1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Sương khói nhân gian - Du Du Nhân Nhân [ 10 chương - hoàn ]

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. thaotina

      thaotina Active Member

      Bài viết:
      289
      Được thích:
      170
      [​IMG]
      cungquanghang.com C Q Hcungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com N G A cungquanghang.com P K N
      cungquanghang.com C Q Hcungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com N G A cungquanghang.com P K N tác giả : Du Du Nhân Nhân
      cungquanghang.com C Q Hcungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com N G A cungquanghang.com P K N
      cungquanghang.com C Q Hcungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com N G A cungquanghang.com P K N biên tập : Candy
      cungquanghang.com C Q Hcungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com N G A cungquanghang.com P K N
      cungquanghang.com C Q Hcungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com N G A cungquanghang.com P K N Nguồn : http://nhuoclinh.wordpress.com/truyen-dai/cổ-dại/suong-khoi-nhan-gian/
      Last edited: 23/8/14

    2. thaotina

      thaotina Active Member

      Bài viết:
      289
      Được thích:
      170
      Biên tập: Candy
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H ***
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H [1] Nam kha
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Bình sinh Doãn Lễ chưa từng nghĩ rằng cảnh tượng huyền ảo thần tiên nhường ấy xuất trước mắt mình, kể cả hồi còn ở trong hoàng cung nguy nga lộng lẫy cũng chưa từng.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Đầu xuân, gió mát hây hây, sắc hoa dập dìu, mặc dù là giữa trưa, nhưng sương mù trong núi mãi chưa tan.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Khe suối uốn lượn quanh cây lê, như bức tranh thủy mặc vẽ bởi nét bút mảnh, thanh đạm, tao nhã.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H bóng xanh bích nhạt buông xuống từ cây lê, xoay vòng mặt đất, hóa thành hình người.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Nàng mặc lớp váy nhạt màu mềm mại như sương khói, eo thắt dây lưng hoa văn mây, dưới nếp xếp tay áo lụa là cổ tay trắng muốt, mái tóc đen mượt như suối, hai bên cài đôi trâm màu ngà trong suốt, cặp mắt màu xanh lam, mặt mày như vẽ, đeo trang sức chạm trổ hoa văn, khẽ nở nụ cười.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Nàng nô đùa ở khe suối nơi trăm hoa đua nở, lúc ngước mắt mới giật mình phát nơi đây chỉ có mình mình.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Doãn Lễ đứng bên kia suối, nhìn nàng uyển chuyển vượt suối đến trước mặt mình, cẩn trọng đánh giá .
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Chàng nhìn thấy ta?” thanh như dung mạo, tựa hoàng oanh, ngọc vỡ.[1]
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Hai mắt của tại hạ rất tốt, sao lại thấy nương được?” Doãn Lễ khó hiểu.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H thú vị, chàng lại nhìn thấy ta.” Nữ tử mỉm cười.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Doãn Lễ vừa định đáp lời, yết hầu bỗng nóng rực, khỏi ho khan, ngũ tạng bị ảnh hưởng nên đau nhức.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Đây là di chứng của độc dược năm xưa, cho dù được cận vệ trung thành cứu sống, may mắn được thần y cứu chữa, cũng thể khôi phục sức khỏe như lúc trước, cuối cùng dần suy yếu.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Khi Doãn Lễ ho khan khó ngừng, nàng kia chợt đưa tay lên bả vai , ánh mắt linh hoạt dao động : “Đây là chứng bệnh cũ, thân thể của chàng bị rút cạn rồi, có cố cũng vô dụng.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Nhưng đừng lo.” Nữ tử giơ hai ngón tay điểm đại huyệt của Doãn Lễ, sau đó dùng sức vỗ lên ngực cái mạnh. Chỉ chớp mắt Doãn Lễ cảm thấy nhõm, khí đen giữa hai chân mày tiêu tan, thoải mái hơn rất nhiều.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H nương phải người tộc ta, cớ gì lại cứu ta?” Giọng của Doãn Lễ hề có vẻ yếu ớt, tiếng dịu dàng như vọng về từ năm xưa, có điều nay lại hòa lẫn với từng trải và tang thương của thời gian, còn trong trẻo nữa.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Chàng nhìn thấy ta, vậy chàng và ta có duyên với nhau.” Nữ tử cười khẽ, quay người .
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Xin hỏi nương là?” Doãn Lễ biết vì sao bỗng nhiên hôm nay mình lại nhiều hơn bình thường.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Nữ tử ngoái đầu: “Ta là tinh, sợ ta ăn chàng sao?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Ánh mắt màu xanh mê hoặc hồn phách con người, hai tay để móng dài như vuốt ưng giơ lên uy hiếp.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Doãn Lễ sợ, vén áo bào, ngồi xuống đất: “Nếu hướng thiện, khác con người, nếu người độc ác, xứng làm người.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Lần đầu tiên trong trăm năm nay nghe thấy tư tưởng như vậy, ta thích.” Nữ tử quay lại, ngồi xuống cạnh Doãn Lễ.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Chàng là người đầu tiên thấy ta, cũng là người đầu tiên cười với ta.” Nữ tử nhìn Doãn Lễ, trầm ngâm rồi hỏi: “Chàng tên là gì?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Vân Ly.” Doãn Lễ giấu tên , chỉ vì muốn dấy lên phong ba.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Là Vân trong mây mù, Ly trong biệt ly sao?” Nữ tử liếc mắt.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Phải.” Doãn Lễ gật đầu.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Tên của chàng may mắn, ngụ ý chia lìa, tốt tốt.” Thần sắc nữ tử nghiêm túc, càng có vẻ đáng .
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Doãn Lễ cười: “Vậy tên của nàng là gì?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Nữ tử cầm tay Doãn Lễ, viết trong lòng bàn tay : ‘Lê Huân’.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Lê Huân?” Doãn Lễ đoán thử.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Nữ tử thỏa mãn, vui mừng gật đầu.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Vì sao trực tiếp ra?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H ai biết tên của , cũng ai dám, lâu dần, ta chỉ nhớ cách viết, nhưng lại quên gọi như thế nào rồi.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Ánh mặt trời chiếu lên gương mặt trông nghiêng của nữ tử, lúc này Doãn Lễ dường như cảm giác được tịch mịch của nàng.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Lê Huân, màu trắng thuần khiết nhất thế gian, sương khói ấm áp lượn lờ, tên này nghe rất êm tai.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Cảm ơn chàng.” Nữ tử cười rất vui sướng, nhưng hình như nhớ ra điều gì, vội vàng đứng lên.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Vân Ly, hôm nay ta cứu chàng, chàng phải báo đáp. Hai ngày sau, chàng đến đây, mang cho ta bó hoa thơm nức được ?” Thực ra nữ tử cần báo đáp, chẳng qua muốn gặp lại nên viện cớ mà thôi.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Được.” Doãn Lễ vốn ngày ngày rảnh rỗi, lập tức đồng ý.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Chàng đáp ứng rồi được đổi ý, nếu chàng đến, ta ăn thịt chàng.” Nét cười của nữ tử muốn giấu cũng giấu được, chớp mắt biến mất.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H ***
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Hai ngày sau, Doãn Lễ quả thực cầm bó hoa lan vào khe suối khúc khuỷu trong núi, nữ tử kia chưa đến, Doãn Lễ bèn đứng dưới tàng cây lẳng lặng chờ.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Hai mắt bỗng tối đen, mắt Doãn Lễ bị bịt kín, mùi hoa thanh tân thoảng qua.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Khóe miệng Doãn Lễ cong lên: “Lê Huân, nàng đến rồi.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Chơi vui, chàng vừa đoán trúng.” Lê Huân bỏ hai tay ra, đến trước mặt Doãn Lễ.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Doãn Lễ đưa bó U Lan cho nàng, Lê Huân ngửi : “Sao hoa này lại có mùi.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Đây là hoa U Lan, mùi hương thanh khiết có thể tẩy cả dơ bẩn, giữa chốn tăm tối vẫn ngát mùi hương, sao lại có mùi được.” Doãn Lễ cũng lại gần, ngửi thấy mùi hoa tỏa ra bốn phía, ràng thơm ngào ngạt.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Nhìn bộ dạng của Doãn Lễ, Lê Huân nhịn được bật cười: “Chẳng lẽ chàng biết có cảm giác ư?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H có cảm giác?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H nhận ra vật, có cảm giác gì, ngay cả nhìn cũng chỉ thấy màu tối tăm.” Lê Huân cầm bó hoa lan, đặt trước mũi hít nhè , con mắt màu xanh nhìn về phía Doãn Lễ: “Đây là bi ai của .”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Ta vốn tưởng rằng tộc tu luyện, trăm độc bất xâm, đáng ra nên trường mệnh vạn năm.” Doãn Lễ than tiếc, nữ tử tinh nghịch như thế nhưng lại cảm giác được gì cõi đời này.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Bởi thế nên ta mới muốn trở thành người, cảm nhận những điều ta chưa từng trải nghiệm.” Lê Huân khát khao.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Cuộc sống của con người có lẽ cũng chẳng tốt đẹp đến thế.” Doãn Lễ từng trải qua đắng cay của thế gian, muốn nàng biết được nỗi bất lực và thống khổ của con người.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Nhưng mà, chưa từng biết chẳng phải còn nhàm chán hơn sao.” Cặp mắt xanh sẫm sáng rực lên như sao như lửa, Lê Huân dang hai tay, chân xoay tròn, mở miệng: “Ta muốn được ngửi mùi hoa, cảm nhận được mùi vị, thấy ánh mặt trời.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Gió mơn trớn mái tóc dài của nàng, làn váy lay động, cánh hoa tung bay, Doãn Lễ nhìn Lê Huân như vậy, trong lòng hiểu sao cảm thấy thương xót.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Sao nàng tới thăm nhân gian, nếu thế gian tốt đẹp ấm áp như nàng nghĩ, vậy nàng có thể trở về, lại tu luyện.” Doãn Lễ gợi ý cho Lê Huân.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Lê Huân dừng bước chân xoay tròn, ngừng lại nhìn Doãn Lễ hỏi: “ có thể chứ, ta có thể tới nhân gian?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Có gì là thể, chẳng lẽ nàng ra khỏi dãy núi này được sao?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Có thể ra ngoài, nhưng mà…” Cặp mắt xanh lam linh động của Lê Huân đảo qua, tiếp: “Chàng có thể cho ta mượn giọt máu ?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Nhấc tay chi lao.” Doãn Lễ nhặt hòn đá cứng lên, rạch giữa lòng bàn tay, máu đỏ tươi xuống theo đường chỉ tay.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Lê Huân chớp mắt tới bên, lấy tay hứng máu, máu tươi đỏ như mực đặc thấm vào làn da của Lê Huân, sau đó nàng làm lành vết thương của Doãn lễ.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Nàng nhìn hai tay của mình, nắm lại rồi buông ra, nở nụ cười lộ hàm răng trắng tinh, sáng lạn như ráng mây trời.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Máu tươi của nhân loại thần kỳ , chẳng trách lại có loại chuyên hút máu người.” Lê Huân thào tự , nàng vui vẻ cầm tay Doãn Lễ hỏi: “Có phải cơ thể ta trở nên chân hơn ?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Doãn Lễ còn chưa hiểu , cầm lại bàn tay của Lê Huân, nhiệt độ hơi man mát còn là hư ảo nữa.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Như vậy chỉ mình chàng nhìn thấy ta nữa, cảm ơn chàng, Vân Ly.” Lê Huân ôm chầm lấy Doãn Lễ như đứa bé vui vẻ, để mặt mình cọ cọ lên mặt Doãn lễ.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Doãn Lễ biết vì sao bản thân đẩy Lê Huân ra, thân thể cứng đờ, trong lòng nghĩ tính cách nàng chỉ như đứa trẻ.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Đến cuối hoàng hôn, Doãn Lễ dẫn Lê Huân về nhà, đối mặt với mọi thứ mới mẻ, Lê Huân đều cảm thấy vô cùng hứng thú.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Đình viện vùng sông nước Giang Nam, những mảnh ngói sứ phủ bụi ra đường cong dịu dàng tao nhã, cánh cửa sổ vách ngăn nhìn xuyên thấu, chạm trổ hoa chim trùng điệp, giữa hành lang gấp khúc buộc mành lụa, hải đường nở rộ, hạc xanh bài trí, sân nhà vuông vắn, sào trúc dựng thẳng, ứng với câu nhã thi ‘nhất cầm kỉ thượng nhàn, sổ trúc song ngoại bích’.[2]
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Mặc dù trang hoàng hoa lệ, nhưng khí khái tĩnh lặng và tao nhã này người ngoài muốn học theo cũng được.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Gia, đây là?” A Tấn thân là tổng quản, thấy nữ tử theo Tống Lễ mà suýt chút nữa rớt cả cằm.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Đây là người ta đưa về, ngươi cần hoảng hốt.” Doãn Lễ vỗ vai A Tấn, dí dỏm đùa.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Hiếm khi thấy Doãn Lễ giỡn thoải mái như vậy, nghĩ rằng vị nương này chắc chắn có chỗ hơn người, A Tấn cũng tỏ thái độ cung kính.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Lê Huân, đây là A Tấn, về sau nàng có cần gì, đến hỏi y là được.” Doãn Lễ giới thiệu cho Lê Huân.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “A Tấn, ta tên là Lê Huân, về sau chúng ta là bằng hữu.” Lê Huân cười ngọt ngào, ấm áp như gió xuân, khiến A Tấn cảm thấy dễ chịu, nhưng cũng dám quên quy củ, kính cẩn đáp: “Tiểu thư Lê Huân là bằng hữu của gia, là chủ tử, A Tấn là người hầu, tôn ti khác biệt, A Tấn sao có thể trở thành bằng hữu của tiểu thư.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Lê Huân hiểu lễ nghi của con người, chỉ có thể kéo tay áo Doãn Lễ hỏi: “Vân Ly, chủ tử là gì, người hầu là gì?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Doãn Lễ giải thích cho Lê Huân, quay sang với A Tấn: “Ngươi cứ thuận theo nàng , nàng phải loại người bị vấy bẩn chốn nhân gian, hiểu mấy chuyện này.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Nghe Doãn Lễ vậy, A Tấn cũng chối từ nữa, y thấy nữ tử này giống tiểu thư được nuông chiều trong bốn bức tường, cũng giống các vị phi tần hay đấu đá trong cung, vừa nhìn khiến người ta cảm thấy thân thiết và đơn giản, rành thế , chẳng trách gia lại đưa nàng về nhà, ở chung với nữ tử tốt như vậy khiến cho tâm tưởng con người ta cũng có thể trở nên trong sáng nhàn nhã hơn.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Vậy là kết thúc ngày đầu tiên Lê Huân tới nhân gian, ngày đến trăng tan, Doãn Lễ muôn thuở như dậy từ sớm tinh mơ, dạo hai vòng quanh đình viện, ăn xong bữa sáng, thấy Lê Huân, cho rằng tiểu nương ra ngoài chơi đùa, bèn an vị dưới tàng cây, pha ấm trà xanh, tay cầm sách cổ, chăm chú đọc.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H cơn gió ấm thổi qua, lật trang sách, đưa mùi hoa, chiếc lá rơi xuống vai Doãn Lễ, để tâm tới, nhưng chỉ chốc sau lại có ba chiếc lá rơi xuống chính giữa trang giấy, Doãn Lễ phất lá cây , thầm nghĩ giờ phải mùa thu, sao lá cây lại rụng nhiều vậy.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Ngẩng đầu lên, chợt trông thấy nữ tử ngồi thân cây cũng nhìn , hai bên đối diện nhau đều mang theo ý cười, nữ tử mặc quần áo sắc vàng nhạt nhảy xuống, cầm lá cây trong tay đặt lên bàn, nhìn nam tử nhạt như gió mát kia : “Cuộc sống của chàng khỏi quá tiên phong đạo cốt rồi, e rằng thần tiên trời cũng chẳng thanh nhàn như chàng.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Doãn Lễ cầm chén sứ, khẽ thổi nước trà xanh, hỏi: “Sao nàng ra ngoài chơi?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Lê Huân ngồi xuống, đoan trang cầm chiếc chén sứ khác: “Vốn định cùng chàng, nhưng chàng rất lười, đến xuất môn cũng muốn.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Bất luận cái đẹp hay cái xấu ta hầu như xem hết, trải nghiệm hết rồi, cần xuất môn nữa.” Doãn Lễ nhấp ngụm trà, quả nhiên ngọt mà gắt, cực phẩm trong các loại trà.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Lê Huân tranh luận, hai tay chống cằm, con mắt xanh lam nhìn cây cổ thụ bên bàn đá, cẩn thận đánh giá: “Cây lê này có phải lâu rồi trổ hoa ?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Từ lúc ta tới thấy ra hoa.” Doãn Lễ nhìn sách, đáp.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Chắc chắn dưới gốc cây chôn thứ gì đó, mới khiến rễ cây thể hấp thu khí đất, thể nở hoa.” Lê Huân khẳng định.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Doãn Lễ đặt sách xuống nhìn tán cây: “Sao nàng lại biết?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Lê Huân đáp lời Doãn Lễ, hai ngón tay cách chỉ vào phần rễ cây lộ thiên, ánh sáng xanh nhạt lên giữa lòng bàn tay, năm ngón tay khẽ móc lên, cái bình dính bùn đất chợt chui ra khỏi mặt đất.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Bởi vì, đây là .” Lê Huân đắc ý với Doãn Lễ.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Hóa ra dưới tàng cây có chôn cái bình, Doãn Lễ tiến lên xem xét, Lê Huân bóc lớp giấy dầu bọc kín bên ngoài, bỗng thấy phong thư đề tên.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Doãn Lễ chưa kịp ngăn cản, Lê Huân mở thư ra, trang giấy hơi ố vàng chỉ viết hai câu. câu là ‘Bình sinh chưa từng tương tư, vừa mới hiểu tương tư, quay quắt vì tương tư’,[3] câu khác là ‘tình kiếp cả đời, chỉ mong người gỡ’.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Doãn Lễ thấy thế khó tránh khỏi thương cảm, xúc động khẽ niệm: “Bình sinh chưa từng tương tư, vừa mới hiểu tương tư, quay quắt vì tương tư.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Ý là sao?” Lê Huân nghiêng đầu nhìn Doãn Lễ.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Ta vốn biết thế nào là tương tư, nay vừa biết, bị nỗi khổ tương tư giày vò.” Doãn lễ lắc đầu, thở dài: “Đáng sợ nhất là tương tư.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Tương tư là thú dữ lũ lớn hay sao? Ai cũng sợ nó ư?” Lê Huân giải thích sai lời Doãn Lễ, quả thực là trống đánh xuôi kèn thổi ngược, nhưng lời này lại khiến Doãn Lễ khuây khỏa: “Đúng vậy, tương tư rất đáng sợ, cho nên tuyệt đối được đụng phải tương tư.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Lê Huân nửa hiểu nửa , nhìn cái bình: “Bình này đựng Lê Hoa Nhưỡng, chắc được người ta chôn từ rất lâu rồi, chuyện hôm nay chớ để ngày mai, ta mở nó ra nhé, ta còn chưa bao giờ uống rượu Lê Hoa Nhưỡng.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Thế e là tốt.” Doãn lễ biết vật này gửi gắm nỗi tương tư, sao có thể đụng vào.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Người kia chắc chắn chờ được người mình muốn chờ nên mới chôn thư và bình rượu ở đây, hôm nay đào được lên coi là duyên phận, cớ gì phải phụ?”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H “Nàng nếm được mùi vị, chỉ mình ta thưởng thức được rượu ủ trăm năm hoặc ngàn năm trước, chẳng phải phí hoài rồi.” Doãn Lễ cảm thấy Lê Huân cũng có lý, nhưng Lê Huân có vị giác, tự rót tự uống khó tránh khỏi đơn.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Lê Huân ngẫm nghĩ rồi đáp: “Cũng phải, chi bằng cứ cất , chờ sau này ta thành người cùng chàng uống.”
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Hai người nhất trí, Doãn Lễ gọi người hầu, để bình rượu vào nơi mát mẻ.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H [1] Hoàng oanh, ngọc vỡ: Hình dung thanh trong trẻo.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H [2] Câu thơ khen ngợi nghệ thuật làm cửa sổ của vườn nhà cổ điển vùng Tô Châu.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H [3] Nguyên văn là: “Bình sinh bất hội tương tư, tài hội tương tư, tiện hại tương tư.” Trích trong “Thiềm cung khúc – Xuân Tình”.
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H *
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H P.S. Hơn hai tháng rồi mình mới quay lại phủi bụi cho nhà, biết mọi người quên mình chưa. :-(( Thời gian này mình bận nhiều chuyện nên có tâm trạng edit mấy (chứ thực ra phải là bận bù đầu có thời gian đâu >.< ra thấy thiệt là tội lỗi), cơ mà bộ Sương khói nhân gian khá ngắn nên mình cố gắng hoàn thành trước Tết để mọi người đọc cho liền mạch nha, coi như là đền bù đợt lười biếng vừa rồi. :”>
      cungquanghang.com J O Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com cungquanghang.com K A T H Truyện này thuộc thể loại cổ đại, có yếu tố huyền huyễn, kỳ thực nội dung phức tạp, cũng đặc sắc lắm (câu này nghe quen quen, hình như phần lớn truyện mình edit đều là thể loại nội dung đơn giản, đầu :)) ), nhưng mình thích cách viết và khí của truyện nên vẫn quyết tâm làm. Hy vọng mọi người thích. <3

    3. thaotina

      thaotina Active Member

      Bài viết:
      289
      Được thích:
      170
      ***
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D [2] Bồ đề
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D ngày, Lê Huân và Doãn Lễ ngồi dưới tàng cây lê, Doãn Lễ đọc sách, Lê Huân ngắm cây, mong ngóng hoa lê nở rộ, đến lúc đó nhất định ngát hương khắp vườn.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân nhìn quyển sách cổ trong tay Doãn Lễ, hỏi: “Vân Ly, chàng thích thảo nguyên phải ?”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Doãn Lễ ngước lên, trong mắt chứa vẻ kinh ngạc.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Cỏ thơm hữu tình giữ chân ngựa, mây lành vô cớ giấu lầu son.”[1] Lê Huân gật gù đắc ý niệm ra câu thơ trong quyển sách đọc hàng ngày.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Quả thực ta rất thích thảo nguyên, hồi trẻ từng tới đó lần, phong cảnh đẹp sao tả xiết.” Doãn Lễ nhớ lại quá khứ, từng du lãm khắp nơi, tiêu sái nửa đời người.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân thấy vẻ mặt hồi tưởng của Doãn Lễ, liền kéo tay : “Ta cũng muốn ngắm cảnh, cùng .”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Thảo nguyên cách xa như thế, làm sao được?”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Tất nhiên là ta có cách.” Lê Huân giơ ngón tay chạm vào trán Doãn Lễ, nhắm mắt lại, miệng niệm linh chú, Doãn Lễ chợt cảm thấy vật xung quanh thiên hồi bách chuyển, ào ạt trôi qua, chẳng mấy chốc, bọn họ ở thảo nguyên.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Là thảo nguyên bát ngát vô tận, nghìn dặm xanh mướt, trải dài cùng thiên , cho đến khi đất trời giao nhau.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Doãn Lễ choáng váng nhìn khung cảnh trước mắt, ngờ sinh thời mình vẫn có thể thấy lại thảo nguyên bao la khôn cùng này lần nữa.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân dắt Doãn Lễ, rảo bước tới gần đàn gia súc, gió thổi tới thanh đinh như chuông bạc từ giữa đàn gia súc, đó chính là tiếng trang sức bạc nơi góc áo rủ của nhóm mục nữ.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Dưới năn nỉ dai dẳng của Lê Huân, cuối cùng mục nhân cũng chịu bán hai con ngựa hoang vừa bắt được.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Hai người cưỡi ngựa, Lê Huân nhanh nhảu hưng phấn lập tức nhảy lên, có điều con ngựa hoang bờm đen kia dường như muốn tiếp nhận, cứ di chuyển vòng quanh, thi thoảng còn nhảy lồng lên, hận thể hất cẳng kẻ cưỡi lưng nó xuống.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân giữ chặt dây cương, có phần lúng túng nhìn Doãn Lễ, ánh mắt thảm thương da diết.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Doãn Lễ hết cách, nghiêng người giữ lấy dây cương, cũng nhảy lên hắc mã, vòng qua tay Lê Huân kéo dây cương, kẹp chặt bụng ngựa, chỉ vài động tác khiến hắc mã ngoan ngoãn quy thuận.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân quay đầu nhìn Doãn Lễ: “Chàng còn lợi hại hơn quái, ngay cả ta cũng thuần phục được con ngựa này.”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Doãn Lễ xuống ngựa, : “Ngựa hoang cương liệt, nếu thể lập tức khống chế nó, nó hất nàng xuống.”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D vỗ vỗ bờm con ngựa lớn của chính mình. Từ Doãn Lễ biết cưỡi ngựa, dù thể so với dũng sĩ, nhưng cũng có thể coi là hảo thủ số số hai.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Doãn Lễ dạy Lê Huân khoảng vài canh giờ, Lê Huân học được phân nửa muốn đua ngựa với Doãn Lễ, lấy sông tuyết làm điểm cuối, hai người vung roi, rong ruổi giữa chốn núi tuyết cỏ xanh.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Bởi vì xóc nảy, búi tóc của Lê Huân tuột lỏng, mái tóc dài đen tuyền tung bay trong gió, như bức tranh động lòng người.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Kết quả đua ngựa đương nhiên là Doãn Lễ thắng, nhưng ai để ý thắng thua, đời này chỉ cầu vui vẻ mà thôi.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D đồng nội trải thảm cỏ cắt ngang con sông hẹp, trải mình dưới ánh mặt trời, từ xa nhìn lại, sóng gợn lăn tăn, miên man ngàn dặm.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân khó tránh khỏi động tâm, nàng gạt tóc sang bên, cởi giầy, bàn chân nhắn như ngọc điểm xuống mặt nước, cặp mắt xanh lúng liếng, môi mọng cong lên thập phần đáng , mũi chân vẩy bọt nước, thấy đủ bèn nhúng cả hai chân vào trong nước, nước sông sâu nhưng lạnh buốt, chỉ cao tới cẳng chân, Lê Huân kéo váy nô nghịch.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Doãn Lễ cũng thả hai con ngựa hoang nơi khác, nằm xuống thảm cỏ nhung bên bờ sông, hai tay gối sau đầu, ngắm nhìn thiên tĩnh lặng tiếng động, mênh mông bao la, bảng lảng hòa vào mây trắng.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Đám hoa dại rực rỡ ướt sương có chút vị thanh tân độc hữu của bùn đất, tiếng cười lanh lảnh dễ nghe lọt vào tai, khép hờ hai mắt, trong đầu lên bộ dáng sầu lo khi còn trẻ, bao lâu rồi trải qua thời giờ yên tĩnh thanh bình như thế này. Trong gian này, Doãn Lễ từ bỏ tất cả sở hữu.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D bao lâu sau, Lê Huân chơi chán, lên bờ chợt phát Doãn Lễ lười nhác nằm mặt đất, rón rén đến cạnh người , ngồi quỳ xuống, Lê Huân dựa vào ngực Doãn Lễ, nghe tiếng rung động trong lồng ngực, đó là tim, tim đập.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân nằm người Doãn Lễ, Doãn Lễ cũng có phản ứng gì, khi biết tộc đều thân mật như vậy với người mình tin cậy, liền coi Lê Huân như đứa trẻ, để Lê Huân dựa dẫm.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân ngắm nghía mái tóc của mình, hỏi: “Vân Ly, bầu trời có màu gì?”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Nhân gian bốn mùa, sắc trời, xuân sáng, hạ biếc, thu trong, đông xám. Sắc nước, xuân lục, hạ biếc, thu xanh, đông đen.” Doãn Lễ chậm rãi đáp.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D thanh trầm ấm khiến con ngươi màu xanh lam dần khép lại, muốn thông qua trái tim Doãn Lễ mà thể nghiệm.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Cảnh xuân, sương mù khói tỏa, nước như nhuộm lam, sắc núi non xanh. Cảnh hạ, cổ mộc che trời, nước biếc lặng sóng. Cảnh thu, trời soi sắc nước, cây cối tĩnh mịch. Cảnh đông có tuyết, thuyền cá neo bờ, nước cạn cát phẳng.”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Từng câu từng chữ đều khiến cảnh sắc tối đen trước mắt Lê Huân lên sắc thái rực rỡ, quái vốn vô tâm, nay nàng lại có thể thấy, xuyên thấu qua trái tim Doãn Lễ, thấy xuân tản mác, mây tàn nhuốm màu tím lợt lạt.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Hoa cỏ lay động, gió mát đưa hương, Lê Huân dường như bắt được cái gì, nàng mở hai mắt, lông mi màu bạc khẽ chớp, đồng tử xanh lam trở nên sâu thẳm, biết vì sao, lúc này Lê Huân có thể cảm giác được chút.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân nắm tay Doãn Lễ, mơ hồ nhận thấy nó tỏa nhiệt, ấm áp, nàng lập tức đứng lên, cặp mắt quét qua cảnh vật chung quanh.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Đây là màu xanh.” Lê Huân nhìn chăm chăm thảm cỏ dưới chân, bần thần .
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Doãn Lễ thấy Lê Huân khác thường, vội hỏi: “Nàng làm sao vậy?”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân ngẩng đầu, nhìn tia nắng xuyên qua tầng mây, ánh sáng màu vàng rọi thẳng khiến hai mắt của Lê Huân phải cụp xuống, nhìn thảo nguyên bát ngát mênh mông, Lê Huân quả thực thể tin được, nàng lại có thể cảm giác được sức sống tràn trề của ánh sáng, tuy chỉ mỏng manh, nhưng khiến cho người ta sửng sốt.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Nàng quay đầu nhìn Doãn Lễ, rồi tiến lên ngửi hương vị người Doãn Lễ, là mùi cỏ cây thanh lãnh.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Mắt của chàng màu đen, có phải .” Lê Huân nhìn chăm chú vào mắt Doãn Lễ như muốn sâu vào trong lòng .
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Nàng có thể thấy được?”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân gật đầu, : “Chỉ cảm thấy chút, nhưng tốt lắm rồi.”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Nàng cọ cọ lên mặt Doãn Lễ: “Nhất định là vì chàng, chàng là quý nhân trời định của ta, có thể gặp được chàng quả thực là phúc khí của ta.”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Doãn Lễ mặc cho tiểu nha đầu làm nũng cảm tạ, cúi mắt thấy đôi chân ngọc giữa cỏ xanh, suy ngẫm rồi rút chuỗi ngọc thắt bên hông xuống, từ trong đó lấy ra dây đeo khắc hoa sen ngọc trắng, : “Đây là dây phụ thân ta tặng mẫu thân, mẫu thân thích đeo vòng chân, liền đưa cho ta, nhiều năm ta lấy ra, hôm nay coi như duyên phận đến, tặng vật này cho nàng.”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân nhìn đóa hoa chạm khắc tinh xảo xích ngọc, vô cùng thích, nhưng biết có nên nhận hay , mẫu thân từng thể nhận thứ người khác tặng, sợ tương lai dễ đáp lễ.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Doãn Lễ thấy Lê Huân đáp, tự ý cầm bàn chân nhắn, buộc dây xích vào, hoa văn sen trắng chạm khắc tao nhã độc đáo, làm nền cho cổ chân trắng của Lê Huân càng thêm xinh đẹp mềm mại.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Trông đẹp lắm.” Doãn Lễ nhận xét.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D sao?” Lê Huân nhấc chân lên lắc lắc xích ngọc, thời điểm đó hoa khắc tựa như nở rộ, vô cùng mỹ lệ.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Hai người chơi đến gần nửa đêm mới về nhà, A Tấn luôn đứng canh ngoài cửa rốt cục cũng thấy Doãn Lễ và Lê Huân.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Gia, Lê Huân nương làm sao vậy.” A Tấn nghênh tiếp thấy Doãn Lễ ôm Lê Huân vào ngực, còn tưởng xảy ra chuyện gì.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Nha đầu nghịch ngợm đùa nước ở bờ sông, cẩn thận để hài bị nước cuốn trôi rồi.” Doãn Lễ bất đắc dĩ cũng chỉ đành ôm nàng về.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D A Tấn vụng trộm nở nụ cười, thấy Lê Huân nhảy xuống khỏi vòng tay Doãn Lễ, vội vàng hỏi y: “Có phải hoa lê trong vườn nở rồi ?”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Sao nương lại biết, cũng chẳng hiểu sao hôm nay hoa lê lại nở.” A Tấn còn chưa xong, Lê Huân chân trần chạy vào trong.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Doãn Lễ theo sau nàng, nhắc: “Chậm chút.” Lại quay đầu dặn A Tấn: “Hôm nay cần bữa tối, ngươi nghỉ ngơi sớm chút.”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Đợi Doãn Lễ vào sân, cây lê trổ bông từ lâu, từng khóm từng tầng, như gấm hoa trải khắp trời, dưới ánh trăng nhu hòa, như tuyết như ngọc, trắng ngần gian.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Dưới cây lê có người, tóc trắng chạm gối, mắt ngọc xanh biếc, mi dài vút cong, môi đỏ mọng nước, cánh tay áo màu ngọc rủ xuống bờ vai thon gầy, thân khoác lụa mỏng bảng lảng như khói, nhuốm sắc tuyệt lệ như lê hoa chớm nở, hoàn toàn vương chút dơ bẩn nơi thế tục.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Nàng là hoa ?” Tuy Doãn Lễ vẫn chỉ nghi vấn, nhưng trong lòng lại khẳng định, tất nhiên lần trước Lê Huân hiểu biết sinh trưởng của cây lê, đoán được.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Trông ta như vậy, chàng có sợ hãi ?” Lê Huân dè dặt hỏi , con mắt xanh lam nhìn Doãn Lễ, sợ gương mặt Doãn Lễ ra nét hoảng sợ.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D “Ta vốn biết nàng phải người, nay chỉ cảm thấy nàng còn mỹ bất phàm hơn nữ tử trần gian.” Doãn Lễ xong, Lê Huân khẽ cất tiếng cười.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân đến trước mặt Doãn Lễ, hai tay vịn lên vai , chạm lên môi , chỉ thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước rồi lập tức lùi ra: “Ta thích chàng, chúng ta thành thân .”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Cặp mắt Doãn Lễ vẫn phẳng lặng như nước: “Kiếp này tâm ta lạnh tới chết, quyết cưới vợ, muốn phụ nàng.”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Nghe vậy, Lê Huân cười thở dài: “Hóa ra thích phải chuyện người, lưỡng tình tương duyệt, nay ta hiểu được, đáng thương cho ta lần đầu thích người khác lại lập tức chấm dứt.”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Nàng nhìn cánh hoa cây bay lượn, vươn tay đón được đóa hoa lê chưa kịp bung nở rời cành, đưa tay lên ngửi rồi : “Chàng cho ta mượn bàn tay chút.”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Doãn Lễ nghe lời, mở tay ra, lúc này Lê Huân thả hoa lê vào giữa tay hai người, ngón tay nàng nắm chặt bàn tay Doãn Lễ, dường như muốn đưa hoa lê thâm nhập vào lòng .
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Ánh sáng xanh lam lóe lên giữa lòng bàn tay, chỉ chốc lát tiêu tan, Lê Huân buông tay: “Đợi đến ngày chàng thích ta, tên của ta xuất trong lòng bàn tay chàng.”
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Doãn Lễ nhìn hai chữ Lê Huân trong tay dần dần mất ánh sáng, cho tới khi trở về như cũ.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D Lê Huân nhảy lên cây lê, bình yên tựa vào cành cao nghỉ ngơi, bắt đầu lờ mờ hiểu ra ‘tình kiếp cả đời, chỉ mong người gỡ’ là có ý gì.
      cungquanghang.com B I Mcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com D A D [1] Trích trong bài “Miên Cốc hồi ký Thái thị côn trọng” của La thời Đường. Câu thơ miêu tả cảnh đẹp hấp dẫn của Cẩm Giang, đồng thời thể tình cảm lưu luyến của thi nhân đối với phong cảnh nhân tình Cẩm Giang.

    4. thaotina

      thaotina Active Member

      Bài viết:
      289
      Được thích:
      170
      ***
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A [3] Lưu niên
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Bởi vì Lê Huân có được chút cảm giác, nên ngày nàng theo Doãn Lễ tới Vu Tinh các mua rượu đào mà Doãn Lễ Thích uống, chờ đến chạng vạng, Doãn Lễ gọi vài món ăn chuẩn bị dùng bữa tại đây.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Ngó sen chua ngọt, cá kho tương, sò huyết nướng, đậu phụ hạnh nhân, canh cá bạc, ăn cháo bạch yến, uống tất nhiên phải chọn trà Long Tĩnh Tây Hồ, ông chủ biết Doãn Lễ là khách quen còn tặng thêm hai món điểm tâm là chè sữa chưng đường và nhân hạt thông.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Đồ ăn đều được dọn lên, hương sắc đầy đủ, chỉ khổ cho Lê Huân, nàng vốn là tộc hấp thụ thiên địa linh khí chứ cần ăn uống, chưa từng đụng tới đũa, việc phải ăn thế nào khiến nàng nhức đầu.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Doãn Lễ kiên nhẫn dạy, nhưng Lê Huân vẫn làm được, muốn thay đổi thói quen mấy trăm năm đâu phải chuyện ngày ngày hai.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A ‘Cạch’ tiếng, đũa lại rơi xuống bàn, bất luận thế nào, ngón tay cũng chịu phối hợp, Lê Huân tức giận chỉ nhìn được chứ ăn được.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Doãn Lễ gọi người đổi đôi khác, đưa tay dạy nàng: “Ngón cái, ngón trỏ chụm vào ngón giữa, ba ngón kẹp lấy chiếc đũa, đầu ngón cái và ngón áp út kẹp lấy chiếc kia, khi gắp đồ, ngón trỏ và ngón giữa co vào trong, để cho chiếc đũa thứ nhất ép vào chiếc đũa thứ hai, kẹp lấy đồ ăn.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Doãn Lễ làm mẫu gắp miếng thịt bò, rất chắc chắn vững vàng, nhưng Lê Huân lại lóng ngóng run tay, miếng cá bất hạnh còn chưa kịp vào miệng rơi xuống bát, muốn gắp tiếp phải thao tác lại từ đầu. Doãn Lễ thấy Lê Huân có vẻ ấm ức, đành lòng nên đưa miếng cá trong bát của mình vào miệng Lê Huân, còn gọi tiểu nhị đưa thìa đến, đặt vào bát Lê Huân : “Thôi nàng cứ dùng thìa ăn , tiện hơn.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân vừa nhấm nháp miếng cá thơm ngon mềm ngọt vừa thỏa mãn gật đầu, còn với Doãn Lễ, bữa cơm này vất vả.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Lê Huân, bên miệng nàng có dính sữa chưng đường.” Doãn Lễ nhìn lớp đường trắng viền môi nàng, nhắc nhở.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Ở chỗ nào?” Lúc này có gương, cũng biết Doãn Lễ chỉ bên nào, thế nên Lê Huân chùi sao cũng sạch.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Nha đầu biết tự lo này, Doãn Lễ thầm than, dùng ngón cái nhàng lau vết dính khóe môi nàng.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Thanh toán xong, Doãn Lễ cùng Lê Huân dạo chơi đường, Lê Huân mua ít đồ chơi, lúc nàng quay người lại, Doãn Lễ bỗng nhiên biến mất.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân sử dụng pháp, giữa đám người nhốn nháo tìm kiếm thân ảnh của Doãn Lễ, chợt nghe tiếng cười kiều mỵ của nữ tử truyền đến, cùng chung tộc, Lê Huân cảm thấy ổn.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Tiến tới ngã tư đường, nàng bắt gặp Doãn Lễ nắm tay nữ tử, thân hình phiêu hốt.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Định mang chàng đâu.” Lê Huân tiến lên giữ vai nữ tử kia, quả nhiên phí tràn ra bốn phía.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Huyên Nhi…” Doãn Lễ như thể mất hồn, hai mắt vô thần nhìn nàng kia.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân nhiều lời với nàng ta, kéo Doãn Lễ chạy vào ngõ , định giúp hóa giải thuật, ai ngờ nàng kia lại đuổi theo, bộ dạng dịu ngoan biến mất, mi trắng muốt, mắt như máu, móng đỏ rực, thân áo son bay vút lên, muốn lấy tính mạng của Doãn Lễ.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Tất nhiên Lê Huân để cho người khác tùy ý bắt nạt, cặp mắt xanh lam lóe hàn phong lạnh buốt, gót sen di hình hoán ảnh, nhanh như chớp móc lấy cổ tay nữ , đạp lên vách tường đấu chọi, lụa trắng và gấm đỏ hòa vào nhau.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Móng dài màu đỏ hung ác quét qua, vách tường lập tức bị năm ngón tay ấn vỡ, sát khí sắc bén bức bách ngày càng gần, Lê Huân đưa vai nhận trảo của nữ , nhưng nàng cũng thừa cơ bắt lấy mệnh môn của nữ , năm ngón tay mảnh dẻ trảo vào nguyên đan của tộc, chỉ cần nhàng móc ra, nữ hồn phi phách tán.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Thế nhưng nữ hề hoảng hốt, nở nụ cười xinh đẹp với Lê Huân rồi rời khỏi vòng kiềm chế của nàng, chớp mắt bay , Lê Huân cũng lướt gió đuổi theo.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Ra đến rừng cây ngoài thành, nữ vừa rồi ung dung ngắm nghía móng tay màu đỏ của mình, cất lên thanh câu dẫn lòng người: “Nếu hôm nay móng tay ta tẩm độc, muội có cơ hội đứng ở đây rồi, muội muội.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân chữa lành vết thương vai rồi đáp: “Đa tạ ơn tha mạng của tỷ tỷ, nhưng bất kể thế nào tỷ cũng thể động vào chàng.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Môi đỏ nhếch lên, cặp mắt như máu dao động phong tình vạn chủng: “ là long tử long tôn, nếu ta hút tinh nguyên của , công lực tăng lên trăm năm còn là ít.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Chàng là người muội thích, tỷ thể tổn thương chàng.” Lê Huân mắt lạnh như sương, ngăn cản nàng.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Muội còn nhớ cha mẹ từng , loài người là giống loài vô tình nhất, tàn nhẫn nhất ?” Cặp mắt đỏ vẫn mỹ lệ như trước, có điều mái tóc bay loạn theo gió, rất có tư thế muốn đánh thêm hồi.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Tất nhiên muội vẫn nhớ , nhưng chàng như thế, mẫu thân cũng nếu thích hãy trải lòng lần, nay muội gặp được sao có thể buông tay.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A thích muội, muội muội ngốc của ta ạ.” Nữ nháy mắt đến trước mặt Lê Huân, nâng cằm nàng lên, giọng thong dong.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân né mặt , quật cường đáp: “Muội thích chàng, đây là số mệnh của muội, cho dù chàng thích muội, muội cũng chấp nhận.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Ôi.” Nữ thở dài, dí tay lên đầu Lê Huân: “Ta hiểu sao cha mẹ lại sinh ra nữ nhi như muội, nếu đổi là ta, sinh xong là vứt luôn, cần gì chờ đến hôm nay chọc ta tức giận.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân mỉm cười, nịnh nọt : “Nếu phải chúng ta cách nhau gần ngàn năm tuổi, cha mẹ thấy tỷ muội thân thiết, hẳn vứt muội .”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Hừ!” Nữ liếc mắt nhìn Lê Huân: “Ta còn thắc mắc mấy ngày nay muội đâu, hóa ra rời Lê sơn đến nhân gian, còn mau đưa đá Thanh Phượng muội cất giữ cho ta, dù sao muội tu hành cũng cần, bằng đợi ta đổi ý ăn thịt hảo ca ca của muội, lúc đó mới sáng mắt.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Vâng vâng vâng, tỷ tỷ quả nhiên trí tuệ.” Lê Huân cười hì hì dâng lên đá Thanh Phượng mình luyện trăm năm.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Vậy còn được, nhưng có điều ta phải nhắc nhở muội, tuyệt đối được sa quá sâu vào lưới tình, tộc thể kết hợp với phàm nhân.” Nữ vân vê hòn đá trong tay, khuyên nhủ muội muội duy nhất của mình, nhân thế hiểm ác thể dùng chân tình.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Muội biết rồi, tỷ tỷ nơi khác săn người đẹp .” Lê Huân giả bộ khắc ghi trong lòng.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Nếu bị bắt nạt quay lại, cho tỷ tỷ, tỷ tỷ giúp muội báo thù.” Nữ xoa đầu Lê Huân, xoay người rời .
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân nhìn vị tỷ tỷ từ chăm sóc cho mình, vô cùng cảm khái.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A biết vì sao, phụ thân cửu vĩ hồ lại ở cùng mẫu thân thụ , sinh ra xích hồ linh lực mạnh mẽ, sau đó lại sinh ra Lê Huân mặc dù mạnh nhưng linh tính rất cao, tuệ căn thâm hậu. Trong trí nhớ của Lê Huân, trăm năm trước phụ thân và mẫu thân cùng nhập luân hồi để độ thiên kiếp là tình kiếp, còn vị xích hồ tỷ tỷ này được cha mẹ dặn trông coi Lê Huân, cho đến khi nàng bình an lớn lên.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Bất kể thế nào, Lê Huân vẫn rất thương và cảm kích vị tỷ tỷ này.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Trở lại con ngõ, Lê Huân ngờ Doãn Lễ vẫn còn ở đó, Doãn Lễ vừa thấy Lê Huân vội giữ chặt tay nàng hỏi: “Nàng có bị thương ?”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Chàng tỉnh rồi?” Lê Huân nhìn Doãn Lễ, vẻ mặt còn ngơ ngẩn nữa, ánh mắt sáng ngời.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A biết vì sao tưởng như gặp lại cố nhân, đột nhiên tỉnh ra lại thấy nàng đánh nhau với nữ tử áo đỏ, sau đó biến mất.” Doãn Lễ kể lại tình.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân lại biết từ trước: “Người đó là tỷ tỷ của ta, đùa cợt chàng chút, chàng đừng giận.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Doãn Lễ sao có thể biết người nọ phải nhân loại: “Nàng ấy buông tha cho ta, sao ta có thể giận dữ.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân chỉ cười .
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Doãn Lễ bảo: “Hôm nay là lễ Trung Thu, về nhà cho nàng nếm thử mùi vị bánh trung thu.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân theo sau Doãn Lễ bỗng dừng bước, ngước đầu lên thiên : “Hôm nay chính là Trung Thu.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Doãn Lễ quay đầu: “Mười lăm tháng tám, Trung Thu trăng tròn.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Chàng có thể cùng ta tới nơi ?” Lê Huân nhớ tới việc gấp, hỏi Doãn Lễ.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Ừ.” Doãn Lễ hiểu sao nhưng vẫn đáp.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Hai người bước , tới tận dòng suối gấp khúc ở Lê sơn, Lê Huân nhìn ánh trăng dưới nước: “Chàng có thể cho ta trái tim chàng được .”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Được.” Doãn Lễ nhìn cây lê phía xa, hoa nở rộ, giống hoa lê ở nhà trổ bông trắng ngần như tuyết.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân nghe câu trả lời lạnh nhạt khỏi siết hai tay, mi tâm cau chặt: “Ta giỡn với chàng, hôm nay trăng tròn thịnh, chỉ cần chàng nguyện ý cho ta tim của chàng, ta có thể thành người.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Doãn Lễ sửng sốt, sau đó mới ôn hòa cất tiếng: “Được.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lại là câu ‘được’, Lê Huân bực bội: “Người có tim chết, chàng có gì vướng bận ư?”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Doãn Lễ khoanh tay nhìn trăng tròn bị mây đen nơi chân trời che khuất, vân đạm phong khinh đáp: “Tàn niệm theo gió, còn vướng bận.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Tay của Lê Huân sớm xuất ra ưng trảo, móng tay trắng ngần ôn nhu như lưỡi dao sắc dễ dàng cắt qua y phục của Doãn Lễ, nàng cười khổ: “Ngày đó cứu chàng, rốt cuộc là đúng hay sai?”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Móng tay đâm vào ngực, phải rất đau, nhưng Doãn Lễ lại nghe thấy giọng cay đắng.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Trong lòng bàn tay chàng thủy chung có tên của ta.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Mơ màng phiêu diêu, thân thể bồng bềnh, Doãn Lễ cảm thấy mình du đãng giữa mây mù, lạnh cũng nóng.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Khi mở hai mắt, thấy màn trướng màu xanh lá hải đường, nhìn quanh bốn phía chính là phòng ngủ của mình.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A chết sao?
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Nên vui mừng, hay nên than tiếc đây.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Cánh tay rất nặng, vừa động chút đánh thức người dựa vào mình.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân tỉnh dậy nhìn thấy Doãn Lễ, bốn mắt giao nhau lời nào.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Trước khi mất ý thức, Doãn Lễ cảm thấy còn vướng bận với nụ cười của Lê Huân, sợ rằng sau khi mình chết còn ai chăm sóc cho nữ tử thuần khiết ngây thơ này.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Ta còn sống?” Cổ họng Doãn Lễ khô khốc, nhưng thanh vẫn nhàng như trước.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Ta cho chàng chết.” Lê Huân rót chén nước cho Doãn Lễ.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Doãn Lễ uống xong ngụm nước mới phát ra Lê Huân thay đổi: “Cặp mắt của nàng…”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân mỉm cười: “Ta là người, mắt tất nhiên màu đen.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Lê Huân, nàng thành người?”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân tựa vào ngực Doãn Lễ, lẳng lặng : “Tim của chàng đập trong thân thể ta, ta đưa nội đan vào thân thể chàng, cho dù chàng còn gì vương vấn, ta cũng muốn chàng cùng ta sống.”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Đến lúc này, Doãn Lễ biết phải gì.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân ngẩng mặt lên, dịu dàng : “Hoa lê trổ bông, nhụy xanh non mềm, cánh hoa trắng muốt, chúng ta cùng nhau ra ngắm được ?”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Doãn Lễ chưa bao giờ cự tuyệt Lê Huân, tất nhiên khoác tấm áo choàng nhung mịn, cùng Lê Huân ra ngoài.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Trong vườn, cây cao nhuộm trắng, trăm đóa hoa lê, cánh hoa theo gió bay lượn, giống như biển tuyết thấm hương, đẹp đẽ an lành.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Lê Huân đứng dưới màn tuyết hoa bỗng nhiên quay đầu, khẽ nở nụ cười, tao nhã tuyệt trần như tinh linh lê tuyết hạ phàm, hoa nở khuynh thành.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Gia, cuối cùng ngài cũng tỉnh, nô tài còn tưởng ngài qua khỏi, định ra cùng gia.” A Tấn thấy Doãn Lễ khỏe mạnh đứng trước hành lang, tay run run đánh rơi chén thuốc khay, quỳ xuống trước mặt Doãn Lễ khóc thành tiếng.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Doãn Lễ muốn cười cũng thể cười, vươn tay kéo A Tấn : “Đại nam nhân, ngươi khóc cái gì!”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Gia, ta đây là cao hứng, cao hứng.” A Tấn lau nước mắt, hỏi: “Ngài cảm thấy thế nào, có chỗ nào thoải mái , thôi ta cứ gọi đại phu đến khám cho ngài .”
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A A Tấn đợi Doãn Lễ đáp lời vội vã ra ngoài mời đại phu.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A “Như vậy rồi, chàng còn cảm thấy sống có ý nghĩa sao?” phải cặp mắt xanh lam trong suốt, mà là ánh mắt đen láy thanh khiết như hồ lạnh nhìn Doãn Lễ.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Doãn Lễ mở hai tay, đón lấy ánh mặt trời nhàn nhạt ấm áp giữa trời quang, cánh hoa nghịch ngợm bay vào lòng bàn tay .
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A Nghĩ tới A Tấn kích động vừa rồi, nghĩ tới Lê Huân cầu cùng nàng sinh sống, bỗng nhiên thông suốt, hóa ra còn sống, cũng rất tốt.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A *
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A P.S. Hự, mình mới lượn qua trang Tấn Giang của tác giả, giờ tác giả đổi tên thành Tự Tả Kim Triêu. @_@ Mà tình hình là trong có khoảng 1 năm tác giả đổi tên tận 2 lần. Kỳ này mình lại phải thay poster truyện và chỉnh lại thông tin mấy chương đầu.
      cungquanghang.com K A T Hcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com N G A biết đến khi edit xong tác giả có đổi tên tiếp nữa đây. >.<~

    5. thaotina

      thaotina Active Member

      Bài viết:
      289
      Được thích:
      170
      Chương 4: Mạch thượng
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Khi xuân về hoa nở, hồ điệp dập dìu, điểm mặc thành si.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Bà của nô tài ơi, người mau mau xuống , nhỡ ngã làm sao.” A Tấn đứng dưới tàng cây lo lắng cuống quýt, có điều người cây lại nghe.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com sao, ta toàn ngủ cây.” Lê Huân giọng đáp lời, chân lại đạp lên cành cây.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com A Tấn đứng dưới dường như nhìn thấy cứu tinh, lập tức báo: “Gia, ngài về rồi, ngài xem Lê Huân nương muốn leo cây, nô tài muốn ngăn cũng ngăn nổi.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ ngước nhìn phía trước, Lê Huân sắp leo đến ngọn, lớn tiếng gọi: “Lê Huân, xuống đây.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com đâu…” Còn chưa xong nhánh cây dưới chân gãy ‘rắc’ tiếng.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Lúc Lê Huân rơi từ cây xuống kêu lấy tiếng, có vẻ như chưa phản ứng kịp, may thay Doãn lễ nhanh tay nhanh mắt đỡ được, nếu ắt ngã gãy xương nội thương.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Lê Huân an ổn nằm trong lòng Doãn Lễ, lắc lắc đầu, rũ hết lá cây dính phía , nghiêng đầu hỏi: “Vì sao ta lại rơi xuống chứ, là vấn đề ở cây hay vấn đề ở ta?”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Nàng quá nặng, nhánh cây chịu được.” Doãn Lễ thả Lê Huân xuống, vừa rồi cũng hoảng đến mức chảy mồ hôi lạnh.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Sao thế được, ta còn có thể đứng lá cây…” tới đây, Lê Huân mới sực tỉnh, ngơ ngác nhìn cơ thể của chính mình, lúc sau mới hiểu ra.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Ta giống trước kia nữa.” Giờ nàng là người, có sức nặng, bẫng như hồi xưa.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ chỉnh trang lại y phục của Lê Huân, : “Biết là tốt rồi.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com A Tấn nghe đối thoại của hai người mà chẳng hiểu ra sao, bất đắc dĩ quay về làm việc của mình.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Tầm trưa, Doãn Lê bận việc nên tới thư phòng luyện chữ, Doãn Lễ vốn viết rất đẹp, bút lông khẽ phất: “Tế vũ mông lung tiểu thạch kiều, xuân phong đãng dạng tiểu trúc phiệt. Dạ vô minh nguyệt hoa độc vũ, phúc hữu thi thư khí tự hoa.”[1]
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Lê Huân hiểu, nhưng cũng thấy lạ lẫm, vừa giúp Doãn Lễ mài mực vừa hỏi: “Vân Ly, tên của chàng viết như thế nào?”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ chấm mực, viết hai chữ ‘Vân Ly’ lên mặt giấy Tuyên Thành, nét chữ cứng cáp mạnh mẽ.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Đẹp quá, chàng dạy ta viết tên của ta được ?” Lê Huân chớp cặp mắt trong veo, khẩn cầu.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Lại đây.” Doãn Lễ .
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Lê Huân vui vẻ tới, Doãn Lễ từ phía sau nắm tay nàng, cầm bút chấm mực, từng nét viết hai chữ ‘Lê Huân’ bên cạnh chữ ‘Vân Ly’.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Lê Huân.” Doãn Lễ chậm rãi niệm tên của nàng, cảm giác ấm áp trong lòng bàn tay từ đầu ngón truyền tới tận đáy lòng, dần dần lan tỏa.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Lúc này bỗng nhiên Doãn Lễ nhớ tới câu, tình ái như mực đen điểm hoa, cầm bút cả đời tới thiên nhai.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Trong chớp mắt Doãn Lễ buông tay Lê Huân ra, điều chỉnh tâm trạng của chính mình.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Vân Ly, chàng làm sao vậy?” Lê Huân quay đầu.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com sao.” Doãn Lễ rời khỏi bàn gỗ đàn hương chạm trổ, xoa mi tâm ngồi xuống ghế bên cạnh.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Thị nữ đến, cầm ấm đồng nước nóng, rót thêm nước vào chén sứ trúc bàn, vô ý cầm chắc tay, mắt thấy ấm đồng sắp sửa rơi xuống, Lê Huân hề suy nghĩ đưa tay đỡ, lập tức cảm giác lòng bàn tay nóng rẫy, nàng hất vội ấm đồng kia ra, nước sôi đổ xuống đất bốc lên hơi nóng.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ bước vội tới cầm tay Lê Huân, nhìn lòng bàn tay vốn trắng nõn mềm mịn nay sưng đỏ rướm máu vô cùng thê thảm, tự trong lòng cảm thấy đau nhức: “Lê Huân, có đau .”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Quay đầu lạnh lùng với thị nữ: “Ngây ngẩn ở đây làm gì, còn mời đại phu!”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ chẳng mấy khi quở mắng, thị nữ sợ hãi vội vàng chạy ra ngoài.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Đây là cảm giác đau?” Cảm giác này khiến cho hai mắt Lê Huân đẫm lệ mờ mịt, đến thanh cũng trở nên mỏng manh.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Ai bảo nàng đỡ!” Nghe Lê Huân vậy Doãn Lễ vừa tức vừa buồn cười, kéo tay nàng tới sân vườn bên cạnh, dùng nước lạnh rửa sạch miệng vết thương.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Vân Ly, đau…” Lê Huân muốn rụt tay lại, nhưng bị Doãn Lễ giữ chặt, đành phải làm nũng.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Vân Ly nhàng thổi lên miệng vết thương của nàng, nghiêm khắc : “Giờ biết đau rồi?”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Chỉ lát sau, A Tấn dẫn đại phu tới đây, đại phu nhìn tay Lê Huân, lắc đầu bảo: “Tiểu nương, làm sao mà bỏng nặng vậy?”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Ta đỡ ấm nước nóng.” Lê Huân trả lời rất chi tiết.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Lão đại phu lại vuốt râu bạc với Doãn Lễ: “Bị bỏng hàng ngày bó thuốc là khỏi, nhưng tiểu nương thân thể gầy yếu, rất dễ sinh bệnh, cần phải bồi bổ tử tế mới được.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ cúi đầu, cung kính đáp: “Ta biết.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Đợi đại phu viết đơn thuống xong, bôi thuốc mỡ mát lên lòng bàn tay Lê Huân, nàng mới an phận hơn nhiều.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ nhìn Lê Huân, nàng luôn khiến người ta lo lắng, than thở: “Lê Huân, nàng mặc thêm y phục vào, cẩn thận cảm lạnh.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Hở?” Lê huân ngồi ghế đá, mắt nheo lại đầu gật gù, rất mơ màng.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Lê Huân?” Doãn Lễ tới bên cạnh nàng, sờ sờ đầu, hơi ấm.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Vân Ly, ta muốn ngủ.” Lê Huân vừa xong gục xuống.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ bế Lê Huân về phòng, lại gọi đại phu tới lần nữa, A Tấn nhìn Lê Huân sắc mặt lúc đỏ lúc tái nằm giường, cũng lo lắng : “Mấy hôm trước Lê Huân nương trông coi gia ba bốn đêm ngủ, hôm nay lại bị thương, e là bệnh .”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Nghe A Tấn vậy, Doãn Lễ đưa tay vén tóc mai thấm ướt mồ hôi trán Lê Huân, thầm nghĩ, rốt cuộc ta nợ nàng bao nhiêu, hay là nàng nợ ta bao nhiêu, muốn báo đáp như vậy.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Cả đêm đó dưới Vân phủ lòng người rối ren, Lê Huân nằm giường giảm sốt, nửa đầu đêm mê sảng mớ, nửa đêm về sáng lại run cầm cập như vừa bước ra khỏi động băng, lão đại phu biết bao kinh nghiệm nhưng cho tới giờ chưa từng gặp tình huống như vậy.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Đến sáng sớm hôm sau, bệnh trạng Lê Huân vẫn thất thường, Doãn Lễ càng sốt ruột: “Đại phu, vì sao nàng ngủ như chết vậy, gọi cũng tỉnh.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Đại phu vất vả cả đêm, trán rịn mồ hôi, đáp: “Chứng bệnh này ta chưa từng thấy, vốn tưởng rằng trúng gió nhưng uống thuốc lại tác dụng, vậy xin Vân lão gia để cho… để cho lão phu châm cứu thử lần, xem hiệu quả thế nào.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Đại phu lấy túi châm vải xanh từ hòm thuốc ra, ngồi bên giường: “Nếu châm cứu vô dụng, chỉ có thể dùng thử nhân sâm.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Tìm đại huyệt đầu, đại phu muốn kích thích Lê Huân khiến nàng thức tỉnh, từng châm hạ xuống đều rất cẩn thận, đến châm thứ ba, Lê Huân đau đớn nhíu mày, ho khan hai tiếng.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Tiếng ho này khiến mọi người trong phòng thở dài nhõm.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ giữ đại phu lại, bảo A Tấn dẫn lão tới phòng khách nghỉ ngơi, chính mình bưng bát cháo bón từng thìa cho người vừa tỉnh lại.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Lê Huân dựa vào gối mềm, giọng thều thào: “Sinh bệnh khó chịu.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ đút cháo trắng còn ấm vào miệng Lê Huân: “Ta nhân gian tốt đẹp như vậy rồi, sinh lão bệnh tử đều là tra tấn.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Tất nhiên ta biết, nhưng chuyện, lúc trải nghiệm lại là chuyện khác.” Lê Huân lắc đầu, ra hiệu muốn ăn.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ đặt bát cháo, cầm lấy chén thuốc vừa sắc cho Lê Huân.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Lê Huân uống thuốc lại cực kỳ ngoan ngoãn, uống xong trong miệng nàng hề đọng chút hương thuốc: “Vân Ly, ta muốn ngủ ở nơi có thể ngửi được mùi hoa lê.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ tất nhiên thấu hiểu, sai người bê nhuyễn tháp tới dưới tán cây lê, bế Lê Huân vào vườn, khoác áo cho nàng, để nàng nửa tựa vào thành nhuyễn tháp.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Lê Huân nhìn Doãn Lễ ngồi đọc sách ghế đá, mí mắt như nặng ngàn cân, tứ chi bủn rủn đau nhức, đầu óc mê man cứ thế ngủ thiếp .
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Khoảng nửa canh giờ sau, trong lòng Lê Huân bỗng nhiên cảm thấy bất an, khi mở to mắt, thời gian ngỡ như ngừng lại, lá cây bất động giữa trung, màu sắc xám xịt lan ra bốn phía.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Lê Huân vén áo khoác, chân trần chạm xuống đất, để ý mặt đất lạnh thấu xương, trong mắt chỉ nhìn thấy bóng áo đỏ tới từ góc hành lang.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Tỷ tỷ.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Nữ áo đỏ vội vàng kéo tay Lê Huân: “Muội sao vậy, linh của muội đâu?”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Nhìn bộ dáng suy yếu của muội muội, xích hồ vô cùng chấn động.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Hôm trăng tròn, muội mượn trái tim của Vân Ly, trở thành người rồi.” Lê Huân vừa dứt lời, mắt xích hồ bùng lửa giận, giơ tay tát Lê Huân cái, Lê Huân nay là người chịu nổi, ngã phịch xuống đất, khóe miệng rớm máu.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Lê Huân giận, tỷ tỷ phát cáu chỉ vì càng sâu, trách càng nặng.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Ta bảo được dùng chân tình, sao muội nghe!” Xích hồ sợ đả thương nàng, nhưng lại nén nổi lửa giận.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Muội biết… kết giới ở giới thả ra ít quỷ hồn… đêm Vân Ly mang muội về nhà, Hắc Bạch Vô Thường tới nơi này đòi mạng.” Hai tay Lê Huân chống xuống đất, bình tĩnh kể: “ đúng lúc… vừa trước đó muội chữa khỏi bệnh cho Vân Ly, chàng có thể sống lâu hơn nữa… thế nhưng Hắc Bạch Vô Thường lại màng… Muội bèn uy hiếp bọn họ, nếu họ muốn bắt mệnh phách của Vân Ly… muội tìm mọi cách khiến cho Diêm Vương biết việc này… Bọn muội giằng co xong, Hắc Bạch Vô Thường đành đồng ý lời hứa hẹn của muội… năm sau lại đến đoạt hồn… Vì thế muội thừa cơ… sau đêm trăng tròn… Vân Ly còn là người…”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Biết chuyện rồi, xích hồ cười : “Muội vừa sinh ra, linh tính cao hơn rất nhiều thú bình thường khác, tuệ căn rất tốt, chỉ cần tu luyện ngàn năm là có thể thăng thành tiên, muội có biết ta hâm mộ muội cỡ nào ? Tội gì làm chuyện rẻ rúng này!”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Thiên cung tịch liêu, cho tới bây giờ muội chưa từng mong ước, cho dù chỉ là rẻ rúng, muội cũng hối hận.” Tóc đen rủ xuống vai, Lê Huân thấp giọng thở dài.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Xích hồ nhìn muội muội quật cường của mình, ngồi xuống khuyên nhủ: “Muội thấy tộc ta có bao nhiêu kẻ thành người? Sau khi thành người xong bao nhiêu kẻ có kết cục tốt? Muội còn từ bỏ nội đan tu vi, muội biết thừa hóa thành người rồi yếu ớt, ốm chút là có thể mất mạng.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Lê Huân ngẩng đầu, con mắt phẳng lặng điềm tĩnh nhìn xích hồ đáp: “Chuyện đến đâu, hay đến đó.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Xích hồ bực bội thở gấp, miệng lưỡi Lê Huân cực kỳ giống phụ thân, nàng có khuyên thế nào cũng thể lay chuyển: “Thôi, thôi, năm sau muội định thế nào.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Kỳ hạn chưa tới, cần gì tự tìm phiền não.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Xích hồ chữa khỏi bệnh cho Lê Huân, đỡ nàng ngồi nhuyễn tháp: “ là bị muội chọc tức chết thôi, đợi ta luyện đan dược giúp muội cả đời ốm đau.”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Cảm ơn tỷ tỷ.” Lê Huân nhìn theo bóng dáng xích hồ rời .
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Thời gian khôi phục, tất cả quang cảnh đều tiếp tục chảy trôi.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ nghiêng đầu nhìn Lê Huân, đưa tay chỉnh lý mái tóc đen sau gáy nàng, : “Nàng ấy tới, có phải .”
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Ừ.” Lê Huân gật đầu.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com Doãn Lễ nhìn cặp mắt đen láy của Lê Huân, chạm vào gương mặt nàng, lúc này, bông lê trắng lững lờ bay xuống, vừa lúc dừng mái tóc chưa buộc của Lê Huân.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com “Áo trắng tay mây quần lụa biếc, đại khái chính là diện mạo của nàng.” Doãn Lễ nhàn nhạt , cặp mắt càng lộ ra vẻ nhu hòa.
      cungquanghang.com JONATHANcungquanghang.com N G H I cungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com [1] Trích trong bài thơ đề của Đào Uyên Minh thời Đông Tấn. Có nghĩa là: “Cầu đá mờ mịt giữa mưa phùn, bè trúc bồng bềnh trong gió xuân. Đêm có trăng sáng hoa đơn độc khoe sắc, người trong lòng có kinh thi và thư kinh hẳn tinh hoa lộ ra ngoài.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :