1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,735
      Soul Screamers
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E (Nữ Thần Báo Tử)

      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E Tác giả: Rachel Vincent.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E Dịch giả: Thanh Nga.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E Nhà xuất bản: Nxb Trẻ
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E Ngày xuất bản: 9 – 2012
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E Chup pic: Ckun
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E Beta: icon,HanHan,Dĩnh Dĩnh
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E [​IMG]
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E Tập 1: Đoạt Hồn
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E [​IMG]
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E Giới thiệu
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E CÓ ĐIỀU - GÌ - ĐÓ - - ỔN VỚI KAYLEE CAVANAUGH!
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E ấy nhìn thấy người chết, nhưng...
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E ấy có thể cảm nhận được khi ai đó ở gần ấy sắp chết.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E Và khi điều đó xảy ra, thế lực ngoài tầm kiểm soát của Kaylee
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E thúc giục phải thét ra ‘tiếng thét lấy mạng người'. Theo đúng nghĩa đen.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E Kaylee chỉ mong muốn được tận hưởng hạnh phúc khi được chàng điển trai nhất trường để mắt tới. Nhưng buổi hẹn hò bình thường lại khó có thể thành thực khi mà Nash dường như biết nhiều về tiếng thét của Kaylee hơn là tưởng. Và khi các bạn cùng lớp lần lượt qua đời mà nguyên nhân, chỉ mình Kaylee biết ai người tiếp theo...
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E NHỮNG TIẾNG THÉT TÂM HỒN
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E thanh cuối cùng bạn nghe thấy trước khi chết.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E "Truyền thuyết, bí và lãng mạn... tất cả đan xen vào nhau tạo thành câu chuyện đầy lôi cuốn, giống bất kỳ câu chuyện nào tôi từng biết. Tôi thực rất thích cuốn sách này" - trích lời Melissa Marr, tác giả cuốn Wicked Lovely, trong những nhà văn có sách bán chạy nhất theo bình chọn của tờ New York Times.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E Bạn có thể có những cảm xúc đặc biệt khi đọc bộ sách này. Vậy tác giả Rachel Vincent có cảm xúc thế nào khi viết từng trang sách? Hãy xem tác giả những gì nhé!
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E "Trong bộ sách "Nữ thần báo tử", nhiều người nhận xét rằng tình cảm giữa Kaylee và Nash rất mãnh liệt, và rất . Thực ra, tôi xây dựng nhân vật Nash dựa kết hợp của số chàng mà tôi từng hẹn hò ở trường trung học, và số chàng khác mà tôi... rất muốn hẹn hò. Nash "nóng bỏng". Cậu ấy có dáng đẹp. Cậu ấy tốt. Nhưng cậu ấy cũng có số vấn đề (mà càng về sau càng ). Cậu ấy cũng có năng lực lạ thường gì đó, và cậu ấy phải vất vả chiến đấu để sử dụng năng lực đó cách có trách nhiệm - mà phải lúc nào cậu ấy cũng thắng trong trận chiến này. Và, tất nhiên, cậu ấy là phần của ảo tưởng - chàng 18 tuổi sẵn sàng đặt mạng sống của mình vào nguy hiểm, từ lần này sang lần khác, vì mà cậu ấy . phải chuyện này bao giờ xảy ra, nhưng đó phải là trải nghiệm quá phổ biến trong thế giới thực. Chuyện này tuyệt hơn cả thế giới thực nữa.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E "Tôi mỗi nhân vật của mình. Đương nhiên là tôi Kaylee rất nhiều. Nếu , tôi chẳng thể viết câu chuyện từ cách nhìn của ấy. bé ấy thông minh, và trung thành, và mạnh mẽ, và ngày càng trưởng thành về cảm xúc. Nhưng đôi khi ấy buộc phải thỏa hiệp, chứ thể lúc nào cũng đạt được mức lý tưởng của mình. Điều này, tôi nghĩ, khiến ấy trở thành nhân vật rất thú vị và rất , bởi chẳng ai có được mọi thứ theo ý mình. Ngoài Kaylee, tôi thích cả Tod và Sabine. Tôi rất thích thú khi viết về hai nhân vật này. Cả Emma và bố của Kaylee cũng có những khoảnh khắc của riêng họ. Tôi biết ngày còn ít tuổi, tôi có giống nhân vật nào trong "Soul Screamers" . Có lẽ là . Bởi cuộc sống của họ đều bị ảnh hưởng bởi những gì mà họ trải qua, mà họ lại trải qua rất nhiều chuyện lạ lùng có trong thế giới thực của chúng ta. Nhưng tôi nghĩ nếu được chọn, tôi rất thích chơi với Kaylee và Emma, nếu tôi là bé tuổi teen sống trong thế giới của họ.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com cungquanghang.com L O V E "Kể cả nhân vật có thể là "phản diện", Sabine", tôi cũng rất quý. Sabine có thể coi là bất ngờ lớn. Bạn đọc hoặc là thích ấy, hoặc là thích ghét ấy. Hoặc cả hai. Viết về " xấu" quả là rất hay.
      Last edited by a moderator: 5/8/14

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,735
      Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Beta: icon
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com 1
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Mở ra mà!” - Emma sốt ruột thào bên cạnh tôi, trời lạnh đến nỗi hai đứa tụi tôi liên tục thở ra khói. Hai mắt cậu ấy dán chặt vào ô cửa thép mòn vẹt trước mặt, như thể sốt  ruột đó khiến cánh cửa kia bật tung ra bằng - “Chị ấy quên rồi, Kaylee ạ! Đáng ra mình phải đoán trước được điều này mới phải.” Khói tiếp tục phả ra từ cái miệng xinh xắn, được tô vẽ rất cầu kỳ của Emma. Trời càng lúc càng lạnh, Emma giậm chân nhảy tưng tưng lên để giữ ấm, khiến cho vòng của cậu ấy như muốn nhảy ra khỏi cái áo đỏ có cổ siêu trễ “mượn tạm” của trong mấy bà chị .
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Thú thực là tôi cũng hơi ghen tỵ với cậu ấy, khi mà vồng của tôi lép kẹp, chị em cũng chẳng có lấy người để chia sẻ quần áo cùng. Còn bốn phút nữa mới đến chín giờ, chúng tôi vẫn còn thời gian. “Chắc chị ấy sắp ra rồi.” - Tôi đưa tay vuốt lại cái áo sơ mi, sau đó cất điện thoại di động vào túi, trong khi Emma sốt ruột gõ cửa lần thứ ba - “Bọn mình đến sớm mà. Cứ đợi thêm tẹo nữa xem sao.”
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Khói từ hơi thở của tôi còn chưa kịp tan hết bỗng nghe thấy có tiếng kẹt cửa. Cánh cửa cũ mèm từ từ mở ra,kéo theo chuỗi ánh sáng nhiều màu mờ ảo cùng tiếng nhạc sôi động xập xình, xua tan cái cảm giác lạnh lẽo của con hẻm tối tăm nơi tụi tôi đứng. Chị Traci Marshall - bà chị kế Emma – Đứng chống tay giữ cửa. Chị ấy mặc cái áo bó sát màu đen, cổ khoét sâu, thể trễ hơn. Mấy chị em nhà Marshall chỉ có điểm đó và mái tóc dài vàng óng ả là giống nhau.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Chị cũng đúng giờ ghê cơ!” - Emma cáu kỉnh đẩy bà chị sang bên, định xông thẳng vào trong. Nhưng chị Traci nhanh hơn, giơ cánh tay còn lại chặn ngang thành cửa.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Chị khẽ mỉm cười với tôi cái, rồi quay sang nhíu mày nhìn em . “Chào em . Nhắc lại cho chị nghe mấy cái quy tắc nào.”
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Emma đảo tròn đôi mắt nâu, hai tay chà chà vào hai bên cánh tay nổi hết da gà vì lạnh — bọn tôi bỏ quên áo khoác ngoài ô tô. “ rượu, hóa chất. được vui chơi.” nàng hạ giọng câu cuối cùng rất . Làm tôi phải mím môi nhịn cười.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Gì nữa?” - Chị Traci cũng cố nhịn cười.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com cùng nhau, ở cùng nhau, về cùng nhau,” - tôi bồi thêm câu thoại kinh điển thuộc nằm lòng mà lần nào tụi tôi cũng phải mỗi khi được chị ấy lén mở cửa cho vào - Thực ra mới được có hai lần. Mấy cái quy tắc này nhạt nhẽo kinh, nhưng tụi tôi thừa hiểu nếu tuân thủ đời nào được vào.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Và...”
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Emma giậm chân giữ ấm, tiếng giầy lộp cộp sàn xi măng. “Nếu bị bắt, bọn em quen biết chị.”
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Ai mà tin được điều đó cơ chứ? Các nhà Marshall đều có chung đặc điểm: sở hữu thân hình cao ráo, đầy khêu gợi, khiến cho những đứa con có số đo ba vòng khiêm tốn như tôi luôn phải xấu hổ khi đứng bên cạnh.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Chị Traci gật đầu hài lồng và buông tay khỏi cửa. Emma vừa bưóc vào trong, lập tức bị chị ấy lôi ra trước ánh đèn nhìn đầy soi mói. “Có phải cái áo mới mua của chị Cara đấy?”
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Emma cau có giật tay chị Traci ra. “Chị ấy chẳng biết bị mất nó đâu mà lo.”
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Chị Traci cười phá lên, sau đó chỉ đường cho chúng tôi vào trong câu lạc bộ, thế giới hoàn toàn khác, tràn ngập tiếng nhạc và những ánh đèn màu. Chúng tôi gần như phải hét vào tai nhau mới có thể nghe thấy tiếng người kia. “Hãy cố mà tận hưởng nốt quãng đời còn lại của em , bởi vì chắc chắn chị ấy chôn sống em trong cái áo dó.”
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com chút mảy may lo lắng, Emma nhún nhảy di chuyển dần ra phía sân khấu chính, hai tay giơ cao, hông uốn éo lắc theo điệu nhạc. Tôi nhún nhảy bám theo cậu ấy, toàn thân phấn chấn trong khí sôi động của câu lạc bộ đêm vào tối thứ bảy.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Chúng tôi nhanh chóng hòa mình vào cùng đám đông hò reo nhảy múa ở chính giữa sàn nhảy và gần như bị nuốt chửng bởi tiếng nhạc, cái nóng, và những bạn nhảy ngẫu nhiên kéo chúng tôi vào nhảy cùng. Tôi nhảy mạch mấy bài liền, lúc cùng với Emma, lúc mình, lúc lại cùng với mấy đôi lạ huơ lạ hoắc, cho tới khi thở nổi và người ướt đẫm mồ hôi. Tôi ra hiệu cho Emma là mình cần tìm cái gì đó uống và cậu ấy gật đầu trong khi vẫn tiếp tục giật lắc điên cuồng. Phải mất lúc tôi mới len ra được khỏi biển ngưòi đó.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Phía sau quầy bar, chị Traci cùng với đồng nghiệp của mình là chàng da đen cao to mặc chiếc áo sơ mi đen bó sát, luôn tay pha chế đồ uống cho khách. đầu họ là dàn đèn neon màu xanh trông rất sến. Tôi ngồi xuống cái ghế đầu tiên còn trống cạnh quầy bar và lập tức được đồng nghiệp kia bước tới phục vụ.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Để tôi.” — chị Traci vỗ vai ấy và nhận lại được cái gật đầu vui vẻ - “Em uống gì nào?” - vừa chị vừa giơ tay vén mấy sợi tóc màu xanh nhạt xòa trước trán.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Tôi chống cả hai khuỷu tay lên quầy bar và nhoài người nhe răng cười nịnh nọt. “ ly Jack&Coke được ạ?” (loại đồ uống pha trộn giữa rượu whisky Jack Daniel’s và Coke.)
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Chị Traci phì cười. “Chị rót cho em ly Coke.” rổi chị rót soda vào trong cái cốc đầy đá và đẩy về phía tôi. Tôi đưa cho chị tờ 5 đô-la rồi xoay ghế nhìn ra phía sàn nhảy tìm kiếm bạn Emma giữa đám người lúc nhúc kia. nàng bị kẹp giữa hai chàng cùng mặc áo phông của hội nam sinh Đại học Dallas. Có vẻ như cả ba quãng thời gian vui tưởng chết vì tôi thấy họ vừa nhảy vừa cười ngừng.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Emma luôn có sức hút đặc biệt giống như thỏi nam châm vậy.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Tôi nốc hơi hết sạch ly soda và đặt cốc xuống quầy bar.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Kaylee Cavanaugh.”
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Tôi nhảy dụng lên khi nghe thấy tiếng người gọi tên mình và xoay phắt ghế sang bên trái. Mắt tôi gần như ngay lập tức bị thôi miên bởi đôi mắt màu nâu lục nhạt ấy và trong vài giây tôi chỉ biết nhìn chằm chằm chớp mắt, đắm chìm vào cái vòng xoáy nâu sẫm và xanh lục mà tôi có cảm giác như xoay tròn theo trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực của mình — mặc dù thâm tâm tôi thừa hiểu rằng đấy chỉ là phản chiếu của ánh đèn màu trần quầy bar. tập trung của tôi chỉ quay trở lại khi tôi buộc phải chớp mắt và trong khoảnh khắc bị mất liên kết ấy, tôi về là chính tôi.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Và đó cũng là lúc tôi nhận ra mình nhìn vào ai.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Nash Hudson. Chúa ơi. Xém chút nữa tôi định dòm xuống đất xem có phải chân mình bị hóa đá hay mà sao toàn thân bỗng cúng đờ như thế này. Nash Hudson mỉm cươi với tôi, và chỉ mình tôi thôi.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Tôi cầm cốc lên, hy vọng vẫn còn đọng lại chút soda để làm ướt cái cổ họng bỗng nhiên khô khốc của mình _ lòng thầm hỏi hiểu chị Traci khi nãy có cho gì vào đồ uống của mình — nhưng phát ra chẳng còn giọt nào trong cốc.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Em muốn uống thêm ly ?” — Nash hỏi, và phải cố gắng lắm tôi mới “bắt” được miệng mình mở ra. Xét cho cùng cho dù tôi có nằm mơ—hay lạc vào Miền Ảo Ảnh — chăng nữa, tôi cũng chẳng mất gì nếu mở miệng chuyện. Đúng ?
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com sao, em vẫn ổn. cảm ơn .” — tôi đánh liều mỉm cuòi vói , và tim tôi gần như vỡ ba khi nhìn thấy cái khoé miệng -thể-hoàn-hảo-hơn kia mỉm cười đáp lại.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Sao em vào được đây?” — khẽ nhướn mày hỏi, làm như điều đó thú vị lắm bằng — “Bò qua cửa sổ đấy à?”
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Cửa sau ạ” — tôi thầo, hai má đỏ bừng lên. Hiển nhiên là ấy thừa biết tôi chưa đủ tuổi để đặt chân vào nơi như CLB Taboo này.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Cái gì cơ?” — cười và hơi nghiêng ngươi về phía tôi bởi tiếng nhạc quá to. Hơi thở của khẽ thoảng qua cổ tôi và mạch máu trong ngưòi tôi lập tức tăng vọt lên, khiến tôi bỗng thấy chuếnh choáng. ấy có mùi thơm dễ chịu.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Cửa sau ạ” — tôi nhắc lại - “Chị của Emma làm việc ở đây. ’
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Emma cũng ở đây à?”
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Tôi chỉ về phía sàn nhảy - nơi Emma và ba chàng khác nhảy rất nhiệt tình - và tự nhủ với lòng: Thời gian được chuyện với Nash Hudson đến đây là kết thúc. Nhưng trái ngược với suy đoán của tôi, Nash chỉ liếc lấy lệ về phía Emma chừng giây, sau đó quay lại nhìn tôi đầy tinh nghịch, bằng đôi mắt màu nâu lục nhạt tuyệt đẹp kia.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Em định ra nhảy à?”
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Tay tôi đột nhiên ướt nhẹp quanh cái ly thủy tinh trống . ấy hỏi vậy có phải là muốn nhảy cùng tôi ? Hay là ấy muốn đuổi khéo tôi ra chỗ khác để xí cái ghế ở quầy bar cho bạn của mình?
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Ơ mà khoan... ấy vừa mới đá bạn gần đây hồi đầu tuần trước mà, và lập tức có cả đám cá mập ve vỡn lượn lờ xung quanh rồi. Thế mà hôm nay chẳng thấy bóng dáng nàng nào... Kể cả trong bán kính mét đỗ lại lẫn sàn nhảy.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Có chứ ạ, phải nhảy chứ” - tôi , và lại lần nữa như bị đôi mắt ma thuật kia hút hồn. Tôi có thể đứng ngắm đôi mắt ấy hàng giờ biết chán. Nhưng nếu làm thế chắc Nash tưởng tôi bị cuồng.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Thế nào!” — nắm lây tay tôi và đợi tôi tụt xuống khỏi cái ghế cao ngất ngưởng ở quầy bar. Tôi theo ra sàn nhảy, khuôn mặt giấu nỗi vẻ rạng rỡ con trái tim thổn thức vì hạnh phức. Tôi biết được thời gian — Emma chơi với mấy người bạn của — nhưng chưa bao giờ là tâm điểm chú ý của . Hay chính xác hơn là tôi thậm chí chưa bao giờ dám nghĩ tới khả năng đó.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Nếu trường Trung học Eastlake là vũ trụ tôi là trong những Mặt Trăng xoay quanh Hành tinh Emma, luôn bị che khuất bởi cái bóng của cậu ấy và thấy hạnh phúc vì điều đó. Còn Nash Hudson là trong những vì sao: Quá chói sáng để nhìn vào, quá nóng để chạm vào và là trung tâm trong hệ Mặt Trời của riêng .
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Nhưng khi ra đến sàn nhảy tôi quên sạch những điều đó. sáng của chiếu thẳng về phía tôi và nó ấm áp vô cùng.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Chẳng hiểu từ lúc nào chúng tôi chỉ còn cách Emma có vài bước chân. Với đôi tay của Nash ôm quanh người tôi như thế này, tôi gần như mất mọi ý thức về những gì xảy ra. Điệu nhảy đầu tiên kết thúc và chúng tôi tiếp tục chuyển sang điệu nhảy thứ hai trước cả khi tôi kịp định thần ra là nhịp điệu thay đổi.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Vài phút sau, tôi chợt thấy bóng Emma qua vai của Nash. Cậu ấy đứng ở chỗ quầy bar với trong ba chàng nhảy cùng khi nãy. Lừa lúc chị Traci quay lưng , nàng nhanh tay cầm lấy ly đồ uống của bạn nhảy- thứ nước gì đó có màu sẫm, miệng cốc cài lát chanh — và tu ba hơi cạn sạch. chàng kia có vẻ gì là khó chịu, trái lại còn nhoẻn miệng cười tươi, sau đó kéo Emma ra nhảy tiếp.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Tôi tự nhắc bản thân lát nữa sề để cho Emma cầm lái — mà tốt nhất là đừng bao giờ ngồi sau tay lái cậu ấy hơn. Ánh mắt tôi quay trở lại tìm Nash đột nhiên bị phân tán bởi có mái tóc đỏ rực với vẻ đẹp hút hồn mà các có mặt ở đây đêm nay khó có thể sánh dược, ngoài Emma. Cũng giống như Emma, ấy được rất nhiều vây xung quanh. Va trông cái mặt đấy thể nào hơn 18 tuổi được, vậy mà ấy ràng uống nhiều hơn Emma nhiều.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Có điều... kia xinh đẹp là vậy, cá tính là vậy mà sao vừa nhìn thấy ấy nhảy, trong lồng tôi bỗng thấy bồn chồn yên, lồng ngực tôi co thắt lại như thể bị ai đó rút sạch khí. Có gì đó ổn ở này. Tôi biết phải diễn tả cảm giác ấy như thế nào cho đúng nhưng tôi dám chắc là có cái gì đó bình thường ở ta.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Em sao chứ?” — Nash rất to, tay đặt lên vai tôi. Tôi chợt nhận ra mình đứng khựng lại, trong khi xung quanh mọi người vẫn nhảy rất nhiệt tình.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Vâng!” — tôi lắc đầu để xua tan cái suy nghĩ vớ vẩn vừa rồi của mình. Cũng may là ánh mắt ấm áp của Nash giúp tôi quên cái cảm giác bình thường khi nãy và bình tâm trở lại. Chúng tôi cùng nhảy thêm vài điệu nhạc nữa, càng lúc càng thấy thoải mái hơn với diện của nhau. Khi Nash và tôi tạm dừmg lại để uống nước, cả lưng và tay tôi đều ướt sũng mồ hôi.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Tôi tay túm tóc cao lên cho mát, tay giơ lên vẫy Emma, rồi cùng Nash rời khỏi sàn nhảy - và xém chút nữa va phải tóc đỏ khi nãy. ấy cũng chẳng buồn ngoái lại nhìn tôi lấy lần. Nhưng ngay khi ánh mắt tôi bắt gặp ấy, cái cảm giác bất an lúc trước lại lần nữa ùa về, càng lúc càng mạnh, xâm chiếm khắp cơ thể tôi. Và lần này nó còn kèm theo nỗi buồn khó tả. Tôi cảm nhận được sầu muộn rất chung chung có liên quan tới này. Người tôi chưa từng gặp.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Kaylee ơi?” - Nash gọi ầm lên qua tiếng nhạc mở rất lớn. ấy đứng ở quầy bar từ bao giờ, tay là hai ly soda sánh dặc. Tôi tiến lại gần và cầm lấy ly từ tay . Điều khiến tôi thấy sợ nhất chính là ngay cả việc nhìn vào mắt bây giờ cũng thể giúp tôi bình tĩnh lại được, cổ họng tôi nghẹn chặt lại, trong khi tôi rất khát, chỉ muốn ngửa cố nốc hơi cạn sạch ly nước mát tay.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Sao thế em?” — mặc dù chúng tôi đứng cách nhau chẳng bao xa nhưng nhờ tiếng nhạc quá lớn trong này mà Nash phải nghiêng người về phía tôi chuyện.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Em cũng biết nữa. Có cái gì đó về kia, cái tóc đỏ đằng kia kìa. ..’’ — tôi hất hàm chỉ về phía sàn nhảy—“... Làm em thấy yên.” Ôi, mẹ ơi. Sao tôi có thể thốt ra câu như thế cơ chứ? xong mới thấy vô duyên.
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com Nhưng Nash chỉ liếc về phía đó giây rồi quay sang nhìn tôi. “ thấy bình thường mà. Ngoài việc chắc chắn bạn này phải nhờ xe ai đó về nhà..."
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com
      cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com N G A cungquanghang.com N G A cungquanghang.com “Vâng, có lẽ thế.” Đúng lúc ấy điệu nhảy kết thúc và tóc đỏ lảo đảo — mà trông vẫn xinh, kể cả trong tình trạng say khướt như bây giờ — rời khỏi sàn nhảy và tiến về phía quầy bar. Thẳng tới chỗ chúng tôi ngồi.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,735
      Soul Screamers (Nữ Thần Báo Tử)
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Beta: icon
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA 1
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Tim tôi đập càng lúc càng mạnh, với mỗi bước chân của ấy. Tay tôi nắm chặt lấy cái cốc cách vô thức, chặt đến nỗi năm đầu ngón tay trắng bệch ra. cảm giác u buồn khi nãy giờ bùng lên thành nỗi tiếc thương vô hạn. Với linh cảm về điều chẳng lành sắp xảy ra.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Tôi thở hổn hển, hốt hoảng trước cái thực khủng khiếp vừa phát ra.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA thể để chuyện đó lặp lại. Nhất là trước mặt Nash Hudon như thế này. Cơn hoảng loạn của tôi trở thành đề tài nóng được đem ra bàn tán khắp trường vào thứ Hai tới và tôi phải tạm biệt cái vị trí khó khăn lắm mới có được nay của mình.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Nash đặt cốc nước của mình xuống và nghiêng đầu nhìn tôi chăm chú. “Kaylee? Em sao chú?”. Tôi chỉ có thể lắc đầu, mà thốt nên nỗi lời nào. Tôi biết mình hề ổn chút nào, nhưng lại thể chỉ ra vấn đề của mình là cái gì. Và đột nhiên tôi cảm nhận được nỗi hoảng sợ tột độ ngày lớn dần trong tôi che khuất cả nỗi lo lắng khi nãy về những lời đồn đại ác ý có thể xảy ra ở trường.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Càng lúc tôi càng thở gấp hơn và tiếng thét gào rú trong lồng ngực tôi. Tôi nghiến răng mím chặt môi lại để ngăn cho nó thoát ra từ cổ họng mình. tóc đỏ bước tới chỗ quầy bar phía bên trái tôi, chỉ còn lại ghế trống và chủ nhân của chiếc ghế đó đứng ở giữa hai chúng tôi. Trong lúc đợi nhân viên quầy bar pha chế đồ uống, ấy đứng dựa lưng vào quầy bar. Hai mắt ấy nhìn tôi và khẽ mỉm cười, sau đó ấy quay ra nhìn về phía sàn nhảy.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA nỗi khiếp sợ ập tới bao trùm lấy toàn bộ cơ thể tôi, như muốn nhấn chìm tôi trong cơn sóng khổng lồ của trực giác. Cổ họng của tôi bít chặt lại. Tôi bị mắc nghẹn bởi chính tiếng thét kinh hãi của mình. Cái ly tay tôi rơi xuống sàn và vỡ tan thành trăm mảnh. tóc đỏ giật mình hét ầm lên và nhảy vội ra đằng sau, nước soda lạnh buốt bắn tung tóe lên người ấy, tôi, Nash và người đàn ông ngồi bên trái tôi. Nhưng tôi hầu như chẳng cảm nhận thấy gì từ những giọt nước lạnh ấy cũng như những ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Tôi chỉ nhìn thấy kia và cái bóng tối mờ quấn lấy người ta.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA “Kaylee ơi?” - Nash nâng cằm tôi lên và nhìn thẳng vào mắt tôi. Ánh mắt tràn đầy quan tâm. Dàn đèn màu ở quầy bar lúc này chỉ càng khiến cho những vòng xoáy của màu mắt thêm mất kiểm soát trong mắt tôi và làm cho tôi càng thêm chóng mặt.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Tôi rất muốn với ấy... điều gì đó. Bất cứ điều gì Nhưng nếu tôi mở miệng ra lúc này, tiếng thét kia xé toạc cổ họng tôi và thoát ra mất. Và khi đó tất cả những người con lại trong căn phòng này lập tức quay ra nhìn tôi. Họ nghi rằng tôi bị mất trí.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Mà có khi là thế .
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA “Em làm sao thế?” - Nash bước vội tới sát bên cạnh tôi, mà buồn để ý tới mấy mảnh thủy tinh vở và cái sàn ướt nhoẹt - “Em có bị co giật ?” Nhưng tôi chỉ có thể lắc đầu ra hiệu cho , nhất quyết chịu mở miệng cho cái tiếng thét cào cấu trong cổ họng kia thoát ra ngoài.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Đột nhiên tôi nhìn thấy Emma. Emma, bạn với thân hình chuẩn như người mẫu, khuôn mặt đẹp như hoa và trái tim quảng đại của tôi. “Cậu ấy ổn thôi." - Emma kéo tôi ra khỏi chỗ quầy bar, nhường chỗ cho nhân viên phục vụ lau dọn — “Cậu ấy cần chút khí ý mà.” Emma giơ tay trấn an chị Traci — mặt trắng bệch ra vì lo lắng - sau đó vòng tay ôm tôi đưa ra khỏi đám đông.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Tôi đưa tay giữ chặt lấy miệng và lắc đầu quầy quậy khi Nash tìm cách nắm lấy cánh tay đó của tôi. Nếu là bình thường có lẽ tôi lo sốt vó biết ấy nghĩ gì về mình. biết ấy có thèm nhìn mặt tôi nữa khi mà tôi công khai làm mất mặt ấy giữa đám đông như thế. Nhưng trong hoàn cảnh giờ tôi còn đủ tỉnh táo và tập trung để mà lo nghĩ về bất cứ chuyện gì khác, ngoài tóc đỏ ở quầy bar. đứng nhìn tụi tôi rời khỏi đó, qua bức màn khói mờ mà chỉ mình tôi thấy.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Emma đỡ tôi qua dãy hành lang nhà vệ sinh, ra phía cửa sau của tòa nhà, với Nash ngay sát bên cạnh. “Kaylee bị làm sao thế em?” - hỏi.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA có gì đâu ạ.” — Emma hơi dừng lại, khẽ mỉm cười nhìn hai bọn tôi và bỗng nhiên tôi thấy biết ơn cậu ấy vô cùng - “Chỉ là cơn hoảng sợ thôi. Cậu ấy cần hít thở khí bên ngoài và có thời gian để bình tĩnh trở lại.”
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Nhưng Emma nhầm. Cái tôi cần phải là thời gian hay gian. Mà là khoảng cách giữa tôi và nguồn cơn của nỗi hoảng sợ. may là CLB này có đủ gian để tôi có thể tránh xa khỏi tóc đỏ kia. Kể cả khi tôi đứng ở tít tận ngoài cửa sau như thế này, nỗi hoảng sợ ấy vẫn len lỏi khắp cơ thể tôi, càng lúc càng mạnh. tiếng thét lời đốt cháy cổ họng tôi và nếu tôi nghiến chặt răng lại — nếu tôi mất kiểm soát – tiếng thét ấy xé toạc màng nhĩ của tất cả những ai có mặt ở CLB Taboo ngày hôm nay. Nó nhấn chìm tiếng nhạc của những chiếc loa thùng, thậm chí là làm nổ tung các khung cửa kính quanh đây.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Tât cả chỉ vì tóc đỏ nào đó tôi hề quen biết.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Chỉ riêng việc nghĩ tới ấy cũng khiến toàn thân tôi như bị rút sạch sức sống và hai đầu gối tôi đổ sụp xuống. Cú ngã của tôi khiến Emma bị bất ngờ và có lẽ tôi kéo cả cậu ngã xuống nếu Nash kịp đỡ lấy tôi.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA bế thốc tôi lên khỏi mặt đất và ôm tôi như ôm đứa trẻ con, sau đó theo Emma ra khỏi CLB qua lối cổng sau. Bên ngoài CLB, con hẻm tối om như mực và yên tĩnh cách lạ thường. Emma lấy quyển sổ tay chặn lại để cửa bị sập hẳn lại. Những tưởng yên ắng ấy khiến tôi bình tâm trở lại nhưng ngược lại nó chỉ càng khiến cho tiếng ồn trong đầu tôi lên tới đỉnh điểm. Cái tiếng thét tôi kiên quyết chịu thả ra khi nãy, giờ vang vọng trong đầu tôi, len lỏi vào từng ngóc ngách trong cơ thể tôi, giống như bàn kim đâm vào trái tim vẫn bị bóp nghẹt bởi nỗi đau đớn tột cùng sao lý giải được.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Nash đặt tôi ngồi xuống chỗ con hẻm nhưng khi ấy tôi gần như mất hết ý thức về chuyện gì diễn ra. Tôi chỉ cảm nhận được ngồi vật gì đó vừa mềm vừa khô mà phải sau này tôi mới biết hoá ra Emma tìm thấy cái thùng bỏ để Nash đặt tôi ngồi lên.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Hai bên ống quần tôi bị rút lên khi Nash bế tôi và tôi cảm nhận được cái lạnh thấu xương nơi bắp chân mình.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA “Kaylee ơi?” - Emma quỳ xuống trước mặt tôi, mặt cậu ấy dí sát mặt tôi nhưng sau tiếng gọi tên ấy, tôi nghe thấy lời nào của cậu ấy nữa. Tất cả nhũng gì tôi nghe thấy là suy nghĩ của chính mình. Chỉ duy nhất ý nghĩ mà thôi. nỗi nghi ngờ hoang tưởng, theo lời bác sỹ tâm lý trước đây của tôi.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Sau đó khuôn mặt Emma biến mất và tôi nhìn chằm chằm vào hai cái đầu gối của cậu ấy. Nash câu gì đó tôi nghe ra. Câu gì đó liên quan tới đồ uống...
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Rồi tôi lại nghe thấy có tiếng nhạc và thấy Emma đâu nữa. Cậu ấy bỏ tôi lại với chàng hấp dẫn nhất mà tôi từng biết — người đời nào tôi mong muốn chứng kiến cảnh thảm hại lúc này của mình.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Nash quỳ xuống và nhìn vào mắt tôi, chẳng hiểu sao mấy cái vồng xoáy màu xanh và nâu trong mắt vẫn tiếp tục quay cuồng, kể cả khi còn bóng đèn nào rọi đầu.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Tôi tự tưởng tượng ra mọi thứ. Chắc chắn là như vậy. Có thể khi nãy lúc ở sàn nhảy do tôi nhìn vào mắt quá lâu nên giờ trí óc được tỉnh táo của tôi lấy đôi mắt ấy làm tiêu điểm của hoang tưởng này. Giống chuyện xảy ra với tóc đỏ. Đúng ?
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Vấn đề là tôi cũng chẳng có thời gian để suy nghĩ về cái lý thuyết đó của mình nữa. Tôi mất kiểm soát. Những đợt sóng lớn dồn dập của cảm xúc có khả năng nghiền nát tôi bất cứ lúc nào, ép chặt tôi vào tường bằng áp lực vô hình, như thể Nash hề tồn tại. Tôi dám hít thở sâu, khi mà tôi có cảm giác như tiêng thét ai oán kia từ từ thoát ra khỏi cổ họng mình, dù cho tôi có mím môi chặt tới đâu. Mọi thứ trong tầm nhìn của tôi bắt đầu tối sầm lại, tối hơn cả con hèm nơi tôi ngồi - mặc dù tôi cho rằng điều đó là thế - như thể cả thế giớ bị bao phủ bởi bức màn xám xịt.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Nash nhíu mày, mắt vẫn rời khỏi tôi, sau đó ngồi xuống bên cạnh tôi, lưng dựa vào tường. Đột nhiên từ phía mép ngoài của bức màn xám ấy, tôi bỗng thấy có vật gì đó chuyển động rất nhanh, tiếng động. lẽ là chuột, lần mò tìm thức ăn trong thùng rác của CLB? phải. Thứ tôi nhìn thấy có kích thước to hơn loài động vật gặm nhấm - trừ phi đây là đầm lầy lửa của dâu công chúaa Buttercup (trong phim Princess Bride - dâu Công chúa), hơn nữa mọi thứ trong mắt tôi giờ có gì là ràng nên cũng khó có thể xác định chính xác.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Nash nắm lấy tay tôi và tập trung của tôi lập tức chuyển hướng. vén tóc tôi sang bên. Nhưng dù cố gắng thế nào tôi cũng sao luận ra được thầm chuyện gì với mình. Sau vài nỗ lực thành công, tôi quyết định từ bỏ cố tìm hiểu nữa. Điều quan trọng là ở bên cạnh tôi. Hơi thở của ở rất gần tôi. Hơi ấm của lan tỏa sang người tôi. Mùi hương từ cơ thể bao bọc lấy tôi. Giọng của quanh quẩn trong đầu tôi, bảo vệ tôi khỏi tiếng thét vẫn quấy đảo phía trong hộp sọ.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA giúp tôi bình tĩnh lại bằng chính diện và lòng kiên nhẫn của mình. Những lời thầm của nghe du dương như lời hát ru của trẻ con, mang lại cảm giác êm dịu, bình an cho người nghe.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Và điều đó có tác dụng. Nỗi hoảng loạn trong tôi dần dịu lại, và tôi bắt đầu nhìn thấy những tia sáng lờ mờ cùng những gam màu sắc nét xuyên thủng qua màn sương. Ngón tay tôi còn co cứng lại trong tay . Lồng ngực tôi mở rộng đón lấy bầu khí trong lành và lấp đầy hai lá phổi, mồ hôi người tôi cũng khô cong.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Nồi hoảng sợ vẫn còn đó, lẩn khuất trong những góc khuất và điểm tối của tâm hồn tôi. Nhưng giờ tôi có thể kiểm soát được nó. Nhờ vào Nash.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA “Em thây khá hơn chưa?” - Nash hỏi, lúc tôi nghiêng đầu nhìn , bên má chạm vào bức tường xù xì và lạnh ngắt phía sau.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Tôi gật đầu. Va đó cũng là lúc nỗi lo sợ mói trỗi dậy trong tôi: Quá xấu hổ và mất mặt khi để Nash chứng kiến nhũng gì vừa xảy ra. Những cơn hoảng loạn có thể đến rồi nhưng nhục nhã đeo bám tôi cả đời.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Tôi để vuột mất Nash. Cuộc đời của tôi thế là hết; ngay cả tình bạn của tôi với Emma cũng khó mà đủ để giúp tôi vượt qua mất mát quá lớn này.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Nash duỗi chân ra. “Em có muốn về chuyện đó ?”
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA . Giờ tôi chỉ muốn đào cái hố để trốn, hoặc kiếm cái túi để chui đầu vào, hoặc thay tên đổi họ và chuyển tới sống ở Peru.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Nhưng rồi đột nhiên tôi lại thực muốn với về chuyện đó. Giọng êm ái của Nash vẫn văng vẳng trong đầu bỗng mang lại cho tôi cảm giác an toàn tuyệt đối. lạ, chơi với nhau hơn tám năm trời và giúp tôi vượt qua rất nhiều cơn hoảng sợ nhưng tới giờ Emma vẫn biết chuyện gì xảy ra. Tôi dám kể với cậu ây. Vì cậu ấy sợ chết khiếp mất. Hoặc tệ hơn, nó khiến Emma nghĩ rằng tôi bị điên thực .
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Vậy mà tại sao tôi lại muốn kể cho Nash nghe? Tôi cũng biết lý giải điều đó như thế nào nữa, chỉ biết là rất muốn tâm hết mọi chuyện với ấy.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA "... Cái chị tóc đỏ” — đấy, cuối cùng tôi cũng thốt ra được thành lời.
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Nash bối rối hỏi lại: “Em quen ấy à?”
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA ạ” - ơn giời. Mới chỉ thở chung bầu khí với nhau thôi mà ta khiến đầu óc tôi thất điên bát đảo thế này rồi — “Nhưng ở chị ta có gì đó ổn, Nash ạ. Chị ấy rất... tối.”
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Kaylee, im miệng lại di! Nếu nãy giờ Nash vẫn chưa tin là tôi bị điên có lẽ sau câu vừa rồi của tôi ấy buộc phải tin...
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA “Hả?” — trợn tròn mắt nhìn tôi, có vẻ hơi bất ngờ, chứ hề tỏ ra bối rối hay hoài nghi như tôi nghĩ. Có thể ấy biết tôi , nhưng trông mặt ấy cũng hoàn toàn là hiểu - “Ý em “tối” là sao?”
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Tôi nhắm mắt lại, ngập ngùng mất lúc. Nhỡ tôi hiểu sai ý Nash sao? Nhỡ ấy nghĩ tôi bị điên sao?
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Tệ hơn, nhỡ điều ấy nghĩ là phải làm thế nào?
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA Nhưng cuối cùng tôi quyết định mở mắt và nhìn thẳng vào mắt , bởi vì tôi muốn kể cho nghe mọi chuyện. Xét cho cùng suy nghĩ của về tôi cũng thể tệ hơn được nữa. Đúng ?
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA “OK, chuyện này nghe có vẻ kỳ lạ” — tôi mở miệng — “nhưng có điều gì đó ổn ở chị ta. Khi em nhìn vào chị ấy, chị ấy bị... bóng đen bao phủ” - tôi ậm ừ, cố thu hết can đảm để kết thúc nốt câu chuyện mà mình khơi ra - “Chị ấy sắp chết, Nash ạ. đó chết rất rất sớm.”
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com C O P Ycungquanghang.com N G A cungquanghang.com A N H cungquanghang.com ANHSAMA

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,735
      Chương 2
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H  Beta: Hanhan
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H  
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Hả”.. Nash nhướn mày, nhưng đảo tròn mắt, hay phá lên cười, hay vỗ vào đầu tôi và gọi điện cho bệnh viện tâm thần. Ngược lại, trông mặt ấy gần như là tin những gì tôi - “Sao em biết là ấy chết?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi đưa tay lên xoa xoa hai bên thái dương, cố làm dịu cảm giác bức bối trong lòng. Có thể bên ngoài ấy bật cười phá lên nhưng chắc hẳn trong lòng thầm cười nhạo tôi phải biết. Làm sao mà cười cơ chứ? Chẳng hiểu tôi nghĩ gì mà lại thốt ra những lời ấy?
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Em cũng biết làm sao mình biết. Thậm chí em còn chẳng biết là điều đó có đúng nữa. Nhưng khi em nhìn vào chị ấy, chị ấy... trông tối hơn rất nhiều so với những người xung quanh. Như thể chị ấy đứng trong bức màn tối mà em nhìn thấy được. Và em biết chị ấy sắp chết.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nash nhíu mày nhìn tôi đầy lo lắng và tôi nhắm nghiền mắt lại, để ý tới tiếng nhạc vọng ra từ trong CLB. Tôi biết cái nhìn đó. Đó là cái cách các bà mẹ thường nhìn những đứa con của mình khi chúng ngã chúng trượt, sau đó ngồi bật dậy huyên thuyên kể về những chú ngựa non màu tía và những con sóc biết nhảy.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Em biết chuyện nghe có vẻ... “điên”... kỳ lạ, nhưng...”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nash cầm lấy hai tay tôi, quay hẳn người sang ngồi đối diện với tôi. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. mở miệng, và tôi nín thở chờ đợi “lời tuyên án” dành cho mình. Tôi để tuột mất ấy vì câu chuyện về bức màn bí quái dị kia hay bắt đầu từ lúc đánh rơi ly soda đá trong CLB?
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Công nhận nghe cũng thấy hơi kỳ lạ.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Chúng tôi ngẩng đầu lên và thấy Emma đứng nhìn từ xa, tay cầm chai nước suối. Nước vỏ chai rỏ tong tỏng xuống sàn xi măng cáu bẩn. Tôi chỉ còn thiếu điều ôm đầu rên rỉ vì thất vọng. Những gì Nash định với tôi - tôi có thể nhận thấy điều đó qua nụ cười gượng gạo của , trước khi quay lại nhìn Emma.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Cậu ấy mở chai nước và đưa cho tôi. “Nhưng cậu phải là Kaylee nếu thỉnh thoảng làm cho mình hoảng hồn vố như thế” — Emma cúi xuống kéo tôi đứng dậy và Nash cũng nhổm dậy theo — “Vậy ra cậu bị hoảng sợ vì cho rằng có nào đó trong CLB sắp chết á?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi ngập ngừng gật đầu, chờ đợi tràng cười nhạo hay cái đảo mắt ngao ngán của Emma, nếu cậu ấy nghĩ rằng tôi đùa. Hoặc có thể là cái nhìn sợ sệt, nếu cậu ấy biết hề có chuyện đùa giỡn gì ở đây. Thay vào đó, lông mày của cậu ấy chổng ngược lên và Emma nghiêng đầu nhìn tôi thắc mắc “Ơ thế cậu định báo trước cho chị ta tiếng à? Hay là làm cái gì đó?”.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Mình...” - tôi chớp mắt bối rối, nhíu mày nhìn về phía bức tường cũ kỹ đằng sau lưng cậu ấy. Quả thực là tôi chưa từng nghĩ tới điều đó - “Mình cũng chẳng biết nữa” — tôi liếc qua nhìn Nash, nhưng tìm được câu trả lời nào từ đôi mắt trở lại bình thường của — “Nhỡ chị ấy tưởng mình bị điên sao? Hoặc chắc chị ấy sợ phát khiếp mất” - Hiển nhiên rồi, ai mà trách được chị ấy - “Thôi, chẳng cần, vì đây cũng có phải là đâu! Đúng ? thể nào.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nash khẽ nhún vai nhưng trông mặt như có vẻ muốn điều gì đó. Tuy nhiên Emma xen vào trước. “Tất nhiên là phải rồi. Chẳng qua là cậu lại vừa bị cơn hoảng loạn thôi và trí óc cậu cứ vin vào người đầu tiên cậu nhìn thấy khi ấy. Có thể là mình, hay Nash, hay chị Traci. Điều đó chẳng có ý nghĩa gì hết.” Tôi gật đầu, và mặc dù rất muốn tin vào cái lý thuyết này của Emma nhưng tôi vẫn thấy có gì đó ổn. Nhưng tôi lại dám đứng ra cảnh báo cho tóc đỏ kia. Cho dù bản thân tôi mười mươi cái linh cảm ấy là gì, nhưng ý nghĩ phải bước tới với người lạ huơ lạ hoắc rằng ta sắp chết cũng thấy điên rồ lắm rồi. Hơn nữa tôi có quá đủ điên rồ trong buổi tối ngày hôm nay.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Hay đúng hơn là trong hết quãng đời còn lại của tôi. “Cậu thấy khá hơn chưa?” — Emma hỏi, vừa thăm dò phản ứng của tôi — “Có muốn quay lại vào trong ?” Tôi thấy khá hơn nhiều, nhưng cơn hoảng loạn khi nãy vẫn quanh quẩn đâu đó trong trí óc tôi và nó chỉ càng tồi tệ hơn nếu tôi gặp lại ấy. Tôi dám chắc là như thế. Thà chết chứ tôi muốn chuyện đó tái diễn trước mặt Nash thêm lần nào nữa, nếu có thể.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Chắc mình về thẳng nhà thôi” — hai bác hôm nay ăn tiệm để mừng sinh nhật lần thứ 40 của bác . Chị Sophie tới nhà người bạn cùng đội khiêu vũ để ngủ. Vì thế lần đầu tiên trong đời tôi có cả căn nhà cho riêng mình. Tôi mỉm cười đầy vẻ hối lỗi với Emma - “Nhưng nếu cậu muốn ở lại cứ ở, lát về cùng chị Traci.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Thôi, mình về cùng cậu” — Emma với lấy chai nước tay tôi và ngửa cổ tu ừng ực - “Chị ấy quy định là bọn mình phải về cùng nhau mà, cậu quên rồi à?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Chị ấy cũng bảo bọn mình được uống đồ uống có cồn.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Emma đảo tròn đôi mắt nâu to tròn của mình và : “Nếu chị ấy thực nghĩ như vậy ngay từ đầu lén cho tụi mình vào quán bar rồi.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi vẫn thường gọi đó là logic-của-Emma. Càng suy nghĩ về nó bạn càng thấy nó chẳng liên quan gì với nhau.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Emma hết nhìn tôi lại liếc sang nhìn Nash, sau đó mỉm cười và cắm đầu thẳng về bãi đỗ xe đối diện bên đường, tạo chút riêng tư cho và tôi. Tôi thò tay lấy chìa khóa xe trong túi áo và dán chặt mắt vào đó, cố tránh ánh mắt của Nash cho tới khi nghĩ ra được cần phải gì.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H ấy chứng kiến thời khắc tồi tệ nhất của tôi, và thay vì hoảng sợ hay cười nhạo tôi, giúp tôi lấy lại được bình tĩnh. Chúng tôi gắn kết với nhau theo cái cách mà nếu là tiếng trước tôi bao giờ dám nghĩ tới, đặc biệt với người như Nash, ngươi vào huyền thoại của trường tôi. Dẫu vậy, tôi vẫn vượt qua được nỗi lo sợ rằng giấc mơ đêm nay kết thúc bằng cơn ác mộng ngày mai. Rằng ngày mai khi lý trí của hồi tỉnh lại và tự hỏi bản thân sao lại dính líu tới đứa quái đản như tôi.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi mở miệng tính chuyện nhưng thốt nên được lời nào. Tiếng leng keng của chìa khóa va đập vào nhau hướng tập trung của vào chùm chìa khóa tay tôi.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Em có lái xe được đấy?” — nháy mắt với tôi, làm trái tim tôi lần nữa lại đập chệch nhịp — “ có thể đưa em về và bộ từ đó về nhà. Em ở khu Parkview đúng ? Chỉ cách nhà có vài phút thôi.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H ấy biết mình sống ở đâu ư? Trông mặt tôi lúc đó hẳn là phải hoài nghi lắm nên ấy mới phải vội vàng giải thích ngay. “ từng cho chị em nhờ xe lần. Hồi tháng trước.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Mím chặt môi, tôi có thể cảm nhận mặt mình tối sầm lại. “Đó là chị họ của em.” Nash cho chị Sophie nhờ xe sao? Chắc phải là ấy cố giảm tránh đấy chứ...
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Ngay lập tức Nash nhíu mày lại và lắc đầu như để trả lời cho câu hỏi ngầm vừa rồi của tôi. “Là Scott Carter nhờ đưa chị em về.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H A, ra thế. Tôi gật đầu và nhún vai hỏi tiếp: “Thế em có muốn đưa hai em về ?”. chìa tay ra hỏi chìa khóa.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H cần đâu ạ. Em có thể tự lái được.” Tôi vốn có thói quen để người mới quen cầm lái xe của mình. Đặc biệt là những chàng điển trai - mà theo giang hồ đồn đại - từng phải nhận hai tờ giấy phạt tốc độ khi lái con xe Firebird của bồ cũ.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nash nhún vai cười, để lộ hai má lúm đồng tiền siêu đáng . “Thế có thể cho nhờ được ? cùng Carter mà ấy chắc phải vài tiếng nữa mới về.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Giờ đến cả cái mạch máu ở cổ họng tôi cũng đập liên hồi. ấy bỏ về sớm chỉ để cùng xe với mình sao? Hay là mình phá hỏng buổi tối của ấy bởi chứng cuồng loạn đầy hoang tưởng khi nãy của mình?
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Ừm... được ạ.”—Xe tôi cả tuần nay chưa rửa, nhưng giờ cũng quá muộn để lo lắng về điều đó — “Nhưng phải thương lượng với Emma.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi lo lắng hơi thừa bởi Emma chủ động xung phong ngồi băng ghế sau, sau khi nháy mắt nhìn tôi đầy ý nhị và chỉ chỏ về phía Nash, đồng thời nhanh tay gạt mấy mẩu vụn khoai tây chiên xuống sàn. Tôi đưa Emma về nhà trước, đúng tiếng rưỡi đồng hồ sớm hơn giờ giới nghiêm mà bố mẹ cậu ấy đặt ra — đây quả là kỷ lục đối với Emma.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Ngay khi tôi vừa lùi xe ra khỏi cổng nhà Emma, Nash xoay người đối diện với tôi, nét mặt ấy buồn buồn và tim tôi đột nhiên đau thắt lại. Hẳn là đến lúc lời từ chối rồi đây. Vì muốn giữ thể diện cho tôi mà ấy nỡ ra trước mặt Emma, và giờ ngay cả khi có mặt Emma, cũng vẫn muốn lựa lời khéo với tôi.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tựu chung lại vẫn là câu: hề thích em. Hay chí ít là sau cơn hoảng loạn vừa rồi của tôi giữa chốn đông người.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Thế trước đây em từng bị hoảng sợ như thế bao giờ chưa?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Hả? Vừa vòng xe rẽ trái tôi vừa bấu chặt hai tay vào vô- lăng vì bất ngờ.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Vài lần rồi ạ.” Gần chục lần chứ chả ít. Tôi giấu nổi hoài nghi trong giọng của mình. “Vấn đề” của tôi đáng ra phải khiến cho cao chạy xa bay từ lâu rồi mới phải, vậy mà ngược lại, lại muốn biết thêm chi tiết là sao? Tại sao?
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Bố mẹ em có biết ?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi khẽ cựa mình ghế lái, như thể tư thế ngồi mới giúp cho tôi cảm thấy thoải mái hơn với câu hỏi vừa rồi. Nhưng chẳng ích gì. “Mẹ em mất khi em còn bé, và bố em thể tự nuôi em. Ông chuyển tới sống ở Ai-len và từ đó em sống cùng gia đình bác em ở đây.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nash chớp chớp mắt và gật đầu ra hiệu cho tôi tiếp. ấy hề tỏ ra thông cảm cách gượng gạo hay ngượng ngùng hắng giọng kiểu ôi-chẳng-biết-phải-- gì-lúc-này-nữa, những cách phản ứng mà tôi vẫn thường nhận được mỗi khi mọi người phát ra tôi là đứa trẻ mồ côi mẹ và bị bố bỏ rơi. Tôi thích vì điều đó, mặc dù hề mong muốn phải nghe những kiểu câu hỏi như thế.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Thế hai bác nhà em có biết ?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nghĩ gì. Họ luôn cho rằng em là quả trứng ung của dòng họ. Nhưng này quá đau lòng để tôi có thể thốt ra thành lời với .
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi quay sang nhìn và thấy quan sát tôi rất chăm chú. lần nữa, nghi ngờ lại bùng cháy trong tôi, như muốn thiêu đốt ruột gan tôi. Tại sao ấy lại quan tâm muốn biết liệu gia đình tôi có biết gì về chứng bệnh chẳng-còn-gì-là-bí-mật của tôi như thế? Trừ phi ấy ngấm ngầm thu thập thông tin để làm lôi tôi ra làm trò cười với đám bạn của mình.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nhưng ngược lại tôi nhìn thấy tẹo dã tâm nào trong hứng thú của đối với vấn đề của tôi. Đặc biệt là sau những gì làm cho tôi ở CLB Taboo. Hoặc có thể ấy chỉ giả vờ hỏi han vậy thôi chứ thực chất lại theo đuổi thứ khác. Thứ mà đám con hiếm khi từ chối , nếu tin đồn là .
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nếu đạt được mục đích của mình, liệu ấy có định đem cái bí mật tăm tối và đau đớn này của tôi ra làm trò cười ở trường ?
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H đâu. Chỉ riêng cái ý nghĩ đó thôi cũng khiến trái tim tôi đau nhói, và tôi nhấn phanh rất mạnh trước khi đèn giao thông chuyển sang màu đỏ.Chân tôi vẫn giữ nguyên bàn đạp phanh, liếc vội qua gương chiếu hậu thấy con phố sau lưng vắng tanh bóng người, tôi lập tức chuyển về chế độ đỗ và quay sang nhìn thẳng vào mặt Nash, lấy hết can đảm nghiêm giọng hỏi: “ muốn gì ở em?” Tôi cần phải hỏi ngay trước khi kịp đổi ý.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nash trợn tròn mắt kinh ngạc, tựa hẳn lưng vào cánh cửa xe bên kia, như thể tôi vừa đẩy ấy bằng. “ chỉ... có gì.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Vậy là muốn gì?” — tôi rất muốn nhìn vào đôi mắt nâu lục nhạt sâu thẳm kia, nhưng cái đèn cao áp gần đó nhất cũng rọi được vào đến xe tôi, ngoài ánh sáng tù mù phát ra từ tấm chắn bùn của xe, và nó đủ sáng để tôi có thể đọc được biểu cảm khuôn mặt lúc này — “Em có thể đếm số lần chúng ta chuyện với nhau trước buổi tối hôm nay chỉ bàn tay” - Tôi giơ tay lên để nhấn mạnh thêm — “Rồi bỗng dưng thình lình xuất và trở thành hiệp sỹ trắng giải cứu em khỏi cơn hoảng loạn, và giờ muốn em tin rằng hề muốn gì đáp lại sao? Và có gì để kể cho đám bạn nghe vào thứ hai tới?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H ấy cố bật cười cách gượng gạo và thoải mái thấy cái ghế của mình. “ bao giờ...” “ thôi được rồi đấy. Thiên hạ đồn rằng chinh phục được lãnh thổ còn rộng hơn cả Thành Cát Tư Hãn.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H mắt nhìn tôi đầy thách thức. “Em tin vào mọi điều em nghe thấy à?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi cũng chịu thua, vênh mặt lên nhìn ngược lại . “Thế có phủ nhận điều đó ?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Thay vì trả lời, bật cười phá lên, và lần này tiếng cười của nghe hề gượng gạo tí nào. chống bên khuỷu tay vào tay nắm cửa, nheo mắt nhìn tôi. “Em vẫn thường tỏ ra khó chịu thế này với những chàng ngồi hát cho em nghe giữa đêm khuya lạnh giá, trong con hẻm tối đen như mực à?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Câu phản pháo chuẩn bị sẵn lập tức tắt lịm môi tôi, trước lời nhắc nhở đầy thâm thúy của . Quả thực hát cho tôi nghe và bằng cách nào đó thuyết phục được cơn hoảng loạn trong tôi. giúp tôi bị mất mặt trước đám đông. Nhưng chắc chắn phải có lý do gì ấy mới làm như vậy bởi tôi đâu có thể được coi là đỉnh cao chinh phục.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Em tin ” - cuối cùng tôi đành thà thú nhận.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H là giờ cũng chẳng tin em” — mỉm cười nhìn tôi, để lộ cái lúm đồng tiền duyên chết người của mình - “Em định đá ra khỏi xe hay là đưa về tận cửa đây?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Đó là thứ duy nhất có được từ tôi. rằng tôi chuyển sang chế độ lái và cho xe tiếp tục lăn bánh đường, sau đó rẽ phải vào khu phố nhà . Chẳng thể có chuyện bộ từ nhà tôi tới đây mà chỉ mất có vài phút được. lẽ ấy thực định bộ nếu tôi chịu để lái xe đưa về?
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Liệu ấy có đưa tôi về thẳng nhà ?
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Rẽ trái, sau đó rẽ phải tiếp. Chính là cái nhà ở góc đường trước mặt.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Đó là căn nhà khu phố cũ. Tôi đậu xe sát bên cạnh chiếc xe Saab cũ mem. Cánh cửa bên ghế chính vẫn mở, vì thế ánh đèn trong xe rọi ra cả tấm thảm cỏ khô bên trái vệ đường.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Cửa xe vẫn mở kìa” - tôi , chuyển cần gạt sang chế độ đỗ, mừng thầm trong bụng vì có đề tài gì đó khác để với .
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nash thở dài ngao ngán. “Xe của mẹ đấy. Mẹ phải thay tới ba cái ắc quy trong vòng sáu tháng.” Tôi mím môi cười khi thấy cái đèn xe lóe lên cái rồi tắt ngúm. “Có vẻ như cần tới cái thứ tư rồi.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Giọng kêu lên đầy đau khổ, nhưng khi tôi nhìn sang thấy nhìn tôi chăm chú hơn là để ý tới cái xe. “Thế... liệu có cơ hội để giành được tin tưởng của em ?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Mạch máu tôi lại tăng vọt lên lần nữa. ấy đấy à?
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Đáng ra tôi phải . Đáng ra tôi phải lời cảm ơn giúp đỡ tôi ở CLB Taboo, sau đó bỏ mặc đứng trước cửa nhà dõi theo bóng xe tôi. Nhưng tôi đủ mạnh mẽ để khước từ hai cái lúm đồng tiền đáng kia. Kể cả khi biết thừa rằng có biết bao cũng từng thất bại như mình.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Thôi cứ đổ cho yếu lòng này là do cơn hoảng loạn hồi tối là xong.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Bằng cách nào?” — mặt tôi đỏ bừng lên khi thầy nụ cười mỉm của . ràng ấy đoán được trước là tôi đầu hàng mà.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Em hãy tới đây vào tối mai được ?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Đến nhà ấy á? Đừng hòng. Tôi có thể yếu lòng đấy nhưng chưa đến mức ngu dại. Hơn nữa có muốn cũng chẳng được... “Chủ nhật em phải làm việc tới chín giờ.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Thế gặp nhau ở rạp phim nhá?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H ấy biết mình làm thêm ở đâu. bất ngờ ngọt ngào!!! Và tôi nhíu mày trước câu hỏi của .
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Có lần nhìn thấy em ở đó.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “À” - tất nhiên là ấy từng thấy tôi rồi. Có lẽ là trong lần hẹn hò nào đấy — “Vâng, em làm việc ở quầy vé từ hai giờ trở .”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Thế hẹn nhau ăn trưa nhé?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Ăn trưa. Tại quán ăn công cộng. Cùng Nash. “Cũng được. Nhưng em vẫn tin .”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H nhe răng cười, đưa tay mở cửa xe và cái đèn đầu bật sáng. Đôi mắt nâu đầy ma lực kia lại lần nữa khiến trái tim tôi rộn ràng. Đột nhiên nhoài người về phía tôi như thế sắp sửa hôn tôi vậy. Má khẽ chạm vào má tôi và tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của khi thầm vào tai tôi: “Như thế càng thú vị.” Cổ họng tôi nghẹn lại, và trước khi tôi kịp mở miệng, chui ra khỏi xe từ lúc nào. đưa tay đóng cửa xe tôi lại, sau đó vòng ra sau đóng lại của xe cho mẹ.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi lùi xe rời khỏi khu nhà và cho tới tận khi đậu xe trước cửa nhà mình, tôi vẫn tài nào nhớ được mình lái xe về nhà như thế nào.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Chào buổi sáng, Kaylee” - trong gian bếp giờ tràn ngập ánh nắng của buổi sáng muộn, bác Val đứng cạnh bàn ăn, tay cầm cốc cà phê to đùng bát vại, khói vẫn bốc nghi ngút. Bác ấy khoác cái áo sa-tanh xanh cùng với màu mắt, mấy lọn tóc nâu bóng mượt vẫn con rối bù sau đêm ngủ dậy. Và mặc dù rối nhưng chúng vẫn rất kiểu cách, giống như trong phim, khi các ngôi sao thức giấc với khuôn mặt vẫn còn nguyên phấn son và bộ quần áo ngủ phẳng phiu nếp nhăn.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tóc tai là thứ chẳng bao giờ tôi quan tâm tới sau khi ngủ dậy.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Cái áo khoác ngủ và kích cỡ của cốc cà phê là dấu hiệu duy nhất chứng tỏ hai bác ấy buổi tối muộn. Hay đúng hơn là buổi sáng sớm. Tôi nghe thấy tiếng họ về nhà lúc 2 giờ sáng, khúc kha khúc khích trong phòng khách.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Sau đó tôi phải đeo tai nghe vào tai để phải nghe những lời đường mật mà bác trai dành cho bác , về cuộc hôn nhân mười bảy năm vẫn như mới của hai người. Bác Brendon vốn trẻ hơn vợ bốn tuổi vì thế bác tôi luôn cảm thấy tự ti về tuổi tác của mình.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Vấn đề phải là bác trông già như tuổi của mình – nhờ có Botox và những bài tập luyện điên cuồng, trông bác ấy giỏi lắm cũng chỉ 35 tuổi là cùng - mà là bác trai trông trẻ hơn tuổi. Trước đây bác vẫn thuờng gọi đùa chồng mình là Peter Pan, nhưng kể từ khi bước sang đầu 4, bác ấy còn thấy trò đùa của mình thú vị nữa.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Ngũ cốc hay bánh waffle nào?” — bác Val đặt cốc cà phê lên bệ bếp, mở tủ lạnh lấy hộp Eggo vị việt quất ra giơ lên hỏi tôi. Bác ấy có thói quen làm bữa sáng, vì sợ quá nhiều calo. Bác ấy nấu những món bác ấy thể ăn, nhưng cũng hạn chế mọi người trong nhà, ai muốn ăn gì ăn.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Bình thương bác Brendon phải ăn sắp xong bữa- sáng-thứ-bảy-hoành-tráng (toàn chất béo va cholesterol) rồi, vậy mà giờ này tôi vẫn nghe thấy tiếng ngáy như sấm rền của bác ấy vọng ra từ trong phòng ngủ.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi qua phòng khách và bước vào trong bếp. “Chỉ lát bánh mỳ nướng thôi ạ. Lát cháu hẹn ăn trưa với bạn rồi.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Bác Val cất hộp bánh waffle trở lại vào tủ lanh và đưa cho tôi ổ bánh mỳ ít calo - loại bánh mỳ duy nhất bác ấy chịu mua. “Với Emma à?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi lắc đầu và cho hai lát bánh mỳ vào trong lò nướng, sau đó đưa tay xốc lại cái quần pajama và kéo dây rút buộc lại cho chặt.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Lông mày bác ấy lập tức nhướn lên đầy nghi hoặc: "Cháu có bạn trai rồi à? Bác có biết người đó ?” Hả, bác ấy hỏi thế là ý gì? “ phải là ai trong đám bạn trai cũ của chị Sophie đấy chứ?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Chắc đâu ạ." Bác Val chưa bao giờ che giấu nỗi thất vọng thường trực của mình đối với tôi, bởi vì giống như con của bác ấy— học sinh năm hai trung học đầy tham vọng và hướng ngoại - tôi hề hứng thú với các hoạt động của hội học sinh, hay đội khiêu vũ, hay ủy ban tổ chức lễ hội carnival mùa Đông. phần cũng là vì chị Sophie khiến cho cuộc sống của tôi thành địa ngục nếu tôi dám xâm phạm vào lãnh địa “của chị ấy”. Nhưng lý do chính vẫn là vì tôi phải làm thêm để kiếm tiền trang trải cho cái xe, và tôi chẳng thà dành chỗ thời gian rảnh rỗi ít ỏi còn lại của mình với Emma còn hơn là ngồi giúp đội khiêu vũ gắn đá lên các bộ trang phục lấp lánh.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Mặc dù Nash chắc chắn nhận được ủng hộ nhiệt tình của bác Val, nhưng tôi muốn bị bác ấy bám theo tra hỏi lúc tôi về nhà sau đó, với đôi mắt hấp háy đầy hi vọng về cải thiện nào đó trong quan hệ xã hội của tôi - thứ mà tôi chẳng bao giơ màng tới. Tôi hạnh phúc với Emma và đám bạn của cậu ấy.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Tên ấy là Nash.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Bác Val mở ngăn kéo lấy dao phết bơ. “Cậu ta bao nhiêu tuổi?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi gào thầm trong bụng. “Năm cuối trung học ạ.” Rồi, bắt đầu...
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nụ cười miệng bác ấy giờ sắp ngoác ra tới tận mang tai rồi. “Tuyệt quá!”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tất nhiên, ý bác ấy thực muốn là “Hãy vươn lên từ bóng tối, và những kỳ thị của xã hội mà bước ra ánh sáng chói lòa của chấp nhận!” Hoặc mấy câu triết lý rởm đời tương tự. Bởi vì theo quan điểm của bà bác và chị họ quý báu của tôi, thế giới chỉ tồn tại hai dạng người: Sáng lấp lánh và bụi bặm. Và nếu bạn sáng lấp lánh đương nhiên bạn phải nằm ở nhóm còn lại...
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi quệt mứt dâu lên bánh mỳ và ngồi xuống bàn ăn. Bác Val rót thêm cà phê vào cốc, sau đó giơ điều khiển bật cái TV 50 inch màn hình phẳng trong phòng khách, kết thúc “cuộc trò chuyện” buổi sáng của hai bác cháu.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “... trực tiếp từ CLB Taboo, tại khu West End, nơi thi thể của Heidi Anderson, 19 tuổi được tìm thấy sàn phòng vệ sinh.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Khônggg...
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Bụng tôi quặn lại, lát bánh mỳ cắn dở rơi chỏng chơ xuống đĩa. màn hình, nữ phóng viên mặt mày nghiêm nghị đứng tại con hẻm nơi tôi và Emma vừa chuồn vào chưa đầy mười hai tiếng trước. Kế đó là bức ảnh chị Heidi Anderson mặc áo phông trường Đại học UT Arlington cười toe toét bãi cỏ, mái tóc đỏ rực bay phất phơ trong gió.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Chính là chị ấy.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi bỗng thây ngạt thở.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Kaylee, cháu sao thế?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi chớp mắt và hít hơi nhanh, sau đó ngước mắt lên nhìn bác Val, ngươi nhìn chằm chằm vào lát bánh mỳ phết mứt dâu cắn dở đĩa của tôi. Vẫn còn may là tôi chưa cho ra nốt nửa còn lại đấy.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H có gì ạ. Bác cho tiếng to lên chút được ạ?” - tôi gạt cái đĩa sang bên và bác Val bấm nút điều khiển TV, nhíu mày nhìn tôi đầy khó hỉểu.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H các cơ quan chức năng chưa phát ra nguyên nhân tử vong là gì” — tiếng phóng viên vọng ra từ TV — “Nhưng theo như lời của nhân viên quán bar, người phát ra thi thể của Anderson, hề có dấu hiệu của xô xát hay ẩu đả.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Hình ảnh TV lại thay đổi và giờ là hình ảnh chị Traci Marshall nhìn vào máy quay, khuôn mặt trắng bệch, giọng run rẩy như sắp khóc. “ ấy nằm ở đó giống như ngủ vậy. Tôi cứ tưởng ấy chỉ uống say quá nên ngất thôi, cho tới khi phát ra ấy còn thở nữa.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Kế đó phóng viên bình luận câu gì đó nhưng tôi nghe vì bị bác Val xen vào hỏi trước: “Đó có phải là chị của Emma ?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Vâng, chị ấy là nhân viên quầy bar ở CLB Taboo.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Bác Val lại quay ra theo dõi TV rồi lắc dầu thở đài. “Đúng là bi kịch..
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi gật đầu. Bác biết chuyện gì xảy ra đâu. Nhưng tôi biết.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Toàn thân tôi sởn hết gai ốc vì sợ. Chuyên đó thực xảy ra.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H từng chứng kiến ít những cơn hoảng sợ trước đây của tôi nên giờ hai bác nhà tôi còn để tâm tới mây câu chuyện về bóng tối mờ ảo và cái chết được báo trước này nữa. Và chính vì có cách nào dỗ cho tôi nín thét, khi tiếng thét ấy thoát ra, việc duy nhất họ có thể làm là đưa tôi về nhà — trùng hợp, nó đồng nghĩa với việc đưa tôi tránh xa khỏi nhân tố gây ra cơn hoảng loạn — rồi chờ cho tôi bình tâm trở lại. Trừ có lần gần đây nhất, họ đưa tôi thẳng tới bệnh viện vào khoa tâm thần và bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt đầy thương hại. Lo lắng. Và mặc dù ra thành lời nhưng tôi biết cả hai đều thở phào nhõm khi đứa mất trí là tôi chứ phải con quý báu của họ.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nhưng giờ tôi có bằng chứng là mình bị điên rồi. Đúng ? Tôi nhìn thấy chị Heidi Anderson bị bóng tối bao phủ và biết rằng số chị ấy tận. Tôi cũng kể cho Emma và Nash nghe. Và giờ lời tiên đoán của tôi linh nghiệm.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi đứng bật dậy, nhanh tới nỗi xém chút nữa xô đổ cả ghế. Tôi cần phải kể với ai đó. Tôi cần phải nhìn vào mắt ai đó và xác định lại câu chuyện này lần nữa, để chắc chắn rằng mình phải tưởng tượng ra bản tin vừa rồi. Bởi vì nếu đến cả chuyện bóng tối và cái chết mà tôi còn tưởng tượng ra được có gì mà cái đầu bệnh tật đáng thương này phóng tác ra được. Có điều tôi thể kể chuyện đó với bác Val mà bỏ qua chi tiết mình lén tới CLB đêm qua. Và khi bác ấy biết tôi trốn nhà chơi đêm cần thêm câu nào nữa. Bác ấy lập tức tịch thu hết chìa khóa của tôi và gọi điện cho bố tôi.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Vì thế... có thể bỏ qua bác Val. Nhưng Emma chắc chắn tin lời tôi.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi bỏ đĩa vào trong bồn rửa bát và chạy vụt lên phòng lờ coi như nghe thấy tiếng bác ấy gọi với theo. Đóng sập cửa lại sau lung, tôi phi nhanh tới cạnh giường, nhấc vội cái điện thoại cắm sạc pin từ tối hôm  qua lên và quay số.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi gọi vào di động của Emma và suýt nữa rú lên vì bât ngờ khi nhận ra người nghe máy là mẹ cậu ây. Nhưng tối qua chẳng phải lần đầu tiên Emma về nhà sớm tận tiếng rồi đó sao? Rốt cuộc lần này cậu ấy bị phạt cấm túc vì chuyện gì cơ chứ?
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Cháu chào Marshall” - tôi nằm phịch ra giường, ngưóc mắt nhìn lên trần nhà hình vò trứng của mình — “ cho cháu gặp Emma với ạ. Cháu có chút việc quan trong muốn với bạn ấy.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Marshall thở dài. “Hôm nay được, Kaylee ạ. Tối qua Emma về nhà trong tình trạng hơi thở nồng nặc mùi rượu rum. Con bé bị phat cấm túc vô thời hạn. hy vọng rằng cháu uống với Emma.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Ôi mẹ ơi. Tôi nhắm chặt mắt lại, cố gắng nghĩ ra câu trả lời hợp lý để làm cho tình hình của Emma tồi tệ hơn. Nhưng chẳng nghĩ ra được câu nào. “Ưm... dạ ạ. Vì cháu còn phải lái xe.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Cũng còn may là trong hai đứa vẫn còn chút tỉnh táo. nhờ cháu việc, lần sau nhớ chia sẻ cho Emma chút tỉnh táo đó với nhé. Nếu còn cho nó ra khỏi nhà."
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Da, yên tâm, Marshall ạ.” Tôi cúp máy, đột nhiên thấv mừng thầm vì ngủ lại nhà Marshall, như dự định ban đầu. Với việc Emma bị phạt cấm túc và chị Traci có lẽ vẫn chưa hết sốc, hiểu bữa sáng ở nhà đó gượng gạo tới mức nào.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Sau phút ngập ngừng, cộng thêm chút lo lắng, tôi quyết định gọi điện cho Nash, bởi vì mặc dù có nhiều lời đồn đại hay về và cá nhân tôi vẫn còn chút nghỉ ngờ về động cơ của , nhưng ít ra ấy cười phá lên khi tôi kể cho nghe về cơn hoảng sợ của mình.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Giờ Emma bị phạt cấm túc, chỉ còn mỗi Nash là người duy nhất biết chuyện.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi lại nhấc điện thoại lên — và chợt nhớ ra mình hề biết số của ấy.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi rón rén vào phòng khách lấy quyển danh bạ điện thoại trong ngăn kéo và quay trở lại về phòng, cẩn thận để hai bác, ríu rít chuẩn bị đồ ăn với nhau trong bếp, nghe thấy. Có bốn nhà họ Hudson nhưng chỉ có duy nhất nhà nằm trong khu phố nhà . Sau ba hồi chuông, Nash là người bắt máy.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tim tôi đập mạnh tới mức tôi tin rằng Nash ở đầu dây bên kia cũng có thể nghe thấy, và trong vài giây tôi chỉ biết im lặng thốt ra được lời nào.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Alo?” — hỏi lại, giọng có vẻ khó chịu của người ngái ngủ.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Chào , là em, Kaylee đây” – Cuối cùng tôi cũng bật ra được câu. Chỉ hy vọng ấy vẫn còn nhớ tôi là ai - và rằng tôi hề tưởng tượng ra điệu nhảy với Nash tối qua. Bởi vì thú sau những chuyện vừa xảy ra tối qua và bản tin sáng nay, ngay đến bản thân tôi cũng bắt đầu tự hỏi hiểu những gì chị Sophie về tôi có phải là .
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Nash hắng giọng, giọng vẫn khản đặc vì ngái ngủ. “Chào em. Đừng là em gọi để hủy cuộc hẹn trưa nay nhá.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi thể mỉm cười khi nghe thấy câu đó của . “ ạ. Em... xem tin tức sáng nay chưa?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H còn chưa nhìn xuống tới cái sàn nhà nữa là” — vừa vừa ngáp dài. Qua điện thoại, tôi có thể nghe thấy tiếng cót két của cái đệm lò xo. Hóa ra ấy vẫn giường.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi lắc lắc đầu cố gắng phanh cái trí tưởng tượng ngày càng bay xa của mình lại. Giờ tôi cần phải tập trung vào vấn đề chính trước mắt. “ hãy bật TV lên
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H quan tâm lắm tới tin tức thời ...” - lại có tiếng đệm lò xo cọt kẹt lúc trở mình.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi nhắm nghiền mắt lại, hít hơi sâu rồi : “Chị ấy chết rồi, Nash ạ.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Hả?” - giọng ấy giờ nghe có vẻ tỉnh táo hơn - “Ai chết cơ?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi ngồi bật dậy và đến lượt cái giường của tôi phát ra tiếng động - “Cái chúng ta gặp ở CLB ý. Chị của Emma là người phát ra thi thể của chị ấy trong phòng vệ sinh của CLB Taboo đêm qua.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Em có chắc đó là chị ta ?” Giọng ấy tình ngủ hoàn toàn.
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H tự xem tin .” — tôi với lấy điều khiển bật cái TV 19 inch đặt nóc tủ lên và bấm liên tục cho tới khi tìm được kênh phát bản tin này — “Kênh 9 ý.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi nghe thấy tiếng TV bật lên và tràng cười như chợ vỡ vang lên từ phía đầu dây bên kia. Nhưng chỉ độ giây sau, thanh đấy nhanh chóng được thay thế bằng kênh tin tức giống như tôi xem, “Ôi ” - Nash thốt lên. hỏi tôi giọng đầy nghiêm trọng - “Kaylee này, chuyện tương tự từng xảy ra với em chưa? Ý là trước đây em đoán đúng lần nào chưa?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Tôi ngập ngùng, do dự biết nên kể cho Nash nghe đến đâu. Nhắm nghiền mắt lại, tôi cố tìm cho ra câu trả lời  nhưng vô ích. Cuối cùng tôi thở dài cái thượt, quyết định hết mọi chuyện cho nghe. Dù sao ấy cũng biết cái phần kỳ cục nhất rồi. “Em biết. Với cả chuyện này tiện qua điện thoại ”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H Điều cuối cùng tôi cần lúc này là bị hai bác mình nghe lỏm được câu chuyện này. Và khi ấy nếu họ phạt cấm túc tôi cả đời, chắc cũng tống thẳng tôi vào bệnh viện tâm thần.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H qua đón em. Nửa tiếng nữa nhé?”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H “Em đợi ở ngoài đường.”
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H
      cungquanghang.com A N H cungquanghang.com N G A cungquanghang.com KATHERINEcungquanghang.com A N H

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,735
      3
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Beta: Dĩnh Dĩnh
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B TÔI TẮM TRONG THỜI GIAN KỶ LỤC. Chỉ 24 phút sau khi cúp máy cuộc điện thoại với Nash, tôi kịp tắm táp sạch , quần áo chỉnh tề và quên lớp trang điểm , đủ để giấu cú sốc vừa trải qua ban sáng. mải mê là tóc tôi nghe thấy tiếng xe đỗ xịch trước cửa.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Ôi . Nếu tôi nhanh chân, bác Brendon bắt Nash vào trong nhà và đặt ra hàng tá những câu hỏi cho , khác gì điều tra tội phạm cho mà xem.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi rút vội cái máy là ra, phi như bay vào trong phòng vơ vội lấy điện thoại, chìa khóa và ví rồi chạy nhanh ra cửa, quên làm tràng “chào buổi sáng bác” và “tạm biệt bác” vói ông bác trợn tròn mắt hiểu chuyện gì xảy ra.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Giờ ăn trưa sớm quá. Hay là bọn mình ăn pan¬cake ?” Nash quay sang hỏi, sau khi tôi yên vị trong chiếc xe của mẹ và đóng chặt cửa xe.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Ừm, cũng được ạ.” Mặc dù lương tâm tôi vẫn còn chưa hết day dứt bởi cái chết bất ngờ của chị Heidi Anderson, cộng thêm việc ngồi sát cạnh bên cạnh Nash như thế này, e răng giờ có ăn gì cũng như nhau cả thôi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Xe của mẹ Nash có mùi cà phê trong khi từ người ấy tỏa ra mùi thơm dịu mát của xà phong và thuốc đánh răng rất dễ chịu. Tôi chỉ muốn có thể hít hà hương thơm ấy ỉâu, và làm sao rời được mắt khỏi cái cằm nhẵn nhụi của sáng nay, mà tối qua thôi vẫn còn khá thô ráp, nhưng kém phần nam tính. Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác lúc má chạm vào má mình và phải nhắm mắt lại cố gắng xua tan cái ký ức nguy hiểm đó.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Mình phải là mục tiêu chinh phục của ấy, cho dù ấy có tổ ra tốt bụng hay ga-lăng với mình đến đâu. Tôi cần phải nghĩ ra chuyện gì đó để , để ấy nhận ra những khát vọng thầm kín tuôn trào xố xả trong đầu tôi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Ơ xe mẹ khởi động được rồi à” - xong tôi mới thấy là mình ngớ ngẩn. Dĩ nhiên là xe khởi động được ấy mới được tới đây chứ. Tôi lầm bầm tự rủa thầm trong bụng.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B hơi quay sang liếc tôi cái, đủ khiến cho toàn thân nóng ran lên như có lửa đốt. “Chắc do may mắn thôi.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi chỉ biết gật đầu hưởng ứng và nắm chặt lấy cái dây an toàn trước ngực, cố gắng ép bản thân nghĩ về chị Heidi Anderson để nghĩ vẩn vơ về Nash và... những ý nghĩ mà tôi được phép nghĩ tới.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Chúng tôi dừng xe ở tiệm Jimmy’s Omelet, chuỗi cửa hàng chuyên phục vụ bữa sáng tới tận ba giờ chiều. Nash ngồi dối diện với tôi, hai tay chống lên bàn và tay áo xắn lên tới tận khuỷu.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Ngay khi chúng tôi gọi món xong và chị nhân viên phục vụ vừa khỏi, Nash lập túc nhoài hẳn người về phía trước, nhìn chăm chăm vào mắt tôi ra vẻ rất thân thiết, như thể giữa hai chúng tôi còn có cái gì đó hơn là bài hát trong hẻm tối hay cái chạm má gần-như-hôn. Có điều tôi tìm thấy đùa cợt hay tán tỉnh trong ánh mắt nhìn mình, trái lại tôi chưa bao giờ thấy ấy nghiêm túc như thế. Hơi thoáng buồn. Và có vẻ như là lo lắng.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “OK...” — hạ giọng — “Vậy là đêm qua em tiên đoán về cái chết của tóc đỏ đó và sáng nay tin tức đưa tin là ấy chết .”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi gật đầu, nuốt nước bọt cái ực. Nghe ấy diễn giải việc như vậy — thẳng và — mới thấy câu chuyện này điên rồ và đáng sợ. Giờ tôi cũng chẳng biết giữa “điên rồ” và “đáng sợ” cái nào tệ hơn nữa.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Em em từng có những linh cảm như thế trước đây?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Chỉ vài lần thôi ạ.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Thế có lần nào thành chưa?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi lắc đầu, sau đó nhún vai, dùng tay mân mê cái khăn ăn trước mặt. “Em cũng biết.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Nhưng em biết việc lần này là do xem tin tức TV đúng ?” — tôi gật gật đầu, mặt vẫn tiếp tục cúi gằm xuống bàn. Nash tiếp — “Vậy là mấy lần kia rất có thể cũng trở thành thực mà em hề hay biết.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Chắc thế.” Nếu đó là thực tôi cũng muốn biết.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Khi tôi quyết định hướng tập trung của mình lên cặp dao dĩa bàn, tôi kịp liếc thấy quan sát tôi rất chăm chú, như thể từng câu từng chữ của tôi có thể mang ý nghĩa quan trọng nào đó. Hai môi mím chặt, cái trán nhăn lại vì tập trung cao độ.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi nhấp nhổm cái ghế đệm, cảm thấy thoải mái trước cái nhìn đầy chăm chú đó của . Hẳn là giờ ấy nghĩ tôi là đứa quái dị. đứa con nghĩ rằng mình có thể biết trước được ai sắp phải chết - có thể với số người, đây là điều khá thú vị nhưng ràng ngươi bình thường nghe vào nghĩ ngay là tôi bị điên.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Còn nếu quả thực là tôi có thể dự đoán trước được cái chết quả là đáng sợ.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nash nhíu mày, hết nhìn mắt bên trái lại nhìn qua mắt bên phải của tôi như thể muốn tìm kiếm điều gì đó cụ thể. “Kaylee này, em có biết tại sao chuyện này lại xảy ra ? Như thế có nghĩa là gì?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tim tôi đột nhiên quặn thắt lại, đau đến nỗi tôi phải nắm chật lấy cái khăn ăn trước mặt. “Làm sao biết được nó có ý nghĩa gì cơ chứ?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B... biết" - Nash thở dài, dựa lưng ra sau ghế, tay mân mê cái bình nước sốt dâu tây - “Nhưng em nghĩ rằng nó hẳn phải mang ý nghĩa nào đó à? Ý là đây đâu phải là chơi xổ số hay cá độ đua ngựa. Chẳng nhẽ em muốn biết tại sao mình có thể làm như vậy a? Hoặc là giới hạn khả năng của em đến đâu? Hoặc là…"
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B hề" — tôi ngẩng phắt đầu lên, dõng dạc - “Em muốn biết tại sao hay là làm như thế nào. Tất cả những gì em muốn biết bây giờ là làm thế nào để chuyện đó chấm dứt.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nash lại nhoài người về phía tôi, tiếp tục dùng đôi mắt nâu lục nhạt kia làm cho trái tim tôi điên đảo. "Nếu em thể dừng lại sao?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tâm trạng tôi càng lúc càng xấu sau mỗi câu hỏi của . Tôi lắc đầu quầy quậy, nhất quyết chịu thừa nhận điều đó.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Sau hồi đấu trí bằng mắt với tôi, cuối cùng ánh mắt cũng dịu lại. Đầy cảm thông. “Kaylee ạ, em cần được giúp đỡ.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Mặt tôi tối sầm xuống, cảm giác giận dữ và bị phản bội dâng trào trong tôi. “ cho rằng em cần phải gặp bác sỹ tâm lý chứ gì?” - hơi thở của tôi càng lúc càng gấp, khi tôi nhớ lại quãng thời gian khủng khiếp ở trong bệnh viện tâm thần với những chiếc áo liền quần sáng màu, những chiếc kim tiêm, và còng tay quấn quanh giường - “Em hề bị điên.” Tôi đứng phắt dậy và ném con dao xuống bàn. Nhưng Nash nhanh tay nắm lấy cổ tay tôi giữ lại trước khi tôi kịp lướt qua chỗ ngồi và rời khỏi đó.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Kaylee, khoan , ý phải..."
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Bỏ tay em ra” - tôi rất muốn giật mạnh ra khỏi tay , nhưng lại sợ rằng nếu ấy chịu buông ra tôi vẫn thua. Dù là cái còng tay bốn cạnh hay là bàn tay cứng như thép kết quả vẫn như nhau nếu tôi thể thoát ra được. nỗi hoảng sợ từ từ xâm chiếm con người tôi, trong khi vẫn đấu tranh để vùng vẫy thoát khỏi . Tôi cần phải bình tĩnh lại, và để làm được điều đó tôi quyết định phản kháng lại Nash nữa.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Mọi ngươi nhìn kìa..- Nash thào, giọng đầy khẩn khoản.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Thế bỏ tay em ra” - tôi thở cách khó nhọc, mồ hôi ướt đẫm hai bên thái dương - “Em xin đấy.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B buông tay tôi ra.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi thở ra hơi dài và nhắm chặt mắt lại. Cơn hoảng loạn khi nãy dịu nhiều. Nhưng tôi vẫn dám cử động, vẫn chưa được. Bởi vì nếu cử động, chắc chắn tôi quay đầu bỏ chạy.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi đưa tay xoa xoa cái cổ tay vừa bị Nash nắm, ý thức được rất là cả quán ăn đổ dồn mọi con mắt về phía bàn chúng tôi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Kaylee, làm ơn ngồi xuống em. hề có ý đó.” Nash nhàng phân trần.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi thả lỏng hai tay, hít hơi sâu.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Làm ơn em” - ấy nhắc lại. Và phải khó khăn lắm tôi mới ép được bản thân từ từ quay về chỗ cũ và ngồi xuống, hai tay đặt đùi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Chúng tôi cứ im lặng ngồi như thế - tôi nhìn chằm chằm vào cái khăn trải bàn, còn nhìn tôi - cho tới khi bầu khí trong quán ăn bắt đầu rôm rả trở lại, còn ai để ý tới hai đứa nữa.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Em ổn chứ?” - cuối cùng Nash quyết định mở lời trước, trong khi nhân viên phục vụ mang thức ăn ra cho cái bàn sau lưng tôi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Em cần bác sỹ” - tôi ngước mắt lên nhìn đầy thách thức, chuẩn bị tinh thần sẵn sàng cho cuộc khẩu chiến.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nash thở dài, rồi tần ngần giải thích: “ biết. Ý là em cần phải chuyện này với hai bác của em.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Ôi giời...”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Có thể họ giúp được em, Kaylee ạ. Em cần phải kể chuyện này cho ai đó biết.."
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Họ biết từ lâu rồi, OK?” - tôi chợt nhận ra nãy giờ mình xé tan mây tờ giấy ăn từ lúc nào biết. Tôi nhìn Nash và quyết định kể hết mọi điều cho ấy nghe. Giờ tôi cũng chẳng cần lo lắng xem ấy nghĩ gì về mình nữa.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Lần gần đây nhất khi chuyện này xảy ra em vô cùng hoảng sợ và bắt đầu hét ầm ỹ hết cả lên. sao ngừng lại được. Họ đưa em vào bệnh viện và cột chặt em lại giường, tiêm cho em hết loại thuốc này tới loại thuốc khác và kiên quyết thả em ra cho tới khi chắc chắn rằng em vượt qua được “chứng hoang tưởng và hoảng loạn” của mình và về chuyện đó nữa. OK? Vì thế em nghĩ việc kể cho họ là cần thiết, trừ phi em muốn dành cả kỳ nghỉ thu tới trong bệnh viện tâm thần.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nash chớp chớp mắt và chỉ trong giây ngắn ngủi đó tôi có thể đọc thấy biết bao cung bậc cảm xúc ra trong mắt : Từ ngạc nhiên tới ghê tởm và phẫn nộ để rồi cuối cùng chuyển thành cơn thịnh nộ, hai tay nắm chặt lại như muốn đấm cái gì đó.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Ngây người ra mất lúc tôi mới hiểu rằng tất cả những cái đó phải hướng về tôi. Rằng ấy hề giận dữ hay xấu hổ khi bị bắt gặp cùng kẻ tâm thân như tôi. Hoặc có thể vì vẫn chưa có ai biết về căn bệnh của tôi. ai ngoài chị Sophie và bố mẹ chị ấy phải dọa là nhốt chị ấy ở trong nhà vĩnh viễn nếu dám để lộ bí mật của gia đình ra ngoài.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Em phải ở trong đó bao lâu?” - Nash nhìn tôi đau đáu, khiến tôi bổng chột dạ biết ấy có thể nhìn xuyên qua đôi mắt và vào trong tâm trí của mình hay .
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi thở dài, đưa tay nghịch nghịch mây chai nước sốt bàn. “Sau tuần, khi thấy em còn linh tinh nữa, bác em đưa em ra khỏi đó, cần biết có ngược lại với chỉ định bác sỹ điều trị hay . Họ với nhà trường là em bị cúm.” Khi đó tôi vẫn học năm thứ hai trung học, gần năm trước khi gặp Nash, lúc Emma bắt đầu hẹn hò với đám bạn cùng đội bóng của .
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nash nhắm mắt và thở ra hơi dài. “Họ thể đối xử với em như vậy. Em đâu có bị điên. Chuyện xảy ra đêm qua chứng minh điều đó.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi gật đầu, biết phải gì hơn. Nếu tôi hiểu sai ý và đùng đùng bỏ như khi nãy, có lẽ tôi bao giờ có thể đứng thẳng lưng và đường hoàng lại trong trường mất. Hơn nữa, tôi còn nhiều chuyện khác quan trọng hơn cần giải quyết. Bí mật của tôi bị lộ, ruột gan và tâm can tôi cũng được phơi bày, ngay cả những ký ức kinh hoàng trong bệnh viện tôi vốn muốn đào sâu chôn chặt cũng lại lần nữa được xới lên.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Em cần phải lại chuyện này với hai bác và...”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nhưng ấy vẫn làm như nghe thấy câu trả lời của tôi. ". .nếu họ tin lời em, hãy gọi cho bố.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nash chưa kịp mở miệng tranh luận tiếp với tôi phải ngưng bặt vì phục vụ mang đồ ăn tới đặt trước mặt hai chúng tôi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “OK, chúc hai bạn ngon miệng. Nếu cần gọi thêm cái gì cứ gọi tôi nhé.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nhưng tất cả những gì tôi làm sau đó là ngồi cắt bánh ra thành từng miếng và di chúng quanh dĩa cho tới khi mềm nhũn ra vì ngấm nước sốt. Tôi chẳng có lòng dạ nào mà ăn lúc này cả. Ngay đến Nash cũng chỉ ăn được vài miếng rồi bỏ dở.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Cuối cùng đặt dĩa xuống và hắng giọng cho tới khi tôi chịu ngước mắt nhìn lên mới thôi. “ thể thuyết phục được em chuyện này đúng ?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi lắc đầu. khẽ nhíu mày, rồi thở dài và cuối cùng gượng cười hỏi tôi: “Em nghĩ sao về loài ngỗng?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Kết thúc bữa sáng, tôi ăn miếng nào còn Nash cũng chẳng muốn ăn. Hai đứa dừng lại ở tiệm bánh mỳ và mua túi bánh mỳ cũ của ngày hôm qua, sau đó lái xe tới thẳng hồ White Rock để cho đàn ngỗng ở đó ăn. Phải công nhận trong đàn có mấy con siêu ghê gớm và tham ăn, khác gì đám tiểu quỷ. Tôi xém chút nữa mất ngón tay chỉ vì cái thói tham ăn đó của chúng, còn Nash bị la ó muốn thủng màng nhĩ chỉ vì lấy kịp bánh mỳ ra khỏi túi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Khi bánh hết, chúng tôi ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi đó và dạo quanh hồ. Gió thổi làm tóc tôi rối tung lên và khi tôi vấp phải hòn đá, Nash nắm lấy tay tôi, tôi cứ để yên cho nắm như thế. yên lặng giữa hai chúng tôi mới thoải mái làm sao! Dĩ nhiên là tôi thấy thoải mái rồi, khi mà giờ biết hết mọi góc tối trong tâm hồn tôi, từng ngóc ngách trong suy nghĩ của tôi và chưa lần gọi tôi là kẻ điên — hay cố gắng làm cho tôi vui lên.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tại sao? Tôi lén ngắm nhìn khuôn mặt lúc nheo mắt vì bị ánh nắng Mặt Trời phía bên kia hồ chiếu phải. lẽ vì tôi đủ xinh đẹp?
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tất nhiên tôi hể mong muốn tên mình xuất trong bản danh sách “các chiến tích” của Nash như thiên hạ đồn đại. Nhưng tôi vẫn muốn biết liệu mình có tiêu chuẩn đó hay .
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nash mỉm cười khi nhận ra là tôi nhìn ấy. Dưới ánh nắng, mắt ấy bỗng có màu xanh nhiều hơn là nâu, và chúng như phản chiếu từng chuyển động từ từ của mặt nước, sẵn sàng muốn thôi miên bất kỳ ánh mắt nào trót lạc vào đó. Giống như tôi chẳng hạn. “Kaylee ơi, có thể hỏi em câu hơi riêng tư được ?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Ơ thế câu chuyện khi nãy về cái chết và chứng bệnh thần kinh của tôi gọi là chuyện riêng tư là cái gì?
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Chỉ khi chịu cho em hỏi câu liên quan đến .”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B ấy đắn đo mất lúc trước khi nhoẻn miệng cười tươi, để lộ bên má lúm đồng tiền, và bóp vào tay tôi. “Em hỏi trưóc .”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B có ngủ với chị Laura Bell ?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nash lập tức đứng khựng lại, sửng sốt nhìn tôi. “Như thế công bằng. đâu có hỏi em về các mối quan hệ trước đây của em.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi nhún vai, thích thú vì phản ứng vừa rồi của . “ cứ việc hỏi.” Tôi thậm chí còn chẳng cần tới bàn tay để liệt kê danh sách.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Mặt Nash nhăn tít lại, ràng ấy câu hỏi khác trong đầu. “Nếu em có giận ?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi nhún vai, thản nhiên trả lời: “Chuyện đó chẳng liên quan gì tới em.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Thế sao em con hỏi làm gì?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Ối giời... “OK, câu hỏi mới.” - tôi kéo tay tiếp, gắng lấy hết can đảm để hỏi điều mà bản thân tôi cũng chắc là mình muốn biết câu trả lời. Nhưng tôi cần phải biết, trước khi mọi chuyện xa hơn — “ làm gì ở đây thế?” - tôi giơ tay hai đứa lên để nhấn mạnh - “ muốn đạt được điều gì từ chuyện này?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B tin tưởng của em. mong là như vậy.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Đầu tôi quay mòng mòng mất giây vì hề chuẩn bị tinh thần nhận được câu trả lời vậy. “Chỉ thế thôi à?” — tôi ngước mắt nhìn , lúc hai đứa bước lên cầu tàu. Kể cả nếu lời chăng nữa cũng thể chỉ có vậy. Tôi nửa đùa nửa chau mày hỏi — “ có chắc là phải tìm cách để ngủ với em đấy chứ?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Lần này ấy phá lên cười thực . Kế đó kéo tôi sát lại gần, dựa lưng vào cái hàng rào gỗ, môi chỉ còn cách mũi tôi vài phân. “Em mời mọc đấy à?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực và hai tay tôi ôm hững hờ sau lưng . Cơ thể ấy, mùi hương ấy, khuôn mặt ấy... ở rất gần tôi. Trong giây tôi gần như rơi vào trạng thái đê mê biết mình thiên đương hay Trái Đất nữa...
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Và rồi tôi bỗng bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, tự rơi bịch trở lại vơi tại khi sực nhớ ra rằng mình bao giờ muốn có tên trong danh sách các bạn cũ của Nash Hudson. Nhưng trước khi tôi kịp nghĩ ra phải thế nào cho ấy khỏi phật ý và mình cũng đỡ mất mặt thấy ánh mắt chợt lóe lên đầy vẻ tinh nghịch và cúi xuống hôn lên chóp mũi của tôi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi há hốc mồm kinh ngạc, trong khi Nash bật cười khúc khích. “ chỉ hỏi đùa thôi mà, Kaylee. ngờ em phải suy nghĩ lâu tới vậy.” nhoẻn miệng nhìn tôi cười rất tưoi, sau đó lùi lại bước và lại nắm lấy tay tôi, trong khi tôi vẫn đứng ngây người nhìn , hai má đỏ lựng lên vì xấu hổ.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Hãy hỏi câu hỏi của trước khi em đổi ý kiến.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nụ cười môi vụt tắt; câu chuyện đùa kết thúc. ấy còn muốn biết chuyện gì nữa ở tôi? lẽ ấy muốn biết trong bệnh viện tâm thần bệnh nhân được ăn trưa lúc mấy giờ chăng?
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Chuyện gì xảy ra với mẹ em thế?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Hả?
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Em phải trả lời, nếu muốn.” - dừng lại và quay sang nhìn tôi, cố cứu vãn lại tình hình mà ấy tưởng nhầm là khiến cho tôi thấy thoải mái. Trong khi thực tế tôi lại thấy nhõm khi hỏi tôi câu đó - “ chỉ là hơi tò mò biết mẹ em là người như thế nào.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi đưa tay vuốt mấy sợi tóc rủ trước trán sang bên. “ sao đâu” — Dĩ nhiên là tôi luôn ước rằng mẹ vẫn còn sống và tôi có thể sống cùng gia đình của mình, chứ phải gia đình của chị Sophie. Nhưng mẹ tôi mất quá lâu rồi, khiến tôi hầu như còn chút ký ức nào về bà. Vả lại tôi cũng quá quen với câu hỏi này rồi - “Mẹ em mất trong vụ tai nạn ô tô năm em 3 tuổi.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Thế em có hay gặp bố ?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi nhún vai, lấy chân đá viên sỏi cầu tàu xuống nước. “Trước đây năm bố vẫn tới thăm em vài lần” — là vài lần chứ thực chất chỉ vào dịp Giáng sinh và sinh nhật của tôi mà thôi. Và giờ vài năm may ra tôi mới gặp ông được lần. Nhưng tôi cũng quá để tâm tới chuyện đó. Bố có cuộc sống riêng của bố - cứ cho là như thế - và tôi có cuộc sống riêng của tôi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Cứ nhìn vào ánh mắt đầy thông cảm mà Nash nhìn tôi bây giờ có thể thấy ấy nghe thấy cả những phần mà tôi ra thành lời. Rồi đột nhiên ánh mắt ấy đột ngột thay đổi theo chiều hướng mà tôi cũng biết phải diễn giải như thế nào cho đúng. “ vẫn nghĩ là em nên kể cho bố nghe về buổi tối ngày hôm qua.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi cau có quay phắt ngươi lại, đùng đùng rơi khỏi cầu tàu, hai tay khoanh trước ngực.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nash bước vội theo sau tôi. “Kaylee ơi... ”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B biết phản tồi tệ nhất trong toàn bộ câu chuyện này là gì ?" - tôi hỏi sau khi đuổi kịp và kéo tôi chậm lại.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Là gì?” — có vẻ hơi bất ngờ khi tôi chủ dộng mở lời trước về chuyện này. Trong khi hề có ý định tiếp về bố mình.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Tôi nhắm mắt lại, và khi cơn gió qua, tôi cảm nhận được hơi ấm của Mặt Trời khuôn mặt mình, trái ngược hoàn toàn với cảm giác lạnh buốt chạy dọc cơ thể tôi. “Đáng ra em phải làm cái gì đó để ngăn chuyện ấy xảy ra. Em biết là chị ấy chết vậy mà em làm gì. Ngay đến việc cảnh báo trước cho chị ấy em cũng chẳng làm. Em chỉ biết cúp đuôi và bỏ chạy về nhà. Chính em để cho chị ấy chết, Nash ạ.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B phải vậy” — giọng Nash đầy quả quyết. Tôi mở choàng mắt ra khi xoay người tôi sang đối diện với - “Em làm điều gì sai hết, Kaylee ạ. Việc em biết chuyện đó xảy ra có nghĩa là em có thể ngăn chặn nó lại.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Nhỡ đâu được sao? Em thậm chí cố thử, dù chỉ là lần!” Tôi quá mải mê phân tích xem cái chết của chị ấy có ý nghĩa như thế nào đối với mình mà chịu dừng lại lấy phút để suy nghĩ xem đáng ra mình nên làm gì cho chị ấy.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nash nghiêm mặt nhìn tôi : “Mọi chuyện đâu có đơn giản như thế. Cái chết phải tự dưng mà tới với bất kỳ ai. Nếu số của chị ấy tận chúng ta thể làm gì để ngăn điều đó lại.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Sao ấy có thể chắc chắn như thế? “Nhưng ít ra em cũng nên cho chị ấy biết…"
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B được!” - Nash sẵng giọng quát lên làm tôi giật bắn cả mình. Bản thân ấy có vẻ cũng hơi bất ngờ với chính phản ứng vừa rồi của . Tôi vội lùi lại bước, lúc chìa tay ra định nắm lấy tay tôi. Nash cúi đầu và giơ hai tay ra, ra hiệu rằng cố chạm vào tôi nữa, sau đó đút tay vào túi quần - “Chị ấy tin lời em đâu. Hơn nữa là rất nguy hiểm nếu em đũa giỡn với những thứ em chưa hiểu . Và em vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra mà. Hãy thề với nếu chuyện này lại xảy ra lần nữa và có mặt ở đó, em manh động làm bất cứ chuyện gì. Hay điều gì. Chỉ quay lưng và bỏ . OK?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “OK” - tôi gật đầu đồng ý. ấy bắt đầu khiến cho tôi hơi sợ khi mím chặt môi và nhìn tôi bằng đôi mắt mở to đầy khẩn thiết như vậy.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Hãy thề ” - Nash vẫn khăng khăng cầu - "Em phải thề là làm như lời dặn.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B “Em xin thề” - và tôi tự nhủ với lòng làm như vậy, bởi vào đúng thời khắc ấy, khi Mặt Trời dệt nên những vệt sáng xen lẫn vệt tối khuôn mặt Nash, trông ấy vừa có chút gì đó sợ hãi, lại vừa có chút đáng sợ.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B Nhưng tệ hơn nữa là có vẻ như ấy biết rất bản thân về chuyện gì.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com B I Mcungquanghang.com S T B

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :