúng túm tụm lại với nhau, cốt để giữ ấm? Cơ chế bày đàn để chống lại cái rét?

      "Đó chính là đám quỷ sứ mà Libby tới dấy." Tod nhàng . chẳng giống với tính cách thường ngày ấy chút nào. Ăn nhàng, lững thững bộ cùng chúng tôi, thay vì hô biến vào bên trong sân vận động để tìm đường. lẽ năng lực thần chết của ấy có tác dụng ở Cõi ?

      " thể nào là quỷ sứ được." - tôi , quyết định tạm gác câu hỏi ấy lại' "Trông chúng quá bé." Chúng chắc đứng chưa đến thắt lưng tôi, và theo cái cách Libby về quỷ sứ, tôi chờ đợi những con quái vật khổng lồ gớm ghiếc nhảy bổ ra từ đằng sau cánh cửa của nơi xử lý Hơi thở của Quỷ, đòi ăn.

      "Kích cỡ phải là tất cả" - Tod - "Chúng là quỷ sứ đây. Em cứ nhìn xem cái cách chúng giẫm đạp lên nhau để tới được chỗ cửa. Nhưng vô ích thôi. Cánh cùa đó chắc được chốt từ bên trong."

      ra vậy, chúng phải tìm cách giữ ấm cho nhau. Chúng tìm cách đột nhập vào bên trong. Tôi vung chân đá viên gạch đường, thầm nghĩ: Nếu nó bị chốt từ bên trong, làm thế nào mà các thần chết vẫn vào được? Chắc hẳn họ phải qua đây từ trong lòng sân vận động. việc dễ dàng đối với các thần chết, kể cả khi hết giờ mở cửa.

      "Thế bọn mình làm sao để vào trong đấy đây?"

      "Chưa biết." Tod vẫn tiếp tục cau mày quan sát đám quỷ sứ.

      " thể từ đây hô biến vào trong đó à?"

      chậm rãi lắc đầu và giả vờ chăm chú nhìn vào cái vết nứt vỉa hè.

      Nash tiếp. " chung là năng lực của thần chết có tác dụng ở đây." Vậy là linh cảm lúc nãy của tôi đúng.

      Tod thở dài, ngước mắt lên nhìn tôi, trán nhăn tít lại. " có thể vào từ phía bên kia, nhung dám chắc là dám nhân viên trong đó muốn giúp thần chết mới vào nghề, tự dưng ra xin phép truớc và mang theo Hơi thở của Quỷ."

      ”Vậy là ở dưới này cũng chỉ giống như bọn em?" Tôi vẫn thể rời mắt khỏi đám quỷ con tranh cướp, xô đẩy nhau để bám lấy cái của. Chúng dùng đuôi quặp chặt lấy cổ những con ở phía đỉnh và giật mạnh; quẳng xuống đất. Mặt con nào con nấy xước xát và chảy máu khắp người, nhưng ai chịu bỏ cuộc. Tiếp tục lồm cồm bò dậy và chiến đấu tiếp.

      Tôi như nhìn vào đám đông chen lấn xô đẩy nhau tìm đường thoát ra khỏi tòa nhà bốc cháy, chỉ khác là ở dây chúng cố tìm đường vào.

      Đúng lúc đó tôi nhận thấy vài con quỷ chỉ lặng lẽ đứng bên ngoài, quan sát. So với đám đông hỗn loạn kia, chúng trông khá điềm tĩnh và ít điên hơn.

      “Hay là chúng ta hỏi đám kia xem." - tôi thào chỉ về mấy con quỷ đứng ngoài rìa  "Trông chúng có vẻ cũng hay lui tới đây."

      “Kaylee chúng ta đâu thể tới trước mặt con quỷ sứ bắt chuyện" - Nash kéo tôi sát lại gần bên mình, vòng tay ôm lây eo tôi. Nhung lần này phải để giúp tôi bình tĩnh lại mà là để bào vệ tôi, giúp tôi tránh xa khỏi đám quái vật tí hon kia.

      'Tại sao ?" Tỏi nhíu mày nhìn ra xa. OK, trông chúng đúng là dữ tợn nhưng chúng bé xíu xiu thế kia. Nếu đứa nào dám tấn công chúng tôi, chỉ việc... dẫm bép cái là xong.

      "Bải vì chúng có nọc độc” - Tod đứng khựng lại - "Và chúng cắn người."

      "Chúng ăn thịt người ý ạ?” Tôi lùi lại ra đằng sau. Trông người chúng bé như thế kia, giỏi lắm đứa ăn được cái tay tôi là cùng.

      Hay là chúng chia nhau nhỉ...

      Nhưng xem cái cách chúng tranh giành nhau như thế kia, khó mà có chuyện chúng chịu chia sẻ thức ăn với nhau  lắm.

      ", chúng ăn thịt người, hay bean sidhe. Chúng ta rất hiếm khi xuất ở những nơi như thế này. Nhưng chúng cắn tất cả những gì cản đường chúng, và nước dãi của chúng rất độc với các sinh vật sống trong thế giới loài người."

      "Tuyệt !" Tôi lại bước giật lùi thêm vài bước nữa,  nhưng quá muộn. Bọn tôi thu hút chú ý của  chúng. Hay đúng hơn là tôi.

      Tên quỷ sứ đứng ở giữa bắt đầu tiến tới chỗ tôi đứng, hai tên còn lại cũng bám theo. Vừa vừa nhảy tưng tưng đường.

      "Bữa tối chăng?" Tên quỷ thứ hai hớn hở quay sang hỏi đồng đội. Và khi mở mồm, tôi có thể nhìn thấy hai  hàm răng nhọn hoắt chỉa lên, như những mũi kim bằng kim loại.

      Chúng lóe sáng như máu dưới ánh trăng đỏ sẫm.

      Ba tên quý sứ càng lúc càng áp sát hơn về phía chúng tôi các ngón tay xoắn xuýt vào nhau đầy thèm thuồng. Dãi dớt chảy lòng thòng hai bên mép.

      Tôi sợ quá hét ầm lên, tay bấu chặt lấy Nash. Tôi định lùi tiếp ra đằng sau nhưng chân bị vướng phải cái gì đó và nếu Nash, chắc tôi ngã vập mật xuông đất rồi.

      Nhìn xuống, hóa ra cây dại mọc lên từ vết nứt nền bê tông, có màu đỏ như lá cây phong Nhật vào mùa Thu. Các cái gai tí xíu của nó bám vào gấu quần tôi như những mảnh răng cưa tí hon.

      Tôi giật vội chân lên và lập tức bị đám gai đó đâm vào thịt nhức kinh khủng. "Á!" Tôi rú lên nhưng rồi lập tức lấy tay bịt vội lấy miệng. Điều cuối cùng tôi cần lúc này là thu hút thêm chú ý về phía mình.

      Thấy vậy, Nash quỳ vội xuống đất, rút con dao cá nhân ra, chuẩn bị sẵn sàng. Do thể luồn lưỡi dao vào giữa cái cây leo ấy và chân tôi mà cắt phải da tôi, nên quyết định chặt phăng nó ra khỏi mặt đất, rồi kéo tôi đứng dậy trước khi đám tua còn sống sót có thể túm lấy tôi lần nữa.

      Từ thân cây leo ra vài giọt màu đỏ đậm nền bê tông. Cũng có thể đây là máu của tôi. Bụng tôi chộn rộn muốn ói.

      Mình làm cái quái gì ở đây thế này? Chỗ mắt cá chân vừa bị gai đâm của tôi bỏng rát, tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, to tới nỗi tôi có cảm giác như át cả tiếng chí chóe, tranh giành nhau của đám quỷ sứ trước mặt.

      Liệu bọn tôi có đủ thời gian để quay trở lại thế giới của mình trước khi bị đám quỷ kia nhảy bổ vào người ? Bởi vì tôi có linh cảm đó chính là điều chúng chuẩn bị làm.

      "Chúng có mùi thơm quá" - tên quý thứ ba rú lên cười như điên dại - "Chúng hôn tà ma chưa? Chúng đả hít Hơi thở của Quỷ chưa?"

      "Chưa.” - tên thứ nhất , trong khi Nash, Tod và tôi tiếp tục bước giật lùi. Tôi dám chắc là bọn chúng có thể làm bị thương Tod, nhưng ràng là ấy cũng chẳng dại gì mà thử - "Bọn chúng vẫn sạch nguyên."

      "Tiếc thế..." Tên thứ hai xịu mặt xuống, rồi quay lưng cùng với tên thứ ba nhảy tưng tưng trở lại chỗ đám đông kia.

      Tim tôi đập chậm lại hơn được chút, sau khi mối đe dọa giảm được 2/3. Nhung tên quỷ thứ nhất vẫn nhìn chằm chạm về phía bọn tôi. Về phía tôi. nghểch mũi lên hít hà, hai cánh mũi dẹt xíu hấp háy.  "Người lạ."

      Cánh tay trái của giật liên hồi, như thể muốn giựt ra khỏi cơ thể của chính mình, trong khi chân phải rung lên bần bật như sắp khuỵu xuống đến nơi rồi. Và tôi biết là phải cố tình làm như vậy. Theo tôi, cần có người phang cho cái để cơ thể của có thể hoạt động trở lại bình thường.

      "Các ngươi thuộc về nơi này, con người ạ." - tiến lên phía trước, bên mép giật giật. Tên quỷ sứ nhìn chòng chọc vào mặt tôi, như muốn định giá tôi. ít ra tên này có vẻ ăn điềm đạm hơn hai tên còn lại - "Nếu còn ở lại, các ngươi bị những thứ to lớn hơn ăn thịt là cái chắc...”

      "Tụi tôi phải..." - tôi mở miệng nhưng Nash bấm mạnh vào tay tôi, ngăn cho tôi phủ nhận việc mình là con người- "Chúng tôi tìm tà ma" - tôi sửa lại, và Nash đứng bên cạnh rên lên. Xem ra đó phải là cách hay để bắt đầu câu chuyện ở Cõi .

      Nhưng ai mà biết được?

      Tên quỷ sứ khiến tôi phải ngạc nhiên. "Bọn này cũng vậy.” Lông mày tôi nhướn lên như muốn rớt khỏi trán. cùng có lý. Đám quỷ sứ tranh giành nhau muốn có Hơi thở của Quỷ, hiển nhiên là muốn di tìm tà ma rồi.

      "Ừm... ý tôi là bọn tôi tìm tà ma cụ thể cơ." - và lần này đến lượt Tod bấm lấy tay còn lại của tôi, nhưng tôi mặc kệ. Nếu tên quỷ này thực muốn cắn tụi tôi làm điều đó từ lâu rồi - "Ông có biết tà ma của lòng tham ở đâu ?"

      Đôi mắt vàng ệch của tên quỷ ánh lên như thể vừa nhớ ra được chuyện gì. "À, lòng tham…”- tiếng rít của như muốn khoan thủng hộp sọ của tôi - "Mùi vị thích của ta."

      Toàn thân tôi bỗng phẩn chấn hẳn lên, đẩy lùi nỗi sợ hãi nãy giờ trong tôi. biết gã tà ma của lòng tham. Hay chí ít là tà ma của lòng tham.

      Tôi ngập ngừng tiến bước lên phía trước, lấy hết dũng cảm nhìn vào mắt . Nash nắm chặt lấy tay tôi để tôi thể tiến xa hơn. "Ông có thể cho tụi tôi biết cần tìm tà ma đó ở đâu ?"

      "Có thể." - tên quỷ sứ gật gật cái đầu hói, và dưới ánh trăng đỏ sẫm, tôi nhìn thấy mồn các mạch máu đỉnh đầu - "Nhưng có cái giá của nó."

      Tôi nhăn mặt lại. ''Tôi có nhiều tiền. Chỉ khoảng bốn..."

      "Kaylee..." Nash từ chối buông tay tôi ra, lúc tôi định rụt lại để móc túi quần.

      'Ta chẳng cần thứ tiền giấy vô dụng đấy làm gì." - tên quỷ bĩu đôi môi xám xịt đầy khinh bỉ - "Ta cho ngươi biết cần tìm tà ma ấy ở đâu - để đổi lại phần hơi thở của . cầu phải trả trước..."

      "Hả?” Hai má tôi đỏ phừng phừng giận dữ. Cánh mũi tên quỷ sứ lại hấp háy, như thể cơn túc giận của tôi tỏa mùi hương trong khí vậy. Và tôi biết đó là .

      " thôi... " Tod kéo lấy tay tôi.

      "!" - tôi giằng ra, quay lại nhìn tên quỷ sứ, cố gắng kiềm chế lại cơn giận dữ của mình. Hiển nhiên là tức giận của tôi khiến hài lòng, và điều đó giúp được gì cho trường hợp của tôi - "Nếu chúng tôi biết phải lấy hơi thở đó ở đâu đâu cần phải nhờ ông chỉ chỗ tìm ."

      Nhưng chỉ chớp mắt nhìn tôi, hai bàn tay xíu xoắn xuýt vào nhau, ràng hề quan tâm xem tôi định trả tiền như thế nào. lẽ ở Cõi tồn tại cái gọi là lô-gic hay sao? Làm sao tôi có thể...

      Tôi đứng thẳng người dậy, đột nhiên nghĩ ra cách. " tiếng có đủ ?" Tôi nhếch mép hỏi tên quỷ.

      gật đầu chậm rãi. Đầy háo hức. "Ta đợi ở đây. tiếng. Theo giờ của ta." thêm, sau khi nghĩ lại.

      "Thỏa thuận như thế!" Tôi nhoẻn miệng cười tươi.

      Nash và Tod cau mày nhìn tôi, nhưng thay vì giải thích, tôi chỉ quay lưng chạy về phía bãi để xe, và hai cũng lục đục chạy theo. Tôi tập trung nhìn xuống đất phía trước để tránh những thứ có thể hạ độc tôi, túm lấy tôi, hay ăn thịt tôi.

      Bởi vì hai ấy đúng: Nếu tôi cẩn thận, tôi biết được khỉ nào vùng đất quái dị này nuốt chửng lấy mình...






    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 17
      "CHÚNG TA ĐÂU ĐÂY?" Nash quay sang hỏi tôi từ bên ghế lái, trong khi tôi sung sướng nhìn ra ngoài của kính ô tô. có gì tuyệt vời hơn khi được trở lại với thế giới của mình, dù chỉ là trong chốc lát.

      "Em vẫn chưa biết. Đây." - tôi quăng cái điện thoại di dộng ra phía sau cho Tod. may, ấy vẫn chưa hình hoàn toàn với tụi tôi - do bị căng thẳng chăng? - và cái điện thoại xuyên qua người rơi cái bịch xuống ghế, giống như vừa lọt qua cái hố ba chiều vậy.

      Tod sửng sốt nhìn xuống rồi thò tay xuyên qua người nhặt cái điện thoại lên - phải đây là trong những hành động quái đản nhất mà tôi từng được xem. Còn kỳ quái hơn cả mấy cái cây hút máu người và đám quỷ sứ đầu trọc có đuôi và hàm răng nhọn hoắt.

      Cơ thể Tod đặc lại và ngây người hỏi tôi. "Cái này để làm gì?"

      "Hầu hết mọi người dùng nó để liên lạc với nhau."

      cau mặt lại. "Ai chẳng biết. Nhưng em muốn gọi cho ai đây?"

      "Chị Addy. gọi hỏi xem chị ấy ở đâu, Em vừa nảy ra ý tưởng." Trong lúc Tod bấm số, tối liếc mắt nhìn xuống đám tua bám quanh mắt cá chân mình. Mặc dù Nash chặt sát gốc nó để giải thoát cho tôi nhưng quanh cổ chân trái tôi vẫn còn sót lại ít, đâm vào da thịt tôi.

      "Em cẩn thận đấy" - Nash cảnh báo - " nghĩ đó là cây leo đỏ và nếu đúng là như thế, gai của chúng có độc."

      Biết ngay mà! Thử hỏi ở Cõi có cái gì mà có độc tố ?

      "Hơi muộn rồi. Mấy cái gai đây xuyên cả qua quần em rồi." - tôi thận trọng túm lấy phần đuôi của cái tua nhấc lên, kinh hãi khi thấy vài giọt máu đỏ chảy ra từ chổ đầu nhọn. Cũng may là giờ cây leo chết nên tôi có thể tháo chúng ra khỏi chân dễ dàng. Nhưng mỗi khi cái gai được gỡ ra khỏi chân là tôi lại điếng hết cả người, có cảm giác như vừa bị sét đánh vậy. Khi tôi vứt được cái tua - dài phải tới 20 phân - xuống sàn xe cũng là lúc cổ chân tôi bỗng nhức kinh khủng.

      Tôi cắn chặt môi dưới, vén gấu quần bò lên nhìn và há hốc miệng kinh hãi. cổ chân tôi sưng vù lên, với hàng chục cái lỗ li ti như đầu kim, đỏ rực lên như chính màu của cái cây leo.

      "Chết !" - Nash nghiến răng - "Đúng là cây leo đỏ rồi! Mẹ biết phải làm gì với chúng. Nhưng nếu chúng ta gọi hỏi mẹ, chắc chắn mẹ gọi điện báo ngay cho bố em." - ngần ngừ nhìn tôi - "Em có thể chịu đựng thêm vài tiếng nữa được hay là chúng ta ngay bây giờ?"

      Tất nhiên là tới bệnh viện, nơi Harmony làm ca ba ở khoa chỉnh hình, nơi ít có bệnh nhân tử vong nhất.

      Tôi thử dậm dậm chân xuống sàn xe. Cơn đau vẫn còn nguyên đó nhưng cũng tăng lên cùng với áp lực, đồng nghĩa với việc tôi hoàn toàn có thể lại bình thường. "Em có thể đợi được." Tôi nhắm mắt thở dài, vậy là tong kỳ vọng cuối cùng rằng bố bao giờ phát ra việc chúng tôi làm. Giờ tôi bị thương như thế này, chuyện bị bố phát thể tránh khỏi - nhưng hy vọng là sau khi chúng tôi lấy lại được linh hồn của chị Addy và Regan.

      Sau khi chuyện này kết thúc, có lẽ tôi còn bị phạt cấm túc dài dài.

      "Alô, Addy à?" - Tod hỏi, và tôi nới lỏng dây an toàn, ngoái đầu nhìn ra đằng sau - " có làm em thúc giấc ?"

      Tôi nghe thấy tiếng chị Addy cười cay đắng qua điện thoại nhưng đoán được chị ấy gì.

      'Ừ, nếu là chắc cũng thế thôi. Mà em ở đâu thể? Bọn định tạt qua chỗ em vài phút..." - liếc nhìn tôi để xác nhận lại và tôi gật đầu - "Tốt. Em có thể thu xếp cho chúng ta gặp riêng chút được ?" - dừng lại đợi câu trả lời của chị Addison - "Mười phút nữa bọn có mặt ở đó."

      "Hai mươi" - tôi sửa lại - "Chúng ta cần phải ghé qua nơi trước ."

      Tod hẹn lại giờ với chị Addison, chào tạm biệt chị, rồi thẩy lại điện thoại trả tôi. " ấy ở nhà mẹ. Đó là nơi duy nhất ấy bị đám ruồi bu kia vây quanh."

      "Tốt." - tôi cất điện thoại vào trong túi áo và nhìn ra ngoài cửa sổ đọc mấy tấm biển chỉ dẫn đường cao tốc -" Nash ơi, xem có cái siêu thị Walmart, hay cửa hàng tạp hóa nào đó rẽ vào đấy nhé. Hoặc tiệm thuốc cũng được ."

      gật đầu và bật xi nhan chuyển sang làn bên phải.

      "Có hiệu thuốc Walgreens mở 24/24 cách nhà Addy vài trăm mét đấy. Có được ?"

      " nghĩ em nên bôi gì vào cái này?" Tôi giơ vết thương ở cổ chân lên cho Tod xem và ấy hốt hoảng nhoài vội người lên phía trưóc.

      "Ôi trời, Kaylee! Do cái cây lúc nãy đấy à?"

      "Vâng” - tôi dùng ngón tay ấn vào mấy nốt gai đâm, và nó khiến tôi buốt đến lộng óc. Từ trong những cái lỗ , thứ chất dịch màu chảy ra và tôi phải lấy giấy ăn trong túi ra để chấm - " Nash bảo đó là cây leo đỏ."

      "Ừ, cũng nghĩ thế. Cũng may là mới chỉ giẫm phải cái cây . À mà nếu nó mọc lên hết em cũng chăng giẫm phải nó."

      "Là sao? Cái cây đó còn to tới cỡ nào nữa?"

      Tod nhướn mày, có vẻ hơi bất ngờ trước ngây ngô của tôi. Nhưng điều này có gì đáng ngạc nhiên đâu nhỉ, khi mà mấy tháng trước tôi còn chẳng biết mình là bean sidhe. "Mười lăm mét hơn. Và chỉ cần bị cái gai đó châm cho cái thôi em chết trong vòng vài giờ, nếu cột sống em vẫn chưa bị bẻ gẫy. Chúng giống như những con mãng xà khổng lồ có rễ vậy."

      ”Cả gai nữa chứ." Tôi bổ sung.

      Tod định thêm câu gì đó nhưng lại thôi, sau khi Nash lên tiếng.

      "Em cần phải bôi cái gì đó vào cái mắt cá chân." - lại nhìn vào chân tôi, cho tới khi tôi kéo ống quần xuống và thả chân xuống sàn xe - "Nhưng biết thuốc ở thế giới của chúng ta có tác dụng với độc tố của Cõi nữa." - bật xi nhan phải thêm lần nữa và rẽ ra khỏi đường cao tốc - "Ngoài ra chúng ta còn cần phải mua gì nữa?"

      "Bóng bay ạ." Tôi nhe răng cười, trong khi Nash ngẩn người ra hiểu gì.

      Đầu Tod len vào giữa hai cái ghế phía trước, nét mặt bối rối kém gì cậu em trai. "Chúng ta mua bóng bay tặng Addy ý hả? Có cần dừng lại mua thêm bánh ngọt và quà nữa ?"

      Miệng tôi cười toe toét. "Bóng bay phải dành cho chị Addison. Mà dành cho tên quỷ sứ. Chị Addy chỉ cần... thổi cho chúng ta quả thôi."

      Mặt Tod nhăn lại, trước khi bừng sáng vì hiểu ra vấn đề. Khóe miệng khẽ nhếch lên hài lòng.

      'Thông minh..." - Nash thán phục thốt lên - " thích ý tưởng đó của em."

      "Hy vọng là nó thành công."

      Tại Walgreens, Tod mua túi bóng bay nhiều màu trong khi Nash và tôi sục sạo tìm kháng sinh dạng kem để bôi. Lúc chúng tôi gặp nhau ở quầy tính tiền, thấy chàng thần chết kịp cầm theo ba thỏi sô--la rồi. Tôi trả tiền - tôi biết "tiền giấy" của mình rồi cũng có lúc cần mà - sau đó lên xe chạy tới nhà chị Addison. Cũng may là giao thông vào ban đêm thông thoáng chứ chúng tôi khó mà về kịp đến sân vận động trong nửa giờ tới.

      Chúng tôi đậu xe bên cạnh con Lexus bóng loáng trong sân nhà chị Addison, và thấy chị chạy ào ra mở cửa. Chắc chị ấy nghe thấy tiếng xe của tôi từ xa.

      Chị Addy đóng cửa lại sau lưng chúng tôi, người vẫn mặc nguyên bộ quần áo vừa diễn về. Nếu là tôi chắc cũng thể chợp mắt nổi đêm nay.

      "Mẹ em đâu?" Tod hỏi, cả bốn ngươi tụi tôi vẫn đứng giữa phòng khách, ai ngồi xuống.

      "Mẹ em ngủ từ sớm rồi." Chị Addy nở nụ cười buồn.

      "Thế còn Regan ạ?" Tôi dùng mũi giày bên trái cọ cọ vào mắt cá chân bên phải, kiềm chế lắm mới cúi xuống lấy tay gãi. Tôi muốn để chị Addy nhìn thấy vết thương từ Cõi và đặt ra những câu hỏi mà tụi tôi có thời gian để trả lời. Hơn nữa, càng gãi, dịch chảy ra càng nhiều, chứ thể làm đỡ cái cảm giác đau nhức, ngứa rát bây giờ.

      "Con bé uống vài viên thuốc giảm đau của mẹ chị rồi ngủ rồi." - mặt chị Addison cúi gằm, nhìn chằm chằm xuống đất - "Chị phải cho con bé uống chút để bình tĩnh lại và ngủ. Chị cảnh báo rồi mà nó có chịu nghe đâu. Regan chẳng chịu nghe ai..."

      Trái tim tôi nhói đau thay cho chị Addy và mối quan hệ tốt với em . Nó khiến tôi liên tưởng tới mối quan hệ giữa mình với chị Sophie và miệng tôi bỗng cảm thấy đắng ngắt, như thể vừa nuốt phải mấy viên thuốc của mẹ chị Addy.

      " sao đâu." - Tod ràng chẳng cần biết chuyện gì xảy ra với Regan. ấy chỉ quan tâm tới mỗi chị Addison mà thôi - "Bọn sắp tìm ra gã tà ma đây rồi. Nhưng trước tiên em cần phải thổi giùm quả bóng này."

      "Thêm hai, ba quả cho chắc ạ" - tôi thẩy cho Tod túi bóng bay - "Em biết muốn liều lượng như thế nào, và độ đậm đặc... trong cơ thể chị ấy ra làm sao. Sợ quả đủ đâu."

      Tod mở túi bóng ra trong khi chị Addison tron xoe mắt nhìn hết đứa này đến đứa kia, như thể chúng tôi bị loạn trí.

      "Là hơi thở của chị" - tôi giải thích. Tod loay hoay kéo căng quả bóng màu đỏ tươi để cho chị dễ thổi hơn - "Hơi thở của Quỷ. Nó nằm trong hai lá phổi của chị. Và em nghĩ mỗi lần chị thở ra, chị đà thả ít ra khí."

      Tôi nảy ra ý tưởng này sau khi nghe ba tên quỷ sứ hỏi nhau xem chúng tôi có thở ra Hơi thở của Quỷ . Chúng tôi chắc chắn là rồi. Nhưng chị Addy có thể.

      Tôi cũng chắc cơ chế  hoạt động của Hơi thở ấy như thế nào. Liệu với mỗi lần thở ra, chị Addy có bị mất dần nguồn năng lượng giữ cho cơ thể chị tồn tại , hay là Hơi thở của Quỷ tự động làm đầy lại?Nhưng có điều tôi dám chắc - dựa đoạn hội thoại kỳ dị giữa ba tên quỷ sứ - đó là chị Addy mang trong mình loại tiền tệ mà chúng tôi cần.

      Chị ấy cầm lấy quả bóng tay Tod và nhìn chằm chằm vào nó như thể nó mọc răng và cắn chị bằng. Sau đó chị đưa quả bóng lên môi, trong khi ba người chúng tôi đứng vây quanh lấy chị tấm thảm màu be.

      “Chờ chút" - hai tay tôi vẫn khoanh trước ngực - "Lúc chị Eden chết, em thấy Hơi thở của Quỷ nặng hơn khí. vì thế có lẽ nó nằm ở tận dưới đáy phổi của chị. Chị phái thở ra làm sao để khí trong phổi được tống sạch ra ngoài, như thế mới ra được thứ mà bọn em cần. Chị hiểu chứ?"

      Chị Addison gật đầu, ngập ngừng đưa quả bóng bay màu đỏ lên môi, trong khi Tod chuẩn bị cho quả bóng màu vàng tiếp theo. Quả bóng từ từ được thổi căng lên và chị Addy thậm chí cần phải dừng lại lấy hơi lần nào, cho tới khi mặt chị đỏ gần bằng với màu bóng.

      Đúng là ca sỹ có khác, phổi tất đấy!

      Lúc chị còn thở ra thêm được nữa, quả bóng căng được nửa. Chị túm chặt miệng bóng bằng hai ngón tay và đưa cho tôi để thắt nút. Lúc tôi thả tay ra, quả bóng rơi xuống sàn nhà, như thể mới được gắn thêm quả cân .

      Kế đó, Tod đưa cho chị Addy quả bóng màu vàng và chị lại tiếp tục thổi, chút ngẩn ngừ. Khi quả bóng thứ hai hội ngộ với quả bóng đỏ sàn nhà, tôi thể mỉm cười hài lòng với tiến độ thực của chị Addy. Giờ chị thổi sang đến quả thứ ba, quả bóng màu tím.

      Mặc dù dám chắc là ngần ấy đủ đế trao đổi với tên quỷ sứ chưa nhưng chúng tôi còn thời gian nữa. Biết thế tôi cứ xin hẳn hai tiếng cho dư dả thời gian.

      Vấn đề là thời gian của chị Addy sắp sửa cạn kiệt và chúng tôi thể mạo hiểm kéo dài thêm thời gian ở đây. Theo như đồng hồ tường nhà chị Addy, bây giờ giờ sáng thứ Năm. Trong vòng 23 tiếng sắp tới, chị Addy có thể chết bất cứ lúc nào.

      "Bọn quay lại sớm nhất có thể’ - Tod , trong lúc tôi cúi xuống nhặt ba quả bóng bay - "Hãy đánh thức Regan dậy và chuẩn bị sẵn sàng nhé." - Nếu phải vì con bé ngủ có lẽ chúng tôi đưa hai chị em nhà Page cùng luôn rồi - "Bọn gọi điện trước cho em, nhưng dám hứa chắc chắn là khi nào."

      Bởi vì tới giờ tụi tôi vẫn còn chưa biết tà ma đó ở đâu, và phải mất bao lâu mới tìm được .

      "Em cố gắng." - chị Addy chau mày nhìn về phía phòng bếp - "Con bé chắc chịu uống cà phê đâu, nhưng em nghĩ trong tủ lạnh vẫn còn ít nước Jolt."

      "Tốt. gọi cho em khi bọn có tin gì thêm." Tod cúi xuống hôn lên má chị Addy.

      Chị ấy đứng co ro ở ngoài hiên, nhìn theo xe chúng tôi cho tới khi khuất hẳn. Tôi đoán cái lạnh về đêm của buổi tối tháng 11 thấm tháp gì so với cái lạnh bên trong người chị.

      Nash lại tiếp tục cầm lái và hơn nửa chặng đường đầu tôi cặm cụi ngồi bôi mỡ kháng sinh lên mắt cá chân, để rồi nửa chặng còn lại vật vã ước gì mình làm như vậy. Tôi còn chưa kịp lau sạch chỗ mỡ dính các đầu ngón tay, thấy các nốt châm bắt đầu sủi bọt xèo xèo, như thể tôi vừa dội oxy già vào đó chứ phải bôi kháng sinh, cảm giác đau buốt mà tôi cố quên suốt 45 phút vừa qua, đột nhiên trỗi dậy trở lại với cường độ còn mạnh hơn rất nhiều.

      Tôi vội vàng lấy giấy ăn lau sạch chỗ thuốc mới bôi khi nãy, lòng thầm ân hận vì mua thêm ít khăn ướt để quệt cho nhanh. Những lỗ vẫn còn bị dính thuốc tiếp tục sủi bọt và chảy ra những giọt dịch li ti màu trắng nhạt. Lúc chúng tôi dừng lại ở bãi đỗ xe của sân vận động cũng là lúc những đường chỉ mỏng màu đỏ tươi bắt đầu xuất ngoằn ngoèo quanh mắt cá chân tôi. Mặc dù bây giờ chúng mới chỉ lan ra độ 2 cm nhưng tôi nghĩ là chúng còn tiếp tục lan rộng.

      Dọc đường , Nash quay sang nhìn vết thương của tôi vài lần và lần sau trông lại càng lo lắng hơn lần trước. Tôi nghĩ tới việc nhờ đưa tôi đến bệnh viện, để chẩín dứt đau đớn này và thú nhận mọi chuyện với người lớn. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc kết thúc buổi tối ngày hôm nay của chúng tôi, bỏ mặc chị Addy phải chết có linh hồn và mãi mãi chịu tra tấn của tà ma. Và tôi thể cho phép điều đó xảy ra. Làm sao tôi nỡ để chị Addy phải chịu chung số phận với những linh hồn vô tội mà bác dâu tôi dùng để trao đổi với tà ma.?

      Hơn nữa vẫn còn thời gian để chữa chạy cho vết thương của tôi, sau khi lấy lại được linh hồn cho hai chị em nhà Page, đúng ? Bởi vì theo lời Tod, dù cho vết thương mắt cá chân của tôi có nghiêm trọng tới đâu, tôi cũng chưa thể chết, trừ phi tên tôi xuất trong danh sách của thần chết. Và khi điều đó xảy ra có thuốc giời cũng chẳng cứu được tôi. Có điều, tôi chết vì nọc độc có nghĩa là tôi thể bị mất bàn chân hay cả cái cẳng chân... Chỉ mới nghĩ đến đây thôi tôi rùng hết cả mình vì khiếp sợ.

      Chúng tôi vội bước sang Cõi ngay mà còn chỉnh tới chỉnh lui cho tới khi chắc chắn rằng tránh được đám cây leo đỏ mọc rải rác đường và đứng tại đúng vị trí giao hẹn lúc trước với tên quỷ sứ. Sau đó, dịch sang bên trái vài mét để trừ hao. Tôi khá tự tin vào khả năng ước lượng của mình bởi vì chúng tôi bị lệch tẹo thời gian nào ở lần vượt qua trước. Cái mỏ neo ở sân vận động công nhận là khỏe .

      Tod qua bên đó trước để chắc chắn là có ai, và tên quỷ sứ kia vẫn đợi chúng tôi. Bởi vì tôi muốn phí thời gian nếu tên quỷ ấy bỏ và Cõi Ẩm tại thời điểm đó, tại chính nơi ấy con an toàn. Chỉ khi quay trở lại xác nhận là mọi thứ vẫn ổn, tôi mới triệu tập tiếng khóc - cách dễ dàng, gần như phải làm gì - và dắt Nash bước sang Cõi cùng với mình và ba quả bóng bay.

      Tên quỷ sứ đứng ngay gần đó, dáng vẻ rất bồn chồn. Hai mắt láo liên, tay chân xoắn xuýt vào với nhau, đứng ngồi yên. Và rồi tôi chợt bàng hoàng nhận ra khủng khiếp: Tôi vừa trở thành kẻ buôn bán thuốc phiện ở thế giới Cõi Ảm.

      Sau khi hít thở vài hơi sâu, tôi quyết định rằng mình hoàn toàn có thể sống với điều đó, mục đích biện minh cho phương tiện. Tôi phải là người khiến cho tên quỷ kia nghiện Hơi thở của Quỷ đầu tiên và giờ tôi cũng chỉ là cung cấp cho liều mà thôi. Đúng ?

      Đôi mắt của sáng bừng lên khi vừa nhìn thấy ba quả bóng bay tay tôi và các vòng xoáy màu vàng trong đó xoay tít thò lò, như muốn bật ra khỏi tròng mắt.

      "Đưa cho ta!" thở hổn hển, hai cánh tay ngắn tủn giơ lên với lấy quả bóng màu đỏ. Tôi thoáng tự hỏi hiểu có bị mù màu hay mà chỉ nhìn đòi mỗi quả bóng màu đỏ. Và tôi thở phào nhõm khi thấy có móng tay. Giờ tôi có thể yên tâm, còn phải lo bị cào cấu trong cơn nghiền thuốc.

      "Thông tin trước!." Tôi giơ cao hai quả bóng lên đầu.

      "!" Hai bàn tay bắt đầu rung lên bần bật, cái đuôi phía sau co rúm lại. bị cơn đau đớn hành hạ và nếu có được ngay thứ cần, ai đó chắc chắn bị thương. đáng tiếc là tôi có được bộ răng nhọn hoắt như kim loại kia để tự bảo vệ bản thân.

      "Cho chúng tôi biết cần phải đâu để tìm tà ma của lòng tham, nếu tôi cho nổ lần lượt từng quả bóng . Ở cao thế này, ông cũng hít được gì đâu." Tôi gật đầu ra hiệu cho Nash và rút con dao gập từ trong túi ra, dí vào quả bóng tay . -"!" Tên quỷ sứ nhảy tưng tưng lên trong vô vọng.

      Nash bất ngờ lùi ra sau bước và đâm thủng quả bong màu tím cầm ở tay. Quả bóng nổ cái bụp và giơ tay phẩy phẩy trưóc mặt, xua tan cái chất khí mà gã  cung cấp thông tin tí hon của chúng tôi rất thèm muốn...

      Tên quỷ con ngồi thụp xuống đất, nhặt lấy từng mảnh bóng vỡ và hít lấy hít để. Nhưng sau vài giây, ngước mắt lên nhìn chúng tôi, cay đắng chịu thua.

      Tôi giơ tiếp quả bóng màu đỏ lên. " , tôi nổ tiếp quả này." Tôi nhàng đe dọa, dám lớn tiếng vì sợ thu hút chú ý của đám quỷ còn lại. Rất nhiều con trong số đó nằm bất tỉnh vỉa hè, có thể là do thiếu thuốc hoặc do bị giẫm đạp bởi những con khỏe hơn.

      Tên quỷ sứ rít lên giận dữ, hai tay nắm chặt lại, còn cái đuôi vung lên đầy căm phẫn. "Thôi được. Đồ quái vật đội lốt con người. có lòng từ bi..." lẩm bẩm và tôi suýt chút nữa phá lên cười. Đồng loại của từ bất cứ thủ đoạn nào để tranh cướp với nhau thứ chất cấm. Vậy mà vẫn dám lớn tiếng bọn tôi là có lòng từ bi?

      " mau!” Tôi dí quả bóng đỏ về phía mũi dao chĩa ra của Nash.

      Thấy vậy, tên quỷ con đành vét nốt chút tự trọng cuối cùng của mình, đứng thẳng người dậy đổi mặt với chúng tôi. "Các tà ma luôn quanh quẩn ở những nơi chúng kiếm mồi. Các người cần tìm lão Avari, tà ma của lòng tham. Hẳn có mặt ở nơi lòng tham mục rữa nhất.

      "Nơi đó ở đâu?" Tôi nhích tiếp quả bóng về phía mũi dao của Nash.

      Tên quỷ nhún vai, tỏ vẻ bất cần nhưng đủ để che giấu run rẩy lan tỏa khắp cơ thể . "Dưới trung tâm. Đó là pháo đài lớn nhất mà ta được biết." - bắt đầu thở dốc, hơi thở càng lúc càng ngắn lại - "Loài người gọi nó Prime Life."

      "Công ty bảo hiểm á?" - Nash giật mình hỏi lại. Prime Life là công ty bảo hiểm lớn nhất nay, có trụ sở chính đặt ở Dallas.

      Hùm, nghe cũng có lý.

      "Pháo đài lớn nhất của lòng tham..." - tên quỷ lặp lại - "... nay có lẽ chính là ở đó." rồi kiễng chân lên, chìa hai tay ra, giống như đứa trẻ đòi được bế. Mỗi tội thứ đứa trẻ này đòi là quả bóng có chứa chất gây nghiện của Cõi Ậm.

      Tôi đưa quả bóng đỏ cho tên quỷ , mặc dù biết đó phải là hành động cao quý gì. Sau giây suy nghĩ, tôi đưa nốt cho quả màu vàng còn lại. Bạn tôi chẳng còn cần tới nó trong khi tên quỷ sứ ràng rất cần. Ý nghĩ ấy khiến tôi càng thêm bứt rứt với hành động của mình.

      Nhưng điều quan trọng nhất là chúng tôi có được thứ mình cần, và tôi quay trở lại thế giới của mình với tâm trạng hài lòng, nhưng thực hài lòng với bản thân.

      Cuối cùng mục đích cũng biện minh được cho phương tiện, đúng ? Vậy mà sao tôi lại có cảm giác như mình vừa bán linh hồn của chính mình thế này...?




    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 18
      Beta: Han Han


      "EM VẪN ỔN CHỨ?" Nash hỏi, khi thấy tôi khập  khiễng vào trong xe.

      “Vâng." Tôi gật đầu, nhưng bản thân dám chắc  về điều đó. Mắt cá chân tôi càng lúc càng rát, khiến  mỗi bước chân khác gì tra tấn. Nhưng tôi chưa muốn đối mặt với nó, vì thế tôi quyết định nhìn xuống đồng hồ.

      2 giờ 15 phút sáng thứ Năm - ngày mà số phận định là chị Addy phải chết. may là chúng tôi nghĩ tới chuyện hỏi Libby thời gian qua đời chính xác của chị Addy và sau lần bị Tod xem trộm hồi sáu tháng trước, ông Levi tăng cường bảo mật với các danh sách thần chết, giờ tôi có cảm giác như dò dẫm trong bóng tối vậy. Trước khi lấy lại được linh hồn cho chị Addy và Regan, tôi có thời gian để lo lắng cho cái mắt cá chân trái mình. Cho tới lúc ấy, tôi giả vờ như nó được đúc bằng sắt và hề cảm thấy đau. Tôi là siêu nhân. Tôi có thể làm được mọi thứ.

      Nhưng tôi cần chút Tylenol (thuốc giảm đau) , tôi cần nhiều Tylenol.

      Nash lại tiếp tục là người cầm lái bởi vì tôi muốn lái xe lúc này. Tôi muốn được ngủ, nhưng ngủ phải là lựa chọn vào lúc này.

      Nash khởi động xe và với ông trai qua gương chiếu hậu. “Giờ bọn em đón Addy và Regan. đến công ty bảo hiểm Prime Life và tìm lão Avari trước . Đây, cầm lấy." Nash với tay ra đằng sau đưa cho Tod cái điện thoại di động của .

      "Nó có dùng được ở Cõi đâu." Tôi . Và kể cả nếu dùng được, chắc chắn cước "chuyển vùng" xuyên-thế-giới phải đắt lồi mắt ra mất.

      Tod lần mần mở danh bạ điện thoại của Nash ra xem. “Ừ! nhưng nếu tìm được lão Avari, quay trở lại và gọi điện cho hai đứa." ừ nhỉ.

      Tod cất điện thoại vào trong túi rồi nhoài người ngó đầu lên phía trước. "Cảm ơn hai đứa. nợ hai đứa vụ lần này."

      Tôi cười mà như mếu. "Và cái này nữa..." Tôi gác chân lên phía trước và kéo gấu quần cho xem cái mắt cá chân. Và bản thân tôi cũng sốc với những gì bày ra trước mắt mình.

      Mắt cá chân của tôi giờ sưng to gấp đôi bình thường. Vùng thịt xung quanh vết gai đâm sưng tấy, các mạch máu đỏ chạy chằng chịt như cái mạng nhện lan dần lên tới nửa đầu gối.

      Nash hốt hoảng kêu lên, đầu quay hẳn sang nhìn tôi, thay vì nhìn đường. "Kaylee, em cần phải tới bệnh viện thôi."

      " nghĩ thế à?" - tôi cố mỉm cười để trấn an , nhưng sao nhếch miệng lên được - "Mà lái xe đấy nhé. Mau nhìn đường !"

      vội đánh tay lái cho xe trở lại về đúng làn đường của mình, thỉnh thoảng lại đánh mắt sang nhìn vết bầm tím của tôi đầy lo lắng. “ Cái thuốc kháng sinh kia khiến cho nó càng tệ hơn.”  Tôi lẩm bẩm, phân vân biết có nên ấn thử vào nó . “ Chẳng biết bác sĩ bình thường có biết phải làm gì với nó ý chứ…”

      nghĩ là ” - Nash lắc dầu - "Nhưng mẹ có."

      Tôi quay lại nhìn Tod, chờ đợi ý kiến thứ hai. “ nghĩ sao? vết thương này có đợi được ?"

      chàng thần chết quan sát vết thương quanh mắt cá chân của tôi hồi rồi . " nghĩ là được."

      '' có chắc ?" Tôi hỏi lại, bởi vì nghe giọng có vẻ gì là chắc chắn cho lắm.

      "Chắc." - gật đầu khẳng định - "Em sao đâu. Chúng ta sớm giải quyết xong chuyện nay thôi."  "OK, thế tốt." - tôi ngồi lại xuống ghế, cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều vì thống nhất được hướng hành động với hai người đó. "Sau khi xong việc ở Prime Life, chúng ta gọi điện cho mẹ và hẹn gặp mẹ ở nhà ." - tôi với Nash, sau đó quay sang Tod - "Em gọi báo cho chị Addy là bọn em đường tới. tìm gã tà ma Avari đó . Nhưng cố gắng đừng để cho nhìn thấy . Còn trong trường hợp bị nhìn thấy, nhớ đừng cho biết chuyện bọn em đưa chị Addy và Regan sang- Chắc chắn chẳng thích thú gì với chuyện bị đổi lại hai linh hồn đâu, dù cho có lấy hai linh hồn khác trao đổi lại.”

      Lần đầu tiên tôi thấy Tod chịu gật đầu nghe lời mà cãi lại câu nào như thế. Kế đó, bất ngờ hôn lên má tôi và biến mất cùng chiếc di động của Nash trước  khi tôi kịp hoàn hồn.

      "Cứ coi như đây là lời cảm ơn." Tôi lẩm bẩm đưa tay lên lau chỗ môi chàng thần chết vừa chạm vào. Với kẻ chết, môi ấy ấm hơn là tôi tưởng.

      Nash khịt mũi, nhưng trông có vẻ gì là nổi giận. hiểu, nụ hôn của trai chỉ đơn thuần là lời cảm ơn chân thành.

      Trong lúc chăm chú đọc biển chỉ dẫn để tìm lối về, tôi rút điện thoại di động ra để gọi cho chị Addy. Nhưng trước khi kịp mở lại nhật ký cuộc gọi để tìm số chị Addy, tôi nhìn thấy có năm cú gọi nhỡ.

      Thôi xong! Bố phát ra vụ tôi trốn khỏi nhà.

      Làm ơn đừng là bố gọi điện báo công an nhá!

      Ba trong số năm tin nhắn thoại là của bố, đúng như tôi dự đoán. Hai tin nhắn đầu được gửi đến chỉ chưa đầy tiếng sau khi tôi ra khỏi nhà, lúc chúng tôi ở bên Cõi , mặc cả với tên quỷ sứ lần đầu tiên. Nội dung của hai tin nhắn ấy gần như giống nhau. Bố hỏi tôi ở đâu và làm gì, giọng đầy giận dữ và lo lắng.

      Cuộc gọi thứ ba là từ Emma, cảnh báo rằng bố tôi gọi điện đến nhà cậu ấy lúc giờ sáng, làm cho mẹ cậu ấy thức giấc và đặt ra loạt câu hỏi với cậu ấy.

      Tôi tự thầm hứa với lòng phải nướng thêm chảo bánh tặng Emma, để bù đắp cho những rắc rối mà tôi lôi cậu ấy vào.

      Cũng may là mẹ cậu ấy chưa phát ra vụ cho mượn xe và bố tôi cũng hề nghĩ tới chuyện hỏi Emma xem tôi có mượn xe của cậu ấy .

      Cuộc gọi thứ tư là của Harmony, giọng rất lo lắng và hơi có phần giận dữ. bố tôi rất lo cho tôi và nằng nặc đòi lái xe ra đường tìm tôi trong đêm. Rồi hỏi xem tôi có gặp Nash , bởi vì ấy cũng hề nghe điện thoại. Chứng tỏ điện thoại của Nash giờ cũng tràn ngập tin nhắn và những cuộc gọi lỡ.

      Đó là cách cảnh báo cho bọn tôi biết rằng biết hai đứa cùng nhau và hãy liệu mà có lời giải thích cho hợp lý khi quay trở về. Tôi rất quý Harmony và chỉ sợ rằng sau khi phát ra việc chúng tôi làm, ấy thắt chặt kiểm soát với Nash hơn. Và đó lỗi lầm của tôi.

      Cuộc gọi thứ năm lại là từ bố, rằng bố lái xe lòng vòng thành phố để tìm tôi, và nếu đến ba giờ vẫn nghe được tin tức gì từ tôi, bố báo công an.

      Tuyệt.

      Tôi liếc vội vào đồng hồ và tá hỏa khi phát ra giờ là 2 giờ 54 phút sáng. "Em phải gọi cho bố cái." Nash gật đầu ủng hộ. Nãy giờ chắc ấy cũng nghe được gần như hết nội dung các tin nhắn rồi.

      Tôi đặt cái chân đau trở lại xuống sàn và điếng người vì cái cảm giác nhức buốt tới tận óc.

      "Kaylee à?" – Bố gào lên vào trong điện thoại - "Là con phải ?"

      "Vâng, con đây. Con vẫn ổn."  tôi trấn an bố. Và đó là , nếu kể tới vết thương ở mắt cá chân. Tôi hề bị cướp, bị bắt cóc hay bị giết ở ngoài đường - "Con rất vội, có thời gian nhiều. Nhưng chung là con xin lỗi bố vì lén ra khỏi nhà như thế này, nhưng con còn lựa chọn nào khác. Con có việc rất quan trọng cần phải làm, xong việc con về nhà. Chắc chỉ độ vài tiếng nữa thôi."

      "Nash có cùng con ?"

      Tôi thở dài và ngả đầu ra sau ghế. " phải là lỗi của ý. Chính con nhờ ý giúp. Con giải thích mọi chuyện sau khi về đến nhà."

      "Kaylee..."

      "Con phải đây bố ơi. Con chỉ muốn gọi báo cho bố  biết là con vẫn an toàn. Và con xin bố đừng có báo công an. Họ hiểu được chuyện này đâu." xong tôi dập máy cái rụp, và ấn nút từ chối khi có cuộc gọi đến chỉ giây sau đó. Thay vì trả lời, tôi bấm số gọi điện cho chị Addison và chị ấy bắt máy ngay ở tiếng chuông đầu tiên, thông báo cho tôi biết là Regan dậy và chưa hoàn toàn tỉnh táo.

      Tôi nhắc chị mặc sẵn quần áo cho Regan và cho bé uống thêm lon Jolt nữa cho tới khi tỉnh hẳn thôi. Tụi tôi có mặt ở đó sau mười phút.

      Lại lần nữa, chị Addy đứng sẵn ở ngoài cửa đợi chúng tôi, và lần này có thêm Regan, quần áo chỉnh tề, ngồi ghế sô-pha trong phòng khách. Vừa nhìn thấy chúng tôi, bé nhoẻn miệng cười, trong khi đôi mắt trắng dã hề biểu lộ chút cảm xúc gì.

      "Chắc Regan phải đeo kính áp tròng vào thôi" - tôi quay mặt ngó lơ chỗ khác, miễn sao phải nhìn vào mắt Regan - "Em ý thể ra ngoài với đôi mắt như thế này được."

      Chị Addison bước tới chỗ em ngồi, chiếc áo khoác da màu nâu gập tay. "Chị nghĩ là con bé có thể đeo kính áp tròng vào ngay được, vẫn còn mới quá. Hay cứ để Regan đeo tạm kính râm vào vậy?"

      "Nhưng bây giờ là buổi đêm mà." Tôi giúp chị Addy mặc áo khoác cho Regan.

      " phải vì thời trang đâu, Kaylee ạ." - chị cúi xuống chỉnh lại áo cho em - "Mà là để tránh chú ý của mọi người thôi."

      "Chúng ta còn phải lo có paparazzi rình mò lúc ba giờ sáng ý ạ?" Tôi hỏi, lúc chị quỳ xuống đôi giày vải vào đôi chân trần của Regan.

      "Nếu xe em lo." công chúa nhạc pop , và tôi cũng chẳng buồn đính chính lại với chị rằng đây là xe của Emma. Chị còn thấy xấu hổ nữa nếu xe của tôi. - "Trừ phi có người báo cho bọn họ biết và khi ấy, chúng ta có nhiều chuyện lớn hơn cần phải lo." Chị dùng hai tay kéo Regan đứng dậy.

      bé đứng lên như cái máy.

      “Cậu cho em ý uống bao nhiêu thế?" Nash bước tới giữ lấy em út nhà Page, người chòng chành như sắp  đổ.

      "Ý cậu là nước Jolt hay thuốc?"

      "Thuốc."

      "Hai viên. Nhưng mình nghĩ nguyên nhân chủ yếu vẫn là do sốc thôi.”

      Nash thở dài. "Cậu nhớ cầm theo mấy lon Jolt nữa để em ý uống dọc đường." rồi vòng tay qua vai Regan và dắt bé ra khỏi nhà. Tranh thủ lúc chị Addy lúi húi mở tủ lạnh, tôi vớ vội lấy cái kính râm quá khổ giá sách và đeo vào mắt cho Regan.

      Chị Addy và Regan ngồi ở băng ghế sau còn tôi ngồi ở ghế cùng với Nash. Phải kiềm chế lắm tôi mới hé mắt nhìn vào vết thương ở mắt cá chân, bởi vì tôi muốn để chị Addy hay Regan nhìn thấy nó.

      "Regan, em nghe thấy ?" Nash hỏi, lúc xe của chúng tôi rẽ ra đường cao tốc.

      “Có ạ..." bé khẽ nhíu mày trước câu hỏi của Nash.

      "Đây, mau uống cái này ." Chị Addison mở lon nước Jolt và đưa lên miệng Regan.

      "..” Regan uể oải đẩy tay chị ra.

      "Bọn chị cần em phải tỉnh táo, Regan ạ.”  Tôi , ước sao mình cũng có được năng lực ảnh hưởng trong giọng giống như Nash - "Em muốn lấy lại linh hồn của mình à?"

      Regan nhún vai, và tôi thể chắc được là bé có nhìn mình hay , sau lớp lánh đen xì kia.

      "Chị cứ bắt em ý uống liên tục ." Tôi quay người lại ngả người ra sau ghế, tiếp tục tập trung vào vết nhức ở chân để ngủ gật.

      Hai mí mắt tôi bắt đầu sụp xuống khi điện thoại trong túi đổ chuông. Nãy lúc đường tới nhà chị Addy, bố gọi thêm hai cú nữa cho tôi nhưng tôi thể bắt máy. Lần này là Tod gọi, bằng điện thoại của Nash.

      "Alô?" Tôi quay sang ra hiệu cho Nash biết là trai ý gọi.

      "Kaylee à? tìm thấy ta rồi. Nếu bọn em tới kịp trước khi bỏ , mọi việc chắc thuận lợi" - giọng đầy lo lắng - "Nhưng Kaylee này, nơi này giống như ở sân vận động. Nó. náo nhiệt lắm. Em phải qua đây bằng đường bãi để xe, sau đó đưa mọi người qua lối cửa bên, bởi vì tòa nhà này vẫn khóa kín ở thế giới loài người. Và nhớ là phải cẩn thận đấy nhé. Đừng có chạm vào bất cứ thứ gì..."

      " làm như em chưa học được bài học nào về chuyện đó ý...” Tôi ngắt  .

      "Và đừng để Addy hay Regan chạm vào thứ gì. Hay chuyện với ai."

      "Bọn em cẩn thận. cứ làm sao giữ chân lại là được. Đừng để rời khỏi đó. 15 phút nữa bọn em tới nơi. " Cũng may là giờ vẫn còn sớm nên chúng tôi phải lo tắc đường.

      " nghĩ là sớm thế đâu. Bọn chúng đều chầu chực ở đây để hút năng lượng của con người mà, nên bỏ trước khi ngày làm việc bắt đầu đâu. Khi ấy, năng lượng ở đây phải gọi là cao ngút trời. Nhưng chung bọn em cứ khẩn trương lên nhé, cho chắc."

      "Bọn em nhanh nhất có thể đây."

      Khi Nash dừng xe lại ở bãi đỗ xe của tập đoàn bảo hiểm Prime Life, cũng là lúc Regan bắt đầu tỉnh lại, có thể là do tác dụng của thuốc hết, hoặc do uống quá nhiều nước Jolt. Nhưng cũng có thể do bé cuối cùng hiểu ra được tầm quan trọng của sứ mệnh lần này.

      Nash mở cửa đợi Regan ra khỏi xe. Hai tay có bé run bần bật, toàn thân lảo đảo, đứng vững. Tôi định bước tới giúp tay nhưng gần như ngã khụy xuống vì đau, ngay khi vừa chạm cái chân phải xuống đất,

      May mà có chị Addison đỡ kịp. "Sao thế, Kaylee? Em hẳn ổn chứ?”

      “Vâng." Tôi lấy lại thăng bằng và chuyển dần trọng lượng sang cái chân trái - "Lúc nãy, em chẳng may làm xước cái mắt cá chân. Giờ càng lúc càng đau." Tôi ngước lên, mỉm cười với Nash như muốn với là tôi   sao.

      "Chúng ta hãy mau chóng kết thúc việc này rồi chữa cái chân cho em." , tay vẫn phải dìu Regan, và tôi gật đầu đồng ý.

      Bốn chúng tôi dừng lại trước những cánh cửa kính được khóa trái. "Em đưa mọi người sang bên đó, giống như cách mụ Bana làm với hai người." - tôi quay sang giải thích với chị Addy và Regan "Nhưng lần này chắc khác với lần trước. Tod toà nhà Prime Life ... rất đông tại thời điểm này bên Cõi , vì thế có số quy định mà hai chị em phải tuyệt đối tuân thủ, bằng mọi giá.”

      Hai chị em nhà Page gật đầu, đôi mắt giả màu xanh của chị Addison mở to đầy quyết tâm. Tôi thể nhìn thấy  Regan qua lần kính đen - và tôi cũng hề muốn  nhưng qua cái mím môi chặt của bé, tôi biết em ấy cũng chăm chú lắng nghe.

      Vậy là tốt rồi.

      “Đừng chạm vào bất cứ thứ gì" - Nash tiếp , trong khi tôi phải ngừng lại vì cái chân muốn bại vì đau  "Đừng nhìn ai, ngoài bọn này."

      "Và hãy cẩn thận đừng giẫm lên bất cứ thứ gì." - tôi thêm - "Mọi người sẵn sàng chưa?" - Tôi hỏi và giơ hai tay.  Cả hai chị em gật đầu và Nash nắm lấy bên tay tôi. Do đảm bảo có ai bị rớt lại phía sau, tôi vén tay áo lên cho mọi người nắm trực tiếp vào cổ tay mình.

      Lần này việc qua bên Cõi của tôi được dễ dàng như lần trước, nhưng tôi lại cảm thấy mừng vì điều đó. Chỉ sợ nó trở nên quá dễ dàng, giống như lời cảnh báo của Harmony. Cái chân đau khiến tôi bị xao nhãng, gần như thể tập trung để thuyết phục bản thân rằng mình muốn quay lại cái nơi là nguồn cơn của đau đớn này. Nhưng sau vài phút ý định muốn qua Cõi của tôi dần dần trở nên hơn.

      Tôi mở mắt ra và hề ngạc nhiên khi thấy Regan há hốc mồm nhìn qua mấy cái cửa kính đằng sau lưng. Phiên bản Cõi của toà nhà Prime Life mở cửa làm việc, sôi động và tấp nập đến mức tôi tự hỏi hiểu nơi này có bao giờ đóng cửa.

      "Đây là đâu thế ạ?" Regan thào, tiến sát lại gần tấm cửa kính và bỏ kính ra để nhìn được hơn. Đôi mắt trắng của bé xem ra hợp với ở đây hơn là thế giới của chúng tôi.

      Nash hình như cũng có chung suy nghĩ như tôi. nhìn Regan, bỏ kính ra, sau đó liếc sang chị Addy, đeo kính áp tròng, và cuối cùng là tôi, với đôi mắt xanh tẻ nhạt bình thường, “Ừm... Addy này, mình nghĩ ở đây cậu an toàn hơn nếu bỏ kính áp tròng ra." -  "Và Regan, đưa cái kính của em cho chị Kaylee.”

      "Tại sao?" Chị Addison thò tay vào trong túi quần rút ra hộp đựng kính áp tròng màu trắng.

      "Bởi vì hầu hết những kẻ ở trong kia...”  tôi chỉ ra sau vai. Tôi vẫn chưa đủ can đảm đề nhìn vào cái hang cọp mà chúng tôi sắp sửa phải vào "... chẳng có lý do gì để quấy rầy chị, nếu chúng biết chị có linh hồn. Nhưng đôi mắt em khiến em bị lộ ngay lập tức."

      ai cự nự thêm câu nào nữa, và tôi cảm thấy hơi áy náy vì giấu hai chị em nhà ấy chuyện số loài sinh vật trong số đó tìm cách ăn thịt chúng tôi, dù có hay có linh hồn. Nhưng nếu làm thế, chắc chắn họ hét  thất thanh vì khiếp sợ, và làm lộ hết mọi chuyện.

      Regan đưa cho tôi cái kính râm rồi cầm lấy hộp kính áp tròng giúp cho chị Addy. Nash có vẻ như cứ để nguyên mắt như thế mà vào, chứng tỏ ấy từng qua đây nhiều lần rồi nên biết bản thân làm gì. Cuối cùng, khi chúng tôi sẵn sàng để bước vào trong, tôi mới quay lưng lại và nhìn qua lớp kính.

      choáng váng trước những gì diễn ra trước mắt tôi cũng mạnh kém gì nỗi đau đớn hành hạ cái chân tôi.

      Mặc dù chưa từng tới phiên bản Prime Life ở thế giới loài người nhưng tôi sẵn sàng mang hết tháng lương tới ra để mà đặt cược rằng chính cái mỏ neo níu giữ hai thế giới lôi nguyên cả tòa nhà ấy sang đây. Từ đồ nội thất, nền đá hoa, đến vòi phun nước bằng đá. Chỉ có điều, các sinh vật di chuyển trong đó lại có nhiều điểm chung với con người.

      Đáng ra chúng tôi nên tới đây, tôi thầm nghĩ, đúng lúc Nash đẩy cửa ra và giữ cho chúng tôi qua. Lại lần nữa, Regan phải để cho tôi và chị Addy đẩy mãi mới chịu tiếp. Cũng khó trách bé...

      Cánh cửa khép lại sau lưng chúng tôi và tôi chỉ tập trung vào các bước chân nặng nề của mình, thay vì nhìn vào mắt các sinh vật có mặt trong phòng. Nếu chúng có mắt.

      Hơi thở của Regan càng lúc càng nhanh, hai tay run lên bần bật, và tôi phải nắm lấy tay em ấy để trấn an rằng mọi chuyện rồi ổn thôi. Sau đó tôi ép mình ngẩng cao đầu lên, bởi vì vừa vừa cúi gằm mặt như thế chỉ càng khiến tôi trông giống con mồi hơn.

      Và tôi phải là con mồi.

      Bên cạnh cái vòi phun nước ở chính giữa phòng là hai sinh vật đầu, mang hình dáng con người, đứng quay lưng về phía bọn tôi. nam và nữ, thò tay chạm vào dòng nước đặc, hôi thối chảy ra từ cái vòi khí và nếu chúng quay lại, chúng tôi nhìn thấy khuôn mặt được gắn ngay giữa ngực, như thể chúng nuốt chửng chính cái đầu của mình và cai phần đầu bị mất ấy gào thét đòi thoát ra. Tôi biết điều ấy bởi tôi từng nhìn thấy loài sinh vật này trong cái ngày Emma bị chết.

      Nhưng tôi hề biết do chỉ ghé mắt nhìn vào qua bức màn sương xám xịt là da của chúng lại hồng mịn và mỏng manh đến thế, như thể chưa bao giờ mất lớp da mịn khi vừa sinh ra. Mà tôi cũng dám chắc những sinh vật kiểu này có được sinh ra bằng phương pháp thông thường nữa.

      "Cứ tiếp tục ." - Nash thào, hai tay đút vào trong túi - " Tod đợi chúng ta ở chỗ thang máy. Sắp đến rồi."

      Tôi nhìn theo ánh mắt và thấy Tod đúng là đứng đợi chúng tôi trước cửa thang máy . Hai tay khoanh lại trước ngực đầy ngạo mạn, như muốn phát ra thông điệp: Có thể thuộc về nơi này nhưng hề sợ hãi.

      Nhưng bọn tôi mới chỉ được phần tư quãng đường để tới được chỗ ý - đủ xa để thu hút chú ý của những sinh vật có mặt trong phòng.

      Lúc chúng tôi ngang qua, cả căn phòng bỗng trở nên lặng ngắt như tờ, mọi con mắt đều đổ dồn về phía tụi tôi. lát sau, những tiếng lầm rầm bắt đầu nổi lên.

      "Người cõi khác..."

      "... nếm thử nỗi sợ hãi của chúng...” "... thịt mềm, béo ngậy..."

      “... tràn trề năng lượng..."

      "... vùng vẫy trong đau đớn..." "... những trái tim trẻ trung và khỏe mạnh..

      cảm giác lạnh lẽo chạy dọc hai bên cánh tay và cột sống của tôi. Tôi bắt đầu ý thức được về những chuyển động xáp lại gần mình, khi các sinh vật lờ đờ, lượn lờ, trườn bò, lảo đảo và lướt về phía chúng tôi từ các góc trong phòng- Những cánh tay thừa thãi, những cái đuôi cong vút vươn ra chào đón chúng tôi; những tiếng rít cùng những ánh mắt rực lửa bao quanh lấy chúng tôi.

      Có cái gì đó chạm vào mấy sợi tóc vai tôi, rồi lần xuống dọc theo sống lưng tôi. Tôi cố nuốt nỗi sợ hãi vào bên trong, nhìn thẳng ra phía trước. Và tiếp tục bước .

      "Con này thơm quá..." Có tiếng phụ nữ thầm vào tai tôi nhưng tôi biết chủ nhân của giọng đó đứng ở tít phía cuối hành lang, bên cạnh cái quầy lễ tân. Hai bàn tay của mụ ta chỉ độc toàn xương, thò ra dưới vạt áo dài rộng thùng thình. Nhưng điều kinh khủng nhất là mụ ta có hề có chân. cẳng chân. bàn chân. ngón chân. Chỉ đơn giản là lơ lửng trong khí, với đôi mắt trũng sâu màu xanh lét.

      Chúng tôi vẫn tiếp tục tiến lên phía trước và đám đông đành miễn cưỡng tránh ra, số di chuyển chậm tới mức chúng tôi phải dừng hẳn lại đợi nó qua.

      Tôi chỉ có thể thở phào nhõm được chút khi cả đám hội ngộ được với Tod trước cửa thang máy. rằng, bấm cái nút tường và cửa thang máy mở ra. Đợi cho mọi người vào xong xuôi, chị Addy vội vàng bấm liên tục vào nút "đóng cửa", các ngón tay run bần bật.

      Cửa thang máy vừa đóng, chị lập tức quay ra nhìn tụi tôi, nước mắt lưng tròng. "Cái quái quỷ gì thế này?"

      "Chị có thể gọi chúng là quỷ." Tôi lẩm bẩm, và thấy mừng vì khi nãy chị ấy che giấu nỗi sợ hãi của mình khá tốt. Để hở ra sợ hãi trong Cõi khác gì máu vào bể cá mập.

      "Đáng ra mấy người phải cảnh báo trước cho chúng tôi chứ!"

      "Thế cậu nghĩ bản thân dính vào cái gì khi cậu bán linh hồn của mình?" - Nash sẵng giọng hỏi và tôi quay sang nhìn đầy kinh ngạc. Ánh mắt thể khinh miệt  "Đám sinh vật ấy sống bằng sinh khí của con người, chảy từ thế giới của chúng ta sang thế giới của Cõi . số ăn linh hồn, số ăn thịt sống, trong khi số lại chỉ thích lấy làm đồ chơi. Việc chúng ta qua hành lang như vừa rồi có khác nào đem treo miếng bít tết sống trước miệng con hổ... Vậy mà Kaylee và mình vẫn sẵn sàng làm chuyện đó vì hai người, mặc dù ấy bị thương ở chân và gặp rắc rối to với bố ở nhà. Hơn nữa, bọn này cũng chẳng có lợi lộc gì khi tham gia vào mấy chuyện nguy hiểm này. Vì thế nếu cậu còn có bất kỳ lời phàn nàn hay than vãn nào nữa cậu có thể câm miệng được rồi đấy, ngôi sao nhạc pop ạ, bởi vì ở đây ai thèm quan tâm cậu là ai hay cậu đáng giá bao nhiêu tiền đâu. có tụi này, cậu chỉ là đống thịt, hơn kém. Hiểu chưa?"

      Chị Addison, tay vẫn chưa hết run, chỉ biết chớp chớp mắt, lặng lẽ gật đầu. Con tôi thể mỉm cười.

      Ngay lúc đó, cửa thang máy bật mở và tim tôi lại lần nữa như muốn rớt ra khỏi lồng ngực.

      Tod bước ra trước, và chúng tôi lần lượt ra sau, sung sướng khi thấy hành lang vắng tanh bóng người. Lại còn được trải thảm nữa, như thế ai nghe thấy tiếng bước chân của tụi tôi. chàng thần chết lẳng lặng dắt chúng tôi đến trước cánh cửa nằm ở gần cuối hành lang rồi dừng lại, hạ giọng thào. " ta ở trong đó. nhòm thử trước khi mấy đứa đến rồi." - cố nở nụ cười gượng gạo với chị Addy và Regan  "Hai em sẵn sàng chưa?"

      Chị Addy ngập ngừng gật đầu và siết chặt lấy tay Regan cho tới khi bé cũng gật đầu, cách miễn cưỡng.

      “Tốt. Hãy nhanh chóng kết thúc chuyện này thôi." Tod đặt tay lên nắm cửa. Tim tôi đập nhanh tới nỗi đầu óc mình quay cuồng, choáng váng. vặn tay nắm cửa, và mạch máu ở hai bên thái dương của tôi như muốn nổ tung. đẩy cửa mở toang ra, và tôi gần như phải nuốt trái tim mình ngược trở lại.

      Đằng sau cái bàn đặt ở chính giữa văn phòng làm việc bình thường là người đàn ông trông rất đỗi bình thường, mặc áo vét, thắt cà vạt và đeo kính trí thức. trông có vẻ gì là ngạc nhiên khi thấy chúng tôi. Kia là gã tà ma của lòng tham ư "Avari?" - Tod hỏi, và người đàn ông kia lặng lẽ gật đầu "Chúng tôi đến đây để thương lượng với ông về linh hồn của Addison và Regan Page."

      Chỉ tới khi đứng trước gã tà ma, tôi mới thực nhận ra tính bất khả thi của việc mình làm. Và tôi chỉ còn biết tập trung vào ý nghĩ duy nhất để giúp bản thân bình phục lại: Ngày thứ Tư. Kỳ quặc nhất. Từ trước tới nay.






    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 19


      LÃO AVARI ĐỨNG DẬY, chống hai bàn tay lên cái mặt bàn trống trơn, nhưng có thể là chỉ ở Cõi thôi, còn ở thế giới loài người nó vẫn được bày đầy giấy tờ, bút bi và cốc cà phê. "Vào ." Lão ta bỏ cặp kính trắng ra, thay bằng cặp kính râm, giọng rất lạnh lùng.

      Giọng của lão khiến tôi sản hết cả gai ốc, máu trong cơ thể tôi như muốn đóng băng.

      Tod bước vào trong, và chúng tôi líu ríu theo . Tôi cố cắn răng chịu đau, từ chối tiếng rên rỉ chỉ chực thoát ra khỏi cổ họng, quyết để lộ ra cho lão biết là mình bị thương.

      Với cái phẩy tay , lão Avari khép cánh cửa lại sau lưng chúng tôi. "Addison. Regan." - gà tà ma trịnh trọng gật đầu rồi vòng ra phía trước bàn - "Ta hiểu là hai ngươi đến để cầu chấm dứt hợp đồng?"

      "." - chị Addy rất dõng dạc, mặc dù hai bàn tay giấu sau lưng run như cầy sấy - "Chúng tôi bắt người khác phải chịu kiếp tra tấn cả đời của ông. Chúng tôi đến đây để đề nghị cuộc trao đổi khác."

      Lão Avari đứng dựa hông vào mép bàn, chậm rãi chỉnh lại tay áo vét. Nếu phải vì cặp kính râm - và khả năng đóng cửa mà cần chạm vào nó - có lẽ tôi còn tưởng lão là nhân viên bán bảo hiểm nhân thọ bình thường. "Điều gì khiến ngươi cho rằng ta chấp nhận trao đổi đó?"

      "Ông là tà ma của lòng tham" - tôi mở miệng, nhưng ngay khi tên quỷ ấy quay đầu nhìn về phía tôi, mọi lời của tôi đột nhiên như bị bịt kín trong cổ họng và tôi gần như phải khạc chúng ra - "Chẳng có lý do gì mà ông lại từ chối vụ giao dịch đổi-ít-lấy-nhiều như thế cả."

      Lông mày của lão Avari xếch ngược lên và tim tôi như muốn ngừng đập khi nhận ra rằng cả ánh mắt và tập trung của lão đều hướng về phía mình. Bị săm soi bởi tên tà ma độc ác hiển nhiên phải là phần trong cái kế hoạch của tôi.

      Ngay lập tức Nash đứng xích lại gần như để bảo vệ cho tôi và nắm lấy tay tôi.

      "Ngươi bốc mùi, bean sidhe ạ." - gã tà ma - " mục rữa lan tỏa rất nhanh trong cơ thể ngươi. Ta có thể ngửi được nó. Ta có thể cảm nhận được nó, mặc dù ngươi che giấu đau đớn ấy bằng sức manh phi thường và chịu đựng ngoan cường. Theo như ta thấy linh hồn nào mà có được hai phẩm chất ấy đặc biệt thơm ngon."

      rồi lão đứng thẳng người dậy và tiến bước tới chổ tôi. Tôi trả lời lại bằng bước giật lùi ra sau, cố nuốt vào bên trong tiếng thét đau đớn khi cái chân bị thương chạm xuống sàn nhà. Giờ cái cảm giác đau nhức lan lên tới tận xương chậu của tôi, chứ chỉ dừng lại ờ bàn chân và bắp chân.

      Vết thương của tôi càng lúc càng xấu . Rất nhanh.

      Chiếc mũi cao và thẳng của gã tà ma khẽ chun lại lúc lão hít vào, và tôi nhìn thấy thèm thuồng, đói khát thoáng ra khuôn mặt vốn rất bình thản của lão. 'Ta có thể ăn hết đau đớn của ngươi. Ta có thể tha mạng sống cho ngươi."

      Lại thêm cơn hoảng sợ nữa vụt dâng trào trong tôi nhưng nhanh chóng bị tôi dập tắt, ngoại trừ hai bàn tay run lẩy bẩy. "Nếu quả thực số phận bắt tôi phải chết vì nọc độc của cây leo đỏ, cả ông và tôi đều thể làm gì để ngăn chặn điều đó, và tôi cũng chẳng có ý định làm như vậy." Nhưng như vậy có nghĩa là tôi vui vẻ đón nhận cái chết của mình, và lại càng có chuyện tôi chấp nhận chết có linh hồn. Dù cho đó là cái chết nhanh chóng và đau đớn.

      "Và nếu số ngươi phải chết vì chất độc đó sao?' - lông mày lão Avari lại nhưón lên khi lão tiến thêm bước nữa và tôi lại khập khiễng lùi ra phía sau, mặc kệ những cơn đau nhói khiến tôi xây xẩm mặt mày - "Ta có thể nhìn thấy đường sống của ngươi trải ra trước mắt, giống như chiều dài của con đường. Mùi hôi thối của cái chết đeo bám lấy ngươi. Chất độc chảy trong mạch máu của ngươi giống như dòng nước chảy qua con kênh, và chỉ vài phút nữa thôi, nó xâm nhập vào đến tim của ngươi."

      Gã tà ma ngừng lại, quan sát phản ứng của tôi trước khi mở miệng tiếp, mặt đầy đắc thắng. "Nếu ngươi tiếp tục nán lại Cõi lâu hơn nữa, ngươi phải bỏ mạng tại đây."

      cơn hoảng sợ mới lại ập tới bít kín lấy cổ họng tôi. Nash vốn bình tĩnh là thế mà giờ mặt cũng cắt còn giọt máu. "Nhưng ông vừa đường sống của tôi vẫn tiếp tục cơ mà." Mặc dù bản năng mách bảo tôi nên im lặng, nhưng tôi cần phải biết - "Làm sao tôi có thể chết ở đây được?"

      "Cái tem ngày-tận-số đóng cơ thể yếu ớt của ngươi chẳng có ý nghĩa gì với thế giới Cõi cả. Nếu ngươi bị trọng thương hoặc mắc nhiễm trùng nặng ở đây, ngươi vẫn có thể chết. Như là người của Cõi . Nhưng ngươi vẫn còn vài phút. Đủ để ngươi thực xong cuộc giao dịch nho giữa hai chúng ta. Hoặc bỏ chạy về thế giới của ngươi."

      Lão ấy ư?

      Tôi nắm chặt hai tay lại, cố gắng bình tĩnh suy nghĩ. Nếu tôi chạy khỏi Cõi để cứu lấy bản thân mình, chẳng còn ai ở đây để níu giữ linh hồn của chị Addy và Regan, sau khi gã tà ma nhả chúng ra, để Nash có thể dẫn chúng quay trở lại vói cơ thể của từng người. Nhưng nếu tôi ở lại giúp họ, tôi phải chết.

      Trừ phi tôi chịu bán linh hồn cho lão Avari.

      "Ngươi chọn cách nào thế, bean sidhe?" - nụ cười thông cảm đầy giả tạo của lão khiến tôi thấy ghê tởm - "Mạng sống của ngươi hay mạng sống của các bạn ngươi? Hay linh hồn của ngươi?"

      " Tod?" Tôi quay sang nhìn , chờ đợi câu trả lời thành .

      Nét mặt đầy mâu thuẫn. "Kaylee, lão ta chỉ cố tìm cách mua linh hồn của em thôi."

      Tất nhiên là tôi biết điều đó rồi. Nhưng tôi cũng biết rằng Tod sẵn sàng bất cứ điều gì, miễn sao có thể cứu được linh hồn của chị Addison. " cho em biết Tod. Em có thể bị chết ở đây ?"

      thở dài và gật đầu. "Ngày tận số của em có nghĩa lý gì ở đây hết. Theo như trong luật ghi , "Ngày này có hiệu lực ở Cõi , Tam giác Bermuda, và những vùng đất chưa được khám phá Trái Đất"..."

      Tôi nhắm mắt lại và thở hắt ra. "Tuyệt lắm, Tod. Cảm ơn ." - nỗi tức giận bùng lên trong tôi, nhưng vẫn đủ để dập tắt đau đớn hành hạ cái chân phải của tôi và nửa thân - "Cảm ơn vì cảnh báo cho em biết trước khi chúng ta qua đây."

      Đột nhiên tôi nhớ ra chuyện. " sớm biết chuyện này!” Khi nãy lúc ở xe ấy định gì đó với tôi. ấy định với tôi rằng vết thương ở cái mắt cá chân của tôi thể đợi được. Nhưng rồi lại thôi.

      Bên cạnh tôi, hai tay Nash nắm chặt thanh nắm đấm, các vòng xoáy trong mắt xoay điên cuồng, trong nỗi giận dữ và sợ hãi.

      " xin lỗi, Kay" - Tod , trong khi chị Addy rà Regan hốt hoảng nhìn tôi - " rất xin lỗi..."

      Tôi quay lưng lại về phía , vờ như nghe thấy những lời xin lỗi vừa rồi. "Nếu tôi chết, tôi vẫn muốn linh hồn là của mình-" - tôi tuyên bố hùng hồn với gã tà ma - "Nó bao giờ thuộc về ông." -Tôi ngừng lại, nỗi tức giận thoáng vụt qua mặt lão Avari - " hiểu rồi chứ, Tod?"

      " hiểu." Giọng lí nhí cất lên sau lưng tôi. Sau khi tôi chết, ấy phải là người lấy linh hồn của tôi, để cho nó lọt vào tay lão Avari. nợ tôi điều đó. Và vài giọt nước mắt ân hận xuống mộ tôi...

      "Tùy ngươi thôi, bean sidhe.-" giọng gã tà ma vẫn điềm tĩnh và lạnh lẽo như mùa Đông ở Bắc cực. Giờ  lão quay sang tập trung cơn đói-linh-hồn vào chị Addison - "Ngưoi có gì muốn trao đổi nào?"

      Chị Addy hất hàm chỉ về phía Tod, ngươi hoàn toàn bình tĩnh trở lại. "Ả đồng nghiệp Bana của ông còn nữa." - - "Về thân xác."

      Sắc mặt của gã tà ma hề thay đối. "Ngươi nắm giữ linh hồn của mụ Bana?"

      "Đúng." - Tod nhếch mép tiếp - 'Tính ra mụ ấy cũng hơn 100 tuổi rồi. Linh hồn của mụ ấy chắc chắn tích tụ được nhiều năng lượng hơn linh hồn của cả Addy và Regan cộng lại. Và cá nhân tôi có thể đứng ra chứng thực cho chất lượng của năng lượng ấy." vỗ vỗ vào bụng, như thể vừa chén xong cái bánh mỳ hảo hạng vậy.

      Lại lần nữa, sắc mặt lão Avari vẫn rất dửng dưng. Tôi bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, lẽ lão ta hề có chút hứng thú gì với mồi nhử của bọn tôi sao...

      ". " - cuối cùng gã tà ma lên tiếng - "Linh hồn của con người rất sạch, và đặc biệt thuần khiết nếu là linh hồn của những đứa trẻ con." - lão ta đánh mắt nhìn về phía Regan - "Nếu ngươi muốn lấy lại linh hồn của mình, hãy đổi lại bằng linh hồn có giá trị tương đương. Đó là thỏa thuận mà ngươi ký."

      Regan khóc nức lên trong vòng tay của chị Addy. "Tôi cầu xin ông." Chị tiến lên đứng chặn trước mặt Regan để lão Avari thể làm cho em mình sợ thêm nữa. Nhưng ngay khi câu đó vừa thất ra khỏi miệng chị, mặt Nash và Tod đột nhiên biến sắc, và tôi cũng chẳng mất nhiều thời gian để nhận ra bản chất của vấn đề. Chị Addison vừa để lộ ra cho gã tà ma biết thêm điểm yếu nữa của chúng tôi, và làm sao để khai thác nó.

      Lão Avari mỉm cười, và nhiệt độ trong phòng bỗng dưng sụt hẳn xuống. Toàn thân tôi lạnh cóng, nước mũi chảy ròng ròng, giống như bị cảm lạnh vậy. Người tôi bắt đầu run lên cầm cập, và mỗi cử động ấy lại khiến cho cả nửa người bên phải của tôi oằn xuống vì đau.

      "Ngươi muốn cứu em của mình?" Giọng của lão như trụ băng khổng lồ xuyên thẳng vào ngực tôi, khiến tôi sao thở nổi. Và tôi phải là người duy nhất Regan trông như thể máu đông cứng trong các mạch máu của bé.

      Chị Addison hơi do dự và mặc dù Nash cố gắng ra hiệu cho chị ấy nhìn về phía mình nhưng trong mắt chị lúc này chỉ có gã tà ma và lời khấn cầu của chị. "Đúng vậy."

      Lào Avari mỉm cuời đầy mãn nguyện. Mọi thứ trong phòng gần như đóng băng. Sương muối hiểu từ bao giờ giăng kín bàn làm việc và các cánh cửa sổ bằng kính, thạch nhũ cũng bắt đầu xuất trần nhà. Tôi có cảm giác như đứng trong căn phòng bằng băng, chứ phải phòng làm việc của công ty bảo hiểm.

      'Ta trao đổi linh hồn con người thuần khiết lấy nguồn năng lượng tích tụ của mụ thần chết dó" - lão - "Hãy cho ta xem linh hồn của mụ Bana."

      "Ông trước!" - tôi ôm chặt lấy bụng, cảm nhận được độc tố lan tới nửa của cơ thể mình và khiến bụng tôi như có lửa đốt. Chẳng mấy chốc ngọn lửa độc tố được gặp cái trụ băng mà giọng của lão Avari vừa xuyên qua ngực tôi. Giá như hai thứ đó có thể triệt tiêu được lẫn nhau tốt biết mấy - ''Hãy giao linh hồn ra trước." - tôi nhắc lại, trước sửng sốt của những người có mặt trong phòng - " chẳng có trao đổi nào hết."

      Lão Avari gầm lên, giựt phăng cái kính râm mặt ra. Ngay lập tức gọng kính và mắt kính đóng băng, và chỉ với cái bóp , cái kính vỡ vụn trong long bàn tay lão.

      Đúng như lời chị Addison, đôi mắt của lão chỉ là hai khối hình cầu đen đặc. Nhưng có từ ngữ nào có thể lột tả hết được cái tối tăm của đôi mắt đó. Nhìn vào mắt của lão Avari giống như nhìn vào vực thẳm của quên lãng. Vào cõi hư vô.

      Ở lão, người ta nhìn thấy chút diện nào của ánh sáng và cái thiện, và việc nhìn vào mắt lão khiến tôi chợt nhận ra nỗi sợ hãi lớn nhất của đời mình: Nhỡ khi tôi nhìn vào trái tim và linh hồn của mình, tôi tìm thấy gì hết, ngoài cái vỏ trống rỗng...

      Nhưng tôi để điều đó xảy ra. Nếu tôi phải chết, ít nhất tôi cũng muốn chết trong khi giúp đỡ người bạn.

      "Ngươi dám ra lệnh cho ta sao?" Tiếng rống của lão khiến cho cái thạch nhũ từ trần nhà rơi xuống sàn nhà vỡ vụn, làm hai chị em nhà Page hoảng hồn nhảy dựng lên.

      Tôi chỉ đứng đó mỉm cười. Giờ tôi có còn biết sợ là gì nữa đâu, nhất là khi cái chết càng lúc càng đến gần. 'Tôi dám chứ sao . Ồng làm tôi sợ được đâu." - tôi lờ như nhìn thấy những cái nhíu mày ra hiệu kêu tôi ngậm miệng lại của Nash. Tôi có còn gì để mất? - "Đằng nào tôi cũng chết. Nhưng nếu ông chịu thả cái linh hồn đó ra, Tod mang cả linh hồn của mụ Bana và tôi . Và ông chẳng thu được lợi lộc gì từ cuộc gặp mặt nho này của chúng ta."

      Với tà ma của lòng tham, liệu điều đó có chấp nhận nổi ?

      Lão Avari lại điên cuồng gầm lên, và thêm vài ngọn giáo băng nữa từ trần nhà rơi xuống vỡ tan dưới chân bọn tôi. Nhưng ngay khi tiếng gầm của lão vừa tắt, nụ cười chợt nở ra môi lão. Nụ cười ấy khiến tôi lạnh hết sống lưng, chưa bao giờ tôi thấy nụ cười nào đáng sợ như thế.

      "Thôi được. Ta trả lại linh hồn cho ngươi, để xem nó giúp ích được gì cho ngươi.. rồi lão thở ra mạnh mà cần hít vào để lấy đà. Mới đầu tôi còn tưởng đó chỉ là hơi ấm thông thưòng được phả ra trong căn phong lạnh, nhưng khi nhìn kỹ lại mới thấy ra đây là linh hồn. linh hồn con người.

      Chúng tôi làm được!

      Tôi sung sướng quay ra nhìn Nash và Tod, thở phào nhõm, mặc kệ những cơn đau nhói giờ luồn qua xương sườn lan lên tới vai phải của tôi.

      "Kaylee!" Nash gọi, đánh mắt về phía linh hồn lơ lửng trôi về phía trần nhà đầy nhũ đá.

      Ôi, quên! Tôi đa quên mất phần quan trọng nhất. Bởi vì Regan vẫn chưa thực chết, nên tôi hề bị tiếng khóc linh hồn thúc giục và giờ linh hồn của trôi . Tôi vội vàng triệu tập tiếng khóc của mình, như cách Harmony dạy, và giữ lấy linh hồn ấy bằng dải thanh xíu lọt qua kẽ môi tôi.

      Linh hồn trôi bồng bềnh bên dưới trần nhà, vờn xung quanh khối thạch nhũ đá. Mổ hôi túa ra trán Nash, mặc dù nhiệt độ trong phong vẫn như muốn đóng băng, trong khi tập trung dẫn linh hồn kia trở về với cơ thể của Regan. Tod nhìn cậu em trai đầy hài lòng, còn chị Addy và Regan đứng ngẩn ngươi, trầm trồ kinh ngạc - có vẻ như ở Cõi , con người cũng có thể nhìn thấy linh hồn.

      Nhưng vẻ mặt lão Avari trông... đầy thích thú?

      Tôi bỏ lỡ chuyện gì sao?

      Tôi tập trung vào tiếng khóc của mình để quên hành hạ của nọc độc, chạy dọc từ bả vai phải xuống cánh tay phải, làm cả nửa người bên phải của tôi buốt dại. Nash dẫn dắt linh hồn trôi gần về phía Regan và chị Addison đẩy em lên phía trước để đỡ vất vả hơn.

      Tôi nín thở chờ đợi. Chỉ vài giây nữa thôi, Regan và linh hồn của được tái ngộ lại với nhau. Ít nhất chúng tôi cũng giúp được nhà Page.

      Chúng tôi thể giúp chị Addy - chính chị ấy tự đưa ra lựa chọn này  nhưng chúng tôi làm tất cả những gì có thể.

      Đột nhiên mắt Nash mở to, bàng hoàng khuôn mặt chứng tỏ có cái gì đó ổn. "Nó khớp!" - thào thốt lên - "Đây phải là linh hồn của em ấy."

      nhượng bộ nhanh chóng, cùng vẻ thích thú đầy khó hiểu của gã tà ma giờ hoàn toàn có thể lý giải được. tóm lại, chúng tôi bị lão Avari lừa.

      Lão vừa trả lại linh hồn của chị Addison, thay vì của Regan.












    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :